Bộ Công an: Ông Nguyễn Đức Chung bị điều tra liên quan đến nhiều vụ án

CỤ KÌNH ĐỒNG TÂM BÁO ỨNG TỪNG ĐỨA MỘT, SAU CHUNG CON SẼ ĐẾN ĐỨA NÀO?

(MỖI ĐỨA SẼ BỊ BÁO ỨNG MỘT KIỂU, CHỜ ĐI LŨ QUỶ ĐỎ, BAY CỨ ÁC VỚI DÂN NHIỀU VÀO)
————
Bộ Công an: Ông Nguyễn Đức Chung bị điều tra liên quan đến nhiều vụ án

HÀ NGÂN – MAI LOAN
20:10 11/08/2020

Người phát ngôn Bộ Công an, Thiếu tướng Tô Ân Xô cho biết, theo điều tra ban đầu, ông Nguyễn Đức Chung có liên quan đến ba vụ án.

Liên quan đến việc ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND TP Hà Nội bị tạm đình chỉ công tác để xác minh, điều tra làm rõ trách nhiệm có liên quan trong một số vụ án, Người phát ngôn Bộ Công an, Thiếu tướng Tô Ân Xô cho biết, theo điều tra ban đầu, ông Nguyễn Đức Chung có liên quan đến ba vụ án.

Cụ thể, vụ án “Buôn lậu”, “Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng”, “Rửa tiền”, “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Công ty TNHH Thương mại và Dịch vụ Kỹ thuật Nhật Cường (Công ty Nhật Cường), Sở Kế hoạch và Đầu tư TP Hà Nội và một số đơn vị liên quan.

Vụ án thứ hai ông Nguyễn Đức Chung có liên quan là “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí” xảy ra tại TP Hà Nội và vụ án “Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước” mà Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đã khởi tố vụ án.

Ngày 11/8, Bộ Chính trị đã quyết định đình chỉ sinh hoạt Ban Chấp hành Đảng bộ, Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội và đình chỉ chức vụ Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội đối với ông Nguyễn Đức Chung, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội để xác minh, điều tra làm rõ trách nhiệm có liên quan của ông Nguyễn Đức Chung trong một số vụ án theo quy định của pháp luật.

Cùng ngày, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vừa ký Quyết định 1223/QĐ-TTg tạm đình chỉ công tác đối với ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội.

Quyết định nêu rõ, tạm đình chỉ công tác đối với ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội để xác minh, điều tra làm rõ trách nhiệm có liên quan của ông Nguyễn Đức Chung trong một số vụ án theo quy định của pháp luật.

Thời hạn tạm đình chỉ công tác là 90 ngày, kể từ ngày ra quyết định tạm đình chỉ công tác.

http://daidoanket.vn/bo-cong-an-ong-nguyen-duc-chung-bi-die…

Image may contain: 1 person, text

TỪ HOÀNG VĂN HOAN ĐẾN LÊ KHẢ PHIÊU, AI CÓ CÔNG LỚN HƠN VỚI TÀU CỘNG?

Image may contain: 2 people
Đỗ Ngà

TỪ HOÀNG VĂN HOAN ĐẾN LÊ KHẢ PHIÊU, AI CÓ CÔNG LỚN HƠN VỚI TÀU CỘNG?

Đỗ Ngà

Hoàng Văn Hoan là một người cùng quê Nghệ An với ông Hồ Chí Minh. Thời ông Hồ Chí Minh còn sống, chủ trương của ông ta là thân Tàu, và Hoàn Văn Hoan cũng vậy. Cả hai cùng là nhóm nhận nhiệm vụ từ Bắc Kinh và triển khai ở Việt Nam. Đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, Lê Duẩn lên nắm vị trí lãnh đạo đảng và ông Hồ Chí Minh dần mất quyền lực. Vào cuối thập niên 60 thì quyền lực đã nằm gọn trong tay Lê Duẩn và Lê Đức Thọ và Hồ Chí Minh chỉ còn là biểu tượng.

Sau khi Hồ Chí Minh chết năm 1969, thì Lê Duẩn ngày càng mâu thuẫn với Tàu Cộng và và tất nhiên, một kẻ thân Tàu như Hoàn Văn Hoan cũng ngày càng ngày càng thất sủng. Đến đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IV của ĐCS Việt Nam năm 1976, Lê Duẩn loại Hoàng Văn Hoan ra khỏi ban chấp hành trung ương. Và năm 1979, chiến tranh Việt Trung nổ ra, biết hết đất sống nên Hoan đã nhanh chân trốn sang Tàu tị nạn.. Đáp lại, ông Lê Duẩn cho bãi bỏ hết các chức vụ của ông Hoan trong đảng và trong nhà nước. Và đến ngày 26 tháng 6 năm 1980, theo lệnh của Lê Duẩn, chính quyền CS tuyên án tử hình vắng mặt ông hày vì tội phản quốc.

Hoàn Văn Hoan phiên âm Tiếng Tàu là Huang Wenhuan, tuy nhiên, sau đó ông ta đổi vứt bỏ tên Việt và đổi thành Li Guanghua. Li Guanghua sống ở Bắc Kinh và mất vào ngày 18 tháng 5 năm 1991 ở tuổi 86. Lễ an táng của Li lúc đó có rất nhiều tai to mặt lớn của Tàu Cộng tham dự gồm: Giang Trạch Dân – Tổng bí thư ĐCS Tàu, Dương Thượng Côn- chủ tịch nước của Tàu Cộng, Lý Bằng- thủ tướng Tàu, Vạn Lý – Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân, Kiều Thạch- Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân, Tống Nhiệm Cùng – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Cố vấn Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc và rất nhiều quan chức cấp thấp hơn đến tham dự.

Li Guanghua được chính quyền CS Tàu cho ưu ái an táng tại Nghĩa trang Cách mạng Bát Bảo Sơn -Bắc Kinh, nơi mà chỉ dành cho các quan chức cấp cao trong ĐCS Tàu mà thôi, nó tương tự Nghĩa Trang Mai Dịch ở Hà Nội vậy. Trên mộ của Hoàng Văn Hoan, chính quyền Tàu Cộng cho ghi những dòng chữ trang trọng có nội dung như sau: “Mộ đồng chí Hoàng Văn Hoan-Nhà cách mạng lão thành Việt Nam-Người bạn lâu năm kính trọng của Nhân dân Trung Quốc”.

Vâng! Đó là một hình mẫu về một tội đồ dân tộc Việt Nam nhưng lại là kẻ có công với giặc Tàu. Ông Hoàng Văn Hoan là một người thuần phục tàu nhưng đã thất bại. Ông ta không thể cắt đất nhượng biển cho Tàu, ông ta không thể đưa ĐCS Việt Nam trở lại trong tay Tàu Cộng mà cuối cùng phải trốn chạy một cách khốn nạ. Ấy vậy mà ông ta cũng được Tàu ghi ơn, bởi đơn giản tuy thất bại nhưng tấm lòng của ông ta với quan thầy thì không thể phủ nhận. Thế thì câu hỏi đặt ra là, với những người mà đã đưa Việt Nam trở vào vòng tay Tàu Cộng thành công, rồi xóa bỏ Công Ước Pháp -Thanh để lập lại hiệp ước khác nhằm cắt chủ quyền Việt Nam trao tay Tàu thì Tàu sẽ đối xử với họ thế nào?! Chắc chắn “công ơn” của những người này đối với Tàu Cộng không nhỏ hơn công ơn của Hoàng Văn Hoan được.

Những người có “công lớn” đưa Việt Nam trở lại vòng tay Tàu Cộng đó là Nguyễn Văn Linh – Đỗ Mười – Phạm Văn Đồng. Còn người có “công lớn” cắt đất nhượng cho giặc là Lê Khả Phiêu với “Hiệp ước hoạch định biên giới đất liền” năm 1999 và “Hiệp Định Vịnh Bắc Bộ” năm 2000. Đấy là những kết quả có lợi rất lớn cho Tàu Cộng, tuy nhiên Tàu Cộng không thể tung hô những con người này như tung hô Hoàng Văn Hoan được, vì sao? Vì đơn giản, những con người này đang được bang tuyên giáo CS dùng để tô vẽ thành những con người “có công lớn với đất nước” nhằm tiếp tục lừa mị trăm triệu dân Việt nên họ không thể ghi ơn những kẻ này như Hoàng Văn Hoan được vì bất tiện.

Hôm qua, Tập Cận Bình cũng đã gởi điện chia buồn về cái chết của Lê Khả Phiêu. Trong bức điện ông Tập có nói “Đồng chí Lê Khả Phiêu là lãnh đạo tiền bối xuất sắc của VN”. Vâng! Chắc chắn ông ta chỉ “xuất sắc” trong mắt Bắc Kinh, chứ còn với dân Việt Nam thì ông ta là tội đồ với 2 hiệp định phân chia biên giới với Tàu Cộng làm cho Việt Nam mất đi phần diện tích bằng với đất nước Đông Timor. Có lẽ, nếu Lê Khả Phiêu mà sống ở Bắc Kinh như Hoàng Văn Hoan thì chắc chắn, Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường đã đến viếng như Giang Trạch Dân và Lý Bằng đã từng viếng Hoàng Văn Hoan vậy. Với dân Việt, đấy chỉ là cái chết của một tên bán nước, không hơn không kém. Rồi đây sử sách sẽ ghi tội.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:
https://baike.baidu.com/item/%E9%BB%84%E6%96%87%E6%AC%A2

http://hua.umf.maine.edu/…/Babaosh…/pages/051_Babaoshan.html

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-53678087

THẤT BẠI…

8 SÀI GÒN
THẤT BẠI…

1. Một bản án dù đúng pháp luật nhưng không được dư luận đồng tình thì bản án đó bị coi là thất bại. Vụ kỷ luật cán bộ liên quan đến sai phạm đất đai ở Thủ Thiêm (TPHCM) cũng tương tự như vậy.

2. Xử lý cán bộ sai phạm trong vụ Thủ Thiêm theo kiểu “phủi bụi” là sự thách thức đối với đại đa số đảng viên chân chính và quần chúng nhân dân. Đó là đòn đánh ngang nhiên vào niềm tin, mà mất niềm tin thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, có khi đưa đến những thất bại không thể khắc phục nổi.

3. Cụ Tổng đã thắp lên ngọn lửa chống tham nhũng, trừng trị quan chức làm bậy. Ngọn lửa đó đang bị tạt một gáo nước lạnh bởi cách xử lý cán bộ sai phạm trong vụ Thủ Thiêm. Đây là thất bại đáng kể nhất từ khi “cái lò” của cụ Tổng bùng cháy.

4. Không rõ cái gọi là “hết thời hiệu thì hành kỷ luật” xuất phát từ đâu, áp dụng theo quy định nào, nhưng có vẻ như “phong trào” này đang phất lên ở TPHCM “nghĩa tình”. Rõ ràng đây là thất bại nặng nề trong thực thi kỷ cương của Đảng, rất có thể sắp tới nó sẽ được các nơi khác khai thác triệt để, tạo thêm điều kiện cho các bọn xấu thoát khỏi “lưới trời lồng lộng”.

LÊ THANH TÂM

Image may contain: 10 people

MỘT KHÚC RUỘT GẦN

Đời vẫn vốn không nương người thất thế!

Nguyễn Tất Nhiên

Cũng như người Thái, người Lào, người Miến, người Miên đều không biết … uống cà phê. Cà phê đen họ pha rất dở, cà phê sữa cũng dở tương tự. Và nếu lỡ miệng mà gọi cà phê đá là… kể như tiêu. Bỏ, không uống thì tiếc (tiền) mà ực hết ly xong thì ruột rà muốn rã thành ra từng khúc!

Biết vậy nhưng sáng nào ở Phnom Penh tôi cũng tà tà vào quán kêu một ly xây chừng (cho có lệ) trước khi châm điếu thuốc – dù không nhớ nhà, và cũng chả nhớ cái con bà gì ráo. Chậm lắm, qua tới điếu thuốc thứ hai thì thế nào mấy cậu nhỏ bán báo cũng rà rà tới nài nỉ mua dùm một tờ (mở hàng) lấy hên.

Có bữa – xui – tôi vừa ngậm trong miệng một ngụm cà phê vừa liếc mắt vào bản tin của tờ Cambodia Daily, và mém sặc vì không nín được cười:

“Nước Cam Bốt và nước Trung Hoa cùng uống nước chung một dòng sông nên chúng ta có cảm giác như người cùng một gia đình vậy,” ông Zhao Jin – đại biểu của ban tuyên huấn thuộc tỉnh đảng bộ Vân Nam nói như vậy đó. (“Cambodia and China have drunk the water from the same river. Our sensations are like one fa­mil­y,” said Zhao Jin delegate of the Yunnan Provincial Party Com­mittee’s publicity department).

Thiệt nghe mà cảm động thiếu điều muốn té ghế luôn!

Chỉ tiếc là mối “hảo cảm” này không kéo dài lâu. Chỉ vài tháng sau, trang Freshnewsasia buồn rầu cho biết:

“Thủ Tướng Chính Phủ Cambodia đã ký một bức thư hủy bỏ lễ nước năm nay vì mức nước cạn queo và Cambodia đang phải đối diện với nạn hạn hán.” (According to Freshnewsasia, HE, the prime minister of Cambodia signed on a letter to cancel the celebration of this year water festival due to the low level of water and for the fact that Cambodia is facing with drought).

Uống chung một dòng sông với người Tầu hồi hộp thấy mẹ. Họ xây đập tùm lum ở khúc trên nên chỉ cần chận nước lại là mấy thằng khác đều khô mỏ ráo, nhứt là hai thằng (Miên/Việt) ở tuốt luốt phía hạ nguồn:

“Cư dân sống hai bên bờ sông Mekong luôn luôn bị chi phối bởi khí hậu Gió Mùa Tây-Nam thổi vào từ Vịnh Thái Lan. Mùa mưa bắt đầu từ tháng Năm đến tháng Chín, kết hợp với mùa tuyết tan từ rặng núi Hy Mã Lạp Sơn, nước sông Mekong dâng cao từ 2 tới 8 mét mênh mông tràn bờ làm ngập lụt một phần ba diện tích đất đai, phủ lớp phù sa màu mỡ mỗi năm lên khắp ruộng đồng.

Đó cũng là thời gian con sông Tonlé Sap đổi chiều chảy ngược vào Biển Hồ, tăng diện tích mặt hồ tới 10 ngàn cây số vuông, gấp bốn lần so với mùa khô và làm ngập hết các khu rừng lũ (flooded forest). Đây là Hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á. Các đàn cá từ sông Mekong cũng lội ngược dòng sông Tonlé Sap tới các khu rừng lũ chọn nơi trú ngụ an toàn để sinh đẻ và tăng trưởng.

Rồi mùa mưa qua đi để bước sang mùa khô từ tháng 1 tới tháng 5. Đây là thời gian mực nước bắt đầu ổn định và con sông Tonlé Sap lại chảy xuôi dòng với vô số tôm cá từ Biển Hồ đổ vào các nhánh sông Mekong và diện tích Biển Hồ bắt đầu co lại. (Ngô Thế Vinh. Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch. 2nd ed. Văn Nghệ: Westminster, 2002).

Vì bị vô số những con đập chận ở thượng nguồn, những năm gần đây, con sông Tôn Lê Sáp không còn đủ sức “đổi chiều chảy ngược vào Biển Hồ” như trước nữa. Không có nước thì dân Xứ Chùa Tháp miễn có Water Festival, đã đành; họ buộc phải treo niêu kho cá luôn mới là chuyện khó.

“Ngư nghiệp trên hồ nuôi sống 3 triệu người và cung cấp 75% sản lượng cá nước ngọt cùng 60% lượng chất đạm cho dân Campuchia.” Trong số ba triệu người này, tôi ước đoán, có ít nhất khoảng 10 phần trăm, nghĩa là khoảng 300 ngàn dân Việt!

Theo tường trình (“The Situation of Stateless Ethnic Vietnamese in Cambodia”) của Minority Rights Organization thì có khoảng năm phần trăm, hay 750.000 người gốc Việt, đang sinh sống ở đất Miên. Đây là số dân thiểu số đông nhất ở đất nước này.

Hầu hết họ đều là dân ngụ cư, không khai sinh, không căn cước, không được quyền tiếp cận với bất cứ dịch vụ xã hội nào, và (tất nhiên) không có quyền sở hữu tài sản hay đất đai gì ráo trọi. Bởi vậy, phần lớn kiều bào ở Miên (theo như cách gọi rất lịch sự của Đại Sứ Quán Việt Nam ở Phnom Penh) đều sống lêu bêu – rầy đây, mai đó – trên những túp lều nổi xung quanh Biển Hồ, hoặc dọc theo những nhánh sông phụ thuộc.

Họ sống làm sao?

Giản dị lắm. Chỉ cần một chiếc thuyền con, cùng một mái chèo, và hai ba người miệt mài quăng chài hay thả lưới suốt ngày – bất kể nắng mưa, bất chấp lệnh cấm – là có cá ăn, phần dư dôi cũng đủ để đổi lại vài ba ký gạo, ít mắm muối, và hai ba xị đế.

Y tế, giáo dục, thể thao, giải trí… đều là những khái niệm mơ hồ – nếu chưa muốn nói là xa xỉ – và chả ai có bao giờ nghĩ đến. Đời sống giản dị, và giản lược, từ tay đến miệng thôi hà.

Cho đến khi mà Cửu Long Cạn Dòng thì cuộc sống giản dị và giản lược, từ tay đến miệng, cũng trở nên bất khả:

– Khmer Times: “Vietnamese Families Leave the Tonle Sap.”

– Người Lao Động: “Biển Hồ cạn cá, hàng ngàn Việt kiều hồi hương trong nghèo túng.”

– BBC: “Biển hồ Tonle Sap … một thế giới bất ổn.”

– VOA: “Dưới những túp lều rách nát chen chúc rất nhiều số phận không căn cước, không có lấy mảnh đất cắm dùi. Họ từng bơ vơ, lạc lõng trên Biển Hồ.”

– RFA: “Người Việt ở Biển Hồ sẽ về đâu?”

Câu trả lời có thể tìm được trên báo Dân Trí :

“Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo cơ quan chức năng có giải pháp cụ thể chăm lo cho những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước, sống ở đầu sông Sài Gòn, đoạn nằm giữa 2 tỉnh Bình Phước và Tây Ninh…”

Chỉ cần một cái “chỉ đạo” cũng đủ thấy cái tầm, chưa nói đến cái tâm, của người đứng đầu chính phủ hiện hành ở Việt Nam. Việt kiều về từ Campuchia đâu phải chỉ có vài chục (hay vài trăm) ở đầu sông Sài Gòn. Họ đang sống vất vưởng tại rất nhiều nơi khác nữa: Tây Ninh, Long An, Đồng Tháp, Đồng Nai, An Giang, và Kiên Giang.

Tình trạng Biển Hồ cạn nước, và tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang đang từng bước cạn theo thì số lượng người Việt buộc phải hồi hương sẽ mỗi lúc một tăng. Đây là một vấn đề lớn.

Ở tầm mức quốc gia, có thể ảnh hưởng cả đến những thế hệ sau. Cần cả một uỷ ban đặc nhiệm và chuyên trách, với những kế hoạch ngắn hạn cũng như dài hạn, chớ đâu phải chỉ một cái “phẩy tay” là xong được – cha nội! Cỡ Thủ Tướng mà bạ đâu nói đó, nói cho đã miệng (và cho qua chuyện) vậy sao?

Tuy hiện tại nhà nước VN có một ông Trợ Lý Bộ Trưởng, Chánh Văn Phòng Bộ Ngoại Giao, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao – Chủ Nhiệm Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (cùng ba vị Phó Chủ Nhiệm Thường Trực nữa) nhưng họ chỉ “chuyên trách” về những khúc ruột xa ngàn dặm và có “tiềm năng kiều hối” mà thôi.

Chớ khúc ruột gần thì (xin lỗi) không ai rảnh đâu nha.

Image may contain: text
Image may contain: one or more people, outdoor and nature

ĐỂU GIẢ CẢ MỘT ĐẢNG

Ngô Thứ
ĐỂU GIẢ CẢ MỘT ĐẢNG

_______
Châu Đoàn.

“Ông Tất Thành Cang vi phạm đến mức phải thi hành kỷ luật, nhưng do đã hết thời hiệu xử lý kỷ luật đảng nên Ban Chấp hành Đảng bộ TPHCM thống nhất kết luận phê bình.”

Ha ha ha ha ha!

Các vị đang biến luật pháp ở đất nước này thành một trò đùa.

Bao đau khổ của người dân mất đất, cả suối nước mắt dân Thủ Thiêm đã đổ, có cả những mạng người đã mất trong quằn quại uất ức… những điều ấy có hết thời hiệu không?

Cứ thế này mà các vị phát triển ra thì một tên giết người, sau bao năm trốn truy nã liệu có được tha vì “hết thời hiệu” không?

Thế này thì cứ cán bộ nào sai trái thì đơn giản là câu giờ, chờ hết thời hiệu là hoà cả làng phải không?

Tôi cười vậy đấy nhưng trong lòng cảm thấy cay đắng vô cùng khi các vị coi quyền lợi của dân, máu và nước mắt của người dân rẻ rúng quá.

Tất Thành Cang đã gây bao sai trái, rồi vẫn làm cán bộ, vẫn oai như cóc, chẳng lẽ đất nước này mạt đến mức này sao?

Trơ trẽn, coi thường dân đến thế là cùng!

Các vị đã rất nhân văn, nhân văn một cách rất đểu giả!

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10158425356973965&id=704543964

Image may contain: 1 person, text
No photo description available.

ĐỒNG ĐĂNG và Ải Nam Quan xưa

Image may contain: mountain, sky, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, mountain, sky, text, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, tree, sky and outdoor
No photo description available.
Image may contain: sky, tree, outdoor and nature
+27
Phan Thị Hồng

ĐỒNG ĐĂNG và Ải Nam Quan xưa

@Quan Nguyen Thanh

Việt Nam 1896-1900. Phía trước, cửa Ải Nam Quan của Việt Nam với tường thành hai đoạn ngắn lên núi hai bên. Phía sau, Trấn Nam Quan (Trung Quốc) và tường thành chạy dài lên núi hai bên do Tàu xây.

Năm 1999 Hiệp ước phân chia biên giới Việt Nam – Trung Cộng, lúc đó là Đỗ Mười và Lê Khả Phiêu, Phan Văn Khải đã nhượng cho Trung Cộng cả Ải Nam Quan, một nửa Thác Bản Giốc, và 15 ngàn cây số vuông đất dọc biên giới Việt – Trung. Cũng sang tháng 12 năm 2000, lại là bộ 3 quyền lực đó đã cắt 15 ngàn cây số vuông Vịnh Bắc Bộ bán cho Trung Cộng ở Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ.

Bây giờ cửa Ải Nam Quan của VN không còn nữa. Và Trấn Nam Quan nằm sâu trên đất Tàu.

=========

La Porte de Chine (1896-1900)
source: Séjour d’un cartographe militaire français en Indochine (1896-1900).

[gallica.bnf.fr/ark:/12148/btv1b8448937s/f101.item.zoom]
(http://gallica.bnf.fr/a…/12148/btv1b8448937s/f101.item.zoom…)

*

Nguồn: Fb Quan Nguyen Thanh

https://www.facebook.com/groups/1399481216981167/permalink/2675579002704709/

Bọn Gù   

Bọn Gù   

1 gù

Mong Đại hội 13 tìm ra những người không tai tiếng, không tham nhũng.
PGS.TS. BS Nguyễn Lân Hiếu


Sau khi đốn hạ 6.700 cây xanh (trên 190 đường phố ở Hà Nội) ông NguyễnThế Thảo, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố, đã hạ cánh an toàn cùng với tiếng thở ra (nhẹ nhõm) của rất nhiều người.

Vị chủ tịch kế nhiệm trẻ trung, tháo vát, và năng nổ hơn thấy rõ:

– Chủ tịch Hà Nội yêu cầu kiểm tra vụ cột điện ‘mọc’ xuyên nhà 4 tầng

– Cá chết trắng hồ Hoàng Cầu: Chủ tịch Hà Nội chỉ đạo cứu cá ngay trong đêm

– Chàng Tây dọn rác dưới mương được Chủ tịch Hà Nội biểu dương

– Chủ tịch Nguyễn Đức Chung chỉ đạo xử lý vụ hai cháu bé tử vong dưới hố nước

– Chủ tịch Chung chỉ đạo tại hiện trường sập nhà Cửa Bắc

– Chủ tịch Nguyễn Đức Chung chỉ đạo sửa chữa ngay thang máy hỏng tại nhà tái định cư G9

Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân của một đô thị lớn hơn 8 triệu dân mà đích thân chỉ đạo “phải sửa chữa ngay cái thang máy hỏng” thì e là khả năng lãnh đạo của chú Chung (hơi) có vấn đề. Nhưng thôi cứ chín bỏ làm mười đi, yêu nhau cau bẩy bổ ba mà lỵ!

Miễn là đương sự không đốn chặt cây, không đốn (mạt) đến nỗi “ăn của dân không từ một thứ gì”, và cũng không dàn dựng những màn kịch rẻ tiền (“cắt đá” hay “múa đôi”) như người tiền nhiệm là cũng qúi hoá lắm rồi. Sự qúi trọng này, tiếc thay, rồi cũng chả ai giữ được lâu. Nó trôi tuột sau chuyện tráo trở ở Đồng Tâm, và sau mấy vụ lùm xùm liên quan đến sân sau của gia đình của ông Chủ Tịch. Hậu vận của chú Chung, xem ra, không an ổn lắm.

Thế còn mấy chú khác?

Cá mè một lứa cả. Chỉ có ăn là khoẻ, chứ nói cũng chả nên câu:

– B.T Trần Tuấn Anh: “Kiến nghị có biện pháp xử lý những cá nhân cố tình xuyên tạc về việc tăng giá điện.”

– B.T Nguyễn Xuân Cường: “Heo quá đắt thì chuyển sang ăn thịt gà.”

– B.T Nguyễn Tiến Dũng: “Nhận hối lộ 5 tỷ đồng chỉ là ăn vặt.”

– B.T Trần Hồng Hà: “Chưa phát hiện người nước ngoài mua đất Việt Nam.”

– B.T Nguyễn Mạnh Hùng: “Thành công của Lotus sẽ góp phần để đến 2020, người dùng các mạng xã hội Việt Nam sẽ tương đương người Việt Nam dùng các mạng của nước ngoài.”

– B.T Nguyễn Văn Thể: “Các tổ chức gây rối thường tập trung vào BOT.”

– T.G Võ Văn Thưởng: “Làm sáng tỏ hơn nữa con đường lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta.”

Trong cái giàn bộ trưởng hiện hành, xem chừng, không chú nào lưng thẳng cả. Muốn kiếm một tay đỡ gù (chút xíu) thì phải tìm ở calibre khác, và hiện nay đang có hai ứng viên được coi là sáng giá: Bí Thư Thành Ủy Vương Đình Huệ  và Phó Thủ Tướng Vũ Đức Đam.

Thuở nhỏ chú Huệ (VĐH) nổi tiếng là chuyên cần, và hiếu học. Thân mẫu của chú ấy, bà Võ Thị Cầm, tâm sự: “Huệ nó chăm học lắm, có nhiều lúc nó chong đèn học thâu đêm. Những khi đèn dầu hết, nó học nhờ ánh trăng và bắt chước người xưa bắt đom đóm bỏ vào quả cà rỗng để học.”

Sự chăm chỉ quá mức cần thiết này, tiếc thay, đã khiến thị giác của Bí Thư Thành Ủy Hà Nội bị tổn hại ít nhiều. Trong chuyến đi công tác nước ngoài của ông Nguyễn Quang Thuấn, thay vì để nhân vật này đi một mạch từ Tân Đề Ly về Hà Nội (chỉ mất bốn tiếng thôi) nhưng vì không nhìn rõ bản đồ nên chú Huệ “bắt” ông Phó Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận Trung Ương phải quá cảnh ở Luân Đôn. Thế là BN thứ 17 phải bay thêm 16 giờ – vượt qua 14,000 KM nữa – mới mang được một mớ coronavirus về đến quê nhà, để chia cho dân chúng Thủ Đô.

Thiệt là vất vả!

2 gù

Cũng vì tầm nhìn giới hạn nên chú Huệ đã … vung tay quá trán: “Tới năm 2025, Hà Nội là TP có năng lực cạnh tranh cao trong nước và khu vực, đến năm 2030 là TP cạnh tranh quốc tế với thu nhập bình quân đầu người 13-14 nghìn USD/đầu người, đến 2045 Hà Nội là TP toàn cầu với thu nhập bình quân đầu người 36 nghìn USD.”

Lại có dư luận cho rằng mắt mũi của Bí Thư Thành Ủy Hà Nội chả có bị hư hại gì sất cả. Cái vụ “học bằng ̣đom đóm”, chả qua, là do bà Võ Thị Cầm “nổ” cho sướng miệng thôi. Rau nào sâu nấy. Chú Huệ cũng nổ theo mẹ (chơi) cho nó đã, chớ thu nhập của dân chúng mà lên tới mấy chục ngàn U.S.D thì cán bộ ở nước ta vặt lông sao cho kịp!

Thiên hạ xác rồi còn đốt pháo!

Pháo của chú Huệ, tuy thế, chưa chắc đã “ròn rã” bằng của chú Đam. Ngày 14 tháng 10 năm 2019, P.T.T Vũ Đức Đam được Đảng và Nhà Nước tín nhiệm giao thêm trọng trách lãnh đạo toàn diện mọi hoạt động của Bộ Y Tế. Nhân dịp vui này chú ấy đốt pháo ăn mừng: “Trong thời gian tới, chúng ta phải phấn đấu để người dân nào cũng có bác sĩ riêng.”

Hết tràng pháo này, chú Đam tiếp luôn tràng khác; nổ không ngừng và nổ tưng  bừng luôn: “Tất cả cuộc sống người Việt Nam ta hôm nay là niềm mơ ước của nhiều nước, có được thành công là sự lãnh đạo Đảng, Nhà nước, cả hệ thống, có lực lượng thầy thuốc, công an nhân dân, có nhân dân Việt Nam mà thế giới và bạn bè nói rằng rất tuyệt vời.”

Tuyệt hơn nữa là lập trường kiên định. Giữ vai trò Chủ Tịch Hội Đồng Chỉ Đạo Biên Soạn Bách Khoa Toàn Thư Việt Nam, chú tuyên bố một câu chắc nịch: “Bộ Bách khoa toàn thư phải là tri thức cơ bản về Việt Nam đặc biệt là tri thức ứng dụng cho đất nước, phải đúng theo quan điểm của chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.”

3 gù

Sự tăm tối và độ hoang tưởng của các chú – xem ra – cũng ngang ngửa với các bác, chứ chả kém cạnh gì. Cỡ Lê Duẩn, Đỗ Mười, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc…  e cũng chỉ “ngoan cố” và “ngu dốt” đến cỡ đó là cùng.

Tuổi trẻ và những năm du học, ngó bộ, không giúp cho các chú đỡ “gù” hơn các bác bao nhiêu. Vậy mà các chú vẫn được coi như những ngôi sao đang lên (rising stars) trên chính trường nước Việt, một đất nước là vô phúc. Thiệt là họa vô đơn chí!

Tưởng Năng Tiến
8/2020

NGỌC TRONG NƯỚC

Image may contain: one or more people, night and outdoor
Quốc Ấn MaiFollow

NGỌC TRONG NƯỚC

Tôi không nhầm tựa bài viết này với một bộ phim lừng đanh một thời: Ngọc trong đá.

Sài Gòn từng một thời hoa lệ với cái tên Hòn ngọc Viễn Đông. Là trung tâm của Đông Dương trăm năm trước. Là một hệ thống thành phố được quy hoạch vuông vức mà các trục chính như Võ Thị Sáu, Điện Biên Phủ, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Du,… đến ngày nay vẫn song song nhau và vẫn là trung tâm của Sài Gòn, rồi thành phố Hồ Chí Minh, dù đi qua hai chế độ sau thời Pháp thuộc.

Sau hơn trăm năm, Sài Gòn ngày xưa và thành phố Hồ Chí Minh hôm nay có thể tóm gọn trong một bức ảnh. Một thị dân cô đơn lầm lũi đẩy xe máy qua rốn ngập, nước tận cả yên xe. Thái độ cam chịu ấy hướng về ánh đèn xa xa cao ốc của những người thượng lưu đang ăn trên ngồi trốc ở Sài Gòn, với các giấy tờ giao đất có tên hành chính thành phố Hồ Chí Minh.

Cả chục ngàn tỉ chống ngập với nhiều năm đào đào, xới xới đường phố Sài Gòn nay đã “chết trôi”. Không thấy nhà thầu nào chịu trách nhiệm, chẳng thấy quan chức nào vào lò, càng mất bóng trách nhiệm giám sát của uỷ ban, của hội đồng. Có chăng là đâu đó trong sự bí mật mà đám đông ít biết, những lời phê bình và tự phê bình thấm đẫm nhân văn giữa các đồng chí với nhau…

Ngọc trong đá đâu thể toả sáng. Ngọc trong nước đục của cống rãnh trào lên càng không thể toả sáng!

Nó chỉ sáng nhất trên những giấy tờ báo cáo đã nộp đủ đến 82% ngân sách của thành phố Hồ Chí Minh nộp trung ương.

Toàn bộ ngân sách ấy là người Sài Gòn đóng góp.

Một sự đóng góp đầy cam chịu, lầm lũi như người Sài Gòn dắt xe qua cơn ngập ngụa thời đại thế nước đang lên tại thành phố Hồ Chí Minh, như trong ảnh…

Chú thích: ảnh internet

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

VietTuSaiGon

Nguy hiểm nhất của đời người, nhóm người, tổ chức, quốc gia… không phải là sự thất bại mà là sự hãnh tiến, tự mãn. Điều đó đã ứng với Việt Nam, nhìn trên góc độ nào cũng thấy Việt Nam đã quá hãnh tiến, quá tự mãn trong đợt chống dịch đầu năm, để đến bây giờ, mọi sự đã quá muộn màng. Nói mọi sự quá muộn màng liệu có quá bi quan không? Không! Đây là một sự thật mà chắc chắc trong thời gian tới, Việt Nam phải đối mặt!

Bởi trong đợt chống dịch vào tháng Tư, Việt Nam kịp thời khóa các cửa khẩu với Trung Quốc, các chuyến hàng giao dịch giữa hai nước được cách ly rất tốt, chuyến xe lửa Việt Nam – Trung Quốc được tổ chức cách ly sau khi về nước, khử trùng đầy đủ và đặc biệt các đường biên giới được canh giữ kĩ càng, dường như không có người Việt sang Trung Quốc và ngược lại. Sở dĩ có chuyện này bởi hầu hết người dân đều rất sợ, phải nói là rất sợ dịch bệnh, bởi dù không nói ra nhưng ai cũng hiểu hoàn cảnh đất nước, nhân tình thế thái, ví dụ như Mỹ, hay cả Trung Quốc có bị dịch chết tràn lan cả năm trời thì mức độ khủng hoảng cũng không bằng việc nó xảy ra tại Việt Nam chừng vài tháng. Chính vì lẽ này mà người người, nhà nhà ý thức tự cách ly, tự tránh dịch.

Thế rồi thời gian chống chọi với dịch cũng qua, không có cái chết nào do dịch (hoặc có mà không được loan báo cũng không chừng!). Sau sự vụ chống dịch, hầu hết các đảng viên Cộng sản đều tự hào ra mặt, đều dương dương vỗ ngực về thiên đường xã hội chủ nghĩa của họ. Và không dừng ở đó, ngay cả báo chí nhà nước và báo chí phi nhà nước cũng có những nhận định hết sức ầu ơ. Nếu báo chí nhà nước tha hồ ca ngợi, tung hê thành quả chống dịch thì báo chí phi nhà nước lại đặt câu hỏi tại sao người Việt Nam có thể kháng được dịch? Hay là do người Việt Nam quen ở bẩn? Cả hai khuynh hướng viết tuy trái chiều nhưng lại có chung hệ quả: Gieo rắc vào tâm lý người Việt tính chủ quan, không sợ dịch, nghĩ rằng dịch chỉ có ở nước khác, nó sợ Việt Nam. Về phía chính phủ, từ các Phó Thủ tướng cho đến Thủ tướng đều không ngớt tự đắc, ông Vũ Đức Đam tuyên bố “Dịch hoành hành ở đâu không biết, nhưng sang Việt Nam thì nó phải bị dập chết!”, ông Thủ tướng còn gân cổ hơn: “Nếu cây cột điện Mỹ có chân thì nó cũng chạy vào Việt Nam!”.

Tất cả các cơ ngôn luận từ truyền thông mậu dịch cho đến phi mậu dịch, từ ngành y tế cho đến chính phủ đều tỏ ra hãnh tiến, thậm chí tự mãn, tạo ra bầu không khí tự đắc từ Nam chí Bắc. Và, không dừng ở lời nói, Thủ tướng chỉ đạo phải tiến hành phục vụ du lịch trở lại, kêu gọi du lịch trong nước, tạo điều kiện cho các công ty lữ hành hoạt động chống lỗ… Nói chung là “cứu du lịch”. Mọi chuyện kiếm tiền từ du lịch nghe cứ như cháy rừng bên cạnh, lũ quét sắp kéo qua. Kết quả là ngành du lịch đua nhau kéo khách, các hãng lữ hành chạy đường dây đen, kéo hàng ngàn người Trung Quốc sang Việt Nam. Đương nhiên là ngành biên phòng không khỏi nhúng tay vào, vấn đề là kẻ nào nhúng tay, cho đến giờ này vẫn chưa ai biết. Nhưng chí ít nó gợi lại chuyện bán biển thời sau 1975, hầu hết dân đi biển mua biển từ biên phòng để đi vượt biên, nếu không bị lộ thì họ thả cho đi luôn, nếu có dấu hiệu cấp trên phát hiện thì họ bắn chìm tàu hoặc bắt ngược trở lại giao cho công an, sau đó mở tòa, kết án… Bài này rất quen!

Khi mọi thứ đều trở nên lỏng kẻo vì chủ quan, lãnh đạo thì dương dương vỗ ngực khoe thành tích, thậm chí mạo phạm cả một siêu cường như Mỹ, người dân thì lao vào kiếm tiền, bất chấp, ngành y tế thì lúc nào cũng hất mặt lên trời trước thiên hạ (sau đợt chống dịch đầu tiên, chính phủ tuyên bố thành công thì hầu hết cán bộ y tá đều tỏ ra hách dịch, xem mình là tinh hoa của quốc gia, cách hành xử của họ với bệnh nhân khác trước đó rất nhiều, coi thường, kiêu ngạo trước bệnh nhân và người nhà của họ, chuyện này diễn ra khắp mọi nơi. Và hình như người dân cũng tỏ ra kiêng dè, nễ sợ y bác sĩ hơn trước…), ngay cả ngành giáo dục cũng vỗ ngực xưng hô thành tích chống dịch… Nhìn chung là không khí tự sướng diễn ra khắp mọi thành phần, mọi ngành nghề. Và trong lúc người ta say sưa, mãi mê tự sướng thì có ít nhất hàng trăm người thu lợi bất chính, bất chấp để đưa hàng chục ngàn người Trung Quốc vào Việt Nam. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Đợt dịch thứ hai bùng phát ngay trung tâm du lịch bậc nhất Việt Nam – thành phố Đà Nẵng, thành phố mệnh danh “đáng sống” nhất Việt Nam!

Và, sau một thời gian dài “không có dịch” tại Việt Nam (có thể con số 189 ngày không có người chết vì dịch này cũng là con số ngộ nhận?!), Việt Nam chính thức khủng hoảng vì dịch, các ca dịch liên tiếp xuất hiện, F0 vẫn là một ẩn số, nhiều người Trung Quốc bị bắt nhưng vẫn chưa cho thấy đó là con số đầy đủ. Các F1 di chuyển khắp mọi miền đất nước và mức độ lây lan, mức độ lo lắng gần như có khắp mọi ngõ ngách. Nếu như ở đợt chống dịch đầu tiên, người ta chỉ khủng hoảng và lo lắng với những ca nhiễm có nguồn gốc, địa chỉ thì ở đợt chống dịch này, người ta chỉ nhìn thấy những ca được phát giác và chỉ nhìn thấy những ca F1, riêng thành phần F0 vẫn trong vòng bí mật, chẳng biết đâu mà lần!

Và hơn bao giờ hết, Việt Nam lúc này đứng trước nguy cơ vỡ trận nếu như ngành an ninh không tìm ra được nguồn F0. Hơn nữa, sau một đợt chống dịch hết sức cam go từ tháng Giêng đến tháng Tư, dường như mọi nhóm ngành nghề đều trong trạng thái mỏi mệt, chưa thể phục hồi, bây giờ nhận thêm một đợt chống dịch tiếp theo, đương nhiên khả năng cầm cự không cao như ban đầu mặc dù kinh nghiệm có khá hơn trước. Và mức độ rủi ro thì quá cao bởi nguồn lây lan chưa tìm ra, bởi lương thực bắt đầu cạn, bởi nguồn tài chính quốc gia suy kiệt, bởi chủ nợ Trung Quốc bắt đầu đòi mạnh tay (các hành vi xấm lấn trên biển Đông của họ lúc này không chỉ đơn thuần thể hiện óc bành trướng của Trung Quốc mà nó cho thấy họ biết bành trường mạnh tay lúc nào, khi con nợ bắt đầu đuối sức thì chủ cho vay nặng lãi mới xiết nhà. Trung Quốc lâu nay vẫn là chủ cho vay nặng lãi của Việt Nam, và Trường Sa, Hoàng Sa lâu nay vẫn là món gá nợ của Việt Nam. Hành vi im lặng của Việt Nam trước Trung Quốc không phải vô duyên vô cớ mà là sự lép vế mang tính nợ nần…), cơ sở điều trị dã chiến và trang thiết bị y tế có thể thiếu hụt nếu dịch bùng phát mạnh… Mọi thứ đều ẩn chứa nguy cơ rủi ro rất cao.

Đó là chưa muốn nói đến một vấn đề khác, mùa thiên tai lũ lụt cũng cận kề, nếu không giải quyết rốt ráo dịch bệnh trước mùa mưa thì nguy cơ đói kém của năm sau là hiện rõ trước mắt. Và, chỉ vì chủ quan, hãnh tiến và tự mãn quá đáng mà chúng ta đã trả giá quá đắt cho tương lai! Và, nếu chúng ta không dốc toàn lực để chống dịch, không dập dịch được trước mùa mưa thì hậu quả thật khó lường. Giả sử Việt Nam dập dịch rốt ráo trước mùa mưa thì cũng đừng tin mù quáng rằng cột điện Mỹ sẽ chạy sang Việt Nam. Vì cột điện Trung Quốc sát cạnh Việt Nam, nó đã chạy và sẽ còn chạy sang Việt Nam rất nhiều. Đừng mời bất kỳ cây cột điện nào vào Việt Nam nữa, cẩn thận và cẩn ngôn!

NGƯỜI VN SINH RA ĐỂ… CHỜ CHẾT?

Ngô Thứ
NGƯỜI VN SINH RA ĐỂ… CHỜ CHẾT?

Ở Việt Nam, cứ nói đến chính trị thì bị cho là rảnh hơi và nếu bạn không cùng ý kiến với nhà nước , bạn sẽ bị xếp vào những thành phần sau :
– Nếu là đảng viên thì bị cho là: đạo đức suy thoái.
– Nếu bạn là trí thức thì bị cho là: bất mãn với thời cuộc
– Nếu là kẻ nghèo thì bị cho là: bị kẻ xấu kích động
– Nếu là kẻ ít học thì bị cho là: bị dụ dỗ lợi dụng
– Lên facebook bày tỏ quan điểm : bạn sẽ bị cho là kẻ phản động …

Thế đấy, tùy theo “khẩu nghiệp” mà bạn nhận được danh hiệu do họ phong tặng.

Và khi tôi và những người khác lên tiếng để mong có một tương lai tốt đẹp cho đất nước này, thì bạn nói : sống ở xã hội này thì phải chấp nhận như thế, có nói cũng chẳng làm được gì. Vậy:

– Khi nhà bạn có người gần chết, đưa vào bệnh viện mà chưa có tiền đóng viện phí, người ta không cứu, bạn đừng khóc vì khóc cũng chẳng thay đổi được gì.

– Nhà bạn có người bị tai nạn, xung quanh người ta đi lại, chỉ ném một cái nhìn vào chỗ người thân bạn đang nằm chổng vó ra đấy mà chẳng thèm làm gì hơn, bạn đừng trách sao họ thờ ơ vô cảm.

– Con cái bạn bị những kẻ vô loài hãm hiếp, mà pháp luật vẫn để những kẻ đó nhởn nhơ, bạn đừng kêu oan vì kêu cũng chẳng làm được gì.

– Bạn ra đường mà có bị cướp giật hay bị trộm mất xe ngay trước mặt, thì tốt nhất bạn hãy im miệng vào, vì có kêu thì cũng không ai nghe thấy đâu.

– Bạn bị công an bắt xe không lý do thì cũng nên vui vẻ mà nộp phạt, ấm ức cái gì?

– Sau này đất đai nhà bạn có bị quy hoạch và được trả giá 200k/m2, thì cũng đừng có kêu gào làm gì, không ai quan tâm việc nhà bạn đâu.

– Bạn đi khám mà chẳng may mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, thì cũng nên vui vẻ mà chấp nhận sống nốt cuộc đời còn lại, vì ở cái xã hội thờ ơ tràn lan thực phẩm bẩn này mỗi ngày có khoảng 300 người chết vì bệnh ung thư chứ không riêng gì bạn đâu.

…………….. Và còn nhiều điều “khốn nạn nhưng rất đỗi bình thường” khác ở cái đất nước này, khi xảy đến với bạn thì tốt nhất bạn cũng nên ngậm chặt miệng vào, vì xã hội VN nó thế! Người Việt Nam sinh ra để làm gì? Người Việt Nam sinh ra để …chờ chết!

Hãy cầu cho mình một cái chết nhanh nhất, như tai nạn giao thông chẳng hạn! Chết vì ung thư khổ lắm mấy con cừu ngoan ạ.

Và bây giờ hãy tiếp tục im miệng để sắp phải làm nô lệ cho Tàu ngay trên chính quê hương mình.

Coppy từ nguồn Facebook Nguyen Minh

https://www.facebook.com/100027857649279/posts/627132681558648/

Image may contain: text
No photo description available.
Image may contain: text

Những nhà trọ VÕNG ở Sài Gòn…

Những nhà trọ VÕNG ở Sài Gòn..

TP HCM..

2h sáng, cơn mưa ập xuống, gió thốc làm tấm bạt che kêu phành phạch. Ông Lâm dậy dắt chiếc xe cà tàng lên vỉa hè rồi quay lại chiếc võng quen thuộc.

Nhấc chiếc túi vải lấy ra bộ quần áo, ông nói vọng vào phía bà chủ quán: “Bán tui gói dầu gội”, rồi vắt khăn qua cổ đi vào nhà tắm.

Lối vào nhà vệ sinh chung xộc lên một thứ mùi khó tả, trộn lẫn mùi mồ hôi bốc ra từ những chiếc võng vải dù móc sát nhau. Người đàn ông 62 tuổi, quê Bến Tre dùng nửa gói dầu gội vừa tắm vừa gội, nửa còn lại để giặt bộ quần áo lao động dính đầy bụi xi măng.

Đoạn đường dọc quốc lộ 1A nằm trên địa bàn phường Bình Trị Đông B, quận Bình Tân tập trung gần chục quán võng ngủ đêm. Gần 10 năm nay, những quán võng như thế này là sự lựa chọn của lao động thu nhập thấp như ông Lâm.

“Thuê nhà trọ tốn ít nhất mỗi tháng một triệu, chưa kể phải sắm chiếu, quạt… Ngủ lại những quán võng chỉ 20.000 đồng một đêm, được bao điện nước, wifi. Nếu đóng trước cả tháng, giá chỉ 500.000 đồng”, ông Lâm nói.

Vợ qua đời nhiều năm trước, ở quê cũng chẳng có ruộng đất, ông Lâm lên Sài Gòn làm phụ hồ. Lúc mới lên, ông cũng thuê nhà trọ cạnh chỗ làm với giá một triệu mỗi tháng. Không đủ sức khỏe, ông chỉ phụ việc nhẹ, lương chưa đến 200.000 đồng mỗi ngày. “Chưa kể những ngày không có việc phải nằm nhà, tiền trọ, tiền ăn, tiền điện nước tôi không kham nổi”, ông kể. Suốt năm đầu làm việc ở thành phố, gói ghém lắm nhưng vẫn không có dư.

Một lần phải chuyển chỗ làm đến khu vực quận Bình Tân, ông Lâm biết đến những quán võng ngủ đêm. Nhẩm tính, mình đi làm nguyên ngày, tối chỉ cần chỗ ngả lưng, chi phí giảm một nửa nên ngay hôm sau, ông trả phòng trọ, bán lại chiếc quạt điện, xách túi quần áo “nhập hộ khẩu” một quán võng dọc quốc lộ 1A.

Sài Gòn vào mùa mưa, những người tới trước đã nằm kín những chiếc võng trong nhà. Người mới như ông ngại chen vào giữa, nên chọn chiếc võng ngoài cùng cạnh gốc cây trứng cá. Dù đã quen ngủ võng từ thuở lọt lòng nhưng đêm đêm tiếng xe tải rầm rập, tiếng muỗi vo ve, ông Lâm liên tục trở mình trên chiếc võng đong đưa, không thể ngủ.

Nửa đêm, cơn mưa ập xuống. Người đàn ông giật mình tỉnh giấc, tay sờ ngay xuống túi quần bên trái rồi túi quần bên phải kiểm tra chiếc điện thoại và ví tiền rồi thở ra nhẹ nhõm vì số “tài sản” quý giá nhất vẫn còn nguyên. Theo chân vài người khác tiến vào bên trong tìm võng trống, ngáp một hơi, ông ngủ thiếp đi vì mệt. “Sáng hôm sau, tui bị trẹo cổ đau nhức suốt mấy ngày mới khỏi”, ông Lâm kể.

Không có một số tiền lớn để thuê trọ vì phải đặt cọc 2 tháng, vợ chồng chị Loan chọn cách ngủ võng, gia đình 3 người mỗi ngày hết 60 nghìn, vợ chồng chị đã ở quán võng gần một năm.

Giữa trưa, khách đi đường hướng Sài Gòn về miền Tây trên trục đường quốc lộ nườm nượp khách ghé quán võng của anh Trình (44 tuổi, quê Bình Định) nghỉ chân. Dưới tán hàng cây sanh um tùm, hai người phụ nữ trung niên tranh nhau quét lá rụng và dọn dẹp những ly nước khách vừa uống xong.

“Mày lấy quần áo vào chưa Hoa?”, chị Thủy nói lớn rồi quăng chổi một bên, đi vội ra sau. “Để quên tới chiều là mất đấy. Sống thế này đến đôi dép còn phải tự bảo quản”, vơ vội mớ quần áo trên sào tre, chị nói.

Chị Thủy làm nghề bán cá viên chiên còn chị Hoa bán vé số. Cả hai người phụ nữ đều được anh Trình giúp đỡ không lấy tiền ngủ võng suốt những tháng dịch Covid-19. Để trả ơn, họ giúp anh làm việc vặt và quét dọn quán khi rảnh rỗi.

Anh Trình, 44 tuổi, quê Bình Định là chủ của một quán võng đêm. Sáu năm trước, anh mở tiệm cắt tóc kèm vài chiếc võng móc sát vỉa hè dưới gốc cây bán nước cho khách vãng lai. Dần dần, khi thấy nhu cầu ngủ tạm qua đêm ở những quán võng tăng lên, anh Trình mua thêm võng, trồng thêm cây, thuê rộng mảnh đất hơn để mở quán.

Quán của anh có chừng 40 chiếc võng, móc sát nhau dưới tán cây, bên trên che tạm những tấm bạt ni lông cũ nhàu. Ban ngày bán nước cho khách vãng lai, đêm đến thì phục vụ khách ngủ lại. Anh thuê thêm 2 người trực ca đêm và giữ xe cho khách.

“Khách đến đây đủ mọi thành phần, từ người lao động nghèo, ăn xin, người lỡ đường, người nhậu xỉn cũng có luôn”, anh Trình nói.

Mở quán võng cho khách qua đêm tạm nhưng những ông chủ như anh Trình e ngại nhất là các khách trọ người già vì mức độ rủi ro cao. Mỗi khi có người già đến đến thuê võng ngủ, anh đều hỏi thông tin cá nhân, địa chỉ, quê quán. “Họ có bệnh gì làm sao tôi biết, đêm hôm gió máy nhỡ có mệnh hệ gì thì mang họa”, anh phân trần.

Năm ngoái, anh Trình phải đưa một khách trọ vào bệnh viện cấp cứu vì cơn tai biến lúc nửa đêm. Ngoài việc phải đóng viện phí cho ông cụ, anh còn phải cất công ba lần đến quận 8 tìm người thân của ông. Ông cụ qua đời vài ngày sau đó, đúng kịp lúc anh vừa tìm được người thân của cụ. Thấy gia cảnh khó khăn, anh Trình không đòi lại số tiền 2 triệu tạm ứng. “Cái tính cẩn thận đã cứu tôi. Không cho mấy người già vào ngủ thì không đành, nhưng cho vào lại thêm lo”, anh trải lòng.

Ông Nguyễn Quan Minh, phó chủ tịch phường Bình Trị Đông B chia sẻ: “Những quán cà phê võng trên địa bàn phường đều có đăng ký giấy phép kinh doanh. Chúng tôi không quản lý các đối tượng đến quán, việc ngủ lại qua đêm là tùy vào khách. Thường mỗi năm phường tổ chức kiểm tra định kỳ một lần, nhưng nếu trong quá trình hoạt động của quán nảy sinh các vấn đề khác thì sẽ kiểm tra thường xuyên hơn”.

Chị Loan là một trong hai người phụ nữ thường xuyên ngủ lại tại quán võng hơn 70 người mỗi đêm. Ảnh: Diệp Phan.
Chị Loan cùng chồng và con trai 7 tuổi là khách quen của quán võng từ gần một năm nay.

3h chiều, trong một quán võng khác cách chỗ anh Trình gần 100 m, vợ chồng anh Hưng, 39 tuổi, chị Loan, 35 tuổi đang rửa 5 kg đậu phộng, luộc trăm cái trứng cút chuẩn bị cho một đêm bán rong ở các quán nhậu.

Vợ chồng chị Loan cùng đứa con trai 7 tuổi dắt díu nhau tìm đến quán võng khi bị chủ trọ đuổi vì thiếu tiền phòng từ năm ngoái. Cậu con trai chị đã 7 tuổi nhưng chưa một ngày được đi học, mỗi tối theo mẹ đi bán hàng rong.

Anh Hưng sức khỏe yếu, ngồi không nhiều hơn đi làm. Chị Loan bị bệnh tim, không làm được việc nặng. Mỗi ngày, nguồn thu nhập từ bán rong đồ nhậu vặt mang về cho cả gia đình khoảng 100.000 đồng. “Bữa nào có thì mua hai hộp cơm 3 người ăn, bữa nào thiếu thì 1 hộp, xin chủ quán pha thêm gói mì”, chị nói.

Hằng ngày, chị Loan đi bán từ 5h chiều đến 11h đêm. Chiếc xe máy cũ, cái bếp lò, cái nồi luộc trứng đều được chủ quán cho mượn. Khi đến quán võng, của cải gia đình chị chỉ có 2 túi quần áo xách trên tay và một chiếc điện thoại “cục gạch”.

Rất muốn thoát cảnh ngủ võng, nhưng từ đầu năm đến nay, chị Loan chưa bao giờ dư được một triệu đồng trong tay. Muốn ra ở trọ phải đặt cọc ít nhất 2 tháng. “Tôi biết đóng tiền võng 3 người mỗi ngày hết 60 nghìn còn tốn hơn thuê trọ. Nhưng ngày nào đắp ngày đó thì được, chứ có đâu ra một lần mấy triệu mà đi thuê nhà”, chị nói giọng bất lực.

Gần 11 giờ đêm, trong quán đã có gần 70 người, nằm kín những chiếc võng, chủ yếu là đàn ông. Người nằm cách nhau chừng nửa mét nhưng mỗi người một việc. Những người già vùi đầu cuộn tròn trong chiếc võng, thanh niên thì cầm trên tay chiếc điện thoại, có người lại xem tivi đặt giữa quán, ngủ lúc nào không hay. Trên trần nhà, những chiếc quạt quay vù vù hết công suất đuổi muỗi.

Chị Loan trở về với chiếc rổ trống sau xe, chị dẫn cậu con trai vừa đi vừa dụi mắt ra sau hè xối ca nước rửa mặt. Bước về phía 3 chiếc võng quen của gia đình, chị nói với chồng: “Nay cuối tuần bán hết trơn”. Đặt lưng xuống võng, chị choàng hai tay ôm chặt bụng với 150 nghìn tiền lãi trong túi áo khoác rồi thiếp đi với cái bụng chỉ có vài quả trứng cút luộc vỡ, ăn từ chiều.

Diệp Phan

Image may contain: 2 people, people sitting and outdoor
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person