ĐÁM ĐIỆN LỰC EVN BẤT NHÂN, ĐỘC ÁC!

 Nguyễn Đình Trọng

ĐÁM ĐIỆN LỰC EVN BẤT NHÂN, ĐỘC ÁC!

Con số người chết, mất tích, thiệt hại sẽ tăng lên nhiều trong những ngày tới đấy. Đám bất nhân điện lực EVN khốn nạn xây dựng thuỷ điện không tính toán, rồi muốn xả nước ứ lúc nào thì xả để giết dân đây nha bay.

Chúng mày bất chấp gây ra hậu quả thế này mặc cho dân gánh chịu thế đây. Còn con cháu lãnh đạo điện lực (EVN) đi học ở Mỹ hết rồi. Tiền đi học đó có từ đâu có vậy bay?

Ác đến thế là cùng!

P/s: Hình bên dưới từ link bài bên dưới và hình trên mạng facebook: Một Sư Cô ở Quảng Trị ôm cột nhà chùa chống chọi với lũ lụt.

https://vtc.vn/thuy-dien-xa-tran-dan-mien-trung-chim…

https://m.thanhnien.vn/…/lu-chong-lu-mien-trung-chim…

Image may contain: one or more people, outdoor and water, text that says 'Thủy điện xà tràn, dân miền Trung chìm trong biên nuóc, 30 ngu'ời chết, mat tích 07:02 12/10/2020 Tin nhanh 24h Hiện có ho'n 49,700 hộ dân so' tán Làm ngập lut 26,17 nhà dân ngập tu 1 mét tro lên Hiện có 4,500 ha hoa màu ngập úng Hiện có 956 ha nuôi trong thuy sản ngập chìm mất (TINH VÀO LUC 7 GIO SÁNG NGÀY 12/10/2020)'

Đẩy dân đi làm thuê làm mướn…

Image may contain: one or more people, people walking, crowd and outdoor

Hôm qua đi qua đường Trần Duy Hưng thấy quá đông người tụ tập tưởng là có bạo loạn, lại gần mới biết là ngày tổ chức thi chứng chỉ tiếng Hàn.

Nhìn toàn các thanh niên tuổi ăn tuổi lớn, tuổi có thể đóng góp trí tuệ và sức lực để xây dựng đất nước nhưng lại phải rồng rắn ôm khát khao ra đi làm cu li ở xứ người mà thấy xót xa. Thế mới biết sự bế tắc và mất định hướng của thanh niên giờ lớn đến mức nào.

Lần sang Hàn Quốc nghe mấy người Hàn nói “người Việt tuy có chút láu cá nhưng vẫn được thích dùng vì thông minh và chịu khó hơn lao động nước khác” nghe mà đau. Câu nói “thông minh và chịu khó” cứ ám ảnh mãi. Thông minh và chịu khó sao dân tộc này cứ mãi nai lưng đi làm thuê cho ngoại bang???

Nhiều lần nghe bà BT Bộ LĐTB&XH nói việc tìm được thêm thị trường cho dân đi xuất khẩu lao động như một chiến tích với vẻ mặt đầy hí hởn mà thấy cám cảnh. Đẩy dân đi làm thuê làm mướn để cho nước ngoài bóc lột là việc dễ nhất và chả cần tài cán gì cũng làm được. Làm sao giữ được dân ở nhà để sống ổn trên quê hương mình mới là “đỉnh cao trí tuệ”

Chúng ta chỉ nghe thấy việc đẩy mạnh XKLĐ chứ chưa bao giờ nghe thấy lộ trình giảm dần rồi tiến tới chấm dứt hoàn toàn việc xuất khẩu lao động giá rẻ. Những bộ óc thiên tài của Đảng đã bao giờ nghĩ đến việc đó chưa nhỉ?

(Ảnh Trên vnexpress)

  GIÁO DỤC XHCN, VÌ SAO CÀNG THAY ĐỔI CÀNG NÁT?

 

GIÁO DỤC XHCN, VÌ SAO CÀNG THAY ĐỔI CÀNG NÁT?

Đỗ Ngà

Đã là chim trong lồng hay cá trong chậu thì không thể tìm hướng đi riêng cho mình mà chỉ có thể lòng vòng trong không gian hẹp. Tương tự vậy, hệ thống giáo dục CS cũng chỉ là chim lồng cá chậu. Nó được nhốt trong cái khung chính trị độc tài CS thì dù có xoay hướng nào, nó cũng bị đụng tường và không thể nào thoát ra được.

Khai phóng là từ ghép, nó được ghép từ 2 từ, khai minh và giải phóng. Nói đơn giản là phải mở lồng để tư duy được tung bay. Đã là giáo dục khai phóng thì không thể nhốt nền giáo dục đó trong một khuôn khổ định sẵn được, vì vậy tuyệt đối không được chính trị hóa nền giáo dục quốc gia. Nếu phân tích kỹ cụm từ “Nền giáo dục XHCN” thì chúng ta thấy một hình ảnh chim lồng khá rõ nét, “giáo dục” chính là con chim và “XHCN” chính là cái lồng đã nhốt con chim ấy lại. Vậy nên, đã là “giáo dục XHCN” thì nó là một kiểu giáo dục ngục tù, nó không thể là “giáo dục khai phóng” được. Hai nền giáo dục này như lửa với nước không thể nào lồng ghép vào nhau được, không bao giờ.

Nếu là nền giáo dục khai phóng đúng nghĩa thì nó phải hướng đến hai mục đích sau: mục đích thứ nhất, nó tạo con người biết hướng đến lối sống có đạo đức; mục đích thứ nhì, nó tạo ra con người biết tự tìm đường đến với tri thức. Mà như ta biết con người là tế bào của xã hội, vì vậy nền giáo dục khai phóng nó chính là nguồn gốc tạo nên một xã hội có đạo đức và nền kinh tế dựa vào sức mạnh tri thức. Hầu hết, xã hội nào mà người dân sống có đạo đức thì nền kinh tế quốc gia ấy là nền kinh tế tri thức. Nhìn xã hội biết giáo dục, giáo dục khai phóng nó tạo ra một xã hội như thế.

Nền giáo dục XHCN về cơ bản nó không hướng con người đến với đạo đức mà hướng con người vào sự phục tùng đảng cầm quyền vô điều kiện. Trong đảng cầm quyền ấy, lãnh tụ là hạt nhân nên bằng mọi giá giáo dục này phải hướng mọi thế hệ học sinh – sinh viên vào mục tiêu xây dựng nên những thế hệ sùng bái lãnh tụ. Tấm gương lãnh tụ như là một bức tường xà lim, nó nhốt tư duy của lớp lớp thế hệ nằm co quắp trong đó để phục vụ mục đích cai trị của đảng. Với những thế hệ ngu trung, thì chính quyền vô đạo mới nhởn nhơ hưởng thụ được. Vậy nên, nếu xây dựng một nền giáo dục khai phóng thì chẳng khác nào ĐCS tự đào mồ chôn mình cả. Giáo dục khai phóng không bao giờ tạo ra kẻ phục tùng, lại càng không tạo ra những kẻ ngu trung.

Hiện nay tìm một quan chức có đạo đức còn khó hơn lên trời hái sao. Mà ai cũng biết, đảng viên là tế bào của ĐCS. Vậy thì tập hợp của những con người vô đạo đức thì làm sao đảng đó có đạo đức được? Một nền giáo dục bị nhốt trong một cái lồng chính trị của một đảng vô đạo, thì làm sao nền giáo dục ấy tạo ra một xã hội có đạo đức được đây? Phải nói sống ở Việt nam thì ai cũng thấy vấn nạn cướp giật, lừa đảo, gian xảo, đố kỵ, nịnh hót, hại người được ta vv… xảy ra tràn lan. Những vấn nạn ấy nó dệt nên một bức tranh toàn cảnh của xã hội Việt Nam, phải nói bức tranh ấy vô cùng xấu xí. Nhìn xã hội biết giáo dục, giáo dục XHCN nó tạo ra xã hội như thế.

Sống lâu trong cái lồng hẹp thì ắt chim xả đầy phân xuống nền cái lồng ấy. Phân nhiều, lồng chật thì dù cho nền giáo dục này có xoay hướng nào thì nó cũng sẽ dẫm lên chính đống phân nó đã thải ra mà thôi. Đó chính là thực trạng của nền giáo dục Việt Nam hiện nay. Chỉ có phá lồng XHCN thì may ra nền giáo dục nước nhà mới có thể bay cao được. Đó là cách duy nhất.

Hôm nay, mạng xã hội lộ lên bộ sách giáo khoa lớp 1 do ông Nguyễn Minh Thuyết chủ biên cùng với nhóm cộng sự. Về nội dung thì cả xã hội ai cũng biết hết rồi. Sách giáo khoa mới này dạy cho trẻ con tính gian manh lọc lừa ngay trong những bài học. Nó chính là một liều thuốc độc tiêm vào những thế hệ tương lai đất nước này, rất nguy hiểm. Thử hỏi lớp lớp trẻ em nhiễm lối giáo dục này thì tương lai đất nước đi về đâu? Xã hội Việt Nam nay đã quá thối nát, vậy mà những “nhà cải cách giáo dục” này muốn tương lai nó sẽ nát hơn, thật vô đạo. Bán rẻ tương lai đất nước để tư lợi cho bản thân là mẫu số chung cho quan chức CS chứ không riêng gì ông Nguyễn Minh Thuyết. ĐCS đã quá nát thì làm giáo dục tốt được không? Mỗi khi giáo dục rục rịch thay đổi thì y rằng, cái mới nó còn tệ hại hơn cả cái cũ. Nếu so sánh với sách giáo khoa lớp 1 mà tôi từng học từ 36 năm trước thì rõ ràng, sách giáo khoa hôm nay nó còn tệ hơn trước đây rất nhiều. Và như đã thấy, thế hệ của tôi cũng là một thế hệ đầy kẻ mang tư tưởng phục tùng và ngu trung, vậy thế hệ sau sẽ thế nào? Thật đáng buồn.

Như đã nói, giáo dục XHCN là loại giáo dục bị nhốt trong cái lồng hẹp, thà rằng nó đứng một chỗ suốt 45 năm thì vẫn còn tốt hơn là phải xoay sở để cố tìm cách “đổi mới” trong phạm vi cái lồng XHCN. Vì sao? Vì nói cho cùng, trong cái lồng quá chật, chim có xoay cỡ nào thì cũng sẽ giẫm lên chính đống phân mới ị của nó mà thôi, thà đứng tại chỗ chấp nhận dẫm lên đống phân khô thì vẫn còn sạch hơn. Hãy ngừng ngay cái trò “đổi mới”, vì đổi mới thì cũng chỉ đốt tiền dân nuôi nhóm lợi ích mà thôi. Giáo dục Việt Nam không thể tiến nếu cứ nằm mãi trong cái lồng XHCN.

-Đỗ Ngà-

Image may contain: 1 person, standing and suit

Làng Sher & thôn Bàn Thạch

Làng Sher & thôn Bàn Thạch

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Tất cả đều “tuồn” ra sông, rõ ràng, không phải là một cung cách sống. Đó là một kiểu tự sát tuy không chết ngay nhưng chắc chết, chết chắc, và chết hết. Không dân tộc nào có thể sống mãi bên những dòng sông chết chậm, và trong tay của bọn thực dân nội địa – những kẻ sẵn sàng tháo cạn nước của một dòng sông hay đốt cháy nguyên một khu rừng, chỉ vì cần thêm vài con cá nướng trui (để nhậu chơi) trước bữa cơm chiều.

*

“Trải qua hàng ngàn năm, làng Sher, một cái làng nhỏ tí ở Tây Tạng, vẫn bám lấy cái sống dù ở một vị thế sinh tồn khắc nghiệt, một thềm đất hẹp nằm chênh vênh trên một sườn núi dựng đứng. Ở vị thế khô cằn này của cao nguyên Tây Tạng, lượng nước mưa hàng năm chỉ được khoảng dưới 10cm. 

Nhưng từng giọt nước đều được thu giữ trong một hệ thống tưới tiêu có từ thời thượng cổ. Nhiệt độ trung bình hàng năm luôn gần ở mức đóng băng (Zero độ Celsius) còn từ tháng Chạp đến tháng Hai thì hàn thử biểu bao giờ cũng lơ lửng trong khoảng – 6 đến 10 °C. 

Loài cừu ở đây có bộ lông cực dầy, giữ ấm rất tốt; lông cừu được quay và dệt thành áo quần và chăn đắp giúp dân làng chịu cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông vì họ không có gì khác hơn ngoài chút hơi ấm của bếp lò. Nhà tranh vách đất cứ mười năm thì phải lợp lại, và những cây liễu trồng dọc theo bờ kinh được dùng vào việc này. 

Khi một cành bị cắt đi để làm mái, một nhánh khác sẽ được ghép vào. Cây liễu có thể sống tới bốn trăm năm, và khi cây chết thì người ta sẽ trồng một cây mới. Chất thải được tái chế thành phân bón để trồng cỏ, rau và lúa mạch – nguồn thực phẩm chính ở nơi đây, gọi là tsampa – và những loại rau có củ dành cho mùa đông.

Trải qua nhiều thế kỷ dân số của làng Sher vẫn giữ nguyên, chừng ba trăm nhân khẩu. Ông Jonathan Rose, một người làm nghề xây cất và cũng là người sáng lập ra phong trào nhà xanh và hợp túi tiền, đã học hỏi được nhiều điều qua cách sinh tồn khôn ngoan mà dân làng Sher đã tìm ra trong cái hốc nhỏ bất an của họ. Rose nói: Một ngôi làng có thể sống hàng ngàn năm trong một hệ thống sinh thái như thế thì đúng là bền vững thật sự.”

Đoạn văn dẫn thượng được chuyển ngữ bởi dịch giả Nguyên Trường, và được trích dẫn từ tác phẩm Ecological Intelligence của Daniel Goleman (Broadway Business xuất bản năm 2009). Ngôi làng nhỏ được nhắc đến trong cuốn sách này khiến tôi lên tưởng đến con sông Bàn Thạch, ở Tam Kỳ.

Tôi chưa bao giờ có cái may mắn được bước chân ra đến miền Trung của đất nước mình nên chỉ biết con sông nhỏ bé, và thơ mộng này, qua ngòi bút của tác giả Huỳnh Thục Vy

“Sông Bàn Thạch là một con sông rất đẹp. Sông chia làm hai nhánh, giữa hai nhánh sông là một cồn đá, chiều dài hơn 1km, khoảng giữa rộng nhất khoảng 200m, hai đầu hẹp dần. Người ta gọi cồn này là: ‘Cồn Thị’ vì ở đó có những cây thị rất lớn, cao 20m, vòng gốc 10 người ôm.

Theo lời ba tôi kể lại, cồn thị là một cồn đá, hai đầu cồn đá này là hai bãi sình, ở đó là một rừng cây ‘rán’, một loại dương xỉ lớn. Trong rừng dương xỉ có rất nhiều chim, chim Áo đà (vì nó có bộ lông màu đà giống áo nhà sư – mõ trắng rất đẹp) chim vành khuyên, chim mía, và rất nhiều cò, những con cò đậu vắt vẻo trên lùm cây bần, cây đước, chúng sống và làm tổ ở đó.

Những buổi chiều, khi đèn đường bật lên, những con cò về đậu đầy trên những lùm cây đó. Tiếng kêu trầm đục buồn buồn. Sông Bàn Thạch sâu và thơ mộng lắm. Dưới sông đầy cá, cá bơi lội tung tăng đùa giỡn trong làng nước trong xanh. Cá nhiều đến nỗi từ trên cầu nhìn xuống chân cầu, cá tập trung thành từng bầy nhung nhúc, cá Hồng, cá Hanh, cá Tràng, cá Nâu, cá Dìa, cá Gáy, cá Thác lác, cá Căn… 

Nhưng đó là ký ức của ba tôi. Giờ đây trước mặt tôi là một dòng sông chết, nước sông đen ngòm, hôi thối và đặc quánh. Dòng sông cạn vì rác mà người dân chung quanh đó đổ xuống, rác nhiều đến nỗi làm nghẽn cả dòng, còn đôi bờ thì dần thu hẹp lại. 

Trên dòng sông đó lềnh bềnh những xác chết súc vật, ngập ngụa phân người trong những túi nilon, đủ thứ rác. Từ giường chiếu, mùng mền cũ, bao ximăng, bao đựng gạo, vỏ trái cây, rau sống, áo quần cũ và cả băng vệ sinh phụ nữ ‘siêu mỏng.’ Mặt nước sông phủ một lớp rêu xanh, dập dềnh xác súc vật trong làn nước đặc quánh dầu mỡ người ta xả ra từ những chiếc ghe cá và từ khắp nơi gần đó. Bây giờ cá đã chết, chim đã bay xa. Cồn Thị bây giờ không còn cây Thị nào, người ta đã đốn đi rồi.”

Dân làng Sher đã trải qua hàng ngàn năm trong một môi trường sống hết sức khó khăn. Họ canh tác trên những thềm đất cheo leo bên sườn núi dựng, với lượng nước mưa rất hạn chế, và trong điều kiện khí hậu vô cùng khắc nghiệt. 

Tuy thế, họ có rất nhiều hy vọng sẽ có thể tiếp tục sinh tồn hàng ngàn năm nữa vì vẫn giữ nếp sinh hoạt theo những thói quen “chịu thương chịu khó” của truyền thống cũ: chắt chiu từng giọt nước mưa, trân trọng tháp từng cành liễu, và không bỏ phí bất cứ thứ gì – kể cả phân người.

Chỉ có vài ba trăm nhân khẩu, sống chênh vênh trên một sườn núi dựng giữa rặng Hy Mã Lạp Sơn, dân làng Sher khó có cơ may được cắp sách đến trường. Tỷ số thông minh (IQ) của họ, vì vậy, e khó được cao nhưng EQ (ecological quotient) của những con người rất mẫn tuệ về khía cạnh thông minh sinh thái (ecological intelligence) này chắc chắn là không thể thấp.

Dân ở Bàn Thạch Thôn (Quảng Nam) thì ở vào một hoàn cảnh và môi trường khác hẳn. Họ được thiên nhiên ưu đãi hơn nhiều. Việt Nam không có những mùa Đông băng tuyết. Vũ độ ở xứ sở này lại được tính (hào phóng) theo đơn vị mètre, nghĩa là cả trăm inche. Riêng Bàn Thạch Thôn vừa gần biển lại gần sông, một dòng sông vốn “nhung nhúc cá.”

IQ của người dân ở vùng đất Ngũ Phụng Tề Phi, tất nhiên, cao ngất nhưng EQ của họ thì e hơi dưới trung bình. Cứ nhìn “xác chết súc vật, phân người, mùng mền chiếu gối, vỏ trái cây, rau sống, áo quần cũ, băng vệ sinh phụ nữ… lềnh bềnh… trong làn nước đặc quánh dầu mỡ” trên sông Bàn Thạch là đoán được thôi. 

FB Huỳnh Ngọc Chênh mới vừa cất tiếng kêu Trời: “Sông Cổ Cò đã thành dĩ vãng rồi.” 

Ôi, nào có riêng chi Cổ Cò và Bàn Thạch ở Quảng Nam. Khắp đất nước mình có con sông nào mà không đang ngắc ngoải: 

– Đồng Tháp: Tình trạng san lấp đất nông nghiệp diễn ra phức tạp

– Thái Bình: Nước thải công nghiệp bức tử sông Đoan Túc

– Thanh Hóa: Những dòng sông đang bị bức tử

– Bạc Liêu: Nhiều tuyến sông bị lấn chiếm 

– Hà Nam: Ô nhiễm trầm trọng khiến cá chết nổi trắng sông

Nhà báo Tạ Phong Tần cũng có bài tường thuật (“Việt Nam: Tất Cả Đều Đổ Ra Sông”) với rất nhiều dữ kiện rất đáng quan ngại: “Hiện nay, nhiều con sông ở Hà Nội đã bị biến thành sông rác. Rất nhiều loại phế thải từ dịp tết, từ những cành đào, quất chưng xong sau tết bỏ đi đến lá gói bánh chưng, vỏ hộp mứt kẹo, chiếu rách, bàn thờ cũ… được tập trung vứt xuống sông.”

Tất cả đều “tuồn” ra sông, rõ ràng, không phải là một cung cách sống. Đó là một kiểu tự sát tuy không chết ngay nhưng chắc chết, chết chắc, và chết hết. Không dân tộc nào có thể sống mãi bên những dòng sông chết chậm, và trong tay của bọn thực dân nội địa – những kẻ sẵn sàng tháo cạn nước của một dòng sông hay đốt cháy nguyên một khu rừng, chỉ vì cần thêm vài con cá nướng trui (để nhậu chơi) trước bữa cơm chiều.

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

danlambaovn.blogspot.com

LŨ DÂNG CAO Ở QUẢNG BÌNH, CẢ MỘT VÙNG CHỈ CÒN THẤY MÁI NHÀ

LŨ DÂNG CAO Ở QUẢNG BÌNH, CẢ MỘT VÙNG CHỈ CÒN THẤY MÁI NHÀ

Tính đến sáng nay (9/10), hàng trăm nhà dân ở vùng “rốn lũ” Tân Hóa (Minh Hóa, Quảng Bình) ngập sâu. Tại thôn 3 của xã này, nhiều căn nhà bị ngập tới nóc.

Theo báo cáo của Ban Chỉ đạo Phòng chống thiên tai và Tìm kiếm cứu nạn tỉnh Quảng Bình, đến 9 giờ ngày 9/10, tỉnh Quảng Bình có 12.600 ngôi nhà bị ngập. Trong đó, huyện Lệ Thủy có trên 7.600 nhà, huyện Quảng Ninh có trên 4.300 nhà. Tại “rốn lũ” Tân Hóa, huyện Minh Hóa, có 550 ngôi nhà bị ngập sâu tới 2,5 m, người dân phải chuyển sang tránh lũ trên những nhà phao.

Xem chi tiết tại: https://soha.vn/canh-lu-dang-tan-noc-nha-ca-khu-vuc-chi…

#SohaPhotos

 

Người dân cần nỗ lực hành động, nếu muốn thật sự thay đổi…

Lãnh sự quán Hoa Kỳ có lẽ là cơ quan ngoại giao đầu tiên liên lạc với cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên để xác minh nguồn tin cô Phạm Đoan Trang bị bắt. Phản ứng của Mỹ cũng như các nước phương Tây về việc này như thế nào trong những ngày sắp tới là điều có thể hình dung; và sự thất vọng của dư luận về phản hồi từ chính quyền Việt Nam trước sự lên án của cộng đồng ngoại giao hoặc các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng là điều có thể hình dung.

Cá nhân Trang không bao giờ đặt niềm tin vào sự thay đổi bên trong từ tác động bên ngoài. Cô nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng mọi thay đổi phải đến từ bên trong, từ ý thức người dân, từ nhận thức xã hội, từ sự hành động và lên tiếng của chính người trong nước. Chẳng “thế giới” hay “cường quốc” nào có thể cứu bất kỳ quốc gia nào nếu người trong nước không làm gì hơn là “chờ xem” “Mỹ nói gì”, “Liên minh châu Âu nói gì”. Không khác gì Trung Quốc, chính quyền Việt Nam từ lâu đã “miễn nhiễm” với những chỉ trích từ bên ngoài. Như Trang nói, người dân cần nỗ lực hành động, nếu muốn thật sự thay đổi và muốn một tương lai khác, thay vì “lên án” hay “bất mãn” trước thái độ qua loa của nước ngoài đối với vấn đề nhân quyền trên quốc gia mình.

– Nhà báo Mạnh Kim

Image may contain: 1 person, closeup

ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP MẶT QÚA PHẢI KHÔNG ANH???

ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP MẶT QÚA PHẢI KHÔNG ANH???

Vụ hiếp dâm này sẽ đi vào lịch sử của nỗi nhục nhã…

Không thể tưởng tượng được lại có một vụ hiếp dâm tập thể như thế xảy ra ở trên đời. Một ông quan chức to, phó phòng cảnh sát kinh tế tỉnh Thái Bình, thượng tá Trần Văn Lam là đầu vụ và 3 doanh nghiệp đáng kính nữa. Là các ông Phạm Như Hiển là doanh nghiệp cũng có tiếng về bất động sản ở địa phương, ông Phạm Đức Việt kinh doanh ô tô và ông Từ Minh Tuyên là cai thầu xây dựng. Đây đều là các doanh nghiệp tên tuổi của tỉnh và tất cả đã cùng tham gia vào trò đè một con bé học sinh 14 tuổi (sinh năm 2004) ra để thay nhau hiếp dâm suốt nhiều ngày.

Nguyễn Minh Tuấn

Image may contain: house and outdoor

Nguyễn Minh Tuấn

Vụ hiếp dâm này sẽ đi vào lịch sử của nỗi nhục nhã..,.

Không thể tưởng tượng được lại có một vụ hiếp dâm tập thể như thế xảy ra ở trên đời. Một ông quan chức to, phó phòng cảnh sát kinh tế tỉnh Thái Bình, thượng tá Trần Văn Lam là đầu vụ và 3 doanh nghiệp đáng kính nữa. Là các ông Phạm Như Hiển là doanh nghiệp cũng có tiếng về bất động sản ở địa phương, ông Phạm Đức Việt kinh doanh ô tô và ông Từ Minh Tuyên là cai thầu xây dựng. Đây đều là các doanh nghiệp tên tuổi của tỉnh và tất cả đã cùng tham gia vào trò đè một con bé học sinh 14 tuổi (sinh năm 2004) ra để thay nhau hiếp dâm suốt nhiều ngày. Thật khó có một vụ hiếp dâm nào mà lại có đông ngành nghề như thế cùng tham gia. Chưa hết sự lạ vì còn có một doanh nghiệp, ông Phạm Như Hiển đang là đương kim bố nuôi của em bé nạn nhân cũng tham gia vào vụ cưỡng hiếp con gái nuôi của mình.

Thực lòng mà nói thì đây là một vụ hiếp dâm rất khó xảy ra nhưng đã xảy ra bởi vì số kẻ tham gia khá đông. Hơn nữa

vì các tay thủ ác đều sồn sồn ở tuổi 40 – 50, bằng tuổi cha chú của nạn nhân, còn nạn nhân thì còn nhỏ lắm khi chỉ là một cô bé học sinh, bằng tuổi con cháu của những kẻ thủ ác. Nếu các ông này là một đám trẻ trâu, hay là một đám thanh niên càn quấy phá làng phá xóm thì không có gì để nói. Nhưng từ ông thượng tá, phó phòng CAKT cho đến 4 ông doanh nghiệp đều là những người đứng tuổi, có vị trí xã hội và có gia đình vợ con thì không hề có lời nói can ngăn nào cả mà lại cùng đâm đầu vào một vụ hiếp dâm tệ hại như thế để rồi phải trả giá tất cả. Chỉ một vụ hiếp dâm thôi mà các ông ấy đã đạp đổ sự nghiệp của mình, chà đạp lên danh dự của vợ con, họ hàng xóm giềng. Chỉ vì một cái ngu thôi mà các ông đã tranh nhau lấy hết cái ngu của thiên hạ về làm cái ngu của riêng mình. Chẳng cần phải có tài cán gì người ta cũng biết trước số phận còn đen hơn chó mực của các ông quan và doanh nghiệp này sẽ chịu cảnh nhục nhã khi bị ra toà trong một vụ cưỡng bức, và sẽ còn chịu sự nhục nhã hành hạ của nhà tù và những kẻ ở tù sẽ trút xuống đầu họ từ ngày bước chân vào tù cho đến ngày họ nhắm mắt lìa đời đem theo cái hận ngàn thu của đời họ về nơi thế giới bên Vụ hiếp dâm sẽ đi vào lịch sử…

Không thể tưởng tượng được lại có một vụ hiếp dâm tập thể như thế xảy ra ở trên đời. Một ông quan chức to, phó phòng cảnh sát kinh tế tỉnh Thái Bình, thượng tá Trần Văn Lam là đầu vụ và 3 doanh nghiệp đáng kính nữa. Là ông Phạm Như Hiển là doanh nghiệp có tiếng về bất động sản ở địa phương, ông Phạm Đức Việt kinh doanh ô tô và ông Từ Minh Tuyên là cai thầu xây dựng. Đây đều là các doanh nghiệp tên tuổi của tỉnh và tất cả cùng tham gia vào trò đè một con bé học sinh 14 tuổi (sinh năm 2004) ra để thay nhau hiếp dâm. Thật khó có một vụ hiếp dâm nào mà lại có đông ngành nghề như thế cùng tham gia. Chưa hết sự lạ vì còn có một doanh nghiệp, ông Phạm Như Hiển đang là đương kim bố nuôi của nạn nhân cũng tham gia vào vụ cưỡng hiếp con gái nuôi của mình.

Thực lòng mà nói thì đây là một vụ hiếp dâm rất khó xảy ra nhưng đã xảy ra. Vì các tay thủ ác đều sồn sồn ở tuổi cha chú của nạn nhân, còn nạn nhân thì còn nhỏ lắm khi chỉ là một cô bé học sinh, bằng tuổi con cháu của những kẻ thủ ác. Nếu các ông này là một đám trẻ trâu, hay là một đám thanh niên càn quấy phá làng phá xóm thì không có gì để nói. Nhưng từ ông thượng tá, phó phòng CAKT cho đến 4 ông doanh nghiệp đều là những người đứng tuổi, có vị trí xã hội và có gia đình vợ con thì không hề có lời nói can ngăn nào cả mà lại cùng đâm đầu vào một vụ hiếp dâm tệ hại như thế để rồi phải trả giá tất cả. Chỉ một vụ hiếp dâm thôi mà các ông đã lấy hết cái ngu của thiên hạ về làm cái ngu của riêng mình.

Nhưng các ông không chìm yên lặng. Ít nhất thì các ông cũng đã để lại một di sản để nhớ, các ông đã làm nên lịch sử khi tạo ra một vụ án hiếp dâm nổi tiếng nhất vì có nhiều thằng quan chức và doanh nhân to đầu nhất chui vào chết trong cái lỗ bé nhất…

Mai Tú Ân

THƯ CỦA PHẠM ĐOAN TRANG ĐỂ LẠI TRƯỚC KHI ĐI TÙ

DÃ THÚ ĐANG NỔI ĐIÊN

DÃ THÚ ĐANG NỔI ĐIÊN

Dù dối trá có được tô vẽ kỹ lưỡng thế nào thì nó vẫn bị lột bởi sự thật. Khi đặt dối trá kế bên sự thật thì dối trá sẽ thất bại. Chính vì thế mà một bộ máy tuyên truyền với hơn 800 tờ báo với hàng vạn nhà báo sẵn sàng bưng bô tâng bốc cho chế độ, với hàng ngàn nhà xuất bản ăn lương chế độ để xuất bản hàng đống ấn phẩm tung hô chế độ, nhưng rồi cuối cùng chúng phải sợ một Nhà Xuất Bản Tự Do nhỏ bé. Sự thật luôn là kẻ thù của CS.

Thảm sát Đồng Tâm đã cho thấy bản chất dã thú của chính quyền CS, nó vượt quá xa giới hạn đạo đức và giới hạn của luật pháp. Làm ác nhưng muốn được tung hô thành kẻ đạo đức đấy là bản chất con người CS, vô pháp nhưng muốn được khen ngợi là “có pháp quyền” đó chính là bản chất của ĐCS. Bản chất này không đổi suốt 75 năm qua. Tất cả những ai nói sự thật thì đều làm cho CS nổi điên, mức độ ảnh hưởng của người nói càng lớn thì CS càng điên, mà càng điên nó càng bất chấp. Với ấn phẩm “Báo Cáo Đồng Tâm” thì rõ ràng Đoan Trang đã làm cho con dã thú CS nổi điên thật sự.

Khi Đoan Trang chưa bị bắt thì 800 tờ báo CS kia không dám ứ lên một lời phản biện, thế nhưng khi Đoan Trang bị bắt thì chắc rằng chúng sẽ xúm lại đấu tố Đoan Trang và Nhà Xuất Bản Tự do. CS mà, chúng luôn dùng truyền thông với mục đích bẩn thỉu như vậy.

Đấu tranh bất bạo động nói đúng hơn đánh thức sức mạnh toàn dân để họ biết dùng sức mạnh của mình tác động vào hệ thống chính trị đất nước để nó đi theo quỹ đạo Ý Dân chứ không phải theo ý ngoại bang. Một đảng thuần phục ngoại bang như ĐCS thì tất nó không bao giờ để yên những người có ngòi bút ảnh hưởng mạnh như Đoan Trang được. Chắc chắn chúng sẽ bắt và sẽ bắt nhiều người khác nữa. Cẩn thận!

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-54444873

Image may contain: 1 person, text

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đạo Gù

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đạo Gù

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

Ta đang sống giữa thời mạt pháp

Tượng Như Lai ngồi giữa quán bar

Tên đồ tể hóa thân Bồ Tát

Giữa tòa sen Phật lẫn với ma

Như Không

Bữa rồi, chắc gặp lúc đang vui miệng, dịch giả Bùi Xuân Bách kể cho bằng hữu nghe một chuyện hài ngăn ngắn: “Trên thành một chiếc xe tải có kẻ khẩu hiệu: ‘Đuổi kịp và vượt nước Mỹ” (khẩu hiệu thời Khrushchyov, Bí Thư Thứ Nhất của ĐCS Liên Xô). Chả biết có ai đó lại viết thêm: ‘Không tin – Đừng có bịp!”

Hoá ra chủ trương đi tắt đón đầu bắt nguồn tuốt tận bên Nga, và đã có từ hồi giữa thế kỷ trước lận. Không biết nó được nhập vô nước Việt hồi nào (và trở thành nỗi “ám ảnh” không nguôi của chính phủ ta tự khi nao) mà tất cả mọi cơ quan truyền thông nhà nước đều nhắc đến cụm từ đi tắt đón đầu cứ như kinh nhật tụng vậy đó:

Nhân vật được coi là năng nổ, và tháo vát nhất trong chủ trương đi tắt đón đầu hiện nay là Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng. Bằng cỡ này năm ngoái, chính xác là hôm 16 tháng 9 năm 2019, ông tuyên bố: “Thành công của Lotus sẽ góp phần để đến 2020, người dùng các mạng xã hội Việt Nam sẽ tương đương người Việt Nam dùng các mạng của nước ngoài.”

Qua đến năm 2020 thì có lẽ không còn ai hay biết hoặc nhắc nhớ gì đến trang mạng Lotus nữa, kể cả ông Bộ Trưởng Thông Tin. Ông ấy cũng quên nó luôn rồi vì đang bận cổ vũ cho một chuyến đi tắt đón đầu khác, cũng hứa hẹn không kém, và cũng bằng một câu tuyên bố hùng hồn tương tự (“Bến Tre có thể phát triển thành thung lũng Silicon về ứng dụng công nghệ”) khiến nhiều người cười lăn cười  lộn!

Tôi sống ở Silicon Valley 40 năm qua nhưng chưa bao giờ có dịp đặt chân đến Bến Tre (và hoàn toàn không biết chi về địa phương này) nên không dám mỉa mai, hay cười cợt gì ráo trọi về lời phát ngôn (nghiêm trang) thượng dẫn. Sau hơn nửa thế kỷ theo đuổi chính sách “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng” nhưng cuối cùng thì nhà nước Việt Nam vẫn chưa làm được cái đinh vít (“vặn khỏi trờn ren”) nên nỗi “bức xúc”, cùng những “tư duy đột phá”, của một vị bộ trưởng – theo tôi – là hoàn toàn chính đáng, dù có hơi viển vông chăng nữa!

Tôi chỉ cảm thấy có đôi chút ái ngại khi Đảng và Nhà Nước Việt Nam cũng vô cùng kiên định với chính sách đi tắt đón đầu trong trong sinh hoạt tâm linh ở đất nước này. Mọi tôn giáo lớn của nhân loại đều có lịch sử phát triển kéo dài đến đôi ba ngàn năm, với rất nhiều thử thách, mới có thể cô đọng lại thành kinh sách (hay tín lý) lôi cuốn hằng tỉ tín đồ.

Người Cộng Sản chủ trương vô thần (coi tín ngưỡng như thuốc phiện) là quyền của họ, hoặc của bất cứ nhóm người nào có cùng quan niệm. Nhưng khi thay tín điều bằng những giáo điều của chủ nghĩa, và “nâng cấp” lãnh đạo lên hàng thần thánh (rồi buộc người dân phải tôn thờ) thì lối đi tắt đón đầu này ở Việt Nam đã sản sinh ra hiện tượng “quái thai” –  theo như báo cáo của Ban Tôn Giáo:

“Tổ chức Tâm linh Hồ Chí Minh do bà Nguyễn Thị Điền, sinh năm 1960; trú quán thôn Bài Lâm Hạ, xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, thành phố Hà Nội tự ý thành lập trái phép năm 2001… Ngoài đạo Hoàng Thiên Long, bà Điền còn tự xưng một tên khác là đạo Bác Hồ, đó chính cũng là một trong những lý do khi ra đời lôi kéo được rất nhiều người kính yêu Bác đi theo một cách vô điều kiện.

Theo tài liệu của cơ quan chức năng, với trên 100 chân rết lớn tại  nhiều tỉnh, thành phố tổ chức của bà Điền đã lôi kéo được hàng nghìn người tham gia để thu lợi bất chính, chủ yếu là người bị bệnh thần kinh, bệnh tật, phụ nữ trung niên, người có trắc trở trong cuộc sống, người đồng bóng…

Vào các ngày lễ, quốc khánh của dân tộc bà Điền đều tổ chức lễ, quay phim, in thành đĩa hình tán phát, tuyên truyền để khuếch trương ‘tổ chức’. Các cuộc lễ đều trang trí cờ Tổ quốc, cờ Đảng, băng zôn ‘Đời đời nhớ ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh’, ‘Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm’, hát ‘Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng’ nhằm ngụy trang cho các hoạt động mê tín dị đoan trái pháp luật. Các cơ quan chức năng hiện vẫn đang tiếp tục củng cố chứng lý, hồ sơ đối với các hoạt động trái pháp luật của bà Điền để xử lý theo quy định.”

Các “cơ quan chức năng” đã từng san bằng nhiều chùa chiền, giáo đường, và tu viện ở Việt Nam nên chuyện dẹp bỏ Tổ Chức Tâm Linh Hồ Chí Minh và mấy cái đền thờ đạo Bác Hồ – tất nhiên – chỉ là chuyện nhỏ thôi! Vấn đề, tuy thế, không chỉ giản lược vào tổ chức nhân sự hay những nơi thờ phượng.

Từ hai phần ba thế kỷ qua, Đảng và Nhà Nước đã nỗ lực không ngừng trong những phong trào học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nên đã giúp cho đạo Bác Hồ lan toả khắp Việt Nam. Hệ quả, nếu nói theo ngôn ngữ của sử thi, là “trúc Nam Sơn không ghi hết tội/ Nước Đông Hải không rửa sạch mùi.”

Hiện trạng thì vẫn đang tiếp tục được ghi nhận qua thi ca, bởi những câu thơ có phần hơi dung tục, của những người cầm viết đương thời. Xin ghi lại năm ba, theo thứ tự alphabétique:

Trần Ái DânThời buổi thế này là thế nào hả giời/ Trò giữa lớp phang Thày, con nện Cha trước bàn thờ tổ.

Nguyễn DuyXứ sở linh thiêng/sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác/đánh qủa tù mù trấn lột cả thần linh.

Như Không Ngày trăm họ áo cơm lầm lũi/Giọt mồ hôi nước mắt ê chề/Buổi sáng chưa xong lo buổi tối/Quần quật đời nuôi lũ ngựa xe.

Bùi Minh QuốcQuay vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi.

Nhà báo Tống Văn Công bầy tỏ sự âu lo: “Vô đạo đức đang trở thành dân tộc tính.” Nỗi nỗi lo âu của ông, cuối cùng, đã trở thành hiện thực. Trong phiên toà vào ngày 13 tháng 5 năm 2020, xét xử sơ thẩm 15 bị cáo trong vụ án gian lận điểm thi THPT năm 2018 tại Hòa Bình, bị cáo Diệp Thị Hồng Liên đã biện hộ rằng: “Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ thành khuyết tật.”

Đạo Hồ – xem ra – đã len lách vào mọi ngõ ngách và đã biến tướng với một tên gọi mới: Đạo Gù. Tín hữu cũng đã có kẻ trở thành thánh tử đạo. Những vị thánh này tuy bị kết án tù vì tội là “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, và nhận hối lộ” nhưng vẫn tươi cười hay “giơ cao ngón tay hình chữ V. Victory, victoire, chiến thắng.”

Khi đi tắt đón đầu trong lãnh vực đóng tầu, Vinashin đã làm thiệt hại vài tỷ U.S.D. Khi đi tắt đón đầu trong lãnh vực truyền thông trang mạng Lotus làm mất toi một ngân khoản không nhỏ,1.200 ngàn tỷ tiền Việt. Tất cả đều là những con số đo đếm được, và sẽ được tính vào nợ công để những thế hệ sau trả dần dần.

Còn việc đi tắt đón đầu trong sinh hoạt tâm linh và đã nẩy sinh ra cái thứ Đạo Gù thì (rốt ráo) không biết tác hại sẽ lớn lao đến chừng nào, cũng chả biết đến khi nao thì cái thứ “tôn giáo lấy tiền làm chủ đạo” này mới có thể phai nhạt trong tâm thức của người dân Việt.

 CHIẾC THẢM ĐỎ CỦA ĐẢNG VÀ MÁU CỦA NGƯỜI CẦN LAO

 CHIẾC THẢM ĐỎ CỦA ĐẢNG VÀ MÁU CỦA NGƯỜI CẦN LAO

Đỗ Ngà

Đã làm ăn giữa các quốc gia với nhau thì bao giờ cũng có bản khế ước, bản khế ước này người ta gọi là Hiệp Định Thương Mại. Có một điều mà ai cũng thấy là việc ký hiệp định thương mại với các nước Phương Tây bao giờ người ta cũng kèm điều kiện nhân quyền, nhưng các nước Châu Á thì không bao giờ họ đặt vấn đề này lên bàn đàm phán. Trung Cộng thì không nói làm gì, vì quốc gia này là ông trùm về vi phạm nhân quyền, nhưng các quốc gia dân chủ khác ở Châu Á như Nhật, Hàn, Đài thì chẳng khác chi Tàu, họ cũng chẳng bao giờ họ đặt vấn đề quyền con người trên bàn đàm phán cả. Đó là sự khác nhau giữa Tây và Đông.

Từ khi Việt Nam mở cửa, chưa bao giờ có một nước Âu Châu hay Bắc Mỹ nào mà có vốn đầu tư đổ vào Việt Nam nhiều bằng các nước Châu Á như Hàn, Đài, Tàu, Nhật, Hồng Kông và Sing. Thậm chí năm 2017, tổng vốn đầu tư của Mỹ vào Việt Nam còn thua cả Malaysia. Tại sao vậy? Vì đơn giản, quốc gia vi phạm nhân quyền làm cho các nước Phương Tây hạn chế đầu tư, đó là thực tế. Tuy tại các nước Phương Tây vẫn có những doanh nghiệp chỉ biết tiền chứ không quan tâm đến nhân quyền, nhưng cũng có nhiều doanh nghiệp lại quan tâm đến vấn đề này. Thông thường, những quốc gia càng dân chủ thì minh bạch, càng ít tham nhũng. Chính vì thế những nhà đầu tư không phải tốn tiền cho những khoản lót tay bẩn thỉu, các doanh nghiệp Phương Tây họ thích minh bạch hơn.

Để đối phó với yêu cầu về nhân quyền của các nước Phương Tây thì ĐCS dùng chiêu để qua mặt chứ không bao giờ họ đáp ứng, vì đáp ứng những yêu sách ấy thì họ sợ sẽ mất đảng. Và thật sự, những trò ma lanh của CS các nước Phương Tây họ biết hết, nhưng họ không chế tài mà thay vào là họ minh bạch tình trạng nhân quyền Việt Nam cho các nhà đầu tư lựa chọn. Và thực tế cho thấy, các doanh nghiệp từ EU và Mỹ đầu tư vào Việt Nam rất nhỏ giọt, không bao giờ vượt qua được các nước Châu Á. Đó là một mất mát lớn cho Việt Nam vì sự lưu manh của ĐCS mang lại, tuy nhiên CS rất tinh ranh, đón chào Phương Tây không thành công thì họ trải thảm đỏ mời những doanh nghiệp Châu Á vào thay thế. Và ta hãy xem, họ trải thảm như thế nào?!

Thực ra thảm này được dệt bằng mồ nôi nước mắt người lao động nghèo khổ của Việt Nam chứ bẳng phải bằng một thứ gấm hoa nào cả. ĐCS tự xưng là “đại điện cho tầng lớp công nông” nhưng chính họ đã bắt người công nhân tội nghiệp chấp nhận mất mát để họ có được tấm thảm đẹp. Để làm được điều này đảng đã dùng đên Liên Đoàn lao Động và Bộ Công An, Liên Đoàn có nhiệm vụ giám sát công nhân, phối hợp với giới chủ doanh nghiệp làm sao không để xảy ra đình công, còn Công An là lực lượng sẵn sàng ứng chiến khi xảy ra biểu tình, tất nhiên nhiệm vụ của họ là trấn áp.

Đình công và biểu tình là hai công cụ chính để công nhân đòi yêu sách, nhưng LĐLĐ và Bộ Công An đã ra tay xử lý việc này thì xem như yêu sách của công nhân mãi không được đáp ứng. Việc làm này đảng là nhằm đạt được hai mục đích, thứ nhất là trải được tấm thảm mời gọi đầu tư, và thứ nhì là không để phong trào xã hội dân sự phát triển. Đổi lại, quyền lợi công nhân mãi mãi bị vùi dập.

Có thể nói không ngoa rằng, “tấm thảm đỏ” mà ĐCS trải ra để mời các nhà đầu tư vào ấy, nó được nhuộm bằng máu của người lao động Việt chứ chẳng phải thứ màu đỏ nào khác. Tầng lớp lao động Việt Nam là tầng lớp bất hạnh nhất. Chính họ đã bị đảng lợi dụng để cướp quyền lực, để rồi khi có quyền lực trong tay đảng lại hút máu họ nhuộm đỏ tấm thảm để mang đô la về cho đảng. Tầng lớp cần lao Việt Nam bất hạnh lắm!

-Đỗ Ngà-

Image may contain: indoor