MỘT TƯỢNG ĐÀI 300 TỶ MUA ĐƯỢC 4.300 MÁY MONITOR HOẶC 1.250 MÁY THỞ

Lê Vi

MỘT TƯỢNG ĐÀI 300 TỶ MUA ĐƯỢC 4.300 MÁY MONITOR HOẶC 1.250 MÁY THỞ – BỆNH VIỆN CỦ CHI ĐANG KÊU CỨU VÌ CHỈ CÓ 20 MÁY MONITOR!

Các bệnh viện điều trị Co hiện đều đang thiếu máy monitor theo dõi bệnh nhân hoặc máy thở nghiêm trọng. Bệnh viện dã chiến Củ Chi hiện chỉ có 20 máy monitor, không thấy nói có bao nhiêu máy thở, các bệnh viện điều trị Co khác đều kêu cứu thiếu máy monitor và máy thở.

Mỗi máy monitor tôi xem trên thị trường thấy có giá 69 triệu đồng, mỗi máy thở có giá 240 triệu. Vậy là một tượng đài 300 tỷ mua được 4.300 máy monitor hoặc 1.250 máy thở!

300 tỷ chỉ là tượng đài nhỏ. Tượng đài lớn lên đến 1 ngàn tỷ, thậm chí 1,5 ngàn tỷ. Như vậy 10 tượng đài nhỏ hoặc 2 tượng đài khủng có thể mua khoảng 43 ngàn máy monitor hoặc 12.500 máy thở. Đủ dùng cho cả Việt Nam trong trường hợp tình hình tương đối nghiêm trọng!

Thật ra nền kinh tế Việt Nam không đến nỗi tệ. 90 triệu dân với khoảng 60 triệu người trong độ tuổi lao động làm việc quần quật ngày đêm, các sắc thuế gom lại nếu chi tiêu tằn tiện thừa sức chi cho những lúc ngặt nghèo thế này.

Nhưng các ông thủ tướng không ông nào kêu gọi cắt giảm ngân sách cho những việc vô bổ kiểu như tượng đài! Các ông khác cũng bơ luôn không thấy ai kêu gọi giảm chi ngân sách! Đại biểu quốc hội cũng thế!

Tượng đài ơi là tượng đài, bao giờ có chủ trương ngừng xây dựng tượng đài và các khoản chi vô bổ khác cho dân nhờ?

TRẦN ĐÌNH THU

No photo description available.

Nữ sinh cấp hai đánh nhau: sự ‘tan rã’ về đạo đức!

 Đài Á Châu Tự Do

Vụ nhóm nữ sinh cấp hai tại Thừa Thiên- Huế đánh nhau, lột áo nhau và bị quay clip tung lên mạng một lần nữa gióng lên hồi chuông báo động về đạo đức trong xã hội. Người xem bị sốc trước hành vi lạnh lùng, nhẫn tâm của nhóm nữ sinh đánh bạn học của mình.

Phó giáo sư Hoàng Dũng, cũng là một người gốc Huế chia sẻ với RFA suy nghĩ của ông về sự việc này:

“Tôi không giật mình vì chuyện học sinh đánh nhau. Tôi giật mình vì một hành động tàn bạo như thế lại được quay lại và đưa lên mạng như một thành tích để chứng tỏ mình. Đó thật sự là điều đáng nói.

Thứ nhất, việc học trò đánh nhau có từ xưa nhưng đánh đến mức tàn bạo như bây giờ lại là câu chuyện khác. Thứ hai, chuyện đánh nhau tàn bạo nó lây lan như một thứ dịch, không có chỗ nào an toàn, kể cả Huế, là nơi có truyền thống phụ nữ thùy mị, nết na…

Điều đáng nói là đánh nhau quay phim đưa lên mạng lại trở thành mốt dù lường trước sẽ bị lên án. Nếu là học trò sẽ bị kỷ luật nhưng họ vẫn vui vẻ, sung sướng khi đăng lên. Đó là sự tan rã về đạo đức”.

Nữ sinh cấp hai đánh nhau: sự ‘tan rã’ về đạo đức!

RFA.ORG

Nữ sinh cấp hai đánh nhau: sự ‘tan rã’ về đạo đức!

Vụ nhóm nữ sinh cấp hai tại Thừa Thiên- Huế đánh nhau, lột áo nhau và

TRẢI LÒNG VỚI NGƯỜI THƯƠNG BINH ĐỒNG ĐỘI CŨ.

 

Xin được đăng lại bài thơ buồn này. như một lời tưởng niệm người thương binh – một Thiếu Úy BĐQ.QL.VNCH. – nhân vật chính trong bài thơ này, ngày xưa là đồng đội của tôi vừa mất ngày hôm qua tại VN.

TRẢI LÒNG VỚI NGƯỜI THƯƠNG BINH ĐỒNG ĐỘI CŨ.

Ngồi đây nghen. Tao đỡ mầy lên ghế.

Gặp hôm nay thật quá đỗi vui mừng.

Cả tháng nay đi khắp nẻo dò tìm.

Anh em cũ ngày nào chung đơn vị.

Đừng kêu tao là ” ông thầy ” nghen mậy !

Hết nhà binh, mình vẫn chỗ bạn bè.

May hơn mầy – Tao ” tương đối “

vẹn nguyên

Mày rủi hai chân ngày triệt thoái !

– Chị chủ quán,: Thêm ly càphê sữa đá !

– Sức khoẻ sao mà xanh quá vậy mày ?

Mày đừng lo xắp vé số trên tay.

Tao mua hết. Chiều nay mầy nghỉ bán !

Nhớ Bồng Sơn “cứu bồ ” đơn vị bạn.

Chiến trận ì – ầm mầy ráng bò lên.

Chia tụi tao chục nắp nước “ bình ton “.

Mặc nguy hiểm giúp nhau tình đồng đội .

– Cho tao khóc. Thương thân mày quá cực.

Biết làm sao , mình cùng kiếp bại binh !

Tìm miếng ăn trong cay nghiệt, gian truân.

Mưa, nắng phố phường lê thân què cụt !

Xưa hoài vọng – Thằng Văn khoa, thằng học Luật.

Dứt chiến tranh làm gánh nặng cuộc đời.

Chiến cuộc tàn – nghịch lý những cuộc chơi.

Mình thiếu áo lại bán người hy vọng !

Tao bị thương, mầy gánh dùm trung đội.

Mầy tật nguyền – Ai gánh giúp tương lai ?

Quân lực đâu còn để ghi nhớ chiến thương . . .

Người lính già,

nhìn chiều tàn, muốn khóc . .

(Hình ảnh st. Internet)

‘Con ông- cháu cha’ khoe chích vắc-xin Mỹ – “Trại Súc Vật” phiên bản đời thực?

‘Con ông- cháu cha’ khoe chích vắc-xin Mỹ - “Trại Súc Vật” phiên bản đời thực?
RFA.ORG

‘Con ông- cháu cha’ khoe chích vắc-xin Mỹ – “Trại Súc Vật” phiên bản đời thực?

Tác phẩm Trại Súc Vật dù được xuất bản năm 1945 nhưng cho đến nay tác phẩm của nhà văn người Anh, George Orwell, vẫn bị cấm lưu hành ở Việt Nam. Dù bị cấm thế nhưng nhiều người dân trong nước biết và thường  truyền đi đoạn tr….

“Ông Bà Ơi, Tôi Đói Quá”…!

Kimtrong Lam

“Ông Bà Ơi, Tôi Đói Quá”…! –

Phạm Thanh Nghiên

Tình nguyện viên Nguyễn Huyền Trang trao phần cơm nhân ái cho một bà cụ

Hôm bữa, vô tình xem một clip người ta phát trên Facebook. Hình như là chương trình giải trí gì đó của Đài truyền hình Thành Hồ, được mấy fanpage trích đoạn rồi đăng lại. Nhiều năm không xem truyền hình nhà nước nên không biết chương trình nào với chương trình nào nữa. Đã định lướt qua, nhưng thấy nhạc sĩ Trần Tiến xuất hiện trên màn hình, tò mò nán lại xem. Dù gì, Trần Tiến vẫn là một trong số những nhạc sĩ ít ỏi còn lại mà tôi có cảm tình. Người dẫn chương trình hỏi nhạc sĩ Trần Tiến, rằng kỷ niệm nào của thập niên 80 khiến ông nhớ nhất. Trần Tiến trả lời, không đắn đo, đầy vẻ tự sự và (đương nhiên) rất nghệ sĩ: “Đói. Tôi nhớ nhất là những năm ấy đói”…

Cái “đói” nhạc sĩ Trần Tiến nhắc đến, thuộc về những năm 1980, tưởng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội ló mặt trên mảnh đất Sài Gòn này vài chục năm sau đó. Gì chứ cái nghèo thì vô số, nhưng đói, nếu có, cũng hiếm. Nghĩa là “cái đói” không còn phổ biến như trước, hồi mà nhà nhà đều đói, người người đều đói. Thế mà hôm nay nó xộc đến trước cơn thảng thốt của bao người.

Chẳng biết có nên so sánh cái đói của thời bao cấp với cái đói của ngày hôm nay không. Ừ thì xã hội bây giờ nó khác xưa, không còn cảnh ngăn sông cấm chợ, không còn cảnh mua một miếng thịt mà cả kẻ mua lẫn người bán đều vụng trộm, lén lút như đi ăn cắp. Ôi không, có cái gì đó giông giống thì phải. Ngừng đôi chút nghĩ lại coi. Đúng rồi, chả phải dăm hôm trước, mới dăm hôm trước thôi, chồng tôi chẳng đã làm cái việc “vụng trộm” bất đắc dĩ ấy còn gì. Suốt mấy hôm nhà không có rau ăn, chồng tôi đành xách xe lượn ra chợ, hy vọng sẽ mua được vài mớ rau. Các cụ ngày xưa nói cấm sai “ăn cơm không rau như đánh nhau không chửi”. Con bé Tôm thiếu rau, bị táo bón, ngồi bô rặn đỏ cả mặt. Thấy thương.

“Đi chợ” là cách nói theo thói quen. Chứ làm gì còn chợ mà đi. Người ta cấm tiệt từ khi “phong thành” rồi. Chính xác là đi vòng vòng từ nhà ra hướng chợ xem có kiếm được gì để mua không. Một lúc sau chồng tôi về, mồ hôi nhễ nhãi. Tôi chạy ra mở cổng, không giấu được vẻ hồi hộp: “Anh có kiếm được mớ rau nào không?” Chồng tôi không trả lời, chắc do mệt và căng thẳng. Anh gỡ từ quai xe ra hai cái túi đưa cho tôi. Kìa, có những hai mớ rau lang, một mớ rau muống.

Lại còn mua được cả một ký thịt bò ngoài dự định nữa. Mấy mớ rau này ăn dè cũng được vài bữa. Tôi vội vã mang vào bếp, lấy một ít ra nấu, còn lại cất trong tủ lạnh. Ôi chao, có nằm mơ cũng không thể hình dung nổi, ở tuổi ngoài bốn mươi, tôi lại chạm mặt với cái cảm giác “mong như mong mẹ về chợ” của một thời thơ ấu khó nghèo ngày ấy. Chỉ có điều, người đi chợ hôm nay không phải mẹ, mà là chồng tôi. Và tôi, đang là một người mẹ mang vác nỗi ám ảnh về cơn thiếu thốn con cái mình sẽ hứng chịu trong những ngày sắp tới, nếu Sài Gòn tiếp tục bị siết chặt.

Chồng tôi kể, anh ấy vừa đi khỏi thì đám công an và dân phòng ập tới, lập biên bản phạt bà bán thịt trong lúc bà đang bán cho hai người mới đến. Chồng tôi, thế là may. Nếu không thì lôi thôi to. Với anh ấy, sẽ chẳng có chuyện chấp nhận để bị phạt vô lý thế. Gì chứ chuyện cãi lý, đôi co là không tránh khỏi. Rồi biết đâu, lại bị lôi ra đồn công an. Tiện dịp, sẽ bị dí cho cái tai họa nào đó vì thuộc thành phần “phản động”.

Kể mãi chuyện nhà cũng chán. Dù gì, nói thật, nếu Sài Gòn bị siết chặt thêm dăm bảy ngày nữa, nhà tôi vẫn có cơm để ăn. May mắn hơn rất nhiều người khác. Họ đói. Đói từ khi Sài Gòn còn đang bị áp dụng “Chỉ thị 15”, chưa siết chặt bằng “Chỉ thị 16” như sau này. Câu chuyện xảy ra chừng ba tuần trước được chị bạn tôi kể lại. Chả là suốt gần hai tháng bị nhốt trong nhà, thằng con trai mười tuổi của chị có dấu hiệu tâm lý bất thường. Lúc thì như nổi loạn, khi lại trầm tư ít nói. Thương con, hai vợ chồng đánh liều chở thằng bé lên trung tâm thành phố chơi, hy vọng cuộc “thay đổi không khí” sẽ giúp con thoải mái hơn.

Đường sá vắng tanh vì ai cũng được khuyến cáo không nên ra ngoài nếu không thật sự cần thiết. Khu vực Nhà thờ Đức Bà bình thường đông đúc là vậy, hôm nay bỗng rộng mênh mông, nằm im như tiếng thở khẽ khàng, mệt mỏi của thành phố những ngày đau bệnh. Một người đàn ông đeo máy chụp hình, tiến lại gần chị bạn tôi, cất tiếng mời: “Anh chị và cháu chụp tấm hình lưu niệm, tôi chụp cho. Chỉ hai mươi phút là có hình thôi”.

Trong lúc chờ lấy hình, người mẹ đem gói bánh từ trong túi xách ra, đưa cho con. Thằng bé vừa ăn được mấy miếng, một người đàn ông tiến lại gần, vẻ rụt rè: “Cô ơi, làm ơn cho tôi xin chút gì để ăn. Tôi đói quá!”. Chị bạn tôi sững sờ. Không phải vì sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông lạ mặt. Ba chữ “tôi đói quá” dội vào tâm can chị, cồn cào như chính cơn đói của người đối diện. Người đàn ông là một lao động tự do, từ khi Sài Gòn bị phong tỏa, ông thất nghiệp, đành xách xe ra đường hy vọng sẽ có ai đó thuê chở đi đâu. Nhưng dịch bệnh, giãn cách thế này, người ta đâu có nhu cầu đi lại. Hơn nữa, cần thì đã gọi Grab, đâu đến lượt xe ôm dạo. Ông ấy đã nhịn đói gần hai ngày, và ngồi bên vỉa hè chờ đợi. Có thể là chờ đợi một bữa ăn từ thiện nào đó, hoặc hy vọng một cuốc xe ôm từ khách vãng lai.

Người đàn ông ngồi bên vỉa hè với tấm bánh chị bạn tôi tặng. Vì lý do tế nhị, chị không dám chụp gần. Tấm hình này, như là một cách lưu giữ lại khoảnh khắc đau yếu của Sài Gòn

Nhưng hôm ấy, chị bạn tôi không chỉ gặp một người đói. Một cụ bà nhem nhuốc; một người mẹ mệt nhoài đang ôm con; một ông cụ gầy yếu; vài người thất nghiệp… Họ lê từng bước nặng nề tiến về phía cặp vợ chồng mới đến để xin sự giúp đỡ.

Gói bánh của cậu con trai không đủ chia cho họ. Số tiền ít ỏi trong ví của anh chồng dốc hết ra, chỉ giúp được vài người qua cơn đói trước mắt. Trên đường về, anh chồng bảo “Gặp nhiều cảnh khổ quá. Hôm nay có mang theo 20 triệu chắc cũng không đủ giúp họ như mình muốn”. Chị vợ không nói gì, người như lả đi vì cảm giác bất lực và xót thương.

Chị nói với tôi: “Em ơi, chắc chị đóng Facebook quá. Chị không chịu đựng nổi khi hàng ngày chứng kiến những cảnh đói khổ, tuyệt vọng của dân mình thế này. Thương quá”. Ừ, thì cũng chỉ dân mình thương dân mình thật sự. Thương bằng miếng cơm, tấm bánh san sẻ cho nhau giữa cơn khốn khó. Thương mộc mạc, thiệt tình thế thôi, cần chi những khẩu hiệu rổn rảng đinh tai nhức óc.

Sài Gòn nhiều người đang đói. Và có vẻ cái đói không muốn ở yên Sài Gòn. Hai hôm trước (ngày 17 Tháng Bảy), người ta đã quyết định siết chặt 19 tỉnh thành phía Nam bằng “Chỉ thị 16” . Vậy là cùng với dịch bệnh, với đủ loại chỉ thị, chỉ đạo, nghị quyết…, cái đói sẽ bủa vây nhiều phận người trong những ngày sắp tới. Cái đói của hôm nay khác nhiều so với cái đói của thập niên 1980 mà nhạc sĩ Trần Tiến nhắc đến. Hôm nay, cái đói bị bỏ quên, bị ai đó cố tình tẩy xóa bằng đủ thứ ngôn ngữ, hình ảnh phô trương trên mặt báo, trên loa phát thanh, trên truyền hình khắp cả nước. Nhưng nó vẫn hiện diện trên đường phố, khắp các ngõ nghách, trong những căn nhà trọ lụp xụp tồi tàn của thành phố một thời hoa lệ.

Vậy nên, chẳng thể gọi nó bằng một cái tên nào khác. Đói là Đói.

Phạm Thanh Nghiên

19 tháng 7, 2021

“CẦM QUYỀN ĐỘC TÀI SỢ LƯƠNG TÂM”

 

“CẦM QUYỀN ĐỘC TÀI SỢ LƯƠNG TÂM”

RFA: Quỹ Lương Tâm – quỹ giúp đỡ các gia đình có người đi tù vì các hoạt động chính trị xã hội, vào ngày 17/7/2021 đã loan báo trên trang Facebook của mình về việc đóng tài khoản cá nhân của ông Nguyễn Quang A, vốn được dùng cho việc nhận các khoản đóng góp từ công chúng cho quỹ vì mục đích nhân đạo.

Mới đây, trên trang Facebook cá nhân của mình, Tiến sĩ Nguyễn Quang A – Nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS ở Hà Nội (đã tự giải thể)… cũng có viết: “Ngày 1 tháng sáu, 2017, tôi thấy Quỹ Lương Tâm là một dự án nhân đạo rất có ý nghĩa cho nên tôi đã mở tài khoản cá nhân tại ngân hàng Vietcombank để giúp Quỹ Lương Tâm. Sau hơn bốn năm, nhiều cá nhân đã gửi tiền giúp quỹ. Tôi rất cảm ơn quý vị. Để tránh khả năng có kẻ xấu gửi tiền rồi làm hại tôi cho nên tôi đã đóng tài khoản đó lại.”

Tài khoản Facebook Hoang Dung cũng thông báo việc đóng tài khoản nhận hỗ trợ của Quỹ Lương Tâm, và cho biết ‘tất cả các khoản giúp đỡ cho gia đình tù nhân lương tâm, xin hãy gửi trực tiếp tới số tài khoản của họ’.

Nếu Nhà nước Việt Nam khôn ngoan thì những ý kiến dân tỏ ý bất bình, các trí thức phản biện… là điều rất tốt cho Nhà nước Việt Nam. Thông qua đó, Nhà nước Việt Nam có thể thấy được những cái chưa hoàn hảo của mình, khuyết tật của mình… để mà sửa sai, rút kinh nghiệm để mỗi ngày một tốt hơn trong việc làm đúng chức năng là phục vụ nhân dân.

-Nhà báo Võ Văn Tạo

Nhà báo Võ Văn Tạo, khi trả lời RFA từ Nha Trang hôm 19/7, nhận định:

“Cách đây mấy hôm tôi có tình cờ đọc bài viết trên trang FB của Anh Nguyễn Quang A, anh đóng tài khoản của một cái quỹ mà lâu nay anh huy động công khai. Quỹ này huy động để giúp cho những người có hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt những người cất lên tiếng nói vì tự do dân chủ, tiến bộ xã hội, bênh vực những người yếu thế ở Việt Nam… Anh Quang A giải thích lý do đóng tài khoản vì đề phóng kẻ xấu gởi tiền vào rồi vu khống một chuyện gì đó. Khi đó tôi cũng hơi ngờ vực, không biết thực chất là như thế nào? Tôi cũng hơi nghi ngờ giống như việc công an Việt Nam làm với quỹ 50K của cô Nguyễn Thúy Hạnh. Theo tôi biết, anh Quang A là người kiên cường, cứng rắn, nên việc phải đóng tài khoản là có thể thông cảm.”

Nhưng qua việc Tiến sĩ Nguyễn Quang A phải đóng tài khoản như thế, cũng như tài khoản để giúp cho gia đình cụ Kình bị đóng băng đến nay với lý do tài trợ khủng bố, trong khi tòa không kết án vụ Đồng Tâm là khủng bố… thì nhà báo Võ Văn Tạo cho rằng đó là việc bất hợp lý, không hay.

Theo nhà báo Võ Văn Tạo, nếu Nhà nước Việt Nam khôn ngoan thì những ý kiến dân tỏ ý bất bình, các trí thức phản biện… là điều rất tốt cho Nhà nước Việt Nam. Thông qua đó, Nhà nước Việt Nam có thể thấy được những cái chưa hoàn hảo của mình, khuyết tật của mình… để mà sửa sai, rút kinh nghiệm để mỗi ngày một tốt hơn trong việc làm đúng chức năng là phục vụ nhân dân.

Trả lời RFA từ Sài Gòn hôm 19/7, ông Trần Bang – một người bất đồng chính kiến, nói:

“Quỹ lương tâm của bác Quang A còn có trước quỹ 50K, mục tiêu nhằm hỗ trợ những người phản biện, hoạt động dân chủ nhân quyền… mà bị khó khăn tù tội. Theo sau quỹ 50K của chị Nguyễn Thúy Hạnh bị yêu cầu đóng và chị Hạnh bị bắt, đến bây giờ đến Quỹ Lương tâm bị đóng tiếp thì phải nói tôi rất buồn, vì đó là chỗ dựa cho những gia đình khó khăn, những gia đình tù nhân là lao động chính bị đi tù, họ cần tiền để sống và thăm nuôi. Tôi rất buồn vì đó là những việc làm bác ái cho những người công chính mà bị cầm quyền độc tài bắt đóng, bỏ tù… làm cho mọi người thêm khó khăn.”

b22d8c88-a6d5-40e8-8769-2a40dec11b9a.jpeg

Bà Nguyễn Thúy Hạnh và logo Quỹ 50K. Photo: facebook Nguyễn Thúy Hạnh.

Trước đó, vào ngày 7/4/2021, bà Nguyễn Thúy Hạnh bị chính quyền Việt Nam bắt giam, với lý do được đưa ra là vi phạm Điều 117 Bộ Luật Hình sự 2015. Bà là người sáng lập quỹ 50K nhằm kêu gọi sự giúp đỡ cho gia đình các tù nhân lương tâm ở Việt Nam.

Quỹ 50K được thành lập vào ngày 30 tháng 4 năm 2018 để giúp đỡ các tù nhân lương tâm với việc kêu gọi mỗi người trong cộng đồng đóng góp một số tiền nhỏ, chỉ 50 nghìn đồng cho quỹ này để trả tiền luật sư cho ba nhà hoạt động là thầy giáo Vũ Hùng, Mục sư Nguyễn Trung Tôn và ông Phạm Văn Trội. Cho đến nay quỹ đã tiếp tục giúp đỡ được khoảng 200 tù nhân lương tâm, cựu tù nhân lương tâm và gia đình họ tại Việt Nam.

Do bị sức ép từ chính quyền, bà Hạnh đã phải tuyên bố đóng tài khoản của Quỹ 50 K vào cuối năm 2020.

Luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài, khi trả lời RFA từ Đức Quốc hôm 19/7, nhận định:

“Để bảo vệ cho một chế độ độc tài thì nhà cầm quyền cộng sản họ dùng rất nhiều biện pháp khác nhau nhằm làm cho những người đấu tranh không có khả năng trụ vững để tiếp tục đấu tranh. Quỹ 50K và quỹ lương tâm của Tiến sĩ Nguyễn Quang A đều nhằm giúp đỡ cho các gia đình tù nhân lương tâm, vì nếu không có sự giúp đỡ thì bản thân họ cũng không thể nào trụ vững và nuôi con cái ăn học. Cho nên tất cả những sự giúp đỡ đó đều mang tính nhân đạo thôi, nhưng nhà cầm quyền không chỉ muốn tước đoạt tự do của những người đối lập bất đồng chính kiến khi giam họ trong tù, mà họ còn muốn gây khó khăn cho gia đình, con cái, bố mẹ của những tù nhân lương tâm nữa.”

Luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài cho rằng, đó là bản chất hết sức độc ác và tàn bạo của thể chế cũng như chế độ độc tài cộng sản tại Việt Nam.

Khi họ bắt Thúy Hạnh hay đóng các quỹ là do họ muốn dập tắt mọi mầm móng của tổ chức, mầm móng của sự phản kháng trong nhân dân.

-Một người bất đồng chính kiến

Một người bất đồng chính kiến không muốn nêu tên vì lý do an ninh, khi trả lời RFA hôm 19/7 từ Sài Gòn, nói:

“Thật ra bản chất của chế độ này là họ sợ người dân thành một tổ chức. Quỹ 50K, Quỹ Lương tâm nếu xét về việc giúp tù nhân lương tâm thì không nặng, dù nó cũng là hình thức phản kháng chính quyền. Nhưng nó sẽ nặng nếu các quỹ này phát triển đến một mức nào đó. Mà mình biết rằng, khi người dân đóng 50 ngàn đồng là họ vượt qua một cái sợ hãi, họ thể hiện không sợ, họ không đồng tình và ủng hộ người tù nhân lương tâm. Chiều sâu của nó là vấn đề đó, cho nên nếu để các quỹ này phát triển, thì dần dần nó sẽ thành một tổ chức. Cho nên Nhà nước phải dập, chứ không phải là nó có bao nhiêu tiền, số tiền không phải là chuyện lớn. Bản chất sự việc là như thế, cho nên khi họ bắt Thúy Hạnh hay đóng các quỹ là do họ muốn dập tắt mọi mầm móng của tổ chức, mầm móng của sự phản kháng trong nhân dân.”

Một ngày sau khi bà Nguyễn Thuý Hạnh, người sáng lập quỹ 50K chuyên giúp các tù nhân lương tâm bị bắt, vào ngày 8/4/2021 Tổ chức Ân xá Quốc tế đã ra thông cáo kêu gọi VN trả tự do ngay lập tức cho bà Hạnh.

Hôm 11/4/2021, Bộ Ngoại giao Cộng hoà Séc đã lên tiếng kêu gọi trả tự do cho bà Nguyễn Thuý Hạnh.

Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) hôm 14/4/2021 cũng đã lên tiếng về vụ bắt giam bà Nguyễn Thuý Hạnh và cho đó là sự bắt bớ tuỳ tiện và sách nhiễu tư pháp. Đài quan sát Bảo vệ Nhân quyền (Đài Quan Sát), một đối tác của FIDH và Tổ chức Thế giới chống Tra tấn cũng lên tiếng kêu gọi cơ quan chức năng Việt Nam huỷ bỏ ngay lập tức và vô điều kiện các cáo buộc đối với bà Nguyễn Thuý Hạnh.

Nguồn https://www.rfa.org/…/vn-gov-continues-to-remove-funds…

Thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện lại là một sự lựa chọn

May be an image of text that says 'Có MỘT NGÀY BẠN SẼ HIỂU, LƯƠNG THIỆN KHÓ HƠN THÔNG MINH NHIỀU. THÔNG MINH LÀ MỘT LOẠI TÀI NĂNG THIÊN PHÚ, CÒN LƯƠNG THIỆN LẠI LA MỘT SỰ LỰA CHỌN. -KHUYẾT DANH-'

Năm 1965, khi quân đội Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Miền Nam Việt Nam cùng với lối sống Mỹ, Vũ Hạnh viết “Người Việt Cao Quý” nhằm để người Việt khỏi tự ti trước sức mạnh của một cường quốc.

Nhưng rõ ràng, Việt Nam là một nhược quốc, nên tâm lý tự ti của người Việt là khó tránh khỏi. Trước cường quốc, người Việt thường muốn tỏ rõ tinh thần “tự tôn dân tộc”, nhưng cái hành vi “tự tôn” ở cái vẻ bề ngoài ấy đa phần chỉ phản ánh cái mặc cảm “tự ti” sâu thẳm bên trong, rất ít tinh thần “tự tin”, “tự tại”.

Một trong những nguyên nhân khiến Việt Nam nhược tiểu, khiến người Việt tự ti, chính là thói Dối Trá thâm căn mà người Việt tưởng là “khôn khéo”, tự cho là “khôn ngoan”, thực ra chỉ là “khôn lỏi”, “khôn vặt” …

Người Tàu ngày xưa từng nhận xét : “Dân Giao Chỉ thích dối và ưa nổi loạn”.

Người Pháp đã gọi triều đình Huế là “Cái ổ dối trá”, do sự bất nhất trong lập trường hòa – chiến.

Người Mỹ cũng nhận xét người Việt “thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ”.

Đành rằng, đó là những nhận xét của đối phương, hay thậm chí, kẻ thù, kẻ thù truyền kiếp, nhưng cũng không thể không xét đến.

Còn người Việt, có tự nhận thấy mình Dối Trá không?

Cải cách ruộng đất thì đấu tố Dối Trá gây oan sai tang tóc cho hàng vạn người …

Chiến tranh thì dùng “chiến tranh nhân dân” Dối Trá, dùng thường dân, thậm chí trẻ em, làm binh lính, dùng binh lính giả làm thường dân, đến khi bị giết thì la ầm lên là “thảm sát thường dân vô tội” …

Bao nhiêu năm nay, có phải ai cũng biết bầu cử là Dối Trá, nhưng ai cũng thờ ơ, cam chịu, thỏa hiệp, thậm chí đồng lõa với Dối Trá. Vậy người Việt có Dối Trá không !?!

Ngay cả những người, bằng nhiều cách như vượt biên, HO, ODP, bảo lãnh, đoàn tụ …, đã từ bỏ xã hội Dối Trá để đi đến được các xứ sở văn minh Trung Thực, nhưng cũng không bỏ được căn tính Dối Trá.

Ở các xứ sở văn minh, con người đối đãi với nhau dựa trên niềm tin vào đức tính Trung Thực, nhưng người Việt đã lợi dụng để Dối Trá như thế nào ?

– Siêu thị không có bảo vệ, người Việt đã … ăn cắp.

– Hàng hóa cho đổi trả nếu mua về sử dụng mà không vừa ý, người Việt đã mua váy áo, comple về để đi dự tiệc, sau đó mang ra … trả lại.

– Chính sách trợ cấp tốt, người Việt khai thất nghiệp, đi làm chui lấy tiền mặt, khỏi phải đóng thuế mà vẫn được hưởng trợ cấp … thất nghiệp.

– Chính sách bảo trợ tốt, người Việt muốn được hưởng nhiều hơn bèn làm … li dị giả.

– Chính sách nhập cư tốt, người Việt muốn kiếm tiền bất chính bèn làm … kết hôn giả.

… vv … Muôn hình vạn trạng …

Công chức ở các xứ sở văn minh, nhìn vào hồ sơ đâu phải không biết năm sinh của người được bảo lãnh hay xin nhập cư, nhiều người qua định cư xong thì đã hết tuổi lao động, chưa đóng một đồng tiền thuế nào thì đã được hưởng tiền già, vậy mà họ vẫn xét duyệt. Rất nhân đạo !

Những chính sách tốt ở các xứ sở văn minh không phải tự nhiên mà có, mà phải từ mồ hôi, nước mắt, máu xương đổ ra gian khổ tranh đấu mới có được, người Việt khi qua đó được mặc nhiên thừa hưởng, “tọa hưởng kỳ thành”, đã không giúp gìn giữ, vun bồi mà còn … phá.

Cũng may, người Việt chỉ là thiểu số nên căn tính Dối Trá đó không gây ảnh hưởng nhiều đến xã hội, chứ nếu người Việt chiếm đa số thì chắc chắn sẽ biến các xã hội văn minh Trung Thực ấy thành xã hội man rợ Dối Trá, và sẽ dựng lên chính quyền độc tài Dối Trá.

“Dân chúng nào thì chính quyền đó”!

Đừng hỏi tại sao chính quyền độc tài Dối Trá tồn tại lâu dài ở Việt Nam, mà hãy nghiêm khắc tự xét xem người Việt có độc đoán và Dối Trá không. Câu trả lời nằm ở đó !

Đã có những cá nhân ở các xứ sở văn minh kỳ thị người châu Á, trong đó có Việt Nam, nhưng may mắn nhờ tinh thần nhân đạo và chính sách tốt nên không bùng phát mạnh. Người Việt nên coi đó là “hồi chuông cảnh tỉnh” !

Một dân tộc Dối Trá thì sẽ phải chịu sự khinh bỉ, dù của đồng minh hay kẻ thù !

Một dân tộc Trung Thực thì sẽ nhận được sự tôn trọng, dù của đồng minh hay kẻ thù !

– fb Canh Le

Dịch COVID-19 ngoài tầm kiểm soát, 19 tỉnh miền Nam đồng loạt bị phong tỏa

Dịch COVID-19 ngoài tầm kiểm soát, 19 tỉnh miền Nam đồng loạt bị phong tỏa

July 17, 2021

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 17 Tháng Bảy, tin cho hay ông Phạm Minh Chính, thủ tướng CSVN, đồng ý cho áp dụng “giãn cách xã hội” theo “Chỉ Thị 16” (phong tỏa) ở 19 tỉnh thành miền Nam, để phòng chống biến chủng Delta của dịch bệnh COVID-19.

Cụ thể ngoài Sài Gòn, Bình Dương và Đồng Nai hiện đang thực thi lệnh này, các nơi khác sắp phải chấp hành là thành phố Cần Thơ và các tỉnh Bình Phước, Tây Ninh, Bà Rịa-Vũng Tàu, Tiền Giang, Long An, Vĩnh Long, Đồng Tháp, Bến Tre, Hậu Giang, An Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Trà Vinh, Cà Mau và Kiên Giang.

Ông Phạm Minh Chính (trái), thủ tướng CSVN, vừa có chuyến kiểm tra công tác chống dịch COVID-19 tại các tỉnh phía Nam. (Hình: Zing)

Thời gian áp đặt lệnh phong tỏa là 14 ngày, bắt đầu từ 0 giờ ngày 19 Tháng Bảy.

Theo báo Tuổi Trẻ, mệnh lệnh của Thủ Tướng Chính bao gồm việc “bảo đảm an ninh, an toàn, an sinh xã hội, chăm lo đời sống vật chất, tinh thần cho người dân, không để bất cứ người dân nào thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu nhu yếu phẩm thiết yếu, đặc biệt chú ý nâng cao hiệu quả điều trị, ưu tiên tối đa nguồn lực cho các ca bệnh nặng.”

Tuy vậy trên thực tế, đa phần người dân ở các thành phố bị phong tỏa phải tự xoay sở để cầm cự trong lúc giá thực phẩm, rau củ tăng cao do các chuỗi cung ứng hàng hóa bị đứt gãy nghiêm trọng vì lệnh “ngăn sông, cấm chợ.”

Theo ghi nhận của báo Zing, các chuyến hàng chở hải sản, thịt heo, trái cây, rau củ… của nhiều tỉnh thành về Sài Gòn đang gặp khó khăn do ba chợ đầu mối bị đóng cửa, tài xế phải có giấy “xét nghiệm âm tính” còn hiệu lực trong 72 giờ.

Báo này cho biết Sài Gòn vốn là thị trường tiêu thụ chính thịt heo của tỉnh Đồng Nai. Do đó, khi Sài Gòn bị phong tỏa, ba chợ đầu mối bị đóng cửa, hoạt động thu mua heo tại Đồng Nai cũng bị đình trệ theo.

Trong thời gian phong tỏa, công an các tỉnh thành được toàn quyền phạt vạ các tài xế, người dân ra đường “không có lý do chính đáng.” (Hình: Zing)

Báo Zing dẫn lời một phụ nữ ở quận Bình Thạnh, Sài Gòn: “Vào siêu thị xếp hàng chờ hơn 1 giờ chưa được vào, nhiều người nói hết rau, trứng nên tôi cũng đi về. Ở ngoài rau, trứng bị nâng giá cũng phải nhắm mắt chịu mua hớ.”

Còn theo báo Tuổi Trẻ, Sở Công Thương Sài Gòn “đang rà soát các nơi cung ứng, chủ động liên hệ với các doanh nghiệp cung ứng ở những tỉnh phía Đông, Tây Nguyên, phía Bắc để chủ động nguồn hàng khi các tỉnh miền Tây đóng cửa.” (N.H.K)

Sài Gòn, nhìn từ một nhà có F0

Trần Bang is with Bang Trần.

Sài Gòn, nhìn từ một nhà có F0

Hàng xóm F0 của tôi là một cụ già, không gia đình, không người thân, không quê quán, là người làm cho gia đình chủ này đã ngót nghét 60 năm. Những người như bà trong lòng xã hội Sài Gòn nhiều lắm, và hầu hết trong số họ, sống chết ở cùng với chủ, như một thành viên trong gia đình, không phân biệt.

Hai năm trước tôi chuyển về khu này, gặp thì thấy bà còn lanh lợi nhưng trí nhớ bị lẫn. Bà hỏi tôi mỗi một việc là “chú mua nhà này à?” mà có ngày bà sang hỏi đến 20 lần. Đến mức người nhà bà phát cáu phải gọi bà về.

Cách đây nửa năm bà bị ngã và bị liệt phải ngồi một chỗ. Cửa nhà luôn mở, bà ngồi tầng trệt, luôn ngó ra ngoài với ánh nhìn rất buồn. Chỉ ánh mắt thôi, còn tất tần tật ý niệm về thời gian cũng bị lãng quên theo trí nhớ. Đôi khi mới 9 giờ sáng, bà hỏi, “giờ mấy giờ chiều rồi con?”. Hoặc thấy nhân viên tôi đi làm về, bà hỏi, đi chợ nấu bữa trưa à?

Cách đây 1 tuần, xét nghiệm toàn khu phố khi một nhà có người dương tính, người ta ngỡ ngàng vì ca này, người duy nhất trong ngôi nhà 9 người ấy, dương tính. Cô con dâu thì cho hay cô có đi chợ Tân Định nhưng cô âm tính. Anh con trai thì hay đi lại hút thuốc và có hút thuốc với gia đình có ca nhiễm. Nhưng anh cũng âm tính luôn.

Vậy chẳng biết cô vít nơi đâu, tự dưng rơi vào một bà cụ gần như cả năm nay không tiếp xúc với người ngoài, không có khả năng đi lại để dính cô vít nơi đâu.

Và điều đáng ngạc nhiên là một tuần đã trôi qua, trong nhà ấy, cũng chỉ có mỗi bà cụ già này là dương tính. Không ai lây nhiễm cả.

———————-

Khi bà cụ bị được 3 ngày, gia đình đó rất hoảng. Nói gì thì nói, sống chung với một bệnh nhân với căn bệnh truyền nhiễm có thể nói là truyền nhiễm khủng nhất hiện nay, ai chẳng lo? Nhất là gia đình có một bà già bằng tuổi bà này, bệnh tật đầy mình và 3 đứa trẻ con…

Nhưng gia đình đó rơm rớm nước mắt thuyết phục đoàn chống dịch là thôi, đưa bà vào BV dã chiến, bà không đi lại được, rất khổ cho lực lượng chống dịch và khả năng tiếp xúc gần lây bệnh khá cao, lại lúc quá tải sợ bà cụ chết trong cô đơn…

“Má ở đây mấy chục năm rồi, cũng buồn vui với nhà tôi. Xin cho má được ở lại thêm mấy hôm cũng được, để gia đình tôi tiện chăm sóc. Khi nào má trở nặng, chúng tôi sẽ gọi báo”

Đúng lúc hệ thống y tế chống dịch ở Sài Gòn quá tải, không có chỗ cho bệnh nhân không triệu chứng, nên bà Mai chưa được đưa đi. Họ cửa đóng then cài kín mít, dũng cảm sống cùng dịch bệnh trong một căn nhà với sàn có hơn 20m2, 9 con người. Sau đó một hôm thì có kế hoạch thí điểm để F0 không triệu chứng chăm sóc ở nhà. Thế là bà Mai ở lại.

——————–

Ông tổ dân phố gọi hỏi tôi thế nào khi phải sống cạnh gia đình có F0, tôi trả lời rằng tôi chẳng sợ gì cả.

Chỉ là mình sẽ khó cầm lòng, khi nhìn thấy một bà cụ tứ cố vô thân đi lên xe đến bệnh viện dã chiến và có thể đó là chuyến đi cuối cùng của đời bà. Ôi, chuyện không phải của nhà mình, mà bà cụ đi, có khi còn tốt cho mình hơn trong phòng chống dịch bệnh, nhưng tự dưng tôi thấy mắt mình nặng nặng khi tưởng tượng ra hình ảnh đó.

Và thế là tôi sống một cách bình thường cạnh F0 suốt hơn một tuần rồi. Tôi học cách sống cùng dịch bệnh một cách cẩn thận nhất từ tất cả mọi khâu, nhất là ăn uống và sinh hoạt. Tôi ổn.

———————

Hôm qua đứa cháu, cũng là nhân viên của tôi vô tình hỏi thăm bà cụ. Tôi có nói câu chuyện gia đình ấy chấp nhận sống chung với dịch bệnh để bà cụ không cô đơn buồn tủi những ngày cuối đời.

Thế rồi cháu tôi bảo, cậu không ra ngoài mấy ngày nay cậu không biết, dọc hè phố Sài Gòn, đặc biệt là chỗ gần Lăng Ông Bà Chiểu, có nhiều người trên vai có cái ba lô, ngồi trên vỉa hè chờ phát cơm. Họ còn trẻ lắm.

Có thể họ là những thanh niên đi làm về nhưng không kịp vào khu nhà trọ vì khu đó bị phong toả, thế thôi ở ngoài đường luôn đến đâu thì đến. Có thể là những người bị thất nghiệp, giờ rời Sài Gòn cũng không thể mà đi làm thì cũng chẳng ai thuê làm.

Nhưng họ không đói, vì vẫn còn đồng bào đùm bọc họ, đồng bào vượt qua khó khăn dịch bệnh để đưa cho họ những hộp cơm cứu rỗi những ngày tháng ngặt nghèo này…

FB Hoang Nguyen Vu

Nguồn https://www.facebook.com/1721755473/posts/10208417247305039/?d=n

ĐƯỜNG SẮT CÁT LINH – HÀ ĐÔNG : HÃY NHÌN RÕ CÁC QUAN CHỨC TRONG TÙ TRƯỚC KHI DUYỆT CHO TÀU CHẠY !

May be an image of train and outdoors
 Hoàng Hải Vân

ĐƯỜNG SẮT CÁT LINH – HÀ ĐÔNG : HÃY NHÌN RÕ CÁC QUAN CHỨC TRONG TÙ TRƯỚC KHI DUYỆT CHO TÀU CHẠY !

Hội đồng kiểm tra Nhà nước về nghiệm thu công trình xây dựng đối với dự án đường sắt Cát Linh Hà Nội chưa thông qua hồ sơ nghiệm thu công trình này, theo báo Tiền Phong. Hẳn Hội đồng có lý do để không phê duyệt tuỳ tiện. Trước đó, Kiểm toán Nhà nước đã chỉ ra công trình đã áp giá nhân công không đúng quy định đã làm tăng chi phí thêm 222 tỷ đồng, Bộ Giao thông cũng làm văn bản xin Thủ tướng xem xét để đưa vào dự toán, Phó Thủ tướng Lê Văn Thành chính thức trả lời đây không thuộc thẩm quyền của Thủ tướng, cũng theo báo Tiền Phong. Tân Chính phủ có lý do để không có ý kiến bừa bãi.

Chưa duyệt cho tàu chạy không chỉ vì 16 khuyến cáo về an toàn do Tư vấn ACT đã đưa ra mà Bộ Giao thông muốn phớt lờ mà còn hàng loạt những khuất tất nếu được làm rõ thì chắc chắn sẽ phải chỉ ra những người có trách nhiệm. Bộ Giao thông đang tiếp tục làm văn bản thúc ép Hội đồng Kiểm tra Nhà nước duyệt cho tàu chạy.

Ai muốn phê duyệt cho tàu chạy, trước hết hãy nhìn cho kỹ một loạt quan chức cấp cao bị đưa vào lò và bị tống vào tù vì những sai phạm đối với các dự án đầu tư để giữ thân. Còn những kẻ đã nhúng chàm trong dự án này vẫn đang lỳ mặt thì không tính.

Nếu như làm cho minh bạch giống như các dự án trong hàng loạt các vụ án đã diễn ra thì đối với công trình đường sắt Cát Linh – Hà Đông có ít nhất 3 cụm vấn đề phải làm rõ :

Thứ nhất. Ai đã ký với Trung Quốc tự đặt mình làm thân nhược tiểu để vay vốn với những điều kiện áp đặt : chỉ định nhà thầu của Trung Quốc, chỉ định tư vấn của Trung Quốc, mua vật tư thiết bị của Trung Quốc, tất cả đều theo giá cả do phía Trung Quốc quyết định, gây tổn hại vô cùng lớn cho tài sản của nhân dân và chủ quyền quốc gia. Ai đã chỉ đạo không áp dụng đấu thầu quốc tế và ai đã tham mưu, tất cả đều phải đưa lên thớt, bất kể những kẻ đó là ai, đã về hưu hay đương chức.

Thứ hai. Việc chậm trễ tiến độ công trình và đội vốn, trách nhiệm của ai ? Nếu trách nhiệm của nhà thầu sao không bị phạt ? Nếu trách nhiệm của chủ đầu tư sao không xử lý ? Tôi còn nhớ có lần nhà thầu Trung Quốc đã viện dẫn sự kiện Trung Quốc đưa giàn khoan 981 vào hoạt động phi pháp tại vùng biển nước ta bị Việt Nam cực lực phản đối, coi đó là một trong những lý do làm chậm trễ tiến độ công trình với hàm ý đổ lỗi cho phía Việt Nam ta. Với việc đổ lỗi đó, rõ ràng việc cho vay này còn mang đậm màu sắc ràng buộc chính trị. Tất cả những chuyện đó cũng cần được minh bạch hoá.

Thứ ba. Không chỉ làm tăng chi phí 222 tỷ đồng do áp giá nhân công sai mà còn hàng loạt vấn đề về chi phí và giá cả khác cần phải điều tra phanh phui mọi sự che giấu. Nhà thầu và chủ đầu tư có câu kết với nhau để bòn rút tài sản quốc gia hay không, lợi ích được chia chác như thế nào. Những thứ đó kiểm toán không làm nổi, phải điều tra mới ra.

Tàu Cát Linh-Hà Đông chưa chạy cũng chưa chết ai, nhưng 3 vấn đề trên cùng với 16 khuyến cáo an toàn của ACT mà không được làm rõ thì đất nước này sẽ khó có thể ngóc đầu lên được !

HOÀNG HẢI VÂN

(Ảnh mượn từ báo Tiền Phong)

NƯỚC MẮT SÀI GÒN

 
May be an image of outdoors and monument

NƯỚC MẮT SÀI GÒN .

Sài-Gòn khóc nỗi cô đơn

Chưa bao giờ lại phải buồn như nay

Bùng binh, đường ngắn, đường dài

Ngã ba, ngã bảy, lối này, hẻm kia

Nơi nào cũng thấy hoang vu

Cửa nhà đóng kín, bơ vơ phố phường

Ưu tư trĩu nặng giáo đường

Nhìn nhau chỉ thấy rưng rưng mắt buồn

Giống như trẻ nhỏ dỗi hờn

Từng cơn nấc nghẹn, xác thân rã rời

Tâm hồn cảm thấy chơi vơi

Bao người khốn đốn, tả tơi nặng sầu

Sài-Gòn rưng rức niềm đau

Vì sao mà khổ gieo neo thế này?

Cầu xin Đức Mẹ Sao Mai

Soi đường dẫn lối tháng ngày cách ly

Gỡ dây phong tỏa đường đi

Cầu thay nguyện giúp, chở che Sài-Gòn

Nữ Vương ban sự bình an

Xin thương cứu giúp lúc gian nan này

NGUYỆN XIN MẸ THƯƠNG CỨU GIÚP CHÚNG CON VÀ TOÀN THẾ GIỚI… AMEN…! .

TRẦM THIÊN THU

Nhân quyền Việt Nam: 3 tháng, ít nhất 30 người bị bắt và xử án

Nhân quyền Việt Nam: 3 tháng, ít nhất 30 người bị bắt và xử án

Chỉ trong ba tháng vừa qua chính quyền Việt Nam đã bắt giam và xét xử ít nhất 30 người vì dám lên tiếng chỉ trích chế độ, phần lớn bị quy vào tội “tuyên truyền chống nhà nước”, theo số liệu mới nhất từ nhóm các gia đình tù nhân lương tâm Việt Nam.

Trong bản thông tin Qúy II 2021, nhóm Đại gia đình Tù nhân Lương tâm Việt Nam cho biết có đến 16 người bị bắt giam hay khởi tố và 15 người bị đưa ra xét xử.

Bản tin được tập hợp từ các gia đình này cho biết họ xem “những người dân dám lên tiếng và hành xử theo lương tâm của mình mà bị tù đày là những tù nhân lương tâm (TNLT), trong khi cơ quan ngôn luận của Bộ Công an lại tiếp tục bác bỏ khái niệm này, cho rằng ở Việt Nam “không có tù nhân lương tâm.”

– Trong số các blogger, nhà báo, nhà hoạt động nhân quyền bị bắt theo cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” (Điều 117 Bộ Luật Hình sự) có ông Đỗ Nam Trung, ông Lê Văn Dũng, bà Nguyễn Thúy Hạnh ở Hà Nội.

Một số khác bị bắt vì cáo buộc “trốn thuế” (Điều 200 Bộ Luật Hình sự) như trường hợp của nhà báo Mai Phan Lợi, nhà hoạt động thiện nguyện Đặng Đình Bách.

Đáng lưu ý là việc chính quyền bắt giam các thành viên của nhóm Báo Sạch vào tháng 4 với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” (Điều 331 Bộ luật Hình sự) bao gồm các ông Nguyễn Thanh Nhã, Đoàn Kiên Giang và Nguyễn Phước Trung Bảo, sau khi một thành viên khác là nhà báo Trương Châu Hữu Danh bị bắt với cùng cáo buộc vào tháng 12 năm ngoái.

– Ông Huỳnh Ngọc Chênh, chồng của nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh, người bị bắt vào tháng 4/2021, nói với VOA:

“Từ thời ông Nguyễn Phú Trọng lên vào 2016 và đồng thời tình hình thế giới có những khủng hoảng thì [chính quyền Việt Nam] ra sức bắt bớ từ thời đó tới bây giờ. Bắt bớ nhiều lắm, có tội nặng, có tội nhẹ, không có tội gì cũng bắt. Trong xu hướng đó, bắt được ai thì họ cứ bắt. Có cớ này, cớ khác để bắt. Tôi nghĩ Nguyễn Thúy Hạnh chả làm gì sai pháp luật cả.”

– Bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết, bạn gái của nhà hoạt động Đỗ Nam Trung, nói:

“Theo cá nhân tôi, việc bắt bớ anh Trung là điều vô lý vì anh Trung không làm cái gì gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước” cả.”

Vào tháng trước, Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam, một tổ chức nhân quyền có trụ sở ở bang California, Hoa Kỳ, công bố báo cáo dài hơn 100 trang trong đó có nêu danh sách 288 tù nhân lương tâm hiện đang bị chính quyền Việt Nam giam cầm, tính đến cuối tháng 5/2021.

“Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm những nhân quyền cơ bản, từ phân biệt đối xử, bắt và giam giữ tùy tiện, vi phạm các đảm bảo về xét xử công bằng, đến hạn chế quyền tự do tôn giáo, tự do quan điểm và biểu đạt, tự do lập hội,” báo cáo viết.

TL VOA