Trung Quốc cài người nắm các định chế điều hành thế giới

TƯƠNG LAI THẾ GIỚI SẼ VIẾT BẰNG TIẾNG HOA?

Ngày càng có nhiều người Trung Quốc nắm vị trí đứng đầu các tổ chức quản lý lớn trên toàn cầu, mà gần đây nhất là trường hợp ông Khuất Đông Ngọc (Qu Dongyu) được cử lên lãnh đạo Tổ Chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc FAO vào tháng 06/2019. Theo phân tích của chuyên gia Edouard Tetreau trên nhật báo kinh tế Pháp Les Echos ngày 27/11/2019, sự kiện đó rõ ràng là kết quả của một kế hoạch được vạch ra từ lâu, thế nhưng chỉ gần đây thôi mới được Phương Tây chú ý. Đối với tác giả, phương Tây cần phản ứng nhanh chóng, vì nếu chậm trễ, tất cả các định chế điều hành thế giới sẽ bị Bắc Kinh thâu tóm.

Tác giả bài phân tích trước hết nêu bật vai trò của 4 định chế quốc tế đang có lãnh đạo là người Trung Quốc : từ FAO, ITU, cho đến ICAO và UNIDO. Đây là 4 trong tổng số 15 cơ quan, tổ chức Liên Hiệp Quốc, trong đó còn có các định chế nổi tiếng hơn như Ngân Hàng Thế Giới WB, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF, Tổ Chức Y Tế Thế Giới WHO.

ITU, FAO, ICAO, UNIDO: Các định chế có giá trị chiến lược

Liên Minh Viễn Thông Quốc Tế ITU là tổ chức lâu đời nhất trong số các tổ chức này. Thành lập từ năm 1865, trụ sở tại Genève, Thụy Sĩ, định chế này đã được sát nhập vào Liên Hợp Quốc vào năm 1947. Trong thế kỷ hai mươi mốt này, vai trò của ITU được cho là rất quan trọng, vì tổ chức này có trách nhiệm điều tiết và quy hoạch màng viễn thông trên thế giới. Thẩm quyền của Liên Minh Viễn Thông Quốc Tế bao trùm hành tinh, từ việc quy định các chuẩn mực, phân bổ các tần số vô tuyến điện và các quỹ đạo vệ tinh trên không gian, cho đến những vấn đề liên quan đến truy cập Internet và Internet băng thông rộng, liên lạc hàng hải và hàng không…

Tổ Chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc FAO, có trụ sở tại Roma (Ý), cũng có trách nhiệm quy định các tiêu chuẩn toàn cầu và ban hành các quy định quốc tế trong một lĩnh vực thậm chí còn rộng lớn hơn cả viễn thông: nông nghiệp và lương thực thực phẩm. Nguồn lực của định chế này rất đáng kể, với hơn 10.500 nhân viên có nhiệm vụ hỗ trợ kỹ thuật cho các nước đang phát triển, điều hòa các tiêu chuẩn trong các lĩnh vực dinh dưỡng, nông nghiệp, lâm nghiệp, thủy sản…

Tổ Chức Hàng Không Dân Dụng Quốc Tế ICAO cũng rất quan trọng vì là cơ chế tạo ra các chuẩn mực quốc tế thống nhất áp dụng cho mọi nước trong lĩnh vực hàng không dân sự. Đặt trụ sở tại Montreal, ICAO đảm trách việc tiêu chuẩn hóa ngành vận tải hàng không quốc tế, ấn định mã sân bay, mã công ty hàng không, cấp bằng cho các nhân viên hàng không, chia sẻ tần số vô tuyến… Nói tóm lại, ICAO có trách nhiệm giám sát trên khoảng 100.000 chuyến bay quốc tế hàng ngày.

Riêng Tổ Chức Phát Triển Công Nghiệp Liên Hiệp Quốc UNIDO, có trụ sở tại Vienna, là một định chế sinh sau đẻ muộn, chỉ mới được thành lập vào năm 1966. Tổ chức này có mục tiêu thúc đẩy nền công nghiệp của các nước đang phát triển.

Quan chức cao cấp của Bắc Kinh qua nắm các định chế LHQ

Chuyên gia Edouard Tétreau nhấn mạnh: Đó là bốn định chế quốc tế có tầm quan trọng chiến lược, với phạm vi hoạt động khác nhau, nhưng có một điểm chung: Lãnh đạo là người Trung Quốc, xuất thân từ chính quyền Bắc Kinh.

Khuất Đông Ngọc (Qu Dongyu) là thứ trưởng bộ nông nghiệp Trung Quốc trước khi qua làm việc tại Tổ Chức Lương Thực và Nông Nghiệp Liên Hiệp Quốc FAO vào năm 2015. Chỉ vài năm sau, nhân vật này đã được bầu làm tổng giám đốc tổ chức này vào tháng 6 năm 2019, sau một trận chiến tranh giành ảnh hưởng gay gắt, chống lại các ứng cử viên từ châu Âu và Hoa Kỳ.

Triệu Hậu Lân (Houlin Zhao) đứng đầu Cục Tiêu Chuẩn Viễn Thông Trung Quốc trước khi gia nhập Liên Minh Viễn Thông Quốc Tế ITU vào năm 2015, và đến năm 2018 là được lên làm lãnh đạo.

Tương tự như vậy, bà Liễu Phương (Fang Liu) nguyên là người đứng đầu ngành hàng không dân dụng Trung Quốc, đã được cử qua làm việc tại Tổ Chức Hàng Không Dân Dụng Quốc Tế ICAO vào năm 2007. Bà đã lên làm lãnh đạo tổ chức này vào năm 2015.

Còn ông Lí Dũng (Li Yong) là thứ trưởng tài chính của Trung Quốc trước khi qua lãnh đạo UNIDO từ năm 2013.

Kế hoạch tỉ mỉ, được chuẩn bị từ lâu

Theo ghi nhận của Edouard Tétreau, đà thăng tiến của các nhân vật Trung Quốc nói trên hoàn toàn không có gì là ngẫu nhiên, mà là kết quả của cả một kế hoach được vạch ra một cách tỉ mỉ.

Chiến lược của Trung Quốc là gửi các cán bộ chính trị và hành chính xứng đáng và năng nổ nhất của họ qua “nằm vùng” trong các cơ quan quản lý toàn cầu mà Bắc Kinh đánh giá là có giá trị chiến lược nhất cho họ, rồi chờ dịp là lên giành chức lãnh đạo. .

Ở New York, nơi đặt trụ sở Liên Hiệp Quốc, giới ngoại giao và chuyên gia ngày càng có thái độ quan ngại trước cách làm của Trung Quốc, vì lẽ Bắc Kinh hầu như đã dùng mọi phương cách để đạt được mục tiêu.

Thủ đoạn gây sức ép và hù dọa

Một chuyên gia phân tích thừa nhận: “Chúng tôi không đánh lại được Trung Quốc. Họ gửi hàng chục cộng tác viên qua làm việc miễn phí cho các tổ chức vốn bị ràng buộc chặt chẽ về ngân sách”.

Một số quan sát viên khác thì đề cập đến những thủ đoạn “gây áp lực”, “dọa nạt” nhắm vào các quốc gia được Trung Quốc trợ giúp tài chính, nhưng lại muốn thúc đẩy các ứng cử viên khác.

Những cách làm bị cho là “bất minh” này rất mới đối với một quốc gia được cho là luôn chú ý đến các quy tắc và thông lệ của ngoại giao thế giới, đã tạo nên những mối lo ngại chính đáng.

Loạt đơn kiện về tội vu khống được tập đoàn Trung Quốc Hoa Vi tung ra gần đây nhắm vào các nhà nghiên cứu nổi tiếng của Pháp là một phần trong số thủ đoạn dọa nạt đó.

Các hành động đó cho thấy rõ là Trung Quốc đặt lên hàng ưu tiên chiến lược việc kiểm soát của các tổ chức quản lý toàn cầu cũng như việc triển khai khắp thế giới đại tập đoàn viễn thông của họ vốn do một cựu sĩ quan quân đội Trung Quốc, một đảng viên Cộng Sản thành lập.

Phương Tây nên thức tỉnh

Đối với tác giả bài phân tích, Trung Quốc đang cố sức giành quyền kiểm soát những lãnh vực sẽ nhào nặn tương lai của thế giới : từ các chuẩn mực, hệ thống phân phối, cho đến các hạ tầng cơ sở nông sản thực phẩm, công nghiêp kỹ thuật số, hàng không, vũ trụ và viễn thông. Trong khi đó thì phương Tây dường như chỉ chú ý đến vấn đề tiền bạc hay những thứ phù phiếm.

Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế hiện do một người Bulgari lãnh đạo, Ngân Hàng Thế Giới thì trong tay một người Mỹ. Ngoài ra còn có một người Phần Lan nắm Tổ Chức Khí Tượng Thế Giới, một người Gruzia phụ trách Tổ Chức Du Lịch Thế Giới, và một người Pháp nắm cơ quan văn hóa UNESCO.

Tác giả kết luận: Tình hình không bao giờ là quá muộn, và kết cục không phải lúc nào cũng tồi tệ. Thế nhưng, nếu phương Tây vẫn còn mất đoàn kết, vẫn tiếp tục đấu tranh vì quá khứ, mà từ bỏ các chủ đề của tương lai để chúng lọt vào tay Trung Quốc, thì quả đúng là tương lai của thế giới sẽ được viết bằng tiếng Hoa.

Việc Trump ký đạo luật bảo vệ Hong Kong đã làm Bắc Kinh lập tức lên án Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ Hong Kong và Trung Quốc

Cả thế giới đang lay động và thực sự phải học lại bài học ‘dũng cảm làm Người’ từ HK trong lễ Thanksgiving này – thế giới sẽ bớt vị kỷ vô cảm tự mãn nhu nhược hơn ! Điều đơn giản mà trước giờ chưa từng có ai làm được. Cái ác ai ai cũng thấy rõ từng ngày nhưng ko phải ai cũng sẵn sàng hy sinh tất cả để chiến đấu chống lại cái ác không khoan nhượng, thông minh và cảm tử như lớp trẻ Hong Kong.

Việc Trump ký đạo luật bảo vệ Hong Kong đã làm Bắc Kinh lập tức lên án Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ Hong Kong và Trung Quốc. Chú thỏ Hong Kong trở nên khó nuốt và trở thành tâm điểm thực sự của hàng tỷ người trên hành tinh này. 3/7 triệu người HK đã làm thức tỉnh hàng tỷ người ! Ko hề dễ dàng chút nào mà phải đoàn kết trả giá bằng máu nước mắt và mạng sống. Có lẽ giới sinh viên và người dân HK là những người đang âm thầm mừng vui nhất và biết bao tiếng hô của sinh viên “President Trump save Hong Kong! “ trên đường phố Hong Kong bất chấp lựu đạn dùi cui đã không phí hoài, vô nghĩa. Nhưng họ luôn đang cảnh giác khi con sói hung ác sẽ ko bao giờ từ bỏ miếng mồi – nhưng những người trẻ HK đã làm nên những điều không tưởng ! Trung Quốc dù sao cũng sẽ phải chùn tay đánh đập, đần áp giết hại thủ tiêu người trẻ Hong Kong, và cả bên trong đại lục.

Và sau đó, rất đắc nhân tâm ngoại giao, Trump nói với Tập Cận Bình, người dân HK và thế giới: “”Tôi đã ký những luật này với sự tôn trọng dành cho Chủ tịch Tập Cận Bình, Trung Quốc và người dân Hong Kong. Các luật này được ban hành với hy vọng các lãnh đạo và đại diện của Trung Quốc và Hong Kong sẽ có thể giải quyết những khác biệt của họ một cách thiện chí vì nền hòa bình và thịnh vượng lâu dài cho tất cả mọi người.”. Tất nhiên ai cũng hiểu, vế đầu là ngoại giao, vế sau – với giới trẻ và người dân Hong Kong là Trump rất thật lòng.

Chắc chắn Trump và Mỹ sẽ ko chỉ đặc biệt quan tâm đến Hong Kong – mà còn với những người bị đàn áp Pháp Luân Công, Tây Tạng, Tân Cương và Ngô Duy Nhĩ mà trước giờ họ quá đau thương đơn độc không được một ai trên thế giới này bảo vệ. Tính Trump đã ko làm thì thôi – một khi đã làm là làm triệt để – Mọi con đường đều hướng đến Bắc Kinh – Chinazi – như lời hứa trước toàn thế giới của mình.

https://www.foxnews.com/…/trump-signs-hong-kong-support-bil…

Nguyễn Văn Phước

Image may contain: 1 person, smiling
Image may contain: one or more people, sky and outdoor
Image may contain: 3 people, people smiling
Image may contain: one or more people, text and outdoor
Image may contain: 1 person

Học giả Đức tố cáo Trung Quốc “diệt chủng văn hóa” người Duy Ngô Nhĩ

RFI: Tống giam hàng loạt không hề qua xét xử, trừng phạt tùy tiện, giám sát 24/24 : các tài liệu mật của Trung Quốc vừa được tổ hợp các nhà báo điều tra quốc tế (ICIJ) gồm 17 cơ quan báo chí trên thế giới công bố hôm 24/11/2019 đã vạch trần tình trạng ngược đãi tù nhân trong hệ thống trại cải tạo ở Tân Cương mà Bắc Kinh vẫn chối cãi, gọi là trường dạy nghề.

Nhà xã hội học Adrian Zenz, người đầu tiên phát hiện quy mô của các trại cải tạo người Duy Ngô Nhĩ, khi trả lời phỏng vấn RFI hôm nay, 27/11/2019, đã nhấn mạnh Trung Quốc đã dối trá trong một thời gian dài nhằm che giấu sự thật. Ông nói:

« Các tài liệu khẳng định rất rõ và rất chi tiết. Không thể nào nghi ngờ được nữa : Bắc Kinh rõ ràng đã dối trá ! Theo ước tính mới nhất của tôi, có khoảng 1.200 trại cải tạo và từ 100 đến 200 nhà tù. Ít nhất 900.000 người đang bị giam giữ trong các trại này kể từ mùa xuân năm 2017, thậm chí tổng số tù nhân có thể lên đến 1.800.000 người.

Những người này bị giam giữ chỉ vì họ thuộc sắc tộc thiểu số. Trước hết là người Duy Ngô Nhĩ, nhưng ngày càng có thêm những thiểu số đạo Hồi khác như người Kazakhstan hay Kyrgyzstan. Tôi cho rằng đây là diệt chủng văn hóa.

Sở dĩ nói văn hóa, đó là vì người tù không nhất thiết bị sát hại, không phải diệt chủng kiểu như người Do Thái trước đây. Nhưng chúng ta có thể coi đây là diệt chủng, vì việc các nạn nhân bị cưỡng bức vào trại nhằm mục đích tiêu diệt bản sắc và cội rễ văn hóa của người Duy Ngô Nhĩ và người Kazakhstan.

Lần cuối cùng nhân loại chứng kiến việc bắt người vào trại tập trung hàng loạt và có hệ thống theo nhóm chủng tộc và tôn giáo, đó là dưới thời Đức quốc xã ».

Chuyên gia Adrian Zenz sau khi kiểm tra tính xác thực của các công văn mật bị rò rỉ, cho biết thêm về cuộc sống trong trại cải tạo :

« Các chỉ thị mật này là bằng chứng cụ thể nhất cho đến nay về các quy định khắc nghiệt về an ninh được áp đặt ở các trại cải tạo, như trong trại lính. Trại viên phải dậy thật sớm, không có được chút riêng tư nào. Việc tắm rửa, vệ sinh bị hạn chế và thậm chí còn bị giám sát bởi các quản giáo hoặc camera. Sau đó họ phải ngồi nhiều tiếng đồng hồ trên những chiếc ghế rất cứng để học tiếng Hoa, hay thú nhận những sai lầm và tự kiểm.

Rất nhiều nhân chứng khẳng định họ bị cấm hành đạo. Người ta nói với họ, chính đảng Cộng Sản mới nuôi dưỡng họ, và « người hướng dẫn tinh thần là chủ tịch Tập Cận Bình chứ không phải Thượng Đế ». Những ai bị coi là ngoan đạo nhất bị buộc phải ăn thịt heo và uống rượu, vốn bị cấm đối với người Hồi giáo. Nếu không tuân lệnh, họ sẽ bị trừng phạt nặng nề ».

Trump ký dự luật về Hong Kong

“Tôi ký dự luật này vì sự tôn trọng đối với Chủ tịch Tập Cận Bình, Trung Quốc và người dân Hong Kong”, Trump ra tuyên bố ngày 27/11. “Chúng được ban hành với hy vọng rằng các lãnh đạo và đại diện của Trung Quốc đại lục và đặc khu Hong Kong có thể giải quyết một cách thân thiện sự khác biệt của họ, dẫn đến hòa bình và thịnh vượng lâu dài cho tất cả mọi người”.

Theo dự luật, Ngoại trưởng Mỹ hàng năm có trách nhiệm chứng nhận Hong Kong duy trì quyền tự quyết để đặc khu có thể hưởng ưu đãi thương mại từ Mỹ, duy trì vai trò trung tâm tài chính của thế giới. Dự luật còn cho phép cấm vận những quan chức bị coi là vi phạm nhân quyền tại Hong Kong.

Học giả Đức tố cáo Trung Quốc “diệt chủng văn hóa” người Duy Ngô Nhĩ

Trong Nguyen shared a link.

VI.RFI.FR|BY RFI TIẾNG VIỆT
Tống giam hàng loạt không hề qua xét xử, trừng phạt tùy tiện, giám sát 24/24 : các tài liệu mật của Trung Quốc vừa được tổ hợp các nhà báo điều tra quốc tế (ICIJ) gồm 17 cơ quan báo chí trên thế giới công bố hôm 24/11/2019 đã vạch t…

Lộ tài liệu Trung Quốc ‘tẩy não’ người Uighur

Trần Bang
TRUNG CỘNG TẨY NÃO, HÁN HOÁ NGƯỜI DUY NGÔ NHĨ NHƯ THẾ NÀO?

“Học viên nên có một vị trí giường cố định, vị trí xếp hàng cố định, chỗ ngồi trong lớp học cố định và trạm làm việc cố định, và nghiêm cấm thay đổi,” tài liệu vừa bị rò rỉ cho biết.
“Đối với những người vẫn còn hiểu biết mơ hồ, thái độ tiêu cực hoặc thậm chí có tâm lý kháng cự … tiếp tục thực hiện giáo dục chuyển đổi cho tới đạt được kết quả.”

    LỪA CHÍNH MÌNH…

    LỪA CHÍNH MÌNH…

    Ngồi phê phán đám Hong Kong ngu xuẩn, phá rối, và bị xúi dục.

    Lập luận là:

    sao không ổn định, sao đi phá rối, sao lại đập phá, sao đốt xe cảnh sát, sao không đi ra Tsim sha Tsui mà ăn hàng, shopping, selfie Facebook có phải vui không!

    Dẫn chứng là:

    Ta đây ở VN ăn rẻ, check-in sang chảnh, đi taxi khỏi xếp hàng, ăn quán lề đường vui, uống rượu lái xe thoải mái, xả rác vô tư, cà phê suốt ngày.. và rất tự do. Có ai cấm gì đâu nè!

    Dạ, ấy là tự lừa dối mình, là phép Tự Thắng trong AQ của Lỗ Tấn..

    Dân Hong Kong đâu có ngu.

    Thu nhập bình quân $62k một năm, hơn cả Mỹ, họ đâu có nghèo.

    Họ là một trong 3 trung tâm tài chính thế giới, họ hiểu đồng tiền và giá trị của Tư Bổn, vốn!!

    Trường Đại Học top ten của thế giới, họ đâu dở.

    Hệ thống giao thông hiệu quả từng góc phố, bến du thuyền đẹp tuyệt vời, hàng ngàn cao ốc như Landmark 81, địa ốc có giá nhất nhì thế giới, film ảnh nổi tiếng, hàng hoá phong phú, họ đâu có gì phải phàn nàn..

    Hộ chiếu HK đi được 150 đất nước mà không cần xin visa trước, vậy là quá Tự Do rồi còn gì..

    Vậy tại sao kỹ sư, bác sĩ, tiến sĩ, giáo viên, sinh viên, luật sư, thương gia, những thành phần ưu tú, tiên tiến của xã hội… cả người già, trẻ em… lại lao ra đường, bất chấp hiểm nguy, tánh mạng, mưa nắng, đêm ngày để gào thét, để bị đánh đập, bắt bớ, thủ tiêu, tù tội?

    Nào phải vài ba trăm người, mà có lúc lên đến 2 triệu, gần một 1/3 dân xuống đường cùng một lúc, đây là tỉ lệ biểu tình cao nhất trên thế giới!

    Tại sao vậy?

    Là vì TỰ DO!

    Sao lại Tự Do, có ai cấm họ ăn, ngủ, ai cấm đi lại, cấm mua sắm, tem phiếu gì đâu, ai cấm đức tin, ai bắt đi làm nô lệ đâu?

    Ấy là cái Tự Do về Tư Tưởng, về Bầu Cử, về Quyền biểu quyết vận mệnh mình và thành phố, Quyền được lắng nghe, Quyền được nói ra.. cái đó nó quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác, kể cả được sống sung túc trong sợi xích.

    Khi bạn không có Tư Duy thì bạn sẽ không hiểu được Tự Do Tư Duy!!

    Chuyện bắt đầu từ khi HK được trao trả cho TQ, họ được hứa là được Tự Do, Tự Trị, Dân Chủ ít nhất cho đến năm 2047. Họ có quyền có luật riêng (ví dụ HK tưởng niệm Thiên An Môn, nhưng Trung Hoa Lục Địa thì không hề), có toà án riêng, có lãnh đạo của họ.., nhưng TQ đã nuốt lời.

    Từ năm 2012, TQ muốn thay đổi giáo dục trẻ em HK là yêu đảng cộng sản, TQ thất bại.

    TQ cho bầu cử, nhưng do đảng chọn, dân bầu, giống như ba mẹ bảo con muốn ăn gì thì ăn, mì tôm hay mì gói?!

    Khi lãnh đạo và pháp luật thuộc TQ thì nó sẽ phục vụ đảng cs TQ.

    Ví như cảnh sát HK trong film rất nghĩa hiệp, lịch sự, bảo vệ dân lành, thì nay quay lại bắn giết, đánh đập, bắt bớ dân mình.. vì cs hồi xưa là Hoàng Gia Anh Quốc, giờ cảnh sát nghe lệnh của đảng.

    Năm 2014, cảnh sát dùng hơi cay và vòi rồng giải tán đám đông, vi phạm quyền Tự Do Hội Họp, thì dân dùng dù để che, nên phong trào Dù Vàng ra đời.

    Hoàng Chí Phong, mười mấy tuổi, đã nêu rõ, không muốn phải học cái nhồi sọ, cái độc tôn và sai sự thật, không muốn internet định hướng, truyền thông kiểm duyệt, suy nghĩ bị định đoạt, không muốn đồng hoá yêu nước là yêu đảng, không muốn làm con trừu non..

    Năm nay, luật Dẫn Độ xem như huỷ luôn luật pháp HK, mất quyền tự chủ.

    Dân Lục Địa sang HK phạm pháp thì được đưa về TQ xử, coi như HK vô luật pháp, còn dân HK nếu bị khép vào tội gì đó, kể cả chính trị, thì bị dẫn về TQ, không ai bào chữa và bảo đảm công lý cho họ..

    Dân HK sống 99 năm Tự Do, nên hiểu và quý Tự Do. Họ trải qua 22 năm với cs TQ, họ nhìn ra tương lai.

    Và Biểu Tình nổ ra.

    Bạo lực leo thang khi cảnh sát dùng bạo lực để trấn áp, hơi cay, vòi rồng, và cả đạn thật để giết người.. khi ấy thì luật Tự Do Biểu Tình đã tắc tử.

    Cảnh sát chơi bẩn, trà trộn, phá hoại và lấy cớ đàn áp người dân vốn dĩ hiền lành, nên dân mới điên lên và bạo loạn.

    Cảnh sát triệt ĐH Bách Khoa, vì nơi ấy là trung tâm internet để kiểm soát mọi tin tức và liên lạc..

    Vậy cảnh sát bạo động hay dân phá hoại?

    Dân HK sợ một ngày họ sẽ bị như Tân Cương, Tây Tạng, hay hội viên Pháp Luân Công, bị bắt bỏ đạo, bị bắt thuần phục, bị chém giết, bị đồng hoá, bị xoá sổ… nên họ lên tiếng đòi quyền sống.

    Quyền sống với tất cả ý nghĩa của con Người, chứ không phải con chó bị xích nhưng cho ăn đầy đủ mập mạp!

    Nếu Carrie Lâm do dân HK bầu ra, ắt hẳn đã làm tất cả để bảo vệ, bênh vực, che chở cho dân mình. Nhưng bà ta lại do đảng chỉ định, nên phải dẹp loạn, nên càng loạn. Đó, cái khác của Dân làm Chủ và Độc đảng là chỗ đó.

    Cái gì không có cạnh tranh, không có chỉ trích, không có kiểm quyền lực đan chéo thì không thể phát triển và tốt đẹp được.

    Bây giờ thì ta thấy, tại sao Tự Do không gói gọn trong việc được đi chơi, được la hò khi bóng vào lưới, được ăn ngon mặc đẹp nhất thời..

    Khi em nói em được đánh giày với giá 15k lẻ, có nghĩa là em đang bóc lột thằng đánh giày, nó phải làm vì nó đói.

    Khi em đi Taxi không cần xếp hàng, nghĩa là dân thất nghiệp đông quá, lo chạy Grap tranh nhau sống.

    Khi em ăn quà dễ dàng, vì quá nhiều bà mẹ còng lưng nuôi con.

    Em bảo không nên quan tâm chính trị, quan tâm chính em thôi, thì em mặc định chấp nhận kẻ lãnh đạo, và họ muốn làm gì thì làm, nói nhăng cuội, và tham nhũng cuồng điên. Giả như thị trưởng là dân bầu, ổng phải làm việc cho dân, đường ngập thì phải thông cống, đường chật thì phải xây thêm, bệnh viện phải đầy đủ, trường lớp phải ra trò, nếu ổng và nội các ổng không làm được, thì bị đuổi cổ, và trăm ngàn người giỏi và có trách nhiệm lên thay, cái cạnh tranh và đấu đá đó tự nó thúc đẩy xã hội phát triển và hoàn thiện.

    Em sẽ không phải kẹt xe trong ngập lụt, không phải chen chúc dưới gầm giường bệnh viện, sẽ không phải tìm đường cho con em du học sau này.. tất tần tật là chính trị ấy.

    Em ăn ngon, mặc đẹp, vì em may mắn có được đặc quyền, đặc lợi, hay có ai đó bảo bọc cho em..

    Cái tự do em đang có là tự do nhục dục, tự do ích kỷ, tự do tạm thời, tự do gói gém trong cái hưởng thụ ngắn ngủi và hạn hẹp!

    Cái Tự Do họ tranh đấu nó ở mức cao hơn:

    Tự Do là từ trong Tư Tưởng, và kiểm soát quyền lực, mong mang lại điều tốt nhất cho đời sống. Quyền chọn ra hệ thống phục vụ cho dân, chứ không phải nhóm lãnh đạo!

    QUỐC VINH

    Image may contain: outdoor
    Image may contain: one or more people and shoes