Minh Phuong Nguyen and 2 others shared a link.


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Thế Giới

TRUNG QUỐC: DÂN SỢ CHÍNH QUYỀN HƠN SỢ DỊCH MỚI MẮC ĐẠI DỊCH…
Tại Vũ Hán, trước khi dịch bùng phát, một vị bác sĩ nhắn tin (chứ không dám công khai) cho người bạn về nguy cơ lây nhiễm viêm phổi cấp. Một nhóm người đã chia sẻ thông tin này trên mạng xã hội để cảnh báo cho cộng đồng. Lập tức công an Vũ Hán “xử lý nghiêm” bằng phạt tội vị bác sĩ kia và nhóm người này vì “tung tin thất thiệt”.
Một chế độ mà một bác sĩ, nhà khoa học không được phép dự báo, công dân không được phép nghi ngờ, dù đó là dịch bệnh, chế độ đó là cái gì vậy, nếu không phải là cái lò sát sinh?
Chính vì bị đàn áp thông tin ngay từ đầu, cho nên dân Vũ Hán buộc phải im lặng, không được phép nghi ngờ, không dám thông tin cho nhau. Cùng với nỗi sợ hãi bị xử phạt, bị bỏ tù hơn sợ dịch, cán bộ và nhân dân Vũ Hán chủ quan đến mức không có biện pháp phòng tránh dịch, mà chỉ lo… phòng tránh chính quyền.
Một chính quyền làm cho dân sợ hơn sợ dịch, thì chính quyền ấy rõ ràng là nguy hiểm hơn dịch.
Ngay cả khi dịch đã bùng phát và lan rộng gây chết người hàng loạt, chính quyền Vũ Hán vẫn tiếp tục bưng bít thông tin, cho đến khi vỡ trận không thể cứu vãn mới thú nhận sự thật.
Bây giờ thì chính quyền Bắc Kinh mới thấy cái giá phải trả cho tội bưng bít thông tin, ngang tội nuôi virus diệt chủng. Đã có ít nhất 2 quan chức Trung Quốc bị mắc dịch Vũ Hán. Đã là dịch thì nó không chừa một ai nhưng quan chức vô học thì chỉ nghĩ “chắc nó trừ mình ra”.
Tòa án tối cao Trung Quốc đã có lệnh xóa bỏ án trừng phạt cho những người bị chính quyền Vũ Hán đang trừng phạt. Rõ là đến khi nhìn thấy quan tài mới sáng mắt ra. Theo tôi, không chỉ lệnh xóa án cho những người dân đưa tin về dịch mà còn trọng thưởng cho họ về trách nhiệm của công dân, đồng thời xử phạt tội nuôi dịch dẫn đến tội diệt chủng của chính quyền Vũ Hán.
Việt Nam thì sao? Có lẽ do chưa thấy quan tài mà chỉ thấy tiền nên chính quyền một số địa phương vẫn còn đe dọa, xử phạt công dân đưa tin về dịch. Đừng để dân sợ chính quyền hơn sợ dịch. Muốn phòng chống dịch hiệu quả, chính quyền phải cùng dân phát huy tinh thần cảnh giác cao độ với dịch, phòng chặn từ xa chứ không phải chờ thấy quan tài mới… sáng mắt như người Trung Quốc đã làm.
CHU MỘNG LONG

“CHÚNG TÔI CÓ TỰ DO NGÔN LUẬN!”
Ngày hôm qua, Trung cộng đã nổi giận về bức tranh châm biếm trên tờ báo Jyllands-Posten của Đan Mạch khi vẽ lá cờ 5 ngôi sao của Trung cộng thành các mô hình virus corona độc hại và yêu cầu Đan Mạch phải xin lỗi vì đã xúc phạm người dân Trung Hoa.
Tuy nhiên, trước cuộc họp của đảng nghị viện Dân chủ Xã hội vào cuối ngày hôm qua, bà Mette Frederiksen, thủ tướng Đan Mạch, đã bình luận ngắn gọn:
“Tôi không có gì khác để nói về điều đó ngoài việc khẳng định chúng tôi có một truyền thống rất, rất mạnh mẽ ở Đan Mạch, không chỉ cho quyền tự do ngôn luận, mà còn vì sự tự do của các bản vẽ châm biếm, và điều đó cũng sẽ được tiếp tục trong tương lai. Đây là một điểm mạnh vốn được biết đến của Đan Mạch, và chúng tôi sẽ không thay đổi điều đó”.
Chẳng những không xin lỗi theo lời yêu cầu của Trung cộng mà bà thủ tướng Đan Mạch còn nhấn mạnh: “Tôi chỉ muốn nói từ Đan Mạch và phía chính phủ Đan Mạch, tất cả những gì chúng tôi phải nói là chúng tôi có quyền tự do ngôn luận ở Đan Mạch, kể cả vẽ!”
VÕ HỒNG LY

Ông Dương Hiểu Ba “bị lây nhiễm trong thời gian tham gia “lưỡng hội” của tỉnh, sau “lưỡng hội” thì xuất hiện triệu chứng, từ lúc chẩn đoán xác nhận bệnh đến khi tử vong chỉ có 2 ngày.

Trong lúc dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán đang vô cùng nghiêm trọng, trang tin ThePaper tại Trung Quốc Đại Lục đưa tin hôm 28/1 cho biết, cựu Thị trưởng thành phố Hoàng Thạch tỉnh Hồ Bắc, đương nhiệm Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Tài chính Bảo hiểm Trường Giang là ông Dương Hiểu Ba qua đời vì viêm phổi nặng, thọ 57 tuổi.
Cựu Thị trưởng thành phố Hoàng Thạch tỉnh Hồ Bắc qua đời vì viêm phổi nặng, thọ 57 tuổi.
Thông tin cho biết, Công ty Tài chính Bảo hiểm Trường Giang nằm ở thành phố Vũ Hán, theo thông tin từ trang web chính thức của công ty, cách đây hơn một tháng, ông Dương Hiểu Ba từng công khai lộ diện.
Ông Dương Hiểu Ba, sinh tháng 1/1963, người Tỉnh Hồ Bắc. Năm 1988, ông gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc, từng nhậm chức Viện trưởng Viện Thiết kế Kiến trúc Trung Nam, Trưởng phòng kiêm Bí thư Đảng bộ Sở Kiến thiết tỉnh Hồ Bắc, Phó Bí thư kiêm Thị trưởng Thành phố Hoàng Thạch tỉnh Hồ Bắc. Ông cũng là ủy viên Tỉnh ủy Hồ Bắc khóa 10; đại biểu Nhân đại Toàn quốc khóa 12. Tháng 12/2014, ông Dương nhậm chức Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Tài chính Bảo hiểm Trường Giang.
Chủ một trang blog về tài chính kinh tế có tên “Tào Sơn Thạch” tiết lộ trên Twitter cho biết, ông Dương Hiểu Ba “bị lây nhiễm trong thời gian tham gia “lưỡng hội” của tỉnh, sau “lưỡng hội” thì xuất hiện triệu chứng, từ lúc chẩn đoán xác nhận bệnh đến khi tử vong chỉ có 2 ngày.
Đây là trường hợp thứ hai có quan chức cấp sở ở tỉnh Hồ Bắc qua đời vì lây nhiễm viêm phổi do virus corona chủng loại mới.” Trước đó, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Sự vụ dân tộc tôn giáo thành phố Vũ Hán là Vương Hiến Lương cũng tử vong do lây nhiễm viêm phổi do virus corona chủng loại mới.
Tuyết Mai


“Thượng nghị sỹ Rick Scott nói: Tôi không tin rằng Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản lại dùng phương thức minh bạch, công khai nhằm ngăn ngừa sự uy hiếp của virus này. Do vậy chúng ta cần phải nỗ lực hết mình bảo vệ nhân dân Mỹ. Hôm nay, tôi kêu gọi chính phủ TT Trump tuyên bố tình trạng y tế quốc gia khẩn cấp
WHO lại đặt cược vào uy tín của chính quyền Trung Quốc, để tiến hành thứ gọi là nhận định vô cùng hoang đường.
Tần Bằng, chuyên viên phân tích kinh tế, chính trị tại Hoa Kỳ viết trên Twitter rằng dưới sự hủ bại suốt nhiều năm qua của ĐCSTQ, WHO sớm đã sụp đổ. Tập Cận Bình đã công khai ban bố chỉ thị trọng yếu. Nội dung chỉ thị tiết lộ sự câu kết hô ứng giữa ĐCSTQ và Tổ chức Y tế Thế giới.”
Việc WHO ban bố tình trạng khẩn cấp sẽ ảnh hưởng nền kinh tế toàn cầu. Và cũng rất có thể TQ đã thao túng các tổ chức thế giới như WHO



Lm Jos Trần Chính Trực is at Lm Jos Trần Chính Trực.Phu Dien Chau, Vietnam
HÒN ĐẤT NÉM ĐI, HÒN CHÌ NÉM LẠI
(1) Người Trung Quốc buộc người Hồi giáo Tân Cương phải ăn thịt lợn. Sau đó, cúm lợn xảy ra và người Trung Quốc không có thịt lợn để ăn.
(2) Người Trung Quốc cấm người Hồng Kông đeo mặt nạ. Bây giờ tất cả người Trung Quốc đang đeo mặt nạ.
(3) Người Trung Quốc đã sử dụng lượng khách du lịch của họ như một con chip thương lượng để có được những nhượng bộ kinh tế từ các quốc gia khác. Bây giờ tất cả các nước đang cấm khách du lịch Trung Quốc.
(4) Người Trung Quốc xây dựng trại tập trung ở Tân Cương. Bây giờ tất cả người Trung Quốc đang sống trong một trại tập trung.
(st)

Khi đế chế Liên Xô ở Đông Âu sụp đổ vào những tháng cuối năm 1989, tôi được cử đi đưa tin về các cuộc cách mạng đang đồng loạt diễn ra chỉ trong vòng có sáu tuần: Bức tường Berlin sụp đổ, cuộc cách mạng ôn hòa ở Tiệp Khắc (Czech), và một cuộc cách mạng bạo lực ở Romania.
Vào ngày 1/10/1989, không ai mơ rằng vào Giáng sinh, Bức tường Berlin sẽ sụp đổ, Tiệp Khắc sẽ được tự do, và lãnh đạo chuyên quyền Nicolae Ceausescu của Romania bị lật đổ.
Hầu hết mọi người vẫn cho rằng khối Xô Viết sẽ còn tồn tại lâu dài. Tuy nhiên, trên thực tế, đây chỉ là ‘ngôi nhà dựng lên từ những mảnh ghép’ (house of cards) – tức một sự tồn tại không bền vững, bấp bênh.
Năm 1953, bạo loạn ở Đông Đức đã bị đàn áp một cách nhẫn tâm.
Năm 1956, khi Hungary cố gắng ly khai, xe tăng Liên Xô đã đè bẹp cuộc cách mạng này.
Năm 1968, nhà lãnh đạo Tiệp Khắc Alexander Dubcek đã giới thiệu “Chủ nghĩa xã hội với khuôn mặt của con người” và Moscow lại gửi vào xe tăng đến.
Nhưng đến tháng 10/1989, mối đe dọa vũ lực đã biến mất. Khi những người biểu tình xuất hiện trên đường phố Đông Đức, nhà lãnh đạo cải cách của Liên Xô Mikhail Gorbachev cảnh báo chế độ ở Đông Berlin không được nổ súng.
Tuy nhiên, sự sụp đổ của khối Xô Viết đã xảy ra một cách rất tình cờ.

Vào tối ngày 9/11/1989, phát ngôn viên của Đông Đức Günther Schabowski đã có buổi họp báo như thường lệ.
Bộ Chính trị cầm quyền hy vọng sẽ xoa dịu căng thẳng bằng cách cấp thị thực cho người dân đến Tây Đức nhưng sẽ phải qua một quy trình rất chậm chạp và quan liêu. Nhưng không một ai đã giải thích điều này cho Schabowski. Tồi tệ hơn, khi vội vã đến buổi họp báo, ông ta đã sắp xếp nhầm các tài liệu về kế hoạch.
Khi một người hỏi khi nào hệ thống chính trị mới sẽ bắt đầu. Schabowski bối rối, trả lời rằng: “Ngay lập tức.”
Truyền hình Tây Đức và tất cả mọi người ở Đông Đức theo dõi tivi hôm đó đã hiểu điều này có nghĩa rằng Bức tường Berlin sẽ được mở vào tối hôm đó. Những đám đông khổng lồ quây quanh dọc bức tường và những người lính biên phòng đã cho họ đi qua.
Bức tường – biểu tượng chính của sự đàn áp của khối Xô Viết – đã không còn chia rẽ nước Đức được nữa.

Và đêm hôm sau, chính tôi đã nhảy múa ngay bên trên bức tường đó – điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới kể cả trong những giấc mơ điên cuồng nhất của tôi.

Ở nước láng giềng Tiệp Khắc, phe đối lập được lãnh đạo bởi các trí thức của phong trào Hiến chương 77.
Họ đã bị đàn áp một cách dã man, nhưng nhà lãnh đạo của họ, nhà văn và kịch tác gia Vaclav Havel, đã nhấn mạnh rằng họ vẫn nên hoạt động như một chính phủ, với các dự trù chi tiết về cải cách kinh tế và luật pháp, trong lúc chờ đợi.
Chỉ tám ngày sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, vào ngày 17/11, một loạt các cuộc biểu tình phản đối đã bắt đầu tại Quảng trường Wenceslas của Prague.
Khi tôi hạ cánh ở Prague vào ngày 19/11, tôi đi thẳng đến quảng trường. Tôi có thể thấy rằng hầu hết những người lớn tuổi, những người đã đau đớn trải qua Mùa Xuân Praha 1968, đang lê bước về nhà, trong khi những người trẻ tuổi, không hề có ký ức gì về năm 1968, vẫn đang xô đẩy và tích cực tham gia cuộc biểu tình.
Dần dần, trong những ngày tiếp theo, những người lớn tuổi cũng tham gia; và đến ngày 24/11, quảng trường đã đầy ắp người.

Tối hôm đó, Alexander Dubcek, nhà lãnh đạo năm 1968, vốn đã bị quản thúc tại gia kể từ sau sự kiện Mùa xuân Prague, đã đến tòa nhà Melantrich nhìn ra quảng trường.
Tôi đang đứng bên cạnh Vaclav Havel khi ông ta chào đón Dubcek và, dịu dàng như một đứa con trai với một người cha già, dẫn ông ra ban công nhìn về đám đông khổng lồ.
Đám đông ồ lên trong hân hoan.
Lúc đầu, giọng Dubcek có phần run rẩy, nhưng càng về sau càng mạnh mẽ hơn: “Trước đây, ánh sáng đã từng chiếu rọi nơi đây. Chúng ta phải hành động khi ánh sáng đó chiếu lại lần nữa.”
Bên dưới chúng tôi, mọi người đang bật khóc.
Tối hôm đó, tại trụ sở của phong trào Hiến chương 77 – Nhà hát Magic Lantern – tôi chứng kiến Dubcek và Havel và những người khác, ngồi trên sân khấu. Người phát ngôn của họ, Jan Urban, đã mở ngay một chai sâm banh và tuyên bố rằng, chế độ Cộng sản đã kết thúc.
Cuộc cách mạng đã kết thúc – và nó đã diễn ra hoàn toàn trong ôn hòa.

Có lẽ viên hạt cứng nhất để đập bể luôn là Romania, nhưng thực tế, thể chế cộng sản ở quốc gia này chỉ tồn tại được khoảng một tháng sau đó.
Nicolae Ceausescu, nhà lãnh đạo Cộng sản, ngày càng trở nên chuyên chế hơn, và lực lượng cảnh sát mật của ông ta, The Securitate, cũng rất hung bạo.
Đến giữa tháng 12, những người từ nhóm thiểu số nói tiếng Hungary bị áp bức của Romania đã biểu tình trên đường phố Timisoara.
Không ai dám nói với Ceausescu về mức độ nghiêm trọng của vụ bạo loạn ở Timisoara, bởi vậy, ông ta đã không cử lực lượng đến Bucharest để đàn áp vào ngày 21/12.
Cảnh sát mật The Securitate đi cùng xe buýt với các công nhân nhà máy khiến vụ biểu tình như có vẻ đông đảo hơn. Và với sự ẩn danh của đám đông, một số người bắt đầu la ó. Ceausescu dường như bị đơ ra, miệng há hốc: ông ta chưa bao giờ bị ai la ó.
Tất cả những người xem truyền hình hôm đó đã nhìn ra điểm yếu của ông ta.

Đêm đó cuộc cách mạng nổ ra. Sáng hôm sau, 22/12, Ceausescu và vợ leo lên một chiếc trực thăng khi đám đông đang đột nhập vào nơi làm việc của ông ta và đi về phía Bắc.
Nhưng phi công sau đó đã sớm hạ cánh, nói rằng trực thăng hết nhiên liệu.
Các vệ sĩ của Ceausescu rụng rời. Bà Elena, cứng rắn hơn chồng, rút súng ra và cướp một chiếc ô tô đi qua.
Cuối cùng, họ bị bắt.
Vào ngày Giáng sinh, đoàn làm phim của tôi và tôi đã quay phim trong căn hộ bỏ hoang của Ceausescu và người quản gia của ông ta đã đưa cho tôi cây bút của nhà độc tài như một vật kỷ niệm.
Đêm đó, khi tôi chuẩn bị lên sóng truyền hình, thì nhận được tin rằng hai vợ chồng Ceausescu đã bị xử bắn.
Tôi nhanh chóng viết lại bản thảo của mình rồi ngồi nghỉ. Và đó là lúc tôi nhận ra, mình đã viết cáo phó cho Ceausescu bằng chính cây bút của ông ta.