Hai anh em nhà Wright, Orville và Wilbur Wright, là những người đầu tiên thử nghiệm thành công làm cho máy bay bay được. Chuyến bay đấu tiên trong lịch sử nhân loại được thực hiện vào ngày 17/12/1903 tại đồi Kill Devil, Kitty Hawk, bang Bắc Carolina, Mỹ. Mỗi anh em thực hiện hai chuyến bay vào ngày hôm đó. Lần bay đầu tiên, do Orville thực hiện kéo dài 12 giây và bay được khoảng 36.5mét (120 ft).
Lần bay cuối cùng, do Wilbur thực hiện kéo dài 59 giây và đi được 296 mét. Chiếc máy bay lúc đó được gọi là Flyer I. Nó có sải cánh khoảng 12 mét và nặng khoảng hơn 300kg, với động cơ xăng 12 mã lực. Hiện nay nó đang được đặt tại Viện bảo tàng Hàng không và Không gian Quốc gia Hoa Kỳ tại Washington, D. C..
Điều đặc biệt là cả hai người đều chưa từng học qua trường đào tạo kỹ sư hay nhận được bất cứ bằng cấp chuyên môn nào. Thành công của họ đến từ niềm đam mê khoa học kỹ thuật cộng với nỗ lực tìm tòi học hỏi không ngừng. Thiên tài của hai anh em nhà Wright đã biến giấc mơ từ ngàn xưa của loài người thành sự thật.
Bệnh nhân Santlal Pal trước khi được mổ lấy bướu trên đầu. (Hình: Getty Images)
MUMBAI, Ấn Độ (NV) – Các bác sĩ Ấn Độ hôm Thứ Năm có cuộc họp báo cho hay hồi tuần qua đã mổ một bệnh nhân để lấy ra một bướu não lớn, theo họ có thể là nặng nhất trên thế giới từ trước tới nay.
Ông Santlal Pal, 31 tuổi, một chủ tiệm tạp hóa, đã phải mang trên đầu cái bướu nặng gần hai ký, trước khi được giải phẫu vào ngày 14 Tháng Hai, theo bản tin AFP.
Dưới đây là toàn bộ cuốn phim Île de Lumière nói về chiếc tàu ‘’ Đảo Ánh Sáng ‘’ của Pháp đã cứu hàng chục ngàn thuyền nhân VN .
Phim dài 64 phút, do Nicolas JALLOT thực hiện, vừa trình chiếu trên đài truyền hình quốc gia Pháp France 2 .
Cuốn phim thuật lại cuộc vận động đóng tàu Ile de Lumière được dân Pháp ủng hộ nhiệt liệt. Chỉ trong 15 ngày, bác sĩ Bernard Kouchner đã nhận được đủ ngân khoản từ khắp nơi gởi về, đủ nhân viên tình nguyện để mang chiếc tàu từ Nouméa ( Nuvelle Calédonie ) tới đảo Poulo Bidong, Mã Lai Á , làm một nhà thương nổi, sau đó trở thành một tàu cứu cấp người vượt biển lâm nạn.
Chưa bao giờ nước Pháp có một chương trình nhân đạo được toàn dân ủng hộ nhiệt thành như vậy. Các trí thức, nghệ sĩ, ký giả nổi danh thuộc mọi khuynh hướng chính tri đứng tên trong Uỷ ban ”Một con tàu cho VN”. Hai triết gia hàng đầu của Pháp, Raymond Aron, phe hữu, Jean Paul Sartre, phe tả, tạm ngưng cuộc bút chiến gay gắt từ 30 năm đã bắt tay nhau, vào điện Elysée, yêu cầu tổng thống Valéry Giscard d’Estaing đón tiếp thuyền nhân.
Trong năm đầu, nước Pháp đã đón nhận gần 130.000 thuyền nhân. Số người Việt, Miên, Lào được Pháp được đón nhận những năm sau đã lên tói 300.000 . Trong nhiều tháng trời, cả nước Pháp theo dõi tàu Ile de Lumière, xúc động với những tai hoạ của người vưọt biển.
Báo chí cho đó là thảm kịch bi thảm nhất trong lịch sử cận đại. Những lời tường thuật của những người bất chấp cái chết, đói khát, bệnh tật, hải tặc cướp bóc, hãm hiếp, tàn sát, vượt biển tìm tự do là một mũi thuốc ngừa vĩnh viễn cho cả một thế hệ vẫn còn mơ tưởng ‘’ xã hội chủ nghĩa ‘’ kiểu Cộng Sản
Hàng triệu người đã vượt biển tư do, trên một phần ba đã bỏ mạng trên biển cả. Các nhân chứng trong phim cho hay khi phong trào vượt biển lên cao, các nước láng giềng đã đóng cửa, không cho thuyền nhân cập bến. Những chiếc thuyền mỏng manh chở đầy người, cả đàn bà trẻ em lênh đênh ngoài khơi. Nhiều người đã vứt con dại lên tàu vì không đủ tiền mua chỗ cho cả gia đình.
Chỉ còn một hòn đảo duy nhất nhận nhận thuyền nhân là đảo Poulo Bidong, ( Pulau Bidong ) cách Mã Lai 3 giờ đưòng tàu. Trong vài tháng, dân số đảo từ 3000 lên tới 30.000 người sống, hay chết, chồng chất lên nhau, và trở thành địa ngục trần gian, hay, theo Bernard Kouchner, ” capitale de l’horreur ” ( kinh đô của sự ghê rợn ) Nicolas Jallot đã tìm gặp những nhân chứng, từ bác sĩ Bernard Kouchner, thuyền truởng François Herbelin và bà Herbelin, một thuyền nhân VN cũng như một số thuyền nhân đã được Ile de Lumière cứu thoát.
Những người Pháp tham dự chương trình nói suốt đời sẽ không bao giờ quên được một ‘’ đại hội huynh đệ ‘’ như vậy. Bác sĩ Eric Cheysson nói sau đó, họ không thể trở lại đời sống bình thường. Eric Cheysson tiếp tục các chương trình nhân đạo, hiện nay là chủ tịch ” La Chaine de l’Espoir ”( Sợi giây Hy Vọng )
Cựu thuyền nhân Lý Văn Lưu, ngày nay là một bác sĩ chuyên khoa nói ông đã sống trong địa ngục, hàng tuần nhịn đói, phải uống nưóc tiểu trên thuyền trước khi sống trên đảo Poulo Bidong, phải nằm trên phân người, trên nước tiểu, phải chờ 8 giờ để được hai chai nước.
Khi tới Pháp, được ăn một bữa cơm ngn nhất trong đời. Bác sĩ Lưu nói : được cấp 100 quan ( francs ) tiền túi, tôi không bao giờ dám tiêu tờ giấy bạc tưong trưng cho tình hữu nghị
Cuốn phim chiếu lại những cuộc tranh luận sôi nổi trong giới trí thức về thực trạng của chiến tranh VN. Người tố cáo sự bạo tàn của Cộng Sản dữ dội nhất là triết gia André Gluckmann, một cựu ” maoiste ” ( đệ tử của Mao ) nổi tiếng. Tàu Ile de Lumière và boat people đã đánh dấu một sự thay đổi lớn trong xã hội Pháp, trong tư duy của trí thức
Giới trí thức, như bà Fanfan Gluckmann nói trong phim, vỡ mộng ”thế giới đại đồng ”, dân chúng thấy thiên đường CS là địa ngục.
Đảng Cộng Sản Pháp, trước đó là một trong hai chính đảng lớn nhất của Pháp, trở thành một đảng bỏ túi, ngày nay chỉ còn dưới 2% số phiếu bầu. Ile de France cho tới nay vẫn là mối hãnh diện của dận tộc Pháp, vì đã nói lên khía cạnh nhân bản của nước Pháp
Xin tạ ơn nước Pháp và người dân pháp ! Chúng tôi những thuyền nhân tỵ nạn cs như được tái sinh nhờ lòng nhân đạo của người dân nước Pháp nói riêng và thế giới nói chung.
Điều này chứng tỏ rằng thế giới đã không chấp nhận, xa lánh, đã loại bỏ CNCS từ lâu. Chỉ còn một đám vô thần cuồng cộng mới ôm chặt nó chỉ vì ích lợi cho bè đảng của chúng.
Những trò đánh lén, đánh hội đồng, những mẹo vặt, những trò gây khó trong thăm hỏi xã giao, kỳ thị, ghen ghét quá khứ… chỉ là biểu hiện của mặc cảm thấp kém, tự ty, nhân cách chưa trưởng thành của người CS.
Bài viết của FB Bong Lau : NHÂN CÁCH CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN CHÂU Á
Hai ngày qua tin tức lan tràn về mật vụ Trung Cộng làm khó dễ phái đoàn của TT Trump khi viếng thăm Tử Cấm Thành vào tháng 10 năm rồi. Mặc dù Chủ Tịch Tập Cận Bình đã đón tiếp Donald Trump rất trọng thể từ trước đến nay.
Tóm tắt câu chuyện như sau : Sau khi TT Trump bước vào khu vực Tử Cấm Thành lập tức mật vụ Trung Cộng chận đoàn tùy tùng của Tổng Thống Mỹ lại. Trong đoàn tùy tùng có một sỹ quan tùy viên xách theo một va li màu đen gọi là “trái banh nguyên tử” (nuclear-football) bên trong có chứa mật mã và các thủ tục kích hoạt một cuộc phản công bằng võ khí nguyên tử.
Vị sĩ quan này phải luôn luôn hiện diện cạnh Tổng Thống Hoa Kỳ để cuộc phản công nguyên tử phải chớp nhoáng tính từng giây từng phút trước khi hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử của đối phương bay đến chạm nổ trên nước Mỹ.
Mật vụ Tàu chận đoàn tùy tùng lại không cho theo chưn TT Trump. Nhưng không may cho mấy chú Trung Cộng, người cầm đầu đoàn là John F. Kelly, Chánh Văn Phòng Bạch Cung, cựu Tướng 4 sao của binh chủng TQLC.
John F. Kelly ra lịnh “Chúng ta hãy tiến vào”. Nhưng một mật vụ Tàu xông đến chụp lấy vai ông Đại Tướng TQLC. Ông này đẩy chú Tàu ra. Lập tức một mật vụ Hoa Kỳ chận và vô hiệu hóa ngay chú Tàu này (tackle).
Về sau chính quyền Hoa Lục đã chính thức xin lỗi Hoa Kỳ về sự xô xát đáng tiếc ấy chỉ vì sự “hiểu lầm” (misunderstanding).
Đây không phải là sự hiểu lầm mà là sự cố tình làm khó dễ để thử thách nước Mỹ. Tổng Thống Hoa Kỳ khi đi công du ở các quốc gia trên thế giới thì các cơ quan an ninh Hoa Kỳ phải phối hợp với cơ quan an ninh sở tại để bảo vệ quốc khách và tạo cuộc viếng thăm trôi chảy thành công.
Mật vụ Tàu biết rất rõ cái va li đựng mật mã và thủ tục kích hoạt chiến tranh nguyên tử không thể xa rời Tổng Thống Hoa Kỳ. Nhưng họ vẫn cố tình làm khó dễ. Như họ đã không chịu cung cấp cầu thang cho chiếc máy bay Air Force One chở TT Obama làm vị Tổng Thống Mỹ hòa nhã lịch sự này phải chui ra cửa đít máy bay.
Đối với văn hóa của người Tàu chơi trò tiểu nhân làm nhục vị nguyên thủ của một cường quốc là chứng tỏ được sức mạnh và uy thế của mình. Nhưng đối với văn hóa Tây phương đây là hành động trẻ thơ có nhiều mặc cảm và bất an.
Muốn biết được văn hóa dị biệt của người Tàu và Âu Mỹ thì hãy tìm hiểu nền giáo dục cho tầng lớp thiếu nhi của 2 xã hội Đông – Tây này.
Xã hội Trung Hoa đã quen với các câu chuyện kiếm hiệp với các thủ thuật đánh lén, phóng ám khí, đầu độc và uýnh hội đồng. Sau khi đối thủ chết thì tiếp theo sau là những cuộc trả thù tàn bạo lẫn nhau không bao giờ chấm dứt. Văn hóa Á Đông không có nhiều bao dung tha thứ.
Trẻ em xã hội Âu Mỹ thì bị tiêm nhiễm loại văn hóa đấu kiếm hay đọ súng tay đôi (duel). Hai đối thủ cùng bước rồi quay đầu trực diện bắn vào nhau vì danh dự của mình. Văn hóa Âu Mỹ là sự minh bạch và thẳng thắng. Người Mỹ không thích đánh lén và đánh hội đồng.
Khi tôi đi thăm Hà Nội gần cổ thành Thăng Long thấy có trưng bày chiếc máy bay trực thăng Chinook của VNCH. Sau đuôi máy bay lá cờ vàng 3 sọc đỏ có 2 gạch chéo lên. Sự trẻ thơ này đã làm tôi mỉm cười. Những người bạn Mỹ khi coi hình này cũng ngạc nhiên và mỉm cười.
Trả thù những cái không còn hiện hữu nữa không nói lên sức mạnh mà chỉ phô trương sự mặc cảm, nhỏ nhoi, và bất an của mình. Tương tự trường hợp làm khó dễ không cho cái va li nguyên tử đi tháp tùng Tổng Thống Hoa Kỳ hay bắt TT Obama chui ra cửa hậu máy bay.
Những đòn phép này chỉ nói lên nhân cách thiếu trưởng thành của người Cộng Sản Á châu.
Mục sư Billy Graham, một trong những mục sư nổi tiếng nhất của Hoa kỳ đã từng giảng thuyết cho khoảng 215 triệu người thuộc 185 quốc gia trên thế giới, nếu tính con số khán thính giả truyền thanh truyền hình của ông thì con số có thể lên đến 2 tỷ người, và liên tục là cố vấn hay mục tử cho 12 đời tổng thống Hoa kỳ, ông vừa từ trần ở tuổi 99 với 70 năm sống đời mục sư. Theo Viện thăm dò Gallup, MS Billy Graham đứng thứ 7 trong danh sách những nhân vật nổi tiếng nhất của thế kỷ XX..
Evangelist Pastor Billy Graham, who boasted a career of more than 70 years and was one of the most admired men of the past century, has died at age 99, according to church sources.
Tất cả công dân Singapore từ 21 tuổi trở lên sẽ nhận được một khoản tiền lì xì từ chính phủ, tối đa 228 USD, sau khi tiền thu ngân sách vượt đến hơn 7 tỷ USD. -…
Tất cả công dân Singapore từ 21 tuổi trở lên sẽ nhận được một khoản tiền “lì xì” từ chính phủ, tối đa 228 USD, sau khi tiền thu ngân sách vượt đến hơn 7 tỷ USD.
Bằng chứng là hiển nhiên. Nhiệm kỳ tổng thống của ông Donald Trump đã xói mòn quyền lực mềm của Hoa Kỳ. Trong cuộc thăm dò gần đây của Viện Gallup ở 134 quốc gia, chỉ 30% số người đã có một cái nhìn thuận lợi cho Hoa Kỳ dưới sự lãnh đạo của ông Trump, giảm gần 20 điểm kể từ nhiệm kỳ của tổng thống Barack Obama. Trung tâm Nghiên cứu Pew phát hiện rằng với mức tỷ lệ 30% là đồng tình, Trung Quốc đã đạt đến mức tương đương với Mỹ. Bảng chỉ số của nước Anh về Sức mạnh mềm 30 cho thấy là nước Mỹ đã trượt từ vị trí hàng đầu vào năm 2016 xuống thứ ba trong năm ngoái.
Những người ủng hộ cho ông Trump trả lời rằng, sức mạnh mềm không thành vấn đề. Ông Mick Mulvaney, Giám đốc Ngân sách của ông Trump, đã tuyên bố “ngân sách về quyền lực cứng” khi ông cắt giảm 30% ngân quỹ của Bộ Ngoại giao và Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ. Đối với những người quảng bá cho chính sách “nước Mỹ trên hết”, thì những nơi khác còn lại của thế giới nghĩ gì, đó là chuyện thứ yếu. Họ có đúng không?
Sức mạnh mềm dựa vào sự thu hút hơn là ép buộc hoặc mua chuộc. Nó kết chọn con người thay vì cưỡng chế họ. Trên bình diện cá nhân, các bậc cha mẹ khôn ngoan biết là quyền lực sẽ lớn lao và lâu bền hơn khi họ đưa ra những tấm gương về giá trị đạo đức vững chắc cho con mình, thay vì họ dùng roi vọt, tặng tiền quà hay ngăn cản.
Cũng tương tự như vậy, các nhà lãnh đạo chính trị đã hiểu từ lâu là quyền lực đến từ khả năng lập ra nghị trình và quyết định khuôn khổ cho việc thảo luận. Nếu tôi có thể khiến cho bạn làm những gì mà tôi muốn, thì tôi không phải buộc bạn làm những gì mà bạn không muốn. Nếu Hoa Kỳ biểu hiện được các giá trị mà nước khác muốn theo đuổi, Hoa Kỳ có thể bớt đi chính sách dùng gậy và cà rốt. Thêm vào sức mạnh cứng, sự thu hút có thể là một tác lực của cấp số nhân.
Sức mạnh mềm của một quốc gia xuất phát chủ yếu từ ba nguồn lực: nền văn hóa (khi nó hấp dẫn nền văn hoá khác), các giá trị chính trị như dân chủ và nhân quyền (khi nước này sống phù hợp với các giá trị này) và các chính sách (khi các chính sách này được coi là chính thống vì nó nằm trong khuôn khổ với sự khiêm nhường và ý thức về quyền lợi của người khác. Những gì mà chính phủ áp dụng ở trong nước (ví dụ như bảo vệ báo chí tự do), trong các tổ chức quốc tế (tư vấn cho nước khác và chủ nghĩa đa phương) và trong chính sách đối ngoại (thúc đẩy phát triển và nhân quyền) có thể tác động đến người khác bằng ảnh hưởng của các tấm gương của mình. Trong tất cả các lĩnh vực này, ông Trump đã làm đảo ngược các chính sách gây thu hút của Mỹ.
Điều may mắn là nước Mỹ không chỉ có ông Trump hay chính phủ. Không giống tài sản thuộc về sức mạnh cứng (thí dụ như quân đội), nhiều nguồn lực do sức mạnh mềm khác biệt với chính phủ và chỉ đáp ứng một phần các mục đích của chính quyền. Trong một xã hội tự do, chính phủ không thể kiểm soát văn hoá. Thật vậy, việc thiếu các chính sách văn hoá chính thức có thể tự nó là một nguồn thu hút. Các bộ phim Hollywood như “The Post” thể hiện việc các phụ nữ độc lập và tinh thần tự do báo chí có thể thu hút người khác. Cũng có thể đó là công việc từ thiện của các đoàn thể Hoa Kỳ hay các lợi ích của quyền tự do nghiên cứu tại các trường đại học Hoa Kỳ.
Các doanh nghiệp, trường đại học, hiệp hội, tôn giáo và các đoàn thể phi chính phủ khác phát triển quyền lực mềm của họ theo khả năng riêng mà quyền lực mềm này có thể tăng cường hoặc làm phản tác dụng đối với các mục tiêu trong chính sách đối ngoại chính thức. Đó là một sự thật. Tất cả những nguồn lực thuộc về sức mạnh tư nhân này có thể sẽ trở nên quan trọng hơn trong thời đại thông tin toàn cầu. Đây là lý do tại sao các chính phủ đoán chắc rằng các hành động và chính sách riêng tạo ra và thúc đẩy chứ không phải là cắt giảm và phí phạm sức mạnh mềm của họ.
Các chính sách đối nội hoặc đối ngoại có vẻ là ngụy biện, kiêu căng, thờ ơ với quan điểm của người khác, hoặc dựa trên một khái niệm hẹp về lợi ích quốc gia có thể làm giảm sức mạnh mềm. Lấy ví dụ như trong các cuộc thăm dò dư luận được thực hiện vào năm 2003 sau cuộc xâm lược Iraq, sự suy giảm nặng nề về tính hấp dẫn của Hoa Kỳ là phản ứng đối với chính quyền của Tổng thống Bush và các chính sách của ông, chứ không phải là cho nước Mỹ nói chung.
Chiến cuộc Iraq không phải là chính sách đầu tiên của chính phủ làm cho Hoa Kỳ không được ưa chuộng. Trong thập kỷ 1970, nhiều người trên thế giới đã phản đối cuộc chiến của Mỹ tại Việt Nam và lập trường toàn cầu của Mỹ phản ánh tình trạng không được ưa chuộng của chính sách đó. Khi chính sách thay đổi và những ký ức của Mỹ mờ nhạt, Mỹ đã hồi phục được phần lớn sức mạnh mềm bị mất. Cũng tương tự như vậy, sau hậu quả của chiến cuộc Iraq, Hoa Kỳ đã tìm cách phục hồi phần lớn sức mạnh mềm ở hầu hết các nước trên thế giới (mặc dù ở Trung Đông là ít hơn).
Những người hoài nghi vẫn có thể lập luận rằng, sự thăng trầm về quyền lực mềm của Hoa Kỳ là không quan trọng, vì các quốc gia hợp tác nhau cho lợi ích riêng. Nhưng lập luận này bỏ qua một điểm chính: hợp tác là một vấn đề mức độ và mức độ bị ảnh hưởng bởi sự thu hút hoặc cự tuyệt. Hơn nữa, ảnh hưởng của các quyền lực mềm của một quốc gia sẽ mở rộng đến các tác nhân ngoài phạm vi của nhà nước – ví dụ như bằng cách hỗ trợ hoặc cho phép tuyển dụng hoặc ngăn trở bởi các tổ chức khủng bố. Trong thời đại thông tin, sự thành công không chỉ phụ thuộc vào quân đội của ai thắng, mà còn về chuyện thắng như thế nào.
Một trong những nguồn lực lớn nhất của quyền lực mềm của Mỹ là tinh thần cởi mở của tiến trình dân chủ. Ngay cả khi những chính sách lầm lạc làm giảm sức hấp dẫn của Mỹ, khả năng chỉ trích và sửa đổi của Mỹ khiến Mỹ trở nên thu hút đối với những người khác ở mức độ sâu xa hơn. Khi người biểu tình hải ngoại diễn hành chống chiến tranh Việt Nam, họ thường hát bài “Chúng ta phải vượt qua”, bản thánh ca của Phong trào Dân quyền Hoa Kỳ.
Chắc chắn là nước Mỹ cũng muốn vượt qua. Với kinh nghiệm trong quá khứ, có mọi lý do để hy vọng rằng Mỹ sẽ khôi phục lại quyền lực mềm sau thời của ông Trump.
***
Joseph S. Nye: Giáo sư Đại học Harvard; cựu Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Chủ tịch Hội đồng Tình báo Quốc gia. Ông là tác giả của cuốn sách Is the American Century Over?
Kim Yo Jong, em gái Kim Jong Un đến dự Olympic tại Hàn Quốc. (Ảnh: Weibo)
Người dân thế giới trong tuần qua tiếp tục háo hức theo dõi các cuộc tranh tài tại Thế vận hội mùa đông PyeongChang ở Hàn Quốc và một trong những tiêu điểm hàng đầu là sự hiện diện của phái đoàn Triều Tiên.Đằng sau những hào nhoáng mà chính phủ Triều Tiên thể hiện tại sự kiện thể thao quốc tế hàng đầu này là một thực tế kinh hoàng mà không phải ai cũng biết đến.
Thực tế này đã được nhấn mạnh trong một bài viết trên Fox News ngày 16/2, tác giả là ông Marc Thiessen, một thành viên tại Viện Doanh nghiệp Hoa Kỳ (AEI), người từng là nhà viết kịch bản chính cho Tổng thống George W. Bush và Bộ trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld.
Marc Thiessen từng làm việc cho Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Donald Rumsfeld. (Ảnh: Alpha News)
Xem các phương tiện truyền thông ca ngợi về phái đoàn Triều Tiên tại Thế vận hội Pyeongchang, ông Thiessen cho biết ông lại nhớ lại một bức ảnh mà cấp trên của ông, Bộ trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld, giữ dưới bàn làm việc của ông. Đó là một bức ảnh vệ tinh chụp bán đảo Triều Tiên vào ban đêm. Ở phía nam tràn đầy ánh sáng là Hàn Quốc tự do và dân chủ. Trong khi đó, ở phía bắc, Triều Tiên chìm trong bóng tối hoàn toàn, trừ một điểm sáng nhỏ bé ở thủ đô Bình Nhưỡng.
Ông Rumsfeld thường chỉ ra rằng, hai nước có cùng con người và cùng một nguồn tài nguyên thiên nhiên. Tuy nhiên, một bên đang phát sáng với ánh sáng tự do, đổi mới và năng động, còn bên kia lại bao bọc trong bóng tối của sự đau khổ của con người.
Ảnh chụp vệ tinh bán đảo Triều Tiên vào ban đêm
Trong hai tuần qua, Triều Tiên đang có cuộc “tấn công quyến rũ” tại Olympic ở Hàn Quốc, theo ông Thiessen. Kim Yo Jong, em gái của Kim Jong Un, không phải là “Ivanka của Triều Tiên”. Cô ta là Phó giám đốc Ủy ban tuyên truyền Đảng Lao động Triều Tiên, một lãnh đạo cao cấp của chế độ độc tài tàn bạo nhất trên trái đất, ông Thiessen bình luận. Như một người tị nạn Triều Tiên đã nói với tờ The Washington Post năm ngoái: “Nó giống như một tôn giáo. Từ khi sinh ra, bạn được học về gia đình Kim, được dạy rằng đó là những vị thần, rằng bạn phải hoàn toàn vâng lời gia đình họ Kim”.
Những bức ảnh chụp thực tế bên trong Triều Tiên. (Ảnh: Lithuania)
Bất kỳ một nhận thức không trung thành nào với gia đình Kim có thể dẫn đến một cuộc viếng thăm vào giữa đêm từ Bowibu, cơ quan công an của Triều Tiên, không chỉ người phạm tội mà cả ba thế hệ người thân của họ có thể bị bắt đến một trại lao động và bị giam cầm ở đó cả đời.
Những bức ảnh chụp thực tế bên trong Triều Tiên.
Hệ thống các trại “cải tạo” của Triều Tiên, gần đây được Ủy ban Nhân quyền về Triều Tiên vẽ bản đồ, là khu vực trại giam rộng nhất trên thế giới. Dưới ba thế hệ của nhà họ Kim, hàng trăm ngàn người, nếu không phải hàng triệu người, đã bị bỏ tù và giết chết trong các trại này. Các tù nhân trải qua những hình thức tra tấn tàn nhẫn nhất, bao gồm bị móc treo lên trên các đống lửa, phụ nữ mang thai bị buộc vào cây trong khi con của họ bị cắt ra khỏi bụng.
Hàng ngàn người được cho là bị giam cầm trong các trại cải tạo, nơi họ phải làm việc cho đến chết. (Ảnh: Daily Star)
Tuy nhiên, các trại cải tạo này chỉ đơn giản là nhà tù nằm trong một nhà tù lớn hơn. Toàn bộ đất nước này là một nhà tù khổng lồ. Bởi tình trạng suy dinh dưỡng lan rộng, người Triều Tiên thấp hơn người Hàn Quốc từ 30mm đến 78 mm. Và vì sự quản lý yếu kém về kinh tế, 97% các con đường không được trải nhựa. Theo ông Nicholas Eberstadt ở Viện Doanh nghiệp Hoa Kỳ, có tới một triệu người Triều Tiên chết trong nạn đói xảy ra sau sự sụp đổ của Liên Xô. Ông ghi nhận: “Đây là lần duy nhất trong lịch sử con người đã bị chết đói trong một xã hội văn minh, có văn hoá trong thời bình”.
Một người biểu tình giơ cao những bức ảnh hiếm hoi tố cáo sự ngược đãi trong các trại tập trung ở Triều Tiên. (Ảnh: Daily Star)
Người dân Triều Tiên chết đói trong khi chế độ sử dụng nguồn lực của mình vào tham vọng triển khai tên lửa hạt nhân có khả năng tiếp cận và phá hủy các thành phố của Mỹ.
Ngay cả những người Triều Tiên trong giới tinh hoa cũng không được an toàn. Năm ngoái, Phó Bộ trưởng giáo dục Triều Tiên đã bị xử tử vì không giữ đúng tư thế của ông tại một sự kiện công cộng. Bộ trưởng Quốc phòng Hyong Yong Chol đã bị bắn chết bằng đại bác vì tội ngủ gật tại một cuộc diễu hành.
Và nếu bạn ngạc nhiên tự hỏi tại sao đội cổ vũ của Triều Tiên vẫn cổ vũ đồng đều một cách hoàn hảo như vậy, có thể vì họ đã nhìn thấy 11 nhạc công của Triều Tiên bị buộc vào cột và bị bắn bằng súng phòng không từng người một trước đám đông 10.000 người xem. Một nhân chứng nói: “Các nhạc công đã biến mất sau mỗi lần bị pháo bắn”, một nhân chứng cho biết, “thân thể của họ bị thổi bay hoàn toàn, máu và các mảnh vụn bay khắp nơi. Và sau đó, các xe tăng của quân đội tiến vào và cán qua các mảnh vụn trên mặt đất, nơi những mảnh thân xác còn sót lại”.
Kim Jong Un và tham vọng tên lửa mù quáng của mình. (Ảnh: Daily Star)
Đây là sự tàn bạo mà Kim Yo Jong, em gái của Kim Jong Un đại diện. Tuy nhiên, bất chấp thực tế tàn bạo này, các phương tiện truyền thông lại ca ngợi phái đoàn Triều Tiên. Reuters tuyên bố Kim Yo Jong là “người giành huy chương vàng ngoại giao tại Thế vận hội”. CNN đã phát biểu như thế nào, “Với một nụ cười, một cái bắt tay và một thông điệp ấm áp trong thư mời gửi tổng thống Hàn Quốc, Kim Yo Jong đã gây được thiện cảm với công chúng”. NBC thậm chí còn đăng lên Twitter một bức ảnh của đội cổ vũ Triều Tiên với tiêu đề “Điều này rất đáng để xem”. Đây có phải là điều nghiêm túc? NBC đã không đề cập đến điều đó trong năm 2005, khi mà 21 thành viên đội cổ vũ đã bị đưa đến một trại giam vì họ kể với người khác về những gì họ thấy ở Hàn Quốc.
Đội cổ vũ Triều Tiên ‘hát tuyên truyền’ bất kể thắng thua. (Ảnh: Reuters)
Theo ông Thiessen, thay vì bình thường hóa chế độ tàn ác này, Olympic Pyeongchang lẽ ra phải là một cơ hội để các hãng truyền thông cho khán giả biết về cuộc sống thực tế ở Triều Tiên dưới sự cai trị gia đình họ Kim.
Ít ngày sau khi chúc mừng năm mới Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Trung Quốc đã liên lạc với các binh sĩ của nước này trên quần đảo Hoàng Sa tranh chấp với Hà Nội.
Ông Tập hôm 12/2 đã trò chuyện với các binh sĩ của nước này đồn trú trên quần đảo mà Trung Quốc gọi là Tây Sa qua kết nối video, và hỏi họ chuẩn bị đón năm mới ra sao, theo Tân Hoa Xã.
Đây là một phần nỗ lực động viên tinh thần các quân nhân Trung Quốc nhân dịp Tết Nguyên đán của ông Tập.
Nguyên thủ còn làm chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc này cũng nhấn mạnh tới sự trung thành của lực lượng vũ trang quốc gia đông dân nhất thế giới.
Ba ngày trước, báo chí đưa tin rằng ông Tập đã gửi lời chúc mừng năm mới tới lãnh đạo đảng của Việt Nam, trong đó tuyên bố “sẵn lòng duy trì quan hệ gần gũi với đồng chí Tổng bí thư [Trọng] trong nỗ lực chung nhằm thúc đẩy mối quan hệ Việt – Trung và nâng mối bang giao đó lên tầm cao mới”.
Ám chỉ tới các hoạt động rầm rộ xây đảo trên Biển Đông của Bắc Kinh, bạn đọc Khanh Le viết trên trang Facebook của VOA tiếng Việt: “Có mời ra thăm HS [Hoàng Sa], TS [Trường Sa] để xem sự ‘phát triển đổi mới’ của vùng biển đảo này không?”
Lãnh đạo hai nước gửi lời chúc Tết Nguyên đán lẫn nhau một ngày sau khi quân đội Trung Quốc thông báo đã đưa các máy bay chiến đấu tới Biển Đông.
Ông Dương Danh Dy, chuyên gia về quan hệ Việt – Trung, nhận định với VOA Việt Ngữ rằng “Biển Đông sẽ là vấn đề lâu dài, sống còn và sống chết” giữa Hà Nội và Bắc Kinh.
Cựu quan chức ngoại giao từng làm việc nhiều năm ở Quảng Châu, Trung Quốc, nói thêm rằng Trung Quốc sẽ “không bao giờ từ bỏ tham vọng bành trướng hơn nữa, bá quyền hơn nữa” ở vùng biển tranh chấp giữa nhiều nước.
Trung Quốc đã chiếm toàn bộ Hoàng Sa sau trận hải chiến đẫm máu làm 74 binh sĩ Việt Nam Cộng hòa bỏ mạng ngày 19/1/1974.
Hôm 11/2, Đề đốc Lâm Ngươn Tánh, người trực tiếp chỉ huy trận hải chiến chống Trung Quốc, đã qua đời ở tiểu bang Virginia, Mỹ.
Ngoài một số cơ quan báo chí hải ngoại, không một tờ báo nào ở Việt Nam đưa tin về sự ra đi của tư lệnh hải quân cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa.
Trước Tết, truyền thông Việt Nam đã đăng nhiều bài viết về không khí đón Tết Mậu Tuất ở Trường Sa.
Tin cho hay, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đi thăm nhiều đơn vị vũ trang Việt Nam, nhưng không rõ có gọi điện chúc Tết các binh sĩ ở quần đảo nơi nơi Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền hay không.
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)
Ít ngày sau khi chúc mừng năm mới Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình liên lạc với các binh sĩ nước này trên quần đảo Hoàng Sa.
Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về điều mà họ mô tả là những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài sản trí tuệ của Mỹ thông qua các công ty Trung Quốc có liên hệ với chính phủ.
Thượng nghị sĩ Richard Burr bên đảng Cộng hòa, Chủ tịch Ủy ban, nêu lên những quan ngại về việc lan truyền công nghệ nước ngoài tại Mỹ mà ông gọi là “phản tình báo và những nguy cơ an ninh thông tin đính kèm với hàng hóa và dịch vụ của một số nhà buôn nước ngoài.”
“Tâm điểm quan ngại của tôi hiện nay là Trung Quốc, và đặc biệt là những công ty viễn thông Trung Quốc như Huawei và ZTE mà mọi người đều biết là có quan hệ đặc biệt với chính phủ Trung Quốc,” ông Burr nói.
Thượng nghị sĩ Mark Warner thuộc đảng Dân chủ, Phó Chủ tịch Ủy ban, cho biết ông cũng có những quan ngại tương tự.
“Tôi quan ngại về những quan hệ chặt chẽ giữa chính phủ Trung Quốc và những công ty công nghệ Trung Quốc, đặc biệt trong lãnh vực thương mại hóa công nghệ giám sát của chúng ta và những nỗ lực định hình thị trường trang thiết bị viễn thông,” ông Warner nói.
Cả hai Thượng nghị sĩ phát biểu tại một buổi điều trần thường niên của Ủy ban, nơi lãnh đạo các cơ quan gián điệp Mỹ điều trần về những đe dọa toàn cầu.
Một vài nhà lập pháp Mỹ gần đây đã chú ý đến các công ty công nghệ Trung Quốc.
Tuần qua, hai Thượng nghị sĩ Cộng hòa khác là Marco Rubio và Tom Cotton đệ trình dự luật ngăn chặn chính phủ Mỹ không được mua hay thuê các trang thiết bị viễn thông của Huawei Technologies Co Ltd hay ZTE Corp (0763.HK), viện dẫn những quan ngại là những công ty Trung Quốc sẽ lợi dụng sự tiếp cận này để do thám các giới chức Hoa Kỳ.
Các công ty này tuần qua không trả lời yêu cầu bình luận về dự luật này.
Vào năm 2012, những công ty này là đối tượng trong một cuộc điều tra của Mỹ về việc liệu những trang bị của họ có tạo cơ hội cho gián điệp nước ngoài và đe dọa hạ tầng cơ sở quan trọng của Hoa Kỳ hay không -điều mà họ luôn luôn phủ nhận.
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)
Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về điều mà họ mô tả là những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài…