TRUNG CỘNG ĐÃ LÀM GÌ Ở CÁC ĐẶC KHU CHÂU PHI?

Image may contain: outdoor and water
Nguyễn Vô added a new photo to the album: THẮC MẮC NHỎ.

THẮC MẮC NHỎ
TÌM HIỂU 039: TRUNG CỘNG ĐÃ LÀM GÌ Ở CÁC ĐẶC KHU CHÂU PHI?

Tính đến cuối năm 2016, Trung cộng đã đầu tư xây dựng 77 đặc khu kinh tế (SEZ) tại 36 quốc gia trên thế giới với tổng đầu tư ước tính hơn 24,2 tỉ USD và đạt giá trị sản xuất hơn 70,3 tỉ USD. Kinh nghiệm từ các đặc khu do Trung cộng đầu tư tại các nước đang phát triển như châu Phi, Sri Lanka sẽ là những bài học quý giá đối với Việt Nam khi nghiên cứu mô hình này.

I- TRUNG CỘNG HÓA ĐẶC KHU KINH TẾ Ở CHÂU PHI
Kể từ năm 2006, Trung cộng bắt đầu xuất khẩu mô hình đặc khu của mình sang các nước châu Phi khi chính phủ nước này đưa ra mục tiêu xây dựng khoảng 50 đặc khu hợp tác kinh tế và thương mại ở nước ngoài. Những đặc khu này là một phần giúp nước này thực hiện “quyền lực mềm” của mình, tức chúng không chỉ là kinh tế và thương mại mà còn có những mục tiêu chính trị.
Từ đó có 7 đặc khu được mở tại các quốc gia châu Phi là Algeria, Ai Cập, Ethiopia, Mauritius, Nigeria (2 đặc khu) và Zambia.
Năm 2010, có 6 đặc khu được xây dựng trong khi đặc khu ở Algeria bị hủy bỏ do những thay đổi trong chính sách đầu tư nước ngoài của quốc gia này. 
Điều đáng lưu ý là các đặc khu ở Ethiopia và Mauritius do 100% người Tàu làm chủ sở hữu. Các đặc khu ở các nước còn lại thì mang hình thức hợp tác với các đối tác của nước sở tại nhưng đối tác của nước sở tại chỉ chiếm tỉ lệ sở hữu ít ỏi. Chẳng hạn, đặc khu Ogon của Nigeria thì đối tác trong nước chỉ sở hữu có 18%, đặc khu Suez của Ai Cập thì người Ai Cập chỉ sở hữu có 20%. 
Như vậy, gần như tất cả đặc khu kinh tế ở Châu phi đều do người Tàu nắm giữ, các đối tác trong nước nếu có tham gia thì chỉ với một tỉ lệ nhỏ mà thôi.
Theo báo cáo của McKinsey năm 2015, Trung cộng thống trị các hạng mục thương mại từ FDI, từ giá trị hàng hóa, viện trợ đến phát triển cơ sở hạ tầng. Ngoài yếu tố thị trường, FDI sẵn có của Trung cộng và thặng dư lao động, đây cũng là những quốc gia có sức ảnh hưởng chính trị nhất định, hứa hẹn sẽ không chỉ đa dạng hóa hoạt động cho các công ty Trung cộng mà còn thúc đẩy các mục tiêu của Trung cộng tại châu lục.
Theo thống kê của chính phủ Trung cộng, cuối năm 2011, các đặc khu trên tạo ra 4,52 tỉ USD giá trị sản xuất và đóng góp 143 triệu USD tiền thuế.

II- TÌNH TRẠNG TRÌ TRỆ TẠI CÁC ĐẶC KHU Ở CHÂU PHI
Tuy nhiên, các đặc khu trên vẫn chưa phát triển đúng với tiềm năng và kỳ vọng của các nước sở tại. Sau 12 năm trục trặc đủ đường, đặc khu Jinfei của Mauritius hiện chỉ hoàn thiện hạ tầng cơ bản với 4 công ty hoạt động. Ước tính có 107 người dân đã lâm vào cảnh khốn đốn khi phải nhường đất cho dự án. Đặc khu tại Zambia thì chỉ thu hút được một nửa doanh nghiệp theo kế hoạch, trong khi quan ngại về ô nhiễm môi trường hay mưa acid xuất hiện ngày càng nhiều.
Các đặc khu của Ai Cập và Nigeria tuy thu hút được nhiều sự chú ý và vốn đầu tư nhưng đến năm 2014 cũng chỉ đạt gần 10% – 30% kế hoạch. Đặc khu của Ethiopia thậm chí còn phải thu nhỏ 60% diện tích do chủ đầu tư Trung cộng gặp khó khăn về tài chính, trong khi dự án tại Algeria vẫn còn đang nằm trên giấy.
Theo UNDP, chính sự nhập nhằng của các bên tham gia phát triển mà đa phần đến từ các công ty Trung cộng, vấn đề vốn cho cơ sở hạ tầng và các trở ngại trong việc kết nối với nền kinh tế địa phương đã gây ra tình trạng trên. Bên cạnh đó, các khoản vay ưu đãi từ phía Trung cộng sẽ dễ dàng tăng thêm gánh nặng nợ cho các nước chủ nhà, nhất là trong các trường hợp SEZ dạng liên doanh, dẫn đến khả năng vỡ nợ.

III- SRI LANKA “GÁN” HẢI CẢNG ĐỂ TRẢ NỢ 
Vỡ nợ là trường hợp điển hình của Sri Lanka, một quốc gia châu Á.
Nội chiến kết thúc năm 2009 kéo theo nhu cầu kiến thiết đất nước khẩn cấp của Sri Lanka và Bắc Kinh là nhà cung cấp viện trợ hào phóng nhất, lên đến 15 tỉ USD trong giai đoạn 2005-2017. Tính đến cuối năm 2015, Sri Lanka nợ nước ngoài lên đến 94% GDP, trong đó có 8 tỉ USD của Trung cộng.
Tháng 9-2014, dự án thành phố cảng Colombo của Sri Lanka và Trung cộng được khởi công với sự có mặt của lãnh đạo 2 nước là ông Mahinda Rajapaksa và Chủ tịch Tập Cận Bình. Trong vòng 2 năm sau đó, tiến độ xây dựng liên tục bị trì hoãn do xích mích giữa nhà thầu và chính quyền địa phương khiến Hải cảng này vẫn không thu hút được tàu thuyền Quốc tế. 
Khu vực cảng Hambantota với vốn đầu tư 1,5 tỉ USD cũng chịu tình trạng thất bại tương tự và đến cuối năm 2017 thì chính phủ Sri Lanka đã bán 80% hải cảng này cho Trung cộng với giá 1,1 tỉ USD để giải quyết áp lực nợ.
Sự hoạt động kém hiệu quả so với vốn đầu tư của hai dự án đã đóng góp không nhỏ vào số nợ nước ngoài của Sri Lanka.

IV- TRƯỜNG HỢP “ĐIỂN CỨU” THÂM QUYẾN CỦA CHÍNH TRUNG CẨU
Là biểu tượng cho mô hình đặc khu không chỉ của Tàu mà là cả thế giới, Thâm Quyến có nhiều đặc điểm cá biệt để có thể thành công vang dội.

1- Đầu tiên là mô hình kinh tế:
Dưới chủ trương đặc khu, nền kinh tế thị trường mang bản sắc chủ nghĩa xã hội Trung cộng đã được cổ vũ phát triển mạnh mẽ tại đây trong giai đoạn Trung cộng còn theo đuổi cơ chế bao cấp và những hệ quả nặng nề của cuộc Cách mạng văn hóa. Đây là điều kiện tối quan trọng đối với đầu tư cả trong và ngoài nước và càng cấp bách trong bối cảnh Mỹ và Trung cộng vừa hoàn tất bình thường hóa quan hệ.
Những cơ hội mới ngày càng nhiều ở đặc khu và nhất là sự cạnh tranh công bằng, minh bạch và không tiêu cực với cả những công ty quốc doanh đã tạo ra sức hấp dẫn đặc biệt. Nhưng gần 40 năm sau, với xu hướng toàn cầu hóa và hội nhập kinh tế, những hiệp định thương mại tự do đa phương, những chính sách ưu đãi của đặc khu không còn đủ tiến bộ so với mặt bằng chung của quốc gia này để có thể tạo được động lực thần kỳ như trước.

2- Thứ hai là vị trí chiến lược của Thâm Quyến:
Các ưu đãi về tài chính, nhân công, thuế, cam kết môi trường ổn định và thậm chí là cạnh tranh giữa các chính sách ưu đãi như thời hạn thuê đất có thể lên 99 năm ở các nước Đông Nam Á, 76-80 năm ở châu Phi là chưa đủ. Thâm Quyến có vị trí đắc địa, kết nối đặc biệt với Hong Kong – một trung tâm tài chính thế giới mà bấy giờ vẫn là tô giới của Anh. Các nhà đầu tư Hong Kong cũng chính là những người rót nhiều vốn nhất cho giai đoạn phát triển ban đầu của Thâm Quyến. Chính phủ Trung cộng cũng chú trọng đầu tư cơ sở hạ tầng để tăng cường khả năng nối đặc khu này với thị trường rộng lớn toàn quốc, một điều đã được rất nhiều quốc gia áp dụng.

3- Thứ ba, định hướng phát triển của thành phố luôn được chú trọng và cải tiến:
Từ những ngày đầu chỉ xây dựng nhà máy, gia công, sản xuất hàng tiêu dùng giá trị thấp, nay Thâm Quyến đã là trung tâm công nghệ và đổi mới sáng tạo của Trung cộng (chỉ đứng sau Thượng Hải và Bắc Kinh). Những nhà máy sản xuất mô hình ngày xưa đang dần đóng cửa để nhường chỗ cho các mô hình dịch vụ và tiêu dùng.

4- Nhưng đặc khu Thâm Quyến không chỉ màu hồng:
– Theo điều tra năm 2006, có đến 7 triệu trong 12 triệu dân ở Thâm Quyến là những người lao động nhập cư mà đa số là không được bảo vệ về mặt luật pháp và xã hội.
– Tỉ lệ chết nơi người lao động công nghiệp ở đây cũng cao và có hơn 500.000 lao động trẻ em.
– Theo điều tra năm 2003, có ít nhất phân nửa số công ty ở Thâm Quyến đang nợ lương người lao động và có ít nhất 1/3 công nhân Trung cộng được trả lương thấp hơn mức tối thiểu.
– Tỉ lệ lao động bỏ việc là trên 10%.
– Vào năm 2006, giới công nhân Thâm Quyến tiến hành hơn 10.000 cuộc đình công dù không có công đoàn độc lập nào.
– Tình trạng người lao động bị lạm dụng gắn liền với tình trạng tội phạm. Hiện nay, tỉ lệ tội phạm ở Thâm Quyến cao gấp 9 lần Thượng Hải và đây cũng là nơi nổi tiếng về việc buôn bán phụ nữ và mại dâm.

Theo HOÀNG PHÚ – MINH TIẾN

Hình ảnh người dân Tây Tạng sau khi bị người Trung Quốc chiếm

Image may contain: one or more people, people standing, guitar and outdoor
Image may contain: 5 people, people smiling
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 2 people, people standing and outdoor
+2
Nguyễn Trôi LạcFollow

Hình ảnh người dân Tây Tạng sau khi bị người Trung Quốc chiếm lấy đất nước và người dân, các nhà sư và ngôi chùa phật giáo lớn nhất thế giới của người Tây Tạng bị lũ khốn nạn Trung Cẩu phá hủy, và họ bị lưu lạc ngay trên chính mảnh đất của mình ,ngày hôm nay Đức Đạt Lai Lạt Ma phải sống lưu vong và còn phải đi khắp nơi để kêu gọi cho Tây Tạng được độc lập… Những hình ảnh của Tây Tạng, Tân Cương… Là điềm báo trước cho dân tộc Việt Nam trước họa mất nước hôm nay….

Trước đây khi Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông,còn độc lập, thì dân số có khoảng trên 100 triệu người,nhưng sau khi bị Trung Cộng thôn tính, thì dân số của 3 nước này chỉ còn lại 1/3 dân số lúc đầu còn độc lập …

Trả $3.3 triệu để được ăn trưa với tỷ phủ Warren Buffett

Trả $3.3 triệu để được ăn trưa với tỷ phủ Warren Buffett

Tỷ phú Warren Buffett. (Hình: AP Photo/Nati Harnik, File)

SAN FRANCISCO, California (NV) – Một người ẩn danh đồng ý trả $3,300,100 trong một cuộc đấu giá để được ăn một bữa trưa riêng tư với tỷ phú Warren Buffett, chủ tịch công ty Berkshire Hathaway Inc.

Theo Reuters, cuộc đấu giá kéo dài trong năm ngày trên eBay để gây quỹ giúp Glide Foundation, một tổ chức thiện nguyện ở San Francisco, chuyên giúp người nghèo, người vô gia cư, hoặc ngăn chặn tình trạng nghiện ngập.

Hai lần trước, năm 2012 và năm 2016, giá bữa ăn trưa với ông Buffett đều là $3,456,789, một con số kỷ lục.

Đấu giá năm nay có sáu người tham gia, qua tổng cộng 136 vòng, và chấm dứt vào tối Thứ Sáu tuần trước.

Số tiền thu được năm nay sẽ giúp phần nào ngân sách $20 triệu hàng năm của Glide Foundation.

Ông Buffett, 87 tuổi, giúp gây quỹ cho tổ chức này được gần $30 triệu trong 19 năm qua.

Bà Susan, vợ của ông, qua đời năm 2004, giới thiệu ông với Glide Foundation, sau khi bà tình nguyện giúp tổ chức này.

Bà Karen Hanrahan, chủ tịch Glide Foundation, nói qua điện thoại rằng: “Số tiền $3.3 triệu là một món quà đặc biệt, không phải vì số tiền, mà vì ông Buffett dùng tên tuổi và uy tín của ông để giúp những gì Glide thực hiện. Nhu cầu phục vụ của chúng tôi ngày càng cao, trong thành phố đầy sáng kiến và giàu có này.”

Người thắng đấu giá có quyền mời thêm bảy người bạn nữa đến ăn trưa với tỷ phú Buffett tại nhà hàng Smith & Wollensky ở Manhattan, New York.

Trong bữa ăn, ông Buffett sẽ thảo luận bất cứ chuyện gì, ngoại trừ chuyện ông sẽ đầu tư ở đâu sắp tới.

Công ty Berkshire sở hữu hơn 90 doanh nghiệp trong các lãnh vực bảo hiểm, năng lượng, thực phẩm và bán lẻ, kỹ nghệ, hỏa xa, địa ốc, và các lãnh vực khác.

Ngoài ra, công ty cũng đầu tư vào các công ty khác như Apple, Wells Fargo, và Coca-Cola. (Đ.D.)

Tin nóng: Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã lan rộng đến Ba Lan

Tin nóng: Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã lan rộng đến Ba Lan

Hiếu Bá Linh, tổng hợp 

Sau CH Séc và Slovakia, Ba Lan là nước EU thứ ba có dính líu đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ba Lan đã cấp giấy phép cho chuyên cơ Slovakia chở Trịnh Xuân Thanh được bay ngang lãnh thổ Ba Lan. Để xin giấy phép này, Slovakia thông báo cho Bộ Ngoại giao Ba Lan, rằng chuyến bay này chở một phái đoàn Slovakia đến Moscow do ông Robert Kalinak, Bộ trưởng Bộ Nội vụ và là Phó Thủ tướng Slovakia hồi đó, dẫn đầu.

Ảnh chụp bài báo Ba Lan của báo Onet ra ngày 31.05.2018

Trong những ngày đầu tháng 6 vừa qua, báo chí Ba Lan đã rầm rộ đưa tin về một phát giác mới gây chấn động dư luận quốc tế: Chính phủ Ba Lan có dính líu đến nghi án Trịnh Xuân Thanh bị đưa lậu ra khỏi EU bằng chuyên cơ của Slovakia.

Tờ báo mạng Onet.pl của Ba Lan đã sưu tra ra vụ việc trên và cũng là tờ báo đầu tiên đăng tải tin tức này vào ngày 31.05.2018. Sau đó các trang báo mạng và tờ báo khác đã đồng loạt đưa tin.

Bài báo gây chấn động của tờ Onet mở đầu như sau: “Câu chuyện này giống như một bộ phim giật gân. Có một vụ bắt cóc ngoạn mục, nạn nhân bị đưa lậu qua biên giới của một số quốc gia. Có những dối trá tinh tế và mưu mô. Vấn đề là các cơ quan chức năng của một số nước đã tham gia vào việc vi phạm luật lệ. Có lẽ Ba Lan cũng vậy“.

Phái đoàn Việt Nam từ 4 người đột nhiên tăng lên 12 người

Trước đây 1 tháng, tờ nhật báo Đức TAZ đã đưa tin (xem toàn văn bản dịch ở đây):

Ba ngày sau khi vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xảy ra, lúc 11:26 giờ sáng ngày 26.07.2017 bốn người Việt Nam đã hạ cánh xuống sân bay Praha thủ đô CH Séc, với chuyến bay của hãng hàng không Czech Airlines đến từ Paris:

– Thượng tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an,

– Trung tướng Đường Minh Hưng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh,

– Một quan chức cấp cao của Bộ Công an,

– Và một người hộ tống.

Họ muốn đến Bratislava thủ đô Slovakia để làm việc với Bộ Nội vụ Slovakia, ít nhất đó là nguyên cớ chính thức.

Đúng ra, bốn người này định đến Vienna thủ đô Áo vào buổi sáng và từ đó tới Bratislava. Phía Slovakia đã lo chuẩn bị xe limousine đón họ. Theo trình bày của phía Slovakia: Nhưng một ngày trước cuộc họp, phía Việt Nam đột ngột thay đổi lịch trình, họ nói rằng họ muốn được đón tại Praha và sau đó bay tới Moscow vì có một cuộc hẹn tiếp theo của Bộ trưởng Tô Lâm tại đó.

Vì vậy họ đã được Bộ Nội vụ Slovakia cung cấp một chiếc chuyên cơ Airbus A319 thuộc phi đội thường trực của chính phủ Slovakia.

Ngay sau 12:30 giờ trưa ngày thứ Tư 26.07.2017, bốn người đàn ông nói trên từ Praha đã bay đến Bratislava trên một chiếc chuyên cơ Airbus A 319 của chính phủ Slovakia. Đúng 13:15 giờ chiếc chuyên cơ hạ cánh trên sân bay Bratislava và ở đó 1 tiếng rưỡi đồng hồ.

Lúc 14:52 giờ từ sân bay Bratislava chiếc chuyên cơ lại cất cánh bay đến Moscow thủ đô Nga, chuyến bay này chở một phái đoàn Việt Nam, không phải chỉ có 4 người nêu trên mà từ 4 người đã đột nhiên tăng lên 12 người. Người ta nghi ngờ rằng Trịnh Xuân Thanh đã được đưa “chui” lên chuyên cơ này để ra khỏi EU.

Ảnh không lưu về lộ trình chuyến chuyên cơ của chính phủ Slovakia ngày 26/07/2017

Thời hạn nộp hồ sơ xin cấp giấy phép cho bay ngang lãnh thổ Ba Lan

Về chuyến bay từ Bratislava đến Moscow, các nhà báo Ba Lan của tờ Onet.pl đã bỏ công sưu tra và phát hiện ra Chính phủ Ba Lan có dính líu đến chuyến bay này, sau đây là bản dịch phần quan trọng nhất của bài báo của tờ Onet.pl:

Tuy nhiên, để bay đến Moscow, chuyên cơ của Slovakia phải được phép bay qua lãnh thổ Ba Lan. Để Ba Lan có thể chuẩn thuận, Slovakia phải gửi các hồ sơ giấy tờ cần thiết cho Bộ Ngoại giao Ba Lan trong thời hạn “không muộn hơn 10 ngày trước khi bắt đầu chuyến bay“, mà được quy định theo Điều 148 của Đạo luật Hàng không.

Trên thực tế, về việc nộp đơn xin, Slovakia chỉ có thể thực hiện sớm nhất một vài ngày trước ngày trước chuyến bay. Tờ Onet đã hỏi Bộ Ngoại giao Ba Lan rằng Slovakia đã tuân thủ đúng thời hạn nộp hồ sơ hay không? Bộ Ngoại giao Ba Lan đã không trả lời. Chúng tôi lại hỏi một lần nữa để làm sáng tỏ vấn đề, nhưng cho đến nay chúng tôi đã không nhận được câu trả lời. Do đó chúng tôi không rõ, liệu rằng Bộ Ngoại giao Ba Lan đã vi phạm luật lệ hay không, khi đệ đơn xin Chủ tịch Cơ quan Hàng không Dân dụng cấp giấy phép bay qua lãnh thổ Ba Lan.

Slovakia để tên ông Robert Kalinak, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Slovakia, vào chuyến bay đến Moscow

Bộ Ngoại giao Ba Lan đã trả lời câu hỏi khác của chúng tôi về hành khách được vận chuyển trên chuyên cơ của Slovakia. Theo những gì phía Slovakia đã trình bày cho Bộ Ngoại giao Ba Lan, thì chuyến chuyên cơ này đã vận chuyển một phái đoàn đến Moscow do ông Robert Kalinak, Bộ trưởng Bộ Nội vụ và là Phó Thủ tướng Slovakia hồi đó, dẫn đầu.

Đây là một thông tin rất đáng ngạc nhiên bởi vì trước đây đã có nhiều nguồn tin cho thấy ông Kalinak ở lại Bratislava (thủ đô Slovakia) ngày hôm đó và không có một hành khách nào trên máy bay là người Slovakia (tức là không thể có một Phái đoàn Slovakia trên chuyên cơ). Trong những ngày gần đây danh sách hành khách trên chuyến chuyên cơ này đã bị rò rỉ đến tay các nhà báo Slovakia của tờ Aktuality.sk. Đây là danh sách chính thức, dĩ nhiên nó không có tên của Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc, nhưng tất cả là tên người Việt Nam.

Khi nhà báo Jan Petrovic hỏi về sự khởi hành của phái đoàn Việt Nam, ông Kalinak trả lời, “Tôi không có mặt ở sân bay, tôi không thấy họ đi, tôi đã tiển đưa họ bên ngoài khách sạn Bôrik và đó là tất cả“. Một vài giờ trước khi công bố bài báo này, Bộ Nội vụ Slovakia thừa nhận rằng ông cựu Bộ trưởng Bộ Nội vụ Robert Kalinak không ở trên máy bay.

Như vậy, rõ ràng Bộ Ngoại giao Ba Lan không hề biết những hành khách nào thực sự đã bay trên lãnh thổ của Ba Lan. Chính phủ Slovakia đã gửi hồ sơ giấy tờ giả cho phía Ba Lan.

Bài báo Ba Lan trên báo Wp.pl, ngày 01.06.2018 với ảnh chụp Robert Kalinak, cựu Bộ trưởng Bộ Nội vụ và là cựu Phó Thủ tướng Slovakia. Nguồn: PAP/ EPA

Tờ Onet hỏi Bộ Ngoại giao Nga, có phải và vì mục đích gì mà ông Robert Kalinak đã dẫn đầu một phái đoàn Slovakia bay tới Moscow vào ngày 26 tháng 7 năm 2017 ? Nhưng chúng tôi không nhận được câu trả lời.

Tại sao Slovakia lại để tên ông Kalinak vào chuyến bay này của chuyên cơ và thậm chí còn cho biết rằng ông Kalinak là người dẫn đầu phái đoàn Slovakia đến Moscow? Theo thông tin của tờ Aktuality.sk, một tờ báo mạng tại Slovakia, thì “tên của ông Robert Kalinak có trong trong danh sách hành khách của chuyến chuyên cơ chỉ nhằm mục đích để dể dàng được cấp giấy phép bay qua lãnh thổ Ba Lan“. Bộ Ngoại giao Ba Lan đã không trả lời câu hỏi, có phải phía Slovakia đã gửi một danh sách hành khách đến Bộ Ngoại giao Ba Lan hay không?

Những tuyên bố mâu thuẫn, trái với sự thật của Slovakiavà Việt Nam

Bài báo của tờ Onet.pl đã kết thúc bằng việc nêu ra những dối trá tinh tế và mưu mô của Slovakia: Vào tháng 5 năm 2018, bà Denisa Sakova, tân Bộ trưởng Nội vụ của Slovakia, giải thích rằng vào tháng giêng năm nay nhà chức trách Slovakia mới nghe biết được về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Bà Sakova quên mất sự thật. Theo tờ nhật báo Đức TAZ (Die Tageszeitung), ngày 28 tháng 9 năm 2017, Công tố viên Liên bang Đức đã gửi văn bản nhờ Slovakia hỗ trợ trong việc điều tra vụ bắt cóc này. Đến ngày 04 tháng 10 năm 2017 đơn hỗ trợ pháp lý đã được bổ sung bằng một lệnh bắt giam Trung tướng Đường Minh Hưng, người mà đã có mặt trong cuộc họp với chính phủ Slovakia tại khách sạn Bôrik ở Bratislava – thủ đô Slovakia hồi 26.07.2017. Tướng Hưng bị Đức cáo buộc là người chỉ huy vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ông Peter Pellegrini, Tân thủ tướng Slovakia, phủ nhận việc Slovakia có thể tham gia vào đưa lậu Trịnh Xuân Thanh ra khỏi EU. Ông Minh Trọng Dương, Đại sứ Việt Nam tại Bratislava, tuyên bố rằng ông Thanh chưa bao giờ có mặt trên lãnh thổ Slovakia.

Dưới áp lực của dư luận quốc tế, Bộ Nội vụ Bộ Slovakia đưa ra một tuyên bố: “Nếu những thông tin của nhà chức trách Đức được xác nhận là đúng, thì tình mến khách của chúng tôi đã bị lợi dụng và đó là một sự vi phạm nghiêm trọng của phía Việt Nam, nó sẽ làm tổn hại đến mối quan hệ song phương đang tốt đẹp giữa hai nước“.

Ảnh chụp bài báo Ba Lan, Rp.pl ra ngày 01.06.2018

Sập ‘bẫy nợ’: Sri Lanka buộc phải cho Trung Quốc thuê cảng trong 99 năm

Bắc Kinh đã ký được hợp đồng thuê cảng biển Hambantota của Sri Lanka trong 99 năm. Đây là một điều kiện trong thỏa thuận giảm nợ cho Sri Lanka, khi mà người ta đang nhắc đến Trung Quốc với một khái niệm mới: Chủ nghĩa đế quốc chủ nợ, sau khi Trung Quốc mua dần các cảng biển chiến lược ở Piraeus (Hy Lạp), Darwin (Úc) và Djibouti (châu Phi).

Đối với Bắc Kinh, dự án cảng Hambantota là một bước đệm của sáng kiến ​”​Vành đai và Con đường”.

Chiến lược ngoại giao bằng “bẫy nợ”

Tháng 12/2017, Sri Lanka không có khả năng chi trả các khoản nợ tích tụ mà họ đã vay từ Trung Quốc, quốc gia này đã buộc phải chính thức bàn giao cảng Hambantota chiến lược của họ cho Trung Quốc tiếp quản.

Đây là bằng chứng về chiến lược ngoại giao bằng “bẫy nợ” cực kỳ lợi hại của Trung Quốc – một nước cờ quan trọng của sáng kiến “Vành đai và Con đ​ường” của Trung Quốc, mà Tập Cận Bình gọi đó là “dự án của thế kỷ” .

Không giống như các khoản cho vay của Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB), các khoản cho vay của Trung Quốc được đảm bảo bởi các tài sản tự nhiên có tầm quan trọng chiến lược với giá trị dài hạn cao (ngay cả khi các tài nguyên ấy thiếu giá trị kinh tế hiện thời).

Ví dụ, cảng Hambantota chiến lược của Sri Lanka nằm giữa các tuyến thương mại liên kết Ấn Độ Dương với Châu Âu, Châu Phi, và kết nối Trung Đông đến châu Á. Để đổi lấy tài chính và cơ sở hạ tầng mà các quốc gia nghèo hơn cần, Trung Quốc đòi hỏi sự tiếp cận thuận lợi tới tài nguyên thiên nhiên của những nước này, từ tài nguyên khoáng sản cho đến các cảng biển chiến lược.

Sri Lanca
Vị trí cảng Hambantota của Sri Lanca.

Hơn nữa, trường hợp của Sri Lanka đã minh hoạ rõ rệt về khả năng sử dụng “bẫy nợ” để trói buộc các quốc gia “đối tác” của Bắc Kinh. Thay vì tài trợ hoặc cho vay ưu đãi, Trung Quốc cung cấp các khoản vay lớn liên quan đến dự án theo lãi suất thị trường, với các điều khoản thiếu minh bạch, và thường rất ít hoặc không có đánh giá tác động của dự án đến môi trường và xã hội. Như Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson cho biết gần đây, với sáng kiến Vành đai và Con đường, Trung Quốc đang nhằm hướng đến xác lập “các quy tắc và chuẩn mực riêng của mình.”

Để tăng cường vị thế hơn nữa, Trung Quốc khuyến khích các công ty trong nước đấu thầu mua toàn bộ các cảng biển chiến lược ở bất cứ nơi đâu có thể. Cảng Piraeus là một ví dụ, nằm ở biển Địa Trung Hải, cảng Piraeus của Hy Lạp là cửa ngõ quan trọng của hàng hóa vào châu Âu, năm 2016, nó đã được một công ty Trung Quốc mua lại với giá 436 triệu USD, trở thành một mắt xích “đầu rồng” cho tham vọng vươn vòi đến châu Âu của Bắc Kinh.

Bằng cách sử dụng “mồi câu” tài chính theo cách này, Trung Quốc đã bắn một mũi tên trúng hai đích. Thứ nhất, nó giúp giải quyết tình trạng dư thừa sản xuất trong nước bằng cách đẩy mạnh xuất khẩu ra nước ngoài. Thứ hai, nó gia tăng lợi ích chiến lược quốc gia, bao gồm mở rộng ảnh hưởng ngoại giao, tiếp cận nguồn tài nguyên thiên nhiên, thúc đẩy việc sử dụng đồng Nhân dân tệ và đạt được lợi thế tương đối so với các cường quốc khác.

Trung Quốc – một đế quốc chủ nợ kiểu mới

Cách tiếp cận “diều hâu” của Trung Quốc – và sự hả hê khi tiếp quản cảng Hambantota – thật là mỉa mai khi nhìn lại lịch sử. Trong các mối quan hệ với các quốc gia nhỏ hơn như Sri Lanka, Trung Quốc đang diễn lại âm mưu đã từng chống lại chính nước này trong giai đoạn thuộc địa của châu Âu, bắt đầu từ cuộc chiến thuốc phiện vào năm 1839-1860 và kết thúc vào năm 1949, một thời Trung Quốc cay đắng khi nhắc đến “thế kỷ của sự nhục nhã.”

Trung Quốc từng miêu tả việc khôi phục lại chủ quyền đối với Hồng Kông vào năm 1997 – sau hơn một thế kỷ dưới thuộc địa của Anh – là làm chính lại một bất công lịch sử. Tuy nhiên, như sự tiếp quản cảng Hambantota cho thấy, Trung Quốc hiện đang thực hiện chủ nghĩa thực dân mới theo kiểu mà họ đã bị mất Hồng Kông trước đây. Rõ ràng lời hứa của ông Tập Cận Bình về “trẻ hóa đất nước Trung Quốc” là không thể tách rời khỏi sự xâm lấn chủ quyền của các quốc gia nhỏ hơn.

>> Khảo sát Pew: Người dân ở châu Á – Thái Bình Dương xem Trung Quốc là một mối đe dọa

Cũng như các cường quốc của đế quốc châu Âu đã sử dụng ngoại giao tàu chiến để mở rộng thị trường mới và các tiền đồn thuộc địa, Trung Quốc sử dụng nợ chính phủ để “uốn cong” các quốc gia khác theo ý muốn của họ, mà không cần súng ống.

Giống như thuốc phiện người Anh từng xuất khẩu sang Trung Quốc, các khoản cho vay dễ dãi của Trung Quốc cũng là chất gây nghiện. Và bởi vì Trung Quốc chọn các dự án theo chiến lược giá trị dài hạn của họ, do đó, các dự án này có thể mang lại lợi nhuận ngắn hạn không đủ để các nước trả nợ. Điều này cho phép Trung Quốc tăng thêm đòn bẫy nợ, điều có thể sử dụng để buộc nước đi vay phải hoán đổi nợ thành vốn chủ sở hữu, qua đó mở rộng dấu vết toàn cầu của Trung Quốc bằng cách nắm thóp một số lượng ngày càng tăng các quốc gia mang nặng nợ.

Thậm chí các điều khoản của hợp đồng thuê cảng Hambantota trong 99 năm cũng lặp lại những điều mà các đế quốc phương Tây đã từng sử dụng để bắt buộc Trung Quốc cho thuê đất. Vào năm 1898, Anh đã thuê khu Tân Giới (New Territories) của Trung Quốc trong 99 năm, khiến cho vùng địa giới Hồng Kông được nới rộng thêm 90%.

Hiện tại, Trung Quốc cũng đang áp dụng khái niệm thuê 99 năm của đế quốc Anh năm xưa. Thỏa thuận cho Trung Quốc thuê cảng Hambantota đã được thông qua vào mùa hè năm nay, trong đó Trung Quốc cam kết sẽ giảm 1,1 tỷ USD nợ cho chính phủ Sri Lanka.

Vắt kiệt tài nguyên của các quốc gia bị sập “bẫy nợ”

Trước đó vào năm 2015, một công ty Trung Quốc đã ký được hợp đồng thuê 99 năm đối với cảng nước sâu Darwin của Úc – nơi đóng quân của hơn 1.000 thủy quân lục chiến Hoa Kỳ – với giá trị 388 triệu USD (506 đô la Úc).

Tương tự, sau khi cho quốc gia châu Phi Djibouti vay hàng tỷ đô đến mức ngập nợ, Trung Quốc đã thiết lập căn cứ quân sự ở nước ngoài đầu tiên của nước này trong năm 2017. Căn cứ này tuy nhỏ nhưng mang tính chiến lược quan trọng, chỉ cách căn cứ hải quân Mỹ vài km – cơ sở quân sự thường trực duy nhất của Mỹ ở Châu Phi. Bị mắc kẹt trong khủng hoảng nợ, Djibouti không có lựa chọn nào khác ngoài việc cho Trung Quốc thuê đất với mức giá 20 triệu USD/năm. Trung Quốc cũng đã sử dụng “bẫy nợ” đối với Turkmenistan (một quốc gia tại Trung Á) để khai thác khí tự nhiên của nước này thông qua một đường ống dẫn khí mà phần lớn dẫn sang Bắc Kinh.

Một số quốc gia khác như Argentina, Namibia hay Lào đều bị rơi vào “bẫy nợ” của Trung Quốc, buộc những nước này phải đối mặt với những quyết định đau đớn để ngăn chặn tình trạng vỡ nợ. Khoản nợ nần của Kenya với Trung Quốc giờ đây đang đe dọa biến cảng Mombasa tấp nập – cửa ngõ vào Đông Phi – thành một Hambantota khác.

Những kinh nghiệm này nên được nghiêm túc coi như một lời cảnh báo rằng sáng kiến Vành đai và Con đường về cơ bản là một dự án đế quốc nhằm mục đích hoàn thành tham vọng bành trướng hoang đường của Trung Quốc. Các quốc gia bị nô lệ nợ cho Trung Quốc có nguy cơ mất cả tài sản thiên nhiên có giá trị nhất lẫn chủ quyền của họ.

Găng tay gai bọc nhung khổng lồ của đế quốc mới này che giấu một nắm đấm sắt – một thứ với sức mạnh vắt kiệt sức sống ra khỏi các quốc gia nhỏ hơn.

Tác giả: Giáo sư Brahma Chellaney, bản quyền thuộc về Project Syndicate, 2017.
Chân Hồ biên dịch

Nga thừa nhận Stalin ra lệnh thảm sát Katyn

Nga thừa nhận Stalin ra lệnh thảm sát Katyn

28/11/2010 

TT – Quốc hội Liên bang Nga ngày 25-11 đã bỏ phiếu thông qua nghị quyết thừa nhận vụ cảnh sát Nga sát hại 22.000 sĩ quan và công dân Ba Lan ở rừng Katyn, phía tây nước Nga, năm 1940 do nhà lãnh đạo Josef Stalin ra lệnh.

Báo The Moscow News dẫn nguồn từ trang web duma.gov.ru cho biết với tỉ lệ ủng hộ 342/450, Hạ viện Nga đã thông qua nghị quyết dựa trên tài liệu mật thu được từ đầu thập niên 1990.

“Tội ác Katyn đã được thực hiện theo lệnh trực tiếp của Stalin và các lãnh đạo Liên Xô khác” – tuyên bố của Quốc hội Nga cho biết.

Itar-Tass dẫn lời Chủ tịch Duma Nga Konstantin Kosachev khẳng định nghị quyết “lịch sử” này không chỉ quan trọng đối với quan hệ Nga – Ba Lan mà còn với chính người Nga.

Theo Reuters, phía Ba Lan đánh giá rất cao quyết định khó khăn của Quốc hội Nga.

Báo chí Nga và Ba Lan cho rằng nghị quyết trên được đưa ra như một thiện chí của Nga trước cuộc viếng thăm của Tổng thống Nga Dmitry Medvedev đến Ba Lan vào ngày 6-12.

Tuy nhiên, chính quyền Ba Lan khẳng định muốn Nga phải có trách nhiệm hơn nữa về vụ việc trên và tuyên bố đó là tội diệt chủng.

Phe đối lập ở Ba Lan yêu cầu Nga chính thức xin lỗi và bồi thường cho gia đình các nạn nhân.

Trước đây, Nga đổ cho phát xít Đức thực hiện vụ thảm sát.

MỸ LOAN

Tại sao Hàn Quốc phát triển rực rỡ còn Việt Nam thì không?

Năm 2004, Việt Nam cho chiếu bộ phim “Thời đại anh hùng” trong đó có đoạn, Tổng thống Park Chung-hee đã khóc vì thấy dân khổ quá. Ông tuyên bố sau 10 năm nữa sẽ có nhiều nước trên thế giới phải đến làm thuê cho Hàn Quốc.

Samsung, ngôi nhà hạnh phúc, Lotte, Hàn Quốc, Bài chọn lọc,

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn để giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích rằng, Hàn Quốc lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa, đây cũng bởi tính sĩ diện của họ rất cao.

Nhưng chính phủ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có được chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên cách đào tạo phương Tây sao cho phù hợp với đặc trưng của châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, Hàn Quốc chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, và để dành thời gian và công sức lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm sau, năm 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn. Ô tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo… bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó mặc dù dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào, chỉ biết rằng trên tivi lúc đó chỉ có vẻn vẹn 2 chương trình là “dạy làm người” và “dạy làm ăn”; từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng cho đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, cách tạo dựng một nhà máy.

Từ một dân tộc “xin việc”, tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động tại đây, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi “cho việc”, mà người xếp hàng “xin việc” lúc bấy giờ lại là người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi “cho việc” người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ. Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.

Samsung, ngôi nhà hạnh phúc, Lotte, Hàn Quốc, Bài chọn lọc,

Bộ phim Ngôi Nhà Hạnh Phúc được phủ sóng khắp Châu Á và chinh phục hàng triệu con tim.

Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Ngay lập tức người Hàn tuyển chọn ra 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ… 4 năm sau tốt nghiệp, (năm 1992), những bộ phim đầu tay như: Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc vàng,…với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet đã chinh phục được hàng triệu con tim.

Ngành làm phim đã phối hợp khéo léo với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng để xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Vào năm 1988, ngoài 2.000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh thì cũng có ngần ấy người được cử sang Milan và Paris để học thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu “tròn tròn xinh xinh” của dân châu Á, người Tây không thích, không bán được. Có những năm mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ, ngạc nhiên và thích thú.

Ngoài ra, người Hàn cũng cử những sinh viên giỏi toán nhất nước theo học ngành tài chính ở các trường đại học lớn của Mỹ, với tham vọng Seoul sẽ thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời và họ tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Hộ không hề chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu có.

Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi. Ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á để cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Samsung, ngôi nhà hạnh phúc, Lotte, Hàn Quốc, Bài chọn lọc,

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải là “Made in Korea”, dù vào thập niên bảy mươi sản phẩm vô cùng kém cỏi và xấu xí. Nhưng nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở Việt Nam cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy rồi nhắn mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

Theo Tony Buổi Sán

Toàn văn bức thư của TT Trump gửi ông Kim về việc hủy hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều

Toàn văn bức thư của TT Trump gửi ông Kim về việc hủy hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều

See the source image

Kim-Trump Summit Fails 



andy

Quả đúng như dự đoán của nhiều chuyên gia về việc 1 trong 2 bên sẽ hủy hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều. Ông Trump đã chính thức có thư gửi ông Kim về việc này và bày tỏ sự đáng tiếc. Dưới đây là toàn văn bức thư đó.

Tổng thống Mỹ Donald Trump vừa gửi thư cho nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong un để hoãn cuộc họp thượng đỉnh dự kiến diễn ra vào ngày 12/6 tới ở Singapore.

Theo Tòa Bạch Ốc, trong bức thư, Tổng thống Mỹ gọi đó là “cơ hội bị bỏ lỡ” và đây là “thực sự là khoảnh khắc buồn trong lịch sử.”

Ông Trump nói ông mong được gặp Nhà lãnh đạo Bắc Hàn và sẵn sàng tiếp nhận một cuộc điện đàm hoặc viết thư nếu ông Kim thay đổi ý kiến.

Dưới đây là nội dung bức thư:

“Ngài Kim Jong un thân mến,

Chúng tôi rất cảm kích khi ngài đã dành thời gian, sự kiên nhẫn và nỗ lực cho các cuộc thương lượng và trao đổi liên quan đến hội nghị thượng đỉnh mà cả hai nước tìm kiếm bấy lâu, vốn đã được lên kế hoạch diễn ra vào ngày 12/6 tới tại Singapore. Chúng tôi đã được thông báo rằng cuộc gặp này do phía Triều Tiên yêu cầu, dù rằng chúng tôi thấy hoàn toàn không thích hợp. Tôi đã rất mong chờ được gặp ngài ở đó.

Nhưng đáng buồn thay, do sự phẫn nộ và thù địch trong những tuyên bố gần đây từ phía ngài, tôi cảm thấy rằng việc tổ chức cuộc gặp được lên kế hoạch từ lâu này là không phù hợp ở thời điểm hiện nay. Do đó, bức thư này là lời xác nhận rằng hội nghị thượng đỉnh ở Singapore, dù vì lợi ích đôi bên và nhằm tránh gây thiệt hại cho thế giới, sẽ không thể diễn ra. Ngài có nói về khả năng hạt nhân của mình, nhưng kho hạt nhân của chúng tôi cũng rất khổng lồ và đầy uy lực mà tôi cầu xin Thượng đế rằng sẽ không bao giờ phải dùng tới chúng.

Tôi cảm thấy một không khí đối thoại tuyệt vời đã được xây dựng giữa hai chúng ta, và rốt cục thì chỉ có đối thoại mới giải quyết được vấn đề. Tôi rất mong chờ được gặp ngài một ngày nào đó. Còn trong lúc này, tôi muốn cảm ơn ngài vì đã trả tự do các công dân Mỹ về với gia đình. Đây là một cử chỉ đẹp và tôi rất cảm kích.

Nếu ngài thay đổi ý kiến về việc tổ chức cuộc gặp thượng đỉnh quan trọng này, xin đừng chần chừ mà gọi điện hay viết thư cho tôi. Thế giới này, và cụ thể là Bắc Hàn, đã mất một cơ hội tuyệt vời cho hòa bình vĩnh cửu, cũng như sự phồn vinh và giàu có. Cơ hội đánh mất này thực sự là giây phút đáng buồn trong lịch sử.

Trân trọng

Ký tên

Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo sau đó đã chính thức đọc bức thư của Tòa Bạch Ốc trước Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ về việc hủy hội nghị thượng đỉnh với Bắc Hàn. Ngoài ra, ông cũng cho biết đến nay chưa nhận được phản hồi từ phía Bình Nhưỡng./.

30 tuổi nhất định ở lì, cha mẹ phải xin tòa trục xuất khỏi nhà

30 tuổi nhất định ở lì, cha mẹ phải xin tòa trục xuất khỏi nhà

Ông Michael Rotondo, trái, khi ra tòa về việc bị cha mẹ (bên góc phải cùng luật sư), kiện ra tòa đòi trục xuất khỏi nhà. (Hình: Douglass Dowty /The Syracuse Newspapers via AP)

SYRACUSE, New York (AP) — Một thẩm phán ở New York hôm Thứ Ba 22 Tháng Năm ra lệnh cho một người đàn ông 30 tuổi phải dọn ra khỏi nhà cha mẹ ông ta, sau khi cha mẹ kiện để xin trục xuất ông này.

Ông Michael Rotondo nói với quan tòa rằng ông biết là, từ mấy năm nay, nhiều lần cha mẹ ông thúc giục phải ra khỏi nhà.

Thẩm phán Donald Greenwood, tại Tòa Thượng Thẩm tiểu bang New York, bác bỏ điều này vì cho là không hợp lý, theo bản tin của tờ báo địa phương, The Post-Standard ở Syracusee.

Hai ông bà Mark và Christina Rotondo đưa đơn kiện đòi con trai phải ra khỏi nhà sau mấy lần gửi thư thông báo việc đòi ông con phải dọn đi, và cũng đề nghị cho tiền và các trợ giúp khác nhưng không được đáp ứng.

Hai ông bà hôm 18 Tháng Hai đưa lá thư cho con, đề nghị cho $1,100 để ông ta có tiền đi tìm nơi khác. Họ cũng đề nghị là ông này nên bán bộ máy nghye nhạc stereo, một số vật dụng và các khẩu súng để có thêm tiền cũng như để không chiếm quá nhiều chỗ trong nhà.

Hai ông bà viết thêm rằng “Có nhiều công việc ở khắp nơi, ngay cả cho những người ít chịu đi làm như con. Hãy kiếm việc đi, con phải đi làm!”

Quan tòa Greenwood ra lệnh cho luật sư của cha mẹ Michael phải soạn một lệnh trục xuất chính thức. Luật sư Anthony Adorante nói rằng lá thư này sẽ cho Michael Rotondo đủ thời giờ để dọn ra. (V.Giang)

Tòa án Đức truy tố ông Đường Minh Hưng

Tòa án Đức truy tố ông Đường Minh Hưng

2018-05-22
 

Ông Trịnh Xuân Thanh (áo trắng) bị bắt cóc tại Đức mang về Việt Nam và ra tòa chịu án tham nhũng. 1/2018.

Ông Trịnh Xuân Thanh (áo trắng) bị bắt cóc tại Đức mang về Việt Nam và ra tòa chịu án tham nhũng. 1/2018.

 AFP
 

Tòa án Đức công bố lệnh truy tố Trung tướng Đường Minh Hưng, người đứng đầu bộ phận tình báo của Bộ Công an Việt Nam, vì đã tổ chức bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh trên đất Đức vào tháng 7 năm ngoái.

Tờ báo Việt ngữ có tên là Thời báo ở Berlin, trích dẫn những nguồn tin của báo chí Đức loan tin này vào tối ngày 21/5, rạng sáng ngày 22/5 giờ Berlin.

Trước đó, vào chiều ngày 21/5, nhà báo Lê Trung Khoa của tờ Thời báo có nói với đài RFA về thông tin này:

Đêm nay mình sẽ đưa ra thông tin chính thức về việc Đức đưa ra thông báo là đã ra lệnh bắt giữ một cán bộ cấp rất cao của Bộ Công an Việt Nam, đồng thời báo chí Đức cũng sẽ lên.”

Tờ Thời báo cũng trích dẫn những nguồn tin từ báo chí Đức nói rằng từ tháng 10 năm 2017, lệnh bắt giữ ông Đường Minh Hưng đã được Berlin gửi cho Viện Công tố nước Cộng hòa Slovakia láng giềng, nơi có cáo buộc cho rằng Trung tướng Đường Minh Hưng đã có mặt ở đó để đến Đức chỉ huy chiến dịch bắt cóc.

Hiện nay tại Berlin đang diễn ra phiên tòa xét xử vụ án mật vụ Việt Nam tổ chức bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh trên đất Đức. Các nhân chứng cũng như những chứng cớ từ video của khách sạn cho thấy sự có mặt của ông Đường Minh Hưng tại Berlin.

Ông Trịnh Xuân Thanh là một cán bộ cao cấp của ngành dầu khí Việt Nam chạy trốn sang Đức vì bị cáo buộc tham nhũng. Khi đang làm đơn xin tị nạn tại Đức thì ông bị bắt về Việt Nam.

Vụ án bắt cóc này đã làm cho nước Đức đình chỉ những hoạt động đối tác chiến lược với phía Việt Nam. Hà Nội nói rằng ông Trịnh Xuân Thanh đã về nước đầu thú.

Trump thắng cử nhờ bàn tay thứ hai…

Trump thắng cử nhờ bàn tay thứ hai…

Xin gởi đọc bài rất hay về sự Mầu Nhiệm của Đức Tin.

 

 

 

 

 

 

 

Được vị này giúp, ông Trump mới có thể thắng được đối thủ Hillary Clinton mạnh hơn 10 lần.

Ngày 16/6/2015, tỷ phú Donald Trump cùng vợ Melania bước xuống thang cuốn và tiến vào phòng họp báo ở Tháp Trump để tuyên bố tranh cử tổng thống Mỹ. Thông tin này lập tức khiến nhiều người bật cười và nghi ngại, bởi chẳng ai tin một “kẻ ngoại đạo” như ông có thể trở thành chủ nhân tương lai của Nhà Trắng. Vậy nhưng sau 595 ngày cố gắng, “kẻ ngoại đạo” ấy chính thức đắc cử Tổng thống đời thứ 45 của Hoa Kỳ. Kết quả chấn động này khiến nhiều người đặt trong lòng một dấu hỏi:“Tại sao lại là Donald Trump?”

 

 

 

 

 

 

Trong khi ứng cử viên đảng Dân Chủ bà Hillary Clinton – một nhân vật kỳ cựu với hơn 50 năm kinh nghiệm chính trường rõ ràng đã tổ chức rất tốt chiến dịch của mình. Bà có nhiều văn phòng tranh cử hơn, đặt ở vị trí chiến lược hơn, có nhiều nhân viên hơn và có kinh phí tốt hơn; bà còn nhận được sự ủng hộ của hầu hết giới tinh hoa, tài phiệt kinh tế, ngôi sao truyền hình…

Về phần ông Trump, chiến dịch của ông hoạt động lộn xộn và dường như mâu thuẫn với đảng Cộng hòa. Không những thế, ngay tại thời điểm trước khi diễn ra cuộc bầu cử chính thức, hầu hết các tờ báo chủ lưu tại Mỹ đều đăng tải những thông tin gây bất lợi cho ông như những phát ngôn gây sốc, tính cách nông nổi, kết quả thảm hại sau các cuộc thăm dò… Tất cả những điều này khiến nhiều người tin chắc rằng Donald Trump thật sự không phải là đối thủ xứng tầm với cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton – tinh anh của giới chính khách Mỹ.
Tuy nhiên, trái ngược với tất cả những niềm tin chắc chắn ấy, ông Trump đắc cử.

Sau cuộc bầu cử, hàng loạt các chính trị gia, nhà phân tích bắt đầu đi tìm lời giải cho thành công vang dội của ông. Có rất nhiều luận điểm được nêu ra, nhiều người cho rằng ông Trump có khả năng vận dụng kĩ thuật và chiến thuật tranh cử tốt, ông dám phá vỡ mọi quy tắc, hay vì ông là vị “tỉ phú của người lao động tay chân”… Tuy nhiên, tất cả những lý do khách quan này dường như không thể thỏa mãn mối nghi tâm lớn, kết quả phi thường cần lời giải phi thường. Và cuối cùng, người ta chỉ có thể tin: “Ông là lựa chọn của Đấng Cứu Thế …

 

 

 

 

 

 

 

 

Roger Stone, người từng tham gia 8 chiến dịch tranh cử qua các đời tổng thống Mỹ kiêm cố vấn tranh cử thân tín của Richard Nixon và Ronald Reagan, đã kể lại một sự kiện hi hữu từng xảy ra vào năm 1989 thông qua cuốn sách Đường đến Nhà Trắng 2016 – Cuộc cách mạng của Donald Trump, đó là trong một lần ông Trump định dùng trực thăng đến dự một cuộc họp ở thành phố Atlantic, nhưng ông Stone đã cố gắng thuyết phục ông Trump ở lại New York. Ông Trump nghe lời và sau đó cả hai người nhận được thông tin báo rằng chiếc trực thăng bị rơi, tất cả những ai có mặt trên đó đều bỏ mạng…

“… Tôi biết mạng sống của ông đã được bảo toàn để cứu nền Cộng hòa và phục hồi nền kinh tế của nước Mỹ. Đó là lúc tôi nhận ra Trump đến Trái đất này vì mục đích lớn hơn. Đó cũng chính là lúc tôi nhận ra ông sẽ là Tổng thống”. (trang 20) – Trích đoạn được viết trong bối cảnh Stone làm việc cho Trump trong vai trò nhân viên vận động hành lang.

 

 

 

 

 

 

 

Điều này khiến ông Roger Stone tin rằng, ông Donald Trump trở thành Tổng thống là một dạng của “chân mệnh Thiên Tử” hay còn được gọi là sự lựa chọn của Sáng Thế Chủ – vị Thần khai sáng vũ trụ.

Năm 2011, một người lính cứu hoả về hưu tên là Mark Taylor từng chia sẻ rằng anh có một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, Chúa nói với anh rằng ông Trump sẽ trở thành tổng thống tiếp theo của nước Mỹ. Trump là người được Thượng Đế chọn để lập lại trật tự cho nước Mỹ và thế giới, đồng thời đem lại sự kính nể cho nước Mỹ. 5 năm sau, Taylor chia sẻ về sự kiện này trong cuộc phỏng vấn với Pastor Rick Wiles của tờ TruNews.

Taylor tin rằng “Chúa đã sắp đặt tất cả”.

 

 

 

 

 

 

 

“Chúa nói với tôi rằng, Ngài lựa chọn người đàn ông này, Donald Trump, để vượt qua thời kỳ hiện tại. Giống như Benjamin Netanyahu đến với Israel, ông Trump sẽ là vị cứu tinh của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Sứ mệnh của ông Trump là đem lại lòng tự tôn, sự kính nể và niềm tin cho nước Mỹ. Nước Mỹ sẽ lại được xem trọng như một quốc gia quyền lực và thịnh vượng trên thế giới. Đồng đô-la Mỹ một lần nữa là đồng tiền mạnh nhất và sẽ trở thành đơn vị tiền tệ chuẩn cho các đồng tiền khác được chuyển đổi và định giá”.

Vậy nên, sự kiện ông Donald Trump đắc cử chức Tổng thống Mỹ được xem như một an bài và khẩu hiệu “Make America Great Again” của ông cũng không phải là ngẫu nhiên.

Nếu sự thật là vậy, thì tại sao Ngài chọn ông? Câu trả lời có lẽ rất đơn giản, bởi vì ông đặt niềm tin vào Ngài.

Như cách mà ông từng khẳng định:

 

 

 

 

 

 

 

 

Nước Mỹ luôn khẳng định quyền tự do đến từ Đấng Cứu Thế… Quyền lợi của chúng ta được Chúa Trời ban tặng và không một thế lực trên Trái đất có thể tước bỏ những quyền lợi đó.

So với nước Mỹ trong lịch sử, nước Mỹ ngày nay đã thay đổi, đó không còn là giấc mơ mà nhiều người từng muốn vươn tới, và niềm tin vào lời dạy của Chúa cũng phai mờ dần sau nhiều biến cố của đất nước. Trong sự kiện Washington – A Man of Prayer được tổ chức hàng năm tại sảnh Statuary trên đồi Capitol, nghị sĩ Randy Weber đã khóc và thay lời bài phát biểu của mình bằng lời cầu nguyện Chúa:

“Đức Chúa toàn năng, Đấng ở trên trời… Thưa Chúa, con đang thú nhận với Ngài những tội lỗi mà đất nước con đã được khuyến khích để hành động… Lạy Chúa, chúng con đã cố gắng thử và xóa bỏ lời răn của Ngài trong các trường công. Chúa ơi, chúng con đã cố gắng đưa Kinh Thánh ra khỏi lớp học, tháo “Mười Điều Răn” xuống khỏi bức tường. Ôi thưa Chúa, xin tha thứ cho chúng con. Chúa ơi, chúng con đã nghĩ rằng mình rất thông minh, chúng con đã cố gắng thay thế lời răn và giới luật của Ngài bằng những con chó đánh hơi ma túy, bằng những chiếc máy dò kim loại, bằng những nhân viên cảnh sát mặc đồng phục trong những ngôi trường.

Lạy Chúa, chúng con đã giẫm đạp lên những lời dạy linh thiêng của Ngài về sự thánh thiện của hôn nhân, cố gắng sửa đổi nó và chúng con gọi đó là một lối sống thay thế.

Thưa Chúa, xin Ngài tha thứ cho chúng con!

 

 

 

 

Chúa ơi, chúng con đã giết chết những sinh mệnh vô tội nhất trong số chúng con. Người đầy tớ trung thành của Ngài, Thánh Moses đã cảnh báo chúng con trong “Phục truyền Luật lệ ký 30:19” rằng hãy chọn sự sống, hãy cho chúng con và dòng dõi được sống. Thượng đế, chúng con đang giết chết con cháu của mình và chúng con gọi đó là sự lựa chọn.

 

 

 

 

 

 

 

Lạy Chúa ở trên trời, xin hãy tha thứ cho chúng con!”

Dường như nghị sĩ Randy Weber đã nhận ra có tội với Chúa và xoá đi đức tin của mình sẽ phải gánh chịu hậu quả vô cùng lớn. Và chỉ có niềm tin vào tâm linh, vào những gì Đấng Cứu Thế đã răn dạy, con người mới có một tương lai tốt đẹp.

Một trong những yếu tố làm nên nước Mỹ là người Mỹ tin vào những giá trị tâm linh sâu thẳm của vũ trụ, vượt xa vật chất hiện thực như cách mà họ khẳng định trên tờ tiền của mình: “In God we trust – Chúng tôi tin vào Chúa”.

Chúng tôi tin vào Chúa

 

 

 

 

 

 

Trước nỗi đau và bế tắc mà nước Mỹ đang gặp phải, người dân nước này hiểu rằng họ cần một người có thể giúp họ kiên định lại đức tin đã vỡ vụn, củng cố lại những giá trị sống lâu bền đã ăn mòn vào “tinh thần Mỹ”, một người có thể cùng họ “đưa nước Mỹ vĩ đại trở lại”.

Đến đây câu trả lời đã quá rõ ràng, Đấng Cứu Thế sẽ không thể lựa chọn Hillary Clinton hay bất kỳ ai khác, những người đang ủng hộ cho chương trình nạo phá thai, hạn chế tôn giáo và đức tin của người dân. Ngài chọn Donald Trump đơn giản vì ông “tin và tôn kính Chúa Trời”. Và niềm tin này sẽ cùng Donald Trump đưa thời hoàng kim của nước Mỹ quay trở lại.

Trong bài diễn văn phát biểu nhân ngày Độc lập của nước Mỹ, Tổng thống Donald Trump đã khẳng định rất nhiều lần về Đấng Cứu Thế và quyền con người.

“Là người Mỹ, chúng ta yêu đất nước của chúng ta, chúng ta yêu gia đình của chúng ta, chúng ta yêu tự do của chúng ta và chúng ta yêu Thiên Chúa của chúng ta”.

“Và hơn tất cả, chúng ta biết điều này, tại Mỹ, chúng ta không tôn kính chính phủ, chúng ta tôn kính Chúa Trời”.

 

 

 

 

 

 

 

“Các nhà sáng lập đã dẫn chứng về Đấng Cứu Thế 4 lần trong Tuyên ngôn độc lập. Trên những tờ tiền của chúng ta là: ‘Chúng ta tin vào Chúa”.

“Chính quyền của tôi sẽ luôn ủng hộ và bảo vệ tự do tôn giáo của bạn…Tôi sẽ không để bạn thất vọng”.

“Chúng tôi không muốn thấy Chúa Trời bị ép buộc phải rời khỏi quảng trường công cộng, bị đưa ra khỏi trường học, hoặc bị đẩy ra ngoài quyền con người của chúng ta… Chúng tôi muốn nghe những lời cầu nguyện trước trận bóng đá nếu họ muốn”.

“Chúng tôi muốn tất cả trẻ em có cơ hội cảm ân phước lành của Thượng Đế. Chúng tôi sẽ không cho phép chính phủ kiểm duyệt những bài giảng đạo hay hạn chế quyền tự do ngôn luận của các mục sư và những người truyền đạo, những người mà chúng tôi tôn trọng nhất”.

“Đó là lý do tại sao… Tôi chỉ cần ký một lệnh hành pháp sau khi chiến dịch thông qua để gỡ bỏ Luật sửa đổi Johnson đang gây trở ngại đối với quyền của các bạn trong Tu chính án thứ nhất”.Tu chính án năm 1964 được đặt theo tên của Tổng thống Lyndon Baines Johnson, ngăn cấm các nhà truyền giáo Ki-Tô phát biểu các vấn đề cộng đồng bằng cách đe dọa khấu trừ thuế tại các nhà thờ. Tổng thống Donald Trump từng khẳng định:

Chừng nào tôi còn là Tổng thống, không một ai có quyền ngăn cản bạn thực hành đức tin hay thuyết giảng những điều trong trái tim bạn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chừng nào tôi còn là Tổng thống, không một ai có quyền ngăn cản bạn thực hành đức tin.

Ông Trump sinh năm 1946 trong một gia đình theo phái Presbyterian. Maryanne Macleod, mẹ của ông Trump di cư đến Hoa Kỳ với tư cách là Giám mục trưởng nghiêm khắc. Vào những năm về sau, bà dường như đã mở rộng hơn niềm tin tôn giáo của mình, nhưng bà luôn đảm bảo rằng tất cả các con của bà đều lớn lên theo phái Presbyterian.

Khoảng thập niên 1970, cha mẹ của Trump cũng tham gia các sinh hoạt tại Nhà Thờ Marble Collegiate ở Manhattan, do Mục sư Norman Vincent Peale quản nhiệm. Mục sư Peale được cho là một người có những suy nghĩ tích cực và bao dung. Theo tờ Washington Post, chính bản thân ông Donald Trump cũng thờ phụng tại Nhà Thờ này tới tận thập niên 1980 và một trong các con ông được làm lễ bap-tem tại đây. Ông Trump nhiều lần ca ngợi kỹ năng giảng thuyết và sứ điệp làm được mọi chuyện trong lối suy nghĩ tích cực của mục sư Peale.

 

 

 

 

 

 

 

Mối quan hệ giữa ông Trump và vị mục sư mới Norman Vincent Peale đã phát triển thành tình bạn. Ngay cả bây giờ, sau ¼ thế kỷ, ông Trump vẫn không ngừng ca ngợi về Peale. Đối với ông Trump, đó là một mối quan hệ quan trọng đã xác lập nên niềm tin tôn giáo của ông hôm nay.

Tổng thống Donald Trump là tổng thống Mỹ đầu tiên đến thăm Bức tường phía Tây (Bức tường Than khóc) ở thành cổ Jerusalem nơi người Do Thái mộ đạo vẫn ngày ngày tới nguyện cầu. Trong chuyến thăm ông đội chiếc mũ kippah (mũ Sợ Chúa). Theo truyền thống, đàn ông Do Thái phải đội chiếc mũ này mỗi khi cầu nguyện, nghe giảng kinh, hoặc tham dự các buổi lễ quan trọng. Chiếc mũ sẽ là vật bảo vệ sự tinh khiết và linh thiêng của Chúa khỏi sự trần tục của con người..

 

 

 

 

 

 

 

 

Ông Trump đã chiến thắng đầy ngoạn mục và điều duy nhất khiến ông thực sự khác biệt so với đối thủ của mình đó là ông có một đức tin mạnh mẽ, một tâm hồn lấp đầy những giá trị tâm linh mà người Mỹ gửi trọn. Bài học về sự thành công nhiệm màu của nước Mỹ và ông Trump khiến người ta hiểu rằng muốn thành công cần một đức tin, một nguyên lý thực hành tâm linh như cách mà người phương Tây tin: Tinh thần và vật chất mà nhân loại sở hữu là ân huệ của Đấng Cứu Thế – Muốn trở nên phi thường cần tin vào những điều siêu thường chân chính.

Hồng Tâm

Anh chị Thụ Mai gởi