Chính phủ Trung Quốc bị tố giác đã mổ cướp nội tạng của hàng chục ngàn tù nhân chính trị và vận hành một thị trường chợ đen buôn bán nội tạng trị giá hàng tỷ đô la mỗi năm, theo một tòa án quốc tế tại Anh Quốc.
Vietnamese
ByĐăng Trình
25 JUN 2019
Trong nhiều năm qua, các tổ chức nhân quyền đã bày tỏ quan ngại về việc có gần 1,5 triệu tù nhân lương tâm tại Trung Quốc đã bị thu hoạch nội tạng cưỡng bức, ngay cả khi nạn nhân còn sống.
Nay thì China Tribunal, một tòa án độc lập được thành lập nhằm điều tra việc này, kết luận rằng việc mổ cướp nội tạng tù nhân tại Trung Quốc đã và đang thực sự diễn ra với quy mô lớn.
Tòa án được chủ trì bởi Sir Geoffrey Nice, người từng làm công tố viên tại tòa án quốc tế về các tội ác ở Nam Tư cũ, và bao gồm các thành viên đến từ Hoa Kỳ, Anh Quốc, Malaysia và Iran, cũng như các chuyên gia về nhân quyền.
Di dân Duy Ngô Nhĩ cố gắng giữ gìn ngôn ngữ của họ
Lo ngại gia tăng cho người Duy Ngô Nhĩ ở Trung Quốc
Nỗi lo sợ ngày càng gia tăng cho những người Úc bị kẹt ở vùng tây bắc Trung quốc khi chính quyền thực hiện việc kiểm soát chặt chẽ cũng như kiểm duyệt gắt gao khiến chẳng ai biết được số phận của họ ra sao.
China Tribunal đã lắng nghe từ 50 nhân chứng và kiểm tra một lượng lớn hình ảnh và văn bản trong năm qua.
“Việc mổ cướp nội tạng đã được thực hiện trong nhiều năm tại Trung Quốc với quy mô lớn,” tòa án đưa ra phán quyết cuối cùng hồi tuần trước.
Theo đó, nhiều nạn nhân bị mổ cướp nội tạng là các học viên Pháp Luân Công, một giáo phái bị chính quyền Hoa lục cấm hoạt động từ thập niên 90. Những người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ – một dân tộc thiểu số ở phía Tây Trung Quốc – cũng bị nhắm mục tiêu.
“Các học viên Pháp Luân Công là một trong số đó – và có lẽ là nguồn cung cấp nội tạng chính,” báo cáo viết.
“Gần đây nhất là sự phối hợp đàn áp và thử nghiệm y tế đối với người Duy Ngô Nhĩ.”
Members of Falun Gong protest the alleged imprisonment, torture and organ harvesting of fellow members in China. (Source: Getty Images)
Hồi năm 2014, truyền thông nhà nước Trung Quốc đưa tin rằng chính phủ Bắc Kinh sẽ chấm dứt việc thu hoạch nội tạng từ tử tù, và thay vào đó sẽ sử dụng hệ thống hiến tạng quốc gia.
Thế nhưng ước tính có khoảng 60.000 ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng được thực hiện hàng năm tại đất nước này trong suốt hai thập niên qua, chủ yếu là từ các tù nhân.
“Bên cạnh những năm tháng bị giam cầm không thông qua xét xử công bằng, điều kiện sống tàn khốc, bị tra tấn và dọa giết, những người sống sót đưa ra bằng chứng về việc bị kiểm tra sức khỏe bao gồm xét nghiệm máu, chụp X-quang và siêu âm,” báo cáo cho biết thêm.
“Các chuyên gia cho rằng lời giải thích hợp lý duy nhất cho các cuộc kiểm tra này, là để bảo đảm nội tạng của nạn nhân khỏe mạnh và phù hợp cho việc cấy ghép.”
Trên thị trường chợ đen Trung Quốc, một lá gan khỏe mạnh có thể được bán với giá $160,000.
Tổng Thống Donald Trump và Chủ Tịch nhà nước Bắc Hàn Kim Jong Un tại Hà Nội, Tháng Hai, 2019. (Hình: AP Photo/Evan Vucci, File)
WASHINGTON, D.C. (NV) — Tổng Thống Donald Trump sẽ viếng thăm Nam Hàn cuối tuần này sau khi có cuộc trao đổi thư từ với lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un, khiến có các nguồn tin cho rằng ông Trump và Kim sẽ gặp nhau ở làng đình chiến Bàn Môn Điếm.
Bản tin hãng thông tấn Reuters hôm Thứ Hai, 24 Tháng Sáu, nói rằng ông Trump sẽ có chuyến viếng thăm Nam Hàn bắt đầu từ ngày Thứ Bảy, 29 Tháng Sáu, và sẽ gặp Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in hôm Chủ Nhật, tiếp theo cuộc họp thượng đỉnh của các nhà lãnh đạo khối G20 ở Osaka, Nhật, theo lời nữ phát ngôn viên của ông Moon là bà Ko Min-jung.
Loan báo này được đưa ra chỉ ít giờ sau khi Ngoại Trưởng Mike Pompeo nói ông hy vọng một lá thư Tổng Thống Trump gửi cho Kim Jong Un sẽ mở đường cho việc tái lập thương thảo nguyên tử hiện đang bị bế tắc.
Hai ông Trump và Moon sẽ có “cuộc thảo luận sâu rộng về cách cùng hợp tác để tạo hòa bình lâu dài, qua việc hoàn toàn giải giới nguyên tử trên bán đảo Triều Tiên, trong khi củng cố liên minh giữa hai quốc gia,” bà Ko nói trong cuộc họp báo hôm Thứ Hai.
Ông Pompeo, trước khi rời Washington để lên đường đi Trung Đông, khẳng định rằng Mỹ sẵn sàng tái thương thảo với Bắc Hàn bất cứ lúc nào.
Nguồn tin từ giới truyền thông Nhật hồi cuối tuần qua nói rằng ông Trump có thể đến vùng phi quân sự (DMZ) ngăn chia Nam-Bắc Hàn. Ông Trump từng muốn đến nơi này trong chuyến viếng thăm Nam Hàn năm 2017 nhưng phải hủy bỏ vì thời tiết xấu.
Một cựu bộ trưởng Bộ Thống Nhất Nam Hàn, ông Chung Se-hyun, người từng cố vấn ông Moon về quan hệ với Bắc Hàn, cho biết trong cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh hôm Thứ Hai rằng ông Trump có thể gặp Kim Jong Un ở vùng phi quân sự.
Ông Moon đã gặp Kim Jong Un ở DMZ hồi năm ngoái. Tuy nhiên, bà Ko nói chương trình chi tiết về lịch trình thăm viếng của ông Trump tại Nam Hàn chưa được xác nhận rõ ràng. (V.Giang)
DIỄN VIÊN ĐÓNG VAI CHÚA GIÊSU ĐƯỢC ĐỨC THÁNH CHA CHÚC LÀNH
Anh Jim Caviezel, diễn viên chính nổi tiếng ấn tượng với vai Chúa Giêsu trong bộ phim “Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu” đã được diện kiến Đức Thánh Cha Phanxicô và được ngài chúc lành.
Tâm sự với mọi người, anh nói:
“Tôi mong muốn được tiếp tục đóng vai Chúa và chỉ vai Chúa mà thôi. Nhưng liệu tôi có bị từ chối không? Ồ, mỗi người đều có thập tự giá riêng mình phải mang, và thế giới thì luôn thay đổi. Tôi rồi cũng sẽ không còn ở mãi trong thế gian này, cũng không mãi là diễn viên của Hollywood. Và cuối cùng thì mỗi người đều sẽ phải khai trình mọi việc mình đã làm trên trái đất này cho Chúa…”.
Đài truyền hình Mỹ CNN hôm nay 21/06/2019 dựa trên các hình ảnh vệ tinh cho biết Trung Quốc đã đưa ít nhất bốn chiến đấu cơ J-10 đến đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa cưỡng chiếm của Việt Nam. Đây là lần đầu tiên kể từ năm…
Gần đây, trên các trang mạng ở Trung Quốc truyền tải nội dung bài viết của một vị bác sĩ trẻ kể về những trải nghiệm ở bệnh viện của bản thân mình. Xem xong thật khiến tâm tình của người ta không khỏi nặng nề.
Ngành bác sĩ giờ đây có những góc tối mà khiến người ta không khỏi bàng hoàng. (Ảnh qua docxem)
Tự thuật của một bác sĩ trẻ
Mỗi một bênh nhân ung thư đều không cam tâm ngồi chờ chết, xuất phát từ bản năng cầu mong được sống, có biết bao nhiêu bệnh nhân đã trở thành “miếng thịt Đường Tăng” tranh đi đoạt lại giữa các phòng khoa của một số bệnh viện bất lương nào đó…
Năm 2009, sau khi tôi tốt nghiệp chuyên ngành khoa ung bướu của trường Đại học y khoa Thiên Tân, tôi may mắn được trở thành bác sĩ khoa Ung bướu của một bệnh viện 3A ở tỉnh Sơn Đông.
Ngày đầu tiên làm việc, tôi khoác lên bộ áo choàng màu trắng, cùng với chủ nhiệm đi kiểm tra phòng. Kiểm tra phòng ca suốt một buổi sáng, tổng cộng có hơn 40 bệnh nhân mắc bệnh ung thư, bệnh tình của mỗi người trong số họ đều không giống nhau, đối với lời của chúng tôi họ đều là bảo sao nghe vậy.
Buổi sáng ngày hôm sau, tôi tiếp nhận khám cho một cụ già mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Nhìn ảnh chụp X-quang của ông, tế bào ung thư đã lan ra toàn thân, không có khả năng trị liệu nữa. Hơn nữa, từ cách ăn mặc của ông có thể nhìn thấy được rằng, gia cảnh của ông cũng không phải khá giả gì, nên không cần phải tốn tiền một cách uổng phí nữa.
Xuất phát từ lòng hảo tâm, tôi gọi cô con gái của ông đến phòng làm việc, đề nghị cô ấy hãy từ bỏ việc trị liệu. Cô con gái của ông khóc ầm lên, đau khổ dẫn ông cụ về nhà. Không ngờ, một tuần sau đó, tôi phát hiện ông cụ lại nhập viện nữa!
Y tá trưởng kể lại rằng sau khi ông cụ về nhà đã không can tâm ngồi “chờ chết”, nên đã bán căn nhà của mình với giá 300 ngàn tệ (khoảng 1 tỷ đồng), lại đăng ký với một chuyên gia khoa Ung bướu yêu cầu chữa trị, lập tức đã được vị chuyên gia này cho vào nằm viện.
Y tá trưởng còn lén lén nói với tôi: ông cụ còn ở trong phòng bệnh nói y đức của anh tệ hại, bản thân không có năng lực chữa bệnh cho ông ta thì thôi, lại còn bảo ông về nhà chờ chết!
Cuối tháng 11/2009, khoa Ung bướu của chúng tôi phát tiền thưởng, bình quân mỗi một người mới được hơn 2.000 tệ! Chủ nhiệm đóng cửa lại mở cuộc họp kín với chúng tôi: “Bệnh viện chúng ta thực hành là kiểm tra đánh giá thành tích, thu nhập trừ đi chi phí lại cộng với tỷ lệ phần trăm trong trích phần trăm mới là tiền thưởng”.
Ông ấy cố tình dừng lại một chút, nói: “Không cần tôi phải giải thích thêm nữa phải không? Các cậu dùng thuốc rẻ có được thêm mấy đồng tiền, đó là tự do của các cậu, nhưng mà, các cậu không thể xem bản thân mình như là Bồ Tát hạ phàm, để cho mọi người phải ăn không khí (nhịn đói) theo các cậu được”. Lời của chủ nhiệm vừa dứt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi, mặt của tôi lập tức nóng bừng…
Chuyện này chưa qua được mấy hôm, bệnh viện lại có một cán bộ nghỉ hưu mắc ung thư tiền liệt tuyến nhập viện, tế bào ung thư đã di căn đến vùng bụng. Bởi đã có giáo huấn từ bài học trước, tôi thử tìm đến vợ của ông nói chuyện: “Tôi nghĩ nên dùng thuốc tốt một chút, bởi vì như vậy có thể kéo dài mạng sống cho bệnh nhân…”.
Lời của tôi vừa dứt, vợ của ông liền gật đầu như gà mổ thóc: “Thuốc nào tốt thì hãy dùng thuốc đó, tôi không tiếc bỏ tiền cho lão Trương nhà tôi!”.
Có được câu nói này, tôi đã thả lỏng chân tay, thuốc gì đắt nhất thì dùng thuốc đó. Cuối cùng, ông cụ ở trong bệnh viện hai tháng, tổng cộng đã tiêu hết 1,3 tỷ đồng, cuối cùng vẫn mất.
Bệnh viện biến thành cơ sở thương mại, người bệnh khẩn cầu được sống, nhưng lại bị lợi dụng để rút sạch tiền tài. (Ảnh qua Drugoi – LiveJournal)
Trong lòng tôi tự cảm thấy áy náy với ông cụ. Nhưng điều khiến tôi cười không được mà khóc cũng không xong, đó là sau khi lo liệu hậu sự xong, lãnh đạo bệnh viện lại đặc biệt gửi tặng cho tôi một cờ thi đua, nói tôi coi bệnh nhân giống như người trong nhà, cố gắng nâng cao chất lượng cuộc sống của bệnh nhân ung thư thời kỳ cuối.
Tháng 7/2010, tôi đã tiếp nhận trị liệu cho một bệnh nhân mắc bệnh ung thư phổi thời kỳ đầu, cảm thấy cần phải làm phẫu thuật, liền giới thiệu bệnh nhân cho một bác sĩ thuộc khoa lồng ngực. Không ngờ rằng, bệnh nhân sau khi phẫu thuật, bác sĩ khoa lồng ngực đã đặc biệt mời tôi đi ăn một bữa cơm, và đưa cho tôi 500 tệ tiền phong bì.
Tôi không nhận, anh ta lại nói: “Đây là thứ mà cậu đáng được nhận. Sau này nếu như bên tôi có bệnh nhân cần làm hóa học trị liệu, cũng sẽ giới thiệu cho cậu. Hai chúng ta còn phải hợp tác trong thời gian dài!”.
Sau đó, anh ta còn lấy thân phận người đi trước để dạy dỗ tôi: “Cậu là học sinh vừa mới tốt nghiệp chưa được bao lâu, bây giờ chưa nắm rõ công tác của khoa Ung bướu. Nói một cách đơn giản chính là thế này, bệnh nhân ung thư đến đây, trước hết cần giới thiệu cho bệnh viện ngoại khoa để cho họ làm phẫu thuật, để cho ngoại khoa kiếm được tiền phẫu thuật rồi, rồi chuyển bệnh nhân đến khoa hoa hóa học trị liệu để hóa trị, sau đó rồi chuyển đến khoa xạ trị để xạ trị, đợi đến khi những khoa này đều kiếm được tiền cả rồi, rồi hãy quẳng bệnh nhân đến khoa Trung y uống thuốc”.
Một chuyện xảy ra sau đó đã cho tôi chứng nghiệm được lời của vị bác sĩ ngoại khoa này. Có một bệnh nhân ung thư dạ dày thời kỳ cuối, tế bào ung thư đã di căn đến màng bụng, nhưng vẫn được chuyển đến ngoại khoa làm phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong rồi lại được lần lượt chuyển đến khoa Ung bướu để hóa trị, khoa xạ trị để xạ trị, khoa Trung y uống thuốc bắc, dày vò như vậy trong suốt 3 tháng, bệnh nhân đã chết. Tôi đã từng lén lén lấy tư liệu chụp X-quang của bệnh nhân ra xem thử, vừa nhìn thì phát hiện không có yêu cầu làm phẫu thuật.
Có một lần, bác sĩ ngoại khoa lồng ngực đã từng hợp tác trước đó chuyển đến cho tôi một bệnh nhân ung thư phổi đã phẫu thuật. Người bệnh hơn 70 tuổi, ung thư phổi giai đoạn đầu, dù cho không có làm hóa học trị liệu cũng có thể sống được một thời gian dài.
Không ngờ rằng, khi tôi tốt bụng nói với ông ấy rằng không cần phải làm hóa học trị liệu, ông ấy lại chất vấn tôi: “Sau khi phẫu thuật ung thư thì hóa trị, xạ trị là quy trình điều trị thông thường, nếu như nghe lời cậu không cần phải trị liệu nữa, vậy thì nếu như bệnh ung thư của tôi tái phát, cậu có gánh chịu trách nhiệm được không?”
Thật ra, hóa trị liệu có tác dụng phụ rất lớn, nhất là đối với bệnh nhân ung thư đã tuổi cao sức yếu mà nói, tác dụng phụ càng có thể dẫn đến cái chết. Gắng gượng trải qua hóa học trị liệu trong 4 tháng, khả năng miễn dịch của ông cụ càng lúc càng giảm đi, căn bệnh ung thư cũng đã theo đó mà tái phát.
Dưới yêu cầu mạnh mẽ của người nhà, chúng tôi lại làm phẫu thuật bằng dao gamma cho ông cụ, kết quả khiến cho phạm vi di căn của khối u càng lớn hơn… Bị dày vò hành hạ như vậy trong hơn một năm, cuối cùng ông lão đã chết trong đau đớn!
Đọc đến đây, hẳn ai cũng cảm thấy thật thất vọng. Người bệnh thì khẩn cầu được sống, nhưng lại bị lợi dụng để rút sạch tiền tài. Tuy nhiên, điều đó dường như vẫn chưa là gì so với một sự thật thảm khốc đang diễn ra tại Trung Quốc, khiến người ta không khỏi bàng hoàng khi nghe đến…
Trung Quốc: Nơi nhiều bác sĩ đến bệnh viện không phải để cứu người, mà là để giết người!
Một ngày tháng 3 năm 2006, vì không thể chịu đựng thêm cảm giác tội lỗi và ám ảnh day dứt, Anne, vợ cũ một cựu bác sĩ phẫu thuật Trung Quốc đã đứng ra tiết lộ: Từ cuối năm 2001 đến tháng 10/2003, chồng cô đã lấy đi giác mạc của 2.000 người tu luyện Pháp Luân Công còn sống, nội tạng của họ cũng bị mổ cướp, sau đó thi thể bị hỏa thiêu mà không được sự đồng ý của người nhà.
Bà Anne (bí danh), vợ của cựu bác sĩ phẫu thuật đã lấy đi giác mạc của 2.000 người tập Pháp Luân Công còn sống, cùng với nhân chứng thứ hai tên là Peter, là những người đầu tiên phơi bày tội ác cưỡng bức thu hoạch nội tạng. (Ảnh: Epoch Times)
Mặc dù chính quyền Trung Quốc vẫn liên tục phủ nhận việc lấy nội tạng từ tù nhân lương tâm, nhưng ngày càng nhiều bằng chứng xuất hiện đã tiếp tục chứng minh cho tội ác này.
Điển hình là năm 2009, Tổ chức Thế giới Điều tra về Bức hại Pháp Luân Công (WOIPFG) dẫn lời một sĩ quan công an dấu tên từng làm việc trong hệ thống Công an của tỉnh Liêu Ninh cho biết, vào ngày 9/4/2002, trong một phòng trên tầng 15 tại Tổng y viện Quân đội Thẩm Dương, chính ông đã tận mắt thấy 2 bác sĩ mổ lấy nội tạng của một cô giáo trung học 30 tuổi, vốn là học viên Pháp Luân Công, trong khi cô vẫn còn sống mà không hề tiêm thuốc tê.
Ông nhớ lại: “Con dao cắt xuống thịt, máu tung toé ra khỏi thân thể cô ấy… Ngay lúc đó, chúng tôi (công an vũ trang) đang đứng canh gác với một cây súng trên tay mỗi người. Cô ấy đã bị mổ tung, cô hét to một tiếng “Áaahhh!” Rồi thì cô hô lên: ‘Pháp Luân Đại Pháp Hảo!’…
Ngay lúc đó, bác sĩ, một bác sĩ giải phẫu quân đội, ngại ngùng. Rồi ông ấy nhìn tôi, sau đó nhìn viên công an giám sát chúng tôi. Rồi viên công an gật đầu, và ông ấy tiếp tục cắt vào các tĩnh mạch…
Tim của cô ấy bị cắt ra trước, kế tới là thận. Khi chiếc kéo cắt vào các tĩnh mạch tim của cô, thân hình cô bắt đầu co giật. Cảnh tượng thật là hãi hùng. Tôi có thể bắt chước giọng của cô ấy cho các bạn nghe, mặc dầu tôi không thể bắt chước hết được. Nó nghe giống như có cái gì đang bị cắt đứt, và sau đó cô ấy tiếp tục kêu “Áaahhh!” Từ đó miệng của cô ấy mở rộng, với hai con mắt của cô ấy trợn lên. Trời ơi… Tôi không muốn nói thêm nữa”…
Tranh minh họa tội ác mổ cướp nội tạng sống do quân đội nhà nước thông đồng với các bác sĩ gây ra ở Trung Quốc. (Ảnh qua Pinterest)
Bên cạnh đó, mặc dù chính quyền Trung Quốc biện minh rằng họ chỉ tiến hành khoảng 10.000 ca cấy ghép mỗi năm, nhưng theo báo cáo điều tra của 2 nhà hoạt động nhân quyền David Matas, David Kilgour và phóng viên Ethan Gutmann được công bố vào tháng 6/2016, mỗi năm số ca ghép tạng thực tế ở Trung Quốc rơi vào khoảng từ 60.000 đến 100.000 ca, vượt xa con số mà chính quyền Trung Quốc đưa ra.
Ngoài ra tại Trung Quốc, bệnh nhân bao gồm cả người nước ngoài, được hẹn là sẽ có nội tạng khỏe mạnh để cấy ghép trong vài ngày, trái ngược với hầu hết các nước phương Tây tiên tiến, nơi một bệnh nhân chờ đợi nhiều tháng, đôi khi nhiều năm, cho một ca cấy ghép. Các nhà điều tra đóng giả là bệnh nhân gọi điện thoại đến các bệnh viện Trung Quốc đã xác nhận điều này.
Báo cáo điều tra của tổ chức WOIPFG công bố vào tháng 6/2015 cũng xác định: “Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng”. “Đây là con số vô cùng ghê rợn, nhưng hoàn toàn đáng tin”, phát ngôn viên của WOIPFG, ông Uông Chí Viễn nói thêm.
Theo ông Uông Chí Viễn, Báo cáo điều tra do WOIPFG bắt đầu thực hiện từ ngày 20/1/2003, trải qua hơn 10 năm theo dõi và điều tra về tội ác tàn sát các học viên Pháp Luân Công của ĐCSTQ, trên cơ sở thu thập và nắm vững số lượng lớn chứng cứ, dùng phương pháp điều tra thực chứng kết hợp phân tích chứng nghiệm mới đưa ra kết luận.
Cũng theo điều tra của ông Uông, hơn 9.500 bác sỹ cấy ghép nội tạng từ 865 bệnh viện bị nghi là đã tham gia vào việc mổ cướp nội tạng sống này.
Anh Vương Bân, một người tập Pháp Luân Công bị tra tấn và mổ lấy nội tạng vào ngày 24/9/2000. (Ảnh qua Flabber)
Gần đây nhất hôm 6-7/4/2019, Tòa án Độc lập Điều tra về Thu hoạch Nội tạng cưỡng bức từ tù nhân lương tâm tại Trung Quốc, bao gồm các luật sư, một học giả, một chuyên gia y tế, và một doanh nhân, đã tổ chức các phiên điều trần tại London và sẽ công bố phán quyết cuối cùng vào tháng 6.
Nếu phán quyết của toà án trên thực sự mang sự thật ra ánh sáng, thì rõ ràng phán quyết đó thúc ép cộng đồng quốc tế có nghĩa vụ thực hiện công lý, và đưa những người phải chịu trách nhiệm ra chịu tội.
Giờ đây, ĐCSTQ và cả những người liên quan đang phải đối mặt với áp lực vô cùng lớn trước luật pháp và cộng đồng quốc tế về tội ác được xem là diệt chủng nhân loại này.
Video: Tội ác mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc bị phơi bày trước diễn đàn TED
Một tờ báo nước Anh đã tiến hành phân tích về hiện tượng này, đồng thơi hình dung những hình tượng phụ diện này đã thấm vào máu của người Trung Quốc, khiến cho tính cách của họ biến đổi thành quái dị.
“Trung Quốc sẽ gia tăng các hoạt động, đe dọa các ngư dân từ Việt Nam, Philippines, Malaysia hoạt động ở Biển Đông. Các chính phủ không làm gì được và khi ngư dân thấy rằng chính phủ không thể làm gì cho họ thì họ cũng sẽ không ra …
Không cần cao to đẹp trai, không cần xăm trổ đầy mình, không cần đầu trọc lông lốc, đeo kính đen xì, dọa chết một bầy con xít hay tóc râu phất phới như Tạ Trí. Thủ lĩnh này mặt mũi non choẹt, má bấm ra sữa, đôi mắt khôn ngoan như những em bé Hà Nội hay nhảy tầu điện, hoặc đứng bơm xe đầu phố hồi nào. Đấy chính là thủ lĩnh của sinh viên Hồng Kông Hoàng Chi Phong, 22 tuổi. “Anh” ( mình cũng nể cậu ta mà xưng anh đây ) đảm nhiệm chức người hiệu triệu lãnh đạo một tổ chức có tên gọi là Học Dân Tư Triều 學民思潮(Scholarism), được thành lập ngày 29 tháng 5 năm 2011 với chủ trương thông qua vận động các phong trào xã hội để thay đổi thể chế chính trị. Anh còn là thủ lĩnh dẫn đầu cho cuộc biểu tình “Phong trào dù” năm 2014, bị tuyên án vào tù hai tháng và được thả tự do vào ngày 17-6, trong lúc Hồng Kông đang sôi sục xuống đường đòi bãi bỏ dự án dẫn độ và đòi bà đặc khu trưởng phải từ chức.
Trước tiên, xin nhắc để các anh chị cô bác tự hào rằng Hoàng Chi Phong có một nửa dòng máu Lạc Hồng, ra đời vào tháng 10 năm 1996 tại Hong Kong, mẹ là Grace Nguyễn đi cùng gia đình tìm đường tự do sang Hồng Kông và kết hôn với một công dân Hồng Kông tên là Hoàng Vĩ Minh, ông này là thành viên của đảng Công Dân Hong Kong, gia đình theo đạo Cơ Đốc và đeo đuổi giá trị quan phương Tây, nghiêng về Anh, Mỹ.
“Học Dân Tư Triều” đã sản sinh ra một thủ lĩnh cho phong trào học sinh ở Hong Kong – Hoàng Chi Phong, vậy thì sao lại thành lập “Học Dân Tư Triều “ ? Dân mình hay có câu “Con kiến mà kiện củ khoai” hoặc “ Dã tràng xe cát biển Đông”, cho rằng những người dân thường thì không thể nào đương đầu với các ông lớn chính phủ, ấy vậy mà tổ chức này đã lấy trứng chọi với đá, thành công tổ chức nhiều cuộc biểu tình dân chủ chống lại những dự thảo vô lý mị dân. Trung tuần năm 2011, chính phủ Hong Kong đưa ra một dự thảo và trưng cầu dân ý với nội dung là các trường tiểu học và trung học thêm vào bộ môn đạo đức và giáo dục quốc dân. Nhưng lập tức toàn dân phản đối, nhiều ý kiến cho rằng đây là mưu đồ của chính phủ Trung Quốc nhằm quản chế tư tưởng học sinh, chỉ tổ tốn thời gian và kinh phí. Và “Học Dân Tư Triều” được mấy em 9X đang đánh cù, đánh game đầu đường đứng ra tổ chức rồi hô hào dân chúng tham gia cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7 năm 2012, phản đối bộ môn đạo đức và giáo dục quốc dân. Tư tưởng chủ đạo của tổ chức này là theo đuổi dân chủ và khoa học, khát vọng và bảo vệ dân chủ, tự do tư tưởng và ngôn luận, tẩy chay tinh thần yêu nước mù quáng.
Sau khi Phong bị kết án tù, ông bố Hoàng Vĩ Minh trả lời phỏng vấn của đài truyền hình Đức bày tỏ nỗi niềm và phê phán sự bất công trong chế độ tư pháp Hong Kong. Ông ta ca ngợi con mình dũng cảm, đơn thuần, khiêm tốn, dám xả thân vì lợi ích xã hội, là một tấm gương cho các thanh niên Hong Kong khác. Ông nói, kết án con tôi là bạo đồ là sai, bởi nó còn trẻ, sức yếu, lấy đâu ra sức mà xử dụng bạo lực. Hơn nữa, từ đầu đến đuôi Chí Phong đều kiên trì biểu tình trong hoà bình, lý tính, phi bạo lực. Phong bị chỉ chích là dùng bạo lực bởi hành động là trèo lên lan can? Vô lý thật!
Ông nói tiếp:” Tôi đặt tên cho nó là Hoàng Chí Phong là bắt nguồn trong đoạn 5 chương 45 trong Kinh Thánh “Thine arrows are sharp in the heart of the king’s enemies; whereby the people fall under thee.” ( Mũi tên sắc bén của Người bắn trúng tim tên vua thù địch, theo đó người dân phủ phục trước mặt Người ). Xem ra cũng có chút ứng nhiệm, nó đã làm ảnh hưởng được rất nhiều người thúc đẩy xã hội chuyển biến theo mặt phải của sự việc. Từ bé nó đã có tính như vậy, kiên trì tâm niệm, không hề chùn bước trong các vấn đề trọng đại, hơi giống tôi…hihi, tất nhiên nó không thể được thập toàn thập mỹ, vẫn cứ phải giữ thái độ khiêm nhường. Nên nhớ rằng, được đặt hình ảnh mình ở bìa ngoài của tạp chí Times và được kiến nghị giải Nobel hoà bình là rất hiếm hoi, dù sao đấy cũng chỉ là những hào quang hư vinh, nên vẫn phải giữ vững lập trường, bảo vệ những gì Hong Kong đã có, đó là dân chủ, tự do và chống lại cường quyền, áp bức.
Lão vung vài nhát chém đơn giản rồi để đấy, 500 nông hộ và 500 học trò nghĩ sao?
Báo TQ nói nhiều người Hong Kong biểu tình để ‘phản đối Mỹ’
Tờ China Daily đưa tin hôm 17/6 rằng nhiều liên minh tổ chức xã hội ở Hong Kong đã xuống đường hôm Chủ Nhật để phản đối các thực thể nước ngoài đã khuấy động giới trẻ chống lại dự luật dẫn độ.
Tờ này cho biết Tổ chức Phụ huynh ở Đặc khu hành chính Hồng Kông đã đến biểu tình tại Lãnh sự quán Hoa Kỳ ở Hong Kong và Macao để kêu gọi các chính trị gia Hoa Kỳ không can thiệp vào dự luật dẫn độ và chuyện nội bộ của đặc khu.
Tờ này dẫn lời Stanley Ng Chau-pei, một chính trị gia Hong Kong thân Trung Quốc, nói rằng “thật đáng khinh khi một số chính trị gia Hoa Kỳ liên tục can thiệp vào vấn đề luật dẫn độ.”
Ông Ng nói tiếp rằng các phụ huynh Hong Kong cảm thấy có nghĩa vụ phải bảo vệ giới trẻ khỏi bị lôi vào chiêu trò chính trị, và bạo lực dẫn đến vi phạm pháp luật và hủy hoại tương lai của họ.