Liệu Thế Chiến Thứ Ba có còn là một kịch bản giả định xa vời? (RFI)

RFI

Cuộc chiến tại Trung Đông vẫn là chủ đề chính bao trùm các báo Pháp số ra hôm nay, 06/03/2026. Trong khi Le Monde phân tích chiến dịch trên không do Mỹ và Israel tiến hành với quy mô chưa từng có nhắm vào Iran, La Croix lại đặt câu hỏi rằng Nhà nước Do Thái phải chăng đã vượt qua logique răn đe có từ thời lập quốc để tiến hành một cuộc chiến xâm lược ở Iran. 

Đăng ngày: 06/03/2026 

Một cậu bé Ba Lan trở về ngôi nhà giờ chỉ còn là đống đổ nát sau cuộc không kích của Đức tại Vacxava, Ba Lan, tháng 09/1939 trong Thế chiến II. AP – JULIEN BRYAN

Một cậu bé Ba Lan trở về ngôi nhà giờ chỉ còn là đống đổ nát sau cuộc không kích của Đức tại Vacxava, Ba Lan, tháng 09/1939 trong Thế chiến II. AP – JULIEN BRYAN

Minh Phương

Libération thì tập trung vào nạn tin giả mà chế độ Thần quyền đang tung ra để trấn an người dân và khơi dậy lòng hận thù với Washington và Tel-Aviv. Tuy nhiên, đáng chú ý nhất có lẽ là mối trăn trở của Les Echos về câu hỏi : Nhân loại liệu còn đủ khả năng để ngăn cản Đệ Tam Thế Chiến?    

Tờ Les Echos hôm nay đăng tải bài phân tích của học giả Jacques Attali, nguyên cố vấn đặc biệt của tổng thống Pháp François Mitterrand (1981 – 1995), về những kịch bản mở ra chiến tranh thế giới lần thứ ba. Theo ông Attali, từ năm 1945, thế giới luôn sống dưới cái bóng của một cuộc đại chiến thứ ba. Nỗi lo ấy từng ám ảnh tất cả trong thời kỳ đối đầu giữa chủ nghĩa tư bản và cộng sản, khi nhân loại ít nhất hai lần tiến sát bờ vực tận thế vì vũ khí hạt nhân, cho đến khi sự sụp đổ của Liên Xô tạm thời khép lại chu kỳ đó. Khi ấy, người ta từng dám hy vọng vào một nền hòa bình vĩnh viễn – một ảo tưởng che khuất những nỗi oán giận âm ỉ trong lòng các dân tộc.

Nhìn bề ngoài, ít nhất là vào lúc này, chưa có dấu hiệu của một cuộc xung đột toàn cầu. Những gì ta thấy chỉ là các cuộc chiến tách biệt giữa Nga và Ukraina; các cuộc đối đầu bùng nổ giữa Israel và Iran; bất ổn tại khu vực Afghanistan – Pakistan; các cuộc nổi dậy ở vùng Sahel; hay căng thẳng chết chóc quanh eo biển Đài Loan.

Thoạt nhìn, các bên tham chiến trong từng cuộc xung đột này dường như không có lợi ích trực tiếp nào để can dự vào chiến tranh của những bên khác: Matxcơva và Bắc Kinh không có lý do để đối đầu với Tel-Aviv; Riyad không có tranh chấp với Bắc Kinh; Islamabad cũng không có tham vọng tại Sahel. Thế giới dường như vẫn còn cách khá xa bờ vực. Nhưng dưới lớp bề mặt rời rạc ấy vẫn hiện diện những mối hận thù chung. Đó là sự đối đầu giữa toàn bộ phương Tây với những cộng đồng cảm thấy mình là nạn nhân của một đế chế phương Tây tàn nhẫn.

Điều gì sẽ dẫn đến Đệ Tam Thế Chiến? 

Bước ngoặt đầu tiên hướng tới một cuộc chiến quy mô toàn cầu sẽ là việc các bên trong những cuộc xung đột ở cấp khu vực bắt đầu thiết lập các liên minh gián tiếp với nhau. Có thể hình dung Iran tấn công một quốc gia thành viên NATO, kéo theo sự tham chiến của toàn bộ liên minh. Cũng có thể tưởng tượng Nga, Trung Quốc và Pakistan đứng về phía chế độ thần quyền Iran, mỗi bên lại có một lợi ích riêng. Matxcơva tham gia nhằm bảo đảm chiều sâu chiến lược và nguồn cung nhân lực, trang bị cho mặt trận Ukraina; Bắc Kinh để bảo vệ nguồn năng lượng và các tuyến vận chuyển chiến lược; còn Islamabad để có các “bảo trợ” đáng tin cậy trước sức mạnh của Ấn Độ.

Giai đoạn tiếp theo sẽ chứng kiến các quốc gia này triển khai lực lượng hỗ trợ lẫn nhau: quân Pakistan tham gia cùng lực lượng Nga tại Ukraina; đơn vị Nga hỗ trợ chiến dịch của Trung Quốc tại Đài Loan; lực lượng Iran được triển khai đồng thời trên cả hai mặt trận. Tất cả sẽ dễ dàng tập hợp dưới lá cờ của chủ nghĩa bài phương Tây, với lý do lên án cơ chế toàn cầu hóa mang tính bóc lột, chủ nghĩa duy lý làm mất đi các giá trị tinh thần, và một nền dân chủ hiện đại mang dấu ấn thực dân.

Một khi động lực ấy đã được khởi động, sẽ không còn trọng tài nào đủ khả năng kiềm chế nó: không còn quyền bá chủ nào – kể cả Washington – có thể áp đặt hòa bình; không có thiết chế đa phương nào đủ sức buộc các bên ngừng bắn; luật pháp quốc tế nằm trong đống đổ nát dưới những đòn tấn công của các cường quốc theo chủ nghĩa xét lại. Và Chiến tranh thế giới thứ ba sẽ không còn chỉ là một kịch bản giả định hay chuỗi những cuộc đụng độ đẫm máu rời rạc nữa.

Mỹ và Israel tiến hành chiến dịch trên không với quy mô chưa từng có để áp đảo Iran

Về tình hình chiến sự tại Iran, tờ Le Monde hôm nay nhận định đây là “Một cuộc chiến trên không với cường độ chưa từng có kể từ nhiều thập niên qua”. Theo tờ báo, để thể hiện sức mạnh áp đảo trước đối thủ Iran, các lực lượng Mỹ và Israel đã tiến hành một chiến dịch với quy mô cực lớn. Cần nhắc lại là quân đội Mỹ và Israel, đã huấn luyện chung suốt ba thập kỷ và sở hữu cùng loại trang thiết bị, đã phân chia bầu trời, nhiệm vụ và các hành lang vào không phận Iran. 

Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Pete Hegseth hôm thứ Tư đã tuyên bố chỉ cần “vài ngày” nữa là quân đội có thể kiểm soát được bầu trời Iran. Khi quyền thống trị này được thiết lập, Nhà nước Do Thái và Mỹ sẽ rảnh tay tiếp tục công cuộc phá hủy các bệ phóng và nhà máy tên lửa của Teheran. Ông Hegseth khẳng định : “Chúng tôi có thể sử dụng bom trọng lực chính xác được dẫn đường bằng laser với trọng lượng 500, 1.000 và 2.000 pound [tương đương khoảng 900 kg]; chúng tôi có một kho gần như vô hạn”. Điều này đặt ra câu hỏi về số lượng thường dân thương vong mà chính quyền Trump sẵn sàng chịu trách nhiệm, trong khi chính quyền này một số ngày lại tuyên bố sẽ “giải phóng” đất nước, thuyết phục người dân nổi dậy chống lại chế độ sau chiến tranh.

Về phần mình, Israel cho biết 300 bệ phóng tên lửa của Iran đã bị phá hủy kể từ khi chiến tranh bắt đầu. “Cứ sáu giờ là sẽ có khoảng một trăm máy bay sẵn sàng cất cánh từ Israel. Có lẽ có vài trăm chiếc luôn xuất hiện trên bầu trời Iran.” một tướng dự bị Israel khẳng định. Tối thứ Tư, quân đội Israel ước lượng số lượng đạn được bắn ra là 5.000 viên, nhiều hơn một nghìn so với hôm trước. 

Tấn công Iran, Israel phải chăng đã vượt qua logic răn đe để tiến tới cuộc chiến xâm lược? 

Trong khi đó, nhật báo Công Giáo La Croix lại tập trung phân tích về mục đích và tính chính danh của cuộc chiến mà Mỹ và Israel tiến hành ở Iran. Trong mục xã luận, La Croix nhận định rằng đối với Tel-Aviv, cuộc chiến này đánh dấu một bước ngoặt chưa từng có. Kể từ khi thành lập năm 1948, Israel xây dựng chính sách quốc phòng dựa trên chiến lược răn đe, chủ yếu là “trả đũa” mạnh mẽ hoặc không cân xứng trước bất kỳ cuộc tấn công nào. Tuy nhiên, lần này không chỉ là răn đe hay duy trì hiện trạng: đây là một cuộc chiến xâm lược, nhằm thay đổi chế độ tại Teheran. Thủ tướng Benjamin Netanyahu muốn lật đổ Cộng hòa Hồi giáo Iran để vô hiệu hóa chương trình hạt nhân và tên lửa mà Israel coi là mối đe dọa tồn vong.

Chiến lược này thay đổi hoàn toàn vị thế của Israel tại Trung Đông. Đất nước này hiện thể hiện vai trò cường quốc bá quyền, tìm cách kiểm soát, thậm chí thống trị các nước láng giềng – một logic đã áp dụng lâu nay với người Palestine và Liban, nhưng lần này quy mô lớn hơn nhiều. Chiến lược chỉ khả thi nhờ sự ủng hộ mạnh mẽ từ Mỹ, với liên minh mà Netanyahu tự hào gọi là “lịch sử” và “độc nhất”. 

Liệu sự sụp đổ của Iran hay sự xuất hiện của một chế độ “thân thiện” tại Teheran có mở đường cho Israel bình thường hóa quan hệ và hòa nhập hòa bình vào Trung Đông? Tờ báo nhận định là chưa đến mức đó, nhưng điều này sẽ phù hợp với mục tiêu của Hiệp định Abraham, sáng kiến ngoại giao do Donald Trump khởi xướng năm 2020. Tuy nhiên, các hiệp định này bỏ qua vấn đề Palestine – thách thức lớn nhất của Israel – và điều kiện để giải quyết vấn đề này ngày càng bị xói mòn bởi các chủ nghĩa Phục quốc Do Thái mạnh mẽ của chính quyền. Từ chiến tranh chống Iran đến hòa bình ở Gaza tồn tại một khoảng cách khái niệm rất lớn, và khoảng cách đó có thể tóm gọn bằng một từ : công lý.

Iran đang chiến thắng, ít nhất là trong những tuyên truyền của chế độ 

Vẫn về cuộc chiến ở Iran, tờ Libération nói tới “Cuộc chiến tin giả” mà các phương tiện truyền thông chính thức của Teheran đang lan truyền. Cộng hòa Hồi giáo đang giành chiến thắng. Ít nhất đó là điều người ta có thể rút ra khi đọc các tờ báo của chính quyền, nơi thông điệp này được lặp đi lặp lại như khẩu hiệu duy nhất. Trên truyền hình, những gương mặt quen thuộc của chế độ liên tục xuất hiện để trấn an công chúng về năng lực của đất nước, nhấn mạnh những thiệt hại gây ra cho kẻ thù và giảm nhẹ tổn thất về nhân mạng, đồng thời gửi thông điệp tới các quốc gia láng giềng – những mục tiêu có thể bị đáp trả.

Đường lối truyền thông chính thức này không chỉ dừng ở những tuyên bố mạnh mẽ. Tờ New York Times cho biết đã xuất hiện nhiều hình ảnh do trí tuệ nhân tạo tạo ra, phóng đại các thành công quân sự của quân đội Iran. Những video và hình ảnh này được lan truyền rộng rãi trên các mạng xã hội thân cận với chế độ hoặc trên kênh truyền hình PressTV – một cơ quan truyền thông phát bằng tiếng Anh và tiếng Pháp nhằm truyền bá quan điểm chính thức của Iran ra nước ngoài.

Báo chí không hoàn toàn bỏ qua tác động của các cuộc tấn công đối với đất nước, nhưng họ chọn lọc những gì được đưa ra ánh sáng. Một video do kênh Tasnim phát sóng cho thấy sân vận động lớn nhất Azadi, nằm ở phía bắc Teheran, đã bị tàn phá nặng nề. Phần lớn các tờ báo cũng nhấn mạnh hình ảnh tang lễ tại trường học ở Minab, nơi một cuộc không kích do Israel và Mỹ thực hiện được cho là đã khiến 168 người thiệt mạng, phần lớn là các nữ sinh nhỏ tuổi. Mười bốn cơ sở y tế bị hư hại và ba bệnh viện không còn hoạt động được nữa. Số nạn nhân trong các cuộc không kích cũng được công bố hàng ngày. Đối với truyền thông Iran, những con số này là bằng chứng cho thấy Mỹ và Israel đang ném bom vào các khu dân cư mà không phân biệt mục tiêu.

Điều khiến cuộc chiến truyền thông này thêm phức tạp là gần như không thể có được nguồn tin trực tiếp từ Iran. Chính quyền nước này vẫn chặn Internet và đe dọa truy tố những người cố gắng vượt qua các hạn chế. Chỉ trong một số trường hợp hiếm hoi, các nhà báo và công dân mới có thể gửi thông tin ra bên ngoài. Theo tổ chức giám sát tự do Internet NetBlocks, mạng Internet tại Iran chỉ hoạt động ở “khoảng 1% so với mức bình thường” và “tình trạng mất Internet đã kéo dài hơn 120 giờ”.


 

‘Drone’ của Iran tấn công tòa đại sứ Mỹ, Trump nói ‘mọi thứ ở Iran đã bị đập tan’

Ba’o Nguoi-Viet

March 3, 2026

RIYAHD, Saudi Arabia (NV) – Hai máy bay không người lái (drone) của Iran tấn công tòa đại sứ Mỹ ở thủ đô Riyadh của Ả Rập Saudi, gây ra đám cháy nhỏ, AP dẫn nguồn từ Bộ Quốc Phòng nước này cho biết hôm Thứ Ba, 3 Tháng Ba.

Sứ quán đã kêu gọi công dân Mỹ ở Ả Rập Saudi tránh xa khu vực đại sứ quán.

Trụ sở tòa đại sứ Mỹ ở Riyadh vào ngày 3 Tháng Ba sau khi bị Iran tấn công bằng máy bay không người lái. (Hình: AFP via Getty Images)

Trước đó, tòa đại sứ Mỹ ở Kuwait cũng bị Iran tấn công, cũng theo AP.

Trong khi đó, Tổng Thống Donald Trump nói rằng “mọi thứ ở Iran đã bị đập tan” và bây giờ “Iran không còn gì cả.”

Các tòa đại sứ của Mỹ tại Saudi Arabia, Kuwait, và Lebanon đều đóng cửa. Bộ Ngoại Giao Mỹ đã ra lệnh sơ tán các nhân viên không khẩn cấp và thân nhân của họ ở Kuwait, Bahrain, Iraq, Qatar, Jordan, và UAE.

Trước cuộc gặp với thủ tướng Đức tại Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Ba, ông Trump nói với các phóng viên rằng “mọi thứ ở Iran đã bị đập tan.”

“Họ không còn hải quân, nó đã bị đập tan. Họ không còn không quân, nó cũng bị đánh gục. Chúng không có khả năng phát hiện trên không, và nó cũng đã bị phá hủy. Hệ thống radar của họ bị đánh sập, và gần như mọi thứ bị phá tan tành,” ông Trump được NBC dẫn lời nói.

Về phần mình, phát ngôn viên của Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo Iran (IRGC) đe dọa rằng “Cánh cổng địa ngục” sẽ ngày càng mở ra hơn cho Mỹ và Israel.

Hãng tin nhà nước Mizan của Iran dẫn lời Chuẩn Tướng Ali-Mohammad Naeini nói hôm Thứ Ba rằng “kẻ thù nên chờ đón các cuộc tấn công không dứt” và rằng IRGC sẽ tiếp tục sứ mạng “với chiến lược và sức mạnh nguyên vẹn” khi ông nói rằng các chỉ huy và các đơn vị chiến đấu của họ “được tập hợp và hoạt động đầy đủ” mặc dù ông Trump nói rằng “đa phần lực lượng lãnh đạo Iran đã bị xóa sổ.”

Quân đội Israel cho biết họ tiến hành một đợt không kích vào các địa điểm sản xuất và lưu giữ hỏa tiễn đạn đạo của Iran ở Tehran và Isfahan.

Cơ quan giám sát hạt nhân của Liên Hợp Quốc cho biết Natanz, cơ sở làm giàu nguyên tử của Iran, đã bị “một số thiệt hại.”

Các cuộc không kích của Mỹ và Israel làm thiệt mạng ít nhất 787 người ở Iran, theo Hiệp Hội Trăng Lưỡi Liềm Đỏ. Tại Lebanon, nơi Israel tấn công trả đũa nhóm chiến binh Hezbollah do Iran hậu thuẫn, 40 người thiệt mạng, trong đó có 7 trẻ em, Bộ Y Tế nước này cho biết.

Phía Mỹ xác nhận sáu lính Mỹ thiệt mạng tính cho đến nay. (NNL) [đ.d.]


 

Chiến sự tại Trung Đông : Dầu hỏa và vàng tăng giá mạnh

 RFI

Chiến sự tại Trung Đông đẩy giá dầu vượt quá ngưỡng 80 đô la/ thùng trong phiên giao dịch sáng nay 02/03/2026. Eo biển Hormuz trở thành một điểm nóng có nguy cơ gây xáo trộn giao thương hàng hải. Chỉ số chứng khoán tại các thị trường từ châu Á đến châu Âu và nhất là tại các nước trong Vùng Vịnh sụt giảm vào giờ mở cửa. Giới đầu tư thận trọng với các hãng hàng không và du lịch, nhưng kỳ vọng nhiều vào các tập đoàn trong lĩnh vực công nghiệp quốc phòng.

Đăng ngày: 02/03/2026 

Ảnh minh họa : Tàu chở dầu tại eo biển Hormuz, ngoài khơi Các Tiểu Vương Quốc Thống Nhất, ảnh chụp năm 2012. AP – Kamran Jebreili

Thanh Hà

Vào giờ mở cửa sáng nay, chỉ số CAC40 Paris mất giá gần 2%. Các sàn chứng khoán ở Frankfurt của Đức hay Milano của Ý cũng mất trên dưới 2 %. Luân Đôn sụt giá hơn 1 %.

Tại Châu Á, các sàn chứng khoán như Tokyo, Hồng Kông mất giá khoảng 1,8 % vào cuối ngày.

Vùng Vinh, khu vực bị tác động trực tiếp, nhiều nơi thông báo đóng cửa các thị trường tài chính cho đến hết ngày 03/03/2026. Riêng Ả Rập Xê Út, từ hôm qua, chỉ số chứng khoán tuột dốc 4 % vào đầu giờ, Qatar cũng đã mất giá khoảng 2 % vào sáng nay. Giới trong ngành ghi nhận một sự sụt giảm đáng kể trước viễn cảnh chiến sự tại Trung Đông sẽ kéo dài « ít nhất là nhiều tuần lễ » như chính tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã tuyên bố.

Như thông lệ, mỗi lần tình hình trên thế giới trở nên bất ổn hơn, giá vàng lại được đẩy lên cao, tăng thêm hơn 2 % trong phiên giao dịch hôm nay.

Trên thị trường dầu hỏa, giá một thùng dầu dầu Brent sáng nay tăng thêm gần 10 % vượt quá ngưỡng 80 đô la một thùng. Dầu WTI cũng đã tăng thêm hơn 9 % trong buổi giao dịch sáng nay. Cổ phiếu các tập đoàn dầu hỏa của thế giới như Shell, BP, TotalNergies hay Répol đều tăng mạnh, tương tự như cổ phiếu các nhà sản xuất vũ khí và thiết bị quân sự của châu Âu : Thales của Pháp tăng hơn 5 %, BAE Systemes của Anh tăng hơn 7 % hay Rheinmetall của Đức tăng thêm 4 %.

Do các hãng hàng không phải đình chỉ các chuyến bay đến hay xuất phát từ khu vực Trung Đông, cổ phiếu của các hãng hàng không Pháp, Đức đều mất giá. Viễn cảnh chiến sự cũng tác động mạnh đến ngành du lịch, hệ thống khách sạn…


 

Truyền thông Iran xác nhận Giáo Chủ Khamenei ‘tử vì đạo’

Truyền thông Iran xác nhận Giáo Chủ Khamenei ‘tử vì đạo’

Ba’o Nguoi-Viet

February 28, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Nhiều phương tiện truyền thông nhà nước Iran xác nhận cái chết của Giáo Chủ Ayatollah Ali Khamenei trong cuộc tấn công của liên quân Mỹ – Israel vào Iran sáng 28 Tháng Hai.

“Giáo Chủ Khamenei đã tử vì đạo,” đài truyền hình nhà nước IRIB đưa tin vào tối 28 Tháng Hai, theo CNN.

Ayatollah Ali Khamenei, với dòng chữ chống Mỹ viết trên tấm bảng: “Chúng tôi coi tổng thống Mỹ là tên tội phạm,” trên một con phố ở Tehran hôm 6 Tháng Hai. (Hình minh họa: AFP via Getty Images)

Trước đó, một quan chức Israel cho biết nhà lãnh đạo tối cao Ayatollah Ali Khamenei của Iran đã chết, và thi thể của ông được tìm thấy, theo Reuters.

Ayatollah Ali Khamenei, 86 tuổi, cai trị Iran từ năm 1989. Là Lãnh tụ tối cao, ông nắm giữ quyền lực tối cao đối với tất cả các nhánh của chính phủ, quân đội và tư pháp trong nước cộng hòa Hồi Giáo.

Một bản dịch tin tức của N12 từ sáng thứ Bảy, trích dẫn một quan chức cấp cao của Israel, cho thấy người Israel đánh giá Khamenei “không còn sống nữa.”

Trước đó, Ngoại Trưởng Abbas Araghchi của Iran tin rằng cả Đại Giáo Chủ Ayatollah Ali Khamenei và Tổng Thống Masoud Pezeshkian vẫn còn sống sau đợt không kích của liên quân Mỹ-Israel, ông nói với NBC trong một cuộc phỏng vấn sáng Thứ Bảy, hôm 28 Tháng Hai.

Trước đó, kênh Channel 12 của Israel đưa tin chính phủ nước này cho rằng ông Khamenei “có khả năng đã bị giết” trong các cuộc không kích của Israel vào đầu ngày Thứ Bảy.

Ngoại Trưởng Abbas Araghchi của Iran phát biểu tại một phiên họp của Liên Hợp Quốc vào ngày 17 Tháng Hai. (Hình minh họa: Valentin Flauraud / AFP via Getty Images)

Phát biểu trực tiếp, ông Araghchi cũng nói rằng có hai chỉ huy đã thiệt mạng trong các cuộc không kích, nhưng các quan chức cấp cao vẫn sống sót.

“Theo như những gì tôi biết, họ còn sống,” ông Araghchi trả lời khi được hỏi về tình trạng của hai nhà lãnh đạo Iran. “Hầu hết tất cả giới chức đều an toàn, khỏe mạnh và còn sống. Chúng tôi có thể mất một hoặc hai tư lệnh, nhưng đó không phải là chuyện to tát. Mọi người bây giờ đều ở vị trí của họ, chúng tôi đang ứng phó với tình hình, và mọi thứ đều ổn.”

Trong khi đó, Reuters đưa tin cả bộ trưởng Quốc Phòng Iran và tư lệnh Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Hồi Giáo đều đã thiệt mạng.

Trang Axios dẫn lời một giới chức của Lực Lượng Phòng Vệ Israel (IDF) nói rằng “Ba địa điểm thường diễn ra các cuộc họp của tướng lãnh cấp cao Iran đã bị tấn công đồng thời, và một số nhân vật có vai trò chủ chốt trong chiến dịch và chính quyền Iran đều bị tiêu diệt.” (NNL) [dt]


 

Iran bị tấn công bằng tên lửa : Phủ tổng thống, dinh thự của giáo chủ và trụ sở nhiều bộ bị nhắm tới

RFI

Hôm nay 28/02/2026, Iran đã bị Mỹ và Israel tấn công phủ đầu. Tại Iran, các hãng tin cho biết có nhiều vụ nổ xảy ra ở thủ đô Teheran. Nhiều cột khói đen bốc lên trong nội đô cũng như ở vùng ven đô. Một quan chức Iran cho hãng tin Reuters biết là trụ sở, cơ quan của nhiều bộ bị nhắm tới.

Đăng ngày: 28/02/2026 

Ảnh tổng hợp các vụ nổ, được trích từ các video được đăng trên mạng xã hội và được AFP xác minh cho thấy những vụ nổ tại Teheran, Iran, ngày 28/02/2026. © AFP

Thùy Dương

Theo hãng tin Nhà nước Iran Tasnim, được Reuters trích dẫn, 7 tên lửa đã bị bắn hạ gần phủ tổng thống và dinh thự của giáo chủ Ali Khamenei. Một quan chức cho biết giáo chủ Ali Khamenei không ở thủ đô mà trước đó đã được đưa đến một nơi an toàn.

Các vụ nổ cũng xảy ra tại một số thành phố khác, như Tabriz, Ispahan, thành phố thánh địa Qom, hay thành phố cảng Bushehr, nơi đặt một nhà máy hạt nhân của Iran.

Từ Teheran, thông tín viên Siavosh Ghazi cho biết thêm chi tiết :

« Sáng nay (28/02) đã xảy ra hai đợt tấn công. Đầu tiên, có khoảng 6 tên lửa đã phóng đến khu trung tâm của thủ đô Teheran, nhắm vào dinh thự của lãnh tụ tối cao Iran và phủ tổng thống. Chưa rõ liệu lãnh tụ tối cao khi đó có mặt tại dinh thự hay không. Có thể ông đã được sơ tán đến nơi trú ẩn khác, như từ vài tháng nay kể từ khi nổ ra cuộc chiến 12 ngày

Sau đó là một loạt vụ tấn công khác ở phía đông và phía tây thủ đô Teheran. Hiện giờ vẫn chưa biết đâu là các mục tiêu bị nhắm tới. Có thông tin là bộ Tình Báo ở phía đông Teheran đã bị tấn công. Theo truyền hình Nhà nước, thành phố Qom dường như cũng đã bị tấn công, nhưng hiện chưa có thông tin về các nạn nhân và cũng chưa rõ liệu sẽ còn có thêm các cuộc tấn công nào khác trong những giờ tới hay không.

Iran từng hứa sẽ đáp trả ngay lập tức bất kỳ cuộc tấn công nào nhắm vào lãnh thổ của họ ».

Phản ứng của quốc tế

Vụ tấn công của Mỹ và Israel nhắm vào Iran đã thu hút sự chú ý của quốc tế.

Trong khi Úc thông báo ủng hộ hành động của Mỹ để ngăn chặn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân, đại sứ quán Nga tại Teheran hôm nay 28/02/2026 khuyến cáo công dân Nga rời khỏi Iran sau vụ mà họ gọi là « hành động gây hấn của Hoa Kỳ và Israel » chống lại Teheran. Matxcơva đồng thời kêu gọi những người còn lại ở lại « cần cảnh giác » và không tiếp cận « các cơ sở quân sự và chính phủ » tại Iran.

Về phía Pháp, sáng nay 28/02, bộ trưởng chuyên trách các lực lượng vũ trang tuyên bố ưu tiên hàng đầu của Paris là bảo vệ công dân và quân đội Pháp ở khu vực Cận Đông và Trung Đông : Pháp có một số căn cứ quân sự ở Cận Đông và Trung Đông, nhất là ở Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất, Qatar và Jordanie.

Để đề phòng rủi ro, hãng hàng không Air France thông báo hủy toàn bộ các chuyến bay đến hoặc xuất phát từ Tel-Aviv của Israel và Beyrouth của Liban trong ngày hôm nay và sẽ thông báo sau lịch trình bay của những ngày tới.

Nhìn sang Đức, theo AFP, Berlin thông báo cuộc họp của nhóm xử lý khủng khoảng của chính phủ Đức được tổ chức vào 11 giờ GMT tại bộ Ngoại Giao. Phát ngôn viên chính phủ Stefan Kornelius cho biết Berlin « đang phối hợp chặt chẽ với các đối tác châu Âu ».

Luân Đôn khẳng định không muốn thấy tình hình « leo thang thành một cuộc xung đột khu vực rộng lớn hơn ». Na Uy lấy làm tiếc là các cuộc thương lượng « không mang lại một giải pháp ngoại giao ».

Nằm sát cạnh Iran, Irak ngay lập tức thông báo đóng cửa không phận. Đại sứ quán Mỹ tại Amman, Jordanie đã yêu cầu các nhân viên và công dân Mỹ tại Jordanie trú ẩn trong nhà, không ra ngoài đường cho đến khi có thông báo mới.

Vẫn theo AFP, không quân Jordanie hôm nay tiến hành thao dợt nhận diện và tuần tra để « bảo vệ vùng trời Vương Quốc ». Về phía Qatar, bộ Nội Vụ hôm nay khẳng định tình hình trong nước ổn định và an toàn, nhưng đang theo dõi sát sao tình hình.

Nhìn sang Liban, trên mạng X, thủ tướng Nawaf Salam, tuyên bố Liban sẽ không chấp nhập để bị lôi kéo vào cuộc xung đột tại Iran, trong khi các nhà chức trách lo ngại về sự can dự của lực lượng Hezbollah thân Teheran.

Israel cũng bị tấn công ?

Theo AFP, nhiều tiếng nổ đã được nghe thấy ở Jerusalem, Israel, còi báo động đã vang lên sáng nay 28/02 tại nhiều vùng ở Israel. Quân đội Israel thông báo đã phát hiện nhiều vụ phóng tên lửa của Iran về phía Israel.

Qua các tin nhắn gửi đến điện thoại di dộng của người dân, chính quyền Israel kêu gọi công dân chuẩn bị đến nơi trú ẩn. Trước đó, Israel đã ban bố tình trạng khẩn cấp trên toàn quốc và đóng cửa không phận.


 

 BA CHÍNH KHÁCH NỔI TIẾNG NHẤT THẾ GIỚI…

Những Câu Chuyện Thú Vị – Chi Nguyen

 BA CHÍNH KHÁCH NỔI TIẾNG NHẤT THẾ GIỚI…

1- Cố Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu: Bậc “khai quốc công thần” của quốc đảo sư tử.

– Sau khi qua đời, về tài sản: Ông chỉ có một ngôi nhà cũ đã tới lúc cần phải sửa chữa.

– Tượng đài: Ông không có tượng đài nào ngoài trời, chỉ có tượng đài trong lòng dân.

– Khi ra đi, ông không để lại gì cho riêng mình, ngoài một đất nước phát triển hàng đầu thế giới và người con trai ưu tú: Đương kim Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long!

2- Cựu Thủ tướng Nhật Bản Murayama: Không nhận lương hưu của Chính phủ trợ cấp, tự đạp xe đi chợ, sống bình dị ở thôn quê.

– Sau khi mãn nhiệm vị trí Thủ tướng Nhật Bản không lâu, Murayama cũng xin từ nhiệm vị trí trong Quốc hội đất nước. Cả nhà ông, già trẻ lớn bé đã lặng lẽ đưa nhau về quê hương ở Oita, thuộc đảo Kyushu (Nhật Bản) để sinh sống.

– Người dân trên đảo Kyushu thường bắt gặp một ông già gày gò, lịch lãm, nhưng giản dị (ít người biết ông từng là Thủ tướng đất nước giàu có nhất nhì thì giới) tự đạp xe ra chợ mua đồ ăn hàng ngày…

– Người ta thường nói: Khi lãnh đạo của một nước về hưu mà cuộc sống trở nên bình dị thì chứng tỏ tỷ lệ tham nhũng của nước đó thấp và ngược lại. Hầu hết các cựu Thủ tướng của nước Nhật đều có cuộc sống giản dị đến mức bình dân sau khi nghỉ hưu.

3- Tổng thống đương nhiệm Cộng hòa Croatia Kollinda Grabar Kitarovics: Không chỉ là một nữ chính khách xinh đẹp, trẻ trung, thông minh tài giỏi, mà còn tận tụy như một bà nội trợ hoàn hảo cho chính Tổ quốc mình.

– Sau khi nhậm chức, bà đã yêu cầu bán phi cơ riêng của Tổng thống, bán 35 xe Mercedes Benz của Văn phòng Tổng thống đưa vào ngân sách quốc gia.

– Bà đã tự cắt giảm 50% lương của mình và các Bộ trưởng trong nội các.

– Bà cũng đã giảm 40% lương các Đại sứ, các Tổng lãnh sự quán.

– Bà còn yêu cầu xóa quỹ hưu trí dành riêng cho các Đại biểu quốc hội.

– Nữ Tổng thống này có thể viết và nói 7 ngoại ngữ thông thạo và sống bình dị như tất cả mọi người dân.

– Từ khi bà giữ chức Tổng thống, GDP của Croatia tăng 24%

  • Muu Thai

ST.


 

 Quan tài giấy, rác thối rữa, đình chỉ phẫu thuật: Hình ảnh về cuộc khủng hoảng tại Cuba.

Du Phan

 Quan tài giấy, rác thối rữa, đình chỉ phẫu thuật: Hình ảnh về cuộc khủng hoảng tại Cuba.

Tại thị trấn Velasco, tỉnh Holguín, miền đông Cuba, một người đàn ông được chôn cất trong chiếc quan tài bằng bìa carton. Thi thể ông được chở trên xe cút kít ra nghĩa trang vì không còn quan tài gỗ – và cũng không có nhiên liệu để vận chuyển.

Ở thủ phủ Holguín, người dân phải đun nấu bằng củi và than ngay trên vỉa hè hoặc giữa những con đường trống vắng. Tại Guantánamo, đài phát thanh địa phương thông báo bánh mì phân phối theo tem phiếu sẽ được nướng bằng lò đốt củi, và chính quyền sẽ bán than cho dân để nấu ăn.

Còn ở khắp thủ đô Havana, nhiều khu phố ngập trong những đống rác thối rữa không được thu gom suốt nhiều tháng.

Những hình ảnh này lan truyền trên mạng xã hội và các hãng tin độc lập, phản ánh mức độ nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng – trong bối cảnh chính quyền Tổng thống Donald Trump ngừng các chuyến hàng dầu đến đảo quốc này, đồng thời chính phủ Cuba tiếp tục kháng cự trước mọi yêu cầu thay đổi.

Nhiên liệu cạn kiệt, điện lưới sụp đổ

Giá lương thực và xăng dầu tăng vọt chỉ sau một đêm. Một gói thịt gà có giá 5.000 peso – tương đương cả tháng lương. Một lít xăng lên tới 3.800 peso. Tuần trước, vào giờ cao điểm, hai phần ba đất nước không có điện. Ở nhiều tỉnh, cắt điện trung bình hơn 20 giờ mỗi ngày.

Người dân Cuba vốn đã chịu cảnh nghèo đói cực độ, thiếu hụt hàng hóa và mất điện triền miên khi Mỹ cắt nguồn cung dầu từ Venezuela và Mexico nhằm gây sức ép buộc Havana bước vào đàm phán cải cách chính trị – kinh tế.

Ngoại trưởng Marco Rubio mới đây kêu gọi Cuba tiến hành cải cách như lối thoát duy nhất. Tổng thống Trump xác nhận các cuộc trao đổi đang diễn ra và nhấn mạnh:

“Cuba hiện tại là một quốc gia thất bại… Họ nên đạt được một thỏa thuận, vì đây thực sự là một mối đe dọa nhân đạo.”

Khi được hỏi về khả năng hành động quân sự tương tự chiến dịch bắt giữ lãnh đạo Venezuela Nicolás Maduro trước đó, ông Trump từ chối trả lời trực tiếp.

Chính quyền Cuba phủ nhận khủng hoảng

Dù áp lực trong và ngoài nước gia tăng, chính quyền Cuba vẫn phủ nhận nguy cơ sụp đổ và công bố thêm các biện pháp thắt lưng buộc bụng.

Sebastian Arcos, quyền giám đốc Viện Nghiên cứu Cuba thuộc Đại học Quốc tế Florida (FIU), nhận định chế độ đang rơi vào “giai đoạn phủ nhận cổ điển” – không chấp nhận rằng tình hình chiến lược đã thay đổi và sẽ không thể quay lại như trước.

Trong khi đó, Jorge Piñón – chuyên gia năng lượng Mỹ Latinh – cảnh báo dự trữ dầu của Cuba có thể cạn trong vài tuần:

“Hệ thống điện Cuba đã sụp đổ hoàn toàn. Nếu đến tháng Ba không thấy tàu chở dầu cập cảng Havana hay Cienfuegos, họ sẽ về con số 0.”

Hiện tại, vận tải hàng hóa, tàu hỏa, xe buýt liên tỉnh và giao thông công cộng gần như tê liệt. Doanh nghiệp tư nhân không thể nhận hàng nhập khẩu từ cảng vì thiếu nhiên liệu.

Rác thải và khói độc ở Havana

Tại Havana, rác không được thu gom vì thiếu nhiên liệu, thiếu thùng rác, thiếu nhân công và phần lớn xe rác hỏng hóc. Người dân vì quá sức chịu đựng đã bắt đầu tự đốt rác, khiến nhiều khu vực bị bao phủ bởi khói độc.

Cuộc khủng hoảng năng lượng cũng giáng đòn nặng nề vào ngành du lịch – nguồn thu ngoại tệ chủ lực. Sau khi Cuba thừa nhận hết nhiên liệu máy bay, nhiều hãng hàng không quốc tế tạm dừng các chuyến bay. Hàng loạt khách sạn bị đóng cửa, khách du lịch bị chuyển đi nơi khác, khi quân đội – vốn kiểm soát nhiều khách sạn – thu hẹp hoạt động.

Phẫu thuật bị hủy trên toàn quốc

Bộ trưởng Y tế Cuba, José Ángel Portal Miranda, tuyên bố đình chỉ toàn bộ các ca phẫu thuật theo lịch vì “phẫu thuật cần điện”.

Ông cho biết sẽ giảm số giường bệnh và rút ngắn thời gian nằm viện. Ông cũng viện dẫn “kinh nghiệm thời COVID” – giai đoạn mà hệ thống y tế Cuba gần như sụp đổ. Số ca tử vong liên quan trực tiếp và gián tiếp đến đại dịch được ước tính hơn 55.000 – cao nhất Mỹ Latinh.

Dù chính phủ cam kết không ảnh hưởng đến bệnh nhân chạy thận, nhiều bệnh nhân tại Holguín đã kêu cứu vì bị ngừng hỗ trợ vận chuyển đến cơ sở điều trị.

Nguy cơ đói lan rộng

Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel cảnh báo đất nước phải chuẩn bị cho kịch bản không thể phân phối thực phẩm từ trung ương, buộc người dân sống dựa vào nguồn sản xuất địa phương.

Một nhà sáng tạo nội dung Cuba phản ứng gay gắt trên mạng xã hội:

“Ở Havana, chúng tôi sẽ ăn rác, uống nước cống…”

Tranh cãi tại Miami

Cộng đồng người Mỹ gốc Cuba tại Miami – lâu nay gửi tiền và đặt mua thực phẩm cho thân nhân – đang mất dần lựa chọn khi các công ty giao hàng như Cubamax hay Katapulk tạm dừng dịch vụ.

Bộ Ngoại giao Mỹ thông báo viện trợ thêm 6 triệu USD cho khu vực miền đông Cuba bị ảnh hưởng bởi bão năm ngoái. Tuy nhiên, nhiều nghị sĩ Cộng hòa gốc Cuba tại Miami như Carlos Gimenez kêu gọi gia tăng áp lực: ngừng các chuyến bay và kiều hối, siết giấy phép doanh nghiệp Mỹ làm ăn với Cuba.

Ngược lại, cựu nghị sĩ Dân chủ Joe Garcia cảnh báo điều này có thể phản tác dụng vì sẽ làm người dân Cuba – chứ không phải giới lãnh đạo – chịu thêm đau khổ.

Ưu tiên của Havana: Sinh tồn chế độ

Trong bài phát biểu bị chỉ trích trên truyền hình, Díaz-Canel nhấn mạnh quốc phòng là ưu tiên tối thượng và tuyên bố tập trận quân sự hàng tuần. Bộ Quốc phòng Cuba công bố hình ảnh trực thăng, xe tăng và hệ thống phòng không thời Liên Xô – màn phô trương mà nhiều chuyên gia cho là tốn kém và không thực tế trước ưu thế quân sự áp đảo của Mỹ.

Các nhà quan sát nhận định những lựa chọn cắt giảm hiện nay phản ánh ưu tiên hàng đầu của chính quyền: bảo vệ sự tồn tại của chế độ hơn là cải thiện đời sống dân chúng.

Trong khi đó, trên mạng xã hội Cuba lan truyền tin đồn về một “thông báo lớn” sắp được đưa ra – nhưng cuối cùng đó chỉ là thông tin sai lệch.

Một đất nước đứng bên bờ vực

Cuba vốn đã trải qua cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất kể từ sau chiến tranh giành độc lập thế kỷ 19. Mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa trì trệ, cải cách chậm chạp, đại dịch COVID-19 và các lệnh trừng phạt kéo dài đã đẩy đất nước đến tình trạng gần như tê liệt.

Hiện tại, giữa cảnh quan tài giấy, bệnh viện tắt điện và rác cháy khắp Havana, câu hỏi không còn là liệu Cuba có khủng hoảng hay không – mà là đất nước này có thể cầm cự được bao lâu trước khi buộc phải thay đổi.

Trước những hình ảnh quan tài giấy, bệnh viện tắt điện và những con phố ngập rác tại Cuba, tôi không thể không cảm thấy xót xa cho người dân nơi đây. Giữa thiếu thốn lương thực, thuốc men và điện nước, họ đang phải gánh chịu những đau khổ vượt xa những gì một con người đáng phải chịu trong thế kỷ này. Dù nguyên nhân đến từ đâu, nỗi thống khổ ấy trước hết vẫn đè nặng lên những gia đình bình thường, những người già yếu, những đứa trẻ vô tội. Tôi chỉ mong người dân Cuba sớm được sống trong điều kiện nhân đạo hơn, có đủ ăn, đủ điện, đủ thuốc – và trên hết là có hy vọng cho tương lai.

Nếu chính quyền tiếp tục phủ nhận thực trạng khủng hoảng và né tránh những cải cách cần thiết, thì nỗi khổ ấy có thể còn kéo dài dai dẳng. Khi sự thật không được thừa nhận, giải pháp cũng sẽ không thể được thực thi. Và trong khi các tuyên bố chính trị vẫn lặp lại, chính người dân bình thường sẽ là những người phải chịu đựng lâu hơn, trong cảnh thiếu thốn và bất an.

( Henry Quang Vu )


 

CÁ: MÓN HÀNG XA XỈ Ở ĐẢO QUỐC CUBA!-Phó Đức An

Phó Đức An

Cuba sở hữu hơn 2.000 km đường bờ biển, dòng hải lưu ấm áp và những rạn san hô trù phú. Tôm hùm, cá, tôm và cua tung tăng bơi lội trong làn nước xanh biếc của biển Caribbean, tạo nên một khung cảnh như một nhà hàng nổi trên biển với vô số món hải sản ngon.

Tuy nhiên, cá lại là món ăn hiếm hoi trên bàn ăn của người dân Cuba. Đó là một tình huống kỳ lạ: Một quốc gia được bao quanh bởi biển, nhưng người dân lại không có cá mà ăn.

Ở Cuba, hoạt động đánh bắt cá tư nhân luôn là một điều khó khăn, bởi luôn bị giám sát chặt chẽ về mặt chính trị. Muốn có thuyền? Rất tiếc, thủ tục phê duyệt có thể khiến bạn phải chờ đợi vô thời hạn cho đến khi về hưu. Muốn lắp động cơ? Rất tiếc, điều đó tương đương với việc cấp cho bạn “giấy phép vượt biên”.

Lý do rất đơn giản, thậm chí thô bạo: Họ sợ bạn sẽ bỏ trốn! Cuba cách Hoa Kỳ bao xa? Ở điểm gần nhất, khoảng cách đường chim bay chưa đến 150 km. Với thời tiết tốt và đủ can đảm, một chiếc thuyền máy có thể đến được Florida chỉ trong vài giờ. Do đó, trong bối cảnh chính trị Cuba, tàu đánh cá tư nhân chưa bao giờ là “công cụ sản xuất”, mà là “công cụ đào tẩu”.

Tàu tư nhân? Nguy hiểm! Động cơ? Còn nguy hiểm hơn. Nhiên liệu? Đó là “nguồn tài nguyên chiến lược”. Ra khơi đánh cá? Trước tiên, hãy chắc chắn một câu hỏi: bạn đi đánh cá hay bạn định vượt biên sang Hoa Kỳ? Vì vậy, việc quản lý nghề cá của Cuba chưa bao giờ xoay quanh “làm thế nào để đánh bắt được nhiều cá hơn”, mà là “làm thế nào để quản lý những người ra khơi”. Nó giống như một người chăn cừu chỉ nhìn vào chân cừu, chứ không nhìn vào đồng cỏ. Cỏ có xanh tươi đến đâu, cừu có đói đến đâu – điều đó không quan trọng; điều quan trọng là – cừu không thể bỏ trốn.

Nguồn tài nguyên thủy sản do nhà nước độc quyền, và hoạt động đánh bắt cá do các công ty thủy sản nhà nước kiểm soát. Hải sản có giá trị cao được ưu tiên xuất khẩu để thu ngoại tệ hoặc cung cấp trực tiếp cho các khách sạn ở khu du lịch và khách nước ngoài. Người dân bình thường, kể cả những người sống gần biển, không có quyền tự do đánh bắt hoặc buôn bán hải sản; việc đánh bắt và buôn bán tôm hùm bất hợp pháp có thể bị xếp vào loại “tội phạm kinh tế”.

Điều này tạo ra một cảnh tượng hoàn toàn phi lý: Biển ở đó, cá ở đó, và con người ở đó, nhưng họ bị ngăn cách bởi một rào cản thể chế vô hình. Không phải người dân bình thường không muốn làm việc, nhưng công việc được coi là một “rủi ro”, “ngăn chặn sự bỏ trốn” được ưu tiên hơn mọi thứ khác, và “có đủ ăn” trở nên thứ yếu.

Tình thế khó xử thứ hai của ngành đánh bắt cá Cuba bắt nguồn từ những vấn đề cũ của nền kinh tế kế hoạch. Trong một hệ thống tập trung cao độ, “ai ăn cá” không bao giờ được quyết định bởi “ai đánh bắt cá”, mà bởi “ai quan trọng”. Do đó, bạn thấy tôm hùm, tôm và cá ngừ nhanh chóng được quốc hữu hóa; việc đông lạnh, chế biến và xuất khẩu đều được xử lý theo một quy trình tinh gọn; dòng ngoại hối được sử dụng cho “nhu cầu chiến lược quốc gia”.

Còn người dân bình thường thì sao? Sổ phân phối của họ thỉnh thoảng có thể bao gồm một ít cá, nhưng thường thì họ phải dựa vào trí tưởng tượng để bổ sung lượng protein cần thiết. Nhiệm vụ chính là quốc gia phải tồn tại trước, sau đó mới đến cuộc sống cá nhân. Vấn đề là, logic này đã hoạt động ở Cuba trong nhiều thập kỷ; Quốc gia vẫn đang trong giai đoạn “ưu tiên sinh tồn”, trong khi người dân vẫn ở thế “hãy cứ chờ đợi “.

Cá đã được đánh bắt, nhưng chúng không thuộc về ngư dân; biển cả rộng mở, nhưng không dành cho người dân. Do đó, người dân Cuba sở hữu một “tài sản tinh thần” đặc biệt – họ có thể nhìn thấy tài nguyên, nhưng không thể tiếp cận chúng.

Một số người có thể hỏi: Ngay cả với nhiều hạn chế như vậy, liệu nhà nước có nên chia sẻ một phần cá với người dân không? Về lý thuyết thì có, nhưng trên thực tế, điều đó rất khó. Lý do không khó hiểu: Cơ sở hạ tầng lạc hậu đến mức đáng báo động. Các cuộc phong tỏa kéo dài, tình trạng thiếu ngoại tệ kinh niên và sự kém hiệu quả dai dẳng của hệ thống đã khiến thiết bị đánh bắt cá của Cuba vẫn ở mức độ của thế kỷ 20.

Nhiên liệu khan hiếm; tàu thuyền có thể ra khơi, nhưng chưa chắc quay trở lại được. Phụ tùng thay thế khó tìm, và một khi hỏng, chúng sẽ bị “loại bỏ vĩnh viễn”. Chuỗi cung ứng đông lạnh hầu như không tồn tại; một khi cá đã được đưa lên bờ, số phận của chúng đã được định đoạt. Hệ thống vận tải nội địa còn yếu, khiến cá đánh bắt dọc bờ biển khó đến được các bếp ăn ở thành phố.

Kết quả là cá không phải là không bắt được, mà đúng hơn là “cá chết giữa chừng” do hệ thống. Trong điều kiện này, ngay cả khi chính phủ thực sự muốn “cho người dân ăn cá”, họ cũng thiếu khả năng đảm bảo cá đến được bàn ăn một cách suôn sẻ.

Tất nhiên, điều này đưa chúng ta đến một chủ đề cũ – lệnh trừng phạt của Mỹ. Nhưng cần phải làm rõ rằng không có lệnh cấm vận nào của Mỹ cấm người Cuba đánh bắt cá ngay trước cửa nhà mình. Các lệnh trừng phạt chủ yếu nhắm vào thương mại, tài chính, năng lượng và dòng chảy hàng hóa thiết yếu. Tác động gián tiếp của chúng bao gồm: Nhiên liệu trở nên khó kiếm hơn; ngư cụ trở nên đắt đỏ hơn; thiết bị chuỗi cung ứng đông lạnh trở nên khan hiếm hơn; và chi phí bảo trì tăng lên.

Nhưng câu hỏi “liệu bạn có thể ra khơi đánh bắt cá hay không” không bao giờ nằm trong danh sách trừng phạt. Điều thực sự ngăn cản người dân Cuba bình thường đánh bắt cá tự do là nỗi sợ hãi vốn có trong luật pháp và chính trị của chính họ.

Như vậy, chúng ta thấy một bức tranh xã hội đầy nghịch lý: Đất nước sở hữu vùng biển giàu có, người dân vô cùng cần protein, thế nhưng ngành công nghiệp đánh bắt cá lại bị quản lý như một “mối nguy hiểm về an toàn”, khiến người dân bình thường không có cá để ăn cũng không có nơi để lên tiếng về những lo ngại của mình. Bạn không thể đánh bắt cá, không thể bán cá, không thể chất vấn chính sách, không thể tự do ra khơi. Biển vẫn ở đó, nó sẽ không thay đổi. Cá vẫn ở đó, chúng có thể sinh sản. Điều đáng lo ngại là người dân sẽ bỏ chạy. Kết quả là: cá vẫn ở dưới biển, nhưng nạn đói lại ở ngay trên bờ.

Phó Đức An

From: Tu-Phung


 

Giáo hội lo ngại về việc trục xuất hàng loạt người Haiti khỏi Hoa Kỳ-Vũ Văn An 

Vũ Văn An 

31/Jan/2026

Vietcatholic.net

Các thành viên của Đơn vị An ninh Tổng hợp Cung điện Quốc gia tại Port-au-Prince, Haiti, ngày 26 tháng 1 năm 2026. (Ảnh: Odelyn Joseph/AP.)

Eduardo Campos Lima, trong bản tin của Crux ngày 31 tháng 1 năm 2026, tường trình rằng: Khi người Haiti sắp mất Quy chế Bảo vệ Tạm thời (TPS) vào ngày 3 tháng 2, khoảng 330,000 người tị nạn và người nhập cư dự kiến sẽ bị buộc phải rời khỏi Hoa Kỳ và trở về quốc gia vùng Caribe đang bị tàn phá bởi bạo lực.

Giáo hội Haiti lo ngại về hậu quả của biện pháp này đối với các cộng đồng địa phương và công việc từ thiện của chính họ.

Khi Tổng thống Donald Trump nhậm chức vào tháng 1 năm 2025, việc thu hồi TPS của người Haiti là một trong những quyết định đầu tiên của ông.

Đã có những vụ kiện chống lại biện pháp này, và sự không chắc chắn về cách thức tiến trình sẽ diễn ra vẫn còn rất cao.

Viễn cảnh hàng trăm nghìn người Haiti mất quyền sinh sống tại Mỹ không chỉ gây lo ngại cho các cộng đồng định cư ở đó, mà còn cho cả người dân Haiti.

“Việc có thêm 300,000 người Haiti ở đây sẽ là một thảm họa,” Cha Gilbert Peltrop, tổng thư ký Hội đồng các Dòng tu Haiti, nói với Crux.

Ngài cho biết những khó khăn ở quốc gia vùng Caribe này đã quá lớn đến nỗi sự xuất hiện đột ngột của một số lượng lớn người như vậy sẽ càng làm trầm trọng thêm tình trạng hỗn loạn.

Ngài nói: “Những người di tản trong nước đang sống trong điều kiện rất khó khăn”.

Cha Peltrop nói thêm rằng Giáo hội sẽ không thể giúp đỡ nhiều trong tình huống đó.

Ngài cho biết: “Chúng tôi không có cơ sở hạ tầng đủ khả năng tiếp nhận một số lượng lớn người như vậy”.

Được thiết lập theo luật năm 1990, chương trình TPS (Tình trạng Bảo vệ Tạm thời) được áp dụng cho người Haiti sau trận động đất tàn phá đất nước năm 2010. Chương trình cho phép người nhập cư và người tị nạn được ở lại Mỹ hợp pháp trong một khoảng thời gian nhất định và có thể được gia hạn nếu tình hình ở quốc gia xuất xứ của họ vẫn còn nguy hiểm.

Những người chỉ trích chương trình, như cố vấn của Trump, Stephen Miller, đã lập luận trong nhiều năm rằng chương trình cho phép người nước ngoài có được việc làm gây bất lợi cho công dân Mỹ. Một lập luận thường xuyên khác chống lại TPS là chương trình này được duy trì cho công dân của các quốc gia mà tình trạng thảm khốc đã thay đổi từ lâu.

Nhưng điều đó chắc chắn không đúng với Haiti. Quốc gia này không chỉ vẫn phải đối mặt với hậu quả của trận động đất – với nhà cửa và cơ sở hạ tầng chưa bao giờ được xây dựng lại hoàn toàn – mà còn rơi vào tình trạng hỗn loạn xã hội ngày càng gia tăng kể từ vụ ám sát cựu Tổng thống Jovenel Moïse năm 2021.

Hiện tại, các băng đảng tội phạm như Viv Ansanm kiểm soát 90% thủ đô Port au Prince. Theo Văn phòng Tích hợp của Liên Hợp Quốc tại Haiti (BINUH), các cuộc tấn công do các nhóm vũ trang thực hiện nhằm vào thường dân đã dẫn đến ít nhất 8,100 người thiệt mạng từ tháng 1 đến tháng 11 năm 2025.

Bạo lực tình dục đã trở nên phổ biến. Từ tháng 1 đến tháng 9 năm 2025, đã có 7,470 trường hợp bạo lực dựa trên giới tính.

Sự kết hợp giữa bạo lực và thiên tai — Haiti bị lũ lụt ở tỉnh Đông Bắc vào tháng 5 và bị bão vào tháng 10 và tháng 11 — đã làm trầm trọng thêm điều kiện sống của hàng triệu người Haiti trong năm ngoái.

Theo Liên Hợp Quốc, 1.4 triệu người phải di dời — khoảng 12% tổng dân số — và 5.7 triệu người đang phải đối diện với tình trạng thiếu lương thực.

Các bệnh như dịch tả đã hoành hành ở nhiều vùng của đất nước. Trẻ em bị ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng, với 3.3 triệu em cần một số hình thức hỗ trợ nhân đạo. Gần 330,000 trẻ em dưới 5 tuổi đang bị suy dinh dưỡng cấp tính.

Các quốc gia trong khu vực, đặc biệt là Cộng hòa Dominica, đã cưỡng chế hồi hương 270,000 người nhập cư và tị nạn Haiti vào năm ngoái.

Cha Agler Cherizier thuộc dòng Scalabrinian nói với Crux: “Thông thường, chúng ta không nên nói về việc trục xuất người Haiti về Haiti, vì đất nước đang trải qua thời kỳ cực kỳ khó khăn, cả về an ninh lẫn chính trị xã hội”.

Cha Cherizier nói thêm: Việc trục xuất sẽ làm tăng thêm khó khăn cho các gia đình, “vì mỗi người di cư sống ở nước ngoài đều là nguồn thu nhập cho gia đình họ”.

Haiti sẽ phải vật lộn để tiếp nhận những người bị trục xuất về mặt hỗ trợ và tạo việc làm cho họ, vị linh mục cho biết, nhưng đó không phải là nhiệm vụ dễ dàng.

Sản xuất và thương mại hầu như không thể thực hiện được ở nhiều vùng của Haiti do bạo lực băng đảng. Các nhóm tội phạm đang liên tục mở rộng phạm vi hoạt động sang các thành phố và vùng nông thôn khác.

Một nhà truyền giáo người Mỹ sống ở Haiti nói với Crux rằng một số cuộc đột kích trong vài tuần qua đã gây ra thương vong ở những nơi như Kenscoff, cách thủ đô vài dặm.

Vào đêm ngày 29 tháng 1, các thành viên của Viv Ansanm đã tấn công khu vực Kajak, thuộc Kenscoff, giết chết bảy người — sáu người lớn và một trẻ em. Nhà cửa bị đốt cháy và các cửa hàng bị phá hoại.

Nhà truyền giáo và nhóm của ngài đã tiếp nhận một số người sống sót. Một trong số họ bị mất một chân.

Một tuần trước đó, những người đàn ông có vũ trang đã đột kích vào cộng đồng Tabarre. Một phụ nữ chạy trốn khỏi những kẻ tấn công đã rơi xuống hố rác tự hoại và bị thương nặng, khiến khuôn mặt bị biến dạng. Bà đã được phẫu thuật với sự giúp đỡ của nhóm truyền giáo.

Ngài nói: “Đó là những ví dụ cho thấy tại sao việc hồi hương không an toàn”.

Ngày 29 tháng 1, Giám mục Brendan J. Cahill, chủ tịch Ủy ban Di cư của Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ, và Giám mục A. Elias Zaidan, chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Quốc tế của Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ, đã đưa ra một tuyên bố kêu gọi chính quyền Trump xem xét lại việc hủy bỏ quy chế TPS (Tình trạng bảo vệ tạm thời) cho người Haiti.

Tuyên bố nêu rõ: “Hiện tại đơn giản là không có cơ hội thực tế nào cho việc hồi hương an toàn và có trật tự của người dân Haiti”.

Cahill và Zaidan nói rằng “Chính quyền Trump vẫn có cơ hội làm điều đúng đắn – bảo vệ tính mạng con người, duy trì luật pháp và thúc đẩy sự ổn định lớn hơn cho người dân trong nước và trên toàn thế giới.”

Tại Haiti, Giáo hội sẽ tiếp tục đóng vai trò tương tự, Cha Cherizier nói, nhằm mục đích “đánh thức lương tâm của các nhà lãnh đạo chính trị”.

Ngài kết luận: “Ngoài ra, trong chừng mực có thể, thông qua các hoạt động xã hội của Giáo hội, Giáo hội có thể tiếp tục thực hiện các công việc bác ái để mang lại cho họ phần nào sự an ủi”.


 

Cambodia bắt giữ hơn 2,000 người tại trung tâm lừa đảo, có 177 người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

February 1, 2026

PHNOM PENH, Cambodia (NV) – Cảnh sát Cambodia càn quét một trung tâm cờ bạc và lừa đảo ở tỉnh Sway Rieng bắt giữ hơn 2 ngàn người mà trong số đó có 177 người Việt Nam.

Vụ càn quét diễn ra sáng ngày 31 Tháng Giêng tại một trung tâm cờ bạc và lừa đảo trực tuyến rộng lớn với 22 tòa nhà cao tầng trong thị trấn Bavet, tỉnh Sway Rieng, gần biên giới với Việt Nam, đối diện với hai tỉnh Tây Ninh và Long An.

Một số người bị bắt khi 700 cảnh sát Cambodia bố ráp 22 tòa nhà thuộc trung tâm cờ bạc và lừa đảo trực tuyến thuộc thị trấn Bavet, tỉnh Sway Rieng. (Hình: SCMP/Bộ Nội Vụ Cambodia)

Báo chí Cambodia nói khoảng 700 cảnh sát đặc nhiệm đã được sử dụng trong cuộc càn quét này. Họ đã bắt giữ tất cả 2,044 người ngoại quốc thuộc chín quốc tịch khác nhau. Trong đó, người Trung Quốc bị bắt nhiều nhất với 1,792 người. Kế đến là 179 người Miến Điện, 177 người Việt Nam, 30 người Nepal, 5 người Đài Loan, một người Malaysia, hai người Lào, 36 người Ấn Độ và một người Mexico.

Báo South China Morning Post, ngày 1 Tháng Hai, dẫn lời phát ngôn viên Bộ Nội vụ Cambodia cho hay “Cambodia không phải nơi an toàn cho tội phạm mà là địa ngục của tội phạm.”

Người ta chỉ thấy nước này mạnh tay trấn áp các trung tâm cờ bạc và lừa đảo sau khi ông trùm Chen Zhi (Trần Chí) trùm các ông trùm cờ bạc và lừa đảo trực tuyến bị áp lực trục xuất và dẫn giải về Trung Quốc.

Ngày 7 Tháng Giêng vừa qua, Trần Chí, 38 tuổi, và hai phụ tá cũng người Hoa, bị Cambodia bắt giữ, lột quốc tịch, rồi chuyển giao cho Trung Quốc. Tay này từng bị chính phủ Mỹ cáo buộc lừa đảo, đánh cắp một số tiền điện tử (bitcoin) trị giá tới $15 tỷ. Ông sử dụng một mạng lưới khổng lồ các cơ sở cờ bạc, lừa đảo trực tuyến tại Cambodia và tại nhiều nước khác để hoạt động hơn chục năm qua trong sự làm ngơ của nước này.

Theo nhà cầm quyền Phnom Penh thống kê, để rửa nghi vấn tiếp tay băng đảng tội phạm quốc tế, chỉ riêng chín tháng đầu của năm 2025, họ đã phá vỡ 48 tổ chức lừa đảo trực tuyến và đưa ra tòa kết án 168 người. Gần 3,000 người ngoại quốc đã bị trục xuất về nguyên xứ. Cuộc bố ráp đầu năm nay tại thị trấn Bavet vốn nổi tiếng với các trung tâm lừa đảo trực tuyến và cờ bạc xuyên biên giới mà không ít người Việt là nạn nhân, rồi sau đó, bị ép buộc trở thành những kẻ tiếp tay lừa đảo người Việt tại quê nhà.

Không thấy có những thống kê chính thức nhưng người ta từng thấy có các vụ bắt giữ và trục xuất từ vài chục đến vài trăm người Việt từ các trung tâm cờ bạc và lừa đảo tại Cambodia trong những năm qua.

Cả trăm người xếp hàng trước trụ sở Tòa Đại Sứ Trung Quốc ở Khnom Penh ngày 19 Tháng Giêng, 2026. Phóng viên AFP hỏi thăm chi tiết thì tất cả đều từ chối trả lời. (Hình: AFP/Getty Images)

Báo chí tại Việt Nam từng đưa tin 177 người Việt Nam tại các trung tâm cờ bạc và lừa đảo trực tuyến bị Cambodia trục xuất ngày 12 Tháng Hai, 2025. Từ ngày 27 Tháng Sáu đến 18 Tháng Bảy, 2025, Cambodia đã bố ráp 45 địa điểm tại thủ đô Phnom Penh và 11 tỉnh, bắt giữ tổng cộng 2,270 người trong đó có 161 người Việt Nam.

Giữa Tháng Tám, 2025, Cambodia đã trục xuất 353 người Việt Nam sau một đợt truy soát ở một khu vực đối diện tỉnh Tây Ninh. Sau đó ngày cuối Tháng Mười năm này, báo Khmer Times đưa tin Cambodia trục xuất 63 người quốc tịch Việt Nam trong đó có 11 phụ nữ bị cáo buộc “cư trú bất hợp pháp và tham gia các hoạt động lừa đảo trực tuyến.”

Hàng ngàn người Việt Nam đã bị dụ dỗ “việc nhẹ lương cao” ở Cambodia. Ban đầu họ là nạn nhân, bị nhốt và bị thu hết giấy tờ tùy thân, hộ chiếu rồi bị ép trở thành những người lừa đảo các người đồng hương khác, theo lời khai của một số người khi bị trả về nước. Nếu không thi hành, họ bị tra tấn, đánh đập và bỏ đói. Gia đình một số người đã phải trả những số tiền lớn để giải thoát. (NTB) [kn]


 

Tổ chức Ân xá Quốc tế phác họa bức tranh rùng rợn về cuộc sống trong các “trung tâm lừa đảo” tại Campuchia

Tin Mừng Cho Người Nghèo

Tổ chức Ân xá Quốc tế phác họa bức tranh rùng rợn về cuộc sống trong các “trung tâm lừa đảo” tại Campuchia

Một báo cáo của Amnesty International (Tổ chức Ân xá Quốc tế) cho biết Campuchia đang đối diện với một “cuộc khủng hoảng nhân đạo” sau khi hàng ngàn người bị buôn người ép làm việc trong các khu lừa đảo trực tuyến đã trốn thoát khỏi cảnh giam cầm. Nhiều nạn nhân ra đi trong tình trạng sang chấn tâm lý nặng nề và hầu như không nhận được sự hỗ trợ từ chính phủ các nước quê hương của họ tại châu Á, châu Phi, châu Âu và châu Mỹ.

Theo báo cáo, một người trốn thoát bị rạch cổ, nhiều thi thể bị chất đống, phụ nữ bị hãm hiếp, có người bị chặt ngón tay. Cảnh sát Campuchia bị cáo buộc thường xuyên lui tới các khu phức hợp nơi nạn nhân bị ép thực hiện các trò lừa đảo trực tuyến, thường gọi là “pig butchering” (vỗ béo con mồi), nhưng không can thiệp.

Bà Montse Ferrer, Giám đốc Nghiên cứu Khu vực của Amnesty International (Tổ chức Ân xá Quốc tế), nhận định:

“Làn sóng người tháo chạy khỏi các khu lừa đảo này đã tạo ra một cuộc khủng hoảng nhân đạo trên đường phố, nhưng đang bị chính phủ Campuchia phớt lờ.

Giữa những cảnh hỗn loạn và đau khổ, hàng ngàn người sống sót mang sang chấn đang tự xoay xở mà không có hỗ trợ của nhà nước.

Đây là khủng hoảng quốc tế trên đất Campuchia. Các nạn nhân đến từ nhiều châu lục và rất cần sự hỗ trợ lãnh sự khẩn cấp để có thể hồi hương và thoát khỏi nguy hiểm.”

Làn sóng tháo chạy gia tăng sau khi ông trùm người Trung Quốc Trần Chí (Chen Zhi) bị trục xuất ngày 6-1. Ông là người sáng lập Prince Bank tại Campuchia và đã bị một tòa án Hoa Kỳ trừng phạt, truy tố; Bộ Tư pháp Mỹ tịch thu 15 tỷ USD tài sản liên quan.

Việc chính quyền Campuchia trấn áp các băng nhóm tội phạm cũng là điều khoản quan trọng trong lệnh ngừng bắn ngày 27-12 chấm dứt cuộc xung đột biên giới kéo dài sáu tháng giữa Thái Lan và Campuchia, nổ ra sau khi Bangkok ra lệnh truy quét xuyên biên giới các trung tâm lừa đảo.

Một nạn nhân tên Mehi kể với Ân xá Quốc tế:

“Tôi bị giam trong khu phức hợp 12 tháng, luôn sợ mất mạng. Rồi một ngày, chúng tôi thức dậy và thấy quản lý đã bỏ đi, bảo vệ cũng biến mất. Cửa cổng mở toang và chúng tôi đi bộ ra ngoài.”

Một người khác cho biết đã chứng kiến một vụ giết người khi một quản lý cắt cổ nạn nhân vì cố trốn thoát. Mười người sống sót khác nói rằng cảnh sát thường xuyên ghé thăm các khu phức hợp, kể cả để đưa thi thể đi, nhưng không có hành động bảo vệ.

Amnesty cho biết đã phỏng vấn 35 người sống sót đến từ nhiều quốc gia như Brazil, Indonesia, Myanmar, Nigeria, Sierra Leone, Liberia, Uganda, Kenya, Bangladesh, Ấn Độ, Philippines và Madagascar; ước tính họ đã thoát khỏi 17 trung tâm lừa đảo.

Một nạn nhân tên Delilah, trốn thoát khỏi khu phức hợp ở Prey Veng (cách Phnom Penh khoảng 90 km về phía đông), kể:

“Nhiều người đã chết. Chúng tôi còn phải góp tiền để đưa thi thể về nước. Người bệnh thì không được giúp đỡ. Tôi nói rằng tôi không thở được…

Khi chúng tôi phá cổng thoát ra, một bảo vệ bắn chỉ thiên. Chúng tôi buộc phải trốn vì có người bệnh nặng, không muốn chết trong đó.”

Các tổ chức chống buôn người tại địa phương nói với Amnesty rằng chính phủ Campuchia không bảo vệ cũng không nhận diện đúng nạn nhân buôn người, khiến họ thiếu hỗ trợ và dễ bị các băng nhóm tội phạm có tổ chức tiếp tục khai thác.

Bà Ferrer cho biết thêm:

“Những người chúng tôi gặp rất sợ hãi. Họ muốn về nhà nhưng không có hộ chiếu, không có tiền, thậm chí không đủ mua vé máy bay.

Chính quyền Campuchia dường như không làm gì, trong khi hỗ trợ của các NGO không đủ, nhất là sau các đợt cắt giảm tài trợ trong năm qua. Chính phủ các nước của họ cần khẩn cấp vào cuộc.”

Các đại sứ quán châu Á tại Phnom Penh đang quá tải vì số nạn nhân mắc kẹt cần trợ giúp. Nhiều người nói với UCA News rằng hộ chiếu bị tịch thu, không thể rời đi vì phạt quá hạn visa, và tay trắng.

Làn sóng tháo chạy tăng tốc sau khi Bộ Công an Trung Quốc ban hành “cảnh báo cứng rắn” ngày 15-1, đề nghị khoan hồng cho những người liên quan đến Chen Zhi nếu tự nguyện đầu thú. Trước các cổng sứ quán, trong đó có lãnh sự quán Trung Quốc, hàng dài người xếp hàng, nhiều người dựng lều chờ đợi. Indonesia xác nhận hơn 2.270 công dân của họ đã trốn thoát, có thời điểm 200 người mỗi ngày.

Những phát hiện của Amnesty phù hợp với nhiều báo cáo khác, trong đó có các bài điều tra và phỏng vấn do các NGO và lực lượng cứu hộ công bố trên UCA News. Một báo cáo của Liên Hiệp Quốc từng cho biết hơn 100.000 người đã bị buôn vào 50 trung tâm lừa đảo tại Campuchia.

Khoảng 130 công dân Hàn Quốc đã được giải cứu kể từ tháng 10, trong khi chính phủ Campuchia tuyên bố hơn 3.000 người đã được giải phóng khỏi các khu phức hợp trong năm 2025.

Nguồn: UCA News; Báo cáo của Tổ chức Ân xá Quốc tếl.