Nợ Công của Việt Nam

Nợ Công của Việt Nam

Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2017-10-31
 

 

Những tòa nhà cao tâng đang được xây dựng trên bờ sông Sài Gòn. Hình chụp hôm 21/2/2017

Những tòa nhà cao tâng đang được xây dựng trên bờ sông Sài Gòn. Hình chụp hôm 21/2/2017

AFP

 

Báo chí nói nợ công của Việt Nam năm nay có thể tăng lên hơn 3,1 triệu tỷ đồng, bằng 62,6% của Tổng sản lượng GDP và dự đoán còn tăng nữa trong năm tới. Có báo nói là con số thực có thể cao hơn 65% GDP nhưng báo chí nhà nước Việt Nam nói là vẫn trong mức cho phép, tức là chưa đến mức nguy kịch. Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu thực hư về chuyện này.

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, một số báo chí dẫn nguồn của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam mà cho rằng nợ công của Việt Nam trong năm 2017 này có thể vượt hơn ba triệu tỷ đồng, tức là bằng 62,6% của Tổng sản lượng GDP và dự đoán là còn tăng nữa trong năm tới. Câu hỏi nhiều người đặt ra là con số này có thực sự đáng ngại không và vì sao? Ông nghĩ thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi xin trình bày trước về bối cảnh để thính giả chúng ta cùng hiểu chuyện rắc rối này. Thông thường, chúng ta có giới đầu tư tài chính trên thị trường trái phiếu là thị trường vay nợ. Họ cần có thống kê chính xác về các khoản nợ công, hay công trái, của một chính phủ, và tính bằng tỷ lệ bách phân của sản lượng kinh tế trong năm, gọi là GDP hay Tổng sản lượng. Sở dĩ như vậy vì họ muốn biết quốc gia ấy có khả năng trả nợ không, rồi căn cứ vào đó mà tính ra phí tổn cho vay, hay là phân lời, cao hay thấp. Đã mắc nợ nhiều mà đòi vay thêm thì xứ này phải trả phân lời cao và lãi đơn chồng lãi kép, gánh nợ sẽ còn cao hơn. Vì vậy thị trường tài chính thường theo dõi và thông báo dữ kiện về số công trái của các nước.

– Về trường hợp Việt Nam, người ta nghiệm thấy là các khoản nợ đã tăng vọt, từ khoảng 31% Tổng sản lượng vào năm 2000 nay lên gấp đôi, là hơn 62%. Theo dự báo của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF thì ngạch số nợ sẽ ở khoảng 63,3% trong năm nay và 64,3% vào năm tới cho nên nếu có nơi nói tới tỷ lệ nợ nần là 65% GDP thì người ta hiểu được. Chuyện thứ hai cũng đáng chú ý là số nợ khi tính bằng tiền Việt Nam, nó lên tới con số chóng mặt là hơn ba triệu tỷ đồng, tức là số ba trước 15 số không, chưa kể các con số lẻ tẻ sau dấu phẩy!

Về trường hợp Việt Nam, người ta nghiệm thấy là các khoản nợ đã tăng vọt, từ khoảng 31% Tổng sản lượng vào năm 2000 nay lên gấp đôi, là hơn 62%.- Nguyễn Xuân Nghĩa

Nguyên Lam: Nguyên Lam xin hỏi ông một chuyện liên hệ là hôm 24 vừa qua trên tờ Asia Time Online, một nhà báo du lịch người Úc là James Clark có bài viết về ngạch số quá lớn của tiền đồng Việt Nam nếu so với đô la Mỹ vì một Mỹ kim ăn hơn 22 ngàn đồng nên chỉ cần có 44 đô la thì cũng là một triệu phú bằng đồng Việt Nam. Ông có đọc bài báo đó không và nghĩ sao khi có dư luận cho rằng bài báo là tín hiệu cho biết Việt Nam lại có thể sắp đổi tiền nữa?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi có đọc bài báo và thấy tác giả có lý nhìn từ giác độ của du khách khi nêu vấn đề về sự tiện dụng vì đồng bạc Việt Nam có mệnh giá quá cao so với Mỹ kim, có lẽ chỉ thua đồng “rial” của xứ Iran. Chuyện thứ hai cũng hơi lạ là Việt Nam có tờ giấy bạc mang mệnh giá cao nhất thế giới là 500 ngàn hay nửa triệu! Việt Nam là xứ hiếm hoi mà người ta nói chuyện bạc tỷ hay bạc triệu như xu hào của xứ khác. Vì vậy, việc đổi tiền hay đổi mệnh giá đồng bạc, như từ một vạn hay một triệu đồng cũ ăn một đồng mới là điều nên làm, mà nhiều xứ khác đã làm. Còn làm sao để vẫn giữ được sự tín nhiệm của mọi người về trị giá đồng bạc thì nhà cầm quyền Hà Nội cũng có kinh nghiệm sau ba lần đổi tiền kể từ năm 1975.

– Tôi còn nhớ lần đầu thì họ đột ngột trưng thu nhà tôi tại Quận Ba là một trong nhiều địa điểm đổi tiền và tôi chứng kiến sự bất mãn của nhiều người, kể cả bà Nguyễn Hữu Thọ hay ông Gaston Phạm Ngọc Thuần là lớp người thế giá của chế độ mới! Sau đó là nạn lạm phát phi mã nên bây giờ mới có tờ giấy mang mệnh giá nửa triệu bạc! Đấy là chuyện cười ra nước mắt rất khó quên. Trở lại chuyện nợ nần của Việt Nam ngày nay, thính giả của chúng ta có thể tự hỏi rằng con số này có thực sự đáng ngại không và tại sao đáng ngại?

Nguyên Lam: Thưa ông quả là như thế. Khi số nợ công của Việt Nam lên tới hơn 62% của Tổng sản lượng GDP thì tình hình có đáng ngại hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Chưa phân giải khoản nợ bằng ngoại tệ quy ra nội tệ hay bạc Việt Nam với hiệu ứng hay rủi ro ngoại hối của tỷ giá đồng bạc, tôi cho là tình hình đáng ngại vì nhiều lý do. Thứ nhất là tại sao lại mắc nợ nhanh và nhiều như vậy và thứ hai, nhà nước đi vay để làm gì mà có tính trước về khả năng hoàn trả không? Câu hỏi khiến ta phải truy nguyên lên lý do đi vay. Thật ra đi vay là để tiêu trước, đi vay là vì chi nhiều hơn thu, nên khi chi thì phải biết là để làm gì sau này còn trả nợ là điều nhiều người khỏi cần nghĩ trước mà đẩy về sau.

– Vụ nợ nần của Việt Nam xuất phát từ một hiện tượng  được quốc tế quan tâm và cảnh báo vì nạn bội chi ngân sách – là chi nhiều hơn thu. Tỷ lệ bội chi từ 5% GDP vào năm 2000 đã vượt 6,5% vào năm ngoái mà chưa có dấu hiệu suy giảm dù nhà cầm quyền đặt chỉ tiêu là hạ tỷ lệ bội chi tới 3,5% GDP vào năm 2020. Khi xét vào cơ cấu chi thu của nền tài chính công quyền thì ta thấy số thu cho ngân sách Việt Nam tăng mạnh nhờ đà tăng trưởng sản xuất tới hơn 6% trong hơn 10 năm qua. Nhưng số thu đó không đáp ứng nổi mức tăng chi trong cùng thời kỳ.

– Cho nên bài toán nợ nần và trả nợ của Việt Nam xuất phát từ tình trạng tăng chi của bộ máy công quyền và nếu không chấn chỉnh thì tìm đâu ra tiền để trả nợ?

Nguyên Lam: Nhưng thưa ông, Việt Nam chi cho ai và để làm gì đến độ không có khả năng trả nợ? So sánh với nhiều xứ khác, từ Nhật Bản đến Trung Quốc hay Hoa Kỳ thì tỷ lệ nợ nần của Việt Nam là hơn 62% cũng không là quá lớn, thế thì vì sao đấy là chuyện đáng ngại?

Y như trường hợp Trung Quốc, khối nợ của các tập đoàn kinh tế nhà nước Việt Nam là các khoản nợ xấu, khó đòi và dễ mất vì các đơn vị sản xuất này kém hiệu suất mà cứ tồn tại vì lý do chính trị sau hai chục năm nói về cổ phần hóa. – Nguyễn Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Nhật Bản chủ yếu vay tiền người dân và họ chấp nhận thắt lưng buộc bụng để ra khỏi 25 năm suy sụp. Gánh nợ quá lớn của Trung Quốc là bài toán cho lãnh đạo vì nó liên quan tới chính trị, chẳng khác gì Việt Nam. Món nợ của Hoa Kỳ nguy ngập vì vay quá nhiều trong tám năm của Chính quyền Barack Obama và đang là đề tài tranh luận trong Quốc hội và trước dư luận. Trường hợp Việt Nam nguy kịch vì người dân không được quyền hỏi đi vay để làm gì nên chẳng giới hạn được việc đi vay mà sẽ còn è cổ gánh vác việc trả nợ. Vấn đề đáng ngại vì nó nằm trong cơ cấu chính trị. Đầu tiên, giới chức Bộ Tài Chính giải thích là công trái hay nợ công của Việt Nam sở dĩ tăng vọt chủ yếu là vì họ không quản lý được gánh nợ.

– Y như trường hợp Trung Quốc, khối nợ của các tập đoàn kinh tế nhà nước Việt Nam là các khoản nợ xấu, khó đòi và dễ mất vì các đơn vị sản xuất này kém hiệu suất mà cứ tồn tại vì lý do chính trị sau hai chục năm nói về cổ phần hóa. Thứ hai, Việt Nam đi vay để thực hiện các dự án xây dựng hạ tầng cơ sở vật chất nổi tiếng là vừa xây đã sập, mà sập rồi lại còn vay thêm để sửa nên chất thêm vào núi nợ. Cho tới nay, chưa thấy một ai trong guồng máy công quyền bị kỷ luật hay chịu trách nhiệm về các hồ sơ nhạy cảm về chính trị như vậy. Sau cùng, phải nói đến chuyện đáng ngại nhất của nợ nần là đi vay để nuôi bộ máy chính trị của đảng.

Nguyên Lam: Ông nói như vậy vì ngân sách quốc gia bị bội chi và đi vay là để tài trợ bộ máy đảng hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Theo thống kê của Bộ Tài Chính Hà Nội thì ngân sách công quyền dành 66,3% cho các khoản chi điều hành, 18,7% cho việc trả lãi cho các khoản tiền đã vay và 15% cho việc đầu tư của công quyền trong các dự án mình vừa nói ở trên. Bây giờ, xét vào các khoản chi điều hành thì chính phủ phải tài trợ cho bộ máy đảng và các ủy ban phụ thuộc của đảng, từ trung ương tới địa phương. Chúng ta có hiện tượng éo le là người dân đóng thuế để tài trợ việc điều hành hai bộ máy cưỡng bách song hành, của nhà nước và của đảng.

– Nhà nước có cán bộ phục vụ từ trung ương tới địa phương và ăn lương do dân trả bằng thuế. Rồi đảng cũng có bộ máy từ Ban Chấp Hành Trung Ương xuống tới gần 60 tỉnh và năm thành phố do trung ương trực tiếp quản lý. Ngoài ra, Trung ương đảng còn có các ban bệ trải rộng và hoạt động song song với các cơ quan của nhà nước. Sau cùng, đảng còn có năm sáu đoàn thể lập ra để đoàn ngũ hóa quần chúng như Mặt Trận Tổ Quốc hay hội Liên Hiệp Phụ Nữ, v.v.., Cho nên bộ máy đảng và bốn triệu đảng viên vốn không sản xuất gỉ mà vẫn tiêu thụ tiền thuế của dân y như bộ máy nhà nước. Chúng ta không chỉ có sự bất công về đạo lý mà còn có sự phi lý về kinh tế khả dĩ giải thích vì sao Việt Nam mắc nợ và không có lối thoát.

Nguyên Lam: Nếu như vậy thì Việt Nam sẽ lấy đâu ta tiền để trả nợ? Theo như ông nghĩ thì những kịch bản gì có thể xảy ra khi số nợ công lên cao đến 65% hoặc còn cao hơn nữa?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Chuyện dễ mà ai cũng tính ra hay nghĩ tới là tăng thuế để giảm mức bội chi và đi vay. Đấy là kịch bản gọi là “giết con gà đẻ trứng vàng” vì tăng thuế sẽ cản trở sản xuất và còn đánh hụt số thu. Kịch bản thứ hai là “xin vỡ nợ từng phần” như ta đang chứng kiến tại xứ Venezuela sau khi xây dựng xã hội chủ nghĩa. Chính quyền Venezuela đang xin ân hạn khoản nợ đáo hạn trị giá 320 triệu đô la của tập đoàn dầu khí nhà nước PDVSA phải thanh toán trễ nhất vào mùng hai này. Riêng trong Quý 4 thì họ phải trả ba tỷ rưỡi, nếu không thì vỡ nợ! Việt Nam đang trôi dần tới chỗ đó trong vài năm tới mà người dân không biết và không được biết rằng khi đã vỡ nợ thì phải đi vay nặng lãi hơn và chất thêm gánh nợ mà đời sau sẽ trả.

– Kịch bản sau cùng là người dân có thể viện dẫn quy luật quốc tế về các “khoản nợ ghê tởm” do một thiểu số đi vay và chia chác cho nhau mà dân không được biết. Trong giả thuyết đó các chủ nợ phải xóa nợ hoặc truy nã những kẻ đi vay bất chính chứ không thể bắt dân trả. Thế kỷ 20 có ba chục trường hợp như vậy đã trở thành án lệ hay tiền lệ cho các tòa án áp dụng.

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin cảm tạ kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa về bài phân tích kỳ này.

Dân biểu Liên bang Úc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tù chính trị

Dân biểu Liên bang Úc thúc giục Việt Nam trả tự do cho tù chính trị

RFA
2017-11-01
 

 
 

Bà Cấn Thị Thêu, một nông dân đấu tranh đòi đất, nằm trong danh sách các dân biểu Úc yêu cầu Hà Nội trả tự do. Ảnh chụp tháng 11, 2016.

Bà Cấn Thị Thêu, một nông dân đấu tranh đòi đất, nằm trong danh sách các dân biểu Úc yêu cầu Hà Nội trả tự do. Ảnh chụp tháng 11, 2016.

AFP
 

Dân biểu Liên bang Úc, ông Chris Hayes, vào ngày 1 tháng 11 lên tiếng  tham gia với dân biểu Tim Wilson về lá thư gửi cho Đại sứ Việt Nam tại Úc, ông Ngô Hướng Nam. Theo nội dung thư thì chỉ nội trong năm nay mà đã có đến hơn hai mươi nhà hoạt động bị bắt vì những tội danh rất mù mờ là âm mưu lật đổ nhà nước, hay tuyên truyền chống nhà nước.

Ông Chris Hayes kèm theo văn thư của ông với chữ ký của hơn 20 chính khách Úc thuộc các đảng phái chính trị khác nhau, đồng tình việc thúc giục Việt Nam trả tự do cho những tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Kêu gọi Hà Nội tôn trọng các cam kết đã ký theo Công Ước Quốc tế Về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị.

Các dân biểu và chính khách Úc đưa ra một danh sách gồm những người mà nhà cầm quyền Việt Nam cần phải trả tự do, đó là ông Nguyễn Văn Đài, ông Phạm Văn Trội, ông Trương Minh Đức, ông Nguyễn Bắc Truyển, ông Nguyễn Trung Trực, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, ông Lê Đình Lượng, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bà Trần Thị Nga, ông Nguyễn Văn Oai, bà Cấn Thị Thêu, ông Hồ Đức Hòa, bà Nguyễn Đặng Minh Mẫn, ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, ông Nguyễn Văn Hóa, ông Trần Huỳnh Duy Thức, và bà Trần Thị Thúy.

Trên trang web của Tòa Đại sứ Việt Nam tại Canberra chưa thấy có phản hồi gì về lá thư của hai dân biểu Chris Hayes và Tim Wilson.

Ông Chris Hayes cũng thông báo trên trang web của ông là ông nhận được thư trả lời của bà Bộ trưởng Ngoại giao Úc, Julie Bishop, về trường hợp xin qui chế tị nạn chính trị tại Úc của cựu tù chính trị Trần Minh Nhật.

Bà Bishop nói rằng chính phủ Úc đang làm việc chặt chẽ với Cao ủy tị nạn của Liên Hiệp Quốc tại Thái Lan, nơi thụ lý nhiều hồ sơ xin tị nạn của người Việt Nam. Bà Ngoại trưởng nhấn mạnh rằng Chính phủ Úc luôn đặt ưu tiên giúp đỡ những người bị đàn áp về nhân quyền, và không còn đường về quê hương xứ sở.

Bà nói rằng nếu ông Trần Minh Nhật có nguyện vọng tị nạn tại Úc thì ông sẽ làm đơn xin thị thực một khi qui chế tị nạn của ông được Cao ủy tị nạn Liên Hiệp Quốc chấp nhận.

Ông Trần Minh Nhật là một trong số 14 thanh niên Công giáo và Tin lành bị nhà cầm quyền Việt Nam bỏ tù vào năm 2012.

Báo chi’ của chính quyền giờ chỉ có một nửa sự thật.

 
From facebook:   Bảo Nhi Lê‘s post.
Tối hôm qua đón một chiếc xe Uber đi đám tiệc. Chuyện giữa mình và anh tài xế cứ lan man từ chuyện nọ xọ chuyện kia. Rồi anh ta nói:
 
 
– BOT Biên Hòa tài xế dùng tiền lẻ là do Việt Tân xúi giục.
Mình chưng hững:
 
 
– Anh nghe ba cái thứ nhãm nhí đó đâu ra vậy?
– Mấy báo viết như thế….
 
 
– Đúng là điên khùng. Nhà cầm quyền này xem Việt Tân là con ngáo ộp, cứ dân phản đối những gì bất công, xâm phạm tới quyền lợi của dân thì họ cứ chụp cái mũ Việt Tân rồi ra tay đàn áp đánh đập là xong. Nói Việt Tân, thì bằng chứng đâu, sao nhà cầm quyền giỏi vu vạ và chụp mũ ngu xuẩn thế không biết. Biểu tình phản đối formosa cũng vu cho Việt Tân trả tiền. Việt Tân đâu có tiền nhiều như thế. Việt Tân tuốt bê kia bờ đại dương, họ mướn dân làm gì cho mệt vậy….
 
– Ừ nhỉ. Anh taxi hiểu ra- Nếu tôi dùng tiền lẻ qua trạm Biên Hòa chắc họ cũng nói tôi Việt Tân quá.
– Chính xác. Dối trá và lừa dân chính là chiêu trò quen thuộc của họ. Một nhà cầm quyền mà lúc nào
 
cũng thấy dân là “thế lực thù địch” thì là tà quyền chứ không phải chính quyền.
 
– vậy chắc chắn là BOT Biên Hòa không phải do Việt Tân bày ra , chị nói tôi mới hiểu -Là do tôi không có FB như chị.
 
 
– Cái gì đụng chạm tới nồi cơm của người dân thì dân phải đấu tranh thôi.. Quyền được sống còn là quyền thiêng liêng nên không ai có thể thuê mướn để người dân đấu tranh cho chính quyền lợi của người dân được. Họ tự làm vì họ thấy căm ghét bất công và sự trấn lột tàn ác thôi. Nhà cầm quyền cứ tưởng Việt Tân ba đầu sáu tay không bằng, cái gì cũng có Việt Tân trong đó, nhãm nhí hết sức.
Khi tới quán cà phê, anh taxi nói:
 
– Cảm ơn chị, tui sẽ biểu con tui lập cho tui cái FB để đọc những tin tức như chị. Báo của chính quyền giờ chỉ có một nửa sự thật.
 
– Báo chí bây giờ có một nửa sự thật nên chết đứ đừ, toàn viết ba cái chuyện xe cán chó thôi, hehe….

Dựng chuồng vịt bị khởi tối, xây biệt thự chui kỷ luật nhẹ lãnh đạo

Dựng chuồng vịt bị khởi tối, xây biệt thự chui kỷ luật nhẹ lãnh đạo

Ủy Ban kiểm tra tỉnh ủy Sóc Trăng đã họp và thống nhất kỷ luật ông Đặng Văn Ngọ (Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc Công ty Cấp nước Sóc Trăng) với hình thức ”khiển trách” về mặt Đảng vì sai phạm khi xây dựng công trình không phép trên đất chưa chuyển đổi mục đích sử dụng đất.

Trung cộng thôn tính Việt Nam chỉ còn là thời gian.

 
 
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person
No automatic alt text available.

Hoang Le Thanh added 4 new photos.

 

Trung cộng thôn tính Việt Nam chỉ còn là thời gian.

“Các nhà lãnh đạo miền Bắc, khi tự đặt mình vào sự chi phối của Trung Cộng, đã đặt chúng ta trước một viễn ảnh nô lệ kinh khủng. Hành động của họ, nếu có hiệu quả, chẵng những sẽ tiêu diệt mọi cơ hội phát triễn của chúng ta, mà còn đe dọa đến sự tồn tại của Dân tộc.

Sở dĩ, tới ngày nay, sự thống trị của Trung cộng đối với Việt Nam chưa thành hình, là vì hoàn cảnh chính trị thế giới chưa cho phép và sự tồn tại của miền Nam dưới ảnh hưởng của Tây phương là một trở lực vừa chính trị vừa quân sự cho sự thống trị đó.

Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian”.

NGÔ ĐÌNH NHU.

Lịch sử sẽ phán xét công bằng.

Ông NGÔ ĐÌNH NHU (1910 – 1963).
Ngày 2/11/1963, nhà chính trị lỗi lạc, nhà chiến lược tài ba, một cố vấn xuất sắc của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, đã bị bắn chết thảm khốc cùng bào huynh của mình.

Hình ảnh cái chết tang thương của hai anh em cố Tổng Thống thật đắng cay, nhưng sự phán xét công bằng của lịch sử thì hình ảnh hai ông mỗi lúc một vinh quang hơn.

Xin dâng nén tâm nhang để bày tỏ lòng tôn kính đến một người xứng đáng được lịch sử việt dân tộc vinh danh: ông NGÔ ĐÌNH NHU.

Chính trị nó quyết định …

From facebook:   Hung Tran‘s post.

Chính trị nó quyết định giá băng vệ sinh và hộp bao cao su.
 
Nó quyết định giá mỗi lít xăng là 21.000 hay 10.000; nó quyết định giữa cái trời lạnh tuyết rơi, người dân có thể đi oto, trong nhà có máy sưởi hay phải đi xe máy và ngủ ngoài đường giá rét.

Chính trị nó quyết định đến thực phẩm chúng ta ăn có sạch hay chứa chất bẩn gây ung thư, nó quyết định đến ra đường bị giựt túi xách hay cướp xe giữa đường…

Chính trị nó quyết định đi khi tham gia giao thông sẽ an toàn hơn hay cứ mỗi giờ sẽ có một người chết vì tai nạn …

Chính trị nhân bản khai phóng với những tiêu chí vì nhân dân, vì tương lai của dân tộc sẽ tạo ra một xã hội tốt đẹp với những con người có ý thức, trách nhiệm tốt với xã hội; ngược lại nếu chính trị chỉ để phục vụ cho một nhóm người, họ sẽ tạo ra nền giáo dục nhồi nhét và dối trá để khiến con người nhu nhược, thờ ơ với mục đích dể trị.

Đừng bất ngờ và đặt dấu hỏi tại sao con người lại nhẫn tâm đến thế, tại sao không thể giúp, không thể cứu nhau? Tại sao lại tìm cách lừa dối, cướp bóc, giết hại lẫn nhau… Đừng bất ngờ, vì điều đó sẽ đến khi bạn phải sống trong một nền chính trị độc tài và tàn ác.

Chính trị văn minh là để phục vụ cho sự công bằng, cho lợi ích của nhân dân chứ không phải tạo ra luật chỉ để bóc lột, cướp hiếp giết người dân để làm giàu cho đảng phái.

Cuộc sống của nhân dân thế nào là do chính trị quyết định, thế nên ở các nước phát triển… Người dân là người có quyền cầm lá phiếu để quyết định ai sẽ đại diện cho họ ….
Còn ở Việt Nam… Dân nghe chính trị là sợ, rất rất sợ… Vì sự ác độc của CS!!!

Nếu đọc xong mà vẫn chưa hiểu chính trị… Thì ngày nào đó con cháu của bạn ăn phải thức ăn độc rồi chết, hay ra đường bị bắt cóc, hay bị cướp nó chém… Thì tìm hiểu thêm vẫn chưa muộn!!!

– Bình Nguyễn –

THANH TRA CHÍNH PHỦ ,TẤM LÁ CHẮN CỦA THAM NHŨNG..?

 
 
From facebook:  Lê hồng Song added 4 new photos.
 

THANH TRA CHÍNH PHỦ ,TẤM LÁ CHẮN CỦA THAM NHŨNG..? THANH TRA MÀ TƯ DUY ,PHÁT NGÔN NHƯ VẬY, CHẲNG HIỂU THANH TRA CÁI GÌ..?
THANH TRA CHÍNH PHỦ CỦA ÔNG PHÚC CŨNG NÊN GIẢI TÁN ĐI..CHẲNG LÀM ĂN RA GÌ CHỈ GIỎI CHE ĐẬY…!

CHẮC..
-THANH CHA THANH MẸ , THANH DÌ…
-CỨ THẤY PHONG BÌ THÌ LẠI THANH KIU..!

See More

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, smiling, text
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text
 

 

Lễ giỗ lần thứ 54 cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và Bào Đệ của Ngài tại nghĩa trang Lái Thiêu, B…ình Dương

From facebook: Trần Bang‘s post.

Image may contain: 10 people, people standing and outdoor
Image may contain: 11 people, crowd and outdoor
Image may contain: 10 people, people smiling, people standing and outdoor
Trần Bang added 3 photos and a video.

Chiều 1/11/2017 từ lúc 16h, khoảng hơn 300 người đi viếng mộ và dự Lễ giỗ lần thứ 54 cố Tổng thống Ngô Đình Diệm và Bào Đệ của Ngài tại nghĩa trang Lái Thiêu, Bình Dương do Linh mục Vinh Sơn Phạm Trung Thành cựu Giám tỉnh DCCT Chủ tế, một số Linh mục ở Văn phòng Công lý & Hoà Bình DCCT, Lm Nguyễn Duy Tân Giáo xứ Thọ Hoà, cùng một số Linh mục khác đồng tế.

Vào giờ ấy, mấy tuần nay trời thường mưa to kéo dài gây ngập úng, nhưng hôm nay trời chỉ mưa lất phất mấy phút rồi tạnh, không khí mát mẻ, đúng như lời cầu nguyện và tín thác vào Chúa của Linh mục Lê Ngọc Thanh DCCT đã nói mấy ngày trước.

Buổi lễ giỗ đã diễn ra trang nghiêm, tốt đẹp ngoại trừ một số hạt sạn như dưới đây:

1. Kẻ lạ đóng, khóa 2 cổng gần làm người dự phải chui rào, sau đó lỗ chui cũng bị tấp cây có gai, người về sau phải đi vòng cổng xa cả hơn 1 km mới về đến chỗ gửi xe ngoài hàng rào, kế ngay mộ của Cụ Diệm.

2. Kẻ lạ mang loa thùng lớn đến ngồi ngoài hàng rào B40 ăn uống bừa bãi, ngay mộ cụ Diệm và mở nhạc to nhằm át lời giảng của Lm, lời cầu nguyện của người dự ( như clip 4 dưới ). Họ cố tình quấy rối buổi lễ, nhưng đã không át nổi tiếng kinh cầu, tiếng hát Thánh ca của hơn 300 người tham dự.

3. Rất đông an ninh chìm nổi, canh trừng trong ngoài nghĩa trang; vài kẻ đội mũ đỏ, đen, bịt khẩu trang chà trộn vào trong quay phim, chụp hình, ai cũng biết nhưng mọi người vẫn tập trung vào nghe các Cha giảng, đọc kinh cầu nguyện, hát Thánh ca.

4. Sự việc làm an ninh Bình Dương mất điểm nhất là sau khi kết thúc buổi Lễ, theo FB Lm Lê Ngọc Thanh thì có kẻ leo lên xe hành hung phóng viên Huyền Trang và sau đó 4 kẻ đi 2 xe máy cầm đá chạy theo xe chở Huyền Trang đe dọa…

Học, học nữa học mãi.

From facebook:   Huynh Lan
Fb Uyên Lê
 
Học, học nữa học mãi.
 
Sau năm 75 thì bên thắng cuộc vào miền Nam rất đông. Có 1 cán bộ bên phòng giáo dục xuống 1 trường cấp 3 để nói chuyện.
 
CB: chế độ ta là rất xem trọng việc giáo dục, và tất cả mọi người từ dân cho đến cán bộ, đảng viên ai cũng phải học tập, học hỏi không ngừng để mà tiến bộ. Vì đất nước ta còn xây dựng cnxh, và sau này tiến lên cscn đó là con đường mà chúng ta phải đi đến. Vì thế đồng chí Lê Nin đã nói: học, học nữa học mãi. Bây giờ các em trong các gương người tốt, việc tốt trong cuộc sống hàng ngày em nào có biết được ai mà siêng năng học tập tiến bộ thì cho thầy biết.
 
HS: dạ thưa, em có biết như trường hợp bác của em là bác sĩ rồi, học ở bên Pháp về, mà bây giờ bác em cũng còn đi học nữa.
 
CB: Tốt, thế là tốt quá. Thế bác em đang học gì ?
 
HS: dạ, bác em đang học tập cải tạo.
 
CB: ờ ờ, cái đấy thì cũng được, vì đấy là chủ trương đường lối của nhà nước thì học cho biết. Nhưng thầy muốn nói cụ thể là văn hoá cơ, thì em nào biết ?
 
HS: thưa thầy em biết ạh. Cụ thể như là trường ta đấy. Thầy hiệu trưởng là đảng viên, mà thầy vẫn đi học rất là siêng năng ạh.
 
CB: Tốt, tốt quá. Thế thầy học gì nào ?
 
HS: dạ thầy đang học bổ túc văn hoá ạh, vì thầy chưa có bằng cấp 3.
 
CB: Thôi, thôi thế là được rồi, hôm nay giao lưu thế là xong nhé, thôi thầy đi về nhé.
 
(st)

Hơn 150 con đường ở An Giang bị đào xới rồi bỏ ngang

Hơn 150 con đường ở An Giang bị đào xới rồi bỏ ngang

Một con đường ở phường Mỹ Long, thành phố Long Xuyên, bị đào xới thi công ảnh hưởng đến việc đi lại, buôn bán của người dân. (Hình: Báo Thanh Niên)

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Dự án “giải quyết nước thải thành phố Long Xuyên” được làm gần hai năm nhưng đến nay vẫn chưa hoàn thành dù có hơn 150 con đường bị đào xới, làm ảnh hưởng nặng nề đến sinh hoạt và kinh doanh của người dân.

Dự án do công ty Điện Nước An Giang làm chủ đầu tư; công ty công nghiệp Kumho, Nam Hàn, là nhà thầu chính cung cấp thiết bị và thi công xây lắp, nhằm “nâng tầm thành phố Long Xuyên lên đô thị loại một, sẽ chấm dứt việc xả nước thải chưa qua chế biến ra sông Hậu.”

 

Theo báo Thanh Niên, công trình thực hiện từ đầu năm 2016, đến nay đã đào hơn 150 con đường nội ô khắp trong thành phố Long Xuyên như “cánh đồng hoang.” Nó ám ảnh đến nỗi, hiện cứ thấy đơn vị thi công đến đào trước nhà là người dân cả khu vực lo lắng, bất mãn vì ảnh hưởng đến việc buôn bán, đi lại. Ngay cả khi đào xong, trả lại mặt đường thì cũng rất tạm bợ, đá dăm văng tứ phía, nhiều đoạn nước mưa đọng thành vũng khiến giao thông qua lại bị ảnh hưởng…

Chưa hết, tuyến đường Trần Hưng Đạo chạy qua các phường Bình Khánh, Mỹ Bình, Mỹ Long, Mỹ Quý nằm trên trục quốc lộ 91 gần đây thường xuyên kẹt xe do đào đường liên tục. Trong khi các tuyến đường trong nội ô ngày nào cũng thi công ầm ĩ.

Bà Nguyễn Thị Hằng, chủ tiệm cơm tấm Anh Đào ở phường Mỹ Xuyên, nói: “Gặp mấy ông công trình kéo máy xúc tới đào đường là tụi tôi lo. Họ làm mấy tuần mới xong, đất đá móc lên bừa bãi, ngổn ngang… Tôi phải đóng cửa gần nửa tháng trời do bụi bặm vì đào đường, lối vào quán không an toàn, khách không vào được.”

Theo Sở Giao Thông Vận Tải An Giang, việc triển khai thi công dự án trên ảnh hưởng rất lớn đến đời sống, sinh hoạt của người dân. Do đơn vị thi công hoàn trả lại hiện trạng không đúng như ban đầu, khiến kết cấu hạ tầng giao thông thành phố Long Xuyên xuống cấp.

Ông Lâm Vĩnh Cường, trưởng Phòng Quản Lý Chất Lượng Công Trình Giao Thông, Sở Giao Thông Vận Tải, thừa nhận: “Nhắc đến dự án này, ai cũng phàn nàn việc đào đường ảnh hưởng đến an toàn giao thông, đời sống sinh hoạt và kinh tế, mất mỹ quan đô thị.”

Tin cho biết, để hoàn trả như ban đầu theo ước tính phải tốn cả trăm tỷ đồng nên Sở Giao Thông Vận Tải yêu cầu đơn vị thi công phải khắc phục, hoàn trả lại đúng hiện trạng ban đầu sau khi thi công. Tuy nhiên, ông Nguyễn Phú Hoàng, Ban Quản Lý Dự Án Nước Thải Long Xuyên, chỉ “mong người dân… thông cảm.” (Tr.N)

Quần chúng tự phát đe dọa linh mục

Quần chúng tự phát đe dọa linh mục

RFA
2017-10-31
 

 

Hội Cờ đỏ bao vây hai linh mục đi ra từ văn phòng Ủy ban Nhân dân xã Diễn Mỹ hôm 30/10/2017

Hội Cờ đỏ bao vây hai linh mục đi ra từ văn phòng Ủy ban Nhân dân xã Diễn Mỹ hôm 30/10/2017

Courtesy of FB Thanh Niên Công Giáo

 

Hai linh mục Đa Minh Phạm Xuân Kế, quản hạt Đông Tháp và Giuse Nguyễn Ngọc Ngự, quản xứ Đông Kiều, vào ngày 30 tháng 10 bị một nhóm được giải thích là ‘quần chúng tự phát’ đe dọa. Vụ việc xảy ra ngay sau khi hai linh mục vừa ra khỏi có cuộc làm việc với cơ quan chức năng tại xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.

Chân Như có cuộc nói chuyện với linh mục Đa Minh Phạm Xuân Kế về tình hình liên quan. Trước hết ông cho biết phản ứng của các linh mục thuộc Hạt Đông Tháp về tình trạng những nhóm cờ đỏ gây hấn:

Linh mục Đa Minh Phạm Xuân Kế: Các cha trong Hạt nói cần họp lại để có biện pháp gì đó chứ không thể để họ lấn lướt như thế được. Tôi nói rằng giáo dân Đông Triều ít. Xã Diễn Mỹ có 7 ngàn dân mà giáo dân chỉ có 700 mà lại không phải ở theo nhóm mà ở cách nhau. Mấy gia đình ở cách giáo xứ chỉ có 1 cây số thì hơn hai tháng rồi bị họ phá tan nát tài sản. Thậm chí Tượng Chúa bị đập bể, tượng Đức Mẹ bị bắn thủng mặt. Rồi sau đó một gia đình bị phá phách, đập tượng Thánh Giuse, một gia đình bán quán cà phê bị đập phá.

Theo tôi nghĩ nếu cả hạt đến ‘làm thế này, thế khác’ thì chỉ được một lần đó thôi; khi mình về họ sẽ trả thù. Ngay cả chuyện sau khi các cha trong hạt làm đơn tố cáo, họ lại kéo ‘xã hội đen’ đến phá phách các gia đình ở đó. Nên tôi bảo các cha cứ xem họ làm như thế nào đã, trước mắt chờ lặng lại chứ kéo xuống thì sợ hậu quả để lại khiến Xứ Đồng Kiều vất vả.

Bây giờ làm việc với chính quyền huyện, xã tôi không còn tin nữa.

Chân Như: Linh mục có thể cho biết ông đã về phục vụ tại giáo phận Vinh bao lâu rồi? Và trong thực tế từng xảy ra những vụ việc tương tự bao giờ chưa?

Linh mục Đa Minh Phạm Xuân Kế: Tôi về đây được gần 6 năm rồi, từ đó đến nay cũng bình thường tôi. Vừa qua mới thành lập giáo xứ Đông Kiều và cha Ngự về quản xứ ở đó. Và từ việc xây một cái nhà trên đất nông nghiệp. Họ biết và tức tối lắm nhưng không làm gì. Sau này mới xảy ra chuyện cắm cờ và cái cổng chào giữa lương- giáo. Phía giáo xứ chưa kịp hạ xuống thì phía bên lương họ hạ xuống để căng băn-rôn ngày 2 tháng 9. Và chuyện cái cổng chào chỉ qua là ‘giọt nước tràn ly’ đối với chuyện cái nhà (xây trên đất nông nghiệp) thôi.

Chân Như: Theo linh mục có phải sau khi xảy ra những vụ biểu tình phản đối nhà máy Formosa gây thảm họa môi trường thì tình trạng những người tự xưng ‘cờ đỏ’ xuất hiện mạnh mẽ hơn?

Linh mục Đa Minh Phạm Xuân Kế: Theo tôi nghĩ, vụ việc Formosa đã đành, nhưng họ thấy tình hình chính trị và muốn bảo vệ chế độ độc đảng nên họ lên mặt đàn áp một số nơi như vậy. Tuy nhiên chỉ có thể đàn áp một số nơi ít thôi, chứ những nơi đông thì họ không dám.

Thì cũng có chuyện Formosa nên họ ‘tức’ sang những chuyện khác. Theo tôi nghị họ muốn bảo vệ chế độ mà họ muốn làm bằng được. Ngay cả ngày hôm kia, cả một đội cờ đỏ cả từ ở Hà Nội vào về tập trung dưới Văn Thai, Diễn Hải làm những ‘trò’ rất mất lịch sự, ‘vô học’.

Chân Như: Linh mục nhận định về tác động của tình trạng các nhóm cờ đỏ đối với tình hình an ninh- trật tự tại những nơi mà số này xuất hiện ra sao?

Linh mục Đa Minh Phạm Xuân Kế: Nói thật sống trong chế độ này đến bây giờ tôi không thể tin được vì tôi về đây mấy năm sống rất đoàn kết lương giáo và với tinh thần đối thoại. Gần đây ngay tại xã Diễn Hồng này có miếng đất của Nhà Thờ mà giáo dân hiến cách đây hơn 60 năm rồi. Miếng đất rộng hơn 1 ngàn mét vuông thôi; mà mới đây xã họ mới giải quyết chỉ vì nể thôi.

Cách đây mấy hôm tôi lên huyện và nói với chính quyền là các ông hãy làm thế nào để chúng tôi tin. Chứ hình như chính quyền đến với chúng tôi là xã giao để làm việc thôi chứ không chân tình. Hôm trước các vị nói với chúng tôi khác; nhưng sau đó các vị làm khác.

Chân Như: Vậy theo linh mục cần tạo điều kiện gì để không xảy ra tình trạng chia rẽ ‘lương- giáo’ tại địa phương như hiện nay?

Linh mục Phạm Xuân Kế: Bây giờ để hai bên hòa hợp nhau hai bên phải chân tình, chính quyền phải tạo điều kiện cho những sinh hoạt, nhu cầu của bên giáo hội.

Đối với Công giáo họ tìm cách chèn ép, đàn áp. Bây giờ tôi không tin được nữa bởi vì qua bao lần gặp gỡ, bề ngoài họ rất thân thiện; nhưng sau gặp gỡ thì không phải như vậy. Như sau khi xảy ra vụ Đông Kiều, họ nói phải điều 30-40 công an đến để giữ trật tự; nhưng rồi tài sản của công dân vẫn bị phá phách. Mà công an giỏi lắm mà, một ‘con kiến’ vào trong huyện này công an vẫn biết, mà sao những người đến đập phá mà được để ‘tung hoành’ như thế buộc lòng chúng tôi phải suy nghĩ, đặt câu hỏi ‘có sự dàn dựng, chống lưng’ của chính quyền.

Chân Như: Chân thành cám ơn linh mục.

Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền quốc gia Việt Nam.

From facebook: ed Phan Thị Hồng‘s post

Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền quốc gia Việt Nam.

Người Pháp có đầy đủ sử liệu để chứng minh các đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Bởi chính những hòn đảo này là thuộc địa của Pháp trong giai đoạn lịch sử Pháp bảo hộ Việt Nam, cho đến năm 1956, chính phủ Pháp trao trả những hòn đảo HS và TS cho chính phủ Việt Nam Cộng Hòa.

 
No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Phan Thị Hồng added 2 new photos — with Hoang Le Thanh and Đào Nguyên.

Cảm ơn nước Pháp đã lên tiếng với lịch sử Việt Nam!

Menras André

1) Tại sao đại đa số chuyên gia quá thông thái được mời ăn bánh, uống rượu vang và được lấy tiền luận văn (thuyết trình) từ cuộc hội thảo này đến cuộc hội thảo khác không bao giờ nói rõ:

– Quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm bằng vũ lực từ đầu tháng giêng năm 1974?

2) Tại sao họ không nói rõ Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa lúc đó, là của VN hiện nay.

3) Tại sao họ không dám nói rằng kẻ tội phạm quốc tế TQ phải trả lại cho VN các quần đảo và vùng biển đã cướp lúc ấy?

Xin trả lời:

– Vì họ chuyên nghiệp về nghề làm trung gian giữa con dê cái và cái bắp cải, … để con dê tiếp tục gặm cái bắp cải thoải mái và an toàn, và từ đó, họ vắt chút ít sữa của con dê. Tội nghiệp cái bắp cải.

Với tư cách nước Pháp là nước bảo hộ, họ có đủ cơ sở lịch sử và pháp lý để ủng hộ phía VN trong cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền.

Đó là trách nhiệm và cái NỢ LỊCH SỬ của nước Pháp đối với dân tộc Việt Nam và công lý. Dù thái dộ của lãnh đạo VN đối với TQ lơ mơ hay rõ ràng đến mức nào. Đó phải là niềm tự hào của nhân dân Pháp !

Và, nếu nói về hiện tại, chính quyền Pháp, bất chấp cái màu chánh trị của họ (nhà cai trị Việt Nam), phải hình dung:

[ Vài năm nữa, coi thường phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế về cái “đường lưỡi bò”, “Mao Tập” sẽ đòi vé phép (giấy phép thông thương) từ bất cứ quốc gia nào muốn đi qua biển Đông Nam Á ].

Hãy đừng quên các hậu quả của Hiệp ước München năm 1938 với Hitler!

Hèn = Nhục + Chiến tranh.

Theo: Menras André

*

Ảnh 1: Bản đồ Nam Việt, Cochinchine Francaise, thời Pháp thuộc.
Ảnh 2: Trường Sa, các nước tranh chấp chủ quyền đảo, đá (nổi, chìm).

Mời các bạn xem thêm chi tiếc:
Pháp có nhiều lý do để quan tâm xung đột Biển Đông.

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=543489085990464&id=100009881313541