TOÀN LÁO CẢ! (BS ĐỖ HỒNG NGỌC)

TOÀN LÁO CẢ! (BS ĐỖ HỒNG NGỌC)

“…Chúng ta đang ở một thời đại láo toàn tập, láo từ trung ương đến địa phương, láo từ tập đoàn cho đến công ty, láo từ một tổ chức cho đến cá nhân. Láo mọi ngành nghề, láo toàn xã hội…”

Không biết lịch sử ghi lại các triều đại phong kiến đúng sai như thế nào, cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng. Thế nhưng, thời đại ta đang sống hoá ra toàn láo cả. Rồi lịch sử thời hiện đại sẽ viết sao đây?

  • Thằng doanh nhân bán đồ giả làm giàu, cứ tưởng nó giỏi, hoá ra chẳng phải thế. Nó chỉ là kẻ “Treo dê bán chó”, mua 30.000 bán 600.000 không giàu sao được, thế rồi lúc giàu lên, hàng ngày lên mạng truyền thông dạy đạo đức, dạy bí quyết, dạy cách cư xử.
  • Kẻ thì đem hoá chất trộn vào thức uống, khiến người ta nghiện chất độc, tạo thành thói quen nguy hiểm cho người dùng.. Thế rồi khi có nhiều tiền, anh ta in sách dạy người ta tư duy, dạy cho tuổi trẻ cách sống. Nuôi đội ngũ nhà văn nhà báo tung hô mình như thánh sống, tuyên bố như đấng khải đạo.
  • Một ông chuyên làm thép, nghĩ toàn chuyện xây dựng những công trình có hại cho dân, nhưng lúc nào cũng mặc áo lam, đeo tràng hạt, nói toàn chuyện Phật pháp.
  • Một tập đoàn làm nước mắm giả, toàn hoá chất, bỏ biết bao tiền để quảng cáo lừa dân, bỏ tiền đầy túi. Một tập đoàn khác mua hoá chất quá hạn để sản xuất nước uống, lừa những kẻ phát hiện sai sót của sản phẩm mình để đưa họ vào tù, lại chuyên nói lời có cánh…… Kẻ buôn gian bán lận lại dạy cho xã hội đạo đức làm người.

Thời đại đảo lộn tất! Hài thế, mà vẫn không thiếu kẻ tôn sùng, xem các ông ấy như tấm gương sáng để noi theo. Khi vỡ lở ra, chúng toàn là kẻ nói láo.. Tất cả đều chỉ tìm cách lừa đảo nhau.

Toàn xã hội rặt kẻ nói láo, ca sĩ nói láo theo kiểu ca sĩ, đạo diễn nói láo theo kiểu đạo diễn, diễn viên nói láo theo kiểu diễn viên. Ừ thì họ làm nghề diễn, chuyên diễn nên láo quen thành nếp, lúc nào cũng láo. Thế nhưng có những kẻ chẳng làm nghề diễn vẫn luôn mồm nói láo.

Thi gì cũng láo, từ chuyện thi hát đến thi hoa hậu, chỉ là một sắp đặt láo cả… Ngay chuyện từ thiện cũng rặt chi tiết láo để mua nước mắt mọi người. Cứ có chuyện là loanh quanh láo khoét. Kẻ buôn lớn láo, kẻ bán hàng rong ở bên đường cũng lừa đảo, láo liên tục. Mỗi ngày mở truyền hình toàn nghe nói láo từ tin tức cho đến quảng cáo, rặt láo. Nhưng cả nước đều hàng ngày nghe láo mà chẳng phản ứng gì lại cứ dán mắt mà xem.

Thằng đi buôn nói láo đã đành, vì họ lừa lọc để kiếm lời. Thế mà cô hiệu trưởng nhà trẻ, anh hiệu trưởng trường cấp ba, ông hiệu trưởng trường đại học cũng chuyên nói láo. Thực phẩm cho các cháu có giòi, cô hiệu trưởng chối quanh… Các cháu học sinh đánh nhau như du côn, làm tình với nhau trong nhà trường, anh hiệu trưởng bảo là không phải, tảng bê tông rớt chết sinh viên, ông hiệu trưởng bảo là tự tử. Thế rồi tất cả đều chìm, đều im im ỉm. Người ta đồn tiền hàng đống đã lót tay bộ phận chức năng để rồi để lâu cứt trâu hoá bùn.

Mấy ngài lãnh đạo lại càng nói láo tợn Chỉ kể vài chuyện gần đây thôi, chứ kể mấy sếp nhà ta phát biểu láo thì thành truyện dài nhiều tập. Từ chuyện quốc gia đại sự cho đến chuyện hưng vong của tổ quốc, toàn chuyện quan trọng đến vận mệnh quốc gia thế nhưng dân toàn nghe láo. Kẻ thù mang tham vọng, âm mưu để biến nước ta thành chư hầu, chuyện này rõ như ban ngày, ai cũng thấy, ai cũng hiểu, thế mà các quan toàn nói tào lao, láo lếu.

  • Đến chuyện Formosa, khi biển nhiễm độc, cá chết, các quan bày lắm trò láo để mị dân, lấp liếm tội ác của thủ phạm, tuyên bố, họp báo, trình diễn ăn hải sản, ở trần tắm biển…tất cả đều rặt láo.
  • Đến chuyện BOT với các trạm đặt không đúng chỗ cho đến mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất, các quan ở Bộ Giao thông lại được dịp nói láo, tuyên bố rùm beng để bênh vực những tập đoàn và cá nhân vi phạm.
  • Khi vụ thuốc giả của VN Pharma nổ ra, cả một hệ thống truyền thông của Bộ Y tế kể cả các quan chức cấp bộ đều tuyên bố láo, tìm mọi cách che giấu tội ác của những tên buôn thuốc giả.
  • Rừng Sơn Trà quý hiếm, các ông vì tư lợi cá nhân, ra lệnh xây cất, chấp nhận nhiều dự án khai thác, các nhà chuyên môn, nhân dân phản ứng dữ quá,các ông bắt đầu chiến dịch nói láo, chạy quanh tìm kế hoãn binh.

Đến chuyện cá nhân của các quan thì lại càng nói láo tợn… Ông bí thư xây biệt phủ như cung điện của vua chúa ở xứ nghèo phải sống nhờ trợ cấp của chính phủ cho đến ông giám đốc môi trường xây biệt phủ mênh mông ở xứ lắm rừng, rồi đến ông lãnh đạo ngành ngân hàng với những dãy nhà hoành tráng trên miếng đất hàng ngàn thước vuông. Tất cả đều cho rằng do sức lao động cật lực mà có. Kẻ thì do nuôi gà, trồng cây, anh thì bảo chạy xe ôm đến khốc cả người, người thì nhờ bán chổi, trồng rau, kẻ khác thì bảo nhờ tiền của con dù con chẳng làm gì ra tiền và có đứa thì mới mười chín tuổi.

Lương thì chẳng bao nhiêu mà quan nào cũng vi la trong và ngoài nước, nhà nghỉ trên núi, nhà mát dưới biển, lâu đài, nhà to ở nước ngoài. Con cái ăn chơi như các công tử, tiểu thư quý tộc. Các bà vợ thì như các mệnh phụ, chỉ xài đồ dùng ở nước ngoài, đi shopping các mall lớn ở nước ngoài như đi chợ… Thế nhưng các ngài luôn phát biểu yêu dân, thương nước, yêu tổ quốc, đồng bào, và luôn nhắc nhở đất nước còn nghèo phải học tập ông này, cụ nọ để có đạo đức sáng ngời.

Các lãnh đạo xem rừng như sân nhà mình, phá nát không còn gì… Một cây có đường kính 1m phải mất trăm năm mới hình thành, lâm tặc chỉ cần 15 phút để đốn hạ. Hàng trăm chiếc xe chạy từ rừng chở hàng mét khối gỗ chỉ cần đóng cho kiểm lâm 400.000 đồng một chiếc là qua trạm. Rừng không nát mới lạ. Khi rừng không còn, lệnh đóng rừng ban ra, các lãnh đạo địa phương toàn báo cáo láo với chính phủ và có nơi tìm cách tiếp tục vét cú chót bằng cách làm trắng những cánh rừng còn lại..

Rừng bị tận diệt vì nạn phá rừng, rừng còn bị huỷ diệt bởi những dự án thuỷ điện. Tất cả đều có sự tiếp tay của các quan và ban ngành chức năng của địa phương. Rừng không còn, lũ về gây tang thương chết chóc, đê vỡ khiến nhà cửa tài sản trôi theo dòng nước, các quan cho là xả lũ đúng quy trình..

Bão chưa tới, lũ chưa về, các quan tỉnh đã ngồi với nhau viết báo cáo thiệt hại để xin trợ cấp. Một anh từng là tổng biên tập tờ báo lớn, sau khi thu vén được hàng triệu đô la bèn đưa hết vợ con qua Mỹ, sắm nhà to, xe đẹp còn anh thì qua lại hai nước, lâu lâu viết bài biểu diễn lòng yêu nước thương dân, trăn trở với tiền đồtổ quốc, khóc than cho dân nghèo, kinh tế chậm lớn, đảng lao đao…

Còn biết bao chuyện láo không kể xiết: Ngay cả thầy tu, các bậc tu hành cũng làm trò láo để quảng cáo chùa của mình, để thêm nhiều khách cúng bái, để thùng phước sương thêm đầy, để nhà thờ của mình thêm tín hữu. Chúa, Phật đành bỏ ngôi cao mà đi khi thấy những kẻ đại diện mình đến với mọi người bằng những điều xảo trá..

Chúng ta đang ở một thời đại láo toàn tập, láo từ trung ương đến địa phương, láo từ tập đoàn cho đến công ty, láo từ một tổ chức cho đến cá nhân. Láo mọi ngành nghề, láo toàn xã hội. Tất cả đều bị đồng tiền sai khiến, bị danh lợi bám quanh. Hơn nữa vì sự thật bi đát quá, đành láo để khoả lấp, hi vọng sẽ an dân. Nhưng thời đại bùng nổ thông tin, dân biết hết nên chuyện láo trở thành trơ trẽn.

Nghe láo quen, chúng ta lại tự láo với nhau và chuyện láo trở thành bình thường, láo để tồn tại, để phấn đấu, để thêm lợi thêm danh, và rồi láo đã trở thành một nếp sống.

Trẻ con học người lớn nói láo rồi tiếp tục những thế hệ nói láo. Ở nhà trường nghe cô thày nói láo, ra đời nghe thiên hạ nói láo, về nhà lại được nghe nói láo từ cha mẹ, mở máy nghe, nhìn cũng rặt điều láo.

Một nền văn hoá láo đã nẩy sinh và phát triển.
Hỏi sao trẻ con không láo và tương lai lại tiếp tục láo. Nghĩ cũng buồn!

Ngày cuối tháng 10/2017
Bs Đỗ Hồng Ngọc

Dân Đồng Nai mất tiền tại hàng loạt quỹ tín dụng

 

Dân Đồng Nai mất tiền tại hàng loạt quỹ tín dụng

Người dân tụ tập trước Phòng Giao Dịch của Quỹ Tín Dụng Thái Bình để đòi tiền. Trong hình, ông Hoàng Văn Lục (trái) nói ông gửi vào quỹ này gần 8 tỷ đồng (khoảng $352,283). (Hình: Thanh Niên)

ĐỒNG NAI, Việt Nam (NV) – Sau khi Quỹ Tín Dụng Thái Bình bị đóng cửa, giám đốc bỏ trốn ra nước ngoài với hơn $2.2 triệu, thì nay thêm Quỹ Tín Dụng Dầu Giây và Quỹ Tín Dụng Tân Tiến “mất khả năng thanh khoản” cho khách hàng, bị đưa vào diện “kiểm soát đặc biệt.”

Trong hai ngày qua, nhiều người dân có gửi tiền tại quỹ Tân Tiến, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, đã đến trụ sở quỹ này để rút tiền nhưng không được do quỹ hết tiền chi trả.

Ngày 28 Tháng Mười Một, ông Trần Quốc Tuấn, giám đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chi nhánh Đồng Nai, xác nhận với báo Dân Trí, đã đưa quỹ Tân Tiến vào diện “kiểm soát đặc biệt do quỹ mất khả năng thanh khoản cho khách hàng.”

“Đến cuối Tháng Mười, 2017, huy động vốn của quỹ đạt hơn 600 tỷ đồng (hơn $26.4 triệu). Thời gian gần đây, khách hàng đến rút tiền đông khiến quỹ mất khả năng thanh khoản, nên Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chi nhánh Đồng Nai đưa Quỹ Tín Dụng Tân Tiến vào diện kiểm soát đặc biệt trong thời gian sáu tháng để kiểm tra, xem xét sổ sách, thống kê và đối chiếu các khoản tiền vay, các khoản tiền gửi,” ông Tuấn nói.

Theo ông Tuấn, quỹ tín dụng này sử dụng vốn sai quy định và ông đã có văn bản đề nghị Công An tỉnh Đồng Nai vào cuộc điều tra vụ việc.

Quỹ Tân Tiến là đơn vị thứ ba sau quỹ Thái Bình và quỹ Dầu Giây ở huyện Thống Nhất bị Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chi nhánh Đồng Nai đưa vào diện kiểm soát đặc biệt, do có thể “sập tiệm.”

Trước đó, ngày 20 Tháng Mười Một, hàng chục người dân đã cầm theo băng rôn đến bao vây phòng giao dịch quỹ Thái Bình, thành phố Biên Hòa, liên tục lên tiếng đòi giám đốc quỹ tín dụng trả tiền khiến khu vực trở nên nhốn nháo. Nguyên nhân từ đầu năm 2017, khách hàng của qũy này không nhận được tiền lời như thường lệ. Khi người dân yêu cầu quỹ trả tiền gốc thì giám đốc tìm cách né tránh.

Sau sự việc, công an điều tra thì được biết ông Vũ Công Liêm, giám đốc quỹ, đã cùng người thân bỏ trốn ra nước ngoài “ôm” theo khoản nợ 50 tỷ đồng (hơn $2.2 triệu) của nhiều người tin tưởng gửi vào. (Tr.N)

Chỉ còn chưa đầy 48 tiếng đồng hồ nữa là phiên toà xử phúc thẩm Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ diễn ra.

Dang Tuong and Mike Dang shared Nguyen Marco‘s post.
Image may contain: 2 people, text

Nguyen MarcoFollow

 

Chỉ còn chưa đầy 48 tiếng đồng hồ nữa là phiên toà xử phúc thẩm Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ diễn ra. Nhiều tổ chức nhân quyền, truyền thông thế giới  đã và đang đồng loạt lên tiếng phản đối bản án 10 năm tù mà nhà nước Việt Nam đã kết án cô và kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho cô vào phiên xử phúc thẩm ngày thứ Năm, 30 tháng 11 sắp đến.

2 bài phản biện về vụ PGS.TS Bùi Hiền và nhóm ủng hộ sửa đổi lại cách viết “Tiếq Việt”

2 bài phản biện về vụ PGS.TS Bùi Hiền và nhóm ủng hộ sửa đổi lại cách viết  “Tiếq Việt”

BẢNG MẪU TỰ TIẾNG VIỆT VỐN ĐÃ HAY VÀ ĐỦ

Quyên Di

Bài viết ngắn này không nhằm “tranh luận” với PGS TS Bùi Hiền về đề nghị “cải tiến chữ Việt” của ông cho bằng, nhân cơ hội này, chúng ta ôn lại với nhau những điểm căn bản của chữ Quốc Ngữ, là thứ chữ dùng mẫu tự La-tinh để ký âm tiếng Việt.

Bài viết rất ngắn này cũng không phải là một công trình nghiên cứu để đem ra thảo luận với các nhà ngữ học và ngôn ngữ học về tiếng Việt.

Gọi là căn bản, điều này có nghĩa là đụng chạm tới những điểm này, thay đổi hay xoá bỏ những điểm này thì chữ Quốc Ngữ không còn là chữ Quốc Ngữ nữa, mà là một thứ chữ gì khác rồi, nói rõ hơn là giết chết chữ Quốc Ngữ rồi. Cũng giống như một cái cây, người ta có thể hái hoa, hái quả, thậm chí cắt bớt cành, cái cây vẫn là cái cây; nhưng khi người ta đốn gốc, đào rễ thì cái cây không còn là cái cây nữa. Nó chết. Căn bản có nghĩa là rễ (căn), gốc (bản). Bởi vậy người ta mới nói kẻ mất gốc là “vong bản.”

Đây là những điểm căn bản của chữ Quốc Ngữ:

  1. Chữ Quốc Ngữ là một hệ thống ký âm: âm phát ra như thế nào thì dùng những chữ cái (mẫu tự, ký tự) a, b, c, d, đ v.v… để ghi lại âm đó lên trên giấy. Cũng giống như người ta dùng những nốt nhạc do, re, mi, fa, sol, la, si để ghi lại trên giấy âm thanh của một khúc nhạc, một bản nhạc. Điểm này cho thấy chữ Quốc Ngữ và chữ Hoa (chữ Tàu) đặt trên hai nền tảng hoàn toàn khác nhau: chữ Hoa đặt trên nền tảng hình vẽ, hình tượng thế nào thì vẽ ra như thế, đơn giản nét đi rồi cho vào một ô vuông tưởng tượng mà thành ra chữ.
  2. Chữ Quốc Ngữ là thứ chữ ghi tiếng nói của cả nước chứ không phải ghi tiếng nói của một miền, một vùng, một thành phố, cho dù thành phố đó là Hà Nội. Khi các nhà truyền giáo sáng tạo chữ Quốc Ngữ, các ông này đã đi khắp tất cả mọi nơi trên đất nước ta: Đàng Trong, Đàng Ngoài, miền Bắc, miền Trung, miền Nam, thu thập các cách phát âm, tổng hợp lại mà ra các âm (thể hiện bằng những chữ cái) và các thanh độ (thể hiện bằng các dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng.) Khi chỉ dựa vào cách phát âm của một miền, một vùng, một thành phố để làm thành bộ chữ thì thứ chữ ấy không thể được gọi là chữ Quốc Ngữ nữa. Ấy là chưa kể người của một vùng có thể thay đổi cách phát âm, lý do là có sự thay đổi người sinh sống ở vùng ấy. Người Hà Nội trước đây và người Hà Nội bây giờ trong cách phát âm có nhiều điểm không giống nhau.
  3. Chữ Quốc Ngữ là thứ chữ có thể nói là duy nhất tại Á châu nằm trong khối chữ viết dùng hệ thống mẫu tự La-tinh. Những thứ chữ khác tại Á châu cũng dùng bảng mẫu tự La-tinh đều chỉ có tính cách thử nghiệm hoặc sử dụng trong phạm vi hạn hẹp, hầu như chỉ có tính cách phiên âm mà thôi. Đã gọi là nằm trong một hệ thống thì cách phát âm qua ký hiệu là các chữ cái phải giống nhau hoặc tương tự. Thí dụ: âm [thờ] được ký âm bằng hai chữ cái T và H: TH. Nhìn ký tự TH, người ta phát âm được là [thờ]. Nếu đổi đi, dùng ký tự W để ghi âm [thờ] thì tự mình tách ra khỏi hệ thống chung, gây rắc rối, khó hiểu chứ không phải là “hội nhập” thế giới. Người dạy tiếng Việt ở nước ngoài, khi dạy thường phải dùng phương pháp đối chiếu các ngôn ngữ: tiếng Việt với tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Tây-ban-nha. Học viên cảm thấy chữ Việt cũng có cách viết tương tự như ngôn ngữ của họ khiến họ cảm thấy dễ học, dễ viết. Đổi TH thành W để ghi âm [thờ] thì học viên chỉ có nước… chết!
  4. Bảng mẫu tự tiếng Việt vốn có (từ thời Alexandre de Rhodes) (1) dựa vào nguyên tắc “đơn giản tối đa” để dễ học, dễ nhớ. Thí dụ: đã có ký tự P và ký tự H, ghép lại thành PH để ký âm [phờ] thì không cần F phải có mặt trong bảng mẫu tự nữa. Vì thế mà trong bảng mẫu tự tiếng Việt không có những chữ cái F, J, W, Z.
  5. Tuy đơn giản, bảng mẫu tự này lại rất tinh tế. Cùng là âm [cờ] mà bình thường được ghi bằng ký tự C, lại được ghi bằng ký tự K khi âm [cờ] này đứng trước những âm I, E, Ê vì đây là 3 âm đầu lưỡi, và được ghi bằng ký tự Q(u) khi đứng trước những âm/vần bắt đầu bằng UY (và OA.) (2) Bỏ mất điểm tinh tế này đi, chữ Quốc Ngữ mất đi phần nào nét đặc biệt của nó. Vả lại, nếu đồng hoá, chỉ dùng K cho tất cả các âm [cờ] thì sẽ ra tình trạng hai chữ CỦA và QUẢ được viết giống nhau: KỦA.
  6. Chữ Quốc Ngữ có đặc điểm là âm nào phát ra được cũng ghi (viết) được và chỉ có một cách viết đúng mà thôi. Thí dụ: phát âm là [chuyện] với phụ âm [chờ] đứng đầu thì phải viết là CHUYỆN; mà phát âm là [truyện] với phụ âm [trờ] đứng đầu thì phải viết là TRUYỆN. Người Hà Nội có thể phát âm hai âm [chuyện] và [truyện] giống nhau, đều là [chuyện] mà thôi, nhưng tại rất nhiều vùng trên toàn đất nước, đồng bào mình phát âm rất rõ hai âm [chuyện] và [truyện]. Không nên làm nghèo cách phát âm phong phú của người mình.

Tóm lại,

Bảng mẫu tự tiếng Việt, nếu là bảng tiêu chuẩn, có 23 chữ cái:
A B C D Đ E G H I K L M N O P Q R S T U V X Y

Bảng mẫu tự tiếng Việt, nếu là bảng đầy đủ, có 29 chữ cái:
A Ă Â B C D Đ E Ê G H I K L M N O Ô Ơ P Q R S T U Ư V X Y

Chúng tôi thấy đây là hai bảng mẫu tự rất đơn giản và đầy đủ, không cần phải cải cách, thêm bớt gì cả.

Còn việc phiên âm những tiếng nước ngoài, trong đó có các ký tự F, J, W, Z lại là một vấn đề khác, chúng tôi không bàn tới ở đây.

Sự “cái tiến” như PGS TS Bùi Hiền đề nghị đã làm méo mó chữ Quốc Ngữ, nếu không muốn nói là ám sát nó, rất nguy hại. Nó khiến người ta hoang mang, tốn thì giờ, tốn công sức. Và nếu vô phúc nó được đem ra áp dụng thì tiết kiệm đâu không thấy, chỉ thấy nó tiêu phí rất nhiều năng lực, thì giờ và tiền bạc.

Để tránh sự nguy hại này, chúng tôi đề nghị chúng ta không tiếp tay phổ biến nó, cho dù chỉ là phổ biến để làm trò cười với nhau. Càng làm cho nhau cười, thứ chữ “cải tiến” này càng lan rộng. Các em trẻ tuổi vốn thích nghịch ngợm đã “chế tác” ra đủ các loại chữ viết “bí hiểm” để “chít chát” với nhau, nay gặp được thứ đồ chơi này sẽ đem ra dùng… cho biết. Dùng hoài hoá thiệt. Rốt cuộc, người ta không còn biết đâu là đúng đâu là sai nữa. Bây giờ đã thấy xuất hiện một bộ “Cuyển dổi Tiếq Việt” rồi đó. (3)

Quyên Di

(1) Alexandre de Rhodes không phải là ông tổ của chữ Quốc Ngữ. Khi đến đất Việt để truyền đạo, ông phải học tiếng Việt qua các sách (chép tay) của các giáo sĩ Bồ-đào-nha đã đến miền đất này trước ông. Nhưng Alexandre de Rhodes đã có công lớn nhất trong việc hình thành và phát triển chữ Quốc Ngữ. Ông là tác giả hai tác phẩm chữ Quốc Ngữ đầu tiên, ấn hành tại Rome năm 1651: “Tự Điển Việt-Bồ-La” và “Phép Giảng Tám Ngày.”

(2) Sự thật QUÝ là QU + UÝ, khi viết chúng ta giản lược một chữ U, thành ra QUÝ; QUẢ là QU + OẢ, khi viết chúng ta giản lược chữ O, thành ra QUẢ. Hiện tượng này cũng tương tự như GIÊNG là GI + IÊNG, khi viết chúng ta giản lược một chữ I thành ra GIÊNG. Có thể một số vị không đồng ý với cách giải thích này.

(3) Chúng tôi không mất thì giờ ghi lại tất cả những thay đổi, thêm bớt vào bảng mẫu tự tiếng Việt của PGS TS Bùi Hiền mà ông gọi là “cải tiến”. Tiếp tay phổ biến chúng làm gì! Chúng tôi cũng không tiếp tục thảo luận về vấn đề “cải tiến chữ Việt” trên trang Facebook này. Không ích gì! Ngoại giả, không ai cấm vấn đề “cải tiến chữ Việt” được trình bày và thảo luận trong các cuộc hội thảo ngôn ngữ.

 LỜI PHẢN BIỆN …

 Tran Bao Anh

Mấy ngày nay trên mạng rộn ràng chửi rủa PGS.TS Bùi Hiền, tôi thì tôn trọng tư tưởng cải cách của mọi người, có cải cách mới có tiến bộ nếu nó đúng thì cũng nên….

còn sai thì phải nói cái sai cho Tiến Sĩ hiểu và bỏ qua ý định điên rồ ấy …

Chúng ta phải hiểu rằng PGS.TS Bùi Hiền và nhóm ủng hộ sửa đổi lại cách viết “tiếq Việt” là những người nằm trong lãnh vực văn chương, dù là tiến sĩ nhưng họ ít có khái niệm về kinh tế hay xã hội, họ chỉ muốn làm tốt cái gì đó nhưng chưa suy nghĩ tới những hệ lụy thôi, chúng ta không nên trách hay nặng lời mà nhỏ nhẹ phân tách thì tốt hơn…

Nói về cái lợi thì tôi không thấy cái lợi gì đáng kể nhưng về mặt thiệt hại thì nó đầy rẫy, tôi đem ra đây vài thí dụ để PGS.TS Bùi Hiền và nhóm ủng hộ thấy để bỏ qua ý định không mấy hay ấy.

1) Trước tiên là phải in lại toàn bộ các sách “záo khoa” toàn quốc từ tiểu học đến đại học. (PGS.TS Bùi Hiền & nhóm ủng hộ cải cách có hình dung ra được sự tốn kém không ? )
2) Phải đào tạo lại hàng ngũ đầu tàu trong ngành Záo Zụk, từ bộ đến hạ tầng, trong đó có quí vị Tiến Sĩ, Zảq Sư, Záo Sư, Záo Viên v.v. (PGS.TS Bùi Hiền & nhóm ủng hộ cải cách có hình dung ra được sự tốn kém không ? )
3) Phải làm lại tất cả các bảng hiệu trong đó có các bảng tên đường, tên thành phố, bảng chỉ đường, các văn phòng, bộ, cơ sở hành chánh, thí dụ Văn Phòng Chủ Tịch sẽ là “Văn Fòq Củ Tịc” , Củ Chi thì có chứ Củ Tịc là củ chi chi ? (PGS.TS Bùi Hiền & nhóm ủng hộ cải cách có hình dung ra được sự tốn kém không ? )
4) Nói về các giấy tờ hành chánh như khai sanh, hôn thú, hộ khẩu, sổ xanh sổ đỏ, căn cước, giấy chủ quyền, bằng lái xe, hợp đồng, giấy tờ công chứng, v.v. , nó chẳng có cái gì khớp hay chốt với nhau, trên văn bản thì người cao nhất nước là Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng nhưng trên căn cước sẽ là Quyễn Fú Cọq thì sai rồi, người phát âm cưng cứng miền ngoài đọc lạng quạng chắc bị C.A.mời nữa chứ, còn Thủ Tướng Quyễn Suân Fúk là ai vậy ? (PGS.TS Bùi Hiền & nhóm ủng hộ cải cách có hình dung ra được nó trớt quớt cho 90 triệu dân không ? )
5) Về phương diện khoa học, phải cập nhật viết lại các chương trình chạy trên máy vi tính từ các bộ ngành, công an, quân đội, cơ sở thương mại, ngân hàng v.v. vì nó sẽ không chạy hay chẳng trúng đâu vào đâu, riêng về việc đánh chữ Việt với chương trình Unicode, nó đã từ chối không chạy với một số chữ cải cách vì nó không biết, quí vị thử xem …(PGS.TS Bùi Hiền & nhóm ủng hộ cải cách có hình dung ra được sự tốn kém không ? )

Vài thí dụ về sự bất tiện và thiệt hại tốn kém, tôi xin dừng ở đây vì nghĩ rằng đủ để quí vị thấy, tôi mà bươi thêm thì viết cả ngày không hết những cái “Fứk tạp” của việc cải cách chữ viết, nói nghe chơi thì nó ‘zản dị” nhưng hậu quả nó khổng lồ.

Với tài sức của PGS.TS Bùi Hiền & nhóm, tôi tin và khuyên quí vị nên chuyển hướng qua sự cải cách và tìm giải pháp cho nợ công của quốc gia hơn là tạo thêm phức tạp và gây thêm nợ…

DH

Vui Sống bàn thêm một chút

Toàn bộ sách lịch sử, bản đồ, báo chí, thi ca, tiểu thuyết từ hàng chục thế kỷ trước trong  THƯ VIỆN QUỐC GIA phải vừa giữ lại nguyên bản để tôn trọng lịch sử…. vừa in lại hết theo cách viết CẢI LÙI của PGS TS Bùi Hiền !!!

Nếu không, chỉ vài chục năm sau, các nhà nghiên cứu trẻ tương lai khi có dịp nghiên cứu lại nguyên bản cứ tưởng đó là tài liệu của một nước ngoài lạ hoắc nào đó

chứ KHÔNG PHẢI đó là CHỮ QUỐC NGỮ của nước Việt nam mình.!!!

Vuisongtrendoi gởi

Tuyên bố phản đối việc xóa tên LS Võ An Đôn

 

Tuyên bố phản đối việc xóa tên LS Võ An Đôn

Ngày 26/11/2017, với 2 phiếu thuận, 1 phiếu chống, Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên xóa tên luật sư Võ An Đôn khỏi Đoàn Luật sư tỉnh. Quyết định trên lập tức gây bức xúc mạnh mẽ công chúng trong và ngoài nước. Truyền thông quốc tế nhất loạt phản ánh dư luận hết sức bất bình.

Luật sư Võ An Đôn được công chúng biết đến như một trong những luật sư rất tâm huyết, chính trực, can đảm, cương quyết và kiên trì tranh đấu bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của những người dân nghèo khổ, cô thân yếu thế, nạn nhân của giới chức hắc ám tiêu cực, đặc biệt là của tệ nạn công an bạo hành.

Nổi bật là vụ án Công an TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên bắt giam và tra tấn đến chết nghi can Ngô Thanh Kiều. Luật sư Võ An Đôn đã  cương quyết kiến nghị truy cứu trách nhiệm hình sự thượng tá Lê Đức Hoàn, Phó trưởng Công an TP Tuy Hòa, Trưởng Ban chuyên án. Nhờ nỗ lực của luật sư Võ An Đôn, cùng với áp lực mạnh mẽ của công chúng, Lê Đức Hoàn bị cách chức, truy tố, 9 tháng tù treo. Thành công của luật sư Võ An Đôn gieo niềm hy vọng trong công chúng: công lý vẫn có thể trở lại với Việt Nam.

Tháng 1/2015, Tổ công tác của Liên đoàn Luật sư Việt Nam, trong chuyến công tác ở Phú Yên để giải quyết việc liên ngành Công an – Kiểm sát – Tòa án tỉnh Phú Yên có công văn đòi tước thẻ hành nghề của luật sư Võ An Đôn, không những đã bác bỏ yêu cầu vô lý này, mà còn “kiến nghị Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên xem xét và có hình thức ghi nhận, biểu dương luật sư Đôn về sự dấn thân và nhận thức nghề nghiệp của luật sư trong việc bênh vực cho người nghèo, yếu thế trên cơ sở pháp luật cũng như hiệu quả của hoạt động tham gia tố tụng bảo vệ quyền lợi cho gia đình nạn nhân Ngô Thanh Kiều trong vụ án “dùng nhục hình” (Báo Tuổi Trẻ 23/1/2015).

Sau vụ án Ngô Thanh Kiều, ông Nguyễn Thái Học, Trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy Phú Yên liên tục chỉ đạo và triệu tập họp với lãnh đạo Sở Tư pháp và Đoàn Luật sư Phú Yên, lạm quyền đòi “xử lý” luật sư Võ An Đôn một cách thô bạo, trái luật: “Đừng nghĩ rằng đoàn luật sư các đồng chí họp và quyết như thế là không ai có thể can thiệp vào”.

Trước sự phản ứng mạnh mẽ của công luận, âm mưu trả thù trên thất bại thảm hại. Trên báo chí truyền thông, giới chức hữu quan quanh co chối lỗi. Họ phải kiểm điểm, rút kinh nghiệm theo chỉ đạo của cấp trên, nhưng vẫn cố tình không từ bỏ ý đồ đen tối. Nhiều lần an ninh tỉnh tùy tiện triệu tập luật sư Võ An Đôn, với những lý do vu vơ: viết facebook, trả lời truyền thông, “nói xấu” đồng nghiệp và các cơ quan tố tụng, đảng, nhà nước…

*

Trước quyết định hàm hồ xóa tên luật sư Võ An Đôn của Đoàn Luật sư Phú Yên, chúng tôi gồm các tổ chức, cá nhân đứng tên dưới đây mạnh mẽ tuyên bố:

  1. Cực lực phản đối quyết định sai trái của Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên đối với luật sư Võ An Đôn. Quyết định trên đi ngược với vai trò, nhiệm vụ của đội ngũ luật sư Việt Nam: bảo vệ công lý, lẽ phải và đồng nghiệp. Yêu cầu Đoàn Luật sư Phú Yên hủy ngay quyết định trái lòng dân nói trên.
  2. Hoàn toàn ủng hộ luật sư Võ An Đôn và các luật sư can đảm, tâm huyết, luôn tranh đấu cho lẽ phải, công lý, nhân quyền, vì một Việt Nam tự do, dân chủ, tiến bộ xã hội và cường thịnh, phù hợp với những chuẩn mực phổ quát của nhân loại văn minh, với Hiến pháp Việt Nam và các điều ước quốc tế liên quan mà Việt Nam tham gia.
  3. Kêu gọi Liên đoàn Luật sư Việt Nam và công chúng có biện pháp hữu hiệu bảo vệ, giúp đỡ luật sư Võ An Đôn và các đồng nghiệp can đảm, kiên trì tranh đấu cho công lý, lẽ phải và tình thương.
  4. Yêu cầu Bộ Tư pháp Việt Nam không để vụ trả thù luật sư Võ An Đôn trở thành vết nhơ tư pháp, thành tiền lệ lạm quyền lộng hành của giới chức hắc ám thiển cận vô pháp, làm xấu thêm hình ảnh, gây bất lợi cho Việt Nam trong bang giao quốc tế.
  5. Kêu gọi các tổ chức nghề nghiệp, các tổ chức nhân quyền quốc tế, chính phủ các quốc gia yêu chuộng tự do, công lý, thượng tôn pháp luật lên tiếng bảo vệ luật sư Võ An Đôn và giới tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam.

Chúng tôi kính mong nhận được sự ủng hộ, đồng tình của đông đảo công chúng đối với bản Tuyên bố này, qua việc gửi email về: unghovoandon@gmail.com

(xin ghi rõ danh tính, nghề nghiệp, nơi cư trú)

Trân trọng cảm ơn!

DANH SÁCH KÝ TUYÊN BỐ (đợt 1)

TỔ CHỨC:

  1. Diễn đàn Xã hội dân sự, TS Nguyễn Quang A đại diện
  2. Ban Vận động thành lập Văn đoàn độc lập, Nhà văn Nguyên Ngọc đại diện
  3. Diễn đàn Bauxite Việt Nam, GS Phạm Xuân Yêm đại diện
  4. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, ông Võ Văn Thôn, cựu tù Côn Đảo, cựu GĐ Sở Tư pháp TPHCM đại diện
  5. Hội Cựu tù nhân lương tâm, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và Linh mục Phan Văn Lợi đại diện
  6. Hội Nhà báo độc lập, TS Phạm Chí Dũng đại diện
  7. Hội Bầu bí tương thân, ông Nguyễn Lê Hùng đại diện
  8. Khối Tự do dân chủ 8406, Kỹ sư Đỗ Nam Hải và Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đại diện
  9. Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền, Linh mục Nguyễn Hữu Giải và Linh mục Nguyễn Văn Lý đại diện
  10. Người bảo vệ nhân quyền (Defend the Defenders), ThS Vũ Quốc Ngữ đại diện
  11. Hội Hỗ trợ nạn nhân bạo hành, TS – BS Đinh Đức Long đại diện

CÁ NHÂN:

  1. André Menras – Hồ Cương Quyết, Nhà giáo Pháp – Việt
  2. Võ Văn Tạo, Nhà báo, Nha Trang
  3. Tuấn Khanh, Nhạc sĩ, Sài Gòn
  4. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ văn, Hà Nội
  5. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
  6. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
  7. Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, CB Bộ C.A nghỉ hưu, Hà Nội
  8. Nguyễn Thị Kim Chi, NSƯT, Sài Gòn
  9. Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), CLB Nhà báo tự do, Hoa Kỳ
  10. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự, ĐH Liège (Bỉ), Sài Gòn
  11. Kha Lương Ngãi, Cựu Phó TBT Báo SGGP, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  12. Nguyễn Nguyên Bình, Nhà văn, CLB Lê Hiếu Đằng, Hà Nội
  13. Hoàng Hưng, Nhà thơ, Dịch giả, Nguyên Trưởng Ban VHVN Báo Lao động thời kỳ đổi mới, Sài Gòn
  14. Phạm Nguyên Trường, Dịch giả, Vũng Tàu
  15. Phạm Thị Hoàng Oanh, TS – GV đại học, TPHCM
  16. Huỳnh Sơn Phước, Cựu Phó TBT Báo Tuổi trẻ, Hội An
  17. Lê Thân, Cựu tù Côn Đảo, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  18. Nguyễn Đình Ấm, Nhà báo, Hà Nội
  19. Thiếu Khanh, Nhà thơ, Dịch giả, Sài Gòn
  20. Bùi Hiền, Nhà thơ, Canada
  21. Nguyễn Thị Hoàng Bắc, Nhà văn, Virginia, USA
  22. Nguyễn Thị Thanh Bình, Nhà văn, Hoa Kỳ
  23. Nguyễn Khắc Mai, Nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận TƯ, GĐ Trung tâm Minh triết, Hà Nội
  24. Trần Bang, Kỹ sư, Sài Gòn
  25. Nguyễn Ngọc Nam Phong, Linh mục DCCT Thái Hà, Hà Nội
  26. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ, Nhà báo, Đà Lạt
  27. Đoàn Bảo Châu, Nhà văn, Nhà báo Hà Nội
  28. Antôn Lê Ngọc Thanh, Linh mục DCCT, Sài Gòn
  29. Đinh Hữu Thoại, Linh mục DCCT, Quảng Nam
  30. Đào Tiến Thi, Nghiên cứu văn học và ngôn ngữ, nguyên UV BCH Hội Ngôn ngữ học VN, Hà Nội
  31. Phạm Toàn, Nghiên cứu giáo dục, Hà Nội
  32. Nguyễn Xuân Diện, TS Hán Nôm, Hà Nội
  33. Phạm Bá Hải, Cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn
  34. Thùy Linh, Nhà văn, Hà Nội
  35. Nguyễn Tường Thụy, Nhà báo độc lập, Hà Nội
  36. Phan Đắc Lữ, Nhà thơ, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  37. Trần Văn Tý, Lao động tự do, Đại lãnh, Vạn Ninh, Khánh Hòa
  38. Khổng Hy Thiêm, Kỹ sư, Khánh Hòa
  39. Trinity Hồng Thuận, USA
  40. Nguyễn Thúy Hạnh, Kinh doanh, Hà Nội
  41. Đặng Bích Phượng, CB hưu trí, Hà Nội
  42. Phan Vân Bách, Lao động tự do, Hà Nội
  43. Đoàn Nam Sinh, Nhà báo độc lập, Sài Gòn
  44. Nguyễn Ngọc Giao, Paris
  45. Trần Đức Thạch, Cựu tù nhân lương tâm, Nghệ An
  46. Hoàng Dũng, PGT – TS, GV đại học, TPHCM
  47. Trần Tiến Đức, Nhà báo độc lập, Đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
  48. Nguyễn Thu Giang, Đoàn Luật sư TPHCM, Cựu PGĐ Sở Tư pháp TPHCM
  49. Nguyễn Thế Hùng, PhD, Prof, Đại học Đà Nẵng
  50. Nguyễn Chính, Luật gia, Nhà báo, Nha Trang
  51. Nguyễn Thị Khánh Trâm, CB hưu trí, Sài Gòn
  52. Võ Xuân Hoàng, Kỹ sư, Sài Gòn
  53. Ngô Thu, Giáo viên, Sài Gòn
  54. Võ Quang Thái, Kỹ sư, Sài Gòn
  55. Nguyễn Thái Minh, Lao động tự do, Nha Trang
  56. Lê Phước Sinh, Dạy học, Sài Gòn
  57. Đinh Đình Điệp, Máy trưởng tàu biển, nghỉ hưu, Đồ Sơn, Hải Phòng
  58. Tưởng Năng Tiến, San Jose, California, USA
  59. Trần Ngọc Sơn, Kỹ sư, Pháp
  60. Nguyễn Thanh Hằng, Dược sĩ, Pháp
  61. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), Nhà báo tự do, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
  62. Tiêu Dao Bảo Cự, Nhà văn tự do, Đà Lạt
Bình Luận từ Facebook

Đức Giáo hoàng kêu gọi “tôn trọng các nhóm thiểu số”

Đức Giáo hoàng kêu gọi “tôn trọng các nhóm thiểu số”

#GNsP – Đức Phanxicô không bao giờ nhắc đến từ “Rohingya” nhóm dân tộc thiểu số Hồi giáo sống tại Myanmar, và cũng không nói đến vấn đề kỳ thị và áp bức. Nhưng ngụ ý trong lời lẽ của ngài rất rõ ràng.

Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nói chuyện với các nhà chức trách của Myanmar tại sảnh Trung tâm Hội nghị Quốc tế của nước này ở thủ đô mới Nay Pyi Taw. Hiện diện với ngài có bà Aung San Suu Kyi người đã đoạt giải Nobel Hòa bình, các thành viên trong chính phủ và các đoàn ngoại giao.

Giáo hội Công giáo ở Myanmar đã xin Đức Giáo hoàng đừng nhắc đến “Rohingya” trong bài diễn văn của mình, để không gây phản ứng bạo lực mới trong một đất nước dân chủ non trẻ, nơi quân đội vẫn có tầm ảnh hưởng cực lớn. Đức Phanxicô đã chấp nhận yêu cầu này, nhưng ngài vẫn không bỏ qua một lời kêu gọi rõ ràng rằng phải bảo vệ các nhóm thiểu số.

Trong bài diễn văn chào mừng, bà Aung San Suu Kyi nói về vùng đất mà người Rohingya sinh sống, nhưng cũng không nhắc đến từ “Rohingya.”

“Trong nhiều thách thức mà chính phủ chúng tôi phải đối diện, vấn đề ở Rekhine được thế giới chú ý nhiều nhất. Khi cân nhắc các vấn đề lâu dài về xã hội, kinh tế và chính trị mà chúng tôi từ lâu đã đánh mất sự tin tưởng và thông hiểu của cộng đồng quốc tế, thì chúng tôi thấy rõ sự hòa hợp và hợp tác giữa các cộng đồng khác nhau ở Rakhine, sự hỗ trợ của người dân chúng tôi cũng như của những người bạn mong muốn chúng tôi thành công, đúng là những điều vô giá. Trọng kính Đức Giáo hoàng, món quà ngài mang đến là sự thông cảm và khích lệ, chúng tôi sẽ trân trọng và ghi khắc những lời của ngài trong thông điệp mừng Ngày Hòa bình Thế giới 2017.”

Trong bài diễn văn của mình, Đức Giáo hoàng gởi gắm, “Tôi cũng muốn chuyến thăm của mình là thăm toàn bộ người dân Myanmar, và là lời khích lệ cho tất cả những ai đang làm việc để xây dựng một xã hội công bằng, hòa giải và dung nạp.”

Và sau khi nói đến vẻ đẹp cùng tài nguyên thiên nhiên của đất nước này, Đức Phanxicô nhắc lại rằng “người dân Myanmar đã phải chịu quá nhiều đau khổ, và vẫn còn chịu đau khổ bởi xung đột trong nước vốn đã tồn tại quá lâu và tạo nên sự chia rẽ quá sâu sắc.”

Đức Phanxicô tiếp, “Quốc gia này giờ đang làm việc để phục hồi hòa bình và do đó, việc chữa lành những vết thương này phải là ưu tiên hàng đầu về chính trị và tâm linh.” Đức Giáo hoàng nhắc đến nỗ lực của chính phủ và Hội đồng Hòa bình Panglong, “đã đưa đại diện các nhóm lại với nhau trong nỗ lực chấm dứt bạo lực, để xây dựng sự tin tưởng và bảo đảm việc tôn trọng quyền lợi của tất cả những ai xem mảnh đất này là quê nhà.”

Rồi ngài nhắc lại rằng “hòa bình và hòa giải chỉ có thể tiến tới khi có sự tận tâm với công lý và tôn trọng nhân quyền. Và phải giải quyết xung đột qua đối thoại chứ không phải dùng vũ lực. Tương lai của Myanmar phải là hòa bình, một nền hòa bình đặt trên sự tôn trọng phẩm giá và quyền của mọi thành viên trong xã hội, tôn trọng từng nhóm sắc tộc và căn tính của họ, tôn trọng luật pháp, và tôn trọng nền dân chủ cho phép mỗi người mỗi nhóm, không trừ một ai, được đóng góp hợp lý vào lợi ích chung.”

Theo Liên Hợp Quốc, người Rohingya, nhóm sắc tộc thiểu số Hồi giáo ở Myanmar, là một trong những nhóm thiểu số bị ngược đãi nhất thế giới. 600.000 người đã phải chạy trốn khỏi bang Rakhine để đến nước Bangladesh láng giềng, và trong vài ngày tới, Đức Phanxicô sẽ gặp một đoàn đại diện của họ tại Bangladesh. Nhưng còn 400.000 người khác vẫn đang sống bơ vơ trong Myanmar. Họ thuộc các nhóm sắc tộc Kachin, Karen, Chin và Shan. Và dù truyền thông quốc tế ít chú ý hơn, nhưng họ cũng bị kỳ thị nặng nề và sống dưới sự áp bức của quân đội. 120.000 người Kachin chủ yếu là Kitô hữu, và phải sống trong các trại tị nạn hơn sáu năm rồi.

Đức Phanxicô cũng nhắn nhủ các nhà chức trách của Myanmar, “Sự khác biệt tôn giáo không phải là nguồn gây chia rẽ và bất tín, nhưng là một sức mạnh để hiệp nhất, tha thứ, bao dung và xây dựng quốc gia. Tôn giáo có thể đóng vai trò quan trọng trong việc chữa trị những vết thương cảm xúc, tinh thần và tâm ly cho những người đã chịu đựng nhiều năm xung đột.”

Nhưng bất chấp sự kỳ thị của áp bức do tay những người Phật giáo dân tộc chủ nghĩa trên nhóm thiểu số Hồi giáo, vẫn có những tín hiệu tích cực. Với Đức Giáo hoàng, thì “Đây là một tín hiệu đầy hy vọng, khi lãnh đạo của các truyền thống tôn giáo lớn trong quốc gia này đang nỗ lực làm việc với nhau, trong tinh thần hòa hợp và tôn trọng lẫn nhau, để xây dựng hòa bình, giúp đỡ người nghèo và giáo dục những giá trị nhân văn và tôn giáo đích thực.”

J.B. Thái Hòa chuyển dịch
phanxico.vn

 
Image may contain: 1 person, standing
Tin Mừng Cho Người Nghèo
Religious Place of Worship

Phóng viên Không biên giới RSF kêu gọi chấm dứt đàn áp nhân quyền tại Việt Nam

Phóng viên Không biên giới RSF ngày 27/11 loan báo kế hoạch tiếp tục chiến dịch kêu gọi chấm dứt đàn áp nhân quyền tại Việt Nam sau khi một blogger kiêm ký giả công dân 22 tuổi bị tuyên án nặng nề tại Hà Tĩnh.

“Chúng tôi hết sức quan ngại trước tình trạng Việt Nam ngày càng gia tăng đàn áp những tiếng nói bất đồng,” bà Margaux Ewen, Giám đốc Vận động và Truyền thông của RSF, nói với VOA Việt ngữ cùng ngày.

Tổ chức bảo vệ nhân quyền có trụ sở chính tại Pháp nêu rõ bản án 7 năm tù, 3 năm quản chế về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ dành cho anh Nguyễn Văn Hóa trong phiên xử kéo dài 2 tiếng rưỡi đồng hồ hôm 27/11 đã đưa nhà hoạt động trẻ này vào danh sách dài gồm các blogger bị đàn áp tại Việt Nam.

Báo điện tử Hà Tĩnh của nhà nước Việt Nam nói anh Hóa đã sử dụng Facebook để gieo rắc tuyên truyền phản động chống lại chính sách của đảng cộng sản và nhà nước thông qua các bài viết, video, và hình ảnh có nội dung tiêu cực.

Nguyên nhân chính khiến nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa bị bắt đầu năm nay là do anh tường thuật về phản ứng của dân chúng trước việc Formosa xả thải đầu độc biển miền Trung và làm kiệt quệ đời sống của hàng ngàn ngư dân Việt, theo RSF.

Blogger này đã dùng kỹ thuật camera trên thiết bị bay điều khiển từ xa để ghi hình các cuộc biểu tình rầm rộ của dân chúng phản đối Formosa rồi đăng tải lên các trang mạng xã hội.

“Chúng tôi mạnh mẽ lên án bản án hoàn toàn bất xứng này,” ông Daniel Bastard, trưởng phụ trách khu vực Châu Á-Thái Bình Dương trong RSF cho biết trong thông cáo báo chí cùng ngày.

“Ngay cả gia đình anh Hóa cũng không được thông báo về phiên xử. Động thái triệt để đó càng cho thấy Việt Nam nhất mực không dung chấp bất kỳ một tự do tường trình nào cả. Các đối tác thương mại của Việt Nam nên rút ra kết luận tương ứng,” ông Bastard nhấn mạnh.

“Chúng tôi sẽ tiếp tục lên tiếng về nhân quyền Việt Nam và đề cập vấn đề này với các đối tác làm ăn với Việt Nam như EU và Mỹ,” Giám đốc Vận động và Truyền thông của RSF, bà Ewen, cho VOA Việt ngữ biết.

Việt Nam lâu nay nhất mực khẳng định không có gì là bất hợp pháp khi tống giam các nhân vật bị Hà Nội xem là ‘phạm nhân’, là ‘vi phạm luật pháp’, những người mà quốc tế gọi là tù nhân lương tâm, những nhà hoạt động cổ súy cho dân chủ-nhân quyền một cách ôn hòa.

Giám đốc Vận động và Truyền thông của Phóng viên Không biên giới, nói: “Có những quy chuẩn quốc tế rằng dân chúng được quyền loan truyền tin tức và bày tỏ ý kiến một cách tự do, theo điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Chính quyền Việt Nam nên nhớ rằng trong nhiều năm qua, họ xếp gần chót bảng trong Chỉ số Tự do Báo chí của RSF. Nếu họ muốn cải thiện điểm số này, họ nên đối xử với blogger bằng sự tôn trọng, cho phép blogger truyền tải tin tức, vốn là điều rất hữu ích cho dân chúng Việt Nam.”

Cũng lên tiếng về thảm họa môi trường Formosa, tháng 6 năm nay, blogger Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) đã bị Việt Nam tuyên án 10 năm tù về cùng tội danh, ‘tuyên truyền chống nhà nước.’

Luật sư của Mẹ Nấm, ông Võ An Đôn, vừa bị Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên xóa tên chỉ 4 hôm trước phiên phúc thẩm dự kiến diễn ra ngày 30/11 tới đây. Hành động đó, theo RSF, nhằm ngăn không cho luật sư Đôn truyền tải thông tin về vụ án.

Phóng viên Không biên giới cho biết trong khuôn khổ chiến dịch kêu gọi nhân quyền cho người dân Việt Nam (#StopTheCrackdownVN) do RSF và các tổ chức phi chính phủ khác tiến hành nhằm phản đối các vi phạm về tự do báo chí, một phái đoàn vận động hôm 22 và 23/11 đã gặp các thành viên Nghị viện Châu Âu tại Brussels (Bỉ) để thảo luận về số phận của các blogger tại Việt Nam và khả năng Nghị viện Châu Âu có thể ra nghị quyết khẩn về tình trạng Việt Nam.

Trên bảng Chỉ số Tự do Báo chí Thế giới 2017 do RSF thực hiện, Việt Nam xếp gần chót, ở vị trí 175 trên 180 quốc gia được khảo sát.

Image may contain: 1 person, text
 
 

Giải phóng để làm gì

Nguồn:  Honolulu Nguyen
Giải phóng để làm gì
[Giải phóng để làm gì] Ngày 30 tháng 4 sắp tới. Nhà nhà người người suy nghĩ nên đi đâu hay làm gì trong mấy ngày lễ này. Tôi không biết các bạn ở miền Bắc thế nào chứ ở trong Nam số người ăn mừng cái ngày “giải phóng” rất ít. Đa số người, như tôi và những người tôi biết, chỉ coi ngày này là ngày nghỉ mệt, không hơn không kém. Tôi rất thấy làm lạ với cái thuật ngữ “giải phóng.” Giải phóng? Giải phóng ai, giải phóng khỏi cái gì. Ai giải phóng ai.
1. Giải phóng để làm gì khi đất nước tôi phải trải qua một cơn đói chưa từng có trong lịch sử.
2. Giải phóng để làm gì khi hàng triệu gia đình bị tan nát và phá hoại.
3. Giải phóng để làm gì khi hàng trăm ngàn người lính vô tội phải đi tù.
4. Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.
5. Giải phóng để làm gì khi hàng triệu người phải bất chấp mạng sống để trốn chạy khỏi đất nước trên những con thuyền nhỏ bé; và hàng trăm ngàn người phải gọi đáy biển là mộ của mình.
6. Giải phóng để làm gì khi dân tôi phải ăn bo bo và khoai mì để khỏi phải đói.
7. Giải phóng để làm gì khi người Việt Nam đi đâu cũng bị khinh thường và soi mói.
8. Giải phóng để làm gì khi cuộc chiến đã chấm dứt 42 năm rồi nhưng dân tộc vẫn bị chia rẽ.
9. Giải phóng để làm gì hàng trăm ngàn người lại đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc hay đi bán thân mình dưới danh nghĩa “xuất khẩu lao động.”
10. Giải phóng để làm gì khi sau 11 năm thảm họa, đất nước phải bắt đầu trở lại dưới danh nghĩa “Đổi Mới.”
11. Giải phóng để làm gì khi cái lý tưởng của cuộc chiến chưa bao giờ thành công, cuối cùng thì phải áp dựng lý tưởng của địch để phát triển đất nước.
12. Giải phóng để làm gì khi du học sinh đi du học không muốn về và kiều bào thì không muốn giữ quốc tịch.
13. Giải phóng để làm gì khi đi đâu cũng thấy người bán vé số và ăn xin.
14. Giải phóng để làm gì ngày nào cũng có dân oan than khóc vì bị cướp đất hoặc đền bù với giá rẻ mạt.
15. Giải phóng để làm gì chính con cháu của những chiến sĩ giải phóng lại muốn từ bỏ đất nước, vậy cái lý tưởng chiến đấu ngày xưa có nghĩa gì?
16. Giải phóng để làm gì khi chính những thành viên chính trị cũng đang chạy hồ sơ để mua quốc tịch nước ngoài.
17. Giải phóng để làm gì khi bây giờ công lý chỉ là diễn viên hài và luật pháp có thể được mua chuộc bởi đồng tiền.
18. Giải phóng để làm gì khi bây giờ lại kêu gọi các công ty tập đoàn nước ngoài vào nước đầu tư. Chứ không phải ngày xưa đã đánh đuổi họ đi sao?
19. Giải phóng để làm gì khi người Việt Nam chỉ coi đất nước là cái nhà trọ.
20. Giải phóng để làm gì khi gái Việt Nam bây giờ hám ngoại, dân thì sính ngoại, cái gì thuộc về “Tây” cũng được sùng bái ở đất nước này.
21. Giải phóng để làm gì nhà nhà cho con em đi học tiếng Anh, trường quốc tế thì nở rộ như nấm.
22. Giải phóng để làm gì khi giới trẻ chẳng quan tâm tới đất nước và bị ngu đần bởi hệ thống giáo dục.
23. Giải phóng để làm gì khi bây giờ người Bắc Nam vẫn còn chửi nhau là “Bắc Kỳ-Nam Kỳ.”
24. Giải phóng để làm gì khi bây giờ người dân phải ăn đồ hóa chất, ngửi không khí độc hại.
25. Giải phóng để làm gì khi đất nước này ngày càng bị ảnh hưởng và lệ thuộc ngoại bang?
26. Giải phóng để làm gì khi người dân không có tự do và công bằng.
27. Giải phóng để làm gì khi chính những chiến sĩ ngày xưa hy sinh tuổi xuân để giải phóng bây giờ chẳng được gì ngoài tấm bằng khen.
28. Giải phóng để làm gì khi người dân Việt Nam chỉ là công dân hạng hai trên chính đất nước của mình.
29. Giải phóng để làm gì khi đất nước Việt Nam này lại thuộc về người khác mà không thuộc về người dân.
30. Và giải phóng để làm gì để bây giờ chẳng ai còn tin hay tự hào về cái gọi là giải phóng cả.

Như vậy thì giải phóng để làm gì? Vì lý tưởng? Không thể nào. Vì tự do? Càng không thể. Vì dân tộc? Thật vô lý. Vì độc lập? Càng vô lý nữa. Giải phóng để làm gì để bây giờ đất nước Việt Nam ngày đang vỡ nát. Tôi chẳng thấy một điều tích cực nào đến từ cái gọi là giải phóng cả. Vậy ai giải phóng ai và giải phóng để làm gì?
Ku Búa @ Cafe Ku Búa

EU nên gây sức ép yêu cầu Việt Nam thả tù chính trị

EU nên gây sức ép yêu cầu Việt Nam thả tù chính trị

RFA
2017-11-28
 

Hình chụp Thông tấn xã Việt Nam hôm 27/11/2017 phiên tòa xử nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa (giữa) tại tòa án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh.

Hình chụp Thông tấn xã Việt Nam hôm 27/11/2017 phiên tòa xử nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa (giữa) tại tòa án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh.

 AFP
 

Trước ngày Đối thoại nhân quyền Việt Nam – Liên Minh Châu Âu (EU) lần thứ 7 sẽ diễn ra tại Hà Nội vào ngày 1 tháng 12 sắp tới, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch khuyến nghị EU thúc đẩy chính quyền Việt Nam thả các tù nhân chính trị đang bị giam giữ, chấm dứt đàn áp tự do ngôn luận, tự do lập hội, nhóm họp, tự do tôn giáo và tình trạng công an bạo hành.

Trong bản tuyên bố mới phổ biến sáng nay tại Brussels, thủ đô của Vương Quốc Bỉ, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch nhấn mạnh rằng trước các vòng đối thoại nhân quyền, chính quyền Việt Nam thường gia tăng đàn áp, bắt bớ, quản thúc các nhà bất đồng chính kiến, điển hình vào tháng 12 năm 2015, luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài bị bắt khi ông đang trên đường đến gặp phái đoàn nhân quyền EU ở Hà Nội.

Vì thế, ông Brad Adams, Giám đốc Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch yêu cầu EU phải thúc đấy Hà Nội thả ngay luật sư Nguyễn Văn Đài.

Ông Đài hiện vẫn đang bị tạm giam chờ ngày ra tòa.

Bản tuyên bố của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch cũng nhắc lại mới hôm 16 tháng 11 vừa qua, công an Hà Nội đã câu lưu 3 nhà hoạt động xã hội gồm tiến sĩ Nguyễn Quang A, blogger Phạm Đoan Trang, cựu tù nhân lương tâm Bùi Thị Minh Hằng sau khi những người này có cuộc gặp và trao đổi với đại diện EU về vấn đề nhân quyền Việt Nam.

Ngoài ra, năm nay, trước phiên xử phúc thẩm blogger Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ vài ngày, nhà cầm quyền Việt Nam đã khai trừ luật sư Võ An Đôn, người nhân bào chữa cho blogger Mẹ Nấm, với lý do được luật sư Võ An Đôn cho là nhằm ngăn chặn thông tin về phiên tòa.

Cũng cần nói thêm hồi tháng 10 năm 2017, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền lên tiếng nói rằng tình trạng nhân quyền Việt Nam ngày càng tồi tệ, đồng thời nêu bật 15 trường hợp trong số 105 người đang bị giam giữ chỉ vì thực thi các quyền tôn giáo hoặc chính trị.

Các vụ kết án gần đây nhất được nói tới là các trường hợp của blogger Mẹ Nấm 10 năm tù, nhà hoạt động vì quyền lợi người lao động Trần Thị Nga 9 năm tù; Nguyễn Văn Oai 5 năm tù, Phan Kim Khánh 6 năm tù và Nguyễn Văn Hóa 7 năm tù.

Phóng viên không biên giới tiếp tục chiến dịch kêu gọi ngưng đàn áp

Cũng liên quan đến nhân quyền, Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) cùng những tổ chức phi chính phủ (NGOs) đã gặp gỡ với các thành viên của Quốc Hội Châu Âu tại Brussels, Bỉ vào ngày 22 và 23 tháng 11 năm 2017 vừa qua, để thảo luận về số phận của nhiều blogger ở Việt Nam.

Trong thông cáo báo chí phổ biến vào hôm thứ Hai, ngày 27 tháng 11, tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) thông báo ý định tiếp tục chiến dịch kêu gọi “Ngưng đàn áp tại Việt Nam” trước những diễn tiến mới nhất liên quan nhà cầm quyền Hà Nội vi phạm tự do truyền thông.

RSF nhắc đến phiên xử không thông báo trước của Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, diễn ra chỉ vỏn vẹn trong 2,5 giờ đồng hồ vào ngày 27 tháng 11 đối với phóng viên-Blogger Nguyễn Văn Hóa. Thanh niên trẻ, 22 tuổi Nguyễn Văn Hóa bị kết án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước”, theo Điều 88, Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Blogger Nguyễn Văn Hóa bị bắt hồi đầu năm 2017 do đã dùng mạng xã hội Facebook để đưa những thông liên quan thảm họa môi trường biển, do nhà máy Formosa thải độc tố ra biển ở khu vực 4 tỉnh Bắc miền Trung và anh Hóa đã sử dụng thiết bị bay (drone) để ghi hình lại cuộc biểu tình của hơn 20 ngàn người trước cổng công ty Formosa vào tháng 10 năm 2016.

Ông Daniel Bastard, Trưởng văn phòng của RSF tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương nhấn mạnh trong thông cáo báo chí rằng RSF mạnh mẽ lên án bản án không khoan dung đối với Blogger Nguyễn Văn Hóa vì anh Hóa đã đồng ý nhận tội theo như đề nghị của công an là không nhờ luật sư bào chữa cho việc đưa tin tức của mình lên mạng xã hội.

Ông Daniel Bastard khẳng định Việt Nam mạnh tay đàn áp tự do truyền thông và kêu gọi các đối tác thương mại nên có những quyết định thích hợp đối với Chính phủ Hà Nội.

RSF cũng đề cập đến trường hợp Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên rút giấy phép hành nghề của Luật sư Võ An Đôn 4 ngày trước phiên tòa phúc thẩm Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Trong chiến dịch kêu gọi “Ngưng đàn áp tại Việt Nam”, Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) cũng hy vọng Quốc Hội Âu Châu sẽ có giải pháp đối với tình trạng các blogger bị đàn áp tại Việt Nam, trông đợi Quốc Hội Âu Châu đưa ra một bản nghị quyết khần cấp về tình trạng nhân quyền Việt Nam.

Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) xếp hạng Việt Nam  thứ hạng 175 trong số 180 quốc gia về tự do truyền thông trong năm 2017.

Tướng Trung Quốc liên quan tham nhũng tự sát

Tướng Trung Quốc liên quan tham nhũng tự sát

RFA
2017-11-28
Thượng tướng Trương Dương (ngồi giữa). Hình chụp tháng 3/2017.

Thượng tướng Trương Dương (ngồi giữa). Hình chụp tháng 3/2017.

 AFP

Một vị tướng Trung Quốc đã được phát hiện tự sát tại nhà riêng sau khi bị điều tra liên quan đến tham nhũng.

Tân Hoa Xã dẫn nguồn tin từ Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CMC) cho biết thượng tướng Trương Dương, cựu chủ nhiệm Tổng cục Chính trị quân Giải phóng nhân dân (PLA), đã treo cổ tự sát khi chính quyền Bắc Kinh mở cuộc điều tra liên quan đến tham nhũng giữa ông này và hai vị tướng khác đã bị cách chức là Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu.

Kết quả điều tra cho thấy ông Trương đã vi phạm kỷ luật nghiêm trọng và bị nghi ngờ đưa và nhận hối lộ, cũng như sở hữu một khối tài sản lớn không rõ nguồn gốc.

Trang web của Bộ Quốc Phòng Trung Quốc đã đăng tải một bài viết lên án hành động tự tử để thoát tội của ông Trương, gọi đây là một việc làm đáng xấu hổ cho một nhân vật từng có quyền cao chức trọng như ông.

Tướng Trương được bổ nhiệm làm Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị PLA từ năm 2012. Năm 2016, khi Tổng cục Chính trị bị giải thể, ông giữ chức Chủ nhiệm Bộ Công tác chính trị Quân ủy Trung ương.

Trong gần 5 năm triển khai chiến dịch chống tham nhũng của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, hàng loạt cán bộ cấp cao của Tổng cục Chính trị đã bị cách chức và bắt giam do vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, bao gồm hai cựu phó chủ tịch của CMC là Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu. Ông Từ qua đời vào tháng 3/2015 do bệnh ung thư, tướng Quách bị kết án tù chung thân vào tháng 7/2016.

Ngày Xưa tôi đã có…….

Ngày Xưa tôi đã có…….

Tôi đã có dân BẮC KỲ như thế truoc 1950 ….

Tôi đã viết rất nhiều về Bắc Kỳ, chửi có, khen có, trách có và vừa đấm vừa xoa cũng có. Nhưng khác với những lần trước, đây sẽ là một bài rất nhẹ nhàng và thơ mộng. Tôi biết, mới đọc tới đây thì bạn nghĩ tôi sẽ châm biếm cái gì đó về Bắc Kỳ hay chửi xéo gì đó. Nhưng tôi cam đoan, tôi không hề. Tôi muốn các bạn nghe về dân Bắc Kỳ ngày xưa.

Ngày xưa, tôi đã có dân Bắc Kỳ thanh lịch.

Họ là những người rất tế nhị và coi trọng lễ nghĩa. Cái gì cũng phải thưa bác, thưa chị ạ. Lời nói của họ thì đầy văn chương nghe sướng cả tai. Họ không hề biết nói tục. Nếu phải nói tục thì nói nặng nhất sẽ những câu văn chương bóng gió. Thậm chí nếu bạn nghe họ chửi thì bạn sẽ nghĩ họ đang khen bạn.

Ngày xưa, tôi đã có dân Bắc Kỳ thật thà.

Họ không hề biết nói dối và họ căm ghét ai nói dối. Ông bà đã dạy “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Hồi đó ai gian dối sẽ bị khinh bỉ và coi là nỗi nhục cho gia đình.

Ngày xưa, tôi đã có dân Bắc Kỳ vô cùng tế nhị.

Cái gì cũng dạ vâng ạ, cho em xin, cảm ơn bác ạ. Họ thường xuyên nói những lời khen nghe mát cả lòng như “cái Thư, bé Tuyết của nhà Bác xinh và ngoan, đúng là mẹ nào con nấy ”.

Ngày xưa, tôi đã có dân Bắc Kỳ trí thức. Họ là những người được giáo dục trong môi trường song ngữ trong các ngôi trường của Pháp. Họ có thể nói tiếng Việt, Anh và Pháp. Họ được xem là tầng lớp tinh hoa của xã hội, là những người ai cũng nhìn theo để học hỏi.

Ngày xưa, tôi đã có – trước 1950 – một Hà Nội that xinh đẹp.

Người dân ở đó được mệnh danh là Dân Tràng An. Như câu: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, 
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”.

Người Hà nội ngày xưa là tấm gương để mọi người học hỏi. Vì Hà Nội không chỉ là thủ đô chính trị mà còn lại thủ đô của văn hóa, học thuật và nghệ thuật của cả nước.. Nên vì vậy người Hà Nội cũng mang trong mình tư duy nghệ thuật mang đậm chất Ta và Tây.

Ngày xưa, tôi đã có những cô gái Bắc Kỳ xinh như mộng.

Với vóc dáng như tiên nữ, đôi mắt đen huyền bí và giọng nói ngọt như đường – họ đã làm say đắm bao nhiêu chàng trai Thủ Đô và Tứ Xứ. Cái câu quen thuộc “dạ vâng ạ” cũng đủ để làm mát lòng bất cứ một trai tim thép nào. Nếu bạn không rung động trước một cô gái Hà Nội thì bạn chỉ có thể là một con người làm bằng sỏi đá.

Ngày xưa, tôi đã có những thi sĩ Bắc Kỳ tài ba.

Ôi Nguyễn Bính, ôi Xuân Diệu, ôi Hồ Dzếnh, TTKH … Tới bây giờ những bài thơ tình của họ vẫn còn và in đậm trong lòng tôi. Tôi rất thích câu cổ điển của Xuân Diệu:

“Yêu là chết ở trong lòng một ít, 
vì mấy khi yêu mà chắc được yêu, 
cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu, 
người ta phụ hoặc thờ ơ chả biết”.

Và vô số những câu và bài thơ lãng mạn khác nữa …

Ngày xưa, tôi đã có dân Bắc Kỳ là những người Công Giáo ngoan hiền.

Họ yêu Chúa và không ngần ngại nói lên điều đó. Mỗi sáng Chủ Nhật tôi sẽ nghe tiếng chuông nhà thờ và người người và nhà nhà đi lễ và ra về bất chấp nắng mưa.

Nhà thờ đối với họ không chỉ là một nơi để tôn vinh Chúa mà còn là một nơi để tụ họp gia đình và gặp gỡ bạn bè… Họ là những người chân thành của Chúa.

Ngày xưa – trước 1950

Tôi đã có dân Bắc Kỳ khi nghe tôi gọi họ là “Bắc Kỳ” thì cười tự hào. Đối với họ từ Bắc Kỳ chẳng mang hàm ý tiêu cực hay kỳ thị gì cả.

Ngày xưa, tôi đã có dân Bắc Kỳ khiến tôi không lo sợ, căm ghét hay canh chừng vì tôi tin tưởng họ tuyệt đối. Họ thật thà, tử tế và tế nhị thì có gì để sợ hay ghét chứ ?

Đó ngày xưa, tôi đã có những anh chị em Bắc Kỳ như thế. *** Nhưng tôi rất buồn vì bây giờ đã không còn như thế nữa. Tôi rất tiếc, đau xót vì bây giờ sự tốt đẹp, tử tế đó đã chết đi.

Tôi rất cay đắng vì sự thanh lịch, dịu hiền, ngọt ngào của họ đã không còn tồn tại. Và hơn nữa, tôi cảm thấy đau lòng khi những điều tôi nói trên chỉ là quá khứ khó lòng quay trở lại.

Ngày xưa – trước 1950 – tôi đã có những người bạn Bắc Kỳ như thế … và giờ:

“Những người muôn năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ” Vũ Đình Liên…

Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: 1 person, smiling, sitting
Image may contain: 2 people, people standing, child, tree and outdoor
Image may contain: 1 person, hat, closeup and outdoor
+4
 
 

Hiện tại Công Ty Formosa vẫn cứ hoạt động và Xả Thải Trộm ra cả Môi Trường Biển và Môi trường Không khí

Chuong Tieng shared Hùng Nguyễn‘s post.

 

Image may contain: ocean and text
 

Hùng Nguyễn added a photo and 2 videos — with Đỗ Việt Trinh and 8 others.

Xin Cộng đồng mạng cùng lên tiếng

Hiện tại Công Ty Formosa vẫn cứ hoạt động và Xả Thải Trộm ra cả Môi Trường Biển và Môi trường Không khí

Thông tin cập nhật từ người dân sống xung quanh Công Ty này họ cho biết rằng..
+ kể từ khi Cty này hoạt động và xả khói độc lên bầu trời hằng ngày..cho tới nay họ không thể chịu đựng được MÙI KHÓI cực độc đó làm cho họ sống không bằng chết nó có mùi rất thối cực độc.. các công nhân làm trong Cty Formosa này họ điều nghỉ việc vì không thể chịu được Khí Độc đó và có nguy cơ bị bệnh UNG THƯ cao vì nhiễm khí độc của Cty này…

+ Suốt mấy tháng nay và nhất là trong năm nay đa số rất nhiều người dân nơi đây phản ánh việc Cty Formosa ngày đêm xả thải làm ô nhiễm môi trường không khí trong lành tại đây..
+ Trong khi Bộ TN & MT về kiểm tra theo định kỳ thì Cty này ngưng xả thải nhưng tiếp sau đó Cty này lại tiếp tục cứ xả thải bình thường và không có ý định ngưng xả thải..

(Video được người dân cung cấp – video 1 là cty Formosa xả khí độc – video 2 là doanh nghiệp của Trung Quốc chế biến nhựa xả thải trộm)

P/s: mong cộng đồng cùng chúng tôi lên tiếng và phản đối việc làm của Cty Formosa

+ Người Việt hãy thức tỉnh đại dịch Ung Thư đã trước mặt.
+ Chúng tôi muốn môi trường sống không bị nhiễm độc.
+ Chúng tôi muốn thở Formosa cút khỏi Việt Nam
+ Formosa 70 năm xả thải ra môi trường biển và không khí thì chúng tôi sống sao.?