NĂM BỔN MẠNG… Ha Ha

Hoa Kim Ngo shared Lê Công Định‘s post.
 

NĂM BỔN MẠNG… Ha Ha

 
Image may contain: one or more people, people sitting, motorcycle and outdoor
Image may contain: one or more people, motorcycle and outdoor
Lê Công Định added 2 new photos.Follow

 

Năm bổn mạng

Sáng mùng một Tết tôi xuất hành đi chúc Tết mẹ già và bà con họ hàng theo thông lệ hàng năm của gia đình, thì đã thấy một anh chàng áo carô xanh nhạt lấp ló, nhảy ra nhảy vào.

Trên đường đi, anh chàng ấy cứ bám theo sau lưng, thỉnh thoảng giả vờ chạy vượt lên phía trước như bao người vô tình chạy cùng tuyến, lúc nhanh lúc chậm.

Anh chàng này mới theo dõi tôi lần đầu nên còn phải giả vờ như thế, chứ các anh chàng trước đây thì đã quen nhau quá, nên cứ công khai đi theo sau mà chẳng cần vờ vĩnh.

Mùng một là ngày Tết cổ truyền của dân tộc, ai nấy đều muốn quây quần bên người thân, mà các anh lại khổ nhọc theo dõi tôi từ sáng sớm, nên mới nói nghề an ninh rõ ràng khó nhọc hơn so với các nghề kiếm cơm khác. Mậu Tuất quả thật là năm bổn mạng của nghề này vậy!

Tôi tự hỏi vì sao mùng một Tết mà mình lại bị theo dõi sát sao như thế, thì sực nhớ hôm nay là ngày 16 tháng 2. Hóa ra họ sợ tôi xuống đường tưởng niệm 39 năm ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam, 17/2/1979.

Nghĩ thấy buồn, trong khi kẻ thù long trọng kỷ niệm ngày họ “dạy cho Việt Nam một bài học” mà chẳng cần đếm xỉa đến phép tắc ngoại giao, cũng như 16 chữ vàng, thì đảng và nhà cầm quyền Việt Nam lại cứ mải mê đội 16 chữ vàng lên đầu, nên sợ mất lòng kẻ thù phương Bắc đến mức vào ngày Tết vẫn tung lực lượng an ninh theo dõi, lùng sục và chặn giữ công dân nào muốn tưởng niệm ngày đau buồn đó của tổ quốc.

16 chữ vàng thật chẳng khác gì một khúc xương mà thằng Chệt bán thịt ở chợ quăng cho con chó trung thành của mình, khiến nó cứ vồ vập, mân mê, liếm láp, mà lòng vừa rưng rưng biết ơn, vừa ớn ớn sợ ông chủ lấy mất khỏi tay mình bất cứ lúc nào.

Mậu Tuất quả nhiên cũng là năm bổn mạng của đảng cầm quyền và nhà cầm quyền này vậy. Cho nên chắc rồi sẽ có nhiều lễ hội diễn ra năm nay, để rồi xem!

Hội nghị Thành Đô và tình thế ngoại giao Việt Nam

Hội nghị Thành Đô và tình thế ngoại giao Việt Nam

td

Nguồn: Elliott, David W.P., 2012, Changing Worlds: Vietnam’s Transition from Cold War to Globalization (pp. 112-116). Oxford University Press.

Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Mùa hè năm 1990, những biến chuyển bắt nguồn từ những sự kiện trong năm trước đó đã bắt đầu làm thay đổi các động lực của ngoại giao quốc tế. Hồi ký của Trần Quang Cơ về giai đoạn rất quan trọng trong quá trình bình thường hóa quan hệ Việt-Trung đã minh họa đầy đủ sự chuyển dịch này. Trong khi Bộ Chính trị (Việt Nam) vẫn tiếp tục tranh luận xem nên cố gắng đạt được thỏa thuận với Trung Quốc dựa trên ý thức hệ chung (tức “giải pháp đỏ” [cho vấn đề Campuchia]) hay là nên tham gia vào giải pháp ngoại giao với kết quả khó dự đoán hơn thông qua Liên Hợp Quốc, tức là sẽ bao gồm cả Hoa Kỳ và ASEAN, ông Cơ đã xin ý kiến ông Phạm Văn Đồng, lúc đó là “cố vấn” Ban chấp hành Trung ương Đảng. Ông Đồng nói với ông Cơ đầu tháng 8 năm 1990, “Phải dám chơi với Liên Hợp Quốc, với Hội đồng Bảo an, với Mỹ và phương Tây. Cần tranh thủ nhân tố Mỹ trong tình hình mới… Đề án về lý thuyết thì tốt nhưng làm sao thực hiện được… Không nên đặt yêu cầu quá cao ‘giữ vững thành quả cách mạng (Campuchia)’… Đi vào tổng tuyển cử bạn giành 50% là lý tưởng.”

Không lâu sau cuộc trò chuyện này, Trung Quốc bất ngờ gửi lời mời khẩn tới Thủ tướng Đỗ Mười (không lâu sau thay thế Nguyễn Văn Linh làm TBT) và Phạm Văn Đồng tới gặp tại Thành Đô xa xôi (phía Trung Quốc nói cần họp ở đó để dễ giữ bí mật) để tham gia vào một nỗ lực giải quyết vấn đề Campuchia và đạt được bước đột phá trong việc bình thường hóa quan hệ Trung – Việt. Điều này là rất bất ngờ do đến thời điểm đó Trung Quốc vẫn kiên quyết khẳng định rằng vấn đề Campuchia phải được giải quyết theo ý Trung Quốc trước khi có thể đàm phán bình thường hóa quan hệ.

Phân tích của Trần Quang Cơ là Trung Quốc giờ phải thay đổi lập trường do ưu tiên hàng đầu của họ là phát triển kinh tế đã bị cản trở bởi các biện pháp trừng phạt sau vụ Thiên An Môn.

Ngoại giao được tăng tốc bởi các bên khác (bao gồm Mỹ, Nhật, và ASEAN) và việc mất đi yếu tố chính giúp đoàn kết lập trường của Trung Quốc với ASEAN (việc Việt Nam đóng quân ở Campuchia), cùng với mối lo ngại ngày càng tăng của ASEAN về ý đồ của Trung Quốc trong khu vực, đang làm đe dọa đến khả năng kiểm soát kết quả giải quyết vấn đề Campuchia của Trung Quốc – từ đó dẫn tới việc Bắc Kinh có động lực muốn nhanh chóng đạt được thỏa thuận với Việt Nam.

Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng dẫn đầu phái đoàn Việt Nam tới Thành Đô vào đầu tháng 9 năm 1990, đáng chú ý là không có Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, vốn được Bắc Kinh xem là người cương quyết chống Trung Quốc. Trong các cuộc họp của Bộ Chính trị ông Thạch đã lên tiếng phản đối cả “giải pháp đỏ” ở Campuchia và việc đánh cược mọi con bài ngoại giao của Hà Nội dựa trên lợi ích chung giữa Việt Nam và Trung Quốc trong việc chung sức “bảo vệ chủ nghĩa xã hội,” như Nguyễn Văn Linh và một số lãnh đạo Bộ Chính trị khác ủng hộ.

Lập trường của ông Thạch đã suy yếu do không thể chứng minh bất kỳ kết quả nào thu được từ “lá bài Mỹ.” Cuối cùng, giới lãnh đạo Đảng đã quyết định gạt bỏ ông Thạch vốn gay gắt chống Trung để xoa dịu Bắc Kinh.

Bất chấp những chỉ dấu mơ hồ từ phía Trung Quốc rằng Đặng Tiểu Bình sẽ tham dự hội nghị Thành Đô (để thuyết phục Phạm Văn Đồng tới dự và tranh thủ thâm niên và uy tín của ông vào dịp này), Đặng đã không xuất hiện, và Giang Trạch Dân cùng Lý Bằng là người đại diện cho Trung Quốc. Sau này Võ Văn Kiệt cho rằng đây là một sự xúc phạm cố ý đối với Việt Nam, và phái đoàn Việt Nam đã “sập bẫy” bằng cách gửi đến một nhà lãnh đạo cấp cao mà Trung Quốc không đáp lại tương xứng.

Phái đoàn Việt Nam nhanh chóng phát hiện ra phía Trung Quốc không hề quan tâm đến “giải pháp đỏ” hay bất kỳ hình thức liên minh ý thức hệ nào với Việt Nam. “Tình hình quốc tế hiện nay nếu để hai đảng cộng sản bắt tay nhau là sách lược không có lợi cho chúng ta,” phía Trung Quốc nói. Dù miễn cưỡng viện dẫn sự đoàn kết ý thức hệ trong việc nuôi dưỡng mối quan hệ liên đảng giữa các phe phái cộng sản đối lập tại Campuchia, nhưng Trung Quốc vẫn qua mặt Bộ Ngoại giao có xu hướng chống Trung Quốc của Việt Nam để làm việc trực tiếp với Ban Đối ngoại Trung ương ĐCSVN. Với việc Trung Quốc nhấn mạnh việc duy trì quan hệ với Việt Nam chủ yếu là trên cơ sở phi ý thức hệ giữa hai nhà nước, lẽ ra hoạt động ngoại giao giữa hai nước nên được thực hiện thông qua các kênh liên lạc của chính phủ thay vì các kênh đảng. Điều này cho thấy Trung Quốc chỉ viện đến sự đoàn kết giữa hai đảng khi nào tình hình phù hợp với lợi ích riêng, và tiếp tục khước từ lời kêu gọi của Việt Nam là thay thế Liên Xô làm “thành trì xã hội chủ nghĩa” trong một thế giới đang thay đổi.

Gọi hội nghị Thành Đô là một thất bại ngoại giao đối với Việt Nam, Trần Quang Cơ cho rằng lý do chính là Việt Nam đã tự huyễn hoặc mình bằng cách bám vào niềm tin rằng Trung Quốc có quan tâm đến một liên minh ý thức hệ để chống lại âm mưu “diễn biến hòa bình” của các nước đế quốc nhằm lật đổ các nước cộng sản còn lại. Sự sụp đổ của những nỗ lực thất bại nhằm đạt được một “giải pháp đỏ” là bước quan trọng cuối cùng dẫn tới vai trò ngày một phai nhạt của bóng ma “diễn biến hòa bình” vốn được các phần tử bảo thủ của Việt Nam lấy làm cái cớ để phản đối các lực lượng theo xu hướng hội nhập của một hệ thống hậu Chiến tranh Lạnh đang toàn cầu hóa.

Như xát muối vào vết thương, Trung Quốc hân hoan tiết lộ nội dung hội nghị cho Hun Sen và một loạt các bên khác rằng các nhà lãnh đạo Việt Nam đồng ý chấp nhận cho các thế lực chống Hun Sen chiếm ưu thế trong chính phủ liên minh – trên thực tế là bán đứng phe được Việt Nam bảo trợ vốn đang là thế lực thống trị ở Campuchia trong thời gian đó. Một trong những mục tiêu của việc tiết lộ cuộc đàm phán được cho là bí mật này là nhằm xây dựng một hình ảnh Việt Nam tráo trở và không đáng tin cậy với đồng minh, đồng thời gây chia rẽ trong giới lãnh đạo Việt Nam. Trong vấn đề này Trung Quốc đã thành công: trong một cuộc họp Bộ Chính trị giữa tháng 5 năm 1991, Phạm Văn Đồng bày tỏ ân hận vì bị đẩy vào ủng hộ một chính sách không khôn ngoan. Thủ tướng Đỗ Mười cũng lấy làm tiếc về kết quả, với lý do nó sẽ khiến Việt Nam trở thành người bạn không đáng tin cậy trong con mắt các đối tác. Nguyễn Cơ Thạch cũng nói với TBT Linh rằng ông đã mắc một sai lầm nghiêm trọng.

Vào ngày Quốc khánh mùng 2 tháng 9 năm 1990, một ngày trước khi diễn ra hội nghị bí mật giữa Việt Nam và Trung Quốc tại Thành Đô, bài phát biểu của Thủ tướng Đỗ Mười nhân dịp này đã ghi nhận lời kêu gọi của Lý Bằng rằng “hai nước láng giềng” (không phải “hai bên đồng chí”) cần khôi phục quan hệ bình thường và tìm một giải pháp chính trị cho vấn đề Campuchia. Ông Mười nhắc lại sự hỗ trợ của Liên Xô và Trung Quốc cho Việt Nam trong thời kỳ đấu tranh vũ trang, và nói rằng “Trong công cuộc đổi mới của đất nước ngày nay, sự giúp đỡ của bạn bè quốc tế có ý nghĩa rất quan trọng.”

Một ý nghĩa của điều này là Việt Nam có dấu hiệu đang chuyển từ những bước đi địa chính trị trên bàn cờ toàn cầu sang phát triển kinh tế – trong quá trình đó việc bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc sẽ có lợi, nhưng không sống còn như trong lĩnh vực chiến lược. Trước đó trong bài phát biểu của mình, Đỗ Mười nói, “Tình hình quốc tế đang diễn biến hết sức phức tạp. Khủng hoảng ở các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu rất nghiêm trọng, không phải là không có tác động đáng kể đến công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Các thế lực thù địch đang tiến hành nhiều hoạt động chống phá sự nghiệp phát triển và bảo vệ Tổ quốc của nhân dân ta.”

Như một chỉ dấu nữa cho thấy quan điểm của giới lãnh đạo Việt Nam về bản chất của quan hệ quốc tế đang thay đổi, Đỗ Mười vạch ra những đường nét rộng lớn của hiện tượng sau này được gọi là “toàn cầu hóa.” “Cuộc cách mạng khoa học công nghệ và xu thế quốc tế hóa nền kinh tế thế giới đang cho người dân thế giới nhiều cơ hội lớn để phát triển.” Thừa nhận rằng “đã có nhiều sai lầm” trong chính sách kinh tế “trong nhiều năm,” ông Mười nói rằng “Hiện nay chúng ta phải đối mặt với thực tế là mức sống và trình độ phát triển của nhân dân ta đang quá thấp. Đây là tình hình bức bách và thách thức lớn đối với nhân dân ta.”

Động lực cho sự nhượng bộ ở Thành Đô nhằm bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc vừa là chính sách thực dụng (bù đắp cho sự thiếu hụt hỗ trợ từ Liên Xô và thừa nhận thực tế là vị thế chiến lược của Trung Quốc đã cải thiện) vừa mang tính ý thức hệ (duy trì và tăng cường số lượng giảm sút của các nước cộng sản nòng cốt). Bài phát biểu tháng 9 năm 1990 của Đỗ Mười, một bản chi tiết hơn của bài phát biểu tháng 12 năm 1989, cũng cho thấy Việt Nam đã cố gắng suy tính những tác động của quan hệ quốc tế trong kỷ nguyên mới, trong đó cả chính sách (địa chính trị) thực dụng và các yếu tố ý thức hệ đều không mang tính quyết định trong việc giải quyết vấn đề cấp bách nhất của Việt Nam, đó là sự lạc hậu về kinh tế. Ở thời điểm đó, giải thoát khỏi gánh nặng Campuchia và tìm cách thỏa hiệp với Trung Quốc để Việt Nam có thể tập trung phát triển là điều cần thiết.

Mặc dù phái đoàn Việt Nam ở Thành Đô đã đưa ra sự nhượng bộ lớn là chấp thuận đề xuất của Trung Quốc vốn có thể làm nghiêng cán cân sang hướng có lợi cho các đối thủ của Hun Sen, nhưng Nguyễn Văn Linh và Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh đã bay tới Phnom Penh và cố gắng thuyết phục Hun Sen đồng ý hợp tác với các lực lượng Pol Pot, do bức tranh toàn cảnh là các nước đế quốc đang cố gắng tiêu diệt chủ nghĩa xã hội, và Campuchia có thể tự cứu mình bằng cách đạt được hòa giải giữa phe cộng sản của Hun Sen và phe Khmer Đỏ. Nguyễn Văn Linh nói với lãnh đạo Campuchia, “Phải thấy giữa Trung Quốc và đế quốc cũng có mâu thuẫn trong vấn đề Campuchia. Ta phải có sách lược lợi dụng mâu thuẫn này. Đừng đấu tranh với Trung Quốc đến mức xô đẩy họ bắt tay chặt chẽ với đế quốc.” Lập luận này được Lê Đức Anh mở rộng thêm: “Mỹ và phương Tây muốn cơ hội này để xóa cộng sản. Nó đang xóa ở Đông Âu. Nó tuyên bố là xóa cộng sản trên toàn thế giới. Rõ ràng nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh này là Trung Quốc.” “Giải pháp đỏ” vẫn còn trong tâm trí hai nhà lãnh đạo đảng và quân đội này của Việt Nam, nhưng khi không có sự ủng hộ của Trung Quốc, giải pháp này đành chịu thất bại.

“Giải pháp đỏ” cũng làm đồng minh Campuchia của Việt Nam trở nên xa lánh. Đại sứ Việt Nam thông báo rằng sau cuộc họp này thái độ của Hun Sen đối với Việt Nam đã thay đổi – điều này cuối cùng dẫn đến cảnh Đại sứ Ngô Điền “đơn độc” buộc phải chứng kiến sự tan rã của Đảng Cộng sản Campuchia. Kết cục là Việt Nam không còn nước cộng sản nào bảo trợ cho mình, và cũng không còn nước cộng sản nào để mình bảo trợ nữa. Trần Quang Cơ có lẽ đã không đơn độc khi kết luận rằng hội nghị Thành Đô là “vết nhơ về ngoại giao của Việt Nam.” Việt Nam đã không chỉ bộc lộ mong muốn theo đuổi một chính sách lạc hậu dựa trên sự đoàn kết ý thức hệ với Trung Quốc, mà sự tiết lộ ranh mãnh của Trung Quốc về thất bại của Việt Nam trong việc đạt được một “giải pháp đỏ” và sự phản bội người đồng minh của mình đã làm suy yếu nỗ lực đa dạng hóa chính sách và mở rộng không gian đối ngoại của Việt Nam. Lập trường của Trung Quốc đã biến việc đa dạng hóa chính sách đối ngoại trở thành con đường ngoại giao khả thi duy nhất thay thế cho sự phụ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc.

Ngay cả cuốn hồi ký thẳng thắn của Trần Quang Cơ về hội nghị Thành Đô giữa các nhà lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc cũng không đề cập đến một đề xuất đi xa hơn vấn đề Campuchia của Trung Quốc. Một tờ báo Anh dẫn nguồn tình báo phương Tây cho rằng Trung Quốc đã đề nghị cung cấp cho Việt Nam các loại hàng hóa cơ bản mà nay Liên Xô không còn có thể cung cấp, và trả lại một phần đáng kể quần đảo Trường Sa (khu vực có trữ lượng dầu lửa tiềm năng). “Để đổi lại, Trung Quốc đề nghị Hà Nội ‘điều phối’ – nói cách khác là điều chỉnh theo hướng lệ thuộc – chính sách đối ngoại của Việt Nam theo chính sách của Bắc Kinh. “Hà Nội đã tiến rất gần [đến việc chấp nhận],” theo một nguồn tình báo ở Bangkok. “Và đó là điều thực sự làm tôi ngạc nhiên, chứ không phải là lời từ chối cuối cùng của họ. Củ cà rốt giơ ra trước mặt Hà Nội là rất lớn, và họ đã phải suy đi nghĩ lại trước khi khước từ toàn bộ. Nó cho thấy Việt Nam đã tuyệt vọng đến mức nào.” Trên thực tế, vị thế chiến lược xấu đi của Việt Nam đã nhanh chóng buộc nước này phải miễn cưỡng chấp nhận vai trò cửa dưới mà Trung Quốc đề nghị – ngay cả khi không còn những củ cà rốt.

David W. P. Elliott là giáo sư ngành quản trị và quan hệ quốc tế tại Pomona College. Tựa đề bài viết do Nghiencuuquocte.net tự đặt.

“Biết rồi, nói mãi, khổ lắm”, độc đảng, độc tài toàn trị thì… cứ nói bao nhiêu cũng “vũ như cẩn “.

“Biết rồi, nói mãi, khổ lắm”, độc đảng, độc tài toàn trị thì… cứ nói bao nhiêu cũng “vũ như cẩn “.

Người ta vào đảng CSVN để làm gì ?

Nếu không phải để có ghế, có vị trí để có quyền, kiếm lợi … thì họ có vào ĐCSVN và các tổ chức đoàn thể của đảng nữa không?

Độc đảng, và hàng năm kêu gọi, cả nước thi đua phấn đấu tăng, vượt chỉ tiêu kết nạp đảng (CS), đoàn… chính là nguyên nhân làm phình to bộ máy ăn lương, kiếm chác từ ngân sách và nhũng nhiễu doanh nghiệp, nhũng nhiễu người dân lương thiện.

Nếu Tam quyền phân lập, Tư pháp, Quân đội, Công an… không đảng phái; Tự do lập hội, lập đảng, lập các tổ chức dân sự độc lập và tự lo chi phí tài chính, thì những kẻ đạo đức giả “thề vào đảng CS để cống hiến cho đất nước nhiều hơn” liệu còn muốn chui vào đảng CS, tức là họ còn ào ạt, chen lấn, tìm cách đút lót, luồn lách để mong chui kỳ được vào BỘ MÁY độc quyền kiếm chác lợi quyền do đảng CS độc quyền lãnh đạo nữa không?

Chỉ có thay đổi thể chế chính trị, VN mới mong giảm biên chế, và chống tham nhũng từ gốc và hiệu quả.

TPO:…Nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược Phát triển – Bộ KH&ÐT, TS Lưu Bích Hồ: Ðẩy mạnh tinh giản bộ máy

Năm qua, hệ thống luật pháp đã được xây dựng và ban hành đầy đủ hơn, đó là nền tảng của thể chế kiến tạo. Các chỉ đạo của Chính phủ với giảm thiểu điều kiện kinh doanh, thủ tục hành chính, giảm chi phí cho DN, qua đó cải thiện môi trường đầu tư kinh doanh. Thành quả rõ nhất là tăng trưởng, số DN thành lập mới tăng mạnh, xếp hạng cạnh tranh quốc gia tiếp tục tăng, quan hệ giữa Chính phủ với DN có bước tiến mới.

Năm 2018 phải thực hiện xử lý căn bệnh trầm kha của hệ thống là tinh giản bộ máy. Với các nước hiện đại, bộ máy được phân định rạch ròi vị trí công việc của từng người làm gì, trách nhiệm ra sao, giải trình thế nào. Còn ta không làm được, thậm chí bộ máy cứ phình mãi ra, vì ai cũng muốn có quyền lực, vị trí để chia ghế, chia lợi ích.

Bắt mạch kinh tế Việt Nam 2018 – ảnh 5

Đến nay, tinh giản bộ máy còn chịu thách thức lớn hơn cả chống tham nhũng. Vì chống tham nhũng là đánh vào tội phạm, tội đã bị lên án, có khung luật pháp nên được mọi người đồng tình. Nhưng bộ máy là lợi ích, quyền lực, vị trí của rất đông người, từ lãnh đạo tới nhân viên, ai cũng bị đụng chạm, khó ai có thể tự lấy đá ghè chân mình. Nếu không có biện pháp quyết liệt từ trên xuống, từ trong ra ngoài sẽ không làm được. Với tư nhân, nếu anh không làm việc hiệu quả sẽ bị cho nghỉ ngay vì ảnh hưởng cả đơn vị, nhưng nhà nước thì tập thể chịu, ngân sách chịu nên chẳng ai chịu. Như thời tôi còn làm Viện trưởng, năm nào cũng đặt mục tiêu tinh giản biên chế. Có một số người không có tác dụng với công việc, thậm chí còn cản trở công việc, cản trở người khác, muốn bỏ đi mà không tài nào làm được. Sau đó, tôi nghĩ ra cách cho họ đi học.
….
https://www.tienphong.vn/…/bat-mach-kinh-te-viet-nam-2018-1…

Image may contain: 1 person, text

Thái Nguyên: Khởi tố, bắt tạm giam một người theo điều 258

Huỳnh Phi Long shared Amy Truc Tran‘s post.
 
 
 
Image may contain: 3 people, text
Amy Truc TranFollow

 

Thật sự thì Đảng, nhà nước…không cần bôi…cũng đã nhọ.
—————————————————–
Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên đã khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Nguyễn Văn Trường (42 tuổi, trú tại tổ 3, phường Phú Xá, thành phố Thái Nguyên) về hành vi lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước…

Kết quả điều tra xác định: Từ tháng 6 năm 2017, Nguyễn Văn Trường đã lợi dụng quyền tự do dân chủ trong việc khiếu nại tố cáo, quay các video clip, viết bài phát tán trên mạng xã hội Facebook với nội dung bôi nhọ, hạ uy tín, vu khống, công kích, xúc phạm một số cá nhân, cơ quan Nhà nước làm công tác tố tụng ở Trung ương và trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên.

Hiện vụ việc đang được tiếp tục, điều tra.

http://www.tapchinhanquyen.com/…/thai-nguyen-khoi-to-bat-ta…

Ăn Tết bằng xương máu Mậu Thân thì hòa giải, hòa hợp với ai?

 

Ăn Tết bằng xương máu Mậu Thân thì hòa giải, hòa hợp với ai?

15-2-2018

Người dân Huế bị thảm sát trong Tết Mậu Thân. Ảnh: internet

Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã tự tay bóp cò súng vào đầu khi mở tiệc liên hoan mừng “chiến thắng Mậu Thân 50 năm” mà mồm vẫn bô bô kêu gọi người Việt bỏ nước ra đi từ sau 30/04/1975 hãy “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai vì mục tiêu phát triển chung của cả dân tộc”.

Đây là một bằng chứng nữa chứng minh người Cộng sản luôn luôn nói một đảng làm một nẻo và lươn lẹo có truyền thống.

Họ cũng đã quên lời nói của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt năm 2005 vào dịp kỷ niệm 30 năm kết thúc chiến tranh: “Lịch sử đã đặt nhiều gia đình người dân miền Nam rơi vào hoàn cảnh có người thân vừa ở phía bên này, vừa ở phía bên kia, ngay cả họ hàng tôi cũng như vậy. Vì thế, một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là một vết thương chung của dân tộc cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm nó thêm rỉ máu”. (Phỏng vấn của báo Quốc tế số ra ngày 31/3/2005)

Vậy thì khi có những cái đầu Lãnh đạo “sỏi đá nhiều hơn óc thịt” muốn lấy máu xương Mậu Thân 1968 của đồng bào miền Nam để sắp cỗ mừng Xuân Mậu Tuất 2018 thì họ có mục đích gì ngoài việc “lại tiếp tục làm nó thêm rỉ máu”?

MIỆNG LƯỠI HỔ MANG

Là người Việt Nam, ai cũng nhớ về cội nguồn dân tộc, ông bà, tổ tiên, dòng họ, chòm xóm và bạn bè, thầy cô mỗi khi Tết về. Nhưng ngoài những người còn sống, truyền thống dân tộc còn dạy chúng ta không quên người chết vì trong số họ, có cả những người đã hy sinh cho ta được sống sau 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn do đảng Cộng sản Việt Nam chủ động và nuôi dưỡng.

Trong số những nạn nhân của cuộc chiến, kinh hoàng, bi thảm và tàn ác nhất là những người bị quân Cộng sản giết không nương tay khi họ tấn công vào cố đô Huế Tết Mậu Thân năm 1968.

Số người này được ước tính từ 5,000 đến 6,000 người chết và mất tích trong 25 ngày đêm thành phố Huế nằm trong tay lực lượng Cộng sản. Họ bị quân đội miền Bắc và tay sai nằm vùng coi là “kẻ thù của cách mạng” và “có nợ máu với nhân dân” nên phải bị tiêu diệt gồm Quân nhân, Cảnh sát, Công chức và đảng viên các đảng chính trị. Số còn lại là các Nhà tu hành, viên chức làng xã, một số Bác sỹ Việt Nam và nước ngoài và dân thường chưa hề ám hại ai.

Tất cả những người này đã bị quân Cộng sản thảm sát bằng nhiều hình thức, kể cả chôn sống hay đập đầu cho chết vì muốn tiết kiệm đạn để chiến đấu.

Phiá Cộng sản miền Bắc chối biến không nhúng tay vào máu người cố Đô Huế mà đổ tội cho máy bay, đại bác và Quân đội Việt Nam Cộng hòa và Hoa Kỳ.

Bằng chứng trong cuốn phim tài liệu dài 12 tập “Mậu Thân 1968”, được nhà nước đầu tư và đã chiếu trên đài Truyền hình Việt Nam từ ngày 25 tháng 01 năm 2013, Nhà Đạo diễn (Bà) Lê Phong Lan (chủ Hãng phim Bản sắc Việt) đã mồm loa mép giải rằng: “Cái gọi là “cuộc thảm sát đẫm máu” chỉ là đòn tâm lý chiến mà Mỹ dựng lên, thực tế Huế đã bị bom Mỹ phá hủy làm nhiều thường dân chết cùng với quân giải phóng và lính Mỹ”.

Nhưng điêu ngoa cách mấy cũng không thoát được lưới Trời lồng lộng.

Đã có hằng hà sa số nhân chứng và tài liệu chứng minh hành động sát nhân của quân Cộng sản ở Huế Mậu Thân và khắp miền Nam trong chiến tranh. Nhưng Lê Phong Lan và những miệng lưỡi hổ mang của người Cộng sản hãy banh tai ra mà nghe “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn”, của Hoàng Phủ Ngọc Tường, một người Huế có học chạy theo Cộng sản, từng bị nhiều người nguyền rủa vai trò của anh ta trong vụ thảm sát Huế Mậu Thân.

Thư này được Tường nhờ Nhà văn trong nước Nguyễn Quang Lập phổ biến ngày 10/02/2018, trong đó có đọan nói về thảm sát Huế: “Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu ThânĐó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng”.

Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng nhìn nhận đã có những sai lầm khi trả lời Burchett trong cuốn phim “Việt nam một thiên lịch sử truyền hình” (Vietnam: A Television History; Tet, 1968; Interview with Hoang Phu Ngoc Tuong) năm 1981.

Tường nói trong “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn”: “Khi nói về thảm sát Huế tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ. Đó là năm 1981, khi còn hăng say cách mạng, tôi đã nghĩ đúng như vậy. Chỉ vài năm sau tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Đó là sự nguỵ biện. Không thể lấy tội ác của Mỹ để che đậy những sai lầm đã xảy ra ở Mậu thân 1968”.

Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường từng là thành viên của Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ Và Hòa Bình Thành Phố Huế đi theo Cộng sản từ trước Mậu Thân. Vào năm 1981, khi cuộc phỏng vấn của Burchett diễn ra là thời gian Tường xin vào đảng CSVN mà chưa được nên đã “hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ “để lấy điểm chăng?

Nghi vấn này được Hoàng Hải Vân, một cựu Bộ đội quân Cộng sản người Huế, viết trên Facebook ngày 11/02/2018.

Nguyên văn thế này: “Tôi không dám suy đoán về những gì mà tôi không biết. Tôi chỉ nhớ lại một chi tiết mà bản thân tôi có “dính” một chút xíu vào thời điểm nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường phát biểu “mạo nhận” và “lỡ lời” trên bộ phim nói trên. Hồi ấy tôi vừa ở bộ đội về. Một hôm nhà thơ Phan Duy Nhân (người bị bắn gãy chân và bị bắt trong sự kiện Mậu Thân ở Đà Nẵng, sau này làm Quyền Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ) mang một tờ giấy đến nhờ tôi đánh máy giúp (vì tôi biết đánh máy chữ và đánh ít khi bị lỗi). Đó là bản Xác nhận quá trình tham gia cách mạng của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, do anh Phan Duy Nhân “lôi kéo” và tổ chức. Tôi hỏi anh Nhân, rằng anh Tường là nhà văn nổi tiếng, đã thoát ly tham gia cách mạng rồi thì cần cái bản xác nhận này để làm gì, anh Nhân nói, ông ấy đang xin vào Đảng, cần cái xác nhận này để bổ sung lý lịch. Tôi thắc mắc, ảnh nổi tiếng thế sao giờ vẫn chưa vào Đảng, anh Nhân nói người ta phải xét tới xét lui rất lằng nhằng”.

Trong cuộc phỏng vấn của Thụy Khuê, Đài Phát thanh Quốc tế Pháp (Radio France International) vào dịp kỷ niệm Mậu Thân 30 năm, Tường còn nhắc lại chuyện ông Lê Minh, một trong số các tư lệnh của quân Cộng sản tại chiến trường Huế Mậu Thân đã nhìn nhận “có sai lầm” và yêu cầu “minh oan” cho những nạn nhân.

Tường nói: “Lê Minh (lúc đó đã nghỉ hưu), còn nhắc nhở rằng, điều quan trọng có thể làm, và phải làm bây giờ, là những người lãnh đạo kế nhiệm ở Huế, phải thi hành chính sách minh oan cho những gia đình nạn nhân Mậu Thân, trả lại công bằng trong sáng và những quyền công dân chính đáng cho thân nhân của họ”.

“Đồng chí” của Tường là Nguyễn Đắc Xuân, người cũng bị nhiều nhân chứng Huế liệt kê vào hàng ngũ sát nhân cũng nhắc lại chuyện Lê Minh với BBC ngày 12/02/2018: “Năm 1988, tôi giúp Thành Ủy Huế làm một quyển sách về Huế Mậu Thân 1968. Khi đó, ông Lê Minh, người chỉ huy hồi 1968 đó đã yêu cầu những người cách mạng bây giờ là phải tổ chức minh oan cho những người đã chết. Rất tiếc, đến giờ này, chưa ai làm việc minh oan này cả”.

GƯƠNG BÀ NGUYỄN THỊ NĂM

Làm gì có 2 chữ “minh oan” trong từ điển sắt máu của người CSVN, như lịch sử đã chứng minh tội ác của đảng cầm quyền thời ông Hồ Chí Minh trong bi kịch Cải cách Ruộng đất 1953-1956?

Tài liệu chính thức ghi: “Tổng số người bị quy trong Cải cách ruộng đất đã được thống kê là 172.008 người; số người bị oan sai là 123.266 người, chiếm tỷ lệ 71, 66%”.

Người đầu tiên bị dân chúng địa phương buộc tội chết trong cải cách ruộng đất là bà Cát Hanh Long, tức Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên; bà bị người dân địa phương quy tội địa chủ gian ác, bị xử bắn mặc dù trong thời kháng chiến đã có nhiều công lao lớn với cách mạng Việt Nam”. (theo Bách Khoa Toàn thư mở)

Tài liệu của báo Luật sư Việt Nam (LSVN) ngày 18/09/2017 viết về công lao của bà Năm thế này: “Trước khi thành công, bà Năm đã ủng hộ Việt Minh 20.000 đồng tiền Đông Dương (giá trị bằng 700 lượng vàng) không kể vải vóc, lương thực. Tại “Tuần lễ vàng” ở Hải Phòng theo lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh tháng 9/1945, bà Năm cũng đã ủng hộ 100 lạng vàng nữa. Bà được cử làm Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ tỉnh Thái Nguyên ba năm liền. Các ngôi biệt thự của bà ở Hà Nội, Hải Phòng, ở đồn điền Đồng Bẩm đều là nơi qua lại, ăn ở, địa điểm liên lạc của cán bộ Việt Minh cao cấp. Hai con trai bà là Nguyễn Văn Hanh, Nguyễn Văn Cát đều theo Việt Minh đi bộ đội. Nguyễn Hanh từng tháp tùng đoàn đại biểu Chính phủ do các ông Nguyễn Lương Bằng, Trần Huy Liệu, Cù Huy Cận…vào Huế nhận ấn kiếm khi vua Bảo Đại thoái vị”.

Trong số những người được bà Năm nuôi ăn, cho chỗ ở và giúp đỡ trong nhiều năm có Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh v.v…

Người bị lên án vô ơn bạc nghĩa nặng nhất trong vụ án bà Nguyễn Thị Năm là Hồ Chí Minh, người cầm quyền khi thi hành Cải cách Ruộng đất. Ông Hồ đã không dám cứu bà Năm vì nhu nhược trước áp lực của cố vấn Trung Hoa muốn đưa bà Năm ra xử làm gương.

Nhà báo Bùi Tín kể: ““Ông Hoàng Quốc Việt kể lại rằng hồi ấy ông chạy về Hà Nội, báo cáo việc hệ trọng này với ông Hồ Chí Minh. Ông Hồ chăm chú nghe rồi phát biểu: “Không ổn! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ, và lại là một người từng nuôi cán bộ cộng sản và mẹ một chính uỷ trung đoàn Quân đội Nhân dân đang tại chức”.

Cũng có lời kể lại: “Hồ Chủ tịch đã nói với nhiều đồng chí Trung ương: “Người ta không nên đánh phụ nữ dù bằng một cánh hoa hồng, huống hồ phát súng đầu tiên của cải cách ruộng đất lại nhằm vào một phụ nữ, mà người ấy lại rất có công với cách mạng”.

Chuyện kể là như thế, nhưng thật hư khó chứng minh. Chỉ có điều chắc chắn là ông Hồ, vì sợ mất lòng cố vấn Tầu Lã Quý Ba nên đã “làm ngơ” để cho Bà Nguyễn Thị Năm bị đưa ra pháp trường thi hành án tử hình tối ngày 29/5 năm Quý Tỵ (ngày 9/7/1953) tại Thái Nguyên khi 47 tuổi. (báo Luật sư Việt Nam (LSVN), ngày 18/09/2017)

PHỤC HỒI DANH DỰ CHO AI?

Vẫn theo báo LSVN, cho đến năm 1987, khi đất nước bắt đầu đổi mới theo Nghị quyết Đại hội 6 của Đảng, bà Nguyễn Thị Năm mới được minh oan, sửa lại thành phần giai cấp sau 1/3 thế kỷ bị oan sai.

Theo sự chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Tổ chức Trung ương đã đề nghị Tỉnh ủy Bắc Thái (tháng 4/1987) sửa lại thành phần giai cấp cho bà Năm do hai con trai bà đầu đơn, đến tháng 6/1987 UBND tỉnh Bắc Thái đã quyết định ghi rõ: “Bà Nguyễn Thị Năm, tức Cát Hanh Long trước bị quy là “Tư sản địa chủ cường hào gian ác” nay sửa lại thành phần giai cấp cho bà Năm là: “Tư sản địa chủ kháng chiến”.

Đáng lẽ ra, sau khi đã sửa sai như thế thì bà Năm phải được “Nhà nước khen thưởng (truy tặng) như ngàn, vạn người có công với cách mạng theo Nghị định 28/CP ngày 29/4/1995 của Chính phủ, mặc dầu con bà đã nhiều lần gửi đơn xin các cơ quan cứu xét, nhưng vẫn chưa được một cơ quan nào trả lời” , báo LSVN đặt vấn đề.

Thắc mắc là chuyện của dân nhưng quan tâm hay không là chuyện của đảng và nhà nước. Vì vậy “Dù đã nhiều lần lên tiếng yêu cầu từ năm 1995 đến năm 2014 qua những lá thư gửi lên địa phương và trung ương đòi phục hồi danh dự cho mẹ nhưng gia đình hoàn toàn không được hồi âm”, báo LSVN than vãn thay cho gia đình bà Năm.

VU CÁO MÁU TANH

Ngược dòng thời gian, để bào chữa cho việc xử bắn bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm, báo Nhân Dân của đảng CSVN, vào ngày 21/07/1953 đã bịa đặt ra đủ thứ tội ác để buộc tội bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm. Bài viết ký tên tắt C.B. mà sau này có nhiều người suy đóan là “Của Bác” để ám chỉ Tác gỉa chính là ông Hồ Chí Minh.

Những vu oán cáo vạ đê hèn của bài viết nguyên văn như sau:

“Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:

– Giết chết 14 nông dân.

– Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

– Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

– Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.

– Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.

Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào !

Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ:

– Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.

– Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.

– Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.

– Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.

– Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.

– Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là:

Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,

Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!

(21-7-1953)

C.B.

Như vậy thì ông Hồ và nhiều Lãnh đạo đảng CSVN, những người đã được bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm cưu mang có “ăn cháo đá bát” không?

Nhắc lại chuyện này để chúng ta thấy chuyện phản bội trắng trợn xấu xa này tưởng như chỉ xẩy ra trong hàng ngũ đầu trộm đuôi cướp vô học, ai ngờ cũng ăn sâu bám rễ ở cung đình đảng Cộng sản Việt Nam.

Đáng chú ý hơn là chuyện gia đình bà Năm “hoàn toàn không được hồi âm” đã xẩy ra trong khỏang thời gian từ 1995 cho đến bây giờ (năm 2018), tổng cộng 23 năm qua 4 đời Tổng Bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng.

Những người này, trong chuỗi thời gian cầm quyền, cũng đã ra rả khua môi gõ lưỡi kêu gọi hòa hợp, hòa giải dân tộc với những người Việt Nam bỏ nước ra đi trong khi họ vẫn tổ chức liên hoan, ăn mừng và “bới đống tro tàn tìm máu đổ” trước mắt các nạn nhân người miền Nam vào mỗi dịp 30 tháng Tư hàng năm.

TỪ TRỌNG ĐẾN PHÚC

Giờ đây, sau 50 năm chưa nguôi uất hận, tang thương và cay đắng của người dân Huế, đảng và nhà nước CSVN lại bỏ ra ba tháng (từ 12/2017 đến 02/2018) với không biết bao nhiều tiền của để tổ chức tiệc tùng và hội thảo để ca tụng chiến thắng Mậu Thân 1968.

Làm như vậy, không những người CSVN đã che giấu đi tội ác Mậu Thân mà còn “tiếp tục làm nó thêm rỉ máu” như nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã cảnh giác năm 2005.

Vậy mà, tại Trụ sở Trung ương Đảng ngày 07/02 (2018), người cầm đấu đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng vẫn có thể hớn hở nói với số Việt kiều thân Đảng từ nước ngoài về ăn Tết rằng: “Đảng và Nhà nước luôn trân trọng những đóng góp, tấm lòng hướng về đất nước của bà con kiều bào ta trên toàn thế giới; Đảng và Nhà nước luôn giang rộng cánh tay đón chào người Việt ở nước ngoài về với quê hương cội nguồn”.

Cũng với giọng lưỡi tát nước theo mưa để nịnh Kiều bào, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói: “Tổ quốc lắng nghe hơi thở của bà con kiều bào, đặc biệt lắng nghe những nguyện vọng, những ý kiến đóng góp quý báu của bà con dành cho đất nước” và “Chính phủ do dân, vì dân, trong đó có bà con Việt kiều”…..kỳ vọng kiều bào ta cùng người dân trong nước đoàn kết một lòng, xây dựng đất nước ngày một phát triển hơn, thực hiện khát vọng “xây dựng đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”.

Nhưng những lời đầu môi chót lưỡi này có ý nghĩa gì với những nạn nhân của Huế Mậu Thân khi mà vào ngày 30/01/2018, Nhật báo Nhân Dân của đảng vẫn chạy tội với những lời lẽ trong bài viết tráo trở “Sự dối trá và lừa bịp”.

Bài viết mở đầu bằng câu: “50 năm qua, rất nhiều bài báo, công trình nghiên cứu và cả những người trong cuộc đã chứng minh, khẳng định sự việc “thảm sát ở Huế năm 1968” là sản phẩm của sự dối trá, bịp bợm”.

Ai dối trá và bịp bợp thì người Cộng sản nên hỏi thẳng nằm vủng Hoàng Phủ Ngọc Tường để biết ăn nói ngạo ngược như thế thì hòa hợp-hòa giải dân tộc với ai?

Nghi can nổ súng ở Florida thường đe dọa bạn học, khoe có súng

 

Nghi can nổ súng ở Florida thường đe dọa bạn học, khoe có súng

Nghi can nổ súng ở Florida, Nikolas Cruz. (Hình: Broward County Jail via AP)

PARKLAND, Florida (AP) — Các bạn học và hàng xóm cho hay nghi can trong vụ nổ súng tại trường trung học ở Florida khiến 17 người chết là một thiếu niên có nhiều vấn đề, hay đe dọa và quấy nhiễu bạn bè, ưa nói về việc giết thú vật, chụp hình với súng rồi đưa lên trang mạng xã hội, và cũng cho biết tập bắn trong sân sau nhà bằng súng bắn đạn hơi.

Nikolas Cruz, 19 tuổi, từng bị đuổi khỏi trường trung học Marjory Stoneman Douglas High School vì “lý do kỷ luật,” theo lời Cảnh sát trưởng quận Broward County, ông Scott Israel.

Giáo viên dạy toán Jim Gard cho tờ Miami Herald hay rằng trước khi xảy ra vụ thảm sát hôm Thứ Tư, nhà trường đã coi Cruz là một mối đe dọa cho an toàn của các học sinh khác. Ông Gard tin rằng nhà trường đã gửi email đến các giáo viên, nói rằng Cruz không được vào trường nếu mang theo túi đeo lưng.

Một học sinh trong trường, cô Victoria Olvera, 17 tuổi, cho hay Cruz có thái độ hung dữ với bạn gái cũ của anh ta và bị đuổi vì đánh nhau với bạn trai mới của cô này. Giới chức nhà trường cho biết sau khi bị đuổi, Cruz đến học tại một trường khác trong quận Broward County.

Cruz là trẻ mồ côi, sau khi bà mẹ nuôi, Lynda Cruz, chết vì chứng sưng phổi hôm 1 Tháng Mười Một năm ngoái, theo lời hàng xóm, bạn bè và người thân.

Bà Cruz và ông chồng, người qua đời vài năm trước đây, đã nhận Nikolas và người em là Zachary làm con nuôi, sau khi dọn từ Long Island ở New York, tới quận Broward County, Florida.

Hai anh em sống với một gia đình người bạn của bà mẹ, theo lời người thân Barbara Kumbatovich, ở Long Island.

Do không hợp, Nikolas Cruz xin dọn đến ở với gia đình của người bạn ở khu Tây Bắc Broward. Gia đình này đồng ý và Curz dọn vào khoảng thời gian lễ Tạ Ơn năm ngoái. Gia đình này biết Cruz có khẩu súng AR-15, nhưng yêu cầu Cruz cho khẩu súng vào tủ khóa lại. Cruz là người giữ chìa khóa.

Họ nói rằng trong thời gian ở chung nhà, Cruz lễ độ với người trong nhà và cũng ít nói, nhưng cho thấy là nhớ bà mẹ qua đời.

Một giới chức công lực cho hay Cruz mua khẩu súng hợp pháp khoảng một năm trước đây, sau khi đủ 18 tuổi.

Hai vợ chồng hàng xóm lâu năm của gia đình Cruz, ông bà Malcolm và Christine Roxburgh, cho tờ Sun Sentinel hay rằng cảnh sát đến căn nhà gia đình Cruz nhiều lần vì anh ta phá phách và làm phiền hàng xóm.

Họ kể rằng, khi còn nhỏ và không muốn đi học, Cruz cứ đập đầu vào tường xi măng.

Họ cũng sợ hãi khi ở gần Cruz vì lo ngại rằng sẽ có ngày bị hại.

Cruz từng được đưa đến điều trị ở trung tâm tâm thần trong một thời gian, nhưng không đến nơi này từ hơn một năm qua. (V.Giang)

Chết vì tai nạn giao thông ngay trước Tết

 
Giao thông ở Hà Nội hôm 4/7/2017.

Giao thông ở Hà Nội hôm 4/7/2017.

 AFP
 

Chỉ trong vòng 2 ngày trước Tết nguyên đán Việt Nam đã ghi nhận có đến gần 55 người tử vong vì tai nạn giao thông.

Theo báo cáo nhanh của Cục Cảnh sát giao thông hôm 14/2, trong ngày 28 Tết, đã có 37 vụ tai nạn giao thông đường bộ, làm chết 35 người và 20 người bị thương.

Cục Cảnh sát giao thông cũng cho biết trong ngày đầu của kỳ nghỉ Tết, tức 29 Tết, cả nước xảy ra 22 vụ tai nạn giao thông, làm chết 20 người, bị thương 28 người. Trong đó có 21 vụ tai nạn đường bộ khiến 19 người chết, bị thương 28 người. Đường sắt có 1 vụ tai nạn làm 1 người chết.

Trước đó, cũng theo Cục Cảnh sát giao thông trong 3 ngày, từ 25 đến 27 Tết, đã xảy ra 83 vụ tai nạn giao thông, làm chết 73 người.

Ngoài ra, trong những ngày giáp Tết, lực lượng cảnh sát giao thông đã xử lý hàng ngàn trường hợp vi phạm an toàn giao thông, phạt tiền nhiều tỷ đồng, giam giữ nhiều phương tiện giao thông.

NÓNG:Tiếng kêu oan 30 tết nghe Xé Nát Lòng.

Thuong Phan and Dien Hong Tran shared Đoàn Giang Thanh‘s post.
 
Image may contain: 2 people, people standing and outdoor
Image may contain: 4 people, people standing and outdoor
Image may contain: 4 people, outdoor
Image may contain: 3 people, outdoor

Đoàn Giang Thanh added 4 photos and a video — with Trần Bang and 32 others.

 

NÓNG:Tiếng kêu oan 30 tết nghe Xé Nát Lòng.

Dân Oan không đất, không nhà đang biểu tình trước cổng Phủ chủ tịch nước Trần Đại Quang và Phủ Thủ Tướng CP Nguyễn Xuân Phúc.

8g sáng nay 30 tết (15-2-2018) những người dân oan các tỉnh Đồng Nai, Ninh Bình, Bạc Liêu, Gia Lai, Thanh Hóa, Kiên Giang, Tây Ninh cùng Biểu tình trước Phủ Thů Tướng CP Nguyễn Xuân Phúc và Phủ Chủ tịch Nước Trần Đại Quang. 

Dân oan kêu oan, kêu cứu và Tố cáo quan tham nhũng chính quyền địa phương cướp Sạch Sành Sanh đất đai, đập phá TANH BÀNH nhà cửa của dân oan. Đẩy người dân vào đường cùng ngõ cụt đang lang thang khắp thủ đô Hà Nội để kêu cứu, kêu oan từ đầu năm 2017 đến nay là 30 tết vẫn chưa được Quan TW giải quyết. 

Dân oan Biểu Tình đến nhà riêng Thủ Tướng CP Nguyễn Xuân Phúc bị lực lượng an ninh,công an dân phòng ngăn chặn đưa lên xe đưa đi là xong…

Hà nội sáng 30 tết (15-2-2018).

NHỮNG CÚ ĐẤM VÔ HÌNH

 
 
Image may contain: outdoor
Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: 1 person, standing, child and outdoor

Dương Thanh Thiên added 3 new photos.

NHỮNG CÚ ĐẤM VÔ HÌNH

Việt Nam đất nước ta ngoài việc có tài nguyên phong phú, khí hậu tuyệt vời, địa lý tuyệt đẹp; còn có một chiều dài ngàn dặm được gọi là bến bờ của một đại dương. Một kho tàng bất đắc dĩ, một bảo vật ngàn năm, và cũng là một con rồng vàng độc nhất trên toàn khu vực có tên gọi là Đông Nam Á. Chính vì lẽ đó, mà một kẻ thù truyền kiếp đã hơn hai ngàn năm vẫn luôn lúp ló rình mò, và bằng mọi cách phải đạt được một mục tiêu chiếm đoạt.

Từ lúc An Dương Vương mất nước cho đến khi Ngô Quyền thắng trận, một giai đoạn dài suốt khoảng một ngàn năm của lịch sử trong một thời kỳ Bắc thuộc. Rồi hàng loạt cuộc chiến chống xâm lăng kéo dài cho đến những tháng ngày của hiện tại. Ngọn lửa tham vọng của Trung Quốc vẫn luôn bốc cháy rừng rực không ngừng, và luôn một ý đồ là phải đoạt chiếm nước Nam. Từ ngàn xưa qua các triều đại, cho đến thời nay là một tập đoàn cướp nước, họ luôn tìm cách, từng bước tiếp theo nhau để hoàn thành một nhiệm vụ xâm chiếm chưa được hoàn tất.

Một chiến thuật ‘cắt lát salami’, nghĩa là sẽ không cùng lúc đánh chiếm toàn bộ lãnh thổ, mà sẽ ăn mòn từng bộ phận, sau đó độc chiếm trọn vẹn. Chiến thuật này không chỉ đã áp dụng trên Biển Đông, mà còn đang lan rộng trên toàn lãnh thổ.

‘Mất đất là mất nước’, Trung Quốc đã lợi dụng điểm này để thực hiện âm mưu xâm chiếm, họ tung tiền ra để thuê đất đầu nguồn với một thời gian dài hạn. Những vùng đất đầu nguồn đều có ý nghĩa chiến lược rất quan trọng đối với Việt Nam.

Kế hoạch ‘tích tiểu thành đại’ gồm nhiều hành động nhỏ như việc mua lại các công ty của người Việt rồi biến thành những công sở của người Trung, đẩy mạnh phong trào đầu tư toàn quốc, hợp tác lao động, thúc đẩy di dân, khuyến khích du lịch… Tất cả đều là những bước chân âm thầm và nhỏ nhoi, nhưng sẽ tạo một bàn đạp để đẩy đà cho tốc độ khó đuổi kịp trong một công cuộc đồng hóa ở một tầm cở quy mô rộng lớn.

Biện pháp ‘ghép đôi’ trong chính sách ‘chống nghèo’ bên Trung quốc của Tập Cận Bình đã trở thành một công hai việc, đang lan tràn trên đất nước ta với một mục tiêu ‘gieo giống’, để rồi một thế hệ trẻ mang họ Tàu sẽ đua nhau nảy nở, và sẽ dần lấn áp họ Việt. Một phong trào lấy chồng Trung Quốc đang được rất thịnh hành, đang lan rộng đến tận những vùng xa xôi hẻo lánh, và cũng không ngừng sức thu hút cho những thành phần tham vọng luôn đặt lợi nhuận cá nhân lên trên hết mọi việc, mặc kệ mọi sự nguy cơ mất nước.

Chúng ta phải cùng nhau tỉnh táo để nhận ra được mọi ý đồ thâm độc của giặc và những âm mưu bán nước của những kẻ phản quốc, để rồi tìm cách ngăn chặn. Âm mưu xâm lược của Trung Quốc cũng sẽ tăng cường sự lợi hại và chúng sẽ không bao giờ ngừng bước. Mất nước chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, nếu ngày nào những người lãnh đạo tay sai vẫn còn tồn tại trên hàng ghế cai trị. 

“Mình làm vậy không được đâu” (Tổng Thống Thiệu)

Huỳnh Phi Long shared Martin Nguyen‘s post.

 

Image may contain: 1 person, closeup

Martin Nguyen

“Mình làm vậy không được đâu” (Tổng Thống Thiệu)

Sứ quán của VNCH tọa lạc trong một Building trong khu phố sầm uất Myeongdong, ở tầng thứ 11. Hán Thành những năm 60 nghèo xơ xác, người dân thất nghiệp rất đông.

Mỗi lần đến thăm sứ quán, tôi lại thấy hàng người xếp hàng từ tầng thứ 11 xuống đến từng 1, để làm thủ tục xin qua VN . Người nào được cấp giấy qua VN làm việc thì mừng như được trúng số.

Những năm tháng tôi ở đó thường xuyên chứng kiến những cuộc biểu tình đẫm máu. Ngay trong khung viên Đại Học Yonsei nơi tôi học, gần như tuần nào cũng có biểu tình. Nguyện vọng của những người biểu tình, đa số là sinh viên, là họ đòi hỏi Nam Hàn phải thống nhất với Bắc Hàn theo kiểu … Bắc Hàn (!). Hình của “bác” Kim Nhật Thành, bác Mao và những khẩu hiệu ca ngợi thiên đường XHCN được họ mang đi khắp đường phố.

Nhưng giới lãnh đạo Nam Hàn, đa số là tướng lãnh, lúc bấy giờ rất quyết liệt, họ dẹp biểu tình thẳng tay. Họ bắn đạn cao su, khi thấy không ngăn chặn được thì họ bắn bằng đạn thật. Ngày nào cũng đổ máu, ngày nào cũng có người biểu tình bị bắn chết. Mini Thiên An Môn xảy ra khắp nơi ở Hán Thành

Cỡ như Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Bá Thành, Lê Hiếu Đằng etc… bảo đảm nếu sống ở Đại Hàn, thì đã phải nằm trong nhà xác từ lâu rồi..

———————

Tư dinh của Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu, đại sứ VNCH, ở Hán Thành nằm trên một ngọn đồi, trong khu ngoại giao được canh phòng nghiêm nhặt. Hôm đó là ngày nhân viên sứ quán và gia đình tụ họp, ăn bữa tiệc tiễn Tổng Thống Thiệu về nước.

Ông Thiệu ngồi hàn huyên với ông Chiểu, bác Nguyễn Trọng Phu, anh Nguyễn Quang Mông, những tùy viên cao cấp của Sứ Quán. Các người khác thì to nhỏ hàn huyên trao đổi về cuộc sống lạnh lẽo ở Hán Thành. Tôi thì ngồi bệt xuống đất chơi với mấy em, con cháu của nhân viên sứ quán.

Cả phòng khách tự nhiên yên lặng khi TV chiếu về biểu tình chiều nay, quân đội kéo lê những xác chết của sinh viên bị bắn quẳng lên xe. Chúng tôi vừa theo dõi, vừa lắc đầu…

Tướng Chiểu quay lại ông Thiệu, giọng sang sảng ..

– Các anh có thấy họ làm không, các anh ở SG sao mà dễ dàng cho chúng phá hoại như vậy, các anh không đọc những báo cáo chúng tôi gửi về sao …?

Không khí trong phòng khách như trùng hẳn xuống, tất cả im lặng hướng mắt về ông Thiệu chờ nghe câu trả lời … Ông Thiệu cuối đầu xuống trầm ngâm rồi thở dài … “Mình làm vậy không được đâu…”

—————————–

Miền Nam sụp đổ, CS biến cả nước thành tài sản cho chúng vơ vét. Năm mươi năm sau, ngồi viết những dòng chữ này mà tôi vẫn không hiểu rõ lý do gì mà “mình làm vậy không được đâu …”..

Vì biểu tình phản chiến đang xảy ra khắp nơi, vì sợ Mỹ cúp viện trợ, vì nhân đạo hay vì nhu nhược ..

Tôi vẫn lẩn quẩn đi tìm câu trả lời ..

#LâmManhDi