Di chúc của cha không bằng tờ giấy lộn

Di chúc của cha không bằng tờ giấy lộn

Trần Gia Huấn

Tác giả gửi tới Dân Luận

Kim Jong Nam là anh cùng cha khác mẹ với Kim Jong Un, đương kim lãnh tụ Bắc Hàn. Jong Nam vừa bị ám sát bởi một nhóm khoảng mười người, tại phi trường Kuala Lumpur, Mã Lai, vào sáng 13/2/2017. Dựa vào những nguồn tin đã được kiểm chứng, tôi tóm tắt lại đôi dòng về thân nhân của Jong Nam để bạn đọc có thêm thông tin.

Mẹ – Song Hye Rim

Kim Jong Nam là con trai đầu lòng của cố Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Chính Nhất và mẹ Song Hye Rim.

Bà Song Hye Rim sinh tại Nam Hàn. Cha bà là đảng viên Đảng Cộng sản Triều Tiên, nên quyết định đi “tập kết” đưa cả gia đình đến miền Bắc sinh sống.
Là diễn viên điện ảnh xinh đẹp, tài năng, và nổi tiếng, bà Song Hye Rim đã kết hôn với tiểu thuyết gia kiêm dịch giả lừng danh Yi Ki Yong. Vợ chồng bà có con gái sinh năm 1956.

Kim Chính Nhất bấy giờ là con trai duy nhất của bậc khai quốc công thần Lãnh tụ Kim Nhất Thành. Vào khoảng 1967, Chính Nhất lãnh đạo ngành văn hoá và nghệ thuật Bắc Hàn thì gặp cô đào màn bạc Hye Rim. Dục vọng và ái tình đã làm cho vị hoàng tử trẻ 25 tuổi lao vào mê lộ.

Bạn gái thân của bà Song kể lại: Hình như Chính Nhất mất mẹ sớm nên ông thích phụ nữ lớn tuổi. Hơn nữa, Song Hye Rim có nhan sắc vừa mặn mà vừa quyến rũ, thông minh, nói năng duyên dáng, nhạy cảm, và rất khôi hài.

Bà Song sinh năm 1937, đã có chồng, có con. Kim Chính Nhất sinh năm 1941, độc thân. Bà Song dáng người khá cao. Chính Nhất thấp hơn. Bất chấp, Chính Nhất ép bà phải ly dị và bí mật sống với ông như vợ chồng. Kết quả, Kim Jong Nam là bông trái của mối tình đầy sóng gió này.

Xã hội Bắc Hàn khi đó mang đậm màu sắc phong kiến, không ai có thể chấp nhận vị hoàng tử trẻ độc thân, lãnh tụ tương lai của đất nước, lại có thể kết hôn với một phụ nữ hơn tuổi, đã có chồng, có con riêng, và đến từ miền Nam thù địch. Mối tình bị khai tử. Tuy vậy, bà Song vẫn nhận được mọi ân sủng, được thăm và nuôi con.

Năm 1974, bà mắc chứng trầm cảm, đi điều trị ở Moscow, Liên Xô, rồi ở lại luôn. Mỗi lần về lại Bắc Hàn, bà đều được Kim Chính Nhất mời ăn tối, và tiếp đón chu đáo. Ông dành cho bà tình cảm đặc biệt.

Sau khi chia tay với Kim Chính Nhất lúc 37 tuổi, bà Song không thấy có mối quan hệ với người đàn ông nào nữa. Bà qua đời năm 2002, ở tuổi 65, mai táng tại Moscow.

Cha – Kim Chính Nhất

Kim Chính Nhất được cha truyền ngôi, lãnh đạo đất nước 17 năm từ 1994 cho đến khi qua đời năm 2011. Có ít nhất năm người đàn bà đã bước qua cuộc đời tình dục đầy phóng túng của ông.

Người thứ nhất – Hong Il Chon, sinh năm 1942, là bạn cùng Đại học với Chính Nhất. Hai người sống với nhau từ 1966 tới 1969 có một con gái sinh năm 1968.
Người thứ hai – Song Hye Rim, sinh năm 1937, là diễn viên điện ảnh, mẹ của Kim Jong Nam vừa bị ám sát.

Người thứ ba – Kim Yong Suk, sinh năm 1947, được coi là vợ chính thức của Kim Chính Nhất, bởi vì bà được cha chồng Kim Nhật Thành chọn. Lễ cưới tổ chức vào tháng 10/1973. Họ có hai con gái Kim Sul-Song sinh 1974 và Kim Chun-Song sinh 1976. Bà và Chính Nhất chia tay vào khoảng những năm đầu thập kỷ 1980s.
Người thứ tư – Kim Yong Hui, sinh năm 1953 tại Osaka, Nhật Bản. Tổ tiên của gia đình bà gốc Bắc Hàn di cư tới Nhật đã lâu, nên cha bà đã đưa gia đình trở lại cố hương vào khoảng giữa năm 1960s. Bà là diễn viên múa trẻ và rất xinh đẹp trong đoàn nghệ thuật quốc gia. Hình ảnh bà phủ kín trên các trang bìa của truyền thông Bắc Hàn thời đó. Bà lọt vào mắt hoàng tử Chính Nhất, rồi trở thành người tình từ năm 1975.

Bà sinh con trai Kim Jong Chol vào năm 1981, Kim Jong Un (đương kim Lãnh tụ Tối cao Bắc Hàn) 1983, và cô gái út 1987. Tuy không phải vợ chính thức, không có hôn thú, nhưng bà thường tháp tùng Kim Chính Nhất, giữ vai trò của một Đệ nhất Phu nhân. Bà qua đời vào năm 2004, mới 50 tuổi, do ung thư vú.
Người thứ năm – Kim Ok, sinh năm 1964, là nghệ sỹ biểu diễn dương cầm tài năng trong đội nhạc công phục vụ cán bộ cao cấp. Bà đã lọt vào tầm ngắm, được Kim Chính Nhất tuyển dụng làm thư ký riêng.

Khi người tình thứ tư (mẹ của Kim Jong Un) chết thì Kim Ok xuất hiện như một Đệ nhất Phu nhân. Bà tháp tùng Kim Chính Nhất trong dịp lễ hội, thăm viếng các nước, đón tiếp nguyên thủ. Bà là người duy nhất được tham dự vào công việc hệ trọng, hội họp, hoạch định chính sách, hay ra những quyết định. Bà cũng được coi là người đàn bà sống bên cạnh vị Lãnh tụ Kính yêu lâu nhất, chăm sóc ông chu đáo liên tục 31 năm, từ 1980 đến 2011.

Bà cộng tác rất đắc lực với Jang Song Thaek (chú dượng của Kim Chính Ân) người chủ trương mở cửa, cải cách kinh tế đi theo đường lối của Trung Quốc.

Kim Chính Nhật chết. Kim Jong Un lên thay. Bà Kim Ok bị tước hết quyền hành, tịch thu tài sản, và cả gia đình bà (bố mẹ và anh chị em) bị đày đi cải tạo lao động. Hiện bà 53 tuổi, không có con với Kim Chính Nhất, đang sống trong một trại lao khổ ở Bắc Hàn.

Tóm lại, Kim Chính Nhất có tổng số bảy người con (ba trai bốn gái) với một vợ và bốn người tình. Trong đó, bà Song Hye Rim, người tình hơn tuổi, mẹ của Kim Jong Nam được mô tả là ông sủng ái nhất, với con trai Kim Jong Nam cũng được ông yêu thương nhất .

Dì: Song Hye Ring

Kim Jong Nam sinh 10/5/1971, tại Bình Nhưỡng. Thời gian đầu đời, Jong Nam sống với mẹ, bà ngoại và dì. Năm 1974, khi mẹ qua Moscow chữa bệnh, cha ông mời người dì ruột của Jong Nam, bà Song Hye Ring, em gái của người tình cũ, về kèm học cho Jong Nam mỗi ngày.

Dì Hye Ring, cũng là một minh tinh màn bạc đẹp và nổi tiếng, vừa ly dị chồng, có con nhỏ cùng lứa với Jong Nam. Hàng ngày, dì mang con mình và Jong Nam tới căn phòng bí mật gần nơi làm việc của Kim Chính Nhất để nuôi dạy. Bí mật bởi Chính Nhất không dám để cha biết mối quan hệ của ông.

Đến năm 1979, dì Hye Ring tháp tùng Jong Nam đi học tại trường Quốc Tế Geneva, Thụy Sỹ. Kim Chính Nhất sợ bà mang Jong Nam trốn sang phương Tây, nên lệnh cho hai dì cháu phải học ở Moscow, Liên Xô. Cả tuổi thơ của Jong Nam sống ở Moscow hoặc Geneva.

Jong Nam về lại Bắc Hàn với cha năm 1988. Dì Hye Ring đào thoát. Bà đang sống ẩn danh tại một nước châu Âu. Trong cuốn hồi ký của bà có đoạn viết về tình cha con giữa Kim Chính Nhất và Jong Nam: “Không có từ ngữ nào có thể mô tả nổi tình yêu thương của Kim Chính Nhất dành cho con trai. Vị hoàng tử trẻ tuổi lúc nào cũng ẵm đứa con trai trong giấc ngủ. Khi nó khóc, ông ẵm, ông đưa, ông ru cho đến khi nó nín. Cách ông vỗ về an ủi con chẳng thua kém gì những người mẹ giỏi.”

Sự kiện Disneyland ở Tokyo

Tròn 18 tuổi về lại Bắc Hàn, Jong Nam chứng kiến những đổi thay lớn trong đại gia đình họ Kim. Cha ông đã có vợ mới với những con trai, con gái trong đó có Kim Jong Un.

Jong Nam càng bị giấu kín hơn. Ông không bao giờ được báo chí đề cập tới như những người con khác. Mãi cho đến buổi sáng định mệnh 13/2/2017 khi bị ám sát tại Kuala Lumpur, cũng chỉ vài người Bắc Hàn biết tới ông.

Trong thời gian sống ở Bắc Hàn, Jong Nam không được phép ra khỏi Bình Nhưỡng. Những dịp lễ tết, họp mặt đại gia đình họ Kim, Jong Nam cũng không có mặt. Thảng hoặc, ông được phép đến nhà nghỉ của cha nằm trên bờ biển thuộc thành phố cảng Wonsan. Dì Hye Ring kể lại rằng “Bãi biển mêng mông thinh lặng, chỉ có hai đứa trẻ và người lái xe.”

Jong Nam theo học ngành Khoa học Chính trị, rồi chuyển sang Computer Science tại Thụy Sỹ. Ông được mô tả là người thân thiện, khiêm tốn, hòa đồng, nói tiếng Anh, Pháp và Nga lưu loát. Jong Nam rất gần gũi với những nhân vật chủ trương mở cửa, đặc biệt là người cô ruột (em gái của cha), bà Kim Kyong Hui và chồng bà là Jang Song Thaek. Jong Nam lúc ấy được Kim Chính Nhất chọn làm người kế vị.

Bất hạnh thay, trong lần đi du lịch tới Nhật, Jong Nam đã dùng hộ chiếu giả, bị bắt tại phi trường Narita, Tokyo. Jong Nam khai với cảnh sát Nhật rằng ông dùng hộ chiếu giả với mục đích muốn thăm khu du lịch Disneyland, Tokyo.

Sự cố này đã làm Kim Chính Nhất mất mặt. Ông bỏ Jong Nam, và quyết định đưa Jong Un lên nối ngôi. Sau khi cha mất, Jong Nam chính thức bước vào cuộc đời lưu vong.

Di chúc của cha

Jong Un tự phong mình là “Lãnh tụ Tối cao”. Tối cao nên muốn giết ai thì giết.

Un cho tử hình chú Jang Song Thaek, Đại tướng, Phó Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng Quốc gia, người đồng chí thân cận nhất của cha, và cũng là chồng của cô. Ông Jang bị lột trần truồng rồi thả cho bầy chó săn cắn xé cho đến khi tắt thở.

Jong Un đầu độc cô ruột Kim Kyong Hui, người em gái thân thiết của cha, vì cô dám đứng lên bảo vệ chồng. (Có tin nói bà bị đầu độc, đã chết. Có tin nói bà bị đầu độc hôn mê, chưa chết, đang sống đời sống thực vật)

Jong Un tử hình Tướng bốn sao, Bộ trưởng Quốc phòng Hyon Yong-Chol, bằng đại bác, tại một trường sỹ quan, trước mặt toàn bộ học viên.

Jong Un cho thiêu sống Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục Kim Jong Jin chỉ vì ngủ gật, ngồi không ngay ngắn khi Lãnh tụ Tối cao đang phát biểu.

Jong Un đày ải mẹ kế Kim Ok, người cận kề an ủi, giúp đỡ cha trong những năm cuối đời sức tàn lực kiệt.

Năm năm lãnh đạo, Un tử hình 340 cán bộ cao cấp tương đương hàm bộ, thứ trưởng, bằng những hình thức dã man.

Trở lại năm 2009, cha Kim Chính Nhất đang nắm quyền lãnh đạo đất nước. Con trai Jong Un bấy giờ 25 tuổi, toàn quyền ngành an ninh và tình báo quốc gia. Jong Un cho khám nhà, và bắt Jong Nam cùng nhiều người khác.

Hình như thấy trước được những tai ương, Kim Chính Nhất trước khi chết khoảng một tháng, đã di chúc rõ ràng rằng: Kim Jong Un là người tiếp quyền ông lãnh đạo đất nước. Kim Jong Nam phải được sống một cuộc đời yên ổn. Tất cả mọi người, kể cả chính quyền, không được phép sách nhiễu, gây phiền toái, hay hãm hại Jong Nam. (Thời gian và nội dung của bản di chúc được cơ quan tình báo Nam Hàn thu thập từ những cán bộ cao cấp đào thoát qua miền Nam).

Thôi, cũng xong một kiếp người. Kể ra, Jong Nam còn may mắn và rất có hậu. Có lẽ người mẹ xinh đẹp tài năng, cùng bao oan hồn khác, sống khôn chết thiêng đã phù hộ cho Jong Nam, để ông được chết giữa thanh thiên bạch nhật, giữa phi trường quốc tế, tại một quốc gia không bưng bít thông tin. Công luận bây giờ đã biết tới Kim Jong Nam. Công lý sẽ tới với ông. Truyền thông thế giới khai thác, mổ xẻ, phân tích từng chi tiết. Hình ảnh Kim Jong Nam quỵ ngã khi trúng độc được chiếu nhiều lần trên nhiều kênh truyền hình quốc gia. Độc tố giết ông được xét nghiệm. Được bào chế ở đâu? Ai bào chế nó? Ai vận chuyển nó vào Malaysia? Các nghi phạm được phơi bày. Thi thể ông được bảo vệ và tôn trọng.

Còn bao nhiêu nạn nhân Bắc Hàn, chết âm thầm, chết tức tưởi, chết đớn đau, chết oan nghiệt, chết trần truồng, chết đói khát, chết cô đơn, chết không được toàn thây, không ai biết tới, không quan tài, không hương khói, không điếu văn, không kèn trống, không cả một nấm mồ.

Kim Jong Un (còn ai khác?) đã lệnh giết Kim Jong Nam, người anh cùng cha khác mẹ, người đã van xin có cuộc đời ẩn dật, lưu vong, người con trai cả yêu mến của cha, người đầu tiên trong dòng họ nhà Kim bị mưu sát.

Di chúc của cha, nhưng Kim Jong Un coi không bằng tờ giấy lộn.

Tu-Phung gởi

Ký giả Dan Southerland: “Thảm sát trong biến cố Mậu Thân là tội ác chiến tranh”

Ký giả Dan Southerland: “Thảm sát trong biến cố Mậu Thân là tội ác chiến tranh”

Hòa Ái, phóng viên RFA
2018-03-12

Hai cựu phóng viên của UPI, Ký giả Dan Southerland và Ký giả Bob Kaylor tại văn phòng Đài RFA tháng 01/2018.

Hai cựu phóng viên của UPI, Ký giả Dan Southerland và Ký giả Bob Kaylor tại văn phòng Đài RFA tháng 01/2018.

RFA
 

Cách nay tròn đúng 50 năm, vào thời điểm Tết Nguyên Đán Mậu Thân, Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký thỏa thuận ngừng bắn 36 giờ đồng hồ để cho dân chúng đón tết cổ truyền. Thế nhưng Quân đội Bắc Việt, dưới danh nghĩa Mặt trận Giải phóng miền Nam đã đồng loạt tấn công vào 41 tỉnh, thành phố, thị trấn và hàng trăm thị xã miền Nam Việt Nam. Thời điểm cuộc tấn công diễn ra vào lúc giao thừa và hàng ngàn người dân bị thiệt mạng, trong đó cuộc thảm sát ở Huế vẫn là vết thương chưa lành.

Cựu Tổng Biên tập Đài RFA, Ký giả Dan Southerland và Ký giả Bob Kaylor, cả hai vị đều là cựu phóng viên của hãng thông tấn UPI, chia sẻ nhân dịp đánh dấu 50 năm biến cố lịch thảm sát Mậu Thân.

Vi phạm thỏa thuận ngừng bắn

Hòa Ái: Xin chào hai Ký giả Dan Southerland và Bob Kaylor. Tôi được biết hai vị đã có mặt ở Việt Nam trong thời điểm biến cố Tết Mậu Thân xảy ra hồi năm 1968. Bây giờ đã 50 năm trôi qua, khi nhắc đến biến cố này, điều gì khiến cho hai vị nhớ nhất?

Ký giả Bob Kaylor: Tôi đã ở Nha Trang trong lúc xảy ra cuộc tấn công, một đêm trước khi bắt đầu ở Sài Gòn. Quân đội Bắc Việt và Việt Cộng tấn công 5 đồn cảnh sát khác nhau trong thành phố và vanh đai của Nha Trang. Đây là một vụ lớn. Nhưng ngay lúc đó tôi không lường được vụ tấn công này lớn đến mức độ nào, bởi vì nó diễn ra ở Nha Trang và vào đêm sau đó, diễn ra ở Sài Gòn và nhiều nơi khác ở Việt Nam. Cho nên mọi thứ thật sự bị quá sức vì quá nhiều người tấn công vào nhiều nơi. Đối với giới báo chí, chúng tôi cho là có thể dẫn đến một trận đánh lớn cần phải quan tâm.

Hòa Ái: Thưa Ký giả Dan Southerland, qua chia sẻ của ông với khán thính giả RFA nhân dịp 40 năm cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc, tôi nhớ ông đã ở Sài Gòn khi biến cố Tết Mậu Thân xảy ra. Những hình ảnh nào của biến cố này đọng lại trong hồi ức của ông?

Có những câu chuyện được kể lại quân đội Cộng sản vào trong thành phố, đi đến từng nhà ghi tên từng người và bắt họ đi, rồi họ bị mất tích luôn vào thời điểm đó. Không ai biết việc gì đã xảy ra với những người này. Sau cuộc tấn công nhiều tuần lễ, những hố chôn tập thể được khám phá và các cuộc thảm sát ghê rợn mới được phơi bày. – Ký giả Bob Kaylor

Ký giả Dan Southerland: Tôi thức dậy vào sáng ngày 30 tháng Giêng, tôi nghe như là tiếng pháo nổ, người ta đốt để đón Tết. Khi tôi nhận ra tôi tiếng súng liên thanh nổ, thì tôi thật cẩn thận trên đường đến văn phòng để đưa tin về cuộc tấn công. Tôi vừa kết hôn nên tôi chọn công tác ở Sài Gòn vì tôi cho rằng đây là một nơi an toàn. Nhưng ngay lúc đó, tôi nhanh chóng nhận ra Sài Gòn không còn an toàn nữa.

Hòa Ái: Tôi được biết Ký giả Dan Southerland lúc đó còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp đại học ngành báo chí được vài năm. Những gì ông chứng kiến trong biến cố Tết Mậu Thân tác động đến nghề nghiệp cũng như trong cuộc sống của ông như thế nào?

Ký giả Dan Southerland: Tôi nhận thấy đây chính là công việc mà tôi muốn làm, cuộc tấn công này là một dịp để tôi thực hiện nghề nghiệp làm báo của mình. Và, tôi cũng nhận ra tôi không thể chỉ ngồi đợi ở Sài Gòn để chờ xem chuyện gì xảy ra, nên tôi tình nguyện đi ra khỏi thành phố Sài Gòn và tôi đã chứng những tổn thất của cuộc tấn công Tết Mậu Thân. Tôi đã học được nhiều bài học từ biến cố này.

Hòa Ái: Thưa Ký giả Bob Kaylor, ông có còn nhớ phản ứng của chính giới và dân chúng Hoa Kỳ ra sao khi UPI và các cơ quan báo chí nước ngoài khác, đặt tại Việt Nam loan tin về biến cố tết Mậu Thân, đặc biệt về các cuộc thảm sát tại Huế, thưa ông?

Thảm sát Mậu Thân

Ký giả Bob Kaylor: Tôi là người đang có mặt tại hiện trường và là một trong những người tích cực đưa nhiều tin tức về cuộc tấn công, nên tôi không có chú ý đến thế giới và nước Mỹ phản ứng như thế nào. Nhưng tôi tập trung đưa tin về những trận đánh và tôi còn nhớ những bản tin liên quan đến các cuộc hành quyết mà mãi mấy tuần sau mới biết được. Có những câu chuyện được kể lại quân đội Cộng sản vào trong thành phố, đi đến từng nhà ghi tên từng người và bắt họ đi, rồi họ bị mất tích luôn vào thời điểm đó. Không ai biết việc gì đã xảy ra với những người này. Sau cuộc tấn công nhiều tuần lễ, những hố chôn tập thể được khám phá và các cuộc thảm sát ghê rợn mới được phơi bày.

Hòa Ái: 50 năm biến cố Mậu Thân đã trôi qua, báo chí Việt Nam đưa tin về một sự kiện các cựu chiến binh giao lưu với học sinh ở một trường trung học cơ sở, tại phường Đa Kao, Sài Gòn hồi hạ tuần tháng 12 năm 2017. Tại cuộc gặp gỡ đó, một cựu chiến binh đã nói với học sinh rằng “giết kẻ địch trong chiến tranh không phải là tội ác”, nhưng người cựu chiến binh này cũng nhấn mạnh việc giết người vô tội như Pol Pot đã làm ở Campuchia là tội ác chiến tranh. Thưa ký giả Dan Southerland, những người dân thường ở Huế bị giết hại trong biến cố Mậu Thân lên đến con số hàng ngàn người, mà lịch sử ghi chép do quân đội Bắc Việt gây ra, trong đó đa số là phụ nữ và trẻ em, ông có cho rằng các cuộc thảm sát này là tội ác chiến tranh hay không?

Ký giả Dan Southerland: Vâng. Tôi nghĩ có thể xem đây là tội ác chiến tranh. Các cuộc thảm sát đó thực sự là khủng khiếp. Chúng ta không thể biết được con số thật sự bao nhiêu người đã biệt giết. Các ngôi mồ tập thể chứa khoảng từ 2800 đến 3000 nạn nhân. Như Ký giả Bob Kaylor đã kể thì không ai có thể biết con số cụ thể bao nhiêu người bị mất tích, nên số liệu người bị sát hại có thể cao hơn. Rất nhiều người bị mất tích.

Hòa Ái: Cũng vào cuối tháng 12 năm 2017, truyền thông Việt Nam đăng bài viết của Chủ tịch nước Trần Đại Quang nhân 50 năm tổng tiến công Mậu Thân 1968, khẳng định cuộc tổng tiến công có ý nghĩa chiến lược vô cùng quan trọng, dẫn đến đàm phán tại Hội nghị Paris để chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam. Thưa Ký giả Bob Kaylor, là nhân chứng lịch sử và là một nhà báo, ông ghi nhận một cách tổng quát cuộc tổng tiến công Mậu Thân của quân đội Bắc Việt như thế nào?

Ký giả Bob Kaylor: Chúng tôi đã không biết được tầm ảnh hưởng của cuộc tấn công Mậu Thân cho đến một thời gian sau khi nó xảy ra. Thật sự các cuộc tấn công xảy ra ở Việt Nam đều do quân đội Cộng sản thực hiện và chiến thắng thuộc về họ. Nhưng trong các trận đánh, lực lượng quân đội Việt Nam Cộng Hòa và đồng minh Hoa Kỳ cho thấy quân đội Cộng sản bị tổn thất nặng nề. Theo cách nói của quân đội thì đó không phải chiến thắng vang dội. Nhiều năm sau nữa, tôi được gặp một ông Đại tá của Mỹ, người có liên hệ trong cuộc đàm phán đình chiến và ông đã kể lại cho tôi nghe những gì ông bàn thảo với đối tác, là một Đại tá của quân đội Bắc Việt. Trong ngày hai ông đại tá gặp nhau, Ông Đại tá Mỹ đã nói rằng “Các anh không bao giờ thắng chúng tôi trên trận chiến được”. Ông Đại tá của quân đội Bắc Việt nhìn vào mắt của ông Đại tá Mỹ và nói “Điều đó không liên quan gì cả”. Ông Đại tá Mỹ nói với tôi là sau đó ông nhận ra lời của ông Đại tá Bắc Việt nói đúng vì quân số của quân đội Bắc Việt bị tổn thất, nhưng trong thời gian dài họ thắng về mặt tâm lý và đã dẫn đến thế giới thay đổi quan điểm về cuộc chiến tranh Việt Nam.

Hòa Ái: Chúng tôi cũng được dịp trao đổi với một số gia đình có thân nhân là nạn nhân bị giết hại trong biến cố Mậu Thân. Nỗi sợ hãi và ám ảnh vẫn còn nguyên vẹn dù đã 50 năm trôi qua. Hai vị nghĩ rằng Nhà nước Việt Nam nên làm gì đối với những gia đình này để nỗi đau mất mát phần nào được xoa dịu?

Ký giả Dan Southerland: Tôi nghĩ đó là ý tưởng hay. Nhưng tôi không nghĩ Chính phủ Việt Nam sẽ thực hiện điều đó. Họ không phải là những người tốt đang điều hành quốc gia. Tôi nghi ngại họ sẽ không làm như vậy. Bởi vì, nếu họ làm thì sẽ rất tuyệt vời. Đã quá trễ để làm việc này đối với những người có liên quan trong biến cố Mậu Thân, cách đây 50 năm.

Tôi nghĩ có thể xem đây là tội ác chiến tranh. Các cuộc thảm sát đó thực sự là khủng khiếp. Chúng ta không thể biết được con số thật sự bao nhiêu người đã biệt giết. Các ngôi mồ tập thể chứa khoảng từ 2800 đến 3000 nạn nhân. Như Ký giả Bob Kaylor đã kể thì không ai có thể biết con số cụ thể bao nhiêu người bị mất tích, nên số liệu người bị sát hại có thể cao hơn. Rất nhiều người bị mất tích – Ký giả Dan Southerland

Tôi muốn thêm vào nhận định của Ký giả Bob Kaylor về biến cố Mậu Thân. Tôi nghĩ một trong những thất bại lớn nhất của biến cố này là quân đội Bắc Việt chú trọng vào việc kích động hoặc làm cho lớn chuyện lên. Họ nghĩ rằng sẽ được dân chúng hỗ trợ khi vào đến các thành phố, trị trấn, làng ấp, nhưng họ đã thất bại vì thực tế không phải như vậy. Đây là một khía cạnh quan trọng.

Điều thứ hai quan trọng nữa là họ muốn hủy diệt lực lượng quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Các quân nhân của quân lực Việt Nam Cộng Hòa được về nhà đón Tết trong thời gian ngưng bắn, nhưng quân đội Bắc Việt đã vi phạm thỏa hiệp ngưng bắn đó. Tôi đã đến Bến Tre, một nơi bị tàn phá nặng nề sau cuộc tấn công Mậu Thân. Tôi thẩn thờ trước cái chết của hàng ngàn thường dân, đã bị giết trong thời gian ngưng bắn. Quân số của quân lực Việt Nam Cộng Hòa vào thời gian nghỉ Tết Mậu Thân có lẽ chỉ còn 1/6, và họ đã chiến đấu để chống trả lực lượng tấn công của đối phương.

Tướng Westmoreland, Tư lệnh Quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam báo cáo đã thắng trận Mậu Thân. Tuy nhiên, Tổng thống Johnson lúc bấy giờ bị sốc khi xem được hình ảnh Việt Cộng tấn công vào tòa Đại sứ Mỹ. Truyền thông Hoa Kỳ đưa tin cuộc chiến ở Việt Nam bị sa lầy và phong trào kêu gọi rút quân. Tổng thống Johnson đã ra lệnh ngưng bỏ bom ở miền Bắc và kêu gọi Bắc Việt ngồi vào bàn Hội nghị Paris.

Ký giả Bob Kaylor: Như Ký giả Dan Southerland đã trình bày, thì người dân Mỹ đã quá mệt mỏi với các thông tin về người thân chiến đấu và bị mất mạng ở Việt Nam. Họ không thấy được lối thoát cho cuộc chiến này. Họ không muốn các chính trị gia tiếp tục hỗ trợ cho cuộc chiến tranh Việt Nam nữa và những lời kêu gọi của họ cuối cùng đã dẫn đến quyết định chấm dứt chiến tranh.

Hòa Ái: Xin được cảm ơn Ký giả Dan Southerland và Ký giả Bob Kaylor dành thời gian cho cuộc phỏng vấn với RFA nhân dịp 50 năm biến cố Mậu Thân.

Giáo viên “chi tiền để được dạy”, huyện khẳng định chưa phát hiện tiêu cực

Giáo viên “chi tiền để được dạy”, huyện khẳng định chưa phát hiện tiêu cực

Liên quan đến vụ việc hơn 500 giáo viên ở huyện Krông Pắk, tỉnh Đắk Lắk bị thôi việc vì bị tuyển dư trong nhiều năm qua, một số giáo viên nói mình phải chi tiền để được nhận vào dạy, sau đó là vào biên chế nhà nước; thế nhưng bà Ngô Thị Minh Trinh, Phó chủ tịch UBND huyện Krông Pắk nói huyện chưa phát hiện tiêu cực.

“Đến nay, huyện chưa nhận được bất cứ phản ánh hay đơn thư tố cáo tiêu cực trong vụ việc này. Nếu phát hiện có tiêu cực, chúng tôi sẽ đề nghị các cơ quan chức năng điều tra xử lý những cá nhân tập thể vi phạm”, báo Zing dẫn lời bà Trinh cho biết.

Video liên quan: “Ai trả thanh xuân cho chúng tôi?” http://bit.ly/2FJvuXZ

Image may contain: 1 person

Bằng cấp ở Việt Nam: Ra ngoại quốc học 8 ngày, lãnh bằng tiến sĩ

Bằng cấp ở Việt Nam: Ra ngoại quốc học 8 ngày, lãnh bằng tiến sĩ

 

Một buổi lễ tốt nghiệp và trao bằng tiến sĩ ở Việt Nam. (Hình: Viện KHXH)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chạy ra nước ngoài tất cả có 8 ngày, một ông mang bằng tiến sĩ về nước xin được “cấp giấy kiểm định” một trong hàng chục ngàn trường hợp về cái chợ bằng dỏm tại Việt Nam.

Theo tờ Người Lao Động hôm Thứ Bảy, 10 Thng Ba, 2018, Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng thuộc Cục Quản Lý Chất Lượng – Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, tại Hà Nội, đến nay, “có hàng chục ngàn văn bằng có yếu tố nước ngoài không được công nhận tại Việt Nam.”

Nguồn tin thuật lại cho biết một trường hợp Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng “đã từ chối công nhận văn bằng tiến sĩ giáo dục tại Trường ĐH Asia E (AeU, Malaysia) cho một trường hợp được cấp bằng chỉ sau 4 lần sang Malaysia, mỗi lần 2 ngày (kể cả thời gian đi đường).”

Căn cứ theo hồ sơ, nguồn tin kể, người này đã học chương trình “tiến sĩ giáo dục học,” ngành giảng dạy tiếng Anh trong thời gian 4 năm, từ Tháng Năm, 2011 đến Tháng Mười Hai, 2015. Tuy nhiên, “theo thông tin trên hộ chiếu, ‘tiến sĩ’ này không sang học trực tiếp tại cơ sở của AeU mà chỉ sang nước này 4 lần, tổng cộng 8 ngày.”

Tờ Người Lao Động thuật lời ông Vũ Ngọc Hà, Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng, thông tin thêm có những trường hợp bị từ chối công nhận văn bằng do theo học chương trình của một trường của Singapore nhưng trường này không được Bộ Giáo Dục và Đào Tạo cho phép tổ chức giảng dạy ở Việt Nam.

Vẫn theo tờ Người Lao Động thuật lại, thời gian qua, “Cục Quản Lý Chất Lượng cũng phát hiện không ít trường hợp đến xin được công nhận văn bằng quốc tế nhưng khi kiểm tra thông tin thì lại là bằng giả. Những bằng này có thể mua dễ dàng ngay trên các chợ bán văn bằng giả online mà ai cũng có thể tiếp cận, miễn là có tiền.”

Biếm họa trên báo Lao Động về bằng dỏm, bằng giả tại Việt Nam. (Hình LĐ-BacGiangTV)

Theo thống kê Việt Nam có hơn 24,000 người có bằng tiến sĩ đủ mọi ngành nhưng ngành đại học của Việt Nam được ví von “giống như trường phổ thông cấp bốn, nghiên cứu khoa học thấp.” Bằng cấp tuy gọi là “bằng thật” được cấp từ chính các đại học của nhà nước nhưng tai tiếng về những vụ đạo văn, mua bằng, mua giám khảo không phải họa hiếm.

Còn những ông bà đi mua cái bằng do các “diploma mill” ở nước ngoài, gồm cả những quan chức cấp cao, đảng viên gộc trong hệ thống đảng và nhà nước thấy nêu tên trên mặt báo mấy năm qua. Nguyễn Xuân Anh, Vũ Viết Ngoạn, Võ Kim Cự là một số trong các ông có tên trên bảng phong thần “diploma mill.”

Không thấy có một cuộc nghiên cứu và thống kê nào công bố cho người ta biết chính xác, trong số hàng chục ngàn ông bà mang bằng dỏm tới Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng để xin được “kiểm nhận” thì bao nhiêu ông bà là đảng viên Đảng CSVN và đang nắm những chức vụ gì trong đảng và nhà nước.

Nhiều trường hợp, chỉ cần gửi tiền, từ vài trăm đô la đến vài ngàn đô la, tới các “diploma mill” là được cấp văn bằng tiến sĩ tùy ngành nào muốn chọn. Việc cái ông đi 4 lần tổng cộng 8 ngày là được cấp bằng tiến sĩ có thể lại quá công phu và tốn thêm tiền bạc ăn ở, vé máy bay.

Tuần trước, thấy có tin 94 ông bà tiến sĩ bị “nghi” không đủ tiêu chuẩn cứu xét để phong cho danh hiệu “giáo sư.” Trong đó có bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã không được phong hàm giáo sư mà có người đưa ra các dẫn chứng để cho rằng bà không phải là bác sĩ (khám , chữa bệnh) như nhiều người lầm tưởng. (TN)

Lộng kính kỷ niệm với TT Obama

 
 
 
 
 
 
 
Image may contain: 4 people, people sitting, people eating, table, food and indoor
Image may contain: table and indoor
Chân Trời Mới Media added 2 new photos.

 

Lộng kính kỷ niệm với TT Obama

LS Lê Công Định

Tấm hình này thực sự ấn tượng đối với tôi vì nhiều lẽ. Có thể nói, lưu giữ kỷ niệm về một nhân vật chính trị, lồng kính trong ảnh là cái thứ hai ở Việt Nam. Cái đầu tiên đặt trong lăng ở Ba Đình, nhưng đó là do ý chí của nhà cầm quyền.

Lưu niệm vật dụng mà Tổng thống Obama dùng trong một bữa ăn là hành động khởi phát từ lòng quý mến riêng và tự nhiên của vị chủ quán dành cho ông, tức lòng dân, chứ không phải bởi mệnh lệnh áp đặt của cường quyền như trường hợp lồng kính giữ xác ướp.

Mặt khác, đã có vị lãnh đạo nào của đảng cầm quyền và nhà cầm quyền ở Việt Nam hiện nay viếng thăm nơi đâu và làm gì, khiến người dân tự nguyện lưu giữ để kỷ niệm những vật dụng liên quan đến ông hoặc bà ta, với tất cả tấm lòng và thái độ trân trọng như thế chưa?

Sự đón tiếp và lưu giữ kỷ niệm về nguyên thủ quốc gia một nước cựu thù của chế độ, một cách gián tiếp, nói lên niềm khao khát của toàn dân về một thể chế chính trị dân chủ cho phép họ tự do lựa chọn những chính khách tài ba lãnh đạo quốc gia, chứ không buộc phải chấp nhận bị trị bởi một đám cai trị xôi thịt, bất tài vô dụng.

Vì vậy, đối với tôi, lồng kính ở quán bún chả Hương Liên đất Hà Thành là sự bỉ mặt, nếu không nói là lăng mạ, ghê gớm mà dân chúng dành cho giới cai trị hiện nay. Kẻ cai trị, dù cùng dân tộc, vẫn không giành được bất kỳ sự kính trọng tối thiểu nào từ phía những người bị trị ở xứ này.

FB Lê Công Định
Hình 2: Internet
Ad đặt tựa

DŨNG PHI HỔ SẮP BỊ XÉT XỬ

Trần Bang is with Le Hoang.

DŨNG PHI HỔ SẮP BỊ XÉT XỬ

Ngày 28-9-2017, Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã bắt khẩn cấp Nguyễn Viết Dũng, 31 tuổi, về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước” quy định tại Điều 88, Bộ luật hình sự, một điều luật cực kỳ mơ hồ mà bất kỳ công dân VN nào cũng có thể là nạn nhân của điều luật này – trừ người vừa câm vừa mù chữ.

Vào tháng 11/2015, Nguyễn Viết Dũng bị khởi tố tội ‘Gây rối trật tự công cộng’ do mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa tham gia tuần hành bảo vệ cây xanh Hà Nội. Sau phiên tòa rất “cong và khai”, Dũng bị tuyên án 15 tháng tù về tội gây rối trật tự công cộng nhưng sau đó được giảm án còn 12 tháng tù.

Ngày 28-3-2018, Dũng sẽ bị tòa án cộng sản đưa ra xử sơ thẩm. Có 2 luật sư bào chữa cho Dũng là luật sư Ngô Anh Tuấn và Luật sư Lê Khả Thành. Chắc chắn một điều: đây lại là phiên tòa rất “cong và khai” như nhà cầm quyền đã xét xử bao nhiêu người yêu nước khác. Đây là trò chơi hèn hạ của họ. Họ sẽ chận mọi nẽo đường dẫn tới tòa án, ngăn cản người thân của Dũng tham dự phiên tòa và tuyên án rất cao để ” mặc cả” ” xuất khẩu” người tù với các nước tiến bộ khác.

Xin cộng đồng quan tâm chia sẻ.

( FB Bảo Nhi Lê )

Image may contain: 6 people, people standing

TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á

 Mai Sương‘s post.
 
 
 
Image may contain: 3 people, outdoor
Mai Sương is with Dương Thanh Thiên and 10 others.

 

TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á

Trời cao có thấu hay chăng
Bao người dân đói nhăn răng mỗi ngày 
Vậy mà cái đảng mặt dầy 
Lấy tiền xương máu dân xây tượng đài 
Đúng là có một không hai
Việt Nam lãnh đạo có tài chơi ngông 
Bốn trăm mười một tỷ đồng 
Của dân đảng lấy như không xây đài 
Xây đài : ” tổ mẹ chúng mày ! “
Nợ công, tiền thuế ngập đầy tối tăm
Trăm dâu cứ đổ đầu tằm
Vậy mà dân cứ ngậm tăm cái mồm 
Cãi nhau thì rất già mồm 
Khi bị áp bức có mồm như không 
Cúi đầu trước những bất công 
Để cho đảng cướp “vặt lông” tới cùng 
Đến khi bị nhổ sạch lông
Cơ hội vùng dậy còn không hỡi người ???

Mai Sương

Tượng đài bà Nguyễn Thị Thứ xây hết 411 tỷ đồng ở Tam Kỳ Quảng Nam lớn nhất ĐNA

500 giáo viên thất nghiệp và biệt thự từ nghề xe ôm

 

500 giáo viên thất nghiệp và biệt thự từ nghề xe ôm

  • LTS: Khoảng 500 giáo viên huyện Krông Pắk, tỉnh Đắk Lắk, đứng trước nguy cơ bị mất việc hàng loạt vì những sai phạm của lãnh đạo tỉnh này, khi họ ký tuyển dụng hàng trăm giáo viên trái quy định, trong đó có ông Nguyễn Sỹ Kỷ, cựu Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk, là người đã ký tuyển dụng hơn 400 giáo viên.
Ông Nguyễn Sỹ Kỷ (phải), Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy. Ảnh: báo Đắk Lắk

Năm ngoái, ông Nguyễn Sỹ Kỷ khi đó là Phó ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk, đã từng nhận kỷ luật về vụ tuyển dụng này bằng hình thức… khiển trách. Cũng năm ngoái, người ta phát hiện ra rằng, ông Kỷ có căn biệt thự rất to, xây trái phép trên đất nông nghiệp. Khi mọi người đặt dấu hỏi về khối tài sản này, ông Kỷ biết, đó là tài sản ông tích cóp nhờ vợ buôn bán và ông chạy xe ôm thâu đêm sau giờ làm việc cho nhà nước.

Không rõ vụ xử lý biệt thự xây trái phép của ông Nguyễn Sỹ Kỷ ra sao, nhưng có lẽ lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk nên tạo điều kiện cho ông Kỷ “đoái công chuộc tội”, bằng cách để cho ông truyền nghề làm giàu nhờ chạy xe ôm của ông, giúp huấn luyện cho mấy trăm giáo viên sắp bị mất việc có nghề nghiệp sinh sống và làm giàu, để các giáo viên này chẳng những có nghề mưu sinh, mà còn có tiền xây biệt thự giống ông.

____

Đất Việt

Mi An

12-3-2018

Điều bất ngờ là 400 người trong số đó được ký bởi ông Nguyễn Sỹ Kỷ- người nổi tiếng với biệt thự do làm thêm chạy xe ôm.

Các giáo viên bức xúc kéo lên huyện để phản đối việc bị chấm dứt hợp đồng. Ảnh: VNN

Hình ảnh những giáo viên nước mắt lưng tròng nghẹn ngào cầm lá đơn lên huyện phản đối việc họ bỗng dưng bị chấm dứt hợp đồng, lâm vào cảnh thất nghiệp khiến nhiều người cảm thấy nhói lòng.

Trước đó, ngày 9/3, UBND huyện Krông Pắk tổ chức họp, thông báo về việc, sắp tới sẽ tổ chức thi tuyển viên chức giáo viên năm 2017 với chỉ tiêu khoảng 80 người. Điều này đồng nghĩa với việc có hơn 500 người trong tổng số hơn 600 giáo viên đang dạy hợp đồng không đủ điều kiện thi tuyển, họ sẽ mất việc, tự kiếm việc khác.

Về việc tuyển dụng dư thừa hơn 600 giáo viên, UBKT Tỉnh ủy Đắk Lắk đã tiến hành kiểm tra và kết luận, 3 đời chủ tịch UBND huyện Krông Pắk đã ký tuyển dụng, chỉ đạo ký tuyển dụng hàng trăm giáo viên trái quy định.

Trong đó, ông Nguyễn Sỹ Kỷ (Phó trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy, nguyên chủ tịch UBND huyện Krông Pắk giai đoạn 2011-2016) được xác định đã ký tuyển dụng, chỉ đạo ký tuyển dụng hơn 400 trường hợp.

Ngoài ra, khi làm Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk, ông Kỷ còn để xảy ra nhiều sai phạm về tài chính, xây biệt thự trên đất nông nghiệp… Ông Kỷ đã bị kỷ luật cảnh cáo về mặt Đảng.

Ngôi biệt thự hoành tráng của ông Nguyễn Sỹ Kỷ, cựu Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk. Ảnh: VNN

Ông Nguyễn Sỹ Kỷ này hẳn nhiều bạn đọc còn nhớ, chính là người có vợ là chủ nhân của ngôi biệt thự hoành tráng xây trái phép trên đất nông nghiệp ở tổ dân phố 11, phường Ea Tam (TP. Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk). Khi báo chí hỏi đến khu biệt thự xây trên thửa đất có tổng diện tích gần 1 ha này từ đâu mà có, ông Kỷ cho biết, khu đất này do vợ đứng tên và được mua từ khoản tiền lương tích cóp. Theo ông Kỷ, khi mua hiện trạng khu đất đã được chủ đào ao, dựng nhà cấp bốn trên đất.

“Thời kỳ đó cuộc sống khó khăn lắm. Ngày tôi làm ở thanh tra tỉnh, tối thì lo chạy xe ôm thâu đêm. Vợ chồng còn phải nuôi heo, gà cóp nhặt từng đồng” – ông Kỷ phân trần.

Từ đó, ông được dư luận biết đến với thành tích ngày đi làm, tối chạy xe ôm thâu đêm để xây được biệt thự “khủng”.

Vậy còn việc ông Kỷ- khi còn làm Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk ký hợp đồng trái quy định với những 400 giáo viên để đến nỗi bây giờ họ lâm vào cảnh sống dở chết dở vì bị chấm dứt hợp đồng, phải ra đường lâm vào cảnh thất nghiệp thì sao? Liệu người ta có thể đặt nghi vấn, việc ký tới 400 hợp đồng tuyển dụng trái quy định đó, có liên quan gì đến ngôi biệt thự mà ông phải vất vả chạy xe ôm thâu đêm mà có được hay không?

Câu trả lời này, chỉ có riêng ông Kỷ mới là người trả lời được.

Chỉ thương cho 500 giáo viên ở huyện Krông Pắk, cho dù ngày hôm qua, UBND tỉnh đã ra quyết định tạm dừng việc chấm dứt hợp đồng với 500 giáo viên này, nhưng rõ ràng, tương lai của họ cũng rất đang mờ mịt, không biết đi đâu về đâu.

Chắc chắn nhiều người trong số họ, nếu thất nghiệp sẽ phải ra đường chạy xe ôm – một nghề khá phổ biến. Chỉ có điều với tài năng và sức vóc của họ, việc hành nghề xe ôm cũng chỉ đủ “vắt mũi đút miệng” chứ khó có thể nào dồn góp để xây nên cái biệt thự hoành tráng như của ông Nguyễn Sỹ Kỷ, người ký hợp đồng trái quy định để tuyển dụng họ.

Một chuyện thấy ở siêu thị

Trần Bang shared Dao Thu‘s post.

Thói ăn cắp vặt không bị ngăn chặn, thiệt hại không chỉ bé như những cái kẹo, hộp kem …, mà khi thành thói quen ăn cắp, thành ăn cắp phổ biến trong cả cộng đồng ( mà ăn cắp, gian dối, tham nhũng bao giờ cũng đi với nhau), nó sẽ thành tính cách dân tộc, nó không chỉ làm tăng chi phí xã hội như phải làm nhiều khoá tốt hơn, nhiều lớp cửa chắc hơn, cần nhiều lớp người giám sát, bảo vệ hơn, chi phí bảo hiểm, tái bảo hiểm đắt hơn …, rồi làm mọi người, ai lúc nào cũng phải lo bị mất cắp khi sống với cộng đồng có nhiều người ăn cắp, không còn thời gian thảnh thơi nghĩ về những điều tốt đẹp, không còn thời gian cho tự do sáng tạo …. điều đó sẽ làm cho thế giới mất niềm tin vào cả dân tộc VN.

Một dân tộc bị mất niềm tin của nhân loại văn minh sẽ là một dân tộc thất bại, một dân tộc bất hạnh.

Cám ơn cô giáo Dao Thu đã lên tiếng.

 
Image may contain: one or more people and food
Image may contain: food

Dao Thu added 2 new photos.

Một chuyện thấy ở siêu thị

Hôm nay tôi có chút việc vào 1 siêu thị khá lớn ở Hà Nội mua đồ. Khi ghé qua quầy bán rau quả tươi, thấy có hai chị trẻ trung xinh xắn đang ngồi xổm dưới nền nhặt rau, một trong hai chị còn mặc váy. Mớ rau các chị đang nhặt là rau sống Đà Lạt.

Các chị chỉ lấy phần lõi cho vào túi nilon mang ra cân, bỏ lại hai phần ba lá xanh bên ngoài. Cả khoang rau xanh đã bị hai chị bới tung và để lại toàn lá bị ngắt ra. Thấy tôi đứng nhìn với sự kinh ngạc, hai chị cầm túi rau ngoảnh mặt đi ra chỗ cân.

Đi qua chỗ bán bánh kẹo dời, lại phải chứng kiến một cảnh tượng không đẹp. Vài gia đình có cả bố mẹ và các con nhỏ đứng cạnh quầy bánh kẹo. Một ông bố lấy mấy cái kẹo sô cô la đưa cho đứa con ngồi trên xe hàng, đứa bé bóc ăn. Mẹ đứa trẻ định lấy tiếp mấy cái kẹo đưa cho đứa con lớn hơn đứng cạnh. Nhìn cái cách mà họ bốc mỗi thứ vài cái kẹo dúi cho trẻ con ăn ngay tại chỗ như vậy, tôi đoán là họ không có ý định mang cả con ra chỗ cân hàng để trả tiền cho hai cái kẹo đang ở trong bụng đứa trẻ, nên tôi vội ngăn lại, nói với họ là đồ ăn ở đây phải thanh toán xong mới ăn được. Nhà bốc kẹo sau khi thấy tôi nói vậy thì vội vàng đẩy con đi.

Tôi còn thấy một gia đình khác có em bé đang ngồi trong giỏ hàng bóc thạch ăn, mẹ cháu cũng đang lúi húi nhét mấy thứ nho nhỏ vào túi áo, lúc này tôi mới nhớ ra cần chụp ảnh lại. Lác đác quanh đó có vài nhân viên siêu thị đang đứng giới thiệu mấy thứ hoá mỹ phẩm, không ai để ý gì đến quầy bánh kẹo, cũng không thấy biển báo nhắc nhở gì của siêu thị.

Có lẽ siêu thị lớn cũng không quan tâm lắm việc khác hàng của mình ăn hai bai cái kẹo hoặc nhặt trộm mớ rau trong khi họ có thể tiêu dùng hàng trăm ngàn. Biết đâu trong chiến lược kinh doanh đây cũng là một chiêu để hút khách bình dân?

Nhưng tôi thì thấy buồn. Vì với việc ăn “gian” vài cái kẹo, cây rau tưởng như vô hại đó, những người tiêu dùng vô tình đã tự hình thành cho mình thói quen khôn lỏi và ăn cắp vặt.

Những thói quen hình thành trong vô thức như vậy lại dễ nhân rộng bởi đám đông dân chúng vốn đã quá quen với môi trường sống bon chen từng li. Rồi khi người Việt cho dù đã đủ ăn đủ mặc có tiền đi du lịch nước ngoài nhưng vẫn giữ thói quen đó giao lưu với thế giới văn minh.

Thế nên thỉnh thoảng chúng ta mới đọc được những bài báo nói người Việt từ quan chức tới nhân viên quèn đi công tác nước ngoài ăn cắp đồ trong siêu thị và bị bắt. Thậm chí một số quốc gia còn có cảnh báo trộm cắp bằng tiếng Việt trong siêu thị.

Việc giáo dục những hành vi văn minh trong xã hội hiện nay hầu như đang bị bỏ ngỏ. Không có người làm gương, cũng không có ai lên tiếng, những điều tử tế văn minh sẽ không thể tự nhiên xuất hiện trong xã hội của chúng ta.

Ukraine đã xóa bỏ 1,320 tượng Lênin…

 

Ukraine đã xóa bỏ 1,320 tượng Lênin…một ngày không xa rồi sẽ tới xứ thiên đường VN.

Ukraine has removed all 1,320 statues of the communist revolutionary Lenin following a government drive to rid the country of Soviet-era symbols. Monuments to the Bolshevik leader have been dismantled in every town, village and city…
 
INDEPENDENT.CO.UK
 

Họ còn muốn gì nữa?

Họ còn muốn gì nữa?

Phạm Đoan Trang – Sau cuộc “đào thoát” hôm 26/2/2018 (tôi có kể lại chuyện này trong bài “Chúng sẽ đến trong năm phút nữa”), tôi đã nghĩ là mình thoát rồi, và đã nói với bạn bè rằng mình đang “lẩn trốn ở Việt Nam”.

Sự thực là không phải đến bây giờ tôi mới “lẩn trốn”. Tôi đã ở trong tình trạng này từ cuối tháng 6 năm ngoái.

Tôi đã không ở nhà gần một năm rồi, và cứ thế lang thang hết vùng này lại vùng khác, hết nhà này lại nhà khác. Di chuyển bằng ô-tô, xe khách, không dám đi máy bay để khỏi bị phát hiện. Có những lần nằm giường tầng, không có chỗ để cây đàn guitar, tôi ngủ luôn với cây đàn trên ngực.

Và cái cảm giác mơ hồ, “không biết có qua được đêm nay không? Không biết giờ này đêm mai thế nào?” lướt qua khi ngồi bên những người thân, bạn bè của mình trong những ngày tháng căng thẳng.

Ngay cả khi chơi đàn, trong đầu tôi vẫn thoáng câu thơ của Thanh Tâm Tuyền: “Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới” (Dạ khúc, 1964).

Nhiều bạn sẽ hỏi tôi phải sống như thế để làm gì? Sao không về nhà mình mà ở cho đàng hoàng, phải chui lủi, vạ vật như chuột vậy?

Vâng, tôi cũng muốn ở nhà lắm chứ. Tôi yêu căn phòng nhỏ của tôi lắm. Ở đó, có tủ sách để một người viết như tôi có thể lần từng trang sách tham khảo bất kỳ lúc nào, có đồ ăn, có… thuốc, có cây đàn guitar, có giá để nhạc, và quan trọng hơn tất cả, có mẹ tôi.

Không phải ngẫu nhiên mà một đứa dốt thi ca như tôi lại rất nhớ câu “tôi yêu đất nước này chân thật/ như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi” (Bài thơ của một người yêu nước mình, Trần Vàng Sao, 1967).

Nhưng tôi không thể ở nhà được.

Tôi không thể ở nhà để cứ mỗi ngày “có sự kiện” (như Chủ nhật 5/3/2017) là dưới chân toà chung cư lại la liệt thanh niên đông vui như hội – mà hễ cứ tôi bước xuống đường là họ nhẹ thì chặn đường nhìn lừ lừ rồi mới tránh cho đi, nặng thì giang tay ra ngăn: “Chị đi đâu? Lên nhà”.

Nếu tôi tỏ ý không nghe thì câu chuyện lại kết thúc ở đồn công an. Và phải ngồi đúng một tư thế trên cái ghế gỗ ở một đồn công an nào đấy (tôi bị đau chân nên có nhiều tư thế không ngồi được), cứ nguyên như thế đến cuối ngày, không làm gì cả, kể ra khá mệt. Phía an ninh cũng vào hỏi này khác nhưng thực sự thì tôi có gì để nói với họ? Chưa kể có lần đôi bên còn chửi nhau tàn tệ, chỉ thiếu nước ném các bộ phận cơ thể vào mặt nhau.

Tôi cũng không muốn ở nhà để phải chịu cái cảm giác ai đó vẫn kè kè, lẩn quất đâu đó quanh tôi. Theo dõi “kín” còn lịch sự; có lần họ còn cố tình đi sau tôi chỉ vài bước chân, gần đến mức tôi cảm thấy hơi thở của họ sau gáy mình. Tôi quay lại, cáu kỉnh: “Đi theo người ta làm cái gì?”. Cô nàng tên Hằng (?) vênh mặt lên: “Tôi thích đi theo đấy, chị làm gì tôi?”.

Thỉnh thoảng tôi bị bắt giữa đường khi chỉ đơn giản là đang đi có hẹn cafe với bạn. Người bạn ra quán ngồi chờ mãi không thấy gì, liên hệ tôi không được, đành bực bội bỏ về. Khổ lắm, làm sao tôi báo được cho bạn để nói một câu xin lỗi, khi mà một khi đã tóm được tôi thì một trong những việc đầu tiên “anh em an ninh” làm luôn là giật ngay điện thoại – ngôn ngữ của công an là “khống chế, thu giữ phương tiện liên lạc”.

Lâu lâu, căn hộ tôi ở lại mất điện, mất Internet (các nhà khác trong chung cư vẫn sinh hoạt bình thường, không có vấn đề gì). Có những “kỹ thuật viên” mặt già đanh đến sửa mạng, quần thảo cả ngày rồi kết luận “tư vấn”: “Chị dùng mạng thì thỉnh thoảng nên ngắt modem cho nó nghỉ lấy vài tiếng chứ chạy liên tục, nó hỏng đấy”. “Sao dạo này công ty mình không dùng mấy cậu kỹ thuật viên trẻ trẻ nữa?”. “À ừ, dạo này nhiều việc, bên tôi tăng cường”. Cái từ “tăng cường” làm tôi không giấu được một nụ cười.

Lần gần đây nhất, sau hai ngày, kỹ thuật viên (trẻ hơn) cũng đến sửa mạng cho nhà tôi, nhưng giải thích loằng ngoằng một hồi rồi cười gượng: “Thôi, cái này em không nói được đâu chị”.

Có những ngày, những tuần tôi không thể ra khỏi nhà được, trừ phi muốn… lên đồn ngồi tới chiều tối rồi thất thểu về.

Có thể bạn sẽ bảo: Sống như thế thì có làm sao? Người ta còn đi tù kia kìa.

Đúng vậy. Đối với tôi, cuộc sống như thế tuy không bình thường lắm nhưng cũng chưa có gì đáng phải than vãn. Nhưng, đơn giản là nếu như vậy, tôi không thể đi đâu, làm gì, gặp gỡ ai được cả. Mà điều đó, với một nhà báo, một người viết, hay một nhà hoạt động, đều là sự tự tiêu diệt mình (hay là sự chấp nhận để bị tiêu diệt thì cũng vậy).

Tôi không phải là Khổng Minh để nằm lều cỏ, sau màn trướng định việc thiên hạ. Không phải là “mẹ Suu Kyi” vĩ đại của dân Myanmar để ngồi nhà mấy chục năm “làm biểu tượng” cho cuộc tranh đấu của người Miến. (Nói là bị quản thúc nhưng thật ra bà vẫn được gặp rất nhiều người, “quần chúng” vẫn đến thăm tư dinh bà nườm nượp, và bà vẫn là lãnh đạo một đảng đối lập chứ không bị khép vào tội “hành động lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 Bộ luật Hình sự (cũ) như ở ta).

Tất nhiên tôi cũng hiểu, họ đâu có coi tôi là một công dân bình thường, một người viết như mọi người viết khác. Họ coi tôi là một phần tử chống phá “Đảng và Nhà nước” của họ quyết liệt.

Tôi hiểu điều đó, và tôi chấp nhận hậu quả của nó. Suy cho cùng, chúng ta chống độc tài thì độc tài tiêu diệt chúng ta là đương nhiên, chứ lẽ nào cả một bộ máy đang vẫy vùng thoả thuê, phè phỡn trong quyền lực như thế lại để một vài công dân ngang nhiên chống lại nó, thách thức nó?

Cho nên, nếu có ai hỏi tôi “cảm thấy thế nào?” thì câu trả lời thành thực là “vẫn chưa có gì ghê gớm lắm, vẫn ở trong mức chịu đựng được, và tôi chấp nhận”.

Tuy nhiên, dù sao cũng phải nói rằng: Đây đúng là một cuộc chiến, nhưng nó… bất bình đẳng quá. Giá như đó là một cuộc cạnh tranh chính trị bình đẳng, bằng lá phiếu chẳng hạn, thông qua bầu cử tự do và công bằng, thì sẽ làm đẹp cho cả hai bên.

Còn cuộc chiến giữa một bên là cả bộ máy độc đảng với hàng trăm ngàn công an, hàng ngàn tổ chức ngoại vi “cánh tay nối dài”, quyền lực vô đối trong tiếp cận ngân sách nhà nước, các nguồn tài chính, sở hữu và kiểm soát chặt chẽ cả ngàn tờ báo, hàng chục kênh truyền hình-phát thanh, chưa kể không gian mạng, rồi viện kiểm sát của công an, toà án công an trị, nhà tù của công an… với một bên là vài cá nhân tay không tấc sắt, đi khỏi nhà còn chẳng được, hơi một tí là lại bị xách cổ về đồn… Cuộc chiến ấy chẳng quân tử vẻ vang gì cho bên thắng cuộc, nhỉ? (Cứ tạm cho họ là bên thắng cuộc đi).

Họ còn muốn gì ở tôi nữa? Muốn tôi ở yên trong nhà, “đi đâu thì báo với nhau một tiếng”, cho đi mới được đi hay sao? Muốn tôi viết những bài chỉ trích phong trào dân chủ, chê bai dân trí thấp, người dân ý thức kém, giới hoạt động thì toàn bọn cơ hội chính trị hay sao?

Không đâu. Tôi – và chúng ta – không chiều họ dễ dàng như thế được đâu.

Tôi chấp nhận bị đàn áp, vì tôi chống họ. Nhưng phải kính sợ, nể phục một “cái gọi là nhà nước” hèn như thế thì không. Không bao giờ.

Phạm Đoan Trang

https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10156481283933322