TÀU CẨU BẮT ĐẦU LO

Image may contain: 2 people

Nguyễn Vô added a new photo to the album: HÁM NHÂN QUỐC – TRUNG CẨU.

HÁM NHÂN QUỐC-TRUNG CẨU

BÀI 085: TÀU CẨU BẮT ĐẦU LO

Trong nội bộ Trung cẩu bắt đầu có sự phân tán rất mạnh, sau khi chàng trai du học sinh đưa ra công trình nghiên cứu, chứng minh Hoàng sa và Trường Sa là của Việt Nam. Rất nhiều bản đồ cổ của chính nước Trung Hoa chỉ ra rằng: “Cực Nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam. Đó là điều không thể chối cãi”.
(PV Đô thị – hut ham cau Binh Duong lược dịch).

Có tới trên 50 bản đồ Hoàng sa và 170 bản đồ cổ Trung hoa, cùng 4 bộ sách Atlas được chàng trai sưu tầm. Và công trình nghiên cứu của anh được công bố tại ĐH Yale cuối tuần qua. Chàng trai nghiên cứu sinh Trần Thắng đã làm cho bất cứ ai tham gia hội thảo phải thán phục. Trong đó có rất nhiều Giáo sư, Tiến sĩ đến từ Trung cộng phải ngả mũ.

Đây được coi là nguồn tư liệu từ chính trong đất nước Trung cộng, khi mà Thắng cất công sang tận Trung cộng để sưu tầm từ 2010.

Được biết cha ruột của Thắng trước công tác tại đội xe hut ham cau binh duong. Ông đã có gắng tạo điều kiện cho con mình ra ngoài thế giới.
Trong đó có đến 3/4 là bản đồ cổ của Trung hoa, và 1/4 bản đồ do Phương Tây và Việt nam vẽ gần đây, từ năm 1618 đến 1859. Rất nhiều bản đồ cổ xưa nhất của Trung hoa, có tính liên tục, hệ thống suốt hàng ngàn năm trước và sau công nguyên. Đều chỉ ra rằng điểm cực Nam của Trung hoa dừng lại đảo Hải Nam. Chỉ duy nhất bắt đầu từ năm 1946 chính quyền Tưởng Giới Thạch mới vẽ ra định nghĩa vùng biển 11 đoạn, sau đó dần dần chuyển thành 9 đoạn. Điều đặc biệt hơn nữa, Chính nhà nước Trung hoa vào năm 1933, cũng đã phát hành lãnh thổ chỉ đến đảo Hải Nam. Nhưng vì thấy bên Tưởng Giới Thạch vẽ cả vùng biển tiếp dưới. Do vậy không để mất mặt trước chính quyền Tưởng. Chính quyền Trung Hoa đại lục đã cho thu hồi hết và ra lại bản đồ mới. Nhưng họ vô tình không thể thu hồi hết những gì mình đã phát hành, có đóng dấu chính quyền.

Các nhà nghiên cứu Trung cộng cũng phải công nhận sự thật.

Và trong nội bộ Trung cộng bắt đầu có dấu hiệu không rõ ràng. Chỉ vì một vài nét bút vẽ thêm vào bản đồ của Tưởng, đã khiến cho chính Quyền Trung cộng hiện nay phải đối phó và trở thành kẻ thù với hầu hết các nước xung quanh.

Theo công trình nghiên cứu, khi đi sâu vào hồi ký của Tưởng, hoàn toàn có thể nhận ra rằng. Tưởng cảm nhận được tương lai, và yếu thế trong việc đối phó với Công sản do Mao trạch Đông đứng đầu. Ông ta liền suy nghĩ mưu kế lâu dài, sẽ chuyển hết quân tinh nhuệ của mình ra ngoài đảo Đài Loan. Nhưng không quên để lại 11 nét bút bằng bút mực. Để tạo cho chính quyền Mao phải giải quyết vụ việc với các nước láng giềng, thay vì chăm chăm đối đầu với mình.

Chính mưu kế (thâm độc , hèn hạ – mượn gió bẻ măng) và 11 nét bút nguệch ngoạc của chính quyền Tưởng. Mà giờ đây, toàn bộ hệ thống chính quyền cộng sản Trung cẩu phải căng mình đối phó. Họ không thể từ bỏ, vì họ đã trót cố đấm ăn xôi:
– Giờ bỏ, thì chắc chắn dân chúng sẽ lật đổ chính quyền.
– Còn nếu họ cố gắng chiếm, thì giờ đây họ phải đối mặt với thách thức không chỉ là các nước láng giềng, mà còn rất nhiều nước lớn trên thế giới như: Mỹ, Nhật … và đặc biệt là dự luận và cộng đồng Thế giới.

Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia người Australia nghiên cứu các vấn đề về Biển Đông, cũng phải thốt lên rằng : “Người Việt thật quá tài năng! Niềm tự hào của nước Việt trên đất Mỹ … Thật đáng ngưỡng mộ!”.

Ông cũng nhận xét bộ sưu tập của Chàng trai Trần Thắng sẽ chỉ ra điểm mâu thuẫn lớn trong tuyên bố: “chủ quyền không thể tranh cãi” đối với 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa.

Trao đổi với PV Đô thị – rut ham cau, anh Thắng cho biết: “Hiện công trình nghiên cứu sẽ được anh dịch sang nhiều thứ tiếng, để truyền bá rộng rãi đến mọi người dân trên Thế giới, nếu muốn tìm hiểu. Và đặc biệt là người dân tại chính Trung cộng, đang khá phân vân trước ngã tư đường. Khi mà họ đang bị chính quyền Cộng sản trung cộng che đậy và dẫn dắt thông tin”.

Ông Thắng nói: “Việt Nam đã và đang được các Học giả Quốc tế đấu tranh bảo vệ lợi ích trên Biển Ðông. Chính phủ nước Việt Nam nên lập quỹ về Biển Ðông, giúp điều kiện phát triển thông tin về Biển Ðông. Từ ngân sách này, chúng ta có thể dịch sách, các công trình nghiên cứu, phim tài liệu và tài liệu về Biển Ðông sang tiếng Anh và tiếng Trung”.

Ông cũng cho rằng quỹ Biển Ðông cũng sẽ hỗ trợ cho các công trình nghiên cứu Biển Ðông.

(Trần Phước Đạt – Bloomington, MN)
http://vnexpress.net/…/nguoi-goc-viet-trien-lam-ban-do-hoan…

Giao đất 99 năm: một đại họa dân tộc!!!

No automatic alt text available.
Image may contain: 2 people
Image may contain: 10 people

Van Pham

Giao đất 99 năm: một đại họa dân tộc!!!

 

Phạm Nhật Bình

Không cần là một nhà quân sự, khi nhìn lên bản đồ Việt Nam ai cũng thấy được vị trí của Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Khánh Hòa) và Phú Quốc (Kiên Giang) là ba địa điểm xung yếu trong chiến lược phòng thủ đất nước.

Hiện nay đó là ba đặc khu kinh tế mà nhà cầm quyền CSVN đang muốn xây dựng để gia tăng nguồn thu đang bị kiệt quệ theo chỉ đạo của Bộ Chính trị. Nhưng trước hết, lãnh đạo đảng phải làm thế nào để quốc hội đóng dấu thông qua “Luật đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt”, gọi tắt là Luật đặc khu. Vì thế mà hiện nay đã có những cuộc thảo luận tại diễn đàn quốc hội về một số vấn đề như tại sao chỉ lập casino, hotel mà không lập khu công nghiệp, cơ quan hành chánh đặc khu gọi là gì và nằm trong thẩm quyền của ai, v.v…

Vấn đề đã trở nên bàn tán sôi nổi với kẻ chống người bênh là trong dự thảo quy định là đặc khu có thể giao đất cho nhà đầu tư 99 năm khi cần, thay vì từ 50 năm đến tối đa 70 năm như quy định hiện áp dụng. Nhiều đại biểu quốc hội lên tiếng chống đối và cả dư luận trên cộng đồng mạng cũng cho đây là quy định nguy hiểm, chẳng khác nào đặc khu Hồng Kông đã để cho Anh thuê 99 năm với giá rẻ mạt sau khi thua cuộc chiến tranh nha phiến.

Trong cuộc hội thảo do Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) tổ chức, bà Phạm Chi Lan một chuyên gia kinh tế cho rằng cơ chế ưu đãi thuế và cho thuê đất tối đa 99 năm không thực sự cần thiết. Vì “trong thời buổi công nghệ thay đổi tính bằng ngày, có ai dám bảo đảm sẽ chỉ kinh doanh ngành đó, nghề đó, lĩnh vực đó trong thời hạn dài 90 năm hay thậm chí 70 năm”. Đây là một cái nhìn thuần túy kinh tế cho thấy Luật đặc khu còn nhiều thiếu sót khi đưa vào hoạt động, chưa kể những đánh giá tác động môi trường, an ninh và quốc phòng.

Một ý kiến giá trị khác của TS Lê Đăng Doanh Nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) thẳng thắn nêu lên “Đặc khu như vậy, đầu tư một số tiền lớn như thế, cho thuê đất đến 99 năm, rồi miễn giảm thuế, ngay cả thuế thu nhập doanh nghiệp cũng sẽ được giảm để thu hút. Nếu ta chỉ có thể thu hút được casino và bất động sản thôi thì vấn đề khoa học – công nghệ sẽ như thế nào?” Các chuyên viên kinh tế tài chánh ngoài chính phủ hầu hết đều cho rằng nên dừng thông qua Luật đặc khu trong năm 2018 vì không thể chỉ nhìn thấy những lợi ích lớn lao còn trên giấy mà phiêu lưu bỏ quên chủ quyền đất nước.

Trong khi ấy quy định có thể giao đất đến 99 năm được nhà nước ung dung mô tả là chính sách “vượt trội” để thu hút các nhà đầu tư. Nhưng thử hỏi trong trường hợp này, chính sách vượt trội nếu áp dụng thật sự nó làm lợi cho ai? Rõ ràng thời hạn cho thuê đất lâu dài sẽ giúp cho các nhà đầu tư bất động sản, những kẻ đầu cơ đất đai nắm hoàn toàn lợi thế trong việc buôn bán sang nhượng của họ cả một thế kỷ. Cho dù có những doanh nghiệp làm ăn thất bại phá sản trong 5 hay 10 năm, họ vẫn có thể tiếp tục trục lợi trên mảnh đất đã thuê như một thứ nhượng địa.

Nguy hiểm nhất, 99 năm là cơ hội cho Trung Cộng nhảy vào chiếm lĩnh những vùng đất quan trọng ở cả 3 miền Bắc-Trung-Nam, chưa kể đến những xâu xé khác từ tư bản nước ngoài có hơi hám đồng nhân dân tệ đứng sau. Bắc Kinh một mặt tung tiền khai thác kinh tế, một mặt dùng thế lực kinh tế bành trướng thế lực chính trị. Một đạo quân đông đảo lao động phổ thông kéo đến sinh cơ lập nghiệp lâu dài, làm tăng nguy cơ phố Tàu trên đất Việt mọc lên tràn lan như loài nấm độc. Đó là con đường giúp Trung Cộng thôn tính Việt Nam nhanh chóng, mềm dẻo mà không cần đến một hành động quân sự.

Từ lâu Bắc Kinh vẫn coi Việt Nam là vùng đất phiên thuộc cần thu hồi. Ngoài biển thì Trung Cộng đã chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974 và 7 đảo trong quần đảo Trường Sa từ sau sự kiện Gạc Ma năm 1988. Trung Cộng trong thời gian vài năm gần đây đã ráo riết bồi đắp, củng cố những đảo chiếm đóng phi pháp thành những căn cứ quân sự tương đối vững chắc. Còn lại 21 đảo đang do Việt Nam kiểm soát, Trung Cộng chưa chiếm nhưng xem ra vấn đề chỉ là thời gian lúc nào mà thôi. Lâu nay Trung Cộng vẫn thường xuyên lên tiếng Nam Sa (Trường Sa), Tây Sa (Hoàng Sa) và cả Đông Sa theo cách gọi của họ là lãnh thổ thiêng liêng từ ngàn xưa của tổ tiên họ mà chủ quyền không thể tranh cãi. Tham vọng ấy còn chưa dừng lại trên đất liền.

Bằng chứng là trên vùng Cao Nguyên Trung Phần, năm 2001 Đại hội lần thứ 9 của đảng CSVN đã thông qua “chủ trương lớn” thăm dò, khai thác bauxite, một dự án đã gây ra hàng loạt phản ứng chống đối kéo dài vì bóng dáng Bắc Kinh. Nhưng cuối cùng công nghệ lạc hậu của Trung Cộng mang theo hàng chục ngàn công nhân vẫn xâm nhập được Cao Nguyên, hình thành một đạo quân thứ năm nằm chờ cơ hội. Đó là chưa kể những tác hại môi trường do bùn đỏ và sinh hoạt xã hội địa phương bị “Tàu hóa” tràn lan nhếch nhác. Với hàng loạt đô-la vung ra một cách hào phóng, bàn tay bành trướng của Bắc Kinh đang kiểm soát và khống chế cả Lào và Campuchia dần dà đưa 2 nước Đông Dương cũ tách khỏi quỹ đạo Việt Nam.

Như vậy một khi Luật đặc khu thông qua, những đại gia Trung Cộng với sự hỗ trợ vô giới hạn của các ngân hàng đầu tư lập tức nhảy vào. Thuê đất 99 năm của 3 đặc khu ở ba miền Nam Trung Bắc của Việt Nam không khác gì là nắm trong tay những nhượng địa trong lâu dài. Trong 100 năm ấy, điều gì sẽ xảy ra với một chế độ luôn cúi đầu quy phục thiên triều, đặt lòng yêu nước xuống dưới tình láng giềng hữu nghị?

Rõ ràng là Trung Cộng sắp hoàn thành mục tiêu biến Việt Nam thành quận huyện của Tàu mà không cần chờ đến năm 2020 của mật ước Thành Đô. Ngay từ năm 2018, Việt Nam sẽ trở thành một loại khu tự trị trong đại gia đình Hán tộc, nếu đạo luật lập 3 đặc khu được quốc hội thông qua với việc giao đất 99 năm bất chấp ý kiến của nhiều chuyên gia cũng như người dân.

Bởi vì trong khi mới đây chuyên viên kinh tế của Ngân hàng Thế Giới (World Bank) cảnh báo về một “cuộc đua xuống đáy” diễn ra tại 3 đặc khu “hút hết nguồn lực của các nơi khác về đây”. Thì Phó chủ tịch quốc hội Uông Chung Lưu vẫn hào hứng tuyên bố trước quốc hội “Làm đặc khu là theo đúng nguyên lý là ‘dọn chỗ’ để thu hút ‘phượng hoàng’ đến làm tổ”.

Thật rất hỗ thẹn với nhóm từ của ông Uông Chung Lưu “thu hút phượng hoàng đến làm tổ”. Vì nó gợi cho người dân Việt không phải là phượng hoàng mà là hình bóng của một bầy quạ đen từ Bắc Kinh bay đến xâu xé lãnh thổ Việt Nam. Đại họa dân tộc đang ở ngay trong tay của những bọn gọi là “đại diện dân”. Thật là một mối nhục không thể chịu được.

Bằng mọi cách, người Việt Nam trong và ngoài nước phải lên tiếng ngăn chặn quốc hội CSVN thông qua Luật đặc khu để chống Hiểm Họa Bắc Triều!

ĐỪNG SỐNG BẰNG TƯ DUY SUY NGHĨ MỌI THỨ LÀ BẤT BIẾN. NGUỒN CỘI CỦA NÔ LỆ TỪ ĐÓ MÀ RA.

ĐỪNG SỐNG BẰNG TƯ DUY SUY NGHĨ MỌI THỨ LÀ BẤT BIẾN. NGUỒN CỘI CỦA NÔ LỆ TỪ ĐÓ MÀ RA.

Tư duy nô lệ là gì? Nói cho cùng nó là sự mặc định những sự bất biến. Người dân Việt mặc định sức mạnh CS là vô đối với nhân dân nên có suy nghĩ buông xuôi “có lên tiếng cũng chẳng được gì”. Người đấu tranh dân chủ thì cho rằng “đánh động công an thì cũng chả có ích gì”, và thế là buông xuôi bỏ mất khía cạnh này.

Chống CS là chống cái cũ, chống cái thối nát, nói đúng ra những người đó là những người có suy nghĩ tiến bộ. Thế nhưng, lắm khi chính chúng ta cũng đã rơi vào tư duy lối mòn mà chúng ta không hề hay biết. Để lật được CS thì trước hết mỗi con người phải tẩy xóa những nếp suy nghĩ lối mòn. Trong doanh nghiệp, nếu phá tư duy lối mòn bạn sẽ được mở ra cơ hội bứt phá. Trong chính trị, phá được tư duy lối mòn đất nước sẽ mở ra cơ hội bứt phá. Trong những cuộc đấu tranh, nếu phá được tư duy lối mòn sẽ có cơ hội thành công cao hơn.

Chính quyền CS thứ gì cũng bắt chước mà không suy nghĩ. Tàu làm gì, CS làm vậy nên khi Tàu lồng ý đồ xâm lược mềm thì đám đầu đất làm theo. Và kết quả là, Việt Nam đang dần chui tọt vào họng Trung Cộng mà chưa có cách cứu chữa. Trong tình hình đó, dân lại suy nghĩ kiểu lối mòn mặc định rằng, đã là dân thì mãi mãi không thể chống nổi CS. Điều đó đã đưa tình hình nguy hiểm của đất nước thành sự an bài trong sự sắp xếp của Trung Cộng. Đây là lí do chính đã đưa Việt Nam đến tình trạng ngày một tồi tệ khó thay đổi.

Ngày 26/02/2018 ông chủ Geely Tàu bỏ ra 9 tỷ USD để sở hữu 9,69% cổ phần của Daimler – tập đoàn mẹ của thương hiệu Mercedes-Benz, và trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn công nghiệp lừng danh thế giới này. Nếu một mình ông này có làm thành một Daimler khổng lồ không? Câu trả lời là không. Vậy ở đây ý của tôi muốn nói là gì? Đó là sự góp phần của nhiều người, nhiều đối tượng mới có được cái vĩ đại.

Để đi đến thành công cho một sự đổi thay chính trị của Việt Nam cũng không ngoài nguyên tắc đó. Thứ nhất, phá suy nghĩ lối mòn trong dân. Thứ nhì, phá suy nghĩ lối mòn trong giới đấu tranh dân chủ. Thứ 3 phá lối mòn trong suy nghĩ của những người đang làm cho chính quyền CS. Không loại trừ bất kì một mặt trận nào, và không loại trừ bất kì một phương pháp nào cả. Nếu suy nghĩ lối mòn trong dân mà phá được, thì người ủng hộ sẽ như thác lũ. Nếu lối mòn trong giới đấu tranh dân chủ được phá, thì lãnh đạo tài năng cho phong trào và cho đất nước hậu CS sẽ không thiếu. Nếu phá lối mòn suy nghĩ trong chính những người giữ gìn chế độ thì khi thời điểm dân nổi lên, sự trở cờ sẽ xuất hiện và sự thành công đến sẽ dễ dàng hơn. Đấy là những đóng góp của mọi tầng lớp, kể cả những người CS yêu sự thật và công lí.

Đừng sống với những suy nghĩ mặc định sự bất biến. Đấy là tư duy nô lệ ở ngay trong suy nghĩ của ta mà ta không hề hay biết. Phải bỏ!

“KHÁC NÀO ĐEM THỊT MÀ NUÔI HỔ ĐÓI, GIỮ SAO CHO KHỎI TAI VẠ VỀ SAU”

Image may contain: 1 person, eyeglasses and text

Nguyễn Xuân Diện

GS. TƯƠNG LAI: 
CẢ NƯỚC HÃY THÉT TO LÊN VỚI QUỐC HỘI

“KHÁC NÀO ĐEM THỊT MÀ NUÔI HỔ ĐÓI,
GIỮ SAO CHO KHỎI TAI VẠ VỀ SAU”*

Tương Lai

Đây là lời của Trần Hưng Đạo. Thành kính nhắc lại khuyến dụ của Đức Thánh Trần vào thời điểm này, lúc thế nước nghiêng ngả bởi hành động hung hãn của Trung Quốc xâm chiếm Biển Đông, dấn tới mưu toan uy hiếp chủ quyền lãnh hải và lãnh thổ của nước ta bằng trăm mưu nghìn kế thâm độc, là nhằm gơi lại truyền thống lịch sử để gọi dậy tinh thần yêu nước của mỗi người Việt Nam chúng ta. Và cũng để nói rằng, toan tính của ai đó dâng lên kế sách cho thuê đất có thể kéo dài thời hạn đến 99 năm ở cái gọi là “Đặc khu kinh tế” định thành lập tại ba vủng xung yếu có vị trí chiến lược về an ninh quốc phòng phải chăng là đang “đem thịt mà nuôi hổ đói”. Chẳng thế sao.

Vân Đồn án ngữ cửa ngõ phía Đông Bắc nhìn ra Vịnh Bắc Bộ chỉ cách Hải Nam của Trung Quốc 200 hải lý, một vị trí chiến lược ở cửa ngõ phía Đông Bắc mà xưa kia ông cha ta đã từng ngăn chặn quân xâm lược phương Bắc theo đường biển kéo vào nước ta: Ngô Quyền chống quân Nam Hán, Lý Thường Kiệt chống quân Tống, Trần Hưng Đạo chống quân Nguyên. Mua được đất 99 năm ở đây cũng có nghĩa là xóa đi vị trí tiền tiêu tại cửa ngõ đông bắc của chiến lược phòng thủ trên biển của Việt Nam.

Vân Phong gần với quân cảng Cam Ranh, cảng quân sự có giá trị nhất trên Biển Đông có vị trí chiến lược án ngữ cửa ngõ Miền Trung nhìn ra Biển Đông được xem là “một pháo đài khó công, dễ thủ”. Nếu đặt tên lửa đối không trên núi thì toàn bộ vùng trời ở eo biển Malacca và eo biển Singapore đều nằm trong tầm kiểm soát. Vịnh Vân Phong là vùng bờ biển Việt Nam gần nhất với các tuyến đường biển quốc tế; nằm ngay trên ngã ba đường hàng hải quốc tế. Từ Vân Phong vượt Thái Bình Dương là quãng đường ngắn nhất so với Hongkong và Singapore. Đấy là chưa nói một khi dự án kênh đào Kra nối liền Vịnh Thái Lan với Ấn Độ Dương thì tuyến đường biển từ châu Âu qua châu Á không còn phải đi qua eo biển Malacca và Singapore, và Vân Phong sẽ là cảng biển lớn đầu tiên trên tuyến đường này.

Phú Quốc, đảo lớn nhất nằm trên vịnh Thái Lan, cửa ngõ phía cực Nam nhìn ra Ấn Độ Dương trong tầm nhìn chiến lược Indo-Pacific, cách vùng Sihanoukville và Bokor của Campuchia có mấy chục cây số, mà khu vực này thì đã được thỏa thuận cho Trung Quốc thuê 99 năm, nếu rồi đây tung tiền mua đất cũng với thời hạn 99 năm sẽ có được Phú Quốc để hình thành một tam giác chiến lược. Một khi Trung Quốc thỏa thuận được với Thailand để làm kênh đào Kra thì vị trí chiến lược của Phú Quốc còn quan trọng hơn cả Singapore. Con hổ đói Tàu làm sao mà không liếm mép chực vồ.

Vậy đó. Cái kế sách “có thể kéo dài thời hạn giao đất đến 99 năm” có dáng dấp toan tính của một “nhóm lợi ích”, lợi ích kinh tế gắn với quyền lực, đã vô tình hay hữu ý phục vụ cho âm mưu lâu dài của Trung Quốc. Binh pháp Tôn Tử mà người Tàu thuộc nằm lòng từng căn dặn “biết khi nào đánh khi nào không, thì thắng; có những huyệt đạo không nên đi, đội quân không nên đánh, thành không nên công” cho nên rẻ nhất, gọn nhất theo kiểu “bất chiến tự nhiên thành” là chiêu tung tiền ra “mua”!

Mua trước tiên những thế lực có thể vạch quyết sách ra quyết định, đến loại thấp hơn chút nữa là “trình bày tính hợp lý và cấp bách của quyết định” kia với những bước đi đúng quy trình, cùng với việc trao tiền vào tay những “nhà đầu tư cánh hẩu” với tờ “nhân dân tệ” đã âm thầm và ráo riết chuẩn bị bằng những bước đi có tính toán để đến một thời điểm thuận lợi thì tạo thành một “dự luật” trình ra Quốc hội. Thế rồi thời điểm được xuất hiện với sự thao túng của một thế lực chóp bu chịu sức ép nặng nề của Bắc Kinh đang chỉ đạo cho Quốc Hội bấm nút thông qua “Luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt” (gọi tắt là “đặc khu kinh tế”)!

Đâu phải là một số người có hiểu biết đang chuẩn bị “bấm nút” không thấy ra rằng, cho thuê đất tối đa 99 năm chỉ có lợi cho các đại gia bất động sản, còn theo World Bank thì 85% các nhà đầu tư khẳng định chính sách ưu đãi thuế là không cần thiết. Còn nếu người nước ngoài được phép làm việc 180 ngày/năm mà không cần giấy phép lao động thì họ chỉ cần đầu tư 5 triệu USD là được cấp thẻ tạm trú 10 năm còn người Việt được phép vào chơi casino, và được miễn thuế thu nhập cá nhân trong vòng 5 năm (và giảm tiếp 50% sau đó) thì rồi cái gì sẽ xảy ra! Với những “ưu đãi” kiểu đó thì một làn sóng di dân mới, đặc biệt là lao động giản đơn từ Trung Quốc và các nước láng giềng khác tràn vào sẽ làm đảo lộn cơ cấu dân số và đặc khu kinh tế còn là “cái nôi đặc biệt” cho chủ nghĩa tư bản thân hữu. Nếu điều 62 về Luật Đất đai là một lỗ hổng chính sách, bị các nhóm lợi ích thao túng, thì điều 69 là cánh cửa mở rộng cho Trung Quốc xâm nhập Việt Nam như một bài phân tích sâu sắc của một ngòi bút có uy tín vừa nêu lên. Một số ai đó biết, nhưng “ngậm miệng ăn tiền”.

Chẳng cần dẫn giải thêm, hãy cứ nhìn vào dự án thép Formosa ở Hà Tĩnh, dự án giấy Lee & Man ở Hậu Giang đã tràn ngập người Trung Quốc. Rồi cũng không kém tệ hại và lộ liễu khi chính quyền Quảng Ngãi định di dời đồn Biên phòng Bình Hải để giao đất cho tập đoàn FLC làm dự án “quần thể du lịch nghỉ dưỡng và đô thị Bình Châu-Lý Sơn”. Trước đó Đà Nẵng cũng đã ngang nhiên di dời đồn biên phòng để lấy đất giao cho dự án tư nhân.

Những việc này đâu phải chuyện “Trái tim lầm chỗ để trên đầu. Nỏ thần vô ý trao tay giặc. Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu” [Tố Hữu]. Chúng nó “hữu ý” từ lâu, âm thầm dàn dựng, hối hả chuẩn bị và trắng trợn thực hiện khi mà thời điểm đã đến. Cứ đọc bài “Trước giờ “G”, ba đặc khu đang chuẩn bị gì” từ trang báo chính thống ngày sẽ hiểu ngay ra điều ấy với những lời có cánh: Kỳ họp lần thứ 5 Quốc hội khóa XIV dự kiến sẽ tiếp tục thảo luận và thông qua Luật Đơn vị HCKT đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. Đây được đánh giá là một bước tiến đột phá nhằm tạo ra sân chơi mới với cơ chế vượt trội, thu hút đầu tư, cạnh tranh với nước ngoài…Tiếp đó cũng là những quảng cáo “có cánh” : Mới đây nhất, Công ty TNHH Xuất nhập khẩu Liên Thái Bình Dương (IPP) đã có các buổi làm việc trực tiếp với lãnh đạo tỉnh Khánh Hòa với mong muốn được đầu tư hàng loạt dự án quy mô lớn vào đặc khu Bắc Vân Phong tương lai. Trong đó, IPP đang tham vọng muốn đầu tư một sân bay tư nhân riêng tại đặc khu này với tổng vốn hơn 10 tỷ USD. Mà IPP là ai thì xin cứ bấm vào Gogool sẽ rõ.

Hãy chỉ gợi lên một ví dụ: Vân Đồn đã xây xong sân bay đầu tư 5000 tỷ không lấy từ nguồn ngân sách? Vậy doanh nghiệp nào mà chơi ngông vậy nếu không có tiền từ “bên kia biên giới cũng là mình” tuồn vào cho các đại gia “vô tư” nào đó vung tiền ra với ngôn từ mỹ miều “xã hội hóa”, huy động mọi nguồn “đầu tư”. Nặng ký hơn là “ý kiến của các “chuyên gia”, trong đó có một vị được ghi rõ là “Thành viên của Tổ Tư vấn của Thủ tướng” đã hùng hồn với điệp khúc “Tôi cho rằng việc chọn 3 địa điểm: Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc để thí điểm đặc khu là phù hợp. Tôi có nghiên cứu các đề án và thấy rằng, mỗi địa điểm đều có một yếu tố để hướng tới sự phát triển mang tới tính đặc thù”. Tính đặc thù là gì thì chẳng tiện nói ra đâu, vì mỗi địa điểm đều nằm ở vị trí tiền tiêu trong chiến lược quốc phòng mà ông bạn cùng chung ý thức hệ để hướng tới chiêu bài đã trương ra “sơn thủy tương liên, vận mệnh tương quan” thì phải trấn giữ các yếu huyệt “đã có nghiên cứu” ấy!

Vị tiến sĩ này chắc có biết, nếu chưa thật kỹ thì cũng loáng thoáng hiểu được những điều sơ đẳng về xu hướng thay đổi từ quyền lực cứng sang quyền lực mềm, đó là mua chuộc, chi phối cán bộ và xâm lấn thông qua sở hữu đất đai, đầu tư kinh tế đang được thế giới cảnh giác. Chính một chuyên gia chắc không xa lạ với ngài tiến sĩ, vì ngài cũng từng làm việc với ông ta trong vai trò của “Tổ tư vấn cho Thủ tướng”, ông Sebastian Eckardt, chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, đã nói rõ “Đặc khu 1960 xây dựng là lúc kinh tế thế giới đóng, vì thế mà các ưu đãi thuế phát huy hiệu quả. Nhưng hiện nay Việt Nam là mở … chúng ta phải tìm kiếm nguồn đầu tư và tài nguyên phát triển trong tương lai trong mối quan hệ mới, cần những chính sách mới thay vì chỉ cởi bỏ thuế quan”.

Ông Sebastian đặc biệt lưu ý : “Quan trọng nhất, chúng tôi lo ngại là Việt Nam xây dựng và làm nhiều đặc khu khác nhau, điều này có thể phát sinh những “cuộc đua xuống đáy” của chính sách, ưu đãi. Thay vì đưa ra những chính sách bằng nhau thì các đặc khu cắt giảm khuôn khổ, xé rào chính sách. Điều này dẫn tới các ảnh hưởng không mong muốn, như tác động môi trường, thay đổi chuẩn mực môi trường. Chúng ta không muốn nhìn thấy đặc khu như một hòn đảo tách rời khỏi đất nước. Chúng ta cần chú ý, để đảm bảo đầu tư vào đặc khu có đóng góp cho phát triển tổng thể ở Việt Nam bền vững hơn. Kinh nghiệm quốc tế thành công thì đòi hỏi có chiến lược công nghiệp tổng thể, các yếu tố như môi trường, cơ sở hạ tầng chính sách cần đồng bộ, hiệu quả để đầu tư lan toả”.

Những ý kiến không lấy gì làm khó hiểu này, tại sao các “chuyên gia tư vấn” như tiến sĩ kia lại bỏ qua nhỉ? Đấy là ông chuyên gia nước ngoài còn tế nhị không nhắc đến một chuyện tày trời khác là “Điều 62 còn tiềm ẩn lợi ích nhóm, quy định chính quyền địa phương có quyền thu hồi đất của dân giao cho doanh nghiệp làm dự án. Các doanh nghiệp Việt Nam có quyền giao lại đất cho doanh nghiệp nước ngoài mà doanh nghiệp Trung Quốc sẽ là kẻ vồ lấy và ngoạm nhanh nhất! Liệu trong thâm tâm ai đó có “lăn tăn” e rằng vị chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới thiếu “tính đảng” và không nghiêm túc chấp hành nghị quyết, nếu chú ý đế ý kiến ông ta có khi mình mất thế đứng đang cần trụ vững chăng?

Được “tư vấn” như vậy thì trách gì Thủ tướng chẳng hăm hở phán bảo: “Yêu cầu Bộ KH-ĐT chỉnh lý dự thảo Luật đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt (đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc) theo hướng tăng thời hạn được giao đất, cho thuê đất, sử dụng đất, cho phép người nước ngoài sở hữu nhà ở tại các dự án đầu tư xây dựng nhà đến 99 năm…” như tờ Dân trí đã dẫn ra. Ông Thủ tướng vung tay, không chỉ quá trán mà quá cả cái tầm tư duy của ông, khi dạy rằng “trong quá trình xây dựng cần tiến hành đánh giá tác động, “lợi người lợi ta là cái gì, trước mắt, lâu dài là gì”, không nên chỉ nhìn vào mặt bất cập rồi bàn lùi. Cho nên, “cần tạo lập khung thể chế vượt trội, vượt trên các luật hiện hành, có chính sách đặc thù trên tinh thần kinh doanh bình đẳng, không phân biệt đối xử giữa nhà đầu tư trong nước và nhà đầu tư nước ngoài, chính sách mở cửa thị trường, giảm thiểu việc áp dụng điều kiện đầu tư kinh doanh tại đặc khu…Về chính sách sử dụng đất đai, chỉnh lý dự thảo Luật theo hướng tăng thời hạn được giao đất, cho thuê đất, sử dụng đất, cho phép người nước ngoài sở hữu nhà ở tại các dự án đầu tư xây dựng nhà đến 99 năm, cho phép thế chấp tài sản gắn liền với quyền sử dụng đất tại tổ chức tín dụng nước ngoài, bảo đảm phù hợp với Hiến pháp năm 2013”. Có thế mới “bảo đảm tính đột phá, linh hoạt trong việc áp dụng chính sách ưu đãi đầu tư trên cơ sở khung chính sách ưu đãi quy định tại Luật này”.

Ông Tú Xương sống dậy được mà nghe những lời vàng ngọc này thì phải băn khoăn vì câu thơ thiếu tính cập nhật của mình xưa kia phải chữa lại ngay để mang tính “đột phá” hơn :

Lẳng lặng mà nghe chúng chúc sang
Đứa thời mua tước đứa mua quan
Phen này ông quyết đi buôn đất [… đi buôn lọng]
Vừa chửi vừa rao cũng đắt hàng

Mà nói cho rành mạch, sở dĩ ông Thủ tướng mạnh miệng như vậy vì “Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không thể không ra luật” như bà Chủ tịch Quốc hội đã nghiêm chỉnh nhắc nhở các nghị sĩ khi thảo luận về dự thảo “Luật đặc khu kinh tế”. Thật sòng phẳng về tư duy! “Luật phải nhất thiết được thông qua”, điều đó sẽ càng tỏ rõ năng lực và bản lĩnh của bà Chủ tịch! Vậy là rồi các nghị sĩ chỉ còn có một động tác để thể hiện được “năng lực” và “bản lĩnh” như bà Chủ tịch đã phát tín hiệu. Nếu tòa án “có các luật sư tranh tụng” rất chi là dân chủ và đảm bảo phán quyết được đưa ra vì đã có “bản án bỏ túi”, thì Quốc hội cũng đảm bảo “trăm phần trăm” hoặc thêm vào chút dấm ớt cho dậy mùi thì “chín mươi mấy phần trăm” cho nó thêm tí mùi dân chủ. Có lẽ không phải là tư nhiên mà tuần qua ông Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch và đầu tư liên tục khẳng định với báo giới trong nước và quốc tế rằng, ba đặc khu kinh tế đang chờ các đại biểu Quốc hội “bấm nút”!

Thực ra thì chuyện bấm nút biểu quyết môt vấn đề cực kỳ hệ trọng có liên quan đến vận mệnh quốc gia, nên tại phiên họp bàn về Luật Tổ chức Quốc hội đã có đại biểu đề nghị công khai danh tính của đại biểu khi bỏ phiếu với lập luận rằng “hiện chúng ta mới quan tâm tới trách nhiệm của đại biểu trong nhiệm kỳ mà quên rằng có những quyết định quan trọng thì đại biểu còn phải chịu trách nhiệm với nhân dân và lịch sử”. Thế mà có người cười nhạo ý tưởng tôt đẹp ấy rằng, với não trạng “tư duy nhiệm kỳ” thì trách nhiệm với lịch sử là một từ quá xa xỉ. Cũng phải công bằng mà nhớ đến đôi ba trường hợp quá hiếm hoi khi có đại biểu phát biểu trên báo chí rằng họ cảm thấy có lỗi và xấu hổ, mang nặng nỗi buồn và trách nhiệm vì từng bấm nút thông qua Luật Bảo hiểm Xã hội để sau đó người lao động phản ứng rất mạnh với điều 60 của luật này.

Nói theo ngôn từ của các nhà động vật học thì những nghị sĩ biết “thấy có lỗi và xấu hổ” ấy là thuộc loại động vật quý hiếm cần ghi vào “sách đỏ” để bảo vệ vì rồi có thể họ sẽ được mời ra khỏi Quốc hội như người ta đã từng làm vậy với những đại biểu dám nói thẳng suy nghĩ của họ! Liệu trong lần “bấm nút” này sẽ có bao nhiêu người “thấy có lỗi và xấu hổ” khi động tác bấm nút mà không “để cơ đồ đắm biển sâu” như trong câu chuyện lịch sử mang chất huyền thoai xưa kia. Thì rồi cũng lại có người cười tủm mà rằng: đến loại “tinh hoa của tinh hoa” như ngài bộ trưởng nói ngọng nọ đã trí trá ngôn từ thay “phí” bằng “giá” trong chuyện thu học phí thì chuyện “bấm nút” văng mạng để sớm “hoàn thành sứ mệnh lịch sử” mà còn nói đến chuyện xấu hổ quả là khôi hài. Còn việc trí trá ngôn từ thay “phí” bằng “giá” thì các vị chỉ ăn theo nói leo Tổng Bí thư mà thôi. Ông nói ngọng, cũng như ngài Bộ trưởng thu giá “BOT” bị công luận lên án quả là oan còn hơn “oan Thị Kính, con ai đem bỏ chùa này, A di đà Phật, con thầy, thầy nuôi” rồi. Các ông chỉ hưởng thụ tác phẩm của người khác thôi, các ông không hề sáng tác để bị chê là “ngu có dụng ý, lý sự lú có chủ mưu”, tội nghiệp họ quá!

Thì chẳng thế là gì khi ông Trọng là người ra chỉ dụ về “ giá dịch vụ” thay cho “phí, lệ phí” khi ban hành Nghị quyết 11-NQ/TW, trong đó nhấn mạnh phải “hoàn thiện pháp luật về phí, lệ phí theo hướng chuyển sang áp dụng giá dịch vụ phù hợp với cơ chế thị trường” đó sao. Ngọng thì đã sao nào, lời phê phán của một trí thức lão thành, một nhà toán học có uy tín trong và ngoài nước “thật nhục cho nền giáo dục và khoa học VN. Một bộ trưởng mà như thế, biết tự trọng thì nên từ chức” chẳng là gì, lời nói gió bay, được bảo kê bằng lập trường “trung thành với ý thức hệ” thì cái ghế vẫn còn, thế là đủ, quá đủ.

Chỉ có điều, cũng như Tú Xương, nếu nữ sĩ Hồ Xuân Hương nhờ phép mầu của “kiếp luân hồi” như một tạp chí khoa học nọ vừa đăng mà lừng lững bước vào tấn trò đời đương đại này thì sẽ tức cảnh mà cười với câu giễu được giữ nguyên vì nó chưa hết “đát”:

Một đàn thằng ngọng đứng xem chuông,
Chúng bảo nhau rằng “ấy ái uông”

Chưa chừng còn táo tợn hơn là sẽ vào vai bà Chủ tịch mà răn bảo các nghị sĩ hãy đừng loáng quáng. Ngọng thì còn tạm được, nhưng loạng quạng sàm sở khi sờ tay vào nút bấm thì hãy liệu hồn, Hồ Xuân Hương sẽ văng vào mặt câu xưa kia từng đe Chiêu Hổ, “đối tác ngẫu hứng” của nàng rằng:

Anh nghị tỉnh, anh nghị say [anh đồ tỉnh, anh đồ say]
Anh đang bấm nút giữa ban ngày [Sao anh ghẹo nguyệt giữa ban ngày]
Này này chị bảo cho mà biết
Chốn ấy hang hùm chớ mó tay”.

Ngặt một nỗi chốn hang hùm ấy đã được bảo kê! Cho nên ngài Thủ tướng cũng như ngài Chủ tịch Quốc hội dù gan cóc tía cũng không thể mạnh mồm bật đèn xanh cho các nghị sĩ yên tâm bấm nút bởi Luật phải nhất thiết được thông qua không chỉ vì Bộ Chính trị đã bàn, mà còn cao hơn cả Hiến pháp, cao hơn cả Quốc hội khi mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã yêu cầu Chính phủ phải “xây dựng một số đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt với thể chế vượt trội để tạo cực tăng trưởng và thử nghiệm đổi mới, hoàn thiện tổ chức bộ máy thuộc hệ thống chính trị”. ( Nghị quyết 11-NQ/TW, “Hội nghị lần thứ năm ban chấp hành trung ương đảng khóa XII về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, ngày 3 tháng 6 năm 2017). Dẫn ra điều cơ yếu trong Nghị quyết, ông Tổng bí thư ra chỉ thị cho Chính phủ phải “xây dựng một số đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt với thể chế vượt trội”!

Thế “cơ chế vượt trội” ở đây là gì vậy? Với những ưu đãi cho thuê đất kéo dài đến một thế kỷ thiếu một năm, cho thấy tên gọi đúng ở đây của đặc khu là nhượng địa như một đại biểu Quốc hội đã vạch rõ trước diễn đàn Quốc hội bàn về “Luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt”. Vị đải biểu này thẳng thừng “ đề nghị bỏ thời hạn giao đất 99 năm: không có vòng đời nào của dự án đầu tư hiện nay cần đến 99 năm. Thời hạn này thực chất là ưu đãi bổ sung để nhà đầu tư có thể được chuyển nhượng sau khi khai thác xong, hoặc thay đổi dự án giữa chừng mà không phải trả lại đất. Thời hạn này ngang với ba, bốn thế hệ con người, thực chất là hình thức nhượng địa”! Thế đấy. Vậy ai sẽ là người quản lý về hành chính, kinh tế của cả ba nhượng địa Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc nếu không phải là ông chủ Tàu như xưa kia cha ông chúng từng là “thái thú” và đã bị dân tộc ta, bằng bao hy sinh xương máu của nhiều thế hệ Việt Nam đã đuổi cổ chúng cút về nước, “ra đến biển chưa thôi trống ngực, về đến Tàu còn đổ mồ hôi” như Nguyễn Trãi viết trong “Bình Ngô đại cáo”!

Cần nhớ rằng, cách đây 5 năm, ông Trọng đã từng khẳng định rắng “Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng chủ nghĩa xã hội còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. Vậy thì để “có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện” thì phải có “cơ chế vượt trội” để nhanh chóng cho “người đồng chí cùng chung ý thức hệ” có “lý tưởng tương đồng, sơn thủy tương liên, vận mệnh tương quan” lại có kinh nghiệm và tài lực xây dựng và quản lý các đặc khu kinh tế, vào quản lý dùm các “nhượng đia” để cho Việt Nam nhanh chóng phát triển khi “cả hai nước đều cùng chung một vận mạng” cơ mà!

Phải chăng đấy là điều thúc đẩy việc hối hả “thử nghiệm đổi mới, hoàn thiện tổ chức bộ máy thuộc hệ thống chính trị” nhằm chính thức hóa một toan tính đã được công phu dàn dựng, sắp xếp từ lâu. Và rồi mưu toan ấy được đưa vào nội dung bàn thảo để ra nghị quyết từ Hội nghị lần thứ V ban chấp hành trung ương đảng khóa XII về “Hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” ngày 3 tháng 6 năm 2017.

Dự luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt là sản phẩm mới ra lò sau Nghị quyết nói trên nhưng đã được chuẩn bị từ lâu như đã nói. Dự luật ấy được bảo kê trắng trợn đến độ đưa ra những điều khoản nguy hiểm như “cho phép Tòa án nước ngoài vào xét xử công dân Việt Nam trên lãnh thổ quốc gia” như một luật sư vừa vạch ra. “Khoản 3 Điều 7. Giải quyết tranh chấp trong hoạt động đầu tư kinh doanh thì nếu có “tranh chấp giữa các nhà đầu tư liên quan đến hoạt động đầu tư kinh doanh tại đặc khu, trong đó có ít nhất một bên là nhà đầu tư nước ngoài còn có thể được giải quyết tại Tòa án nước ngoài, trừ tranh chấp thuộc thẩm quyền giải quyết riêng biệt của Tòa án Việt Nam theo quy định của pháp luật về tố tụng dân sự”.

Theo điều khoản này thì khi áp dụng trong thực tế, có tranh chấp giữa Công ty của Trung Quốc và người Việt Nam về việc giao dịch sản phẩm của công ty (không loại trừ sản phẩm là bất động sản), sẽ do Tòa án Trung Quốc xét xử. Dĩ nhiên tòa án của họ sẽ xét xử bằng tiếng Trung. Khi đó công dân Việt Nam trở thành “người nước ngoài” tham gia tố tụng đối với sự việc diễn ra ngay trên lãnh thổ Việt Nam (đặc khu kinh tế) và muốn kháng cáo để lên tòa cấp trên thì phải về Bắc Kinh để được xét xử. Như vậy, quyền lực lãnh thổ quốc gia về mặt tài phán thử hỏi có còn quốc gia Việt Nam hay không? Chẳng những thế, nếu điều 32 luật đặc khu “Thời hạn sử dụng đất 99 năm, được thế chấp tài sản gắn với đất thuê với tổ chức tín dụng nước ngoài” thì sẽ có nguy cơ biến Chính phủ thành “con tin” của Trung Quốc như một bài viết đã cảnh báo.

Nếu xưa kia cái “nỏ thần vô ý trao tay giặc, nên nổi cơ đồ đắm biển sâu” vì “trái tim lầm chỗ để trên đầu” thì nay cái đầu bị mũ kim cô của Tàu họ Tập thít chặt nên không thể “vô ý” được mà phải là “chủ ý” dâng cho “người đồng chí cùng chung ý thức hệ XHCN”. Một thế lực được Tập bảo kê trong cơ cấu quyền lực chóp bu đang hối hả đẩy tới cái quy trình từng bước dâng chủ quyền đất nước vào tay giặc.

Vị trí địa lý chiến lược, tài nguyên thiên nhiên phong phú là hai yếu tố hàng đầu có thể đưa Việt Nam trở thành “người khổng lồ ở châu Á” như Lý Quang Diệu, nhà lãnh đạo tài ba của Singapore đã nhận xét mà một ngòi bút có trách nhiệm đã dẫn ra khi luận giải về những bất cập của đặc khu kinh tế vừa dẫn ra. Vậy mà, nằm ở vị trí xung yếu của cả “hai yếu tố hàng đầu” đó, Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc đang có nguy cơ là “nhượng địa” cho Tàu. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau về đất nước bị mất dần vào tay giặc Tàu, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc từng thất bại nhục nhã trước ý chí tự cường và tinh thần quật khởi của nhân dân ta?

Chưa lúc nào bằng lúc này cần thét to lên lời cảnh báo của Lê Thánh Tông “Kẻ nào để mất một thước đất vào tay giặc sẽ bị tội tru di” ** Ấy vậy mà với “với thể chế vượt trội để tạo cực tăng trưởng”, bằng sự “ưu đãi” của điều khoản cho thuê đất và giao đất kéo dài đến 99 năm như người ta đang toan tính thì không chỉ “một thước đất” mà là những phần lãnh thổ thiêng liêng nằm vào vị trí xung yếu có ý nghĩa chiến lược nhằm bảo vệ quốc thân yêu của chúng ta sắp được dâng cho giặc, ông cha ta sẽ luận tội gì với những kẻ đang hăm hở với toan tính ấy?

Nếu Luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt được thực thi thì đúng là “đem thịt mà nuôi hổ đói, giữ sao cho khỏi tai vạ về sau”. Nếu Quốc hội đang bị thôi thúc phải bấm nút thông qua đạo “Luật” tệ hại ấy thì “tai vạ” đã là nhãn tiền! Vì vậy, cũng hơn lúc nào hết, phải thét to lên lời răn dạy của Đức Thánh Trần. Đó chính là lời non nước. Khi gióng lên lời non nước ấy, Trần Hưng Đạo đã từng “ngày thì quên ăn, đêm thì quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm rằng chưa được sả thịt lột da của quân giặc, dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa thì cũng cam lòng”*.

Mỗi một người Việt Nam ít nhiều đều lưu chảy trong huyết quản giòng máu quật khởi của ông cha, nếu không hiểu được và làm theo lời răn của Trần Hưng Đạo, “thấy quốc sỉ mà không biết thẹn..chẳng những là chịu nhục bây giờ mà trăm năm về sau, tiếng xấu hãy còn còn mãi mãi… thì còn mặt mũi nào đứng trong trời đất nữa”* như Người đã thiết tha giục giã.

Cả nước hãy thét to lên với Quốc hội, thét to lên với những ai đang toan tính những chuyện mờ ám với “Luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt tại Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc”, thét to lên rằng: đừng đem thịt mà nuôi hổ đói!

Ngày 3.6.2018
_____________________

Chú thích:
* Hịch tướng sĩ. Bản dịch của Trần Trọng Kim. “Việt Nam Sử lược”
** Đại Việt Sử ký toàn thư. Kỷ Nhà Lê

Chung quanh chúng ta là Trung Quốc và bóng tối

Chung quanh chúng ta là Trung Quốc và bóng tối

FB Trần Đình Thu

Ảnh: internet

Có thể nói chưa bao giờ người Việt Nam cảm thấy bi quan chán nản như lúc này. Giả sử bây giờ có một vùng đất mới nào đó mà cho phép di dân đến đó để làm lại cuộc đời, kiểu như người Anh năm xưa di cư đến Châu Mỹ, chắc mười người Việt Nam thì di cư hết chín. Giấc mơ về một vùng đất nào đó để cùng nhau lập làng lập nước mới, cùng nhau bầu bán lên những đại biểu đúng nghĩa của nhân dân để đưa dân tộc phát triển có lẽ là ước mơ lớn nhất của tôi lúc này.

Bao năm qua, giới lãnh đạo Việt Nam với nhân dân sống trong tình trạng đồng sàng dị mộng. Cùng một tổ quốc một đất nước nhưng nhân dân không hề mơ cùng một giấc mơ, nghĩ cùng nghĩ một suy nghĩ với giới lãnh đạo. Tình trạng đó ngày càng nghiêm trọng và cho đến lúc này là đỉnh điểm. Nếu ngày mai ngày kia những người gọi là đại biểu nhân dân kia mà bấm nút thông qua luật 3 đặc khu thì coi như hết.

Nói về dân tộc Việt, chúng ta tự thương chúng ta là một dân tộc kém may mắn. Người Việt Nam chúng ta cần cù chịu khó nhưng tạo hóa trớ trêu sinh ra chúng ta bên cạnh đất nước Trung Hoa, một đất nước khổng lồ nhưng luôn muốn chơi xấu láng giềng, vì vậy bao năm chúng ta cất đầu không nổi. May nhờ dân tộc chúng ta có ý chí quật cường nên thoát khỏi họa diệt vong, đồng hóa, nhưng chúng ta không thể thoát khỏi những mưu hèn kế bẩn hàng ngày của bọn chúng, vì chúng ta phải sống bên cạnh bọn chúng.

Vào thời Nhà Trần, đứng trước họa xâm lăng của quân Nguyên – Mông, Vua Trần đã mở hội nghị Diên Hồng để động viên sức mạnh toàn dân. Nhưng đó là khi vua tôi một lòng, triều đình đứng cùng một chiến tuyến với nhân dân. Còn bây giờ, lãnh đạo và nhân dân không cùng một chiến tuyến, nên không thể có “sức mạnh Diên Hồng” như ngày xưa được. Đó là nỗi đau lớn nhất của chúng ta.

Bắt đầu từ mùa xuân năm ngoái, Trung Quốc đã âm mưu làm cuộc múa hát giữa lòng Hà Nội ngay trong ngày Hoàng Sa thất thủ, kể từ đó chúng ngày càng lấn tới. Nhưng giới lãnh đạo Việt Nam chưa bao giờ lên tiếng. Họ dường như mũ ni che tai, không nghe tiếng của nhân dân, lặng im như những “vị La Hán chùa Tây Phương”.

Trong những ngày đầu tháng 5, Hội nghị trung ương nhóm họp rình rang, ngoài biển Trung Hoa kéo bom đạn vào đảo rầm trời, nhưng hội nghị toàn các vị trung ương lại im hơi lặng tiếng như một khóa tu thiền kéo dài 7 ngày. Hết hội nghị, ai nấy hân hoan vì kỷ luật được vài đồng chí của mình, bầu bán được vài đồng chí của mình, rồi khóa tu thiền giải tán, ai nấy vui vẻ ra về. Chẳng ai buồn nhắc đến câu chuyện bọn giặc Tàu đang làm nhân dân lo lắng.

Quốc hội nhóm họp, dài hơn khóa tu thiền 7 ngày, cũng không nghe nhắc gì chuyện Trung quốc kéo bom đạn vào đảo, chỉ lăm le hai thứ là triệt hạ đám dân đen hay lên tiếng trên mạng xã hội bằng Dự luật An ninh mạng và gây cơn khiếp hãi cho dân chúng bằng cú chuẩn bị cho phượng hoàng vào làm tổ là Dự luật 3 đặc khu.

Đến bây giờ mọi sự rõ ràng hơn khi chúng ta phát hiện ra các cố vấn Trung Quốc đã tham gia từ ngày đầu ở Quảng Ninh để lèo lái hòng đưa vào Việt Nam từ vũ khí, sòng bài cho đến nhà máy điện hạt nhân, chứ còn mấy hôm trước, chúng ta thắc mắc vì sao chính phủ tổ chức cả một đoàn nhà báo tham quan Trung quốc ngay sát thềm thảo luận luật 3 đặc khu, rồi khi về nước, cất lên dàn đồng ca ca ngợi Trung Hoa vỹ đại và mắng nhiếc những người chống lại luật 3 đặc khu.

Ôi! Chúng ta đang sống trong những ngày gì vậy?

Chúng ta trong những ngày qua, khi ai ai đều hết sức lo lắng thì các ông lãnh đạo liên tiếp phát biểu những điều dối trá, nào là không thấy người nước ngoài nào mua đất, nào là đã có phương án xử lý sự cố hạt nhân, nào là dự thảo không có chữ nào ghi là Trung quốc… Vân vân và vân vân. Những phát biểu ấy không phải là ngây ngô mà ngược lại, những người lãnh đạo đang xem rằng nhân dân rất là ngây ngô.

Cho đến bây giờ, nhân dân đã lên tiếng hết những gì cần lên tiếng. Nhưng tỷ lệ hy vọng giới lãnh đạo nghe theo chỉ là một phần trăm. Có lẽ họ sẽ bấm nút. Những nút bấm vô hồn ở hội trường quốc hội tuy nhỏ nhưng chúng sẽ đưa dân tộc này đến thảm cảnh một ngày nào đó chung quanh chỉ còn là Trung Quốc và bóng tối.

Ngày ấy không xa lắm.

ĐƯỢC CÔNG AN “MỜI ĐỐI THOẠI” VỀ ĐẶC KHU

ĐƯỢC CÔNG AN “MỜI ĐỐI THOẠI” VỀ ĐẶC KHU

Phạm Đoan Trang

Nửa đêm mùng 1, rạng sáng 2/6, tôi đi xe khách từ Sài Gòn về tới Hà Nội, chỉ vừa xuống bến xe được chừng nửa tiếng và đang loay hoay tìm đường về nhà một người bạn, thì đã bị “lực lượng chức năng phát hiện” (nói theo ngôn ngữ công an) và đưa lên xe, mang về nhà.

Họ yêu cầu tôi ngày hôm sau lên “làm việc”. Ngay sau đó, họ bắc ghế ngồi canh cửa rồi ngủ luôn trước hành lang nhà tôi. Sáng hôm sau, ô-tô đến đưa tôi “đi làm việc” từ sớm. Không giấy mời, không giấy triệu tập. Tôi cũng không có ý kiến gì bởi đã quá quen với việc đó: Mặc dù phải thường xuyên làm việc với cơ quan an ninh từ năm 2009, nhưng tôi chưa bao giờ nhận được giấy mời hay giấy triệu tập nào. Về cơ bản, anh em an ninh làm việc với tôi theo phong cách hễ cần gặp thì chặn bắt ở đâu đó mang về đồn; hỏi thì phải trả lời và làm việc xong thì phải có kết quả gì đó để họ báo cáo lãnh đạo. Họ coi đấy là làm việc trong tinh thần tôn trọng và hợp tác.

Trong trường hợp họ hỏi mà tôi không trả lời hay nói đúng hơn, không trả lời theo ý họ, thì như thế gọi là có thái độ bất hợp tác và thiếu tôn trọng.

“QUY TRÌNH”

Không khó để nhận ra quy trình của an ninh để khép tội một người viết, một blogger nào đó. Việc đầu tiên và quan trọng nhất, mang tính mấu chốt, là phải ép được blogger đó nhận bài viết abcxyz là của mình, và ký xác nhận. Còn nội dung bài viết, chất lượng của lập luận, quan điểm, mục đích, mong muốn của tác giả thế nào… không quan trọng. Điều thiết yếu chỉ là đối tượng phải thừa nhận mình là tác giả, mình làm ra những “tài liệu” ấy.

Nhiều blogger không hiểu được ý đồ của công an nên khi bị thẩm vấn thường sa vào tranh luận với công an rằng tôi viết thế thì có gì sai, tôi chỉ nói sự thật, tôi chỉ nêu quan điểm cá nhân và đó là quyền tự do biểu đạt tư tưởng của tôi, vân vân. Thế nên khi công an bảo: “Quan điểm cá nhân anh/chị thì chúng tôi tôn trọng, chúng tôi không bàn vấn đề ấy ở đây, chỉ xin anh/chị xác nhận giúp cái này gọi là thủ tục”, họ dễ dàng đặt bút ký nhận ngay. Công an cũng chỉ cần có thế. Sau này, việc diễn giải bài viết và từ đó quy chụp, luận tội tác giả, sẽ do cả một hội đồng giám định lập. Hội đồng này gồm các thành viên mà nhìn chung là chữ không đầy cái lá mít và cả đời không viết nổi một… status nên hồn chứ chưa nói tới chuyện viết báo hay viết sách. Dĩ nhiên cái gọi là kết quả giám định của hội đồng cũng cóp gần như nguyên si kết luận điều tra và buộc tội của công an. Lời lẽ dĩ nhiên đanh thép, đối tượng không thể cãi nổi (mà còn cãi vào lúc nào được nữa, trước toà chăng, hay trong tù?).

Trong trường hợp của tôi, do những bằng chứng buộc tội quá yếu, an ninh đã phải cố lôi cả các bài báo trên mạng từ những năm 2014-2015 ra để yêu cầu xác nhận. Những câu hỏi của họ luôn làm tôi bật cười vì nhớ đến lời lẽ trong các cáo trạng buộc tội Cù Huy Hà Vũ hay Mẹ Nấm, đại khái là “Vũ/ Quỳnh đã hàng trăm lần trả lời các báo phản động như VOA, BBC, RFA… với các nội dung xuyên tạc, bôi nhọ bản chất chế độ và tình hình nhân quyền ở Việt Nam”. Hoá ra trả lời phỏng vấn những cơ quan báo chí không được nhà nước CHXHCN Việt Nam cấp phép cũng cấu thành tội cơ đấy ạ.

“Tuyên truyền chống nhà nước” luôn là cái mũ rất rộng để có thể chụp vào đầu bất cứ ai trả lời báo đài nước ngoài theo hướng nói xấu chế độ. Nếu tội ấy chưa đủ nặng thì cũng không sao, công an vẫn còn nhiều công cụ khác để thực hành chuyên chính. Ví dụ có một tội rất nặng luôn lơ lửng trên đầu những người làm việc với các cá nhân, tổ chức nước ngoài: gián điệp.

Làm cộng tác viên cho báo đài nước ngoài: gián điệp. Gặp gỡ các cơ quan ngoại giao để thảo luận về tình hình nhân quyền và dân chủ trong nước và quốc tế: gián điệp. Gửi báo cáo – nghiên cứu cho các tổ chức nước ngoài: gián điệp. Vận động nhân quyền cho Việt Nam trên trường quốc tế, phản ánh tình hình nhân quyền trong nước ra nước ngoài: gián điệp. Vân vân.

– Bài này của chị phải không?

– Tôi không nhớ.

– Chị mà không nhớ? Dám làm dám nhận chứ chị nói vậy nghe nó không đàng hoàng.

– Tôi không nhớ. Mà nếu anh cứ ghi vào biên bản là tôi không nhớ thì sao, có gì hại cho anh đâu nhỉ? Đây là lỗi của tôi cơ mà. Tôi không nhớ là do tôi.

– Nhưng chị nói vậy nó không đúng sự thật.

– Sự thật là tôi không nhớ, thì anh cứ ghi vào biên bản là như thế. Sao anh lại cứ muốn tôi phải trả lời như ý của anh nhỉ? Tôi không hiểu đấy.

Đúng là công an chỉ thích những sự thật có lợi cho họ.

Ở một chỗ khác, tại phần “tình trạng sức khỏe”, họ muốn ghi chữ “bình thường, tỉnh táo”. Tôi lắc đầu:

– Không. Tôi chẳng bao giờ khỏe khi phải làm việc với các anh chị cả. Anh ghi vào đấy là “bị ép phải làm việc”.

– Ấy, không ghi thế được.

– Bị ép mà. Hay nếu không phải bị ép thì tôi về nhé. Tôi về đây.

– Không được, chị không thể về được.

– OK, vậy anh ghi vào là “bị ép làm việc” đi.

– Chị cứ nói vậy nhỉ? Ai đánh đập chửi bới gì chị đâu mà chị bảo bị ép.

– À tức là với anh, phải bị đánh đập chửi bới mới là bị ép à? OK cũng được. Không bị ép. Tôi về nhé.

– Chị không về được đâu. Đã vào đồn thì phải làm việc.

– Hay nhỉ, thế là tóm lại là ép hay là gì? Đấy, các anh thấy không, các anh làm sai từ cái mẫu ghi lời khai trở đi. Tôi khẳng định rằng có một triệu biên bản thì cả một triệu biên bản ghi tình trạng sức khỏe là bình thường, không ai bị ép. Còn thực tế thì nó thế này đây. Các anh làm sai từ cái mẫu giấy tờ trở đi.

– Đó là mẫu, là quy định vậy rồi. Chị bức xúc thì cũng phải chờ sửa dần thôi. Cái gì cũng phải có lộ trình.

– Lộ trình hả? Bao giờ sửa? Cho tôi biết thời gian.

Câu chuyện cứ lằng nhằng thế mãi, đến khi nào tôi chán thì thôi. Công an thì không chán; họ luôn tỏ ra sẵn sàng thi gan.

Thi gan như họ và chúng tôi – những thành phần “đặc biệt”, những đối tượng trong mắt họ ư? Họ có hàng chục người, chia làm nhiều ca luân phiên nhau, còn chúng tôi bao giờ cũng chỉ có một mình. Họ chẳng có việc gì khác ngoài “đấu tranh” với chúng tôi, đó là nghề nghiệp của họ, được trả công ăn lương, còn chúng tôi có quá nhiều việc phải làm, miễn phí, trong tình trạng luôn bị họ rình mò phá phách. Họ có toàn quyền lôi bất kỳ ai họ muốn về đồn “làm việc” của họ, trả lời các câu hỏi của họ, cung cấp thông tin cho họ, còn họ chỉ việc ngồi chờ thông tin, gọi là do kết quả đấu tranh mà có được. Họ có toàn quyền nghe trộm điện thoại, đọc trộm thư tín, tịch thu, cướp tài sản, giấy tờ, tài liệu của chúng tôi, còn chúng tôi không có gì về họ cả, ngay cả khi rời đồn cũng không có được tờ biên bản trong tay. Thi gan như thế thì an ninh sướng quá, lúc nào chẳng sẵn sàng thi gan.

LẠI CHUYỆN ĐẶC KHU

Đồng chí an ninh nào khi tiếp chuyện người của “phe dân chủ”, nhất là những người có tinh thần chống bá quyền Trung Quốc, cũng đều luôn nói ý rằng “chúng tôi cũng ghét Trung Quốc lắm chứ, chúng tôi cũng lo nguy cơ phụ thuộc Trung Quốc lắm chứ.”…

Nhưng thực tế những gì họ làm (mà phía dân chủ thấy được) thì hình như toàn theo hướng ủng hộ đảng bạn, nước bạn và thẳng tay đàn áp những người Việt Nam có khuynh hướng chống Trung Quốc quá mạnh. Đơn cử, nói về tranh chấp chủ quyền, học giả Trung Quốc được chính quyền o bế, chăm bẵm, mua chuộc; học giả Việt Nam nhiều người bị Đảng và Nhà nước coi như tội phạm dự khuyết. Báo chí chính thống (tờ Hoàn Cầu chẳng hạn), mạng xã hội Trung Quốc chửi Việt Nam thả giàn, nhưng báo chí Việt Nam chỉ dám phê phán bạn vàng khi tuyên giáo cho phép, mạng xã hội thì tưởng như tự do hơn nhưng thật ra luôn có bóng ma dư luận viên lởn vởn, nhất là trong chuyện chống Tàu, ngoài dư luận viên lại có thêm lực lượng Việt gian mới gồm đủ mặt nhà báo, học giả, chuyên gia… này nọ để chấn chỉnh đám đông ngu dốt.

Mỗi lần có cuộc biểu tình chống Trung Quốc nào thì người biểu tình lại bị công an bắt giam, sách nhiễu, đánh đập, đe doạ, ép cơ quan đuổi việc, ép chủ nhà cắt hợp đồng thuê, v.v. Ngay lúc này đây, khi Dự luật Đặc khu đang gây bức xúc trong dư luận, nhiều nhà hoạt động cũng đang bị canh chặt. Tất cả các quán nước và ghế đá trong khu nhà tôi đều có an ninh ngồi. Và họ vẫn hẹn tôi rằng sẽ mời tôi làm việc bất kỳ lúc nào “có điều kiện”, yêu cầu tôi hợp tác. Có lẽ vì công an sợ sẽ có biểu tình nổ ra chăng?

Tôi hiểu những thực trạng ấy, nên tôi ngờ vực lắm cái thái độ của an ninh hỏi “quan điểm của em về luật Đặc khu? Có gì cứ thẳng thắn trao đổi, đối thoại nào”. Ôi công dân Việt Nam. Chỗ mà anh/chị bày tỏ quan điểm về chính sách nhà nước không phải là diễn đàn quốc hội, hội thảo, hội nghị, diễn đàn xã hội dân sự nào cả, mà là đồn công an. Không có ông bà nghị nào lắng nghe anh/chị đâu, chỉ có lực lượng an ninh “ghi nhận” ý kiến, quan điểm, tư tưởng của anh/chị thôi, để thấy có gì sai lệch thì còn kịp thời uốn nắn, chấn chỉnh.

“Anh nghĩ rằng tôi sẽ ngồi đối thoại và nêu quan điểm với anh ở đây à, trong đồn công an à?” – Đó là điều tôi muốn nói với họ hơn cả. Nhưng rồi tôi chỉ cười. 7h tối, tôi bỏ về nhà, đi bộ. Được nửa đường, đau chân quá, tôi gọi cậu thanh niên vẫn lẽo đẽo theo sau, nhờ cậu ta giúp nhưng cậu ta chỉ đứng nhìn và bảo: “Việc chị chị làm, việc tôi tôi làm”. Tôi ngồi bệt xuống vỉa hè một lúc rồi đứng dậy, cuối cùng cũng lết về nhà được sau một tiếng đồng hồ…

P.Đ.T.

Nguồn: https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10156711128548322

Đặc khu: Không có từ “Trung Quốc” nhưng có từ “láng giềng” của Quảng Ninh.

Thuong Phan shared a post.
Image may contain: text
Image may contain: text
Hiệu MinhFollow

Đặc khu: Không có từ “Trung Quốc” nhưng có từ “láng giềng” của Quảng Ninh.

Bộ trưởng Kế hoạch & Đầu tư Nguyễn Chí Dũng vừa chia sẻ với báo chí bên hành lang Quốc hội sáng 6/6 về Dự thảo Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (Luật Đặc khu) dự kiến được biểu quyết thông qua vào ngày 15/6.

– Nhiều ý kiến cho rằng thời hạn giao đất cho nhà đầu tư tới 99 năm (thay vì tối đa là 70 năm theo quy định hiện hành) là quá dài, có thể ảnh hưởng tới chủ quyền khi chúng ta ở gần nước láng giềng Trung Quốc. Ông nghĩ sao?

– Dự thảo không có một từ, một chữ nào liên quan tới Trung Quốc. Chẳng qua một số người cố tình hiểu theo hướng đó, đẩy vấn đề lên để chia rẽ quan hệ giữa ta với Trung Quốc. Trong môi trường hội nhập quốc tế, các quốc gia đều bình đẳng, không phân biệt đối xử giữa các thành phần kinh tế. Chúng ta có chủ quyền có độc lập, không ai có thể vào đây làm gì trong chủ quyền đó. Chúng ta có trí tuệ thì sao cái gì cũng sợ. Phải chú ý lắng nghe nhưng đừng có quá sợ.

Hiện có sự hiểu sai, thậm chí có người cố tình đẩy câu chuyện đi xa. Ban soạn thảo đã nói, đã giải trình rất nhiều về dự luật này. Chúng ta phải hết sức khách quan, công tâm, mọi ý kiến nêu ra cần suy nghĩ, bình tĩnh xem xét, không nên nói mà không tư duy.

Opinion/Ý kiến của Cua Times

Đúng là dự thảo không có từ “TQ” nào nhưng có từ “láng giềng” với QN. Cỡ BT như ông Dũng làm KH & ĐT cho quốc gia mà lèo lá từ ngữ như cánh buôn lậu.

Ở tầm BT thì ông nên có chiến lược quốc gia hơn là đứng ra bảo vệ mấy cái dự án cho những kẻ làm giầu bằng chia lô bán đất.

Ông Thể, nay thêm ông Dũng, ông Nhạ thì ngọng, các phát ngôn của các ông BT đủ hiểu là họ đưa đất nước đi về đâu.

Trong khi đó Dự luật An ninh mạng không lưu ý đến bảo mật cho mạng quốc gia mà chỉ lo bịt miệng dư luận kiểu Trung Quốc.

Trước thì tôi còn coi chuyện “đặc khu” còn phải tranh cãi cho ngã ngũ nhưng giờ thấy BT Dũng giải thích kiểu này thì tôi phản đối dự luật của ông.

Ông Dũng sang TQ mà vái bia Đặng Tiểu Bình, người đã dạy VN một bài học. Ông ta đã chết nhưng sẽ dạy VN bài học khác thông qua BT Dũng và cái “đặc khu” của ông.

http://soha.vn/bo-truong-nguyen-chi-dung-noi-ve-luat-dac-kh…

Ảnh của bạn Hung Le Van. Cảm ơn bạn

PS. Khuyên Ban Soạn thảo Dự luật nên thành thạo tiếng Việt chút. Khi dùng cụm từ “Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Quảng Ninh” có thể viết ngắn là “Công dân Trung Quốc”… mà chỉ có người TQ mới được dùng thông hành vào VN. Tại sao các quí vị sợ dùng từ TQ đến thế, sợ thì đừng soạn thảo và đã soạn thì phải thẳng thắn đi vào cốt lõi.

Các bạn tham khảo điều 54 của Dự thảo dành cho Vân Đồn

Điều 54, khoản 4. Cơ chế, chính sách đặc biệt khác tại đặc khu Vân Đồn

4. Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh sử dụng giấy thông hành hợp lệ nhập cảnh vào đặc khu Vân Đồn với mục đích du lịch được miễn thị thực với thời hạn xác định; trường hợp có nhu cầu đến các địa điểm khác của tỉnh Quảng Ninh để du lịch thì làm thủ tục thông qua doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam.

http://duthaoonline.quochoi.vn/…/DT_DUTHA…/View_Detail.aspx…

Hình ảnh người dân Tây Tạng sau khi bị người Trung Quốc chiếm

Image may contain: one or more people, people standing, guitar and outdoor
Image may contain: 5 people, people smiling
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 2 people, people standing and outdoor
+2
Nguyễn Trôi LạcFollow

Hình ảnh người dân Tây Tạng sau khi bị người Trung Quốc chiếm lấy đất nước và người dân, các nhà sư và ngôi chùa phật giáo lớn nhất thế giới của người Tây Tạng bị lũ khốn nạn Trung Cẩu phá hủy, và họ bị lưu lạc ngay trên chính mảnh đất của mình ,ngày hôm nay Đức Đạt Lai Lạt Ma phải sống lưu vong và còn phải đi khắp nơi để kêu gọi cho Tây Tạng được độc lập… Những hình ảnh của Tây Tạng, Tân Cương… Là điềm báo trước cho dân tộc Việt Nam trước họa mất nước hôm nay….

Trước đây khi Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông,còn độc lập, thì dân số có khoảng trên 100 triệu người,nhưng sau khi bị Trung Cộng thôn tính, thì dân số của 3 nước này chỉ còn lại 1/3 dân số lúc đầu còn độc lập …

Tôi bị cướp: chúng xưng chúng là công an, không cần giấu giếm!

Image may contain: one or more people

Nguyễn Tường Thụy is with Hồi Vi Đức and 6 others.

Tôi bị cướp: chúng xưng chúng là công an, không cần giấu giếm!

Vào lúc 4h30′ chiều nay, 6/6/2018, nhân viên ngân hàng đến chuyển cho tôi một khoản tiền khá lớn của nhà hảo tâm gửi cho tù nhân lương tâm.

Tôi theo dõi thấy không có ai vào theo nên tôi bảo cậu nhân viên vào nhà. Nhận tiền xong, tôi vừa lên phòng ở tầng 2 thì khoảng trên dưới 10 tên, tất cả mặc thường phục ập vào nhà. Lúc này vợ tôi bế đứa cháu gái 18 tháng tuổi ngồi cửa nói chuyện với 1 người khác.

Vợ tôi gào lên nói anh đóng cửa lại và kêu to: Cướp! Cướp!

Ba tên bịt miệng bóp cổ vợ tôi không cho kêu. Vợ tôi tiếp tục hô cướp cướp thì chúng nói chúng tôi là công an, không được nói cướp.

Tôi lập tức đóng cửa phòng lại rồi bấm chốt khóa trong.

Một tên lên gõ cửa gọi Chú Thụy ơi. Tôi không trả lời, trong khi vợ tôi tiếp tục kêu, còn đứa cháu khóc ngằn ngặt.

Thấy không vào phòng được, chúng bỏ đi.

Trong khi xô xát và khống chế vợ tôi, cháu tôi bị chúng xô ngã. Một tên giẫm giày lên tay chân cháu nên bị xây xát ở tay và chân trái. Cháu đau và sợ quá khóc thét lên.

Nhờ sự phản ứng nhanh và bình tĩnh của chúng tôi nên chúng không thành công. Nếu chúng tôi chậm 5 giây hoặc chúng nhanh hơn 1 chút chắc chúng đã cướp được.

Nhận định: Chúng nhận được thông tin từ ngân hàng nên tổ chức cướp. Hoặc nghe qua điện thoại của nhân viên giao dịch.

Còn chúng là ai? Chúng xưng chúng là công an, không cần giấu giếm.

Chuyện theo dõi để cướp tiền do các nhà hảo tâm gửi cho TNLT từng xảy ra. Chúng hành động hết sức manh động. Trước Tết Nguyên đán năm nay, một lần nhân viên ngân hàng hẹn Ngô Duy Quyền đến giao tiền. Đến giờ hẹn thấy mật vụ quen và lạ lảng vảng quanh nơi ở nên Quyền không nhận và chúng tôi đề nghị nhà hảo tâm chuyển sang người nhận khác nên lần ấy chúng tôi được an toàn.

Một vài trường hợp khác cũng bị cướp tiền như chị Tươi vợ anh Vi Đức Hồi bị cướp tiền khi vừa ở ngân hàng ra. Một trường hợp bị cướp 300 USD khi vừa nhận từ nhân viên ngân hàng. Vì nạn nhân không đưa lên mạng nên không nêu tên ra ở đây. Ngô Duy Quyền từng bị cướp đi 660 USD và nhiều tài sản khác khi chúng xông vào nhà ngày 4/2/2016 nói là khám nhà. Nguyễn Thúy Hạnh cũng có lần sau khi nhận một khoản tiền khá lớn nhưng bọn cướp chậm chân 1 chút, chúng đến khi chị đã lên trên nhà, chúng chỉ bắt được cô giao tiền rồi xét hỏi.

Vì vậy, những người nhận tiền từ thiện cho TNLT, cho dân oan cần hết sức cẩn thận khi nhận tiền và khi mang tiền đi giao.

Hình: vết thương chân trái của cháu gái tôi 18 tháng tuổi

6/6/2018

Nguyễn Tường Thụy

TS. TRẦN ĐỨC ANH SƠN GỬI THƯ NGỎ CHO 496 ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI

Image may contain: 1 person, sitting
Image may contain: 3 people, people sitting
Image may contain: 5 people, people sitting and indoor
Image may contain: 2 people

Nguyễn Xuân Diện is with Thanh Vân Lê and 16 others.

TS. TRẦN ĐỨC ANH SƠN GỬI THƯ NGỎ CHO 496 ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI

Thư ngỏ gửi 496 Đại biểu Quốc hội 
nước CHXHCN Việt Nam (Khóa XIV, nhiệm kỳ 2016-2020)

Trần Đức Anh Sơn
5-5-2018

Thưa quý vị đại biểu Quốc hội!

Hôm nay là ngày 5/6/2018, còn đúng 10 ngày nữa, quý vị bấm nút thông qua dự luật có tên Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt (gọi nôm na là “dự luật đặc khu”), để dự luật này trở thành luật và có hiệu lực thực thi ở 3 “đặc khu”: Vân Đồn (Quảng Ninh), Vân Phong (Khánh Hòa) và Phú Quốc (Kiên Giang).

Theo tôi, đây là một việc rất hệ trọng, có thể gây hậu quả khôn lường và lâu dài cho đất nước, cho dân tộc Việt Nam.

Vì thế, tôi – Trần Đức Anh Sơn – một công dân Việt Nam xin gửi Thư ngỏ này đến quý vị để bày tỏ ý kiến cá nhân và đề nghị một số vấn đề với quý vị liên quan đến việc bấm nút thông qua dự luật nói trên.

Thưa quý vị đại biểu Quốc hội!

Suốt 2 tuần qua, thông qua báo chí, mạng xã hội và các diễn đàn tranh luận công khai trong cả nước, hẳn quý vị đã biết “dự luật đặc khu” nói trên đã tạo ra phản ứng bất bình trong phần lớn người dân Việt Nam ở trong nước và kiều bào người Việt ở nước ngoài.

Những thăm dò không chính thức do nhiều cá nhân tổ chức trên mạng xã hội, cùng ý kiến của nhiều tầng lớp nhân dân, từ tầng lớp trí thức (học giả, nhà khoa học, văn nghệ sĩ, chuyên gia kinh tế…), nhà hoạt động xã hội, sinh viên – học sinh, cho đến tầng lớp cần lao (công nhân, nông dân, người lao động tự do…), cho thấy đa phần người Việt Nam ở trong và ngoài nước phản đối dự luật này, nhất là đối với điều khoản “cho người nước ngoài thuê đất ở các đặc khu đến 99 năm”.

Chính ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ, cũng thừa nhận với báo chí bên hành lang Quốc hội vào sáng 4/6/2018 là “vấn đề cho thuê đất đặc khu đến 99 năm đối với trường hợp đặc biệt đã gây ra ‘làn sóng khủng khiếp’, nhiều ý kiến tâm tư, tin nhắn, cuộc gọi, thư từ gửi đến Thủ tướng” [Thủ tướng: Việc cho thuê đất đặc khu 99 năm gây ra “làn sóng khủng khiếp”]. Điều đó có nghĩa là giới lãnh đạo Việt Nam và quý vị đại biểu Quốc hội đã biết rõ “lòng dân” đối với “dự luật đặc khu” này.

Thưa quý vị đại biểu Quốc hội!

Nguy cơ và những tác hại khôn lường tiềm ẩn trong “dự luật đặc khu”, sự lỗi thời, không cần thiết của việc thành lập các đặc khu kinh tế ở Việt Nam trong bối cảnh hiện nay, đã được các chuyên gia kinh tế, các nhà trí thức, những người yêu nước Việt Nam có kiến thức và chính kiến… phân tích và mổ xẻ qua nhiều bài nghiên cứu, bài báo, bài trả lời phỏng vấn… đăng tải trên báo chí chính thống do Nhà nước quản lý và trên các diễn đàn, trên mạng xã hội, mà tôi tin chắc là quý vị đã đọc, đã biết, đã nắm thông tin. Vì thế, tôi thấy không cần thiết phải nhắc lại trong Thư ngỏ này.

Ở đây, tôi chỉ tóm lược những ý chính đã được nhiều người phân tích, mổ xẻ về sự bất cập của dự luật này. Đó là nếu dự luật này được thông qua, trở thành luật và có hiệu lực thực thi, thì nó sẽ tạo ra những hệ lụy sau:

– Không hiệu quả, gây lãng phí kinh tế (với số tiền dự kiến đầu tư để “lót ổ”, từ dùng của PCT Quốc hội Uông Chu Lưu, lên đến hơn 1,6 triệu tỉ VNĐ) do tính lỗi thời của các đặc khu trong bối cảnh kinh tế – xã hội Việt Nam và trong mối tương quan với nền kinh tế trong khu vực và kinh tế thế giới thời kỳ hậu toàn cầu hóa;

– Khả năng người Trung Quốc sẽ thuê đất các đặc khu với nhiều điều kiện ưu đãi, rồi biến những nơi này thành các “tiểu China” trong lòng lãnh thổ Việt Nam, nơi chứa chấp một lượng lớn di dân Trung Quốc đến “ăn đời ở kiếp” và có thể tiến hành những hoạt động gây phương hại cho kinh tế, xã hội, an ninh trật tự và chủ quyền quốc gia của Việt Nam; thậm chí có thể làm biến đổi giống nòi của người Việt qua các việc kết hôn (chính thức và phi chính thức) với người Việt;

– Biến những nơi này thành những cứ điểm kinh tế của ngoại bang, có thể là những cứ điểm quân sự ngầm, tồn tại hợp pháp trên lãnh thổ Việt Nam, để đến khi có chiến tranh giữa Việt Nam với các nước đang nắm quyền kiểm soát các đặc khu này, thì đó là những “bàn đạp” để tấn công chúng ta ngay trong lòng đất nước của chúng ta;

– Người dân ở những nơi sẽ trở thành đặc khu này sẽ bị mất đất, sẽ trở thành di dân, tha hương ngay trên mảnh đất mà tổ tiên họ đã dày công khai phá và trao truyền cho các thế hệ cha ông và cho chính họ trong hàng trăm năm qua. Họ sẽ trở thành những kẻ làm thuê khốn cùng cho ngoại bang bằng những nghề hạ tiện nhất mà ngoại bang không làm, để kiếm sống một cách tủi nhục trên chính quê hương mình;

……

Thưa quý vị đại biểu Quốc hội!

Vì những hệ lụy trên (và nhiều hơn thế), tôi tha thiết mong quý vị sẽ cân nhắc để KHÔNG bấm nút thông qua “dự luật đặc khu” này.

Tôi biết, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội đã huỵch toẹt “Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không không thể không ra luật” [Chủ tịch Quốc hội: Phải bàn để ra được luật đặc khu], có nghĩa là quý vị phải làm sao để dự luật phải trở thành luật.

Tôi cũng biết trong số 496 vị đại biểu Quốc hội khóa XIV, thì có hơn 470 vị là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Điều đó có nghĩa là một khi Đảng đã quyết thì các đảng viên phải tuân thủ.

Tôi cũng biết nhiều vị trong số quý vị đang đóng rất nhiều vai: vừa là đại biểu Quốc hội (lập pháp), vừa là thành viên của Chính phủ (hành pháp) và các cơ quan thừa hành các cấp; vừa là đảng viên kiên định với đường lối của chủ nghĩa Mác – Lênin, lại vừa là những “mắc xích ngầm” của nhóm lợi ích trong guồng quay của chủ nghĩa tư bản thân hữu và hoang dã… Vì thế, quý vị sẽ khó vùng vẫy để thoát ra khỏi những mối quan hệ này và bấm nút theo chính kiến và lương tri của mình.

Nhưng tôi nghĩ, tuy là đảng viên, nhưng quý vị lại đang là đại biểu Quốc hội, và theo Điều 69 của Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam năm 2013, thì: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước”. Vì vậy, khi ra Quốc hội, quý vị phải đại diện cho DÂN, cho NƯỚC, chứ không phải đại diện cho Đảng. Quý vị cứ thực hiện trách nhiệm đảng viên của mình ở trong các tổ chức, các diễn đàn, các chương trình nghị sự của Đảng. Còn ở đây, tôi tha thiết đề nghị quý vị hãy đặt vai trò của đảng viên sau vai trò của đại biểu của DÂN, của NƯỚC, khi tự mình bấm nút THÔNG QUA hoặc KHÔNG THÔNG QUA dự luật này.

Sau cùng, nếu quý vị, vì lý do bất khả kháng mà phải bấm nút THÔNG QUA dự luật này, thì xin quý vị hãy nhớ rằng: danh sách 496 vị đại biểu Quốc hội khóa XIV này đã được nhân dân BIẾT RÕ (với tên tuổi, quê quán, năm sinh tháng đẻ, nghề nghiệp, chức vụ…) thông qua (một trong những) link như thế này: KẾT QUẢ BẦU CỬ QUỐC HỘI KHÓA XIV.

Nhân dân sẽ nhớ rất rõ không chỉ từng vị đại biểu, mà cả thân nhân (mẹ cha, vợ chồng, con cái… của quý vị) thông qua sự hỗ trợ của các công cụ tìm kiếm trên mạng internet, mạng xã hội. Rồi, họ sẽ “dựng bia muôn đời” cho quý vị như người Trung Hoa xưa đã dựng tượng Tần Cối trước mộ Nhạc Phi để cho hậu thế phỉ nhổ.

Cũng vì thế, tôi có một đề nghị như sau: Chắc chắn Quốc hội sẽ không công bố ai bấm nút THÔNG QUA, ai bấm nút KHÔNG THÔNG QUA dự luật này. Vì thế, tôi kính mong những vị đại biểu đã bấm nút KHÔNG THÔNG QUA hãy tự công khai danh tính của mình với nhân dân, dưới bất kỳ hình thức nào có thể, để người dân biết được ai đã bấm nút vì DÂN, ai đã bấm nút vì Đảng. Vì trong trường hợp này, “ý Đảng” không phải là “lòng DÂN”.

Tôi là một người học Sử và đã nghiên cứu lịch sử Việt Nam trong suốt 30 năm qua. Nay, tôi bắt đầu học làm người chép Sử. Tôi nguyện sẽ ghi chép trung thành tất cả những gì mà tôi có thể ghi chép được về giai đoạn hiện nay của lịch sử nước nhà để lưu lại cho đời sau.

Và, một trong những việc đầu tiên mà tôi bắt tay vào việc chép Sử này là tìm mọi cách, mọi phương tiện, mọi kênh thông tin… để biết được vị đại biểu Quốc hội nào bấm nút THÔNG QUA, vị đại biểu nào bấm nút KHÔNG THÔNG QUA “dự luật đặc khu” vào ngày 15/6/2018 để chép lại vào lưu truyền cho các thế hệ sau.

Vì thế, tôi kính mong những vị đại biểu bấm nút KHÔNG THÔNG QUA hãy vui lòng cung cấp danh tính cho tôi, hoặc thông qua các bạn bè tôi bằng bất kỳ hình thức nào tiện lợi nhất cho quý vị. Chúng tôi sẽ lập một danh sách riêng để cho NHÂN DÂN trân trọng, ghi nhớ và tri ân quý vị vì đã hành xử đúng với vai trò của một NGƯỜI ĐẠI BIỂU CỦA NHÂN DÂN, và để cho đời nay và muôn đời sau BIẾT mà không bêu riếu quý vị, không bêu riếu gia đình, gia tộc và quê hương quý vị.

Xin kính chúc quý vị đại biểu sức khỏe và tỉnh táo.

Kính thư.

Phát triển bất chấp môi trường và cái giá phải trả

Image may contain: outdoor

Van Pham

Chúng phá nát đất nước tan hoang, giờ chuẩnbị bán & bàngiao đất nước cho giặc Tàu phương Bắc!!!

*************

Phát triển bất chấp môi trường và cái giá phải trả

Song Chi

“Sau vụ đốn hạ cây xanh: Những con đường oằn mình dưới nắng thiêu đốt”, Báo Mới. Đây là một bài báo cũ từ năm 2016 nói về một số con đường ở Hà Nội, trong đó có đường Nguyễn Chí Thanh tuyệt đẹp, bị chặt trụi trong dự án thay thế 6700 cây xanh đầu năm 2015, may nhờ dư luận phản đối nên đã dừng lại, tuy nhiên một phần cây xanh đã kịp bị đốn hạ. Sau đó thì người dân đều thấm thía cái nóng kinh hoàng khi đi dưới những con đường trơ trụi.

Năm nay Hà Nội nóng như chảo lửa, vậy mà vì lý do mở rộng đường, người ta lại sắp chặt bỏ 1300 cây xà cừ lâu năm, bất chấp sự lên tiếng của báo chí, dư luận những ngày vừa qua. Cũng như Hà Nội, Sài Gòn với một số con đường có những hàng cây cổ thụ lâu năm đẹp nhất cũng bị chặt như đường Lê Đại Hành (Chợ Lớn), đường Đinh Tiên Hoàng phường Bến Nghé, quận 1, đoạn từ đường Pasteur đến đường Phan Bội Châu… Vì tiền, vì tầm nhìn ngắn, vì sư dốt nát trong quy hoạch, mà những người có quyền cứ ngang nhiên phá hoại đủ thứ.

Dạo này đọc báo đâu đâu cũng thấy ngổn ngang sự phá hoại. Vụ “băm nát” bán đảo Sơn Trà nơi có loài Voọc chà vá chân nâu cực quý hiếm, để xây dựng dự án Khu du lịch sinh thái biển Tiên Sa chưa kịp yên; thì lại đến dự án phát triển du lịch Cát Bà do tập đoàn Sun Group sẽ tác động xấu đến quần đảo Cát Bà (“Dự án của Sun Group sẽ ảnh hưởng đến quần đảo Cát Bà như thế nào?”, Người Đô Thị).

Nào “Cù Lao Chàm đang phải đối mặt với áp lực từ du khách tăng đột biến, công tác bảo tồn và phát triển kinh tế xã hội, lợi ích và sinh kế cộng đồng, cơ chế chính sách quản lý, ô nhiễm từ đất liền, thiên tai – thời tiết cực đoan.” (“Cù Lao Chàm đang đối mặt với nhiều áp lực”, Người Đô Thị). Nào “Dân kêu cứu vì ô nhiễm từ nhà máy giấy Lee & Man” (Tuổi Trẻ), “Trùm nilông ngủ vì ô nhiễm nhà máy giấy” (VietnamNet); “Sạt lở ‘nuốt’ chục ngôi nhà ở An Giang là do khai thác cát?” (VietNamNet), “Sạt lở ở ĐBSCL: Khai thác cát khiến các con sông bị biến dạng” (Soha News) v.v…

Nếu liệt kê ra cho hết chắc phải vài trăm vụ chỉ trong thời gian một, hai năm trở lại đây. Còn nếu nhìn lại kể từ sau ngày thống nhất, rõ ràng là chỉ khi sống dưới một chế độ vừa độc tài vừa dốt nát vừa tham nhũng nặng nề như chế độ do đảng cộng sản cầm quyền ở VN, thì chúng ta mới chứng kiến một “thành tích” phá hoại kinh hoàng từ trên rừng xuống biển, từ cao nguyên xuống đồng bằng, từ thành phố lớn đến vùng sâu vùng xa… như vậy.

VN từng tự hào có “rừng vàng biển bạc” nhưng bây giờ thì sao? Những hình ảnh từ vệ tinh qua phần mềm Google Earth cho thấy rừng Việt Nam bị tàn phá nghiêm trọng, đặc biệt là khu vực Tây Nguyên, vùng núi phía Bắc, so với những hình ảnh lưu trữ trước đây khoảng 20 năm, trong đó diện tích rừng nguyên sinh giảm trầm trọng.

Sơ sơ một vài bài báo: Từ những dự án riêng lẻ “Phá gần 50ha rừng dừa nước lớn nhất Quảng Ngãi làm hồ chứa cho nhà máy giấy” (Trí thức Việt Nam), “Phú Yên: Phá gần 116 ha rừng phòng hộ phục vụ dự án sân golf 9 lỗ” (Trí thức Việt Nam)…Cho tới bức tranh toàn cảnh: “Mỗi năm có gần 1920 ha rừng bị tàn phá, lấn chiếm trái phép” (Sở Nông nghiệp Daklak), “Rừng Việt Nam trước và nay” (Max Reading). “Phá rừng nhiều, nhưng it vụ bị xử lý” (Lao Động)…Thậm chí Wikipedia tiếng Viêt có cả bài “Nạn phá rừng ở Việt Nam”.

Hậu quả mà ai cũng thấy là mỗi năm, lũ lụt càng dữ dội hơn, ở hầu khắp các vùng của đất nước, đặc biệt ở các tỉnh miền Trung, rồi hạn hán xảy ra…Thiệt hại về tài sản, mùa màng, con người thương vong…là những con số “khủng”, đất nước đã nghèo càng nghèo vì thiên tai, nhưng thật ra là “nhân họa”.

Còn “biển bạc”? Chỉ một vụ Formosa thôi cũng đủ hủy hoại cả một vùng biển ở miền Trung từ Hà Tĩnh đến Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế…Cho tới nay, đã hơn một năm kể từ ngày nổ ra thảm họa Formosa, cá tôm, hải sản vẫn chết, vẫn chưa an toàn cho tiêu thụ, biển vẫn chưa sạch và theo các nhà chuyên môn phải mất hàng chục năm để khôi phục hệ sinh thái đáy biển với điều kiện nhà máy này phải ngưng hoạt động vĩnh viễn, nhưng hiện tại thì Formosa vẫn hoạt động theo đúng hợp đồng ký kết 70 năm!

Đất nước rơi vào tay một đảng cầm quyền duy nhất không có cơ chế kiểm soát quyền lực, đứng trên cả luật pháp, với những con người bị đồng tiền làm cho mờ mắt, chỉ biết đua nhau vơ vét, từ trung ương đến địa phương, cái gì còn khai thác, còn bán được là bán, cả cát cũng bán.

Báo Tuổi Trẻ đã từng có cả loạt bài về nạn khai thác cát ào ạt này “Đường đi cát Việt ra nước ngoài: Tàu chở cát đi đâu?”, “Đường đi cát Việt ra nước ngoài: Cát Việt bán giá bao nhiêu?”, “Cát Việt ra nước ngoài: “Bán” dự án, “xà xẻo” tài nguyên”. Cát là một tài nguyên quý giá, khai thác nạo vét cát quá nhiều sẽ gây ra nhiều hệ lụy như xói mòn, sạt lở bờ sông, làm thay đổi dòng chảy tự nhiên, ảnh hưởng đến các công trình quan trọng, gây ảnh hưởng đến tài sản và tính mạng người dân sinh sống xung quanh, gây mất an toàn cho các phương tiện giao thông đường thủy…Đã có những vụ sạt lở mà nổi bật nhất là tại sông Vàm Nao (An Giang) vào ngày 22.4.

Đất nước như một ngôi nhà không chủ, mạnh ai nấy “ăn”, mạnh ai nấy phá, các phe cánh tư bản đỏ, các nhóm lợi ích, các quan chức từ địa phương tới trung ương, sẵn sàng ký giấy cho những công trình khai thác bauxite, xây nhà máy thép, nhà máy giấy, công trình du lịch, sân golf…bất kể việc xây dựng đó có lợi hay có hại, ảnh hưởng như thế nào đến môi trường.

Cái giá phải trả cho sự tàn phá môi trường vì những cái lợi kinh tế trước mắt là vô cùng đắt. Hậu quả có khi đến ngay tức khắc như khi chặt một hàng cây xanh, nhưng có khi lâu dài hàng chục, hàng trăm năm không sao khắc phục nổi, như vụ Formosa hay dự án du lịch phá hoại môi trường môi sinh của Sơn Trà chẳng hạn. Cái lợi do kinh tế gây ra không thể bù đắp nổi cái hại do môi trường bị hủy hoại, sức khỏe con người bị hủy hoại. Mà nhiều khi cái lợi kinh tế đó cũng không có, ví dụ như vụ khai thác bauxite Tây Nguyên là lỗ chổng gọng.

So với các quốc gia khác trong khu vực, VN có một vị thế quan trọng, diện tích trung bình, có biển chạy dài từ Nam ra Bắc, có nhiều tài nguyên khoáng sản, khí hậu nhiệt đới nên các loại cây trái rau củ phong phú quanh năm, trong khi có những quốc gia như Singapore diện tích nhỏ xíu, không có nước ngọt, Lào không có biển, thậm chí Nhật Bản cũng không có tài nguyên bao nhiêu và thường xuyên bị động đất, núi lửa…Sau khi chiến tranh kết thúc, chế độ VNCH sụp đổ để lại cả một miền Nam kinh tế thuộc vào loại khá trong khu vực, cả một kho vũ khí hiện đại của Mỹ bỏ lại lúc bấy giờ, kho vàng 16 tấn…

Thế nhưng, chỉ sau hơn bốn thập niên, đảng và nhà nước cộng sản đã khai thác, vơ vét triệt để vào cái tài nguyên thiên nhiên có sẵn, theo kiểu “ăn thịt chính mình” và phát triển bất chấp môi trường, khiến cho Việt Nam bị cạn kiệt tài nguyên, không sao phát triển nổi và trở thành một nơi khó sống, về nhiều nghĩa, đối với người dân Việt Nam.

Mai này khi chế độ cộng sản sụp đổ, các thế hệ tương lai sẽ còn lại được gỉ để bắt tay vào xây dựng lại từ đầu?