GS Vũ Đức Nghiêu lên tiếng cảnh báo về đặc khu

GS Vũ Đức Nghiêu lên tiếng cảnh báo về đặc khu: “Ba đặc khu dự định, chính là ba tử huyệt đồng thời là ba tài sản hàng đầu trong các số tài sản “hương hỏa” “quốc bảo” của tổ tiên để lại

By   Tĩnh Tâm

 June 9, 2018

Bạn tôi GS Vũ Đức Nghiêu là người gần như không quan tâm đến những chuyện gì ngoài chuyên môn Ngôn ngữ học mà anh đã dành cả đời cho nó. Trưa nay anh gọi cho tôi, giọng rất khó chịu” anh có thể đăng vài ý kiến của tôi lên trang của anh không vì tôi không chơi FB và cũng chỉ nói một lần này thôi. Mở FB cho mình thì không đáng”. Tôi đồng ý. Và đây là ý kiến của GS Vũ Đức Nghiệu.

GÓP THÊM VÀI Ý NGHĨ VỀ “CÂU CHUYỆN ĐẶC KHU”

​​​​​​Vũ Đức Nghiệu

​Vấn đề đặc khu (tôi xin được gọi tắt như thế) đang làm xao động tâm lý và tình cảm của cả nước. Có người trong số chủ trương đặc khu cảm thấy bị tổn thương trong lòng vì dân không chịu “NGHE” người có trách nhiệm “ở trên”. Xem cái cách trao đổi như nổi đóa lên, thậm chí vu lên là “chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc …” thì đủ biết. Còn DÂN thì thấy niềm tin bị tổn thương và lung lay trầm trọng.

​Nguồn cơn thì đã rõ rồi. Ba đặc khu dự định, chính là ba tử huyệt, đồng thời là ba tài sản hàng đầu trong số các tài sản “hương hỏa” “quốc bảo” của tổ tiên để lại.

​Dân lo ngại và cảnh giác về việc sẽ bị kẻ xấu lợi dụng. Luật về vấn đề lớn như vậy nhưng còn những sơ hở nguy hiểm hoặc chưa rõ ràng. Đặc khu ra đời với những điều dự định của chúng ta không thể ngăn được kẻ xấu, vì đó là sân chơi chung trong thế giới của thế kỉ XXI, trong khi kẻ xấu thì lúc nào cũng chơi theo đủ loại từ xà quyền, hầu quyền đến hổ quyền, túy quyền và thế kỷ này có cả quỷ quyền nữa… Xin đừng chủ quan và cao ngạo nói rằng chủ quyền là của ta, ta sẽ ngăn cản được những thứ bất trắc nảy sinh. Xin đừng vội nói rằng “không một ai có thể vào đây làm việc gì khi đất nước chúng ta đang có chủ quyền”. Kẻ xấu và ngang ngược thì không biết thế nào đâu. Sông sâu còn có kẻ dò … Bài học đã quá nhiều mà vẫn chưa đủ để chúng ta tỉnh mắt ra hay sao. Khi họ cần, cái lá nho cuối cùng họ cũng đã từng lột vứt luôn đi rồi đấy.

​Một vị có trách nhiệm trả lời báo chí rằng trong dự luật không có một chữ nào nói đến Trung Quốc cả. Giả định rằng ông này nói chính xác đi thì tôi cũng xin thưa lại với ông ấy rằng, đấy là ông bàn về tờ giấy, về văn bản thôi; còn DÂN thì người ta nhìn từ phía cảnh giác từ thực tế hiện tại và thực tế lịch sử. Tôi nói là cảnh giác với những kẻ xấu, cái xấu. Người khác thì nói rõ rằng cảnh giác với Trung Quốc (được hiểu là những kẻ “không chơi được”. Điều này tuyệt đối không ám chỉ NHÂN DÂN Trung Quốc). Không ai có thể nhìn thấy hình, khối, màu của GIÓ; nhưng đừng vì vậy mà vội trợn mắt lên bảo rằng trên đời này không có GIÓ. Muốn biết có gió hay không có, một người có trí tuệ bình thường sẽ nhìn vào mây, vào lá, vào cây … để có câu trả lời.

​Ngoài biến Đông Trung Quốc đã làm gì và đang làm gì? Ba tử huyệt của chúng ta đưa ra mời mọi người cùng vào (vì luật chơi phải thế), thì kẻ xấu chỉ chờ có vậy. Nói theo triết lý của người Trung Quốc thì “trời cho mà không lấy thì đắc tội với thiên địa”. Lúc ấy, gọng kìm vòng cung thứ nhất về mọi mặt, (không chỉ về mặt an ninh quốc phòng) ở phía đông, trên đất liền duyên hải chữ S được thiết lập xong.

 

 

 

 

 

 

 

​Gọng kìm thứ hai ở đâu? Ở nguồn nước của dòng Mêkông. Tình thế không khác được, vì vị trí tự nhiên của người ta ở đầu nguồn. Trời sinh ra đã vậy rồi thì phải chịu. Thủy điện Nọa trát độ và một số thủy điện nữa của người ta đã xong. Nguồn nước Mêkông thay đổi. Biến đổi khí hậu và nước biển dâng. Nước biển thâm nhập sâu dần. Nước Mêkông giảm thì nước mặn càng lấn sâu thêm. Người ta “giúp nhau” xây thêm vài cái thủy điện nữa để tiếp tục làm giảm nước nguồn dòng Mêkông là … xong. Nhân địch chủ động phối hợp với thiên địch. Đồng bằng sông Cửu long thế nào đây? Ẩn họa đã bắt đầu hiện hình rồi. Làm chủ nguồn nước, chủ động cho khô hạn hay cho ngập lụt, là kế sách hạ thành khi có điều kiện, từ thời xưa của người Trung Quốc. Binh nhàn ngựa khỏe, không phải đánh cũng thắng là vậy.
​Trên đỉnh Đông Dương họ cũng đã có chỗ rồi. Các nơi khác, nếu thể hiện trên bản đồ, sẽ thấy cái thế tằm ăn dâu đã và đang hình thành rõ rệt.

​Hai gọng kìm sẽ dần dần siết lại. Song kiếm hợp bích dọc hai biên Đông Tây. Tằm ăn dâu giữa hai biên ấy đến mức tối đa có thể. Đấy là việc người ta đã và đang làm. Có tồn tại, phát triển được hay không, tồn tại và phát triển thế nào… tất cả là ở chúng ta.

​Chẳng may rơi vào tính thế ấy, dân tộc này cũng vẫn phải tìm lấy lối mà ra, nhưng buộc phải đối mặt với thiên nan vạn nan trong thế lưỡng đao. Không nhìn ra hay nhìn ra những nguy cơ và bất trắc này mà không tìm cách tránh sớm chừng nào hay chừng ấy thì còn gì để mà nói nữa. “Kiềng canh nóng, thổi rau nguội” bài học nghìn đời tổ tiên dạy rồi. Mà có vậy, đất nước này, dân tộc này mới còn lại được đến hôm nay. Cảnh giác, phòng tránh nguy cơ và bất trắc, khác với sợ hãi. Đừng vu lên như thế mà có tội với DÂN. Cụ Nguyễn Trãi dặn rằng “người chở thuyền cũng là dân mà lật thuyền cũng là dân” đấy. Nghĩ về vận mệnh đất nước, không chỉ có các vị đại biểu Quốc hội. Người dân bình thường, có trách nhiệm cũng không khỏi có những lúc “máu theo nước mắt hồn lìa chiêm bao” đâu. Nếu không tin tôi, cứ mạnh dạn làm một cuộc trưng cầu ý dân, thì sẽ thấy. (Đến đây, tôi chợt nhớ đến vài câu trong Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du, theo bản Kiều của Duy Minh Thị khắc in năm 1872. Chẳng lẽ đấy lại là lời nhắn cho hôm nay?

​Ví chăng gieo cánh cao bay [2017]

​Rào cây lâu ắt có ngày bẻ hoa [2018]).

​Vị thế địa lý, quan hệ kinh tế chính trị của Thâm Quyến trong đất nước Trung Quốc hoàn toàn không phải là vị thế địa lý, quan hệ kinh tế chính trị của ba đặc khu chúng ta dự định.

Mục tiêu chính mà kẻ xấu nhằm vào không phải chỉ là kinh tế và “đôi bạn cùng tiến” đâu.

Họ nhắm vào việc bóp nghẹt cả đất nước này, dân tộc này, để lấy vị trí chữ S này mà khống chế một không gian địa chính trị kinh tế rộng lớn hơn nhiều. Của trời có hạn, lòng tham không cùng. Miệng rộng dạ sâu, muốn nuốt cả càn khôn thiên hạ. Họ không thể và cũng không muốn hủy hoại dân tộc này bằng đồ chơi nóng đâu. Họ muốn ta luôn luôn ở thế ngắc ngoải trong bàn tay nắm chặt của họ để rồi nếu không ngẩng mặt lên được thì thủ phận làm kẻ ăn cơm nguội nằm nhà ngoài, chầu rìa hút thuốc vặt trong các cuộc chơi của họ mà thôi.

​Sao lại bảo Trung Quốc có Thâm Quyến thành công được thì ta cũng lập đặc khu được. “Thấy người ta ăn khoai mình vác mai đi đào” mà không biết mình thế nào, láng giềng thiên hạ là ai, đào ở đâu, đào như thế nào, thì có ngày hối không kịp.

​Các vị đại biểu quốc hội chắc chắn đang rất đau đầu trước quyết định khó khăn vào ngày 15 tháng 6 này. Tôi thành tâm cầu mong anh linh những người đã ngã xuống cho đất nước này phù hộ cho các vị được mạnh khỏe, an vui và sáng suốt trước khi ấn nút. Không phải chỉ là vấn đề bao nhiêu năm cho thuê đất đâu. Chỉ cần sau 30 năm hoặc hơn tí chút thôi là sẽ kiến hiệu. Ý kiến giảm thời gian cho thuê đất mới chỉ là hành động “BỚT củi đáy nồi”.

Binh pháp Tôn tử là “RÚT củi đáy nồi”. Nếu các đại biểu yên tâm với chuyện giảm số năm cho thuê đi, rồi yên tâm bấm nút, thì tình huống sẽ được quy chiếu vào kịch bản “ve sầu thoát xác”.

​Ý Đảng, lòng dân là lúc này đây. Cảm xúc và lý trí cũng chính là lúc này đây. Tôi nhớ đâu đó có lời của Phật nói rằng: con sư tử không chết vì đồng loại hay kẻ thù của nó, mà chết vì chính những con trùng trong thân nó.

​Tôi cũng muốn thưa với các vị đại biểu quốc hội rằng: Là người đại biểu của DÂN, thay mặt cho DÂN, lãnh đạo NHÂN DÂN, trực tiếp quản lý đất nước của tổ tiên để lại, NHÂN DÂN giao phó, hiểu được tâm tư tình cảm nguyện vọng của DÂN, làm việc vì họ, ấy là NHÂN vậy; trung thành với những lời mình hứa trước DÂN khi người ta tin cậy, bầu mình vào đảm nhiệm cương vị và trách nhiệm ấy, ấy là NGHĨA vậy; cùng trù tính, dự phòng trước để tránh đi những hiểm họa, bất trắc, đối với sự an nguy của đất nước, dân tộc, ấy là TRÍ vậy.
​Mấy lời thành thật nôm na xin trình bày cùng quý vị.

Nguồn: FB Phạm Quang Long

Luật An ninh mạng: ‘Làm sao giao Internet 1 nước cho cơ quan mà Cục trưởng C50 và Tổng cục trưởng vừa bị bắt vì trục lợi hàng triệu USD từ Internet?’

Thanh Tran shared a link.

DOCTIN24H.INFO
‘Biết đâu sẽ tạo điều kiện cho sự lạm quyền về xâm phạm tự do cá nhân, là môi trường tạo ra các giấy phép con lại có điều kiện sinh sôi nhũng nhiễu? Ai dám chắc tham nhũng quyền lực sẽ không phát sinh trong một điều kiện hợp p…

VÀ CON TIM ĐÃ THÔI NGUỘI LẠNH…

 


VÀ CON TIM ĐÃ THÔI NGUỘI LẠNH…

 Lm. VĨNH SANG, DCCT

Sáng nay ngồi bàn cà phê sáng với nhau, một anh em Linh Mục kể cho chúng tôi nghe chuyện cha gặp Giáo Dân sau Thánh Lễ sáng, cha kể ra cửa Nhà Thờ mấy bà đến nói với cha: “Cha ơi, Chúa Nhật này con đi biểu tình không chấp nhận đặc khu, sắp mất nước rồi”.

Kể xong cha bảo: “Mấy bà này rất bình thường trong Giáo Xứ, xưa nay không hề thấy nói năng gì về những vụ xã hội chính trị chính em gì cả, bữa nay cũng hăng say quá”.

 Trên mạng Facebook mấy ngày nay loan truyền những hình ảnh kèm nội dung phản đối việc lập ba đặc khu và cho thuê đất, những ý kiến với nhiều chi tiết khác nhau, nói chung là không chấp nhận việc thành lập ba đặc khu, và việc cho người Hoa Lục thuê đất, điều đáng nói là có nhiều người mới xuất hiện trên cộng đồng mạng và tiếng nói rất mạnh mẽ, không còn thấy dáng dấp sự sợ hãi e dè như thường thấy trong các vấn đề xã hội chính trị. Đặc biệt có những clip quay cảnh những bà già móm mém lên tiếng câu được câu mất, chỉ rõ nhất giữa những tiếng nói lạc giọng mấy chữ…  “không đặc khu”.

 Có một cái gì đó nóng lên trong xã hội, bên dưới những ngọn sóng dư luận đang mỗi ngày một mạnh lên, đã nghe ông Thủ Tướng phân trần bên hành lang Quốc Hội là sẽ nghiên cứu giảm thời gian của quy chế, nhưng dư luận vẫn không đồng ý chuyện giảm thời gian từ 99 năm về 70 năm hay là giảm thêm nữa, người ta vẫn cứ mạnh mẽ nói: “Một ngày cũng không”. 

Từ lâu người ta đọc trên mạng những lời than thở về sự vô cảm của nhiều người trong xã hội, những lời cay đắng than phiền về sự thơ ơ trước các vấn nạn trong xã hội Việt Nam. Người ta nhận ra rằng vì có những con người sợ sệt gây ra “làn sóng” sợ sệt, và làn sóng sợ sệt ấy nó quyện lấy từng người và có sức lây lan kinh khủng, tạo ra bầu khí sợ, và như một ai đó đã nói: “Khi cái đầu chứa đầy sự sợ sệt thì không còn chỗ cho ước mơ”. Còn bây giờ, hiện tượng không còn sợ bắt đầu xuất hiện mạnh, gây ra “làn sóng” không sợ và đã có nhiều người dám lên tiếng nói. 

Loại trừ hẳn những tiếng nói vì những động cơ không lành mạnh, không thể phủ nhận lòng yêu nước và trách nhiệm công dân đã phá bung cái vỏ sợ sệt lâu nay chiếm hữu và khuynh đảo người Việt. Bản năng sinh tồn của một dân tộc có quá nhiều kinh nghiệm về hiểm họa phương Bắc đã thắng bộ áo giáp vô cảm bao bọc con người. Người ta, càng ngày càng có nhiều người dám nói, không phải là không thấy, không biết những đe dọa, chụp mũ, hành hạ, khủng bố, hạn chế tự do, những rắc rối liên tục trong cuộc sống có thể ập đến cho mình và gia đình mình, không phải là không thấy và không biết, nhưng lòng yêu nước, tinh thần tự trọng, bản năng sinh tồn của một dân tộc đánh thức sự can trường mạnh mẽ và tinh thần trách nhiệm với tổ quốc. 

Trong Kinh Thánh có câu: “Sự ác lan tràn, vì có nhiều con tim nguội lạnh” (Mt 24, 12), cách chống lại và ngăn chặn sự ác đó là làm sao để có những con tim không nguội lạnh, một con tim không nguội lạnh sẽ làm những con tim khác không nguội lạnh, cùng nhau cùng ấm nóng lên dần. Trong đêm vọng Phục Sinh, khi ánh lửa từ cây nến Phục Sinh cháy lên, rồi ngọn lửa ấy lan tỏa ra nhiều ngọn lửa khác, bóng tối bị xé toạc ra, màn đêm bị hất tung lên và ánh sáng ấm áp ngập tràn nhân loại. 

Chúng ta vừa mừng Lễ Chúa Thánh Thần, trong ngày Lễ chúng ta đã khẩn cầu lửa Thần Khí đổ xuống đổi mới mặt địa cầu này, chúng ta cũng vừa cử hành và tưởng nhớ Bí Tích Thánh Thể, ngọn lửa Thần Khí tụ lại và biến hóa trong Tấm Bánh Nhiệm Mầu, Bánh Tình Yêu, và những ngày này, có hai Trái Tim làm chúng ta ngất ngây thổn thức trong Phụng Vụ của Hội Thánh, xin cho những cảm xúc đó không chỉ dâng trào nơi đền thờ, trong lễ nghi, nhưng thực sự đốt lòng mỗi người chúng ta, khiến con tim của chúng ta không còn nguội lạnh, chỉ có thế chúng ta mới có thể đẩy lui được sự ác đang lan tràn trên quê hương đất nước chúng ta.

 Nếu trái tim của chúng ta không nguội lạnh, sự ác không thể lan tràn !

 Lm. VĨNH SANG, DCCT,

9.6.2018, Lễ Trái Tim Mẹ Maria, 

theo Ephata 801.


Bức thư của cô bé bán bánh mì

  Bức thư của cô bé bán bánh mì

 Thấm thiết quá mà vẫn có người ngủ được mới là tài.

tuan

 —– Forwarded Message —–

From: Susan 

1 CÔ BÉ 16 TUỔI  KIẾM SỐNG BẰNG NGHỀ BÁN BÁNH MÌ MỖI NGÀY, ĐÃ VIẾT RA
BÀI THƠ TỪ TRONG TRÁI TIM NGÂY THƠ TRONG SÁNG ĐỂ THÚC TỈNH NHỮNG KẺ
CÒN NGỦ MÊ TRONG THIÊN ĐƯỜNG THỐI NÁT XHCN CỘNG NÔ VN
ĐẾN BAO GIỜ ?

Vận nước thì đã ngả nghiêng
Lòng dân thì cứ ngồi yên thế này
Bao giờ vận nước đổi thay ?
Khi mà dân cứ ngủ ngày ngủ đêm
Ngủ như một kẻ say mềm
Ngủ để quên hết niềm đau tháng ngày
Ngủ đợi vận nước đổi thay ?
Hay đợi mất nước làm nô lệ “Tàu ” ?
Ngủ để dân tộc bể dâu
Ngủ để con cháu về đâu thì về
Ngủ để mất nước mất quê
Ngủ để mất cả tính người Việt Nam!
Ngủ để dân tộc lầm than
Ngủ để mai thức gian nan vẫn còn
Ngủ để khổ cháu khổ con
Ngủ để nước Việt không còn là sao ?
Ngủ vậy cho đến khi nào ?
Ngủ đợi trung quốc nó vào đúng không ?
Ngủ để hưởng những bất công
Ngủ để nước mất diệt vong giống nòi
Ngủ để quên hết kêu đòi
Ngủ để tiếng nói không thuộc về dân
Ngủ để thành kẻ ngại ngần

Ngủ để dân Việt thành nô lệ tàu ?

 Nếu hôm nay chúng ta cứ mãi ngủ mê trên những chiến thắng của năm xưa
mà quên đi những gì đang diễn ra ngày hôm nay thì dân tộc này phải trả
một cái giá đắt lắm .
Đảng và bác không đưa dân tộc này đến thiên đàng được đâu nhé ?
Thiên đàng của đảng và bác chỉ là cái bánh vẽ mà thôi .
Đừng có ngủ say và nằm mơ để đợi hưởng được chiếc bánh vẽ đó .
Chiếc bánh vẽ đó chẳng có thật và cũng chẳng bao giờ ăn được.
Nếu chúng ta cứ đặt niềm tin vào bác và đảng rồi một ngày không xa
chúng ta sẽ mất tất cả .
Em muốn nói với mọi người thế này :
Thức dậy đi dân Việt ta ơi
Dân tộc ta thiệt thòi lắm rồi
Đừng mãi ngủ say mộng mị nữa
Hãy thức dậy cứu mình đi thôi
Đảng cộng phỉ đã tiếp tay cho trung cộng tàn phá đất nước ta quá nhiều rồi .
Nếu người dân Việt không tỉnh thức nhanh để cứu quê hương đất nước này
thì con cháu ta sẽ gánh chịu nhiều hậu quả mà do sự thờ ơ của chúng ta
đã để lại .
Nếu ai còn nghĩ quê hương đất nước này là của chúng ta thì hãy gọi
nhau thức dậy để cùng gìn giữ nó cho đàn con đàn cháu của chúng ta .
Có những người luôn bị nói là điên ,là khùng nhưng lại yêu quê hương
và dải đất hình chữ S này .
Và luôn mong muốn nó mãi mãi là của người Việt Nam mà thôi .
Và còn mong muốn dải đất này phải trở nên cường thịnh như các cường 
quốc khác thì mới vui lòng .

 Đó là suy nghĩ của một cô bé đang bán bánh mì trên dải đất hình chữ S này !

 Thuỳ Dung 

 (Cô Bé Bánh Mì )

ĐẤU TRANH NAY LÀ TRẬN CUỐI CÙNG. QUYẾT PHEN NÀY SỐNG, CHẾT MÀ THÔI.

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: text
Image may contain: text
Long Dinh DucFollow

ĐẤU TRANH NAY LÀ TRẬN CUỐI CÙNG.
QUYẾT PHEN NÀY SỐNG, CHẾT MÀ THÔI.

Chiều nay nhiều nơi ở thành Hồ, cán bộ cơ sở đến tận nhà phát các văn bản không do ai ký, nội dung phân tích những cái “hay”, cái “lợi”, cái “đúng” của chủ trương thông qua luật đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt (Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc), mà quốc hội vừa phải tạm hoãn.

Theo như văn bản này thì đây là chủ trương lớn của đảng (lại tương tự như mọi lần, Bô Xít Tây Nguyên, tập đoàn kinh tế….), và chỉ có dân là chưa hiểu hết giá trị của nó, lại bị kẻ xấu kích động, lôi kéo…dẫn đến tụ tập đông người???

Đến một việc hiển nhiên cả thế giới đều biết, thừa nhận là người dân biểu tình phản đối thông qua dự luật này, mà cả hệ thống chính trị cùng vào hùa với nhau xuyên tạc thành “tụ tập đông người, gây rối trật tự…”, thì rõ ràng là dân trí cao hơn đảng trí, quan trí, chính phủ trí, quốc hội trí rồi.

Chưa hết, cán bộ cơ sở còn truyền đạt chỉ thị của cấp trên cho mỗi chi bộ đảng phải cử sẵn 5 đảng viên, để tăng cường cho lực lượng trấn áp biểu tình sắp tới.

Xem ra chế độ quyết tâm ăn thua đủ với dân, đúng như lời bài hát “quốc tế ca” được trích dẫn trên.

Sài Gòn, 18h26 ngày 14 tháng 6 năm 2018.

Sứ quán Mỹ vào cuộc: Sinh viên ưu tú Mỹ gốc Việt bị bắt giữ tại Việt Nam

Sứ quán Mỹ vào cuộc: Sinh viên ưu tú Mỹ gốc Việt bị bắt giữ tại Việt Nam


Will Nguyễn. Facebook Will Nguyen
Will Nguyễn. Facebook Will Nguyen

Một công dân Mỹ đang bị giam cầm tại Việt Nam về tội danh “phá hoại trật tự công cộng” khi có mặt trong các cuộc biểu tình phản đối dự thảo luật về đặc khu kinh tế, một giới chức Việt Nam xác nhận hôm thứ Năm.

William Anh Nguyễn, 32 tuổi, có mặt trong một cuộc biểu tình đã bùng phát tại Việt Nam hôm Chủ Nhật vừa rồi, khi đông đảo người biểu tình trên khắp nước phản đối nhà nước về kế hoạch thành lập các đặc khu kinh tế, mà người dân lo sợ một ngày có thể trở thành các “nhượng địa” của Trung Quốc, nước láng giềng đang ôm mộng bành trướng lãnh thổ.

Theo gia đình, William Nguyễn tới Việt Nam hôm thứ bảy 9/6 để thư giãn trong khi chờ tới ngày nhận bằng Thạc sĩ tại trường đại học nổi tiếng của Singapore dự kiến vào giữa tháng Bảy sắp tới.

Hãng tin AFP tường thuật rằng William Nguyễn đã nhập vào đám đông tụ tập tại thành phố Hồ Chí Minh, và tải lên Twitter nhiều bức ảnh về đám đông biểu tình với chú thích: “Đây là #dân chủ ở VN”.

Bà Thu Hằng cho biết là giới hữu trách đang dàn xếp cho William Nguyễn gặp nhân viên lãnh sự Mỹ ở tp.HCM, và khẳng định là “không có sử dụng vũ lực liên quan đến cá nhân này”.

Trong một cuộc phỏng vấn với VOA-Việt ngữ hôm thứ Tư 13/6, bà Vân Nguyễn, mẹ của William Nguyễn, nói bà và gia đình rất lo lắng cho William, không biết gì về tình trạng của William vì chưa liên lạc được. Bà Vân nói bà cảm thấy rất đau lòng khi xem video trên mạng, thấy cảnh con bị đổ máu và bắt mang đi.

“Dạ rất là đau lòng.Tại thấy máu me đầy mà bây giờ ngồi đây mà mình không biết cái tình trạng nó ra làm sao, nó có bị nhức đầu, nó có bị gì không thành ra rất là lo.”

Bà Vân xác nhận sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam đã được thông báo về trường hợp của Will và hứa giúp đỡ.

“Họ nói là họ đang làm việc trong trường hợp này, thành ra mình vẫn để cho họ làm việc thì có gì họ sẽ cho mình biết.”

Hãng tin AFP dẫn lời phát ngôn viên của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội, Pope Thrower, xác nhận là sứ quán “đã được báo cáo về trường hợp một công dân Hoa Kỳ bị bắt tại Việt Nam qua các phương tiện truyền thông”.

Ông Thrower tuyên bố: “Khi một công dân Mỹ bị giam giữ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ làm việc để cung cấp tất cả các hỗ trợ lãnh sự phù hợp.”

Will Nguyễn và bà Vân Nguyễn.
Will Nguyễn và bà Vân Nguyễn.

Nói chuyện với VOA-Việt ngữ từ Houston vào lúc 10:15 giờ địa phương sáng thứ Năm 14/6, bà Vân cho biết đã được tin là lãnh sự quán đã gặp được Will, và tình trạng của con bà “ổn định, không sao hết”. Bà Vân nói thêm rằng sứ quán đang làm việc với phía Việt Nam và bà không được biết thêm chi tiết nào khác.

William là đứa con thứ hai trong một gia đình 4 người con, và từ nhỏ tới lớn có thành tích học vấn rất tốt.

“Will là một đứa con rất là ngoan. Will học giỏi từ nhỏ cho tới lớn, từ bắt đầu lớp 1, lóp hai đã đại diện trường đi thi tất cả những giải như spelling bee (đánh vần) hay geography bee (kiến thức địa lý),Will đều có tham dự hết. Will thi đậu trung học là á khoa của trường, từ đó Will mới được học ở Yale. Sau khi tốt nghiệp ở Yale, Will được học bổng của Trường Lý Quang Diệu bên Singapore.”

Bà Vân cho biết William đã hoàn tất xong tất cả các môn học chỉ chờ tới ngày lãnh bằng Thạc sĩ của Trường Chính sách Công Lý Quang Diệu vào giữa tháng 7 sắp tới. Bà cho biết bà và gia đình đã mua vé, sẵn sàng để sang Singapore dự lễ ra trường, thế nhưng bây giờ thì không biết có thể xúc tiến chuyến đi đó hay không.

Người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi biểu tình ở HCM

Người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi biểu tình ở HCM

Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt có mặt tại cuộc biểu tình ở TP HCM hôm 10/6
Bản quyền hình ảnhMEGHA JANAKIRAMAN
Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt có mặt tại cuộc biểu tình ở TP HCM hôm 10/6

Một người Mỹ gốc Việt bị bắt giữ khi tham gia biểu tình hôm 10/6 ở TP HCM và hiện vẫn chưa có thêm tin tức gì về anh.

Gia đình của Will Nguyễn đang làm việc với Đại sứ quán Mỹ và kêu gọi các dân biểu Hoa Kỳ lên tiếng kêu chính quyền Việt Nam phóng thích anh.

Will Nguyễn, 32 tuổi, người Mỹ gốc Việt ở Houston bang Texas, tốt nghiệp đại học Yale và vừa hoàn thành chương trình cao học Chính sách Công ở Singapore, gia đình và bạn bè cho biết.

Trong lúc chờ đợi tốt nghiệp, Will trở về Việt Nam và muốn “dạy học hay làm gì đó cho người Việt,” bà Vân, mẹ Will nói với một đài truyền hình địa phương ở Hoa Kỳ.

Một người bạn của Will cho BBC biết hôm 14/6 rằng anh đã có dự định về Việt Nam từ vài tháng trước, và anh vô tình đặt vé về TP HCM hôm 9/6.

Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6
Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6

“Là một người quan tâm đến chính trị và Việt Nam, nên anh Will nói anh sẽ tham gia cuộc biểu tình xem thế nào, sau khi thấy các lời kêu gọi biểu tình hôm 9/6,” người bạn xin giấu tên này cho biết.

Trên tài khoản Twitter của Will, cho thấy anh đã thường xuyên cập nhật thông tin cuộc biểu tình hôm 10/6.

“Tôi không thể không nhấn mạnh rằng đây là một thành tựu to lớn cho người Việt Nam. Chính quyền Việt Nam đang cho phép người dân tụ tập một cách ôn hòa và người dân thực thi nghĩa vụ công dân của mình để phản đối sự bất công #Vietnam #Phandoidackhu,”

Will tweet lúc 10:34 sáng 10/6.

Một tweet gửi đi trước đó của Will đăng tấm hình rất đông người biểu tình với tựa: “This is #democracy in #Vietnam”

Sau đó anh chia sẻ một dòng tweet ghi rằng “Cảnh sát đánh người biểu tình và sự hỗn loạn đã xảy ra,” vài tiếng trước khi bị bắt.

Trên Facebook lan truyền nhiều video quay cảnh một số người biểu tình bị một nhóm người đấm, đá và lôi “xềnh xệch” trên đường trước khi bị tống vào một chiếc xe.

Hình ảnh Will Nguyễn giúp đỡ người biểu tình và sau đó bị một nhóm thanh niên kéo lê trên đường.

Một trong số đó có Will Nguyễn, được trông thấy bị kéo lê trên với máu chảy ở mặt.

Nhóm bạn của anh cho biết anh bị đem về đồn công an Phường 13, Quận 3, nhưng hôm 11/6, sau khi nhóm đóng tiền phạt hành chính bảo lãnh 750.000 đồng, Will vẫn không được thả và bị đưa đến một nơi khác, người bạn của Will cho biết.

Will Nguyễn đã làm gì ở buổi biểu tình?

Một người biểu tình gặp Will tại buổi biểu tình hôm 10/6 cho BBC biết, anh gặp Will khi đi cùng đoàn ở công viên Hoàng Văn Thụ.

“Will đi chỉ mục đích quan sát, chụp hình và chỉ cầm theo hai chai nước, chứ không cầm theo biểu ngữ gì, cũng không hô hào gì.”

“Có một số cảnh sát, công an để xe máy, xe ô tô chặn đường thì anh Will có giúp bà già, trẻ con qua để họ không bị kẹt,” người này cho biết.

Hình ảnh Wil dắt xe máy dọn đường cho người biểu tình hôm 10/6
Hình ảnh Wil dắt xe máy dọn đường cho người biểu tình hôm 10/6

“Anh Will chỉ dọn dẹp xe, che chắn giúp người dân mà bị mấy người thanh niên họ kéo lê, vừa đánh vừa đạp vào mặt. Tôi có la lên là ‘không được bắt người nước ngoài, anh ta không có làm gì sai hết’ nhưng công an chặn tôi lại,” người này nói thêm.

Gia đình của Will Nguyễn đang liên hệ với Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam và một số dân biểu để vận động trả tự do cho anh.

Bạn bè của Will cũng cho BBC biết, công an hôm thứ Ba đã đến nhà trọ Airbnb mà Will đang cư trú, đọc lệnh khám nhà và tịch thu, laptop, hộ chiếu và một số tài sản cá nhân.

Theo bài viết cá nhân đăng nhân dịp 30/4 trên trang New Naratif, Will cho biết gia đình anh sang Hoa Kỳ tỵ nạn sau chiến tranh Việt Nam.

Một đoạn trong bài nói trên của Will viết:”…Cần phải công nhận rằng cuộc chiến là một bản tuyên ngôn của cả miền Bắc và miền Nam đều mong muốn điều tốt đẹp nhất cho người dân Việt, mặc dù mỗi bên chọn một con đường hoàn toàn khác nhau. Sẽ là hoài nghi đến mức không thể tha thứ được nếu tin vào điều ngược lại rằng cả hai chính quyền đều không phải là chủ thể nguyên vẹn do các cá thể người Việt yêu nước tạo thành”.

“Cội rễ của sự tranh chấp bắt nguồn ở sự cạnh tranh của cả hai bên để trở thành phe duy nhất đúng. Cả hai miền Bắc và Nam đều có lý do để tin mình là chính đáng – một thực tế mà người Việt cả trong nước và hải ngoại vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận…”

Trong bài viết, Will cũng nói rằng “anh vẫn đang tìm hiểu [cuộc chiến Việt Nam], và có một cách tiếp cận ít phân cực hơn, nhiều sắc thái hơn về cuộc chiến, các hệ tư tưởng đối kháng nhau”.

Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6
Hình ảnh Will Nguyễn tại buổi biểu tình hôm 10/6

Phát ngôn viên của Đại sứ quan Hoa Kỳ tại Hà Nội cho BBC biết hôm 14/6:

“Chúng tôi biết từ các báo cáo truyền thông rằng một công dân Hoa Kỳ đã bị bắt tại Việt Nam. Khi một công dân Hoa Kỳ bị giam giữ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ làm việc để cung cấp tất cả sự hỗ trợ lãnh sự thích hợp. Do có những cân nhắc về quyền riêng tư, chúng tôi không có bình luận gì thêm.”

Phóng viên BBC ở Bangkok đã liên hệ với Phòng cảnh sát điều tra tội phạm trật tự xã hội TPHCM và công an Phường 13, Quận 3, nhưng được cho biết là họ “không có thông tin gì và không biết gì về Will Nguyễn”.

NẾU NHƯ TRUNG QUỐC NẮM QUYỀN . NGUỜI DÂN VIÊT PHẢI CHIU CÃNH NÀY

No automatic alt text available.
Image may contain: 6 people, people sitting and text

Mac Hieu

NẾU NHƯ TRUNG QUỐC NẮM QUYỀN . NGUỜI DÂN VIÊT PHẢI CHIU CÃNH NÀY

————————————–
Cho thuê đất đặc khu 99 năm!

Suy nghĩ của chúng tôi về đặc khu. Mong được lan tỏa. Từng tiếng nói góp thành sức mạnh.

99 năm không phải là thời gian quá dài của một dân tộc, đặc biệt là đối với nước ta. Dân tộc có khoảng 50 vạn năm lịch sử. Tổ tiên của chúng ta đã có cuộc sống nguyên thủy hàng chục vạn năm trên vùng đất này. Việt Nam là chiếc cầu nối giữa châu Á lục địa và châu Á hải đảo.

99 năm cũng không phải là dài so với lịch sử văn minh của dân tộc Việt. Từ ngành trồng lúa nước sơ khai, người Việt đã xây dựng cho mình một nền văn minh rực rỡ từ phía Nam sông Dương Tử đến đồng bằng Thanh Nghệ Tĩnh.

99 năm —mấy hôm nay, nghe số năm ấy. Tôi đã phải giật mình. Đó là khoảng thời gian đề xuất chúng ta cho ngoại bang thuê đất.

99 năm — một con số quá dài đối với đời người của chúng ta.
99 năm sau, con cháu hỏi, khi các vị ấy cho thuê đất thì ông cố ngươi đã làm gì.

Hôm nay, TÔI LÊN TIẾNG.

Tôi KHÔNG đồng ý để họ biểu quyết cho ngoại bang thuê đất trong 99 năm tới.

Tôi chỉ là một công dân bình thường trong xã hội này. Tôi nhỏ bé, tôi chẳng nắm trong tay quyền lực nào cả. Tôi cũng chẳng có tham vọng hay thủ đoạn về chính trị nào.

Tôi lên tiếng vì lương tri của tôi không cho phép tôi câm lặng.

Có một đại biểu nào đó đã nói: “Trung Quốc bây giờ quá mạnh, họ đã chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của chúng ta. Việt Nam quá yếu không thể chống trả. Nhưng, con cháu sẽ giành lại, 100 năm sau, 1000 năm sau, con cháu chúng ta sẽ giành lại.”

Không! Tôi không đồng ý với luận điểm trên. Giữ gìn chủ quyền dân tộc là trách nhiệm của những người đang sống, của chính thế hệ chúng ta. Chúng ta không thể đùn đẩy trách nhiệm đó cho thế hệ sau.

Không! Việc làm đó là vô tri.

Đối diện với một Mông —Nguyên hùng mạnh và hung hãn vào thế kỷ XIII, vua tôi nhà Trần đã không chịu đầu hàng. Họ đâu dám nghĩ sau này đế chế Mông —Nguyên suy yếu, con cháu họ sẽ giành lại độc lập. Họ đã chiến đấu ngoan cường, đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền dân tộc.

Vậy mà, giờ đây con cháu họ, những người tự xem là rực rỡ, là siêu việt, đã và đang ngồi họp bàn để cho ngoại bang _ trong đó có một trong số kẻ thù của họ thuê đất 99 năm.

Một đại biểu viện dẫn, sau 99 năm đất đai ấy sẽ lại là của con cháu chúng ta. Với thời gian ấy, liệu đã có bao nhiêu thế hệ của ngoại bang đã ra đời ở các đặc khu ấy.

Bài học nhãn tiền của Ukraina vẫn còn đó, họ mất Crưm bởi có quá nhiều người nói tiếng Nga đồng ý để Crưm “trở về” với đất mẹ.

99 năm sau, liệu có bao nhiêu con cháu ngoại bang sinh sống trong các đặc khu. Đặc biệt là Vân Đồn, ngõ hầu của nước ta và quá gần Trung Quốc. Liệu, khi bị trấn giữ ở ngõ hầu thì chúng ta có vươn mình ra được với thế giới.

Phú Quốc là một đảo có vị trí đắc lợi. Khi Thái Lan xây dựng siêu kinh đào Kra, thì Phú Quốc sẽ thay thế Malacca, Singapo là nơi rung chuyển hầu hết hàng hóa qua biển Đông. Nó còn là một căn cứ hải quân tuyệt vời án ngữ vịnh Thái Lan. Một vị trí như thế có nên cho thuê làm đặc khu.

Một đặc khu khác mang tên Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa, nó quá gần Cam Ranh. Liệu khi đặc khu này được thành lập thì Cam Ranh có bị ảnh hưởng về mặt quốc phòng hay không?

Đặc Khu là hình thức kinh tế ở thời kỳ trước. Nó là phương pháp sơ khai, là hạ sách trong việc mở cửa, kêu gọi nhà đầu tư nước ngoài.

Phát triển đất nước phải dựa vào nội lực, là cái bên trong, không thể dựa vào bên ngoài để đánh đổi lấy sự phát triển được.

Với ba đặc khu sắp thành lập, liệu kinh tế của Việt Nam có thật sự cất cánh khi mà ở bên trong có quá nhiều vấn đề cần phải đại “phẩu thuật”.

Từ giáo dục, y tế, giao thông vận tải…cho đến môi trường, văn hóa. Khi mà, thâm hụt ngân sách ngày một lớn, bộ máy nhà nước phải gồng gánh một đội ngũ thừa số lượng mà thiếu chất lượng. Nạn tham nhũng tràn lan. Quan chức thừa bằng cấp, lý luận mà thiếu thực tài…

Phát triển đất nước không hề khó. Chỉ cần thu hút được trí tuệ và tài lực của tất cả mọi người, trong cơ chế dân chủ thật sự thì Việt Nam sẽ sớm hóa hổ, hóa rồng.

Chúng ta không cần đặc khu. Cái mà chúng ta cần là xây dựng niềm tin ở nhân dân. Xây dựng bằng hành động chứ không phải là những ngôn từ sáo rỗng.

Hoa Anh Đào 
Đăng trên Nghiên cứu lịch sử
30-5-2018

TRÍ TUỆ CS VÀ NHỮNG TRÒ HỀ CHUA CHÁT

Đỗ Ngà

TRÍ TUỆ CS VÀ NHỮNG TRÒ HỀ CHUA CHÁT

Đã dốt mà không muốn học thì có thể nói là vô phương cứu chữa. Ở đời thằng hiểu biết giả vờ dốt nát được chứ thằng dốt nát không thể giả vờ hiểu biết. Đấy là nguyên nhân dẫn đến thoái hóa chính trị tương tự như cho động vật giao phối cận huyết vậy.

Thời còn cắp sách đến trường, tôi được học rằng, khi giao phối cận huyết thì những tính trạng lặn nó sẽ hiện ra. Vì thế những yếu điểm của cá thể có cứ rõ dần. Đó là sự thoái hóa.

Ở nước tự do, câu đầu tiên mà người dân đặt ra khi cầm lá phiếu bầu cho ứng viên là “anh có xứng đáng để tôi trao cho anh vai trò đại diện?”. Chính điều ấy là bộ lọc loại bỏ đi những con người không xứng đáng. Cứ mỗi lần bầu cử, hành pháp và lập pháp được thay mới bởi những cá nhân đáp ứng nhu cầu thực tế cho nhân dân, cho đất nước. Đó là những dịp thay máu để phát triển.

Còn trong cơ cấu nền độc tài toàn trị, nó “giao phối cận huyết” tá lả.

Đầu tiên phải nói, lựa chọn nhân sự theo lí lịch, và cơ cấu sẵn cho con cháu. Dốt như Nông Quốc Tuấn cũng được bố ẵm bỏ vào ghế bí thư tỉnh Bắc Giang. Rồi bao nhiêu hạt giống đỏ cứ thế mà tiến trong một cơ cấu không có sự chọn lọc.

Điều thứ 2 là sự nhồi sọ đã biến những hạt giống của CS chẳng có tri thức gì cả. Những kẻ dốt ngồi ngôi cao đầy rẫy.

Điều thứ 3 mà tôi muốn nói, sự “phối giống” giữa thằng hành pháp – tư pháp – và lập pháp. Thằng chánh án tòa án tối cao cũng kiêm luôn đại biểu quốc hội. Thủ tướng – đứng đầu hành pháp cũng kiêm luôn đại biểu Quốc hội. Các bộ trưởng, chủ tịch các tỉnh thành phố cũng kiêm luôn đại biểu Quốc hội. Thế nên mới thấy Quốc hội là một đám tả pí lù Hành pháp tư pháp làm luôn vai trò lập pháp. Sự “giao phối cận huyết” toàn CS kiêm đủ thứ thì lấy đâu ra làn gió mới cho công tác điều hành đất nước?

Hãy nhìn những thằng quan bự trong quốc hội trả lời mà cười rớt cả hàm vì sự ngu dốt của nó. Thằng thì ví con đường tránh nhà quan to là “đường cong mềm mại“. Đứa thì đọc Facebook thành Phê-tê-bốc, và nguy hiểm hơn nữa còn hăm “kéo đám mây điện toán” về Việt Nam vv.. Chính những thằng này nó biến cái gọi là Quốc hội là một sân khấu hài cho cái ngu phô diễn. Quốc hội gì mà chỉ toàn là trả lời kiểu chống chế cho qua chuyện mà không bao giờ có sự phản biện nghiêm túc. Thật sự Quốc hội CS là một sân khấu hài bất đắc dĩ. Trong cái hội này, đa phần không đủ trí tuệ để có những sự trả lời một cách thỏa đáng, tức nó chẳng nắm được những gì cần thiết cho phát triển trong phạm vi nó điều hành.

Khi anh làm nghề diễn kịch mà anh chọc người ta cười thì anh là tài năng. Nhưng khi anh là một chính trị gia mà lại thành thằng hề thì rất nguy hiểm cho đất nước. Vì vận mệnh đất nước không phải chỗ cho các anh thể hiện sự dốt nát. Những kẻ này được ĐCS đảm bảo độc quyền nắm các trọng trách lớn trong bộ máy nhà nước thì đất nước sẽ ra sao? Nhìn hoàn cảnh đất nước, thì đã quá rõ. Thấy rõ cái được mệnh danh Quốc hội là là một sân khấu hài, nhưng nhân dân chỉ có việc chứng kiến trò hề này trong trạng thái bất lực. Thế mới chua chát chứ!

Trung Quốc bước chân vào chiến lược thôn tính Việt Nam từ khi nào?

Trung Quốc bước chân vào chiến lược thôn tính Việt Nam từ khi nào?

Cát Linh, RFA
2018-06-12

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị tại Hà Nội vào ngày 31 tháng 3 năm 2018. (Ảnh minh họa)

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc (phải) và Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị tại Hà Nội vào ngày 31 tháng 3 năm 2018. (Ảnh minh họa)

 AFP

Nỗi khắc khoải từ năm 1951

“Tôi thấy cái nỗi khắc khoải nhất của ông ấy là ông ấy lo cho âm mưu ngày càng lộ liễu, càng nguy hiểm của Trung Quốc, độ can thiệp ngày càng sâu vào nội tình của đất nước Việt Nam.”

Ngay lúc bấy giờ nỗi ray rức nhất của ông là ông thấy mưu toan của Trung Quốc là bàn tay đã thọc sâu quá rồi vào trong nội tình của đất nước.”

Nhân vật mà Giáo sư Tương Lai nhắc ở trên là cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong một lần gặp mặt vào tháng 5 năm 2008.

Tôi thấy cái nỗi khắc khoải nhất của ông ấy là ông ấy lo cho âm mưu ngày càng lộ liễu, càng nguy hiểm của Trung Quốc, độ can thiệp ngày càng sâu vào nội tình của đất nước Việt Nam.
-Giáo sư Tương Lai

Cũng trong một bài viết mới nhất do Giáo sư Tương Lai email cho chúng tôi, ông kể lại một số chi tiết cho thấy “nỗi khắc khoải” của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt thực chất đã xuất hiện từ năm 1951. Năm 1951 trở về sau khi vượt Trường Sơn ra Việt Bắc dự Đại hội II của Đảng, ông Võ Văn Kiệt được cử “đi thực tế” rút kinh nghiệm về công tác thuế nông nghiệp tại nông thôn miền Bắc. Từ khi đó, ông bắt đầu hiểu ra và nói rằng “dị ứng” với những bài học mà các cố vấn Trung Quốc chuyển tải vào nước ta. Vì thế, ông từ chối không đi Bắc Kinh và xin trở về ngay Nam Bộ.

Một số tài liệu ghi rõ, khoảng thời gian năm 1946-1954 xảy ra cuộc chiến tranh Pháp – Việt Minh, không ai là không biết tầm quan trọng của viện trợ của Cộng Sản Trung Quốc cho Cộng Sản Việt Nam. Đặc biệt, một chi tiết quan trọng trong bài viết của tác giả Phạm Cao Dương vào năm 2009 có ghi rõ: Trung tuần tháng 8 năm 1950, khi hai đoàn cố vấn quân sự, một do Vi Quốc Thanh và Đặng Dật Phàm cầm đầu từ Quảng Tây và một do Trần Canh hướng dẫn từ Vân Nam đến bộ chỉ huy tiền phương của Việt Minh ở Quảng Uyên, Cao Bằng và được Võ Nguyên Giáp và Trần Đăng Ninh đón tiếp và thuyết trình.

Theo ông Phạm Cao Dương, đây là thời điểm then chốt bắn phát súng đầu tiên cho tầm quan trọng của viện trợ mà Cộng Sản Trung Quốc dành cho Cộng Sản Việt Nam.

Chi tiết này được tác giả Qiang Zhai đề cập thêm trong cuốn “China and the Vietnam wars” là trong chuyến đi Bắc Kinh từ 25-6 đến 8-7-1955 của Hồ Chí Minh, Bắc Kinh đã đồng ý viện trợ 800 triệu tệ (200 triệu USD) để xây 18 dự án, trong đó có nhà máy xi măng Hải Phòng, nhà máy điện Hà Nội, nhà máy dệt Nam Định.

Cũng theo tác giả Qiang Zhai, vào tháng 5-1963, lúc miền Nam đang căng thẳng trong cuộc khủng hoảng Phật Giáo, Chủ tịch Trung Quốc Lưu Thiếu Kỳ sang Hà Nội, nói với Hồ Chí Minh: “Trung Quốc đang đứng bên cạnh các đồng chí. Nếu chiến tranh bùng nổ,Trung Quốc là hậu phương.”

Theo lời kể lại của Giáo sư Tương Lai, ông Võ Văn Kiệt đã nhìn thấy sức ép của Bắc Kinh thời điểm diễn ra Hội nghị Genève. Việc Bắc Kinh viện trợ vũ khí và cố vấn giúp Việt Nam đánh thực dân xâm lược nhằm tạo ra toan tính lâu dài để chờ ngày bành trướng, buộc chính quyền Việt Nam phải ngừng chiến và chấp nhận vĩ tuyến 17.

Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam.
Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam. AFP

Sau đó, Đặng Tiểu Bình phát động cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 là câu trả lời rõ ràng nhất cho âm mưu bành trướng của Trung Quốc nhắm vào Việt Nam.

Tựu chung lại, để nhận định một cách khái quát nhất về thời điểm này, chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn cho biết:

“Suốt 4 ngàn năm lịch sử của mình, cuộc chiến tranh chủ yếu của Việt Nam là với phương Bắc. Qua bao nhiêu thời, từ khi Bắc thuộc rồi lấy lại độc lập. Có độc lập rồi thì đến thời tiền Lê, Lý, Trần, hậu Lê, Nguyễn, Tây Sơn thì đều chống trả với phương Bắc. Ngay cả đến thời kỳ cận đại thì năm 56 bị xâm lấn ở Hoàng Sa, 74, 79 rồi 88. Nhân dân Việt luôn luôn phải phòng vệ trước phương Bắc mặc dù vẫn phải giữ cái hữu nghị đối với họ.”

Việt Nam thời kỳ đổi mới

Thời gian gần đây, trong nước tung ra một video lời phát biểu của Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an, Giám đốc Học viện Chính trị Công an Nhân dân Trương Giang Long công khai cảnh báo: “Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào…”

Theo Chuyên gia kinh tế Huỳnh Bửu Sơn, bắt đầu vào thập niên 90, cả Trung Quốc và Việt Nam đều bắt đầu chính sách mở cửa. Ông đánh giá Việt Nam lúc đó có những cái tích cực hơn cả Trung Quốc.

“Những người chủ trương đổi mới phải nói là ông Võ Văn Kiệt, là 1 trong những người thực hiện thành công, rất tốt cái đổi mới, mở cửa cho Việt Nam. Cái đó tôi nghĩ không chỉ người trong nước mà cả thế giới cũng công nhận như thế.”

Năm 1986, Việt Nam bắt đầu công cuộc “Đổi mới” chuyển đổi từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Với cuộc cải cách này, Việt Nam đã đưa GDP tăng trưởng liên tục từ năm 1986 đến 1996 với mức tăng trưởng bình quân 6,6%/năm. Lạm phát từ 3 con số được đưa về 12,7% năm 1995 và 4,5% năm 1996. Một thành tựu vẫn luôn được nhắc đến khi nói về giai đoạn này là Việt Nam từ một nước thiếu ăn đã có dư gạo để xuất khẩu.

Giáo sư Tương Lai cũng ghi nhận thành tựu kinh tế của Việt Nam giai đoạn này là nét độc đáo của một tầm nhìn mang đậm hình ảnh của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

“Trong bối cảnh ấy, ông Kiệt đã tranh thủ mời những chuyên gia của chế độ cũ tham gia với ông, như ông Oánh, ông Nguyễn Văn Hảo, đặc biệt ông ấy thành lập 1 nhóm gọi là nhóm Thứ Sáu để sinh hoạt và góp ý kiến.”

Tuy nhiên, theo ông Huỳnh Bửu Sơn, những năm về sau, những chính sách tích cực về kinh tế của Đặng Tiểu Bình làm cho Trung Quốc có những thành công rất lớn và tốc độ phát triển kinh tế mạnh hơn.

Ngược lại, với Việt Nam thời điểm đó, ông Huỳnh Bửu Sơn chia sẻ:

“Trong khi đó, cái đổi mới của Việt Nam đến khoảng đầu năm 2000, do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế Châu Á làm cho kinh tế Việt Nam chậm lại trong 1 thời gian, đương nhiên nó làm cho nền kinh tế của mình không phát triển như trước.

Như vậy, trong mối quan hệ giữa 2 nền kinh tế thì  1 chuyện xảy ra đó là mình mua hàng của Trung Quốc nhiều hơn, dẫn đến chuyện nhập siêu của mình càng lớn và quan hệ ngoại thương giữa mình và Trung Quốc càng lớn.”

Hiện tại

Mặc dù nhấn mạnh rằng nhập siêu không gọi là một “lệ thuộc”, nhưng theo ông Huỳnh Bửu Sơn, do vị trí địa lý của 2 quốc gia, và giá mua nguyên vật liệu từ Trung Quốc luôn rẻ hơn từ các nước khác.

Mối nguy của việc 3 đặc khu có thể biến thành các lãnh thổ của Trung Quốc ở Việt Nam là rất lớn. Chính vì vậy ngay những người dân bình thường ở Việt Nam cũng bày tỏ lo lắng.
-Phạm Chi Lan

“Nhất là khu vực kinh tế quốc doanh của Việt Nam lại có nhu cầu về nguyên liệu vật tư rất mạnh từ Trung Quốc.”

Một ví dụ về ngành dệt may, theo Tổng cục Hải quan Việt Nam, năm 2017, kim ngạch nhập khẩu mặt hàng nguyên phụ liệu dệt may từ Trung Quốc về Việt Nam đạt gần 9 tỷ USD (khoảng 204.800 tỷ đồng), chiếm hơn 42,7% tổng kim ngạch nhập khẩu mặt hàng này.

Ở một lĩnh vực khác, Trung Quốc là nhà đầu tư nhiều dự án nhiệt điện tại Việt Nam, than mua từ thị trường này cũng đang có giá cao nhất so với các thị trường khác. Theo thống kê của Tổng cục Hải quan cho biết từ đầu năm đến hết tháng 8, cả nước nhập khẩu gần 9,374 triệu tấn than, tổng giá trị kim ngạch đạt gần 934 triệu USD.

Sự phụ thuộc của Việt Nam vào nền kinh tế Trung Quốc như ông Huỳnh Bửu Sơn đã phân tích ngày càng thể hiện rõ. Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan là người đưa ra quan điểm đồng thuận. Bà cho biết nền kinh tế Việt Nam hiện đang phụ thuộc rất lớn vào Trung Quốc về nguồn cung cũng như xuất khẩu các sản phẩm của Việt Nam. Đây cũng chính là nguyên nhân cho nỗi lo khi dự thảo Luật Đặc khu ra đời

“Mối nguy của việc 3 đặc khu có thể biến thành các lãnh thổ của Trung Quốc ở Việt Nam là rất lớn. Chính vì vậy ngay những người dân bình thường ở Việt Nam cũng bày tỏ lo lắng.”

Vào tháng 9-2017, ông Lưu Vân Sơn, ủy viên Thường vụ Bộ chính trị Trung Quốc, trong chuyến kinh lý Hà Nội có lời miêu tả mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc là “Hai nước có cùng số phận”.

Ngầm ý của câu nói này ra sao, có lẽ đã thể hiện rõ trong những chuyển biến ở Việt Nam, từ kinh tế, chính trị, cho đến du lịch.

ĐỈNH CAO CỦA SỰ NGU DỐT – ĐÒI HỎI MÁY CHỦ GOOGLE, FACEBOOK DỜI VỀ VN!

Thiên Đức shared a post.

Thiên Đức

No automatic alt text available.
Image may contain: outdoor
No automatic alt text available.

Thuy Trang NguyenFollow

ĐỈNH CAO CỦA SỰ NGU DỐT – ĐÒI HỎI MÁY CHỦ GOOGLE, FACEBOOK DỜI VỀ VN!

Hôm nay một ông tướng An Ninh CSVN đòi Google & Facebook đưa máy chủ Trung Tâm Dữ Liệu về VN nghe như nhẹ tựa bông hồng!

Chỉ nói riêng về Google có nhiều trung tâm dữ liệu khắp thế giới, tuy nhiên 12 trung tâm lớn nhất đặt tại The Dalles, Oregon; Atlanta, Georgia; Reston, Virginia; Lenoir, North Carolina; và Moncks Corner, South Carolina.

Google cần phải nối kết các servers lại để có sức chứa dữ kiện lên tới 15 exabytes hay 15 tỷ,tỷ bytes mới đủ sức cho toàn cầu sử dụng các dịch vụ như gmail, youtube, cloud, hosting servers và nhiều dịch vụ khác như tìm kiếm v.v

Điều nên nhớ là tất cả các máy móc servers kết nối dữ kiện cần luôn được duy trì ở nhiệt độ an toàn khoảng max 40 độ C – Do đó vấn đề khó khăn nhất là hệ thống thải nhiệt, làm lạnh phải cực tốt.

Tất cả Trung Tâm dữ liệu của Google bắt buộc phải nằm cạnh một dòng sông, hồ lớn hoặc sát cạnh biển để sử dụng máy bơm nước làm điều hòa nhiệt độ cho máy móc.

Gần như 1/3 số tiền điều hành của một trung tâm dữ liệu là chi tiêu vào hệ thống làm lạnh, điều hòa nhiệt độ vì bất kì một sự cố nào về hệ thống làm lạnh sẽ làm hỏng cả trung tâm dữ liệu – máy móc sẽ bị nóng chảy nhanh chóng trong vòng vài giây.

Dời Trung Tâm dữ liệu từ nơi này sang nơi khác không phải dễ dàng vì nó rất tốn kém và trì trệ hoạt động của cả một hệ thống.

Đòi Google, Facebook đưa Trung Tâm Dữ Liệu của họ về VN là chuyện gần như không khả thi vì chi phí di dời từ Hồng Kông về VN để lấy được lợi nhuận từ quảng cáo của các doanh nghiệp ở VN thì cần hơn 20 năm sau Google mới hoàn lại được vốn.

Điều cần biết khác là Google và Facebook là hai mạng xã hội đặt trung tâm tại nước Mỹ, đóng thuế cho Mỹ và phần điều hành cung cấp dữ liệu cá nhân thi chỉ có trác tòa Mỹ mới đủ thẩm quyền lấy được các dữ kiện cá nhân người sử dụng – ngoài ra không có bất kỳ nước nào khác có đủ thẩm quyền để đòi hỏi chuyện này.

(*) Còn cái vụ đòi dời “Đám Mây” là dời cái lờ gì! Google chứ đâu phải Tôn Ngộ Không 

Thuy Trang Nguyen