QUỐC TẾ KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC NHỮNG HÀNH ĐỘNG BÁN NƯỚC CỦA CSVN.
Theo luật quốc tế thì những vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia, vận mệnh Đất nước và toàn vẹnlãnh thổ đều phải có sự đồng thuận của toàn dân trong nước .
Việc chính quyền hay một đảng phái tự ý kí kết với một quốc gia khác để bán nước hoặc làm tổn hại đến quốc gia, sẽ không được chấp nhận.
Vì vậy mỗi người dân cần phải ý thức điều này và cần phải lên tiếng dù chỉ là một tiếng nói nhỏ bé…
nhiều tiếng nói nhỏ bé sẽ trở thành tiếng nói lớn lao của cả dân tộc.
Xin mỗi người hãy góp một tiếng nói để động lòng đến cả thế giới.
Có được như vậy thì chúng ta mới có thể giữ được tổ quốc và chúng ta mới trừng trị được bè lũ khốn nạn bán nước hại dân CSVN.
Việt Nam hiện nay giống hệt những gì mà SGK lịch sử đã mô tả. Ở cuối mỗi triều đại, vua quan triều đình ăn chơi sa đọa, tìm mọi cách vơ vét tiền bạc để làm của riêng. Các công trình đồ sộ, nguy nga mọc lên như nấm, ngân khố thâm hụt nghiêm trọng, nhân dân è cổ đóng thuế.
Người tài bỏ nước ra đi, vua chúa không nghe lời can ngăn của những sĩ phu yêu nước. Ra sức bắt bớ, bỏ tù những người có tâm với dân tộc.
Vua hèn, tướng thoái, quan lại chỉ chăm chăm lo kinh tế gia đình… Đó là những nét đặc trưng nhất trong giai đoạn cuối mỗi triều đại. Và nay nó đang được lặp lại vô cùng chính xác.
Trên đời này làm gì có chế độ nào muôn năm, những gì không còn phù hợp nữa thì sẽ bị thay thế bởi cái mới hơn, tốt đẹp hơn. Nếu cứ như hiện tại, rồi đến lúc những cái băng rôn hào nhoáng, những câu khẩu hiệu sáo rỗng, cùng mớ lí luận viễn vông sẽ chẳng cứu vãn nổi chế độ đang nghiêng ngả.
Hình ảnh Will Nguyễn tại cuộc biểu tình tại Sài Gòn trước khi bị bắt.
Facebook
Quốc hội Mỹ sẽ đáp trả nếu VN bỏ tù Will Nguyễn
00:00/00:00
Hàng chục dân biểu Hoa Kỳ đang vận động cho chiến dịch trả tự do cho công dân Mỹ gốc Việt William Nguyễn, người đang bị chính phủ Hà Nội giam giữ vì tham gia biểu tình ngày 10/6 phản đối dự luật đặc khu và luật an ninh mạng ở Việt Nam. Thứ 6 ngày 20 tháng 7 tới đây, dự kiến phiên tòa xét xử Will Nguyen sẽ diễn ra ở VN.
RFA có cuộc trao đổi với dân biểu Alan Lowenthal, một trong những dân biểu kêu gọi trả tự do cho Will Nguyen, trước khi phiên tòa diễn ra:
RFA: Xin chào dân biểu Alan Lowenthal, ông có thể cho biết chiến dịch kêu gọi trả tự do cho công dân Mỹ Will Nguyen được thực hiện đến đâu rồi?
Dân biểu Alan Lowenthal: Tôi nghĩ rằng vụ việc này đã khiến Quốc hội Hoa Kỳ rất quan ngại. Tôi rất ngạc nhiên bởi vì trước đây chỉ có một nhóm nhỏ trong số chúng tôi chuyên trách về các vấn đề nhân quyền, nhưng bây giờ sau vụ bắt giữ Will cũng như nỗ lực của chúng tôi để cậu ấy được trả tự do thì một số lượng lớn thành viên trong Quốc hội đã tham gia vào vụ việc này và đã đưa sự việc lên một cấp độ khác.
Cho đến bây giờ, rất nhiều người Việt đã bị bắt tại Việt Nam vì họ đấu tranh cho tự do tôn giáo hoặc là những nhân vật bất đồng chính kiến hoặc trả lời truyền thông nước ngoài như RFA hay VOA. Một số người trong chúng tôi đã quan tâm đến vấn đề này nhưng số lượng còn rất hạn chế. Nhưng bây giờ một người Mỹ gốc Việt đã bị bắt vì tham gia vào một cuộc biểu tình ôn hòa, điều này đã đụng chạm đến lương tri của Quốc hội Hoa Kỳ. Hiện nay đã có 30 thành viên Quốc hội cùng với các thành viên của Hạ viện, và hai Thượng nghị sĩ tiểu bangTexas đã viết thư cho ngoại trưởng Pompeo về trường hợp này. Tất cả chúng tôi đều rất buồn và chúng tôi đang theo dõi điều gì sẽ xảy ra tại phiên tòa thứ 6 tới đây. Tối thứ 4 ngày 18 tháng 7 sẽ có một buổi họp đặc biệt tại Quốc hội, chúng tôi sẽ trình bày toàn bộ vấn đề này để cả Quốc hội và cả đất nước Mỹ đều biết đến và cùng bàn bạc biện pháp cho thời gian tới.
Quốc hội Mỹ đang nghiêm túc xem xét những hậu quả có thể xảy ra nếu VN bỏ tù Will. – Dân biểu Alan Lowenthal
RFA: Sự kiện tối thứ 4 ngày 18 tháng 7 sẽ gồm những ai tham dự?
Dân biểu Alan Lowenthal: Những người tham gia sẽ đều là thành viên của Quốc hội Hoa Kỳ, và những người ngoài không thể tham dự buổi họp đặc biệt này.
RFA: Xin ông cho biết quá trình vận động đến nay đã vấp phải những khó khăn gì, và những trở ngại trong thời gian tới ra sao?
Dân biểu Alan Lowenthal: Chúng tôi đang đối mặt với một số khó khăn kể từ khi Will bị bắt. Cậu ấy có thể chỉ bị buộc tội vi phạm dân sự và phải nộp tiền phạt rồi được trả tự do hoặc cậu ấy có thể bị buộc tội hình sự với án tù có thể từ hai đến bảy năm. Chúng tôi rất bức xúc vì họ buộc tội hình sự với cậu ấy chỉ vì thực thi quyền tự do biểu đạt và biểu tình ôn hòa. Tất cả những gì cậu ấy đã làm là thực thi quyền tự do ngôn luận của mình. Cậu ấy không có ý định lật đổ chính quyền và cũng không tham gia vào các hành vi chống chính phủ. Vì vậy, chúng tôi thực sự quan ngại sâu sắc về những gì đang diễn ra ở Việt Nam và các thành viên Quốc hội đang quan sát xem liệu một công dân Mỹ vô tội có bị VN tống vào tù vì chỉ thực thi quyền của mình nhằm khuyến khích dân chủ ở Việt Nam và vận động người dân chống lại điều sai trái, hỗ trợ họ biểu tình chống luật an ninh mạng khủng khiếp ở VN.
Quốc hội Mỹ đang nghiêm túc xem xét những hậu quả có thể xảy ra nếu VN bỏ tù Will. Chúng tôi hy vọng chính phủ Việt Nam đã nghe thấu rằng Quốc hội Mỹ rất thất vọng về những gì đang diễn ra. Chúng tôi đã liên lạc thường xuyên với đại sứ Mỹ ở Việt Nam ông Kritenbrink hàng tuần trong suốt năm tuần qua.
Chúng tôi đã gửi thư cho đại sứ VN tại Mỹ và phái đoàn dân cử bang Texas đã yêu cầu được gặp vị đại sứ này. Bức thư này thể hiện mức nghiêm trọng rất cao. Chúng tôi khuyên chính phủ Việt Nam hãy làm điều đúng đắn và trả tự do cho cậu Will. Họ đã giam giữ không cho cậu ấy đến dự lễ tốt nghiệp của mình tại Đại học Quốc gia Singapore. Đã đến lúc trả tự do cho cậu ấy và khẳng định rằng họ đã điều tra và cậu Will được miễn tội. Chỉ khi ấy tôi nghĩ mọi thứ sẽ bình thường trở lại. Nhưng nếu họ chọn cách lấy Will làm một trường hợp điển hình về chính trị và kết án rồi bỏ tù cậu ấy, điều đó sẽ dẫn đến phản ứng từ Quốc hội Mỹ. Hãy nhớ là tất cả các bộ phận từ Ủy ban Phân bổ Ngân sách, đến Ủy ban Đối ngoại đều tham gia vào vụ việc này.
RFA: Thưa ông, các bước tiếp theo cuộc họp đặc biệt vào tối ngày 18 tháng 7 sẽ là gì?
Dân biểu Alan Lowenthal: Vâng, sau sự kiện tối nay, vào sáng thứ Sáu, tất cả chúng tôi sẽ làm việc với Đại sứ Kritenbrink về kết quả phiên tòa. Lúc đó, chúng tôi sẽ quyết định làm gì. Chúng tôi hy vọng phiên tòa này sẽ kết thúc mọi thứ. Chúng tôi mong chính phủ Việt Nam làm điều đúng đắn. Nếu không, chúng tôi sẽ phải xem xét những bước tiếp theo cũng như những hậu quả mà VN sẽ phải gánh chịu và tôi xin nói trước đây sẽ là một cú sốc cho VN. Chúng tôi dự đoán rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, nhưng chúng tôi vẫn chuẩn bị cho điều xấu nhất và hy vọng cho điều tốt nhất. Sáng thứ 6 tới đây sẽ là tối thứ 6 giờ VN, lúc đó phiên tòa đã xong, chúng tôi sẽ lắng nghe mọi thông tin từ ông đại sứ.
Tất cả các bộ phận từ Ủy ban Phân bổ Ngân sách, đến Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội Mỹ đều quan tâm đến vụ việc này. – Dân biểu Alan Lowenthal
RFA: Thưa ông bây giờ có quá sớm để hỏi về những biện pháp đáp trả Hoa Kỳ có thể áp dụng nếu chính phủ Hà Nội bỏ tù Will không?
Dân biểu Alan Lowenthal: Tôi nghĩ sẽ có nhiều biện pháp mà chúng tôi sẽ làm. Chúng tôi sẽ bày tỏ mối quan ngại của chúng tôi tới ngoại trưởng Mỹ. Chúng tôi sẽ xem xét những gì Quốc hội Mỹ có thể làm. Chúng tôi chưa quyết định những biện pháp đáp trả cụ thể nào bởi vì chúng tôi hy vọng thứ sáu tới đây trước buổi thảo luận với ông đại sứ thì cậu Will đã được trả tự do. Nhưng nếu cậu ấy bị kết án, chúng tôi sẽ đưa ra quyết định cụ thể và thứ Sáu này.
Cuốn sách “Gạc Ma-Vòng Tròn Bất Tử” vừa phát hành đã có lệnh dừng phát hành. (Hình: Thanh Niên)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hiếm có cuốn sách nào ở Việt Nam “nhiều nỗi truân chuyên” như cuốn “Gạc Ma-Vòng Tròn Bất Tử”: Thực hiện bản thảo từ năm 2014, lần lượt qua 14 nhà xuất bản và mãi đến đầu Tháng Bảy, 2018 mới được phát hành chính thức.
Cuốn sách thu thập lời kể của những nhân chứng về cuộc hải chiến Trường Sa năm 1988 khi Hải Quân Trung Quốc đưa quân tấn công bãi đá Cô Lin, bãi đá Len Đao và bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa. 64 binh lính Hải Quân CSVN Việt Nam thiệt mạng trong trận này.
Oái oăm là vỏn vẹn vài ngày sau khi ra mắt, truyền thông “lề phải” cho biết cuốn “Gạc Ma-Vòng Tròn Bất Tử” bị dừng phát hành để “chỉnh sửa, rà soát lại toàn bộ nội dung.”
Theo báo Pháp Luật ở Sài Gòn, cuốn sách do Nhà Xuất Bản Văn Học liên kết với Công Ty Sách Fisrt News ấn hành có một số “sai sót”: “Lời kể trong sách của ông Nguyễn Văn Lanh, cựu binh Gạc Ma, về lệnh ‘không được nổ súng’ vào quân Trung Quốc được đính chính thành ‘không được nổ súng trước’; Chi tiết về cựu binh Mai Xuân Hải ở Quảng Bình ‘vừa qua đời’ là không chính xác vì trên thực tế thì ông này ‘còn sống’”…
Tuy vậy, đêm 15 Tháng Bảy, ông Trần Đức Anh Sơn, nhà nghiên cứu Biển Đông và là viện phó Viện Nghiên Cứu Phát Triển Kinh Tế-Xã Hội Đà Nẵng, bất ngờ đưa bình luận trên trang Facebook cá nhân.
“Chủ yếu là người đọc quan tâm đến việc có hay không ‘lệnh cấm nổ súng’ hay ‘lệnh cấm nổ súng trước’ mà thôi. Một nhân chứng trong cuộc chiến này là hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh, đã cung cấp thông tin cho nhóm làm sách một chi tiết, được in trong sách: ‘Tôi tính lượm khẩu súng của tên chỉ huy (Trung Quốc) để bắn chết nó nhưng vì có lệnh ‘không được nổ súng’ nên thôi. Nếu cho thì tôi đã bắn chết nó rồi, rốt cuộc tôi bị nó đâm lê vào người và bị đạn bắn ngã ngửa (trang 43 của sách nêu trên).”
Ông Sơn cũng viết thêm: “Tôi tin những người lính chiến đấu ở Gạc Ma-Cô Lin-Len Đao. Họ bị quân thù bắn xối xả, muốn phản kháng lại, dù bằng vũ khí yếu hơn, nhưng họ đã không làm vì ‘có lệnh của trên.’ Lệnh đó thì tôi tin không bao giờ có bằng văn bản, mà chỉ phổ biến tới những người lính. Người trực tiếp ra lệnh cho họ ở trận tiền thì đã hy sinh. Người còn sống kể lại lý do vì sao ông không nổ súng cho những người làm sách thì thấp cổ bé họng, nói ra thì bị cho là nói sai sự thật. Tôi nghĩ, giữa phút sinh tử ấy, không ai nói dối làm gì, trừ khi ai đó ép buộc họ phải nói dối.”
Cũng cần nói thêm, hồi Tháng Hai, 2018, ông Sơn bị Ủy Ban Kiểm Tra Thành Ủy Đà Nẵng “thi hành kỷ luật về đảng” do ông này “đăng tin bài trên mạng xã hội có nội dung sai sự thật, bịa đặt.” Việc ông Sơn bị kỷ luật được suy đoán là có liên quan đến một bài báo về ông trên tờ New York Times, trong đó ông tiết lộ chuyện mình “đã bị cấp trên ra lệnh đừng nói xấu về Trung Quốc.”
Đến nay, chủ để về cuộc hải chiến Trường Sa năm 1988 vẫn được cho là “nhạy cảm” trên mặt báo “lề phải.” Tổng biên tập các báo cũng được lệnh chỉ đăng theo các bản tin do Thông Tấn Xã Việt Nam phát đi về sự kiện này.
Đó là chưa kể, trong dịp tưởng niệm sự kiện này vào ngày 14 Tháng Ba hàng năm, các nhà hoạt động và giới đấu tranh dân chủ thường bị chính quyền cho người sách nhiễu, canh gác cẩn mật để ngăn họ đi thắp hương cho các liệt sĩ.
Hồi Tháng Ba, 2018, truyền thông “lề phải” cho hay, chủ đề Gạc Ma chỉ mới “dự trù được Bộ Giáo Dục Đào Tạo đưa vào sách giáo khoa môn Lịch sử lớp 12” nhưng chưa rõ năm nào.
Trong một diễn biến khác, cộng đồng mạng bất bình trước việc nhân viên khách sạn Rex bị Sở Ngoại Vụ thành phố Sài Gòn ra lệnh dùng một chậu cây lớn để che và tắt đèn gần vị trí đặt tấm bản đồ cho thấy Biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Sự việc được cho là xảy ra trong sự kiện Bí Thư Thành Ủy thành phố Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân tiếp ông Hoàng Khôn Minh, ủy viên Bộ Chính Trị, trưởng Ban Tuyên Truyền Trung Ương của đảng Cộng Sản Trung Quốc. (T.K.)
Đây là một hiện tượng rất lạ, liệu có phải Việt Nam đang muốn thí điểm làm mô hình mẫu của nhân loại hay không.
Vì lợi ích gì?
GS Nguyễn Đình Lương – nguyên Trưởng đoàn đàm phán Hiệp định Thương mại Việt – Mỹ gọi, đề xuất xin thiết lập đặc khu kinh tế nhằm phục vụ cho quá trình xây dựng cảng nước sâu Sơn Dương và đầu tư các ngành công nghiệp liên quan như gang thép, điện… của Công ty TNHH Gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh (Formosa Hà Tĩnh) là đề xuất lạ.
Vị giáo sư này lý giải sở dĩ ông gọi như vậy vì cả thế giới cũng chưa có nước nào làm như vậy.
GS Nguyễn Đình Lương phân tích, phát triển ngành sắt, thép không phải là xu hướng của quốc tế. Trong khi thế giới đang tìm mọi cách để đẩy ra thì Việt Nam vẫn đang và luôn luôn làm một thùng rác để nước ngoài trút bỏ vào đó.
Đã biết rõ như vậy nhưng vẫn đồng ý cho đầu tư, xây dựng nhà máy gang thép Formosa Hà Tĩnh thì không thể không đặt ra câu hỏi: Vì lợi ích gì?
Nhà máy gang thép Formosa Hà Tĩnh
Thứ hai, người ta nói tới vấn đề nhạy cảm chính trị. Vị trí nhà đầu tư xây dựng không chỉ có vị trí chiến lược, đặc biệt quan trọng về an ninh, quốc phòng mà ở đây người ta còn nói tới một chiến lược biến Việt Nam thành “cục sắt”.
Tức là khi thế giới đẩy ra thì Việt Nam lại ra sức thu về, cụ thể như ngành thép ngay các nước phát triển trên thế giới từ lâu đã không làm và không muốn phát triển trong nước.
Trong khi đó, Việt Nam lại coi đây là chiến lược phát triển, với những kỳ vọng như xây dựng nhà máy gang, thép Formosa sẽ trở thành nhà máy thép với quy mô lớn nhất trong Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á, giúp ổn định cơ bản thị trường thép, giảm thiểu nhập siêu thép của đất nước trong những năm qua.
Đây có phải là mục tiêu của Việt Nam không? Tôi cho rằng, đây không phải là xu hướng phát triển kinh tế hiện đại.
Cái tình trạng các tập đoàn thế giới đến đây chủ yếu ngồi cò cử với quan tỉnh, quan huyện, và quan trên… chỉ có ở Việt Nam.
Quan tỉnh quan huyện thì sao họ biết làm kinh tế, họ chỉ biết nhận phong bì nên mới có chuyện Hà Tĩnh cắt đất cho Formosa thuê tới 70 năm.
Không thể tin được lại có một nước ngoài đòi hỏi thành khu kinh tế biệt lập của riêng họ. Tôi không biết, Việt Nam có phải đang muốn thí điểm làm mô hình mẫu của nhân loại hay không nhưng về mặt kinh tế tôi không cho rằng đây là một hướng phát triển hay.
Nhiều rủi ro
Cùng chung lo ngại, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho rằng, nên thận trọng, cân nhắc và tuyệt đối không được đồng ý với những đề xuất phi lý như vậy.
Trên phương diện chính trị, bà cho rằng đề xuất này sẽ gây ra nhiều hệ lụy rủi ro, trước hết là về an ninh, quốc phòng.
Vị chuyên gia này cho rằng bà đã từng nói về những dự án đầu tư của Trung Quốc, điển hình là những dự án nằm trấn giữ ở những vị trí trọng yếu của tuyến đường Bắc – Nam, điểm eo thắt nhỏ nhất của Việt Nam như vậy là hoàn toàn không nên.
Đặc biệt với một nhà đầu tư nước ngoài, hơn nữa đứng trước tình hình biển Đông căng thẳng như vậy.
Vị trí của khu kinh tế này rất quan trọng cả về phát trển kinh tế cũng như an ninh chính trị, có rất nhiều cảng nước sâu nên không thể ưu ái cho nhà đầu tư nước ngoài đầu tư tại những vị trí này.
Bà Lan cũng nghi ngờ lập luận thành lập khu kinh tế Vũng Áng với lý do để phát triển kinh tế.
Trong khi vào Việt Nam các nhà đầu tư nước ngoài đã nhận được quá nhiều ưu tiên, ưu đãi thì những lời hứa về tiềm năng kinh tế, về tăng trưởng phát triển chỉ là lời hứa trong tương lai mà không ai có thể đảm bảo được.
Bà cho biết, nếu muốn đánh giá về tiềm năng kinh tế khi thành lập Formosa Hà Tĩnh thì phải nhìn nhận lại những phản biện mạnh mẽ của chính các chuyên gia ngành thép.
Đầu tư vào ngành thép hiện nay chi phí rất cao, tốn kém nhiều đòi hỏi nhiều đầu tư thêm. Chỉ vì những nhà máy nhiệt điện đó mà phải hi sinh rất nhiều về cơ sở hạ tầng, liệu có đáng không?
Còn bao nhiêu tỉnh thành bị thâu tóm quyền lực gia đình trị như tỉnh Hà Giang? Như thế này mà hơn 90 triệu dân ngồi im chịu trận. Nói còn không dám nói lấy gì đấu tranh.
Nhiều người tỏ ra thất vọng sau chuyến đến VN của ngoại trưởng Mỹ. Việc nhà cầm quyền VN bắt giam Will Nguyễn, đã không trả tự do cho Will ngay như nhiều người và gia đình Will hy vọng mà phía VN vẫn tuyên bố xử Will vào ngày 20-7 này.
Theo tôi, nếu TT Trump không quan tâm đến vấn đề nhân quyền và công dân của mình thì ngoại trưởng đã không sang VN. Chỉ có thể phía Mỹ không chịu những đòi hỏi từ phía VN nên nếu VN cứ quyết xử Will thì phía Mỹ sẽ có những việc cụ thể đáp lại.
Thực ra ngoại trưởng Mỹ đi về cùng Will thì VN được gì đó, nhưng ngoại trưởng đi về tay không mới là có vấn đề.
Nhìn Trump chơi Tập kìa, sẽ đoán được nếu Việt Nam xử nặng Will sẽ hứng chịu những gì.
8 năm trước, khi ông Triệu Tài Vinh – tiến sĩ nông nghiệp – lên chức Bí thư Hà Giang người ta đã kỳ vọng Hà Giang sẽ có bước phát triển kinh tế nhờ nông nghiệp. Tuy nhiên, thành quả mà ông làm lại là vấn đề nhân sự. Ông đã “nghiên cứu” kỹ lưỡng về quy trình bổ nhiệm cán bộ, nên đưa 8 người nhà vào bộ máy lãnh đạo của tỉnh mà không bị trung ương có ý kiến nhắc nhở. Lúc này, người dân mới bắt đầu nghi ngờ về học thuật của vị lãnh đạo này.
Cũng chính vì vậy, trong kỳ thi tốt nghiệp năm nay, Hà Giang bỗng nhiên có nhiều học sinh đạt điểm cao, qua thanh tra, thì chuyện đã lộ rõ, nhưng mới chỉ có 1 “con tốt” thí quân trên bàn cờ đứng ra nhận trách nhiệm.
Còn nhớ, ngành giáo dục Hà Giang bị nát như tương, khi năm 2009, Công an Hà Giang đã phát hiện hình ảnh “thoát y” của anh Nguyễn Trường Tô – chủ tịch tỉnh Hà Giang- trong điện thoại của em nữ sinh bị tạm giữ vì hoạt động bán dâm bán chuyên nghiệp. Không khó để công an lần ra anh Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường phổ thông trung học Việt Lâm, huyện Vị Thanh tỉnh Hà Giang. Ông hiệu trưởng Xương đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.
Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là em đã có quan hệ tình dục với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Sau đó, chính em Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng bán dâm cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng. Và như thế, đường dây gái gọi tại trường học đã được thiết lập: “Bán trinh giá 3 triệu đồng, bán dâm từ 500 ngàn trở lên”.
Thầy trò hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bán dâm lên tới cấp tỉnh. Đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.
Hai học sinh này đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm, đã có một “danh sách đen” những cán bộ mua dâm học sinh. Nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ này.
Tuy nhiên,vì có liên quan đến Chủ tịch UBND và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh nên các phiên tòa được xử kín. 16 cán bộ có tên trong “danh sách đen” mua dâm đều được lọt lưới pháp luật.
P/S: Tại tòa ông Sầm Đức Xương, nguyên Hiệu trưởng trường PTTH Việt Lâm (Hà Giang) đã cho rằng mình bị bệnh tiểu đường và viêm tinh hoàn nên gần 3 năm nay không còn khả năng quan hệ tình dục. Để chứng minh, bị cáo Xương còn đề nghị HĐXX TAND tỉnh Hà Giang cho tụt quần ngay tại tòa! Ảnh mặc áo tù là ông Sầm Đức Xương, ảnh “vui vẻ” kia là nguyên chủ tịch Nguyễn Trường Tô.
Trong phiên tòa hôm nay, luật sư Alexander Sättele đã nhiều lần bày tỏ mong muốn vụ xử này được sớm kết thúc. Có lẽ đây cũng là mối quan tâm của phía Việt Nam, vì phiên tòa xét xử Nguyễn Hải Long kéo dài càng lâu, thì bộ mặt Nhà nước Việt Nam càng bị “ê chề” trước báo chí truyền thông quốc tế và công luận thế giới.
Trong khi luật sư Alexander Sättele mong muốn vụ án này kết thúc càng sớm càng tốt, thì luật sư Stephan Bonell lại tìm cách kéo dài vụ xét xử này ra. Thông thường nếu bị cáo có 2 luật sư, thì các luật sư phải làm việc phối hợp chặt chẽ với nhau trong công việc bào chữa cho thân chủ, nhưng những biểu hiện trong các phiên xử tại tòa án cho thấy, rõ ràng luật sư Bonell và luật sư Sättele làm việc hoàn toàn độc lập với nhau.
Bị cáo Nguyễn Hải Long ngồi trong phòng kính chống đạn tại tòa án
Theo lịch trình dự trù, phiên tòa xét xử nghi can Nguyễn Hải Long về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh sẽ kéo dài đến cuối tháng 8 năm nay, nhưng hôm nay thứ Ba ngày 17/07/2018 bất ngờ bị cáo Nguyễn Hải Long đã nhận tội trước tòa án Thượng thẩm Berlin, do vậy phiên tòa có lẽ sẽ sớm kết thúc trong vòng tháng 7 này.
Trong phiên xử ngày hôm nay, luật sư Simon Keßler (trợ lý cho luật sư Alexander Sättele) đã thay mặt thân chủ Nguyễn Hải Long đọc bản nhận tội.
Bản nhận tội mở đầu bằng tiểu sử của bị cáo. Nguyễn Hải Long hiện 47 tuổi, quê quán ở Lai Châu, còn người cha già và người mẹ 68 tuổi đang sinh sống ở Việt Nam, bị cáo có nguyện vọng sớm trở về Việt Nam chăm sóc cha mẹ già yếu (Theo luật Đức, gia cảnh cũng là một yếu tố để được giảm mức án).
Năm 1989 bị cáo đi sang Đông Đức theo diện lao động hợp tác và làm việc trong một xí nghiệp ở Đông Berlin. Năm 1990 khi bức tường Berlin sụp đổ Nguyễn Hải Long trở về Việt Nam. Năm 1991 bị cáo quay lại nước Đức bằng con đường bất hợp pháp và đặt đơn xin tỵ nạn ở nước Đức. Bị cáo cư ngụ trong một trại tỵ nạn ở thị trấn Cottbus miền Đông nước Đức và đã rời khỏi nước Đức sau khi đơn xin tỵ nạn bị bác bỏ hồi năm 1996.
Từ tháng Năm năm 1999, Nguyễn Hải Long cư ngụ tại nhiều thành phố khác nhau ở Cộng hòa Séc và sinh sống bằng nghề buôn bán quần áo. Cuối cùng, từ tháng 7 năm 2001 đếng tháng 8 năm 2013, bị cáo cư ngụ tại thành phố Brno và sau đó đến sinh sống ở Praha. Tại đây bị cáo có một cửa hàng “Quang Minh – MoneyGram” chuyên về dịch vụ đổi tiền, chuyển tiền trong chợ Sapa.
Tình trạng gia đình là độc thân, nhưng độ từ 3 đến 4 năm nay Nguyễn Hải Long sống chung với một phụ nữ Việt Nam 42 tuổi tên là N.T. Hằng, tại một căn hộ ở Praha cùng với 2 đứa con riêng còn nhỏ tuổi của người bạn gái.
Đặc biệt là mối quan hệ với ông Đào Quốc Oai, bị cáo gọi ông Oai bằng cậu, nhưng thật ra ông Oai là cậu của N.T. Hằng, bạn gái của Nguyễn Hải Long. Trong bản thú tội, bị cáo thừa nhận vì mối quan hệ thân thuộc nên đã tin tưởng và nghe lời ông Đào Quốc Oai mà lần lượt đi thuê 3 chiếc xe ở cửa hàng của Bùi Hiếu trong chợ Sapa, nhưng bị cáo không hề biết trước, đây là một vụ bắt cóc.
Nguyễn Hải Long lái chiếc xe thứ hai, chiếc VW Multivan T5 sang Berlin, và gặp mặt Trung tướng Công an Việt Nam Đường Minh Hưng tại khách sạn “Berlin, Berlin”. Từ đó bị cáo cảm thấy có những điều đáng nghi ngờ nhưng không thể bỏ ngang giữa chừng được.
Mãi đến sau khi Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt cóc ngày 23/07/2017, trên đường từ Praha đến Berlin để trả phòng và lấy hành lý cho Trung tướng Đường Minh Hưng tại khách sạn Sylter Hof, ông Đào Quốc Oai mới cho bị cáo biết là ông Đường Minh Hưng đến Đức để bắt một nhân vật quan trọng đưa về Việt Nam xét xử. Ông Oai cũng nói là ông có tham gia vào vụ bắt cóc đã thành công.
Nguyễn Hải Long cũng cho biết, tối hôm 23/07/2017 bị cáo đã tham dự buổi tiệc “ăn mừng thành công” của Trung tướng Đường Minh Hưng cùng với Đào Quốc Oai tại nhà hàng Sen ở Praha, hôm đó tướng Hưng uống bia, rượu khá nhiều.
Nhà hàng Sen ở Praha, nằm trên đường Vosátkova 1, nơi Trung tướng Đường Minh Hưng cùng với Đào Quốc Oai và Nguyễn Hải Long, ăn mừng vụ bắt cóc thành công
Sau khi biết được đây là một vụ bắt cóc và khi chủ xe Bùi Hiếu điện thoại đến than phiền rằng “thuê xe làm việc gì vậy mà giờ đây người chủ xe bị cảnh sát đến truy hỏi”, thì bị cáo Long cũng cảm thấy lo sợ và tính đến chuyện trốn về Việt Nam, nhưng vì còn gia đình ở đây và vì ông Đào Quốc Oai trấn an “không đến nỗi nào đâu”, nên bị cáo Long đã không bay về Việt Nam.
Sau khi nghe Luật sư của bị cáo Nguyễn Hải Long đọc bản thú nhận tội, đại diện Viện Công tố Liên bang Đức đã không đồng ý với bản nhận tội này vì bị cáo Long mặc dù đã thú nhận tất cả những công việc đã làm, nhưng vẫn chối cãi rằng không hề biết trước, đây là một vụ bắt cóc. Điều này hoàn toàn không phù hợp với những chứng cứ khách quan của cuộc điều tra.
Bà Schlagenhauf, luật sư đại diện cho bên bị hại (Trịnh Xuân Thanh), cũng đồng tình với những nhận định của Viện Công tố Liên bang Đức.
Sau đó bà Regine Grieß, chánh án chủ tọa phiên tòa, nói rằng bị cáo Nguyễn Hải Long cần phải bổ sung bản thú tội của mình.
Cuối cùng luật sư của Nguyễn Hải Long đã đồng ý và đọc bản bổ sung trước tòa. Mở đầu, bị cáo đã ngỏ lời xin lỗi tòa án, vì sợ gây nguy hiểm cho gia đình nên trong bản thú tội đầu tiên đã không nói hết tất cả sự thật. Giờ đây, bị cáo thú nhận rằng, trước khi đi thuê chiếc xe đầu tiên BMW X5 vào ngày 18/07/2017, bị cáo đã biết rõ mình tham gia vào một âm mưu và kế hoạch của mật vụ Việt Nam nhằm bắt “một người Việt Nam bị truy nã đang trốn ở Đức, người này biển thủ nhiều tiền và hẹn gặp người tình tại Berlin”. Nguyễn Hải Long cũng cho biết, bị cáo đã nhận lời làm những công việc hỗ trợ trong vụ bắt cóc này, mặc dù biết rằng Việt Nam không phải là một nhà nước pháp quyền. Bị cáo cũng biết về vai trò chỉ huy của Trung tướng Đường Minh Hưng trong vụ bắt cóc này.
Với lời nhận tội bổ sung này, Viện Công tố Liên bang Đức cũng như bà Luật sư Schlagenhauf của ông Trịnh Xuân Thanh đã đồng ý chấp nhận. Và bị cáo Nguyễn Hải Long đã lên tiếng xác nhận và ký vào bản nhận tội ngay buổi chiều hôm nay trước tòa.
Tại sao Nguyễn Hải Long nhận tội?
Theo luật pháp Đức, nếu bị cáo Nguyễn Hải Long nhận tội, thì mức án sẽ được giảm bớt. Tuy nhiên để tránh bị kháng án, kiện tụng lên những tòa án cấp cao hơn, nên nội dung lời thú tội của bị cáo Long cần phải được sự đồng ý chấp nhận của tất cả các bên tham gia trong thủ tụng tố tụng này.
Trước đây không lâu, luật sư Alexander Sättele đã đệ đơn xin cho bị cáo Nguyễn Hải Long được tại ngoại và tòa án đã bác đơn này, nhưng nhờ vào những lý lẽ viện dẫn nêu ra để bác đơn, luật sư của Nguyễn Hải Long biết được quan điểm của tòa án: Bị cáo Long “có vai trò quan trọng trong những việc chuẩn bị, việc thực hiện và nhất là việc ngụy trang cho vụ bắt cóc”. Những việc bị cáo Long đã làm, không phải là “những việc hỗ trợ đơn thuần”, không phải là “việc góp phần hoàn toàn nhỏ nhoi”, mặc dù bị cáo Long không trực tiếp ra tay bắt cóc cũng như chuyên chở nạn nhân bị bắt cóc.
Từ khi biết quan điểm của tòa án sau 13 phiên xử, luật sư Alexander Sättele biết rằng, không thể nào biện hộ cho thân chủ Nguyễn Hải Long được trắng án, cho nên ông chỉ tìm cách làm sao giảm mức án cho thân chủ mà thôi, và thú nhận tội là một phương cách để được khoan hồng giảm bớt mức án.
Trước khi bản nhận tội thứ nhất được đọc trước tòa, bà Regine Grieß chánh án chủ tọa phiên tòa cũng cho biết, bị cáo Nguyễn Hải Long có thể bị kết tội với mức án từ 3 năm 6 tháng đến 5 năm tù.
Ngoài ra, việc thú tội cũng nhằm mục đích để phiên tòa xét xử này kết thúc sớm, thay vì kéo dài đến tận cuối tháng 8 năm nay như dự trù và có thể kéo dài lâu hơn nữa. Trong phiên tòa hôm nay, luật sư Alexander Sättele và trợ lý là luật sư Simon Keßler đã nhiều lần bày tỏ mong muốn vụ xử này được sớm kết thúc.
Có lẽ đây cũng là mối quan tâm của phía Việt Nam, vì phiên tòa xét xử Nguyễn Hải Long kéo dài càng lâu, thì bộ mặt Nhà nước Việt Nam càng bị “ê chề” trước báo chí truyền thông quốc tế và công luận thế giới.
Vấn đề hai luật sư khác nhau của Nguyễn Hải Long
Ngay từ đầu vụ án xét xử này, luật sư biện hộ cho Nguyễn Hải Long là luật sư Stephan Bonell, tiền thù lao cho luật sư Bonell do Nhà nước Đức đảm nhận vì bị cáo Long không có khả năng chi trả. Nguyễn Hải Long đã chọn luật sư Bonell ở thành phố Leizig miền Đông nước Đức, vì ông luật sư này đã từng cãi cho Đào Quốc Oai trắng án trong một vụ án bắn chết người, khi Đào Quốc Oai còn ở nước Đức.
Ông Stephan Bonell, luật sư thứ nhất của Nguyễn Hải Long (giữa), ngồi cạnh là thông dịch viên
Kể từ đầu tháng 6 năm 2018, Nguyễn Hải Long có thêm một luật sư thứ hai, đó là luật sư Alexander Sättele (và người trợ lý là luật sư Simon Keßler). Chắc chắn Nhà nước Đức không chi trả tiền thù lao cho luật sư thứ hai này và đến nay không biết ai đã đứng ra thuê thêm luật sư này bào chữa cho bị cáo Long? Chỉ có hai khả năng có thể xảy ra, hoặc là những thân hữu của Nguyễn Hải Long ở Praha – CH Séc đứng ra thuê, hoặc là Đại sứ quán Việt Nam tại Đức thực hiện việc bảo hộ công dân của mình.
Ông Alexander Sättele, luật sư thứ hai của Nguyễn Hải Long
Thông thường nếu bị cáo có hai luật sư, thì các luật sư phải làm việc phối hợp chặt chẽ với nhau trong công việc bào chữa cho thân chủ, nhưng những biểu hiện trong các phiên xử tại tòa án cho thấy, rõ ràng luật sư Bonell và luật sư Sättele làm việc hoàn toàn độc lập với nhau.
Chẳng hạn như vào cuối phiên tòa hôm nay, luật sư Stephan Bonell có vẻ không hài lòng với thỏa thuận nhận tội nêu trên, khi ông nói trước tòa rằng ông mới nhận được email ngày hôm qua, thông báo các sự việc về thỏa thuận nhận tội với sự đồng ý của thân chủ Nguyễn Hải Long. Mặc dù không phát biểu thành lời, nhưng hình như ông cảm thấy luật sư Sättele đã thỏa thuận sau lưng ông, luật sư Bonell chỉ lên tiếng phàn nàn rằng những thông tin trong email đến với ông quá muộn.
Một điểm nữa, trong khi luật sư Alexander Sättele bày tỏ mong muốn vụ án này kết thúc càng sớm càng tốt, thì luật sư Stephan Bonell lại tìm cách kéo dài vụ xét xử này. Trong phiên tòa hôm nay, luật sư Bonell đã đệ đơn yêu cầu tòa án mời một nữ nhân viên của Bộ Ngoại giao Đức ra cung khai về vấn đề tại sao không dẫn độ Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam, mặc dù Bộ Ngoại giao Đức không phải là cơ quan có thẩm quyền về việc dẫn độ. Ông Bonell còn yêu cầu tòa án cho ông đọc trước tòa một bản báo cáo của Bộ Ngoại giao Đức về các xung đột bên trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam. Ngoài ra, ông Bonell còn đặt vấn đề về tính hợp pháp của vụ án hình sự ở Việt Nam xét xử Trịnh Xuân Thanh.
Tòa án sẽ quyết định về những yêu cầu của luật sư Bonell vào phiên xử kế tiếp vào ngày 23/07/2018. Và qua sự thú tội của bị cáo Long, tòa án thấy không còn cần thiết để thẩm vấn một nữ nhân viên cảnh sát điều tra mà dự trù diễn ra trong phiên xử ngày mai 18/07/2018 và phiên xử ngày mai cũng bị hủy bỏ với sự đồng ý của tất cả các bên tham gia vụ tố tụng.
Ngoài ra, trong phiên xử hôm nay, ông Đoàn Xuân Hưng, Đại sứ Việt Nam tại Đức, và ba nhân viên Đại sứ Quán Việt Nam được mời đến làm nhân chứng; nhưng Đại sứ Việt Nam có gửi thư đến tòa thông báo vắng mặt theo quyền miễn trừ ngoại giao.
Phiên xử kế tiếp sẽ diễn ra vào thứ Hai tuần sau, ngày 23/07/2018, với phần luận tội của đại diện Viện Công tố Liên bang Đức và của luật sư Petra Schlagenhauf đại diện cho Trịnh Xuân Thanh, người bị hại trong vụ án.
Bảng tin ngày cuối cùng trước khi bị đình bản của Báo Tuổi Trẻ Online
Screenshot of tuoitre.vn
Cơ chế: Sát thủ của tự do báo chí
00:00/00:00
Xôn xao cộng đồng những ngày qua là quyết định xử phạt báo Tuổi Trẻ 220 triệu đồng và đình bản báo Tuổi Trẻ Online trong thời gian ba tháng. Một trong những lý do của biện pháp kỷ luật được nêu ra là vì bài viết về một câu nói của ông chủ tịch nước. Nhưng vấn đề làm dư luận và cả giới báo chí thắc mắc là có hay không phát ngôn của ông Chủ tịch nước, vì cho đến nay không có lời đính chính nào từ báo Tuổi Trẻ?
Phản ứng của báo Tuổi Trẻ trong chuyện này cho thấy có phải tự do báo chí ở Việt Nam đang bị quản lý bởi một cơ quan ‘siêu quyền lực’ hay không?
Sự thật của cuộc họp báo
Sau khi có quyết định của Bộ Thông tin- Truyền Thông đưa ra vào ngày 16/7/2018, trang điện tử Tuổi Trẻ Online chính thức bị “đình bản” vào chiều tối ngày 17/7/2018. Độc giả không thể truy cập vào trang báo điện tử này nữa. Họ tiếp tục thắc mắc về sự thật đã xảy ra trong buổi họp cử tri ngày 19/6/2018.
Nhiều ý kiến chia sẻ trên mạng xã hội, trong đó có cả những người là cựu phóng viên của các tờ báo lớn đều có cùng quan điểm là “Một tờ báo lớn như Tuổi Trẻ không thể ‘dựng’ lời phát biểu của Chủ tịch nước.”
Ngày 16/7, chúng tôi tìm cách liên lạc với một số phóng viên của báo Tuổi Trẻ để tìm hiểu về sự thật trong buổi họp báo. Câu trả lời qua tin nhắn chúng tôi nhận được là:
“Phóng viên sai, trích ẩu. Biên tập viên thông qua không check (kiểm tra lại). TTO sai rồi bị phạt là đúng. Đó chỉ là đề nghị của cử tri.”
Phóng viên sai, trích ẩu. Biên tập viên thông qua không check (kiểm tra lại). TTO sai rồi bị phạt là đúng. Đó chỉ là đề nghị của cử tri. – Phóng viên báo Tuổi Trẻ
Đối lập với câu trả lời trên, chúng tôi đặt vấn đề này với nhà báo Nguyễn An Dân, ông có sự phản biện khá rõ ràng:
“Ông Chủ tịch nước có nói hay không, báo TTO đúng hay sai, không chỉ dư luận đọc báo online, mà rất nhiều cử tri có mặt trong buổi tiếp xúc đó đều tự biết rằng chuyện báo Tuổi Trẻ bị đình bản là đúng hay sai.”
Thêm vào đó, ông đưa ra 3 vấn đề lớn mà ông nhìn thấy trong vụ việc này.
“Nếu như tờ Tuổi Trẻ đăng sai lời phát biểu của Chủ tịch nước thì ổng sẽ lên tiếng chỉ đạo đề nghị xử lý báo Tuổi Trẻ vì đã đăng sai lời của ổng. Ổng không lên tiếng, nghĩa là người liên quan trực tiếp vụ việc không lên tiếng. Cái thứ 2, trong thông báo của báo TT trước khi đình bản, họ nói là họ chấp nhận quyết định của Bộ Thông tin và Truyền thông chứ họ không nói là họ sai.
Về vụ việc này họ nói là họ phải chấp hành. Họ không nói họ đăng đúng mà họ cũng không nói họ đăng sai.”
Cũng như bao người dân khác, Nhà báo độc lập, chủ trang mạng Góc Nhìn Khác Trương Duy Nhất nói rằng ông không thể biết chính xác ông Chủ tịch Trần Đại Quang có phát ngôn như thế hay không? Nhưng trong một tâm thế bức xúc, giận dữ, có cả sự đau xót, ông chia sẻ với chúng tôi về phản ứng của báo Tuổi Trẻ đối với sự việc này.
“Câu chuyện báo Tuổi Trẻ, cho đến bây giờ chúng ta vẫn không biết là ông Trần Đại Quang có nói hay không. Báo chí trong nước không minh bạch điều đó. Nhưng giả sử có điều gì đó chăng nữa thì trách nhiệm tôi trông đợi 1 Tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ lên tiếng. Đến bây giờ tôi vẫn chưa thấy.”
Ông Chủ tịch nước có nói hay không, báo TTO đúng hay sai, không chỉ dư luận đọc báo online, mà rất nhiều cử tri có mặt trong buổi tiếp xúc đó đều tự biết rằng chuyện báo Tuổi Trẻ bị đình bản là đúng hay sai. – Nhà báo Nguyễn An Dân
Sát thủ giấu mặt
Nhà báo Nguyễn Hồng Lam đăng tải trên trang cá nhân một bài viết chi tiết về vụ việc này, ông gọi là “Truyền thông, nguyên nhân và nguyên cớ.” Trong đó, có một hàm ý được ông nêu ra, là: “Báo TTO cũng thế. Hôm qua họ đã chấp nhận kỷ luật, chỉ thông báo, không giải thích hay biện minh, chấp nhận có sai thì chịu phạt, thì sửa. Vì họ hiểu rõ vì sao mình bị phạt.”
Đúng là cho đến khi trang tuoitreonline không thể truy cập được nữa thì vẫn hoàn toàn không có sự biện minh, cải chính nào từ tờ báo được xem là có độ “phủ sóng” lớn nhất nước. Chỉ trừ lần lên tiếng duy nhất là bài viết “Báo Tuổi Trẻ Online tạm biệt bạn đọc trong 3 tháng” đăng vào chiều ngày 16/7.
“Vì họ hiểu rõ vì sao mình bị phạt”? Theo ý ông, ký lệnh phạt là cấp cục. Nhưng ra lệnh phạt là cấp cao nhất. Và báo TTO hiểu điều đó, nghĩa là không có cơ hội xin hay phản đối, kiến nghị.
Cũng có những chi tiết, nội dung không hề được nhắc đến nhưng nhiều người thấy. Một ví dụ đó là Tuổi Trẻ Cười đăng biếm họa ném chuột kiêng vỡ bình.
Như thế, có thể ngầm hiểu rằng “tội” của báo Tuổi Trẻ không chỉ dừng lại ở việc “đăng sai” lời phát ngôn của Chủ tịch nước, hoặc đăng thông tin gây mất đoàn kết trong phần bình luận của bài viết ‘Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?’ hôm 26/5/2017.
tuoi tre Courtesy of Báo Tuổi Trẻ
Mà như thế, thì đúng như lời cảnh báo của nhà báo Nguyễn An Dân đưa ra cách đây 6 tháng với giới báo chí, đó là “Hãy để ý báo Tuổi Trẻ”.
Theo như phân tích của nhà báo Nguyễn Hồng Lam, người ký phạt là cấp cục, là ông Lưu Đình Phúc, Cục trưởng Cục Báo chí. Theo một nguồn tin bên lề chưa kiểm chứng, Lưu Đình Phúc vốn xuất thân là Công an, được cử đi học Tổng hợp Văn, sau đó trở thành quản lý báo chí. Lưu Đình Phúc cũng chính là cháu của nhà báo Lê Đình Triều, sĩ quan của chế độ Sài Gòn cũ và là cựu phóng viên báo Tuổi Trẻ.
Và ra lệnh phạt lại là 1 cấp khác, cấp cao nhất. Cấp đó là ai? Có phải Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn? Hay một ‘sát thủ ẩn mặt” nào khác?
Ở đất nước này muốn đình bản, muốn kỷ luật nhiều tờ báo đều phải thông qua ban Tuyên giáo. Mà ban Tuyên giáo là gì, là cái mồm, là phát ngôn viên của Đảng Cộng sản. Cái mồm của Ban Tuyên giáo phải có sự đồng ý của Ban Bí thư, thậm chí của Bộ Chính trị. – Nhà báo Trương Duy Nhất
Sát thủ ấy có phải là Luật An ninh mạng đã được thông qua hay không? Theo nhà báo Trương Duy Nhất thì không phải ông Trương Minh Tuấn, không phải Lưu Đình Phúc, cũng không phải Luật An ninh mạng, mà đó là cơ chế.
“Ở đất nước này muốn đình bản, muốn kỷ luật nhiều tờ báo đều phải thông qua ban Tuyên giáo. Mà ban Tuyên giáo là gì, là cái mồm, là phát ngôn viên của Đảng Cộng sản. Cái mồm của Ban Tuyên giáo phải có sự đồng ý của Ban Bí thư, thậm chí của Bộ Chính trị.”
Ông nhấn mạnh, báo chí ở Việt Nam luôn bị xem là 1 công cụ. Ngay cả bản thân nhà báo Trương Duy Nhất nếu ở cương vị của ông Trương Minh Tuấn hay Lưu Đình Phúc cũng không phải là ‘sát thủ’ đối với tự do báo chí. Vì sao?
“Sát thủ của báo chí là cơ chế và thể chế này, nó coi báo chí là 1 công cụ. Chỉ 1 cú điện thoại nó làm ngưng, câm miệng tất cả toà báo mà?”
“ Nếu ở 1 cơ chế luật pháp thông minh và minh bạch thì đến bây giờ câu chuyện của báo Tuổi Trẻ là gì, phải xác định ông Chủ tịch nước có nói hay không và báo Tuổi Trẻ có đưa tin sai hay không? Đến bây giờ ngay cả người làm báo như chúng tôi cũng không biết điều gì cả.”
Nếu theo đúng như chia sẻ của những người cầm bút ở trên, thì có lẽ câu chuyện của TTO sẽ mãi mãi là một câu hỏi lớn cho lịch sử báo chí Việt Nam. Và ai thật sự là “sát thủ tự do báo chí”?
Chiếc xe biển số Czech đã được mật vụ Việt Nam dùng để bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh hôm 23/07/17, đưa vào Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin, Đức.
Courtesy: thoibao.de
Nghi can Nguyễn Hải Long, trong phiên xử diễn ra vào ngày 17/07/18, tại Đức đã nhận tội tham gia trong vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức ngành dầu khí và đang thụ án chung thân tại Việt Nam.
Đài RFA ghi nhận trong phiên tòa xét xử vào buổi sáng ngày 17/07/18, Luật sư của nghi can Nguyễn Hải Long đọc bản nhận tội của ông Long rất chi tiết về nhân thân và quá trình liên can vụ việc bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức đưa về Việt Nam.
Trong bản nhận tội này, ông Nguyễn Hải Long khai báo rằng một người họ hàng, tên Đào Quốc Oai đã nhờ ông thuê lần lượt 3 chiếc xe ở Cộng hòa Czech để chạy sang Đức. Ông Long lái chiếc xe thuê đầu tiên, chiếc BMW X5 sang Berlin, và trong chuyến đi này ông Long được gặp mặt ông Trung tướng Công an Việt Nam Đường Minh Hưng. Ông Đào Quốc Oai cho ông Long biết là ông Đường Minh Hưng đến Đức để bắt một nhân vật quan trọng đưa về Việt Nam xét xử. Sau đó, trên đường trở lại Czech, ông Đào Quốc Oai cho ông Long biết thêm là ông Oai có tham gia trong vụ việc bắt nhân vật quan trọng đó và đã thành công.
Vào tối ngày 23/07/17, ông Long được gặp gỡ thêm một lần nữa với Trung tướng Đường Minh Hưng và ông Đào Quốc Oai tại một nhà hàng ở Czech. Trong lần gặp thứ nhì này, ông Long nghe được ông Trung tướng Đường Minh Hưng và ông Đào Quốc Oai cụng ly ăn mừng một việc gì đó mà ông không rõ.
Sau khi nghe Luật sư của nghi can Nguyễn Hải Long đọc bản nhận tội, Viện Công tố Liên bang Đức không đồng ý với bản nhận tội này vì ông Long nhận tội quá ít so vơi những chứng cứ đã được đưa ra.
Thẩm phán quyết định dừng phiên tòa để thảo luận xem xét có cần thêm nhân chứng mới, mời đại diện của Lực lượng Cảnh sát Berlin ra tòa trong phiên xét xử tiếp theo dự kiến diễn ra vào ngày 18/07 hay không. Và phiên toà được mở lại trong buổi chiều cùng ngày.
Nhà báo Lê Trung Khoa của tờ Thoibao.de Việt ngữ ở Berlin, tham dự phiên tòa ngày 17/07 cho RFA biết trong phiên tòa buổi chiều, Luật sư của nghi can Nguyễn Hải Long đọc một bản nhận tội mới:
“Luật sư của ông Nguyễn Hải Long lại đọc một bản nhận tội mới. Bản nhận tội này chi tiết hơn, thông tin cụ thể hơn và đặc biệt là ông Nguyễn Hải Long công nhận rằng ông đã biết ý định bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh của mật vụ Việt Nam ngay từ lúc đầu, trước khi ông thuê chiếc xe đầu tiên, chiếc BMW X5. Điều này có nghĩa là ông Long biết âm mưu này của mật vụ Việt Nam ngay từ đầu, chứ không phải là người vô tình tham gia. Và, khi đã biết từ đầu mà ông Long vẫn làm thì cho thấy đây là hành động ông Long tiếp tay bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh một cách cố tình. Tất nhiên với lời nhận tội đó, thì Viện Công tố Liên bang Đức cũng như bà Luật sư Schlagenhauf của ông Trịnh Xuân Thanh cùng Luật sư của ông Nguyễn Hải Long đã đồng ý với bản nhận tội này của ông Nguyễn Hải Long. Và, ông Nguyễn Hải Long đã ký vào bản nhận tội ngay buổi chiều hôm nay trước tòa.”
Tòa án Đức, vào ngày 24/04/18 mở phiên tòa đầu tiên xét xử nghi phạm Nguyễn Hải Long, quốc tịch Việt Nam, 47 tuổi, sinh sống ở Czech trước khi bị bắt với cáo buộc có liên quan đến vụ mật vụ Việt Nam bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức đưa về nước.
Kết thúc phiên tòa diễn ra vào ngày 17/07/18, Luật sư Petra Schlagenhauf của ông Trịnh Xuân Thanh nói với nhà báo Lê Trung Khoa rằng phiên tòa xét xử nghi can Nguyễn Hải Long có thể kết thúc sớm vào cuối tháng 7 này, và nếu Tòa án Đức kết tội theo bản nhận tội mà nghi can Nguyễn Hải Long đã ký thì khung hình phạt có thể từ 3 năm 6 tháng đến 5 năm tù giam.
Phiên tòa kế tiếp xét xử nghi can Nguyễn Hải Long dự kiến diễn ra vào ngày thứ Hai tới đây, 23/07/18. Trong phiên xử vào ngày 17 tháng 7, 2018, ông Đoàn Xuân Hưng, Đại sứ Việt Nam tại Đức, và 3 nhân viên Đại sứ Quán Việt Nam được mời đến làm nhân chứng; nhưng ông Đại sứ Việt Nam có gửi thư đến tòa thông báo vắng mặt theo quyền miễn trừ ngoại giao.