Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc

Trần Bang shared a post.
我们爱国学习人民香港人反对中国。

Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc không giữa lời một Quốc gia hai chế độ.
Người Dân của người ta lòng yêu nước chơi là chơi tới bến tuyệt để tới cùng.cảm nhận thấy mất ham nhìn lại chúng ta thật quá nhu nhược là con THỎ Của Châu Á.
越南人民学习香港人。

-3:08

233,966 Views

我们爱国学习人民香港人反对中国。
Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc không giữa lời một Quốc gia hai chế độ.
Người Dân của người ta lòng yêu nước chơi là chơi tới bến tuyệt để tới cùng.cảm nhận thấy mất ham nhìn lại chúng ta thật quá nhu nhược là con THỎ Của Châu Á.
越南人民学习香港人。

KỶ LỤC THẾ GIỚI: 40 NGƯỜI DÂN PHẢI NUÔI 1 CÔNG CHỨC

Đức Bảo Phạm is with Phạm Đức Bảo.

KỶ LỤC THẾ GIỚI: 40 NGƯỜI DÂN PHẢI NUÔI 1 CÔNG CHỨC

Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức, viên chức.

Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước, con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp bốn lần nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.

Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức. Đó là chưa kể người dân chúng ta phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ trong 2,8 triệu công chức này.

(Theo Viettimes)

TẬP SẼ BỊ TRUMP CANH ME TÓM SỐNG KHI MUỐN ĐÀO THOÁT KHỎI TỬ ĐỊA THƯƠNG MẠI BẰNG LỐI THOÁT HIỂM “BÁN THÁO TRÁI PHIẾU MỸ”

Thuy Mavronicles shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, closeup

Tín Bùi Chân

TẬP SẼ BỊ TRUMP CANH ME TÓM SỐNG KHI MUỐN ĐÀO THOÁT KHỎI TỬ ĐỊA THƯƠNG MẠI BẰNG LỐI THOÁT HIỂM “BÁN THÁO TRÁI PHIẾU MỸ”

Ngày mai, 06/7/2018, Mỹ nã phát súng đầu tiên trong cuộc chiến thương mại với Trung cộng. Kịch bản chiến trường có thể được hình dung như sau:

1. Mỹ nã đạn nặng 34 tỷ USD, Trung cộng đáp lại 34 tỷ USD;

2. Mỹ nạp tiếp đạn nặng 24 tỷ USD, Trung cộng đáp lại 24 tỷ USD.

Kết thúc trận mở màn, hai bên tạm “hưu chiến”, Mỹ khui Champagne ăn mừng chiến thắng, Trung cộng cũng mở Mao Đài lấy sức. Xã hội Mỹ vẫn bình thường như mọi ngày bình thường, Đại lục cuốn cuồng, hoảng loạn vì chứng khoán sập sàn, bong bóng bất động sản nổ dây chuyền, nợ công và nợ doanh nghiệp “trăm hoa đua vỡ”.

Mỹ tiếp tục nã loạt đạn 40 tỷ USD, nâng tổng trọng lượng ba lần bắn phá lên 100 tỷ USD, phía Trung cộng cũng gồng mình chống trả để “lấy uy” trước thế giới năm châu.

Mỹ tiếp tục nạp đạn nặng 100 tỷ USD bắn về phía Trung cộng, nâng tổng trọng lượng các loạt đạn đã bắn lên 200 tỷ USD. Phía Trung cộng bắt đầu loạng choạng vì lượng hàng hóa mà Trung cộng nhập khẩu từ Mỹ năm 2017 chỉ đạt 170 tỷ USD, trong khi đó Trung cộng xuất sang Mỹ tới 480 tỷ USD. Điều này cho thấy phía Trung cộng đã hết đạn để bắn trong khi Mỹ còn tới: 480 tỷ USD – 170 tỷ USD = 310 tỷ USD.

Để chống trả lại cơ số đạn của Mỹ chưa bắn nặng tới 310 tỷ USD. Hoặc Trung cộng kéo cờ trắng đầu hàng, hoặc sẽ liều lĩnh chui theo cửa thoát hiểm để thoát thân đó là sử dụng của “để dành” được tích cóp sau nhiều năm làm ăn gian dối, đó là “trái phiếu kho bạc Mỹ” mà Trung cộng đang nắm giữ với giá trị gần 1,17 ngàn tỷ USD.

Nếu như vào những năm trước đây, sức khỏe của nền kinh tế Mỹ không được tốt, tỷ lệ thất nghiệp cao thì vũ khí “bán tháo trái phiếu Mỹ” sẽ làm cho Mỹ và cả Trung cộng rơi vào cảnh “lưỡng bại câu thương”. Thời điểm này kinh tế Mỹ khỏe như Rồng, công ăn việc làm của công dân Mỹ là rất tuyệt vời trong vòng 20 năm trở lại. Đặc biệt, với bậc thầy về kinh tế, Trump đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kịch bản “bán tháo cổ phiếu Mỹ” mà Trung cộng bị ép vào đường cùng sẽ liều chết tung ra.

Trước khi phát pháo công thành, Trump đã làm cho giới đầu tư cổ phiếu ở thị trường chứng khoán Trung cộng và tiểu đệ Việt cộng “rời sàn” tìm nơi trú ẩn an toàn. Nơi trú ẩn an toàn trong lúc này chính là cổ phiếu kho bạc Mỹ, bởi các đối tác của Mỹ là EU, Nhật, Hàn cũng bị Trump buộc “cân bằng thương mại” với mục tiêu “bao vây diệt Tàu” thì trái phiếu của họ cũng kém hấp dẫn hơn so với trái phiếu Mỹ. Đây là lý do tại sao khối ngoại ồ ạt tháo chạy khỏi sàn chứng khoán của Trung cộng và Việt cộng làm cho huynh đệ nhà nó sập sàn. Bởi họ sẽ rút tiền ra khỏi Trung cộng và Việt cộng vừa để bảo toàn vốn, vừa để sẵn sàng mua ngay trái phiếu kho bạc Mỹ do Trung cộng túng quẫn bán ra.

Khi trái phiếu Mỹ vẫn không giảm giá, thì giá trị đồng USD cũng không giảm giá vì lãi suất trên đồng USD không giảm. Khi ấy, Mỹ không thiệt hại gì, Trung cộng cũng không lỗ nhiều khi bán tháo trái phiếu Mỹ mà nó đang nắm giữ, nhưng cái thiệt lớn nhất cho Trung cộng lúc này là “mất hết sự lợi hại truyền thống” đó là nước nắm giữ nhiều nhất trái phiếu kho bạc Mỹ, một lợi thế mà các đời tổng thống trước đã phải lo sợ hơn cả vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn. Giờ đây, vũ khí trái phiếu Mỹ đã không còn trong tay gã Chí Phèo Trung cộng vì nó được dân Mỹ mua lại và các nhà đầu tư của các nước không phải là Trung cộng mua lại.

Mất đi ngôi vị nước nắm nhiều trái phiếu kho bạc Mỹ, Trung cộng sẽ mềm nhũng ra như con Chi Chi, chỉ cần Mỹ xô nhẹ thêm một cái nữa đó là dụ nó chạy đua mua sắm vũ khí để hù dọa các nước thấp cổ, bé họng.

Trung cộng hết tiền, các đối tác của nó là các nước nghèo đói, tham nhũng cũng sẽ bỏ nó mà đi vì những dự án do nó đầu tư dở dang sẽ chết non ở tuổi vị thành niên vì chủ đầu tư Trung cộng hết tiền. Mỹ, EU và các đồng minh khác của Mỹ sẽ thay Trung cộng tiếp quản và hoàn thiện, khai thác để bù đắp vào thiệt hại do cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung gây ra.

Hổ báo, lưu manh không sợ dao găm, mã tấu mà chữ sợ hai chữ “đầu tiên”, không có tiền có ghiền cũng chịu. Trump dùng vũ khí thương mại để hạ gục hổ giấy Trung cộng là cách “lưỡng toàn kỳ mỹ” để khẳng định “nước Mỹ là trên hết”. Một lần nữa, khái niệm “kinh tế – chánh trị” là “một cặp phạm trù” và “kinh tế quyết định chính trị” lại đúng khi nước Mỹ chọn tỷ phú già rơ lên làm tổng thống trong thời khắc Trung cộng thổi bùng tư tưởng bá quyền qua khái niệm “made in China 2025” cùng với cuồng vọng “vành đai-con đường” với tham vọng “giấc mơ Trung hoa” khi Tập cuồng ngôn tuyên bố “Trung cộng sẽ là cường quốc kinh tế, quân sự vào năm 2050./.

Tran Hung.

ĐÊM KHÔNG NGỦ

Kevin Nguyen
ĐÊM KHÔNG NGỦ

Đêm không ngủ nghe bốn bề Tổ quốc
Vọng âm vang tiếng khóc triệu người dân
Nghe đất nước oằn mình đầy thương tích
Lửa, đạn, bom xăng, máu nhuộm khắp sơn hà

Đêm không ngủ, cõi lòng đau đớn quá
Khi vẫn còn nhiều lắm, những thờ ơ
Dửng dưng trước cảnh đồng bào “tắm máu”
Chẳng dám “like, share”, nói chi đến “xuống đường”?

Đêm không ngủ, tự trách mình nông nổi
Chưa hiểu lòng giới trẻ ngày nay
“Cọp không gầm thường sẽ mài nanh vuốt
Chuẩn bị cho một cuộc sống còn!”

Đêm không ngủ nghe câu ru tình tự
“Hỡi bầu ơi, thương lấy bí cùng
Chung giàn đấy, dẫu cho mình khác giống”
Tận cùng rồi, phân biệt nữa chi đâu!

Đêm không ngủ nghe hồn thiêng sông núi
Gọi tên mình: “Thức dậy, dậy mà đi!
Đừng đổ trách nhiệm này cho con cháu
Nhận lãnh đi, sứ mệnh của chính mình!”

Đêm không ngủ nghe nỗi hèn vọng lại
“Đã đông con còn manh động làm gì?”
Lỡ sẩy bước, ai người nuôi con trẻ?
Ở nhà đi, vuốt nhọn những câu thơ!”.

Đêm không ngủ, bật đèn, mở máy
Nguyện đêm này, thức với non sông
Và con chữ quyện tình yêu đồng loại
Nối đuôi nhau tuôn chảy đến cuộn trào

Đêm không ngủ mơ một ngày sẽ đến
Toàn quê hương cất tiếng hát “đồng lòng”
Và hạnh phúc trào tuôn qua khóe mắt
Đẫm ướt mặt người, sao môi nở như hoa?

Đêm không ngủ chờ non sông bừng thức
Ánh dương quang xua tăm tối mịt mù
Nắng trải mật khắp sơn hà cẩm tú
Đất nước “vào xuân”, tươi thắm cuộc đời…

THT
Đêm 21 rạng 22/6/2018

THƠ GỬI NHỮNG NGƯỜI “CÓ NÃO”

Trần Hoàng Trúc

Bạn gọi chúng tôi, những người xuống đường biểu tình ôn hòa là “không não”
Vâng, bạn thông minh nên quyết chí ngồi nhà
Bạn dại gì dang nắng đổ mồ hôi
Và có thể, biết đâu, còn đổ máu

Bạn “có não” nên giữ mồm câm chặt
Nước mất tới nơi chẳng dám hé nửa lời
Miệng sắp bị bịt mà rung đùi sung sướng
Ta ở nhà ngoan, đâu bị đánh, bị đòn

Bạn “có não” mà quyết làm nô lệ
Giặc Tàu kia, khác máu tanh lòng
Tây Tạng, Tân Cương… máu đổ thành sông, biển
Và sắp đến rồi, bờ cõi Việt Nam ta

Bạn “có não” mà cam chịu nhục
“Trước bất công chẳng dám kêu đòi”
Cam phận sống lưu vong trên tổ quốc
Chịu cúi đầu rước giặc xéo quê hương

Bạn “có não” mà chửi vạn người dân
Chẳng quản tử sinh, xuống đường vì tương lai con cháu bạn
Bằng những lời nghiệt cay như “ngu đặc”
Bạn “có não” làm gì cho phí thế bạn ơi?

Bạn “có não”, bạn tiếc một đoạn đường
Bị tắc nghẽn do chúng tôi đổ xuống
Bạn không tiếc cả hai bờ Nam Bắc
Sắp điêu linh dưới gót giặc hung tàn

Bạn “có não”, bạn tiếc một ngày công
Mà không tiếc gần trăm năm mất nước
(Hay mất cả ngàn đời, ai biết được?)
Bạn “có não” mà! Bạn tiếc một ngày công!

Bạn “có não” mà để cho con cháu
Thành mồi ngon, “nội tạng” giặc sau này
Khi khuất núi bạn có dám nhìn tiên tổ?
“Có não” kiểu gì chua xót thế bạn ơi?

Bạn “có não” nên bạn tìm mọi cách
Che giấu đi nỗi hèn nhát của mình
Bằng cách gọi những người yêu nước
Là “thiếu não” à? Tội nghiệp bạn quá đi thôi!

Bạn “có não” nhưng tim thì quá bé
Gan thì teo chỉ có miệng là to
Nếu chẳng dám xuống đường vì tổ quốc
Đừng mở miệng chửi người cho dân chúng miệt khinh!

Bài thơ này của một người “không não” tên Trần Hoàng Trúc (tôi tự nhận luôn cho rồi để bạn khỏi mất công chửi ha  )

Nhờ các bạn FB chia sẻ giúp mình để những người ” có não” đọc được. Cảm ơn các bạn 

P/s: Bài thơ này chỉ để thay mặt những người đã tham gia biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn trả lời cho những bạn “có não” chửi chúng tôi “không não”.. Bài thơ không đại diện hoặc bênh vực cho những cuộc bạo loạn/ nổi loạn tại các khu CN và các tỉnh thành khác. Xin vui lòng không “gộp” chung.

(Trong bài có mượn câu thơ “trước bất công không dám kêu đòi” của cô giáo Trần Thị Lam).

Image may contain: crowd and outdoor

TÔI KHÔNG BÁN GÌ CỦA TỔ QUỐC

Trần Hoàng Trúc

Cứ mỗi khi lên tiếng về những bất công
Bạn sẽ nghe câu “Các người đã làm gì cho tổ quốc?”
Bạn sẽ lúng túng như gà mắc tóc
Vì đối với ai kia, “đóng thuế” vẫn chưa phải “làm gì”.

Hãy trả lời, thôi được cứ coi như,
Với bạn, tôi chưa làm gì cho tổ quốc
Nhưng chắc chắn một điều chân thực
Là tôi chưa bán gì của tổ quốc bao giờ

Tôi không bán các hải đảo ngoài kia
Không bán luôn rừng vàng biển bạc
Không bán cả tài nguyên Bauxite
Và bây giờ bán tiếp các đặc khu

Tôi không bán mạng sống của ngư dân
Khi cứ luôn mồm khuyên “ngư dân bám biển”
Mà không có lấy một đội quân bảo vệ
Mặc ngư dân bị “tàu lạ” đâm chìm

Tôi không bán sức khỏe của người dân
Bằng các nhà máy không ngừng thải độc
Tôi không bán môi trường, không bán đất
Đà Nẵng, Nha Trang dân Chệt ở hết rồi

Tôi không bán đạo đức lương tâm
Bằng hàng loạt công trình “móc ruột”
Xây hôm nay, ngày mai đã sụt
Để ngày ngày các Biệt phủ mọc lên

Tôi không bán ngôn ngữ của tổ tiên
Với hàng loạt ngôn từ quái dị
Nào “tụ nước”, “mưa cực đoan” “thu giá”…
Lừa dối, quanh co, né tránh, lập lờ

Tôi không bán thuốc giả bạn ơi
Cũng không bán luôn bao nhiêu là chất cấm
Tôi không bán tương lai con cháu
Vào trong tay Tàu khựa bao giờ

Tôi không bán cả Sự Thật hiển nhiên
Bằng cách bịt miệng người ta bạn ạ
Tôi không bán lương tâm, công đạo
Với giá ba xu rẻ mạt bạn thu về

Tôi trả lời như vậy được chưa
Mà bạn nghĩ coi, tôi có cửa “làm gì” được?
Khi người ta bảo “Con lãnh đạo làm lãnh đạo
Mới hạnh phúc cho dân” thì tôi biết làm gì?

THT

No automatic alt text available.

CHỊ DẬU “TUỔI GÌ”

Trần Hoàng Trúc

Chị Dậu à, chị chẳng khổ lắm đâu!
So với các chị thời nay, em nói thật!
Chị chẳng qua không đủ tiền nộp thuế
Đành gửi con “đi ở” rồi bán ổ chó non

Nếu sống thời này chị sẽ đóng thuế nhiều hơn
Vì ngày xưa chưa có “phí môi trường”, “BOT thu giá”
Chưa có luôn thuế VAT, thuế thu nhập
(Nên bán chó đi chị đỡ phải “hao” nhiều)

Nếu ngày đó lỡ đói mà ăn cắp ổ bánh mì
Chắc cũng không đến nỗi vào tù chị ạ
Chị thấy không dưới thời “thực dân Pháp”
Chị “tuổi gì” so với thời “độc lập – tự do”?

Chị “tuổi gì” so với chị ở Sơn La
Chết không có xe đưa chỉ quấn ngang tấm chiếu
Chạy rong khắp phố phường ban ngày ban mặt
Ngang qua khu tượng đài nghìn tỷ khổng lồ!

Chị “tuổi gì” so với chị ở Cà Mau
Treo cổ chết để lấy tiền phúng điếu
May ra đủ cho con đóng tiền học phí 
Phải dặn chồng “xin hòm, chớ mua, hao!”

Chị “tuổi gì” so với chị ở Tuyên Quang
Phải thuê người chặt cả tay, chân, đau đớn
Những mong lấy được tiền bảo hiểm
Trang trải nợ nần, túng quẫn bao năm!

Chị “tuổi gì” so với các chị ở Thủ Thiêm
Nhà đang có, một sớm mai mất tất
Hơn chục năm màn trời chiếu đất
Vác đơn đi, “thưa” lắm, cũng “chìm xuồng”!

Chị “tuổi gì” so với các chị ở Hà Giang
Năm nào cũng lũ vì rừng “ai” đốn nát
Một sớm kia, bên đường, nằm phơi xác
Chị “tuổi gì” mà kể khổ với thời nay?

Nghĩ cho cùng, chị cũng chỉ là nhân vật văn chương
Được nhào nặn, vẽ tô và hư cấu
Sao cho nghe “tận cùng đau đớn”
Nhưng thấm tháp gì so với các chị thời nay?

Tưởng tượng rằng, “cha đẻ” chị, ông Ngô
Sống thời nay và viết về bao “chị khác”
Bản thảo chưa qua được các nhà xuất bản
Đã bị xé tan, “phản động hả mày?”

Thôi thì chị cứ “tắt đèn” đi
Cứ chạy ra đường trong đêm tăm tối
Nhưng đừng chạy ra trung tâm chị nhé
Rủi bị oan, bị đánh vì tưởng chị “biểu tình”…

THT

Image may contain: one or more people and text

ĐÊM MƠ THẤY TRẦN QUỐC TOẢN

Trần Hoàng Trúc is with Lê Hoài Anh.

Giấc ngủ muộn chập chờn đêm phố thị
Trong chiêm bao một tráng sĩ hiện về
Vầng trán rộng, mày ngài, đôi mắt sáng,
“Ta, Quốc Toản đây, tổ tiên ngươi đó, họ Trần!

– Ta nghe khắp sơn hà nguy biến
Nước nhà đang rao bán những đặc khu
Lại nghe nói sẽ rơi vào tay giặc
Bởi chẳng ai thề “Không bán cho Tàu!”

Ta rất ngạc nhiên, sao không trưng cầu dân ý?
Như ngày xưa, có hội nghị Diên Hồng
Để người trẻ như ta, bày chí khí
Giới trẻ các ngươi đâu, sao chẳng nói năng gì?

– Xin tiên tổ cảm thông cho con cháu
Sống thời này, Ngài cũng thế mà thôi!
Vừa “ý kiến”, đã bị cho nghỉ học
Mới xông ra, đã bị “hốt lên phường”

Nên phần lớn sẽ “giữ mồm giữ miệng”
Học cho xong, tìm hướng mà “dông”
Còn số khác chỉ quan tâm những chuyện
Ở đâu xa xa, chẳng dính dáng tới mình!”

– Nghe ngươi nói, lòng ta đau như cắt!
Ước chi ta vẫn sinh ở thời này
Ta vẫn thế, sẽ xông ra vì Tổ quốc
Phất ngọn cờ trung nghĩa với non sông!”

– Ngài làm thế, sẽ bị gọi là “phản động”!
Nếu bị đòn cũng sẽ chẳng ai “like”
Thời nay lạ lắm, Ngài không thể hiểu
“Cái tốt, cái ngay” sợ “cái ác, cái hèn”!

– Sao lạ vậy, ta nghe có người ngày trước
Ném lựu đạn vào dân, được gọi nữ anh hùng
Cớ sao ta xông ra giết giặc
Lại bị gọi “phản động” là sao? Ngươi nói cứ lùng bùng!

– Trời! Ngài hỡi đừng bao giờ nói thế
Coi như con chưa nghe thấy lời nào!
Ngài đi đi, con không quen Ngài nhé!
Con nhát hèn, chẳng dám lắng nghe đâu

– Thật hổ thẹn có ngươi là con cháu
Nói vài câu đã đuổi ta đi
Ta không tin, thời nay không còn Quốc Toản
Ngươi hãy chờ xem, đứa con gái nhát hèn!

Ta sẽ hiển hiện trong chiêm bao giới trẻ
Cất lời non sông, yêu nước, thương nòi
Và ngươi sẽ thấy ngươi lầm to đấy
Đất nước còn hàng triệu Quốc Toản, giống như ta

Mà trước khi đi ta có câu này muốn hỏi 
Thời bây giờ nói gì để được “like”?
Ngài phải hỏi “Nói gì cho ngầu nhỉ?”
Giới trẻ mới nghe, con chúc Ngài thiệt “ngầu”!

Rồi, ta biết, ta sẽ tìm cách nghĩ
Nói câu chi nghe cho nó thiệt ngầu!
Mà quan trọng, phải làm gì cho “ngầu” nữa,
Chỉ nói suông, thì mất nước với giặc Tàu…

THT

Image may contain: 1 person

THÔNG BÁO VỀ VIỆC KHÓA CÁC BÀI THƠ

Image may contain: one or more people and text
No automatic alt text available.
Image may contain: text
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person
+3

Trần Hoàng Trúc

THÔNG BÁO VỀ VIỆC KHÓA CÁC BÀI THƠ

Tôi đã được một số người có thẩm quyền “nhắc nhở”, yêu cầu gỡ xuống các bài thơ và một số truyện linh tinh tôi viết trong thời gian gần đây. Do vậy, trong hôm nay tôi sẽ khóa các bài thơ sau đây về chế độ “only me”:

1/ Đêm mơ thấy Trần Quốc Toản
2/ Mai con lớn
3/ Những con cá trong chảo dầu
4/ Chị Dậu “tuổi gì”
5/ Đêm không ngủ
6/ Tôi không bán gì của Tổ quốc
7/ Thơ gửi những người “có não”

… và những bài thơ nho nhỏ khác cùng các tập của series truyện “Nhật ký đàn cừu”.

Điều đó cũng có nghĩa là bài “share” của các bạn về các bài thơ này cũng sẽ tự động biến mất, ngoại trừ các bài “copy – paste”, chắc các bạn đều hiểu rõ.

Là một người mẹ có 4 con và hiện sống-ngay- trên- đất- nước – VN, không phải sống-ở-hải- ngoại, tôi buộc phải tuân thủ yêu cầu trên, chắc các bạn cũng hiểu. Xin vui lòng không comment những điều quá “nhạy cảm” (chẳng hạn như chửi bới ai kia) vì tôi buộc phải xóa luôn nếu có  chắc các bạn cũng hiểu luôn.

Tôi hoàn toàn không bất ngờ vì đã biết trước sẽ đến lúc này, do vậy tôi cũng đã tranh thủ viết được bao nhiêu thì cứ viết, trước khi bị “nhắc nhở” 

Tôi sẽ không trả lời các tin nhắn liên quan việc này, mong các bạn vui lòng không inbox. Lý do không tiện nói ở đây.

Tôi khỏe, ổn, cả nhà đừng lo. (Không lẽ lại post ảnh selfie để mọi người yên tâm ta, có bị mang tiếng “câu like” không ta, ahihi).

Thông báo này sẽ treo đến chiều trước khi bị xóa.

Trân trọng

Tâm thư của một cô bé chịu hết nổi với câu hỏi của bà chủ tịch quốc hội Kim Ngân.

Tai Nguyen shared a post
Image may contain: 1 person, text

Nhà Báo Lại Văn Sâm

7 hrs

Tâm thư của một cô bé chịu hết nổi với câu hỏi của bà chủ tịch quốc hội Kim Ngân.

“MỌI NGƯỜI ĐÃ LÀM GÌ CHO ĐẤT NƯỚC CHƯA?”

Cháu đành phải lên tiếng vì sự chịu đựng của con người chỉ có giới hạn của nó, và sự tha thứ cũng nằm trong giới hạn. Từ ngày thống nhất đất nước, cô là nữ duy nhất lên được chức CTQH (tứ trụ), đây là phúc lớn cho dân tộc VN, một dân tộc có vẻ như trọng nam khinh nữ vẫn còn ẩn hiện trong thế kỷ 21 này!

Xưa kia Trưng Trắc, Trưng Nhị nổi lên cầm quân chống lại giặc Đông Hán, đánh cho Đông Hán thua chạy tan xác, rồi tự xưng Nữ Vương, đóng tại Mê Linh ngày nay. Tuy nhiên Đông Hán phục thù, do nước nhỏ, quân chưa mạnh nhưng khi thua trận Hai Bà Trưng đã gieo mình tuẫn tiết ở sông Hát Giang – Hát Môn. Nay địa danh này đã được nhà nước công nhận là di tích lịch sử quốc gia. Nữ Vương ấy giờ nhân dân Việt vẫn còn ghi nhớ, thậm chí còn xây đền thờ, tạc tượng, đặt tên đường in dấu không phai.

Cách đây mấy tháng, khi cô Kim Ngân được bầu chức CTQH, một loạt báo chí lề phải (xu nịnh) còn ví cô như: “Bà Đầm Thép –Margaret Thatcher” của Anh Quốc!?

Lúc đó cháu còn viết stt thế này: “Về độ thép còn thua Nguyễn thị Định, về ngoại giao còn thua Tôn Nữ Thị Ninh, về khôn khéo kém xa Nguyễn Thị Doan” lên trang cá nhân. Ấy thế mà báo chí lại viết stt a dua nào ai thiết kế áo cho tân chủ tịch, áo tân chủ tịch có gì khác?

Mới đây trên mạng lại ồn ào ngày thương binh liệt sĩ 27/7 cô chủ tịch mặc áo rực rỡ viếng các anh hùng liệt sỹ? Chuyện áo cô mặc là do cô chọn chẳng ai có quyền ép cô mặc cho vừa lòng họ được, kể cả cô mặc sexy cũng thế bởi tự do cá nhân là bất khả xâm phạm. Nhưng trên cương vị CTQH đại diện cho hơn 90 triệu đồng bào thì khó có thể biện minh được vì có biết bao đau thương còn in dấu cái ngày có thể gọi là “quốc tang” không thưa cô CT!? Nếu như chuyện này nhỏ mọi người có thể bỏ qua cho thiếu sót cá nhân của cô được, cũng giống như sự tha thứ có giới hạn của nó.

Nhưng mới đây khi phát biểu trong cuộc họp báo chí sau khi QH chính thức phê chuẩn chức danh CTQH của cô Kim Ngân thì đã chạm vào biết bao trái tim Việt! Giờ đây phải dùng những từ ngữ mạnh mẽ với cô Kim Ngân là cô đã làm thất vọng và tổn thương có kèm tức giận khi cô nói “Mọi người đã làm gì cho đất nước chưa?”

Vậy xin hỏi cô Kim Ngân là ai mới là người đã làm gì cho đất nước chưa? Có lẽ cô đã làm rất nhiều điều tốt đẹp cho đất nước?

NAY CHÁU MẠN PHÉP THAY MẶT MỘT SỐ NGƯỜI NẾU CÓ CÙNG CHÍNH KIẾN XIN TRẢ LỜI CÔ CHỦ TỊCH QH VIỆT NAM NHỮNG CÂU NÓI CỦA CÔ NHƯ SAU:

1. Mọi người đã làm gì cho đất nước chưa?

Dạ thưa cô:

– Người dân Việt Nam hiện đang gánh nợ công 30 triệu/1 người. Kể cả ăn xin, bán vé số, tàn tật, bệnh tật, trẻ em mới sinh ra. Các loại nợ này nhà nước sẽ tăng tất cả các loại dịch vụ lên để có tiền trả nợ.

– Bất cứ ai mua 1 lít xăng cũng đóng 8.300 đồng tiền thuế. Thuế này đi về đâu thưa cô?

– Mua ô 7 tỷ, đóng thuế tiêu thụ đặc biệt 5 tỷ, xin hỏi 5 tỷ đóng cho ma cô hả cô?

– Với 432 các loại thuế, phí đè cổ người dân xin hỏi ai là người phải đóng thuế? Sáng ra ăn tô phở đáng lẽ trả 10 ngàn nay trả thêm 10 ngàn do thuế phí tăng?

– Trong giấc ngủ dân cũng phải trả thuế, phí ,điện, và cõng thêm cả chơi goif biệt thự cho ngành điện!?

Đây chỉ liệt kê sơ và sài thôi!

2. Nhà nước đã làm gì cho Tổ Quốc

– Rừng thì đã bán gần như hết hoặc chặt cũng gần hết.

– Đất cũng bán, dự án thì tran lan nhưng ô nhiễm tung hoành.

– Biển thì chết hoặc đã bị chiếm gần hết.

– Tham nhũng tràn lan như ung thư quái ác.

– Xã hội bất công do chênh lệch giàu nghèo cũng vì tham nhũng mà ra.

– Giáo dục, y tế thì như ong vỡ tổ.

– Nợ công thì như chúa chổm.

– Sinh viên chưa ra trường đã dính vào đa cấp hoặc ra trường thì cũng phải làm nghề trái tay.

– Thực phẩm bẩn đang tàn phá nhân dân từng ngày.

Vậy xin hỏi ai đã làm gì cho tổ quốc thưa cô Kim Ngân?

Vậy ai đã rước Fofmosa vào đầu độc biển Miền trung? Làm cho dân không còn đường ra biển kiếm sống?

Nói đến đây cháu không muốn nói đến hai từ “lãnh đạo” nữa. Bởi lãnh đạo liên quan đến trí tuệ và trách nhiệm. Trí tuệ tồi phát ngôn dở cũng giống như cuội ngồi gốc cây đa, đi la cà vũ trụ vậy!

Nguyễn Hằng