Sau nhà hát giao hưởng $64 triệu, Sài Gòn đòi làm bảo tàng $61.5 triệu

Chúng cố tình lập ra thật nhiều dự án để xà xèo, chung chi cho nhau kiếm ăn trên thân xác gầy còm của dân nghèo!!!

**********

Sau nhà hát giao hưởng $64 triệu, Sài Gòn đòi làm bảo tàng $61.5 triệu

Continue Reading

Biểu hiện một quốc gia thất bại

BIỂU HIỆN MỘT QUỐC GIA THẤT BẠI 
(15/12/2018)
Nhân Trần
_________

Trong những ngày tháng cả đất nước đang sục sôi về giải bóng đá AFF Cup này, tôi mới chợt ngộ ra một quốc gia thất bại có biểu hiện ra làm sao. Đó là điều mà bao lâu nay tôi vẫn mơ hồ, cứ canh cánh trong lòng, tôi hoài nghi và cố đi tìm một lý thuyết vững chắc để giải thích cho việc này.

Thất bại là khi ta không làm được việc gì đó, ta bỏ cuộc, phó mặc số phận. Ta dựa vào chiến thắng bên ngoài để tự an ủi mình và huyễn hoặc mình cũng có cảm giác của người chiến thắng.

Với cách hiểu này, tôi có thể nói lên một niềm tin vững chắc rằng khi con người ta thiếu thốn thứ gì đó người ta thèm khát có được nó bất chấp mọi quy phạm đạo đức và luật pháp. Nhất là khi điều đó được coi là hợp pháp thì sự cuồng nộ lại càng sôi sục.

Người Việt Nam thèm khát một chiến thắng

Ngoài đường, những dòng người nối đuôi nhau, trên những chiếc xe có gắn cờ đỏ sao vàng. Những con người mặc áo đỏ đầu đeo băng rôn đỏ, trên má dán cờ đỏ phóng nhanh vượt ẩu bấm còi xe ầm ĩ. Họ một lòng một dạ hướng về phía sân vận động Mỹ Đình, nơi có 11 cầu thủ sắp ra sân. Họ tưng bừng như ngày hội, họ hô hào, hò hét làm náo loạn đường phố. Trong tiếng kèn, tiếng nhạc, tiếng còi xe inh ỏi, cả thành phố như một cuộc lên đồng tập thể. Và trên hết, họ coi những hành động đó là “yêu nước”.

Đằng sau những gương mặt in hình cờ đỏ sao vàng kia là gì? Tôi cho rằng đó là một sự thiếu thốn về tinh thần, một sự thèm khát chiến thắng mà không ai có thể tự giải thích được.

Tâm lý học đám đông đã cho biết rằng những con người yếu đuối, mờ nhạt họ chỉ mong muốn tụ hợp nhau lại để làm cho họ mạnh mẽ hơn. Họ muốn hòa vào đám đông có cùng cảnh ngộ để tạo nên một sức mạnh khủng khiếp. Tâm lý đám đông sẽ làm nhòa đi ranh giới giữa lý trí và cảm tính do ý thức cá nhân đã bị nhạt nhòa trước trùng trùng điệp điệp màu sắc tương đồng. Người ta muốn ăn mặc giống nhau, trang điểm giống nhau để có được sức mạnh cá nhân trên nền của sức mạnh đám đông mà bấy lâu nay mình đã mất.

Sự vô thức về cái đã mất được khơi lại trong một sự kiện không lấy gì làm to tát, một sự kiện quá đỗi bình thường cứ lặp đi lặp lại từ năm này qua năm khác. Năm nào chả có bóng đá, năm nào Việt Nam chả chơi ở tứ kết đến chung kết, hết giải này đến giải kia. Vậy tại sao lần nào bóng đá cũng tạo nên một sự kiện cuồng nhiệt như vậy? Sự thật là đã quá lâu rồi Việt Nam không có chiến thắng.

Chiến thắng là một cảm giác được thỏa mãn, một tinh thần sảng khoái, tự hào và kiêu ngạo. Chỉ có chiến thắng mới khiến người ta có cảm giác được đứng trên đỉnh của vinh quang để nhìn thế giới với con mắt đầy kiêu hãnh. Chiến thắng của đội tuyển Việt Nam khi ấy được đánh đồng với chiến thắng của dân tộc, của đất nước.

Bỏ qua mọi khía cạnh thế nào là yêu nước. Tôi chắc chắn rằng yêu bóng đá không phải là yêu nước. Sự cổ vũ cuồng nộ đội tuyển bóng đá Việt Nam không phải là yêu nước. Mà bởi vì họ yêu chiếc cup vàng, yêu sự vô địch, yêu một chiến thắng từ trong sâu thẳm tâm hồn họ luôn bị thất bại. Điều đó cứ lặp đi lặp lại hằng ngày, từ năm này qua năm khác. Giới nhà báo cộng sản dựa vào đó để gắn mác lòng yêu nước và gọi tên nó là tinh thần dân tộc.

Nếu đội tuyển Việt Nam thua thì sao, họ vẫn yêu chứ? Tôi không dám chắc. Nhưng tôi dám chắc rằng sau những trận chung kết thất bại sẽ chẳng còn ai bàn tán về nó nữa. Mỗi người thấy tự vấn lương tâm về việc làm của mình ngày hôm qua vì niềm tin đã bị phản bội. Những lá cờ đỏ sao vàng cùng băng rôn khẩu hiệu đêm qua mua với giá vài trăm nghìn thì sáng sớm nay đã nằm gọn trong xe rác.

Trong lúc này đây, tiếng nói của mỗi cầu thủ trên sân có sức nặng hơn hàng trăm bài phát biểu của ngài Chủ tịch nước. Người ta lo lắng cho tinh thần và thể lực của từng cầu thủ. Người ta bàn tán về gia đình, tình yêu, đời sống cá nhân, những pha kiến tạo, những bàn thắng của từng cầu thủ. Những kẻ đam mê chiếc cup vàng kia đang phô bày kiến thức về bóng đá, đang bình luận rôm rả về chiến thuật, chiến lược, huấn luyện viên người Hàn, về các ông bầu. Những phân tích sắc sảo đột biến đó không có chỗ cho chính trị, cho đặc khu, cho luật an ninh mạng, cho dân oan, cho những người hoạt động dân chủ, cho những chính sách kinh tế đang tước đi miếng ăn của họ hàng ngày. Họ biết điều ấy chứ, nhưng họ làm gì được, họ bảo nhau hãy cẩn thận khi đụng tới nó. Họ dùng trí thông minh và tài năng phân tích, tổng hợp của mình để thể hiện với nhau về bóng đá. Lấy bóng đá làm điểm tựa còn sót lại cuối cùng của niềm vui cuộc sống.

Vậy họ đã mất đi cái gì?

Họ mất đi quyền tự do được biểu tình nên họ tràn ra đường bất chấp luật pháp ngăn cấm tụ tập. Sau mỗi trận bóng đá thực chất là một cuộc biểu tình được hợp pháp hóa.

Họ mất đi “niềm tin lớn” nên họ trông cậy 11 cầu thủ để mong muốn có một niềm tin lớn để thỏa mãn. Bản chất là họ mất đi một sự gắn kết về tinh thần chung.

Họ mất đi sức mạnh bởi suốt ngày họ bị một sức mạnh vô hình lớn hơn đè nén họ không thể gọi tên nó ra vì họ sợ khi nói tên nó ra họ có thể vào trong trại giam an dưỡng dài dài.

Hơn hết, họ cần mất đi sự tỉnh táo bởi suốt ngày họ phải vật lộn với lý trí để kiếm sống, mưu sinh, tranh đấu. Khi áp lực cuộc sống đè nặng lên vai họ là họ cần phải quên đi lý trí để xả stress (đặc điểm này tồn tại trong các quán Bar, vũ trường, hầu đồng).

Sự thất bại của từng cá nhân được biểu hiện như trên là gì khác ngoài sự thất bại của một dân tộc. Một dân tộc chỉ khao khát chiến thắng, chỉ khao khát vô địch bởi họ đã chìm đắm trong thất bại từ rất lâu rồi.

Dù sao tôi vẫn mong các cầu thủ của đội tuyển Việt Nam chiến thắng để thỏa mãn cơn thèm khát vô địch bấy lâu nay.

BAOTIENGDAN.COM
Biểu hiện một quốc gia thất bại Bởi AdminTD – 15/12/2018 Tweet Share 0 +1 Pinterest 0 Email Nhân Trần 15-12-1018 Trong những ngày tháng cả đất nước đang sục sôi về giải bóng đá AFF Cup này, tôi mới chợt ngộ ra một quốc gia thất bại có biểu h…

Ai chịu trách nhiệm hơn 5.200 ổ gà gây chết người trên Quốc lộ 1?

Con đường quốc lộ quan trọng nhất VN, mới làm mà nát như tương thì sửa làm gì cho tốn kém… cày tung lên và làm lại đỡ tốn kém, lâu bền và hoàn chỉnh hơn.

Yêu cầu truy tố hình sự chủ đầu tư và cả những quan chức thông đồng, bảo kê cho dự án này ra tòa án!!!

*********

Continue Reading

Ngọc Huyền về Sài Gòn diễn, bị hủy live show vì diễn trên đất quân đội

Không Đỏ, không thân thế, không chung chi đút lót thì vỡ mặt thôi… Kinh nghiệm hợp tác làm ăn với lũ cướp Ba Đình chưa làm cho nhiểu người Việt hải ngoại sáng mắt…?!!!

Bỏ 130 ngàn USD đầu tư nay thì tan tành mộng ước!!!

*********

Ngọc Huyền về Sài Gòn diễn, bị hủy live show vì diễn trên đất quân đội

Từ Mỹ trở về Việt Nam tổ chức live show, nghệ sĩ Ngọc Huyền đã chuẩn bị xong 80% thì phải dừng do sân khấu Lan Anh lấy lại địa điểm, vốn dĩ sân khấu này thuê trên đất quân đội.

Dự trù live show cá nhân “Yêu Đời, Yêu Người” vào ngày 23 Tháng Mười Hai, 2018 tới đây, của nghệ sĩ cải lương Ngọc Huyền tại sân khấu Lan Anh, quận 10, Sài Gòn, sẽ đánh dấu sự trở lại hoạt động nghệ thuật của cô sau hơn 15 năm định cư tại Mỹ.

Tuy nhiên, chương trình do Ngọc Huyền phối hợp với trung tâm băng nhạc Rạng Đông tổ chức đã bị hủy trước giờ mở màn chỉ một tuần.

Hôm 15 Tháng Mười Hai, báo Tuổi Trẻ dẫn lời bà Trương Thị Thu Dung, giám đốc Trung Tâm Băng Nhạc Rạng Đông, nói: “Lần đầu tiên sau mấy chục năm tổ chức chương trình, tôi phải thông báo hủy live show. Chúng tôi đã có đầy đủ tất cả giấy phép theo đúng pháp luật để tổ chức show diễn từ giấy phép họp báo, đến giấy phép đồng ý cho biểu diễn của Sở Văn Hóa-Thể Thao. Chúng tôi cũng đã ký hợp đồng thuê rạp với Lan Anh đàng hoàng, thậm chí Lan Anh còn cấp tem để chúng tôi dán lên vé phát hành đến tay khán giả. Chúng tôi cũng đã thực hiện hết việc đóng tác quyền cho các tác phẩm sử dụng trong đêm diễn.”

Nguyên do khiến show diễn này bị hủy được thông báo chung chung là do “ngày diễn live show rơi vào chuỗi hoạt động mừng ngày lễ.”

Báo Thanh Niên dẫn lời nghệ sĩ Ngọc Huyền nói: “Tôi rất đau buồn, nhưng đau nhất là sợ khán giả không còn niềm tin vào sân khấu cải lương. Phía sân khấu Lan Anh muốn bồi thường thiệt hại theo hợp đồng nhưng điều đó không quan trọng bằng công sức mà mọi người đã dành cho show diễn.”

Báo này cũng dẫn lời nghệ sĩ Kim Tử Long, tổng đạo diễn chương trình, cho biết thêm: “Tôi và Ngọc Huyền đã tìm nhiều điểm diễn khác nhưng các nơi này đều đã có kế hoạch biểu diễn trước đó. Chúng tôi cũng đã tìm đến rạp Thủ Đô, nhưng vì nơi này sàn sân khấu đã xuống cấp, không thể đủ sức chứa cảnh trí như đã thiết kế. Vì thế chúng tôi đành lực bất tòng tâm.”

Theo báo Một Thế Giới, chương trình này được đầu tư rất lớn, khoảng 3 tỷ đồng (khoảng $128,855).

Theo nguồn tin riêng của nhật báo Người Việt, sân khấu Lan Anh đang thuê đất của quân đội, nên mặc dù là sân khấu tư nhân, nhưng Lan Anh vẫn bị chi phối.

Thêm vào đó, đêm diễn của Ngọc Huyền diễn ra trong thời điểm quân đội CSVN kỷ niệm ngày thành lập 22 Tháng Mười Hai, truyền thông Việt Nam tuyên truyền là “ngày hội quốc phòng toàn dân.” Thời điểm này, các nhà hát, sân khấu trên khắp Việt Nam theo thông lệ chỉ được hát “nhạc đỏ” ca ngợi chế độ.

Trước đó, cũng theo báo Tuổi Trẻ, trong buổi họp báo giới thiệu show diễn hôm 6 Tháng Mười Hai, nghệ sĩ Ngọc Huyền nói liveshow “Yêu Đời, Yêu Người” nhằm kỷ niệm 30 năm theo nghiệp hát của cô và là một góp một phần nhỏ vào những hoạt động kỷ niệm 100 năm sân khấu cải lương. Ngoài chủ nhân, live show này dự trù có sự góp mặt của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác như Lệ Thủy, Kim Tử Long, Phương Hồng Thủy, Minh Nhí, Linh Tâm, Thanh Hằng, Trọng Nghĩa…

Còn theo báo Thanh Niên, Trung Tâm Băng Nhạc Rạng Đông, đơn vị đồng tổ chức live show Ngọc Huyền, cho biết sẽ dời show lại vào Tháng Ba, 2019, do không tìm được điểm diễn.

Tin cho hay, trước thời điểm qua Mỹ định cư, nghệ sĩ Ngọc Huyền từng đoạt nhiều giải thưởng tại Việt Nam và được chính quyền trao danh hiệu “Nghệ sĩ ưu tú” do có thành tích biểu diễn tuyên truyền cho chế độ.

Tuy nhiên, sau khi cô kết hôn tại Mỹ và xuất hiện trong các chương trình của trung tâm Asia, báo chí Việt Nam đã có nhiều loạt bài công kích cô “có tư tưởng phản động.”

Đỉnh điểm là năm 2008, trong chương trình Asia 58 “Lá Thư Từ Chiến Trường,” nghệ sĩ Ngọc Huyền xuất hiện trên chiếc xe jeep trình diễn ca khúc “Thương Về Vùng Hỏa Tuyến.” Báo Công An TP.HCM thời điểm đó đăng bài công kích cô “rên rỉ nức nở các bài hát xuyên tạc đất nước,” “không đúng sự thực về quê nhà.”

Sau 14 năm xa quê hương, cuối năm 2016, nghệ sĩ Ngọc Huyền được Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn thuộc Bộ Văn Hóa-Thể Thao & Du Lịch CSVN cấp giấy phép làm giám khảo game show truyền hình “Đường Đến Danh Ca Vọng Cổ.” Chương trình này được quảng cáo rầm rộ sẽ chiếu trên đài truyền hình thành phố HTV, nhưng cuối cùng chỉ được phát trên một đài truyền hình cáp Thuần Việt vì phản ứng của dư luận về “tư cách” của nghệ sĩ Ngọc Huyền với chế độ.

NGUOI-VIET.COM
Từ Mỹ trở về làm live show, Ngọc Huyền chuẩn bị xong 80% thì phải dừng do sân khấu Lan Anh lấy lại, vốn dĩ nơi này thuê trên đất quân đội.

NHỮNG NƯỚC NGHÈO RẤT CUỒNG BÓNG ĐÁ !!!

Hoa Kim Ngo shared a post.
Image may contain: 3 people, people smiling

Hội Anh Em Dân Chủ

LTS: Đặc điểm chung của những nước nghèo là họ rất cuồng bóng đá. Ngoài vấn đề là nghèo nàn về kinh tế thì người dân VN còn nghèo về văn hóa, đặc biệt là bộ phận nông thôn và tầng lớp lao động nên họ luôn chọn việc xem bóng đá là niềm vui, sự an ủi (tự yếm thế, tự huyễn hoặc bản thân). Nó cũng giống như việc thích xem tấu hài, cười cho sảng khoái để quên đi sự mệt mỏi sau những giờ lao động nhọc nhằn…

NHỮNG NƯỚC NGHÈO RẤT CUỒNG BÓNG ĐÁ !!!

Năm 1994, hậu vệ Andres Escobar của đội tuyển Columbia đã vô tình đá phản vào lưới nhà khiến cho Columbia phải thua đội tuyển Mỹ và bị loại khỏi World Cup. Khi trở về, anh bị người dân cả nước căm thù – nguyền rủa và sau đó không bao lâu anh đã bị ÁM SÁT!

Năm 2014, khi đội tuyển Brazil đá thua Đức đến 7-1, cả đội banh lẫn huấn luyện viên và luôn ông bầu của đội liên tục bị đe dọa ám sát, đến nỗi nhiều người phải đi trốn, không dám về nhà của mình cũng như không dám xuất hiện trước công chúng.

Tại các quốc gia bị coi là nghèo và chậm tiến, thì sự cuồng nhiệt của người hâm mộ thể thao, đặc biệt là bóng đá thường rất là cao, đạt đến mức độ quá khích rất đáng sợ. Nếu đá thắng thì được tung hô lên mây xanh, tôn vinh như thần thánh nhưng nếu xui đá thua thì sẽ bị chửi bới, hăm dọa, thậm chí bị đánh bị giết như các trường hợp nêu trên.

Tại sao vậy ?

Chính là vì người dân các quốc gia nghèo và chậm tiến này KHÔNG CÓ CÁI GÌ KHÁC ĐỂ TỰ HÀO và cuộc sống hàng ngày của họ quá khổ, có quá ít niềm vui và niềm tin, nên họ bám víu vào 1 sự kiện có tính cách quốc tế như bóng đá để có cái mà tự hào .

Trong khi đó, các quốc gia giàu có tiến bộ, họ có thể có những đội bóng xuất sắc vô địch nhiều lần, nhiều năm như Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha…v..v… nhưng người dân của họ không cuồng nhiệt quá mức như thế. Đội nhà thắng, đương nhiên là họ vui, họ ăn mừng, nhưng không nhố nhăng như điên loạn. Và nếu đội nhà thua, họ cũng không trút hết sự căm hận và thất vọng lên đầu các cầu thủ.

Sau khi đội tuyển U23 Việt Nam mới thắng 2 trận để vào được chung kết ở các “giải ao làng” mà người thì cởi áo – kẻ thì tụt quần, chạy ra đường hò hét như 1 lũ điên, rồi tung hô toàn những ngôn từ dao to búa lớn 1 cách quá lố, mà thấy thêm xấu hổ.

Mình chỉ mong rằng: Hãy làm người trưởng thành, vui thì cứ vui nhưng đừng có điên. Và nếu muốn đất nước này, dân tộc này thật sự trưởng thành, thì càng cần phải biết đánh giá và phản ứng đúng theo tính chất của sự việc:

Chỉ là bộ môn thể thao, cho dù thắng hay thua, quan trọng nhất vẫn là tinh thần thi đấu và cung cách thi đấu, hành xử của cầu thủ trên sân cỏ, cùng với phản ứng của cổ động viên ngoài khán đài.

Xin đừng để nước khác họ nhìn và cười mỉa mai vào người Việt Nam mình !

Tóm lại: Sự cuồng nhiệt về bóng đá của các quốc gia nghèo rất dễ sợ 😭 Việt Nam cần phải có nhiều thứ khác giá trị hơn để mà tự hào!!

(FB Ngoc Nhi Nguyen)

Người Trung Quốc xả rác bừa bãi ở Đà Nẵng

Người Trung Quốc xả rác bừa bãi ở Đà Nẵng

Vỏ chai lọ thực phẩm mang chữ Trung Quốc bị nước mưa cuốn ra bãi biển Đà Nẵng. (Hình: Thanh Niên)

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Trong hàng chục tấn rác chai, lọ…dạt vào bãi biển Đà Nẵng sau trận mưa lịch sử vừa qua, có nhiều rác do người  Trung Quốc đang sinh sống hay du lịch ở Đà Nẵng thải ra môi trường.

Báo Thanh Niên ngày 14 Tháng Mười Hai, 2018, dẫn tin từ ông Nguyễn Đức Vũ, trưởng ban Ban Quản Lý Bán Đảo Sơn Trà Và Các Bãi Biển Du Lịch Đà Nẵng, cho biết sau khi nhận thông tin phần lớn lượng rác tấp vào hơn 10 cây số ở bãi biển Đà Nẵng  vào sáng 11 Tháng Mười Hai vừa qua là các bao bì chai, lọ mang đầy chữ Trung Quốc, ông đã cho kiểm tra và nhận thấy, những ngày sau đó không còn xuất hiện thêm các loại rác như đã nêu tại các bãi biển Đà Nẵng.

Liên quan vụ Vũ ‘nhôm,’ 2 cựu thứ trưởng công an bị khởi tố

Liên quan vụ Vũ ‘nhôm,’ 2 cựu thứ trưởng công an bị khởi tố

Ông Bùi Văn Thành (trái) và ông Trần Việt Tân. (Hình1: VOV; Hình 2: Zing)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hai cựu thứ trưởng Bộ Công An là Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân đã bị khởi tố, cấm đi khỏi nơi cư trú để điều tra về “những sai phạm nghiêm trọng từ khi còn công tác” liên quan đến Vũ ‘nhôm.’

Ngày 14 Tháng Mười Hai, 2018, Cơ quan Cảnh Sát Điều Tra Bộ Công An đã ra quyết định khởi tố bị can và cấm đi khỏi nơi cư trú đối với các ông Trần Việt Tân và Bùi Văn Thành, hai cựu thứ trưởng Bộ Công An, cùng về tội “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng,” quy định tại Điều 285, Bộ Luật Hình Sự năm 1999.

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Đằng-Giao/Người Việt

Cuốn sách của bé Sydney Nguyễn lúc 8 tuổi. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Bé Sydney Nguyễn, 10 tuổi, sẽ ra mắt cuốn sách “I Love My Autistic Brother, Patrick” lúc 1 giờ trưa Thứ Bảy, 15 Tháng Mười Hai, tại sân nhà thờ Thánh Linh, Fountain Valley.

Bắt đầu viết từ hai năm trước, khi đang học lớp 2, cuốn sách là cuộc hành trình của cô bé 8 tuổi phải vượt qua những giây phút bực bội, tủi thân và hờn giận khi em của bé là Patrick, 3 tuổi, bị chứng tự kỷ, chiếm trọn sự quan tâm và sự trìu mến của gia đình.

Đến khi được mẹ giải thích, Sydney thương em Patrick nhiều hơn và cảm thấy muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách. Và bé bắt tay vào viết cuốn “I Love My Autistic Brother, Patrick” để những ai có thân nhân mắc chứng tự kỷ sẽ tìm được sự cảm thông sớm hơn bé, nhất là không phải trải qua những giây phút cô đơn, lạc lõng và tủi thân.

Mẹ bé Sydney cho biết: “Khi thấy con gái tôi tủi thân, khóc hoài, tôi giải thích về tình trạng đặc biệt của Patrick rồi khuyên nó là nên viết ra những cảm xúc, những nỗi bực bội chứ không nên để trong lòng.”

Hiểu em mình, và nhất là khi biết mình không hề bị bỏ quên, Sydney vui vẻ hơn trước nhiều. “Từ đó, Sydney thương yêu em nhiều hơn và muốn cho mọi người cùng có những cảm thông đối với trẻ em tự kỷ,” cô Chinh kể.

Theo lời cô, Sydney là một người sống nội tâm, rất nhạy cảm. Bé cũng mắc chứng “Attention-Deficit/Hyperactivity Disorder,” là chứng lơ đễnh và hiếu động, không thể tập trung lâu và không chịu ngồi yên.

Từ trái, Nguyễn Tường Chinh, Đức Ông Phạm Quốc Tuấn (Saint Columban), Sydney và Patrick Nguyễn. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Cuốn “I Love My Autistic Brother, Patrick” là thành quả của một bé gái 8 tuổi mắc chứng “ADHD” với tấm lòng nhân hậu và cảm thông. Bé cũng được toàn điểm A.

“ADHD” là một hội chứng rất giống chứng tự kỷ nên cần được theo dõi và điều trị cẩn thận, cô khuyên.

Người mẹ này phải đưa hai con đi điều trị hằng tuần. Cô nhắc: “Tôi nghĩ phương pháp trị liệu mà không dùng thuốc là tốt nhất. Tuy lâu có kết quả hơn, nhưng bảo đảm hơn.”

Mục đích cô Tường Chinh khuyến khích con gái hoàn tất cuốn sách này là để các bậc cha mẹ khác hiểu rằng những em nhỏ không chịu ngồi yên trong lớp học, dù có điểm xấu, thì lại có khả năng khác. Do đó không nên chán nản hay nghĩ rằng con mình là vô dụng.

Cô cũng muốn cổ võ cho các bậc cha mẹ khác không nên buồn chán vì con mình ,mà phải tỏ ra thương yêu con hơn nữa.

Cô đang hoàn tất cuốn sách chia sẻ hoàn cảnh cũng như tâm tư của một người mẹ chăm sóc cho hai đứa con cùng có những chứng rất cần quan tâm. Cuốn sách mang tựa đề “Every Change Is A Chance” sẽ ra mắt công chúng khoảng Tháng Sáu năm tới.

Trưa Thứ Bảy, bé Sydney sẽ có mặt tại nhà thờ Thánh Linh để đọc sách, trả lời câu hỏi, và ký tên vào sách. (Đằng-Giao)

—–
Liên lạc tác giả: ngo.giao@nguoi-viet.com

Hà Nội nên quên ông Cù Huy Hà Vũ đi

Hà Nội nên quên ông Cù Huy Hà Vũ đi

FB Huy Đức

Không hiểu tại sao nhà cầm quyền Hà Nội cho tới bây giờ vẫn “gây sự” với ông Cù Huy Hà Vũ. Và, lại bằng một cách đốn mạt, lưu manh & bẩn thìu của một băng đảng cướp mafia, chứ không phải từ một chính quyền”.
*******

Ngày 12-12-2018, ổng Vũ và con trai ông bị “Đội quản lý trật tự xây dựng quận Ba Đình” gửi giấy mời làm việc với “Đội” về việc “thực hiện Quyết định của phường Điện Biên, tiến hành kiểm tra, xác minh hiện trạng các công trình xây dựng tại 24 Điện Biên Phủ”.

Giả sử công trình 24 Điện Biên Phủ – nhà riêng của cố nhà thơ Cù Huy Cận, cha đẻ của ông Vũ, và có một phần của cố nhà thơ Xuân Diệu, cha nuôi của ông Vũ – có vi phạm hành chính về xây dựng thì nó đã hết thời hiệu truy cứu (2 năm) từ lâu. Vì, ít nhất từ 06-4-2014, ông Vũ đã “sang Hoa Kỳ chữa bệnh”. Nghĩa là đã 4 năm 8 tháng ông bà không thể xây cái gì ở đây nữa.

Cho dù ông Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án 7 năm, tôi không nghĩ Cù Huy Hà Vũ là một người “Chống chế độ”. Những việc làm của ông đều rất trách nhiệm công dân. Những vụ kiện của ông đều có lý. Ông Vũ từng kiện bảo vệ “Đồi Vọng Cảnh”. Đỉnh cao xung đột là vụ ông kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về quyết định cho Trung Quốc khai thác Bauxite ở Tây Nguyên.

Giá như có một toà án thụ lý để ngăn chặn Dự án này thay vì bỏ tù ông Vũ thì nền kinh tế đã không phải gánh chịu thua lỗ và môi trường Tây Nguyên đã không bị đe doạ thế.

Biệt thự 24 Điện Biên Phủ đang là tài sản hợp pháp của ông Cù Huy Hà Vũ. Tôi không hiểu hết nội tình nhưng giả sử có tranh chấp bên trong thì đó cũng chỉ là nội bộ. Cách khôn ngoan nhất của Chính quyền là để các bên sử dụng quan hệ dân sự nói chuyện với nhau. Chính quyền mà nhúng tay vào chỉ làm cho người ta lại nhớ lại những gì ông Vũ đã làm và càng tiếc cho cách hành xử của chính quyền không chính danh, quân tử.

No automatic alt text available.

No automatic alt text available.
Image may contain: text

Mèo giấu phân – Đảng giấu cứt!!!

Mèo giấu phân – Đảng giấu cứt!!!
Hoàng Tự Minh.

Ai biết về loài mèo thì phải công nhận nó là con vật nuôi dễ thương, thân thuộc hay nhõng nhẽo, nhưng cái mùi chất thải phóng xạ của nó thì không dễ ngửi tý nào, ấy vậy mà miu ta có biệt tài giấu diếm khéo vô cùng, giấu như mèo giấu c*t.

Đảng ta gì cũng giấu, giấu gầm trời cuối đất, giấu trẻ, giấu già, cha mẹ, giấu cả tổ tiên, giấu rất trình độ, giấu cả Google. Một thứ quái thú giấu đầu hở đuôi, càng giấu càng lòi, lòi cha cái chân giữa. cũng vì muốn che đi cái bộ mặt thật mà BBC trên mạng bị đảng ta chặn ngáng cả chục năm trời đến nỗi nhà mạng BBC cảnh báo lịch sự nhưng rất sỉ nhục tên hung thần xa lộ Internet CSVina ngăn sóng cấm mạng.

Giấu nhạc vàng, cấm nhạc vàng, càng giấu càng ghiền, tuyên giáo, đảng ủy các cỡ cũng đua nhau Karaoke nhạc vàng đến nỗi ca lộn bài cấm kỵ hát về người lính VNCH, thi giọng hát Bolero rầm trời VTC, HTV có cả VTV…Trước đó Đảng đã bỏ tù người hát những bản nhạc mà giờ đây chính họ đã và đang hát tiếp, nghe âm tiết không khác như “tù rên ỉa” bị tắc ống xả.

Một thể loại vô ơn ca hát nhạc bên thua cuộc mà không trả tiền bản quyền, một bộ dạng ựa ra và nhai lại nên không thể nào lớn nổi.

Vụ đại biểu Lưu bình Nhưỡng “vu khống” giới Công An như vậy là giấu biệt, giấu mất tăm mất tích, theo tôi thì ông Nhưỡng không sai vì cho đến bây giờ phủ Sai Nha vẫn chưa đưa ra được con số thanh minh nào trước sự cáo buộc khủng khiếp:

– Không thụ lý tin tố giác 94%
– Chậm gửi quyết định cho Viện Kiểm sát 86%
– Vi phạm trong tống đạt là 100%.

Dân mình sống không bằng chết, con số này khủng khiếp còn hơn cướp của và giết người, thực ra chúng ta đang sống trong một xã hội Công An côn đồ không cần thiết trước bầy cừu dân chăm chỉ, tử tế, những người có khả năng mưu sinh giỏi nhất thế giới, những du mục space mất nhà đang sống trệt đất buộc phải lên chung cư cao tầng chỉ còn cách bán buôn không khí để sống, những vùng đất canh tác bị giải tỏa cho bầy tư bản đỏ xí phần giữ chỗ cỏ hoang, bò ỉa, không làm cho đảng xót xa.

Quốc hội, Công An cũng im lặng, ông Tổng bí thư không cần biết, ông Chủ tịch nước bình thân, ông đại biểu đương sự cũng coi như chưa nói gì, trước bãi phân mèo Lưu bình Nhưỡng không còn cách gì đành phải lấp cho kín, chôn cho chặt.

Đó là sự thật không cần phải giấu bao giờ cho đến bao giờ.

Image may contain: 2 people
No automatic alt text available.