Phó Thủ tướng Chính phủ coi trời bằng vung!

Phó Thủ tướng Chính phủ coi trời bằng vung!

20-2-2019

Công ty CP Gang thép Thái Nguyên là một trong những đại dự án trở thành đại án bởi đội vốn, thất thoát, thua lỗ hàng ngàn tỷ đồng. Các loại sai phạm, những số liệu cụ thể tại dự án này đã được thanh tra chính phủ phanh phui sau hơn 2 năm trường kỳ “khai quật” tại dự án này. Thời gian thanh tra kéo dài hơn 720 ngày, điều đó cho thấy những “quả đấm thép” một thời của nền kinh tế Việt Nam là hang ổ của tham nhũng, lợi ích nhóm.

Dự án mở rộng sản xuất giai đoạn 2 (TISCO) của công ty CP Gang thép Thái Nguyên có tổng mức đầu tư được phê duyệt 3.843 tỷ đồng. Sau đó, giống như chuyện viễn tưởng, dự án này được chính phủ cho phép đội vốn lên đến 8.104 tỷ đồng, tăng hơn gấp đôi. Nuốt hết hàng ngàn tỷ đồng nhưng dự án này hoàn toàn tê liệt và “đắp chiếu” từ năm 2013 đến nay, hiện thời chỉ riêng lãi vay ngân hàng mỗi ngày phải trả hơn 1 tỷ đồng.

Dự án này (cũng như các đại dự án ngàn tỷ thua lỗ khác) phát sinh trong giai đoạn chính phủ do Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu. Người quyết định cho dự án này đội vốn hơn gấp đôi (tăng thêm 4.300 tỷ đồng) là một phó thủ tướng, tay chân đắc lực của Nguyễn Tấn Dũng. Trong văn bản kết luận sai phạm tại dự án này, thanh tra chính phủ đã chỉ ra thủ phạm. Khi công bố trước ba quân thiên hạ, thanh tra chính phủ chỉ nói chung chung “thủ phạm “ấy là một phó thủ tướng. Qua sự đối chiếu thông tin có căn cứ, không khó nhận ra “thủ phạm” nói trên là ai. (Sẽ nói ở phần sau).

Đội vốn (tăng thêm hơn 4.300 tỷ đồng) tại dự án TISCO diễn ra đúng quy trình: cấp dưới làm văn bản “xin”, trình qua văn phòng chính phủ (nơi này dày đặc cửa, chồng chất khóa), tiếp theo lấy ý kiến các ngành liên quan, sau đó thủ tướng hoặc phó thủ tướng quyết định. Dự án đội vốn thành đại án này diễn ra theo quy trình như vậy. Nhiều năm trước, những sai phạm tày trời bị che lấp, nhiều người, nhất là người trong cuộc, đinh ninh sự thật đã được chôn lấp.

Cái kim nằm trong mớ giẻ rách lâu ngày đã lòi ra. Tiêu tốn hơn 2 năm để tìm kiếm sự thật, thanh tra chính phủ đã bóc trần nhiều mờ ám tại dự án này, và lôi ra ánh sáng đối tượng quyết định cho đội vốn tăng thêm hơn 4.300 tỷ đồng.

Sau khi nhận được văn bản của văn phòng chính phủ về việc lấy ý kiến điều chỉnh tăng vốn cho TISCO, các ngành liên quan đều có văn bản phúc đáp và tỏ rõ chính kiến không đồng tình. Thay vì tiếp thu ý kiến đúng đắn của các ngành, phó thủ tướng chính phủ đã phớt lờ, nói đúng hơn là bất chấp, hạ bút ký văn bản (số 2339) trong đó khẳng định “thực hiện dự án với tổng mức đầu tư điều chỉnh 8.104 tỷ đồng”.

Chỉ ra “thủ phạm” nguyên là phó thủ tướng chính phủ nhưng thời-thế đã khác, cho nên thanh tra chính phủ đưa ra kết luận chắc nịch: Ban hành văn bản cho phép TISCO tăng vốn (hơn gấp đôi) là trái với luật đầu tư. Chỉ vì phó thủ tướng chính phủ coi trời bằng vung, riêng phi vụ này, hơn 4000 tỷ đồng trôi sông trôi biển để rồi chảy vào túi quan tham.

Trong phi vụ đại án này, nguyên thủ tương Nguyễn Tấn Dũng không thể vô can, nếu Nguyễn Tấn Dũng không gật đầu đồng ý, nguyên phó thủ tướng nằm mơ cũng không dám làm cái việc động trời như vậy. Là kẻ đại tham lam, cầm đầu bọn ăn không trừ một thứ gì, Nguyễn Tấn Dũng đời nào để cho thuộc cấp ném tiền qua cửa sổ vô tội vạ như vậy.

Án tại hồ sơ. Trọng chứng hơn trọng cung. Chứng cứ chắc nịch như vậy chạy đâu cho thoát.

Sau khi ban hành kết luận thanh tra tại TISCO, thanh tra chính phủ đã chuyển hồ sơ 4 vụ việc có dấu hiệu hình sự cho Bộ Công an để điều tra xử lý theo quy định của pháp luật. Không chỉ có vậy, thanh tra chính phủ còn chuyển kết luận thanh tra đến ủy ban kiểm tra trung ương đảng để cơ quan này xem xét và kiến nghi cấp trên xử lý những đối tượng có sai phạm thuộc diện quản lý của Bộ Chính trị, Ban Bí thư.

Phó thủ tướng được nhắc đến trong kết luận của thanh tra chính phủ là ai? Thời kỳ đó, dưới trướng của Nguyễn Tấn Dũng, chính phủ có 4 phó thủ tướng. Mảng công nghiệp, xây dựng thuộc phần “cai quản” của phó thủ tướng Hoàng Trung Hải (trước đó là Bộ trưởng Bộ Công nghiệp). Khi ngồi ghế phó thủ tướng, Hoàng Trung Hải là cánh tay nối dài của Nguyễn Tấn Dũng, gây ra không ít đại họa cho nền kinh tế, trong đó không thể quên đại họa Fomosa Hà Tĩnh.

Ông Nguyễn Tấn Dũng thời còn làm thủ tướng (giữa) và Hoàng Trung Hải. Ảnh: ANTĐ

Nguyên phó thủ tướng Vũ Văn Ninh (trước đó là Bộ trưởng Bộ Tài chính) phụ trách mảng tài chính, ngân hàng. Khi đương chức, thời bộ trưởng bộ tài chính, cũng như sau đó ngoi lên phó thủ tướng, Vũ Văn Ninh ngoan ngoãn trở thành công cụ của Nguyễn Tấn Dũng, tạo ra những “quả đấm thép”, đại án như Vinashin…

Phó thủ tướng ký văn bản cho phép TISCO đội vốn tăng thêm hơn 4000 tỷ đồng (được nhắc đến trong kết luận của thanh tra chính phủ) chỉ có một trong hai, hoặc là Hoàng Trung Hải, hoặc là Vũ Văn Ninh. Nguyên phó thủ tướng Vũ Văn Ninh đã nghỉ hưu. Sau phi vụ động trời nói trên, nguyên phó thủ tướng Hoàng Trung Hải thăng hạng, vào Bộ Chính trị, hiện là Bí thư Thành ủy Hà Nội.

Xử lý cán bộ có sai phạm là không có vùng cấm, không xử lý theo kiểu dưới nặng trên nhẹ. Trung ương, trước hết là bác Trọng, nhiều lần khẳng định như vậy.

Sai phạm tại dự án TISCO đặc biệt nghiêm trọng, có cả tổ chức và cá nhân, trong đó “đầu têu” nguyên là phó thủ tướng chính phủ. Hãy chờ xem bác Trọng xử lý vụ việc này như thế nào.

 THẤY GÌ Ở NAM HÀN

 THẤY GÌ Ở NAM HÀN

  1. Nam Hàn có diện tích chưa bằng một phần ba (100.000 km2), dân số bằng hơn nửa (50 triệu) của nước ta, nhưng ngay ở thủ đô Seoul (diện tích khoảng 600 km2 – bằng một phần năm Hà Nội, dân số 10 triệu người – gấp hai lần Hà Nội) người ta cũng không thấy sự đông đúc đến nghẹt thở. Giờ tan tầm, dòng xe cũng bị ùn ứ ở những nút giao thông, nhưng tất cả nhanh chóng qua đi. Còn giờ làm việc thì đường phố thông thoáng, nhiều nơi, có cảm giác đang ở một thành phố của một tỉnh lẻ nào đấy.
  2. Có nhiều nguyên nhân tạo nên sự thoáng đãng này: trước hết là người ta không dùng xe máy để đi lại vì mùa đông kéo dài và hệ thống giao thông công cộng rất hoàn chỉnh. Đôi khi cũng có thể thấy một chiếc xe máy nhưng chỉ có hai loại, xe thể thao và xe của những người đi “ship” hàng. Cứ ba người dân ở đây có một ô tô nhưng luật lệ được tự giác thực hiện nghiêm chỉnh nên cũng giúp việc đi lại được thuận lợi. Cùng với xe bus, Seoul còn có một hệ thóng xe điện ngầm hoàn chỉnh. Được vận hành từ năm 1974, đến nay đường xe điện ngầm ở Seoul dài 1.013,4 km nối các quận của thủ đô với các vùng ngoại vi. Hàn Quốc hiện vẫn trong tình trạng chiến tranh (với Triều Tiên chỉ mới có Hiệp định đình chiến) nên hệ thống xe điện ngầm cũng là thành phố ngầm dưới mặt đất, đồng thời cũng là hệ thống hầm trú ẩn có thể đối phó với chiến tranh hạt nhân.

Suốt mấy ngày ở Seoul, tôi không hề nhìn thấy cảnh sát ở bất cứ đâu. Thì ra, họ theo dõi tất cả qua các camera có ở khắp mọi nơi và chỉ xuất hiện khi sự cố xảy ra. Tất cả các làn đường ở Seoul đều là đường một chiều, trong đó có làn đường bên trái là làn ưu tiên luôn thông thoáng. Xe bus và xe chở khách du lịch là hai đối tượng hàng đầu được chạy trên làn này. Nếu ai có việc khẩn cấp trong khi đường ùn tắc cũng có thể cho xe chạy vào đây nhưng tất nhiên phải chuẩn bị tinh thần nộp phạt. Qua hệ thông camera, người ta đã ghi lại đầy đủ thời gian và quãng đường ưu tiên mà anh đã sử dụng và số tiền phạt không hề nhỏ nên ít người dám “cả gan”.

Sân bay Incheon được xây dựng từ năm 2001 để phục vụ cho World cup 2002 là một trong những cảng trung chuyển hàng không lớn nhất thế giới, được đánh giá là một trong 5 sân bay thuộc loại 5 sao của thế giới. Sân bay Incheon hiện tại có 1 sân golf, các dịch vụ spa, các phòng nghỉ cá nhân, khách sạn, sòng bạc, các khu vườn trong nhà ga, các khu mua sắm, giải trí, các khu ăn uống rộng lớn và 1 Bảo tàng văn hóa Hàn Quốc. Sân bay có tới hơn 500 cửa lên xuống máy bay và để đi lại ngay trong sân bay cũng có hệ thống xe điện ngầm. Hiện việc mở rộng sân bay cũng đang được thực hiện.

  1. Người Hàn Quốc ở Seoul chủ yếu ở chung cư và rất nhiều người thuê nhà để ở. Cuộc sống ổn định nên họ không quá coi trọng lưu giữ tài sản. Nhà ở cũng thường nhỏ, diện tích trung bình căn hộ thường chỉ 60 – 70 m2 (để tiết kiệm năng lượng sưởi ấm vào mùa đông). Các khu chung cư thường chỉ có các ngôi nhà dưới 20 tầng, rất ít nhà chọc trời. Các cửa hàng, cửa hiệu hiện đại (không có cửa hàng nhỏ trên phố như Đài Loan), không choáng lộn. Người dân đi trên phố (ít người đi bộ) ăn mặc giản dị. Hình như người dân ở đây không thích phô trương.

Họ rất chú trọng cuộc sống gia đình. Thường, phụ nữ khi có con (thường muộn vào độ tuổi khoảng gần 40) đều ở nhà chăm sóc con cái và lo việc nội trợ. Trách nhiệm kiếm tiền đặt trên vai người chồng nên người chồng rất được vợ nể trọng, chăm sóc chu đáo. Ngược lại, người chống cũng biết ơn người vợ vì đã hy sinh để chăm chút cho gia đình. Ngày nghỉ, chồng thường đưa vợ và các con đi chơi. Tất cả việc chăm sóc con, mang theo túi, ba-lô… đều do người chồng đảm nhận. Họ rất tự nguyện vì biết vợ mình đã vất vả suốt cả tuần. Thái độ tôn trọng phụ nữ này có lẽ còn vượt cả người châu Âu.

  1. Lái xe taxi, du lịch ở Seoul hầu hết đều là người cao tuổi. Có cụ đã 80 nhưng vẫn lái xe 45 chỗ. Luật Hàn Quốc không khống chế độ tuổi được lái xe. Cứ 6 tháng một lần, tới khám sức khỏe, nếu đủ điều kiện thì vẫn được lái. Thanh niên Hàn Quốc không thích làm nghề này, họ chú trọng các nghề đòi hỏi chất xám, ứng dụng kỹ thuật, công nghệ cao. Không biết khi các bác lái xe già này qua đời sẽ ra sao. Trong các nhà hàng, khách sạn rất nhiều lao động nhập cư. Người Trung Quốc khá đông chủ yếu làm trong các hiệu ăn. Theo thống kê, cho tới nay có tới 170.000 người Việt Nam đang sinh sống ở Hàn Quốc, ngoài một số cô dâu lấy chồng người Hàn, phần lớn là lao động trong các công trường xây dựng, đánh bắt xa bờ, tạp vụ, ….

Một chuyện cũng thú vị: thanh niên ta khi thi đỗ vào đại học thường mong muốn cha mẹ thưởng cho xe máy hay điện thoại “xịn”. Thanh niên Hàn Quốc thì không thế. Họ xin cha mẹ cho đi phẫu thuật thẩm mỹ. Cho nên, có con sắp tới tuổi trưởng thành, cha mẹ phải dành dụm vì tiền làm đẹp không hề rẻ. Có lẽ do đó, thanh niên, trung niên  Hàn Quốc có khuôn mặt và hình thể rất đẹp.

Dương Đình Giao

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

“ĐUỔI CÙNG GIẾT TẬN?”

V Phung Phung shared a post.
Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

21.02.2019

Phạm Thanh Nghiên : “ĐUỔI CÙNG GIẾT TẬN?”

Chúng tôi buộc phải đặt câu hỏi rằng phải chăng nhà nước này muốn đuổi cùng diệt tận gia đình chúng tôi?

Vụ tấn công vào Vườn rau Lộc Hưng và phá huỷ toàn bộ 503 căn nhà, trong đó có ngôi nhà của chúng tôi khi chỉ còn hơn 20 ngày là đến Tết cổ truyền Dân tộc là một việc làm vô cùng tàn nhẫn, coi thường luật pháp và công luận của nhà cầm quyền. Tội ác này được thực hiện đã gần 2 tháng nhưng cái tên VRLH vẫn chưa nguội theo mong muốn của nhà cầm quyền. Nó vẫn gây một sự chú ý khá đặc biệt từ công luận, từ những người có lương tâm. Số phận của hàng trăm người dân VRLH, của các ông TPB VNCH, của những người hoạt động xã hội, bao gồm cả Cựu Tù Nhân Lương Tâm vẫn được quan tâm và nhắc đến.

Riêng gia đình tôi, chỉ trong khoảng một tháng đã phải tá túc, thay đổi chỗ ở đến 5 lần. Công an địa phương đã đến một trong những gia đình từng cho chúng tôi ở nhờ để “kiểm tra hộ khẩu”, rồi đe doạ, hoạnh hoẹ, sách nhiễu họ. Khi ấy, gia đình tôi đã dọn đi nơi khác. Công an còn nói rằng chúng tôi là “phản động” nên khuyến cáo gia đình người bạn kia không nên giúp đỡ chúng tôi. Và phải thông báo cho họ biết gia đình tôi đã chuyển đi đâu.

Người bạn, người anh ấy đã khảng khái trả lời “ Trong mắt các anh, vợ chồng anh chị Tú- Nghiên là “phản động”, nhưng với tôi, họ là người tốt. Tôi là người Công giáo, tôi phải có trách nhiệm giúp đỡ khi họ gặp khó khăn, hoạn nạn. Còn việc họ đang ở đâu là chuyện riêng của họ, tôi không có bổn phận phải cho các anh biết”

Trước tết, gia đình tôi chuyển đến Gò Vấp ở nhờ và thuê trọ một gia đình Công giáo khác. Hôm nay, ngày 21/2/2019, anh chủ nhà đi đăng ký tạm trú. Công an địa phương đã nói với chủ nhà rằng gia đình tôi là “phản động”, chống phá nhà nước” đang bị công an thành phố điều tra, theo dõi. Không biết có bao gồm bé Tôm không . Rằng không nên cho chúng tôi thuê nhà sẽ ảnh hưởng xấu đến toàn khu phố, toàn phường và toàn quận Gò Vấp. Nếu cố tình cho thuê thì sẽ thế này, thế kia.

Anh chủ nhà trả lời “Tôi không quan tâm họ làm gì. Tôi là người Công giáo, họ cũng là người Công giáo, hơn nữa lại có con nhỏ nên tôi cần phải giúp đỡ họ. Đó là tinh thần và bổn phận của những người Công giáo với nhau”.

Sau cùng, họ yêu cầu xuất trình giấy tờ tuỳ thân để làm thủ tục tạm trú. Tuy nhiên, anh Huỳnh Anh Tú không được đăng ký tạm trú do không có giấy CMND. Công an còn kết tội anh Tú đang “cư trú bất hợp pháp” tại nhà anh Chí. Đồng thời cũng cảnh báo anh Chí nếu “có chuyện gì” sẽ phải chịu trách nhiệm.
Theo luật cộng sản, thì anh Tú ở đâu cũng là “cư trú bất hợp pháp” nếu không có nổi một mảnh giấy tuỳ thân. Chồng tôi, do đó sẽ là kẻ lưu vong vĩnh viễn trên chính quê hương mình.

“Chuyện gì” là chuyện gì? Là ép chủ nhà đuổi một gia đình có con nhỏ ra đường sau khi đã bị nhà cầm quyền cướp đất, phá nhà ư?

“Chuyện gì” cũng có thể là đêm hôm khuya khoắt, xông vào nhà người ta kiểm tra hộ khẩu, giấy tờ tuỳ thân, ai không có thì bị đuổi ra đường.

“Chuyện gì” cũng có thể là lấy cớ không có CMND để bắt anh Tú đưa về Trung tâm bảo trợ xã hội để làm tù nhân trong một nhà tù trá hình. Dễ lắm chứ. Vệc gì cũng trong tầm tay công an mà. Thế là một công đôi việc, vừa “đúng luật”, vừa làm tan đàn xẻ nghé một gia đình vốn đã nhà tan của nát.

Và còn nhiều thủ đoạn, nhiều ngón nghề sẽ được đem ra áp dụng trong thời gian tới.

Chẳng lẽ, cứ phải đuổi cùng diệt tận một gia đình, kể cả một đứa trẻ mới hơn một tuổi hay sao?
#vuonraulochung

Phạm Thanh Nghiên./.

CHÍNH PHỦ COSTA RICA TRỤC XUẤT TOÀN BỘ NGOẠI GIAO ĐOÀN CỦA MADURO, MỜI TỔNG THỐNG LÂM THỜI GUAIDO CỬ NGOẠI GIAO ĐOÀN MỚI

Venezuela gần sát giờ G:

CHÍNH PHỦ COSTA RICA TRỤC XUẤT TOÀN BỘ NGOẠI GIAO ĐOÀN CỦA MADURO, MỜI TỔNG THỐNG LÂM THỜI GUAIDO CỬ NGOẠI GIAO ĐOÀN MỚI

* Tổng thống lâm thời Guaido đã cử một đại sứ cùng ngoại giao đoàn đến Costa Rica tiếp nhận đại sứ quán, hiện việc bàn giao đang diễn ra.

Đây có thể nói là động tác rất mạnh bạo của một quốc gia ủng hộ phe đối lập.

Costa Rica nằm trong nhóm Lima bao gồm 14 nước ở Châu Mỹ Latin là Argentina, Brazil, Canada, Chile, Colombia, Costa Rica, Guatemala, Honduras, Mexico, Panama, Paraguay, Peru, Guyana, Saint Lucia. Nhóm này hoạt động khá mạnh để ủng hộ phe đối lập. Vừa qua nhóm cũng kêu gọi quân đội chuyển phe.

Chính phủ Costa Rica đã yêu cầu toàn bộ ngoại giao đoàn chính phủ Maduro rút khỏi Đại sứ quán Venezuela để bàn giao lại cho phe đối lập. Ông Guaido đã cử một đại sứ cùng ngoại giao đoàn đến Costa Rica tiếp nhận đại sứ quán và hiện việc bàn giao đang diễn ra. Bên ngoài tòa đại sứ người dân gốc Venezuela tại đây hân hoan chào đón họ.

Trong một diễn tiến khác, tùy viên quân sự Venezuela tại Liên Hợp Quốc cũng vừa thông báo đổi phe để quay qua ủng hộ chính phủ đối lập Guaido.

* * *

Venezuela gần sát giờ G:

TỔNG THỐNG LÂM THỜI GUAIDO TUNG ĐÒN HIỂM KÊU GỌI DÂN CHÚNG BAO VÂY CÁC CĂN CỨ QUÂN SỰ

Trong một nỗ lực quyết tâm đưa hàng viện trợ vào Venezuela, ông Guaido không những kêu gọi dân chúng biểu tình vào ngày 23/2 mà còn cụ thể hơn, kêu gọi họ bao vây các các căn cứ quân sự để ngăn cản quân đội xuất quân ra bên ngoài ngăn cản cứu trợ.

Đây là một sách lược chưa từng thấy trên thế giới khi hô hào dân chúng không một tấc sắt trong tay đương đầu với quân đội được trang bị vũ khí.

Tâm lý những người lính hầu hết đang ngả về phe dân chủ nên động tác này có thể gây hiệu quả bất ngờ là vô hiệu hóa được quân đội vì khi dân chúng bao vây căn cứ quân sự, những người lính sẽ không nổ súng giết hại người dân để mở đường.

Nguồn: Trần Đình Thu.
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2248457508543243&id=100001370467846

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=2248208625234798&id=100001370467846

Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 2 people, people smiling, closeup
Image may contain: one or more people and outdoor

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Image may contain: car and outdoor

Pham Ducmanh to TÔI YÊU SÀI GÒN XƯA TRƯỚC 1975

10 THỨ CHỈ CÓ Ở MIỀN NAM VIỆT NAM
THỜI CHÍNH THỂ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

1. Học sinh đi học không cần đóng học phí. Đây là chính sách khuyến học của chính phủ VNCH dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.

2. Đi bệnh viện không tốn tiền. Bạn khó tin ư? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.
Các bệnh viện do chính quyền VNCH quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân. Và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân cho dù người giàu hay người nghèo.

3. Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, cởi nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.

4. Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.

5. Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến ngán phải lén bỏ vào thùng rác.

6. Bạn được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.

7. Nếu không hài lòng về chính sách quản lý đất nước của chính phủ, bạn có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến. Bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của chính quyền.

8. Ra đường bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ cướp giật.

9. Khi chạy xe trên đường, bạn cũng không sợ chó vàng & chó xanh xin bánh mì.

10. Bạn cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.

Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ CSBV vẫn không hề có được.

Ảnh: Trước Tòa Đô Chánh Sài Gòn 1969.

(Nguồn: Đô Thành Sài Gòn)

Nhạc sĩ Tuấn Khanh : “Chuyện Lư hương: sự sụp đổ khó gượng của phía chính quyền”

Image may contain: one or more people and outdoor

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

21.02.2019

Nhạc sĩ Tuấn Khanh : “Chuyện Lư hương: sự sụp đổ khó gượng của phía chính quyền”

Giữa cơn giận dữ đang ngày càng lan rộng của người dân Việt, chính quyền thành phố Hồ Chí Minh vội vã tổ chức lễ an vị lư hương của Đức Thánh Tổ Trần Hưng Đạo tại đền thờ Ngài tại số 36 Võ Thị Sáu, phường Tân Định, quận 1, (tức Hiền Vương cũ), ngay vào trưa 20-2, nhằm 16 âm lịch Kỷ Hợi.

Trong những bản tin ngắn đầy tính đối phó về việc an vị lư hương, nhà cầm quyền thành phố Hồ Chí Minh không cách nào che giấu nổi sự vội vã và lấp liếm sự kiện này, bắt nguồn từ việc đã manh động nhằm cản trở người dân đến thắp hương tưởng niệm Đức Thánh Trần, nhân ngày 17-2-1979, ngày tưởng niệm Trung Cộng xua 600.000 quân sang Việt Nam, giết hại người già, phụ nữ, em bé… và tàn phá làng mạc Việt Nam.

Trên thực tế, hành động vô thần của nhà cầm quyền, đã và sẽ không có lời nào giải thích nổi vì sao một bộ máy nhà nước hùng hậu đã cho quây xe rác, dựng bao cát, kẽm gai chắn tượng đài, tổ chức an ninh, mật vụ bao vây khu vực này, không cho ai đến gần tượng đài Đức Thánh Trần vào ngày 17-2, một ngày chủ nhật, và cẩu lư hương đi mà không có bất kỳ một hành động tôn kính nào, chẳng hạn như làm lễ niêm hương cho việc di dời đó. Nên việc tổ chức rình rang lễ an vị, có hình ảnh phát đi chỉ cho thấy sự trí trá, mưu mẹo của kẻ cầm quyền. Đặc biệt thô bỉ khi cố ý tách một lư hương trong tổng thể kiến trúc tâm linh của người Việt đã có từ năm 1930, để gá ghép thừa vào một đền thờ vốn đã hoàn chỉnh.

Đó là còn chưa nói vô số người yêu nước bị an ninh, mật vụ bao vây trước cửa nhà, đuổi chặn trên khắp các con đường dẫn đến tượng đài của Đức Thánh Tổ Trần Hưng Đạo vào ngày 17-2. Chuỗi bi kịch về con người, đất nước Việt Nam trong các hành xử nhà cầm quyền lâu nay nhiều đến mức để không ai có thể đủ sức nhếch mép cười nổi, khi chứng kiến trò hề nhạt vào trưa 20-2 vừa rồi.

Nội bộ của chính quyền thành phố Hồ Chí Minh rối loạn đến mức, ai cũng đùn đẩy việc có mặt tại lễ an vị lư hương, và cố ý chỉ để phát đi những bức ảnh chính được chụp từ sau lưng vì sợ dư luận quần chúng. Bà Trần Kim Yến, bí thư quận nhứt đã trở thành con dê tế thần trước dư luận sôi sục vừa qua để chạy án cho hành động ngu xuẩn tập thể. Nhưng gánh nặng quá lớn đến mức một ngày sau, phía chính quyền đã phải đưa ra thêm công văn, ghi rằng có quyết định di dời lư hương là do trách nhiệm bà Phó chủ tịch Ủy ban thành phố Nguyễn Thị Thu. Tin trong giới thân quen với gia đình bà Thu cho biết cách làm hèn hạ, đùn đẩy trách nhiệm cho một người chết, là điều khiến cho gia đình cũng như bạn bè của bà Thu vô cùng tức giận.

Đang có lời vận động từ trong nhiều nhóm và cá nhân trên facebook, nói rằng mỗi người dân cần mang một lư hương nhỏ đến trước tượng đài để thắp hương, bày tỏ lòng tôn kính Đức Thánh Trần cũng như bày tỏ sự phản đối với hành động báng bổ tồi tệ của nhà cầm quyền hiện nay. Một facebooker giấu tên nói rằng nếu nhà cầm quyền ngăn cản, thì hãy thắp hương ở bất kỳ nơi nào chung quanh đó, hoặc đặt một lư hương trên các lề đường bất kỳ của thành phố để biểu lộ thông điệp về sự bất bình. Điều đáng nói, câu chuyện này đang xuất hiện ở các nơi, với sự bàn thảo bởi những guơng mặt rất mới, chưa từng tham gia bàn luận gì về chính trị. Họ chỉ bắt đầu bằng sự phẫn nộ của ý thức mình là người Việt.

Một nhà báo từ miền Trung, hiện đang viết cho các tờ báo thời sự quốc tế, nhận định vào tối ngày 20-2 rằng có điều gì đó đang diễn ra, cho thấy một phía là bộ mặt chính quyền đang sụp đổ hoàn toàn trong dân chúng, một mặt là sự nhen nhóm của một làn sóng bất mãn, bất tuân, tạm gọi tên là cuộc “Cách mạng lư hương”.

Cũng trong ngày 20-2, có tin các nhóm dư luận viên hàng đầu đang được phổ biến gấp các nội dung để tuyên truyền chống đỡ cho giới nhà cầm quyền. Trước các diễn biến rất mới và liên tục, nội dung phổ biến của “phản sự kiện” này vẫn lặp đi lặp lại cách làm rất cũ, là nhân dân “bị kích động, xúi giục”.

http://www.rfavietnam.com/node/5131
———————————-
(*) Lễ Niêm Hương: Thông thường các buổi lễ trong đạo Phật đều có phần niêm hương bạch Phật, gọi tắt là niêm hương.

Từ Đại lễ Phật đản tổ chức trên các lễ đài lộ thiên, cho đến lễ cầu an, cầu siêu trong các chùa, lễ an vị Phật tại tư gia, lễ cúng giỗ, ghi nhớ, nhắc nhở về Ông bà, Tổ tiên trong gia đình đều có niêm hương.

Niêm hương bạch Phật là tay cầm cây hương dâng lên cúng dường và trình bạch lên đức Phật hôm nay mình làm việc gì đó, cầu xin Tam bảo chứng minh gia hộ cho buổi lễ được thành tựu viên mãn.

Đức Thánh Tổ Trần Hưng Đạo, sống và chết trong thời đại cúa Phật giáo.

CSVN sẽ xét xử công dân Hoa Kỳ và hai người bạn với cáo buộc lật đổ chính quyền

CSVN sẽ xét xử công dân Hoa Kỳ và hai người bạn với cáo buộc lật đổ chính quyền

Tin từ Sài Gòn – Chính quyền CSVN dường như sẽ tổ chức phiên toà sơ thẩm trong cuối tháng 2 để xét xử công dân Hoa Kỳ Michael Minh Phương Nguyễn cùng hai người bạn tên là Huỳnh Đức Thanh Bình và Trần Long Phi về cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo Điều 109 của Bộ luật Hình sự 2015.

Ông Michael Minh Phương Nguyễn cùng hai bạn trẻ Huỳnh Đức Thanh Bình và Trần Long Phi, đều 23 tuổi, bị bắt cóc bởi lực lượng an ninh ở thành phố Sài Gòn ngày 07/07/2018 khi họ đi từ miền Trung về Sài Gòn. Sau đó, an ninh công bố lệnh bắt ba người cùng cáo buộc “hoạt động lật đổ chính quyền” đối với Huỳnh Đức Thanh Bình.

Ngày hôm sau, an ninh CSVN bắt ông Huỳnh Đức Thịnh, cựu tù chính trị và là cha của sinh viên đại học Huỳnh Đức Thanh Bình. Cuối tháng 1 năm nay, ông Thịnh được tại ngoại nhưng bị theo dõi sát và phải đến trại tạm giam để trình diện hàng tuần.

Nhà hoạt động Lê Mỹ Hạnh, người gặp cả nhóm khi họ đến thăm thành phố Huế, cũng bị công an Hà Nội triệu tập để điều tra trong cùng vụ án trong cuối tháng 12 năm ngoái. Tuy nhiên, cô không tuân theo lệnh triệu tập và buộc phải lẩn trốn. Sau khi cả nhóm bị bắt giữ, cô bị buộc phải rời khỏi Huế và phải lên một chiếc xe khách về Sài Gòn, nhưng cô đã trốn giữa đường thoát khỏi một số mật vụ đi kèm.

Ông Long đã cùng con trai và Huỳnh Đức Thanh Bình tham gia biểu tỉnh ôn hoà ở Sài Gòn vào hai ngày 10 và 11/6/2018, còn ông Michael Minh Phương Nguyễn từ Hoa Kỳ về Sài Gòn cuối tháng 6.

Cũng theo ông Long, công an CS ở Lâm Đồng thường xuyên đến cửa hàng bán con giống của ông Huỳnh Đức Thịnh để kiểm tra sau khi ông được tại ngoại. Công an CS có ý định tịch thu cửa hàng này vì cho rằng đây là nơi tụ họp cũng những người hoạt động. Hiện ông Long phải đi trốn để tránh sự truy lùng của an ninh CSVN.

Phải chăng họ đang tự tố cáo mình?

Phải chăng họ đang tự tố cáo mình?

Copy từ fb Trần Quốc Quân:

“Mồng 4 tết, chưa đầy 16 tiếng đồng hồ, công an đã tìm ra hai kẻ táo tợn và hung hãn đột nhập trạm phí nhà nước trấn lột ngang nhiên và cướp đi 2,2 tỷ. Thậm chí họ căn sóng và định vị được địa điểm kẻ cướp chia tiền và bắt gọn giữa một sài gòn mênh mông như biển.

Ba mươi tết, một gia đình mất con đã báo công an, nhưng phải đến gần 3 ngày sau, khi vật chứng được tìm thấy và thi thể nạn nhân được báo, họ mới thực sự đi tìm. Mất thêm 72 tiếng đồng hồ nữa, họ mới tìm ra cách nhà 10km, nơi bé như con muỗi.

Tổng cộng mất gần 130 tiếng, gấp gần 9 lần so với tìm tiền.

Có mấy vấn đề đặt ra.

1. Mất tiền mới là trọng án, chứ không phải mất người. Vậy câu nói vì bình an và hạnh phúc của nhân dân có còn đúng không?

2. Khi anh tìm ra thi thể nạn nhân, thực ra anh đã không khám nghiệm, hoặc có mà rất qua loa. Nếu không, một cô gái bị hiếp hàng chục lần như thế, dù nghiệp vụ tồi đến mức nào, cũng không thể không biết. Nên “giai đoạn 1” anh tin lời tội phạm, kết luận là giết cướp tài sản. Sau đó anh lại khai quật mồ mả nạn nhân lên để khám nghiệm.

3. Diễn biến trên cho thấy, anh hoàn toàn thiếu vắng năng lực nghề nghiệp và đạo đức nghề nghiệp. Thậm chí còn có dấu hiệu bao che tội phạm.

4. Khám nghiệm cẩu thả, tắc trách. Đến mức phải khai quật. Nếu là một cái kim đâm vào đầu còn tin được, còn bị hãm hiếp mà không phát hiện ra thì không ai có thể tin. Tôi không hiểu sao trong tình huống đó mà các anh có thể vênh mặt lên nhận bằng khen trước thi thể nạn nhân được? Quá vô cảm.

5. Nạn nhân và kẻ thủ ác liên lạc điện thoại với nhau không chỉ một lần, mà nhiều lần. Sao anh không dùng công nghệ tìm tiền để tìm người? Sao không trích lục lịch sử cuộc gọi, không trích xuất camera?

6. Nạn nhân chết cách nhà 10km. Tiền cách nơi bị cướp mấy trăm cây số. Một thành phố bé như con muỗi với mật độ dân cư thấp và độ phức tạp quá nhỏ nhoi so với vụ cướp tiền, nói thật, đến thằng lưu manh đi đái ở đâu các anh cũng biết. Chỉ là muốn tìm hay không mà thôi.

Các anh đã quá trọng tiền. Trọng tiền hơn trọng mạng sống của người dân. Không chỉ có kẻ giết người. Cái ác nhiều lúc bắt nguồn từ cả sự vô cảm, cẩu thả, tắc trách, kém nghiệp vụ của kẻ thực thi công vụ. Và các anh xứng đáng bị truy cứu trách nhiệm hình sự, thay vì nhận bằng khen.”

Bài viết của Le Dung

Image may contain: one or more people and people standing

Nguyện vọng thoát Trung qua lá thư gửi Tổng thống Mỹ của nhân sĩ trí thức Việt Nam

Khai Van and Đài Á Châu Tự Do shared a link.

Hôm 17/2/2019, trên các trang mạng xã hội xuất hiện bức thư của 100 nhân sĩ, trí thức và các tổ chức xã hội dân sự gửi Tổng thống Mỹ. Bức thư nêu lên vai trò của Hoa Kỳ đối với thế giới và nhân dân Việt Nam, và nhắc lại tuyên bố của Tổng thống Mỹ trong Thông điệp Liên bang năm 2019 rằng “Giờ đây, chúng ta phải bước đi mạnh bạo và can đảm vào chương mới của cuộc phiêu lưu vĩ đại của nước Mỹ, và chúng ta phải tạo nên một tiêu chuẩn sống mới cho thế kỷ 21”.

Cựu Đại tá công an Nguyễn Đăng Quang, từng làm việc tại Bộ Ngoại giao, cũng là người tham gia soạn thảo lá thư, cho biết mục đích ra đời của lá thư:

Nhân dịp Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump sắp sang Việt Nam họp Thượng đỉnh với nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên (27 và 28/2/2019), lá thư này ra đời không chỉ để Tổng thống Mỹ biết (vì ông đã thừa hiểu), mà chính là để dư luận thế giới, đặc biệt dư luận Việt Nam, dư luận Trung Quốc và cả châu Á hiểu rằng, trước nguy cơ Việt Nam bị xâm lược biển đảo, thì Hoa Kỳ là đồng minh tự nhiên của Việt Nam.”

PGS-TS Ngôn ngữ học Hoàng Dũng nói với RFA rằng trên danh nghĩa thì lá thư được gửi cho Tổng thống Mỹ, nhưng thực chất không phải gửi cho cá nhân tổng thống mà là gửi cho người đại diện Hoa Kỳ để lên tiếng với thế giới nguyện vọng thoát Trung của người Việt Nam:

“Chúng tôi cũng không mong ông Trump làm gì được cho Việt Nam. Tất cả các nguyên thủ quốc gia khi quyết định việc gì thì họ đều đặt quyền lợi quốc gia của họ lên trên, chứ không vì lá thư mà họ thay đổi, nhưng qua lá thư chúng tôi muốn nói với công luận quốc tế và với người  dân Việt rằng chính phủ Việt Nam đang lơ lửng giữa hai xu hướng: Một là ngày càng chịu ảnh hưởng của Trung Quốc, và xu hướng thứ hai là muốn thúc đẩy càng nhanh càng tốt chuyển động thoát Trung.

Khi ông Trump và ông Kim Jong-un gặp nhau ở Việt Nam thì đây là thời điểm tốt để chúng tôi khẳng định lại là người Việt Nam thấy việc thoát Trung ngày càng cấp bách.”

Ông dẫn chứng sự lúng túng của chính phủ Việt Nam trong mối quan hệ với Trung Quốc qua cách ứng xử vụ tưởng niệm 40 năm cuộc chiến biên giới phía Bắc vừa qua, là một mặt bật đèn xanh cho báo chí viết những bài khá mạnh mẽ về cuộc chiến ngày 17/2/1979, nhưng mặt khác thì lại giới hạn càng lúc càng chặt.

Lá thư của chúng tôi nhấn mạnh nguyện vọng của người Việt Nam là phải thoát Trung. Cái đó phải nói to ra cho thế giới biết và để thức tỉnh một bộ phận quan chức cũng như người dân để họ thấy đã đến lúc phải nói lên nguyện vọng đó. – GS. Hoàng Dũng

Cuộc Hội thảo cấp quốc gia về Cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc do viện Hàn lâm Khoa học Việt Nam tổ chức hôm 15/2/2019 tại Hà Nội đã không dám nói đó cuộc chiến tranh xâm lược, mà cũng không dám nêu tên Trung Quốc xâm lược. Trong buổi hội thảo tuyệt nhiên không có nhân vật chính trị cấp cao nào xuất hiện. Còn tại chuyến thăm nghĩa trang liệt sĩ hôm 17/2/2019 thì lại đưa một quan chức cấp cao nhưng đã rời khỏi chính trường đến dâng hoa, thắp hương, đó là nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Giáo sư Hoàng Dũng kết luận ‘Họ sợ!’ và nói thêm:

“Họ sợ hãi người dân nên phải ứng xử một cách vô văn hóa, đi ngược lại truyền thống dân tộc khi đem xe chở rác chắn ngang lối vào tượng đài Đức Trần Hưng Đạo, rồi cẩu lư hương đi chỗ khác….

Tất cả những điều đó cho thấy chính quyền Việt Nam đang rất lúng túng, tiến một bước lùi hai bước.

Và điều đó càng cho thấy cái thư của chúng tôi nhấn mạnh nguyện vọng của người Việt Nam là phải thoát Trung. Cái đó phải nói to ra cho thế giới biết và để thức tỉnh một bộ phận quan chức cũng như người dân để họ thấy đã đến lúc phải nói lên nguyện vọng đó.”

Một điều xuyên suốt trong lá thư rất dễ nhận thấy là mối đe dọa từ  Trung Quốc. Lá thư nhắc lại cuộc chiến Việt Nam mà ‘hậu quả đau đớn nhất chính là việc một nước Trung Hoa trở nên hùng hổ, đang trắng trợn mở rộng cuộc xâm chiếm vùng biển và các đảo của Việt Nam trên biển Đông, đe doạ quyền tự do hàng hải của mọi quốc gia trên vùng biển quốc tế, thách thức uy quyền của Hoa Kỳ ở châu Á-Thái Bình Dương.’

Cựu Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang khẳng định:

“Mục đích chính của những người tham gia ký tên thư này nói lên một điều là lợi ích của Hoa Kỳ và lợi ích của Việt Nam lúc này ở Biển Đông, mở rộng ra là Châu Á – Thái Bình Dương – Ấn Độ Dương có cùng lợi ích là ngăn chặn sự bành trướng bá quyền của Trung Quốc, nên Việt Nam và Mỹ có thể là đồng minh với nhau trong vấn đề này. Khởi đầu là đồng lợi ích rồi có thể tiến tới là đồng minh về đối ngoại, sau này có thể mở rộng thành đối tác chiến lược toàn diện, chứ không phải chỉ là đối tác toàn diện như hiện nay.”

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) và Tổng Bí thư Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội vào ngày 6 tháng 11 năm 2015.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) và Tổng Bí thư Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội vào ngày 6 tháng 11 năm 2015. AFP

Tại phiên điều trần trước Ủy ban Quân vụ Thượng viện Mỹ ngày 12/2/2019, đô đốc Philip Davidson, người đứng đầu Bộ Tư lệnh Ấn Độ – Thái Bình Dương phát biểu rằng “Chúng ta phải chấp nhận một sự thật rằng tình hình Biển Đông đang thay đổi một cách nhanh chóng và chúng ta sẽ cần một cách tiếp cận mới. Điều này đòi hỏi chúng ta phải cân nhắc với một vài địa điểm Mỹ chưa đặt căn cứ quân sự tại khu vực này. Chúng tôi đang bàn bạc với các đối tác và đồng minh về khả năng thiết lập những cơ sở này”.

Việt Nam là một trong những nước có tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Trung Quốc, là nước nhỏ nằm bên cạnh Trung Quốc và luôn chịu áp lực, đe dọa từ Trung Quốc. Lá thư cũng nêu lên rằng nhân dân Việt Nam ngày càng nhận thức rõ rằng nguy cơ bành trướng, xâm lược của Trung Hoa Cộng sản hôm nay là sự tiếp nối tham vọng đế quốc hàng ngàn năm của các triều đại phong kiến Trung Hoa. Ông Nguyễn Đăng Quang nhận định Việt Nam phải có sự chuẩn bị từ trước chứ không để “nước đến chân mới nhảy”:

Vấn đề là phải chuẩn bị từ trước, để khi Việt Nam có nguy cơ bị xâm lược, hay bị xâm lược thì Việt Nam và Mỹ đã là đồng minh của nhau. – Cựu Đại tá Nguyễn Đăng Quang

“Nếu Mỹ đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam thì rõ ràng Trung Quốc sẽ không dám xâm lược Việt Nam, nhưng điều đó lại không phù hợp với chính sách “ba không” của Việt Nam là “Không cho phép nước ngoài đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam; không là đồng minh quân sự của bất kỳ quốc gia nào; và không đi với nước này để chống nước kia.

Thế nhưng cái “không” thứ ba có thể thay đổi, nghĩa là để bảo đất nước, chống xâm lược thì buộc VN phải liên minh, tìm kiếm đồng minh với một nước thứ ba để bảo vệ Tổ quốc một khiVN bị một nước nào đó mạnh hơn xâm lược hay đe dọa xâm lược!

Vấn đề là phải chuẩn bị từ trước, để khi Việt Nam có nguy cơ bị xâm lược, hay bị xâm lược thì Việt Nam và Mỹ đã là đồng minh của nhau.”

Mối đe dọa từ Trung Quốc là điều mà bất cứ người Việt Nam nào cũng nhận thấy, vì nó từ hàng ngàn năm qua rồi. Là người dân Việt Nam, cũng là một nghệ sĩ nổi tiếng luôn ủng hộ cho dân chủ, nhân quyền và thoát Trung, nghệ sĩ Kim Chi cho biết khi tham gia ký lá thư gửi cho Tổng thống Mỹ, bà không quá kỳ vọng nước Mỹ sẽ làm gì đó, bởi “người Mỹ họ thực dụng lắm. Cái gì có lợi cho họ thì họ làm, chứ không vì dân chủ nhân quyền của Việt Nam mà họ làm tất cả đâu.”

Bà cho biết bà chỉ nghĩ đơn giản là bây giờ làm bất cứ điều gì để thúc đẩy tiến trình quan hệ Việt Nam với quốc tế tốt hơn, đi gần với dân chủ hơn là bà làm, và đây cũng là dịp để Hoa Kỳ thấy rằng người dân tin cậy ở sự hợp tác trong công cuộc đòi nhân quyền và thoát Trung ở Việt Nam.

Hịch tướng sĩ Hưng Đạo đại vương – Trần Quốc Tuấn

Hịch tướng sĩ

Hưng Đạo đại vương – Trần Quốc Tuấn

Cụ Bùi Kỷ dịch từ nguyên bản Dự chư tỳ tướng hịch văn.

(Về người dịch: Cụ Bùi Kỷ (sinh ngày 5 tháng 1 năm 1888 – mất ngày 19 tháng 5 năm 1960), tên chữ là Ưu Thiên, hiệu là Tử Chương. Cụ là nhà giáo, nhà Nho học và nhà nghiên cứu văn hóa có ảnh hưởng lớn trong giai đoạn đầu thế kỷ 20 những thập niên đầy biến động của lịch sử Việt Nam).

Ảnh: Anh hùng dân tộc – Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn

Dụ chư tỳ tướng hịch văn – bài văn hịch bảo các tướng dưới quyền của Tiết chế Quốc công Trần Quốc Tuấn là bài hịch nổi tiếng nhất đời Trần và cũng là bài hịch có sức sống mãnh liệt nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bài hịch còn được biết đến với cái tên thông dụng là Hịch tướng sĩ do cụ Bùi Kỷ dịch.

Mời các bạn cùng đọc lại toàn văn của bài hịch:

*

Hịch tướng sĩ

Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Đế; Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho Chiêu Vương; Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước. Kính Đức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung; Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?

Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói: Vương Công Kiên là người thế nào? Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà đem thành Điếu Ngư nhỏ tày cái đấu đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu! Cốt Đãi Ngột Lang là người thế nào? Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần, khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt!

Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Đi thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?

Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm.

Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai.

Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc “đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ” làm nguy; nên lấy điều “kiềng canh nóng mà thổi rau nguội” làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.

Vì sao vậy? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa?

Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.

*
Cụ Bùi Kỷ (dịch).

Image may contain: 1 person