Báo Việt Nam khơi vụ ‘đất vàng’ của con gái cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Khoảng 20 ngày sau khi Đô Đốc Nguyễn Văn Hiến, cựu thứ trưởng Bộ Quốc Phòng CSVN bị đề nghị kỷ luật vì “Vi phạm trong quản lý đất quốc phòng,” một số báo nhà nước phanh phui vụ ông này ký công văn “chỉ định nhà đầu tư cho khu đất 448B Nguyễn Tất Thành, quận 4, Sài Gòn” liên quan đến công ty Bản Việt của bà Nguyễn Thanh Phượng, con gái cựu Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng.

CUỘC CHIẾN CÔNG NGHỆ CAO ĐÃ KHAI HỎA

Image may contain: 1 person, smiling, text
Chú TễuFollow

CUỘC CHIẾN CÔNG NGHỆ CAO ĐÃ KHAI HỎA

Tin đặc biệt:

CÔNG BỐ DANH SÁCH 143 CÔNG TY TRUNG QUỐC BỊ TRỪNG PHẠT – CHIẾN TRANH CÔNG NGHỆ CAO CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU VÀ SẼ VÔ CÙNG KHỐC LIỆT

Mức độ khốc liệt sẽ cao hơn nhiều so với chiến tranh thương mại và hậu quả với Trung quốc sẽ vô cùng nặng nề trong khi Trung quốc không có bất kỳ vũ khí nào để trả đũa như chiến tranh thương mại.

Danh sách 143 công ty đơn vị này bao gồm cả Huawei, chủ yếu thuộc các lĩnh vực điện tử viễn thông, hàng không, chất bán dẫn và vật liệu công nghệ cao.

Những công ty đơn vị này bị cáo buộc hoạt động trái phép, gây nguy hại an ninh quốc gia Mỹ. Phương thức chế tài cũng tương tự như Huawei là bị cấm mua các phần mềm và linh kiện của các công ty Mỹ nếu không được chính phủ Mỹ cho phép.

Những cái tên quan trọng có thể kể như Viện thiết bị điều khiển tự động Bắc Kinh, Viện nghiên cứu công nghệ sản xuất hàng không Bắc Kinh, Trung tâm nghiên cứu và phát triển khí động học Trung Quốc, Tenco Technology, Avin Electronics Technology, Multi-Mart Electronics Technology, Đại học Hàng không và Vũ trụ Bắc Kinh, Đại học Sun Yat-sen, Đại học Công nghệ Quốc phòng, Đại học Bách khoa Tây Bắc, Đại học Khoa học và Công nghệ Điện tử…

Theo Bloomberg, danh sách đen có thể sẽ tăng khi Mỹ mở rộng khu vực giám sát sang những công ty công nghệ cao ở một số đại lục.

Hiện Nhà Trắng đang cân nhắc bổ sung thêm các nhà cung cấp hệ thống giám sát lớn ở Trung Quốc vào danh sách đen như Dahua Technology, Hikvision Digital Technology, Megvii, Meiya Pico và iFlytek.

Nguồn: FB Trần Đình Thu.

Việt Nam – ‘bước ra đường là đụng quán nhậu’

Image may contain: one or more people and crowd
Image may contain: 2 people, crowd and indoor
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people, people sitting and table
Long Điền

(Thấy trên mạng)

Việt Nam – ‘bước ra đường là đụng quán nhậu’

Kéo dài từ Ải Nam Quan tới Mũi Cà Mau, từ Hà Nội đến Sài Gòn, từ Đà Nẵng đến Nha Trang, Đà Lạt, Hải Phòng… tất cả đều bị quán nhậu bao vây như một ma trận của rượu bia. Nó bốc mùi đến mức đi ngủ vẫn còn nghe thấy.

Câu cửa miệng của dân Việt bây giờ là “Sao làm vài ve chứ?” Và, tiếp theo đó là “kéo nhau ra quán, ừ ra quán.” Ở đó đang có “quái nhân bằng hữu” chờ đợi, không nhiều thì ít cũng cạn vài ba ly, bét nhất cũng hết năm ba lon…

Lai rai cũng hết chiều tà, sương sương cũng hết vài thùng, lùng bùng cũng vài két, bia mà, nhẹ nhàng lắm, uống nhiều mới xỉn, uống ít thấy “sưng sưng,” trăm phần trăm thấy “sừng sừng” mà khi đã … “sung sung” rồi thì mấy mấy cũng được, cho đến khi không thấy đường về.

Không sao hết cứ leo lên xe và chạy, cái xe nó sẽ đưa mình về, không tới nhà thì cũng đến… bệnh viện và tệ hơn có thể là… nhà xác. Không có gì lạ, khi mà tai nạn giao thông do bia rượu chiếm tỷ lệ cao nhất trong các loại tai nạn khác.

Theo thống kê hàng năm nhất là vào các dịp lễ tết thì những cái chết hay bị thương tật do say xỉn phóng nhanh vượt ẩu của những tay “bợm nhậu” thuộc hàng quán quân, luôn “top” đầu của bảng tử thần, chết như chơi, chết như đùa.

Mà đúng như “đùa” thiệt, đêm đêm cứ nghe tiếng nẹt pô, rú ga rồi còi hụ là người ta biết ngoài phố kia… đâu đó đang có một vụ đụng xe, và chắc cũng có người bị gãy tay lọi chân, có người vù một phát xuống địa ngục.

Có bao nhiêu người xấu số vô duyên phải đi theo mấy tay hung thần đó thì không đếm xuể, chỉ cần “leo” lên mạng là có thể thấy đầy hình ảnh máu me kinh hoàng xe cộ móp méo quằn quại, nó xuất hiện khắp nơi từ núi cao đến tận đồng bằng phố thị.

Đâu đâu cũng thấy quán nhậu, nhìn đâu cũng thấy dân nhậu “dzô dzô trăm phần trăm” những tiếng hô gào lên cùng một lúc như lên đồng tập thể. Hỏi có gì vui thế? Trả lời “không có gì, cuối tuần nghỉ việc cả cơ quan kéo nhau ra quán làm vài ly cho đỡ buồn.”

Hỏi “buồn gì mà đi nhậu ác chiến vậy?” Trả lời “không buồn gì hết, chỉ thấy buồn buồn (?). Người ta đi mình cũng đi, người ta uống mình cũng uống, vài ba ly…, dăm ba lon xong rồi hùn nhau trả tiền là đủ một bữa nhậu tưng bừng ‘một hai ba dzô!’”

Nhậu mà không có “bóng hồng” nào thì chán chết nên gì gì thì cũng phải cố gắng kêu thêm một vài “em” cho nó nóng thêm cuộc nhậu. Vì có “mấy bả” thì nhậu càng sung, uống rượu mà không có giai nhân thì chán chết, ông bà nói “tửu sắc” không sai.

Vậy nên “rủ nhau ra quán ừ ra quán.” Một câu thơ của ai đó xưa kia như một nỗi niềm thì bây giờ như một “khẩu hiệu” của dân nhậu, nhiều khi “vui quá cũng nhậu, buồn quá cũng nhậu, bị bồ đá cũng nhậu, yêu nhau rồi chia tay nhau cũng nhậu.” Nói chung chuyện gì cũng có thể nhậu được hết!

Vì biết làm gì đi đâu trong cái đất nước “hỗn mang” này, khi mà giới quan chức tham ô nhũng lạm ngày đêm cũng chìm đắm trong những nhà hàng, bar rượu, gái đẹp,… ngút ngàn sang trọng, thì dân đen mình cũng tội gì mà không nhậu.

Mỗi nơi nhậu nhậu một kiểu, thôn làng thì có rượu đế, thị thành thì có bia chai, bia lon, mồi màng thì vô thiên lủng, từ hải sản đến cào cào châu chấu… Quán nhậu đáp ứng hết, “thượng vàng hạ cám” từ cao cấp cho tới bình dân…

Bước ra đường là đụng quán nhậu. Một đất nước nhìn đâu cũng thấy “lưu linh” thì thử hỏi không bước tới thời đại 4.0 của “thiên đường ma men” thì có lạ lắm không?

Nguyễn Sài Gòn

Sao lại thông cảm ???

Image may contain: 3 people, people standing and text
Thanh MaiFollow

Sao lại thông cảm ??? Con ông và cháu ông bị tổ chức Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng ( viết tắt là Việt Tân ) họ nhét điểm vào bài thi hòng hạ nhục vu oan cho gia đình ông thì sao lại thông cảm ???

Ông phải đứng ra chỉ đạo làm đến cùng để trả lại sự trong sạch cho mình và gia đình chứ ? Ông có lỗi gì đâu, ông là bị hại mà, con ông bị nhét điểm mà.

Sao ông hèn thế vinh ơi, tư chất chiến sĩ cách mạng đâu rồi

Sợ !!!

Image may contain: one or more people and closeup
No photo description available.
Van Pham

Sợ !!!

Gặp bọn chúng (những người cùng lớp thời trung học) ở một đám cưới.

Bọn chúng thấy tôi vội chạy đến nắm tay kéo ra ngoài dạy dỗ:
– Mày viết tùm lum trên FB mà không sợ công an à?
– Mày coi chừng đó! Công an nó chưa đủ lý do để tóm mày thì nó cũng sẽ cho an ninh mật theo dõi xử mày theo kiểu giang hồ đó nghe.
– Mày đừng cho người lạ vào nhà, đề phòng chúng nó cho người đến giấu tài liệu, sau đó chúng đến bắt……………………… ………….
Tôi nói, cảm ơn các vị đã có lòng lo cho tôi.
Các vị hỏi tôi có sợ không à?
Tôi sợ chứ!
Bị đánh đập, tù đày ai mà không sợ!

Có lẽ, sợ hãi đó là bản chất trong quá trình cuộc sống của tui.

Sẵn đây, xổ bầu tâm sự luôn với các bạn để hiểu.

Tôi biết sợ từ năm lên 6 tuổi. Năm đó, tui đang ngủ với Cha thì cộng sản đạp cửa vào nhà bắt trói Cha tui dẫn đi. Tôi thức dậy ngơ ngác nắm lấy vạt áo của Cha kéo lại thì bị 1 người trong bọn họ dộng 1 báng súng vào bụng, tôi ngất xỉu.

Từ đó, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh tôi. Đêm đến, tiếng chó sủa, tiếng cành cây gió va vào nhau xào xạc đều làm cho tôi sợ.

Lớn lên đi học, tôi chứng kiến cảnh những chiếc xe khách bị mìn lật nhào. Máu, thịt người dân vương vãi, nham nhở đầy mặt đường.

Tui chứng kiến những người dân bị chết cháy, nằm co quắp trong đống tro tàn, đổ nát.

Tôi chứng kiến người dân khai quật 1 hố chôn tập thể của 4 thanh niên rất trẻ trong làng bị Việt cộng giết cách nhà tôi chừng hơn cây số…..

Nỗi sợ hãi đó nó hành trình theo suốt tuổi thơ của tôi đến ngày hoà bình lập lại. Sau đó, đất nước không còn cảnh chết chóc do chiến tranh thì tôi lại sợ đói.

Ôi cái đói! Cả nhà tôi bị đói suốt 1 thời gian dài, cái đói hành hạ tui trong cả giấc ngủ, trong cả ước mơ. Cái đói thật đáng sợ!

Giờ đây không còn đói nữa, nhưng ngồi trước mâm cơm lại sợ chất độc.

Chính quyền họ nhẫn tâm nhập chất cấm để đưa vào các nguồn thức ăn, làm sao mà không sợ?

Mỗi ngày VN chết 315 người vì mắc bệnh ung thư, do đâu? 
Trong 315 người ấy khi nào đến phiên mình?

Mỗi khi dắt xe ra khỏi nhà là tôi lại sợ. Chẳng biết hôm nay mình có về lại nhà được không? Hay là được bà con đắp cho manh chiếu ở đoạn đường nào đó.

Với hệ thống giao thông hỗn loạn như bây giờ thì tính mạng mình ra đường như ngàn cân treo trên sợi tóc.

Tôi sợ, bỗng 1 ngày nào đó. Công an ập đến nhà đọc lệnh tôi giết người rồi bắt trói để thế chân cho 1 kẻ quyền uy nào đó.

Với 1 nền tư pháp đặt tiền lên trên công lý như hiện nay thì điều này đã xảy ra rất nhiều chứ không phải là không có.

Tôi sợ đất nước này sẽ mất vào tay giặc Tàu.

Tôi sợ nền giáo dục hôm nay sẽ biến con cháu tôi thành loài súc vật. 
Tôi sợ bọn xì ke, ngáo đá, cướp giựt, giết người mỗi ngày một tăng mà nạn nhân của nó tiếp đến có thể là tôi.

Đấy là tất cả những điều tôi sợ. Có lẽ những nỗi sợ này lớn lao luôn cô đọng trong tiềm thức nên không còn chỗ chứa cho nỗi sợ công an bắt mà các bạn vừa nói.

Còn các bạn, các bạn chỉ sợ mỗi công an mà không sợ những mối hiểm hoạ kia đang chực chờ cho mình và cho những người thân yêu của mình, thì quả thật, các bạn là những người rất gan dạ, anh hùng!

FB Ngô Trường An

Nếu Linh “nựng” được hưởng án treo…

Nếu Linh được hưởng án treo, đó sẽ là sự thách thức không hề nhẹ đối với công lý, và càng cho thấy sự che chắn của ngành tư pháp đối với thủ phạm.

Đó cũng sẽ là sự mất mát trong niềm tin của dân chúng đối với ngành tư pháp nói riêng và chính quyền nói chung.

 

RFA.ORG
Nếu Linh được hưởng án treo, đó sẽ là sự thách thức không hề nhẹ đối với công lý, và càng cho thấy sự che chắn của ngành tư pháp đối với thủ phạm.