Thế nào là tự do, dân chủ và làm thế nào để có tự do ở chế độ toàn trị? | Tiếng Dân

Rất nhiều người đã nhầm lẫn hai khái niệm khá giống nhau này. Tự do là quyền của con người, không bị ép buộc để có cơ hội được hành động theo ý muốn của mình. Có các quyền tự do cơ bản như tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tự học giáo dục, tự do lập hội, tự do báo chí và xuất bản (1 phần của tự do ngôn luận), tự do tôn giáo, tự do đi lại…

Còn dân chủ là phương pháp ra quyết định tập thể, trong đó mỗi cá nhận được có quyền bình đẳng, thường thể hiện ở việc bầu cử để lựa chọn trực tiếp người lãnh đạo quốc gia (dân chủ trực tiếp), hoặc bầu ra người đại diện, thay mặt mình để bầu lãnh đạo quốc gia (dân chủ đại diện). Định nghĩa tóm tắt và tương đối phổ quát là như vậy.

Tự do và dân chủ có mối liên hệ chặt chẽ, nhưng không đồng nhất. Có những quốc gia hay lãnh thổ có sự tự do khá rộng rãi, nhưng lại không có dân chủ đầy đủ. Ngược lại, có nơi thì có dân chủ nhưng lại thiếu tự do. Thường những nước nào có cả dân chủ lẫn tự do song hành thì nền dân chủ sẽ rất bền vững và mới gọi là dân chủ đầy đủ. Dân chủ mà thiếu tự do thì là dân chủ không đầy đủ, thậm chí là giả cầy.

Tất nhiên dân chủ và tự do có nhiều cấp độ, khác nhau. Nếu dân chủ đạt được càng nhiều tiêu chí của tự do, thì càng được coi là dân chủ đầy đủ, bản chất. Dân chủ mà càng có ít tự do thì càng thiên về toàn trị, là dân chủ bịp bợm. Quyền tự do bầu cử và ứng cử là gần gũi nhất với dân chủ.

Nói cách khác, các quyền tự do là những viên gạch và vữa để xây lên ngôi nhà dân chủ. Gạch vữa mà ít và mềm thì nhà dễ đổ vỡ.

Ví dụ điển hình về tự do mà thiếu dân chủ là Hongkong thời thuộc địa Anh và Singapore. Hongkong thời thuộc địa có đầy đủ các quyền tự do như ở mẫu quốc, nhưng dân Hongkong không có quyền bầu cử thống đốc (toàn quyền) Hongkong. Tức là thiếu đi quyền dân chủ cơ bản nhất là lựa chọn lãnh đạo.

Singapore cũng có gần như đầy đủ các quyền tự do như Hongkong từ thời thuộc Anh và cả khi độc lập, nhưng đảng PAP cầm quyền tuyệt đối kể từ khi lập quốc, họ vẫn có những động thái o bế chính trị để các đảng khác không thể chen chân vào nghị trường. Tức là Sing cũng không hoàn toàn được dân chủ như phương Tây, nhưng vẫn hơn Hongkong thời thuộc địa.

Các nước đã từng hoặc đang có dân chủ phi tự do là Ấn Độ thời còn theo kinh tế kế hoạch (nhà Gandi), Nam Mỹ giai đoạn cánh tả cầm quyền (dễ thấy nhất là Venezuela) và điển hình nhất là Nga và Campuchia sau năm 91 đến nay. Ở các nước này, dân chúng được bầu cử tự do, có chế độ đa đảng, nhưng đảng cầm quyền vẫn kiềm chế sự tự do bầu cử 1 cách tương đối và họ bị thiếu rất nhiều quyền tự do mà điển hình nhất là thiếu tự do kinh tế (nhiều nước theo kinh tế kế hoạch hoặc tư bản thân hữu). Đa số các quyền tự do của họ là mang tính giả cầy, bề ngoài. Cũng có thể nói là các nước này có dân chủ không đầy đủ.

Có thể đánh giá tổng quan là các nước có tự do trước khi có dân chủ thì thường có kinh tế phát triển hơn là các nước có dân chủ trước tự do.

Ví dụ điển hình là Hàn quốc và Đài Loan thời độc tài là 1 dạng tự do phi dân chủ (tất nhiên tự do không đầy đủ, nhưng có tương đối, đặc biệt là có tự do kinh tế). Đến thập kỷ 197x họ mới dân chủ hóa và có bước nhảy vọt về kinh tế. Hiện nay họ có nền dân chủ tự do gần như phương Tây.

Còn các nước có dân chủ trước tự do là Ấn Độ, Campuchia, Nga, rõ ràng nhất là 2 nước đầu tiên được dân chủ “rơi vào đầu”. Ấn Độ được Anh trả độc lập, Campuchia được LHQ can thiệp để thoát CS, Nga được DC do LX sụp đổ. Hậu quả là các nước này đều có dân chủ giả cầy và kinh tế èo uột, Ấn Độ thì hơn chục năm gần đây mới có tự do kinh tế để có khởi sắc.

Lịch sử hình thành chế độ dân chủ kèm tự do ở các nước phương Tây đều cho thấy tự do là thứ được có trước 1 thời gian dài, rồi mới tiến tới dân chủ. Ví dụ rõ nhất là ở các nước Anh, Mỹ, Pháp.

Ở Anh và Mỹ thì CNTB phát triển rất sớm nhờ vào tầng lớp thương gia được tự do kinh doanh, từ đó xây dựng nên tầng lớp trung lưu đông đảo và họ đã gây sức ép lên chính quyền để ép buộc chính quyền phải chia sẻ quyền lực cho nhân dân. Ở Anh, ban đầu là vua chia sẻ quyền lực cho quý tộc (Viện Nguyên lão tức Thượng viện sau này) rồi sau đó quyền lực thuộc về Hạ viện (giới bình dân), nhà vua chỉ còn tính biểu tượng. Ở Mỹ thì giai cấp trung lưu lãnh đạo dân lật đổ chế độ thực dân.

Nhưng nước Anh mất khoảng 300 năm để vua bắt đầu chia sẻ quyền lực cho quý tộc cho đến khi phụ nữ Anh được đi bầu vào năm 1930, tức là mới có quyền dân chủ đầy đủ.

Ở Mỹ, năm 1824, 48 năm sau khi giành độc lập, thì mới có 5% dân số trưởng thành của Mỹ được quyền bỏ phiếu. Phụ nữ Mỹ được bầu cử vào năm 1920 và đến thập kỷ 197x thì người da đen mới được đi bầu, tức là Mỹ mới có dân chủ khá đầy đủ.

Dẫn lịch sử như vậy không có nghĩa là nước nào sau này cũng phải mất 300 hay 200 năm mới từ phong kiến hay thuộc địa thành dân chủ (bò đỏ hay bẻ lái như vậy để biện minh cho sự duy trì độc tài). Bởi vì thực tế Hàn Quốc và Đài Loan chỉ mất hơn 20 năm để từ độc tài thành dân chủ với nền tảng không khác VN là mấy. Còn Thái Lan và Nhật thì có dân chủ theo mô hình Anh mà không cần cuộc cách mạng nào (tức là tự diễn biến). Chính Anh và Mỹ đều phải có cách mạng.

Còn nước Pháp, chế độ chuyên chế độc đoán duy trì ở đây lâu hơn ở Anh khá nhiều, kể cả sau cách mạng Pháp xảy ra khá sớm (1789). Cuộc cách mạng cũng tạo ra 1 chế độ dân chủ phi tự do và nhanh chóng bị dập tắt, thay thế bằng chế độ chuyên chế tổng tài của Napoleon.

Chính vì Pháp thiếu dân chủ hơn Anh, nên các thuộc địa Pháp cũng thiếu dân chủ hơn Anh và đến khoảng 194x thì phụ nữ Pháp mới được đi bầu.

Nhưng, ở VN, người Pháp cũng đã copy mô hình dân chủ của mình sang vào giai đoạn thuộc địa. Nam Kỳ được hưởng dân chủ sớm hơn cả ở VN, vì được hưởng pháp luật gần như ở Pháp. Từ cuối thế kỷ 19, dân Nam Kỳ cũng đã được hưởng nền dân chủ hạn chế gần như ở Pháp. Đó là những người giàu, công chức, quân nhân đã được bầu cử hội đồng Nam Kỳ và hội đồng tỉnh.

Đây là cơ quan tư vấn cho chính quyền thuộc địa, giống như HĐND và QH hiện nay. Ban đầu thì quyền lực cũng hạn chế và thành viên hội đồng phải đa số là Tây, nhưng cũng chỉ chiếm tối 75%, vẫn ít hơn tỷ lệ đảng viên trong QH hiện nay. Người Pháp đương nhiên nắm chính quyền Nam Kỳ và nắm quyền “cố vấn” (gián tiếp nắm quyền) ở Bắc và Trung Kỳ, các TP nhượng địa HN, HP, ĐN thì quy chế như Nam Kỳ.

Vào thời Quốc gia VN thì tỷ lệ đó đảo ngược lại, người Việt trực tiếp nắm quyền hành chính và chỉ có 25% là dân biểu người Pháp.

Ở chế độ thuộc địa, người dân vẫn có quyền tự do tương đối, đặc biệt là tự do kinh tế, báo chí và xuất bản. Các quyền tự do không bị bóp nghẹt như dưới chế độ CS sau này.

Lịch sử dài dòng bên trên cho thấy, tự do luôn phải có trước dân chủ thì mới đúng quy trình. Nếu quy trình bị đảo ngược, thì dân chủ là giả tạo. Ví dụ gần gũi chính là nền dân chủ có được do CM tháng 8. Nó quá mong manh. VNCH cũng là nền dân chủ được rơi vào đầu chủ yếu do Pháp rồi Mỹ tác động, nên nó nhanh chóng biến thành tự do phi dân chủ. Tuy nhiên, đây là chính quyền thời chiến nên không phải là ví dụ chuẩn xác.

Như vậy, có thể kết luận được con gà hay quả trứng phải có trước. Tự do phải có trước dân chủ. Bởi vì, khi có tự do thì tầng lớp trung lưu sẽ dần dần nâng cao dân trí và có thể tích lũy kinh tế, nhờ đó mà gây sức ép được với chính quyền để chính quyền phải chia sẻ quyền lực. Tầng lớp trung lưu càng đông và mạnh thì quyền lực nhà nước càng giảm sút và đó là mầm mống của dân chủ.

Nhưng dưới chế độ CS thì sao?

Chế độ CS là chế độ toàn trị, nó triệt tiêu cả tự do lẫn dân chủ. Vì dân không có quyền tự do ngôn luận, không được tự do báo chí, xuất bản và giáo dục, chỉ được có thông tin 1 chiều, nên dân chỉ có tư duy 1 chiều. Vì thế người dân bị triệt tiêu khả năng phản biện và KHÔNG CÓ kiến thức về khoa học chính trị, hiểu lệch lạc về pháp luật và kinh tế vĩ mô, lịch sử. Nói cách khác là dân trí thấp về kiến thức kinh tế, chính trị, triết học và lịch sử. Mục tiêu là để không thể có tổ chức ngoài đảng nào mà có hiểu biết chính trị hòng cạnh tranh quyền lãnh đạo với đảng CS.

Làm thế nào để có thể nâng cao dân trí khi chính quyền cố tình ngu dân thông qua cấm đoán các quyền tự do?

Chỉ có cách duy nhất là tự học, tự khai trí thông qua giáo dục gia đình, du học và qua các kênh thông tin phi “chính thống”. Giai đoạn trước đổi mới thì điều này là khó, chỉ trông vào GD gia đình, cũng hạn chế. Nhưng hiện nay khả năng tự đào tạo khá đơn giản, nhờ mạng xã hội. Tất nhiên tự đào tạo sẽ rất chậm vì nguồn lực quá ít, nhưng còn hơn không. Qua đó, người dân có thể gây sức ép với chính quyền y như người Anh đã từng làm với vua từ mấy trăm năm trước mà không nhất thiết phải lật đổ chế độ quân chủ.

Việc này là khả thi, vì hiện tại chính quyền đang trên quá trình buộc phải thu hẹp phạm vi quản lý. Về logic, chính quyền càng nhỏ, thì PĐ càng đông, tức là DC sẽ gia tăng. Bởi vì nếu không thu hẹp thì chính quyền sẽ tự sụp đổ do phải ăn thịt chính mình. Quá trình đó có tiến độ nhanh hay chậm chính là phụ thuộc vào việc gia tăng dân trí về kinh tế, chính trị, pháp luật của người dân nhanh hay chậm. Điều đó phụ thuộc vào mỗi cá nhân và trí thức sẽ là đầu tàu.

Vậy quy trình nào để đi tới DC?

Mình cho là quy trình theo lịch sử nền DC phương Tây là không thể đảo ngược. Tức là dân chủ sẽ phải có cho tầng lớp tinh hoa trước, dần dần mở rộng cho tầng lớp trung lưu, rồi tới toàn dân. Chi tiết thế nào thì là câu chuyện dài khác và nên bắt đầu từ xã hội dân sự, quyền lập hội, công đoàn độc lập, tự do giáo dục và xuất bản.

BAOTIENGDAN.COM
Thế nào là tự do, dân chủ và làm thế nào để có tự do ở chế độ toàn trị? Bởi AdminTD – 29/06/2019 Dương Quốc Chính 29-6-2019 Rất nhiều người đã nhầm…

NHỮNG CHUYẾN TÀU KHÔNG CẦN CÁ

Ngày xưa Việt cộng lấy nông dân làm bia đỡ đạn cho chúng chiếm miền Nam, bây giờ Việt cộng xua ngư dân làm bia sống cho chúng tiếp tục cai trị!

Cái đảng tiên phong của giai cấp công nông nó khốn nạn và hèn hạ như vậy đó! 😡😡

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person, outdoor
Nguyễn Trôi LạcFollow

Đất nước tôi đầy ắp những nỗi buồn (1)

NHỮNG CHUYẾN TÀU KHÔNG CẦN CÁ

Mình gặp em trong một tiệm spa ở SG. Em quê Quảng Ngãi vào SG mưu sinh gần một năm nay, những nỗi niềm của quê hương miền trung nhọc nhằn vẫn còn nặng trĩu trong giọng Quảng chưa pha, em kể:
Gia đình em sống nghề biển từ bao đời chả biết, nhưng đến đời ba em thì sạt nghiệp sau một lần bị Malaysia bắt giữ. Tàu của ba em đánh cá trên vùng biển chồng lấn- bên VN thì cho phép, nói đó là vùng biển VN, nhưng Malaysia thì bắt, bảo đó là biển của họ. Họ bắt người đốt tàu mà không thông tin gì về VN, một năm trời ba em bị tù ở Malaysia, gia đình vật vã tang thương vì ba mất tích, cứ tưởng ông đã chết trên biển. Nhưng bị tù đã là may, do bị cảnh sát Malay bắt giữ, chứ nếu là ngư dân Malay có khi họ giết người cướp tàu luôn
Sau khi hết hạn tù về nước, ba em bỏ nghề do biển chết, không còn cá tôm gì nữa sau thảm họa môi trường do Formosa gây ra. Các làng biển miền trung hoang vắng, thanh niên bỏ xứ đi qua Lào, qua trung quốc làm thuê, hoặc vay tiền đi xuất khẩu lao động. Em và phụ nữ quê em bỏ quê vào SG, Bình Dương, Đồng Nai kiếm sống và kiếm… chồng miền nam cho đỡ khổ, chỉ còn người già trẻ con ở lại.

Rồi chính quyền đến vận động ba em và các ngư dân trong vùng đi biển trở lại, họ ưu tiên cho vay tiền đóng tàu & trang bị máy móc, họ cung cấp toàn bộ chi phí xăng dầu mỗi năm hơn 200 triệu đồng và nhiều ưu đãi khác….Chỉ yêu cầu ngư dân đi biển

Những chuyến tàu mang số hiệu Việt Nam ra đi chỉ để hiện diện trên lãnh hải, để giữ biển cho quê hương
Những chuyến tàu đánh cá không đánh cá, không cần cá mà chỉ cần mạng người trở về

Những chuyến tàu đầy sợ hãi bởi có thể bị bắn, bị đâm chìm bất cứ lúc nào
Biển VN còn hay đã mất?

Ảnh: Sa Kỳ, đưa xác ngư dân bị bắn chết ngoài biển về nhà

Gb Bảo Liên Lêhttps://www.facebook.com/100001668101200/posts/2380839625314951/

Vì sao cha con Lý Tiểu Long đều chết trẻ?

Vì sao cha con Lý Tiểu Long đều chết trẻ?

Trong sách cổ đã ghi chép rất nhiều trường hợp nhân quả báo ứng, bài viết này nói về câu chuyện của hai nhân vật nổi tiếng thời hiện đại – hai cha con Lý Tiểu Long chết trẻ khi đang sức dài vai rộng, sinh lực tràn đầy.

Rất nhiều người cho rằng Lý Tiểu Long là người Trung Quốc, thực tế không phải vậy. Năm 1940, Lý Tiểu Long chào đời ở San Francisco, bang California Hoa Kỳ, quốc tịch Mỹ, là người Mỹ gốc Hoa.

Ông là diễn viên người Hoa đầu tiên ở Hollywood. Các bộ phim hành động của Lý Tiểu Long lấy chủ đề là võ thuật kungfu như “Đại ca” (The Big Boss) được đánh giá rất cao. Sau đó các phim “Tinh võ môn”, “Mãnh long vượt sông”, “Long tranh hổ đấu” và “Trò chơi tử Thần” do Lý Tiểu Long thủ vai chính đã chấn động giới điện ảnh, nhanh chóng tạo được danh vọng trên thế giới.

Lý Tiểu Long đạt được giải thưởng “Kỹ nghệ tốt nhất” của giải Kim Mã Đài Loan, giải thưởng “Thành tựu trọn đời” giải Kim Tượng của điện ảnh Hồng Kông, giải thưởng “Truyền kỳ” của Hiệp hội Truyền thông Anh.

Năm 1967, Lý Tiểu Long sáng tạo ra Tiệt quyền đạo (còn gọi là Triệt quyền đạo – Jeet Kune Do – lỗi dịch sai chữ Tiệt thành Triệt từ ban đầu nên dùng sai thành quen – ND). Ông hoằng dương kungfu Trung Quốc, và được coi là một trong 10 nhà võ thuật lớn nhất thế kỷ.

Vua boxing Muhammad Ali đánh giá: “Lý Tiểu Long là người vĩ đại. Anh là người kiệt xuất nhất trong lĩnh vực võ thuật. Tôi hy vọng có thể gặp anh, bởi vì tôi thực sự thích võ thuật của anh. Anh đã vượt thời đại của anh”.

Cha đẻ Jiu jitsu (Nhu Thuật) nước Mỹ là Jenny Lebel đánh giá rằng: “Tốc độ ra đòn của anh nhanh gấp đôi người bình thường. Quyền thuật, bộ pháp và cước pháp của anh thực sự siêu xuất người thường. Nếu nói về những vua võ thuật thì Lý Tiểu Long là vua của các vị vua. Anh là cao thủ đỉnh cao xuất chúng ở thời đại đó”.

Không chỉ người châu Á quen thuộc với Lý Tiểu Long mà cái tên Bruce Lee (tên tiếng Anh của anh) thì dường như người phương Tây không ai không biết, là danh từ thay thế cho kungfu. Hình tượng màn ảnh của anh có sức ảnh hưởng lớn đối với người Hoa và mọi người khắp các nơi trên thế giới. Tên anh đã trở thành tượng trưng cho kungfu Trung Quốc và tượng trưng cho điện ảnh võ thuật.

Cha con Lý Tiểu Long chết trẻ

Đúng lúc sự nghiệp Lý Tiểu Long đang lên như diều gặp gió, năm 33 tuổi anh tham gia diễn phim “Trò chơi tử Thần” thì ngày 20/7/1973 anh đột tử ở trong nhà của Đinh Bội tại Cửu Long Đường, Cửu Long Tây, Hồng Kông. Sự kiện này đã gây nên chấn động cực lớn, nguyên nhân cái chết của anh đến nay vẫn còn nhiều tranh cãi bàn tán. Có người cho rằng anh bị mưu sát, có người nói anh chết bệnh, có người cho rằng anh đột tử bởi dị ứng thuốc, còn có người nói anh chết bởi “thượng mã phong” v.v.

Lý Quốc Hào (Brandon Lee, 1/2/1965 – 1/4/1993) là con trai duy nhất của Lý Tiểu Long, sinh ở California nước Mỹ. Năm Quốc Hào 8 tuổi thì cha là Lý Tiểu Long qua đời.

Lý Quốc Hào có thể nói là đã kế thừa được sự nghiệp của cha. Anh được mẹ là Linda truyền thụ võ công. Sau khi trưởng thành, anh đã đạt được trình độ võ thuật khá cao. Sau đó, anh vào học trường điện ảnh Emerson, làm phim và biểu diễn. Anh theo con đường của cha, cũng trở thành một diễn viên, diễn trong phim dài tập “Giới kungfu”, trở thành người thay thế Lý Tiểu Long trên màn bạc.

Lý Quốc Hào có ngoại hình tuấn tú và võ nghệ cao siêu khiến cho các nhà làm phim Hollywood đặc biệt chú ý, cho rằng chỗ trống do Lý Tiểu Long để lại sẽ do con trai ông lấp đầy. Tất cả mọi người đều thấy tiền đồ to lớn của Lý Quốc Hào. Bộ phim hành động “Quạ” chí phí 14 triệu đô la là bộ phim đầu tư lớn nhất mà Lý Quốc Hào diễn. Anh cẩn thận tỉ mỉ hoàn thành từng động tác có độ khó lớn theo yêu cầu của đạo diễn.

Vào lúc 12h30 đêm ngày 1/4/1993, trong khi đang quay cảnh đấu súng trong phim “Quạ” thì cây súng đạo cụ đã bất ngờ bắn ra đạn thật. Lý Quốc Hào bị trúng đạn phần bụng, bị mất máu nhiều dẫn đến tử vong, khi mới 28 tuổi.

Bi kịch của Lý Tiểu Long lại lần nữa diễn ra. Một ngôi sao võ thuật mới đang từ từ nổi lên đã bị cuốn theo gió đi như vậy. Tại sao cha con Lý Tiểu Long đang trong thời điểm khỏe mạnh cường tráng lại chết trẻ? Chúng ta hãy xem hành trình cuộc đời của cha Lý Tiểu Long.

Mộ cha con Lý Tiểu Long – Lý Quốc Hào.

Cha Lý Tiểu Long là Lý Hải Tuyền chuyên bắt cóc giết người

Rất nhiều người cho rằng quê cha đất tổ của Lý Tiểu Long là ở Thuận Đức, Quảng Đông, nhưng thực ra là ở Nam Hải, Quảng Đông. Cha anh là Lý Hải Tuyền, quê gốc Cửu Giang, Nam Hải, vì hợp mưu bắt cóc mà chạy trốn đến Thuận Đức.

Lý Hải Tuyền là một kẻ ác bá, làm những việc như bắt cóc tống tiền, cướp của. Có một người giàu có có 5 người con bị bắt cóc, Lý Hải Tuyền đòi tiền chuộc theo đầu người. Nhưng người giàu có này chỉ chuộc mỗi đứa con trai trưởng về, không giao nộp tiền chuộc cho 4 người con kia. Kết quả là Lý Hải Tuyền đã giết chết cả 4 người con của người giàu có kia. Lý Hải Tuyền sợ người con trai trưởng vừa mới lớn của người giàu có kia sau này tìm đến báo thù, nên trốn chạy đến Thuận Đức để lẩn tránh.

Cô Lý Trân, người thôn Đôn Cân, Cửu Giang, Nam Hải đã công khai chứng thực rằng Lý Hải Tuyền không chỉ bắt cóc giết người gia đình kể trên. Lý Hải Tuyền tham gia bắt cóc trẻ em và giết người khi không có tiền chuộc, em trai của cô là Lý Tả Luân chính là trẻ bị bọn cướp đánh chết, khi đó mới 4 tuổi.

Thời kỳ chiến tranh thế giới thứ 2, nước Nhật chiếm phần lớn Trung Quốc. Lý Hải Tuyền từ Quảng Đông chạy trốn đến Hồng Kông. Sau đó quân Nhật tiến hành tấn công Hồng Kông bằng thế gọng kìm, tình hình rất nguy cấp. Lý Hải Tuyền lòng hoảng hốt dắt gia quyến đến nước Mỹ tránh xa khói lửa chiến tranh. Do đó, Lý Tiểu Long được sinh ra ở Mỹ, là người Mỹ gốc Hoa.

Sau này, Lý Hải Tuyền lại trở về Hồng Kông tìm cơ hội phát triển, diễn kịch. Năm 1948, Lý Hải Tuyền cùng với Liêu Hiệp Hoài, Bán Nhật An, Diệp Phất Nhược được mọi người gọi là “Tứ đại danh kép của Việt kịch”.

Nhân quả báo ứng?

Người Á Đông nói nhân quả, tổ tiên tích đức con cháu hưởng phúc, tổ tiên thất đức, tổn đức thì con cháu chịu tai họa, đều là sự thực. Con người làm việc xấu sẽ tổn đức và nhận lấy nghiệp lực, mà nghiệp lực có thể dẫn đến hiện tượng con người chịu tai họa hay bệnh tật đời này hoặc đời sau trong luân hồi. Cũng có khi nghiệp lực của tổ tiên tích tụ lại cho con cháu đời sau, tạo thành các ma nạn cho cháu con.

Rất nhiều câu nói của người xưa như “tự làm tự chịu”, “gây nghiệp ác thì không thể sống được”, “trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu”, “gieo cây nào gặt cây đó”, “ở hiền gặp lành, ở dữ gặp ác”, “thiện có thiện báo, ác có ác báo”, “nhân đời trước là quả đời sau”, “nhân quả báo ứng”… đều xoay quanh quy luật này.

Có người cho rằng Lý Tiểu Long truy cầu tốc độ và luyện tập hà khắc, đã dùng sức quá mức mà tiêu trước sinh mệnh, đó là một nguyên nhân khiến anh ra đi khi tuổi vẫn còn xanh. Thực ra không phải vậy. Lý Tiểu Long hơn 10 tuổi đã theo học Vịnh Xuân Quyền của sư phụ Diệp Vấn, từ dáng đi của Lý Tiểu Long, sư phụ Diệp Vấn đã có lời dự đoán rằng Lý Tiểu Long tướng đoản mệnh, không sống lâu được. Sau này, Lý Tiểu Long luôn luôn chú ý sửa đổi tư thế đi đứng. Khi Lý Tiểu Long từ nước Mỹ trở lại Hồng Kông, anh có nói với sư phụ Diệp Vấn rằng anh đã sửa được thế đi, bây giờ khi đi gót chân đã chạm đất rồi. Vào thập niên 60 khoảng trước và sau khi Lý Tiểu Long sáng lập ra Tiệt quyền đạo ở nước Mỹ, anh thực sự đã huấn luyện cường độ cao, nhưng đó không phải là nguyên nhân đoản mệnh.

Cường độ huấn luyện của Vịnh Xuân quyền không lớn (đó cũng là một trong các nguyên nhân mà người ta coi Vịnh Xuân quyền là ‘quyền đàn bà’). Lời dự đoán của sư phụ Diệp Vấn khi Lý Tiểu Long hơn 10 tuổi đã trở thành sấm ngữ. Có thể thấy nguyên nhân chết trẻ không phải ở huấn luyện cường độ cao, mà là nhân quả báo ứng chủ đạo hết thảy.

Lý Tiểu Long chết trẻ khi đang tráng niên, nguyên nhân còn chưa có lời giải. Nếu nói đó là ngẫu nhiên, thế thì con trai anh là Lý Quốc Hào đóng phim bị súng đạo cụ bắn chết cũng là ngẫu nhiên sao? Hai lần ngẫu nhiên thì không phải là ngẫu nhiên nữa mà là tất nhiên. Hơn nữa, cháu trai của Lý Tiểu Long mắc một số căn bệnh. Những sự việc bất hạnh này nối tiếp nhau xuất hiện thì khả năng ngẫu nhiên là rất thấp.

Văn hóa truyền thống phương Đông coi trọng giáo hóa đạo đức, dạy người hướng thiện, thuận theo Thiên lý. Khi văn hóa truyền thống bị phá hoại, con người không tin vào thiện ác hữu báo, dám đấu với Trời, đấu với Đất, đấu với người, đấu đá tranh giành lẫn nhau, cho rằng con người chỉ là cục thịt, là protein, chết đi thì tiêu mất không còn gì, chết là hết tất cả, có gì phải lo lắng đâu. Thế nên con người phóng túng làm càn, việc ác gì cũng dám làm, ngày càng tiến dần vào vực sâu tội ác, khiến đạo đức xã hội tiêu tan, khiến tội ác hoành hành trong mọi ngóc ngách cuộc sống.

Phép tắc nhân quả, thiện ác hữu báo là Thiên lý tồn tại khách quan, không bị thay đổi bởi ý chí chủ quan của con người, sẽ không vì con người cho rằng nó không tồn tại mà biến mất. Người xưa nói: “Xưa nay vận Trời đều tuần hoàn, báo ứng rõ ràng giữa thiện ác”. Vạn sự đều có nhân quả, “người đang làm Trời đang nhìn”. Từ xưa đến nay, thiện ác báo ứng không mảy may sai lệch, chỉ đến sớm hay đến muộn mà thôi. Cha Lý Tiểu Long là Lý Hải Tuyền giết người gây họa cho con cháu đời sau. Cha con Lý Tiểu Long đang sức dài vai rộng, chết ở tuổi thanh niên, tráng niên là minh chứng cho chúng ta thấy: Thiện ác ắt có báo ứng.

TUYÊN BỐ PHẢN ĐỐI NGƯỢC ĐÃI TÙ NHÂN

Trần Bang is with Hoàng Hưng and 40 others.
TUYÊN BỐ PHẢN ĐỐI NGƯỢC ĐÃI TÙ NHÂN

SỰ VIỆC

Ngày 26 tháng 6 năm 2019, tù nhân lương tâm (TNLT) Nguyễn Văn Túc được gặp gỡ với vợ ông và hai em ông đi thăm. Bà Bùi Thị Rề vợ TNLT Nguyễn Văn Túc kể lại:“Anh Nguyễn Văn Túc cho biết anh cùng một số anh em TNLT đã và đang tuyệt thực đến nay là ngày thứ 16 để phản đối Trại giam số 6 không cấp quạt khi thời tiết rất nóng –trên 42 độ C–, nhìn Anh rất yếu”. Bà Bùi Thị Rề cho biết: “…Anh có dặn tôi, thôi thì anh ở trong này thời tiết khắc nghiệt sống chết không biết ra sao, còn mẹ già rồi thì các em phải thay mặt anh trông nom mẹ, còn anh không chắc có sống đươc mà về với mẹ và các anh em con cháu không, tôi nghe anh nói mà lòng đau thắt lại..”

Cùng ngày 26/6/2016, ký giả Trương Minh Đức điện về cho vợ là bà Nguyễn Thị Kim Thanh cũng nói bản thân ông, ký giả Trương Minh Đức, thầy giáo Đào Quang Thực, Nguyễn Văn Túc và tù nhân Trần Phi Dũng (vụ án Bia Sơn) đang tuyệt thực đến ngày thứ 16 phản đối Trại 6, Nghệ An ngược đãi TNLT.
(Báo Tuổi trẻ ngày 26 và 27/6/2019 báo động có đợt áp thấp nóng từ đầu tháng sáu, nhiều nơi ở miền Bắc, miền Trung nhiệt độ lên 39-42 độ C…đã có ba người hôn mê cấp cứu ở Bệnh viện 108).

Trước đó, ngày 20 tháng 6, tại buổi thăm gặp ở Trại 6, Nghệ An, ký giả Trương Minh Đức nói với bà Nguyễn Thị Kim Thanh rằng một số TNLT đã tuyệt thực 10 ngày qua để phản đối trại giam tháo hết quạt điện trong thời tiết mùa hè nóng bức khắt nghiệt lên trên 42 độ C.

Bà Nguyễn Thị Kim Thanh kể trên Facebook ký giả Trương Minh Đức rất yếu, đi không vững, chỉ chực chúi xuống đất, nói không ra hơi và mắt không mở nổi.

Ngày 23 tháng 6, bà Nguyễn Thị Kim Thanh đã gửi đơn khiếu nại qua đường bưu điện đến Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm và Viện Kiểm sát Nhân dân Nghệ An cùng Ban Giám thị Trại giam số 6, Nghê An để yêu cầu xem xét tình trạng đơn khiếu nại của một số tù nhân chính trị, và tôn giáo trong đó có chồng bà về việc Trại giam số 6 tháo gỡ quạt điện mà không được trại giam giải quyết, đến mức phải tuyệt thực để phản đối, đến nay chưa được phản hồi giải quyết.

Blogger Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải từng bị giam giữ ở cả hai Phân trại K1 và K2 tại Trại giam số 6, Nghệ An mô tả lại thời tiết mùa hè ở các phân trại tù này như sau:

“Trại giam ở K1 được xây tường bằng đá hộc và gạch đặc dày những 30 phân. Tường của trại giam này thấp và bên trên lợp mái tôn. Đặc biệt, Trại giam K1 lại được xây theo kiểu bát úp, là ngay trên sát trần không có khe thông gió, cho nên hơi nóng cứ lẩn quẩn bên trong mà cái nắng của miền Trung, ở Nghệ An thì nóng khủng khiếp lắm. Đã nắng nóng rồi, nhưng trong không khí còn có gió Lào thổi qua rất nóng và khô rát, thổi vào da thịt là khô quắt luôn. Cây lá ở bên ngoài buồng giam đều bị héo. Có những ngày nắng từ sáng đến trưa thôi mà cây ớt trồng ở sân trại có nửa phần lá và trái tiếp xúc với ánh nắng bị bạc trắng, héo queo, tàn tạ. Bức tường nhà giam bị nắng nung lên như thế thì thường anh em dội nước lên sàn nằm xi-măng lênh láng để làm nguội bớt và khi đó nước nóng như ở trong phòng xông hơi. Ở buồng giam số 1, K1 trại 6, nơi tôi đã ở qua và hiện nay nhốt anh Trần Huỳnh Duy Thức, nằm về hướng Tây và ngay ở đầu hồi mà khi bị nắng chiếu vào đến mức có lúc phải đổ nước cả bên trong bên bên ngoài tường. Nhưng lúc đổ nước như thế thì nước sủi bọt như nước đang sôi.

Còn K2, tường thì thấp, mái tôn như thế nhưng dãy nhà đó trên triền đồi trơ trọi và mùa hè cực kỳ nóng vì không có cây cối nào xung quanh cả. Vả lại, trong phòng chỉ có một cái quạt giống như cái quạt gắn trên trần của toa xe lửa, cứ quay đảo đảo, thế mà cái quạt này cũng bị lấy luôn thì anh em chịu sao nổi?” (RFA)

Trong tháng trước, khi TNLT Nguyễn Văn Hóa ở Trại giam An Điềm, Quảng Nam bị tra tấn, bị biệt giam, bị ngược đãi trong tù,thì một số tù nhân chính trị và tôn giáo ở cùng trại giam An Điềm gồm Nguyễn Bắc Truyển, Hoàng Đức Bình, Nguyễn Thái Bình, Lê Đức Động cũng đã tuyệt thực trong nhiều ngày để phản đối Trại giam An Điềm (5/2019).

Vào giữa tháng 6/2019 khi gia đình các TNLT đi thăm gặp TNLT ở Trại giam Hà Nam đã cho truyền thông biết các TNLT Nguyễn Viết Dũng, Phan Kim Khánh, Lê Đình Lượng, Nguyễn Thanh Tùng cũng bị kỷ luật, bị ngược đãi, bị cùm, bị biệt giam chỉ vì họ gặp nhau thảo luận viết đơn khiếu nại Trại giam Nam Hà đòi quyền lợi chính đáng cho TNLT.

NHẬN ĐỊNH

Rõ ràng vụ tháo quạt tại phòng giam TNLT đúng vào mùa nắng nóng trên 42 độ C ở Trại giam số 6 Nghệ An; vụ đánh đập tù nhân và biệt giam tù nhân Nguyễn Văn Hóa ở Trại giam An Điềm, Quảng Nam; vụ cùm biệt giam TNLT Nguyễn Viết Dũng, Phan Kim Khánh, Lê Đình Lượng, Nguyễn Thanh Tùng chỉ vì họ gặp nhau lúc lao động thảo luận khiếu nại đòi quyền lợi chính đáng của tù nhân ở Trại giam Hà Nam là những hành vi ngược đãi, đối xử tàn bạo, vô nhân đạo với TNLT của các Trại giam có tên trên. Cán bộ Giám thị các Trại giam trên đã vi phạm Công ước Chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người mà Việt Nam đã ký kết.

Căn cứ vào Điều 12, Điều 13 Công ước Chống tra tấn của Liên Hợp Quốc:
“Điều 12. Mỗi quốc gia thành viên phải bảo đảm rằng các cơ quan có thẩm quyền của mình sẽ tiến hành điều tra khẩn trương và khách quan mỗi khi có cơ sở hợp lý để tin rằng việc tra tấn đã xảy ra trên lãnh thổ thuộc quyền tài phán của mình.

Điều 13. Mỗi quốc gia thành viên phải bảo đảm rằng bất kỳ cá nhân nào cho rằng họ bị tra tấn trên lãnh thổ thuộc quyền tài phán của mình đều có quyền khiếu nại với cơ quan có thẩm quyền của nước đó, và và được những cơ quan này xem xét một cách khẩn trương và khách quan. Quốc gia đó cũng phải thực hiện các biện pháp để bảo đảm rằng người khiếu nại và nhân chứng được bảo vệ tránh sự ngược đãi hay hăm doạ vì như là hậu quả của việc khiếu nại hoặc cung cấp bằng chứng.”

TUYÊN BỐ

Từ các sự việc, nhận định với căn cứ trên chúng tôi những Tổ chức và cá nhân ký tên dưới đây TUYÊN BỐ PHẢN ĐỐI NGƯỢC ĐÃI TÙ NHÂN (bao gồm TNLT), và yêu cầu các ông Bộ trưởng Bộ Công an, ông Bộ trưởng Bộ Tư pháp, ông Thủ tướng Chính phủ, ông Chủ tịch nước và bà Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam:
1. Ra lệnh chấm dứt ngay lập tức các hành vị ngược đãi Tù nhân bao gồm TNLT ở tất cả các Trại giam trên phạm vi toàn nước CHXHCN Việt Nam, đặc biệt là Trại giam số 6 Nghệ An và một số trại giam nêu trên.
2. Khẩn trương cử phái đoàn đến các trại giam nêu trên để thanh tra, kiểm tra chấn chỉnh kỷ luật, hoặc truy tố những cán bộ trại giam vi phạm Công ước Chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người mà Việt Nam đã ký kết.

Chúng tôi cũng kêu gọi các Tổ chức Quốc tế, các nước trên thế giới lên tiếng và có những biện pháp thích hợp với nhà cầm quyền Việt Nam, yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thực thi Công ước Chống tra tấn như đã ký kết.

Làm tại Sài Gòn, ngày 28 tháng 6 năm 2019

Những tổ chức xã hội dân sự, và cá nhânđồng ý ký tên, xin gửi họ tên, nghề nghiệp, chức vụ nếu có, nơi cư trú hoăc làm việc về địa chỉ Email: chongnguocdaitunhan@gmail.com
(Văn bản này sẽ thu thập chữ ký trong vòng 10 ngày, đưa công khai trên truyền thông, sau đó sẽ gửi tới các cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam, và các tổ chức quốc tế…)

Tổ chức
1. Nhóm Vì Môi Trường. Đại diên: bà Nguyễn Thị Bích Ngà, nhà báo tự do, SG
2. Tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền (Defend the Defenders- DTD). Đại diện: Vũ Quốc Ngữ, Ths – giám đốc
3. Phong trào Liên đới Dân oan. Đại diện: bà Trần Ngọc Anh, BR-VT
4. Hội thánh Mennonite Cộng đồng. Đại diện : Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng
5. Hội Dân oan ba Miền (Dân oan Việt Nam). Đại diện: ông Nguyễn Trường Chinh, Phó Chủ tịch Hội
6. Hội Anh Em Dân Chủ. Đại diện, Ls Nguyễn Văn Đài

Cá nhân
1. Nguyễn Đại, kỹ sư XD, Sài Gòn
2. Võ Hồng Ly, nhân viên văn phòng, Q2, Sài Gòn
3. Trần Phương, kinh doanh tự do, Sài Gòn
4. Lê Bảo Nhi, nhà báo tự do, Sài Gòn
5. Hoàng Dũng, P.GS Ngôn ngữ học, Sài Gòn
6. Hoàng Hưng, nhà báo- nhà thơ, Sài Gòn
7. Kha Lương Ngãi, nhà báo, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
8. Tuấn Khanh, nhạc sỹ, Sài Gòn
9. Nguyễn Tấn, kinh doanh tự do, Sài Gòn
10. Ngô Thị Thứ, giáo viên hưu trí, Q. Thủ Đức, Sài Gòn
11. Nguyễn Duy Tân, Lm Giáo phận Xuân Lộc, Đồng Nai
12. Nguyễn Vũ Bình, nhà báo, cựu TNLT, Hà Nội
13. Nguyễn Văn Đài, luật sư, cựu TNLT, CHLB Đức
14. Vũ Quốc Ngữ, Ths- giám đốc Tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền (Defend the Defenders- DTD)
15. Nguyễn Thị Kim Chi, NSUT, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
16. Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang
17. Nguyễn Văn Hải, Blogger Điếu Cày, cựu TNLT, sống tại Hoa Kỳ
18. Trần Bang, kỹ sư MXD, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
19. Nguyễn Mạnh Hùng, Mục sư Tinh Lành, Thủ Đức, SG
20. Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo, Hà Nội
21. Nguyễn Thúy Hạnh, nhà hoạt động xã hội, Quỹ 50k
22. Hoàng Hà, giáo viên hưu trí, Hà Nội
23. Nguyễn Thanh Loan, giáo viên tự do, Sài Gòn
24. Trịnh Toàn, kinh doanh tự do, Sài Gòn
25. Nguyễn Thị Bích Ngà, nhà báo tự do, Sài Gòn
26. Ngô Thị Hồng Lâm, nghiên cứu viên về hưu, BR-VT
27. Nguyễn Thị Thương Huyền, lao động tự do, Q. Gò Vấp, SG
28. Cấn Thị Thêu, dân oan Dương Nội, cựu TNLT, HN
29. Trịnh Bá Phương, kinh doanh tự do, Dương Nội, HN
30. Trịnh Bá Tư, kinh doanh tự do, Dương Nội, HN
31. Trịnh Bá Khiêm, cựu TNLT, Dương Nội, HN
32. Chu Vĩnh Hải, nhà báo độc lập, TP Vũng Tàu, BR-VT
33. Phạm Nguyên Trường, dịch giả, TP Vũng Tàu, BR-VT
34. JB Nguyễn Hữu Vinh, nhà báo độc lập, Hà Nội
35. Nguyễn Đăng Vũ, kinh doanh tự do, Sài Gòn
36. Nguyễn Trường Chinh, dân oan, Kim Thành, Hải Dương
37. Lê Thăng Long, doanh nhân, cựu TNLT, Sài Gòn
38. Trịnh Đình Hòa, hưu trí, Hà Nội
39. Nguyễn Thị Tâm, dân oan, Dương Nội, Hà Đông
40. Đặng Bích Phượng, hưu trí, Hà Nội
41. Nguyễn Thị Hiền, nội trợ, TP Vũng Tàu, BR-VT
42. Nguyễn Thị Minh Hương, thợ may, Củ Chi, Sài Gòn
43. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
44. Nguyễn Mê Linh, hưu trí, Q2, Sài Gòn
45. Bùi Nghệ, hưu trí, Q. Tân Bình, Sài Gòn
46. Lê Xuân Trúc, lao động tự do, Bình Thuận
47. Lê Ngọc Thanh, Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế, SG
48. Dương Kim Khải, Mục sư Tin Lành, cựu TNLT, SG
49. Nguyễn Công Thanh, lao động tự do, Hòa Hưng, Q10, SG
50. Nguyễn Đình Ấm, nhà báo, Q.Long Biên, Hà Nội
51. Thùy Linh, nhà văn, Hà Nội
52. Trần Minh Thảo, viết văn, Bảo Lộc, Lâm Đồng
53. Phạm Ngọc Minh, kiến trúc sư, Hà Nội
54. Nguyễn Nghiêm, thợ hớt tóc, TP Hòa Bình, Hòa Bình
55. Trần Vũ Anh Bình, nhạc sĩ, cựu TNLT, Q.3, Saì Gòn
56. Đỗ Tuấn Anh, lao động tự do, Bắc Giang
57. Phan Ngọc Bửu Châu, nấu ăn, Hiệp Thành, Bạc Liêu
58. Ngô Kim Hoa ( Sương Quỳnh), nhà báo tự do, Sài Gòn
59. Lại Thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, Sài Gòn
60. Đỗ Việt Khoa, giáo viên chống gia lận thi cử, Hà Nội

No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: 4 people, people standing
Image may contain: 1 person, text and outdoor
Image may contain: 1 person, text

Ông Trump có quá nhiều thứ khác biệt so với những gì mọi người thường thấy ở đội ngũ cán bộ, quan chức xứ ta.

Image may contain: one or more people, people sitting and food
Tin Hay

Ông Trump có quá nhiều thứ khác biệt so với những gì mọi người thường thấy ở đội ngũ cán bộ, quan chức xứ ta.
– Không có 1 danh sách dài bằng cấp, từ tiến sĩ, thạc sĩ, đến cử nhân, kỹ sư (có người vài ba chiếc), rồi tin học, ngoại ngữ, quản lý NN, chuyên viên chính, chuyên viên cao cấp.., đủ cả.
– Không thuộc diện “quy hoạch” (mà cũng chẳng cần ai quy hoạch); cũng không thuộc diện “cán bộ nguồn” hoặc “cán bộ cấp chiến lược”.
– Chẳng cần phải học trung cấp, cao cấp lý luận chính trị gì sất.
– Chưa một ngày làm việc trong bộ máy chính quyền, ko cần phải luân chuyển về địa phương để “lấy kinh nghiệm công tác”.
– Ko phải viết hàng đống bản kiểm điểm, họp hành, phê bình liên miên. Ko phải học nghị quyết, tấm gương và viết bài thu hoạch mỗi năm đôi ba lần. Vậy mà tư cách đạo đức và lối sống vẫn giản dị, trong sáng..
– Đi lên bằng đôi chân của chính mình (ko dựa dẫm, có người nâng đỡ hoặc thuộc diện COCC).

Từ lĩnh vực kinh doanh, nhảy phắt sang điều hành cả một cường quốc. Ấy thế mà mọi thứ đều trơn tru và gặt hái những thành công vang dội, cả về kinh tế lẫn chính trị, an ninh.

Và đặc biệt hơn, ông ấy chỉ nhận mức lương tượng trưng 1 đôla/năm, cống hiến hết mình vì đất nước..

TỜ TIỀN 30 ĐỒNG

9 hrs

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person
No photo description available.
Dung TranFollow

Có thể bạn chưa biết

TỜ TIỀN 30 ĐỒNG

Việt Nam phát hành lần đầu năm 1981, đây là tờ tiền giấy rất đặc biệt cả ở Việt Nam và thế giới vì trong lịch sử rất ít đồng có mệnh giá lẻ 30.
Lí do là nếu xếp một trăm đồng thì nó vừa thừa lại vừa thiếu, lúc đó người dân phải kẹp 3 tờ 30 đồng và một tờ 10 đồng để thành 100 đồng mà xếp không bằng được vì kích thước 2 tờ không bằng nhau.

Năm 1985 Ngân hàng Nhà nước tiếp tục phát hành tờ tiền 30 đồng lần thứ hai, có nhiều người phản đối thì Tổng giám đốc Ngân hàng nhà nước, Tiến sĩ Nguyễn Duy Gia giải thích rằng: Chúng ta đã tiêu loại tiền 30 đồng, còn bà con nào muốn cặp tròn thì dùng 3 loại 5+2+3=10.

Đây là giai đoạn nhà thơ Tố Hữu làm Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, tương đương Phó Thủ tướng từ năm 1981 đến 1986. Ngoài ra Tố Hữu còn là Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng, uỷ viên Bộ Chính trị 2 khoá liền (1976-1986), là một trong 16 người quyền lực nhất đất nước.

Sau đó Ngân hàng Nhà nước đã phải thu hồi tờ giấy bạc 30 đồng chỉ sau một thời gian lưu hành ngắn ngủi.

Nguồn: Lịch sử VN qua ảnh

Hàng chục người bỏ mặc cô gái bị nạn trên vỉa hè Sài Gòn cho đến chết

Hàng chục người bỏ mặc cô gái bị nạn trên vỉa hè Sài Gòn cho đến chết

Hàng chục người bỏ mặc cô gái bị nạn trên vỉa hè Sài Gòn cho đến chết

Ảnh: Thanh Niên

Tin Saigon.-  Báo Thanh niên ngày 27 tháng 6 năm 2019 loan tin, vào khoảng 3 giờ 12 phút đêm ngày 25 tháng 6, tại giao lộ đường Tân Hương với Võ Công Tồn, phường Tân Quý, quận Tân Phú, Sài Gòn xảy ra một tai nạn chết người do sự vô cảm của người dân.

Chiếc xe gắn máy do nam thanh niên chở theo sau chị Nguyễn Thị Mỹ Tiến, 25 tuổi, quê Bến Tre đã lao vào góc tường một nhà dân với tốc độ cao. Hậu quả, cả hai người văng khỏi xe, ngã bất tỉnh xuống vỉa hè. Hình ảnh trong camera ở hiện trường ghi lại cho thấy, khoảng vài giây sau khi tai nạn xảy ra, có hai xe gắn máy đi ngang qua hiện trường nhưng không dừng lại. Và chỉ vài phút sau, có hàng chục người khác đi qua, từ tài xế lái xe taxi, người đi bộ, người đi xe gắn máy, người đi xe đạp… Tất cả những người này, có người chạy xe chầm chậm qua, có người chỉ đứng nhìn, có người lại gần vài ba lần nhưng cuối cùng thì tất cả đều bỏ mặc nạn nhân đang gặp nạn mà bỏ đi. Đến khoảng 3 giờ 16 phút, nam nạn nhân tỉnh dậy, cố lết ra lòng đường kêu cứu nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ đến đáng sợ của đồng loại. Đến khoảng hơn 3 giờ 18 phút, nam nạn nhân đã rời khỏi hiện trường, còn lại chị Tiến.

Theo thống kê từ clip, trong vòng 11 phút sau khi xảy ra sự việc, tại hiện trường có 5 chiếc xe hơi, 1 chiếc xe ô tô tải, hơn 32 chiếc xe gắn máy, một chiếc xe đạp, một người đàn ông đi bộ đi qua, nhưng tất cả đều bỏ mặc người bị nạn. Chị Tiến sau đó đã tử vong. Và chỉ đến khi trời sáng rõ, công an mới có mặt.

Sự việc trên một lần nữa gióng lên hồi chuông báo động về sự thờ ơ đến ghê rợn của xã hội Việt Nam. Dưới sự cai trị của nhà cầm quyền CSVN, người dân Việt đang trở nên thờ ơ với nhiều vấn đề chính trị, xã hội, lòng nhân ái… Đã có nhiều trường hợp,  người dân sau khi cứu người bị nạn phải ra trước vành móng ngựa.

Chỉ vẽ lại bản đồ Thủ Thiêm, các quan chức đã chia nhau 12 tỷ USD

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 2 people, closeup and indoor
Tuổi Trẻ 24h

Chỉ vẽ lại bản đồ Thủ Thiêm, các quan chức đã chia nhau 12 tỷ USD
———-

Một người Pháp kể chuyện gặp một ông VN ở Thụy sĩ. Ông này quê mùa, ăn uống nhồm nhoàm, nói lớn như giữa chợ, trong một khách sạn sang trọng khiến mọi người khó chịu, nhưng khách sạn hết sức chiều chuộng. Vì là khách sộp, uống rượu đắt tiền như uống nước lã. Mua sắm loạn cào cào, thí dụ mua một cái đồng hồ Philippe Patek gần 200 ngàn dollars, như ta mua một ký khoai tây. Anh bạn hỏi: nghe nói VN là một xứ nghèo, tiền bạc đâu ra khủng khiếp như vậy? Rất khó giải thích cho những người bình thường chuyện VN.

Hồi Eltsine nắm quyền, tư hữu hoá nước Nga, bán đổ bán tháo các cơ sở quốc doanh cho bè đảng, người ta kể chuyện một ông mafia đỏ, mua được một khu thương mại, băng qua đường, bán lại cho người khác đang chờ sẵn, với giá gấp 100 lần giá mua. Và mua bằng tiền lèo, do ngân hàng… nhân dân, cũng là phe cánh ký giấy, hứa cho vay. Nghe chuyện, bán tín bán nghi, nghĩ chắc người ta cũng phóng đại đôi chút. Ngày nay, thấy VN còn bỏ xa chuyện làm ăn vặt ở Nga. Đúng là “top” thế giới, như các quan chức vẫn khoe khoang.

Lấy thí dụ Thủ Thiêm. Chỉ cần quen thằng vẽ bản đồ, mua vài mảnh đất (bà Ngân nói dân… hiến đất), hôm trước hôm sau có thể mua vài cái Philippe Patek tặng bạn bè.

Một thước vuông đất xây cất, gọi là đất đô thị, bồi thường 2 triệu đồng, bán giá thị trường 70 triệu, gấp 35 lần giá vốn. Một thước vuông đất nông nghiệp, mua 200 ngàn, bán 28 triệu, gần 150 lần giá vốn. Ngon nhất là được dân thương, “hiến” với giá nông nghiệp, bán với giá đô thị, 350 lần giá vốn.

Để so sánh, bạn để tiền trong quỹ tiết kiệm, mỗi năm lời trên dưới 1%. Đầu tư có thể lời hơn, 5 hay 6,7 % nhưng cũng có thể mất cả chì lẫn chài.

Một tờ báo tính chỉ cần vẽ lại bản đồ, các quan chức Thủ Thiêm đã chia nhau 12.000.000.000 (12 tỷ) dollars. Bạn có tưởng tượng nổi 12 tỷ dollars mặt mũi nó như thế nào không? Chỉ tưởng tượng, chúng ta cũng không làm nổi, trong khi họ thực sự chia nhau. Có những người sống ở một thế giới khác với thế giới của người thường. Một xã hội thiên đường như vậy, quả thực rất đáng hy sinh hàng triệu sinh mạng để xây dựng và bảo vệ.

Một cuộc thăm dò cho biết đa số người Pháp không hình dung nổi một triệu Euros nó như thế nào. Nếu thăm dò ở VN, chắc con số đó rút xuống, còn 100 ngàn hay 10 ngàn dollars. Mười hai tỷ…

Tôi loay hoay tính mãi chưa ra: 12 tỷ dollars mua được bao nhiêu cái đồng hồ Philippe Patek. Chưa nói tới sửa được bao nhiêu cái trường học chuồng bò, mua được bao nhiêu sợi dây cho các cháu lội qua sông đi học.

Nguồn: FB Từ Thức

Tin mừng. Quận 8 nhận sai!

No photo description available.
Image may contain: 3 people, people smiling, people standing, outdoor and text
No photo description available.
Nhật ký yêu nước

Tin mừng
Quận 8 nhận sai!

Kính thưa bà con,

Sau khi đập phá tan tành cái quán bún bò của anh Dũng, đến nay cán bộ phường 4 quận 8 đã có văn bản thừa nhận “sai số thửa là do thằng đánh máy”.

Cụ thể, phường đã lẫn lộn số thửa 98 (của ông Nguyên) và 99 (của ông Dung Dinh). Ngay trong ngày cưỡng chế, ông Dũng có giải thích (bằng tiếng Việt Nam) để cán bộ hiểu. 

Tuy nhiên, cán bộ vẫn không hiểu.

Sau đó cán bộ còn hốt hết tài sản của ông Dũng và của nhân viên đưa về phường.

Sau khi hoàn thành việc cưỡng chế, thì đồng chí Lê Hồng Quân – Phó chủ tịch quận ra văn bản “đính chính” như này.

Như vậy, họ bước đầu đổ lỗi do đánh máy. Hiện toàn bộ tài sản của ông Dũng (kể cả thịt cá, rau củ, thức ăn cho chó, cá nuôi, băng vệ sinh…) vẫn đang bị phường giữ.

Làm sai 1.000, đã nhận được 1, là một bước tiến vĩ đại của cán bộ. Bởi về bản chất, họ thường lấy cái sai để sửa sai.

Lần này nhận lỗi do đánh máy. Thật đáng khen.

P/s: Định mệnh! Đất nước này lụi tàn trong tay bọn đánh máy!

(Nhà báo Hữu Danh)

Ông Lê Thanh Hải trước sau không chịu tội đã gây ra

Image may contain: 1 person, closeup and text
Image may contain: one or more people and text

Nguyễn Đức

Ông Lê Thanh Hải trước sau không chịu tội đã gây ra

Sáng nay 27-6, trả lời báo Thanh Niên tại hội nghị mặt trận, ông Lê Thanh Hải cựu bí thư TP.HCM trả lời ráo hoảnh về kết luận của TTCP vụ Thủ Thiêm: Giờ tôi hưu rồi có làm được gì đâu mà trả lời…!

Nhưng thời ông làm chủ tịch rồi bí thư TP.HCM chính ông đã kí, chỉ đạo thu hồi đất trái pháp luật 160 ha ngoài ranh, hàng trăm ha không có phương án, quyết định bồi thường… Dân kêu cứu tố cáo ông Hải bỏ ngoài tai, Chính phủ khi đó im lặng!

Tội ông Hải và cán bộ liên quan đã gây ra với số hộ dân bị mất đất mất nhà: hơn 15.000 hộ!!! cáo trạng bản án nào ghi hết!

Đất dân Thủ Thiêm ở bao đời bị ông Hải và đồng phạm lấy với áp giá bồi thường từ vài trăm đến vài triêu/m2 để giao hàng chục cty đầu cơ bất động sản!

Giờ ngân sách bị thiệt hại vì giao đất cho DN không qua đấu giá hàng chục ngàn tỉ. Còn dân Thủ Thiêm chưa được giải quyết rốt ráo quyền lợi.
Ông Hải về hưu vẫn ở nhà to đi xe đẹp ngủ nệm êm. Người dân khu tạm cư Thủ Thiêm ở chung với muỗi, ngập úng…

20 năm đau khổ kêu cứu! Đúng là Dân không làm gì được ông Hải. Nhưng lẽ ra là con người lại là người Cộng sản ông Hải phải làm được việc này: CÔNG KHAI XIN LỖI, NHẬN TRÁCH NHIỆM ĐÃ CHỈ ĐẠO CƯỠNG CHẾ HÀNG NGÀN HỘ DÂN TRÁI PHÁP LUẬT.

Chứ giờ ông Hải bảo về hưu rồi thì làm được gì là cách nói của kẻ ăn no ấm bụng, phủi trách nhiệm!

Tù sẽ độ ông vậy!