Di dân lên xe buýt theo Chiến Dịch Lone Star của TĐ Abbott, nhưng xuống dọc đường

Di dân lên xe buýt theo Chiến Dịch Lone Star của TĐ Abbott, nhưng xuống dọc đường

September 5, 2022

DEL RIO, Texas (NV) — Mặc dù tiểu bang Texas chi hơn $12 triệu trong chiến dịch “Operation Lone Star” để đưa những người di dân bất hợp pháp đến các thành phố như New York, Washington D.C. và Chicago, vẫn có những người xuống ở trạm khác trước khi xe chạy đến điểm cuối, theo đài truyền hình Fox5 San Diego hôm Thứ Sáu, 2 Tháng Chín.

Bản tin nói rằng cho thấy những người di dân có thể lên xe do Texas đài thọ này ở mọi trạm, và cũng có thể xuống xe ở bất cứ đâu và bất cứ lúc nào.

Di dân bất hợp pháp bị Biên Phòng chặn bắt ở Texas. (Hình minh họa: Brandon Bell/Getty Images)

NewsNation theo dõi một chiếc xe buýt chở người di dân từ Del Rio, Texas đến Washington D.C. thì thấy rằng mặc dù họ đồng ý ở yên trên xe trong suốt chặng đường đi, và đa số đều tuân thủ, thế nhưng vẫn có những người rời khỏi xe trước khi đến trạm cuối.

Ông Josman Alvarado là một người di dân như vậy. Ông chạy trốn khỏi Venezuela vì không thể sống dưới chế độ và cảm thấy cuộc sống của mình bị đe dọa. Ông ngồi trên chuyến xe di dân và xuống xe ở thành phố Nashville, tiểu bang Tennessee. Trước đó, người thân của ông mua cho ông vé máy bay từ Nashville đến New Jersey, nơi mà gia đình ông đang ở. Do đó ông xuống xe tại đây, tạm biệt những người khác trên xe và đón Uber ra phi trường.

Kể từ Tháng Tư, Thống Đốc Greg Abbott của Texas bắt đầu khởi sự những chuyến xe buýt chở người di dân và hỗ trợ hơn 9,000 người tị nạn để họ đến các tiểu bang ở phía Bắc, vốn có lập trường ủng hộ di dân. Một số người gọi đây là “cuộc diễn trò” tốn kém, còn Tòa Bạch Ốc vài tháng trước đây nói các chuyến xe này chỉ là “màn trình diễn chính trị.”

Theo Cơ Quan Quản Trị Khẩn Cấp Texas (Texas Department of Emergency Management), tiểu bang này đang phải chi trung bình $1,300 cho mỗi người di dân. Trong khi đó giá vé máy bay thông thường từ vùng Nam Texas đến D.C. hoặc New York chỉ khoảng $400, còn xe buýt thì dĩ nhiên rẻ hơn nhiều. (V.Giang)

Nguyên Ngọc- Sổ tay thường dân- Tưởng Năng Tiến

Nguyên Ngọc

Nếu chưa đọc hồi ký Lời Ai Điếu thì e khó mà biết được nỗi niềm mà Nguyên Ngọc (N.N) đã tâm sự với tác giả Lê Phú Khải về cuộc cách vô sản ở VN: “Chúng ta sai từ thời đại hội Tours”!

Giai thoại này – may thay – vừa được thi sĩ Thái Bá Tânvt thuật lại, một cách rất gẫy gọn, bằng những câu ngũ ngôn (quen thuộc) của ông:

Một nhóm mười trí thức
Được bà Nguyễn Thị Bình
Mời đến chơi, nói chuyện,
Kiểu thân mật gia đình.

Giữa chừng, bà chợt hỏi,
Không khỏi không bất ngờ:
Theo các anh, nói thật,
Ta sai từ bao giờ?

Hầu hết mọi người nói
Thưa chị, chúng ta sai
Từ Một Chín Năm Mốt,
Tức từ Đại Hội Hai,

Khi đảng quyết định lấy
Chủ nghĩa Mác – Lênin
Tư tưởng Mao Chủ Tịch
Làm đường lối của mình

Còn Nguyên Ngọc thì nói,
Mọi người nghe, tưởng đùa:
Chúng ta sai, thưa chị,
Từ thời Đại Hội Tours!

Bà Bình không đồng ý.
Nhưng ngay sáng hôm sau
Tự đến tìm Nguyên Ngọc,
Rồi nói, vẻ buồn rầu:

Hôm qua chị không ngủ,
Nằm suy nghĩ suốt đêm,
Và buộc phải thừa nhận,
Chị đồng ý với em!

Tuy chị đã “suy nghĩ suốt đêm” và “đồng ý với em” như thế nhưng trong cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên Xuân Hồng (BBC) vào hôm 13 tháng 10 năm 2008, bà Bình lại nói khác: “Tôi không có sai lầm gì hết. Con đường mình đi hoàn toàn đúng, chỉ có là một số việc mình đã có thể làm tốt hơn để đóng góp công việc chung.”

Tôi chưa bao giờ có chút kỳ vọng nào vào những chính khách tầm cỡ (cỡ) như Nguyễn Thị Bình nên chả thất vọng chi, và cũng không phiền trách gì, về thái độ (bất nhất) của họ. Thứ người cố đấm ăn xôi này thì ở đâu, và thời nào, cũng thế. Chả thế mà bà Bình có thể yên vị trên cái ghế Phó Chủ Tịch Nước đến cả chục năm (1992 – 2002) dù chỉ ngồi để làm cảnh chơi thôi, chứ có “đóng góp” được gì đâu!

Thế còn N.N?

Với cá nhân tôi, ông là người hoàn toàn đặc biệt và ngoại lệ: một nhà văn lớn được rất nhiều bạn đồng nghiệp/ bạn đọc nể trọng và ái mộ về tài năng cũng như tư cách. Trong cái đám đông độc giả vô danh này; riêng tôi, còn có sự kính mến cùng quí trọng (cách riêng) vì mối hảo cảm chứa chan mà ông vẫn luôn luôn dành cho đất và người miền núi 

  • Tôi yêu Hà Giang, Lũng Phìn, Mèo Vạc, Đồng Văn, Yên Minh, Cán Tỷ, Mậu Duệ… là thơ chứ không phải đời thật.”
  • Các dân tộc Tây Nguyên đã cấy trồng trên đất đai núi rừng của mình một nền văn hóa lớn, cực kỳ độc đáo và đặc sắc, lâu đời và bền vững.”

Tôi sinh trưởng tại Cao Nguyên Lâm Viên nơi mà những sắc dân bản địa vẫn phải gánh chịu rất nhiều thua thiệt (về mọi mặt) chỉ vì chút thiên kiến, cùng đầu óc  chủng tộc hẹp hòi (ethnocentric minds ) của nhiều kẻ ở miền xuôi. Họa hoằn mới có một vị thức giả ở tuốt luốt dưới miền duyên hải (xa xôi) nhưng vẫn nhìn nhận đám dân sơn cước chúng tôi là đồng bào thiệt – như N.N.

Bởi vậy, hỏi sao mà tôi không “kết” (và không “mết”) cái ông Già Làng Tây Nguyên này chớ!

Ấy vậy mà khi có dịp được gặp gỡ nhân vật mà mình ái mộ, tôi lại ứng xử rất vụng về nên đã làm hư bột/ hư đường (ráo trọi) cái cơ may hạn hữu này. Bữa đó, tôi lái xe một mạch suốt 6 tiếng từ Bắc xuống Nam – California.

Đến thành phố Wesminster, tôi chợt nhớ đến Hoàng Khởi Phong nên tắp vô nhà ổng luôn. Ai dè Nguyên Ngọc lại đang có mặt ở Hoa Kỳ, và cũng ở tại đó. Tôi mời hai ông anh đi ăn cơm tối, và cả hai đều vui vẻ nhận lời ngay.

Thay vì chạy lòng vòng, kiếm một tiệm ăn thanh lịch để đãi khách quí tự phương xa, tôi vì quá vã (suốt từ sáng tới đến chiều chưa được nhấp môi một giọt rượu hay giọt bia nào mà) nên tắp đại vào một cái quán nằm ngay trong khu Bolsa (Quán Bình Dân) ở góc đường Brookhurst và Mc Fadden.

Tôi đã tạt vô đây vào giấc trưa, với Nguyễn Nam An, mấy lần rồi. Đúng như tên gọi, quán bình dân thật (và bình dân lắm, hay nói cho đàng hoàng và rõ ràng hơn là khá bầy hầy) nhưng được cái là giá bia tương đối nhẹ nhàng và mọi món nhậu đều trên trung bình cả. Chỉ có điều không ngờ là tối cuối tuần nó lại đông đúc và ồn ào quá cỡ (thợ mộc) như vầy.

Chúng tôi “may mắn” còn kiếm được một cái bàn trống nhỏ xíu xiu trong góc. Tiệm chật, khách đông. Mặt ai cũng đỏ gay, và tất cả đều chửi thề tới tấp. Không khí sinh động và náo nhiệt đến độ mà ngay cả một người thường hay ăn to nói lớn (cỡ) như anh Hoàng Khởi Phong mà cũng phải tắt đài – ngồi im ru bà rù – chớ chả nói được tiếng nào sất cả, nửa tiếng cũng không!

N.N rất … cool, tuy hơi trầm lắng nhưng luôn nhỏ nhẹ và chả tỏ vẻ gì là khó chịu. Phần tui thì đâu cũng được, sao cũng OK, miễn là có tí “cồn” là ça va tout. Cho đến khi nhìn thấy ông nhà văn mà mình yêu quí trệu trạo nhai khúc dồi trường, rồi ngần ngại xêu thử vài cọng bún giả cầy thì tôi bắt đầu … vô cùng ân hận!  

Cùng lúc, tôi mới chợt nhớ ra là dân Quảng (bất kể Quảng gì: Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Trị, Quảng Bình, Quảng Tín ….) có mấy ai ưa tiết canh và lòng lợn? Nghe nói họ nhất định chỉ ăn đồ biển (tôm, cua, cá, mực, ghẹ, sò …) thôi hà. Mà Orange County thì có thiếu chi những nhà hàng trang nhã, lịch sự, ngon lành, chuyên trị cá bẩy món (hay lẫu hải sản) và tôi là cái thứ cơm hàng cháo chợ quanh năm, chớ nào có phải loại thường dân!

Từ chiều hôm đó, tôi cứ áy náy hoài về sự vô tâm/vô tính của mình cho mãi đến chiều nay. Nay, vừa có dịp được nỗi lòng (xong) nên cũng cảm thấy đôi phần nhẹ nhõm. Ngoài “tâm sự” này, tôi lại còn chút xíu “tâm tư” nữa cũng xin phép được thưa luôn (N.N đã bước vào tuổi cửu tuần, và tôi cũng đã thất thập rồi) chớ để lâu nữa thì sợ rằng … không tiện!

Sau cái bữa ăn chiều lãng xẹt ở khu phố Bolsa, có hôm, tôi tình cờ đọc được đôi câu trong thiên hồi ký (“Những Ngày Lang Thang”) của N.N rồi cứ băn khoăn mãi:

“Tôi thương Xuân Vũ. Anh ấy là một con người cực kỳ cảm tính, dễ cực đoan, dễ sai lầm, cả những sai lầm chết người, và là người ít gặp may trong đời.… Sau này trong chiến tranh chống Mỹ miền Nam Xuân Vũ đã rẽ đi một con đường khác. Tôi có nghe Nguyễn Quang Sáng kể lại chuyện ấy. Đáng giận, đáng buồn, và cũng đáng thương. Cũng là một cuộc đời!”

Ủa! Tại sao vậy kìa?

Sao Xuân Vũ “rẽ đi một con đường khác” lại là chuyện “đáng giận, đáng buồn, và cũng đáng thương” – hả Trời? Riêng về điểm này, quan niệm của N.N (xem ra) cũng chả khác chi với bà chị Nguyễn Thị Bình.

Trong cuộc phỏng vấn (thượng dẫn) với BBC, khi được hỏi “về hoạt động ‘ngoài luồng’ thời trẻ của mình với những người bất đồng chính kiến gần đây như luật sư Lê Thị Công Nhân,” bà Bình đã “nhấn mạnh” rằng: “Những việc làm của họ (những người đấu tranh chính trị) trong tình hình này không đem lại lợi ích cho đất nước.”

Như đã thưa, tôi không chấp với bà Nguyễn Thị Bình nhưng với N.N thì lại là chuyện khác. Cả hai đều nhận rằng mình đã sai ngay từ khi bước chân vào con đường cách mạng (vô sản) nhưng lại không chấp nhận một lựa chọn nào khác của tha nhân. Bà Bình chê ỏng, chê eo sự dấn thân và hy sinh của những người bất đồng chính kiến hiện nay là “không đem lại lợi ích cho đất nước.” Còn N.N thì chỉ “nghe Nguyễn Quang Sáng kể lại chuyện” của Xuân Vũ thôi mà đã buông một câu (e) hơi khinh bạc: “Cũng là một cuộc đời!”

Thế cuộc đời của Xuân Vũ ra sao?

Xin nghe qua đôi lời gan ruột của chính người trong cuộc:

“Nỗi day dứt về quê hương và gia đình, cộng với những điều kỳ cục trong mấy năm dằng dặc trên đất Bắc làm cho tôi thấy mình đi lạc đường. Sống trong nước mình mà cứ tưởng nước ai. Do đó tôi quyết chí trốn về Nam, sống dưới gầm cầu cũng được.”

Sau khi “trốn về Nam,” Xuân Vũ gần như đã dành hết phần đời còn lại cho bút mực. Trang Văn Việt cho biết: “Tác phẩm của ông tổng cộng gồm 90 cuốn.” Trang Văn Hóa Việt Nam lại ghi nhận một con số khác: “Thư mục Xuân Vũ có ít nhất 60 tựa với 15000 trang giấy.” Sở dĩ có sự dị biệt này vì đôi khi Xuân Vũ viết trường thiên – nhiều tập – như Đường Đi Không Đến gồm 5 cuốn, với 5 cái tựa khác nhau.

Tôi không tin rằng N.N không hề để mắt đến “mười lăm ngàn trang giấy” này chỉ vì đó là những dòng chữ viết ngoài luồng (nơi những “vùng đất tạm chiếm”) nên không đáng được quan tâm. Chả những thế, tôi còn hy vọng rằng nay mai (có lúc) N.N sẽ đọc qua dăm ba tác phẩm của nhà văn Xuân Vũ, và sẽ viết lại đôi dòng – chín chắn hơn – về một người bạn văn (nay) đà khuất bóng!

K’ Tiên
9/2022

Chuyện khó tin có thật ở xứ thiên đường

Thanh Tâm

Đồi núi 1500 m ngập lụt

Chuyện khó tin có thật ở xứ thiên đường

Đà Lạt toạ lạc trên cao nguyên Lâm Viên. Mà cao nguyên Lâm Viên cao nhất khu vực Tây Nguyên, nhưng bây giờ ngập được kiểu này thì cs quá tài tình rồi

Xin một tràng pháo tay

Vỗ vỗ vỗ…

Bài nói chuyện của Tổng thống Biden Ở Philadelphia Joe Biden

Bài nói chuyện của Tổng thống Biden Ở Philadelphia Joe Biden

03/09/2022

Nghĩa Bùi dịch

Người dân Hoa Kỳ thân mến, nơi tôi đang đứng thưa chuyện cùng các bạn là thánh địa của chúng ta: Independence Hall [Dinh Độc Lập], tại thành phố Philadelphia, Pennsylvania. Đây là nơi mà hơn hai trăm năm trước một tân quốc gia đã tuyên bố cùng thế giới nền Độc Lập của mình qua một ý tưởng độc đáo chưa ai có, rằng trên đất nước này mọi người sinh ra đều bình đẳng. Đây là nơi bản Hiến Pháp của Liên bang Mỹ quốc được bàn thảo và tranh luận. Đây là khởi điểm cho cuộc thí nghiệm táo bạo nhất lịch sử nhân loại – chính quyền do người dân tự quản lý – chỉ với ba chữ đơn sơ: “Ta, người Dân.”

“We, the People.”

Hai bức văn kiện và những tư tưởng lớn lồng trong đó – bình đẳng và dân chủ, là nền móng dựng xây đất nước này. Nhờ nó mà chúng ta trở thành quốc gia vĩ đại nhất quả địa cầu. Vì nó mà qua hơn hai thế kỷ Hoa Kỳ vẫn là ngọn tiêu đăng của thế giới. Nhưng ngay khi tôi đang trò chuyện cùng các bạn đêm nay, sự bình đẳng và nền dân chủ của chúng ta đang bị đánh phá. Và sẽ chẳng lợi lộc gì nếu ta giả bộ như điều đó không xảy ra.

Bởi vậy nên hôm nay tôi trở lại nơi câu chuyện bắt đầu để nói với các bạn, bằng thứ ngôn ngữ giản dị nhất tôi có thể, về những mối đe doạ ta đang trực diện, về sức mạnh ta có trong tay để đối phó với chúng, và về một tương lai xán lạn đằng trước mặt nếu ta chọn nó.

Đừng bao giờ quên: Ta, người Dân, là những kẻ chính thức thừa kế cuộc thí nghiệm mang tên Mỹ quốc được khởi động hơn hai trăm năm trước. Ta, người Dân, mang trong mình ngọn lửa của quyền tự quyết đã được thắp lên tại Independence Hall. Ngọn lửa ấy đã soi sáng cho chúng ta trên con đường bãi bỏ nô lệ, cuộc Nội Chiến, bình đẳng cho phụ nữ, Đại suy thoái Kinh tế, hai Đại thế chiến, đấu tranh cho Dân quyền…

Ngọn lửa thiêng ấy vẫn đang bừng cháy, giúp ta xây dựng một nước Mỹ thịnh vượng hơn, tự do và công bình hơn. Đối với tôi, đó là nhiệm vụ của người tổng thống. Tôi đặt tất cả linh hồn và niềm tin của mình vào những mục đích ấy. Nhưng trước hết chúng ta cần phải thật lòng với nhau, và với chính mình.

Có quá nhiều chuyện đang xảy ra trên đất nước này mà ta phải công nhận là bất bình thường. Donald Trump và nhóm Cộng Hoà MAGA đại diện cho một thứ chủ nghĩa cực đoan đang làm băng hoại nền tảng quốc gia. Nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh, muốn nói cho thật rõ, rằng không phải tất cả những ai theo đảng Cộng Hoà, thậm chí càng không phải đa số đảng viên Cộng Hoà, là MAGA.

Không phải người Cộng Hoà nào cũng bị mê hoặc bởi ý thức hệ cực đoan ấy. Tôi biết chắc vậy vì tôi và những người Cộng Hoà chân chính từng làm với nhau được rất nhiều việc chung. Nhưng không thể chối cãi rằng đảng Cộng Hoà ngày nay đang bị khống chế, khuynh đảo, và khiếp đảm bởi Donald Trump và nhóm Cộng Hoà MAGA. Đó là mối đe doạ lớn cho đất nước.

Mấy chuyện này khó nói vô cùng. Nhưng vì là tổng thống của nước Mỹ – không phải của nước Mỹ đỏ hay nước Mỹ xanh, mà là của toàn nước Mỹ – nên tôi cảm thấy có bổn phận nói thẳng với mọi người, dù sự thật có khó nghe hay mích lòng chăng nữa.

Và đây là quan điểm của tôi về sự thật ấy: Những người Cộng Hoà MAGA không tôn trọng Hiến Pháp.

Họ không thượng tôn pháp luật. Họ không công nhận quyền tự quyết của người dân. Họ không chấp nhận kết quả đầu phiếu tự do. Và cả ngay lúc này họ vẫn đang đi từ tiểu bang này đến tiểu bang khác để vận động cho việc trao quyền quyết định kết quả bầu cử vào tay những con buôn chính trị và đám ăn theo; khuyến khích việc phủ nhận lá phiếu của cử tri hòng đánh sập nền dân chủ của chúng ta.

Các thế lực MAGA muốn đưa đất nước này trở lui về thời người dân Mỹ không có quyền chọn lựa, không có quyền riêng tư, không có quyền ngừa thai, không có quyền cưới người mình yêu. Họ ủng hộ những kẻ độc tài, họ thổi bùng ngọn lửa bạo lực chính trị ​hòng đe doạ quyền tự do cá nhân, quyền đi tìm công lý, sự thượng tôn pháp luật, và linh hồn của đất nước. Họ xem đám đông tràn vào Điện Quốc Hội ngày 6 tháng Giêng và bạo hành nhân viên công lực không như những kẻ phiến loạn kề dao vào cổ nền dân chủ, mà như những người yêu nước. Và họ xem thất bại của MAGA trong việc cản trở cuộc bàn giao quyền lực trong ôn hoà sau cuộc bầu cử 2020 như bài tập,​ giúp họ chuẩn bị cho 2022 và 2024.

Lần trước họ đã thử đủ cách để vô hiệu hoá lá phiếu của 81 triệu cử tri. ​Lần này họ càng quyết tâm hơn nữa trong việc bóp nghẹt tiếng nói của người dân. Chính vì vậy mà một số nhân vật Cộng Hoà được nể trọng, như Thẩm phán Liên bang Michael Luttig, gọi Trump và nhóm Cộng Hoà MAGA cực đoan là “hiểm nguy thực sự” cho nền dân chủ của chúng ta.

Nhưng dù rằng nền dân chủ Mỹ có đang bị đe doạ thật​, tôi xin được nói thẳng: Chúng ta không bất lực. Chúng ta không phải là người bàng quan trong lúc nền dân chủ đang bị tấn công như vầy. Số người Mỹ không chấp nhận những tư tưởng cực đoan của MAGA đông hơn số người nghe theo nó rất nhiều, và họ gồm đủ mọi thành phần xã hội cũng như tín ngưỡng. Cho nên, bà con tin tôi đi, chúng ta dư sức chặn đứng cuộc tấn công ​vào thành trì dân chủ nước nhà.

Tôi tin rằng nước Mỹ đang đứng trước một bước ngoặt quan trọng. Đây là một trong những thời điểm ta có thể uốn nắn vận mệnh đất nước theo một chiều hướng khác. Đã đến lúc người dân Mỹ phải chọn: Đi tới, hay đi lùi? Xây dựng tương lai, hay bị ám ảnh bởi quá khứ? Trở thành một đất nước của hy vọng, đoàn kết và lạc quan, hay một đất nước đầy sợ hãi, chia rẽ và u ám?​

Những người Cộng Hoà MAGA đã chọn con đường của họ. Họ chọn hận thù. Họ ưa hỗn loạn. Họ không ​sống trong ánh sáng của sự thật mà trong bóng tối của sự lừa dối. Nhưng chúng ta – chung tay với nhau, có quyền chọn một con đường khác. Một con đường sáng sủa hơn. Một con đường hướng đến tương lai. Một tương lai đầy cơ hội. Một tương lai dựng xây ​bằng niềm tin và hy vọng. Và chúng ta hiện đang bước đi trên con đường đó.​

Tôi biết đất nước này. Tôi hiểu người dân Mỹ. Tôi biết sự dũng cảm của bạn. Tôi hiểu trái tim bạn. Và tôi cũng rành lịch sử ​Hoa Kỳ. Chúng ta vinh danh chứ không chối bỏ Hiến Pháp của mình. Chúng ta tuân thủ chứ không khinh thường luật pháp. Chúng ta ​tôn trọng các cuộc bầu cử công bằng và tự do. Chúng ta chấp nhận chứ không phủ nhận tiếng nói của quần chúng qua lá phiếu. Và chúng ta không cho phép sử dụng bạo lực như chiêu trò chính trị. Chúng ta không bao giờ khuyến khích bạo lực. ​

Chúng ta vẫn là một đất nước luôn đặt niềm tin vào sự thành tâm, hướng thiện, tương kính, lòng ái quốc, tinh thần tự quyết, công bằng công lý, hy vọng, cơ hội. Sâu trong tâm khảm, chúng ta vẫn là một nền dân chủ thực sự. Tuy nhiên, lịch sử dạy ta rằng trung thành tuyệt đối với​ một nhà lãnh đạo và sẵn sàng tham gia bạo lực chính trị sẽ giết chết dân chủ.

Bao lâu nay ta thường tự nói với chính mình rằng nền dân chủ Mỹ rất vững vàng và bảo đảm, nhưng sự thật không phải vậy. Chúng ta, mỗi một người dân, phải sẵn sàng trấn thủ, bảo vệ và lên tiếng cho dân chủ. Đó là lý do tại sao tối nay tôi muốn kêu gọi người dân Mỹ, bất luận phe phái, hãy đến với nhau trong tình đoàn kết cùng mục đích chung là bảo vệ nền dân chủ của mình…

Nguồn: baotiengdan.com

Chủ tịch công ty Nga ‘rớt khỏi lầu’ sau khi chỉ trích xâm lăng Ukraine

 Chủ tịch công ty Nga ‘rớt khỏi lầu’ sau khi chỉ trích xâm lăng Ukraine

September 1, 2022

MOSCOW, Nga (NV) – Chủ tịch công ty dầu khí Nga Lukoil chết đột ngột sau khi “rớt khỏi cửa sổ tầng 6” của một bệnh viện ở Moscow, ít tháng sau khi chỉ trích việc ông Vladimir Putin, tổng thống Nga, đưa quân xâm lăng Ukraine, theo bản tin của tờ The Telegraph hôm Thứ Năm, 1 Tháng Chín.

Ông Ravil Maganov, 67 tuổi, thiệt mạng sau khi rơi từ cửa sổ lầu 6 của bệnh viện Trung Ương ở Moscow, nơi ông đang được điều trị, theo bản tin của hãng thông tấn Nga Interfax.

Bồn chứa dầu của công ty Lukoil tại Brussels, Bỉ. (Hình minh họa: Kenzo Tribouillard/AFP via Getty Images)

Giới truyền thông địa phương cũng nói rằng nhân viên công lực đã đến hiện trường để điều tra nguyên nhân xảy ra sự việc.

Lukoil, hãng dầu khí lớn hàng thứ nhì ở Nga, là một trong số rất ít các công ty tại quốc gia này bày tỏ sự chống đối cuộc xâm lăng vào Ukraine.

Trong bản thông cáo đưa ra hồi Tháng Ba, Lukoil cho biết: “Chúng tôi kêu gọi chấm dứt cuộc chiến càng sớm càng tốt, chúng tôi bày tỏ sự cảm thông đối với tất cả các nạn nhân do thảm kịch này. Chúng tôi mạnh mẽ ủng hộ có một cuộc ngưng bắn lâu dài và giải quyết các vấn đề qua đường lối thương thuyết và ngoại giao.”

Ông Maganov làm việc cho Lukoil từ năm 1993, ngay sau khi công ty được thành lập. Ông từng có trách nhiệm về lọc dầu, sản xuất và tìm kiếm khai thác dầu mỏ, trở thành chủ tịch công ty năm 2020. Người em của ông Maganov, Nail Maganov, đứng đầu Tatneft, một công ty dầu hỏa cỡ trung của Nga.

Ông Ravil Maganov là người thân cận với ông Vagi Alekperov, một trong các nhà sáng lập công ty Lukoil. Ông Alekperov, một cựu thứ trưởng dầu khí Nga, từ chức tổng giám đốc công ty Lukoil hồi Tháng Tư, một tuần lễ sau khi Anh đưa ra các biện pháp phong tỏa tài sản và cấm đến Anh nhằm trừng phạt thành phần tài phiệt ở Nga.

Cái chết của ông Maganov đánh dấu lần thứ nhì có giới chức cao cấp liên hệ với Lukoil thiệt mạng chỉ trong vài tháng.

Trước đó, tỷ phú Nga Alexander Subbotin, một cựu thành viên Hội Đồng Quản Trị Lukoil, chủ một công ty vận chuyển đường biển, chết sau khi có thầy thuốc dùng nọc độc của ếch để giúp ông tỉnh rượu.

Trụ sở Gazprom is ở Moscow, Nga. (Hình minh họa: Kirill Kudryavtsev/AFP via Getty Images)

Có ít nhất sáu giới chức cao cấp khác trong các công ty năng lượng ở Nga đã chết trong những hoàn cảnh đáng ngờ thời gian gần đây.

Ông Yury Voronov, người đứng đầu một công ty kho hàng cung cấp dịch vụ cho Gazprom, chết vì một phát súng bắn vào đầu trong hồ tắm ở căn nhà đắt tiền của ông ta tại khu ngoại ô St Petersburg hồi Tháng Bảy.

Ngay trước đó, ông Leonid Shulman, người đứng đầu công ty cung cấp dịch vụ vận chuyển Gazprom Invest, chết ở nơi gần St. Petersburg hồi Tháng Giêng, và ông Alexander Tyulakov, phó tổng giám đốc Gazprom, chết một tháng trước đó.

Thi thể ông Vladislav Avayev, cựu phó tổng giám đốc Gazprombank, cùng vợ và con gái được tìm thấy ở Moscow hồi Tháng Tư.

Một ngày sau đó, ông Sergey Protosenya, một giới chức cao cấp của Novatek, trực thuộc Gazprom, thấy chết cùng vợ và con gái ở Tây Ban Nha. (V.Giang) 

THẦN TƯỢNG “ĐIÊN”!

Nguyễn Nam Hải is at TP. Nha Trang.

THẦN TƯỢNG “ĐIÊN”!

Mình thần tượng thằng cha điên quái kiệt này: Elon Musk. Dân nhập cư, đến Mỹ, được đất nước và nền giáo dục tạo điều kiện học hành.

Thế rồi “hắn” đứng ra thành lập, lãnh đạo, phát triển hàng loạt những thương hiệu hay tập đoàn “Quái vật”. Từ PayPal, qua Tesla, tới SpaceX, SolarCity, Hyperloop… tập đoàn nào cũng là những nhà khổng lồ, khai phá, tạo nên những cuộc cách mạng về khoa học, công nghệ, kinh tế, y khoa…

Mới vừa đây, lại thấy cái tin gây sửng sốt cho giới khoa học, người ta cấy chip vô não 3 con heo, mở ra một hướng đột phá phát triển trí tuệ nhân tạo, tương tác với não người trong tương lai, để chữa rất nhiều bệnh liên quan đến não. Lại là một cái tên khác, Neuralink, cũng của Musk!

Phải nói, chỉ cần có được một phần nhỏ những gì Musk làm được, đã đủ là vĩ nhân, là thiên tài…

Elon Musk làm việc với cường độ trên 80 giờ/tuần (gấp đôi giờ hành chính hiện nay) là chuyện thường. “Hắn” có thể ngủ trong xưởng máy với công nhân, hay vùi mình với đám kỹ sư đầy máu điên trong phòng thí nghiệm.

Đã nhiều năm, Musk làm việc với cường độ đó và không có ngày nghỉ, cũng như những đợt du lịch xả hơi.

Và tất nhiên, Musk giàu. Nhưng lại như “đồng bọn” là hàng loạt tỉ phú Mỹ khác, hắn hứa và đã dành hầu hết tài sản để làm từ thiện.

Hình như (và đã rõ ràng), chỉ có môi trường Mỹ Quốc mới có thể tạo nên những quái kiệt như vậy. Họ như từ hành tinh nào đến, đóng góp cho nhân loại, vắt kiệt mình, rồi ra đi.

Và càng ngơ ngẩn, chẳng hiểu tại sao, người ta kêu là “bọn tư bản bóc lột” và kiên quyết duy trì học thuyết đó!

FB Nguyễn Danh Lam

Câu chuyện không chỉ là ông Quyết

Câu chuyện không chỉ là ông Quyết

 Bởi  AdminTD

Đỗ Ngà

26-8-2022

Đăng ký vốn điều lệ tại Sở kế hoạch và Đầu tư khá lỏng lẻo, việc khai báo vốn điều lệ để lập công ty cổ phần được quy định nộp đủ giấy tờ và đóng lệ phí là xong. Tăng vốn điều lệ cũng thế, cũng chỉ là một mớ giấy tờ và lệ phí là xong. Sở Kế hoạch và Đầu tư không hề có kiểm tra tài chính doanh nghiệp.

Như vậy về bản chất việc đăng ký vốn điều lệ hoặc tăng vốn điều lệ đều là khống. Việc đăng ký vốn điều lệ tại Thái Lan cũng thế, chỉ cần đủ thủ tục quy định và nộp lệ phí. Việc đăng ký vốn điều lệ lớn thì lệ phí cũng cao hơn.

Việc đăng ký vốn điều lệ là việc của các cổ đông trong Hội đồng quản trị, họ muốn khống thế nào cũng được, miễn sao họ đồng ý với nhau. Tuy nhiên khi cổ phiếu được chào bán ra công chúng thì anh phải bán “hàng thật”, tức là cổ phiếu ứng với vốn góp thật trong công ty. Sở giao dịch Chứng khoán là đơn vị xét duyệt doanh nghiệp có được phép lên sàn hay không. Nếu để lọt các báo cáo tài chính thiếu minh bạch thì điều đó đồng nghĩa với việc Sở giao dịch chứng khoán đã để cho doanh nghiệp bán cho công chúng tờ giấy lộn để thu tiền.

Như vậy, vấn đề lừa đảo của ông Trịnh Văn Quyết không phải bởi ông đăng ký vốn điều lệ khống, mà là báo cáo tài chính thiếu minh bạch. Nếu nói ông Quyết và các lãnh đạo tập đoàn FLC phạm tội lừa đảo thì các quan chức Sở giao dịch Chứng khoán TP HCM HoSE cũng phải liên đới chịu trách nhiệm vì thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, hoặc thậm chí cố ý làm trái nếu đủ chứng cứ.

Cách làm báo cáo tài chính khống của Trịnh Văn Quyết khá đơn giản, vấn đề chỉ là bùa phép của kế toán. Nắm kế toán của tập đoàn là Trịnh Thị Minh Huế em gái ông Quyết. Ví dụ cổ đông góp vốn vào công ty là 4.300 tỷ đồng nhưng lại được cổ đông rút ra dưới dạng bút toán cho vay. Như vậy tiền vào công ty dưới dạng góp vốn và tiền ra dưới dạng cho vay chính cổ đông hoặc thậm chí cho vay chính công ty con của FLC trong hệ sinh thái của nó.

Ngoài dạng bút toán thì còn có dạng rút vốn dưới dạng ứng tiền trước, hay vay ngắn và dài hạn v.v… Như vậy chẳng ai góp vốn cả, cứ ghi khống góp vốn rồi ghi khống khoản đầu tư là có bản cân đối kế toán khủng. Mục đích là để qua mặt Sở giao dịch Chứng khoán chứ không phải qua mặt Sở kế hoạch và Đầu tư.

Vấn đề rất lớn là ở Sở giao dịch Chứng khoán TP HCM. Mới đây Sở Giao dịch Chứng khoán TP HCM HoSE cũng để lọt lưới báo cáo tài chính khống của Tập Đoàn Tân Tạo ITA để bà Đặng Thị Hoàng Yến rút 2000 tỷ mang đi Mỹ một cách dễ dàng. Vì thế vấn đề ở đây là Sở Giao Dịch Chứng khoán.

Nếu Trịnh Văn quyết làm gian thì chỉ có cổ đông của FLC bi dính, còn nếu HoSE tắc trách thì có thể đã có hàng loạt FLC hay Tân Tạo đang lừa khách hàng bán giấy lộn thu tiền thật. Thị trường chứng khoán Việt Nam đang là một mớ hổ lốn đầy đồ dỏm chưa bóc tem. Kinh thật!

Mikhail Gorbachev đã giải phóng cho hàng triệu người, ngay cả khi ông không có ý định làm như vậy

Mikhail Gorbachev đã giải phóng cho hàng triệu người, ngay cả khi ông không có ý định làm như vậy

The Economist

Cù Tuấn, dịch

1-9-2022

Tóm tắt: Những bạo chúa hiện đại lại coi cuộc đời của Gorbachev như một câu chuyện cảnh giác.

Một đế chế được xây dựng trên sự dối trá và bạo lực không đáng để cứu giúp. Mikhail Gorbachev, người vừa qua đời tuần này ở Matxcơva ở tuổi 91, hiểu rõ điều đó hơn tất cả. Vì điều này, ông xứng đáng được tôn vinh, đặc biệt là nhờ có ông, hàng trăm triệu người đã sống trong tự do và hòa bình hơn kể từ khi ông đã khiến đế chế Liên Xô sụp đổ và do đó kết thúc Chiến tranh Lạnh. Bi kịch là rất nhiều người đã quên những bài học trong câu chuyện phi thường của ông, hoặc rút ra những kết luận sai lầm chính xác từ chúng.

Gorbachev chưa bao giờ đặt ra mục tiêu phá bỏ Liên Xô hoặc sự thống trị rộng lớn hơn của nó. Thay vào đó, ông nhắm đến việc làm cho nó mạnh hơn và tốt hơn, thông qua hai chính sách mở cửa và cải cách, glasnost và perestroika. Gorbachev tin tưởng vào dự án xã hội chủ nghĩa hơn nhiều so với nền dân chủ tự do; nhưng ông cũng biết rằng bí mật và đàn áp chỉ tạo ra tham nhũng và sự rối loạn chức năng, và những gì Gorbachev coi là một dự án xứng đáng và nhân văn sẽ không thể tồn tại nếu không có sự thay đổi.

Gorbachev cũng vậy, mặc dù có quá nhiều sự cố trong đời ông có dính đến việc sử dụng vũ lực, nhưng ông có ác cảm cá nhân sâu sắc với bạo lực. Và vì vậy, khi các cuộc nổi dậy chống cộng sản năm 1989 tràn qua Đông Âu, ông đã lựa chọn đúng: để các nước vệ tinh của Matxcơva thoát ra khỏi quỹ đạo của Liên Xô, thay vì đè bẹp phong trào bằng những chiếc xe tăng mà đã đè bẹp các nhà dân chủ Hungary năm 1956 và người Tiệp Khắc vào năm 1968. Trước đó ông cũng đã hiểu rõ cái giá phải trả thảm khốc của cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ, và đã ký hiệp ước cắt giảm vũ khí hạt nhân nhằm giảm nguy cơ ngày tận thế ở châu Âu.

Với việc Đông Âu được giải phóng khỏi sự thống trị từ xa của Liên Xô, có vẻ như không thể tránh khỏi những yêu cầu tương tự về quyền độc lập đến từ các nước cộng hòa cấu thành của Liên bang Xô viết. Mặc dù đây không phải là kết quả mà ông Gorbachev mong muốn, nhưng ông lại phải đối mặt với một sự lựa chọn: chấp nhận hoặc ngăn chặn việc giải thể Liên Xô bằng vũ lực. Một lần nữa, cuối cùng Gorbachev đã làm đúng. Quân đội Liên Xô đã đổ máu ở Gruzia và Litva, nhưng cuối cùng ông đã cho phép tất cả các nước cộng hòa đi theo con đường riêng của họ. Ngày nay, ngay cả những nước vẫn còn sống dưới cái bóng của chế độ chuyên quyền, như Kazakhstan và Belarus, cũng không còn hoài niệm về những ngày xếp hàng mua bánh mì và nhà tù gulag. Rất ít người bên ngoài nước Nga đồng ý với Vladimir Putin rằng sự sụp đổ của Liên Xô là “thảm họa địa chính trị lớn nhất của thế kỷ 20”.

Không giống như những người kế nhiệm, ông Gorbachev không tham nhũng. Ông không bao giờ tìm cách làm giàu cho bản thân, gia đình hoặc bạn bè của mình, đó là một lý do tại sao ông có thể nghỉ hưu mà không sợ phải ngồi tù hoặc tệ hơn. Tổng thống Putin thì không thể như vậy. Ngược lại, trong thời kỳ khủng hoảng của đế chế Liên Xô cũ mà Putin vẫn đang kiểm soát, ông ta đang cố gắng hết sức để xóa bỏ di sản của Gorbachev. Những lời nói dối và bạo lực do nhà nước bảo trợ đã quay trở lại nước Nga, cùng với những nhà tù dành cho những người bất đồng chính kiến ​​ôn hòa. Sự tôn trọng luật pháp và quyền tự do ngôn luận đã biến mất. Gần đây, Alexei Venediktov, một người bạn cũ của cố tổng thống Gorbachev cho biết: “Tất cả các cải cách của Gorbachev – đã về 0, tan thành tro, thành khói.” Ông Venediktov từng điều hành một đài phát thanh độc lập, mà đã bị đóng cửa ngay sau khi cuộc xâm lược Ukraine của ông Putin bắt đầu. Vào ngày ông Gorbachev qua đời, các công tố viên nhà nước Nga đã yêu cầu mức án 24 năm tù giam đối với một nhà báo chỉ trích chế độ, sinh gần cuối thời kỳ cầm quyền của ông Gorbachev.

Được giải phóng khỏi bàn tay chết chóc của nomenklatura của Nga, các nước vệ tinh trước đây thuộc Đông Âu đã phát triển thịnh vượng. (Các nước cộng hòa trước đây thì phát triển kém hơn, ngoại trừ các nước vùng Baltic.) Nga có thể phát triển giàu có và tự do, nhưng Boris Yeltsin đã trao quyền cho các nhà tư bản tham nhũng và ông Putin thì trao quyền cho lực lượng an ninh thân cận. Nhưng mặc dù tầm nhìn của ông Gorbachev về một xã hội cởi mở đã bị đảo ngược ở Nga, nhưng việc Gorbachev đã cố gắng thực hiện nó và đã dám đi trọn con đường của nó vẫn là một thành tựu đáng kinh ngạc.

Tuy vậy, những lãnh tụ độc tài trên khắp thế giới lại coi những gì ông Gorbachev đã làm như một câu chuyện cảnh giác: nếu bạn cho người dân một chút tự do, họ sẽ đòi hỏi nhiều tự do hơn nữa. Trung Quốc tuy mở cửa kinh tế, nhưng đã đàn áp đẫm máu phong trào dân chủ tại nước này tại Quảng trường Thiên An Môn vào tháng 6 năm 1989. Cuối năm đó, khi Đông Âu xóa bỏ sự cai trị của các đảng cộng sản, những người theo chủ nghĩa cứng rắn ở Bắc Kinh cảm thấy được minh oan vì đã không cho phép bất cứ điều gì tương tự xảy ra. Khi Liên Xô sụp đổ và những người cộng sản cũng mất quyền lực ở Mátxcơva, những người cầm quyền tại Trung Quốc đã lặng lẽ tự chúc mừng nhau vì họ đã tỏ ra không yếu đuối và ngu ngốc như vậy. Nếu được lựa chọn, người dân có xu hướng không thích bị cai trị bởi các bộ máy không thể kiểm soát và không thể thay đổi; vì vậy các nhà lãnh đạo của Trung Quốc kiên quyết không cho người dân Trung Quốc có quyền lựa chọn đó. Sự ổn định và tiến bộ kinh tế ở Trung Quốc đã phải trả giá đắt khi người dân mất đi tự do cá nhân, quyền của người thiểu số bị chà đạp và nạn tham nhũng đã ăn sâu trong chính quyền.

Lịch sử đã tiếp diễn kể từ khi ông Gorbachev rời Điện Kremlin. Nga không còn là siêu cường, ngoại trừ về mặt hạt nhân, nhưng Trung Quốc đã nhanh chóng trở thành một siêu cường thực sự. Lời nói dối Lớn, một động lực của Liên Xô mà chỉ những người không có ký ức rõ ràng mới biết đến, đã được chứng minh là có tác dụng ngay cả trong các nền dân chủ trưởng thành. Đây là những sự thật khó chấp nhận đối với những người theo chủ nghĩa tự do. Tuy bây giờ họ đang thương tiếc người đàn ông đã làm cho một đế quốc chuyên chế phải tan rã, họ vẫn phải tiếp tục đấu tranh chống lại những bạo chúa hiện đại và những lãnh đạo chuyên xây dựng đế chế.

Michail Gorbachev, nhà lãnh đạo cuối cùng của Liên xô qua đời

Michail Gorbachev, nhà lãnh đạo cuối cùng của Liên xô qua đời

Vũ Ngọc Yên

31-8-2022

Mikhail Gorbachev được phương Tây ca ngợi như một anh hùng nhưng bị nhiều người ở Nga lên án. Nguồn: © Boris Yurchenko / AP

Người đoạt giải Nobel Hoà bình và là Chủ tịch nước cuối cùng của Liên xô, Michail Gorbachev đã qua đời tại Moscow vào ngày 30-8-2022, thọ 91 tuổi. Là một chính trị gia, Gorbachev được đánh giá cao trên toàn thế giới. Ông là một trong những người cha đẻ cho sự thống nhất nước Đức và là người mở đường kết thúc cuộc Chiến tranh lạnh sau Đệ nhị Thế chiến.

Trong những năm 1980, chính quyền Gorbachev đã ký các hiệp ước đột phá về giải trừ hạt nhân và kiểm soát vũ khí với Hoa Kỳ. Trong nước, Gorbachev với tư cách Tổng Bí thư đảng cộng sản Liên Xô, đã khởi xướng một chương trình cải cách sâu rộng với đường lối cời mở (glasnost) và tái cấu trúc (perestroika). Quá trình chính trị cải cách đã mang lại tự do chưa từng có cho hàng triệu người trong các chế độ toàn trị và cuối cùng đã dẫn đến sự sụp đổ của đế chế cộng sản trên toàn Đông Âu.

Một chính khách độc nhất vô nhị

Gorbachev được người dân phương Tây yêu mến và thường được gọi bằng biệt danh Gorby. Các chính trị gia trên khắp thế giới đã bày tỏ sự tôn kính đối với di sản của người đoạt giải Nobel Hòa bình năm 1990 và lãnh đạo điện Kremlin.

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres gọi Gorbachev là “chính khách độc nhất vô nhị”, là người đã thay đổi tiến trình lịch sử. “Ông ấy đã góp phần kết thúc Chiến tranh lạnh trong hoà bình”.

Trên Twitter, bà Ursula von der Leyen, Chủ tịch Ủy ban Liên minh Âu châu (EU) viết: “Gorbachev đóng một vai trò quan trọng trong việc kết thúc Chiến tranh Lạnh và làm sụp đổ của Bức màn Sắt, ông đã mở đường cho một châu Âu tự do. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên di sản này”.

Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tuyên bố: “Mikhail Gorbachev là một người có tầm nhìn đặc biệt”.

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã ca ngợi Gorbachev trên Twitter là “người của hòa bình, người có quyết định mở ra con đường tự do cho người Nga”.

Thủ tướng Anh, Boris Johnson viết trên Twitter rằng, ông luôn ngưỡng mộ lòng dũng cảm và sự chính trực của Gorbachev.

Cựu Chủ tịch Liên minh Dân chủ Thiên chúa giáo CDU, Armin Laschet đã viết trên Twitter: “Liệu một người có thể thay đổi thế giới không?” Và tự trả lời: “Có. Gorbachev đã làm được mà không sử dụng bạo lực, xe tăng và 350.000 binh sĩ đang trú đóng tại Đông Đức. Mang lại Tự do cho hàng triệu người ở Trung – Đông Âu và Thống nhất cho nước Đức. Không thể tưởng tượng được nếu không có Mikhail Gorbachev”.

Nhân vật lịch sử và nhiều tranh cãi

Michael Gorbachev sinh năm 1931, tại làng Privolnoje trong vùng Stavropol, là con trai của một gia đình nông dân. Từ năm 1971, là thành viên của Ủy ban Trung ương Đảng cộng sản Liên xô và từ năm 1980, ông trở thành ủy viên chính thức của Bộ Chính trị. Đến năm 1985, ở tuổi 54, Gorbachev đảm nhiệm chức vụ Tổng Bí thư, ba năm sau trở thành Chủ tịch Nhà nước Liên Xô. Vào năm 1991, Gorbachev từ chức Chủ tịch nước trước khi nhà nước cộng sản tự giải thể. Người hùng mới ở Moscow vào thời điểm đó là Tổng thống Boris Yeltsin.

Đường lối chính trị của Gorbachev đóng góp đáng kể vào sự kết thúc của cái gọi là Chiến tranh Lạnh nhưng một thành phần lớn dân chúng Nga lại coi ông là kẻ đào mộ của Liên Xô. Tuy nhiên, vẫn có những tiếng nói khác vinh danh sự nghiệp của Gorbachev. Grigory Yavlinsky, một chính trị gia nổi tiếng, sáng lập đảng đối lập Yabloko, viết trên Telegram “Gorbachev đã cho chúng tôi tự do. Ông ấy đã mang lại tự do cho hàng triệu người – ở Nga và các vùng lân cận và ở một nửa châu Âu và trong sáu năm cầm quyền, Mikhail Gorbachev đã thay đổi thế giới“.

Gorbachev đã viết nhiều sách – gần đây nhất là bày tỏ sự thất vọng của ông đối với người Đức và phương Tây. Ông chỉ trích Mỹ và một số quốc gia phương Tây, nhất là Đông Âu, có chủ trương tái lập chiến tranh lạnh để cô lập và chống Nga. Vì lý do sức khỏe, ông đã không đến dự lễ kỷ niệm 30 năm ngày Bức tường Berlin sụp đổ vào mùa thu năm 2019. Ông đã phải nhập viện liên tục trong vài năm qua.

Cho đến khi qua đời, Gorbachev đã thành lập tại Moskva một Hiệp hội tranh đấu cho các giá trị dân chủ và ủng hộ mối quan hệ hợp tác giữa Nga và phương Tây. Gorbachev cũng là đồng chủ sở hữu tờ báo “Novaya Gazeta”, báo chỉ trích Điện Kremlin và vạch trần các vụ lạm dụng ở Nga. Trong thời gian qua Gorbachev đã nhiều lần đòi hỏi Vladimir Putin hãy tôn trọng quyền tự do truyền thông và bầu cử.

Theo hãng thông tấn Đức DPA, Gorbachev sẽ được an táng tại nghĩa trang Novodevichy, Moskva, bên cạnh mộ người vợ Raisa qua đời năm 1999. Đến nay dư luận vẫn chưa rõ những quan khách quốc tế nào sẽ đến dự đám tang của Gorbachev, trong bối cảnh cuộc chiến xâm lược của Nga ở Ukraine và các lệnh trừng phạt của Mỹ và Liên minh EU đối với Nga.

Cái mả của vua cộng sản Trần đại Quang…

Nước Việt nam với 4000 năm lịch sử trải qua hàng trăm đời vua chúa khác nhau lúc băng hà đều được xây cất lăng tẩm thật khiêm nhường chỉ có cái mả của vua cộng sản Trần đại Quang là lớn nhất tổng cộng là 5,5 Ha đất (55,000m2) nông nghiệp, với 5,5 Ha này có thể nuôi sống hàng trăm người mỗi năm, ông ấy là người được cho là đại diện của giai cấp vô sản, trong khi mỗi người dân Bắc bộ chỉ được chia 1 sào đất canh tác để sống (360m2), hoá rất cái cụm từ vô sản chỉ là thứ bình phong để lừa bịp che mắt thiên hạ nhằm che đậy đi cái tham lam vô độ của con người, lúc sống tham ăn tục uống đã đành, chết rồi vẫn không từ bỏ được cái thói tục uống, tham ăn, ăn cả của người sống lẫn người chết.

FB Nguyễn Duy  

CÂU CHUYỆN VỀ CÔ BÉ 7 TUỔI CỨU SỐNG HÀNG TRIỆU TRẺ EM Ở CHÂU PHI

 CÂU CHUYỆN VỀ CÔ BÉ 7 TUỔI CỨU SỐNG HÀNG TRIỆU TRẺ EM Ở CHÂU PHI

Đây là câu chuyện có thật về cô bé ấy có tên là Katherine Commale:

– Vào ngày 6/4/2006, cô bé Katherine Commale ở Mỹ xem đoạn phóng sự ở châu Phi trên TV, trong đó có nói ở châu Phi trung bình mỗi 30 giây sẽ có một đứa trẻ tử vong do bệnh sốt rét.

Cô bé 5 tuổi ngồi trên sô pha đếm số bằng tay 1, 2, 3,… 30. Khi đếm đến 30, cô bé hoảng sợ nói: “Mẹ ơi, có một bạn nhỏ ở châu Phi chết rồi, chúng ta nhất định phải làm gì đó!”.

Vài ngày sau, mẹ của Katherine nhận dược điện thoại của cô giáo mẫu giáo nói rằng cô bé không đóng tiền ăn nhẹ.

Khi mẹ hỏi tiền đâu thì Katherine nói: “Mẹ ơi, nếu con không ăn đồ ăn nhẹ ở trường, bình thường không ăn vặt, cũng không mua búp bê nữa, vậy thì có đủ để mua một chiếc mùng không ạ?”

Mẹ đưa cô bé đến siêu thị, mua một chiếc mùng chống muỗi lớn có thể sử dụng cho 4 trẻ em có giá mười mấy đô la. Sau đó cô gọi điện thoại cho tổ chức làm từ thiện ở châu Phi hỏi cách làm thế nào để gửi được chiếc mùng đến đó.

Rất nhanh sau đó họ đã tìm cho cô tổ chức Nothing But Nets chuyên gửi mùng đến châu Phi cho trẻ em. Katherine tự tay gửi chiếc mùng đi, một tuần sau, cô bé nhận được thư cảm ơn từ tổ chức Nothing But Nets, trong thư họ cho biết cô bé là người quyên góp nhỏ tuổi nhất và nếu cô bé quyên góp 10 chiếc mùng thì sẽ được giấy chứng nhận.
Katherine yêu cầu mẹ cùng mình ra chợ bán đồ cũ để bày bán sách cũ, đồ chơi cũ, quần áo cũ của cô bé để lấy tiền quyên góp mùng. Nhưng bán cả một ngày mà không ai mua. Katherine nghĩ: “Mình quyên tiền mua mùng, tổ chức Nothing But Nets sẽ cho mình giấy chứng nhận. Vậy người khác mua đồ của mình, đưa cho mình tiền, họ cũng nên nhận được giấy chứng nhận mới đúng chứ.”

Thế là cô bé bắt đầu tự làm giấy chứng nhận, mẹ giúp mua vật liệu, bố giúp sắp xếp phòng làm việc, em trai giúp vẽ trái tim. Mỗi tờ giấy chứng nhận đều có dòng chữ “Nhân danh bạn, chúng ta mua một chiếc mùng để gửi đến châu Phi” do chính Katherine viết tay, đương nhiên còn có chữ ký chứng nhận của cô bé.

Chỉ cần quyên góp 10 đô la để mua một chiếc mùng là sẽ nhận được một tờ giấy chứng nhận. Hàng xóm nhìn thấy giấy chứng nhận của cô bé, họ cảm thấy vừa ngây thơ vừa cảm động, cô bé nhanh chóng bán được 10 tờ giấy chứng nhận. Katherine gửi tiền cho tổ chức từ thiện và nhận được “Giấy chứng nhận danh dự” đặc biệt làm riêng cho cô bé từ tổ chức Nothing But Nets, họ phong cho Katherine là “Đại sứ mùng chống muỗi”.
Vào ngày 8/6/2007, Katherine nhận được thư gửi đến từ làng Stiga, các bạn nhỏ trong làng viết: “Cảm ơn mùng mà bạn đã gửi cho chúng mình, chúng mình đã thấy ảnh của bạn, mọi người đều cảm thấy bạn rất xinh!”. Katherine vui lắm khi nhận được sự khích lệ này, khiến cô bé có động lực lớn hơn, cô và các “đồng đội” cùng chung tay làm 100 tờ giấy chứng nhận để gửi cho mỗi tỷ phú trong bảng xếp hạng của tạp chí Forbes mỗi người một tờ.

Trên một lá thư có viết: Kính gửi ông Bill Gates, không có mùng chống muỗi, các bạn nhỏ ở châu Phi sẽ bị mất mạng do bệnh sốt rét. Họ cần tiền, nhưng nghe nói tiền đều ở chỗ của ông…

Ngày 5/4/2011, Quỹ từ thiện Bill Gates tuyên bố quyên góp 3 triệu đô la cho tổ chức Nothing But Nets. Bill Gates cho biết ông nhận được một tờ giấy chứng nhận cùng một lá thư, trong thư nói rằng số tiền mà trẻ em ở châu Phi cần để mua mùng chống muỗi đều ở chỗ ông. Có vẻ như ông “không đưa tiền ra là không được đâu”.

Năm 2008, Quỹ từ thiện Bill Gates đã quay một bộ phim tài liệu công ích có tên là “Trẻ em cứu trẻ em”, nhờ đó mà Katherine đã đến châu Phi. Cô bé nhìn thấy các bạn nhỏ dùng bút viết lên mùng chữ “Katherine”, các bạn đều gọi những chiếc mùng cứu mạng này là “mùng Katherine”. Chiếc mùng đầy tình yêu thương này sẽ bảo vệ cho các bạn mỗi đêm. Làng Stiga bây giờ có tên là “Làng mùng Katherine”!.

Cho đến năm 10 tuổi, Katherine đã gây quỹ trên 180.000 USD, tương đương với 18.000 chiếc màn chống muỗi đã được gửi tới các gia đình châu Phi. Không lâu sau dấu mốc quan trọng này, cô bé nhận được tin tức rằng con số cứ 30 giây lại có một đứa trẻ ra đi vì sốt rét đã được cải thiện thành 45 giây. Hiện nay, con số này đã được nâng lên thành 60 giây.

 Nguồn: Vì Hoà Bình

From: Phong Dương

NỀN GIÁO DỤC LẤY TÍN NGƯỠNG & ĐẠO ĐỨC LÀM CỐT LÕI

NỀN GIÁO DỤC LẤY TÍN NGƯỠNG & ĐẠO ĐỨC LÀM CỐT LÕI

Bài: Thu Hiền – Hồng Liên.

Trong các nền giáo dục tiên tiến trên thế giới, nếu như Phần Lan coi trọng “công bằng và miễn phí”, nước Đức nhấn mạnh “bình đẳng giữa mọi người”, và Mỹ đề cao “quyền tự do của công dân”, thì giáo dục của người Nhật lại coi đạo đức là cốt lõi, là bài học đầu đời của mỗi người.

Đối với người Nhật, một nền giáo dục tiên tiến phải thực hiện được tiêu chí “mỗi học sinh sẽ trở thành cá nhân hoàn thiện đạo đức”. Do đó, khác với nhiều nước coi giáo dục đạo đức chỉ là một môn học, thì Nhật Bản “dạy người” qua tất cả các môn cũng như trong sinh hoạt hàng ngày.

Ví dụ như giờ ăn trưa của học sinh Nhật Bản không chỉ là để ăn trưa, mà còn là một tiết học về tính tự lập, cách phục vụ bạn bè và lòng biết ơn. Trẻ được phân công mang đồ ăn cho các bạn, mặc đồng phục như một người phục vụ thật sự: Giáo viên sẽ múc thức ăn vào bát, rót sữa vào ly, và trẻ sẽ bưng đến bàn cho từng bạn… Sau đó, những trẻ phục vụ sẽ cùng đứng trước lớp đồng thanh chúc các bạn ăn ngon miệng, còn các bạn sẽ đồng thanh nói cảm ơn.

Trẻ em Nhật không chỉ được tìm hiểu về thế giới tự nhiên, mà quan trọng hơn là học cách yêu thương muôn loài và có ý thức bảo vệ môi trường. Ví dụ như khi gieo hạt trồng cây, các em được hướng dẫn nói những lời tình cảm: “Cây ơi, hãy lớn lên nhé”, “Hãy nở hoa thật đẹp nhé”. Một cách tự nhiên, trẻ em Nhật đã hình thành nhân cách thiện lương, không chỉ quan tâm và yêu thương mọi người xung quanh, mà còn biết nâng niu cả cây cỏ và những đồ vật vô tình.

Có người hỏi, vì sao người Nhật lại coi trọng giáo dục đạo đức đến vậy? Đó là bởi, Nhật Bản là một dân tộc có tín ngưỡng và đức tin, và tín ngưỡng ấy cũng chính là chiếc chìa khoá hướng con người tới các chuẩn mực đạo đức cao.

Gốc rễ của nền giáo dục đạo đức chính là tín ngưỡng và đức tin

Đa số người Nhật theo Thần đạo (Shinto) và đạo Phật. Theo thống kê của Tổng cục văn hóa Nhật Bản vào năm 2006, có 84% người dân Nhật Bản theo Thần đạo và 70% người dân theo đạo Phật, nghĩa là có những người sẽ thực hành theo cả hai đức tin.

Thần đạo là tín ngưỡng chỉ có riêng ở Nhật Bản. Tư tưởng chính của Thần đạo là khuyên con người hướng tới sự trong sáng và tránh làm điều ác. Giết chóc bị coi là điều ác, nên con người không được sát sinh, trừ khi là vì sự sống còn của bản thân. Vậy nên, trước khi ăn người Nhật luôn cảm ơn các sinh linh đã nguyện hy sinh để trở thành thức ăn cho mình. Đây cũng là lý do vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc để nguyên, không thu hoạch. Nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để lại 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.

Thần Đạo có rất nhiều các vị Thần, có đến 8 triệu Thần, đa phần có liên quan đến thiên nhiên như linh hồn của đất, trời, Mặt Trăng, cây cỏ, hoa lá, núi sông… Ngay cả đá, núi, hay động vật như cáo, gấu và người quá cố đã trở thành linh hồn cũng được xem là Thần. Tất cả mọi vật đều có linh hồn và có tiếng nói của riêng mình. Người Nhật tin rằng con người chẳng qua chỉ là một phần trong thế giới tự nhiên, do đó mà phải yêu thương và tôn trọng muôn loài. Nhưng không chỉ thực vật hay động vật, mà còn cần tôn trọng cả những vật vô tri, bởi kami, tức linh hồn, có thể trú ngụ ở bất cứ nơi đâu.

Ngoài ra Nhật Bản cũng chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín của Nho giáo (do Khổng Tử đề xướng). Với những ai sống ở các quốc gia bị ảnh hưởng bởi thuyết vô Thần thì khi nói đến “đức tin” họ sẽ chỉ bật cười, đơn giản bởi vì họ không còn tin nữa, mà không nghĩ rằng bản thân mình đã bị học thuyết vô Thần tẩy não cắt đứt mất mối liên hệ với cội nguồn văn hóa truyền thống, đến mức không còn hiểu tin để làm gì.

Còn tại Nhật Bản thì đức tin đó là tự nhiên và đã ăn sâu vào trong tiềm thức của mỗi người. Người Nhật đã áp dụng đức tin của mình khi đối mặt tất cả những vấn đề trong cuộc sống, kể cả những tình huống hiểm nguy nhất.

Nếu thiếu mất tín ngưỡng và đức tin, con người sẽ mất đi cội rễ của đạo đức. Nếu thay thế tín ngưỡng bằng các học thuyết đấu tranh, con người sẽ xem nhau như thù địch, đối đãi với nhau bằng trái tim lạnh giá, vô tình.

Chỉ khi sống có tín ngưỡng, có đức tin, thì dân tộc ấy mới có chuẩn mực đạo đức làm thước đo, mới có thể phân biệt tốt-xấu, thiện-ác, chính-tà. Chỉ khi có đạo đức, có đức tin, con người mới có thể trở về, tìm lại bản tính ban sơ thuần thiện của mình.

Vì sao người Nhật có thể làm nên nhiều kỳ tích, có thể sinh ra những công dân sống ý thức và giữ gìn phẩm giá của mình? Bí quyết chẳng đâu xa, bởi tất cả chỉ nằm ở điều mà họ vẫn gìn giữ, nhưng chúng ta thì đang dần mai một!

Đó chính là tín ngưỡng và đức tin của mỗi người.

Nguồn: Câu chuyện giáo dục

fb LE KHAC AI