‘My South Vietnam’: phim tài liệu dựng lại bức tranh về VNCH trước 1975

21 tháng 11 2022

Hải Di Nguyễn

BBC News Tiếng Việt, London

Một cảnh Sài Gòn tháng 6/1965

Vietnam Film Club, một nhóm làm phim tài liệu độc lập tại Mỹ về lịch sử và văn hóa Việt Nam, đang trong thời gian thực hiện ‘My South Vietnam’, một phim tài liệu nhiều tập về nhiều khía cạnh của Việt Nam Cộng Hòa.

Với chủ trương “Trình bày sự thật lịch sử và bảo tồn văn hoá Việt Nam”, Vietnam Film Club được thành lập năm 2010 bởi Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích và ông Chu Lynh.

‘My South Vietnam’ là một nỗ lực “vẽ lại bức tranh tổng quát của Miền Nam Việt Nam, tức VNCH, dưới nhiều hình thức, từ kinh tế, văn hóa, giáo dục, âm nhạc, thể thao, phụ nữ cho tới quân đội.”

BBC News Tiếng Việt hôm 17/11 đã có dịp phỏng vấn ông Chu Lynh ở Virginia, Hoa Kỳ, nhà làm phim ‘My South Vietnam’.

Nội dung và hình thức của ‘My South Vietnam’

Sài Gòn tháng 1/1970

‘My South Vietnam’ sẽ có hơn mười tập, mỗi tập một chủ đề khoảng 30-50 phút, đề cập đến những lãnh vực của xã hội miền Nam trước năm 1975.

Theo ông, bộ phim “không những cho những người đã sống ở Miền Nam Việt Nam nhìn lại bức tranh miền Nam với những kỷ niệm, và những nỗ lực chiến đấu, xây dựng Miền Nam” của họ, mà còn cho người miền Bắc và giới trẻ không can dự vào chiến tranh hiểu được về xã hội thực của miền Nam.

‘My South Vietnam’ sẽ có song ngữ, tiếng Việt và tiếng Anh.

Trước đây Vietnam Film Club làm phim tài liệu rồi bán DVD, nhưng ‘My South Vietnam’ sẽ được phổ biến trên YouTube, dự tính phát hành đầu năm 2023.

Vì sao thực hiện?

Ông Chu Lynh nói VNCH đã thành quá khứ, “những cái gì xảy ra tại Miền Nam Việt Nam chỉ còn trong hồi tưởng và internet”.

‘My South Vietnam’ là một cách hệ thống hóa, để vẽ lên toàn bộ bức tranh xã hội VNCH.

Ông cho biết Vietnam Film Club không gây quỹ, không kêu gọi đóng góp, và cũng không có nhà bảo trợ. Các thành viên tự lo chi phí, và vì thế gặp nhiều khó khăn.

“Sở dĩ chúng tôi thực hiện các phim tài liệu, là vì chúng tôi thấy hải ngoại có nhiều video nói về lịch sử và chiến tranh Việt Nam trên internet, nhưng những video này chưa được thực hiện một cách có hệ thống về các khúc quanh lịch sử quan trọng.”

Bộ phim được “thực hiện như một sự lót đường, cho giới trẻ sau này thực hiện những phim giá trị hơn”.

Cách nhìn về VNCH

Ông Chu Lynh cũng nói người Mỹ thường không hiểu và có cái nhìn sai lệch về cuộc chiến hoặc về Quân đội VNCH, và “đa số những cuốn phim, những tác phẩm của họ là bào chữa cho sự rút quân khỏi Miền Nam Việt Nam, và đổ lỗi cho quân đội VNCH.”

“Trên thực tế, nhiều điều đúng một phần, nhưng đa số là sai lầm về Chiến tranh Việt Nam.”

Ông nói “Khi nhận được độc lập từ tay người Pháp, Miền Nam Việt Nam nghèo xơ xác, tan hoang vì chiến tranh” nhưng “trong chín năm trời, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã ổn định được xã hội Miền Nam, và làm thêm một việc lớn lao là ổn định cho một triệu người di cư từ Miền Bắc trốn khỏi chế độ cộng sản.”

Đó là Đệ nhất Cộng hòa.

“Qua Đệ nhị Cộng hòa, chiến tranh tiếp diễn khốc liệt, nhưng Miền Nam vừa chiến đấu vừa xây dựng. Cái xây dựng đó rất khó khăn, xây lên một cái cầu là bị Việt Cộng giật sập, đường sá làm xong là bị phá hoại. Vì vậy người Miền Nam không phải như người Miền Bắc, người Miền Bắc chỉ vào đây để thôn tính, còn người Miền Nam vừa chiến đấu chống cộng sản vừa xây dựng đất nước.”

Tuy nhiên ông nói bộ phim “tập trung vào bức tranh Miền Nam Việt Nam trước 75 mà thôi, nếu có thêm thì là sự nối dài ra hải ngoại, chứ chúng tôi không làm cuốn phim để giải thích về chiến tranh, để có những sự tranh cãi, có những phản ứng khác nhau.”

“Theo lý thuyết, chúng tôi không đả động đến vấn đề chính trị, không so sánh chế độ VNCH hay chế độ Miền Bắc, chế độ XHCNVN hiện nay”.

Người xem, theo ông, sẽ tự so sánh.

“Bảo tồn văn hóa”

Sài Gòn tháng 3/1962

“VNCH chỉ là một chế độ. Đệ nhất, Đệ nhị Cộng Hòa, hay CHXHCNVN cũng chỉ là một chế độ mà thôi. Nhưng việc xây dựng đất nước đặt trên nền tảng một thể chế chính trị và văn hoá dân tộc Việt Nam,” ông Chu Lynh nói.

“Ngày hôm nay tại hải ngoại chúng ta có những cộng đồng, các hội đoàn, các hội ái hữu. Một số tổ chức rồi sẽ thưa thớt hoặc giải tán. Thế hệ thứ nhất rồi sẽ dần dần ra đi. Vấn đề là trách nhiệm các thế hệ đi sau vẫn phải bảo tồn văn hoá dân tộc.”

Qua bộ phim ‘My South Vietnam’, Vietnam Film Club cũng muốn “tập trung vào bảo tồn văn hóa, truyền thống Việt Nam.”

“Nên nhìn nhau từ tổ tiên”

Ông Chu Lynh cho rằng “Lịch sử Việt Nam quá nhiều đau thương. Nói đến người dân Việt Nam là nói đến những thảm kịch của chịu đựng, đau khổ, chết chóc, tan nát trong chiến tranh và sau chiến tranh.

“Chúng ta nên nhìn lại căn cước của mình thuộc về một tổ tiên xây dựng đất nước và chống ngoại xâm. Nhìn nhau như vậy thì thấy gần gũi nhau hơn, và không lấy một chi tiết nhỏ như ‘anh theo đảng này, tôi đảng kia’ rồi trở thành đả kích, chia rẽ.”

Cuối cùng ông nói “Người Việt Nam nên nghĩ thân phận dân tộc Việt Nam đã đau khổ quá nhiều trong chiến tranh. Tìm hiểu quá khứ để có những bài học, đễ lý giải được hiện tại, từ đó có cái viễn kiến về tương lai.

“Người Việt Nam làm được việc nếu hiểu được quá khứ lịch sử của đất nước mình, và coi trọng tinh thần dân tộc hơn tất cả quyền lợi cá nhân và đảng phái.”

Thêm phó chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương nghi ‘té lầu’ tử vong

Báo Nguoi-Viet

November 21, 2022

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Văn Hùng, Ủy Viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, phó chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, đã “đột ngột tử vong,” nghi do “té lầu.”

Báo VietNamNet dẫn thông báo từ Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, và gia đình cho hay do tai nạn, ông Nguyễn Văn Hùng, 59 tuổi, đã “đột ngột từ trần vào hồi 12 giờ 31 phút hôm 21 Tháng Mười Một.

Ông Nguyễn Văn Hùng, phó chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương CSVN. (Hình: VTC News)

Ông Hùng quê ở huyện Thăng Bình, Quảng Nam. Ông là tiến sĩ kinh tế, cử nhân lý luận chính trị.

Tại Đại Hội 13 của đảng CSVN hồi Tháng Giêng, 2021, ông Hùng được bầu là Ủy Viên Trung Ương Đảng Khóa 13, nhiệm kỳ 2021-2026 và tiếp tục giữ chức phó chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương phụ trách khu vực miền Nam.

Trước đó, ông Hùng từng giữ các chức vụ: giám đốc Sở Kế Hoạch Và Đầu Tư tỉnh Kon Tum; bí thư kiêm chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum; trưởng Ban Dân Vận Tỉnh Ủy Kon Tum, và chủ tịch tỉnh Kon Tum.

Trước khi ra Trung Ương nhận nhiệm vụ vào năm 2020, ông Hùng làm bí thư Tỉnh Ủy và chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Kon Tum từ năm 2015.

Dư luận cho rằng, cái chết đột ngột của ông Hùng có thể liên quan đến các sai phạm về “quản lý đất đai” khi còn làm lãnh đạo tại tỉnh Kon Tum.

Theo kết luận của Thanh Tra Chính Phủ hôm 28 Tháng Mười, đã chỉ ra nhiều sai phạm trong “công tác quản lý đất đai” của tỉnh Kon Tum trong thời kỳ 2016-2019.

Theo đó, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Kon Tum “đã ban hành nhiều văn bản, có văn bản ban hành chậm, không toàn diện, chưa cụ thể” về việc thực hiện pháp luật quản lý, sử dụng đất đai và quản lý, đầu tư xây dựng; thanh tra các dự án, công trình có dấu hiệu vi phạm pháp luật về quy hoạch, qụản lý, sử dụng đất đai tại đô thị và thanh tra việc cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất tại khu vực đô thị trên địa bàn tỉnh Kon Tum.”

Thông báo kết luận thanh tra chỉ rõ, trách nhiệm chính để xảy ra vi phạm, thiếu sót, tồn tại về công tác quản lý sử dụng đất đai nêu trên thuộc chủ tịch tỉnh, phó chủ tịch tỉnh có liên quan; thủ trưởng các sở, ngành: Tài Nguyên Và Môi Trường, Kế Hoạch Và Đầu Tư, Tài Chính, Nông Nghiệp Và Phát Triển Nông Thôn, Công Thương, Cục Thuế, Tư Pháp và giới chức Ủy Ban Nhân Dân 10 huyện, thành phố; người xử lý, trình, ký văn bản và các tổ chức, cá nhân có liên quan qua các thời kỳ.

Liên quan đến việc cán bộ “bất ngờ tử vong,” báo Zing hôm 20 Tháng Mười Một, cho hay ông Hứa Ngọc Thuận, 66 tuổi, cựu phó chủ tịch thành phố Sài Gòn, chết do “té ngã ở nhà riêng.”

Trong lúc các báo ở Việt Nam đưa giống nhau về cái chết của ông Thuận tại tư gia, trên mạng xã hội dấy lên nhiều suy đoán ông này do “té lầu” mà chết.

Ông Hứa Ngọc Thuận, cựu phó chủ tịch thành phố Sài Gòn. (Hình: Zing)

Bác Sĩ Võ Xuân Sơn, chủ phòng khám quốc tế Exson, đặt câu hỏi trên trang cá nhân: “Án mạng hay tai nạn? Chỉ có cơ quan điều tra mới biết. Và chúng ta sẽ chỉ biết khi cái mà họ muốn cho chúng ta biết trùng với sự thật. Mà cũng chẳng sao. Dù gì thì luật nhân quả cũng là có thật. Chỉ khổ cho những người thuộc ngành y thành phố, liên quan đến những vấn đề của ông [Hứa Ngọc Thuận], mà bây giờ vì cái chết của ông, sẽ không được làm sáng tỏ đến nơi đến chốn.”

Nhà báo Văn Minh Hoa, báo Sài Gòn Giải Phóng, viết trên trang cá nhân: “Lại một tai nạn cướp đi một con người. Đừng ai rơi hay té nữa nhé.” (Tr.N)

Tù nhân lương tâm Phan Văn Thu chết trong tù vì ‘không được cấp cứu’

Báo Nguoi-Viet

November 21, 2022

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) .- Ông Phan Văn Thu, một tù nhân lương tâm bị án chung thân đã chết tại trại giam Gia Trung vì không được chữa trị thuốc men.

Người ta chỉ được biết tin ông Phan Văn Thu qua đời nhờ bà Lê Thị Thập đi thăm chồng (Lưu Văn Vịnh) và được chồng cho biết như trên rồi thuật lại trên trang Facebook cá nhân “Cô Mười Họ Lê” ngày 21 Tháng Mười Một.

Ông Phan Văn Thu tại phiên tòa sơ thẩm cuối Tháng Giêng 2013. (Hình: Tuổi Trẻ)

Theo bà Thập kể lại, ông Thu mất buổi sáng ngày 21 Tháng Mười Một sau một ngày thấy sức khỏe bất thường. Ông Vịnh đã yêu cầu y tá săn sóc và thúc giục đưa ông Thu đi cấp cứu nhưng “bên phía trại lại không mấy sát xao để tâm”.

“Đến sáng nay bệnh của ông có dấu hiệu trở nặng, các anh em yêu cầu trại đưa ông đi cấp cứu nhưng không kịp. 9h30 ông mất, các anh em thắp hương và túc trực bên cạnh chờ phía trại giam liên lạc người nhà tới để bàn giao. Anh dặn tôi, về mấy chị em liên lạc chia buồn với vợ ông Thu.” Bà Lê Thị Thập kể lại trên trang Facebook.

Ông Phan Văn Thu, trước kia còn có tên là Trần Công, sinh năm 1948. Ông là người thành lập một hệ phái tôn giáo, có tên là “Ân đàn Đại đạo”, từ năm 1969 tức trước khi miền Nam rơi vào tay Cộng sản. Nơi được ông Thu xây dựng làm cái nôi cho giáo phái của ông là khu vực dưới chân núi Đá Bia, phía nam Đèo Cả, thuộc địa phận xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa tỉnh Phú Yên.

Giáo phái của ông không hoạt động chính trị, chỉ lo tu tập tâm linh và cố gắng xây dựng cơ sở, phát triển tín đồ, đồng đạo. Sau nhiều năm cố gắng, giáo phái của ông đã gom góp tài lực vật lực, xây dụng được một khu vực sinh thái phong cảnh thiên nhiên rất đẹp, có thể trở thành một khu vực du lịch thu hút mọi người tới vãn cảnh.

Tháng Sáu năm 2012, nhà cầm quyền tỉnh Phú Yên huy động lực lượng Công an đông đảo đến trụ sở Ân Đàn Đại đạo, bắt giữ 10 người. Sau đó bắt thêm 12 người nữa, vu cho họ tội “Hoạt động lật đổ…” với các bằng chứng “tài liệu tuyên truyền chống phá, lật đổ chính quyền; 19 kíp nổ, 10 bộ đàm, 1 ống nhòm, 2 laptop, 1 máy ảnh, 1 camera, hơn 12.000 USD và gần 190 triệu đồng”, theo báo chí tuyên truyền CSVN viết.

Mười người bị bắt ban đầu là các ông Phan Văn Thu tức Trần Công, Đoàn Đình Nam, Lê Duy Lộc, Võ Thành Lê, Lê Phúc, Lê Đức Động, Lê Trọng Cư, Võ Ngọc Cư, Tạ Khu và Đoàn Ngọc Cư.

Bản cáo trạng cáo buộc họ “tập trung lực lượng, xây dựng giáo lý lôi kéo nhiều người cả tin, nhẹ dạ”. Và “Ngoài thành phần cốt cán nằm trong 12 ban ở cấp trung ương, còn có 26 pháp hội và 4 nhóm chưa đặt tên ở cấp địa phương với gần chừng 300 thành viên nằm rải rác ở các tỉnh miền Trung và khu vực Đồng bằng sông Cửu Long”.

Tuy nhóm tôn giáo “Ân đàn Đại đạo” không hoạt động chính trị nhưng nhà cầm quyền lại đặt cho họ một cái tên khác là “Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn”, cáo buộc họ “đấu tranh chống phá, lật đổ chính quyền” dù họ đều phủ nhận trong các phiên xử.

Khu sinh thái Đá Bia ở xã Hòa Xuân Nam, huyện Đồng Hòa, tỉnh Phú Yên. (Hình: CAND)

Theo lời tường thuật liên quan phiên tòa kéo dài 5 ngày bắt đầu từ ngày 28 Tháng Giêng 2013 ở Phú Yên, nhóm ông Phan Văn Thu nói ít cục chất nổ là họ dùng đế phá đá, xây dựng khu sinh thái. Một trong những người bị lôi ra tòa là ông Nguyễn Thái Bình phủ nhận cáo buộc âm mưu lật đổ rằng “Ví dụ một tảng đá, khúc cây thì 22 người chúng tôi có thể xúm lại lật, nhưng còn chính quyền thì làm sao mà lật…Chúng tôi nghe phong phanh Công an nói là bị bắt lầm, mà thả ra không được. Họ là người già đi tu, người trình độ thấp, mà chỉ 300 người lật một xã không được, chứ sao lật được cả nước Việt Nam”.

Nhưng họ vẫn bị kết án với những bản án rất nặng mà người nặng nhất là ông Phan văn Thu. Năm 2019, thân nhân của họ đã cùng ký đơn xin cơ quan Nhân quyền LHQ can thiệp cho họ nhưng không hề có tác dụng.

Năm 2019, ông Đoàn Đình Nam, một trong những người trong nhóm Ân Đàn Đại đạo bị kết án 16 năm tù đã chết vì bệnh thận tại nhà tù tại huyện Xuyên Mộc. Bây giờ thêm ông Phan Văn Thu.

Thời gian xảy ra vụ án Ân đàn Đại đạo, nhiều người tin rằng quan chức cầm quyền địa phương thấy khu sinh thái rộng 48 hecta dưới chân Đèo Cả cảnh trí đẹp đẽ đầy tiềm năng hấp dẫn du lịch nên đã lập kế cướp không công lao của những kẻ đổ mồ hôi xây dựng.(TN)

Chiến tranh Ukraine: Sẽ có đàm phán, nhưng không như chúng ta nghĩ

Von Martin van Creveld, “Es wird Verhandlungen geben – aber anders, als wir denken”, WELT, 18/11/2022.

Biên dịch: Nguyễn Xuân Hoài

Volodymyr Zelensky vẫn khước từ mọi cuộc nói chuyện với Vladimir Putin. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là không thể có đàm phán giữa Ukraine và Nga, nhà sử học quân sự Martin van Creveld nói. Theo ông có bốn điều có thể xảy ra.

Về lý thuyết, chiến tranh kết thúc khi một phe tham chiến bị đánh bại, không còn sức chiến đấu, và kẻ chiến thắng có thể làm theo ý mình. Tuy nhiên, trong thực tế, nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết, các cuộc chiến tranh đều không có kết cục như vậy. Khi một cuộc chiến sắp kết thúc và không còn nhiều nghi ngờ về kết cuộc của nó, kẻ thua cuộc sẽ nỗ lực để đạt được những điều kiện tốt nhất có thể, trong khi kẻ chiến thắng cũng muốn tiết kiệm sức lực, chi phí và xương máu. Một khả năng khác là xuất hiện tình trạng bế tắc, buộc cả hai bên phải cân nhắc, xem liệu mục tiêu của họ có thực sự đạt được hay không, và tìm kiếm một lối thoát.

Trong hầu hết các trường hợp, việc mở đầu đàm phán được đánh dấu bằng một nghi lễ, có thể lớn hay nhỏ. Khi các cuộc đàm phán diễn ra, chúng có thể được tiến hành trực tiếp hoặc gián tiếp. Đàm phán trực tiếp liên quan đến một cuộc họp, hoặc nhiều khả năng là một loạt các cuộc họp, giữa đại diện của cả hai bên tham chiến; trong các cuộc đàm phán gián tiếp, trung gian đóng một vai trò quan trọng, đôi khi rất quan trọng. Thời Trung cổ, Giáo hội thường đảm nhiệm vai trò này; Ngoại giao con thoi vốn làm cho Ngoại trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger trở nên nổi tiếng hồi những năm 1973-1974, khi ông bay qua bay lại giữa Jerusalem, Cairo và Damascus, không phải là phát minh của thời hiện đại.

Một bên trung lập hoặc Liên Hợp Quốc cũng có thể đảm nhận vai trò tương tự. Các cuộc đàm phán có thể được giới hạn trong các bên tham chiến thực sự, nhưng cũng có thể bao gồm các bên khác. Ví dụ, tại Hội nghị Vienna năm 1814-1815, các phái đoàn từ hầu hết các quốc gia châu Âu đã tham gia, tương tự là tại Hội nghị Versailles năm 1919-1920.

Trái ngược với niềm tin phổ biến, đánh và đàm không loại trừ lẫn nhau—trên thực tế, chúng thường xảy ra đồng thời. Một ví dụ điển hình là cuộc Chiến tranh Trăm năm giữa Pháp và Anh. Cuộc chiến bắt đầu vào năm 1337 và kết thúc vào năm 1453. Đó thực sự bao gồm một loạt các cuộc chiến tranh nhỏ, đôi khi đồng thời, đôi khi liên tiếp, với những khoảng hưu chiến giữa chừng.

Trong suốt 116 năm mà cuộc chiến này thực sự diễn ra, có lẽ không có một cuộc chiến nhỏ nào diễn ra mà không có đàm phán hòa bình diễn ra đồng thời- nếu không phải là giữa các bên tham gia chính, tức là các vị vua của cả hai quốc gia, thì cũng giữa các thuộc hạ của họ, những người thường được hưởng các quyền tự do đáng kể trong hệ thống phong kiến ​thịnh hành vào thời điểm đó, vốn có thể hành động theo ý mình. Một vấn đề mà các bên thường đạt được thỏa thuận là trao đổi tù binh – như những gì diễn ra hiện nay sau khi Kherson thất thủ.

Các cuộc đàm phán hòa bình liên quan đến Chiến tranh Ba mươi năm bắt đầu vào năm 1635 nhưng kéo dài đến tận năm 1648 (nếu chúng ta loại trừ một cuộc chiến có liên quan giữa Pháp và Tây Ban Nha, vốn kéo dài đến năm 1657).

Cuộc đàm phán để chấm dứt Chiến tranh Việt Nam bắt đầu từ năm 1969, kéo dài bốn năm; nội quyết định về hình thù cụ thể của bàn đàm phán, để làm vừa lòng tất cả các bên tham gia (Mỹ, Nam Việt Nam, Việt Cộng và Bắc Việt Nam), cũng đã mất hàng tháng trời.

Chúng ta có thể mong đợi điều gì nếu áp dụng các nguyên tắc trên vào cuộc xung đột Ukraine hiện nay?

Thứ nhất, rất có thể, các cuộc đàm phán lúc đầu sẽ được tiến hành gián tiếp, sau đó trực tiếp. Hiện tại, Volodymyr Zelensky kiên quyết khước từ không đàm phán với các đại diện của Putin chứ đừng nói đến bản thân ông ta. Tuy nhiên, việc Zelensky không ngồi lại với Putin không nhất thiết có nghĩa là bất kỳ hình thức đàm phán nào giữa Ukraine và Nga đều bị loại trừ. Một số dạng trung gian, rất có thể là Liên Hợp Quốc, hoặc một quốc gia như Ấn Độ, nước không tham gia vào cuộc xung đột, có thể được yêu cầu đóng vai trò này. Một khả năng khác là Putin bị chính người dân Nga lật đổ, và những người kế nhiệm ông có thể tỏ ra sẵn sàng đàm phán hơn so với Putin.

Thứ hai, do có nhiều quốc gia NATO và trên thực tế là Putin có ít đồng minh thân cận, rất có thể ông ta sẽ từ chối một hội nghị hòa bình và khăng khăng đòi tiến hành các cuộc đàm phán riêng lẻ. Về hình thức, những người tham gia khác sẽ chính thức bị loại trừ, mặc dù họ có thể tìm mọi cách để tham dự bên lề và thu nhặt được càng nhiều thứ rơi vãi càng tốt.

Thứ ba, các cuộc đàm phán gần như chắc chắn sẽ diễn ra trong một thời gian dài, có thể là rất dài trước khi đi đến kết thúc. Ít nhất là vài tháng, cũng có thể là nhiều năm. Trong quá trình đó có thể ngưng tiếng súng, hoặc súng vẫn tiếp tục nổ, tuy không liên tục và ở quy mô nhỏ hơn. Một ví dụ về cách vừa đánh vừa đàm này là Chiến tranh Việt Nam.

Thứ tư, nhìn từ Moscow, thì chiến thắng, bất kể hiểu từ này theo nghĩa như thế nào, cũng dường như rất xa vời, thậm chí còn xa hơn so với ngày quân đội Nga phát động cuộc xâm lược cách đây chín tháng. Về phía Ukraine, ngay cả khi tính đến những chiến thắng gần đây của Zelensky, có vẻ như mục tiêu mà ông tuyên bố, là đánh đuổi người Nga ra khỏi tất cả các lãnh thổ Ukraine bị Nga chiếm kể từ năm 2014, là không thực tế. Vì không thể giải quyết vấn đề bằng vũ lực, nên rất có thể cuối cùng hai bên sẽ đi đến một thỏa hiệp nào đó. Một thứ thỏa hiệp mang lại cho Ukraine phần lớn những gì họ muốn, nhưng cho phép Putin tuyên bố đã giành được chiến thắng, ví dụ như một tuyên bố của NATO rằng Ukraine không thể tham gia tổ chức này.

Lời cuối: bài báo ngắn này không dựa trên điều gì khác ngoài lịch sử. Trong quá khứ, lịch sử thường đưa ra những dự báo kém cỏi về tương lai. Nhưng lịch sử lại là tất cả những gì mà chúng ta có để dự đoán tình hình.

V.M.

Nguồn: Nghiencuuquocte

Khỉ đỏ ngu dốt phá hoại đất nước.

Lmdc Viet Nam

*** Khỉ đỏ ngu dốt phá hoại đất nước.

Cách đây 100 năm, người Pháp xây dựng đường sắt răng cưa Phan Rang Tháp Chàm – Đà Lạt dài gần 100km hiện đại bậc nhất thế giới.

Sau ngày 30.4.75 nhiều đoạn đường sắt được bọn lãnh đạo CSVN tháo gỡ bán sắt vụn, đầu máy bán cho Thụy Sỹ. Giờ bắt đầu tính khôi phục lại.

Thế mới biết cái đầu của người Pháp họ đã nghĩ trước cho mình hàng trăm năm.

Dự án khôi phục tuyến đường sắt Phan Rang Tháp Chàm – Đà Lạt từng được đề xuất khôi phục năm 2012. Đến năm 2017, ḑự án này được khảo sát, tuy nhiên, đánh giá tiền khả thi mới được thực hiện gần đây.

Dự án khôi phục đường sắt Tháp Chàm – Đà Lạt kỳ vọng sẽ bổ sung thêm sản phẩm du lịch độͼ đáo chᴑ tam giác du lịch Khánh Hòa – Phan Rang – Đà Lạt. Đây là khu vực có khả năng đón hơn 40 triệu lượt khách mỗi năm, với tổng ͼôŋց suất phòng khách sạn đạt gần 120.000 phòng.

TL : reshnews7 & Fan UH BT DLT

Cựu Phó Chủ Tịch Sài Gòn Hứa Ngọc Thuận chết, nghi ‘té lầu’

Báo Nguoi-Viet

November 20, 2022

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Ông Hứa Ngọc Thuận, cựu phó chủ tịch thành phố Sài Gòn, chết do “té ngã ở nhà riêng, dù được gia đình đưa đi cấp cứu,” theo báo Zing hôm 20 Tháng Mười Một.

Ông Thuận, 66 tuổi, quê Bến Tre, giữ ghế phó chủ tịch ở Sài Gòn trong nhiệm kỳ 2009-2016, phụ trách các lĩnh vực: giáo dục, văn hóa, thể thao, y tế, quản lý dược…

Ông Hứa Ngọc Thuận, cựu phó chủ tịch thành phố Sài Gòn. (Hình: Zing)

Trong lúc các báo ở Việt Nam đưa giống nhau về cái chết của ông Thuận tại tư gia, trên mạng xã hội dấy lên nhiều suy đoán.

Nhà báo Mai Bá Kiếm, cựu phóng viên báo Phụ Nữ TP.HCM, viết trên trang cá nhân: “Hứa Ngọc Thuận ‘té lầu’ theo luật nhân quả? Hứa Ngọc Thuận té lầu ở tư gia Phú Mỹ Hưng và chết sau đó ở bệnh viện. Ông Thuận nghỉ hưu từ năm 2016, nhưng hậu quả do ông chỉ đạo đấu thầu thuốc kéo dài đến giờ.”

Ông Kiếm còn ví von rằng ông Hứa Ngọc Thuận diễn vở kịch “Dưới Hai Màu Áo” còn “xuất sắc” hơn kỳ nữ Kim Cương.

Theo phân tích của nhà báo này, khi còn đương chức, ông Thuận cho thanh tra toàn diện bệnh viện Mắt TP.HCM (2015-2016) và kết luận rằng bảy giới chức lãnh đạo của bệnh viện này “sai phạm trong xã hội hóa mua sắm thiết y tế.”

Tuy vậy, ông Trần Anh Tuấn, giám đốc bệnh viện cùng các thuộc cấp khiếu nại ông Thuận tới cùng. Kể cả khi đã nghỉ hưu hai năm, ông Thuận còn bị ông Tuấn đòi ra đối chất về việc “xã hội hóa thiết bị” là do chính ông Thuận chỉ đạo.

Bên cạnh đó, ông Mai Bá Kiếm cáo buộc rằng ông Hứa Ngọc Thuận ra lệnh thành lập Trung Tâm Đấu Giá Mua Sắm Tập Trung do ông Nguyễn Tấn Bỉnh, giám đốc Sở Y Tế Sài Gòn, phụ trách và con trai ông Thuận làm phó.

Ông Hứa Ngọc Thuận tại một sự kiện diễn ra ở quận 8, Sài Gòn. (Hình: Trang web Quận Tám)

Hậu quả là từ năm 2014, thời điểm áp dụng “đấu thầu thuốc tập trung,” các bệnh viện ở Sài Gòn phải “kêu trời” vì thiếu thuốc đặc trị do nhà thầu không có để cung ứng.

Cũng trong hôm 20 Tháng Mười Một, Bác Sĩ Võ Xuân Sơn, chủ phòng khám quốc tế Exson, đặt câu hỏi trên trang cá nhân: “Án mạng hay tai nạn? Chỉ có cơ quan điều tra mới biết. Và chúng ta sẽ chỉ biết khi cái mà họ muốn cho chúng ta biết trùng với sự thật. Mà cũng chẳng sao. Dù gì thì luật nhân quả cũng là có thật. Chỉ khổ cho những người thuộc ngành y thành phố, liên quan đến những vấn đề của ông [Hứa Ngọc Thuận], mà bây giờ vì cái chết của ông, sẽ không được làm sáng tỏ đến nơi đến chốn.” (N.H.K) [kn]

Hành trình nghẹt thở giải cứu thiếu nữ từ nơi nguy hiểm nhất thế giới

Báo Tiếng Dân

Bởi  AdminTD

Phong Bụi

20-11-2022

Ảnh: FB tác giả

Một thiếu nữ bị giam cầm ở vùng Tam Giác Vàng (Myanmar) và trở thành nô lệ của những cuộc mua vui đã được giải cứu thành công…

SẬP BẪY NỢ VÀ CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN “ĐỊA NGỤC”

Nhà mày không trả hết số nợ tao sẽ bắt cóc con mày mang đi bán”, một giọng người đàn ông nói qua điện thoại và có ý định làm thật.

Người này [là] một trong hàng chục chủ nợ đã từng góp vốn cùng với chị Tạ Thị Niềm, mẹ ruột của em Trần Huyền Trang (24 tuổi, quê huyện Đầm Dơi, Cà Mau) để đầu tư mua mỹ phẩm kinh doanh kiếm lời.

Nhưng đâu ngờ, tất cả đã bị sa chân đường dây đa cấp và vỡ nợ với số tiền vài tỉ đồng. Đối tượng lừa đảo đã được cơ quan chức năng mời làm việc, đường dây lừa đảo gia đình Trang và hàng chục bà con khác đã được toà án thụ lý. Nhưng nhiều năm kết quả vẫn chìm trong vô vọng.

Trong lúc chờ xét xử và đối tượng lừa đảo sẽ trả lại tiền thì gia đình chị Niềm liên tục [bị] áp lực từ khoảng vay trước đó nên đành bỏ quê lên Bình Dương tìm kiếm cơ hội để trả nợ.

Mỗi tháng, cả gia đình vừa lo cuộc sống vừa phải còng lưng trả tiền lãi hơn 10 triệu đồng. Con gái của Trang nay 7 tuổi, đúng ra cháu sẽ được cắp sách vào lớp 1. Nhưng bao nhiêu tiền bạc dồn gửi hết về quê nên đành cho bé ở nhà.

Thấy cảnh mẹ liên tục bị chủ nợ đe dọa, Trang lên trên mạng xã hội tìm kiếm việc làm với ý định giúp gia đình bớt đi khó khăn.

Tuyển dụng nhân viên phục vụ tại quán nhậu đặc khu kinh tế Lào. Lương tháng trên 1.000 USD”, lời chào hấp dẫn được vẽ ra và khiến Trang sập bẫy từ câu đầu tiên.

Phía bên kia cam kết nếu Trang đồng ý, họ sẽ hướng dẫn xuất cảnh sang nước ngoài và lo các chi phí đi lại. Đặc biệt cho phép ứng mức lương 6 tháng, tức chỉ cần vào làm sẽ có khoảng tiền hơn 150 triệu đồng để lo cho gia đình trả nợ.

Trang nghĩ bụng bấy lâu nay người ta chỉ sợ qua Campuchia làm việc còn Lào là vùng đất hiền nên chẳng sao. Thế rồi âm thầm giấu chồng và ba mẹ để lên đường đi.

Trước khi gom quần áo, Trang hôn vào mặt đứa con gái 7 tuổi để nói lời từ biệt. “Mẹ đi xa kiếm tiền cho để được đến lớp trở lại”, Trang thì thầm vào tai con rồi quẹt nước mắt, bước chân lên chiếc xe ô tô 4 chỗ.

Từ đó, thiếu nữ ôm giấc mộng đổi đời và rời bỏ mảnh đất quê hương lên đường ra Hà Tĩnh. Tại đây, được các đối tượng chuyên vận chuyển người đón sẵn và dẫn đi vượt biên đến lãnh thổ Lào.

NGÀY ĐẦU ĐẾN VÙNG ĐẤT DỮ

Tại Lào, Trang được một người dân địa phương dẫn bộ nhiều ngày vào những cánh rừng già nhằm tránh sự phát hiện từ lực lượng chức năng. Do không có điện thoại và không biết chính xác vị trí mình đến, nên cứ thế đi theo hướng dẫn của người lạ. Sau 6 ngày băng rừng, vượt sông cuối cùng cũng có mặt tại một khu dân cư đông đúc người Trung Quốc.

Vài ngày sau cô gái này mới giật mình khi đã bị bán cho một công ty chuyên mua bán người. Nơi Trang đang giam giữ là một căn nhà 3 tầng lầu, nằm tại khu vực Tam Giác Vàng (Thuộc địa phận Myanmar). Nơi đây từng mệnh danh là vùng đất NGUY HIỂM nhất THẾ GIỚI. Ở đó, chỉ có tệ nạn và việc mua bán chất cấm.

Những ngày đầu tiên có mặt ở đây khiến Trang chứng kiến rất nhiều hình ảnh như địa ngục. Đó là căn phòng giam 4 người phụ nữ Việt Nam. Ba thiếu nữ trước cũng bị sập bẫy lừa và mỗi buổi chiều ép hít chất cấm để lên cơn và tống vào những căn phòng karaoke với nhạc xập xình cùng thác loạn với khách.

Khi tàn cuộc vui, các cô gái [bị] lôi trở lại phòng trong cơn phê pha. Do sử dụng chất cấm nhiều khiến đầu óc liên tục không tỉnh táo. Dù đã được trao trả về phòng riêng nhưng vẫn cười nói, gào la một mình.

Phòng kế bên em là hai cô gái đã bị bán sang đây hơn một năm. Họ bị loạn thần nên không làm chủ được hành vi. Mỗi khi lên cơn sẽ bị bảo vệ dùng roi đánh tới tấp. Hôm rồi họ tự đại tiện bên trong và vài ngày mới cho tắm rửa, thu dọn”, Trang nhớ lại.

Sợ có ngày mình sẽ tàn đời như những người đi trước, Trang gào khóc van xin. Người chủ Trung Quốc đề nghị phải thanh toán mức tiền 15 vạn Nhân Dân Tệ (Hơn 350 triệu đồng) mới thả về. Nếu không có tiền phải chấp nhận làm nô lệ ở đây. Đêm nào cũng phải tiếp hai bàn tiệc. Thiếu doanh thu thì tiền chuộc cứ thế tăng lên.

Trước khi vào việc, Trang được bảo vệ thảy cho bộ quần áo ăn mặc hở hang và chở đến một tiệm tóc đề nghị nhân viên “tút” lại nhan sắc. Xong việc, chở vào một tụ điểm thác loạn, bên trong rất nhiều người đàn ông. Ở đó, chỉ có nhạc, chất kích thích và những thiếu nữ như Trang bắt phải hoà cùng bữa tiệc đó.

Tàn cuộc, Trang lại được áp giải về phòng giam, ném cho một tô cơm. Đó là phần công và cũng là phần lương mà Trang chỉ nhận được.

Không chịu nổi, Trang [có] ý định sẽ trèo tường bỏ trốn. Nào đâu trước khi chuẩn bị thì một cô gái cùng phòng đã hành động trước. Khi vừa thoát ra khỏi cổng, đã bị nhiều người phát hiện và lôi trở lại vào trong. Một trận đánh thừa sống thiếu chết đã xảy ra. Thiếu nữ thể trọng hơn 48kg đã chịu nhiều cú đạp, roi điện.

Thấy việc này quá mạo hiểm nên Trang nuốt nước mắt gọi điện thoại về chồng cầu cứu…

NGƯỜI CHỒNG ĐI KHẮP NƠI CẦM BẢNG CẦU CỨU VỢ

Ở Bình Dương, Đặng Quốc Tịnh (chồng Trang) đau gấp trăm ngàn lần. Một phần thấy cảnh vợ bị đối xử tàn bạo, phần khác lo gánh vác mọi gánh nặng nợ nần.

Tịnh đã trói bỏ mọi sĩ diện, cầm bảng với dòng chữ: “XIN HÃY CỨU LẤY VỢ TÔI” đi khắp mọi nơi. Hôm thì lang thang ở Đồng Nai, lúc dạt về Bình Dương và cuối cùng dừng chân ở công viên Hoàng Văn Thụ (Sài Gòn).

Đêm đầu tiên ngủ vỉa hè, Tịnh bị một nhóm giang hồ đến xua đuổi vì đây là chỗ ngủ của họ. Đêm thứ hai, cơn mưa to kéo dài nhiều giờ liền không một ngách nào ở đây được khô ráo. Trong người chỉ còn vài trăm ngàn đồng, Tịnh liều mình vào một vài khách sạn hỏi thăm, nhưng giá phòng quá mắc nên em đành ôm ba lô ngủ gục trong cái lạnh thấu trời xanh.

Cuộc sống rày đây, mai đó với tấm bảng cầu cứu, cứ thế kéo dài gần hai tháng.

Một lần tình cờ, Phong Bụi đi trên quốc lộ 1 (Đoạn thuộc quận Bình Tân, Sài Gòn), bắt gặp Tịnh ngồi co ro giữa trời nắng gắt. Lúc đầu, nghĩ bụng chắc đây là người lừa đảo. Vì chẳng ai lại hành động như thế. Qua trò chuyện và xác minh thì mới biết Tịnh đã khổ sở tìm vợ thời gian dài.

Nhà trọ em đã trả cho chủ. Con gái em gửi cho bà ngoại chăm, giờ đây em chỉ ngủ vỉa hè. Mưa thì em xin ngủ tại quán Cà phê võng, mỗi ngày người ta thu 15.000 đồng”, Tịnh kể.

Phong Bụi thấy câu chuyện của Tịnh nên đã ghi chép lại thước phim và đăng tải lên Youtube. Nhưng nghĩ bụng, số tiền quá lớn và hơn nữa nơi Trang bị giam là vùng đất dữ, chưa ai có thể thoát khỏi. Sự hy vọng đưa người về thành công chỉ là con số 0 tròn trịa.

PHÉP MÀU ĐÃ ĐẾN

Nhưng khi đoạn video đăng tải, phép màu dần dần hiện ra. Mọi người đã liên lạc Tịnh để trợ duyên. Khi số tiền chuộc đã đủ thì tất cả đối mặt câu hỏi: “Đưa Trang về nước bằng cách nào?”.

Vì lúc này chính trị ở Myanmar đang biến động. Cuộc đảo chính đã khiến cho xã hội ở đây hình thành rất nhiều khu tự trị. Việc đưa về đường chính ngạch sẽ không thể nào thực hiện được.

May mắn thay, Phong Bụi đã kết nối với một người bạn ở Myanmar tên là A Thy (Xin phép đổi tên khác nhằm đảm bảo an toàn cho người này). Đúng hẹn, đường dây giam giữ người đồng ý nhận tiền và thả người.

Một chiếc xe ô tô do A Thy bố trí được đậu sẵn để chở Trang rời đi. Để đưa Trang về Việt Nam, A Thy thuê một nhóm người tháp tùng Trang trở về. Lực lượng này được gọi là “người vận chuyển” có nhiệm vụ bảo vệ và giúp kết nối các đường dây đưa người đến đúng điểm hẹn. Chi phí lúc này lên đến gần 100 triệu đồng. Nhưng chỉ có cách đó mới giúp Trang về nước sớm nhất.

NHIỆM VỤ BẤT KHẢ THI

Em đã đi liên tục 6 ngày, 6 đêm từ Myanmar sang Trung Quốc, vòng về Lào và đặt chân đến Việt Nam”, Trang tóm gọm lại hành trình ngược về quê hương.

Nhưng trong 6 ngày ấy là cả một thử thách và em đã không nhớ mình đi bộ qua bao nhiêu con suối, thả trôi người trên bè gỗ để vượt qua bao nhiêu nguy hiểm. Chỉ biết rằng hai lần ngất xỉu vì kiệt sức giữa đường và một lần bánh xe máy chở vượt qua ngọn đồi bị sụp hầm.

Có đêm, em ngủ giữa tán rừng. Xung quanh em là người tháp tùng đi theo. Ở đó chỉ có tiếng côn trùng và sương lạnh.

Đêm đầu tiên bị sốt vì kiệt sức. Trong cơn mơ em thấy được ôm con vào lòng. Lúc tỉnh giấc chỉ biết khóc khi thấy mình vẫn đang ở rừng”, Trang hồi nhớ.

Trưa 16-11, Phong Bụi cùng Tịnh đã có mặt tại địa phận tỉnh Hà Tĩnh để đón Trang. Vừa đặt chân đến lãnh thổ Việt Nam, Trang vội quỳ lạy trời đất để cảm ơn cuộc đời. Em đã hít hà được hơi ấm quê hương.

CÁI KẾT ĐẸP

Khi đưa Trang về đến xóm trọ Bình Dương, mẹ Trang chỉ biết quỳ lạy và khóc ngất. Riêng người cha nép mình ở cánh cửa nhà để khóc thành tiếng vì không tin đó là sự thật.

Trang ôm con gái vào lòng và chỉ biết gào lên: “Cám ơn cuộc đời. Con cho mẹ ôm thêm chút nữa…”.

Trước khi về Việt Nam, cha Trang hứa sẽ “gánh nợ” hai đứa con tại Sài Gòn để phụ Trạm Cơm Nghĩa Tình. Vì vậy cuộc gặp gia đình xong, hai vợ chồng nghe lời cha khăn gói gặp mình xin ở lại phụ bếp cơm.

Để giúp hai vợ chồng có việc làm, mình bố trí nơi ngủ và gửi cho số tiền để chồng Trang mua xe máy chạy Grab, vợ mở quầy trái cây nhỏ trước bếp cơm để có thu nhập.

Hai vợ chồng bắt đầu lại cuộc sống tươi sáng và bỏ lại những ngày tháng đen tối ở phía sau.

Báo Việt Nam giúp Phạm Nhật Vượng ‘lùa gà’ với công ty mới VMI

 Nguoi-Viet

November 19, 2022

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tỷ phú Phạm Nhật Vượng vừa chuyển nhượng 243.5 triệu cổ phiếu Vingroup cho công ty Cổ Phần Quản Lý và Đầu Tư Bất Động Sản VMI do chính mình vừa thành lập.

Theo tờ Tuổi Trẻ hôm 19 Tháng Mười Một, tôn chỉ của công ty VMI là: “Hỗ trợ các nhà đầu tư vốn nhỏ có cơ hội đầu tư bất động sản, quản lý các bất động sản và phát triển thị trường thứ cấp nhằm tăng thanh khoản và giá trị cho các bất động sản của Vinhomes.”

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng, chủ tịch tập đoàn Vingroup. (Hình: Nam Long/Tuổi Trẻ)

“VMI sẽ đầu tư một số lượng nhất định các bất động sản sẵn có hoặc hình thành trong tương lai của Vinhomes, sau đó giá trị bất động sản được chia thành 200 phần và các khách hàng của VMI có thể tham gia đầu tư từng phần thông qua hợp đồng hợp tác kinh doanh,” tờ Tuổi Trẻ viết thêm.

Một số báo khác như VietNamNet, Tiền Phong, Zing… cũng đăng nội dung tương tự, nhiều khả năng là trích dẫn từ thông cáo báo chí của Vingroup.

VietNamNet cho biết thêm: “Công ty mới của ông Phạm Nhật Vượng chia mỗi bất động sản thành 200 suất đầu tư thay vì 50 suất như trước đây, mỗi suất có giá tối thiểu 38 triệu đồng ($1,531) và tăng lợi nhuận cam kết lên 8.5%-9.5% cho các nhà đầu tư đầu tư ba hoặc năm năm…”

Liên quan công ty VMI, Facebooker Dương Quốc Chính ở Hà Nội, bình luận trên trang cá nhân: “…Thị trường chứng khoán dạo này xịt, nên kênh huy động vốn từ đây không còn hiệu quả. Nên bài của anh Vượng rất khôn, anh chơi chiêu lấy túi nọ bỏ vào túi kia, vì cả Vinhomes lẫn VMI đều của anh cả! Anh lập cái VMI rồi dùng nó mua bất động sản đã và đang hình thành của Vinhomes, rồi bán lẻ lại cho nhà đầu tư nhỏ dưới hình thức hợp tác kinh doanh. Nhà đầu tư kiếm lời từ lợi nhuận gia tăng giá trị bất động sản trong thời gian đầu tư. Vấn đề là chắc gì nó đã gia tăng.”

Facebooker này suy đoán rằng trong thời gian đầu, ông Phạm Nhật Vượng sẽ để VMI có lợi nhuận cao cho các nhà đầu tư “xuống tiền” nhiều. Đến khi gom đủ tiền, ông này sẽ để VMI báo lỗ, và lúc này các nhà đầu tư sập bẫy.

Vài ngày trước khi các báo ở Việt Nam đồng loạt đưa tin về VMI, một số đoạn video clip tố cáo người của Vingroup đánh khách hàng “đổ máu” tại Vincom Plaza Long Biên, Hà Nội, mau chóng biến mất sau khi được đăng trên Facebook Lê Minh Đức và nhận được 1,500 lượt share.

Sự việc được cho là xảy ra hôm 15 Tháng Mười Một, khi một nhóm khách hàng mua căn chung cư của dự án Vinpearl RiverFront Condotel (VRC) ở Đà Nẵng, tổ chức biểu tình phản đối ở quy mô hàng chục người tại Hà Nội. Vinpearl là công ty con của tập đoàn Vingroup.

VMI là công ty do ông Phạm Nhật Vượng vừa thành lập. (Hình: Trang web VMI)

Dự án VRC Đà Nẵng đã được triển khai từ 2016. Các căn condotel có mức giá tối thiểu 2 tỷ đồng ($80,710) cho mỗi căn rộng vỏn vẹn 37 mét vuông.

Sau năm năm đầu trả tiền theo cam kết, đến năm thứ sáu, chủ đầu tư báo lỗ trả zero đồng, mà không đưa ra báo cáo tài chánh minh bạch, cũng như không hứa hẹn gì cho 45 năm tiếp theo. (N.H.K)

Một Nhân Cách Lớn – Câu Chuyện Về Một Vị Bác Sĩ Đạo Đức Và Giàu Lòng Nhân Ái

Van Pham

Chuyến đi tưởng 3 tháng của bác sĩ Hattori Tadashi vào năm 2002 rốt cuộc kéo dài đến 20 năm, lấy đi của ông không ít thứ nhưng đem lại ánh sáng cho gần 20.000 người. Ông không lấy bất cứ tiền công nào, thậm chí còn bỏ tiền túi cho người bệnh.

Chiều tối 26-10, trong khuôn viên Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam, một nhóm khoảng 20 người cả Việt Nam lẫn Nhật Bản đang đứng quanh một người đàn ông da ngăm, gương mặt và mái tóc đã nhuốm màu thời gian.

Ông là giáo sư, bác sĩ Hattori Tadashi, một trong bốn người vừa nhận được Giải thưởng Ramon Magsaysay 2022, thường được gọi là “Giải Nobel của châu Á” do Quỹ Rockefeller Brothers tài trợ.

Họ vinh danh vị bác sĩ Nhật Bản vì đã tham gia phẫu thuật và điều trị cho khoảng 20.000 bệnh nhân có nguy cơ mù lòa tại Việt Nam kể từ năm 2002. Không chỉ không nhận tiền công, bác sĩ Hattori còn tự bỏ tiền túi để chi trả cho các bệnh nhân khó khăn tiền bạc và hỗ trợ một số bệnh viện Việt Nam các trang thiết bị y tế về nhãn khoa.

Bỏ việc lương cao, dành tiền mua nhà cho bệnh nhân Việt Nam

Bác sĩ Hattori vẫn nhớ như in cơ duyên đưa ông đến Việt Nam: tháng 10-2001, Trường đại học Y khoa Kyoto, nơi ông từng theo học, tổ chức một hội nghị. Tại đây ông đã gặp một bác sĩ Việt Nam, người đã đề nghị ông đến Việt Nam phẫu thuật mắt giúp các bệnh nhân khó khăn và hướng dẫn, chia sẻ kinh nghiệm với các bác sĩ địa phương.

Sau nửa năm suy nghĩ, bác sĩ Hattori quyết định xin nghỉ việc tại một bệnh viện lương cao và lên đường sang Việt Nam với tâm thế chỉ đi tình nguyện trong ba tháng, từ tháng 4-2002 đến hết tháng 6 cùng năm.

Nhưng những gì ông chứng kiến ở Việt Nam đã níu chân vị bác sĩ.

“Tôi đã rất bất ngờ khi thấy nhiều bệnh nhân đã mất đi một mắt từ lâu, chỉ khi mắt còn lại bị bong võng mạc hay gì đó khiến họ không nhìn thấy gì mới đến bệnh viện khám. Có trường hợp nếu không phẫu thuật thì không thể cứu được nhưng bệnh nhân cứ nhất quyết về nhà vì không có tiền phẫu thuật.

Tôi thực sự rất đau lòng khi đối mặt với thực tế không thể cứu được bệnh nhân trong khi bản thân mình có thể làm được chỉ vì thiếu vật tư và thiết bị phẫu thuật”, bác sĩ Hattori chia sẻ tại buổi tiệc nhỏ ở Đại sứ quán Nhật tối 26-10.

Trở về Nhật Bản, bác sĩ Hattori vẫn đau đáu với những gì đã thấy ở Việt Nam. Ông tìm đến một công ty bán thiết bị y tế quen biết nhưng bị khước từ vì ông đã xin nghỉ việc ở bệnh viện nổi tiếng.

Thất bại với người ngoài, bác sĩ Hattori bắt đầu chuyển sang người trong nhà chính là vợ mình, người đã phản đối ông tham gia chuyến đi tình nguyện đến Việt Nam. Không nghĩ gì nhiều đến bản thân, ông đề nghị vợ sử dụng số tiền mấy triệu yen mà cả hai đã tích cóp để mua căn hộ chung cư cho các bệnh nhân Việt Nam.

“Tôi bảo với vợ: Anh có thể sống trong một căn nhà thuê cũng được, nhưng nếu không được phẫu thuật ngay, bệnh nhân có thể sẽ bị mù. Nếu dùng số tiền này mua kính nội soi mắt và dụng cụ y tế mới nhất thì một năm cũng có thể cứu được hơn 2.000 người, làm được cả những ca phẫu thuật khó. Vì vậy hãy cho phép anh sử dụng số tiền ấy”, bác sĩ Hattori kể lại.

Lần thứ hai quay trở lại Việt Nam, đi cùng với bác sĩ Hattori là những thiết bị, vật tư y tế mà nhờ đó số người được phẫu thuật đã tăng lên nhanh chóng.

“Chạy show” tại Nhật vì Việt Nam

Nhưng tiền tích lũy rồi cũng cạn dần. Để tiếp tục theo đuổi mục tiêu giúp đỡ bệnh nhân khó khăn ở Việt Nam, bác sĩ Hattori bắt đầu di chuyển như con thoi giữa Nhật Bản và Việt Nam.

Cứ sau hai tuần ở Việt Nam, ông lại trở về Nhật Bản làm việc cật lực để tích cóp tiền mua nhà chung cư và dành các khoản còn lại để mua trang thiết bị y tế phẫu thuật giúp bệnh nhân ở Việt Nam.

Trong một bộ phim tài liệu ngắn do Nhật Bản sản xuất, Hattori hành nghề với tư cách là một bác sĩ tự do – tức không thuộc về một bệnh viện nào. Trong hai tuần ở Nhật Bản, ông liên tục “chạy show” để thực hiện các ca phẫu thuật ở các bệnh viện thuộc nhiều tỉnh.

Những hộp cơm bento trong cửa hàng tiện lợi và qua đêm trên xe lửa trở nên quen thuộc với ông. “Hồi nhỏ tôi thích xe lửa lắm. Lúc còn học tiểu học tôi còn ước sau này sẽ trở thành người lái xe lửa nữa”, vị bác sĩ nhớ lại.

Sau một lần cùng đồng nghiệp Việt Nam xuống vùng nông thôn khám mắt cho người dân, bác sĩ Hattori quyết định dành những ngày cuối tuần dậy thật sớm đến các vùng xa xôi hẻo lánh để khám, phẫu thuật và điều trị cho những người bị đục thủy tinh thể nhưng thiếu tiền.

Nhờ sự hỗ trợ từ chính quyền địa phương, những người cần phẫu thuật được tập hợp đầy đủ và sớm nhìn thấy lại ánh sáng nhờ bàn tay của bác sĩ Hattori mà không phải tốn bất kỳ chi phí nào.

Số lượng bác sĩ tham gia hoạt động thiện nguyện này dần tăng lên và hiện có năm bác sĩ cùng một số nhân viên cơ yếu khác. Hoạt động của nhóm dần nhận được sự chú ý, mở đường cho sự hỗ trợ từ các cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước.

“Các ca phẫu thuật do học trò của tôi thực hiện đã vượt xa mốc 100.000 người. Tôi tin bằng cách đào tạo một người, nhiều người khác sẽ được giúp đỡ. Tôi mong học trò phải là người giỏi hơn mình nên đã hết lòng hướng dẫn các bác sĩ trẻ.

Đôi khi có xảy ra tranh cãi nhưng vì là đất khách nên tôi thường nhường nhịn. Từ bỏ niềm kiêu hãnh của mình mà mọi việc được suôn sẻ thì cũng không sao. Các học trò của tôi phải cam kết truyền thụ lại những gì đã được học cho thế hệ sau”, bác sĩ Hattori kết thúc câu chuyện trong tiếng vỗ tay thán phục của những người có mặt tại Đại sứ quán Nhật tối 26-10.

CPJ trao giải Tự do Báo chí Quốc tế khiếm diện cho nhà báo Phạm Đoan Trang (RFA)

 RFA

2022.11.18

Nhà báo Phạm Đoan Trang với Báo cáo Đồng Tâm trên tay

 FBNV

00:21/04:11

Nhà báo Phạm Đoan Trang vừa được Uỷ ban Bảo vệ Ký giả (CPJ) vinh danh và trao giải khiếm diện giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế thường niên năm 2022. Buổi lễ được tổ chức tại trụ sở của tổ chức này ở tiểu bang New York vào đêm 17/11 (giờ miền Đông Hoa Kỳ).

Trên trang web chính thức, CPJ- một tổ chức phi chính phủ hoạt động với mục đích thúc đẩy tự do báo chí và bảo vệ nhà báo trên toàn thế giới- nhận định rằng những người nhận được giải thưởng mà tổ chức  trao năm nay đều đã vượt qua những thách thức to lớn để đưa tin một cách độc lập đến với công chúng trong bối cảnh tin giả và chiến tranh lan tràn.

Bà Trần Quỳnh Vi, đồng sáng lập Luật khoa Tạp chí, cũng là người đến nhận giải thay cho nhà báo Phạm Đoan Trang nói với RFA rằng một trong những tiêu chí mà Phạm Đoan Trang nhận được giải này là vì Đoan Trang vẫn thực hiện công việc làm báo của mình một cách chuyên nghiệp, mặc dù luôn có những nguy hiểm chực chờ:

“Tôi nghĩ đây là một giải thưởng rất vinh dự bởi vì nó chứng minh rằng những việc chúng tôi làm chỉ vì tôn chỉ của báo chí. Chúng tôi là những người làm báo chuyên nghiệp và muốn giữ vững nền tảng báo chí Việt Nam. Và Đoan Trang là một nhà báo được công nhận bởi một tổ chức uy tín trên thế giới, đó là một niềm hãnh diện chung của Luật khoa Tạp chí.”

Ngoài bà Phạm Đoan Trang, năm nay còn có ba nhà báo khác cùng nhận giải thưởng này là các nhà báo Niyaz Abdullah đến từ Iraq, Abraham Jiménez Enoa  đến từ Cuba, và Sevgil Musaieva đến từ Ukraine.

Theo điều tra của CPJ vào năm 2021, bà Trang là một trong số ít nhất 23 nhà báo bị giam giữ vì đã cố gắng đưa tin một cách độc lập về Việt Nam. Điều này khiến quốc gia độc đảng trở thành một trong năm quốc gia bỏ tù nhà báo nhiều nhất trên thế giới.

Nhà báo Phạm Đoan Trang là sáng lập viên của Luật khoa Tạp chí  và là biên tập viên cho The Vietnamese, một mạng báo viết bằng tiếng Anh về tình hình chính trị – xã hội – nhân quyền Việt Nam. Bà còn là tác giả của nhiều cuốn sách bị cấm ở Việt Nam như Chính trị Bình dân, Cẩm nang nuôi tù, cùng với nhiều báo cáo khác bằng song ngữ Anh – Việt như Toàn cảnh thảm họa Formosa, Báo cáo Đồng Tâm…

Chính vì các hoạt động báo chí một cách độc lập của mình, vào ngày 6/10/2020, bà Trang bị bắt với cáo buộc “phát tán tài liệu chống nhà nước”, theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự. Từ đó, bà bị biệt giam trong hơn một năm trời suốt giai đoạn điều tra vụ án, trước khi bị kết án chín năm tù giam trong phiên toà phúc thẩm hồi tháng 12/2021.

Bà Quỳnh Vi cũng cập nhật thêm rằng hiện nay, sức khoẻ của nhà báo Phạm Đoan Trang ở trong tù cũng đã ổn định hơn giai đoạn bị biệt giam trước đây:

“Hiện nay, Phạm Đoan Trang đã được chuyển đến Bình Dương. Có một số thông tin cũng khá tích cực đó là họ (trại giam – PV) đã chấp nhận cho Đoan Trang mang một cây đàn guitar vào trong trại để một nơi chung. Đoan Trang có thể chơi đàn mỗi ngày, có thể nhận đồ tiếp tế từ gia đình. Và theo gia đình thì tình hình của Đoan Trang hiện nay cũng đang khá là ổn tuy sức khỏe vẫn yếu nhưng tinh thần thì cũng ổn định.”

Bên cạnh giải thưởng về Tự do báo chí Quốc tế của CPJ, bà Trang từng được nhiều tổ chức cũng như Chính phủ nhiều nước trao giải vì các hoạt động cổ vũ cho tự do báo chí và nhân quyền của mình.

Một số giải thưởng nổi bậc như Giải Homo Homini của People in Need năm 2017; Giải thưởng Tự do Báo chí 2019, hạng mục Tầm ảnh hưởng của CPJ; giải Martin Ennals 2022 dành cho những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền; Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã trao giải thưởng Phụ nữ can đảm quốc tế cho bà Trang vào giữa tháng 3/2022.

Mùa đông: Yếu tố quyết định cho diễn tiến của cuộc chiến Ukraina? (RFI)

RFI Tiếng Việt 

Đất nước Ukraina đang bước vào mùa đông giá lạnh, tuyết bắt đầu rơi nhiều, khiến cuộc sống của người dân nước này càng thêm khốn đốn, nhất là vì theo thông báo của tổng thống Zelensky, hôm nay, hơn 10 triệu người dân Ukraina sống trong cảnh thiếu điện, vào lúc nhiệt độ được dự báo là sẽ xuống tới -10°C trong những ngày tới.

RFI.FR | BY RFI TIẾNG VIỆT

Mùa đông: Yếu tố quyết định cho diễn tiến của cuộc chiến Ukraina?

Chiến tranh Ukraine: Thi thể tìm thấy ở Kherson (BBC)

BBC

Anzhela Slobodian bị cầm tù 31 ngày ở Kherson

17 tháng 11 2022

James Waterhouse

Phóng viên Ukraine của BBC, Kherson

Ukraine cho biết họ tìm thấy thi thể 63 thường dân, có dấu hiệu bị tra tấn, gần thành phố Kherson vừa được giải phóng.

Nga đã nhiều lần phủ nhận có hành động tàn bạo trong cuộc xâm lược.

Nhưng tại Kherson, BBC đã nói chuyện với hai người cho biết họ bị giam hơn một tháng trong những nơi họ gọi là “phòng tra tấn”.

Tại một đồn cảnh sát ở Kherson vừa được giải phóng, mỗi phòng giam nói lên một câu chuyện riêng.

Một số phòng giam có quần áo vương vãi, một phòng có giường cháy, một số phòng khác có bát đồ ăn cho chó và rác rưởi đầy khắp nơi. Trong một phòng giam, có cờ Nga ngay giữa phòng.

Trong phòng giam số sáu là câu chuyện của Anzhela.

Tại đây, bà trải qua 31 ngày cùng bốn phụ nữ khác sau khi bị lính Nga bắt vào tháng Sáu.

Trước khi Ukraine bị xâm lược vào tháng Hai, Anzhela, 49 tuổi, đang dẫn chương trình cho một kênh. Đầu tháng Ba, các đoàn xe bọc thép của Nga tiến vào Kherson, thành phố quê hương của bà.

Khi vòng vây của Nga siết chặt thủ phủ khu vực này, các cuộc biểu tình dần dần bị dập tắt và các quyền tự do bị xói mòn.

Vào tháng Sáu, nhiều đàn ông có vũ trang tiến vào nhà Anzhela, tách bà khỏi bạn trai, rồi trùm túi lên đầu và tống bà lên xe buýt.

Từ đó Anzhela bị đưa đến phòng giam số sáu.

Anzhela ở phòng giam số sáu với bốn phụ nữ khác

“Trên tầng ba, đàn ông bị đánh đập”, bà nhớ lại. “Khi ai đó bị tra tấn bằng điện, mình có thể nghe được. Nó có âm thanh riêng.”

“Đàn ông la hét trong đau đớn.”

Sau khi Nga chiếm được Kherson, các nhà điều tra Ukraine nói Nga đã tóm tất cả những người có liên hệ với quân đội Ukraine hoặc những người phản đối Nga chiếm đóng.

Ukraine tuyên bố tìm thấy 11 nhà tù bất hợp pháp và 4 phòng tra tấn ở Kherson sau khi giải phóng thành phố. Hơn 700 người được báo đang mất tích.

Người ta lo ngại họ đã chết hoặc bị đưa tới các vùng lãnh thổ bị Nga chiếm đóng, hoặc chính nước Nga, một cách bất hợp pháp.

Hiện Ukraine thông báo phát hiện hàng chục thi thể có dấu hiệu bị tra tấn gần thành phố. Bộ trưởng Nội vụ Denys Monastyrsky nói cuộc điều tra về tội ác của Nga chỉ mới bắt đầu, “sẽ còn tìm thấy nhiều ngục tối và nơi chôn cất”.

BBC được quyền tiếp cận một trong những “phòng tra tấn” nơi Anzhela bị bắt

Anzhela bình tĩnh mô tả quá trình bị tra tấn tâm lý hơn một tháng. Bà thường xuyên nhìn thấy các thi thể bọc trong ni lông được đưa ra ngoài sau khi “hỏi cung quá đà”.

Bà hít sâu, và mô tả những vết sẹo đang tiếp tục mang.

“Có những cái kích động tâm lý”, bà nói. “Khi họ mở cổng, nó phát ra một âm thanh cụ thể. Âm thanh đó có nghĩa là có thêm người tới để tra khảo.”

Nữ nhà báo nói bà không ngủ được vì luôn sáng đèn. Sau khi được tự do, bà thấy mình không thể đi ngủ trong bóng tối.

Điều Anzhela không biết lúc đó là bạn trai bà cũng đang bị giữ tại đồn cảnh sát.

Oleksandr nói bị Nga ép buộc nhận tội

Oleksandr Maksimenko, 69 tuổi, ở chung phòng với 15 người đàn ông khác, và họ họ liên tục bị đánh đập và tra tấn. Một số bị điện giật.

“Thật kinh khủng”, ông nói. “Một người đàn ông sau tra khảo trở lại phòng giam với cái lưỡi đã chuyển màu đen. Nó sưng tấy tới mức không thể nhét lại vào miệng.”

Oleksandr cho biết cùng chia thuốc giảm đau với bạn cùng phòng. Nhiệt độ thường lên tới 40 độ C, và họ bị ép hát quốc ca Nga.

“Một người đàn ông bị bầm tím từ đầu đến chân. Phải tám ngày sau, anh ta mới đứng dậy được.”

Các nhà điều tra viên cho biết các tù nhân thường buộc phải thú nhận có hợp tác với Ukraine để được thả tự do.

Trong trường hợp của Oleksandr, ông phải xuất hiện trên truyền hình nhà nước Nga.

Oleksandr và Anzhela hiện sống ở Kyiv và không định trở lại Kherson

Khi làn sóng chiếm đóng của Nga một lần nữa rút đi ở Ukraine, Moscow lại lần nữa bị cáo buộc phạm tội ác chiến tranh.

Nga tiếp tục phủ nhận cố tình nhắm vào dân thường, mặc dù có nhiều bằng chứng cho thấy điều đó.

Ở Kherson sau khi giải phóng, thiệt hại là không quá nhiều về nhà cửa, nhưng mọi người đều có chuyện để kể.

Có vẻ đây là một thành phố Nga đặc biệt muốn gọi là của mình.

Nga đã hy vọng nhắm vào những người như Oleksandr hay Anzhela có thể giúp họ đạt mục tiêu đó.

Tin bổ sung của Anastasia Levchenko, Daria Sipigina, Moose Campbell, Alex Milner, Leisha Santorelli và Dave Bull.