“Nhà Hát Nghìn Tỷ” Và Hành Lang Chợ Rẫy: Kịch Bản Triệt Tiêu An Sinh

Nhật Ký Yêu Nước

“Nhà Hát Nghìn Tỷ” Và Hành Lang Chợ Rẫy: Kịch Bản Triệt Tiêu An Sinh

Cảnh tượng bệnh nhân nằm la liệt tại hành lang bệnh viện Chợ Rẫy, giành giật sự sống trong không gian chật chội và ồn ào, không phải là hệ quả của sự yếu kém khách quan. đây là một “chiến lược bỏ rơi có hệ thống” nhằm duy trì sự lệ thuộc của tầng lớp bình dân và tối ưu hóa lợi ích từ các siêu dự án tượng đài.

Tại sao ngân sách sẵn sàng rót 2.000 tỷ đồng cho một nhà hát “thưởng thức âm nhạc chất lượng cao” trong khi hệ thống y tế cốt tử lại quá tải đến nghẹt thở? Câu trả lời nằm ở “tỷ lệ chiết khấu chính trị”. Những công trình hào nhoáng như nhà hát hay tượng đài là những cái phễu hút vốn khổng lồ, nơi tiền thuế của dân dễ dàng được “phù phép” thành lợi ích nhóm thông qua các hợp đồng xây dựng mờ ám. Ngược lại, đầu tư vào y tế cơ sở là một khoản lỗ về mặt “thu nhập ngầm” cho giới tinh hoa, vì nó đòi hỏi sự minh bạch và vận hành lâu dài.

Việc để mặc bệnh viện công xuống cấp là cách để “vắt kiệt” những đồng tiền cuối cùng của người nghèo. Khi bệnh viện công trở thành nỗi ám ảnh, người dân bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: hoặc chấp nhận cái chết trên hành lang, hoặc phải dồn sạch tài sản cho các hệ thống y tế tư nhân có bóng dáng của các nhóm lợi ích đứng sau. Sự tương phản giữa nhà hát rực rỡ và hành lang bệnh viện u ám chính là bằng chứng đanh thép cho một nền quản trị nơi “bữa tiệc tinh thần” của giới cầm quyền được xây dựng trên chính sự khốn cùng của người bệnh.

Chân dung lãnh đạo


 

Một cặp đôi hoàn hảo hậu pháp đình

Ba’o Tieng Dan

01/04/2026

Mai Bá Kiếm

Ngày 31/3/2026, Tòa án Hà Nội xét xử vụ án năm quan chức nhận hối lộ. Theo cáo trạng, “để trúng thầu tại hàng loạt dự án thủy lợi, Giám đốc Công ty Hoàng Dân đã chi hối lộ hơn 40 tỷ đồng cho năm cựu quan chức thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (cũ)“.

Trong đó, cựu Cục trưởng Cục Quản lý xây dựng công trình Nguyễn Hải Thanh, đã nhận 6,25 tỷ đồng, nhưng Thanh đã “cao bay” sang Canada trước khi bị khởi tố.

Phòng xa hơn, cựu cục Nguyễn Hải Thanh đã ly dị với vợ xong, rồi để lại một kế hoạch đón đầu pháp đình chu đáo: Biết chắc sẽ bị xét xử vắng mặt, ông Thanh thuê sẵn hai luật sư bào chữa cho mình, rồi để lại 6,25 tỷ đồng cho người từng “gối đầu tay ấp” đem nộp tòa trước khi xét xử. Bà vợ cũ ông Thanh bị triệu tập với tư cách “Người có nghĩa vụ và quyền lợi liên quan”, nhưng bà không ra Tòa, để không mất đi hình ảnh của một Cục trưởng phu nhân.

Vì vậy, Chủ tọa phiên tòa phải thông báo việc bị cáo Nguyễn Hải Thanh bỏ trốn, chưa bắt được, Tòa xét xử vắng mặt, tuy nhiên bị cáo Thanh vẫn có hai luật sư bào chữa. Vợ cũ của bị cáo được triệu tập tới phiên xét xử với tư cách người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, song vắng mặt. Chủ tọa cho biết, vợ cũ ông Thanh đã nộp lại toàn bộ số tiền ông Thanh bị cáo buộc hưởng lợi bất chính từ hành vi nhận hối lộ.

Họ đúng là một cặp đôi hoàn hảo trong hậu Pháp Đình.

Nhớ lại phiên tòa phúc thẩm xét xử hai cựu bộ trưởng Bộ 4 Tê: Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn nhận hối lộ để buộc MobiFone mua 95% cổ phần AVG. Nguyễn Bắc Son nhận hối lộ của Phạm Nhật Vũ ba triệu USD. Nhưng Son kiên quyết khai không nhận, mãi đến ngày 14/3/2019, Son khai nhận rằng, ba triệu USD đã giao cho con gái là Nguyễn Thị Thu Huyền mang vào TP.HCM cất giữ.

Sau đó Son viết thư gửi vợ là Lê Thị Lý rằng: “Anh đã khai báo với cơ quan điều tra, sau khi mua bán dự án hoàn tất, Phạm Nhật Vũ đã mang cho anh ba triệu USD. Số tiền này anh đã gửi cho Huyền mang vào TP.HCM giữ cho anh, anh không nói nguồn gốc số tiền trên. Em nói với Huyền thu xếp nộp lại cho Nhà nước“.

Sau đó, từ 23/3/2019, cơ quan điều tra đã mời Nguyễn Thị Thu Huyền, rồi bà Lê Thị Lý đến cho xem lá thư. Hai mẹ con đều thừa nhận, Tuy nhiên, họ nói không có tiền nộp khắc phục theo nguyện vọng của ông. Chín tháng sau, gia đình ông Son chơi bài lì không nộp tiền khắc phục vì lý do khó tin: “hết tiền”.

Ngày 20/12/2019, VSK đề nghị Nguyễn Bắc Son án tử hình. Son đứng hình tại vành móng ngựa, rồi chủ tọa hoãn tuyên án đến ngày 28/12/2019. Sau 9 tháng đăng đẳng hết tiền, và chỉ trong 7 ngày phù du chờ tuyên án, vợ con Son đã mượn đủ 66 tỷ đồng nộp cho Tòa, và ông Son được giảm án chung thân.

CẶP BA KHÔNG HOÀN HẢO TRƯỚC PHÁP ĐÌNH VÀ CÔNG LUẬN.

______

Ghi chú từ Tiếng Dân: Báo Thanh Niên đưa tin, ông Nguyễn Hải Thanh là cựu Cục trưởng thuộc Bộ NN-PTNT (cũ), trong khi các tờ báo khác đưa tin, ông Thanh là cựu Phó Cục trưởng.


 

Alice Thornton bị bắt vào năm 1913 vì đã ném đá vào cửa sổ tòa nhà Quốc hội.

TTV2 – Quan điểm cá nhân

 Alice Thornton bị bắt vào năm 1913 vì đã ném đá vào cửa sổ tòa nhà Quốc hội. Yêu cầu của bà: quyền bầu cử cho phụ nữ. Bản án: 6 tháng tù giam.

Phản ứng của Alice diễn ra ngay lập tức: bà tuyệt thực. Sự đáp trả của nhà tù thật tàn bạo.

Ba lần một ngày, bà bị cưỡng bức ăn. Người ta trói bà vào ghế bằng dây da. Các cai ngục dùng kìm sắt cạy miệng bà ra. Một ống cao su được đẩy sâu vào cổ họng xuống tận dạ dày, và thức ăn lỏng được đổ vào đó. Alice đã nôn ra máu suốt nhiều tuần liền.

Bức ảnh này — một bản in trên tấm kẽm — đã được một cai ngục có lòng trắc ẩn lén đưa ra ngoài. Người cai ngục đó bị sa thải ba ngày sau đó. Trong ảnh, Alice bị xích vào chiếc ghế cưỡng bức ăn, ống luồn trong cổ họng, bốn nữ quản giáo giữ chặt cơ thể bà. Nhưng đôi mắt bà nói lên một điều rõ ràng: bà sẽ không bao giờ đầu hàng.

Bạo lực đã để lại di chứng vĩnh viễn. Thực quản của bà bị tổn thương. Suốt cuộc đời còn lại, bà gặp khó khăn trong việc nuốt thức ăn rắn.

Alice được thả sau 4 tháng. Bà chỉ còn nặng hơn 33 kg và không thể tự đi lại. Sáu tuần sau, bà lại tiếp tục ném đá vào các tòa nhà chính phủ. Bà bị bắt lại. Bà lại tuyệt thực. Và bà lại bị cưỡng bức ăn. Chu kỳ này lặp lại 5 lần từ năm 1913 đến 1918. Sau mỗi lần bị bắt, cơ thể bà càng thêm suy kiệt. Nhưng sau mỗi lần được thả, bà lại quay lại cuộc chiến.

Năm 1920, phụ nữ cuối cùng đã giành được quyền bầu cử. Alice đã sống đủ lâu để bỏ lá phiếu đầu tiên của mình ở tuổi 35. Bà được đưa đến hòm phiếu trên một chiếc xe lăn — đôi chân bà chưa bao giờ hồi phục hoàn toàn.

Bà qua đời năm 1954, thọ 69 tuổi. Trên mộ bà có khắc dòng chữ: “Bà đã nuốt thức ăn qua đường ống để những người con gái của mình có thể ngẩng cao đầu và được quyền bỏ phiếu.”

TG Văn Chương

#anhchiquandiemcanhan


 

Iran – Đêm dài lắm mộng – Trúc Phương/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

March 29, 2026

Trúc Phương/Người Việt

Bản kế hoạch 15 điểm của Mỹ – về cơ bản là yêu cầu Iran đầu hàng vô điều kiện – bị Tehran bác bỏ. Cả Washington lẫn Tehran đều nói cuộc chiến chỉ chấm dứt khi nào họ muốn. Tuy nhiên, kết thúc cuộc chiến hiện tại không hề đơn giản. Trừ khi hai bên nhượng bộ và phải nhượng bộ rất nhiều, bế tắc sẽ tiếp tục và Mỹ thậm chí có thể bị cuốn vào một cuộc xâm lược trên bộ với những hậu quả thảm khốc hơn cả thời chiến tranh vùng Vịnh 2003.

Căn cứ Prince Sultan Air Base ở Al Kharj, Saudi Arabia, nơi Iran vừa phóng hỏa tiễn làm 10 binh sĩ Mỹ bị thương và một phi cơ tiếp xăng KC-135 bị hư hại. (Hình minh hoạt: Richard M Heileman/DOD/AFP via Getty Images)

Đàm phán gì khi không ai tin ai? 

Khi Tổng Thống Donald Trump tấn công Iran vào Tháng Sáu, 2025, chiến dịch quân sự được thực hiện chớp nhoáng và chỉ tập trung vào việc làm suy yếu chương trình nguyên tử Iran. Thông điệp của Washington tương đối rõ: Tòa Bạch Ốc bị kéo vào cuộc chiến một cách bất đắc dĩ bởi vì cuộc tấn công bất ngờ của Israel, và để chấm dứt xung đột, Mỹ chỉ phá hủy các địa điểm nguyên tử quan trọng. Phần mình, Iran đáp trả bằng cuộc tấn công vào căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ trong khu vực, ở Qatar; tuy nhiên, màn trả đũa được tính toán cẩn thận để tránh gây thương vong cho người Mỹ và để bảo toàn mối quan hệ của Tehran với các nước láng giềng.

Với cuộc chiến lần này, Mỹ và Israel hợp tác ngay từ đầu. Mức độ phản ứng của Iran dữ dội hơn. Bởi vì cuộc xung đột mở rộng và liên quan nhiều bên với những lợi ích khác nhau, việc thương lượng ngừng bắn chắc chắn rất phức tạp. Một lệnh ngừng bắn bền vững đòi hỏi một quy trình đàm phán dài hơi và không thể bị áp đặt một cách đơn phương dựa trên những điều kiện đòi hỏi tối đa từ một phía. Mỹ khó có thể ép Iran hạn chế năng lực hỏa tiễn, trong bối cảnh mà vũ khí này chứng minh được vai trò là công cụ trả đũa chủ chốt. Phần mình, Tehran không thể làm cho người Mỹ cảm thấy nhẹ nhõm nếu không chấp nhận loại bỏ hoàn toàn các mối đe dọa quân sự đối với hoạt động tại eo biển Hormuz.

Hơn nữa, việc đàm phán chắc chắn không đi đến đâu nếu Iran đòi Mỹ bồi thường tổn thất chiến tranh. Nếu vấn đề bồi thường được đưa lên bàn đàm phán, có thể các nước láng giềng cũng yêu cầu tương tự đối với Tehran. Hơn nữa, Iran không thể buộc Mỹ cắt giảm sự hiện diện quân sự hay đóng cửa các căn cứ Mỹ trong khu vực. Tóm lại, gần như không có điểm nào mà bên này đưa ra thì bên kia sẵn sàng nhượng bộ – ít nhất ở thời điểm hiện tại.

Cục diện càng bế tắc càng trông giống cuộc chiến Ukraine mà Nga đang sa lầy. Cách cầm cự của Iran không khỏi không liên tưởng đến cách mà Kiev chống trả Moscow bằng chiến thuật tiêu hao. Tất nhiên, cuộc xâm lược của Nga đối với quốc gia láng giềng Ukraine khác hoàn toàn so với mục tiêu của Washington là kiềm chế mối đe dọa bành trướng cũng như hiểm họa bom nguyên tử của Iran.

Dù vậy, cả Mỹ lẫn Nga đều gặp khó khăn như nhau trong việc dung hòa các mục tiêu cuối cùng với những phương tiện hiện có để đạt được. Nga muốn thôn tính Ukraine như một quốc gia chư hầu. Trong khi đó, mục đích của Mỹ là triệt tiêu mối đe dọa Iran tại khu vực. Tuy nhiên, cả Washington lẫn Moscow đều không thể vạch ra rõ ràng mức tối thiểu cần đạt được để hiện thực hóa mục tiêu mà họ cần. Và đó chính là yếu tố khiến việc giằng co kéo dài dẫn đến nguy cơ sa lầy.

Đêm dài lắm mộng 

Mục tiêu chiến lược hiện tại của Iran là buộc Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh phải gánh những tổn thất nặng nề đến mức ông Trump phải lựa chọn một thỏa thuận ngừng bắn. Về bản chất, Iran muốn ép ông Trump phải chọn giữa lợi ích an ninh của Israel và sự ổn định của thị trường toàn cầu. Tựu trung lại, cuộc chiến do ông Trump châm ngòi không hề dễ dàng kết thúc “theo cách của mình,” huống hồ có một kết cục tốt đẹp.

Suốt nhiều năm bị cấm vận, bị cắt đứt khỏi thị trường tài chính quốc tế, bị đóng băng tài sản, bị kìm hãm doanh thu dầu mỏ…, Iran đã xây dựng một chiến lược đối phó và bây giờ là lúc họ áp dụng. Việc bị loại khỏi hệ thống tư bản toàn cầu, vô hình trung, giúp Iran bảo tồn cấu trúc hệ thống riêng để phản ứng lại các mối đe dọa từ bên ngoài.

Iran đang làm chính xác những gì họ rút ra trong suốt những năm tháng bị phong tỏa, khi phóng hỏa tiễn phá hoại các cơ sở hạ tầng năng lượng trong khu vực; bắn phá cảng biển, ngân hàng, phi trường…; và đặc biệt phong tỏa eo biển Hormuz. Đó không phải là hành động leo thang ngẫu nhiên mà là một chiến dịch có hệ thống nhằm chống lại nền tảng kinh tế của trật tự khu vực do Mỹ dẫn đầu – một trật tự được xây dựng, phần lớn, để kiềm chế Iran.

Còn nữa, yếu tố quan trọng trong chiến lược Iran là gây ra sự chia rẽ giữa Mỹ và các đối tác vùng Vịnh. ​​Từ năm 1979, Washington xây dựng và duy trì một mạng lưới an ninh khắp Trung Đông, về cơ bản được thiết kế để kiềm hãm sức mạnh của Iran. Các căn cứ quân sự mà Washington ban đầu thiết lập tạm ở Bahrain, Kuwait, Qatar, Saudi Arabia và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống nhất (UEA), trong và sau cuộc chiến vùng Vịnh 1990-1991, dần trở thành những công trình cố định. Thỏa thuận mà Mỹ đạt được với các quốc gia này rất rõ: Các quốc gia vùng Vịnh khi liên minh an ninh với Washington sẽ nhận được bảo đảm an ninh từ Mỹ và cơ hội phát triển trong trật tự do Mỹ dẫn đầu.

Với Iran, họ hiểu mối quan hệ trên không đơn thuần là cách phòng thủ tập thể mà còn là một liên minh mà ngày nào đó nhắm vào họ. Tehran cũng hiểu điểm yếu của hệ thống này: Nó nằm ở việc phụ thuộc vào sự ủng hộ của các nước vùng Vịnh; mà yếu tố này lại liên đới với việc Mỹ thực hiện các cam kết an ninh. Năm 2019, niềm tin các nước vùng Vịnh dành cho Mỹ rạn nứt, khi Mỹ không bảo vệ Saudi Arabia trước các cuộc tấn công của Iran vào các cơ sở dầu mỏ nước này. Với khu vực Trung Đông, Mỹ thật ra chỉ bảo vệ Israel.

Chẳng phải tự nhiên mà từ khi cuộc chiến nổ ra, Iran bắn phá quyết liệt các nước vùng Vịnh. Họ muốn nhắc rằng, các nước này, chưa bao giờ bằng lúc này, cần phải nghiêm túc đặt câu hỏi về giá trị của sự liên minh với Washington. Nói cách khác, với Tehran, an ninh lâu dài của họ không phụ thuộc vào việc đánh bại Mỹ về mặt quân sự mà là làm cho chi phí hiện diện của Mỹ ở vùng Vịnh trở nên cực kỳ đắt đỏ về mặt chính trị.

Ngày 27 Tháng Ba, Ngoại Trưởng Marco Rubio của Mỹ nói rằng Hoa Kỳ không cần đến bộ binh và cuộc chiến sẽ kết thúc trong vòng vài tuần. Trong thực tế, Trung Đông đang chuẩn bị đối mặt một cuộc xung đột dữ dội hơn, với những hệ quả kinh tế có thể vô cùng tàn khốc.

“Sự ngờ vực sâu sắc giữa tất cả các bên khiến cho một lệnh ngừng bắn ngay lập tức trở thành điều gần như bất khả thi,” Giáo Sư Hamad Althunayyan (Đại học Kuwait) nhận định. Tại Yemen, lực lượng dân quân Houthi – đồng minh thân cận của Iran hiện kiểm soát phần lớn lãnh thổ Yemen – bắt đầu tham chiến khi bắn hỏa tiễn vào Israel ngày 28 Tháng Ba – cột mốc đúng một tháng từ ngày Mỹ-Israel mở chiến dịch tiêu diệt Iran. Trước đó một ngày, Iran cũng tấn công một căn cứ quân sự Mỹ ở Saudi Arabia, làm bị thương 10 binh sĩ Mỹ.

Một cách tổng quát, thùng đạn mà ông Trump (cùng Thủ Tướng Benjamin Netanyahu) mang đến Trung Đông tiếp tục nổ tung tóe một cách không thể kiểm soát, ngày càng lan rộng khi ảnh hưởng của nó tác động đến toàn bộ khu vực. UAE, nơi hứng những đòn tấn công dữ dội nhất bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái từ Iran, không hề ảo tưởng về khả năng đạt được một giải pháp thương lượng với Tehran. UAE cho rằng trọng tâm không nên đặt vào việc đạt được một lệnh ngừng bắn mà phải hướng tới một “kết quả dứt khoát” nhằm giải quyết toàn bộ các mối đe dọa mà Iran gây ra cho khu vực, từ vấn đề nguyên tử, kho hỏa tiễn cho đến các lực lượng ủy nhiệm.

Cần nói rõ rằng không phải tất cả các quốc gia vùng Vịnh đều có cùng thái độ tương tự UAE. Ngoại Trưởng Badr Albusaidi của Oman nói rằng các cuộc tấn công của Iran vào những thành phố như Dubai, Manama, và Doha là “lựa chọn hợp lý duy nhất” nhằm đáp trả chiến dịch ném bom của Mỹ và Israel. Oman là quốc gia duy nhất trong sáu nền quân chủ vùng Vịnh từ chối ký vào bản tuyên bố chung được đưa ra ngày 25 Tháng Ba. Đó là văn bản lên án các cuộc tấn công do Iran và các lực lượng ủy nhiệm thực hiện.

Trong khi đó, Qatar, dù ký vào tuyên bố chung, lại sử dụng ngôn từ mang tính hòa giải. Ngày 24 Tháng Ba, ông Majed Al Ansari, cố vấn của thủ tướng Qatar, phát biểu rằng Iran vẫn sẽ là một láng giềng, và do đó cần phải tìm một phương thức để cùng tồn tại; chính vì thế, việc tìm kiếm một giải pháp thông qua thương lượng là điều vô cùng quan trọng.

Nói cách khác, “không nghi ngờ gì nữa, khu vực này đang bước vào một giai đoạn đầy bất định về tương lai của chính nó” – như nhận định của ông Mohammed Al Nuaimi, tổng giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu và Chiến Lược Emirates – “Quỹ đạo của diễn biến dường như đi theo một trong hai hướng: Hoặc là tiến tới leo thang quân sự mạnh hơn, hoặc tiếp tục các cuộc đàm phán đầy khó khăn nhưng có rất ít khả năng đạt được những kết quả như mong chờ.” [đ.d.]


 

 QUÁ ĐỔI VÔ TÌNH!- Tạp ghi Huy Phương

Xuyên Sơn

 QUÁ ĐỔI VÔ TÌNH!

Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão.

Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ!

Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết.

Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.

Cả hai người không ai thấy khổ, một người đã qua bên kia thế giới, chỉ còn lại xác thân rồi cũng tan rữa trong lòng đất hay thành tro bụi rải xuống lòng biển, người còn lại phần trí nhớ đã là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu còn nhìn ra mặt người quen nữa.

Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột.

Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.

Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung phòng, hơn 15 năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ.

Bạn tôi chần chừ:

– “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”

Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết:

– “Sơn chết rồi anh!”

Tôi la lên: 

-“Đã nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm thì đâu phải hối hận như bây giờ!”

Bạn tôi còn vớt vát: 

-“Hôm đó đi thăm thì Sơn cũng đã vào bệnh viện rồi! Bây giờ thì đã quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đình không đăng cáo phó!”

Bạn tôi biết tin vì vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.

Tôi bắt đầu nổi cáu: 

-“Thì ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”

Tôi đăng một mẫu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu: “Quá đỗi vô tình, được tin trễ….”

Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.

Nói ra thì buồn trong khi nhiều người đang vui! Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đã hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đình, đừng tin cho ai biết.

Gọi một số bạn đi thăm thì lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào phòng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home.

Thật cũng quá vô tình, trách cuộc sống bận rộn, hay trách mình ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt thòi, bất hạnh hơn mình.

Nghĩ đến việc gì, nên làm ngay, thời gian không đợi mình, và người bạn tôi cũng không còn thời gian để nằm chờ. Đã có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.

Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù.

Đó là những việc lành.

Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không còn kịp nữa!

Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đã về hưu, nghĩa là cũng đã đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ. Anh cho biết anh đang có một chương trình đi vòng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu.

Anh cho biết thêm, chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”

Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người vì sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ.

Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về.

Con thì có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở, cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học võ, mùa hè phải đi “vacation,” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.

Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc.

Để làm chi nữa!

Chuyện kể, một cụ già, góa vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng Sinh năm nay.

Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới,

thế nhưng đã ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn mòn mỏi ngóng đợi những đứa con về.

Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra mình có một người cha trên đời nay, và hôm nay cha đã không còn nữa.

Lòng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.

Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đã sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là: 

“Xin thứ lỗi cho cha. Cha chẳng còn cách nào khác để gọi các con trở về thăm cha.”

Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi?

Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.

Xin hãy thăm viếng, trang trải tấm lòng, lo lắng, đừng để một mai kia rềnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!”

Tạp ghi Huy Phương

Nguồn: https://www.nguoi-viet.com


 

“Virus Tâm Thần” Ở Thượng Tầng: Khi Bệnh Lý Là Tấm Lá Chắn 803 Tỷ

Xuan Ly 

“Virus Tâm Thần” Ở Thượng Tầng: Khi Bệnh Lý Là Tấm Lá Chắn 803 Tỷ

Việc cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đột ngột nhận kết luận “tâm thần nhẹ” ngay sau khi bị đề nghị truy tố vì làm thất thoát 803 tỷ đồng không đơn thuần là một sự trùng hợp y khoa. đây là sự kích hoạt của một “quy trình thoát hiểm đặc biệt” dành riêng cho giới tinh hoa chính trị khi đứng trước vành móng ngựa.

Tại sao một người từng điều hành cả hệ thống y tế quốc gia, tỉnh táo ký duyệt các siêu dự án trăm tỷ, lại “đổ bệnh” đúng lúc hồ sơ sai phạm tại Bệnh viện Bạch Mai 2 và Việt Đức 2 bị phanh phui? Câu trả lời nằm ở chiến thuật “vô hiệu hóa trách nhiệm hình sự”. Bản kết luận từ Viện Pháp y không chỉ là tờ giấy khám bệnh, mà là một “giấy thông hành” để chuyển hướng từ đại án tham nhũng sang câu chuyện nhân đạo. Đây là kịch bản “ve sầu thoát xác” quen thuộc: Khi quyền lực không còn bảo vệ được thân thể, họ dùng bệnh lý để bảo vệ tự do.

“tâm thần nhẹ” là một mật mã trong hệ thống quản trị nội bộ. Nó cho phép các cơ quan tố tụng giảm nhẹ hình phạt mà vẫn giữ được “thanh danh” cho bộ máy, tránh một cuộc sụp đổ dây chuyền. 803 tỷ đồng thuế dân có thể tan biến vào hư không, nhưng tấm lá chắn “bệnh lý” này đảm bảo rằng các nhóm lợi ích đứng sau sẽ không bị lộ diện.

Khi “luật của các đồng chí” được vận hành bằng những hồ sơ bệnh án “đúng quy trình”, công lý chỉ còn là một khái niệm xa xỉ dành cho những người không có khả năng… tự nhiên bị bệnh.

Le Anh


 

Ông gốc Việt đâm anh họ, chủ tiệm nail, 50 nhát nhận tội giết người

Ba’o Nguoi-Viet

March 28, 2026

GRATIOT COUNTY, Michigan (NV) – Một người đàn ông gốc Việt tại thành phố Alma, Michigan, nhận tội giết người sau khi đâm tử vong chính người anh họ của mình trong một vụ tấn công xảy ra năm 2025, theo hồ sơ tòa án và giới chức địa phương công bố ngày 25 Tháng Ba, 2026, đài truyền hình địa phương WILX 10 đưa tin.

Người nhận tội là Jack Nguyễn, 31 tuổi, bị truy tố trong cái chết của ông Travis Nguyễn, 48 tuổi, chủ một tiệm nail tại Pine River Township. 

Nghi can Jack Nguyễn. (Hình: Sở Cảnh Sát Gratiot County)

Theo cảnh sát, sự việc xảy ra ngày 19 Tháng Ba, 2025, khi họ được gọi đến tiệm LA Nails trên đường North Alger sau khi nhận tin báo về một vụ tấn công nghiêm trọng. Khi đến nơi, họ phát hiện nạn nhân đã tử vong với nhiều vết đâm. 

Ban đầu, nghi can Jack Nguyen bị bắt và đối diện cáo buộc giết người cấp độ cao nhất. Tuy nhiên, trong tiến trình tố tụng, nghi can nhận tội giết người cấp độ hai. 

Hồ sơ tòa cho thấy vụ tấn công xảy ra vào khoảng 1 giờ chiều, và nạn nhân bị đâm ít nhất 50 lần trước khi nghi can rời khỏi hiện trường và ngồi chờ cảnh sát bên ngoài. 

Phiên tuyên án dự kiến sẽ diễn ra vào cuối Tháng Năm hoặc Tháng Sáu, với mức án có thể từ 20 đến 40 năm tù nếu thỏa thuận nhận tội được tòa chấp thuận. 

Một bi kịch gia đình

Điều khiến sự việc này trở nên nặng nề hơn không chỉ là tính chất bạo lực, mà là mối quan hệ anh em họ giữa hai bên, đồng thời có liên hệ trong công việc.

Nạn nhân, ông Travis Nguyen, còn được biết đến với tên Steve, là một người nhập cư sang Mỹ từ năm 1993, là cha của năm người con gái và được mô tả là người chăm chỉ, gắn bó với gia đình và cộng đồng. 

Đó là hình ảnh quen thuộc tiêu biểu của nhiều gia đình Việt tại Mỹ như làm việc trong ngành nail, gây dựng cửa tiệm nhỏ, nuôi con, sống bình lặng.

Và rồi, tất cả chấm dứt trong một buổi chiều bạo lực.

Đối với nhiều người Việt, đây không chỉ là một bản tin tội phạm. Đây là một câu chuyện đau lòng vì xảy ra trong chính cộng đồng mình, giữa những người cùng dòng máu.

Không có nhiều thông tin về nguyên nhân dẫn đến tình cảnh oan khiên trên. Nhưng điều rõ ràng là một khoảnh khắc mất kiểm soát, hoặc một mâu thuẫn bị đẩy đến cực điểm, đưa đến phá hủy tất cả gia đình, sự nghiệp, và cả tương lai của nhiều người liên quan.

Có thể nhìn nghi can Jack Nguyễn không chỉ như một bị cáo, mà như một người đã đánh mất chính mình trong một giây phút mà lẽ ra có thể dừng lại. Nhưng sự thông cảm, nếu có, không thể thay thế trách nhiệm. Hành động bạo lực, đặc biệt trong phạm vi gia đình, là điều không thể chấp nhận.

Cộng đồng người Việt tại Mỹ đã trải qua chiến tranh, di cư, và xây dựng lại từ con số không. Nhưng đôi khi, điều nguy hiểm nhất không đến từ bên ngoài mà đến từ chính những cơn giận bên trong mỗi con người. (MPL)


 

Trạm xăng khét tiếng đắt đỏ ở Los Angeles bán $8.7 một gallon, vẫn đông khách

B’ao Nguoi-Viet

March 26, 2026

LOS ANGELES, California (NV) – Trạm xăng Chevron nằm ngay rìa khu Chinatown ở Los Angeles luôn xuất hiện trên tin tức. Đây là một trong vài trạm xăng luôn khiến khách hàng sửng sốt vì giá cả, do lúc nào cũng cao hơn những trạm xăng khác khắp thành phố này, theo nhật báo The Los Angeles Times hôm Thứ Tư, 25 Tháng Ba.

Giá xăng tăng vọt từ khi Mỹ và Israel bắt đầu tấn công Iran hôm 28 Tháng Hai tới nay. Cư dân California, tiểu bang có giá xăng thuộc loại cao nhất nước Mỹ do thuế và luật lệ về khí thải, chắc chắn cũng bị ảnh hưởng.

Trạm xăng Chevron trên đường Alameda gần Union Station Los Angeles, California, để giá $8.71 một gallon loại thường hôm 30 Tháng Ba. (Hình: Patrick T. Fallon /AFP via Getty Images)

Tuy nhiên, trạm xăng Chevron khét tiếng đắt đỏ ở góc đường Alameda và East Cesar Chavez, phía bên kia ga Union Station, vẫn đông khách hàng chiều Thứ Năm tuần trước.

Hàng chục năm nay, trạm xăng này là nơi phóng viên báo chí, và nay có cả dân làm mạng xã hội, kéo tới chụp hình, quay phim mỗi khi giá xăng tăng. Nhìn bên ngoài, trạm xăng này giống như bất cứ trạm xăng nào khác, nhưng giá cả làm nhiều người sửng sốt.

Một khách hàng, chỉ nói tên và tên đệm là James Michael, vừa từ Upland chở bạn gái đi coi ca nhạc tại rạp Hollywood Palladium. Anh cho hay anh lái xe tới trạm xăng gần nhất, dự trù giá sẽ cao, nhưng vẫn ngạc nhiên vì tới $8.71 một gallon loại thường.

“Tôi nghĩ giá sẽ rất cao vì tình hình hiện nay trên thế giới,” anh cho biết. “Nhưng quá mắc. Theo tôi nhớ là mắc nhất từ trước tới nay.”

Tuần trước, giá xăng trung bình loại thường ở California lên $5.37 một gallon, tăng 82 cent so với cách đây một tháng, theo Hiệp Hội Xe Hơi Hoa Kỳ (AAA). Ở vùng Los Angeles, giá xăng lên $5.72. Nhưng ở trạm Chevron này, giá cao hơn $3.

Dường như chủ trạm xăng này chán cảnh phóng viên, TikToker và người hiếu kỳ tụ tập ở đó để chụp hình, quay phim và đưa tin giá xăng.

Tuần trước, khi phóng viên báo LA Times đang phỏng vấn khách hàng, nhân viên trạm xăng này tới yêu cầu phóng viên đi chỗ khác, lưu ý đó là khuôn viên của tư nhân. Nhân viên hất đầu lên, cho hay “người chủ” đang theo dõi qua camera và sẽ không ngần ngại gọi nhân viên an ninh. (Th.Long) [kn]


 

 Cộng đồng quyên góp gần $1 triệu cho cụ ông giao hàng 78 tuổi

Nguoi-Viet

Một câu chuyện cổ tích giữa đời thường vừa xảy ra tại Nashville. Cụ Richard Pulley, một tài xế DoorDash 78 tuổi, vừa được trao tấm séc trị giá gần $1 triệu nhờ vào sự đóng góp của hàng ngàn người lạ mặt trên khắp thế giới sau khi đoạn video về cụ gây bão mạng xã hội.

Mọi chuyện bắt đầu khi cô Brittany Smith chia sẻ đoạn video từ camera chuông cửa nhà mình. Trong clip, người ta thấy cụ Pulley bước đi chậm chạp, khó nhọc leo từng bậc thang một để giao một túi nhỏ Starbucks.

Ít ai biết rằng, cụ Pulley phải quay lại làm việc sau 15 năm nghỉ hưu vì vợ cụ, bà Brenda, mất việc và họ không còn khả năng chi trả cho các loại thuốc men đắt đỏ.

Đoạn video sau khi đăng tải thu hút hàng triệu lượt xem và dẫn đến một chiến dịch gây quỹ trên GoFundMe. Kết quả thật kinh ngạc khi cụ Pulley nhận được số tiền tổng cộng $965,800.

Đại diện DoorDash cho biết công ty cũng đóng góp một khoản tài chính riêng sau khi chứng kiến sự tận tụy của cụ Richard. Với số tiền khổng lồ này, cụ Pulley và vợ dự định sẽ mua một căn nhà mới tiện nghi hơn và tận hưởng những năm tháng nghỉ hưu một cách thoải mái mà không còn phải lo lắng về hóa đơn thuốc men hay những bậc thang cao vút mỗi đêm đi giao hàng.


 

 Anh ra đi trong giấc ngủ… Anh mới 53 tuổi.

Trầm Mặc Huơng Lai

 Anh ra đi trong giấc ngủ, vào một buổi sáng Giáng Sinh lặng lẽ năm 2016.

Anh mới 53 tuổi.

Và dẫu sau hơi thở cuối cùng, George Michael vẫn tiếp tục gieo sự sống.

Chỉ sau khi anh mất, thế giới mới biết điều anh luôn cố giấu:

anh đã âm thầm trao tặng hàng triệu bảng cho trẻ mồ côi, người vô gia cư, bệnh nhân và những gia đình bị lãng quên.

Anh làm tất cả trong im lặng.

Không đèn sân khấu. Không máy quay. Không tràng pháo tay.

Có một người tham gia chương trình truyền hình từng tâm sự ước mơ làm mẹ —

nhưng chi phí thụ tinh trong ống nghiệm khiến ước mơ ấy bất khả thi.

Sáng hôm sau, cô thấy 15.000 bảng được chuyển vào tài khoản.

George đã gửi. Và đúng “chất” của anh: không để lại tên.

Anh làm việc ở các mái ấm như một tình nguyện viên bình thường.

Mỗi dịp Phục Sinh, anh tặng 100.000 bảng cho các tổ chức vì trẻ em.

Một tối, thấy một người phụ nữ khóc trong quán bar vì ngập trong nợ nần,

anh viết tấm séc 25.000 bảng, đưa cho cô phục vụ và chỉ nói:

“Đợi cô ấy đi rồi hãy đưa.”

Anh đã trả tiền học cho người ta. Cứu mạng người. Trao đôi cánh cho những giấc mơ.

Tài trợ cho các trung tâm hỗ trợ người nhiễm HIV.

Và tổ chức một buổi diễn miễn phí dành cho các y tá từng chăm sóc mẹ anh —

một lời cảm ơn còn lay động hơn bất kỳ bài hát nào.

George Michael không đi tìm hào quang.

Anh đi tìm tình người.

Vì thế, ngay cả khi anh đã rời xa, lòng tốt của anh vẫn đang thở trong từng cuộc đời anh chạm đến.

St

 


 

 “Ngồi trên dầu mà vẫn đi xin xăng?” – nghịch lý khó nuốt

Hồng Lam 

 “Ngồi trên dầu mà vẫn đi xin xăng?” – nghịch lý khó nuốt

Việt Nam không phải là quốc gia “trắng tay” về dầu khí. Từ thềm lục địa phía Nam, những mỏ dầu từng mang lại nguồn thu lớn, từng được xem là “át chủ bài” của nền kinh tế. Đã có thời, người ta nói đến dầu khí như một niềm tự hào – thứ tài nguyên giúp đất nước có vị thế hơn trên bản đồ năng lượng.

Nhưng rồi, một nghịch lý dần hiện ra:

có dầu… nhưng vẫn thiếu xăng.

Thậm chí có lúc phải nhập khẩu, phải đi mua, thậm chí “xin” hỗ trợ từ bên ngoài.

Vì sao lại như vậy?

Thứ nhất, có dầu thô không đồng nghĩa với có xăng để dùng. Dầu khai thác lên phải qua lọc hóa mới thành xăng, dầu diesel… Trong khi đó, năng lực lọc dầu trong nước còn hạn chế, phụ thuộc vào vài nhà máy lớn. Chỉ cần một trục trặc, một lần bảo trì, là thị trường trong nước lập tức chao đảo.

Thứ hai, bài toán quản lý và điều hành. Giá xăng không hoàn toàn theo thị trường, mà bị điều tiết bởi nhiều yếu tố. Khi giá thế giới biến động, doanh nghiệp nhập khẩu lỗ, không mặn mà nhập hàng, dẫn đến thiếu nguồn cung. Cây xăng đóng cửa, người dân xếp hàng – hình ảnh không ai muốn thấy nhưng đã từng xảy ra.

Thứ ba, một phần tài nguyên được xuất đi dưới dạng thô, giá trị thấp, rồi lại nhập về sản phẩm đã qua chế biến với giá cao hơn. Một vòng luẩn quẩn: bán rẻ – mua đắt. Nếu không nâng cao công nghiệp chế biến, thì dù có tài nguyên, lợi ích thực sự vẫn rơi vào tay nơi khác.

Còn câu chuyện “đi xin xăng” – có thể không phải theo nghĩa đen hoàn toàn, nhưng lại phản ánh một tâm thế: tự chủ chưa đủ vững. Khi gặp khó khăn, vẫn phải trông chờ vào nguồn bên ngoài để ổn định trong nước.

Điều đáng suy nghĩ không phải là Việt Nam có bao nhiêu mỏ dầu, mà là: chúng ta đã tận dụng nó hiệu quả đến đâu?

Tài nguyên không phải là câu trả lời cuối cùng. Có những quốc gia không có giọt dầu nào nhưng vẫn dư thừa năng lượng. Ngược lại, có nơi “ngồi trên mỏ” nhưng vẫn loay hoay với bài toán thiếu hụt.

Vấn đề không nằm dưới lòng đất.

Mà nằm ở cách con người vận hành những gì lấy lên từ đó.

Nếu không thay đổi tư duy và cách làm, thì nghịch lý này sẽ còn lặp lại:

có tài nguyên… nhưng không có sức mạnh.

HongLam


 

THOÁT NGA” – MỘT DÂN TỘC ANH HÙNG TÁI SINH

Son Bui

nhất hùng

Cuộc chiến phi nghĩa mà Điện Kremlin khơi mào không chỉ là một vết đen trong lịch sử nhân loại mà còn là một bài học đắt giá về sự ảo tưởng quyền lực. Nga đã bước vào cuộc chiến với tham vọng “chớp nhoáng”, nhưng thực tế đã chứng minh đó là một vũng lầy tự sát.

Thất bại chiến lược ngay từ đầu, huyền thoại về “đội quân mạnh thứ hai thế giới” đã sụp đổ hoàn toàn sau thất bại thảm hại tại Kyiv. Kế hoạch lật đổ chính quyền Ukraine trong vài ngày đã biến thành một cuộc tiêu hao vô vọng, phơi bày sự thối nát và lạc hậu của bộ máy quân sự. Nga không chỉ đang thua trên chiến trường, họ đang tự hủy hoại tương lai của chính mình. Hàng trăm ngàn binh sĩ Nga đã ngã xuống hoặc tàn phế chỉ để phục vụ cho tham vọng cá nhân của một kẻ độc tài. Nga đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân khẩu học trầm trọng khi thế hệ trẻ – nguồn lao động chính – bị đẩy vào lò xay thịt. Nga đã bị đá văng khỏi hệ thống tài chính toàn cầu. Việc bị cắt đứt công nghệ phương Tây và chảy máu chất xám khiến nền kinh tế Nga lùi lại hàng thập kỷ, trở thành một “trạm xăng” lệ thuộc vào các đối tác châu Á.

Muốn ngăn chặn NATO, nhưng hành động của Nga lại khiến NATO mở rộng mạnh mẽ nhất trong lịch sử (với sự gia nhập của Phần Lan và Thụy Điển). Biến Biển Baltic thành “hồ của NATO” là một thất bại địa chính trị không thể bào chữa. Từ một cường quốc, Nga giờ đây bị coi là một “quốc gia bị ruồng bỏ”, mất đi tiếng nói tại các diễn đàn quốc tế và bị các tòa án hình sự quốc tế truy nã lãnh đạo.

Ukraine cũng đang phải trả cái giá quá đắt bằng máu, nhưng đó là cái giá để mua lại tự do vĩnh viễn. Hàng ngàn dân thường vô tội bị sát hại, những thành phố bị san phẳng, hàng triệu người phải ly hương. Nền kinh tế bị tàn phá nặng nề bởi bom đạn của kẻ thù. Một phần đất đai ở phía Đông và Nam đang bị giày xéo bởi quân xâm lược. Tuy nhiên, đây là sự chiếm đóng phi pháp và sẽ không bao giờ được thế giới công nhận. Cả một thế hệ trẻ em Ukraine phải lớn lên trong tiếng còi báo động và hầm trú ẩn, một vết sẹo tâm lý không gì bù đắp được.

– Nga “Được” gì? – Một vài mảnh đất hoang tàn, những thành phố chết không còn sự sống. Nga chiếm được đất nhưng mất đi linh hồn và tương lai dân tộc. Cái “được” này chỉ là sự an ủi hão huyền cho một đế chế đang giãy chết.

– Ukraine ĐƯỢC gì? – Thoát Nga vĩnh viễn, Ukraine đã đập tan sợi dây xích ảnh hưởng của Nga. Sự lệ thuộc về văn hóa, chính trị và năng lượng đã chấm dứt hoàn toàn. Ukraine không còn là “hậu viện”, mà là tiền đồn của văn minh phương Tây. Chưa bao giờ dân tộc Ukraine đoàn kết như hiện nay. Cuộc chiến đã tôi luyện nên một tinh thần thép, khẳng định chủ quyền không thể xâm phạm. Ukraine hiện là biểu trưng toàn cầu cho lòng dũng cảm. Họ nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của thế giới tự do và đang trên lộ trình không thể đảo ngược để gia nhập EU và NATO.

Ukraine hiện sở hữu một trong những đội quân thiện chiến nhất châu Âu, được trang bị vũ khí hiện đại và có kinh nghiệm thực chiến dày dạn nhất thế giới.

Rồi đây, Nga sẽ nhìn qua biên giới và thấy một Ukraine không chỉ giàu có hơn mà còn sở hữu sức mạnh công nghệ vượt trội đến mức không một kẻ xâm lược nào dám mơ tưởng đến việc vượt qua biên giới một lần nữa.

Ukraine sẽ không chỉ là một quốc gia được cứu rỗi, mà là quốc gia dẫn dắt tương lai của an ninh toàn cầu. Nga đã chọn quá khứ, còn Ukraine lại chọn tương lai.

Cuộc chiến này chắc chắn sẽ để lại những vết sẹo dài, nhưng với tinh thần thép và sự nhạy bén về công nghệ, Ukraine đang tự viết nên một chương mới – nơi họ không còn là nạn nhân của lịch sử, mà là người dẫn dắt tương lai của an ninh toàn cầu. Trong khi đó, những sai lầm chiến lược và sự lạc hậu sẽ là bài học cay đắng mà Điện Kremlin phải mang theo trong nhiều thập kỷ tới.

Nga có thể chiếm thêm vài vùng đất, nhưng họ đã mất đi tư cách của một cường quốc.

Ukraine có thể mất đi nhà cửa, nhưng họ đã giành lại được linh hồn của dân tộc và vị thế tự tôn trên bản đồ thế giới. Kẻ xâm lược cuối cùng sẽ phải rời đi trong ô nhục, còn Ukraine sẽ đứng vững như một biểu tượng của tự do.

“THOÁT NGA” – MỘT DÂN TỘC ANH HÙNG TÁI SINH.