Họ có thể mất nhà – vào tay Medicaid

Báo Calitoday

Gia đình của Fran Ruhl đã nhận được một lá thư gây sửng sốt từ Bộ Dịch vụ Nhân sinh Iowa bốn tuần sau khi mẹ của cô qua đời vào tháng 1 năm 2022.

Bức thư bắt đầu: “Chúng tôi đã được thông báo về cái chết của mẹ của cô và chúng tôi muốn bày tỏ lời chia buồn chân thành.”

Bức thư đi thẳng vào vấn đề: Chương trình Medicaid của Iowa đã chi 226.611,35 đô la cho việc chăm sóc sức khỏe của Ruhl và chính phủ có quyền thu lại số tiền đó từ tài sản của cô ấy, bao gồm gần như mọi tài sản mà cô ấy sở hữu hoặc có phần sở hữu. Ruhl sống sót, bộ sưu tập có thể bị trì hoãn cho đến sau khi họ qua đời, nhưng số tiền vẫn sẽ được ghi nợ.

Thông báo cho biết gia đình có 30 ngày để trả lời.

Jen Coghlan, con gái của Ruhl, nói: “Tôi tự hỏi, ‘Bức thư này để làm gì? Đây là cái gì?’”

Nó có vẻ không có thật, nhưng nó là sự thật. Luật liên bang yêu cầu tất cả các tiểu bang phải có “các chương trình thu hồi tài sản“, nhằm tìm kiếm các khoản hoàn trả cho chi tiêu theo Medicaid, chương trình bảo hiểm y tế liên bang và tiểu bang chủ yếu dành cho những người có thu nhập thấp hoặc khuyết tật. Theo một báo cáo năm 2021 từ Ủy ban Truy cập và Thanh toán Medicaid và CHIP, hay MACPAC, một cơ quan tư vấn cho Quốc hội, các nỗ lực phục hồi thu về hơn 700 triệu đô la mỗi năm.

Các tiểu bang có quyền tự do quyết định ai sẽ lập hóa đơn và loại tài sản nào sẽ nhắm mục tiêu. Một số tiểu bang thu thập rất ít. Ví dụ: chương trình thu hồi tài sản Medicaid của Hawaii chỉ thu được 31.000 đô la vào năm 2019, theo báo cáo liên bang.

Báo cáo cho biết Iowa, nơi có dân số gấp đôi Hawaii, đã thu hồi được hơn 26 triệu đô la trong năm đó.

Iowa sử dụng một nhà thầu tư nhân để thu lại số tiền đã chi cho bảo hiểm Medicaid cho bất kỳ người tham gia nào từ 55 tuổi trở lên hoặc là cư dân của một cơ sở chăm sóc dài hạn khi họ qua đời. Ngay cả khi một người Iowan sử dụng ít dịch vụ y tế, chính phủ có thể lập hóa đơn cho tài sản của họ đối với số tiền mà Medicaid đã chi cho phí bảo hiểm từ các công ty bảo hiểm tư nhân được gọi là tổ chức chăm sóc được quản lý.

Những người ủng hộ nói rằng các nỗ lực thu hồi giúp đảm bảo những người có tài sản đáng kể không lợi dụng Medicaid, một chương trình chi tiêu hơn 700 tỷ đô la mỗi năm trên toàn quốc.

Các nhà phê bình cho rằng các gia đình có nguồn lực, bao gồm cả luật sư, thường tìm cách bảo vệ tài sản của họ trước thời hạn nhiều năm — khiến các gia đình khác phải gánh chịu gánh nặng thu hồi tài sản. Đối với nhiều người, ngôi nhà của gia đình là tài sản quý giá nhất và những người thừa kế sẽ phải bán nó để thanh toán hóa đơn Medicaid.

Đối với gia đình Ruhl, đó sẽ là một ngôi nhà có mặt bằng thép rộng 832 foot vuông mà Fran Ruhl và chồng bà, Henry, đã mua vào năm 1964. Nó nằm trong một khu dân cư khiêm tốn ở Perry, một thị trấn trung tâm Iowa với 8.000 dân. Người đánh giá thuế quận ước tính nó trị giá $81,470.

Henry Ruhl, 83 tuổi, muốn để lại ngôi nhà cho Coghlan, nhưng vì vợ ông là chủ sở hữu chung nên chương trình phục hồi Medicaid có thể đòi lại một nửa giá trị sau khi ông qua đời.

Fran Ruhl, một nhân viên chăm sóc trẻ em đã nghỉ hưu, được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ thể Lewy, một chứng rối loạn suy nhược não bộ. Thay vì đưa bà vào viện dưỡng lão, gia đình đã chăm sóc bà tại nhà. Một người quản lý hồ sơ từ Cơ quan Khu vực về Người cao tuổi đã đề xuất vào năm 2014, họ xem xét chương trình “Miễn trừ Người cao tuổi” của tiểu bang để giúp thanh toán các chi phí không được Medicare và Tricare chi trả, bảo hiểm quân sự mà Henry Ruhl kiếm được trong sự nghiệp Vệ binh Quốc gia Iowa của mình.

Coghlan vẫn còn giấy tờ mà gia đình đã điền. Biểu mẫu cho biết đơn đăng ký dành cho những người muốn nhận “Tiêu đề 19 hoặc Medicaid“, nhưng sau đó liệt kê “các chương trình khác trong Chương trình Hỗ trợ Y tế“, bao gồm cả Miễn trừ cho Người cao tuổi, mà biểu mẫu giải thích “giúp mọi người ở nhà và không ở trong một viện dưỡng lão.”

Coghlan cho biết gia đình không nhận ra chương trình này là một nhánh của Medicaid và giấy tờ trong hồ sơ của cô không giải thích rõ ràng rằng chính phủ có thể yêu cầu bồi hoàn cho các khoản trợ cấp được chi trả hợp lý.

Một số tiền Trợ cấp y tế đã được chuyển đến Coghlan để giúp chăm sóc mẹ cô. Cô ấy đã trả thuế thu nhập cho những khoản tiền lương đó và cô ấy nói rằng cô ấy có thể sẽ từ chối nhận tiền nếu cô ấy biết chính phủ sẽ cố gắng lấy lại số tiền đó sau khi mẹ cô ấy qua đời.

Giám đốc Medicaid của Iowa, Elizabeth Matney nói rằng trong những năm gần đây, tiểu bang đã thêm các thông báo rõ ràng hơn về chương trình thu hồi tài sản trên các mẫu đơn mà mọi người điền khi họ đăng ký bảo hiểm.

“Chúng tôi không thích các gia đình hoặc các thành viên mất cảnh giác,” cô nói trong một cuộc phỏng vấn. “Tôi rất thông cảm với những người đó.”

Matney cho biết cơ quan của cô ấy đã xem xét những thay đổi đối với chương trình thu hồi tài sản và cô ấy sẽ không phản đối nếu chính phủ liên bang hạn chế hoạt động này. Bộ sưu tập bất động sản Medicaid của Iowa đạt mức cao nhất là 30 triệu đô la trong năm tài chính 2022, nhưng điều đó thể hiện một phần chi tiêu của Medicaid ở Iowa, hơn 6 tỷ đô la một năm. Và hơn một nửa số tiền thu được sẽ được trả lại cho chính phủ liên bang, cô ấy nói.

Matney lưu ý các gia đình có thể nộp đơn xin “miễn trừ khó khăn” để giảm hoặc trì hoãn việc thu hồi tiền từ bất động sản. Ví dụ, cô ấy nói, “nếu thực hiện bất kỳ hình thức thu hồi tài sản nào sẽ khiến một gia đình không được cung cấp các nhu yếu phẩm cơ bản, như thực phẩm, quần áo, chỗ ở hoặc chăm sóc y tế, thì chúng tôi sẽ nghĩ về điều đó.”

Sumo Group, một công ty tư nhân điều hành chương trình thu hồi tài sản của Iowa, đã báo cáo rằng 40 yêu cầu khó khăn đã được chấp thuận trong năm tài chính 2022 và 15 yêu cầu đã bị từ chối. Công ty Des Moines báo cáo đã thu tiền từ 3.893 bất động sản trong năm đó. Giám đốc của nó, Ben Chatman, từ chối bình luận với KHN.

Tập đoàn Sumo là nhà thầu phụ của một công ty quốc gia, Health Management Systems, công ty giám sát việc thu hồi tài sản Medicaid ở một số tiểu bang. Công ty quốc gia từ chối xác định những tiểu bang mà nó phục vụ hoặc thảo luận về các phương pháp của nó. Iowa trả cho các công ty 11% số tiền thu được từ các bộ sưu tập thu hồi tài sản của họ.

Báo cáo tư vấn liên bang năm 2021 kêu gọi Quốc hội cấm các tiểu bang thu tiền từ các gia đình có tài sản ít ỏi. Báo cáo cho biết: “Chương trình chủ yếu thu hồi từ các bất động sản có quy mô khiêm tốn, cho thấy rằng các cá nhân có nhiều phương tiện hơn sẽ tìm cách tránh thu hồi bất động sản và gây lo ngại về vốn chủ sở hữu“.

Dân biểu Hoa Kỳ Jan Schakowsky đã đưa ra một dự luật vào năm 2022 sẽ chấm dứt các chương trình.

Đảng Dân chủ Illinois cho biết nhiều gia đình không hề hay biết trước các thông báo thu hồi tài sản của Medicaid. Những người thân yêu của họ đủ điều kiện tham gia Medicaid mà không nhận ra rằng điều đó sẽ khiến gia đình họ phải trả giá đắt sau này. “Đó thực sự là một kết quả tàn khốc trong nhiều trường hợp,” cô nói.

Schakowsky lưu ý rằng một số bang đã cố gắng tránh thực hành này. West Virginia đã kiện chính phủ liên bang trong nỗ lực đảo ngược yêu cầu mà họ thu đối với tài sản của người nhận Medicaid. Thử thách đó đã thất bại.

Dự luật của Schakowsky không có các nhà đồng tài trợ của Đảng Cộng hòa và không nằm ngoài ủy ban. Nhưng cô ấy hy vọng đề xuất có thể được tiến hành, vì mọi thành viên của Quốc hội đều có những cử tri có thể bị ảnh hưởng: “Tôi nghĩ đây là khởi đầu của một cuộc chiến rất xứng đáng và khả thi.”

Các tiểu bang có thể hạn chế các hoạt động thu thập của họ. Ví dụ: Massachusetts đã thực hiện các thay đổi vào năm 2021 để miễn thuế cho các bất động sản có giá trị từ 25.000 đô la trở xuống. Chỉ riêng điều đó đã được dự kiến ​​​​sẽ cắt giảm một nửa số lượng bất động sản được nhắm mục tiêu.

Massachusetts cũng thực hiện những thay đổi khác, bao gồm cho phép những người thừa kế giữ ít nhất 50.000 đô la tài sản thừa kế nếu thu nhập của họ thấp hơn 400% mức nghèo liên bang năm 2022, hoặc khoảng 54.000 đô la cho một người.

Trước những thay đổi này, Massachusetts đã báo cáo hơn 83 triệu đô la thu hồi tài sản Medicaid vào năm 2019, nhiều hơn bất kỳ tiểu bang nào khác, theo báo cáo của MACPAC.

Những người ủng hộ các chương trình thu hồi tài sản nói rằng họ cung cấp một biện pháp bảo vệ quan trọng chống lại việc lạm dụng Medicaid.

Mark Warshawsky, một nhà kinh tế của Viện Doanh nghiệp Mỹ bảo thủ, lập luận rằng các tiểu bang khác nên làm theo sự dẫn dắt của Iowa trong việc tích cực thu hồi tiền từ các bất động sản.

Warshawsky cho biết nhiều tiểu bang khác loại trừ các tài sản nên là trò chơi công bằng để phục hồi, bao gồm các tài khoản hưu trí được miễn thuế, chẳng hạn như 401(k)s. Ông nói, những tài khoản đó chiếm phần lớn tài sản của nhiều người cao niên và mọi người nên khai thác số dư để chi trả cho việc chăm sóc sức khỏe trước khi dựa vào Medicaid.

Warshawsky nói rằng Medicaid được dự định là một mạng lưới an toàn cho những người Mỹ có ít tiền. “Đó là bản chất tuyệt đối của chương trình,” ông nói. “Medicaid là phúc lợi.”

Ông nói, mọi người không thể che giấu sự giàu có của họ để đủ điều kiện. Thay vào đó, họ nên được khuyến khích tiết kiệm cho khả năng họ sẽ cần được chăm sóc lâu dài hoặc mua bảo hiểm để giúp trang trải các chi phí. Bảo hiểm như vậy có thể tốn kém và có những cảnh báo khiến người tiêu dùng không được bảo vệ, vì vậy hầu hết mọi người từ chối mua nó . Warshawsky nói rằng đó có thể là do mọi người cho rằng Medicaid sẽ bảo lãnh cho họ nếu cần.

Eric Einhart, một luật sư ở New York và là thành viên hội đồng của Học viện Luật sư Người cao tuổi Quốc gia, cho biết Medicaid là chương trình lớn duy nhất của chính phủ tìm kiếm sự hoàn trả từ các di sản cho các khoản trợ cấp được trả đúng.

Medicare, chương trình sức khỏe khổng lồ của liên bang dành cho người cao niên, bảo hiểm cho hầu hết mọi người từ 65 tuổi trở lên, bất kể họ có bao nhiêu tiền. Nó không tìm kiếm sự hoàn trả từ bất động sản.

Einhart nói: “Có sự phân biệt đối xử với cái mà tôi gọi là ‘loại bệnh không phù hợp’. Medicare có thể chi hàng trăm nghìn đô la cho việc điều trị tại bệnh viện cho một người mắc bệnh tim nghiêm trọng hoặc ung thư và không có đại diện chính phủ nào cố gắng thu lại số tiền từ tài sản của người đó. Nhưng những người mắc các bệnh khác, chẳng hạn như chứng sa sút trí tuệ, thường cần được chăm sóc tại viện dưỡng lão kéo dài mà Medicare sẽ không chi trả. Nhiều bệnh nhân như vậy kết thúc với Medicaid và tài sản của họ được lập hóa đơn.

Vào một buổi chiều gần đây, Henry Ruhl và con gái ngồi bên bàn ăn trong bếp của ông ở Iowa, xem lại các giấy tờ và tự hỏi mọi việc sẽ diễn ra như thế nào.

Gia đình cảm thấy an ủi phần nào khi biết rằng hóa đơn thanh toán chi phí Medicaid của Fran Ruhl sẽ được hoãn lại chừng nào chồng cô còn sống. Ông ấy sẽ không bị đuổi ra khỏi nhà. Và ông ấy biết rằng một nửa tài sản của vợ anh ấy sẽ không cộng vào bất cứ thứ gì gần 226.611,35 đô la mà chính phủ nói rằng họ đã chi cho việc chăm sóc vợ của ông.

Việt Linh (Theo The Real News Network)

NHẬT KÝ CỦA NGƯỜI VỢ CÓ CHỒNG ĐI “HỌC TẬP CẢI TẠO “

Sau 1975, hầu hết những quân nhân phục vụ trong quân đội miền Nam đều “được “đi học tập cải tạo. Những đoạn nhật ký dưới đây của tôi chắc rằng cũng giống như của hàng vạn người vợ khác ở Miền Nam Việt Nam thời bấy giờ .

Ngày… tháng… năm

Đã một tháng trôi qua, vẫn chưa được tin tức gì về anh, mặc dù ngày anh đi trình diện, họ nói mang theo quần áo và vật dụng cá nhân cho ba ngày? con gái ba tháng tuổi của mình chưa biết gì về sự vắng mặt của bố, nhưng em…

Ngày … tháng… năm

Thấm thoát đã ba tháng dài đằng đẵng, anh vẫn bặt tăm vô tín. Một ngày có 24 giờ, một tháng là 30 ngày, và 3 tháng tới 90 ngày, vậy là có bao nhiêu giờ em mong được tin anh?

Ba ngày và ba tháng nó cách xa nghìn trùng, xa vời vợi…

Em đi hỏi thăm các chị: Lệ kế bên, Nguyệt ở xóm trong, vợ anh Hải con bà Ngoạn… chưa một ai có tin tức gì về chồng của họ.

Con mình vẫn ngoan, vui cười khi chơi với em, chưa biết bố đã vắng nhà khá lâu.

Em vẫn ở nhà với ông bà nội, lo cơm nước và trông con, vậy mà cũng bận rộn hết ngày, vì chợ búa bây giờ phải xếp hàng cả ngày, viết tắt là XHCN

người ta nói vậy…

Ngày… tháng… năm

Em bắt đầu đi chợ trời bán đồ cũ với anh của em, anh Trung đó. Gửi con bà Nội giữ, em ra đường Huỳnh Thúc Kháng, mua và bán tại chỗ, đồng hồ, radio và các thứ linh tinh. Phần đông người mua là bộ đội, thứ gì cũng lạ lẫm đối với họ.

Chắc anh không thể tưởng tượng cái cảnh chợ mà người mua và bán chỉ đi tới đi lui cầm món hàng trong tay và trao qua, trao lại. Người muốn bán đem hàng ra đó, thường là người Miền Nam chồng đi học tập hoặc mất việc làm vì làm việc cho chế độ cũ, cứ bán dần các thứ mình có. Cũng có lúc em đi quanh xóm xem có ai bán gì thì mua.

Người ta nói thời thế tạo anh hùng hoặc đói thì đầu gối phải bò, đúng không? Em của anh đã phải lăn lộn ra đường kiếm sống, à phải bò ra đường để tìm cách sinh nhai, nói một cách hoa mỹ.

Ngày…tháng… năm

Hôm nay được thư anh, cả nhà mừng lắm. Phải cám ơn Bác và Đảng đã nuôi nấng và dạy dỗ anh để trở thành người tốt? mặc dù em chưa biết anh xấu ra sao? em chưa được học tập nên không rành cho lắm.

Cái thư không dài lắm, chỉ vài hàng cho biết là anh vẫn khỏe và sẽ có ngày em được thăm nuôi, vậy mà em đọc hàng giờ.

Chữ viết của anh đây mà, sao không kể gì hơn? trang giấy còn dài mà sao lời quá ngắn? có cái gì đó làm cay mắt em, chữ viết trong thư cứ nhoè đi…

Ngày… tháng…năm

Làm đơn đi thăm nuôi, về phường xác nhận, hẹn đến tháng sau! Họ làm việc đúng nội quy, đúng nguyên tắc. Đến giờ, cánh cửa mở, đến giờ, cánh cửa đóng. Danh sách đã lật qua, cánh cửa khép lại. Bao tháng nay anh không được nhận món gì, đó là việc riêng của anh. Một người tù phải biết chờ đợi. Tháng sau tên anh mới được lật ra, đúng với hệ thống, đúng với qui tắc.

Em có than khóc ư? có van xin ư? cái hệ thống máy móc không nghe thấy gì cả. Đành thôi!

Ngày….tháng… năm

Ba bốn hôm sửa soạn, sắp xếp thức ăn để thăm nuôi anh với bà nội và con. Chỉ được gặp anh 15 phút. Anh chỉ còn xương bọc da, em không dám nhìn lâu. Em nhìn xuống mặt bàn, nơi mà anh để hai bàn tay đầy ghẻ, lắng nghe anh nói với bà nội những gì cần thiết được phép mang cho khi thăm nuôi.

Con nhìn anh, như một người xa lạ.

Em lấy làm buồn khổ khi nghĩ rằng anh đang sống trong một cái phòng tương tự như chuồng khỉ, mà ở trong đó có những con người, nhìn không còn giống con người, suốt ngày họ làm quen với chấy rận, ghẻ lở và đói khát…

Em bổng thấy mình nghèn nghẹn nơi cổ. Khi ra về, vừa đi em vừa nhìn xuống chân, bóng nắng cứ chập chờn, nhòe dần…

Ngày….tháng… năm

Lần nào có giấy phép đi thăm nuôi , em và bà nội cũng hớn hở ghi chép, mua các thứ, xong nấu nướng, gói ghém, rồi lên đường tưởng chừng như đi hội chợ Tết du xuân. Nhưng khi đến cổng trại, xếp hàng ở ngoài chờ đợi, em lại thấy buồn. Chỉ cách cái hàng rào, và mấy bức tường kia, em với anh tuy gần mà xa.

Em chợt nhận thấy cuộc đời anh như một bức tranh hí họa trong tạp chí Tiền Phong. Đời người sau những chấn song. Lúc mới sinh ra người ta được nằm trong những chiếc giường có chấn song để khỏi té. Khi tới tuổi đi học, gởi vào nội trú. Chung quanh trường là những hàng rào song sắt. Lớn lên gia nhập quân đội, trong quân trường, lại là cái hình ảnh sau những hàng rào dây kẽm gai. Cho đến khi vào tù, luôn luôn con người ta ở sau những chấn song. Có thể khi chết, chung quanh ngôi mộ, xây hàng rào sắt kiên cố, để xác chết được nằm yên dưới mồ, khỏi bị trộm cắp đào lên.

Ngày…tháng… năm …

Nhanh quá mới ngày nào, khi anh đi, con nó chưa biết gì, nay đã bập bẹ kêu bà ăn cơm. Bà nội chỉ hình anh rồi bảo nó kêu bố nè. Xong bà còn dạy nó khi hỏi bố con đâu, thì trả lời, bố con đi học tập. Vậy là mỗi lần các bà hàng xóm gặp cứ hỏi, bố con đâu? để được nghe câu trả lời: “bố đi học bập” vì đã nói được rành đâu. Rồi họ cười.

Em dạo này không còn bán chợ trời nữa vì hàng họ đâu còn nhiều, người ta đòi giá cao rất khó mua bán, vả lại ở phường họ khuyến khích chị em phụ nữ không có việc làm nên đi vào làm ở Hợp Tác Xã Mây tre lá. Vậy là bọn em phải gia nhập thôi. Việc làm này không có lương, chỉ trả theo sản phẩm. Cả ngày làm được có 3 cái rổ, không đủ tiền mua ký khoai, ôi sao mà nản quá chừng!

Đi đến đâu cũng có những bảng hiệu Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc, độc lập thì có rồi, đương nhiên hai miền không còn chia cá nhân của mình, còn tự do và hạnh phúc thì không dành cho những gia đình như gia đình mình.

Em không hề muốn kể lể hay than vãn với ai, để làm gì? mọi người nhìn nhau với đôi mắt đượm buồn và thông cảm. Không biết phải nói làm sao? diễn tả thế nào? cái bề ngoài câm nín đã bao bọc sự bừng bừng bên trong.

Ngày…tháng…năm …

Được tin anh chuyển trại, không biết em nên buồn hay vui?

nên cười hay mếu?

Anh và em chưa bao giờ được kể và cũng không có thời gian để kể về cuộc sống của mình trong những giờ phút thăm nuôi và những lá thư ngắn ngủi. Nhưng như vậy dường như đã đủ, thấy mặt nhau, bố đã nắm tay con, con đã nhận biết bố, còn thấy mặt nhau là quý lắm rồi.

Thế là an tâm sống với cái đời sống riêng rẻ của mình. Một đôi khi gặm nhấm nỗi ray rứt và tự an ủi rằng mọi sự tuần tự trôi qua. Nhiều lúc hai mẹ con em lủi thủi đi, về, em tưởng rằng đã đủ. Em quen như một người cụt cánh tay mặt, họ làm việc bằng cánh tay trái. Lâu dần mọi sự sẽ quen.

Ngày…tháng…năm …

Sáng nay em dậy sớm đi ra bến xe miền Đông với mẹ của Liễu và một vài người bạn, bọn em đi buôn đậu xanh từ Vỏ Đắc về Saigon. Chưa bao giờ làm việc này, nhưng đánh liều chứ không biết làm gì ra tiền?

Xe đến nơi khoảng 8 giờ, mua vội 5 ký đậu xanh, chia ra từng bọc nhỏ và ngụy trang ít rau cỏ lên trên. Cả bọn lên xe khoảng hơn 10 giờ để trở về Saigon, xe chạy khoảng nửa tiếng thì bị công an chặn lại xét. Thế là cả bọn vào đồn công an để lập biên bản phạt và tịch thu số đậu xanh.

Khi họ cho bọn em về là đã một giờ trưa, đâu còn chuyến xe nào để về Saigon.

Biết làm sao, những bộ mặt tiu nghỉu, dắt díu nhau, đành cuốc bộ trên con đường đồng không mông quạnh, từ trưa cho đến tối khoảng 11 giờ đêm mới thấy một cái nhà bên đường để gỏ cửa xin nước uống và nghỉ nhờ chờ sáng đón xe về.

Sáng ra trên chuyến xe về, họ bàn tán về số lượng thiệt hại, và lo ngại về cái bụng con cái đói khát ở nhà. Có người còn đùa rằng chỉ có cách em nên vớ đại anh bộ đội nào đó, để khỏi phải buôn bán, như có vài người đã đầu hàng với số phận.

Ra đời là phải vật lộn với cuộc sống. Chen đua từng bước một. Người yếu bị kẻ mạnh đè lên, dẫm lên không thương xót. Mẹ con em đang trong dòng thác lũ đó. Miếng cơm manh áo đã mua bằng đồng tiền, đồng tiền do mồ hôi và nước mắt. Em đã sống, em xin được sống. Em có tội tình gì? Xin chúa thương xót em, hàng đêm em vẫn cầu nguyện.

Ngày…tháng…năm

Một đôi người đàn ông thăm hỏi. Em bây giờ đâu còn là buổi sáng, mà em như đã tới chiều, như đã xế bóng. Một bông hoa sắp tàn. Phận em đã định. Đời em đã xong, tự giam cầm mình trong niềm kiêu hãnh cách biệt.

Mỗi người một phần số. Em chấp nhận và chịu đựng số phận mình. Em phải níu lấy cái bổn phận và trách nhiệm để đứng lên, đi với tất cả cố gắng. Dù có phải trèo qua cái dốc đá cuộc đời một mình.

Ngày …tháng…năm…

Thăm nuôi anh dịp Tết. Bà nội mua một ít và em làm thêm các món đồ khô dành riêng cho những người tù mà em rất rành làm, sau nhiều lần thăm nuôi, những món ăn đủ chất dinh dưỡng, để lâu không hư. Sau nhiều năm anh đã trải qua bao trại giam, anh đã quen với bao sự thiếu thốn, khổ sở. Em vẫn buồn cho anh không được về nhà. Riêng em dù không có anh ở bên cạnh thật sự, nhưng em cảm thấy dường như em vẫn có anh hiện hữu. Em chả thường thì thầm tính toán mọi công việc hằng ngày với anh là gì? Những bữa ăn dù ở nơi đâu, em vẫn thường nhắc với con hoặc với mọi người rằng những món nào anh thích. Đêm đêm, em vẫn yên tâm ngủ với cái khoảng trống của anh bên cạnh. Trong những lúc vui buồn em đều nghĩ đến anh. Em vẫn sống bên anh trong tâm tưởng. Cho nên dù ở bên nhau hay xa nhau, theo em không có gì…….

Ngày…tháng…năm…

Đã hơn tháng nay em lại theo anh Trung ra chợ trời bán quần áo cũ. Ông bà nội đã bán nhà và dọn đi chỗ khác. Em không biết ở đâu, đầu óc ngổn ngang, chất chồng cái gì không biết, có lẽ thần kinh căng thẳng quá. Ngủ cứ bị bóng đè liên miên. Những giấc mơ làm nặng đầu ghê gớm. Nhà cửa không có, việc làm không ổn định. Nhiều đêm đang ngủ chợt thức giấc rồi không ngủ lại được.

Thỉnh thoảng em nghĩ đến anh và những buồn phiền đã gặp, em chỉ biết thở dài

Ôi định mệnh!

Ôi cuộc đời!

Ngày … tháng… năm…

Đã từ lâu em chịu đựng, chấp nhận tất cả mọi sự đến với em. Hình như em chỉ còn biết đợi chờ. Em đã chờ đợi từng giờ, từng ngày rồi từng tháng, từng năm. Chờ đến mỏi mòn, em vẫn cứ chờ. Nếu em biết rằng không có cái gì đến nữa, em vẫn cứ chờ đợi mãi. Không còn giải pháp nào nữa là cố đợi chờ.

Ngày….tháng… năm…

Lại một mùa xuân đến. Mọi người đang rạo rực đón xuân. Sơn phết nhà cửa, chưng hoa quả, nào quần, nào áo, đầu tóc ….

Còn em, em đang cặm cụi với những bàn chân… (thêm nghề làm móng). Còn 10 phút đến giao thừa, em mới được đứng dậy. Đau cứng cái lưng, bàn tay mỏi nhừ vì cả ngày làm liên tục, mệt ăn không nổi, cũng may lúc 10 giờ tối bà ngoại sang cho miếng bánh chưng. Giờ này mọi người sửa soạn cúng giao thừa. Pháo lách tách nổ. Con ngủ gục bên ngoại, em đánh thức dậy và bế về.

Cho con ngủ, tắm rửa xong, lên giường nằm nhìn xung quanh, em cảm thấy mình trơ trọi quá. Chả có gì để chứng tỏ có mùa xuân ở đây, một cọng hoa cũng không. Em không có mùa xuân, có lẽ thế! Mệt mỏi quá mà sao mắt em cứ mở. Trong mấy năm xa anh, có lẽ năm nay là em cảm thấy cô đơn nhất, lo lắng nhiều nhất và sức khỏe kém hơn hết. Em đã sống với một cố gắng phi thường để chống trả mọi sự phiền toái trên đời này. Những mối lo lắng hình như không muốn rời xa em. Máu còn chảy, tim còn đập là em còn xoay vần với cuộc sống.

Buổi sáng ra đi vội vã, trưa vội vã ăn, buổi tối vội vã ngủ, để rồi ngày mai tiếp tục vội vã. Thì giờ phải chạy theo cho kịp, kẻo trễ.

Sáng cần đi sớm bán hàng, tối cần về sớm lo cơm nước, giặt giũ. Ngủ sớm để dậy sớm và đi sớm, đều đặn.

Năm nay con sẽ bắt đầu đi học, nó đã biết hỏi bố có dẫn nó đến trường không, em biết trả lời sao?

S.T.
From: Tu-Phung

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cỏ Hôi

Cỏ Hôi

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

01/03/2023

Tôi ít học và lười đọc nên mãi đến năm 2011 mới được nhà văn Vũ Thư Hiên giới thiệu cho tập Tùy Tưởng Lục của Ba Kim. Qua tác phẩm này, tôi lại biết thêm một người cầm bút (danh tiếng) khác của đất nước Trung Hoa – Lão Xá.

Ông cũng là một nạn nhân bi thảm trong cuộc Cách Mạng Văn Hoá. Cứ theo như  lời của Ba Kim thì Lão Xá đã “ngậm hờn mà chết.” Ông trầm mình vào ngày 24 tháng 4 năm 1966, với lời trối trăn (“Tôi yêu nước ta lắm chứ, thế nhưng ai yêu tôi?”) khiến ai cũng cảm thấy ngậm ngùi.

Nỗi đắng cay của Lão Xá cũng khiến tôi nhớ đến đôi lời cay đắng (khác) nghe được ngay sau khi Chiến Tranh Việt Nam vừa chấm dứt:

Gần nhà tôi có cụ Lập, hơn bảy chục tuổi, thổi clarinette dàn nhạc cung đình của Bảo Đại, cùng dàn nhạc theo cách mạng, đánh Pháp rồi tập kết ra Bắc … Sống một mình. Nghèo, đói…

Bây giờ, tôi mau mắn mừng cụ sắp được đoàn tụ gia đình. Nhưng cụ nắm tay tôi:

– Cảm ơn ông, đoàn với ai, tụ với ai? Vợ con chưa biết hiện ở đâu, đi theo nhà khác mất rồi có khi. Họ hàng thì chết trong Tết Mậu Thân… Tôi về đó vẫn lại trơ làm thằng tập kết đợt hai trơ trọi một mình… Ra đi để thống nhất đất nước, bây giờ ai thống nhất với thân già tôi? (Trần Đĩnh. Đèn Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Cụ Lập, tất nhiên, không phải là người duy nhất sống “nghèo đói” và “trơ trọi một mình” như thế. Tôi còn biết thêm nhiều ông cụ nữa, cũng rơi vào hoàn cảnh bẽ bàng (và lỡ làng) tương tự:

“Điển hình nhất là ông Đốc Huệ và ông Đốc Thỉnh của tỉnh Bến Tre. Một học giả uyên thâm có bằng cử nhân Văn chương Pháp thời Pháp thuộc có được mấy người. Nếu ở lại với Pháp thì ông đã vinh thân phì da vào hạng nhất Nam kỳ, nhưng ông đã đem cả gia đình đi kháng chiến. Ra Bắc về Nam hai lần. Khi hiệp ước Hòa Bình 54 được ký kết ông Thỉnh bị bỏ quên…

Riêng ông Mười Huệ chủ tịch tỉnh Bến Tre chín năm liền, ra Bắc được phong cho chức Thư ký của Hội Việt Pháp Hữu Nghị ở đường Lý Thường Kiệt và được cho ở trong một cái garage tồi tàn dột nát đầy sách nát của Tây vứt lại trước khi chúng chuồn. Ông Mười có bệnh cánh tay phải, không được săn sóc, không có cả bếp để nấu cơm phải đi ăn vất vưởng ở hợp tác xã bữa có bữa không hoặc bằng những ổ bánh mì nguội nài nỉ mua bằng những hào bạc hiếm hoi còn sót lại của tháng lương chết đói.

Ngồi viết những dòng này tôi còn trông thấy ông trên những nẻo đường kháng chiến của Ba Tri, Giồng Trôm, Tán Kế mà tôi kính yêu như một thần tượng. Ôi kháng chiến mà chi. Anh dũng mà chi. Thành Đồng Đất Thép để làm gì? Tất cả đều đút vào mồm con sói mặt đỏ Bắc kỳ tên là Hồ Chí Minh thôi. Một tên sát nhân, một thằng bịp lớn nhất lịch sử Việt Nam.”  (Xuân Vũ & Dương Đình Lôi. 2000 Ngày Đêm Trấn Thủ Củ Chi. QII. California: Xuân Thu, 1998).

Tôi hoàn toàn chia sẻ cái tâm cảm uất hận của nhà văn Xuân Vũ. Tuy thế, tôi e rằng ông không được hoàn toàn khách quan khi mang hết đám dân miền Nam tập kết bỏ chung vào … một rọ để cho “một thằng bịp lớn nhất lịch sử Việt Nam” lạm dụng. Thực tế thì cũng có kẻ này, kẻ nọ, chớ Bác và Đảng đâu có bạc đãi tất cả mọi người.

Gần đây, trên trang Vietnamnet (đọc được vào hôm 13/05/2020) Ths Vũ Thị Kim Yến có những ghi nhận như sau :

Đến năm 1975, hơn 15.000 học sinh miền Nam được đào tạo qua bậc đại học và sau đại học ở các trường đại học trong và ngoài nước. Phần lớn các “hạt giống đỏ” mà Bác Hồ, Đảng ta và nhân dân miền Bắc gieo trồng ngày nào đã nẩy mầm thành những cây vạm vỡ, vững chắc.

Trong số này, có 6 ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư TƯ Đảng; 18 nguyên ủy viên TƯ Đảng, 3 Bí thư Tỉnh ủy; 18 Thứ trưởng và Chủ tịch tỉnh…

Điển hình như nguyên Phó Chủ tịch QH Trương Quang Được, nguyên Bộ trưởng, Chủ nhiệm UB Bảo vệ và Chăm sóc trẻ em Trần Thị Thanh Thanh, nguyên Bộ trưởng Văn hoá Nguyễn Khoa Điềm, nguyên Trưởng Ban Nội chính TƯ Nguyễn Bá Thanh…

Nhiều học sinh miền Nam trở thành lãnh đạo cấp cao trong lực lượng công an, quân đội như Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn, Thượng tướng Trương Quang Khánh, Trung tướng Bùi Quang Bền…

Đặc biệt, hiện tại, nhiều học sinh miền Nam vẫn đang đảm nhận những trọng trách rất quan trọng của đất nước như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình, Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân, Chánh án TAND tối cao Nguyễn Hòa Bình…

Không ai chối cãi được rằng có những hạt giống đỏ miền Nam mà Bác và Đảng gieo trồng nay đã đơm bông. Chỉ có điều đáng tiếc lại là loại hoa hôi. Tuy đều “đảm nhận những trọng trách rất quan trọng của đất nước nhưng những nhân vật thượng dẫn đều không thực hiện được một thành quả nào ráo, ngoài những lời lẽ mị dân hoặc những câu tuyên bố ngây ngô hay sáo rỗng :

Nguyễn Thiện Nhân: “Đến năm 2010, giáo viên sống được bằng lương.”

Nguyễn Xuân Phúc: “Hợp tác xã là con đường để đưa nhân dân đến gần hơn với lý tưởng cao đẹp của chủ nghĩa xã hội.”

Nguyễn Bá Thanh: “Sắp tới tôi sẽ rà một số cái, cho hốt liền, khỏi nói nhiều.”

Nguyễn Hòa Bình: “Nếu không có đủ căn cứ chứng minh là tội nặng thì phải quyết có tội nhưng tội nhẹ.”

Nguyễn Khoa Điềm: “Bây giờ tôi chỉ còn chường cái mặt tôi ra trong thơ.”

Gọi họ là những tinh hoa của miền Nam trong đám người tập kết thì (nghe chừng) không ổn. Về hạn từ này, dịch giả Phạm Nguyên Trường đã rất cẩn thận khi dụng bút: “Nghĩa của từ ELITE: the richest, most powerful, best-educated, or best-trained group in a society cho nên nếu luôn luôn dịch là TINH HOA thì e rằng không đúng.” Vẫn theo lời ông thì có lắm kẻ chỉ đáng gọi là thuộc giới ăn trên ngồi trốc.

Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Xuân Phúc … quả đúng là những kẻ thuộc giới ăn trên ngồi trốc. Họ là những hạt giống đỏ được gieo trồng từ miền Bắc, và đã ươm mầm thành cây. Loại cây này, học giả Phan Khôi gọi một cách lịch sự là cây Cộng Sản. Còn dân gian thì gọi là cỏ hôi hay cây cứt lợn!

Tưởng Năng Tiến

01/03/2023

Xe Mercedes được chứng nhận có hệ thống lái tự động cấp độ 3 cao nhất trong các loại xe ở Hoa Kỳ

Theo Electrek và CNN

Ngày 26 tháng 1 năm 2023 – 12:34 PM

Mercedes-Benz DRIVE PILOT trở thành hệ thống lái tự động cấp độ 3 đầu tiên được chứng nhận cho phép sử dụng trên các con đường của tiều bang Nevada, Hoa Kỳ.

Hình của Scooter Doll

Hệ thống Drive Pilot của Mercedes

Drive Pilot được thiết kế để hoạt động trên đường phố có mật độ giao thông dày đặc ở tốc độ dưới 40 dặm một giờ. Không giống như các tính năng hỗ trợ lái tự động đã có sẵn trên khắp Hoa Kỳ ở một số mẫu xe sang trọng ngày nay, bao gồm cả xe hơi của Mercedes-Benz, hệ thống Drive Pilot cho phép người lái hoàn toàn không quan tâm đến thao tác lái xe. Khi hệ thống đang hoạt động, Mercedes coi việc người lái không chú ý đến đường xá là an toàn – mặc dù người lái vẫn phải sẵn sàng lấy lại quyền kiểm soát nếu cần, chẳng hạn như nếu tình hình giao thông thay đổi như đi vào xa lộ có tốc độ trên 40 dặm, … hoặc nếu hệ thống tự lái gặp sự cố tình huống bất thường mà nó không có khả năng xử lý.

Hệ thống của Mercedes được coi là Tự động hóa cấp độ 3, theo định nghĩa của Hiệp hội kỹ sư ô tô. Nó có tính tự động cao hơn hệ thống Cấp 2, đang có trong hệ thống Autopilot của Tesla hay hệ thống Super Cruise của General Motors hoặc BlueCruise của hãng xe Ford, trong đó hệ thống phanh và hệ thống lái của xe tự hoạt động trong một số tình huống nhất định nhưng người lái vẫn phải chú ý đến đường đi. Trong hệ thống Cấp độ 3, người lái xe không cần phải chú ý đến trình trạng lưu thông, không cần đặt tay lên vô lăng mặc dù vẫn phải ngồi ở ghế của tài xế, người lái có thể kiểm tra email trên điện thoại của họ hoặc xem video, chơi các game trên màn hình điều khiển đang khi hệ thống tự lái hoạt động bình thường.

Drive Pilot hiện là hệ thống SAE Cấp 3 duy nhất trong số các xe điện sản xuất được cấp chứng nhận để vận hành tại tiểu bang Nevada đang khi Mercedes có kế hoạch mở rộng kinh doanh thêm nhiều hơn về các tiểu bang phía tây (của Hoa Kỳ) trong năm nay.

Theo Mercedes-Benz, hệ thống lái có điều kiện  Drive Pilot của họ tuân thủ các yêu cầu của Chương 482A của Nevada dành cho Xe tự hành và hiện được phép để cho người lái chuyển giao quyền lái cho phương tiện trong một số điều kiện nhất định. Ví dụ:  Drive Pilot  hiện chỉ được phép hoạt động ở tốc độ tối đa 40 dặm/giờ.

Drive Pilot của Mercedes-Benz lần đầu tiên xuất hiện trên các con đường ở Đức vào tháng 5 năm 2022. Drive Pilot được xây dựng dựa trên các cảm biến xung quanh hiện có của Gói Hỗ trợ Lái xe trong EQS, nhưng sử dụng các cảm biến bổ sung, bao gồm LiDAR và camera ở cửa sổ sau. Ngoài ra,  Drive Pilot sử dụng mi-crô để phát hiện các phương tiện di chuyển khẩn cấp như xe cứu hỏa, cứu thương đang chạy đến gần. Nó có cảm biến đo độ ướt của mặt đường trong hốc bánh xe. Thêm hệ thống lái dự phòng, bộ truyền động phanh và hệ thống điện tích hợp, và bất kỳ chiếc xe nào của Mercedes có  Drive Pilot đều được đảm bảo an toàn trong quá trình trao lại quyền kiểm soát tay lái một cách an toàn cho tài xế nếu xảy ra sự cố bất ngờ. Sự an toàn của con người là điều mà Mercedes-Benz thường xuyên đề cao và đưa ra trong các cuộc hội thảo về công nghệ xe tự lái của mình và hãng luôn kiên định với chủ trương này.

Một khi người lái xe Mercedes không lấy lại quyền kiểm soát xe sau khi  Drive Pilot có lời nhắc khẩn càng lúc càng gia tăng mức độ cấp bách (chẳng hạn như trong trường hợp người lái đang có vấn đề về sức khỏe một cách nghiêm trọng), hệ thống sẽ tự động dừng xe trong khi kích hoạt đèn báo hiểm. Sau khi dừng lại, chiếc xe thậm chí sẽ kích hoạt hệ thống gọi khẩn cấp của Mercedes-Benz và mở khóa cửa cho những người đến cứu thương.

https://youtu.be/0yiPaKfKLZs

Sắp tới Mercedes DRIVE PILOT sẽ lăn bánh ở tiểu bang California

Mercedes-Benz đã nộp hồ sơ chứng nhận lái xe tự động cấp độ 3 SAE ở California và hy vọng sẽ nhận được sự chấp thuận vào cuối năm nay.

Drive Pilot sẽ ra mắt tại thị trường Hoa Kỳ trên các phiên bản đời 2024 của dòng xe S-Class và EQS, với những đợt giao hàng đầu tiên dự kiến vào nửa cuối năm nay (2023).

Hãng tin CNN nói, “Mercedes đã nhảy vọt qua mặt Tesla về hệ thống tự lái xe trên đường”

Xem  Drive Pilot tự lái trong Youtube Video ở đây: 

Phan Sinh Trần

Những đứa trẻ khó bỏ bú?

Báo Tiếng Dân

Chu Mộng Long

2-3-2023

Việc nhân viên ngành đăng kiểm đồng loạt không đi làm việc, các bênh viện đồng loạt không chịu nhập thiết bị y tế mà báo chí đăng tin như một báo động sau các vụ Bộ Công an khởi tố điều tra cả hệ thống đăng kiểm và hệ thống tiêu thụ test kit Việt Á.

Bài trước, tôi nói, rằng dễ có cảm giác như một sự đình công tập thể để phản kháng công vụ của Bộ Công an. Bởi các quan chức hai ngành trên nại lý do:

1) cán bộ đăng kiểm lo sợ đi làm sẽ bị bắt;

2) bệnh viện không dám nhập thiết bị vì sợ vu phạm thủ tục đấu thầu. Rõ ràng hai lý do này đều liên quan đến các tội trạng mà Bộ Công an đang khởi tố điều tra.

Dự luận cho rằng, nếu không có sai phạm thì việc gì phải lo sợ như vậy? Nếu cho rằng, trong một ngành nào đó bị điều tra sẽ gây hoang mang cho cả ngành, và hậu quả là không ai còn dám làm việc, tức toàn ngành bị đình trệ, vậy thì công an còn dám khởi tố điều tra ai nữa? Cách phản ứng đó, nếu Bộ Công an sợ thật, khác nào tháo cửa sổ lồng cho tội phạm?

Ngành giáo dục cũng đang bị điều tra về xuất bản sách, về thiết bị trường học, không chừng cũng bắt chước hai ngành trên? Rằng sẽ không xuất bản sách, không đầu tư trang thiết bị cho trường học nữa?

Hậu quả là, chết ai nấy chịu, từ tai nạn giao thông trên đường đến bệnh nhân đang lây lất ở các bệnh viện. Nguy cơ trường học cũng đóng cửa nếu ngành giáo dục cũng hô hoán lên như hai ngành trên?

Nếu làm được như vậy thì tôi mong điều này hơn. Hiện nhiều cán bộ cao cấp bị khởi tố hình sự, các quan cứ hô hoán lên rằng, ai cũng sợ làm quan vì sợ đi tù, và sẵn sàng từ quan đi? Có dám không? Lẽ nào Đảng và Nhà nước không thể tìm người có năng lực và trong sạch để thay thế?

Nếu không phải có ý thức phản kháng hay đình công thì nghe chừng đó là cái tâm lý giận dỗi của em bé trong giai đoạn bỏ bú?

Trong Phân tâm học có phân tích tâm lý em bé trong giai đoạn bỏ bú. Đây là giai đoạn khủng hoảng tâm lý sâu sắc nhất của em bé khi dục tính của nó bị hụt hẫng. Bởi em bé bú không chỉ vì sữa mà còn tham hơn, miệng ngậm vú bên này tay sờ vú bên kia, chưa đủ, đứa bé còn đòi nằm trên bụng mẹ. Đó là lý do, mẹ hết sữa nó vẫn khư khư giữ lấy bầu vú của mẹ. Tách ra khỏi mẹ, tất nhiên, vẫn không để nó đói, thay vì bú là ăn bột hay ăn cháo, nhưng thói quen miệng ngậm, tay sờ vú vẫn khó cắt được. Nó phản kháng bằng trò giận dỗi, khóc lóc, ứ thèm luôn cả bột và cháo! Tức nó viện lý do để đình công, dù hoạt động của nó đơn thuần chỉ là ăn và chơi.

Cán bộ đăng kiểm, cán bộ y tế, kể cả giáo dục và các ngành đều ăn lương nhà nước, tức từ thuế của dân. Hình như chưa đủ. Xem chừng họ có thói quen miệng ngậm lương bên này, tay vẫn sờ đến thu nhập từ phía khác. Như lãnh đạo ngành đăng kiểm thì ngoài lương và phụ cấp, họ còn phải nhận thêm tiền đút lót. Như lãnh đạo ngành y tế, ngoài lương và phụ cấp họ còn phải ăn thêm hoa hồng thiết bị. Như lãnh đạo ngành giáo dục, ngoài lương và phụ cấp, họ còn đòi ăn thêm hoa hồng sách, thiết bị và những thứ khác nữa. Bây giờ khởi tố điều tra tội hối lộ, tội nâng khống giá sách, trang thiết bị… chẳng khác nào bắt họ phải cai nghiện tiền đút lót, tiền hoa hồng, họ bị khủng hoảng tâm lý như thể em bé bị cai sữa vậy?

Tản Đà nói: “Dân hai mươi triệu ai người lớn/ Đất bốn ngàn năm vẫn trẻ con”. Là Tản Đà nói dân Việt trước cách mạng tháng Tám. Lẽ nào bây giờ lại vận vào quan, bậc cha mẹ của dân?

Thưa các quan, đến lúc phải cai sữa được rồi! Bộ Công an làm ráo riết là để báo động các quan phải đến lúc cai sữa đấy. Răng mọc đầy hàm, vú nào của nhân dân chịu nổi?

Chuyện quan chức các ngành đang hô hoán lên nỗi sợ hãi đến làm tê liệt hoạt động của ngành mình, và hiển nhiên làm rúng động đến toàn dân như vậy, tôi so sánh với chuyện khủng hoảng tâm lý của em bé vào giai đoạn bỏ bú, có khập khễnh không? Đúng nhận, sai cãi!

Những Tuyên Truyền Dối Trá Của Nga Trong Cuộc Chiến Xâm Lăng Ukraine

Ngô Đắc Hòa

Những Tuyên Truyền Dối Trá Của Nga Trong Cuộc Chiến Xâm Lăng Ukraine

Bài nhận định của David Remnick trên THE NEW YORKER ngày 27/2/2023

Ngày 22 tháng Hai năm 2022, ông Vladimir Putin, Tổng Thống nước Nga ra lệnh xâm lăng nước Ukraine. Ông ta đã tung toàn bộ sức mạnh quân sự của nước ông để đánh một nước láng giềng không hề gây hấn với nước Nga. Đồng thời, ông ta cũng tung ra cả một hệ thống tuyên truyền dối trá để nhồi sọ dân chúng nước Nga. Khi đem quân sang đánh Ukraine, ông Putin cầm chắc cái thắng trong tay. Trong nhiều năm qua, đối với báo chí thế giới, Putin được xem là một chiến lược gia cực kỳ xảo quyệt, khôn ngoan. Cùng lúc đó, Putin đã xóa bỏ cả một xã hội văn minh, dân chủ của nước Nga một cách tinh vi,có phương pháp, và dập tắt tất cả những tiếng nói bất đồng chính kiến với ông ở Điện Cẩm Linh.

Tài năng siêu việt, và chuẩn bị chu đáo đến thế thì ai có thể ngăn cản được con đường tiến vào thủ đô Kyiv của lính Nga? Khi ông Donald Trump làm Tổng thống nước Mỹ, chẳng những ông Trump không làm gì để ngăn cản Putin, ngược lại, ông ta còn đào sâu thêm mối rạn nứt với NATO, Liên Minh Quân Sự của các nước Âu châu. Dưới trào ông Joe Biden làm Tổng thống, Hoa Kỳ có vẻ như muốn chấm dứt không theo đuổi bất cứ một cuộc phiêu lưu nào ở ngoại quốc. Nước Mỹ bị làm nhục, mất mặt vì vụ rút quân hỗn loạn, xáo trộn ở Afghanistan, cùng lúc đó, Hoa Kỳ còn bị bối rối vì những chia rẽ trầm trọng ở trong nước. Ở nước Ukraine, thì hình hình ra sao? Nước Ukraine lúc đó là một quốc gia chỉ có trên danh nghĩa, đầy tham nhũng, và tuyệt vọng, ông Volodymyr Zelensky vừa đắc cử Tổng thống phải đứng ra lãnh đạo một đất nước suy yếu. Ông Zelensky trước đây là một diễn viên hài trên hệ thống truyền hình, ông chỉ được dân chúng ủng hộ ở mức thấp, dưới 30%. Tổng thống Putin dự tính chắc chắn lính Nga sẽ tiến vào thủ đô Kyiv dễ dàng, dẹp bỏ chính quyền ở đây trong vòng một tuần lễ. Ông Zelensky và đám cố vấn sẽ bị bắt giam, nước Nga sẽ lập ra một chính bù nhìn gồm những kẻ tay sai của Nga. Putin tin chắc chắn các nhà viết sử sẽ vui mừng kể lại chiến thắng huy hoàng của ông trong việc tái lập Đế Quốc Nga.

Một năm sau, hành động xâm lăng nước Ukraine của Putin đem lại hậu quả đẫm máu và kinh hoàng. Chúng ta không biết rõ chính xác số người chết là bao nhiêu, song có lẽ ít nhất la cũng vào khoảng 250,000 người bị chết. Không mảy may xúc động trước sự thiệt hại về quân số Nga bị tiêu diệt, Putin vẫn gửi những tay sai của ông đến nhiều tỉnh ở Ukraine, cùng với vũ khí, dụng cụ để giết người, giống như hình ảnh của cỗ máy nghiền thịt. Con số thiệt hại về phía Ukraine thấp hơn phía Nga rất nhiều. Như vậy, thử hỏi tài chỉ huy thao lược của Putin nằm ở đâu? Trong nhiều năm, Điện Cẩm Linh quảng cáo ồn ào về việc quân đội Nga được canh tân thời hậu Cộng Sản Xô Viết, về học thuyết quân sự “asymmetric” (bất đối xứng) mới, tuyệt hảo của Nga. Nhưng thực tế cho thấy các nhà phân tích quân sự phải sửng sốt khi thấy quân đội Nga quá dở, ngu xuẩn, và điên rồ. Đây là một đạo quân làm kế hoạch kém không thể tả được, tin tức tình báo thuộc vào loại tệ lậu, hệ thống hậu cần tiếp liệu, và huấn luyện rất kém, và hàng ngũ sĩ quan chỉ huy hầu như không tuân theo luật lệ nào cả. Chiến lược tiến hành chiến tranh của ông ta là một loại chiến lược thô sơ, ấu trĩ, và vô cùng dã man, thẳng tay phá hủy những hạ tầng cơ sở dân sự như trường học, chung cư, nhà máy phát điện, cầu đường, và bệnh viện. Ở tỉnh Bucha, Kherson, Izyum và nhiều nơi khác, quân lính Nga và bọn lính đánh thuê hành hạ dân chúng bằng cực hình một cách dã man. Ký giả và nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền đã thu thập được rất nhiều bằng chứng về những hành vi phi nhân của lính Nga.

Sau suốt một năm chinh chiến, Putin đã làm được những gì? Thực ra, Putin bắt đầu xâm lăng Ukraine từ năm 2014, khi lính Nga chiếm Crimea, và xâm nhập vùng Donbas. Để chứng minh cho hành vi xâm lược toàn bộ nước Ukraine, Putin đã công bố một bản tuyên cáo rất dài nói rằng ông đã báo cho các nhà lãnh đạo trên thế giới từ trước rằng không hề có một quốc gia gọi là Ukraine. Ukraine không bao giờ mang bản chất của một quốc gia. Khi Putin ra lệnh xâm lăng nước Ukraine bằng những hành động thô bạo, dã man Putin đã khiến người dân Ukraine oán hận , và họ đoàn kết lại để chống bọn Nga xâm lược. Họ trở nên cương quyết, nhất định sẽ xây dựng trong tương lai một nước Ukraine độc lập, và tự do ở trong khối Liên Âu.

Cán bộ tuyên truyền của Nga (rất giống với những kẻ tuyên truyền trong Đảng Cộng Hòa Mỹ) xem Tổng thống Biden như một nhân vật kém cỏi, không nói được một lời tuyên bố chính trị nào cho ra hồn,. Biden không biết chọn quyết định sáng suốt, thiếu khôn ngoan, làm sao Biden có thể chống cự lại quân đội Nga được. Nhưng không ngờ trong năm qua, ông Biden đã thực hiện một sách lược ngoại giao hết sức ngoạn mục: đầy tự tin, đạo đức, nhân ái, khéo léo cân bằng giữa ngoại giao, sức mạnh và tự chế. Sau khi nói với công chúng rằng ông tiên đoán ý đồ xâm lược của Putin, Tổng thống Biden được toàn thể Quốc Hội Hoa Kỳ ủng hộ, chấp thuận cho gói viện trợ gần $30 tỷ đô la cho Ukraine, trong đó bao gồm viện trợ cho quân lực Ukraine hệ thống phòng không, nhiều loại súng phóng hỏa tiễn, và gần đây nhất là xe tăng M1 Abrams. Tổng thống Biden ghi nhận sẽ có những rủi ro, thiệt hại rất lớn do chiến tranh gây ra, song ông cũng đau lòng kiềm chế không khiêu khích để có thể dẫn đến chiến tranh trực tiếp với Nga. các nước Âu châu cũng có cùng một quyết tâm như Hoa Kỳ. Thành phần chống đối việc viện trợ cho Ukraine ở trong Quốc Hội Mỹ chỉ thu gọn vào một nhóm nhỏ thành phần cực hữu trong Đảng Cộng Hòa, với sự trợ giúp của đám truyền thông thân với nhóm này.

Sự thất bại của Putin còn lan ra khỏi phạm vi chiến trường. Putin làm cho nước Nga bị cô lập với các nước trên thế giới, gây thiệt hại cho uy tín của nước Nga, làm cho nền kinh tế Nga và cho tương lai của nước Nga bị suy yếu. Hàng trăm ngàn người Nga đã bỏ xứ ra đi. Đa số họ là thành phần ưu tú, thông minh xuất chúng của xã hội Nga. Họ là những chuyên gia kỹ thuật, những giáo sư đại học, và những người sống trong lĩnh vực nghệ thuật. Với việc ông Alexey Navalny, nhà đối lập can đảm, bị giam giữ trong tù, và những hệ thống truyền thông độc lập bị suy yếu, hầu như Putin vẫn bình chân như vại như một con bò đần độn, theo đuổi tham vọng riêng của mình. Tuy nhiên, người ta cũng phát hiện những biểu hiệu chống đối Putin trên các trang mạng xã hội như Telegram. Một trong những cuốn sách được bán chạy nhất ở Nga trong năm ngoái là cuốn “1984” của tác giả George Orwell, miêu tả một xã hội độc tài, công an trị. Ít lâu sau khi cuộc xâm lăng bắt đầu, công an trong thành phố Ivanovo đã đến bắt đi hai người can tội phân phối cuốn sách này miễn phí trên đường phố. Cuốn sách “1984” bán rất chạy, và những gì đang xảy ra ở nước Nga giống y hệt sự miêu tả trong cuốn sách, đến nỗi phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao nước Nga, bà Maria Zakharova phải lên tiếng thanh minh, cải chính bác bỏ những ý niệm về một chế độ độc tài, công an trị giống y chang như chế độ của ông Putin ngày nay. Bà giải thích: “Ở trong trường học, chúng tôi dạy các em học sinh rằng nhà văn Orwell miêu tả những điều hãi hùng của một chế độ độc tài toàn trị. Đây là một trong những tin giả phổ biến trên toàn thế giới- global fakes.”. Thay vào đó, tiểu thuyết “1984” miêu tả “chủ nghĩa cấp tiến sẽ dẫn dắt nhân loại đi đến chỗ chết, bế tắc, không lối thoát.”.

Lẽ ra, kỷ niệm một năm ngày Putin đem quân lính Nga đi xâm lăng Ukraine, chúng ta phải xem đó là giờ phút trang nghiêm để tưởng nhớ những người đã chết vì chiến tranh, và vinh danh sự đề kháng kiên cường của dân tộc Ukraine. Nhưng chúng ta chớ nên quá tự tin, để trở thành sơ xuất, lơ đễnh. Cuộc chiến hiện nay có thể sẽ còn kéo dài một thời gian rất lâu. Như nhà bình luận Dara Massicot, một chuyên gia về khả năng quân sự của Nga viết trên tạp chí Foreign Affairs: “Quân đội Nga không phải hoàn toàn bất lực, không biết cách học hỏi, rút kinh nghiệm.”. Bài báo của bà mổ xẻ rất khéo léo, kỹ lưỡng những thất bại của Nga, nhưng đồng thời cũng nghiên cứu rất sâu để rồi lên tiếng cảnh báo rằng giới lãnh đạo quân sự Nga có thể tuyển mộ hàng trăm ngàn tân binh, và khai thác tối đa tài nguyên phong phú của một nước Nga rộng bao la để đem đến rất nhiều đau thương cho dân tộc Ukraine. Điểm chủ yếu cần nêu ra ở đây là Putin không hề đếm xỉa, mủi lòng về những thương vong xảy ra cho quân đội Nga. Mới gần đây thôi, theo một số sĩ quan cao cấp Nga, lính Nga bị giết như ra, giống như đàn gà tây bị bắn ở bãi tập bắn súng, ngay tại tỉnh Vuhledar, vùng phía Đông Ukraine. Putin đã tỏ thái độ một cách lạnh lùng, nói gọn lỏn rằng Trung Đoàn Thủy Quân Lục Chiến 155 bị chết như rạ là phải, vì chúng nó đánh trận kém quá.

Một trong những tặng phẩm mà ông Zelensky và người dân Ukraine dâng hiến cho đời trong năm vừa qua là tấm gương sáng ngời về tấm lòng dũng cảm, lương tri trong sáng của họ. Nói theo khía cạnh anh hùng, dũng cảm, người dân Ukraine đã vạch rõ lằn ranh giữa kẻ lương thiện và đứa gian trá. Putin nói rằng Ukraine không phải là một quốc gia. Nước Ukraine trả lời y rằng chúng tôi là một dân tộc, là một quốc gia độc lập, kiên cường và bất khuất. Đúng như nhà văn Orwell viết trong tác phẩm của ông: “Giữa một bên là sự thực, và một bên là gian dối, không đúng sự thực, nếu bạn cứ giữ thật chặt sự thật thế nào bạn cũng không thể nào là kẻ điên rồ, dù bạn có phải chống lại cả thế giới đi nữa.”.

Bài nhận định của David Remnick trên THE NEW YORKER ngày 27/2/2023

Nguyễn Minh Tâm dịch

Hiểm họa Trung Quốc không được Chính Giới và Công Chúng Hoa Kỳ đánh giá đúng mức theo chuẩn đô đốc tình báo Hải Quân, Michael Studeman

Tổng hợp báo chí Hoa Kỳ

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vẫy tay chào tại một sự kiện giới thiệu các thành viên mới của Ban Thường vụ Bộ Chính trị. Ngày 23 tháng 10 năm 2022. (Ảnh AP / Andy Wong)

Theo đô đốc phụ trách tình báo hải quân, các nhà lãnh đạo chính trị Hoa Kỳ và người dân nói chung đang bị “mù về Trung Quốc”, không hiểu được bản chất của mối đe dọa đối với an ninh Hoa Kỳ do chế độ cộng sản gây ra.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang thúc đẩy một tầm nhìn hắc ám về “giấc mơ Trung Hoa” nhằm tìm cách giảm thiểu ảnh hưởng và cuối cùng hoàn toàn thay thế Hoa Kỳ để trở thành quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, Chuẩn đô đốc Michael Studeman trong một bài phát biểu gần đây.

Đô đốc cảnh báo: “Tôi sẽ rất thành thật với các bạn: thật đáng lo ngại khi thấy Mỹ không kết nối các điểm liên hệ trong thách thức số 1 của chúng ta ở một chừng mực nào đó, mặc dù các chiến lược an ninh và quốc phòng gọi Trung Quốc là đổi tượng chính”. “Thật đáng lo ngại khi người Mỹ bình thường thiếu hiểu biết và ngây thơ về Trung Quốc.

“Tôi cho rằng điều này là do sự mù quáng về Trung Quốc,” ông nói thêm. “Chúng tôi phải đối mặt với cuộc khủng hoảng tri thức và vấn đề mù quáng về Trung Quốc và những lý do khá rõ ràng.”

Ông cho biết tiếp,  “Trung Quốc khá giỏi trong việc che dấu những vấn đề thẳng thắn mà chúng ta cảnh giác. Nó sử dụng thời gian (một cách tiệm tiến) và theo một cách rất lão luyện… len lỏi đến các mục tiêu của nó,” ông nói. “Chủ nghĩa gia tăng (tiệm tiến) này không cảnh báo bạn về thứ gì đó nhanh, đỏ và nhấp nháy đi ngang qua tầm nhìn của bạn. Đó là thứ khác chuyển động chậm không thu hút sự chú ý của bạn.”

Ngoài ra, ý định của Trung Quốc là đảm nhận “sơn phết che đậy trách nhiệm liên quan đến tất cả các hành động của họ” bằng cách gây nhiễu thông tin.

Ông nói: Quả bóng giám sát mà Hoa Kỳ đã bắn hạ hồi đầu tháng này là một sự khởi đầu nhỏ đánh thức công chúng bởi vì đó là thứ mà công chúng có thể nhìn thấy.

“Thật ngạc nhiên đối với bất kỳ ai đòi phải thấy bằng chứng là có sự do thám của Trung Quốc, quả cầu giám sát chỉ là một trong 10.000 cách mà người Trung Quốc thực sự làm gián điệp hoặc thâm nhập vào xã hội của chúng ta—người dân cần thực sự chứng kiến để tin vào điều đó, để hiểu bản chất của mối đe dọa là gì. ”

Đô đốc Michael Studeman là chỉ huy của Văn phòng Tình báo Hải quân, một vị trí mà ông đã giữ trong sáu tháng qua. Ông có thể nói tiếng Quan thoại lưu loát và đã có sáu năm làm lãnh đạo tình báo tại ba bộ chỉ huy tác chiến, gần đây nhất là Bộ chỉ huy Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương có trụ sở tại Hawaii. Ông đưa ra một quan điểm đặc biệt rõ ràng về sự cai trị của ông Tập.

Chuẩn đô đốc Michael Studeman

Ông nói: “Chúng ta nên kết nối quan điểm của Trung Quốc về cách sử dụng phương tiện của họ trong tất cả các lĩnh vực mà Trung Quốc đã phớt lờ hoặc họ có ý định đạp đổ các định hình hiện hữu của luật pháp quốc tế. “Vì vậy, trong trường hợp này (Quả bóng do thám), người Trung Quốc không nói về nó ngay bây giờ. Nhưng tôi đảm bảo với bạn rằng nếu họ đã thành công với việc điều hành khắp nơi mà không bị chống đối, và họ đã làm như vậy trong một thời gian dài, thì họ sẽ nói về việc xác định lại không phận chủ quyền thực sự là gì.”

“Họ đang đi lên độ cao 60.000, 80.000 feet (của không phận) và có thể xa hơn nữa, phải không, bởi vì ý định của họ là đi trước (phớt lờ luật lệ quốc tế) và sau đó sử dụng quyền truy cập đó để thực hiện nhiều chức năng khác nhau để liên lạc, do thám, cài cắm khí cụ tác chiến điện tử trên đó, gắn hệ thống vũ khí trên những thứ đó, phải không? Studman cho biết. “Ở mọi nơi mà họ có thể giành được lợi thế, họ sẽ làm như vậy, và nó gắn liền với các lĩnh vực khác mà chúng tôi thấy về cơ bản họ đang cố gắng bẻ cong hoặc phá vỡ luật quốc tế, bạn biết đấy.”

Studeman cho biết để giáo dục và trang bị cho công chúng tốt hơn, cộng đồng tình báo nên “giải mật một số điều mà chúng tôi thấy thực sự đáng nguyền rủa về những gì người Trung Quốc đang làm và tại sao họ làm điều đó, đồng thời đưa những điều đó ra công khai cho moi nguời biết.”

Nhưng đô đốc cho biết để Cộng Đồng Tình Báo làm được điều đó là một “cuộc đấu tranh”.

“Đây là điều bình thường đối với cộng đồng tình báo. Việc tiết lộ mọi thứ ra công chúng không có trong DNA của chúng tôi. Chúng ta phải bảo vệ các nguồn cung cấp tin và phương pháp thu thập tin. Tuy vậy, có một cách để bảo mật, đồng thời phơi bày những gì đang thực sự diễn ra trên nhiều mặt trận khác nhau.”

Phan Sinh Trần

Người giàu Trung Quốc tăng cường nỗ lực chuyển tài sản ra nước ngoài

Theo Nikkei Asia

Ngày 12 tháng 2 năm 2023 12:50 JST

Biên tập viên: PAK YIU và ECHO WONG.

Những người Trung Quốc đại lục giàu có đang chọn Singapore làm nơi trú ẩn an toàn để cất giữ tài sản của họ. (Nguồn ảnh của AP) © AP

HỒNG KÔNG – Sau hậu quả của các biện pháp kiềm chế hà khắc đối với đại dịch COVID-19, những người giàu có của Trung Quốc đang đẩy mạnh nỗ lực chuyển tài sản của họ ra nước ngoài, một động thái cũng được thúc đẩy bởi những lo ngại rằng nỗ lực thu hẹp bất bình đẳng giàu nghèo của Bắc Kinh có thể tác động xấu đến họ.

Singapore đang nổi lên như một điểm nóng đối với các quỹ tài chánh từ Trung Quốc khi Bắc Kinh thắt chặt kiểm soát Hồng Kông và thách thức danh tiếng lâu nay của trung tâm tài chính quốc tế  này như một nơi trú ẩn an toàn để ký thác tài sản. Khi các thành phố lớn bao gồm cả thủ đô tài chính Thượng Hải bị phong tỏa vào năm ngoái, các công ty tư vấn nhập cư đầu tư, quản lý tài sản và cố vấn văn phòng gia đình đã nhận thấy sự gia tăng các yêu cầu từ các công dân Trung Quốc đang tìm cách chuyển tiền và chính bản thân họ sang các nước khác. Xu hướng đó tiếp tục sau khi Trung Quốc từ bỏ chính sách không có COVID vào tháng 12 và mở cửa biên giới dài hạn. Thật vậy, các yêu cầu đã tăng 600% so với tháng trước, theo công ty tư vấn nhập cư Henley Partners có trụ sở tại London.

Joseph Fan, giáo sư chuyên về tài chính và quản trị tại Đại học Queensland của Úc, nói với Nikkei Asia: “Đây là hậu quả do các chính sách COVID và việc Đảng Cộng sản Trung Quốc quan tâm hạn chế cuộc sống và quyền tự do của người dân”. “Vì vậy, để chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, họ phải tung lưới an toàn ra nước ngoài.”

Các cố vấn cho các khách hàng có giá trị tài sản ròng cực cao, nói với Nikkei với điều kiện giấu tên rằng lệnh ở nhà trong hai tháng chưa từng có đối với 25 triệu dân Thượng Hải, bên cạnh các biện pháp chống đại dịch khó khăn khác, đã đánh dấu một bước ngoặt (trong chính sách kiểm soát của chính quyền địa phương).

“Một số khách hàng đã di chuyển ngay khi họ có thể,” một người nói. “Hoặc là họ đến Hồng Kông hoặc Singapore.”

Tập Cận Bình siết chặt kiểm soát trong nước

Bây giờ trong nhiệm kỳ thứ ba của mình, Chủ tịch Tập Cận Bình đang siết chặt quyền lực và tăng cường kiểm soát nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, xoay trục khỏi chính sách mở cửa bắt đầu với những cải cách của cố lãnh đạo Đặng Tiểu Bình vào những năm 1980. Chính quyền của ông Tập đã thắt chặt kiểm soát vốn, bao gồm cả những hạn chế mới trên hoạt động kinh doanh trò chơi VIP của Macao. Họ đã đưa ra một cuộc đàn áp trên phạm vi rộng đối với khu vực tư nhân khiến một số công ty công nghệ khổng lồ của Trung Quốc bị phạt rất nặng.

Fan nói: “Sau khi ông Tập Cận Bình lên nắm quyền, đã có sự thay đổi hoàn toàn 180 độ đối với các chính sách mà các nhà lãnh đạo trước đây đã thực hiện.

Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới vào tháng trước, Phó Thủ tướng Trung Quốc Liu He đã cố gắng làm giảm bớt những lo ngại về nỗ lực “thịnh vượng chung” của Bắc Kinh, Ông nói rằng các chính sách thu hẹp bất bình đẳng “chắc chắn không phải là đưa ra chủ nghĩa bình đẳng hay chủ nghĩa phúc lợi.”

Một số doanh nhân Trung Quốc đã bị sốc khi các chính phủ phương Tây trừng phạt những người Nga giàu có sau cuộc xâm lược Ukraine của Moscow, làm dấy lên lo ngại rằng họ cũng có thể bị cuốn vào các mối quan hệ quốc tế căng thẳng. “Họ lo ngại rằng khi tình hình địa chính trị ngày càng trở nên phức tạp, tài sản và lối sống của họ sẽ không còn an toàn ở những nơi như Châu Âu, Châu Mỹ hay Châu Úc,” Rupert Hoogewerf, chủ tịch và trưởng nhóm nghiên cứu của Hurun, cho biết.

Làn sóng di dân của giới nhà giàu Trung Quốc

Năm ngoái, Trung Quốc đã chứng kiến 10.800 cá nhân có giá trị ròng cao, những người có ít nhất 1 triệu đô la tài sản, đã rời khỏi Trung Quốc, theo dữ liệu do Henley & Partners tổng hợp. Điều đó đặt Trung Quốc đứng hạng chỉ sau Nga, nơi ghi nhận dòng chảy ròng của 15.000 công dân giàu có trong cùng thời kỳ.

Dữ liệu cho thấy Hồng Kông, nơi chứng kiến làn sóng di cư liên tục của cư dân và người nước ngoài trong những năm gần đây, đã mất 3.000 cá nhân có giá trị ròng cao, trong khi Singapore tăng 2.800 người vào năm ngoái.
Số lượng văn phòng di trú gia đình ở Singapore tăng gần gấp đôi lên 700 từ năm 2020 đến năm 2021, theo Cơ quan tiền tệ Singapore. Loh Kia Meng, một đối tác cấp cao và giám đốc điều hành của Dentons Rodyk & Davidson ở Singapore, ước tính rằng có tới một nửa số văn phòng di trú gia đình mới được thành lập tại thành phố này vào năm ngoái là từ Khu vực Vịnh Lớn của Trung Quốc. Khu vực này bao gồm Macao, Hồng Kông và một số thành phố phía nam bao gồm Quảng Châu và trung tâm công nghệ Thâm Quyến. Loh cho biết con số này tăng từ khoảng 30% vào năm 2019 trước khi đại dịch xảy ra.

Singapore thu hút đầu tư vào nước mình

Theo các cố vấn quản lý tài sản, Singapore đã đưa ra một chương trình thị thực 5 năm mới để thu hút đầu tư nước ngoài và những người Trung Quốc giàu có đã tìm hiểu về sáng kiến này.

Harvey Chan, doanh nghiệp cho biết, các quỹ ký thác ở nước ngoài do người Trung Quốc thành lập ở Singapore đã tăng 44% từ năm 2021 đến năm 2022. Đó là mức cao nhất trong 5 năm qua, vượt qua mức tăng 23% so với cùng kỳ năm 2019 trước đại dịch, theo nhận định của giám đốc Payments Asia và cố vấn ủy thác nước ngoài có trụ sở tại Hồng Kông. Ngược lại, chỉ số tăng trưởng niềm tin của Hồng Kông chỉ là 15%.

Theo Thời Báo Tài Chính, Financial Times, trong nhiều năm qua, Singapore đã quảng cáo mình là Thụy Sĩ của Châu Á thế rồi cuộc chiến tranh lạnh mới (giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc) cuối cùng cũng đang biến mục tiêu đó thành hiện thực. Tuy nhiên, câu hỏi lớn là Singapore sẽ chịu đựng được bao lâu khi trở thành Thụy Sĩ với đặc điểm Trung Quốc làm nguồn đầu tư chính yếu.

Phan Sinh Trần

Đảng Cộng sản Việt Nam đề cử Võ Văn Thưởng làm chủ tịch nước mới theo nguồn tin của Reuters

Bài viết của Reuters • 4:00 AM EST

HÀ NỘI (Reuters) – Đảng Cộng sản Việt Nam đã đề cử ông Võ Văn Thưởng làm tân Chủ tịch nước, hai nguồn tin của đảng cho biết hôm thứ Tư, sau khi người tiền nhiệm của ông đột ngột bị buộc phải từ chức vào tháng Giêng như một phần của chiến dịch chống tham nhũng sâu rộng.

Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TP.HCM Võ Văn Thưởng, hình của © Thomson Reuters

Ông Thưởng, 52 tuổi, là thành viên trẻ nhất của Bộ Chính trị đảng, cơ quan ra quyết định hàng đầu của đất nước, và được nhiều người coi là thân cận với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhân vật quyền lực nhất của Việt Nam.

Trọng là kiến trúc sư chính của chiến dịch trừng trị tham nhũng “đốt lò” của đảng, theo đó hàng trăm quan chức đã bị điều tra và nhiều người bị buộc thôi việc, trong đó có cựu chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc và hai phó thủ tướng.

Việc Ban Chấp hành Trung ương đảng đề cử ông Thưởng tuân theo quyết định trước đó của Bộ Chính trị, và sẽ cần được Quốc hội thông qua, dự kiến sẽ tổ chức một phiên họp bất thường vào thứ Năm và phiên họp chính thức vào tháng Năm.

Hôm thứ Tư, cả hai thành phần, Chính phủ và Đảng Cộng sản đều cho biết Ủy ban Trung ương của đảng đã đồng ý về một đề cử cho vị trí chủ tịch nước mà không nêu tên ứng cử viên.

Chủ tịch nước ở Việt Nam giữ vai trò chủ yếu mang tính nghi lễ, nhưng là một trong bốn nhân vật chính trị hàng đầu của đất nước, cùng với tổng bí thư đảng, thủ tướng và chủ tịch quốc hội.

Thế hệ lãnh đạo mới

Carl Thayer, một chuyên gia về chính trị Việt Nam tại Học viện Lực lượng Quốc phòng Úc ở Canberra, cho biết: “Từng là trưởng ban tuyên giáo, “Ông Thương là một nhân vật có thâm niên trong bộ máy đảng và là một thành viên thân cận đáng tin cậy của Tổng Bí thư Trọng.”

Ông hiện là một trong 16 ủy viên Bộ Chính trị và giữ chức Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng, một trong những chức vụ cao cấp nhất của đất nước.

Phát biểu tại một cuộc họp đảng vào tháng trước, Thưởng nói: “Lợi ích hợp pháp và chính đáng của nhân dân phải là điểm khởi đầu quan trọng của mọi chủ trương và chính sách của Đảng”.

Các nhà ngoại giao ở Hà Nội nói với Reuters rằng họ thấy quyết định của đảng bổ nhiệm ông Thưởng làm chủ tịch nước là một nỗ lực nhằm thăng tiến một thế hệ lãnh đạo mới và củng cố quyền lực trong trường hợp tổng bí thư 78 tuổi Trọng quyết định từ chức trước khi kết thúc nhiệm kỳ. kỳ thứ ba vào năm 2026.

Một nhà ngoại giao cho biết tổng bí thư thường được chọn trong số một trong những nhà lãnh đạo hàng đầu và ông Trọng, người được tái bổ nhiệm nhiệm kỳ thứ ba vào năm 2021, “đang đảm bảo rằng ông ấy có một người kế vị phù hợp trong số đó”.

https://youtu.be/R1E22R_FG9o

Phan Sinh Trần

Tốt gỗ hơn tốt nước sơn

Trước chiến tranh, đại đa số người Việt không nghe tới Ba Lan, thậm chí còn trường xuyên nhầm với Phần Lan, bản thân Ba Lan cũng rất ít ồn ào, lẳng lặng tập trung phát triển xã hội của họ. Sau 30 năm thay đổi chế độ, GDP của Ba Lan tăng gấp 10 lần (chính xác là 1030% – từ 66 tỷ usd năm 1990 lên 680 tỷ usd năm 2020), xã hội yên bình, ổn định, ít tội phạm thuộc loại nhất châu Âu, trong khi các điều kiện phúc lợi xã hội, miễn học phí, y tế, giáo dục cho toàn dân ngày càng được cải thiện.
 
Nhưng chỉ khi cuộc xâm lược của Nga vào Ukraina nổ ra, tất cả thế giới mới thực sự ngạc nhiên về thực lực của quốc gia 39 triệu dân này. Trong 1 năm qua, họ đã làm được nhiều điều không tưởng, chưa ai từng làm nổi – trong toàn bộ lịch sử loài người.
 
Việc đáng kinh ngạc nhất là tiếp nhận khoảng 2,5 triệu lượt người Ukraina qua tỵ nạn chiến tranh, thường trực luôn có khoảng 1,8 triệu người ở lại Ba Lan, hầu hết là phụ nữ, trẻ em, người già… những người chỉ “mang thêm gánh nặng” cho xã hội họ. Nhưng không có một khu lều trại ổ chuột nào phải lập ra, thậm chí ngoài các khu tiếp nhận, không hề có “trại tỵ nạn” nào được thành lập. Đại đa số người tỵ nạn Ukraina được nhận “ở nhờ” trong các gia đình Ba Lan cho tới khi tự ổn định được cuộc sống, kiếm được việc làm hoặc trở về nhà. Không có nạn buôn người, tỷ lệ tội phạm không tăng – điều được chính Cao ủy Liên Hiệp quốc về người tỵ nạn công nhận. Người ngoài đường đông hơn, tiếng Ukraina có thể nghe thấy thường xuyên trên phố, nhưng không có xáo trộn nhiều.
 
Việc thứ hai là hỗ trợ cho Ukraina chiến đấu. Hàng ngàn xe tăng, pháo, xe bọc thép cùng hàng triệu viên đạn, tên lửa… ùn ùn được chuyển sang, rồi hậu cần, huấn luyện binh sỹ, tới mức Ba Lan luôn luôn đứng ở nhóm đầu viện trợ cho Ukraina, sát ngay các cường quốc lớn và giàu có hơn nhiều như Mỹ và Anh, vượt cả Đức.
 
Việc thứ ba là đảm bảo cung cấp lương thực, thực phẩm… cho thêm ngần ấy con người. Chiến tranh gây ra lạm phát, khiến giá cả tăng cao, nhưng cần phải thấy một điều là chưa bao giờ bị thiếu cả. Rồi bị Nga cắt cung cấp khí đốt, dầu hỏa, nhiên liệu, (anh em lông hồng từng rên lên vì sung sướng) nhưng sau 1 năm qua, có ai chết rét hay thiếu thốn gì không ?
 
Sống ở Ba Lan 30 năm, chứng kiến toàn bộ thay đổi mà chính bản thân mình còn phải kinh ngạc về nhận thức con người cũng như nội lực của họ. Khác hẳn những dự đoán của phía thân Nga: “ôi dào, trụ được mấy tháng”, 1 năm trôi qua, Ba Lan không hề “nghèo” đi, mà ngược lại, ngày càng mạnh mẽ hơn, công tác hỗ trợ Ukraina vẫn tiếp tục và sẽ còn tiếp tục.
 
Ngược lại, nhìn sang “lãnh tụ vĩ đại” Vladimir Putin cùng với một nước Nga suốt ngày được ca ngợi, tuy ngồi trên một đống tài nguyên, sẽ chỉ thấy đủ các loại vấn đề mà họ không hề “mạnh” như vẫn thường xuyên truyền bá. Phải chăng, đó cũng là bài học cho chúng ta: giáo dục nhân bản, ý thức đối xử người với người dẫn tới nhận thức chung tốt thì xã hội sẽ giàu mạnh lên thôi ? Phùng phùng tẹt tẹt, to mồm hô hào “vĩ đại” với “tự hào”, nhưng động việc thì trốn, thấy người yếu, người lạ thì giở thói côn đồ “biết bố mày là ai không” để bắt nạt, chiếm ưu thế, hơi tý ra là dùng nắm đấm, chửi bới, đánh nhau… thì sẽ dẫn tới cái gì ?
 
Ở Ba Lan chẳng mấy ai quan tâm tới xe đẹp, nhà đẹp, kinh doanh ngàn tỷ, hàng hiệu sang chảnh…, cũng chẳng hô hào vĩ đại, vinh quang, phần nhiều chỉ để ý tới việc: bản thân đem lại giá trị gì tích cực cho xã hội. Cứ lướt 1 vòng báo chí là sẽ thấy, sự khác biệt của hai quốc gia Việt Nam – Ba Lan lớn tới như thế nào, là có thể thấy tại sao họ thế này, mà chúng ta như vậy.
Tất cả bắt đầu từ giáo dục con người, từ chính bản thân mỗi cá nhân trong xã hội đấy. Chúng ta không phải sống tốt cho ai cả, chúng ta sống tốt cho chính mình thôi.
 
Bởi dối trá có đem lại cái gì tử tế dài hạn đâu ?
 
—-
 
p.s. Nhiều bạn khen mình làm được cái này cái kia, thế này thế nọ, không phải đâu, mình y chang các bạn, chẳng qua may mắn được đào tạo trong môi trường này, chịu khó nhìn họ, rồi suy nghĩ, thay đổi nên nhận ra được vấn đề.
 
Việt Nam là nơi mình sinh ra, nhưng Ba Lan đào tạo và hình thành nên con người mình. Nhờ vào đó, mình có cuộc sống của mình ngày hôm nay. Ít nhiều không quan trọng, cái quan trọng là mình cảm thấy đầy đủ, có ích, trước tiên là cho bản thân, gia đình, rồi xã hội chung quanh mình.
 
Vậy nên người Việt, nếu có được môi trường tốt, sẽ có thể phát triển không ? Chắc chắn là được. Nhưng làm thế nào để có môi trường tốt ? Phải bắt đầu từ bản thân mỗi chúng ta thôi, từ hôm nay, bây giờ, thì dần dần sau này con cháu mới có nền tảng để phát triển tiếp, đúng không ?
 
Con đường của Ba Lan chính là ở chỗ đó.
 

Điều luật hình sự 331 không chừa một ai! Luật pháp

 Điều luật hình sự 331 không chừa một ai! Luật pháp

Bauxite Việt Nam

Hoài Nguuyễn

(VNTB) – Dùng Điều 331 Bộ luật Hình sự để trừng phạt một người bịa chuyện nói xấu người khác.

Nhà báo Đặng Thị Hàn Ni đã bị bắt với cáo buộc tội danh theo điều luật Hình sự 331 “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”.

Quyền tự do dân chủ ở Việt Nam là một quyền được hiểu ra sao mà đã có khá nhiều công dân xứ này bị vi phạm hình sự thay cho điều chỉnh bằng pháp luật dân sự?

Thời gian qua, bà Đặng Thị Hàn Ni vướng nhiều lùm xùm liên quan đến bà Nguyễn Phương Hằng (tổng giám đốc Công ty cổ phần Đại Nam) và bị bà Hằng từng có đơn đề nghị làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của bà Đặng Thị Hàn Ni liên quan đến hoạt động của quỹ Hằng Hữu.

Được cho là liên quan, luật sư Trần Văn Sỹ cũng bị tạm giam để điều tra theo đơn tố cáo của bà Nguyễn Phương Hằng và ông Huỳnh Uy Dũng. Luật sư Trần Văn Sỹ từng là Chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Vĩnh Long.

Có ý kiến, rằng trong chuyện đôi co của một số cá nhân trên mạng xã hội cuối cùng biến thành án hình sự với nhiều người bị bắt. Người dân – tức những người đóng thuế, coi như phải nuôi cơm tù cho họ một cách vô lý.

Điều 331 “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”, có nội dung như sau:

Mức hình phạt tại Khoản 1 Điều 331 Bộ luật Hình sự, thì người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân thì bị phạt cảnh cáo, phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.

Người nào phạm tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm.

Cái đáng bàn ở đây trong cụ thể vụ án bà Nguyễn Phương Hằng, là vì sao các cơ quan bảo vệ pháp luật đã không xử trí ngay từ đầu khi chớm “dấu hiệu lợi dụng các quyền tự do dân chủ”, mà để nó kéo thời gian rất dài, tạo nhiều hệ lụy có thể đưa đến “gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội”?

Lưu ý, trong các vụ án liên quan điều luật Hình sự 331, lâu nay phía cơ quan tố tụng thường bảo thủ với việc hễ ai đó chỉ cần có bất cứ hành vi nào mà “bề trên” cho rằng có “dấu hiệu lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”, thì vụ án được lập và người phạm tội đã có thể phải chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật.

“Bề trên” ở đây có thể là quan chức đầu ngành nào đó, hay đại diện cho quyền lực nhóm trong bộ máy chính quyền mà dân gian có lúc ví von rằng “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết”.

Trong vụ án bà Nguyễn Phương Hằng, ngay từ lúc ban đầu nhiều người đã hoài nghi cho rằng những mạnh miệng tố cáo hết người này đến người khác của bà chủ thành Đại Nam là do có thế lực chống lưng, với tên tuổi cụ thể luôn đó là một cựu thủ tướng khi ấy đang chuyển sang làm chủ tịch nước.

Nhà báo Đặng Thị Hàn Ni của báo Sài Gòn Giải phóng được biết đến qua loạt bài về quán phở – cà phê Xin Chào ở trước cổng công an huyện Bình Chánh, TP.HCM. Thời điểm đó, những đồng nghiệp của bà Hàn Ni biết rằng bà có mối quan hệ thân tình với người đang giữ chức thủ tướng, và cả bí thư Thành ủy khi ấy là ông Đinh La Thăng.

Rất nhanh sau đó, cơ quan tuyên giáo đảng đã “đẩy” nhà báo Đặng Thị Hàn Ni lên như một cá nhân tiêu biểu chống tiêu cực với những “danh hiệu” như Bông hồng thép, Người truyền lửa truyền thông, Người dũng cảm đi tìm công lý, Người hùng trong làng báo, Hiệp sỹ công luận…

Nay thì hậu trường chính trị liên tục xáo trộn, và rất có thể để tạo làn sóng tin tức trước lần hội nghị trung ương sắp tới, vậy là “tìm con chốt thí” kiểu đưa ra lệnh trừng phạt một người vì bịa chuyện nói xấu một người khác, họ có thể dùng Điều 331, và như vậy vô hình trung vô hiệu hóa một điều luật sẵn có là tội vu khống.

Điều này tương tự muốn trừng phạt những người biểu tình bên ngoài các khu vực cho phép, gây tắc nghẽn giao thông, họ cũng có thể dùng Điều 331, và phớt lờ một tội danh sẵn có là tội gây rối trật tự công cộng.

H.N.

VNTB gửi BVN

80% dân chúng Việt Nam đều có thể có hành vi vi phạm điều 331 BLHS

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

28-2-2023

Khi mà hàng loạt luật sư được cho là có hành vi vi phạm một điều luật 331 BLHS thì chuyện cần thiết (của người làm luật và người áp dụng luật) là phải rà soát lại nội dung và phạm vi áp dụng của điều luật đó.

Ý kiến của tôi, nếu truy xét “đại trà” 80% dân chúng Việt Nam đều có thể có hành vi vi phạm điều 331 BLHS. Con số 80% là vì có thống kê cho biết khoảng 80% dân Việt Nam sử dụng một phương tiện (YouTube, Facebook, v.v…)

Theo tôi, cái cách sử dụng quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam trong thời kỳ bùng nổ internet tương tự như cái cách sử dụng phương tiện lưu thông hiện nay ở Hà nội.

Dân Việt Nam vốn khép kín trong một thời gian rất dài. Việc tiếp xúc với thế giới tư bản mang tính đột ngột, thiếu chuẩn bị trên mọi phương diện. Phương tiện giao thông bùng nổ. Người nào, nhà nào cũng có xe gắn máy, bây giờ là xe ô tô. Hầu hết người sử dụng phương tiện giao thông đều thiếu kiến thức cơ bản về luật lệ giao thông. Chỉ cần 1/10 người sử dụng phương tiện giao thông không tôn trọng luật lệ thì hệ quả lây lan có thể khiến cho việc giao thông trở thành hỗn loạn, không ai tôn trọng luật lệ nữa.

Một vụ tại nạn giao thông ở Việt Nam. Ảnh trên mạng

Về ngôn luận, thời xa xưa cách biểu đạt quyền tự do ngôn luận (ở các quốc gia Tây phương) chỉ giới hạn qua các cuộc “diễn thuyết” ở công viên. Báo chí các quốc gia phương Tây thực sự trở thành đại chúng sau Thế chiến II. Quyền “tự do ngôn luận” vì vậy chỉ dành cho một số người giới hạn gọi là “trí thức”. Luật lệ nhằm điều chỉnh, hay giới hạn, quyền tự do ngôn luận cho dầu phức tạp đến đâu cũng không làm khó khăn những người cầm bút. Đa số lớp người cầm bút là “có học”, có một trình độ hiểu biết về luật đủ để thấy các giới hạn về quyền tự do ngôn luận của cá nhân.

Trên phương diện giao thông cũng vậy. Phương tiện xe cộ luôn tương ứng với hệ thống hạ tầng cơ sở. Luật lệ về giao thông cũng tương thích với kỹ thuật xe cộ và hệ thống đường xá.

Người Việt xưa nay không có cái may mắn trong việc sử dụng các quyền về tự do cá nhân, nhứt là quyền tự do ngôn luận.

Luật lệ về giao thông, sử dụng hàng ngày mà giao thông hỗn loạn. Luật về “tự do ngôn luận” dĩ nhiên vô cùng xa lạ với họ.

Trong khi phương tiện internet như youtube, facebook… giúp mọi người có thể phát biểu tư tưởng, ý kiến của mình một cách dễ dàng.

Luật lệ làm sao “chạy” cho kịp với sự bùng nổ kỳ thuật?

Một người “biết luật”, kiểu luật sư, phải đào tạo ít ra 5 năm đại học. Không lẽ họ còn vi phạm luật?

Người làm luật chưa chắc đã “chạy” kịp theo sự bùng nổ internet. Nói chi tới người “áp dụng luật”, tức công an. Tư cách gì họ để diễn giải luật? chưa nói tới việc áp dụng luật!

Điều 331 BLHS nếu tách bạch nội dung ta thấy vô số điều “bất cập”. Trầm trọng hơn cả là nội dung điều luật mang tính “flottant”, không chính xác. Giải thích sao cũng được.

Tập quán quốc tế, nếu một điều luật “diễn giải sao cũng được” thì nó không phải là luật. Nếu luật này áp dụng thì phải áp dụng ở mức độ nhẹ nhứt.