Tin tốt lành

Van Pham

 CẬP NHẬT TÌNH TRẠNG CON GÁI HÔM NAY MÙNG 1 TẾT QÚY MÃO

Tin từ con gái út hàng ngày đều vào BV thăm chị cho biết: – Bệnh viện đã rút ống hút dịch trong hộp sọ và ống trợ thở trong cổ họng…. đồng thời đã ngưng truyền thuốc mê vào cơ thể. Mọi dụng cụ theo dõi hoạt động của não bộ cũng như tim mạch vẫn tiếp tục làm việc để theo dõi những biến động.

Nhóm Bác sĩ điều trị cho biết: – Tất cả từ giờ trở đi, việc tỉnh lại là hoàn toàn tùy thuộc vào sức khỏe cơ thể của cháu. Có thể 1, 2 bữa sau cháu tỉnh, có thể vài tuần hay vài tháng hoặc có thể sẽ … !!!

Trời ơi! Lúc chaú mê man thì nóng lòng muốn cháu tỉnh lại. Nhưng đến giờ này, đúng là tạo hóa trêu ngươi? Bs cho tỉnh lại thì lại lo sợ vì chính Bs cũng không dám khẳng định là sẽ tỉnh hay không? khiến con tim mình như có ai đang bóp nghẹt muốn ngất xỉu. Mình không ghiền cờ bạc mà sự việc đưa đầy giống như mình đang tham dự một canh bạc bằng chính sinh mạng của con gái mình. Thật là oái ăm

Tưởng tượng con gái không tỉnh hay tỉnh mà bán thân bất toại không biết mình sẽ thế nào? Đau đớn qúa, không dám nghĩ tiếp…

Chỉ biết cầu khẩn cùng Thiên Chúa và Mẹ Maria ban mọi ơn lành hồn xác cho con gái….

Qua sự cầu nguyện của các bạn đã mang lại chút niềm tin vào đấng bậc trên cao ban phép lạ đến cho cháu. Đến đây tôi chợt nhớ đến 1 câu chuyện tôi mới đọc được hôm qua, xin trình bày cùng các bạn.

*******

Tin tốt lành

Ý nghĩa cuộc sống không phải là ở chỗ nó đem đến cho ta điều gì, mà ở chỗ ta có thái độ đối với nó ra sao; không phải ở chỗ điều gì xảy ra với ta, mà ở chỗ ta phản ứng với những điều đó như thế nào” – Lewis L.Dunnington

Một anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang tìm việc làm đã tham dự một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do liên hiệp các trường đại học trong cả nước tổ chức. Sau nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh được lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự vòng thi chung kết.

Rồi anh cũng vất vả vượt qua các đối thủ trong cuộc đấu trí cuối cùng, kéo dài ba ngày liền căng thẳng và giành được giải nhất. Phần thưởng cho anh là một món tiền khá lớn mà cuộc đời sinh viên trước nay của anh chưa từng mơ ước tới.

Sau khi rời hội trường và trốn khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào bãi xe ra về. Bất ngờ một phụ nữ tiến đến gần anh. Bà nghẹn ngào:

– Chú ơi, Chúc mừng chú, thật vinh dự cho chú đã đạt được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với chú nhưng không biết có tiện không. Nếu chú có con nhỏ chú mới hiểu được điều tôi sắp nói.

Con của tôi đang bị ung thư nặng nằm trong bệnh viện, nếu không có một khoản tiền lớn đến như vậy…

– Thế bác cần bao nhiêu? – Anh sinh viên nhìn bà hỏi, lòng cảm thông thật sự.

Sau khi nghe người phụ nữ kể hết sự việc, anh liền rút phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao hết cho bà.

– Cầu mong cho con bác qua được hiểm nguy. Bác về lo cho em ấy ngay đi. – Anh nói.

– Cảm ơn chú, không biết tôi phải lấy gì mà đền ơn chú đây.

Nói rồi người phụ nữ với vẻ xúc động quày quả bước ra cổng.

Vài ngày sau anh có dịp quay lại trường. Một người trông thấy liền tiến tới hỏi:

– Có người kể với tôi rằng tối hôm trước anh có gặp một người phụ nữ sau cuộc thi và anh đã cho bà ấy tiền để chữa bệnh cho đứa con sắp chết của bà ấy, phải không?

Người thanh niên gật đầu xác nhận

– Vậy thì tôi phải báo với anh tin này để anh biết. Bà ta là một tay lừa đảo thật sự đấy. Bà ta chẳng có đứa con nào bị bệnh sắp chết cả. Anh cả tin quá! Anh bị lừa rồi, anh bạn ạ!

Một thoáng im lặng, anh thanh niên hỏi lại:

– Có thật là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả, đúng không?

– Đúng vậy. Tôi bảo đảm là như thế, – người đàn ông quả quyết.

– Ồ, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết đấy, – người thanh niên nói.

Đoạn anh nói thêm:

– Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả.

********

“Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả.”

Đúng thế! Một câu nói qúa ư là lương thiện và qúy trọng thân xác con người mà Thiên Chúa đã tạo dựng nên, của anh sinh viên nêu trên.

Điều đó đã khiến tôi vững tin rằng “Con gái tôi đã không chết, nó còn sống”

Một khi nó còn sống thì điều gì cũng có thể xảy ra, phép lạ cũng sẽ đến với cháu qua những lời cầu nguyện của các bạn trong suốt gần 10 ngày qua và sự tiến bộ của khoa học ngày nay.

Trân trọng cảm tạ qúy bạn và xin các bạn tiếp tục cầu nguyện cho cháu.

“Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ”. Amen…

Báo cáo: Cuộc đàn áp Kitô giáo đang ở đỉnh cao nhất trong 30 năm

Báo cáo: Cuộc đàn áp Kitô giáo đang ở đỉnh cao nhất trong 30 năm

Giáo hội

Thứ Năm, 19-01-2023

Nigeria tiếp tục là tâm điểm của các vụ thảm sát với 5.014 Kitô hữu bị giết hại vào năm 2022, gần 90% tổng số Kitô hữu bị giết hại trên toàn thế giới—5.621 người 

Đức Thánh Cha Phanxicô đã kêu gọi cầu nguyện cho các Kitô hữu bị bách hại sau buổi tiếp kiến công chúng hàng tuần vào ngày 18 tháng Giêng năm 2023.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ ♥ 

Theo báo cáo mới nhất từ nhóm vận động Open Doors, cuộc đàn áp các Kitô hữu đang ở mức cao nhất trong ba thập kỷ.

Danh sách Theo dõi Thế giới, do Open Doors phát hành vào ngày 18 tháng 1, báo cáo rằng, về tổng thể, số lượng các Kitô hữu phải đối mặt với sự ngược đãi trên toàn thế giới vẫn (xảy ra) đều đặn vào năm 2022 ở mức xấp xỉ 360 triệu người.

Trong danh sách 50 quốc gia bị đàn áp nghiêm trọng nhất, Triều Tiên đã quay trở lại vị trí đầu tiên vào năm 2022. Năm trước đó, Afghanistan đã lọt vào bảng xếp hạng hàng đầu sau khi Taliban tiếp quản chính phủ nước này.

Afghanistan đứng thứ 9 trong danh sách mới nhất vì các Kitô hữu của nước này đã bị giết hại, bỏ trốn hoặc đang lẩn trốn hoàn toàn, theo giám đốc người Ý của tổ chức Open Doors, Cristian Nani.

 

 

“Một số ít Kitô hữu còn ở lại Afghanistan hiện đang sống giống như Giáo hội thời sơ khai”, ông Nani cho biết tại buổi thuyết trình bày Danh sách theo dõi thế giới vào ngày 18 tháng 1 tại Hạ viện Ý. “Họ sống đức tin trong bí mật vì đó là cách duy nhất để sống đức tin đó một cách an toàn”.

Ông Nani giải thích rằng hiện nay có một hiện tượng ngày càng gia tăng của một Giáo hội “tị nạn”, do số lượng Kitô hữu chạy trốn khỏi cuộc đàn áp.

Các quốc gia khác được phân loại là có mức độ đàn áp Kitô hữu “cực đoan” trong năm nay là Somalia, Yemen, Eritrea, Libya, Nigeria, Pakistan, Iran, Sudan và Ấn Độ.

Báo cáo cho biết rằng ở vùng cận Saharan châu Phi, bạo lực chống Kitô giáo đã đạt đến “mức độ chưa từng thấy”.

Nigeria tiếp tục là tâm điểm của các vụ thảm sát với 5.014 Kitô hữu bị giết hại vào năm 2022, gần 90% tổng số Kitô hữu bị giết hại trên toàn thế giới—5.621 người.

 

 

 

Gần 90% vụ bắt cóc được thực hiện nhằm vào các Kitô hữu vào năm 2022 cũng đã diễn ra ở Nigeria, nơi mà ông Nani cho biết có một “nhiệm vụ” bắt cóc đang diễn ra.

Ông Nani cho biết một kịch bản quá phổ biến là hành động bắt cóc vợ và con gái của một người đàn ông theo Kitô giáo, những người thường xuyên phải chịu đựng bạo lực tình dục và buôn bán tình dục trước khi được thả để đòi tiền chuộc.

Ngoài Danh sách theo dõi của mình, ông Nani cho biết Open Doors đang nỗ lực làm việc nhằm tìm ra “các giải pháp triệt để” cho cuộc đàn áp và đồng thời giúp các Kitô hữu bị đàn áp tìm được sự chữa lành và tha thứ, đồng thời “phá vỡ vòng xoáy của bạo lực”.

Ông Andrea Benzo, Đặc phái viên về Bảo vệ tự do tôn giáo tại Bộ Ngoại giao Ý, đã gọi cuộc đàn áp Kitô giáo không chỉ là việc thiếu quyền tự do thờ phượng mà còn là sự thất bại của xã hội.

Ông Benzo đã ghi nhận sự phổ biến của chủ đề về “các quyền” ở Ý và các nước phương Tây khác trong khi quyền tự do tôn giáo của con người lại bị phớt lờ.

Danh sách Theo dõi Thế giới cũng nhấn mạnh việc tiếp tục đàn áp Kitô giáo ở Trung Quốc, quốc gia đứng thứ 16 trong danh sách.

Trung Quốc, báo cáo cho biết, “đang thành lập một liên minh quốc tế nhằm tái định nghĩa vấn đề nhân quyền”, trong khi nhiều quốc gia áp dụng “mô hình kiểm soát tập trung quyền tự do tôn giáo của Trung Quốc”.

Một thành viên của Hạ viện Ý, Andrea Delmastro Della Vedove, cho biết Ý cần có can đảm để đề xuất các nguyên tắc tự do tôn giáo ở những quốc gia nơi tự do tôn giáo không được tôn trọng đúng mức.

Ông cho biết rằng chính phủ Ý cần phải gây áp lực đối với cộng đồng quốc tế nhằm thúc đẩy đa nguyên tôn giáo.

Ông Delmastro là Chủ tịch của một nhóm liên nghị viện chịu trách nhiệm bảo vệ quyền tự do tôn giáo của các Kitô hữu được thành lập vào năm 2019 bởi đảng cánh hữu Fratelli d’Italia (Những người anh em Italia), một phần của liên minh hiện đang nắm quyền ở Ý.

Ông Delmastro đề nghị mọi người xem xét những điều xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo và đặt câu hỏi: “Những người anh chị em bị bỏ rơi của chúng ta ở Trung Đông và Trung Quốc có thể nghĩ gì về điều đó?”.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã kêu gọi cầu nguyện cho các Kitô hữu bị bách hại sau buổi tiếp kiến chung hàng tuần hôm thứ Tư ngày 18 tháng 1 vừa qua. Đức Thánh Cha cho biết ngài đang cầu nguyện cho Cha Isaac Achi, một Linh mục Công giáo đã thiệt mạng sau khi bọn cướp phóng hỏa nhà xứ của ngài ở miền bắc Nigeria vào Chúa nhật vừa qua.

 

 

Minh Tuệ (theo NCR)

Chuyện ‘tâm phục, khẩu phục’ trong xử lý tham nhũng tại Việt Nam!

Đài Á Châu Tự Do

Tiến sĩ Kinh tế Nguyễn Huy Vũ từ Na Uy hôm 20/1/2023 nhận định:

“Muốn tham nhũng cần có quyền lực, và những người tham nhũng vì vậy là các quan chức. Trong một thể chế độc đảng như Việt Nam, các quan chức cũng đồng thời là các đảng viên đảng Cộng sản. Việc chống tham nhũng ở Việt Nam trong tình hình hiện nay chủ yếu đến từ quyết định của giới lãnh đạo đảng Cộng sản, trong khi không có một sự độc lập nào từ nhánh tư pháp. Do đó, việc chống tham nhũng chỉ là một hình thức khác của việc xử lý nội bộ giữa các đảng viên với nhau. Sau khi mà mọi sự đã được giàn xếp xong xuôi thì phiên toà nếu cần chỉ là một hình thức để hợp thức hoá các thoả thuận xử lý. Vì vậy mà mới có chuyện “tâm phục, khẩu phục” như ông tổng bí thư nói, nghĩa là sự dàn xếp việc trừng phạt đó nó phải hợp lý giữa các đảng viên với nhau.”

Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, sự việc này nói lên một điều, đó là trong xã hội tồn tại hai giai cấp. Giai cấp “đảng viên” sẽ được xử lý sao cho tình đồng chí giữa các đảng viên nó phải hợp tình, “tâm phục, khẩu phục”. Còn giai cấp cần lao, một khi bị xử lý bởi người của giai cấp đảng viên thì cứ chiếu theo luật mà thi hành.

Từ Nha Trang hôm 20/1/2023, Nhà báo Võ Văn Tạo, nhận xét:

“Chuyện tâm phục khẩu phục đấy là ông Trọng nói, còn thực chất thì chưa chắc những người bị xử lý đã tâm phục khẩu phục. Bởi vì theo thông tin rò rỉ cũng từ cán bộ cao cấp, qua vợ con bạn bè của họ thì không đơn giản như thế. Tức là khi cơ quan phòng chống tham nhũng do ông Trọng đứng đầu đưa ra hình thức thế này thế khác đối với 2 Phó Thủ tướng, chưa nói đến ông Phúc, mà chỉ với ông Đam và ông Minh thì tôi biết ông Vũ Đức Đam không phản ứng gì, nhưng ông Phạm Bình Minh không đơn giản như thế, ông không tâm phục khẩu phục. Quan sát dư luận người dân cũng như cán bộ đảng viên thì họ rất là ngạc nhiên, sao lại có chuyện hai ông đang làm bình thường ngon lành mà đùng một cái cho nghỉ, mà không nói rõ lý do. có chỗ nói bóng gió phải chịu trách nhiệm sai phạm yếu kém trong được dịch COVID-19 thông qua những chuyến bay giải cứu, rồi vắc-xin….”

Vì chỉ nói chung chung mà không nói một cách cụ thể ông Đam và ông Minh vi phạm khuyết điểm gì? Đối chiếu quy định của đảng của pháp luật là như thế nào? Nên Nhà báo Võ Văn Tạo cho biết quyết định đó được nhiều người đánh giá là không thật công bằng và có phần vội vàng. Bởi vì không giải thích rõ nên theo ông Tạo, người dân thắc mắc là đương nhiên. Ông Tạo nói tiếp:

“Tình hình như thế thì làm sao có thể bảo đảm rằng họ tâm phục khẩu phục, tại vì đấy là những cán bộ của nhà nước, của đảng Cộng sản Việt Nam, mà chúng ta đều biết thể chế này sát máu, kỷ luật rất sát máu, ai mà có ý kiến ngược xui là lôi thôi lắm… Nên tôi biết có những người không tâm phục khẩu phục, nhưng họ phải đành chịu ngậm miệng thôi. Vì nói ra thì tai hại cho họ, họ có bài học từ những vụ khác nữa… Đối với người dân cũng thế, nhiều việc làm, chủ trương không đúng, nhưng người dân phải cam chịu. Tôi không nghĩ rằng tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục, mọi người đây là tôi nói những người bị xử lý, chưa nói đến dư luận nhân dân, và cán bộ đảng viên.”

https://www.rfa.org/…/does-the-person-being-handled…

RFA.ORG

Chuyện ‘tâm phục, khẩu phục’ trong xử lý tham nhũng tại Việt Nam!

Tổng Bí thư đảng CSVN mới đây cho rằng, cán bộ tham nhũng bị xử lý cũng ‘tâm phục, khẩu phục’. Thực tế ra sao?

‘Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?’ (*)

‘Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?’ (*)

Báo Tiếng Dân

21/01/2023

Blog VOA

Trân Văn

20-1-2023

Ông Thái Văn Tuấn Tài trong những ngày còn hy vọng, chờ tin về việc giải cứu con trai Thái Lý Hạo Nam bị kẹt trong cọc bê tông; 4/1/2023. Nay thì hy vọng đã tắt. Nguồn: VNE

“Chúng ta có thể than khóc nhưng thật bất nhẫn nếu drama này nhanh chóng trôi qua như bao drama khác. Sự thật là còn hơn năm triệu bé Hạo Nam vẫn còn đang sống, vẫn còn đang thở, vẫn còn đang “vươn tay chờ được kéo lên”…”

Sau ba tuần tìm cứu, giới hữu trách tại Việt Nam đã tìm thấy thi thế Thái Lý Hạo Nam, mười tuổi, không may sa xuống một trong những lỗ đã được khoét sẵn để làm móng cho trụ cầu Rọc Sen ở Đồng Tháp để trao lại cho cha mẹ cậu (1)… Sở dĩ Hạo Nam lâm nạn là vì cậu hy vọng kiếm đủ tiền trả phí cho việc học võ thuật nên cùng bạn bè vào công trường xây dựng cầu Rạch Sen để lượm sắt vụn!

Dẫu giới hữu trách đã tìm thấy thi thể Hạo Nam nhưng làm sao có thể xem đó là tin vui trước thềm năm mới? Thêm một mùa Xuân nữa lại đến nhưng những trăn trở như trăn trở của Nguyễn Phương Mai vẫn còn nguyên, thậm chí có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy sẽ còn nặng nề hơn nhiều trong năm mới: Khía cạnh đau lòng nhất trong câu chuyện về Hạo Nam có lẽ là chữ “nghèo”. Điều đau đớn nhất là Hạo Nam đã không gặp nạn khi đang chơi đùa với bạn bè mà mất mạng khi đang “đi làm kiếm tiền”. Nghèo đa chiều tức là không chỉ nghèo tiền mà còn bị thiệt thòi về tám khía cạnh cơ bản của cuộc sống như: Dinh dưỡng, y tế, nhà ở, môi trường, tiếp cận thông tin, lao động trẻ em và đăng ký hành chính.

Nguyễn Phương Mai lưu ý: Bé Hạo Nam thuộc tổng số hơn năm triệu trẻ em Việt Nam nghèo đa chiều (theo thông tin và định nghĩa của UNICEF là nghèo ở ít nhất hai khía cạnh). Bé mười tuổi mà chỉ nặng có 20 ký, nhỏ và có thể là thiếu dinh dưỡng đến mức nhiều người cho rằng việc bé lọt chân vào miệng ống có đường kính 25cm là điều không thể. Bé cũng nghèo về mặt “cơ sở nhà ở” nếu nhìn vào cái chòi rách tươm mà gia đình bé đang trú ngụ. Bé cũng nghèo về mặt “tiếp cận thông tin” khi những chương trình miễn phí tiền học, trợ giúp xã hội, những khoản thu “vì người nghèo” ta vẫn đóng cho tổ trưởng dân phố đã không đến đúng đối tượng, giải quyết đúng việc cần làm. Đó là ta còn chưa biết liệu bé có nghèo về mặt y tế (được khám chữa bệnh, được tránh ảnh hưởng từ chất kích thích và việc hít khói thuốc thứ cấp từ người lớn). Liệu bé có nghèo về mặt môi trường (có hố xí hợp vệ sinh, được dùng nước sạch, sống xa nơi xả rác thải, không hít khí ô nhiễm từ các công trình xây dựng và giao thông,…). Liệu bé có nghèo về mặt lao động (bé có phải góp công sức vào việc kiếm tiền trong tổng thu nhập của gia đình không)?

Theo Nguyễn Phương Mai: Chúng ta có thể than khóc nhưng thật bất nhẫn nếu drama này nhanh chóng trôi qua như bao drama khác. Sự thật là còn hơn năm triệu bé Hạo Nam vẫn còn đang sống, vẫn còn đang thở, vẫn còn đang “vươn tay chờ được kéo lên” nhưng không có được sự chú ý toàn tâm toàn lực của chính quyền, báo chí và người dân. Việc giải quyết một cách có hệ thống có lẽ thuộc về trách nhiệm của nhà nước/người làm chính sách.

Tuy nhiên, những cá nhân là mỗi chúng ta có thể chung tay để quá trình đó BỀN VỮNG hơn và đi lên từ cái gốc của văn minh. Ví dụ, để giải quyết cái nghèo của trẻ con, mỗi chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé như việc cân nhắc thái độ của chính mình với cái nghèo. Đó là việc cân nhắc khi cho các bé dùng những thứ đồ sang trọng đắt tiền lúc đi học hay đi chơi cùng bạn bè. Đó là việc chú ý dạy các bé cách cư xử với đồng tiền, để không coi đó là đương nhiên, để không cho rằng đó là minh chứng của sự ưu tú cá nhân, để không vô tình hay cố ý làm tổn thương bạn bè cùng lứa. Đó là việc Tết này ta dạy bé rằng tiền mừng tuổi là tiền “lấy may” chứ không phải “thu nhập” dịp Tết, rằng bé tuyệt đối không nên mở phong bao lì xì trước mặt người mừng, rằng có khi gom lại cuối ngày mở ra để không cần biết ai mừng nhiều hay ít, rằng nếu thay tiền bằng một cuốn sách thì đó cũng là lựa chọn tuyệt vời. Khi bé lớn lên và đến tuổi có khả năng sinh học để sinh con, đó cũng là việc bé cần hiểu giá trị thực tế của đồng tiền và sự sai lầm của tư tưởng “trời sinh voi sinh cỏ”.

Tiền tuy không đảm bảo sẽ có hạnh phúc nhưng không có tiền thì hạnh phúc chỉ càng bấp bênh. Đó là việc dạy các bé khả năng thấu cảm, đặt mình vào vị trí kẻ khác, sẻ chia và lắng nghe. Đó là những hành động có tổ chức hoặc tự phát khi chúng ta chứng kiến nhiều câu chuyện các bé hò nhau giúp đỡ bạn bè mà không làm họ tự ti hoặc xấu hổ. Đó là việc chúng ta cân nhắc thái độ với những khoản đóng góp mang tiếng là “tự nguyện” nhưng kỳ thực là bắt buộc ở trường học. Đó là khi Hội PHHS không gọi thẳng tên và bắt một bà mẹ nghèo đi xe đạp đứng lên trong cuộc họp mà sỉ nhục chị vì chị không đóng tiền đủ thì “không nên cho con theo lớp này”. Đó là khi những học sinh nghèo nhận trợ giúp nhưng được giáo viên ý tứ giấu tên. Thậm chí đó cũng là việc chúng ta cân nhắc để ít đôi co, trả giá, mặc cả từng mấy trăm đồng với các tiểu thương để chứng minh mình biết giá. Trong khi đó, ta lại bo/tip một khoản lớn khi đi ăn hàng hoặc dùng dịch vụ đắt tiền để chứng minh mình biết chơi đẹp. Liệu khi ta “bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng” như thế, có ai trong số những kẻ buôn thúng bán mẹt kia là cha mẹ của một Hạo Nam cảm thấy khó khăn với 60.000 tiền học võ cho con? Đó là việc ta cân nhắc góp tiền cho các tổ chức cứu trợ trẻ em với tầm nhìn bền vững chứ không chỉ dừng lại ở vài thùng mì tôm hay những cách trợ giúp kiểu cho cá chứ không cho cần. Đó là khi ta cân nhắc những tổ chức có cách làm việc minh bạch, sao kê đầy đủ để tiền đến đúng nơi cần đến…

Có lẽ còn nhiều cách nữa để mỗi cá nhân chúng ta gián tiếp trở thành một cánh tay kéo những Hạo Nam khác ra khỏi cái ống sâu hoắm, chật chội và ngột ngạt của sự nghèo. Cánh đồng mơ ước của Hạo Nam không nên chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng kiểu AQ của người lớn chúng ta trong phút giây bất lực. Bởi cánh đồng ấy có thực, nó chỉ không dành cho những đứa trẻ nghèo đa chiều, nghèo đủ thứ như Hạo Nam.

Sở dĩ Nguyễn Phương Mai đưa ra hàng loạt đề nghị cho đủ mọi phía vì… không đành lòng khi nhìn tấm hình tưởng tượng rằng bé đã sang thế giới bên kia. Nơi ấy, con đang chạy nhảy vui chơi trên cánh đồng có bóng bay thay vì lẻn vào kiếm sắt vụn trái phép trên công trường đang thi công. Bởi thế giới bên kia ấy lẽ ra phải là thế giới hiện tại mới đúng chứ (2)?

***

Tuần này, những câu hỏi kiểu như “Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?” mà Nguyễn Phương Mai đã nêu trong status vừa trích dẫn tiếp tục được nêu thêm ngay trước thềm năm mới. Chẳng hạn sau khi mô tả ấn tượng về “Tết và con số 20.000 đồng” đọng lại từ cuộc tiếp xúc với những công nhân trẻ ở các khu công nghiệp tại Hải Phòng, Bắc Ninh, Bắc Giang,… – Những người đang vật lộn để tồn tại với các suất ăn không được quá 20.000 đồng, bởi lương chỉ năm đến bảy triệu mỗi tháng nhưng đang tiếp tục giảm do giờ làm việc bị giảm thành ra các khoản chi cho ăn, ở, gửi về nhà nuôi thân nhân,… trước nay vốn đã bị xắt nhỏ giờ phải bóp lại cho nhỏ hơn. Những phòng trọ vốn đã nhỏ, chỉ dành cho hai người, nay là nơi tá túc của bốn người, nấu ăn, tắm rửa, vệ sinh đã được chuyển hết ra ngoài,… – Nguyễn Tấn Thọ thắc mắc: Vậy đó nhưng công nhân của các doanh nghiệp này, vẫn đeo bám bởi con số 20.000. Mùa Tết công nhân sẽ còn phải hạ con số 20.000 xuống nữa? Tới bao nhiêu? Sau Tết, họ vẫn chưa biết mức hạ tiếp vì…biết có còn việc không mà hạ? Hay lại về quê cắm câu? Ủa không nghe họ nói hay nhắc gì công đoàn nhỉ (3)?

Dẫn lại một đề tài vốn đã cũ nhưng vẫn đang tiếp tục là chủ đề khơi dậy những cuộc tranh luận mỗi khi “năm hết, Tết đến” là: “Tiếp tục duy trì hay bỏ Tết ta” và có phải “Còn ăn Tết ta, đất nước còn nghèo” (4), facebooker có nickname là Sherab Chodron bình thế này: Xin thưa tại sao bao lâu nay, nhất là khi miền Nam Việt Nam chưa được “giải phóng” cũng đón Tết như vậy nhưng không nghèo? Vài nước Đông Nam Á vẫn vậy nhưng tại sao họ vẫn giàu (5)? Giới hữu trách rồi hệ thống truyền thông chính thức đã và đang lờ đi thực trạng, càng ngày, Tết càng buồn, càng nhìn xa chừng nào thì càng trăn trở chừng đó. Đó có phải là hệ quả của… “Mừng đảng, mừng Xuân” chăng?

(*) Tựa đặt theo bài viết của Facebooker Nguyen Phuong Mai

Tùy bút 29 Tết Quý Mão 2023-Duy Khang

Duy Khang is in Sugar Land, Texas.

Tết là hình ảnh mai đào khoe sắc, là khoảnh khắc gia đình sum họp bên mâm cỗ giao thừa. Là ngày ai cũng mong ngóng và hoài niệm khắc khoải nhớ thương. Trải qua bao nhiêu cái Tết, nhưng Tết xưa luôn đọng lại trong ký ức mỗi người, vấn vương mãi về những ngày không thể nào quên của hương vị Tết xưa.

Hôm nay đã là 29 Tết rồi, ngồi trong sở khi gõ những dòng chữ này lòng tôi bồi hồi chùn xuống vì ngoài kia mưa rơi rả rích, dòng người lũ lượt hối hả lái xe đi làm như mọi ngày. Tết Việt cũng như những ngày bình thường ảm đạm trôi qua nhẹ nhàng. Dường như trong lòng tất cả người Việt xa quê vẫn luôn nhớ mùi vị của tết cổ truyền Việt Nam.

Hình ảnh hoa đào, hoa mai, bánh chưng, bánh tét đã ăn sâu vào máu thịt của bao người xa xứ. Trong ký ức của mỗi người, Tết là sum vầy quây quần bên mâm cơm tất niên vui vẻ đầm ấm của gia đình.

Với người xa quê, ngày Tết mùa xuân dường như đã không trọn vẹn sống nơi đất khách quê người. Tết truyền thống của dân tộc, họ cảm thấy như lạc lõng, cô đơn trước chốn phồn hoa nước khác.

Tôi may mắn hơn là có đủ người thân trong gia đình cũng cư ngụ tại quê hương thứ 2 này nên tuy nôn nao nhớ Tết quê nhà nhưng cũng không thể nào so sánh với những bạn hữu sinh sống chỉ có một mình nơi đây.

Con người đến một độ tuổi nào đó thường hay hoài niệm về quá khứ. Có lẽ bởi vì đến lúc trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời, người ta càng biết trân trọng những gì đẹp đẽ khó quên của thời đã qua, nhất là thời thơ ấu. Hoài niệm giúp người ta giữ lại những kỉ niệm in đậm trong tâm khảm, nhất là kỷ niệm về người thân. Những thời khắc quan trọng thường là những lúc hoài niệm về quá khứ lại tràn về trong tâm tưởng…

Những cảm giác thèm âm thanh rộn rã đầu xuân và thời tiết mưa phùn của miền Bắc, tiếc nhớ thời khắc giao thừa thiêng liêng khi gia đình đoàn viên trong ngày Tết.

Có cô bạn thân sống cùng thành phố này mỗi lần Tết đến là lại ngóng về quê nhà, cô bạn tôi lang thang khắp thành phố, ghé qua tất cả các Chùa Việt Nam cầu mong năm mới một chút an yên ấm áp, cầu cho mẹ già và chị bên nhà. Còn nơi đó có người mẹ già luôn mong ngóng đứa con gái út sống tại hải ngoaị đã nhiều năm rồi mà chưa có dịp về nhà hưởng một cái Tết trọn vẹn.

Có một linh mục công giáo người Việt mặc dù đã xa quê hương hơn 40 năm, gia đình sinh sống tại Bắc California nhưng vì thiên chức linh mục, đang công tác muc vụ tại một miền đảo xa xôi Papua New Guinea giữa Thái Bình Dương và chỉ cách Sài Gòn vài giờ bay nhưng sinh sống mục vụ với người bản xứ khác xa văn hóa một trời một vực. Nhưng mặc cho những trở ngại về văn hóa và ngôn ngữ. Cha bạn, một nhà văn nổi tiếng của giới văn học công giáo Việt cũng tìm được những kỷ niệm về Tết để hoà mình vào đời sống mới nơi hải đảo xa xôi ít người Việt sinh sống.

Trở ngược dòng thời gian khi mới định cư ở vùng đất mới này, khi Tết đến cũng chính là khi tôi phải tập làm quen với nỗi buồn nhớ ông nhớ bà và họ hàng thân thích. Ngày tết xa quê là khi các khu chợ Á Châu như chợ Hòa Bình, chợ Á Đông, chợ Việt Hoa và chợ Hồng Kông là những ngôi chợ bày biện trưng bán những hộp kẹo mứt, giấy bóng đỏ và những chậu cúc đại đóa, hồng, quất và địa lan là tôi biết ngay Tết đã gần kề… cộng thêm âm hưởng của những bài hát Tết quen thuộc được phát ra từ những cửa hàng bán CD, Video và những thiệp Tết được trưng bày khéo léo để mọi người có thể mua mang về nhà, đợi giao thừa phát cho con cháu khi được chúc Tết đầu năm. Các Chùa và nhà thờ quanh vùng Houston cũng có những sinh hoạt vui chơi giải trí cho mọi người tham dự với những cảnh sắc trang trí đậm chất dân tộc Việt trong những ngày Tết mang lại niềm vui và nhắc nhở cho con cháu tại hải ngoại tiếp bước những truyền thống của cha ông đi trước.

Nhớ những ngày đầu, Houston còn rất thưa thớt dân Việt định cư tại đây. Nhóm Thế Hệ, một nhóm Thanh Niên Việt Nam và các sinh viên đang theo học ở các Trường Đại Học quanh vùng Houston đứng ra tổ chức Hội Chợ Tết cho cộng đồng Việt tại George Brown Center hoăc Coliseum trên đường Bagby tại Downtown Houston. Tiếp nhận nhiều hội đoàn thân hữu tham dự, đóng góp các gian hàng ẩm thực, văn nghệ, thả thơ và tất cả các hình thức sinh hoạt nghệ thuật, các trò vui chơi giải trí cho các em nhỏ để con số khách Việt và những người bản xứ tham dự với con số lên đến hàng ngàn người trong những ngày Tết tại Houston.

Những ngày thơ bé khi cuộc sống còn khó khăn sau ngày mất nước 1975 nhưng tâm trí tôi chưa nhuộm màu nặng trĩu suy tư, ngày Tết thật ấm áp. Chẳng cần quá nhiều vật chất, không cần lo lắng rằng có đủ tiền vé xe thì bao nhiêu điều bận tâm của người lớn lại càng lo nhiều bấy nhiêu.

Hôm nay đã hai mươi chín tết rồi. Tôi muốn dạo một vòng chợ để cảm nhận không khí tết. Đi qua những con đường dẫn đến các khu chợ Việt Nam mới thấy được sự sôi nổi, nhộn nhịp của những ngày giáp tết. Nursery J & R chuyên bán hoa Tết nằm ngay trên đường Alief Clodine ngay sau lưng nhà bố mẹ tôi có lẽ là một trong những nơi thể hiện rõ không khí tết. Con đường vào khu thì giờ đây ồn ào, náo nhiệt quá. Mọi người chen chúc trong đây để ngắm nghía từng chậu mai, chậu kiểng, hoa địa lan, hoa thủy tiên, hoa tầm Xuân và nhất là những chậu quất ươm đầy những trái quất vàng um. Mọi người thưởng thức đủ mọi loại hoa đầy màu sắc. Đúng là ngày hội hoa. Nhiều người đã lựa chọn các chậu hoa đẹp theo ý thích và chất đầy trên những chiếc xe để mang về nhà chưng trong những ngày Tết.

Ra khỏi chợ hoa một cách khó khăn vì dòng xe cộ nối nhau không dứt để chen vào khu chợ, tôi lững thững dạo trên con đường lớn, một trong những con đường trung tâm thành phố. Con đường này ngày thường vốn đã đông đúc giờ lại càng nhộn nhịp hơn. Tôi nhìn thấy ở từng người có cả nét hân hoan, những niềm vui, có thể có cả những lo toan nào đó cho cuộc sống của mình. Nhịp sống vội vã, con người lớn lên rồi trưởng thành, dù đón thêm bao nhiêu Tết nữa, thì vẫn chẳng thể có lại cảm giác Tết khi xưa. Hương vị Tết trong trẻo, se lạnh và đượm mùi bánh chưng quyện cùng khói bếp, hương trầm thơm đượm quyện vào trong mưa Xuân… để mỗi khi nhớ lại ai cũng đều nhớ thương quay quắt.

Ở thời khắc quan trọng chuyển giao năm cũ và năm mới thường gợi cho người ta nhiều cảm xúc. Bên cạnh niềm vui, niềm hân hoan đón chào năm mới có lẽ có cả cảm giác bâng khuâng, những khuấy động trong ký ức khiến người ta nhớ về quá khứ nhưng không khí chuẩn bị Tết, cùng nhau gói bánh chưng, bánh tét, trang hoàng nhà cửa, đi chợ Tết, ngồi bên bếp lửa trông nồi bánh chưng, rồi giây phút quây quần đêm giao thừa… luôn khiến người ta nhớ thương quay quắt hương vị của Tết xưa.

Con người sinh ra khó ai vượt qua được chữ tình. Tình yêu quê hương, yêu thành phố Sài gòn dấu yêu thuở ấy… dù có xa và sinh sống bất cứ ở một nơi nào trên thế giới, chúng ta vẫn cứ nhớ về nơi chôn nhau cắt rún với những kỷ niệm đẹp. Nhưng có lẽ sống xa quê hương làm chúng ta không trọn vẹn sẽ làm người ta nhớ mãi, không quên, nhớ đến muôn đời và chính điều đó đã tạo cho nhân loại những bài thơ tình êm đềm như dòng sông trôi đi vào mênh mang của đất trời trong một trạng thái mông lung: Đời ta trôi về đâu, tình ta đi về đâu trong cái vô cùng vô tận của đất trời…

Tôi yêu Sài Gòn. Đây là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nơi đã gắn bó với tôi gần hết cuộc đời với những buồn vui, khổ đau, hoan lạc của đời người. Sài Gòn như một phần thân thể để tôi yêu từng con phố; yêu những cơn mưa rào, yêu những đợt nắng hạ chói chang oi ả nhưng cũng thật hiền hòa. Yêu những tà áo dài đủ sắc màu đang khoe khoang vào Tết.

Sài gòn hôm nay, thành phố bộn bề, đông dân nhập cư, Sài Gòn hôm nay, thành phố năng động, bước chân công nghiệp làm con người sống nhanh, làm nhanh đến bước chân cũng nhanh hơn. Cái lặng lẽ ngày nào cũng dần mất đi, nhiều người thích đến Sài Gòn để lập nghiệp vì ở đây đông vui, náo nhiệt gần như cả ngày lẫn đêm. Không biết điều này nên vui hay nên buồn…

Khi viết những dòng chữ này cảm xúc trong tôi còn đông cứng lại vì suốt hơn ba mươi năm rồi Tôi chưa được về quê đón Tết. Cuộc sống nơi đất khách quê người vốn mệt mỏi hơn mọi người thường nghĩ. Áp lực căng thẳng mỏi mệt, lúc này tôi mới thấu hiểu: ai đã từng xa quê ngồi một mình vào những ngày giáp Tết hay đêm giao thừa nỗi cô đơn trong cái lạnh chuyển ra của trái đất mới thấm thía một tình yêu quê hương tha thiết.

Nhớ lắm Tết, quê hương tết Việt, dù có ở nơi đâu thì Tết Việt vẫn luôn trong tim tôi. Cầu chúc gia đình quê hương đất Việt thân yêu đón một cái Tết an khang, hạnh phúc, vạn sự như ý.

Duy Khang

Chợ hoa tết của người nghèo

Báo Tuổi Trẻ

Chợ hoa quận 8, Sài Gòn.

Chia sẻ của Phúc Nhã (16 tuổi) và Ngọc Trâm (14 tuổi) tại chợ hoa xuân Bình Điền 2023. Bà con bán hoa đang dồn toàn bộ hy vọng vào hai ngày cận Tết. Bán chạy sẽ được về sớm, chợ ế thì đến mùng 1 Tết mới về tới quê, hoặc có khi mất Tết. Nếu có những kẻ giàu có vì tham ô không có cơ hội ăn tết năm nay vì chiến dịch đốt lò thì dân nghèo coi bộ cũng bị ảnh hưởng theo,

Phúc Nhã cùng em gái Ngọc Trâm phụ bán hoa Tết cho gia đình – Ảnh: BÔNG MAI

Gần 1h sáng ngày 29 Tết (20-1), trong khi nhiều người đang say giấc, Nguyễn Tấn Phúc Nhã (16 tuổi) cùng em gái Nguyễn Hồng Ngọc Trâm (14 tuổi) ngồi lọt thỏm giữa hàng trăm chậu hoa mào gà, vạn thọ, hướng dương… chờ khách ghé mua.

…Ngồi một lúc lâu nói chuyện với Phúc Nhã, nhiều khách ghé qua nhưng chỉ dò giá rồi đi, một số khác còn ép giá khiến cậu không khỏi buồn, “cảm thấy nóng lạnh luôn”, bởi nếu bán sẽ lỗ.”Mào gà, vạn thọ, cúc mâm xôi… phải trồng, chăm sóc hai ba tháng liền. Thức dậy làm lúc 2-3h sáng, có khi 10h đêm mới vô ngủ. Trồng xong mình còn chở đến đây bán. Vậy mà trả có 20.000 đồng một chậu bông. Đồng bạc làm ra khó khăn nên cô chú anh chị ghé mua trả giá cũng được, nhưng em chỉ mong khi trả giá cũng chừa đường cho tụi em sống”, Phúc Nhã ngậm ngùi. Ngồi bên cạnh, Ngọc Trâm cho biết ngày 24 Tết đã dọn nhà, sau đó cả gia đình dắt nhau lên TP.HCM bán hoa.

Gần Tết nhưng cả nhà chưa sắm sửa gì. Nếu bán chạy hàng, trưa mai 30 Tết gia đình cô gái này sẽ về quê, có thời gian chuẩn bị. Còn nếu chợ ế, có khi 4-5h sáng mùng 1 Tết mới tới nhà.

Lúc đó vừa buồn vừa mệt, nên chắc sẽ ngủ vùi. Đến mùng 2 hoặc mùng 3 Tết mới ra chợ mua quần áo Tết. Hết cây về khỏe hơn. Còn cây cực, về phải dọn dẹp chỗ cất rồi mới để cây xuống được. Mất luôn ngày mùng 1 Tết”, Phúc Nhã nói.

Hơn 2h sáng 29 Tết, nhiều khách hàng vẫn ghé mua hoa ở Bến Bình Đông (Q.8) – Ảnh: BÔNG MAI

Đỗ Minh Trọng (18 tuổi, áo xám) cẩn thận khiêng từng chậu mai từ trên ghe đưa lên vỉa hè để bán.

Báo Tuổi trẻ

Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, chỉ còn một ngày nữa để người dân thủ đô sắm Tết nhưng thị trường hoa, cây cảnh tại Hà Nội vẫn hẩm hiu.
Để phục vụ cho dịp Tết Nguyên đán, nhiều rạp bán lan hồ điệp được mở ở khắp các vị trí đẹp xung quanh thành phố. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, nhiều rạp lan hồ điệp vẫn còn ngập hoa.

Báo Nhân Dân

Ngày 20/1, tức ngày 29 Tết, các chợ hoa tại Thành Phố Hồ Chí Minh vẫn rơi vào cảnh đìu hiu khác lạ trong những ngày cận Tết. Dù người bán hoa đã chủ động giảm giá bán rất sâu, lượng khách mua vẫn thấp hơn so với thông lệ các năm.

Báo Mới

Nhưng năm nay, tại các bến xe lớn của Hà Nội, không khí khá ảm đạm, lượng khách đổ về bến không hề tăng lên. Nhiều chủ nhà xe ngán ngẩm chào mời khách mua vé xe của mình để về quê.

Chợ hoa Tết Quảng Ngãi đồng loạt ‘xả hàng’ mong thu hồi vốn

Ngày cận Tết, người bán hoa như ngồi trên lửa, anh Nguyễn Thanh Sơn bán mai ở chợ hoa Tết Quảng Ngãi cho biết đã bỏ ra gần 200 triệu đồng nhập 120 chậu mai từ TP.HCM về bán.

Thế nhưng, hai điểm bán ở chợ hoa Quảng Ngãi và một điểm bán ở huyện Sơn Hà chỉ bán được 30 chậu. Số tiền thu về chỉ 60 triệu đồng, anh Sơn so sánh những Tết trước, giờ này đã bán gần hết số hoa mai nhập về. Năm nay, nguy cơ lỗ nặng khi người mua rất ít.

Tết buồn của người nuôi heo

Ông Trầm Quốc Thắng, Phó Giám đốc HTX Chăn nuôi heo an toàn Tiên Phong (huyện Củ Chi, TP HCM), cho biết thời điểm hiện tại, với mỗi con heo xuất chuồng, người chăn nuôi lỗ khoảng 500.000 đồng. Vì vậy, năm nay sẽ là Tết buồn của người nuôi heo.

“Các hộ nuôi heo nhỏ lẻ tại vùng ven TP HCM đã bỏ chuồng gần hết, còn những người nuôi heo chuyên nghiệp như hội viên HTX giảm đàn đến 30%.

Lời Bàn:

*Cán bộ giàu vì tham ô không hào hứng ăn tết và mua sắm do chiến dịch đốt lò. Lò càng đốt càng cháy mãi vì quá nhiều củi là các cán bộ cộng sản, hỡi ôi cán cộng nào mà không tham nhũng đậm.

*Không khí Tết của người nghèo cũng không khá hơn vì tình hình kinh tế, vậy câu nói vô duyên “chưa bao giờ Việt Nam khá hơn ngày nay” là một sự hoang tưởng tội nghiệp?

Phan Sinh Trần

Xem thêm:

Chợ hoa Tết ở Sài Gòn ‘chưa bao giờ ế như năm nay’

Ba’o Nguoi-viet

S.T.T. D Tưởng Năng Tiến – Tại Nó Chớ Ai

Tưởng Năng Tiến

Có lẽ không người ngoại quốc nào đã để lại ấn tượng sâu đậm nơi nước Việt, như bác Lê Nin. Chỉ riêng bức tượng của Người tại Hà Nội (thôi) cũng đủ khiến cho lắm người thắc mắc: Ông Lênin ở nước Nga/ Cớ sao ông đến vườn hoa nước này?

Cớ sao ư?

Báo Nhân Dân, số ra ngày 23 tháng 04 năm 2010, nêu rõ:

“Sự gặp gỡ của Nguyễn Ái Quốc với chủ nghĩa Lê-nin là một cuộc gặp lịch sử… Chủ tịch Hồ Chí Minh hồi tưởng: Luận cương của Lê-nin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao. Tôi vui mừng đến phát khóc lên.”

Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ … các thứ.

Ngoài Lenin và Karl Marx, bác Hồ còn “nhập khẩu” nhiều vỹ nhân khác nữa (Engels, Stalin, Mao Zedong …) và tất cả đều được “mạ đồng/mạ kền” sáng chói khiến không ít người dân Việt đã hết lòng sùng kính :

“Năm ấy anh mười tám tuổi. Cả làng đói lăn chiêng. Ai cũng lo đi kiếm miếng ăn hàng ngày. Thế mà bỗng nhiên anh đi biền biệt suốt nửa tháng trời, đêm không ngủ ở nhà. Thỉnh thoảng anh mới về nhà lấy cái quần cái áo, rồi lại đi ngay…

Có một lần nhà vắng người, anh rút trong người ra một cuốn sổ to bằng bàn tay, dày chừng một trăm trang, rồi bảo tôi ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, đưa cuốn sổ cho tôi xem. Anh không cho tôi sờ tay vào, mà tự tay anh giở từng trang.

Tôi hồi hộp dán mắt vào: Chà, thích quá, toàn ảnh, trang nào cũng dán vài tấm ảnh. Những tấm ảnh thiêng liêng: Các Mác, Ăng- ghen, Lê-nin, Mao Trạch Đông, Sta-lin … (Võ Văn Trực. Cọng Rêu Dưới Đáy Ao. NXB Hội Nhà Văn: Hà Nội, 2007. Bản điện tử do talawas thực hiện).

Cái đám “cầm lái vỹ đại” này chỉ hết “thiêng liêng” sau khi bào huynh của tác giả – Võ Quang Hiền – tham gia vào Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất (1953 – 1956) ngay tại làng quê của mình. Từ đó, ông “tự diễn biến/tự chuyển hóa” rất nhiều và cũng rất nhanh :

“Con đường tham gia công tác xã hội của anh xuống từng nấc thang: sĩ quan quân đội, cải cách ruộng đất, cán bộ thông tin xóm, Đảng viên trơn… và cuối cùng là phó thường dân!

Tưởng là ‘dứt bỏ đường công danh’, vui thú điền viên tham gia việc làng việc xóm cho vui, đến bây giờ anh mới nhận thức ra rằng việc làng việc xóm cũng là việc xã hội, mà làm ‘việc xã hội’ là thế nào cũng bị va chạm, xô xát.

Anh hoàn toàn dành thì giờ lo việc gia đình nhưng vẫn bị Đảng uỷ để ý, cho là ‘phần tử bất mãn’, là ‘cố ý chống đối’… Thì ra cái ‘cọng rêu dưới đáy ao’ mà anh tưởng là ‘yên thân’ như các nhà nho ngày trước, có ngờ đâu cái cọng rêu ấy trong thời buổi này cũng phải đối mặt với mọi biến động của xã hội…”

Chung cuộc, kẻ “bất mãn” và “cố ý chống đối” bị các đồng chí của mình … “hành” cho đến chết luôn :

“Tôi đặt lên ngôi mộ tấm ảnh của anh – không phải tấm ảnh gày gò của ông lão sáu mươi, mà là tấm ảnh người thanh niên cường tráng những năm tháng hào hùng ở Việt Bắc: mặc áo trấn thủ, đội mũ lưới đính quân hiệu. Hàng trăm cặp mắt chăm chăm nhìn vào tấm ảnh, chợt thức dậy trong tiềm thức của họ những kỷ niệm về anh và về làng xóm thuở Cách mạng sơ khai.”

Nhà văn Võ Văn Trực quả là khéo nói (hay khéo lách) chớ cách mạng thì bao giờ mà chả thế – bất kể “sơ khai” hoặc “thoái trào” – và lúc nào mà không “chuyên chính” với những kẻ đi trật đường ray Cộng Sản.

Vi Đức Hồi – nguyên trưởng ban tuyên giáo, giám đốc trường đảng, thường vụ huyện ủy huyện Hữu Lũng tỉnh Lạng Sơn – là một nạn nhân tiêu biểu của Đảng và Nhà Nước VN, vào giai đoạn “thoái trào” này. Tuy thuộc thế hệ đến sau nhưng ông vẫn trưởng thành với niềm tin (hừng hực) không khác chi lớp tiên phong.

Hồi ký (Đối Mặt) của ông ghi lại không ít những câu chữ “sung sướng” đến ngất ngây:

“Khi tôi đọc cương lĩnh đầu tiên của đảng năm 1930, tôi thật sung sướng vì đảng chỉ ra rằng: Khi cách mạng giải phóng dân tộc thành công, đảng đưa cả nước ta tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội, bỏ qua tư bản chủ nghĩa. Xã hội mà đảng hướng tới là một xã hội đỉnh cao của sự văn minh nhân loại, ở đó sẽ không còn chế độ người bóc lột người, mọi người sống với nhau bình đẳng bác ái, nhà nước là của dân, do dân và vì dân…”

Nội dung Cương Lĩnh Đầu Tiên của Đảng (ta) e chỉ là bản copy Luận Cương Của Lenin thôi chớ không có chi khác cả, ngoài vài chỗ ngắt câu, và mấy dấu chấm phẩy. Bởi thế nên Vi Đức Hồi không “sung sướng” được luôn, và cũng chả được lâu.

Những trang sau trong cuốn hồi ký Đối Mặt, không thiếu những cụm từ vô cùng cay đắng: “đảng nói không biết ngượng, đảng nói một đàng làm một nẻo, đảng nói như hát hay…”

Mỗi lúc ông một thêm xa lánh Đảng, rồi trở nên “đối mặt” với nó, và bị khai trừ. Sau đó – cũng như ông Võ Quang Hiền, hồi giữa thế kỷ trước – Vi Đức Hồi cũng quyết định biến mình thành một “cọng rêu dưới đáy ao,” nơi làng quê khốn khó của mình :

“Quê tôi, một trong những Xã nghèo nhất Nước ta, là một trong 9 Xã của Tỉnh Lạng sơn và là một trong hai Xã duy nhất của Huyện Hữu lũng chưa có bóng dáng điện lưới quốc gia; là Xã vùng sâu,vùng xa, Xã đặc biệt khó khăn …

Tôi mua được một chục cặp lợn con, giúp cho 10 hộ nghèo nhất ở làng tôi để họ chăn nuôi, khi nào lợn xuất chuồng bán thì hoàn trả gốc cho tôi, để tôi chuyển cho hộ khác. Nhiều người phấn khởi, nhận lợn và cảm ơn.

Tin này Xã báo cáo Huyện… Thường trực Huyện uỷ triệu tập cuộc họp cán bộ chủ chốt ở xã Tân lập (quê tôi) để nghe cơ sở báo cáo tình hình. Huyện uỷ quán triệt: đây là một trong những âm mưu rất nguy hiểm của các thế lực thù địch chống phá cách mạng nước ta, hơn lúc nào hết, chúng ta phải nêu cao cảnh giác cách mạng, chặn đứng mọi hành động nhằm lôi kéo quần chúng nhân dân, gây mất ổn định an ninh chính trị…”

Thế là thay vì trở thành một cọng rêu để có thể được nằm yên dưới đáy ao, Vi Đức Hồi phải nằm trong lòng nhà tù cách mạng.

Câu chuyện của các bác Mác/Lê qua hai thế hệ người Việt thượng dẫn (tưởng) cũng đã đủ ê chề nhưng chưa hết. Cuối tháng 9 năm 2021, báo đài Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở loan tin:

– Về cậu bé 10 tuổi đọc Lênin toàn tập: Hứng thú với sách như với đồ chơi, bánh kẹo

– Cậu bé 10 tuổi quyết tâm đọc toàn bộ Lê Nin toàn tập

– CẬU BÉ 10 TUỔI ĐỌC LÊNIN TOÀN TẬP

– Cậu bé 10 tuổi đam mê khám phá lịch sử, từ nhỏ đã đọc bộ Lê Nin

Con cái nhà ai mà quá đã (và quá đáng) vậy, Trời? Thiệt là vô phúc. Cũng tại NÓ hết trơn chớ còn ai vô đây nữa! Thế là thay vì trở thành một cọng rêu để có thể được nằm yên dưới đáy ao, Vi Đức Hồi phải nằm trong lòng nhà tù cách mạng.

Câu chuyện của các bác Mác/Lê qua hai thế hệ người Việt thượng dẫn (tưởng) cũng đã đủ ê chề nhưng chưa hết. Cuối tháng 9 năm 2021, báo đài Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở loan tin:

– Về cậu bé 10 tuổi đọc Lênin toàn tập: Hứng thú với sách như với đồ chơi, bánh kẹo

– Cậu bé 10 tuổi quyết tâm đọc toàn bộ Lê Nin toàn tập

– CẬU BÉ 10 TUỔI ĐỌC LÊNIN TOÀN TẬP

– Cậu bé 10 tuổi đam mê khám phá lịch sử, từ nhỏ đã đọc bộ Lê Nin

Con cái nhà ai mà quá đã (và quá đáng) vậy, Trời? Thiệt là vô phúc. Cũng tại NÓ hết trơn chớ còn ai vô đây nữa!

Dù vào đời bằng nhiều lối, các em đạt điểm ATAR cao luôn là niềm tự hào của cộng đồng Việt Nam

Van Pham

Hàng năm cộng đồng người Việt tại NSW có truyền thống vinh danh và trao thưởng cho các em học sinh lớp 12 gốc Việt đạt điểm ATAR cao. Các em đã chia sẻ với SBS Việt ngữ những câu chuyện cảm động về gia đình, về quá trình học tập và sự lựa chọn một lối đi để vào đời, với nhiều niềm hy vọng cho tương lai của chính mình và cộng đồng mà các em đang sống.

HÌNH: – Chương Trình Phát thưởng cho học sinh đạt điểm ATAR trên 99.00 trong kỳ thi HSC vừa qua do Người Việt Sydney News và Liên Hiệp các Trường Việt Ngữ tổ chức. Credit: Liên Hiệp các trường Việt ngữ NSW.

****

Jessica Nguyễn sinh năm 2005.

Em sống cùng với chị gái và cha mẹ tại Fairfield West. Lúc nhỏ em học ở trường tiểu học Farifield West và sau đó lên cấp hai em vào trường Prairiewood High School ở gần nhà.

Trong các môn học, Jessica học giỏi nhất môn Nghệ thuật, và môn mà em cần cố gắng là môn Anh văn vì em tự nhận mình viết văn không hay.

Điểm ATAR vừa qua của Jessica là 99.9.

Em kể lại cảm xúc khi mình biết kết quả thi vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng vì với kết quả cao, em nay đã có thể được nhận học bổng trong bốn năm học đại học sắp tới, để cha mẹ không phải lo lắng với số tiền học phí.

Với Jessica, bí quyết của em rất đơn giản, đó là mỗi ngày em đều dành một thời gian học nhất định và liên tục, và những kỳ thi là những lúc em chỉ cần thúc đẩy thêm một chút để có kết quả tốt. Em cho rằng xây dựng kiến thức một chút mỗi ngày thì tốt hơn là học nhồi nhét tất cả vào trong một lần.

*****

Một học sinh gốc Việt khác cũng đạt điểm ATAR cao 99.9 trong năm nay là William Phan. Em sống cùng bà và cha mẹ, cùng với một người em trai bị khuyết tật tại Chester Hill.

Lúc nhỏ em học cấp 1 tại trường St John Park Public School, sau đó em vào trường tuyển Sefton Selective High Shool. Tuy nhiên, từ năm lớp 10 em chuyển qua học tại trường James Ruse High School tại Calingford.

Điểm ATAR vừa rồi của William là 99.9. Em nói mình may mắn vì đã đủ điểm để vào học Khoa Dược thuộc trường đại học New South Wales UNSW.

William nhớ lại mình và người anh họ đã thức đến 3 giờ sáng chỉ để chờ đợi kết quả. Khi nhận được điểm cao, William đã nhắn tin ngay cho cha và mẹ em, hai tin nhắn với một nội dung giống nhau là em đã vào được ngôi trường đại học mà em yêu thích.

Em kể lại năm lớp 12 rất cạnh tranh và em học hầu như suốt cả ngày.

Tuy nhiên William cảm ơn bà em, cũng như cha mẹ đã chăm sóc em trong năm lớp 12 đầy căng thẳng đó.

Em chia sẻ bí quyết đạt điểm ATAR cao là phải có một người bạn có cùng mục tiêu, cùng một động lực phấn đấu giống mình, và cả hai sẽ giúp đỡ nhau trong việc học cũng như cùng nhau tham gia các trò chơi, các kỳ nghỉ và động viên nhau qua những kỳ thi.

Theo William thì một người bạn rất quan trọng giúp em đạt được thành tích cao.

Jessica và William là hai trong số 15 học sinh đạt điểm ATAR cao được tuyên dương trong buổi lễ khen thưởng do Người Việt News và Liên Hiệp các trường Việt ngữ NSW tổ chức, diễn ra tối thứ Tư 18/1.

Hiệu trưởng trường Việt ngữ Nhi Đồng và là Chủ tịch Liên hiệp các trường Việt ngữ NSW, ông Nguyễn Từ Hiếu Trung cho SBS Việt ngữ hay các em là sự tự hào và là niềm hãnh diện giúp gắn kết cộng đồng.

Khi được hỏi Jessica Nguyễn sẽ học ngành gì với số ATAR 99.9, em trả lời em sẽ vào học ngành Quốc tế học tại trường đại học Sydney.

Ngoài Jessica Nguyễn và William Phan, các em học sinh được vinh danh tối 18/1 còn có Nancy Nguyễn, Herman Tu, Henrik và những em khác.

Dù các em chọn những lối đi khác nhau để vào đời, nhưng các em chính là niềm tự hào và hy vọng của cộng đồng Việt Nam.

Mời bấm vào biểu tượng audio để nghe toàn bộ câu chuyện của các em.

SBS.COM.AU

Dù vào đời bằng nhiều lối, các em đạt điểm ATAR cao luôn là niềm tự hào của cộng đồng Việt Nam

Hàng năm cộng đồng người Việt tại NSW có truyền thống vinh danh và trao thưởng cho các em học sinh lớp 12 gốc Việt đạt điểm ATAR cao. Các em đã chia sẻ với SBS Việt ngữ những câu chuyện cảm động về gia đình, về quá trình học tập …

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG HUYNH ĐỆ YÊU THƯƠNG

Giuse Lê Quang Uy

Tao Hoang shared a post.

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG HUYNH ĐỆ YÊU THƯƠNG

Cả một cuộc đời bị giam cầm trong bóng tối, trong sự u uất, tủi nhục, mặc cảm sống trong hoàn cảnh khuyết tật về thể lý, tâm lý và giác quan… nhưng nhiều “người trẻ” can đảm, mạnh mẽ bước ra khỏi ngục tù đau khổ đó, để “sống giây phút hiện tại, lấp đầy nó bằng tình yêu” trong niềm hy vọng sống mỗi ngày một tốt hơn.

Đó là câu chuyện của những người trẻ khiếm thị trong Hội Người Khiếm Thị ở khu vực Trảng Bom, Đồng Nai. Có những người bị khiếm thị bẩm sinh, những người khác bị mù trong độ tuổi thơ ấu hoặc thanh niên do di chứng của một số căn bệnh liên quan đến mắt.

Mặc dù, họ bị khiếm khuyết về thể lý nhưng nơi họ “có những nguồn lực kỳ diệu, không thể tưởng, đôi khi phi thường” vươn lên để sống, mạnh mẽ và nghị lực vượt qua các nghịch cảnh khốn cùng và những sự tự ti mặc cảm, tạo một cuộc sống tự lập và gầy dựng một mái ấm gia đình hạnh phúc.

Anh Thoại, năm nay 39 tuổi, nhớ lại: 3 tuổi, anh mất khả năng nhìn. Lớn lên, anh ý thức giới hạn về thể lý của chính anh. Anh sống trong nỗi buồn vì cảm thấy bị thiệt thòi, nhưng gia đình luôn khích lệ, nâng đỡ anh. Đặc biệt, nhờ những lời chia sẻ chân thành của những người cùng cảnh ngộ giúp anh vượt qua sự mặc cảm, nỗi buồn tủi.

Hiện nay, anh đã lập gia đình được 11 năm và có một cháu gái nhỏ với công việc mưu sinh là xoa bóp. Dù cuộc sống khá chật vật nhưng anh luôn hy vọng. “Tui hay tủi thân lắm ! Hay ngồi khóc một mình vì sao tui lại như thế này…nhưng riết cũng quen rồi. Nhờ tui có việc làm, kiếm ra tiền, nuôi bản thân nên cũng thấy vui vui và đỡ buồn hơn nhiều lắm”.

Chị Thanh Giang, 40 tuổi, với đôi mắt trắng xóa ngấn lệ khi nhớ về cuộc đời cơ cực của chị. Thế nhưng, khuôn mặt chị rạng rỡ, đôi môi nở nụ cười thật tươi khi chị “khoe” về công việc bấm huyệt của chị vì đó là niềm tự hào của chị khi chị bước qua những nỗi tủi thân để có thể sống một cuộc sống tự lập.

Cùng cảnh ngộ, cô Têrêsa Kiều Giang “gắn bó” với bóng tối suốt cả cuộc đời của cô, nhưng người phụ nữ có khuôn mặt khả ái, nụ cười hiền hòa, lời nói chân thành ấy, đầy nghị lực vượt qua các giông bão cuộc đời đổ ập xuống trên thân hình nhỏ bé của cô trong niềm hy vọng. Cô luôn khát khao sống, không chỉ cho riêng cô, còn cho cả chính con trai duy nhất của cô và cho cả những người anh chị em thiếu may mắn như cô.

Thấu hiểu được sự khốn khó của người khiếm thị, cô đã kiên trì, nhẫn nại dấn thân suốt gần 20 năm qua trong vai trò là Hội Trưởng Hội Người Mù Trảng Bom. Cô giúp họ học nghề, có nghề mưu sinh như xoa bóp, bấm huyệt…, thậm chí cô chạy vạy nhiều công ty tìm công việc phù hợp cho các thành viên của Hội, một số thành viên khác mưu sinh bằng nghề bán vé số.

Gần gũi, thăm hỏi với những con người đau khổ, cả một cuộc đời bị bóng tối bao phủ nhưng đầy nghị lực và hy vọng sống tốt, là những kinh nghiệm sống quý giá cho các bạn trẻ “và làm cho tâm hồn các bạn được hạnh phúc trong những ngày còn trẻ”.

Vì thế, nhóm Fiat và nhóm Hồng Ân với khoảng 20 bạn trẻ đã 6 năm liền ( ngoại trừ năm 2021 bị Covid chỉ có thể chuyển quà từ xa ), đã trực tiếp về hội ngộ và trao quà Xuân do quý ân nhân yểm trợ cho 100 người mù trong Hội Người Mù Trảng Bom.

Linh mục Giuse Lê Quang Uy, DCCT, đã đứng ra xin quý ân nhân gần xa chia sẻ, rồi phối hợp với cô Nở và mọi người mua sắm, chia sẵn các phần quà, chuyên chở gạo về trước. Đến Chúa Nhật 24 tháng Chạp, tức là ngày 15.1.2023, tất cả cùng nhau quy tụ về nơi sân có mái che của Giáo Xứ Trà Cổ, thuộc Giáo Phận Xuân Lộc, gặp gỡ ông bà anh chị em khiếm thị.

Xin tạ ơn Chúa và biết ơn quý ân nhân gần xa. Xin cám ơn chính những anh chị khiếm thị đã cho chúng tôi cơ hội sống Tin Mừng Chúa Giêsu đã dạy.

Fiat HUYỀN TRANG, 16.1.2023

Vĩnh biệt người lính già Vũ Cao Quận – Phạm Thanh Nghiên

 

NHỮNG NGƯỜI LÍNH GÌA KHÔNG BAO GIỜ CHẾT – HỌ CHỈ MỜ NHẠT DẦN ĐI ….

*******

Van Pham

Vĩnh biệt người lính già Vũ Cao Quận

Phạm Thanh Nghiên

Ông Vũ Cao Quận, một trong những cánh chim đầu đàn của Phong trào đấu tranh đòi Dân chủ tại quốc nội vừa qua đời lúc 19 giờ 40 phút ngày 19/1/2021, tức ngày 7 tháng Chạp năm Canh tý, hưởng thọ 88 tuổi.

Ông Vũ Cao Quận sinh ngày 16/4/1933 tại Hải Phòng. Tuổi thanh thiếu niên của Vũ Cao Quận gắn liền với những giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc. Mới 12 tuổi, cậu bé Quận đã tham gia vào Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh, được “điều động” lên Quảng trường Ba Đình để nghe ông Hồ Chí Minh đọc cái gọi là Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước VNDCCH.

Lớn lên, ông nhập ngũ và như bao thanh niên miền Bắc khác, ông mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và với trái tim yêu nước đi “giải phóng miền Nam”. Điều mà mấy chục năm sau ông mới vỡ lẽ ra mình bị lừa.

Đầu năm 1965, ông kết hôn với bà Nguyễn Thị Lan và sinh con gái đầu lòng vào cuối năm. Hai ông bà có tất cả 5 người con gái. Suốt mấy chục năm, Vũ Cao Quận gắn bó với đời binh nghiệp cho đến khi giải ngũ vào năm 1975, mang quân hàm Trung uý.

Sau khi giải ngũ, Vũ Cao Quận làm việc cho Hợp Tác Xã Ánh Sáng, chuyên sản xuất xà gồ, cửa sắt… Năm 1988, HTX giải thể, Vũ Cao Quận nghỉ việc.

Chính thời gian nghỉ ngơi, nhàn rỗi là cơ hội để người lính già Vũ Cao Quận nhận thức được thực trạng của chế độ. Không dừng lại ở việc nhận thức suông, Vũ Cao Quận đã biến lý tưởng của mình thành hành động cụ thể, ban đầu là “bỏ đảng”, sau đó là công khai chống lại nó.

Tất nhiên, người ta không cho ông cái quyền “thoái đảng” mà giữ ông lại để… khai trừ, như một cách làm nhục ông và giữ thể diện cho đảng. Hành động này của Vũ Cao Quận hơn 20 năm về trước được ví như chuyện tày đình, “đại nghịch bất đạo”, gây chấn động cho nhiều đảng viên thời bấy giờ.

Trong nhiều bài viết và một số cuộc trả lời phỏng vấn đài báo nước ngoài, Vũ Cao Quận đều khẳng định chủ nghĩa cộng sản, cuộc cướp chính quyền 1945, những cuộc chiến tranh “giải phóng” … chỉ là “cuộc lừa vĩ đại vô song” như ông từng cay đắng thốt lên trong bài thơ “Ai!” nổi tiếng.

Ông từng bị giam giữ 9 ngày trong tù vì các bài viết “chống đảng”, đòi hỏi dân chủ và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam. Khi các “hoạt động đường phố” chưa xuất hiện, Vũ Cao Quận là một trong số ít cây viết khá nổi tiếng trong nước cùng với tướng Trần Độ, giáo sư Hoàng Minh Chính, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, cựu Đại tá Lê Hồng Hà, nhà văn Hoàng Tiến, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa….

Cuốn sách “Gửi lại trước khi về cõi” của ông được Tủ sách Tiếng Quê Hương in ấn và phát hành tại Mỹ là một đóng góp đáng kể của ông cho phong trào đấu tranh đòi tự do ở Việt Nam.

Cuối năm 2007, khi cuộc biểu tình đầu tiên (và đúng nghĩa) sau 1975 do người dân tự tổ chức nổ ra tại Hà Nội nhằm chống lại sự xâm phạm lãnh hải Việt Nam của Tàu cộng, Vũ Cao Quận có mặt. Năm ấy, ông đã bước sang tuổi 74.

Kể từ sau khi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và tôi, Phạm Thanh Nghiên bị bắt (2008), ông Quận gần như bị giam lỏng tại nhà. Sức khoẻ và tinh thần ông giảm sút hẳn. Ông đã trải qua hai lần tai biến. Tuổi già, bệnh tật, nỗi buồn thế sự, niềm cô đơn, nhất là sự sách nhiễu của công an Hải Phòng, tất cả các yếu tố đó cộng lại khiến ông không thể gượng dậy.

Hơn 1 năm nay, ông Quận phải nằm một chỗ sau cú ngã hồi tháng 6/2019. Mọi sinh hoạt từ ăn uống, vệ sinh cá nhân đều có con gái phục vụ, chăm sóc. Vì ông quá yếu, không thể ngồi dậy được nên phải cắm ống dẫn tiểu, hàng tuần thuê bác sĩ đến kiểm tra, thăm khám.

Từ khi tôi chuyển vào Sài Gòn sinh sống, mỗi khi có dịp ra Bắc vẫn ghé thăm ông. Lần gần đây nhất tôi gặp ông là hôm 19/11/2020 nhân dịp ra Hà Nội thăm mẹ của Đoan Trang. Tôi phải xưng tên 3, 4 lần và nói thật to ông mới nhận ra. Ông thều thào: “Ai chứ con nhãi nhép Phạm Thanh Nghiên thì bác không bao giờ quên”. Một lát sau ông lại hỏi “Thế cháu mới ra tù hả?” Nghe đến là thương.

Đầu tháng 10/2020, tôi có viết một lá thư nhờ giúp đỡ, chỉ gửi cho một số bằng hữu với hy vọng qua sự sẻ chia đó, ông sẽ có thêm chút kinh phí chữa bệnh. Thật vui là lá thư tuy chỉ gửi trong phạm vi một vài người, nhưng đã được truyền tay đến nhiều người khác.

Nhờ vậy, có thêm nhiều tấm lòng sẻ chia và bày tỏ sự thương mến với ông. Tôi còn chưa kịp viết một lá thư khác để cảm ơn những vị ân nhân giúp đỡ, thì đã nhận tin ông Vũ Cao Quận qua đời.

Vũ Cao Quận thích được gọi là Người Lính Già – một danh xưng rất khiêm nhường như tính cách của ông lúc sinh thời.

Người Lính già Vũ Cao Quận đã đi hết vòng tròn của một đời người với bao thăng trầm của lịch sử, của kiếp nhân sinh. Ông đã gánh vác và trọn vẹn với hai thân phận, thân phận của riêng ông và thân phận của đất nước Việt Nam khổ đau này.

Ông đã dành cả cuộc đời để chiến đấu, để trăn trở với vận nước. Mong ông an nghỉ và xin nhận từ con “nhãi nhép” này (cách ông gọi tôi) một nén tâm hương bày tỏ sự yêu quý và kính trọng.

Xin vĩnh biệt ông.

HÌNH: – Người lính gìa Vũ Cao Quận và vợ chồng Phạm Thanh Nghiên & Huỳnh Anh Tú…

Sau 28 năm bị bán sang Trung Quốc, một bà quê Bắc Giang về nhà

Báo Nguoi-viet

January 19, 2023

BẮC GIANG, Việt Nam (NV) – Sau 28 năm bị bán sang Trung Quốc làm vợ một người đàn ông bản xứ, lần đầu tiên bà Trần Thị Chiều, 58 tuổi, được trở về quê nhà đón Tết Quý Mão cùng con cháu ở xã Nghĩa Hòa, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang.

Theo báo VNExpress hôm 19 Tháng Giêng, chồng bà ở tỉnh Bắc Giang qua đời từ khi đứa con trai thứ hai chưa chào đời, trong lúc con trai đầu mới 2 tuổi.

Bà Trần Thị Chiều (thứ hai từ trái) được con dâu và cháu nội đón tại cửa khẩu Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh, hồi trung tuần Tháng Mười Hai năm ngoái. (Hình: VNExpress)

Bà ở vậy làm ruộng, làm thuê nuôi con. Ba mẹ con sống trong túp lều xập xệ và rơi vào cảnh bữa đói, bữa no.

Hồi Tháng Mười Một, 1994, vài ngày trước đám giỗ chồng, bà Chiều được một người cháu tên Thắng, ở xã Đông Sơn, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang, rủ lên Lạng Sơn “chặt mía thuê.” Do muốn có tiền làm đám giỗ chồng tươm tất, bà đi theo lời đứa cháu.

“Mẹ để lại cho hai anh em tôi một con heo, bảy bao thóc và gần 20,000 đồng. Mẹ dặn đi ba ngày đến giỗ bố là về, nếu hết gạo, hai anh em chở thóc ra xát,” ông Phạm Xuân Mai, 37 tuổi, con trai thứ nhì của bà Chiều kể.

Hai đứa con đợi qua giỗ bố vẫn chẳng thấy mẹ về. Họ hàng, người trong thôn cho rằng bà Chiều khổ quá nên bỏ con mà đi biệt tích.

“Một tháng, một năm rồi đằng đẵng mấy chục năm đến khi chúng tôi cũng tin mẹ bỏ mình mà đi, nhưng chưa bao giờ ghét bà. Anh em tôi cứ nghĩ mẹ khổ quá mà phải bỏ con,” ông Mai nói và cho biết thêm hai anh em được một người chú ruột đón về nuôi.

Do gia cảnh của người chú cũng nghèo, hai đứa cháu được nuôi cho học hết lớp 8, lớp 9 thì tự mưu sinh.

Bà Chiều kể, hồi năm đó đi đến tỉnh Lạng Sơn, đứa cháu bảo đưa “chứng minh thư” và tiền để anh ta giữ giùm cho an toàn.

“Chiều đó, tôi thấy biển quảng cáo toàn chữ Trung Quốc mới nhận ra mình đã ở trên xứ người,” bà Chiều nói.

Bà bị đẩy vào nhà chứa cùng rất nhiều phụ nữ Việt Nam. Ở đó chừng mười ngày, bà và sáu phụ nữ khác bị đưa lên xe hơi chở vào rừng sâu. Tiếp đó, bà bị bán qua tay nhiều kẻ buôn người khác nhau, trước khi bị ép kết hôn với một người đàn ông hơn 6 tuổi ở tỉnh Quảng Đông.

Bà Chiều cho hay mình bị nhà chồng canh giữ cả ngày, đi một bước cũng có người theo sát. Bà phải lên rẫy trồng nương, ở nhà thì nuôi heo. Không tiền, không giấy tờ tùy thân, không biết tiếng Hoa, bà Chiều bơ vơ ở xứ người.

“Tôi nhớ các con, họ hàng, uất hận kẻ lừa bán mình mà chỉ biết khóc,” bà nhớ lại.

Người chồng Trung Quốc ra điều kiện bà phải sinh con và nuôi đứa trẻ đến khi vào đại học thì mới được về Việt Nam. Sau mười năm bị ép làm vợ, bà sinh một đứa con gái vào năm 2004.

Mãi đến năm 2021, con gái vào đại học, gia đình chồng giữ lời hứa, liên hệ với Sứ Quán Việt Nam để tìm cách cho bà Chiều hồi hương.

Không giấy tờ tùy thân, bà được yêu cầu khai thông tin về nguồn gốc tại Việt Nam và phải kết nối với hai người đang sống ở Việt Nam để xác thực.

Qua mạng xã hội, bà kết nối được với một tài xế taxi ở huyện Thường Tín, Hà Nội, người có chị gái cũng bị lừa bán sang Trung Quốc. Ông này đã đến tận nhà bên ngoại bà Chiều ở xã Nghĩa Hòa để xác nhận thông tin giúp bà làm sổ thông hành (passport) để về Việt Nam.

Hôm 22 Tháng Mười Hai năm ngoái, cả nhà ông Phạm Xuân Mai đi xe hơi lên cửa khẩu Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh, để đón mẹ hồi hương. Bài đăng trên mạng xã hội của ông có dòng tâm sự: “28 năm, nay tôi mới được gặp lại mẹ.”

Bà Trần Thị Chiều cùng hai con trai. (Hình: VNExpress)

Hiện tại, hai con trai bà Trần Thị Chiều đã làm đơn tố cáo đứa cháu lừa bán mợ, yêu cầu trả lại công bằng cho mẹ mình.

“Chúng tôi không muốn có thêm gia đình nào phải gánh nỗi đau chia ly mà mẹ con tôi từng trải qua. Cha mất, mẹ không ở bên, nhưng chúng tôi sống đàng hoàng, không gây họa cho ai, tại sao kẻ tàn ác lại được sống an nhàn, sung sướng,” ông Mai nói. (N.H.K)

‘Nhân dân’ không có mặt trong mọi chuyện này

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

19-1-2023

Ông Nguyễn Xuân Phúc vừa “tự rời chức”. Nguồn: Reuters

Có hệ thống chính trị nào đại diện cho “ý chí, nguyện vọng” của dân chúng một quốc gia lại răm rắp thực thi chỉ đạo miễn nhiệm nguyên thủ như Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam?

Từ Tổng Bí thư đến các thành viên trong Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN khóa 13 cùng coi nhẹ người dân, và có thể nhận ra điều đó từ thông cáo của BCH TƯ đảng khóa 13 về hội nghị bất thường lần thứ ba. Bên dưới là toàn bộ thông cáo này – xin dẫn nguyên văn…

Ngày 17/01/2023, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII đã họp xem xét và cho ý kiến về nguyện vọng thôi giữ các chức vụ, nghỉ công tác và nghỉ hưu của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII, Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng quốc phòng, an ninh nhiệm kỳ 2021 – 2026.

Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc là cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước, sinh ra trong gia đình giàu truyền thống cách mạng; được đào tạo cơ bản, trưởng thành từ cơ sở và được Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị các khoá tín nhiệm phân công giữ nhiều chức vụ lãnh đạo quan trọng của Đảng và Nhà nước. Trên cương vị Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2016 – 2021, đồng chí đã có nhiều nỗ lực trong lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành công tác phòng, chống dịch Covid-19 đạt kết quả quan trọng. Tuy nhiên, đồng chí chịu trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi để nhiều cán bộ, trong đó có 2 đồng chí Phó Thủ tướng, 3 bộ trưởng có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng; 2 đồng chí Phó Thủ tướng đã xin thôi giữ các chức vụ, 2 bộ trưởng và nhiều cán bộ bị xử lý hình sự. Nhận thức rõ trách nhiệm trước Đảng và Nhân dân, đồng chí đã có đơn xin thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu.

Căn cứ quy định hiện hành của Đảng, Nhà nước và xem xét nguyện vọng của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đồng ý để đồng chí Nguyễn Xuân Phúc thôi giữ các chức vụ Uỷ viên Bộ Chính trị, Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII, Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng, an ninh nhiệm kỳ 2021 – 2026.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng giao Bộ Chính trị chỉ đạo các cơ quan liên quan triển khai thực hiện các thủ tục theo quy định (1).

***

Thông cáo tuy gọn lỏn – chỉ có 389 chữ nhưng vẫn bộc lộ rất rõ sự coi thường nhân dân của cả Tổng Bí thư lẫn các thành viên BCH TƯ đảng khóa 13. Trong thông cáo vừa đề cập, chỉ có một chỗ nhắc tới… “nhân dân” nhưng đó là “nhân dân” trong nhận thức về trách nhiệm của riêng “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc. Tổng Bí thư và các Ủy viên BCH TƯ đảng khóa 13 chỉ tham gia… “chứng thực”, rằng “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc xin… tự rời chức, và… “nhất trí” cho “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc… được thực hiện nguyện vọng.

Vi phạm, khuyết điểm” của “hai đồng chí Phó Thủ tướng, ba bộ trưởng” tuy “gây hậu quả rất nghiêm trọng” và bất kể nhân dân là đối tượng đã cũng như đang trực tiếp gánh chịu các “hậu quả rất nghiêm trọng” ấy nhưng Tổng Bí thư và các thành viên BCH TƯ đảng khóa 13 vẫn thản nhiên hành xử như các… quan sát viên và… trọng tài (xem xét và đưa ra quyết định về nguyện vọng của “đồng chí” Nguyễn Xuân Phúc)…

Tại sao đảng giành quyền sắp đặt các “đồng chí” như Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long,… làm Chủ tịch Nhà nước, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng bộ này, bộ khác, rồi chủ tịch thành phố nọ, tỉnh kia… vì đó là Ủy viên Bộ Chính trị, thành viên BCH TƯ của đảng mà không nhận trách nhiệm khi lựa sai, chọn lầm, giám sát lỏng lẻo nên không phát giác, ngăn chặn kịp thời các “vi phạm, khuyết điểm” để… “tự rời chức” và “xin lỗi” khi nhân dân liên tục phải gồng gánh đủ loại “hậu quả rất nghiêm trọng” không ngừng rơi xuống vai họ?

Trong lịch sử nhân loại, có tổ chức chính trị nào khi tham gia cầm quyền lại độc đoán và trịch thượng tới mức, sau khi thản nhiên thừa nhận các thành viên do mình lựa chọn, sắp đặt đã “gây hậu quả rất nghiêm trọng” không những không nhận trách nhiệm, không xin lỗi dân chúng mà còn khơi khơi ra những lệnh kiểu như: Giao Bộ Chính trị chỉ đạo các cơ quan liên quan triển khai thực hiện các thủ tục theo quy định?

Có hệ thống chính trị nào đại diện cho “ý chí, nguyện vọng” của dân chúng một quốc gia lại răm rắp thực thi chỉ đạo miễn nhiệm nguyên thủ như Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam (2)? Có xứ sở nào mà những cá nhân lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền chỉ tự kiểm với tổ chức chính trị mà mình là thành viên, dẫu có tự xử hay bị xử thì cũng chẳng bao giờ thèm mở miệng xin lỗi đối tượng mà họ phục vụ? Chẳng lẽ trong mắt Tổng Bí thư và các thành viên BCH TƯ đảng CSVN nhân dân… vô giá trị, có quyền rẻ rúng nên mới thản nhiên thể hiện sự xem thường đến mức như vậy?

Chú thích

(1) https://vietnamnet.vn/toan-van-thong-cao-ve-phien-hop-bat-thuong-cua-trung-uong-ve-cong-tac-nhan-su-2102181.html

(2) https://tienphong.vn/quoc-hoi-mien-nhiem-chuc-chu-tich-nuoc-doi-voi-ong-nguyen-xuan-phuc-post1504237.tpo