Chiến tranh có thể nổ ra ở eo biển Đài Loan trong vòng hai năm

Tổng hợp từ ReutersSCMPNewYorkPost và các báo khác

WASHINGTON (Reuters) – Một đảng viên Cộng hòa hàng đầu tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm Chủ nhật cho biết tỷ lệ xung đột với Trung Quốc về vấn đề Đài Loan “rất cao” sau khi một vị tướng Hoa Kỳ gây kinh ngạc với một bản ghi nhớ cảnh báo rằng Hoa Kỳ sẽ chiến đấu với Trung Quốc trong hai vòng hai năm tới đây.

Dân biểu Hoa Kỳ Michael McCaul (R-TX) hình chụp lúc ông đến Tháp Trump để gặp Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Donald Trump ở New York mấy năm trước đây.

Trong một bản ghi nhớ đề ngày 1 tháng 2 nhưng được công bố vào thứ Sáu vừa qua, Tướng Mike Minihan,

người đứng đầu Bộ Tư lệnh Tiếp Vận hàng không, đã viết thư cho ban lãnh đạo khoảng 110.000 thành viên của cơ quan này, nói rằng: “Linh tính tôi mách bảo rằng chúng ta sẽ chiến đấu vào năm 2025.”

“Tôi hy vọng ông tướng ấy đoán sai… Tuy nhiên, tôi nghĩ ông ấy đúng,” Mike McCaul, tân Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại tại Hạ viện Hoa Kỳ, nói với Fox News Sunday.

Quan điểm của vị tướng này không đại diện cho Lầu Năm Góc nhưng thể hiện mối quan ngại ở các cấp cao nhất của quân đội Hoa Kỳ về nỗ lực có thể có của Trung Quốc nhằm kiểm soát Đài Loan, mà Bắc Kinh tuyên bố là một tỉnh ương ngạnh.

Minihan viết rằng cả Hoa Kỳ và Đài Loan sẽ tổ chức bầu cử tổng thống vào năm 2024, có khả năng tạo cơ hội cho Trung Quốc thực hiện hành động quân sự.

McCaul nói rằng nếu Trung Quốc không thể đạt được quyền kiểm soát Đài Loan một cách không đổ máu thì “theo nhận định của tôi, họ sẽ xem xét một cuộc xâm lược quân sự. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều này”.

Ông cáo buộc chính quyền Dân chủ của Tổng thống Joe Biden đã thể hiện sự yếu kém sau cuộc rút quân vụng về khỏi Afghanistan, điều có thể khiến chiến tranh với Trung Quốc dễ xảy ra hơn.

Nhà Trắng từ chối bình luận về nhận xét của McCaul.

Một quan chức Lầu Năm Góc cho biết hôm thứ Bảy, những bình luận của vị tướng này “không đại diện cho quan điểm của bộ về Trung Quốc.”

Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Lloyd Austin hồi đầu tháng này cho biết ông thực sự nghi ngờ rằng các hoạt động quân sự ngày càng gia tăng của Trung Quốc gần eo biển Đài Loan là dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh sắp xâm chiếm hòn đảo này. (Ông không tin sự xâm chiếm sẽ xẩy ra cho dù Bắc Kinh gia tăng hoạt động quân sự nhằm đe dọa eo biển Đài Loan)

Phan Sinh Trần

 THẾ NÀO LÀ “VÔ SẢN CHÂN CHÍNH”

 

Quyền Được Biết

Này thì ‘vô sản chân chính’…;
Này thì “đạo đức cách mạng”…;

Này thì “sống, học tập, làm theo tấm gương đạo đức hcm”…;
Mời mấy tay ‘ní nuận chính trị cao cấp’ của đảng giòi bọ vào mà phản biện, hùng biện và NGỤY BIỆN!

Nhiều người cứ ngỡ rằng cái đám này chúng nó qua Anh, qua Mỹ học hành thì cũng tiến bộ để tạo nên một sự thay đổi chính trị cho Việt Nam, đặc biệt là giới chính khách Hoa Kỳ.

Bé cái lầm, không phải chúng nó nốc Coca, xơi Hamburger là Mỹ hóa đâu, bởi vì dễ gì bọn chúng nó đá đổ cái nồi cơm mà cha mẹ chúng nó và chính bản thân chúng nó đang ăn?!
Không tin hả chú Sam?

Cứ nhìn thằng Nguyễn Thanh Nghị con thằng thủ tướng Ba Ếch Nguyễn Tấn Dũng du học bên Mỹ ngày nay là Bộ Trưởng Bộ Xây Dựng csVN đấy!
Hay là thằng út của Thủ Dũng Nguyễn Minh Triết hiện nay là Bí thư đoàn thanh niên cộng sản đấy!

Bọn chúng còn nhiều lắm, cha mẹ bọn chúng ăn cướp, tham nhũng khi có quyền hành, sau đó chúng dùng tiền bẩn đấy đi du học, cái ngữ bọn này mà thay đổi được Việt Nam thì đúng là tư duy của mấy thằng thần kinh.

50 năm Hiệp định Paris : Việt Nam trên ván cờ chính trị thế giới

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

50 năm Hiệp định Paris : Việt Nam trên ván cờ chính trị thế giới (Nguyễn Hải Di, Nguyễn Gia Kiểng, Từ Thức, Lê Mạnh Hùng)

27/1/2023 là tròn 50 năm ngày ký Hiệp định Paris, để Mỹ rút quân khỏi cuộc chiến Việt Nam.

Nhìn lại Hiệp định Paris sau nửa thế kỷ, tôi phỏng vấn ông Từ Thức, ký giả của miền Nam có mặt theo dõi hội đàm từ đầu đến cuối ; sử gia Lê Mạnh Hùng ; và kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng, người sáng lập và đứng đầu Tập hợp Dân chủ Đa nguyên.

Hiệp định Paris có những lỗ hổng nào ?

Hiệp định Paris là hiệp định chấm dứt chiến tranh, ký ngày 27/1/1973. Các bên đàm phán chính thức là Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (Bắc Việt), Việt Nam Cộng hòa (Nam Việt Nam), và Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam (Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam).

Ông Nguyễn Gia Kiểng cho rằng Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam “được coi như là một trong hai “bên miền Nam” trong khi ai cũng biết nó không có thực chất nào cả mà chỉ là một danh xưng rỗng nghĩa. Lực lượng cộng sản chiến đấu tại miền Nam hoàn toàn của Hà Nội và do Hà Nội điều khiển.

“Hai là hiệp định hoàn toàn không nói tới chính quyền cộng sản Bắc Việt, làm như là miền Bắc không có trách nhiệm gì trong cuộc chiến, trong khi chính quyền cộng sản Bắc Việt là kẻ chủ trương và điều động cuộc chiến đồng thời cũng là một trong hai bên đối thoại chính, cùng với Mỹ, trong hội nghị Paris.

“Ba là hiệp định quy định Mỹ sẽ rút hết quân khỏi miền Nam và hai bên miền Nam, đặc biệt là chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, sẽ không được nhận thêm vũ khí và sử dụng cố vấn hay chuyên viên quân sự nước ngoài trong khi Hà Nội không bị bó buộc gì cả, không phải rút quân khỏi miền Nam và vẫn tiếp tục nhận viện trợ quân sự từ bên ngoài”.

Ông nói thêm, những người hiểu lầm nhất về Hiệp định khi đó có lẽ là những người thuộc “lực lượng thứ ba”.

“Họ nghĩ rằng hiệp định này sẽ dành cho họ một chỗ đứng trước hết trong Hội đồng Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc và sau đó trong một chính quyền miền Nam trung lập. Họ không hiểu rằng miền Nam đang đứng trước nguy cơ gần như chắc chắn sắp bị thôn tính. Trên thực tế họ chỉ tiếp tay làm cho Việt Nam Cộng hòa sụp đổ nhanh hơn”.

Ai vi phạm Hiệp định Paris ?

Năm 1973, Henry Kissinger và Lê Đức Thọ, hai nhân vật chủ chốt trong đàm phán, được trao giải Nobel Hòa bình. Ông Lê Đức Thọ từ chối.

Ông Từ Thức nói “Hiệp định Paris 1973 đòi ngừng bắn trên toàn miền Nam ; việc thống nhất đất nước sẽ được thực hiện bằng phương pháp hòa bình, qua tổng tuyển cử, trong thời hạn do miền Bắc và miền Nam đồng thuận. Trên thực tế, ngay sau khi ký Hiệp định, Cộng sản đã đánh phá nhiều nơi, gia tăng quân sự để chiếm thêm đất ở những vùng “da beo”, thí dụ tổng công kích Bình Long, Ban Mê Thuột, và cuối năm 1974, đã chiếm trọn tỉnh Phước Long.

“Hiệp định Paris quy định miền Bắc phải ngưng việc đưa quân vào miền Nam. Trên thực tế, chỉ trong tháng 5/1973, Bắc Việt đã đưa thêm vào miền Nam 35.000 quân, 30.000 tấn võ khí”.

Hiệp định Paris cũng yêu cầu hai bên rút quân khỏi Lào và Campuchia, nhưng “Bắc Việt không những không rút quân, còn gia tăng hoạt động quân sự tại hai nước này”.

Sử gia Lê Mạnh Hùng thì cho rằng Hiệp định Paris “là một cách để Mỹ tháo chạy ra khỏi Việt Nam mà không mất mặt. Trên phương diện pháp lý nó không có cả tính chính đáng (legitimacy) vì cả bốn bên không bên nào thông qua. Việt Nam Cộng hòa, Bắc Việt và Giải phóng Miền Nam không nói làm gì, nhưng ngay cả đến Mỹ, Hiệp định này cũng không được Thượng viện Mỹ thông qua”.

Theo ông, “vì được thiết kế để cho Mỹ rút quân thành ra có thể nói không có điều khoản nào ràng buộc phía bên kia cả. Ngoài ra cũng không có biện pháp chế tài nào nếu bên kia vi phạm. Vả lại vì nó không có tính cách pháp lý thành ra ta cũng không thể lên án bên kia là vi phạm được”.

Nhưng Hiệp định Paris không chỉ nói ngừng chiến tranh và chấm dứt mọi can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ với vấn đề Việt Nam.

Ông Từ Thức nói thêm :

“Hiệp định Paris cấm mọi hành động trả thù, phân biệt đối xử. Sau khi Cộng sản chiếm miền Nam, tháng 4/1973, hàng triệu người bị bắt vào trại cải tạo, nhiều người mất mạng vì bị hành hạ, đói khát, mở đầu cho phong trào “boat people” của hàng triệu dân miền Nam liều chết vượt biển, tìm cách thoát khỏi chế độ”.

50 năm nhìn lại

Ông Lê Mạnh Hùng cho rằng “Trên quan điểm lịch sử, sau 50 năm nhìn lại, tôi nghĩ rằng trong tình thế lúc đó, Hiệp định Paris là một cái gì tất yếu phải xảy ra. Như Afghanistan trong năm 2021 cho thấy, khi Mỹ thấy cần bỏ chạy là họ bỏ chạy. Đối với Nixon và Kissinger, Việt Nam không còn quan trọng nữa khi họ đã mua được Tàu thành ra bỏ chạy ra khỏi Việt Nam là tất yếu, nhất là khi sự chống đối chiến tranh Việt Nam đang dâng lên ào ạt tại Mỹ.

“Điều đáng buồn độc nhất là tuy rằng về phía Việt Nam Cộng Hòa, người ta có biết chuyện đó, nhưng giới lãnh đạo cũng vẫn không hoàn toàn tin hẳn rằng nó nói bỏ là bỏ ! Vì vậy không có bao nhiêu chuẩn bị để có thể cầm cự lâu dài với những phương tiện mình có hoặc là tìm thêm nguồn cung cấp vũ khí tại nơi khác”.

Ông Từ Thức thì nói “Nhiều người ngạc nhiên trước sự thất thủ nhanh chóng của miền Nam năm 75, nhưng hãy tưởng tượng những gì xảy ra ở Ukraine ngày nay, nếu một sớm một chiều các nước Tây Phương cắt đứt viện trợ kinh tế, quân sự cho nước này ?”

Ông cho rằng “Hiệp định Paris là một ô nhục đối với những người tranh đấu cho quyền tự quyết của các dân tộc, một vết đen trong lịch sử Hoa Kỳ, vì đây là lần đầu cường quốc này đã bỏ rơi đồng minh, tháo chạy. Nixon và Kissinger chỉ có một mục tiêu, làm quà cho cử tri Mỹ bằng cách chấm dứt chiến tranh”.

Vì làn sóng phản chiến tại nhà, và để ngưng chiến và mang quân Mỹ trở về, Nixon đã chấp nhận rút toàn bộ quân Mỹ nhưng không nói gì đến quân đội Bắc Việt ở miền Nam.

“Nixon hứa với ông Thiệu sẽ tái oanh tạc, sẽ phản ứng mạnh, nếu Bắc Việt vi phạm những điều đã ký kết, nhưng đã khoanh tay khi Cộng sản gia tăng chiến tranh, vì đang gặp khó khăn chính trị, đặc biệt là vụ Watergate. Sinh mệnh của hàng triệu người dân miền Nam rơi vào quên lãng”.

Nixon, theo ông Từ Thức, muốn “hòa bình trong danh dự”, nhưng cuối cùng “chẳng có hòa bình cũng chẳng có danh dự, như tựa đề một cuốn sách của sử gia Larry Berman, No Peace, No Honor : Nixon, Kissinger and the Betrayal in Vietnam. Theo Larry Berman, đó là một hiệp định tự sát, một hòa bình ô nhục”.

Ông Nguyễn Gia Kiểng cho biết “Theo tôi hiệp định này đánh dấu một khúc quanh lớn của Mỹ trong đạo đức chính trị và chính sách đối ngoại. Đó là lần đầu tiên mà Mỹ rút lui và bỏ rơi một đồng minh, dần dần sự trở mặt đã thành một tập quán của Mỹ, dù là tại Liban, Iraq, Syria, Venezuela hay gần đây nhất tại Afghanistan.

“Điều mà tôi chỉ hiểu sau này khi các bí mật dần dần được tiết lộ là việc Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa có liên hệ mật thiết với việc Mỹ vừa bắt tay được với Trung Cộng. Theo tính toán của Nixon và Kissinger nếu Hà Nội thôn tính được Sài Gòn thì Việt Nam sẽ rơi hẳn vào quỹ đạo Liên Xô vì Đảng cộng sản Việt Nam lúc đó theo Liên Xô và chống Trung Cộng, như thế Bắc Kinh sẽ phải sáp lại hơn nữa với Mỹ vì Liên Xô đang là thù địch của họ. Tính toán này ít nhiều được các tổng thống Mỹ sau đó tán thành, cho đến khi Trung Quốc trở thành mối đe dọa cho thế giới.

“Hệ quả là đất nước ta hoàn toàn bị đặt dưới chế độ cộng sản. Đó là một tai họa lớn. Chúng ta đang là một nước rất chậm tiến với một đảng cầm quyền cư xử như một lực lượng chiếm đóng hung bạo”.

Ông Từ Thức nói “Bài học cay đắng là miền Nam nhỏ bé rơi vào trò chơi, tính toán chính trị của các thế lực quốc tế”.

Nhìn lại sau 50 năm, ông Nguyễn Gia Kiểng nói “Thật đáng buồn, nếu miền Bắc chấp nhận bắt tay hợp tác với miền Nam để dần dần tiến tới thống nhất đất nước trong hòa bình thì bây giờ Việt Nam ít lắm cũng phải phồn vinh gấp nhiều lần hiện nay. Nhưng Đảng cộng sản đã đặt quyền lực và chủ nghĩa Mác Lênin lên trên hết”.

Nguyễn Hải Di

Nguồn : Diễn Đàn Thế Kỷ, 27/01/2023

50 năm sau hiệp định Paris, một Việt Nam không còn lịch sử-Jackhammer Nguyễn

Báo Tiếng Dân

Jackhammer Nguyễn

28-1-2023

Bi kịch Paris

“Hòa bình ơi/ Tình yêu em như sông biển rộng/ Tình yêu em như lúa ngoài đồng/ Tình yêu em tát cạn biển Đông…” Lời bài hát này được nghe trên khắp các thành thị miền Nam Việt Nam, khi nó còn nằm dưới sự kiểm soát của chính phủ Việt Nam Cộng hòa 50 năm trước.

Người sáng tác bài hát đó là nhạc sĩ Thông Đạt, tức Ngô Văn Giảng, nhưng tôi không biết ai là người hát nó đầu tiên trên radio hay TV, chỉ biết rằng nó xuất hiện sau ngày 27-1-1973, ngày hiệp định đình chiến bốn bên được ký kết tại Paris, thủ đô nước Pháp.

Tuy nhiên cuộc chiến không đình được, nỗi khát khao hòa bình trong bài hát nhanh chóng bị dập tắt. Chiến tranh tiếp tục trong hai năm tiếp theo, dẫn đến sự sụp đổ của Việt Nam Cộng hòa. Với độ lùi thời gian nửa thế kỷ, cùng nhiều thông tin mới dần được công bố, nay đã rõ là việc ký kết hiệp định này có nguyên nhân lớn nhất là ý chí của người Mỹ, tìm kiếm một lối thoát trong vũng lầy Việt Nam của họ.

Việt Nam đã không còn là một tiền đồn chống cộng sản có giá trị nữa, chính sách mới của Washington bắt tay với Trung Hoa cộng sản nhằm phân hóa thế giới cộng sản bắt đầu. Tiền đồn của Mỹ bây giờ không phải là Sài Gòn nữa, mà là Bắc Kinh. Vũ khí không phải là ném bom nữa mà là những cái bắt tay thân mật bên cốc rượu Mao đài.

Cuộc chiến hai năm sau hiệp định Paris thực sự là nội chiến, là cuộc chiến giữa những người Việt với nhau, dù rằng cho đến 50 năm sau, cho tới bây giờ Hà Nội vẫn vô cùng “nhạy cảm” với hai từ “nội chiến”. Họ cũng “nhạy cảm” cả với ba từ “ý thức hệ”, lý do chính mà người Mỹ can thiệp vào Việt Nam. Điều trớ trêu và buồn cười nhất là tính chất ý thức hệ (đấu tranh giai cấp) là điều mà Đảng Cộng sản Việt Nam lớn tiếng hơn ai hết khi họ nắm quyền trên toàn quốc.

Việt Nam Cộng hòa sụp đổ vì sự yếu kém về tổ chức xã hội, nhà nước, của nó, không phải để chiến đấu, quân đội của họ dựa hoàn toàn vào người Mỹ, mà không sẵn sàng cho một cuộc chiến dựa trên sức mạnh của chính mình. Trong khi đó, xã hội và nhà nước miền Bắc, với mô hình toàn trị, thích hợp hơn rất nhiều lần để tiến hành một cuộc chiến. Vũ khí và tài lực từ Liên Xô vẫn tiếp tục cung cấp cho Hà Nội.

Bi kịch ngày 30-4-1975 của Việt Nam Cộng hòa là không thể tránh khỏi. Bi kịch đó kéo theo bị kịch tù cải tạo với hàng trăm ngàn người lao động khổ sai không án.

Bi kịch đó kéo theo bi kịch thuyền nhân với gần một triệu người liều mình đào thoát khỏi Việt Nam, trong đó không biết bao nhiêu người chết thảm khốc.

Lịch  sử và xóa bỏ lịch sử

Người cộng sản Việt Nam đã thắng cuộc chiến quân sự sau bi kịch Paris, nhưng họ đại bại trong cuộc chiến ý thức hệ.

Nước Việt Nam ngày nay không phải là một đất nước sống theo thiên đường cộng sản, “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, như trong các kinh điển Mác – Lê. Việt Nam ngày nay là đất nước của cụ già Nguyễn Phú Trọng sửa luật Đảng của chính ông ta để cầm quyền, là đất nước của hơn triệu công nhân bỏ chạy về quê vì đói trong đại dịch 2021, là đất nước của Phạm Nhật Vượng, chuyên thu gom đất đai giá rẻ để làm tỷ phú, và cũng là đất nước của những “thùng nhân” chết đông lạnh ở Anh.

Họ thất bại trong ý thức hệ, nhưng có thể họ đang thắng trong việc xóa bỏ lịch sử, ít nhất là đối với mấy chục triệu dân trong nước.

Tôi không nghĩ rằng có hơn 50% dân chúng Việt Nam trong nước biết Hiệp định Paris là cái gì! Dĩ nhiên họ cũng chẳng biết tới trại tù cải tạo khổ sai, không biết cả thảm họa thuyền nhân.

Ảnh: Bà Nguyễn Thị Bình, Bộ trưởng Ngoại giao của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam ký Hiệp định Paris năm 1973. Nguồn: Getty Images

Báo chí tuyên truyền của Đảng nói với họ rằng, có mấy triệu người Việt sống ở phương Tây, “lúc nào cũng hướng về tổ quốc xã hội chủ nghĩa” (sic). Nhưng tại sao mấy triệu người ấy có mặt ở phương Tây? Báo chí và sách vở của Đảng … cứ làm như không biết!

Mấy ngày gần đây, báo chí Việt Nam cũng góp lời ca tụng hai diễn viên được đề cử giải Oscar danh giá ở Mỹ, có liên quan đến Việt Nam, là ông Quan Kế Huy và bà Hồng Châu. Họ ca tụng vì cả hai người đều được xem là người Mỹ gốc Việt. Tuy nhiên báo Đảng cắt bén đi cái lý lịch thuyền nhân của họ.

Mà không chỉ trong câu chuyện với hai người này, những cái từ như là thuyền nhân, trại cải tạo… cũng biến mất tăm ở Việt Nam ngày nay, dù rằng nó là một giai đoạn lịch sử bi thương của dân tộc.

50 năm hiệp định Paris, Việt Nam đi từ một nền hòa bình tưởng tượng, cho đến một tương lai bất định, trên nền của một dân tộc 100 triệu dân bị xóa bỏ lịch sử.

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Mai Văn Rê

Các báo VN hôm nay đồng loạt đưa tin: một cổng chào trong hạng mục trang trí mừng năm mới cao 5 m, rộng khoảng 15 m của TP Nha Trang bất ngờ đổ sập vào tối mùng 6 Tết. Rất may là không có ai bị thương vong.

Năm mới có cổng chào, và tỉnh, huyện nào cũng thi nhau xây dựng các cổng chào của địa phương mình rất hoành tráng, tốn kém; chưa kể hằng hà các tượng đài…ở các tỉnh nghèo mà hàng năm phải xin cứu đói.

Lãng phí và tham nhũng đã ăn hết vào nguồn lực của đất nước, nhưng người dân thì vẫn tiếp tục bị tuyên truyền lừa dối : “Mây đen phủ lên toàn cầu nhưng mặt trời vẫn đang tỏa sáng ở Việt Nam”…

Nhân đây cũng muốn so sánh: chỉ một cổng chào tỉnh Quảng Ninh với trị giá 200 tỷ (ảnh 1), đắt gấp nhiều lần cổng chào của 50 tiểu bang Mỹ cộng lại.

Chuyện vui: Hết tết, cổng chào xuân tự động mãn chầu

Theo báo Thanh Niên trong nước:

– Khoảng 19 giờ 30 ngày 27.1, cổng chào mừng năm mới vắt ngang đường Trần Phú, gần cầu Trần Phú, P.Xương Huân, TP.Nha Trang bất ngờ đổ sập.

Cổng chào này dài khoảng hơn 15 m, được dựng vắt ngang đường Trần Phú, khi công trình bị sập khiến một chân trụ của cổng chào bị bật lên khỏi mặt đất.

Nhân dân ta khá bình tĩnh và anh hùng, mọi người tỉnh bơ lái xe qua cổng như không có chi.

Bê tông giữ chân cổng không đủ nặng bật lên khi bị phần nhịp vượt dài 15 mét vặn xoắn và oằn đổ xuống, nhịp dàn 15 mét không đủ sức chịu lực:

Thế là hết xuân,

Cũng rất may, không có ai bị đè.

Bộ sưu tập câu lạc bộ cổng sập của nước ta nay được có thêm một thành viên mới, sau đây là danh sách các thành viện câu lạc bộ “Cổng Sập”:

Cổng chào của Công Viên Đầm Sen gia nhập CLB cách đây 5 tháng

 Cổng chào thành phố Bình Dương, thành viên 2 năm của CLB

Cổng chào hội chợ Festival Vũng Tàu, thành viên 4 năm của CLB

Cổng chào bảo tàng Đắc Lắc, thành viên 2 tuổi của CLB, cổng này bị kẻ xấu xuyên tạc là khi cổng đổ, nó lộ ra tình trạng gian dối trong thiết kế.

Còn nhiều nhưng thôi kể bấy nhiêu, bà con đủ chóng mặt rồi. Vậy xin bạn cho phép thôi liệt kê ở đây.

Thành phố Khánh Hòa thân yêu ơi, bạn không cảm thấy lẻ loi trong vụ sập đầu xuân phải không?

Người hay kể: Phan Sinh Trần.

Tổng thống Biden thành công trong nỗ lực chặn máy làm chip tiên tiến nhập vào Trung Quốc

 Theo báo Bưu Điện Hoa Nam

Chính quyền của Tổng thống Joe Biden đã đạt được một thỏa thuận với Hà Lan và Nhật Bản nhằm hạn chế xuất khẩu một số máy móc sản xuất chip tiên tiến sang Trung Quốc trong các cuộc đàm phán kết thúc ở Washington vào thứ Sáu (28 tháng 1, 2023), theo những người quen thuộc với vấn đề này.

Thỏa thuận này nhằm mục đích cắt giảm tham vọng xây dựng năng lực chip nội địa của Bắc Kinh, sẽ mở rộng một số biện pháp kiểm soát xuất khẩu mà Hoa Kỳ đã thông qua vào tháng 10 cho các công ty có trụ sở tại hai quốc gia đồng minh, bao gồm ASML Holding NV, Nikon Corp. và Tokyo Electron Ltd.

Hà Lan sẽ ngăn ASML bán cho Trung Quốc ít nhất một số máy in khắc chìm, loại thiết bị tiên tiến nhất trong dây chuyền in khắc tia cực tím sâu của công ty. Thiết bị rất quan trọng để tạo ra những con chip tiên tiến.

… việc triển khai thực tế có thể mất vài tháng sau khi hai nước hoàn tất các thỏa thuận pháp lý.

Thủ tướng Hòa Lan, Ông Rutte nói,  “Đây là một chủ đề nhạy cảm đến mức chính phủ Hà Lan chọn cách trao đổi cẩn thận, và điều đó có nghĩa là chúng tôi chỉ thông báo tin tức một cách rất hạn chế.”

Một phát ngôn viên của Hội đồng An ninh Quốc gia của Nhà Trắng đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận. Một phát ngôn viên của bộ thương mại Hà Lan từ chối bình luận.

Nhật Bản sẽ đặt ra các giới hạn tương tự đối với Nikon. Một nhà lập pháp Nhật nói,  “Hãy sẵn sàng đối mặt với cơn thịnh nộ của Trung Quốc về việc hạn chế xuất khẩu chip”.

Thỏa thuận này là một chiến thắng cho Biden, người đang tìm cách hạn chế bước tiến quân sự của Bắc Kinh bằng cách cắt đứt đất nước này khỏi các chip bán dẫn (với kích thước đơn vị nano) nhỏ nhất thế giới.

Nhưng giám đốc điều hành của ASML, Peter Wennink, đã cảnh báo rằng chiến dịch của Hoa Kỳ có thể gây ra những hậu quả không lường trước được, dự đoán rằng Trung Quốc sẽ tự phát triển công nghệ thay vì nhập khẩu.

“Điều đó sẽ mất thời gian, nhưng cuối cùng họ sẽ đến đó,” ông nói ngày 25 tháng Giêng.

From: Phan Sinh Trần

Bị bắt oan gần 40 năm trước, ông ở Sài Gòn kiện Viện Kiểm Sát quận

Báo Nguoi-viet

January 27, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Ông Trịnh Dân Cường vừa khởi kiện Viện Kiểm Sát Nhân Dân quận 6, Sài Gòn, về việc ông bị bắt oan một năm trong vụ án “trộm vàng.”

Đến nay, sau 37 năm từ ngày ra tù, ông Cường vẫn chưa được đình chỉ bị can, xin lỗi và bồi thường án oan.

Ông Trịnh Dân Cường. (Hình: Hải Duyên/VNExpress)

Báo VNExpress hôm 27 Tháng Giêng dẫn hồ sơ vụ án cho hay, vào đêm 27 Tháng Hai, 1985, Công An quận 6 nhận được trình báo vụ mất trộm vàng tại một căn nhà trên đường Bãi Sậy, phường 7.

Thời điểm đó, ông Cường cùng người anh vợ là Hồ Văn Được và người anh cột chèo Trần Đức Ẩn bị Công An quận 6 cho là nghi can nên bắt tạm giam cả ba người.

Trong đơn kiện, ông Cường cho biết trong lúc điều tra, cả ông và hai người anh đều một mực kêu oan. Vì bị bức cung, ép nhận tội, đêm 8 Tháng Tư, 1985, do quá uất ức, ông Hồ Văn Được đã tự sát tại nhà tù Chí Hòa.

Đáng nói, lúc đó cả ba nghi can bị bắt tạm giam mà chưa có lệnh bắt được Viện Kiểm Sát phê chuẩn.

Sau hơn hai tháng tạm giam, việc điều tra vẫn không có kết quả do không tìm được chứng cứ buộc tội. Lúc này, để hợp thức hóa việc bắt người trái pháp luật, ông Nguyễn Hữu Đô khi đó là đội trưởng Cảnh Sát Hình Sự Công An quận 6, đã chỉ đạo thuộc cấp viết lệnh tạm giam và quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can lùi lại một tháng trước ngày ông Được chết (ngày 9 Tháng Ba, 1985) rồi chuyển Viện Kiểm Sát phê chuẩn đối với ông Cường và hai người anh.

Viện Kiểm Sát quận 6 sau đó kết luận rằng không có chứng cứ buộc tội nên thả ông Cường và Trần Đức Ẩn vào hôm 23 Tháng Tám, 1985. Tuy nhiên, đến hôm 19 Tháng Chín, 1985, Công An quận 6 mới thả ông Ẩn.

Riêng ông Cường bị chuyển lên trại giam Tống Lê Chân ở tỉnh Bình Dương để “cải tạo tập trung,” khi chưa có quyết định của Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn.

Lúc này, bà Đồng Thị Ba, mẹ vợ ông Cường làm đơn khiếu nại về việc ba người con bị bắt oan. Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn phát giác sự việc và yêu cầu trả tự do cho ông Cường.

Đến hôm 3 Tháng Mười Hai, 1986, Công An ở Sài Gòn mới ra quyết định thả ông Cường vì “không liên quan đến vụ trộm tiệm vàng trên đường Bãi Sậy.”

Liên quan vụ oan sai nêu trên, bốn công an viên và giới chức Viện Kiểm Sát quận 6 đã phải hầu tòa hồi năm 1989 và 1990, bị kết án tù và cảnh cáo. Trong số này, ông Nguyễn Hữu Đô bị kết án năm năm tù về tội “bắt giữ, giam người trái pháp luật.”

Riêng ông Nguyễn Tấn Đồng, cựu viện trưởng Viện Kiểm Sát quận 6, chỉ bị cảnh cáo dù “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.”

Viện Kiểm Sát Nhân Dân quận 6, Sài Gòn. (Hình: Trang web VKSND)

Ông Trịnh Dân Cường cho biết thêm từ sau ngày ra tù, ông gửi nhiều đơn thư khiếu nại đến các cơ quan tố tụng quận 6 và Công An ở Sài Gòn nhưng ông chỉ nhận được “phiếu chuyển đơn” chứ không cơ quan nào giải quyết.

Ông sau đó làm đơn khởi kiện Viện Kiểm Sát ra Tòa Án quận 6, nhưng lấy lý do “vụ án kéo dài, thời gian đã lâu, không được nhận các tài liệu, chứng cứ liên quan để nộp” nên tòa quyết định không thụ lý. (N.H.K)

NGẬM NGÙI THÂN PHẬN NGƯỜI DÂN MẤT NƯỚC

Phạm Đình Trọng

 PHẠM ĐÌNH TRỌNG

  1. Bằng lá phiếu người dân được tự do và bình đẳng bầu chọn hiền tài trong dân, thay mặt dân quản trị đất nước và tổ chức, điều hành hoạt động xã hội. Đó là quyền làm chủ đất nước của người dân. Không những là quyền lớn nhất, thiêng liêng nhất của con người, của công dân, quyền làm chủ đất nước còn gắn bó máu thịt người dân với đất nước. Từ đó mà có khái niệm Mẹ Tổ Quốc. Quyền làm chủ đất nước đặt trên vai người dân bổn phận công dân với đất nước như đứa con có bổn phận hiếu thảo với cha mẹ.

Thời thực dân Pháp cướp nước ta, dù người dân Việt Nam vẫn còn chút quyền tự do ngôn luận, tự do ra báo, tự do mít tinh, tự do hoạt động hội đoàn khi hội đoàn đăng kí hoạt động được chính quyền Pháp chấp nhận, tự do sản xuất kinh doanh trong luật pháp bình đẳng. Không có thành phần kinh tế nào được phép trở thành chủ đạo của nền kinh tế Việt Nam. Dù doanh nghiệp của tư bản Pháp cũng không có chính sách biệt đãi riêng. Doanh nghiệp của người Pháp cũng bình đẳng với doanh nghiệp của người Việt. Nhưng người dân Việt Nam hoàn toàn không có quyền làm chủ đất nước Việt Nam máu thịt của mình. Người dân không có quyền làm chủ đất nước là mất nước thực sự rồi.

Thực dân Pháp cướp nước, chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước Việt Nam của người dân Việt Nam. Người dân Việt Nam cả nước một lòng rời bỏ gia đình yên ấm, rời bỏ ruộng vườn, nhà cửa, rời bỏ sự nghiệp công danh đi vào cuộc kháng chiến trường kì, chấp nhận mất mát tài sản, hi sinh xương máu, giành lại độc lập cho đất nước.

Cuộc kháng chiến đánh đuổi đội quân nước ngoài đã để lại trên khắp đất nước Việt Nam trắng xoá mồ liệt sĩ, nối tiếp những nghĩa trang mênh mông. Gia đình nào cũng chịu những mất mát hi sinh to lớn. Người dân vẫn hân hoan vui sướng khi đánh đuổi được đội quân nước ngoài, giành lại độc lập cho đất nước. Giành lại quyền người dân Việt Nam được làm chủ đất nước Việt Nam.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sau sự vui sướng bồng bột thoáng qua, người dân đã phải cay đắng, ngậm ngùi nhận ra đất nước sạch bóng giặc, danh nghĩa đất nước độc lập nhưng người dân không những không có quyền làm chủ đất nước, không có quyền tự do và bình đẳng cầm lá phiếu bầu chọn hiền tài trong dân, thay mặt dân quản trị đất nước và điều hành hoạt động xã hội. Ngay cả đến những quyền con người, quyền công dân thời Pháp thuộc người dân còn có như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do sinh hoạt hội đoàn, nay nước độc lập mà những quyền con người cơ bản và tối thiểu đó người dân Việt Nam cũng không có! Làm sao không ngậm ngùi, cay đắng!

Đảng cộng sản cầm quyền đóng kín cửa cơ quan đảng, lãnh đạo đảng chụm đầu bàn nhau, cắt cử, chia chác những chiếc ghế quyền lực quản trị đất nước, thâu tóm xã hội cho người của đảng rồi lại đổ hàng ngàn tỉ tiền thuế mồ hôi, xương máu của dân ra diễn trò bầu cử, lùa dân đi bỏ phiếu bầu những chiếc ghế quyền lực đã có người của đảng chiếm giữ! Lại diễn trò họp Quốc hội bầu bán. Những người được đảng đặt lên những chiếc ghế quyền lực đều nhận được xấp xỉ trăm phần trăm phiếu bầu của Quốc hội. Diễu cợt và khinh bỉ dân đến thế là cùng!

Đảng cộng sản cầm quyền biến người dân thành những con rối vô hồn, thành những rô bốt vô tri cầm lá phiếu đi bầu theo sự giật dây, theo lập trình cài đặt sẵn để hợp thức hoá người lãnh đạo đất nước và xã hội do đảng cộng sản cầm quyền áp đặt. Cầm lá phiếu đi bầu nhưng dân không có quyền chọn. Cả quyền ứng cử cũng không. Chỉ là diễn viên trong vở diễn dân chủ của đảng, người dân không còn được làm bổn phận công dân với đất nước.

Giang sơn gấm vóc, đất nước máu thịt do mồ hôi, xương máu của lớp lớp thế hệ người Việt Nam tạo nên bỗng trở thành tài sản riêng của đảng cộng sản cầm quyền. Người dân chỉ còn là kẻ sống nhờ, sống lưu vong ngay trên mảnh đất mồ hôi xương máu cha ông để lại. Mẹ Tổ Quốc Việt Nam cũng vật vờ lưu vong cùng người dân ngay trên đất nước Việt Nam! Người dân không được làm chủ đất nước, lũ lượt bỏ nước ra đi kéo dài suốt hơn nửa thế kỉ qua, đến tận hôm nay.

Không có quyền làm chủ đất nước, người dân Việt Nam lại thực sự mất nước rồi! Người nước ngoài chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân thì đó là kẻ xâm lược, là ngoại xâm. Lực lượng trong nước chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân là lực lượng chiếm đóng, là nội xâm.

  1. Đảng cộng sản cầm quyền toàn quyền chiếm đoạt những chiếc ghế quyền lực của dân. Những chiếc ghế để hiền tài trong dân mang tài trí cống hiến cho nước được chia chác trong phòng kín ở cơ quan đảng cho đám quan tham của đảng đã dẫn đến những cuộc đua rầm rộ chạy chức, chạy quyền bất tận. Quan chức đảng cõng con đặt lên những chiếc ghế quyền lực của dân. Tổ chức đảng cõng người của đảng giành những chiếc ghế của hiền tài trong dân.

Chỉ nêu vài dẫn chứng cá nhân các quan chức đảng hối hả cõng con, tổ chức đảng tất bật cõng người của đảng lên những chiếc ghế quyền lực của dân. Những chiếc ghế để hiền tài trong dân cống hiến tài năng cho nước thành những chiếc ghế chỉ để củng cố quyền cai trị của đảng.

Không học nổi chữ nghĩa, không thể làm việc bằng trí tuệ, phải đi xuất khẩu lao động, đứa con thất học, kiến thức văn hoá trống rỗng, làm thuê kiếm sống bằng cơ bắp được ông Tổng bí thư đảng Nông Đức Mạnh cõng vào cơ quan trung ương đảng, đặt lên ghế bí thư tỉnh uỷ, rồi Thứ trưởng, phó Chủ nhiệm Uỷ ban Dân Tộc Chính phủ.

Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cõng đứa con lớn tạm đặt vào ghế Thứ trưởng rồi lại đôn đáo mặc cả, dàn xếp để ông con cả lần lượt thăng tiến Bí thư tỉnh uỷ rồi Bộ trưởng. Con cả đã yên vị thành viên Chính phủ, Thủ tướng Ba Dũng lại đôn đáo cõng tiếp con bé đặt vào ghế bí thư trung ương đoàn. Đặt hai đứa con bất tài ngồi vào ghế hiền tài, ông Thủ tướng mới xoa tay, mãn nguyện về hưu. Mồm nói về làm người tử tế nhưng một nhân cách tham lam, bất lương như vậy làm sao có thể tử tế!

Có quyền lực quan đầu tỉnh, ông Bí thư tỉnh uỷ Bắc Ninh Nguyễn Nhân Chiến liền mang quyền lực ra điều chuyển, sắp xếp lại quan trường, đặt con trai lên ghế Bí thư thành uỷ Bắc Ninh. Đưa con trai chẳng tài càn gì ngồi trên đầu dân rồi ông Uỷ viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Nhân Chiến mới sung sướng, hà hê về nhấm nháp cuộc sống vương giả ở biệt phủ lộng lẫy.

Không sao kể xiết những quan đảng chỉ lo giành giật những chiếc ghế quyền lực của hiền tài trong dân cho con cháu quan. Cứ nhìn những ông to, bà lớn trên cả nước vẻ mặt thoả mãn trên những chiếc ghế quyền lực của dân, tiêu dao năm tháng chỉ nói được những lời đại ngôn sáo rỗng và chỉ để hưởng thụ, chẳng làm được tích sự gì cũng thấy bóng dáng lom khom của bố mẹ họ cõng họ vào quan trường.

Con quan đảng chiếm ghế quyền lực của hiền tài nhiều đến nỗi với bất kì ông quan, bà quan nào người dân đều phải đặt ra câu hỏi: Đồng chí này con đồng chí nào? Đồng chí này con đồng chí nào đã trở thành tiếng than cay đắng. tiếng kêu oan nghiệt, uất hận của dân mất quyền làm chủ đất nước, thành cung oán của xã hội Việt Nam thời cộng sản.

Quan đảng mải miết cõng con vào quan trường thì tổ chức đảng cũng bền bỉ và bài bản cõng người của đảng rải kín ghế quyền lực của hiền tài trong dân.

Trị nhậm quan đầu tỉnh Thái Bình, ông Bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Hồng Diên chỉ có công trạng nổi bật là dung túng cho băng đảng xã hội đen Đường Nhuệ lộng hành, chi phối cả công an. Băng nhóm Đường Nhuệ ngang nhiên hành hung dân ngay trong đồn công an mà công an phải nhắm mắt bỏ qua đám tội phạm đàn em Đường Nhuệ. Lấn át cả chính quyền, băng nhóm Đường Nhuệ ngang nhiên áp đặt luật xã hội đen thu tiền của dân như nhà nước thu thuế. Để cho quyền lực xã hội đen Đường Nhuệ tồn tại song song với quyền lực chính quyền, ông quan đầu tỉnh Nguyễn Hồng Diên bộc lộ rõ là ông quan kém về năng lực, tồi về đức độ làm quan.

Dung túng cho băng nhóm xã hội đen Đường Nhuệ lớn mạnh, ông Bí thư đảng cấp tỉnh Nguyễn Hồng Diên vẫn vô can, lại được tổ chức đảng cõng về kinh đô, đưa lên cấp quốc gia, làm Phó Ban Tuyên giáo trung ương, rồi Bộ trưởng bộ lớn Công Thương. Nếu tổ chức đảng không cõng người của đảng vào chiếc ghế quyền lực thì ông quan kém năng lực, tồi đức độ như ông Diên làm sao có thể ngồi được vào chiếc ghế Bộ trưởng bộ Công Thương!

Tổ chức đảng có cả sách lược lâu dài, cả chính sách cụ thể ngang nhiên và trắng trợn cõng những nhân cách tầm thường của đảng đặt lên những chiếc ghế của hiền tài trong dân.

Đứng đầu một doanh nghiệp nhà nước khai thác dầu mỏ, Trịnh Xuân Thanh đã rút ruột hàng ngàn tỉ tiền của dân của nước mua đất, xây lâu đài riêng ở Tam Đảo và rải tiền ăn chơi sa đoạ từ trong nước ra nước ngoài. Thanh vẫn là nhân sự được qui hoạch, được tổ chức đảng cõng từ Hà Nội vào Hậu Giang đặt lên ghế phó chủ tỉnh để rồi thời gian ngắn sau sẽ lại trở về kinh đô ngồi lên ghế quan cấp quốc gia, nắm vận mệnh đất nước. Chỉ vì chiếc ô tô đắt tiền mang biển số xe triều đình mà Thanh ngông nghênh lượn trước dân tỉnh lẻ, gây ghen ghét, đố kị, bất bình rộng rãi trong xã hội buộc pháp luật phải vào cuộc khui ra con người thật, tham nhũng và sa đoạ của Thanh.

Người dân có quyền làm chủ đất nước thì lá phiếu bầu cử thực sự tự do của người dân mới có quyền quyết định nhân sự lãnh đạo đất nước. Chiếm đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân, tổ chức đảng cõng ông Nguyễn Xuân Phúc từ cơ quan đảng sang Quốc hội để bộ máy bỏ phiếu của đảng ở Quốc hội hợp thức hoá chức danh Chủ tịch nước cho một người chỉ biết lăng xăng đi khắp nước hô hào, tỉnh này là đầu tàu, tỉnh kia cũng phải là đầu tàu. Ông quan đảng chỉ có ngôn từ tuyên truyền sáo rỗng bộc lộ một tâm hồn nghèo nàn, xơ cứng cảm xúc, không có hồn nhân văn được tổ chức đảng đưa lên đại diện cho dân của một đất nước văn hiến!

Ở vị trí quốc gia, lo toan việc dân việc nước nhưng nhân cách thấp kém, tầm vóc nhỏ bé, nghĩ suy chưa vượt khỏi khung cửa gia đình thì chỉ là con người giá áo túi cơm, chỉ biết lấy quyền lớn lo cho dân cho nước mang về lo việc nhỏ để vinh thân phì gia, bảo kê cho vợ con thu lợi bất chính bằng việc làm phi pháp, bất lương trong vụ kinh doanh kit test giả xét nghiệm covid-19.

Chỉ cốt bán được nhiều kít test giả, thu lợi nhuận lớn, cả bộ máy nhà nước dưới quyền chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc rầm rộ bố ráp, truy bắt, đè ngửa gần trăm triệu dân ra chọc kit test giả vào mũi dân, ngoáy đi ngoáy lại nhiều lần để tiêu thụ kit test giả. Kít test giả, không thể phát hiện người nhiễm covid-19 làm cho dịch covid-19 bùng phát, lan rộng, dẫn đến hơn 43 ngàn người dân Việt Nam chết thảm trong dịch covid-19 nhưng đã mang về hàng ngàn tỉ tiền lời cho doanh nghiệp kinh doanh kit test giả!

Kinh doanh kit test giả là những ai? Chỉ có thường dân góp cổ phần ít ỏi, chỉ chiếm hai mươi phần trăm vốn (20%) phải chường mặt ra với pháp luật, tra tay vào còng số tám. Còn tám mươi phần trăm vốn của những người núp bóng quyền lực nhà nước cấp cao có thể huy động cả bộ máy nhà nước vào việc truy lùng, bắt bớ, đè dân ra ngoáy mũi. Quyền lực nhà nước ở cấp cao liên quan đến doanh nghiệp kinh doanh kit test giả thì danh tính được giấu kín trong bóng tối, pháp luật không được phép công khai tên tuổi.

Người dân có quyền làm chủ đất nước thì mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật và người dân phải được biết mọi hoạt động đúng, sai của người nắm quyền lực đại diện cho dân và mọi hành vi liên quan đến pháp luật của công dân phải được pháp luật xét xử công khai, bình đẳng. Nhưng đảng lại đóng kín cửa xử lí nội bộ trong đảng việc làm phi pháp bất lương diễn ra dưới bóng chiếc ô quyền lực Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc rồi đảng lệnh cho Quốc hội làm thủ tục loại bỏ chức danh của người được đảng đặt lên ghế Chủ tịch nước.

Những quan chức bị truy tố bắt giam, những Bộ trưởng, Bí thư, Chủ tịch tỉnh trong vụ kit test giả xét nghiệm covid-19 chỉ là những tội phạm thứ yếu, những tội phạm nhận tiền chia chác trong việc tiêu thụ kit test giả.

Những người nắm cổ phần lớn, có vai trò quyết định việc kinh doanh kit test giả mới là tội phạm chính, tội phạm hàng đầu nhưng nhờ núp bóng quyền lực cấp cao nên đều vô danh, hành vi phạm tội được pháp luật giấu kín, người dân không được biết.

Những ngày này liên tiếp chứng kiến tổ chức đảng chiếm đoạt quyền công dân, quyền làm chủ đất nước của người dân, gần trăm triệu người dân Việt Nam càng cay đắng, ngậm ngùi cho thân phận người dân mất nước!

ĐI TÌM THẾ LỰC THÙ ĐỊCH, LỘ RA BỌN THÂN ĐỊCH!!!

Lê Hữu Thủy

Bài viết tuyệt hay! Đọc từ năm trước mãi sang năm nay vẫn hay một cách lạ thường.

*****

Từ lâu, tôi đã nghe nhiều, rất nhiều cụm từ “thế lực thù địch”.

Nghe đến nhàm, nhưng chẳng ai chỉ cho tôi biết, bởi nó vô hình.

Vậy thì phải đi tìm thôi.

-Tôi đã đi tìm thế lực thù địch từ những ngày đầu hợp tác xã hóa, đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa.

Cái ngày mà tôi chưa phân biệt được chủ nghĩa Mác đúng sai thế nào.

Cái ngày mà qua sách báo và nghe kể là khi có kẻng là xã viên hợp tác ra đồng, chờ phân việc, làm chiếu lệ vài giờ rồi về. Tối họp bình công chấm điểm thì cãi nhau om sòm, mà có nhiều nhặn gì đâu, giỏi lắm mỗi công một cân thóc.

Để rồi “Ơi anh chủ nhiệm anh chủ nhiệm/ Hai tiếng thân yêu lời cảm mến/ Tay anh nắm chặt tay xã viên/ Xốc cả phong trào cùng tiến lên” đi vào trang sách học sinh theo thơ Hoàng Trung Thông.

Cái ngày mà khi thu hoạch thì bố mẹ đi trước, con cái theo sau (gọi là đi mót) cướp hết những thứ ngon. Cuối buổi thu hoạch về sân kho hợp tác chỉ những đống lúa xơ xác, hoặc những đống khoai chạc khoai rễ.

Để rồi “Dân làm chủ dập dìu hợp tác / Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/ Chiêm mùa cờ đỏ ven đê/ Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu .

– Cái ngày mà đói triền miên, cả năm may ra có bữa no cơm và có thịt, đó là ngày tết.

Để rồi “Những người lao động quang vinh/ Chúng ta là chủ của mình từ đây” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu.

“Chẳng nhẽ chủ nghĩa cộng sản lại thế này ư?”

Từ thắc mắc đó tôi đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” và “Chính trị kinh tế học”.

Vì còn tuổi vị thành niên, nên dù nghi ngờ nhưng tôi chưa dám nghĩ Mác sai, nhưng ít nhất là ta làm sai Mác. Mác nói, đại ý “phải phân biệt vô sản và vô sản áo rách (bọn khố rách, áo ôm)”.

Ta đã dùng “vô sản áo rách” trong CCRĐ.

Ta đã cưỡng bức vào hợp tác xã, trong khi lẽ ra phải hoàn toàn tự nguyện.

Trong “Chính trị kinh tế học”, theo Khơ rút sốp “có thể đoạt chính quyền bằng nghị trường”, còn theo Bregiơnhep “chỉ có thể đoạt chính quyền bằng bạo lực”, ta đã làm theo bạo lực.

Tại sao lại phải dùng bạo lực? Tôi tự hỏi vì tôi đã đọc đâu đó “bạo lực là sản phẩm của phía yếu, bất tài và vô lực”. Tất cả những nhà cầm quyền theo chủ thuyết “sức mạnh chính trị nằm trên đầu nòng súng” đã đưa đất nước họ (trục phát xít) gục ngã. Sau gục ngã có thể họ bị yếu, có thể họ thuộc bài nên đã điều chỉnh hướng đi. Các nước theo trục chủ nghĩa xã hội lại tiếp tục theo vết xe đổ đó, để đến nay tan rã.

Thảm thay!!!

Cái thời mà, thế hệ cha anh tôi, những người đã qua CCRĐ luôn thuộc nằm lòng câu “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” hoặc “chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”.

Tôi vào đại học. Dù làm khoa học và công nghệ, nhưng tôi luôn tìm hiểu về chế độ.

Khi mà tôi nhận thấy tuyên truyền và thực tế luôn ngược nhau.

Tôi đọc mọi loại sách, từ các sách văn học, xã hội học và chính trị; tiếp cận với nhiều tầng lớp người từ cao xuống thấp, từ cổ đến kim. Do công việc đi đây đó nhiều, nhất là các công xưởng, lại sống hòa nhập nên tôi có điều kiện tiếp cận thực tế.

Qua lý thuyết và thực tế tôi đã dần tìm ra thế lực thù địch. Đúng hơn là cái gì đã kìm hãm sự phát triển của nước.

Còn nhớ những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước có lần tôi nói với bố tôi (đang là cán bộ cao cấp) rằng “đảng sai bố ạ”, bố tôi rằng “đường lối đúng, thực hiện sai”.

Đáp “lý thuyết đúng là tự nó đem lại tốt đẹp cho xã hội, ta chẳng làm được gì cả, sao gọi là đúng? Nói vậy là bao biện”. Bố tôi lặng im.

Lại hỏi “một xã hội sẽ ra sao nếu trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ?” Rằng “câu hỏi đó đã được Gabriel García Márquez – chủ nhân của giải noben văn học 1982 đã hỏi trong một gặp gỡ các nhà văn Á – Phi – Mỹ La tinh, mà chẳng ai biết thế nào để trả lời”.

Vài năm sau bố tôi nói “con đúng, bố sai – từ nay con thay bố giải quyết các việc trọng đại trong gia đình”. Cũng từ đó cho đến lúc lìa trần, ông dị ứng với vô tuyến, đài và báo chí (công cụ tuyên truyền) – những thứ mà trước đây là thực đơn hàng ngày của ông. Ông quay lại nghề tử vi, địa lý và kinh dịch – như là nghề gia truyền; nhưng khi đi theo đảng ông phải bỏ. Chính nghề này đã cứu ông cả vật chất, tinh thần và để lại nhiều ân đức trước khi qua đời.

Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi người ta cơ cấu những cán bộ chính trị đi tập huấn một thời gian về làm hiệu trưởng các trường cấp 2 và 3, tôi như đã thấy manh nha một cái gì?

Sau đó, khi “chuột chạy cùng sào, nhảy vào sư phạm”; tôi đã thấy rằng: “xã hội ta sẽ thê thảm khi những người học yếu nhất vào giáo dục”.

Rồi cải cách giáo dục, như một sự tàn phá đất nước nhanh nhất.

Mười lăm năm đi học không có ai dạy cho ta yêu bố mẹ, anh em cả; nhưng được dạy nhiều về lý tưởng cộng sản “vì lý tưởng cộng sản, thanh niên anh dũng tiến lên”.

Phải chăng bỏ qua cái thực thể hữu hình, chạy theo cái vô hình kiểu “bỏ hình bắt bóng” là đặc trung nền giáo dục của chúng ta?

Rút cục ta đã đào tạo ra những thế hệ “ăn theo nói leo” là chính, ai không như thế được đội cái mũ “tiểu tư sản trí thức” ngay.

Ta không dùng những người tài giỏi, nhưng lại coi trọng những người khôn vặt, láu cá nhiều mưu ma chước quỷ. Chính cái sự đào tạo và sử dụng người đã hủy hoại nhân cách của nhiều thế hệ.

Từ đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước lại đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều những cuộc chạy chức quyền, chia các vai quyền lực từ các bàn nhậu. Mấy chục năm công tác tôi thấy quá rõ kinh phí bôi trơn cho guồng máy, thông thường là 40% chi phí đầu tư, nhiều chỗ còn hơn. Kinh phí vào công trinh chỉ xấp xỉ một nửa.

Tóm lại như thế “Đất nước không đổ nát mới là sự lạ.!”

Cách đây hơn năm thế kỷ Thân Nhân Trung đã viết:

“…Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết…”

Đất nước ta không đào tạo và sử dụng được hiền tài, chỉ dùng được những ai dễ sai bảo, biết ăn theo nói leo, thậm chí vô sản áo rách. Dùng hiền tài đâu có dễ, những người không tài làm sao sử dụng được hiền tài, các bậc hiền tài đâu chịu làm đầu sai.

Những người có tri thức, biết được điều hay lẽ phải (tri là biết; thức là hay), sao lại có thể a dua theo bầy đàn không có tri thức dẫn lối? Trong hoàn cảnh ấy, hiền tài chỉ có hai con đường, hoặc vùng lên rồi bị diệt như “Nhân văn Giai phẩm” hay như “vụ xét lại chống đảng”.

Hoặc co vào ở ẩn bất hợp tác như đa phần còn lại. Rút cục hiền tài không “can dự” được vào sự phát triển đất nước. Không phải vô cớ mà ở nước Đức có bia mộ ghi “ở đây đã an táng một người, mà người đó dùng được rất nhiều người tải giỏi”.

Vậy là “thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối. Mà cái ngu là tổ phụ của cái ác, tàn phá đất nước hơn tỷ lần cái ác.

Con đường cách mạng đất nước ta (mà đặc biệt là cách mạng phát triển xã hội sau năm 1975) đang đi là con đường thiếu ánh sáng tri thức soi đường.

Để rồi sau bao nhiêu năm đi vào bóng đêm. Đất nước sau gần bốn mươi năm thống nhất tựa như đổ nát.

– Nạn tham nhũng tràn lan làm rỗng ruột kinh tế.

– Tai nạn giao thông chết người như có chiến tranh.

– Giáo dục lụn bại.

– Nhân cách đạo đức suy đồi.

– Kẻ thù truyền kiếp phương Bắc uy hiếp trên biên giới, rừng núi, biển đảo và đồng bằng.

Cách mạng đâu phải là sự nghiệp của bầy đàn khố rách áo ôm kiểu “mo cơm quả cà đi xây dựng chủ nghĩa cộng sản”. Cũng do ngu tối mà từ ngày độc lập, chúng ta chưa tìm được con đường đi cho đất nước.

Không nghi ngờ gì nữa“thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối, thế lực nào dung túng cho cái ngu, để cho cái ngu hoành hành thì đấy chính là thế lực thù địch của đất nước ta, dân tộc ta.

Bài từ Fb Người Phú Yên

P.s: Đến thời điểm này. Bọn thân định đã làm nên những Việt Á, những chuyến bay giải cứu ngạo nghễ, những AIC … và rất nhiều thứ khác, phá nát đất nước nầy mà thôi!

Từ FB Trọng Hùng

Mạng xã hội rò rỉ hình ảnh con gái Tô Lâm ‘tốt nghiệp đại học ở Anh’

Báo Nguoi-viet

January 26, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ khoảng một giờ sau khi hình ảnh bị rò rỉ hôm 26 Tháng Giêng trên trang Facebook “Ông Học Giả” của blogger Hoàng Dũng, cô Tô Hà Linh, người được cho là con gái ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An Việt Nam, đã khóa trang cá nhân.

Trong hình chụp được đăng tải trên Facebook To Ha Linh hôm 28 Tháng Bảy năm ngoái, cô Linh viết bằng tiếng Anh rằng: “Đây quả là một hành trình tuyệt vời và đây là lúc tôi tốt nghiệp.”

Cô Tô Hà Linh được cho là con gái ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An Việt Nam. (Hình: Facebook To Ha Linh)

Tấm hình cho thấy cô mặc áo dài màu xanh thẫm, ôm một bó hoa, đứng trước một tòa nhà gắn chữ SOAS và dường như điện thoại chưa chọn đúng tính năng nên chữ bị xoay ngược.

Được biết SOAS University of London là một trường đại học nghiên cứu công lập ở London, Anh, và là tổ chức thành viên của Federal University of London (Liên Minh Đại Học London), được thành lập vào năm 1916. SOAS tọa lạc tại khu Bloomsbury của trung tâm London.

Theo Wikipedia, trường SOAS cũng được coi là một trong những tổ chức hàng đầu thế giới về nghiên cứu Châu Á, Châu Phi và Trung Đông.

Facebook “Ông Học Giả” đăng tấm hình nêu trên kèm bình luận: “…Nhân dân và các chiến sĩ trẻ nóng lòng chờ em [Tô Hà Linh] trở về quê hương để cống hiến. Anh em nhân dân còn trẻ, chưa vợ, muốn làm rể bố Tô chủ tịch nước, lên ngôi Chạn Vương thì làm quen với Ông Học Giả nhé.”

Sau đó, Facebook “Di Hoang,” một trang cá nhân khác của Hoàng Dũng, người đang bị Facebook hạn chế tương tác do “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” viết nửa đùa nửa thật: “Anh Phạm Minh Chính cần học hỏi em Tô Hà Linh, con gái bác Tô Lâm trong việc xử lý thông tin. Chỉ một giờ sau khi Ông Học Giả đăng bài, em nó đã khóa Facebook. Chính phủ điện tử là phải nhanh như vậy.”

Trước vụ này, thông tin về vợ con ông Tô Lâm được ghi nhận rất hạn chế trên Internet. Trang Wikipedia về đương kim bộ trưởng Công An Việt Nam chỉ ghi nhận cha ông này tên là Tô Quyền, nhưng không có thông tin về vợ con ông Tô Lâm.

Hồi năm 2018, một bài đăng trên báo Công An Nhân Dân không nêu tên cô Tô Hà Linh nhưng cho hay: “…Trong một lần đề cập tới việc học hành của con cái, Bộ Trưởng Tô Lâm bất ngờ tiết lộ rằng cô con gái đang học phổ thông của ông được các thầy cô ở trường khen ‘bài viết rất có văn.’ ‘Con bé có tư chất nghệ sĩ, sau này dễ theo nghề diễn viên,’ ông nói.”

Vợ chồng ông Tô Lâm chụp hình cùng mẹ ông. Cô Tô Hà Linh là người đeo kính đứng cạnh ông Tô Lâm. (Hình: Công An Nhân Dân)

“Sau này, có dịp kể lại tình tiết ấy với phu nhân của bộ trưởng, tôi thấy chị rất vui khi biết đức phu quân của mình có cách nhìn nhận như vậy – cách nhìn nhận thể hiện thái độ trân trọng lĩnh vực văn hóa văn nghệ. Tôi hiểu và chia sẻ niềm vui với chị, bởi trong thực tế, đây là điều rất đáng quý và không phải lúc nào cũng có thể gặp được ở một vị tướng công an,” báo Công An Nhân Dân viết thêm.

Theo bình luận mới đây của ông Lê Hồng Hiệp, chuyên viên tại Viện Nghiên Cứu ISEAS – Yusof Ishak Institute ở Singapore, trên tạp chí Fulcrum, thì ứng viên hàng đầu thay thế ông Nguyễn Xuân Phúc làm chủ tịch nước là ông Tô Lâm, người là ủy viên Bộ Chính Trị đã hai khóa.

Ông Tô Lâm “nổi tiếng” thế giới với vụ “ăn thịt bò dát vàng” ở London, Anh, hiện là người rất được ông Nguyễn Phú Trọng hài lòng và tin cậy trong chiến dịch “đốt lò” (đánh tham nhũng)(N.H.K

Sóng ngầm trong lòng nước Nga

Báo Tiếng Dân

Tác giả: Boris Bondarev

Nguyễn Chiến Thắng, dịch

25-1-2023

Boris Bondarev là một nhà ngoại giao tại Bộ Ngoại giao Nga từ năm 2002-2022, sau đó là cố vấn tại Phái bộ Nga tại Văn phòng LHQ ở Geneva. Nguồn: Mail

Châu Âu đang có chiến tranh – bây giờ quan trọng nhất là phải làm tất cả những gì có thể làm để phe chính nghĩa phải chiến thắng – Cựu ngoại giao Nga Boris Bondarev nói.

Nước Anh đang có chiến tranh với Nga. Nó có vẻ khó tin. Các chính trị gia của bạn có thể không hiểu điều đó. Nhưng tin tôi đi – đối với Vladimir Putin bạn của kẻ thù của ông ta là kẻ thù đáng căm nhất.

Nước Anh đã trung thành ủng hộ Ukraine kể từ khi bắt đầu cuộc xâm lược của Nga vào tháng 2 năm ngoái. Và kẻ độc tài sẽ không bao giờ quên hay tha thứ cho nước Anh vì điều đó.

Ngày nay, nhiều độc giả của Mail có thể lo lắng rằng, bằng cách tăng cường viện trợ vũ trang cho Ukraine, Anh và NATO đang làm leo thang nguy cơ chiến tranh tổng lực với Nga.

Nhưng bạn phải vượt qua nỗi sợ hãi đó. Đừng để Putin nuôi dưỡng sự hèn mạt khiếp nhược đó trong bạn – Đó là lý do tại sao lời chỉ trích của Boris Johnson trên Mail tuần này lại quan trọng đến vậy.

Bằng ngôn ngữ điển hình, ông kêu gọi phương Tây cứng rắn hơn. Đó chính là tinh thần mà thế giới cần bây giờ.

Tôi nói với tư cách là một người Nga yêu nước sâu sắc. Trong 20 năm, tôi đã làm việc trong ngành ngoại giao Nga, trước khi từ chức trong sự phẫn nộ vào tháng 5 năm ngoái để phản đối cuộc xâm lược – nhà ngoại giao Nga duy nhất đã làm được điều đó cho đến nay.

Tôi thấy Putin và tay chân của ông ta đã bị lừa dối như thế nào, và bất chấp mọi thứ, họ tin rằng phương Tây quá hèn yếu để chống lại sự xâm lược của họ.

Sự thật là chừng nào Putin còn nắm quyền, châu Âu sẽ không bao giờ an toàn trước mối đe dọa chiến tranh với Nga, chủ nghĩa khủng bố do nhà nước hậu thuẫn hoặc bóng ma hủy diệt hạt nhân mà nước này tượng trưng.

Đó là lý do tại sao cuộc chiến phải tiếp tục.

Putin nắm giữ hàng ngàn vũ khí hạt nhân chiến lược và tầm xa trong kho vũ khí của mình. Việc sử dụng chúng có thể là điều không tưởng đối với bạn — nhưng với Putin và cận thần của ông ta thì không.

Kho vũ khí tàn khốc này đe dọa tất cả các quốc gia NATO, đặc biệt là Mỹ, quốc gia đã cung cấp nhiều nguồn tài nguyên cho Tổng thống Zelensky ở Kiev hơn bất kỳ đồng minh nào khác.

Ảnh: Quân đội Ukraine đang “tiêu diệt kẻ thù tối đa” theo lệnh của Tổng thống Zelensky ngày 24-2-2022. Nguồn: Reuters

Đức cũng vậy, bằng cách đồng ý gửi 14 xe tăng Leopard 2 trong tuần này (tương ứng với 14 chiếc Challengers do Vương quốc Anh gửi đến), đã thực hiện một bước đi dũng cảm và không thể thay đổi.

Đó là một cử chỉ táo bạo. Nhưng Zelensky đã nói rõ rằng vài chục xe tăng sẽ không đủ. Anh ta cần ít nhất 300.

Phương Tây có khả năng cung cấp chúng – và họ phải làm như vậy mà không do dự.

Tại sao? Vì đây không phải là một cuộc chiến nhỏ. Putin có thể gọi một số lượng gần như vô hạn lính nghĩa vụ làm bia đỡ đạn.

Nhưng mặc dù ông ta sẽ vứt bỏ rất nhiều mạng sống của những người đàn ông khác, nhưng điều đó không giống như một đội quân.

Khi cuộc xâm lược bắt đầu vào đầu năm ngoái, thế giới đã đánh giá quá cao sức mạnh của Nga. Các đồng nghiệp của tôi tại Phái bộ Nga tại Văn phòng Liên Hợp quốc ở Geneva đều tin vào những tuyên bố của các tướng lĩnh của Putin rằng “chiến dịch quân sự đặc biệt” sẽ kết thúc trong vòng 96 giờ và “Phương Tây sẽ phải chấp nhận” – họ nói- “Người Mỹ hèn nhát và người châu Âu yếu đuối, sẽ không dám chống lại chúng ta” (!?)

Nhưng điều đó đã được chứng minh là một ảo tưởng, khi Ukraine tỏ ra ngoan cường, cứng rắn và bất chấp; và ngay sau đó nhiều nhà lãnh đạo phương Tây, với người đi đầu là Boris Johnson, đã nhanh chóng thể hiện quyết tâm của họ.

Nhưng giờ đây, bất chấp những đề xuất quân sự mới nhất, quyết tâm ban đầu đó đang trở thành chủ nghĩa tự mãn. Thay vì dốc hết sức hỗ trợ, ngay cả Vương quốc Anh cũng miễn cưỡng cam kết mọi hỗ trợ mà Kyiv cần. Đức đã do dự trong nhiều tháng trước khi quyết định gửi xe tăng Leopard của mình.

Ukraine không thể chấp nhận sự chậm trễ như vậy nếu muốn giành chiến thắng. Hiện tại, nó đang bất chấp các tỷ lệ cược. Sẽ là một sai lầm khủng khiếp nếu đánh giá thấp Nga trong năm nay – khi nước này lên kế hoạch cho một cuộc tấn công mới tàn khốc vào mùa xuân – như đã được đánh giá vào năm 2022.

Tôi đã phạm một sai lầm tương tự khi Putin đang chuẩn bị cho chiến tranh. Tôi đã đánh giá thấp khả năng phạm tội ác chống lại loài người của ông ta.

Trong suốt sự nghiệp của mình, tôi ngày càng có cảm giác rằng nạn tham nhũng ở đất nước tôi cuối cùng sẽ lấn át chúng tôi. Được cai trị bởi một kẻ hoang tưởng tự đại, được nuôi dưỡng bằng tuyên truyền, với sự mua chuộc làm tê liệt mọi khía cạnh của nền kinh tế của chúng ta, nước Nga đang dần bị bóp nghẹt.

Nhưng tôi tin tưởng vào sự kiên cường của người dân Nga và tôi vô cùng hy vọng rằng đất nước của chúng tôi có thể phục hồi – ngay cả khi phải mất thêm 20 năm nữa và phần còn lại của sự nghiệp của tôi.

Tôi sinh ra ở Moscow năm 1980, trong một gia đình yêu nước sâu sắc. Ông nội tôi từng là một anh hùng của Liên Xô, một vị tướng dũng cảm đã lãnh đạo một sư đoàn bộ binh của Hồng quân chống lại quân Đức Quốc xã xâm lược trong Thế chiến II, mà người Nga chúng tôi gọi là ‘Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại’.

Mặc dù tôi chưa bao giờ biết ông ấy, nhưng ông ấy là một sự hiện diện đầy cảm hứng trong gia đình chúng tôi: những câu chuyện về lòng dũng cảm của ông ấy đã trở thành huyền thoại. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy phát ốm khi quân đội Nga tiến vào Ukraine năm ngoái.

Năm 1944, quân ta là một trong những người giải phóng, đánh đuổi bọn phát xít sát nhân. Nhưng bây giờ, vào năm 2022, chúng tôi là những kẻ xâm lược. Ông tôi sẽ kinh hoàng.

Nhưng không giống như một người sống trong một nền dân chủ, tôi không thể làm một cử chỉ đơn giản để phản đối. Nếu tôi lên tiếng, tôi sẽ mất việc và bị trục xuất khỏi đất nước của mình, nơi sẽ không bao giờ an toàn cho tôi nữa.

Tại Phái bộ ở Geneva, tôi không thể nói cho ai biết tôi cảm thấy thế nào. May mắn thay, 20 năm trong ngành ngoại giao đã rèn luyện rất tốt để duy trì nụ cười chuyên nghiệp. Có lẽ một số đồng nghiệp của tôi đã chia sẻ sự khó chịu của tôi, nhưng chúng tôi giữ kín điều đó với nhau.

Người duy nhất tôi có thể tin tưởng để tiết lộ bí mật của mình là vợ tôi, Stanislava. Cô ấy cũng ngày càng vỡ mộng: cô ấy làm việc trong khu vực bán tư nhân, có mối quan hệ trong các ngành cung cấp cho khu liên hợp quân sự, và tình trạng tham nhũng và kém cỏi mà cô ấy gặp phải là điều hiển nhiên.

Tháng 1 năm ngoái, cô ấy quyết định nghỉ việc, trước quyết định của chính tôi.

Cô ấy hiểu tôi cảm thấy bực bội như thế nào khi các thông báo của tôi tới Moscow không bao giờ có thể nói lên sự thật. Không có lời nói dối hay bịa đặt công khai nào, nhưng sự thật phải được thể hiện bằng nhiều lớp từ ngữ thận trọng.

Putin chỉ nghe những gì ông ấy muốn nghe, vì vậy không quan chức cấp cao nào muốn được nói điều gì đó có thể khiến tổng thống không hài lòng.

Ở mọi tầng lớp quan chức Nga, cấp dưới được chọn không phải dựa trên năng lực mà vì lòng trung thành của họ, thường là từ bạn bè và gia đình.

Trên hết, đây là lý do tại sao các tướng lĩnh đã hứa với Putin rằng, cuộc xâm lược Ukraine của ông sẽ được chào đón bằng những tràng pháo tay và hoa.

Bản thân họ cũng nửa tin nửa ngờ – bởi vì thật nguy hiểm khi tin vào bất cứ điều gì khác.

Họ — cũng như những người bạn theo chủ nghĩa đạo tặc của Putin — càng sớm nhận ra rằng cuộc chiến đã thất bại, thì nhà độc tài sẽ càng sớm ra đi và chế độ của ông ta sẽ sụp đổ.

Trong vài năm qua, tôi đã nhiều lần ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều nhà ngoại giao Nga — kể cả một số người đã sống ở phương Tây trong nhiều năm — cho rằng các nền dân chủ không hơn gì Nga. Ho tự tin tuyên bố rằng quyền lực tập thể và tự do là ảo tưởng. Họ tin rằng Joe Biden có thể gọi điện cho thống đốc bang và ra lệnh, giống như Putin vẫn làm. Họ tin rằng các thẩm phán (Mỹ) sẽ làm những gì cảnh sát trưởng nói với họ, và rằng cảnh sát trưởng được trả tiền từ các băng đảng có tổ chức.

Vào tháng 5, khi chúng tôi đã làm mọi thứ có thể để bảo đảm an toàn cho mình, tôi đã đưa ra một tuyên bố, tuyên bố phản đối chiến tranh.

Vâng, vợ tôi và tôi hiện đang gặp nguy hiểm từ Putin, nhưng mọi người ở châu Âu cũng vậy. Nhưng tất cả chúng ta cần thôi giả vờ: lục địa đang có chiến tranh. Bây giờ tất cả những gì quan trọng là bên đúng phải chiến thắng.

______

Lời bình của Nguyễn Chiến Thắng: Dân tộc Ukraine ngoan cường đang thức tỉnh và truyền cảm hứng cho nhân loại! Đang làm Mỹ và Phương Tây tỉnh cơn mê.

Thay vì sợ Nga, lùi bước trước Nga thì hãy vượt qua sự sợ hãi, hãy chung tay cùng Ukraine đánh cho Nga dập đầu, đánh cho “sạch không kình ngạc, đánh cho tan tác chim muông” đánh cho con rắn độc không còn ngóc đầu lên, đánh cho chừa, cho 100 năm hồn xiêu phách lạc; đánh cho đám chư hầu hết nơi bấu víu.