Đưa hai Thánh Giá nhà thờ Đức Bà Sài Gòn sang Bỉ phục chế

Báo Nguoi-viet

March 8, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 8 Tháng Ba, đại diện Tổng Giáo Phận Sài Gòn cho hay hai Thánh Giá – biểu tượng quan trọng nhất của đạo Công Giáo – đặt trên đỉnh tháp chuông nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, quận 1, vừa được tháo dỡ để đưa sang Bỉ phục chế.

Theo báo VNExpress, hai Thánh Giá cao gần 4 mét, chiều ngang hơn 1.8 mét, nặng 600 kg mỗi cây, gắn trên hai tháp chuông trước cửa nhà thờ Đức Bà được chuyên gia ngoại quốc và công nhân dùng máy móc đưa xuống từ độ cao hơn 57 mét.

Thánh Giá được tháo dỡ khỏi tháp chuông nhà thờ Đức Bà hôm 6 Tháng Ba. (Hình: VNExpress)

Sau 127 năm tồn tại, hai cây Thánh Giá đã bị gỉ sét sẽ được chuyển tới tập đoàn Monument ở Bỉ – đơn vị phụ trách trùng tu nhà thờ Đức Bà, để phục chế.

Việc trùng tu hai Thánh Giá trên nằm trong dự án tu bổ nhà thờ Đức Bà khởi công từ năm 2017. Dự án có vốn đầu tư hơn 140 tỷ đồng ($5.9 triệu), do Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn thực hiện.

Trước đó, việc trùng tu dự kiến sẽ được hoàn thành vào năm 2023, nhưng nay phải kéo dài đến năm 2027 do ảnh hưởng đại dịch COVID-19, bởi vì nhiều vật liệu công trình phải nhập từ ngoại quốc.

Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn xây năm 1877, hoàn thành sau ba năm và được Tòa Thánh Vatican phong hàng “Tiểu Vương Cung Thánh Đường” từ năm 1959. Tên gọi chính thức của nhà thờ là Vương Cung Thánh Đường Chính Tòa Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Đây là công trình kiến trúc đặc sắc từ thời Pháp thuộc do Kiến Trúc Sư J.Bourard thiết kế. Sau 140 năm, nhà thờ bị xuống cấp nghiêm trọng nên Tổng Giáo Phận Sài Gòn quyết định đại trùng tu công trình này.

Theo Wikipedia, trong quá trình xây dựng nhà thờ, toàn bộ vật liệu xây dựng từ xi măng, sắt thép đến ốc vít đều mang từ Pháp sang. Phía ngoài của công trình xây bằng loại gạch đặt làm tại Marseille để trần, không tô trát, không bám bụi rêu, đến nay vẫn còn màu sắc hồng tươi.

Một số mảnh ngói vỡ trong nhà thờ có in hàng chữ “Guichard Carvin, Marseille St André France,” các mảnh ngói khác lại có hàng chữ “Wang-Tai Saigon,” có thể đây là mảnh ngói được sản xuất sau tại Sài Gòn dùng để thay thế những mảnh ngói vỡ trong Đệ Nhị Thế Chiến do những cuộc không kích của quân Đồng Minh.

Nhà thờ Đức Bà đang được trùng tu. (Hình: Tổng Giáo Phận Sài Gòn)

Trước 1975, nhà thờ Đức Bà Sài Gòn được ghi nhận đã trải qua ba cuộc trùng tu. Lần trung tu đầu tiên là việc xây dựng thêm phần mái kẽm cho hai tháp chuông của nhà thờ vào năm 1895. Lần thứ nhì vào năm 1903, mặt tiền nhà thờ được tôn tạo, xây thêm vườn hoa và tượng đài Bá Đa Lộc. Lần thứ ba là lần dựng tượng Đức Bà Hòa Bình vào năm 1959.

Do nằm ở trung tâm quận 1, lại là nhà thờ Chính Tòa của Tổng Giáo Phận Sài Gòn nên đây là địa điểm người dân thường tập trung về vào các dịp lễ, Tết, nhất là lễ Giáng Sinh. Ngày thường, quanh nhà thờ Đức Bà là địa điểm quen thuộc của nhiều bạn trẻ và cũng là nơi nhiều cô dâu, chú rể đến chụp hình cưới.

Không chỉ với người dân thành phố, công trình này còn là điểm thăm viếng của rất nhiều khách du lịch quốc tế. Mỗi ngày có hàng trăm đoàn khách ngoại quốc đến thăm viếng, dự lễ tại thánh đường. (Tr.N)

Nhà văn Tam Lang đi học i-tờ sau 30/ 4/ 1975 ở Saigon                                              

Hoàng Hương Trang

Nhà báo Tam Lang (Họa sĩ TạTỵ vẽ)

Nhà văn Tam Lang ở Sàigòn từ 1954 đến sau 30/4/75, ông rất hoang mang, lo sợ; vì trước đó đã bị tuyên truyền, nhồi sọ: ‘Việt Cộng vào Sàigòn thế nào  cũng có cuộc tắm máu, đấu tố, tẩy não– nhất là thành phần trí thức + văn nghệ sĩ.’ (nhất là ‘văn nghệ sĩ di cư 1954 thì càng khó thoát!).

Lúc ấy; ông đã ngoài 70, già yếu, lụm cụm, từng được giới văn nghệ sĩ Sàigòn  bầu làm ‘tiên chỉ’ trong làng văn. Với nỗi lo sợ, hoang mang trên, tương tế tựu kế; khi mấy cán bộ phường đến từng nhà dân, ghi tên, năm sinh, trình độ học vấn — [thì] ông tự khai ‘mù chữ’, không biết ký tên, chỉ lấy ngón tay ‘chỉ điểm’ thay chữ ký.

Ít ngày sau, phường tổ chức lớp xóa mù chữ, trong danh sách những người cần đi học, có tên ‘ông già Vũ đình Chí’.

Thế là, đêm đêm ông cắp sách đi học i-tờ và đóng kịch rất khéo, làm như cả đời chưa hề học chữ bao giờ, cầm bút cứ lóng nga lóng ngóng, viết nét chữ xiên xẹo, ngoằn ngoèo đến độ cô giáo trẻ phải tới đứng sau lưng ông già, đưa tay choàng qua vai ông già, cầm bàn tay tập viết cho từng chữ một.

Ông già này rất ngoan ngoãn, đồ theo nét chữ cô giáo, tỏ ra chuyên cần, chí thú trong việc học. Cô giáo rất hài lòng.

Bất ngờ có một buổi nọ, một cán bộ từ Hà nội vào Sài gòn, được mời tới thăm một lớp học xóa mù chữ. Ông cán bộ vào lớp, chào cô giáo, chào cả lớp, rồi hỏi:

“Lớp này cũng có cả những bà con ta đã cao tuổi đi học it-ờ cơ à?”
Cô giáo nhỏ nhẹ, đáp:

“Dạ, thưa  ông chú cán bộ, có cả cụ ông tuổi đã 75, 76  xung phong đi học, học siêng năng; không nghỉ một buồi nào cả.”

“Thế ư? Vậy cô giáo cho tôi gặp ông cụ ấy được chứ, cô giáo?”

Cô giáo trẻ đon đả đưa ông cán bộ xuống dãy bàn cuối lớp; đưa tay chỉ vào một ông cụ đang cúi gằm tập viết, nói:

‘Thưa chú, là cụ này ạ “.

Ông cán bộ nhã nhặn chìa tay ra trước mặt ông cụ:
“Chào cụ, cụ đi học có vui không?”

Ông cụ nghe tiếng có người chào hỏi mình; vội buông bút, ngẩng mặt lên … chưa kịp trả lời — thì, ông cán bộ nọ la toáng:

“Ơ kìa, anh Tam Lang ! Có phải đúng là anh Tam Lang không đây?”

Ông cụ ngơ ngác một giây, cũng la lên,

“Kìa, anh Nguyễn công Hoan, phải vậy không?”

“Đúng rồi. Còn anh, sao lại đi học lớp i-tờ? ai bắt anh phải đi học?” — nói rồi, quay sang phía cô giáo — “… Này cô giáo, cô có biết là cô đang dạy ai đây không?  Đây là nhà văn Tam Lang-Vũ đình Chí đấy, tác giả phóng sự ‘Tôi kéo xe’, một tác giả nổi tiếng trong văn đàn tiền chiến; cớ sao ông cụ lại phải đi học i- tờ, thế này ?”

Cô giáo đứng sững như trời trồng, xanh mặt, há hốc miệng, trố mắt kinh ngạc, không biết trả lời sao –[thì], cụ già kia đã cười khì, đỡ lời cô giáo:
‘Thì … ngày xưa mình học ‘cái chữ’… xưa quá rồi; nay Cách mạng về, mình đi học lại ‘cái chữ mới’ xem có cái gì mới lạ không? Nếu lỡ có khác nhau chỗ nào, thì mình còn kịp ‘cập nhật hóa’ đặng mà còn viết lách với người ta nữa chứ.”

Cô giáo lúc bấy giờ mới hoàn hồn, từ tốn thưa:

“Trước đây, khi học Văn khoa Sàigòn; cháu đã học tác phẩm ‘Tôi kéo xe’ của cụ rồi, nào ai ngờ … Thôi xin cụ hãy về nghỉ cho khỏe; cũng xin cụ tha lỗi cho cháu ạ.”

Nhà văn [cách mạng] Nguyễn công Hoan, tác giả tiểu thuyết ‘Tấm lòng vàng’  bá vai nhà phóng sự Tam Lang ‘Tôi kéo xe’, đi ra khỏi lớp học giữa sự ngơ ngác của mấy chục đôi mắt nhìn theo.

Họ đi xa rồi mà tiếng cười còn dòn dã vang vọng./.

Hoàng Hương Trang

From: Anh Dang & KimBang Nguyen

 Bà cụ Kentucky có gần 600 cháu nội ngoại, cố, chắt, chít

Báo Nguoi-viet

March 9, 2023

KINGS MOUNTAIN, Kentucky (NV) – Tấm hình chụp gia đình sáu thế hệ phụ nữ và bà cụ Kentucky gặp đứa chít (cháu sáu đời) lần đầu tiên mới đây, được chia sẻ tràn lan trên mạng xã hội, theo Fox News hôm Thứ Tư, 8 Tháng Ba.

Trong hình, bà MaeDell Taylor Hawkins, 98 tuổi, nằm trên giường ẵm cô bé Zhavia Hawkins, 7 tuần tuổi, tại nhà dưỡng lão ở Kings Mountain, Kentucky, hôm 18 Tháng Hai.

Gia đình sáu thế hệ của bà MaeDell Taylor Hawkins. (Hình: Facebook Gracie Snow Howell)

Đứng sau giường là bà Frances Snow, con gái bà MaeDell Hawkins; cô Gracie Snow Howell, cháu ngoại bà; cô Jacqueline Ledford, cháu cố bà; và cô Jaisline Wilson, chắt của bà.

Cô Sheryl Blessings, cháu ngoại bà MaeDell Hawkins và là chị cô Gracie Snow Howell, là người chụp hình.

Gần một tuần sau, cô Howell đăng tấm hình lên Facebook.

“SÁU thế hệ (còn sống,)” cô viết hôm 24 Tháng Hai. “MaeDell, Frances, Gracie, Jacqueline, Jaisline, và Zhavia.”

Tới nay, tấm hình được rất nhiều người khác chia sẻ trên Facebook lẫn Twitter.

Bà MaeDell Hawkins sinh ra và lớn lên ở Kentucky. Bà có hai đời chồng, cả hai đều qua đời. Bà lập gia đình với người chồng đầu tiên năm 1940, năm bà 16 tuổi còn ông 50 tuổi, gia đình cho hay.

“Lúc đó, ông có 10 người con riêng. Vợ ông mất khi sinh đôi ở nhà. Ông làm ngành đường sắt. Ông phải đi làm lại. Ông cần người chăm sóc mấy đứa con,” cô Howell kể.

Do đó, bà MaeDell Hawkins phải làm mẹ ở tuổi 16, rồi bà sinh thêm 13 đứa nữa.

Cô Howell cho biết bà MaeDell Hawkins chăm sóc cả gia đình mà không có nhiều “tiện nghi tân tiến” như ngày nay, như nước từ vòi, phòng vệ sinh trong nhà, bếp điện, máy giặt, máy sưởi.

“Bà ngoại chăm sóc tất cả mọi người,” cô Howell kể tiếp. “Tôi chưa bao giờ nghe mẹ kể bà ngoại than phiền bất kỳ chuyện gì.”

Bà MaeDell Hawkins hiện có 106 cháu nội, ngoại; 222 cháu cố; 234 chắt và 37 chít.

Bà đang nằm nhà dưỡng lão sau khi té ở nhà cách đây hai năm. Tháng Bảy năm nay, bà sẽ tròn 99 tuổi.

Theo Kỷ Lục Guinness Thế Giới, kỷ lục gia đình đông thế hệ còn sống nhất do một gia đình ở New York lập năm 1989, với bảy thế hệ. (Th.Long) 

VinFast hoãn khai trương nhà máy tại Mỹ đến năm 2025 – Mới nhất trong một loạt các thất bại

Theo báo The Detroit Bureau và các báo khác

Nhà sản xuất ô tô Việt Nam VinFast đã công bố vào thứ Sáu rằng họ sẽ trì hoãn việc ra mắt sản xuất của nhà máy lắp ráp tại Hoa Kỳ cho đến năm 2025.

VinFast cho biết họ đang trì hoãn việc bắt đầu sản xuất xe tại nhà máy ở Mỹ do các vấn đề về thủ tục.

Đây là sự chậm trễ mới nhất trong một loạt sự chậm trễ mà thương hiệu này đã trải qua trong những tháng gần đây, khi VinFast đẩy lùi việc giao hàng dòng sản phẩm nhập khẩu đầu tiên của mình, đồng thời hoãn một thời gian ngắn kế hoạch IPO nhằm giúp tài trợ cho việc phát triển sản phẩm, cũng như nhà máy mà hãng dự định xây dựng. lên ở Bắc Carolina.

Mục tiêu ban đầu là nhà máy sẽ tung ra những sản phẩm đầu tiên vào tháng 7 năm 2024. Nhà sản xuất ô tô cho rằng sự chậm trễ là do các vấn đề về thủ tục.

“Chúng tôi cần thêm thời gian để hoàn thành các thủ tục hành chính,” VinFast cho biết trong một thông cáo đưa ra hôm thứ Sáu.

Theo báo Electrek thì VinFast gặp một rào cản khác trong việc mở rộng xe điện tại Mỹ, trì hoãn nhà máy EV cho đến năm 2025:

Nhà sản xuất xe điện VinFast đang phải đối mặt với một thất bại khác trong việc mở rộng xe điện tại Mỹ. Nhà sản xuất xe điện Việt Nam đã công bố hôm thứ Sáu rằng họ sẽ hoãn kế hoạch bắt đầu sản xuất tại nhà máy xe điện đã lên kế hoạch ở Bắc Carolina cho đến năm 2025.

VinFast trì hoãn hoạt động của nhà máy EV ở Mỹ cho đến năm 2025

Tháng 3 năm ngoái, VinFast thông báo đã ký một biên bản ghi nhớ (MOU) với bang Bắc Carolina để xây dựng cơ sở sản xuất xe điện đầu tiên ở Bắc Mỹ và mở rộng quy mô sản xuất.

Ban đầu, công ty tuyên bố sẽ đầu tư tới 2 tỷ đô la cho giai đoạn đầu tiên tại địa điểm sản xuất Chatham County, North Carolina, với công suất 150.000 xe hàng năm.

VinFast có kế hoạch chia khu đất rộng gần 2.000 mẫu Anh thành ba khu vực riêng biệt – sản xuất (và lắp ráp) xe điện và xe buýt, sản xuất pin EV và các ngành công nghiệp phụ trợ cho các nhà cung cấp.

Vào tháng 7, Hạt Chatham đã thưởng cho VinFast gói ưu đãi trị giá 1,3 tỷ USD , trở thành gói ưu đãi lớn nhất trong lịch sử bang Bắc Carolina.

Việc xây dựng giai đoạn 1 ban đầu dự kiến bắt đầu vào năm 2022. Tuy nhiên, VinFast vẫn đang chờ giấy phép từ Quân đội Kỹ sư Hoa Kỳ được thiết kế để giảm thiểu thiệt hại do nước và đất ngập nước sau khi nhận được giấy phép chất lượng không khí từ Cục Chất lượng Môi trường tiểu bang NC vào tháng trước .

Giờ đây, VinFast đang lùi kế hoạch bắt đầu sản xuất tại nhà máy EV sang năm 2025, muộn hơn một năm so với dự kiến ban đầu. VinFast cho biết trong một tuyên bố :

– Chúng tôi cần thêm thời gian để hoàn tất các thủ tục hành chính.

VinFast đã giao lô xe điện VF 8 đầu tiên cho khách hàng Mỹ vào ngày 1 tháng 3, trì hoãn việc triển khai do cập nhật phần mềm, nhưng cho biết lô thứ hai sẽ không được giao cho đến quý 2 năm 2023.

Phan Sinh Trần 

Báo chí Việt Nam than bị ‘nền tảng xuyên biên giới lấy cả người và quảng cáo’

10/03/2023

Đài VOA

Một sạp báo ở Hà Nội.

Một sạp báo ở Hà Nội.

Đại diện một cơ quan truyền thông Việt Nam lên tiếng báo động về tình trạng bị các nền tảng xuyên biên giới như Facebook, YouTube, Netflix và TikTok “lấy cả người và quảng cáo của báo chí” trong nước.

Nhận định được ông Nguyễn Đức Quang, Phó Trưởng Ban Tổ chức – Đào tạo HTV, đưa ra tại Diễn đàn Kinh tế Báo chí 2023 mới đây, khi ông cho rằng các nền tảng xuyên biên giới trên, với tiềm lực tài chính hùng hậu, không chỉ thu hút lượng người dùng mà còn làm ảnh hưởng đến doanh thu quảng cáo của báo chí Việt Nam.

Một số tờ báo cho biết doanh thu đã bị giảm 60-70%. Tình trạng sụt giảm quảng cáo cộng thêm chi phí sản xuất chương trình tăng lên khiến nhiều cơ quan báo chí Việt nam thời gian qua gặp nhiều khó khăn về tài chính.

Theo ông Quang, một trong những thách thức lớn là các cơ quan báo chí phải thực hiện nhiệm vụ tuyên truyền chính trị, phổ biến các chính sách pháp luật của Đảng và Nhà nước mà vẫn phải đảm bảo nguồn kinh phí hoạt động thường xuyên.

Điều này có nghĩa là các cơ quan báo chí phải cạnh tranh với các nền tảng kỹ thuật số và trả chi phí sản xuất cao hơn để có sản phẩm tốt cho độc giả. Ngoài ra, họ còn phải phân bổ thu nhập cho các chương trình tuyên truyền. Đây được xem là một “nhiệm vụ khó khăn” đối với các cơ quan báo chí Việt Nam trong thời điểm này.

Trong khi đó, các nền tảng xuyên biên giới nước ngoài có nguồn lực tài chính mạnh mẽ, lại không bị rang buộc những nội dung trên, nên có thể dễ dàng thu hút người dùng.

Tại Diễn đàn, các đại diện truyền thông Việt Nam cũng phàn nàn rằng trong việc thực hiện nhiệm vụ chính trị, Bộ Truyền thông và Thông tin đã có các quy định hướng dẫn định mức về sản xuất chương trình, nhưng trong thời gian qua, về cơ chế, việc hỗ trợ cơ quan báo chí thực hiện nhiệm vụ chính trị, tuyên truyền chưa đủ mạnh và nguồn lực tài chính cho hoạt động của cơ quan báo chí ngày càng giảm sút.

Ngoài ra, các cơ quan truyền thông Việt Nam cũng cho rằng họ gặp nhiều trở ngại về vấn đề biên chế, phải tuân theo nhiều quy định pháp luật vốn chưa bắt kịp với xu thế phát triển, dẫn đến không có sự đầu tư hợp lý để sản xuất nội dung và trả lương cho người làm, dẫn đến tình trạng chảy máu chất xám.

Theo thống kê của Ban Tuyên giáo Trung ương, tính đến cuối năm 2020, Việt Nam có khoảng 779 cơ quan báo chí, trong đó có 142 báo, 612 tạp chí, 25 cơ quan báo chí điện tử độc lập.

Chính phủ Việt Nam trong thời gian gần đây đã gia tăng các biện pháp kiểm tra, xử phạt các cơ quan báo chí vì lo ngại tình trạng mà chính phủ gọi là “báo hóa” tạp chí và “tư nhân hoá” báo chí, theo Reuters.

Việt Nam cho đến nay không cho phép tư nhân được làm báo, nhưng Luật Báo chí sửa đổi năm 2016 cho phép các cơ quan báo có liên quan đến các đơn vị trực thuộc các thành phần kinh tế đủ năng lực được phép hoạt động. Đây được cho là kẽ hở dẫn đến tình trạng “tư nhân hoá” báo chí và “báo hóa” tạp chí, theo nhận định của Bộ Thông tin & Truyền thông.

Tiểu Tử: người tiếp lửa và giữ hồn của miền Nam

Nguyễn Văn Lục

Tôi biết Tiểu Tử khá muộn khi ông đã thành danh và tích lũy một di sản văn học đáng nể như một loại trầm tích lắng đọng từ lâu. Nhưng khi biết rồi thì càng đọc văn của ông càng thấy gần gũi, gắn bó.

Hình như ông không viết truyện dài mà chỉ chuyên viết truyện ngắn. Mỗi truyện ngắn đều như nhắc nhở xa gần đến những cột mốc văn học đàn anh, xa xôi như Hồ Biểu Chánh, hay gaadn hơn như Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Lê Xuyên. Có thể vì cách thức diễn tả, ngôn từ xử dụng, tâm tình và cá tính của ông thì đặc sệt là dân Nam Kỳ.

Nhưng về nội dung cũng như mục đích viết của Tiểu Tử thì tôi xin vài thưa rằng: Nó hoàn toàn không giống các “nhà văn miệt vườn” ‒ không giống Bình Nguyên Lộc, càng xa Sơn Nam ‒ và còn có thể khác biệt với Lê Xuyên. Tôi không dám nói rằng tôi phủ nhận các nhà văn miền Nam tiền bối. Tôi đã từng mê truyện dài đầu tiên Chú Tư Cầu của Lê Xuyên ‒ cuốn truyện dài viết phơi-ơ-tông1 mỗi ngày ‒đã từng làm Lê Xuyên nổi tiếng.

Việc cầm bút để trở thành một nhà văn chẳng những là một nghề cao quý mà còn cá biệt.

Không nên lấy cái đúng, cái hay của nhà văn này làm chuẩn mực để so sánh với nhà văn khác. Văn là người. Mỗi người là một cá thể mà sự so sánh là một điều xúc phạm đến chân dung nhà văn. Vì thế, tôi chỉ có thể nghĩ cho riêng mình là: Tiểu Tử là người truyền cảm hứng, người tiếp lửa văn học miền Nam mà nhiều người tưởng rằng có nguy cơ nó đã là tro nguội, bị lão hóa hoặc hết thời. Nhưng thật sự qua văn của Tiểu Tử nó vẫn giữ được cái hồn của miền Nam với trọn vẹn ý nghĩa.

Trong thời kỳ giúp việc cho tờ Tân Văn. Tân Văn, số 7, tháng 2, 2005 lần đầu tiên đã có đăng truyện ngắn: Thằng Đi Mất Tiệt. Đó là một cái duyên cho tôi.

Và sau đó, trên nhiều số Tân Văn khác, lần lượt truyện ngắn của Tiểu Tử có mặt như: Mài dao, mài kiếm, Chuyện di tản 1975, Thằng Khùng, Tôi nằm gác tay lên trán, Làm Thinh,Tấm vạc giường, Chuyện chẳng có gì hếtm Học ăn, học nói,‒ Chị Tư Ù, Người bán liêm xỉ, Con rạch nhỏ quê mình, Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn, Con mẹ hàng xóm, Chiếc khăn Mùi xoa, Ông già hốt rác, Tô Cháo huyết, Viết một chuyện tình,Tôi nằm gác tay lên trán.

Những truyện ngắn của nhà văn Tiểu Tử được đăng từ Tân Văn, số 7 và chấm dứt ở Tân Văn, số 94.

Số truyện của Tiểu Tử viết cho thấy quả thực, ông viết muộn. Từ khi khi sang Côte D’Ivoire2 tác giả mới bắt đầu viết tuyện ngắn3 ‒ mà như thể viết không cạn dòng. Tiểu Tử viết như thể còn sức còn viết cố vớt vát níu kéo thời gian đã qua.

Đấy mới chỉ nói đến trên dưới 100 truyện về lượng. Kể là nhiều, chỉ kém Bình Nguyên Lộc dưới 1000 cuốn. Phẩm chất mỗi truyện đều chuyên chở, gửi gấm một tâm sự, một nỗi lòng, một tỏ bày.

Báo Tân Văn nợ ông nhiều lắm, vì ông không nhận tiền nhuận bút.

Nói chung, văn nghiệp của ông tạo ra một dòng chảy văn học miền Nam rất cá tính; nó tiếp lửa truyền thừa từ những nhà văn tiền bối và ngọn đuốc soi đường cho những người đến sau ông.

Đôi hàng về tiểu sử Tiểu Tử

Ông tên thật là Võ Hoài Nam. ông sinh ngày 19 tháng bảy năm 1930, tại quận Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh và là con trai duy nhất của giáo sư Võ Thành Cư, cựu giáo sư trường trung học Petrus Trương Vĩnh Ký. Ông cũng dạy Lý Hóa một năm, 1955‒1956, ở trường này…

Tiểu Tử (1930-)

Ông lớn lên ở miền Nam với dòng họ, với bà con, với láng giềng đan kết như một khúc ruột mềm thân thương, che chở, đùm bọc. Tất cả trở thành những kỷ niệm êm đẹp thời tuổi trẻ với nhiều trẻ cùng lứa tuổi, nghịch ngợm, chơi đùa của một thời. Sau này lớn lên ông vẫn không quên được, đi đâu, làm gì rồi cũng nhớ về. Rồi ông ông sang Tây du học trở về4, với mảnh bằng trong tay, ông làm việc cho hãng dầu Shell ở Sài Gòn cho đến ngày mất nước.

Rồi vài năm như mọi người, ông còn kẹt lại, ông phải sống chung với cộng sản. Ông đã chứng kiến, đã thấy hết những gì cộng sản nói và cộng sản làm với mặt trái của nó. Quyết định phải vượt biên thôi, hành lý mang theo chỉ là những kinh nghiệm, nỗi nhớ để sau này ông ghi lại trong: Con rạch nhỏ quê hương mình.

Ông ghi lại trong truyện Ông già hốt rác tâm sự cay đắng của một người miền Nam hiền lành đến khờ khạo bị cướp đoạt, bị bóc trần như bươi rác từ trên xuống dưới, trần như nhộng đến không còn gì.

Sự chia xẻ của ông từ một ông thày tiền bạc rộng rãi nay trở thành người cùng khổ không dám vào ăn một tô cháo lòng như trước kia nữa. Bà Ba bán cháo lòng cảm thông hoàn cảnh của ông thất cơ lỡ vận, bán tô cháo lòng không lấy tiền. Đắt giá nhất trong truyện Tô Cháo Huyết là chị Ba bán nói, “Chỗ quen biết, tôi nói thiệt.Thày Hai cứ tới ăn tự nhiên, đừng ngại. Chừng nào thầy Hai trả cũng được hết. Mình với nhau mà.. Phải thông cảm với nhau chớ. Thầy Hai hiểu tôi không?” Thực quá sức cảm động.

Bất mãn cùng cực, trong nhà không còn gì để bán, chỉ còn chiếc xe đạp và chút liêm xỉ treo bảng bán luôn, nhưng không ai mua. Ông viết trong truyện: Người bán liêm xỉ.

Và nhìn ra mặt trái của cuộc đời khi thấy con mẹ hàng xóm đua đòi, nịnh bợ mấy tên cán bộ để bán thân nuôi miệng ông viết Con mẹ hàng xóm.

Sau này, tất cả nó hun đúc, kết nén làm vốn cho ông cầm bút viết lại. Ông không cần hư cấu, không cần bóp méo sự thật, chỉ cần cúi xuống nhặt nhãnh Những mảnh vụn cuộc đời ghi lại như một nhân chứng những cuộc đổi đời, những lầm than và cả tình con người người diễn ra mỗi ngày.

Văn phong của Tiểu Tử

Mặc dù học cao thành đạt ‒ hơn nửa đời người sống nơi xứ người ‒ tốt nghiệp kỹ sư dầu hỏa ở Marseille, 1955. Về nước mới đầu dạy trường Petrus Trương Vĩnh Ký một năm. Sau đó sang làm việc tại hãng xăng Shell cho đến ngày miền Nam đổi chủ. Ông có viết lại giai đoạn này, khi miền Nam sắp mất, bị người Mỹ bỏ rơi, không đủ xăng cho máy bay. Chẳng biết, ông có cay đắng với người Mỹ không?

Năm 1978, vượt biên rồi định cư tại Pháp 1979. Sau đó đi làm việc cho công ty Đường Mía tại Côte D’Ivoire, Phi Châu cho đến 1982, rồi đó trở lại làm cho hãng Shell Côte d’ Ivoire từ năm 1982 đến 1991, và về hưu tại ngoại ô Paris.

Bấy nhiêu năm lưu lạc ở xứ người. Vốn chữ nghĩa vẫn không bị han rỉ, xói mòn. Ông vẫn giữ được cá tính miền Nam: bình dân, giản dị, thật thà, dí dỏm. Ông vẫn giữ được cốt cách một lối viết chân chất, kiểu nghĩ sao viết dzậy, không màu mè, không kiểu cách, không uốn éo văn hoa làm dáng. Điều này cho thấy ông khác hẳn nhà văn Mai Thảo. Mai Thảo vẫn nghĩ rằng ông là nhà văn, Những người làm ra chữ.

Nhưng chính lối viết chân chất ấy quyến rũ người đọc. Chính chỗ bình dị làm nên vóc dáng văn học. Chữ của ông là có sẵn, chỉ khác nó nằm trong văn cảnh toàn bộ hỏi đáp trao đổi giữa những người dân bình thường. Đọc là gợi nhớ, đọc là thấy mình trong đó như tìm về như có người nhắc hộ.

Một lần nữa, tên tuổi nhân vật truyện cũng đặc sệt tính miền Nam. Không có những tên văn hoa như Lan, như Cúc, như Bạch Tuyết ‒ hoặc như Dũng, như Long, như Tiến kiểu miền Bắc. Hoặc những tên như Diễm, Công Tằng Tôn nữ Lan Chi, Tôn nữ Hỷ Khương kiểu miền Trung, v.v..

Tên nhân vật truyện của Tiểu Tử không có những tên cao sang “với không tới”, mà bình dân như Con Lúa, con Nhàn, con Huệ, thằng Rớt, Thằng Lượm, Con mẹ hàng xóm, Thày Năm Chén, bà Năm cháo lòng, Chị Tư ù.

Bình dị mà gần gũi thân thương mỗi khi gọi đến tên làm ấm lòng người gọi và cả người được gọi. Nó biểu lộ một thứ thẻ căn cước ‒ tính chất miền Nam ‒ như một lẽ sống còn. Mất nó là mất tất cả lẽ sống ở đời.

Ngay cả những tiếng chửi thề cũng chứa đựng chút lòng thương. Như: Nội. Thằng chó đẻ của má. Người đọc chỉ thấy hình bóng một bà mẹ thương con, chịu nỗi đau cắt ruột đành đoạn để con cháu mình vượt biên. Thật vậy, có người mẹ nào muốn xa con. Thật ngược đời. Chỉ có ở chế độ xã hội chủ nghĩa mới xảy ra những chuyện đổi đời như vậy.

Nó khác hẳn những tiếng chửi tục của miền Bắc thô tục và áp đặt.

Thú thật bản thân người viết rất dị ứng và khó chịu với ngôn ngữ miền Bắc khi họ đối đáp với nhau kèm theo tiếng Đ. Mẹ. Một xã hội trượt giốc. Một thứ Đất khổ-Người Khổ. Đối với cá nhân tôi, họ là những loại người mặt lạ, không mời mà đến trân trân, tráo tráo. Họ tự hào đi làm lịch sử mà thật ra lịch sử chỉ là một con tin ‒ mà thật ra gián tiếp họ hiếp dâm lịch sử.

Liệu có một làn ranh đỏ giữa cộng sản và người dân miền Nam đến không thể nối liền được. Chắc là có qua văn phong các truyện ngắn của Tiểu Tử. Có thể đến 8 phần 10 nội dung các câu truyện là chửi xéo cộng sản.

Xem ra tuổi càng lớn, ông càng viết hăng, viết lại “tới nữa”. Điển hình là truyện ngắn Bài Ca Vọng Cổ khi ông đang làm ở bên xứ người. Đây có thể là truyện tiêu biểu nhất về tâm trạng con người Tiểu Tử.

Câu truyện gây ngạc nhiên, thích thủ đến kỳ lạ, đến ngoài sức tưởng tượng. Nó miêu tả nỗi lòng của một người sống tha phương cầu thực mà nỗi nhớ quê hương vẫn canh cánh bên lòng.

“Trong lúc tôi thiu thiu ngủ thì loáng thoáng nghe ai ca vọng cổ. Tôi mở mắt nhìn quanh rồi thở dài nghĩ: “Tại mình nhớ quê hương xứ sở quá nên trong đầu nghe ca như vậy.” Rồi lại nhắm mắt lim dim. Lại nghe vọng cổ nữa. Mà lần này nghe rõ câu ngân nga trước khi “xuống hò”.

“Mấy lớp nhà tranh ẩn mình sau hàng tre rũ bóng đang vươn lên ngọn khói… á…lam…à.. chiều.”

Hóa ra đó là một thanh niên da đen đang ca vọng cổ. Tác giả chào “Bonjour” và hỏi, vẫn bằng tiếng Pháp: “Anh hát cái gì vậy?” “Một bài ca của Việt Nam”. Anh ta tự giới thiệu mình là Jean, người ta thường gọi là “Jean le Vietnamien” à Borotou. Jean là “con lai” có mẹ gốc Nha Trang. Tiểu Tử cũng tự giới thiệu mình là người Việt Nam.

Ruộng mía ở Borotou, Côte d’Ivoire. Nguồn: www.fatom.org

“Bỗng hắn trợn mắt có vẻ vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ, rồi bật ra bằng tiếng Việt, giọng đặc sệt miền Nam, chẳng có một chút lơ lớ:

– Trời ơi! … Bác là người Việt Nam hả?

Rồi hắn vỗ lên ngực:

– Con cũng là người Việt Nam nè!

Thiếu chút nữa là tôi bật cười. Nhưng tôi kiềm lại kịp, khi tôi nhìn gương mặt rạng rỡ vì sung sướng của hắn. Rồi tôi bỗng nghe một xúc động dâng tràn lên cổ. Thân đã lưu vong, lại “trôi sông lạc chợ” đến cái xứ “khỉ ho cò gáy” nầy mà gặp được một người biết nói tiếng Việt Nam và biết nhận mình là người Việt Nam, dù là một người đen, sao thấy quý vô cùng. Hình ảnh của quê hương như đang ngời lên trước mặt.

Tôi bước tới bắt tay hắn. Hắn bắt tay tôi bằng cả hai bàn tay, vừa lắc vừa nói huyên thuyên:

– Trời ơi! … Con mừng quá! Mừng quá! Trời ơi!… Bác biết không? Bao nhiêu năm nay con thèm gặp người Việt để nói chuyện cho đã. Bây giờ gặp bác, thiệt… con mừng “hết lớn” bác à!”

Tiểu Tử, Bài ca vọng cổ,

Đọc biết bao truyện ngắn của Tiểu Tử làm tôi cảm thấy mình may mắn. Mỗi truyện có cái hay của nó, mỗi truyện đều nhắn gửi điều chi đó. Nhưng cũng xin có đôi lời nhận xét thô thiển qua những chuyện ông kể lại.

Giọng văn, hơi văn thuần túy Việt miền Nam.

Điều này thật không dễ cho bất cứ ai. Ông đặt những câu chữ đúng lúc, đúng chỗ khi cần phải đặt. Ngòi bút tuôn chảy ra tự nhiên. Tôi tự hỏi, điều gì đã giúp ông không bị “nhiễm trùng”, lai căng, nửa Tây, nửa ta. Và nhất là không bị nhiễm các từ lai căng của cộng sản.

2004

Tôi cũng không hề thấy ông bị ảnh hưởng một chút nào về văn hóa Pháp mà lẽ thường ông chịu ảnh hưởng từ nếp sống, phong tục hoặc cao hơn nữa đến các trào lưu văn học Pháp như nhiều người, trong đó có kẻ viết bài này.

Phải thành thật nhận rằng những từ ngữ ông xử dụng thuần túy là “miệt vườn” 100%. Nó có thể dễ tự nhiên và thoải mái cho một nhà văn Lê Xuyên. Nhưng nó không thật dễ cho ông.

Điều thứ hai cũng lạ không kém. Ông không sài bừa bãi một từ ngữ nào mà cộng sản quen dùng. Nhưng nét độc đáo của ông chửi Việt Cộng là có bề thế, bài bản và và sâu sắc như trong truyện:

Bới rác”. Câu chuyện kể một ông già có công với Cách Mạng, sau đó bị cách mạng cướp hết tài sản nên phát điên, ngày lang thang ngoài đường bới rác. “Tao bới rác để kiếm mấy thằng Việt Cộng nuôi trong nhà.”

Đúng là “qua” nói ít, mà hiểu nhiều.

Trong truyện Bà Năm bán cháo lòng: Bà mang thằng con ra chửi đổng mà như thể cứ chửi cả nước. Truyện Chiếc khăn mùi xoa là một chuyện tình cảm động và đầy nước mắt, tình nghĩa của những người sống lưu vong nơi xứ người: Nhớ lại “Con Huê” lúc còn nhỏ thương anh Cương. Sau 1975, Cương vượt biên rồi định cư ở Pháp. Trước khi chết, Cương dặn con gái:

Con ráng tìm cách về Nhơn Hòa, Cầu Cỏ, trao cái này cho cô Hai Huê, nói ba không quên ai hết’. ‘Cái này’ là một bao thư, trong đó có chiếc khăn mùi xoa cô Huê đã tặng Cương thời trẻ. (…)

Cô Hai Huê ngất xỉu khi nghe tin người bạn xưa nay đã chết bên trời Tây.”

Tiểu Tử, ‘Chiếc Khăn Mùi Xoa’ 

2006

Truyện này tình tiết gay go và phức tạp hơn nhiều mà bạn đọc cần phải đọc.

Chung cuộc, tôi nghĩ rằng mình bất lực vì không diễn tả nổi cái “cái hay cốt lõi” của một nhà văn. Cho nên, cách tốt nhất vẫn là khuyên người đọc tự tìm lấy mà đọc. Chính mỗi người phải tự mình chạm vào tác phẩm.

Đọc Tiểu Tử cũng vậy. Không thể diễn tả cũng không thể bắt chước được. Cũng khó mà tóm lược nói thay cho ông được. Vì thế, chỉ xin nhớ cho rằng nhà văn Tiểu Tử mà tôi vinh danh gọi là: Người tiếp lửa và giữ hồn của miền Nam. Ông làm công việc đó một cách trọn vẹn.

Nhà văn Tiểu Tử nay cũng đã lớn tuổi, một ngày nào đó, ông sẽ để lại một cái “ghế trống” (chữ của Nguyễn Xuân Hoàng) trong văn học cần có người “tiếp lửa”, ngồi vào cái ghế trống ấy.

Rồi ai sẽ là những người tiếp lửa thế chỗ ông?

Trong cái tinh thần ấy, tôi nghĩ đến những nhà văn cũng trong dòng chảy văn chương đó như những con suối nhỏ róc ráy chảy để cuối cùng chảy vào dòng sông lớn. Mỗi người họ là một vóc dáng, mỗi người họ là một tên tuổi chảy vào dòng chung ra biển lớn. Họ có thể là những người như: Nguyễn Đặng Mừng đã có nhiều truyện đăng trên Tân Văn, truyện ngắn đầu tiên trên Tân Văn, Về làng. Cũng có thể làPhạm Tín An Ninh, Nguyễn Vĩnh Long Hồ, Nguyễn Bửu Thoại với truyện, Đôi mắt Người bị xử bắn trong rặng Bình Bát. Tôi rất xúc động khi đọc truyện này và đã đôi lần tôi muốn giới thiệu, nhưng chưa thực hiện được.

Ở ngay Montréal, nơi tôi ngụ cư đà trên 40 năm, có nhà văn Tiểu Thu. Một phong thái viết phảng phất “văn chương miệt vườn”, “sư tỷ hay sư muội” của nhà văn Hồ Trường An, em ruột nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ.

Cuối cùng, trẻ hơn nữa, xông xáo hơn nữa, tôi muốn dành một vài dòng cuối cho một người trẻ tuổi tên thật: Hoàng Thị Ngọc Thúy, bút hiệu Hoàng Quân, hiện định cư ở Đức cùng gia đình và anh chị em. Đi đó đi đây rất nhiều, trải nghiệm không thiếu. Tốt nghiệp Đại học ở Đức ‒ Đại học J.W Goethe, Frankfurt thành chuyên viên trong ngành học tài chánh nên có dịp đi hội họp và công tác trên 30 Quốc Gia. Được biết tác giả có bốn tác phẩm đã xuất bản, tuyển tập với nhiều truyện ngắn. Hoàng Quân: Bông Hoa trên Phím, 2015; Nhớ Tiếng À Ơi, 2016; Đứng Ngẩn Trông Vời, 2018; Sợi Vắn Sợi dài, 2021.Bắt đầu lên đường như thế cũng báo hiệu một thành tựu vững chãi hơn sau này. Các tác phẩm của Hoàng Quân đều điểm xuyến bằng khá nhiều các bức tranh của người chị lớn Hoàng Thanh Tâm làm cho cuốn truyện có mầu mát mắt. Nay đã có nhận định của Luân Hoán và người viết phiếm luận Song Thao cũng ở Montréal. Tôi cũng có tình cờ đọc trên Thế Kỷ 21, thấy tác giả trẻ này “viết ngon” tính hỏi thăm gốc gác của tác giả. Nghĩ rồi lại thôi sợ hiểu lầm là tò mò.

Ý muốn “nhận định” về 4 tác phẩm này cũng có. Nhưng thấy thật sự không dễ tý nào. Tác giả viết phóng khoáng, thi tứ quá, ẩn ý tế nhị khó mà bắt kịp. Tôi mới kịp nhận ra rằng cầm bút vốn là cay cực, lầm than mà đọc xem ra cũng không dễ dàng gì. Mong là tác giả vẫn giữ cái hồn nhiên tự tại như thế trong truyện cũng như cuộc đời.

© 2023 DCVOnline

Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net

Nguồn: Bài tác giả gởi. DCVOnline hiệu đính, trình bày và phụ chú.

Đọc thêm: Tiểu Tử, Bài ca vọng cổ, DCVOnline, DECEMBER 28, 2015
Tiểu Tử, Chiếc khăn mu-soa, Hội Ái Hữu Petrus Trương Vĩnh Ký Úc Châu

1 Phơi-ơ-tông (phát âm tiếng Việt của chữ ‘feuilleton’ của tiếng Pháp) ban đầu là một loại phụ trang gắn liền với phần chính trị của những tờ báo Pháp, phần lớn gồm tin tức phi chính trị và tin đồn, văn học, và phê bình nghệ thuật, biên niên sử về thời trang mới nhất, và các biểu tượng, trò đố chữ và những chuyện vặt vãnh văn chương khác. Thuật ngữ Phơi-ơ-tông do những biên tập viên của Journal des débats, Julien Louis Geoffroy và Bertin the Elder, phát minh năm 1800. Feuilleton đã được mô tả là “câu chuyện của thị trấn”, ví dụ đương đại là mục “Talk of the Town” của The New Yorker. Trong báo tiếng Anh, thuật ngữ này dùng để chỉ một phần của một câu chuyện nhiều kỳ (‘serial’) đăng trên một phần của tờ báo.

2 Phi Châu, từ 1979 đến 1982.

3 Trước 1975, Tiểu Tử giữ mục biếm văn “Trò Ðời” của nhựt báo Tiến. Tập truyện “Những Mảnh Vụn” (Làng Văn Toronto xuất bản) là tập truyện đầu tay.

4 Tốt nghiệp Kỹ sư, Marseille năm 1955

33 truyện ngắn của Tiểu Tử dưới đây:
(xin bấm vào links)

33. Tấm vạc giường

  From: TU-PHUNG

Thử gọi đúng tên đảng cộng sản ở Hà nội – Nguyễn thị Cỏ May

Nguyễn thị Cỏ May

Nhơn ngày 3/2 kỷ niệm 93 năm tuổi đảng cộng sản ở Hà nội, để gọi đúng  tên cái đảng đang cai trị nước Việt nam là thứ đảng gì, về bản chất, và cả về hành động, Cỏ May tôi xin nhắc lại một giai thoại trong truyện «Xe lên, xe xuống» (Nguyễn Bình Phương, Diển Đàn Thế kỷ, Huê kỳ xuất bản tháng 12-2011) : « Có lần Trùm thổ phỉ Chu Chồ Sền bảo với Chu Văn Tấn Chúng mày vì nghèo khổ mà đi làm cách mạng. Chúng tao vì nghèo khổ mà đi ăn cướp. Thế là chúng mình giống nhau”.

Tướng Chu văn Tấn trả lời bảo không giống nhưng không nói tại sao không giống. Và không giống ở điểm nào ?

Có lẽ trong lúc đó, Tướng Chu văn Tấn nghĩ «Chúng nó nghèo mà đi ăn cướp. Còn mình, thiệt tình cũng đói, mà đi làm cộng sản. Nhưng chúng nó đi ăn cướp vì nghèo là chúng nó nói thiệt. Chúng nó nói thật lòng. Còn mình cũng đi ăn cướp nhưng lại nói đi làm cách mạng, thì làm sao mà gióng nhau với chúng nó được?».

Vậy đảng cộng sản ngày nay ở Việt nam, về bản chất, về thiên chức, đúng là đảng ăn cướp ! Nhưng nó bắt đầu từ lúc nào ? Ai là đảng trưởng sáng lập ?

Lê-nin, đảng trưởng sáng lập

Truyền thống của cộng sản, từ ngày gọi là Cách mạng Tháng 10 ỏ Nga, là cướp chánh quyền, không hề và ở đâu, do toàn dân tín nhiệm đưa lên nắm chánh quyền hết cả. Và người cướp chánh quyền đầu tiên để mở ra thời đại cộng sản gieo tai ương, tang tóc cho nhơn loại, là Lê-nin ở Mạc-tư-khoa (Moscou).

Lúc bấy giờ, Lê-nin tính toán đã có cách mạng Pháp, cách mạng Đức, thì nay phải là cách mạng Nga. Cách mạng Nga sẽ triệt để hơn hết. Nhưng ông phải có lý thuyết. Tchenychevski là người đầu tiên đem chủ nghĩa cộng sản vào Nga qua cuốn tiểu thuyết « Làm gì ? » (1864) mà Lê-nin mê say và sau này, ông lấy nguyên tựa sách làm tựa cho tập sách của ông, cũng « Làm gì ? ».

Tiếp theo, Lê-nin bắt được quyển «Gìáo lý của người cách mạng» (1871) của Serge Netchaïev. Ông đắm mình trong quyển thánh kinh của người làm cách mạng nhà nghề giúp ông nhuần nhuyễn những nguyên tắc căn bản như người làm cách mạng là phải «sẳn sàng giết và chết» và «những người lãnh đạo cách mạng nga phải là những tướng cướp ».

Lê-nin và Staline là hai người kế tiếp nhau lãnh đạo nước Nga đều được đào tạo bởi tư tưởng của Tchemychevski và Netchaìev. Lê-nin là người suy nghĩ ra những phương pháp thiết lập một chế độ độc tài toàn trị. Ông là người lập thuyết của chế độ cộng sản nga còn Staline vốn xuất thân trong giới lục lâm, nhờ có thành tích thổ phỉ, được Lê-nin tuyển chọn. Staline thực thi lý thuyết cai trị của Lê-nin. Và hai người trở thành một cặp «Lê-nin-Staline » lập ra chế độ cộng sản đầu tìên và lần lược cộng sản hóa gần phân nửa thế giới.

Tìến hành cướp chánh quyền dân chủ xã hội của chánh phủ Alexandre Kerensky, Lê-nin quả quyết « giai cấp tư sản chấm dứt chu kỳ của nó, bây giờ phải là lúc giai cấp vô sản bắt đầu. Cũng rất hợp lý ». Bắt được Karl Marx, Engels, Lê-nin nhin thấy viển ảnh thế giới theo bước đi của Marx phát họa bằng óc tưởng tượng phong phú của ông, một người chưa từng tiếp cận thực tế. Theo đó, khi giai cấp vô sản tìến lên thay thế giai cấp tư sản thì không có gì hơn phải làm là tiến hành giai cấp đấu tranh. Lý thuyết này đã làm mê hoặc Lê-nin vì nó đáp ứng hoàn toàn bộ óc tôn thờ lý luận của ông. Nhưng thực hiện đấu tranh giai cấp, để lực lượng dân chủ còn xót lại không phá hỏng được, thì cách mạng phải có chánh nghĩa. Vậy Lê-nin phải trở lại với Marx, học lý thuyết, tuy không đạo đức, nhưng nó lại rất «khoa học», nó sẽ giúp bảo vệ tính chính thống cách mạng bằng cách «thanh toán trước nhứt tất cả lực lượng chống đối, sau đó, tới những người cùng làm cách mạng nhưng có thể sẽ là đối thủ bất lợi, với tội danh phản cách mạng».

Nhưng «Cách mạng tháng 10» thật sự có phải là cách mạng hay không?

Theo sử gia pháp chuyên về cộng sản, ông Stéphane Courtois, (Le livre noir du communisme, Robert Laffont, Paris, 1997- Sách đen của cộng sản), thì đó thật sự hoàn toàn không phải là «cách mạng» đúng nghĩa của nó hoặc cuộc nổi dậy của « quần chúng », như người cộng sản rêu rao. « Cách mạng tháng 10 » chỉ là một vụ « binh biến » do lối ngàn quân nhơn nổi loạn và Hồng vệ binh chống lại chánh quyền dân chủ lâm thời đang trên đà suy thoái, gây tổn thất không tới năm người thiệt mạng ỏ Pétrograd. Lại cũng không thể nói đó là một cuộc đảo chánh.

Và đây là vụ biến động thứ ba. Vụ thứ nhứt xảy ra ngày 15/3 dẩn đền nhà vua thoái vị, có thể gọi là cách mạng. Vụ thứ hai nghiêm trọng hơn, đưa quân đội đánh Đức, thất bại, làm cho hằng ngàn binh sĩ đào ngũ với cả võ khí Vụ thứ ba phức tạp hơn nên bị lợi dụng. Alexandre Kerenski, lãnh đạo chánh phủ lâm thời, giải nhiệm Tướng Kornilov vì thấy Kornilov đang tính ổn định lại tình hình. Hạ Kornilov vì Kerenski bị ám ảnh bởi Napoléon của cách mạng pháp nên sợ sẽ phải đối đầu với Kornilov. Nhưng khi hạ được Tướng Kornilov, Kerenski đã vô tình tách rời chánh phủ khỏi quân đội. Thấy mình bổng ở thế cô đơn, ông vội ngã theo bolchevick tìm chỗ dựa. Nhiều đảng viên bolchevick vừa được ông mở cửa nhà tù thả ra, trang bị 40 000 khẩu súng và cả cho phép nhà in tái hoạt động. Ông không biết làm như vậy không khác gì mình đang dấn thân vào con đường tự sát.

Xã hội lâm vào tình trạng khủng hoảng, lương thực thiếu do vận chuyển bế tắc, cải cách nông nghiệp thất bại. Lợi dụng tình hình khủng hoảng, lực lượng bolchevick bắt đầu tấn công. Lê-nin ra lệnh chiếm mau các cơ cấu chánh quyền, tuy bolchevick hảy còn thiểu số. Thế là Quốc hội Lập hiến vừa mới bầu, nền dân xã hôi non nớt thành hình sau bảy thập niên quân chủ chuyên chế kết thúc, nhường chổ cho một chế độ mới, độc tài.

Nắm được chánh quyền, Lê-nin rất hài lòng «Thật không ngờ cướp chánh quyền còn dễ dàng hơn trở bàn tay!».

Và đây là bài học dạy Hồ Chí Minh làm cách mạng mùa Thu ở Hà nội năm 1945.

Thành tích ăn cướp của Staline, « con người không bao giờ sai lầm » của HCM

Staline tâm niệm «quá khứ phải giủ sạch trơn». Khi nắm quyền ở Điện Cảm-linh (Kremlin), điều làm Staline lo sợ hơn hết là quá khứ của mình sẽ bị khai quật. Hồ Chí Minh học kỷ sư phụ Staline ở điểm này.

Khi Đoàn Thanh niên cộng sản, năm 1938, đệ nạp cho Staline một tập suu tầm về đời tư của Staline, ông hét lên và bảo hảy đem đốt ngay. Mười năm sau, khi công bố tiểu sử chánh thức, Staline tự viết lại hai mươi năm tuổi trẻ của ông chỉ với vỏn vẹn bốn mươi hàng.

Thật vậy, về tuổi trẻ của ông lúc đương quyền, rất khó tìm được những điều có thể tin được. Như về cha mẹ, ngày sanh, thơ từ cá nhơn, học bạ, …Nhưng sau thời Liên-xô, người ta có được tài liệu về Staline khá nhiều. Có thể tham khảo được. Những thứ bị xếp là bí mật thì ngày nay đươc phơi bày. Nhà suu tầm người Anh Simon Sebag Montefiore đã đi khắp 9 nước và 23 thành phố của khối cựu Liên-xô để điều tra về Staline. Ông tới Géorgie nơi cậu bé Iossif Djougachvili ra đời ngày 6 / 12 / 1878 (không phải 1879 như chánh thức ghi – Hồ Chí Minh chọn ngày sanh là 19/5/1890 và giử suốt đời). Tại Tbilissi, Staline học ở chủng viện, say mê thơ, tới Bakou xứ Azerbaidjan, Staline làm việc cho nhà máy Rothschild vừa «tập sự làm Cách mạng». .

Trong những chuyến đi này, sử gia Montefiore thâu thập được khá nhiều thông tin chưa hề tiết lộ về Staline. Ông cũng có dịp gặp vài nhơn chứng của thời Staline, nay còn sống sót và minh mẩn như bà chị dâu của Staline 109 tuổi. Nhờ sự khám phá này mà Montefiore đã phát họa được một Staline thời trẻ đầy đủ nhứt cho tới nay.

Con của một thợ giày say rượu (giống cha của Hồ Chí Minh), với biệt danh thông dụng là «Besso khùng», cho tới năm 1917, tên Sosso trở thành Staline. Bị đuổi khỏi chủng viện vì mê những chuyện tình dục, nhưng trong tiểu sử chánh thức, bị đuổi học vì tuyên truyền cách mạng (giống Nguyễn Sinh Sắc say ruọu và hun ác), Staline đi làm cho Đài Khí tượng của Tdilissi. Nhưng việc đi làm chỉ là bề ngoài để che dấu một con người thiệt vốn là một «trùm mafia». Chuyên môn của Staline là trấn lột, tống tiền, hàng nháy, bắt cóc. Ông có tay phụ tá đắc lực là Kamo luôn luôn sẳn sáng chém giết theo lệnh Staline. Mỗi lần bị tù hay bị đày qua Sibérie, Staline đều vượt ngục, nhờ cộng tác với mật vụ của Nga hoàng. Và cũng nhờ có hơn bốn mươi tên khác nhau, và nhứt là tài cải trang, giả làm phụ nữ mặc áo dài, đội tóc giả (HCM bịt râu, hóa trang, đi dự khán vụ hành quyết bà Năm, va ông cũng có hơn 200 tên khác nhau).

Tài ba đó đã không tránh khỏi sự chú ý của Lê-nin. Năm 1905, Lê-nin gặp Staline lần đầu. Đảng cộng sản đang cần tiền và Lê–nin thấy ngay con người mà đảng đang cần, đúng là Staline.

Lê-nin kết nạp ngay Staline và cú ngoạn mục, nổi tiếng khắp thế giới lúc bấy giờ là vụ Staline đánh cườp ngân hàng Nhà nước ở Tbilissi tháng 6-1907, làm nhiều người thiệt mạng nhưng hốt được một vố lớn tương đương 3 triệu euros ngày nay. Đó là lúc Staline được 28 tuổi (Le Jeune STaline de Simon Sebag Montefiore. Traduit de l’anglais par Jean-François Sené. Calmann-Lévy, 506 p., bản dịch, Calmann-Lévy, Paris).

Hồ Chí Minh, đệ tử chơn truyền của Staline

Hồ Chí Minh học Lê-nin làm cách mạng cướp chánh quyền nhưng chỉ cướp chánh quyền ở Thủ tướng Trần Trọng Kim trong tình trạng thực dân bị Nhựt đảo chánh, Đồng Minh chưa tới, Pháp cũng chưa trở lại. Nên nhớ đây là sự thật của Việt nam lúc đó. Và Việt nam lúc đó đã hoàn toàn độc lập trên thực tế và cả trên pháp lý quốc tế và thống nhứt do Hoàng Đế Bảo Đại đã nhận chánh quyền từ tay Nhựt và tuyên bố « Việt-nam độc lập », hủy bỏ tất cả các Hiệp ước bất bình đẳng với Pháp.

Giờ đây, thử nhìn lại coi đảng cộng sản do Hồ Chí Minh thành lập có phải là đúng đảng ăn cướp không ?

Sau 30-04-1975, trong một buổi cán bộ đảng viên học tập nghị quyết cải tạo Miền nam, Đỗ Mười, Trưởng ban, chủ trì lớp học tập, giải nghĩa rỏ cho cán bộ «Cải tạo tư sản, thực chất là ta cướp đoạt tất cả của cải, tài sản cũa dân tư sản miền nam, … » (Lời Ai điếu, Lê Phú Khải, 2017). Nhưng « Cải cách ruộng đất ở Miền Bắc » từ năm 1953, cũng nhơn danh làm cách mạng, là vụ ăn cướp sạch tài sản của nông dân.

Từ sau đó cho tới nay, dân miền nam lần lượt bị đảng cướp sạch, trở thành dân oan, không nhà không cửa, không của cải, sống vật vờ, lang thang khắp nơi ngay trên quê hương của chính mình. Những vụ nổi cộm còn đang nóng hổi tính thời sự là vụ Thủ thiêm và vụ Lộc Hưng mà hai tên cướp không ai khác hơn là 2 tên đầu xỏ đảng, Lê Thanh Hải và Nguyễn Thiện Nhân. Rồi vụ Đồng Tâm, chương trình huy hoạch đất đai,. ..

Nhưng đây cũng chỉ là sự nghiệp liên tục của đảng mà một trường hợp điển hình năm 1930 đáng nhắc lại như một dẩn chứng đảng cộng sản của Hồ Chí Minh lập ra là để ăn cướp.

Ngày 9 tháng 11 năm 1930, Việt nam Cộng sản đảng, viết thư tống tiền một ông Phủ, đòi 5000 đồng để trao đổi với mạng sống của đứa con trai nạn nhơn do đảng bắt cóc để đòi chuộc tiền (Vy Thanh, Ho Chi Minh, a documentary study, California 7/2019, p.250-253)***.

Bộ mặt thật của đảng cộng sản đang cai trị Việt nam đúng là đảng ăn cướp. Không thể gọi cách gì khác hơn được. Và Hồ Chí Minh cũng như Lê-nin, Staline, là đảng trưởng sáng lập. Nhơn dân, ở đâu, thời nào, vẫn là nạn nhơn của thứ đảng cách mạng ăn cướp này. Nhưng ăn cướp nghiêm trọng hơn hết, cũng  như Lê-nin, là Hồ Chí Minh ăn cướp sự thật lịch sử. Toàn dân việt nam tham gia kháng  chiến đánh thực dân pháp là để giành độc lập cho Việt nam chớ không phải để theo cộng sản. Sau năm 1954, Hồ Chí Minh thiết lập chế độ cộng sản là ăn cướp lòng yêu nước tinh ròng của nhơn dân. Dưới chế độ của Hồ Chí Minh cho tới ngày nay, người dân bị đảng cộng sản ăn cướp quyền sống của toàn dân. Cụ thể là quyền làm một con người.

Giải pháp sòng phẳng cho Việt nam ngày nay là trước hết đảng cộng sản trả lại cho toàn dân tài sản của họ là  nền độc lập dân tộc chính do họ giành được bằng  xương  máu của họ. Xong, đảng cộng sản hảy trở về với vị trí thiệt của mình là đảng ăn cướp.

Có như vậy đảng cộng sản ở Hà nội mới khả dĩ phục hồi lại danh dự của mình để được xếp ngang hàng xứng đáng với đảng của Chu Chồ Sển !

Nguyễn thị Cỏ May

(3/2/2023)

Trầm cảm, dìm chết 2 con trên sông, bà ở Nam Định bị bắt

Báo Nguoi-viet

March 9, 2023

NAM ĐỊNH, Việt Nam (NV) – Bà VTN, 32 tuổi, ở huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định, vừa bị bắt với cáo buộc dìm chết hai con gái ruột 1 và 5 tuổi của mình xuống sông Ninh Cơ.

Theo báo Thanh Niên hôm 8 Tháng Ba, các nhân chứng sống gần khúc sông Ninh Cơ đoạn qua huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định, cho biết khi phát giác sự việc, họ chạy đến đưa hai nạn nhân vào cấp cứu tại trạm y tế xã Nghĩa Sơn gần đó, nhưng hai cháu bé đã chết.

Sự việc xảy ra tại khúc sông Ninh Cơ đoạn qua huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định. (Hình: Người Lao Động)

Ông Trần Ánh Dương, chủ tịch xã Nghĩa Sơn, được dẫn lời: “Bà N. từng là giáo viên dạy tiểu học, nghỉ dạy từ cuối năm 2022, có chồng làm ở công ty viễn thông. Tôi hỏi ‘tại sao lại dìm chết con?’ Bà ấy nói sợ sau này chúng lớn lên sẽ dễ mắc các tệ nạn xã hội.”

Công An tỉnh Nam Định đang điều tra vụ án.

Liên quan vụ việc, báo Kinh Tế và Đô Thị dẫn lời gia đình của bà N. cho biết, bà này “có dấu hiệu trầm cảm” nên đã xin nghỉ việc.

Bản tin cũng dẫn bình luận của Luật Sư Nguyễn Anh Thơm: “Trường hợp kết quả giám định xác định, người mẹ [bà VTN] bị mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi trước, trong và sau khi phạm tội thì cơ quan điều tra sẽ đình chỉ vụ án. Người mẹ sẽ phải bị áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh.”

Trước vụ này, cứ vài tháng, các báo ở Việt Nam lại ghi nhận một vụ cha, mẹ trầm cảm giết hoặc tự sát cùng con ruột.

Báo Dân Việt hôm 4 Tháng Ba cho hay, bị cáo Nguyễn Văn Mạnh, 36 tuổi, ở tỉnh Thái Bình, vừa bị kết án tám năm tù, do bị cáo buộc dùng dao cứa cổ hai con ruột hồi đầu năm ngoái.

Theo cáo trạng vụ án, hôm 21 Tháng Giêng, 2022, tại nhà trọ, do nghĩ vợ coi thường mình và do vay mượn tiền của nhiều người nhưng việc kinh doanh không thuận lợi, nên bị cáo Mạnh nảy sinh ý định tự sát và giết chết hai đứa con 4 và 5 tuổi.

Sông Ninh Cơ. (Hình: Kinh Tế và Đô Thị)

Bị cáo Mạnh dùng con dao cứa vào cổ hai đứa con. May mắn là những người xung quanh phát giác và đưa hai cháu bé đi cấp cứu kịp thời.

Kết quả giám định hai con của bị cáo Mạnh bị thương với tỉ lệ 2 và 4%, không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Trong vụ này, bị cáo Mạnh cũng dùng dao tự cứa vào cổ mình nhưng được đưa đi băng bó vết thương.

Kết luận giám định ghi nhận vào thời điểm cứa cổ con mình, bị cáo Nguyễn Văn Mạnh “đang bị bệnh trầm cảm vừa, hạn chế khả năng nhận thức và điều khiển hành vi.” (N.H.K) 

Ukraine tuyên bố trận chiến Bakhmut là ‘cú đánh cuối cùng’ của Wagner

Báo Tiếng Dân

New York Times

Cù Tuấn, dịch

9-3-2023

Binh sĩ đơn vị súng cối Lữ đoàn 3 bắn vào quân Nga để hỗ trợ bộ binh Ukraine gần Bakhmut, hôm thứ Ba. Ảnh trên mạng

Tóm tắt: Người Ukraine cho rằng nhóm lính đánh thuê Wagner của Nga đã dùng gần hết các chiến binh được tuyển mộ từ các nhà tù để tấn công vào Bakhmut, nơi quân Ukraine cũng chịu tổn thất nặng nề.

KYIV, Ukraine – Nhóm lính đánh thuê Wagner của Nga đã buộc phải sử dụng nhiều tân binh chuyên nghiệp hơn ở Bakhmut để thay thế nguồn cung cấp tù binh giờ đã cạn kiệt. Đã có hàng nghìn người lính Wagner cựu tù ngã xuống trong trận chiến dài nhất của cuộc chiến, một quan chức Ukraine cho biết hôm thứ Ba.

Tuyên bố này cho thấy bất chấp thương vong nặng nề mà Ukraine phải gánh chịu ở thành phố phía đông, họ đang có khả năng hạn chế các cuộc tấn công tù nhân gần như tự sát của Wagner, chiến thuật mà các chỉ huy của Ukraine coi là một trong những chiến thuật hiệu quả nhất của Nga.

“Đây là đòn cuối cùng của họ”, Đại tá Serhiy Cherevaty, phát ngôn viên của nhóm lực lượng phía đông Ukraine, nói với Radio Liberty trong một cuộc phỏng vấn, đề cập đến lực lượng của Wagner ở Bakhmut, nơi cuộc giao tranh ác liệt kéo dài hàng tháng của Nga và Ukraine đã khiến hàng nghìn binh sĩ thiệt mạng và thành phố bị chôn trong đống đổ nát.

Các quan chức Ukraine đã tuyên bố rằng gần 30.000 trong số 50.000 quân của Wagner đã đào ngũ hoặc bị giết hoặc bị thương, đa số ở xung quanh Bakhmut. Các con số trên không thể được xác minh độc lập và Ukraine đã không tiết lộ tổn thất của chính mình trong khu vực này. Bộ trưởng Quốc phòng Nga, Sergei Shoigu, hôm thứ Ba tuyên bố rằng Ukraine đã mất hơn 11.000 quân trong tháng Hai.

Khi cuộc chiến giành Bakhmut dường như đang bước vào giai đoạn quyết định, cả hai bên đang cố gắng biện minh cho những tổn thất kinh hoàng của họ tại một thành phố nhỏ không có giá trị chiến lược bao nhiêu, bằng cách nói rằng việc này là có lợi cho chính nghĩa của họ. Về cơ bản, Ukraine và Nga đưa ra cùng một tuyên bố, rằng cuộc giao tranh ở đó xứng đáng với cái giá khủng khiếp phải trả, vì nó làm suy yếu kẻ thù.

Người sáng lập Wagner, Yegveny V. Prigozhin, đã nhiều lần nói rằng tỷ lệ thương vong hàng ngày ở mức ba con số của nhóm của ông đang thu hút các đơn vị Ukraine dày dặn kinh nghiệm vào cái mà ông gọi là “máy xay thịt Bakhmut”, làm đảo lộn các kế hoạch tấn công của Ukraine ở những nơi khác.

Tổng thống Volodymyr Zelensky cho biết hôm thứ Hai 6/3 rằng thay vì rút khỏi thành phố, như đã được đồn đại, Ukraine sẽ gửi quân tiếp viện vào Bakhmut, nơi các chỉ huy Ukraine nói rằng cuộc giao tranh đã hạn chế lực lượng khổng lồ của Nga.

Ý nghĩa chiến lược thực sự của trận chiến rất có thể sẽ được những người chiến thắng viết lại.

Những người lính đánh thuê của Wagner đã giúp Nga tiến bộ đáng kể trong việc bao vây Bakhmut, chủ yếu bằng cách tung hết lần này đến lần khác các cựu tù nhân về các vị trí phòng thủ của Ukraine, khiến lực lượng của Kyiv phải trả giá đắt. “Hầu như tất cả các cựu tù này đã bị giết” ở Bakhmut, Đại tá Cherevaty nói về các đơn vị tù binh.

Một số nhà phân tích cho rằng nếu Ukraine có thể tiêu diệt hết lực lượng lính cựu tù của Nga ở Bakhmut, họ sẽ không phải đối mặt với làn sóng tấn công của họ ở những nơi khác. Viện Nghiên cứu Chiến tranh, một nhóm nghiên cứu ở Washington, cho biết trong một thông cáo tuần này rằng số lượng “tù binh Nga phù hợp với chiến đấu không phải là vô hạn”. Nhóm này lặp lại đánh giá của Ukraine, rằng các đơn vị Wagner đang chuyển hướng sang các lực lượng đặc biệt chất lượng cao hơn do các tân binh cựu tù đã phải chịu tổn thất cao.

Hôm thứ Hai, chính ông Prigozhin đã gióng lên hồi chuông cảnh báo, kêu gọi thêm quân tiếp viện khẩn cấp và đạn dược để chống lại một cuộc phản công tiềm tàng của Ukraine, mà ông cho rằng không chỉ có thể giải vây cho quân phòng thủ bị bao vây của Bakhmut mà thậm chí còn cắt đứt những đơn vị quân đang tấn công lính Wagner. “Nếu không, tất cả chúng ta đều gặp rắc rối”, Prigozhin nói, sử dụng một lời tục tĩu trong một tin nhắn âm thanh được đăng trên mạng xã hội.

Ông Prigozhin đã gợi ý rằng mối thù công khai ngày càng tăng của ông với Bộ Quốc phòng Nga vào tháng trước đã khiến ông không được vào các nhà tù của Nga để tuyển quân nữa. Trước đó kể từ tháng 7, ông đã có thể chiêu mộ hàng chục nghìn tù nhân với lời hứa về mức lương cao, khả năng hòa nhập xã hội và tự do – nếu họ sống sót sau khi được đưa đến tiền tuyến. Prigozhin đã gọi việc không cho Wagner tuyển dụng tù nhân là một nỗ lực nhằm “làm suy kiệt” Wagner, giảm “tiềm năng tấn công” của nhóm.

Các quan chức tình báo Hoa Kỳ vào tháng 12 ước tính rằng Wagner bao gồm khoảng 10.000 quân nhân chuyên nghiệp, hầu hết được tuyển mộ từ các cựu chiến binh của lực lượng an ninh Nga và 40.000 cựu tù nhân. Những người đào ngũ khỏi Wagner và các nhà hoạt động cho quyền của tù nhân Nga nói rằng các tù nhân bị ném vào trận chiến chỉ sau hai tuần huấn luyện. Họ chủ yếu được sử dụng để tấn công các vị trí của Ukraine trong các nhóm nhỏ, không được bảo vệ, nhằm phát hiện vị trí hỏa lực của kẻ thù và đào các hố cá nhân cho đợt tấn công tiếp theo .

Các nhà lãnh đạo của Wagner coi các đơn vị quân cựu tù là những dạng quân tiêu hao, với hầu hết các thành viên bị giết vài ngày hoặc thậm chí vài giờ sau khi đến mặt trận, theo những người đào ngũ khỏi Wagner, các nhà hoạt động vì quyền của tù nhân Nga cũng như các quan chức và chỉ huy quân sự Ukraine.

Tuy nhiên, một tù nhân được Wagner tuyển dụng đã trở về nhà trong tháng này sau khi thực hiện hợp đồng sáu tháng với Wagner, bao gồm cả xung quanh Bakhmut, đã mô tả cơ hội sống sót của mình giống như tung đồng xu, gợi ý rằng các chỉ huy khác nhau của Wagner đã sử dụng các chiến thuật tấn công khác nhau. Người lính này cho biết trong số khoảng 170 tù nhân nhập ngũ từ trại tù hình sự ở vùng Ivanov của Nga vào mùa thu năm ngoái, khoảng 80 người đã trở về nhà mà không bị thương nặng.

Người lính, không được xác định danh tính vì sợ bị trả thù, nói với bạn bè rằng anh ta dự định quay trở lại mặt trận để làm việc cho Wagner, với lý do có được mức lương tương đối cao mà Wagner trả và triển vọng làm việc hạn chế cho các cựu tù nhân khi trở về quê.

Mặc dù Wagner mất khả năng tuyển mộ trong các nhà tù, các đơn vị bao gồm các cựu tù gần như chắc chắn sẽ tiếp tục xuất hiện trong cuộc chiến. Ông Prigozhin và các nhà hoạt động nhân quyền Nga cho biết quân đội Nga gần đây đã bắt đầu tuyển mộ tù nhân.

Các nhà tù Nga vẫn có hơn 400.000 tù nhân vào đầu năm, theo trang web của cơ quan này, cho thấy một lượng lớn tân binh tiềm năng.

Đối với Wagner, ông Prigozhin đã cố gắng thay thế việc mất quyền tiếp cận nhà tù bằng việc nỗ lực gấp đôi để thu hút các chiến binh chuyên nghiệp. Những lời kêu gọi tuyển dụng của Wagner trong những tuần gần đây đã xuất hiện trên các bảng quảng cáo, phương tiện truyền thông xã hội và thậm chí trên các chương trình truyền hình nhà nước vào khung giờ vàng.

Ngoài ra, các tài khoản mạng xã hội liên kết với Wagner đã tăng cường tuyên truyền miêu tả lực lượng lính đánh thuê là điểm đến ưa thích của những người yêu nước Nga.

Trong một video được đăng trên các kênh truyền thông xã hội vào tuần trước, tám người đàn ông được trang bị vũ khí hạng nặng tự xưng đến từ một đơn vị quân đội Nga đã xuất ngũ kêu gọi ông Prigozhin chấp nhận họ vào hàng ngũ của mình. Đoạn video không thể được xác minh độc lập, nhưng vài giờ sau, ông Prigozhin đã công bố thông điệp bằng âm thanh, nói là đã chấp nhận những người này.

Ông nói: “Khi mọi người muốn chiến đấu chứ không phải ngồi không quanh các trường bắn hoặc căn cứ, thì chúng ta cần phải làm nó thôi”.

Ông Prigozhin và các đồng minh của ông cho rằng nhiệm vụ chính của Wagner ở Bakhmut không phải là giành lãnh thổ, mà là tiêu diệt các đơn vị Ukraine dày dạn kinh nghiệm có thể đã chiến đấu ở các khu vực khác của chiến tuyến dài 600 dặm giữa hai bên.

“Quân Ukraine gửi tất cả các đơn vị sẵn sàng chiến đấu của họ tới Bakhmut”, ông Prigozhin cho biết vào cuối tháng Giêng.

Lấy ví dụ, một số blogger quân sự ủng hộ chiến tranh của Nga – một nhóm có ảnh hưởng đang theo dõi chặt chẽ cuộc chiến – cho biết sự gia tăng cường độ của trận chiến Bakhmut trùng với thời điểm kết thúc các cuộc tiến công của Ukraine ở khu vực Kreminna xa hơn về phía bắc, nơi lực lượng của Điện Kremlin dường như đã có mặt và giành lại thế chủ động trong những tuần gần đây. Một số nhà phân tích phương Tây cũng có quan điểm tương tự, nói rằng cuộc giao tranh ở Bakhmut đang bắt đầu làm hao mòn sức mạnh của Ukraine, trước khi Ukraine tổ chức một cuộc phản công theo dự kiến.

Chiến dịch đó có thể sẽ tập trung vào khu vực phía nam Zaporizhzhia, nơi Ukraine đang xây dựng lực lượng, Đại tá Roman Kostenko, một thành viên của Quốc hội Ukraine đang phục vụ trong quân đội nước này, nói với truyền hình Ukraine hôm thứ Hai 6/3.

Các nhà phân tích quân sự và quan chức Ukraine cho biết, Ukraine có thể cố gắng tiếp cận cảng Melitopol do Nga kiểm soát và chia rẽ quân Nga ở bán đảo Crimea với lực lượng ở miền đông Ukraine. “Hướng Zaporizhzhia cũng nguy hiểm như hướng đông”, Đại tá Kostenko nói, đề cập đến những nỗ lực song song của Nga nhằm kiểm soát khu vực.

Tại một khu vực khác ở miền nam Ukraine, chính quyền Ukraine hôm thứ Ba 7/3 kêu gọi người dân sơ tán vì bị lực lượng Nga pháo kích, trong một sự thừa nhận ngầm rằng những nỗ lực khôi phục cuộc sống bình thường cho khu vực này đã bị cản trở. Ukraine đã tái chiếm thành phố Kherson vào mùa thu năm ngoái, nhưng quân đội Nga vẫn ở bờ đông sông Dnipro, sẵn sàng pháo kích dân thường và quân đội Ukraine.

Các nhà phân tích cho biết thương vong nặng nề ở Bakhmut có thể cản trở việc Ukraine tổ chức một cuộc phản công tại đây hoặc những nơi khác, làm nảy sinh những vấn đề tương tự như những vấn đề mà các chỉ huy Nga cũng đang phải đối mặt.

Michael Kofman, một chuyên gia về quân đội Nga tại Trung tâm Phân tích Hải quân có trụ sở tại Washington, đã viết trên Twitter hôm Chủ nhật sau khi đến thăm khu vực Bakhmut, rằng việc Ukraine đã bảo vệ Bakhmut một cách kiên cường cũng đã làm tiêu tốn nhân lực và đạn dược của Nga.

Ông viết thêm: “Các chiến lược có thể đang đạt đến điểm lợi nhuận giảm dần. Cuộc chiến này không mang lại lợi ích cho Ukraine”.

Hôm nay đọc TIN VIỆT NAM, chúng ta thấy gì ?

Lmdc Viet Nam

* Lãnh đạo CSVN thối nát khắp nơi, từ trên xuống dưới….

– Nguyên giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca khai có nhận chạy án 35 tỷ đồng = 1,4 triệu dollars US

– Công an điều tra sai phạm tại Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng

Số tiền “thụt két” trong vụ tham ô tại Trường Đại học Bách Khoa Đà Nẵng là 136 tỷ đồng = 5732 345 Dollar ( hơn năm triệu dollar US )

– Quảng Ngãi: mười gói thầu y tế có dấu hiệu thổi giá được chuyển cho Công an.

– Hàng chục lãnh đạo, cựu lãnh đạo ba tỉnh Thanh Hóa, Nam Định, Bình Dương bị kỷ luật vì tham nhũng đợt dịch COVID-19.

– Giám đốc Trung tâm Tài chính công Hà Tĩnh bị bắt vì sai phạm liên quan trang thiết bị giáo dục.

* Ngày nào cũng toàn các tin tham nhũng, tham ô, gây thất thoát ngân quỹ quốc gia tần ấy, thì đừng hỏi tại sao “dân thì khổ”, mà “các bác lãnh đạo CSVN thì giàu sụ…

TL RFA

Phỏng vấn Thần đồng AI ở đại học Stanford

Theo Work&Money và các báo khác

Mariana Zapata 7-3-2023  3:43 PM

Adrit Rao không giống như hầu hết thiếu niên. Năm 15 tuổi, cậu học trung học. Nhưng cậu ấy cũng đang viết các bài báo y tế được đánh giá ngang hàng với trình độ của một thực tập sinh ở đại học Stanford, đề tài, tạo ra một công cụ hỗ trợ AI để giải quyết các vấn đề y tế, quản lý năm ứng dụng do anh ấy tạo phần mềm và điều hành một tổ chức phi lợi nhuận do anh ấy thành lập tên là Arètech Inc.

Rao bắt đầu lập trình năm 8 tuổi và phát triển ứng dụng năm 12 tuổi. Cậu ấy đã thực tập tại Đại học Stanford từ năm 13 tuổi, độ tuổi mà Rao bắt đầu thuyết trình tại các hội nghị y khoa. Nếu bạn cảm thấy bị đe dọa vì Rao! Bạn không phải là người duy nhất cảm thấy như vậy.

Một số người sẽ gọi Adrit Rao là thiên tài. Nhưng bên cạnh bộ não, cậu ấy còn có sự kiên trì, tự tin và niềm tin. Báo Work + Money đã trò chuyện với Rao về ứng dụng mới nhất của anh ta để giúp đỡ cộng đồng người khiếm thính (câm điếc), hành trình đi vào phần mềm cách ấn tượng của anh ấy và bí quyết đi đến thành công khi ở độ tuổi còn rất trẻ. Hành trình của anh ấy bắt đầu với STEM, Lập trình khối và Swift

Báo Công việc + Tiền bạc: Bạn đã bắt đầu với lập trình khối như thế nào và điều đó dẫn đến việc bạn xây dựng ứng dụng của riêng mình như thế nào?

Adrit Rao: Các trường xung quanh Palo Alto cố gắng kết hợp nhiều STEM vào các chương trình. Lập trình khối đã được nhà trường giới thiệu với chúng tôi khi còn nhỏ. Nhưng khi tôi khoảng 8 tuổi, tôi muốn chuyển từ lập trình khối sang thứ gì đó như lập trình dựa trên văn bản, vì vậy tôi đã thử một vài ngôn ngữ tạo phần mềm.

Và điều tôi nhận ra là nó không thực sự hấp dẫn tôi nhiều bởi vì tôi muốn thấy một sản phẩm cuối cùng có thể được sử dụng để giải quyết vấn đề. Và đó là khi tôi nghĩ đến các ứng dụng.

Sử dụng ngôn ngữ lập trình của Apple, Swift, tôi đã làm quen với các ứng dụng lập trình. Lúc đầu, có vẻ như nó sẽ thực sự khó khăn, nhưng có rất nhiều khóa học trực tuyến thực sự giúp ích cho tôi trong hành trình của mình. Và tôi chỉ bắt đầu điều đó khi tôi khoảng 12 tuổi. Nhưng vì có tất cả các tài nguyên tuyệt vời mà tôi nghĩ rằng rất nhiều trẻ em có thể sử dụng, nên nó thực sự dễ dàng. Điều thực sự thú vị đối với tôi là tôi có thể viết một số mã trong Swift và ngay bên cạnh đó, tôi có thể thấy một ứng dụng đi vào cuộc sống.

Khoảng hai tuần sau khi [Tôi bắt đầu phát triển ứng dụng], Apple đã tổ chức hội nghị dành cho nhà phát triển hàng năm có tên là WWDC. Hàng năm, họ tổ chức một cuộc thi dành cho sinh viên Swift. Khi nhìn thấy cơ hội đó, tôi muốn thử vận may của mình. Trước sự ngạc nhiên của tôi, tôi thực sự đã thắng năm đó. Tôi là một trong 12 đứa trẻ gặp Tim Cook. Đó là điều rất thú vị tại thời điểm đó.

Sử dụng công nghệ để cải thiện cuộc sống

Báo Công việc + Tiền bạc: Thật tuyệt. Có vẻ như rất nhiều việc bạn làm, cả trong ứng dụng và nghiên cứu ở Stanford, đều liên quan đến việc sử dụng công nghệ để cải thiện cuộc sống. Điều gì làm cho bạn cảm thấy rất đam mê về điều đó?

Adrit Rao: Tôi nhận ra các ứng dụng có thể truy cập được như thế nào vì chỉ từ máy tính ở nhà, tôi có thể tiếp cận được rất nhiều người. Một chương trình mà tôi đã viết có thể tiếp cận được rất nhiều iPhone của mọi người sử dụng Swift. Vì vậy, đó là lúc tôi bắt đầu nghĩ, “Tôi thực sự có thể tạo ra sự khác biệt, mặc dù tôi còn trẻ. Tôi vẫn có thể cố gắng tìm ra một vấn đề trong cộng đồng của mình hoặc một vấn đề xã hội (hoặc bây giờ, trong thời gian thực tập ở Stanford, một vấn đề về chăm sóc sức khỏe ) và tôi có thể thử tạo một ứng dụng có thể giải quyết vấn đề đó.”

Đó là mục tiêu của tôi với các ứng dụng của mình. Và bây giờ tôi có năm trong cửa hàng ứng dụng (của Apple). Cái gần đây nhất của tôi có tên là Signer. Tôi đang đọc một bài báo về sự khác biệt lớn giữa số người giao tiếp bằng Ngôn ngữ ký hiệu của Mỹ và số người không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ ký hiệu đó. Vì vậy, có một rào cản giao tiếp lớn giữa hai cộng đồng.

Vì vậy, tôi đã sử dụng một trong các khung của Apple có tên là Core ML — trước đây tôi đã sử dụng nó chỉ để thử nghiệm, nhưng đây là lần đầu tiên tôi sử dụng nó trong một trong các ứng dụng của mình — để đào tạo một mô hình hoặc thuật toán xem video của mọi người tay và tự động chuyển đổi chúng sang ASL. Cho đến nay, tôi đã làm như vậy với khoảng 10 cử chỉ và tôi không ngừng cố gắng cập nhật điều đó cũng như tăng thư viện cử chỉ.

Ứng dụng diễn dịch dấu của người câm ra tiếng nói 

Giải pháp thực sự hữu dụng cho đời

Báo Công việc + Tiền bạc: Các ứng dụng đầu tiên của bạn tập trung vào giải quyết các vấn đề như giúp trẻ em theo dõi giờ phục vụ cộng đồng hoặc giúp mọi người tính toán thời gian chờ đợi khi xếp hàng ở cửa hàng tạp hóa. Làm thế nào bạn thực hiện bước chuyển từ điều đó sang các vấn đề y tế?

Adrit Rao: Khi tôi bắt đầu phát triển ứng dụng, tôi chỉ tập trung vào thay đổi xã hội, vào những vấn đề mà tôi có thể tự mình tìm ra. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng mình muốn bắt đầu tập trung vào thứ gì đó có tác động thực sự. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ dừng các ứng dụng thay đổi xã hội này. Tôi muốn tiếp tục làm điều đó.

Nhưng tôi đã đọc về cách AI đang được sử dụng trong lĩnh vực y tế để giải quyết rất nhiều vấn đề. Họ đang phát triển các hệ thống AI có thể phát hiện bệnh, chụp X-quang ngực và những thứ tuyệt vời khác. Vì vậy, tôi nghĩ, “Liệu mình có thể có cái nhìn độc đáo về vấn đề này và sử dụng kiến thức phát triển ứng dụng của mình không, v.v. ” Bởi vì tôi biết rằng khả năng tiếp cận thực sự quan trọng, nên có thể phát triển một giải pháp có thể áp dụng trực tiếp vào vấn đề cần quan tâm. Đó là khi tôi nhận được một suất thực tập tại Stanford bằng cách liên hệ với một số giáo sư. …Tôi đã liên hệ với khoảng tám giáo sư, và thật ngạc nhiên, khoảng sáu người trong số họ đã viết thư lại cho tôi, một con số thực sự lớn.

Người đầu tiên hồi âm là một giáo sư về phẫu thuật mạch máu, nhưng ông ấy cũng là giám đốc về sức khỏe kỹ thuật số tại Stanford. Vì vậy, ông thực sự ở trong khu vực mà tôi muốn nhắm mục tiêu. Và khi làm việc với thầy, tôi đã được giới thiệu về một vấn đề gọi là bệnh động mạch ngoại biên. Về cơ bản, đó là cách các động mạch ở chân của bạn bị tắc hoặc bị ăn mòn theo thời gian. Sau đó, tôi phải phát triển một ứng dụng có tên là AutoABI. Nó thực sự đang được thử nghiệm tại phòng khám và hy vọng một ngày nào đó nó có thể trở thành một giải pháp y tế thực sự.

…Thật ngạc nhiên là giờ đây chỉ bằng cách liên hệ với các giáo sư, tôi đã có khả năng phát triển một ứng dụng trong Swift thực sự có thể tạo ra sự khác biệt. Và đó là điều thực sự làm tôi ngạc nhiên.

Tôi được thực tập khi tôi khoảng 13 tuổi. Đã hơn hai năm rồi. Tuy nhiên, quá trình kéo dài hai năm đó đã giúp tôi phát triển một ứng dụng đang được sử dụng trong môi trường lâm sàng. Và tôi thậm chí đã có cơ hội đến thăm các bệnh viện và thấy ứng dụng của mình được sử dụng trong văn phòng, điều này thực sự tuyệt vời.

Nó thực sự xác nhận công việc của tôi. Cảm giác thật tuyệt vì ngay từ đầu tôi đã biết mình muốn tạo ra sự khác biệt với Swift. Và bằng cách làm việc chăm chỉ hướng tới mục tiêu đó, đó là cách tôi đạt được điểm đó. Thấy ứng dụng của tôi được sử dụng thực sự thú vị.

Học bằng cách thực hành và chứng minh những nghi ngại phản biện là không chuẩn xác

Báo Công việc + Tiền bạc: Bạn có gặp phải sự phản đối nào từ những người ở Stanford hoặc chuyên viên trong lĩnh vực công nghệ, có thể họ không coi trọng bạn vì tuổi tác của bạn không?

Adrit Rao: Vâng, đôi khi tôi gặp phải những người không coi trọng tôi vì tuổi tác của tôi và những thứ tương tự. Nhưng nếu họ đưa cho tôi một vấn đề, tôi sẽ cho họ thấy rằng tôi có thể phát triển một ứng dụng thực sự có thể giải quyết vấn đề đó. Vì vậy, tôi nghĩ đó là cách họ coi trọng tôi.

Họ thực sự cởi mở. Tính đến thời điểm gần đây, tôi đã viết được hơn 10 ấn phẩm nghiên cứu với các giảng viên của Stanford. Và hầu hết trong số chúng tôi là tác giả đầu tiên, điều này thực sự tuyệt vời vì chúng cho tôi cơ hội viết các bài nghiên cứu có sức ảnh hưởng. Nó vô cùng thú vị. Tôi viết toàn bộ bài báo và sau đó họ sẽ chỉnh sửa nó, và chúng tôi sẽ có một vài cuộc họp, và chúng tôi sẽ trao đổi qua lại. Nhưng họ đã cho tôi sự linh hoạt để viết báo. Toàn bộ môi trường thực sự hỗ trợ. Tôi cũng đã tham dự rất nhiều hội nghị để trình bày công việc của mình, vì vậy tôi nghĩ rằng họ có niềm tin vào tôi để đưa tôi ra khỏi đó khi còn là một đứa trẻ 13, 14 và bây giờ là 15 tuổi.

Adrit Rao lúc 13 tuổi

Xác định kỹ năng của bạn và tự học để tự thiết lập khả năng của mình

Báo Công việc + Tiền bạc: Làm thế nào để bạn phát triển sự tự tin để viết thư cho các giáo sư của Stanford và trình bày tại các hội nghị toàn những người có học vị tiến sĩ khi bạn vẫn còn học trung học? Và làm thế nào những học sinh trung học khác có thể bắt chước điều này?

Adrit Rao: Điều thực sự quan trọng là lần đầu tiên làm quen với một kỹ năng nhất định. Khi tôi liên hệ với các giáo sư đại học, tôi nói với họ rằng tôi có thể phát triển ứng dụng, tôi có một số kiến thức về AI và tôi muốn kết hợp cả hai. Vì vậy, bạn nên thực sự xác định kỹ năng của mình là gì và cố gắng trở nên thực sự giỏi những kỹ năng đó.

Về phát triển ứng dụng, tôi hoàn toàn tự học. Tôi chưa bao giờ tham gia một lớp học. Nhưng số lượng nội dung trực tuyến như các video và khóa học trên YouTube thực sự giúp ích, nó đơn giản và chuyên về thực tập chỉ cần xem nhiều video và thu được kiến thức.

Một số cha mẹ có thể thúc ép con cái họ đi theo một con đường nhất định, nhưng trong trường hợp của tôi, cha mẹ tôi chưa bao giờ thực sự bảo tôi phải làm điều gì đó cụ thể. Đây là lợi ích cá nhân của riêng tôi. Nhưng tôi nghĩ việc bắt đầu tự học là thực sự quan trọng vì đó là cách bạn thực sự học.

Không quên về sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống

Báo Công việc + Tiền bạc: Bạn vẫn đang đi học và đang thực tập trong khi quản lý năm ứng dụng. Làm thế nào để bạn cân bằng thời gian của bạn?

Adrit Rao: Tôi làm việc trên các ứng dụng sau khi hoàn thành bài tập ở trường. Sau khi đi học về, tôi cố gắng làm bài tập ở trường cách nhanh nhất có thể, và sau đó tôi đi thực tập. Tôi sẽ xem một số email hoặc gặp giáo sư của mình, sau đó tôi sẽ làm việc trên một ứng dụng. Nhưng chủ yếu tôi làm việc trên các ứng dụng vào dịp cuối tuần.

Về thư giãn, giải trí, tôi là một vận động viên đấu kiếm chuyên nghiệp. Tôi đã đấu kiếm được vài năm, nhưng vì COVID, tất cả đã dừng lại. Vì vậy, tôi đang chờ đợi để có thể bắt đầu lại. Sở thích khác, tôi thích chơi bóng rổ với bạn bè của tôi. Và gần đây, tôi thích làm điện ảnh.

Adrit Rao: Mục tiêu chính của tôi trong suốt thời gian còn lại của trường trung học và thậm chí ở trường đại học chỉ là làm điều tương tự mà tôi đang làm: phát triển ứng dụng vì tôi nghĩ ứng dụng rất tuyệt vời. Rất nhiều người có iPhone ngày nay.

Phan Sinh Trần

HOLODOMOR: CUỘC ĐẠI CHẾT ĐÓI CỦA NGƯỜI DÂN UKRAINE DƯỚI BÀN TAY KHÁT MÁU STALIN

ĐHL 24/2/2022
Posted by GLN

JOSEPH STALIN VÀ CUỘC DIỆT CHỦNG NGƯỜI DÂN UKRAINE

https://cla.umn.edu/chgs/olocaust-genocide-education/resource-guides/holodomor
HOLODOMOR
(manmade famine = nạn đói do bàn tay con người dàn dựng)

Xác người dân Ukraine chết đói được mang đi thiêu 1932-33 dưới chế độ Stalin

Holodomor có nghĩa là NẠN ĐÓI VĨ ĐẠI (ĐẠI CHẾT ĐÓI)để chỉ một cuộc diệt chủng do Stalin hay đảng CS Sô Viết lên kế hoạch một cách cố ý (manmade famine) và thâm hiểm bằng cách giữ lại thực phẩm để hàng triệu người dân Ukraine phải chết đói oan khiên khi quốc gia họ bị đảng CS Liên Xô thống trị. Giáo sư Andrea Graziosi thuộc đại học Naples nước Ý Đại Lợi đã minh định như thế trong bài giảng về lịch sử.

UKRAINE TRƯỚC KHI BỊ LIÊN XÔ SÁT NHẬP LÀ AI?

                                         JOSEPH STALIN 

Bắt đầu thế kỷ thứ 18 đất nước Ukraine bị đế quốc Áo và đế quốc Nga phân chia. Sau Thế Chiến I và sau khi chế độ Nga Hoàng bị Lenin lật đổ vào năm 1917, Ukraine liền thành lập Chính Phủ Lâm Thời và tuyên bố thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Ukraine từng chiến đấu chống Hồng quân Bolshevik của Lenin trong 3 năm ròng rã từ 1918 cho đến 1921 nhưng bị Hồng Quân đánh bại và phần lớn đất nước Ukraine bị sát nhập vào lãnh thổ của Liên Xô tức là USSR vào năm 1922 Ukraine bị ép trở thành Cộng Hòa XHCN xô viết Ukraine (UkrSSR).

Liên xô dưới thời Lenin đã trưng dụng tất cả sản phẩm nông nghiệp dư thừa tại nông thôn dẫn đến nạn suy thoái kinh tế và bất mãn trong giới nông dân khiến Lenin mở ra chính sách KINH TẾ MỚI (New Economy Plan/ NEP) nới bàn tay sắt thống trị lên nông nghiệp tư nhân nhỏ và riêng lẻ hầu lấy lại sự ủng hộ của nông dân nhất và nông dân Ukraine.
Nhưng bắt đầu 1923 Liên Xô áp dụng phi dân tộc hóa để xóa tan phong trào Ukraine hóa của dân tộc Ukraine hầu phá đi phong trào dùng ngôn ngữ Ukraine trong văn hóa truyền thng cũng như kinh tế xã hội của Cộng Hòa XHCN Sô Viết Ukraine.

NẠN ĐÓI VĨ ĐẠI / HOLODOMOR

Trong lịch sử Ukraine, cuộc chống đối sự cai trị của Liên Xô rõ ràng là mối đe dọa với Sô Viết. Lenin từng lo ngại người dân Ukraine phản đối sẽ ly khai khỏi Sô Viết do đó ông ta đã ra chính sách ép đặt CHỈ TIÊU thu mua ngũ cốc cao hơn và nhiều hơn một cách phi thực tế ngoài khả năng.

Người Ukraine chen lấn đổi tất cả của cải giá trị nào hòng lấy cái ăn nhằm khỏi chết đói (hình lịch sử)

Song song với chỉ tiêu phi lý đó Lenin đã áp dụng các biện pháp hà khắc khác nhằm xóa đi một phần lãnh thổ Ukraine. Ví dụ vào tháng 8/1932 Lenin ra sắc lệnh “5 Nhành Lúa/ Five Stalks” quy định rằng bất kỳ ai dù là trẻ con nếu lấy đi dù chỉ một nhành lúa của cánh đồng hợp tác đều bị bỏ tù vào tội “TRỘM CẮP TÀI SẢN XHCN”. Tính ngang đầu năm 1933 đã có 54,645 người Ukraine bị kết án và 2000 người bị hành quyết một cách dã man.

Thu giữ nông phẩm nhiều như thế ngoài cả sức sản xuất của người Ukraine, đưa đến tình trạng người Ukraine phải từ bỏ nông thôn ra đi ngoài Ukraine kiếm sống.  Sau khi Lenin chết đi (1922) các chỉ thị của Stalin và người cộng sự đắc lực của y là Molotov đưa ra vào tháng Giêng 1933 ngăn cấm người Ukraine bỏ đi và phong tỏa gắt gao biên giới Ukraine. Thâm hiểm hơn, Stalin cho phát hành một hệ thống hộ chiếu trong nước nhằm hạn chế sự đi lại của nông dân Ukraine, không thể nào lên thành phố hay đi đó đây, không hề có được một vé tàu ngoại trừ trường hợp đặc biệt.

Vào thời Nạn Đói Vĩ Đại đó 1/3 số làng mạc của Ukraine bị vào “sổ đen” của Stalin do không đạt được “chỉ tiêu” mà Stalin đề ra. Những ngôi làng này bị quân đội Stalin bao vây và người dân Ukraine này bị phong tỏa hoàn toàn không được rời và cũng không có một nguồn cung cấp nào. Đây là một BẢN ÁN TỬ HÌNH TẬP THỂ do bàn tay sắt độc ác của Stalin và đảng CS Sô Viết đề ra. Các toán mật thám của Stalin được phái đến từng nhà tại vùng nông thôn của Ukraine bị ghi sổ đen đó. Bọn mật vụ Stalin khám xét từng nhà, từng chuồng lợn, không sót một mảy may. Bọn mật thám Stalin còn đào tường khoét bếp xem người Ukraine còn cất dấu thức ăn ở đâu chăng?

       Người Ukraine chết đói lang thang dưới chế độ Sô Viết 

Người Ukraine chết đói vất vưởng 

A crowd gathers around a man who has fallen, dead on the streets. Ukraine, USSR. 1933

Để thoát chết đói người Ukraine ăn tất cả những gì họ ăn được, từ cỏ, quả sồi … thậm chí chó mèo. Theo các tài liệu còn lại của mật thám Sô Viết ghi lại về nỗi thống khổ và tuyệt vọng của người Ukraine đã đến đường cùng. Họ chặt chém, ăn thịt đồng loại… nạn đói khủng khiếp đó được ghi chứng tích qua nhiều ngôi mồ tập thể đào lên từ vùng nông thôn Ukraine sau này.


      Con nít Ukraine tranh nhau moi đất hòng kiếm ra củ khoai tây nào còn sót lại (lịch sử chết đói Ukraine)

      Du kích CS gác kho thóc sẽ bắn những ai vào trộm 

Thời đỉnh cao của cuộc Đại Chết Đói này là vào tháng 6/ 1933 người Ukraine đã chết đến28,000 người một ngày. Có khoảng 3,9 triệu nạn nhân Ukraine đã chết đói dưới bàn tay khát máu của tên đồ tể Stalin bậc thầy của Putin người đang thi hành chính sách xâm lược Ukraine một lần nữa trong thế kỷ 21 hôm nay.

From: Đo Tan Hung & KimBang Nguyen

Xem thêm:

Ukraine: Mồ chôn tập thể lớn nhất từ thời Stalin và Nạn đói Holodomor (BBC)