CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Lê Khôi – ĐẤU TRƯỜNG DÂN CHỦ (Nhóm Muôn Chiều)

Michael Paul

CÁI QUÁI GÌ VẬY?

Hôm qua tôi hỏi một bạn, bạn này là đảng viên, rất yêu chế độ cộng sản.

Tôi hỏi: Giờ có hai lựa chọn đi du lịch và học tập, một là Hàn Quốc, hai là Triều Tiên, em chọn nơi nào để đi?

Ảnh: Hoàng Thị Nhật Lệ, cô gái vàng của làng Dư Luận Viên đã giành được suất lao động tại Nhật Bản.

Cô gái: Tất nhiên em không muốn ăn cỏ và gặp lãnh tụ là khóc như mưa mà chỉ để học phóng tên lửa hạt nhân rồi, em muốn sang xứ sở xứ Kim Chi Hàn Quốc.

Tôi lại hỏi tiếp: Bây giờ có hai nước là Mỹ và Venezuela, em chọn quốc gia nào để sinh sống và phát triển sự nghiệp?

Cô gái: Rõ ràng là em không muốn bới rác để ăn rồi. Em sẽ qua Mỹ bằng mọi cách.

Tôi lại hỏi tiếp: Bây giờ có hai đất nước, là Indonesia và Malaysia, họ cấm cộng sản hoạt động. Em sẽ vẫn đeo huy hiệu hoặc cờ đảng cộng sản ra đường bày tỏ chứ?

Cô gái: Dạ không. Em phải giấu đi chứ, bên đó họ tấn công người nào có biểu hiện như vậy.

Giờ thế này nhé: Giữa nước Pháp bảo vệ tự do, dân chủ đến cùng và một nước Trung Quốc muốn kiểm soát, chấm điểm phân hạng công dân, em chọn nơi nào để sinh sống?

Cô gái: Em không muốn làm nạn nhân của Thiên An Môn hay bị soi xét đến cả lời ăn tiếng nói và nội tạng, rõ ràng là em chọn Pháp rồi.

Tôi lại đặt ra giả dụ: Giờ có hai nơi, một là Việt Nam và hai là Nhật Bản, em có chọn Việt Nam để chữa bệnh hoặc học tập không?

Cô gái: Xứ sở mặt trời mọc là lựa chọn ưu tiên hàng đầu của em. Em đang làm thủ tục để qua đó.

Tôi đành phải nói: Sao em vừa lưu manh lại vừa khốn nạn thế? Mặc áo một đằng mà lại sẵn sàng xảo trá để đạt mục đích của mình và chỉ chọn những “đế quốc tư bản” vậy?

Luân Lê


 

Một ông ở Bắc Giang đốt nhà em trai do mâu thuẫn

Báo Nguoi-viet

June 2, 2023

BẮC GIANG, Việt Nam (NV) – Bị can Từ Minh Toán, 64 tuổi, ở huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc “giết người.”

Theo báo Pháp Luật TP.HCM hôm 1 Tháng Sáu, do mâu thuẫn nội bộ trong gia đình, khoảng 1 giờ 30 phút sáng 27 Tháng Năm, bị can Từ Minh Toán mang theo một bình gas và 10 lít xăng trèo tường vào hiên nhà chính của em trai ruột, ông Từ Văn Thịnh, 58 tuổi, ở cùng huyện, rồi dùng hộp quẹt đốt.

Bị can Từ Minh Toán (phải) và hiện trường. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Khi bị can Toán chuẩn bị đốt tiếp hiên nhà ngang thì bị gia đình ông Thịnh phát giác và bắt giữ.

Nhà chức trách cùng người dân sau đó kịp thời dập tắt đám cháy nên may mắn không có thiệt hại nhân mạng trong vụ này.

Các vụ đốt nhà do mâu thuẫn trong gia đình xảy ra thường xuyên trong thời gian qua.

Hồi Tháng Tư, theo báo Lao Động, bị cáo Nguyễn Thu Anh, 51 tuổi, ở Hà Nội, bị kết án 16 năm tù với hai cáo buộc “giết người” và “hủy hoại tài sản.”

Theo cáo trạng, bị cáo Thu Anh ly hôn, làm mẹ đơn thân của hai con và không có công việc ổn định.

Bà này mong muốn được dọn về sống chung nhà với mẹ và em trai trong một căn nhà cũ có nhiều gia đình sống chung, ở phố Nguyễn Đình Chiểu, quận Hai Bà Trưng, nhưng ông NPT, người em trai, không đồng ý.

Trong lúc lời qua tiếng lại, ông T. dùng tay đánh vào đầu, mặt của bà Thu Anh và được mọi người can ngăn.

Bà Thu Anh sau đó nói với mẹ: “Nếu dồn con vào đường cùng, con sẽ đốt nhà đấy,” rồi bỏ đi uống rượu với bạn.

Rạng sáng 16 Tháng Năm năm ngoái, bà Thu Anh về nhà, lấy chai đựng xăng đổ ra khu vực lối đi chung trước cửa rồi châm lửa đốt.

Hiện trường một vụ dùng xăng đốt nhà. (Hình minh họa: Truyền Hình Thông Tấn)

Thấy ngọn lửa cháy to, bà Thu Anh la to rồi gọi số 114 báo cháy.

Lực lượng cứu hỏa đến hiện trường, kịp thời giúp 17 người thoát nạn, trong đó có mẹ và vợ chồng người em của bị cáo.

Hồi Tháng Giêng, một vụ đốt nhà do “huynh đệ tương tàn” xảy ra tại huyện Trấn Yên, tỉnh Yên Bái.

Theo báo Người Lao Động, vào 2 giờ chiều 22 Tháng Giêng (Mùng Một Tết Quý Mão), sau khi cãi nhau trong bữa trưa mừng Tân Niên, nghi can LVT, 28 tuổi, đi mua 2 lít xăng mang đến đốt nhà anh trai.

Phát giác sự việc, mọi người xung quanh dập lửa và đưa người anh đi cấp cứu trong tình trạng bỏng toàn thân. (N.H.K)


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chùa Xưa Người Cũ

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Tôi không có duyên lắm với những người phụ nữ cầm bút, đặc biệt là những cô hay những bà làm thơ, kể cả Bà Huyện Thanh Quan. Vấn đề hoàn toàn chả phải vì lý do cá nhân, hay tư riêng gì ráo. Điều không may chỉ vì tôi gặp nữ sỹ hơi quá sớm, thế thôi!

Thuở ấy, thuở mười ba mười bốn, tôi mới bước chân vào trung học mà đã giáp mặt với nàng thơ rồi. Có hôm, tôi vừa hối hả rời sân bóng đá (chạy vào phòng học) mồ hôi chưa kịp ráo lưng, đã nghe vị thầy phụ trách môn Việt Văn trầm giọng đọc bài Thăng Long Hoài Cổ :

Tạo hoá gây chi cuộc hý trường,
Đến nay thấm thoát mấy tinh sương.
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.
Đá vẫn 
trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nước còn chau mặt với tang thương…

Tôi vừa cắm cúi ghi chép, vừa khuých tay thằng ngồi cạnh :

– Cuộc hý trường là cuộc gì?
– Không biết.
– Thăng Long ở đâu?
– Không biết luôn.

Thằng bạn chung bàn của những ngày xưa thân ái đã xa xôi và phôi pha ấy (nay) chả hiểu đã lưu lạc phương nào, sống chết ra sao? Còn tôi, sau cái cuộc hý trường (1975) thì lâm vào cảnh đời tha phương cầu thực và tha hương cho mãi đến bây giờ. Chiều qua, ở một góc trời xa, tôi tình cờ đọc lại một truyện ngắn (“Mái Chùa Xưa”) của Võ Hồng và mới chợt hiểu (thấm thía) thế nào là nỗi niềm hoài cổ :

Làng tôi có ba ấp, mỗi ấp có một ngôi chùa. Tôi ở ấp Quảng Đức, lên năm tuổi đã biết tên chùa là Châu Lâm…, đã thấy ông thầy chùa đầu tiên trong đời, thỉnh thoảng đi về trên con đường xuyên qua xóm.

Ngoại trừ cái áo nâu dài mặc đi ra đường là tươm tất, còn khi ở chùa thì thầy mặc áo vải thô vạt hồ màu xám có nhiều mụn vá nơi vai hoặc nơi cùi chỏ. Cái vạt áo nhọn làm cho dáng thầy từ mảnh mai trở nên gầy gò… Đi ra đường thì thầy mang guốc sơn, còn ở chùa thì mang guốc bằng gỗ cây sầu đông tự thầy đẽo lấy. Quai guốc là một mảnh da trâu cứng.

Một cảnh chùa nghèo nàn như vậy không thể ban phát lợi lộc vật chất cho ai hết, nhưng nhờ đó mà nó trở nên thân mật với mọi người. Ai muốn ghé chơi chùa cũng được, ghé vào giờ nào cũng được, cửa Tam quan gần như không bao giờ đóng. Nhà chùa không phải coi chừng kẻ trộm cắp vì chẳng có chi đáng để trộm cắp…

Trải qua cuộc chiến giằng co, ấp Quảng Đức của tôi đã thành bãi chiến trường. Đồng bào bỏ nhà cửa ruộng vườn lũ lượt gồng gánh ra đi. Ngôi chùa xưa chắc còn tịch liêu tàn phế hơn xưa, những con chim chào mào chìa vôi chắc cứ ngang nhiên làm tổ ngay ở chái sau, hiên trước.

Cuối cùng “cuộc chiến giằng co” rồi cũng đến lúc kết thúc, hoà bình được tái lập. Chùa chiền nhiều nơi được trùng tu với qui mô lớn, đạt kỷ lục thế giới bởi những quần thể tu viện mênh mông và những pho tượng phật khổng lồ. Đây đều là những công trình tập thể, đòi hỏi sự kết hợp của nhiều thành phần xã hội – theo nhận xét của T.S. Nguyễn Xuân Diện :

“Để tạo thành được những Chùa Bái Đính, Chùa Ba Vàng, Chùa Tam Chúc, Chùa Yên Tử như hiện nay, phải hội đủ ba mặt: Chức sắc Phật giáo + Chính quyền huyện đến tỉnh sở tại + Đại gia. Thiếu một trong ba thì không thể nào vẽ ra được các khu kinh doanh như vậy.”

Sau khi đã “vẽ” xong “các khu kinh doanh như vậy” thì vấn đề kế tiếp là điều hành, quản lý. Đây là giai đoạn cần sự “can thiệp” của Chính Quyền Trung Ương và Bộ Nội Vụ, với những ban ngành “có nhiệm vụ đào tạo sư sãi để ‘yểm’ Hội Phật Giáo Việt Nam, để trấn giữ hệ thống chùa toàn quốc.”

Phương thức tổ chức này được nhập khẩu (nguyên con) từ nước bạn Trung Hoa Vỹ Đại :

“Tất cả các nhóm tôn giáo dựa trên đức tin ở Trung Quốc, bao gồm 41 viện nghiên cứu Phật giáo trên toàn quốc, đều được Ban Tôn giáo Chính phủ [State Administration of Religious Affairs] giám sát.” (“The decline and fall of Chinese Buddhism: how modern politics and fast money corrupted an ancient religion.” South China Morning Post, Sep. 21, 2018 translated by Hoàng Kim Bảo).

Chỉ có điều hơi khác là ta “can thiệp” rất vụng về và “giám sát” quá sống sượng nên đã gây rất nhiều điều tiếng :

Từ Thức: “Qua cửa BOT của chùa VN ngày nay, người ta bước vào thế giới ma quái của oan hồn, của ‘vong’ ngất nghểu, ra rả đòi tiền như nặc nô đòi nợ.”

Nguyễn Văn Tuấn: “Thuở đời nay nhà sư đã xuất gia mà ăn thịt chó, uống tiết canh, hút thuốc lào, uống rượu Tây, say xỉn bí tỉ. Đó không phải là nhà sư nữa (chưa nói đến bậc chân tu), mà là dân ‘giang hồ’ rồi.”

Đặng Văn Sinh: “Có những hòa thượng vốn là nhân viên công lực hàm cấp cao tót vời, khoác áo cà sa trụ trì ở những chùa lớn theo dõi nhất cử nhất động của giới tăng ni phật tử.”

Mạnh Kim : “Những gì đang diễn ra khiến diện mạo Phật giáo ngày càng bi thảm là kết quả của chính sách ‘nhuộm đỏ’ Phật giáo, trong lớp áo ‘Đạo pháp và Dân tộc’ ra đời từ đầu thập niên 1980.”

Vương Trí Nhàn: “Ngày Phật đản… Sao ở giữa cảnh đèn nhang nghi ngút của chùa Quán Sứ, giữa bao nhiêu cụ bà thành tâm cúng vái, lại thấy một vị sư tuổi còn thanh niên, có nét mặt trông như một trung đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng nào đó, mà tôi từng thấy ở các mặt trận.”

Những vị sư “có nét mặt trông như một trung đoàn trưởng nào đó” – đôi lúc – vẫn tưởng rằng mình đang ở giữa mặt trận nên đã phát biểu như một chiến sĩ (thực thụ) khiến công luận không khỏi bàng hoàng: “Chúng ta phải quyết tâm xây dựng quân đội nước ta mạnh như là quân đội của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Ảnh: vietnamnet

Bây giờ thì còn tìm đâu ra một ngôi chùa nhỏ bé, nghèo nàn nhưng thân thiết như chùa Châu Lâm trong ký ức tuổi thơ của Võ Hồng :

“Ai muốn ghé chơi chùa cũng được, ghé vào giờ nào cũng được, cửa Tam quan gần như không bao giờ đóng. Nhà chùa không phải coi chừng kẻ trộm cắp vì chẳng có chi đáng để trộm… Sự liên hệ giữa dân xóm và nhà chùa là một liên hệ tinh thần, dầu không sâu đậm thiết tha nhưng mà lúc nào cũng sẵn sàng hiện diện. Khi có niềm đau nỗi buồn quá sức giải quyết của người thì về chùa để tìm sự an ủi và hy vọng. Nhà có tang mời thầy tụng kinh siêu độ, nhà có người đau ốm trầm kha mời thầy tụng kinh cầu an.

Mười năm một lần, ban trị sự Ấp tổ chức đàn tràng mời thầy hành lễ, làm chay múa lục cúng suốt ba ngày đêm để cầu an cho dân chúng cả Ấp. Người lớn trẻ con, thanh niên thiếu nữ dập dìu tới dự, áo quần tươm tất mặt mày tươi vui khiến tôi nghĩ rằng đây vừa là lễ Tạ Ơn cho mười năm đã qua vừa là Lễ Cầu An cho mười năm sẽ tới. Cỗ bàn dọn ra, ai có mặt cũng được mời ngồi và cầm đũa thọ trai, không phân biệt kẻ lớn người nhỏ kẻ sang người hèn. Y như trong những ngày lễ lớn làm chay ở chùa vậy.”

Những vị tu sĩ “mặc áo vải thô vạt hồ màu xám có nhiều mụn vá nơi vai hoặc nơi cùi chỏ, mang guốc bằng gỗ cây sầu đông tự thầy đẽo lấy” cũng đều đã biệt tăm/biệt tích. Những người muôn năm cũHồn bây giờ ở đâu?


 

Việt Nam xác nhận vụ bắt nhà hoạt động môi trường Hoàng Thị Minh Hồng

Báo Nguoi-viet

June 1, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Đức Thắng, phó phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam, né tránh câu trả lời trực tiếp khi được phóng viên hỏi về vụ bắt bà Hoàng Thị Minh Hồng, nhà hoạt động môi trường, với cáo buộc “trốn thuế.”

Bà Hồng, người sáng lập tổ chức Change đã giải thể vào cuối năm ngoái, được nhiều báo ở Việt Nam ca ngợi là “anh hùng khí hậu.” Bà từng nhận học bổng của Quỹ Obama hồi năm 2018 cho một khóa đào tạo tại trường đại học Columbia University ở thành phố New York, New York.

Bà Hoàng Thị Minh Hồng trong một lần tham gia biểu tình vì môi trường tại Hà Nội. (Hình: Facebook Hong Hoang)

Vụ bắt bà Hồng cùng chồng và hai nhân viên, diễn ra hôm 31 Tháng Năm nhưng các báo ở Việt Nam thời điểm đó không đưa tin.

Theo tường thuật của báo Tiền Phong hôm 1 Tháng Sáu, ông Nguyễn Đức Thắng không trả lời cụ thể về vụ bắt giữ và cáo buộc nhắm vào bà Hoàng Thị Minh Hồng, mà chỉ nói: “Nhìn chung tại Việt Nam, các cá nhân, hội, tổ chức nhân dân, tổ chức phi chính phủ được bảo đảm hoạt động theo quy định và chịu trách nhiệm trước pháp luật về hoạt động của mình. Như tại các quốc gia khác, những người vi phạm pháp luật sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.”

Trước khi giải thể, tổ chức Change của bà Hồng được ghi nhận hoạt động phi lợi nhuận, tập trung vào các hoạt động bảo vệ động vật hoang dã, nâng cao nhận thức về khí hậu và ô nhiễm môi trường.

Như vậy, bà Hoàng Thị Minh Hồng là nhà hoạt động môi trường thứ năm bị bắt với cáo buộc “trốn thuế,” sau bà Ngụy Thị Khanh và các ông Đặng Đình Bách, Mai Phan Lợi, Bạch Hùng Dương.

Trong số này, nhờ áp lực của Bộ Ngoại Giao Mỹ và các tổ chức nhân quyền quốc tế, bà Ngụy Thị Khanh, giám đốc trung tâm Phát Triển Sáng Tạo Xanh GreenID, được ra tù trước thời hạn hôm 13 Tháng Năm, trong lúc bà đang thụ án 21 tháng tù với cáo buộc “trốn thuế.”

Cáo trạng vụ án này quy kết bà Khanh “trốn thuế 456 triệu đồng ($19,437), tức gần 10% của số tiền $200,000 mà giải thưởng Goldman Environmental trao cho bà hồi năm 2018.

Sau khi bà Ngụy Thị Khanh ra tù, giới xã hội dân sự cho biết ông Đặng Đình Bách, giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Pháp Luật và Chính Sách Phát Triển Bền Vững (LPSD), hiện đang tuyệt thực trong tù.

Ông Bách bị tuyên y án năm năm tù trong phiên tòa diễn ra hồi Tháng Tám năm ngoái với cáo buộc “trốn thuế.”

Nhóm Xanh Việt Nam hiện đã gỡ hình ảnh bà Hoàng Thị Minh Hồng làm đại sứ cho buổi nhặt rác dự kiến diễn ra vào ngày 4 Tháng Sáu. (Hình: Facebook Hong Hoang)

Facebooker “Suu Lam” dẫn lời bà Trần Phương Thảo, vợ ông Bách, cho hay ông đang tuyệt thực một phần (một ngày chỉ ăn một bữa) từ ngày 17 Tháng Ba đến nay và dự định nhịn ăn hoàn toàn từ ngày 24 Tháng Sáu.

Theo BBC Tiếng Việt hôm 16 Tháng Năm, bà Trần Phương Thảo kể rằng chồng bà nhắn ra từ nhà tù rằng ông “sẽ tuyệt thực đến chết” và đòi “trả lại công lý và tự do ngay lập tức, vô điều kiện.” (N.H.K) 

Giới pháp y bối rối trước hiện tượng nữ tu Wilhelmina: Không thể giải thích được về mặt y khoa

Đặng Tự Do  30/May/2023

Các chuyên gia pháp y đang vò đầu bứt tai trước thi thể mới được khai quật của Sơ Wilhelmina Lancaster, một nữ tu dòng Bênêđíctô qua đời vào năm 2019 và hiện dường như đang ở trong tình trạng không bị thoái hóa một cách bất ngờ.

Các phản ứng xảy ra một tuần sau khi nữ tu viện trưởng và các nữ tu của cộng đồng mà Mẹ Bề Trên đã thành lập, là Dòng Bênêđíctô Nữ Tì của Đức Maria, Nữ Vương Các Thánh Tông Đồ, đã khai quật được chiếc quan tài bằng gỗ giản dị của một nữ tu người Mỹ gốc Phi Châu 95 tuổi vào ngày 18 tháng 5 từ nghĩa trang trong khuôn viên tu viện ở vùng nông thôn Gower, Missouri, để di dời hài cốt của bà đến nơi an nghỉ cuối cùng bên trong nhà nguyện của họ.

Đức Cha Vann Johnston của Giáo phận Kansas City-St. Joseph, đã đến thăm tu viện hôm thứ Hai để xem hài cốt của Chị Wilhelmina. Đức Cha Johnston sau đó đã liên lạc với Tòa Thánh về tình hình, và đã đưa ra một tuyên bố cùng ngày, nói rằng cần phải “điều tra kỹ lưỡng” để trả lời “những câu hỏi quan trọng” liên quan đến tình trạng thi thể của Mẹ Bề Trên.

Jack Klein, chủ sở hữu của Nhà tang lễ Hixson-Klein ở Gower, Missouri, người cho biết ông đã có mặt tại lễ mai táng của Sơ Wilhelmina và cấp giấy chứng tử cho sơ, xác nhận với CNA rằng thi thể của sơ không được ướp xác và trong quan tài gỗ không có bất kỳ vật nào khác ngoài thi thể của Mẹ Bề Trên.

Klein cho biết ông “không thể hiểu” tại sao thi thể không ướp xác của Mẹ Bề Trên Wilhelmina lại không bị thoái hóa như hiện nay, bốn năm sau khi chôn cất.

David Hess, điều phối viên chương trình và phó giáo sư tại khoa Pháp Y tại Đại học Cộng đồng Salt Lake ở Thành phố Salt Lake, bày tỏ sự ngạc nhiên tương tự.

Ông nói với CNA: “Nếu cơ thể không được ướp xác và nó vẫn còn nguyên vẹn sau bốn năm, thì đó là một điều khiến tôi khó hiểu. Tôi cho rằng sau 4 năm thi thể sẽ bị phân hủy, có thể không đến tận xương, nhưng ít nhất là bị phân hủy nghiêm trọng.”

Thi thể của Sơ Wilhelmina, hiện được trưng bày ngoài trời cho khách hành hương đến viếng, được cho là không có mùi hôi thối trong những ngày gần đây.

Morticians mystified by Sister Wilhelmina’s body: ‘Something special ...

Một người hành hương, Peggy Tynan ở Denver, thậm chí còn nói với CNA rằng trong khi cầu nguyện trên thi thể của Chị Wilhelmina vào ngày 24 tháng 5, chị đã ngửi thấy một “hương hoa ngọt ngào,” rất mạnh. Một nhà báo từ Tập đoàn ACI của EWTN đã đến thăm thi thể vào cuối tuần trước cũng nhận thấy không có mùi phân hủy.

Chưa có quyết định chính thức nào liên quan đến việc tuyên bố hài cốt của Chị Wilhelmina không bị phân hủy, cũng như không có bất kỳ lý do nào đang được tiến hành để phong thánh cho chị, một quy trình chính thức trong Giáo Hội Công Giáo có thể mất nhiều năm. Các chị em của chị dự định tổ chức một cuộc rước vào thứ Hai trong khuôn viên tu viện và sau đó đặt thi thể của chị Wilhelmina dưới tủ kính để khách hành hương đến viếng.

Mỗi ngày có tới 1.000 người hành hương đã viếng thăm tu viện. Các nữ tu cho biết giáo phận đã tư vấn cho các chị về cách tốt nhất để giải quyết lượng khách đến thăm.

—————-

Source:Catholic News AgencyMorticians mystified by Sister Wilhelmina’s body: ‘Something special going on there’


 

KHI BỘ TRƯỞNG TRẢ THÙ – Trần Trung Đạo

Chau Trieu 

Trần Trung Đạo

Chế giễu thường được hiểu theo nghĩa tiêu cực là lập lại hành động, giọng nói của người khác với ý định không thân thiện.

Nhưng theo Eben Harrell, chủ bút của tạp chí Harvard Business Review trong bài viết “Chế Giễu Có Thể Giúp một Sáng Kiến Thành Công” (Mocking Can Help an Initiative Succeed) nhằm giới thiệu quan điểm của bà Magdalena Cholakova, Giáo sư tại Đại học Rotterdam và tác giả của nghiên cứu về tác dụng của trò đùa. Theo giáo sư Magdalena Cholakova chế giễu không chỉ mang ý nghĩa tiêu cực nhưng cũng có tác dụng tích cực. Chế giễu là một cách chứng tỏ sự khác biệt trong quan điểm của hai người hay hai nhóm người về một sự kiện để sau đó tìm cách giải quyết.

Tại các nước tự do dân chủ chế giễu chẳng những không bị ngăn cấm mà còn được khuyến khích và bảo vệ bởi hiến pháp như trường hợp Tu Chính Án Thứ Nhất (Quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và quyền kiến nghị chính phủ giải quyết những bất bình) và Tu Chính Án Thứ Tư (Quyền của mọi người được bảo đảm an toàn về người, nhà cửa, giấy tờ và tài sản) của Mỹ.

Chế giễu là chuyện thời sự mỗi ngày trên các phương tiện truyền thanh, truyền hình. Những chế giễu này không chỉ để cười rồi quên mà còn được người bị chế giễu lắng nghe một cách trân trọng để sửa đổi dù có thể không công khai thừa nhận. Chưa bao giờ việc chế giễu một bộ trưởng hay ngay cả tổng thống lại trở thành một tội hình sự.

Nhưng nếu giáo sư Magdalena Cholakova có dịp nghiên cứu về chế giễu tại Bắc Hàn, Trung Cộng và CS Việt Nam, có thể ông ta sẽ viết khác hay ít nhất viết thêm “ngoại trừ Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam”.

Nhưng điều đó không có nghĩa là người dân ba nước Bắc Hàn, Trung Quốc và Việt Nam không dám chế giễu giới lãnh đạo.

Một “chế giễu” từ Bắc Hàn.

Ngày 22 tháng 12, 2021, một người dân Bắc Hàn đã can đảm viết trên tường “Kim Jong Un, you are son of a b ***. The people are starving to death because of you” (Kim Chính Ân, ông là đồ khốn nạn. Người dân đang chết đói cũng tại ông). Kim Jong Un ra lịnh người dân thủ đô Bình Nhưỡng phải nộp mẫu chữ viết tay và kê khai một cách chi tiết mọi công việc họ đã làm trong ngày câu chế giễu xuất hiện. (India Times, Jan 05, 2022)

Việt Nam thì sao?

Hành động của Bộ trưởng Tô Lâm khi ngồi ăn bò bít-tết giá 44 triệu đồng mỗi phần trong khi nhiều triệu người tại Việt Nam không biết ngày mai sống chết ra sao là một hành vi sai trái nghiêm trọng về cả đạo đức lẫn trách nhiệm của một bộ trưởng.

Đoạn phim được đầu bếp người Thổ Nhĩ Kỳ Nusret Gökçe đưa lên ‘internet’ ngày 3 tháng 11, 2021. Ngay sau đó, Tô Lâm bị nhiều người chế giễu trong đó có Bùi Tuấn Lâm đã diễn lại cảnh rắc muối. Nhưng Bùi Tuấn Lâm không phải là người duy nhất chế giễu Tô Lâm. Tô Lâm bị chế giễu bằng nhiều cách tại trong nước, ngoài nước và trên các hãng tin, các hệ thống truyền thông, truyền hình khắp thế giới.

Ai mời, ai trả tiền cho bữa ăn không quan trọng. Ăn mới là điều đáng nói. Hành động phản cảm của Tô Lâm không thể bào chữa bằng bất cứ một lý do gì.

Khi bộ trưởng Tô Lâm đưa ngón tay cái khen ngon ở London, trong thời gian đó ở Việt Nam chị Đinh Thị Phương Anh phải đẻ non sau khi ôm đứa con nhỏ ngồi trên xe máy do chồng chở suốt ba ngày trên đoạn đường 800 kilomet từ Sài Gòn ra Thanh Hóa.

Khi bộ trưởng Tô Lâm nhìn Salt Bae mỉm cười thỏa mãn ở London, trong thời gian đó ở Việt Nam cháu Quách Tiến Lộc (trú tại xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hòa Bình) phải được mổ ra khỏi bào thai trước khi mẹ qua đời vì bị Covid hành hạ.

Khi bộ trưởng Tô Lâm nhai miếng bít-tết đắt tiền ở London , trong thời gian đó ở Việt Nam anh phụ hồ Hồ Tám đi bộ một ngàn cây số từ Sài Gòn về Huế và trên vai chỉ một thùng mì gói.

Khi bộ trưởng Tô Lâm ăn tiêu xa xỉ ở London, trong thời gian đó ở Việt Nam biết bao nhiêu thảm cảnh chết chóc, rách rưới, đói khát, bịnh tật của hàng trăm ngàn đồng bào trên đường về quê hương lánh dịch đã diễn ra trong những ngày cuối năm 2021.

Nếu hành vi tương tự diễn ra tại Mỹ trong cao điểm của mùa đại dịch, chính khách ăn miếng thịt bò và đưa ngón tay cái tỏ dấu hiệu “tuyệt ngon” kia sẽ bị mọi khuynh hướng chính trị, tả cũng như hữu, Cộng Hòa lẫn Dân Chủ, phê phán, khinh rẻ và ngay cả xa lánh.

Tháng 2, 2021, Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz, thuộc đảng Cộng Hòa, tiểu bang Texas, Mỹ đưa con đi nghỉ ở Cancun nhân dịp trường học đóng cửa nghỉ mùa đông trong lúc hàng triệu người dân Texas chịu rét và mất điện. Thượng nghị sĩ Ted Cruz sớm nhận ra mình đã hành xử thiếu tế nhị và trở về ngay hôm sau nhưng vẫn bị báo chí phe Dân Chủ chế giễu suốt tuần lễ sau đó. Ông ở nhà cũng chưa hẳn Texas có điện nhưng trong cương vị một thượng nghị sĩ ông nên chia sớt khó khăn và hoạn nạn với người dân thay vì đi nghỉ mát.

Tháng Giêng năm nay TT Joe Biden đi nghỉ ở đảo St. Croix ấm áp trong lúc nước Mỹ đang chịu đựng cơn bão tuyết gây thiệt mạng 30 người ở Buffalo, New York, đã bị các chính trị gia và báo chí, nhiều nhất phe Cộng Hòa, mỉa mai, chỉ trích. Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz có cơ hội trả đũa và ông đã gởi cho TT Biden một ‘tweet’ ngay ngày hôm đó “Chúc vui vẻ ở St. Croix” để chế giễu tổng thống. Phe ủng hộ TT Biden cũng không vừa gì và “phản pháo”, cũng bằng tweet, “Ted Cruz, đạo đức giả” để nhắc khéo Ted Cruz đã từng đi nghỉ mát không đúng lúc như thế hai năm trước.

Chính trị Mỹ là vậy. Các chính trị gia và các phe cánh khai thác mọi kẻ hở, sơ sót để hạ uy tín đối phương. Việc làm của Joe Biden và Ted Cruz đúng là thiếu chín chắn nhưng có lẽ không ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp chính trị của hai ông. Tuy nhiên, họ sẽ học bài học. Khi đi nghỉ lần tới họ sẽ thận trọng hơn, ngó sau nhìn trước hơn kỹ càng hơn.

Khác với các chính khách Mỹ, bộ trưởng Tô Lâm vi phạm tiêu chuẩn đạo đức trầm trọng hơn nhiều nhưng ông ta không ghi nhận, không sửa sai, không giải thích, không xin lỗi trái lại trả thù một cách tàn nhẫn người dân đã chế giễu mình.

Bộ trưởng Tô Lâm coi thường dư luận và phán xét của người dân, đơn giản, chỉ vì ông ta đang giữ chìa khóa nhà tù.

Khi ra tay trả thù Bùi Tuấn Lâm với bản án 5 năm rưỡi tù giam và 4 năm quản chế Tô Lâm cũng không nhìn xa hơn chút nữa để thấy ba con còn quá nhỏ của Bùi Tuấn Lâm sẽ sống ra sao khi người cha bươn chải cho cuộc sống gia đình phải ở trong tù.

Bùi Tuấn Lâm bị kết án vì đã “bịa đặt, xuyên tạc, bôi nhọ, phỉ báng Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Tuy nhiên, ai cũng biết đó chỉ là cái cớ. Không riêng kẻ viết bài này, người dân Việt Nam mà cả thế giới cũng đều biết tội của Bùi Tuấn Lâm là tội chế giễu bộ trưởng Tô Lâm.

Tờ New York Times đăng tin “A Video Mocking a Vietnamese Official’s Lavish Meal Has Landed Its Maker in Prison” (Video chế nhạo bữa ăn xa hoa của quan chức Việt Nam đã đưa người dựng ra nó vào tù.)

Hãng tin CNN đăng tin “Vietnam jails noodle vendor who mocked minister’s lavish dining” (Việt Nam bỏ tù người bán bún chế giễu ăn uống xa hoa của bộ trưởng).

Tờ Diplomat đăng tin “Vietnam Noodle Vendor Jailed For Mocking Security Minister” (Chủ Quán Bán Bún Việt Nam Vào Tù Vì Chế Nhạo Bộ Trưởng An Ninh).

BBC đăng tin “Salt Bae parody: Vietnam noodle vendor jailed for five years” (Làm phim nhại Salt Bae: Người bán bún Việt Nam bị bỏ tù 5 năm).

Nói chung, không một cơ quan truyền thông quốc tế nào tin vào nội dung phán quyết của tòa án CSVN.

Nếu “bôi nhọ, phỉ báng” nhà nước mà phải ở tù thì tại Việt Nam hôm nay có ít nhất vài chục triệu người đáng bỏ tù hay đang ở trong tù.

Không có một thống kê chính xác nhưng sau 48 năm con số người dân thấy được bộ mặt thật của chế độ mỗi ngày một đông hơn. Họ không ngồi chờ Trung Cộng sụp đổ kéo theo CSVN hay hạm đội Mỹ can thiệp mà bào mòn chế độ bằng mọi phương tiện họ có trong tay. Bức tường chuyên chính dù dày bao nhiêu, dù rắn bao nhiêu cũng sẽ có ngày sụp đổ.

Nếu không tin, Tô Lâm thử giả dạng thường dân ra những hàng quán dọc đường phố để nghe những lời than oán của người dân về cuộc sống của họ và nghe họ chế giễu chế độ độc tài toàn trị thời toàn cầu hóa hiện nay như thế nào.

Một sự kiện nhục nhã như thế đáng lẽ Tô Lâm và giới lãnh đạo CSVN nên tìm cách quên đi. Đằng này, bằng việc bỏ tù Bùi Tuấn Lâm đảng đã làm cho câu chuyện “thánh rắc muối” lần nữa trở thành một tin thời sự nóng bỏng, không riêng tại Việt Nam và mà cả quốc tế suốt tuần qua.

Tô Lâm tự xây và tự nhốt ông ta trong bốn bức tường ô nhục. Bùi Tuấn Lâm một ngày sẽ ra tù nhưng Tô Lâm thì không. Đoạn phim chế giễu “thánh rắc muối” của Bùi Tuấn Lâm sẽ chiếu đi chiếu lại trong nhận thức của ông ta cho đến cuối đời. Cuối cùng ai sẽ thắng ai?

Cho dù Tô Lâm thù vặt và nhất định phải trả thù anh bán bún thì nhà nước CSVN lẽ ra phải can thiệp để giữ thể diện quốc gia trước dư luận quốc tế và giữ tư cách của một thành viên Liên Hiệp Quốc. Một bộ trưởng an ninh đầy quyền lực trả thù một người dân thấp cổ bé miệng là hành động thất nhân tâm, phi đạo đức. Nhưng bản chất nào thì hiện tượng đó. Cây nào sinh trái đó. Không chỉ Tô Lâm mà cả cơ chế chính trị CSVN tồn tại đến nay nhờ nuôi dưỡng hận thù.

Với cách hành xử như vậy, đừng mong đảng CSVN có thể thu phục được lòng người, đoàn kết được dân tộc trước hiểm họa Trung Cộng đang hăm he ngoài biển, và đừng mong Việt Nam dưới sự cai trị của đảng CS có thể bước ra khỏi con hẻm tối tăm của chậm tiến và lạc hậu để lớn lên cùng với loài người.

Chính Luận Trần Trung Đạo

ĂN BÁNH VẼ CŨNG PHẠM TỘI ĐI TÙ-Huỳnh Hậu

Kim Dao Lam

FbNguyễn Văn Nhượng 

Huỳnh Hậu

Mấy hôm nay trên mạng rộ lên tin fb Kim Vũ (Vũ Thị Kim Hoàng) vào đầu tháng 6 này sẽ thi hành án tù 2 năm 6 tháng tại trại tù Tân Phú , trong khi chồng của chị , anh Nguyễn Thái Hưng , đã vào tù trước đó với án 4 năm sau phiên phúc thẩm vào ngày 29 tháng 3 vừa qua .

Tôi mới quen chị Kim Vũ trên fb nên không biết chuyện gì đang xảy ra , qua tìm hiểu , thì biết anh Nguyễn Thái Hưng trước đây làm YouTube , và cả hai anh chị bị dính vào cái tội 331 , được diễn dịch là LỢI DỤNG QUYỀN TỰ DO DÂN CHỦ GÂY HẠI CHO LỢI ÍCH CỦA NHÀ NƯỚC, TỔ CHỨC , CÁ NHÂN.

Bộ luật hình sự 331 là một thủ đoạn âm hiểm mà chế độ Nguyễn Phú Trọng có thể dùng nó để GÁN TỘI lên đầu bất cứ kẻ nào mà chế độ thấy ngứa mắt.

Anh chị Hưng- Hoàng không phải là người đầu tiên trở thành nạn nhân của bộ luật khốn nạn , bất nhân 331 . Anh Nguyễn Năng Tĩnh, 3 mẹ con chị Cấn Thị Thêu , anh Nguyễn Lân Thắng , anh Bùi Tuấn Lâm v.v. tất cả đều bị chế độ phủ chụp trong một bộ luật hình sự mơ hồ mà chế độ có thể diễn dịch tuỳ ý, thế nào cũng được!

Nhưng điều hài hước là , chế độ Nguyễn Phú Trọng làm đéo gì có TỰ DO DÂN CHỦ mà để cho các anh chị nói trên LỢI DỤNG?

Từ thời HCM cho tới thời Nguyễn Phú Trọng, TỰ DO DÂN CHỦ chỉ là cái BÁNH VẼ mà chế độ cứ đòi nhét vô họng của dân ; dân cũng làm bộ trệu trạo nhai rồi nuốt xuống , y hệt như Chế Lan Viên ngày nào:

Chưa cần cầm lên nếm , anh đã biết là bánh vẽ

Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn

Cầm lên nhấm nháp

Chả là nếu anh từ chối

Chúng sẽ bảo anh phá rối đêm vui

(Bánh vẽ- Di Cảo của Chế Lan Viên )

Chế độ Nguyễn Phú Trọng bắt dân ăn bánh vẽ gần một thế kỷ qua, nhưng khi bỏ tù dân , tiêu diệt phản kháng , thì chế độ buộc dân phải gọi đó là BÁNH THẬT! Lưu manh và khốn kiếp là ở chỗ đó.

Tri thức sơ đẳng là NẾU ĐÃ CÓ TỰ DO DÂN CHỦ THÌ AI ĐÂU RẢNH HƠI MÀ ĐI ĐẤU TRANH ĐÒI HỎI?

Một chế độ tồn tại được nhờ vào DỐI TRÁ và LỪA BỊP thì không có ai đi nói lý lẽ với nó vì vô ích.

Với việc xử dụng bạo lực để trấn áp , chế độ Trọng sẽ kéo dài nền độc tài toàn trị , nhưng những UNG NHỌT bên trong của nó , rồi sẽ có ngày làm cho nó gục xuống mục ruỗng , không cưỡng lại được.

Đọc bài thơ chị Kim Vũ từ biệt Mẹ để đi tù mà tôi nghe lòng mình xót xa vô cùng! Những bất công oan nghiệt biết đến bao giờ mới không còn đất sống trên đất nước này?

Huỳnh Hậu

Thực tế phũ phàng tại Việt Nam: ‘Phải bôi trơn mới được yên thân’

Báo Nguoi-viet

May 29, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Không doanh nghiệp nào muốn bôi trơn nhưng không bôi thì không trơn,” bài bình luận trên tờ Lao Động nói về tham nhũng kinh niên tại Việt Nam.

“Doanh nghiệp chịu nhiều hoạnh họe, gây khó, nhũng nhiễu, phải bôi trơn mới mong yên thân – đó là một thực tế xã hội ai cũng biết nhưng không ai tránh được và cũng không dẹp được,” tờ Lao Động ngày Chủ Nhật, 28 Tháng Năm, nói về thực tế phũ phàng chống tham nhũng tại Việt Nam.

Quan chức cấp cao gồm cả hai ông bộ trưởng bị bắt trong vụ ăn hối lộ của công ty Việt Á. (Hình: Soha)

Vấn nạn “bôi trơn” mà giới kinh doanh tại Việt Nam, cả các xí nghiệp lớn nhỏ trong nước cũng như các xí nghiệp ngoại quốc đầu tư sản xuất tại Việt Nam, kêu rên hàng chục năm qua. Tiền phải hối lộ cho các quan ở các cấp tạo thêm khó khăn và tốn kém cho doanh nghiệp. Họ cáo buộc mỗi khi có các cuộc đối thoại giữa nhà nước với giới kinh doanh.

Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng lập đi lập lại rất nhiều lần, và được các quan chóp bu của chế độ rập khuôn hô hào “Chống tham những không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai.” Nhưng khẩu hiệu tuyên truyền và thực tế vẫn diễn ra “dưới gầm bàn” không song hành với nhau.

Tờ Lao Động viết bài bình luận kể trên nhân dịp một số báo đưa tin nhà cầm quyền tỉnh Bắc Giang thúc giục giới doanh nghiệp không “bôi trơn” cho cán bộ công chức để được hưởng những lợi ích “ngoài quy định của pháp luật.” Tỉnh này mới được chấm điểm cao nhất nước cho năm 2022 về chỉ số “Chi phí không chính thức” trên cả nước.

Chi phí “bôi trơn” hay gọi một cách lịch sự là “chi phí không chính thức” là tiền hối lộ mà các doanh nghiệp và người dân thường khi cần dịch vụ công phải cống nạp cho các quan. Chuyện nhỏ từ thị thực chữ ký đến chuyện lớn như cấp giấy phép cho một dự án, tham gia một vụ đấu thầu, xưa nay, người ta kêu ca về cái phí “bôi trơn” đó từ năm này sang năm khác.

“Muốn cho hồ sơ dự án được ‘chạy’ thì doanh nghiệp phải ‘bôi trơn.’ Tùy theo dự án lớn nhỏ để ‘bôi’ cho đúng liều lượng thì động cơ mới ‘trơn’ được,” bài viết kể trên của tờ Lao Động nói.

Hôm Thứ Hai, 29 Tháng Năm, nhiều báo đưa tin ba cơ quan gồm: Tuyên Giáo, Sở Thông Tin và Truyền Thông, và đại diện Văn Phòng Tỉnh Cà Mau đã họp báo thuật lời ông S., phó chủ tịch huyện Phú Tân, chối không mặc cả, vòi nhà thầu hối lộ 30% mới cho trúng thầu, như một audio clip phổ biến trên Facebook.

Ông S. không xuất hiện trong cuộc họp báo để phủ nhận mà để các quan chức khác thay mặt, khiến người ta nghi ngờ ông không dám để người ta so sánh giọng nói thật của ông ta với giọng nói trong clip âm thanh được một số báo đính kèm.

Báo cáo của Bộ Công An nói hiện đã có 107 người đã bị khởi tố trong vụ ăn hối lộ 800 tỷ đồng của công ty Việt Á bán kít xét nghiệm COVID-19 và 54 người bị đề nghị truy tố về vụ các “chuyến bay giải cứu” đưa công dân về nước tránh dịch các năm 2020 và 2021.

Số quan chức cấp cao gồm cả bộ trưởng, thứ trưởng của nhiều bộ ngành hợp tác với nhau, làm thành một mạng lưới tham nhũng ngang dọc, phơi bày sự mục ruỗng của guồng máy công quyền tại Việt Nam hết sức nghiêm trọng. Muốn được việc thì phải “bôi” vì không “bôi” sẽ không “trơn.”

Vụ án đấu thầu xây dựng bệnh viện ở Đồng Nai đưa các quan đầu tỉnh này vào tù. Từ đây người ta thấy thêm nhiều vụ đấu thầu ở các tỉnh khác đều có bàn tay của bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn “bôi trơn,” gồm cả tỉnh Quảng Ninh, nơi ông Thủ Tướng Phạm Minh Chính còn làm bí thư Tỉnh Ủy.

Bốn quan chức cấp cao Bộ Ngoại giao CSVN gồm cả thứ trưởng bị bắt vì ăn hối lộ “chuyến bay giải cứu”. (Hình: Thanh Niên)

Ngày 3 Tháng Hai, ông Thủ Tướng Phạm Minh Chính kêu “22/63 địa phương để xảy ra tình trạng cán bộ, công chức gợi ý nộp thêm tiền ngoài phí, lệ phí – tiền bôi trơn,” theo tường thuật cuộc họp về cải cách hành chính được đăng tải trên trang mạng của nhà cầm quyền trung ương.

Đầu Tháng Mười Một, 2022, Liên Đoàn Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam (VCCI) cùng với Tổng Cục Hải Quan công bố cuộc khảo sát về mức độ hài lòng của giới doanh nghiệp. Trong đó nói rằng 59% doanh nghiệp “không phải trả các chi phí ngoài” qua cuộc khảo sát 2,800 doanh nghiệp. Sự thật có đúng như vậy về tình trạng phí “bôi trơn” hay vẫn chỉ là con số để tuyên truyền, không kiểm chứng được.

Nay nạn “bôi trơn” vẫn còn nguyên đó, khắp nơi, như một con ma khi ẩn khi hiện mà tờ Lao Động nói rằng “trên thực tế, không làm không được.” (TN) 

Đạo lý và pháp lý-Tạ Duy Anh

Báo Tiếng Dân

Tạ Duy Anh

30-5-2023

Đây là lời em Phạm Thị Dung, học sinh cũ của cô giáo Lê Thị Dung vừa bị tòa án huyện Hưng Nguyên tuyên phạt 5 năm tù, khiến dư luận cả nước dậy sóng. Tôi xin để nguyên văn dù có vài lỗi nhỏ về văn phạm:

Em là con Liệt Sĩ được cô quan tâm đặc biệt, vừa là có hoàn cảnh quá khó khăn, nên cô Dung kêu gọi trong lớp và cả khóa 95-98 ủng hộ mỗi bạn từ 500-1.000đ, mỗi thầy cô một ngày lương, huy động một tuần, cô gọi cả lớp và thầy cô mua vật liệu lên sửa nhà luôn cô ạ. Nước mắt tuôn trào cả mẹ lẫn con khi nghe cô Dung nói chiều em ở nhà để lớp và thầy cô lên sửa nhà. Từ chỗ tình thương yêu đùm bọc của cô giành cho em, lúc đó thật thấm da thấm thịt, và đời đời nhớ ơn các thầy cô và các bạn cấp 3 Thái Lão khóa 95-98“.

Học trò ơn thầy, là đạo lý lớn, của mọi thời. Ngay cả khi cô Lê Thị Dung phạm tội, xứng đáng nhận sự trừng phạt của pháp luật, thì không vì thế mà học trò cho phép mình quay lưng với cô, trừ loại học trò vô đạo. Bởi vì kẻ nào làm vậy, chưa biết đúng sai về lý ra sao, chắc chắn là thứ bỏ đi về nhân cách, đạo đức, có dạy thêm, sống thêm cũng vô dụng

Đừng nhầm lẫn giữa bao che tội phạm, là một thứ tội, với tình yêu thương kẻ phạm tội, thứ thuộc về lương tâm, phải được cổ vũ.

Giáo dục chính là làm cho cái phần cốt lõi ấy của con người, ngay từ khi họ còn trẻ, bền chắc qua thời gian và trong mọi tác động ngoại cảnh.

Trên thực tế tình cảm thầy trò đúng nghĩa, hoàn toàn giống tình cảm cha con, mẹ con, tình cảm với người ruột thịt… là thứ nằm ngoài, ở bên trên những suy xét lý trí. Bố, mẹ, con cái, anh chị em ruột phạm tội, thì nghĩa vụ cao nhất của những người ruột thịt vẫn là và mãi mãi chỉ là yêu thương, an ủi, tìm cách để người thân bớt khổ ải về tinh thần lẫn thể xác. Vì thế, bất cứ thời nào thì ĐẠO LÝ cũng luôn cao hơn PHÁP LÝ.

Nhìn cái GIẤY MỜI của công an huyện Hưng Nguyên, tôi chỉ muốn hỏi người kí bên dưới: Ông muốn em Phạm Thị Dung là người biết trọng đạo lý thầy trò, biết ghi nhớ ơn nghĩa, hay ông muốn cô bé là kẻ ăn cháo đá bát? Và nếu người thân của ông bị vào hoàn cảnh cô Lê Thị Dung, thì – cứ cho là ông đang ý thức thực thi pháp luật – lập tức ruồng bỏ, lập tức tìm mọi cách vùi dập họ, cho đáng đời, hay ông sẽ lập tức tìm mọi cách để chăm sóc họ tốt nhất?

Tôi tin ông sẽ chọn cách sau, như bất cứ ai là con người.

Thay vì dằn mặt cô bé, đáng lẽ là một người ở tuổi làm bố, ông phải khích lệ, cổ vũ hành động đẹp về nghĩa, tử tế về nhân cách ấy mới phải! Không ai trách ông, trừ vài kẻ vô loài. Một người làm cha thì liệu còn mong gì hơn có một đứa con như vậy?

Ảnh trên mạng

Tiện thể nói luôn: Đã là GIẤY MỜI, thì không ai YÊU CẦU người được mời PHẢI có mặt đúng giờ, trừ ra sự lộng quyền tùy tiện.

CHẠY ĐI ĐÂU?

Lê Vi

CHẠY ĐI ĐÂU?

Ông Đẹt chiếm đất của ông Giang xây nhà ở.

Ông Giang kiện ông Đẹt ra tòa, tòa phán:

Đất này đúng là của ông Giang đã được UBND huyện U Minh cấp quyền xử dụng từ năm 1993 với tổng diện tích là 5.000m2) Tuy nhiên, nếu ông Đẹt không “có công bảo quản” thì đất ấy đã bị ôi-thiu, hư thúi hết mẹ nó rồi. Vì vậy, tòa tuyên bố cho ông Đẹt có công bảo quản được hưởng phân nửa diện tích của mảnh đất ấy. Cụ thể: ông Đẹt được 2500m2, còn lại ông Giang 2500m2

Tất nhiên, khi tuyên án, tòa nhân danh nước CHXHCNVN ban hành bản án, chứ tòa không nhân danh 1 cá nhân nào. Vậy, là công dân nước CHXHCNVN mà bị oan ức (như ông Giang) bạn chạy đi đâu để đòi công bằng cho mình?

Mong các bạn yêu nước, yêu đảng, yêu chế độ….cho một lời chỉ giáo. Đa tạ!

Ngô Trường An

 

Chi tiết tranh tụng theo báo Thanh Niên

Chiếm đất rồi đầu tư xây nhà

Theo kháng nghị Viện KSND H.U Minh, ông Nguyễn Văn Giang (48 tuổi, ngụ ấp 5, xã Khánh Hội, H.U Minh) kiện đòi ông Nguyễn Văn Đẹt trả lại phần đất tọa lạc ấp 4, xã Khánh Hội với diện tích 5.000 m2.

Chiếm đất của người khác nhưng được tòa cho hưởng 1/2 diện tích - Ảnh 1.

Phần đất đang tranh chấp nhưng bị đơn đã tiến hành đầu tư, xây dựng nhà và cho nhiều người khác ở. Ảnh Gia Bách

Đất này được cha mẹ ông Giang khai phá và canh tác từ năm 1968, nhưng do chiến tranh nên bỏ đi một thời gian. Đến khoảng năm 1973, cha mẹ ông Giang trở về tiếp tục canh tác. Năm 1993, cha ông Giang chết, để lại đất cho ông Giang sử dụng, quản lý. Sau đó 2 năm, ông Giang được UBND H.U Minh cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất với diện tích 5.000 m2.

Tuy nhiên, năm 1997, ông Đẹt chiếm toàn bộ phần đất này và sử dụng cho đến nay, vì cho rằng phần đất này của ông nội vợ của mình để lại. Từ khi ông Đẹt chiếm đất, nhà nước làm đường U Minh – Khánh Hội chia cắt phần đất ra làm 2 phần. Ông Đẹt san lấp mặt bằng làm thay đổi hiện trạng đất và cất nhà hết phần đất mặt tiền để buôn bán, cho thuê.

Bản án sơ thẩm số 63/2023/DS-ST ngày 24.4 của TAND H.U Minh tuyên chấp nhận một phần khởi kiện của ông Giang đối với ông Đẹt về việc đòi lại quyền sử dụng đất. Giữ nguyên hiện trạng phần đất tranh chấp cho ông Nguyễn Văn Đẹt và bà Lâm Thị Lệ (vợ ông Đẹt) quản lý, sử dụng với diện tích 4.652,2 m2, thuộc thửa số 43, 60,101, tờ bản đồ số 7 và một phần thửa số 71, tờ bản đồ số 4 (bản đồ chỉnh lý năm 2020), tọa lạc tại ấp 4, xã Khánh Hội. Buộc ông Đẹt và vợ có trách nhiệm hoàn trả 1/2 giá trị đất tranh chấp cho ông Nguyễn Văn Giang với số tiền 3,861 tỉ đồng.

TAND H.U Minh không chấp nhận khởi kiện của ông Giang yêu cầu ông Đẹt trả lại toàn bộ phần đất tranh chấp. “Xét về quá trình quản lý sử dụng, công sức trong việc bảo quản, gìn giữ, đầu tư tôn tạo làm tăng giá trị đất thì ông Giang và ông Đẹt, bà Lệ có quá trình quản lý sử dụng, công sức ngang nhau (gia đình ông Giang từ năm 1969 – 1997, gia đình ông Đẹt từ năm 1997 đến nay). Do 2 bên có quá trình quản lý sử dụng và công sức ngang nhau nên ông Giang và ông Đẹt, bà Lệ mỗi bên được chia 1/2 diện tích đất tranh chấp là hợp lý. Hiện tại, phần đất tranh chấp trong quá trình quản lý sử dụng ông Đẹt và bà Lệ đã đầu tư, xây dựng nhà và cho nhiều người khác ở trên đất phía mặt tiền giáp lộ nên giao phần đất tranh chấp cho ông Đẹt và bà Lệ tiếp tục sử dụng, buộc ông Đẹt và bà Lệ hoàn trả 1/2 giá trị đất tranh chấp cho ông Giang là phù hợp…”, bản án sơ thẩm nhận định.

Tạo dư luận xấu

Viện KSND H.U Minh cho rằng bản án sơ thẩm trên là không phù hợp, bởi trên thực tế, ông Đẹt là người ngang nhiên chiếm đất của ông Giang. Từ năm 1997 đến nay, ông Giang không thể quản lý, sử dụng và tôn tạo phần đất vốn thuộc quyền quản lý của mình. “Nhận định của bản án sơ thẩm sẽ gây bức xúc và tạo dư luận xấu trong xã hội, vì chỉ cần thời gian chiếm đất lâu dài và có công quản lý, tôn tạo đất sẽ mặc nhiên được quyền sử dụng đất”, quyết định kháng nghị nêu.

Viện KSND H.U Minh cũng cho rằng bản án sơ thẩm (quyết định chia 1/2 diện tích đất tranh chấp, giữ nguyên hiện trạng đất cho phía bị đơn sử dụng và buộc bị đơn trả 1/2 giá trị đất cho phía nguyên đơn) gây thiệt hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp chính đáng của nguyên đơn là ông Giang.

Lời Bàn:

  • Khi tướng Côn An chỉ huy hệ thống tà án thì cướp đất được chia một nửa là bình thường.
  • Tà Án Đà Nẵng cũng phán người đóng vai rắc hành bắt chước thánh rắc muối trong bữa tiệc Bò Dát Vàng của Trùm Côn An Tô Lâm trị giá 20 tạ gạo một bữa ăn, Ông Bùi Tuấn Lâm bị tội, bị kết án tù 5.5 năm, quản chế 4 năm.

 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cải lương, ca trù, nhạc đỏ, nhạc sến

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

28/05/2023

Lúc vui miệng, soạn giả Nguyễn Phương đã kể lại chuyện ông Chín Trích đập vỡ cây đàn:

“Ngày cô Năm Phỉ mất, người đến viếng tang nghe nhạc sĩ Chín Trích đàn ròng rã mấy ngày liên tiếp bên quan tài… Ông vừa đờn vừa khóc. Đến lúc động quan, trước khi đạo tỳ đến làm lễ di quan, nhạc sĩ Chín Trích đến lậy lần chót, ông khóc lớn: ‘Cô Năm đã mất rồi, từ nay Chín Trích sẽ không còn đờn cho ai ca nữa…’ Nói xong ông đập vỡ cây đờn trước quan tài người quá cố.” (Thời Báo USA, số 321, 18/02/2011).

Cô Năm Phỉ qua đời năm 1952, vì tai biến mạch máu não, khi đang trình diễn tại rạp Nam Quang. Cái chết đột ngột của người nghệ sỹ tài ba này – ngay trên sân khấu của gánh hát Nam Phi – được tất cả các tờ nhật báo ở miền Nam trang trọng loan tin, khiến cho khán giả mộ điệu bốn phương bàng hoàng nuối tiếc!

Thập niên 50 và 60 là thời vàng son của nền cổ nhạc, vẫn theo như lời kể của Nguyễn Phương :

“Saigon và các tỉnh thành ở miền Nam Việt Nam, có nhiều đoàn hát cải lương như đoàn hát Nam Đồng Ban, Huỳnh Kỳ, Trần Đắc, Phước Cương, Văn Hí Ban, Văn Võ Hí Ban, Tân Thinh, Hữu Thành, Phụng Hảo, Nam Hưng, Kỳ Quan, Tập Ích Ban, Thái Bình, Tiến Hóa, đoàn cải lương Hậu Tấn – Năm Nghĩa, Hậu Tấn – Bảy Cao, Việt Kịch Năm Châu, đoàn Mộng Vân, đoàn Sống Mới – Năm Nở, đoàn hát Phát Thanh, đoàn Tiếng Chuông … (còn nhiều nữa, kể không xiết…)”

Cùng lúc, đây cũng là thời mà “cái nghề nghiệp ca trù (bị) truy nã tận cùng” – ở bên kia giới tuyến – theo như cách nói của Phùng Cung. Qua truyện ngắn Mộ Phách, tác giả đã kể lại chuyện đập vỡ một cây đàn khác (của một đôi nghệ sĩ khác) sau khi thời thế đã buộc họ phải bỏ nghề:

“Vợ chồng kép Chản, đào Khuê lặng buồn, trăn trở thầm kín, nuối tiếc không phải là sự thất thoát lưng cơm, manh áo, mà là sự đổi thay từ dáng dấp đến vẻ mặt, đến lời ăn tiếng nói của cả vợ chồng. Tư Chản rầu rĩ thương nghề, thương vợ mà không một lời phàn nàn ra miệng.

“Ngày nào ông cũng hai lần nâng tấm khăn, nhìn kỹ toàn cây đàn. Sóc, vọng hai lần mỗi tháng; vào buổi tối, ông đều lau bụi, và bàn tay lại chạm khẽ lên dây tơ, lặng nghe tiếng xa xưa vọng lại. Ông đứng ngẩn ngơ, quên, nhớ mông lung. Trước khi quay lưng ông không quên chắp tay thành kính vái cây đàn đủ bốn vái.”

Sự “rầu rĩ thương nghề” của kép Chản, cũng như thái độ “thành kính” của ông với cây đàn – tất nhiên – không qua khỏi tai mắt nhân dân và (cuối cùng) đã lọt đến tai cậu con trai, đang đi bộ đội ở xa. Khi được về phép thăm nhà, cậu không bỏ lỡ cơ hội để “động viên” hai đấng sinh thành :

  • Bố mẹ bình tĩnh nghĩ xem, việc làm lạc hậu ấy, nó kìm hãm bước tiến của con. Có lẽ đâu gia đình của một quân nhân cách mạng lại như vậy. Bố mẹ vẫn tự cùm mình trong thành phần tiểu tư sản nông thôn. Con chậm kết nạp Đảng là vì vậy: là vì cây đàn!
    ….

Ông Chản như bị cứng lưỡi, không dám nhìn lại con, ngơ ngác; đi lùi lại hai bước; vẫn không cất nên lời. Thuyên giục bố:

  • Bố cứ đập quách nó đi!

Ông Chản nhìn lên cây đàn, mặt nhợt đi, miệng lắp bắp lạc giọng:

– Thôi! Mày đập đi Thuyên ạ!

– Vâng, để con! Mắt Thuyên long lên…

‘Choác!’ một tiếng trước cửa bếp.Thuyên mắm môi, quắc mắt, tay đập, chân đạp vào cần vào đáy đàn khiến cây đàn biến thành củi. Ngoài sân, ông Chản bưng tai như nghe sét đánh, liêu xiêu bước ra ngõ.”  [Phùng Cung. “Mộ Phách.” Truyện Và Thơ (Chưa Hề Xuất Bản). Văn Nghệ: California, 2003].

“Mộ Phách,” theo nhận xét của nhà phê bình văn học Thụy Khuê: “Là bài điếu văn cho thi ca, cho âm nhạc trong một thời mà nghệ thuật đích thực không còn chỗ đứng.”

Nghệ Thuật Cách Mạng, rồi ra, cũng không “trụ” được lâu – theo như lời “phàn nàn” của giáo sư âm nhạc Đặng Hữu Phúc :

“Như vậy, ‘sự kiện âm nhạc’ nổi bật trong thời gian trước thềm Đại lễ lại là những đêm nhạc ‘Sến’ của Hương Lan, Tuấn Vũ (!!!) Những chuyện này trước đây không thể xảy ra. Còn nhớ năm 1970, dịp kỉ niệm 200 năm ngày sinh Beethoven, 10 đêm nhạc Beethoven ở Nhà Hát Lớn lúc nào cũng đông nghịt người.

Bây giờ chắc không thể được như thế, ngay mới đây thôi, hai tối 17&18/9/2010, chương trình hòa nhạc ‘VNSO Beethoven cycle Vol.5’ với nghệ sĩ piano nổi tiếng người Nhật Michie Koyama (Người đoạt cả 2 giải quốc tế vào loại lớn nhất : Chopin và Tchaikovsky) thì vắng người xem… Bây giờ thì số đông người ta chọn nghe Hương Lan – Tuấn Vũ. Vậy văn hóa Hà nội đang xuống cấp so với chính ta?”

Nói thiệt: không nhờ cái ông Phúc này thì phen này tui hố nặng. Ai mà dè rằng người Hà Nội chỉ sính nghe nhạc cổ điển Tây Phương, và những “đêm nhạc Beethoven ở Nhà Hát Lớn lúc nào cũng đông kìn kịt người” như thế. Vậy mà tui cứ tưởng là dân Hà Thành chỉ toàn nghe loại nhạc loa (giăng mắc khắp Ba Mươi Sáu Phố Phường) thôi chớ.

Tôi thực lấy làm tiếc vì sự hồ đồ của mình, và vô cùng cảm kích vì những thông tin rất quí giá (và cũng hơi quí tộc) mà ông giáo sư vừa cung cấp. Tôi chưa bao giờ có cơ duyên được đặt chân đến mảnh Đất Ngàn Năm Văn Vật. Một kẻ xa lạ (tới cỡ đó) mà cứ tiếp tục huyên thuyên nói mãi về Hà Nội, và Thời Đại Hồ Chí Minh Quang Vinh – xem ra – cũng có hơi kỳ, nếu chưa muốn nói là … lố bịch!

Xin nhường lời lại cho một ông bạn cố tri, vốn người đất Tràng An, một tác giả sinh trưởng trong lòng cách mạng:

“Nơi em về trời xanh không em… ? Bên này vĩ tuyến 17 không có một câu hỏi thơ mộng, lãng mạn như vậy, còn các Vũ Hoàng Chương, Khái Hưng, Hàn Mặc Tử… đã bị đánh bật rễ khỏi người đọc, gom lại trong cái nghĩa địa văn hóa cổ, le lói trong ký ức người già. Các tay ‘yêu’ lừng lẫy một thời vẫn còn đấy, nhưng đã biến thành Xuân Diệu Xuân Xanh Xuân… Tóc Đỏ.”  (Thế Giang. Thằng Người Có Đuôi. Nguời Việt: California, 1987).

Thảo nào, khi Hương Lan và Tuấn Vũ mang những bản nhạc sến của miền Nam ra trình diễn thì “họ ăn khách Thủ đô đến ngỡ ngàng.”

Còn “ngỡ ngàng” cái con bà gì nữa, cha nội ?

Chớ (không lẽ) suốt ngày cứ bâng khuâng “nhớ đôi dép đơn sơ đôi dép bác Hồ,” suốt đêm cứ nằm mơ thấy “râu Bác dài, tóc Bác bạc phơ,” và suốt đời lúc nào cũng chỉ có mỗi một “nguyện vọng duy nhất” là được dịp “dâng lên cho Đảng cả niềm tin chiếu sáng ngời” sao?

Hát hò kiểu đó hoài, mắc cở chết mẹ, chịu đời sao thấu? Thỉnh thoảng cũng phải có Chuyện Tình Lan Và Điệp, Hoa Sứ Nhà Nàng, Giọt Lệ Đài Trang, Lâu Đài Tình Ái, Người Yêu Cô Đơn… này nọ – cho nó hợp với tính thật của mình, và đỡ ớn (chè đậu) chút xíu chớ – đúng không?

Đi nghe Hương Lan và Tuấn Vũ hát thử một đêm, giữa lòng Hà Nội, cũng tựa như đi ăn  một bữa phở chui vào thời bao cấp vậy. Dù “nhạc sến” không được “chất lượng” gì cho lắm nó vẫn có thể khiến cho thiên hạ bùi ngùi, xuýt xoa hay hít hà và nước mắt nước mũi ướt khăn chỉ vì họ đã (lỡ) phải ăn những tô phở quốc doanh – không người lái, cũng chả tiêu ớt/hành ngò gì ráo – quá lâu rồi!

Giản dị, và trần trụi, chỉ có “thế thôi” mà giáo sư âm nhạc Đặng Hữu Phúc đặt vấn đề rất trầm trọng (nghe) thấy ghê quá hà :

“Nếu ta cứ khuyến khích thế hệ trẻ nghe và ta cứ quảng bá những loại nhạc ‘rác’, nhạc bình dân, ca khúc quần chúng mãi, thì rồi sẽ đến một lúc họ sẽ quay lưng lại với Bach, Beethoven, Chopin…  với Quan họ, Chèo, Ca trù… với văn hoá đích thực. Đó sẽ là chuyện tất yếu và đã xảy ra rồi.”

Coi: Đảng và nhà nước (ta) có “khuyến khích” và “quảng bá những loại nhạc rác” cũng như “nhạc vàng, nhạc sến” bao giờ đâu, hả Giời? Nói theo nguyên văn lời của Phùng Cung là chúng bị “truy nã đến tận cùng,” từ hơn nửa thế kỷ nay, nhưng vẫn (may mắn) thoát nạn đấy chứ. Chúng bị cả chục “nghị quyết” (rắp tâm) chôn sống nhiều lần nhưng vẫn không (chịu) chết đấy thôi.

Và nếu (lỡ) quần chúng có quay “lưng lại với Bach, Beethoven, Chopin…  với Quan họ, Chèo, Ca trù… với văn hoá đích thực” thì hãy chỉ mặt vào thủ phạm mà … mắng chửi, chứ sao lại (tráo trở) đổ thừa cho nạn nhân như vậy chớ?