Báo chí Việt Nam và chuyện Nguyễn Bá Thanh

Báo chí Việt Nam và chuyện Nguyễn Bá Thanh

Nguoi-viet.com
Văn Lang/Người Việt

ĐÀ NẴNG (NV) – Thông tin nổi bật trong những ngày qua trên báo chí ở Việt Nam là nhân vật Nguyễn Bá Thanh được đưa từ Mỹ về Đà Nẵng bằng một chuyến bay riêng vì bệnh ung thư máu.

Thời ông Nguyễn Bá Thanh làm bí thư Đà Nẵng, dân bán hang rong ngoài
Quảng Nam-Đà Nẵng phải dạt vô Sài Gòn để “tha phương cầu thực.”
(Hình: Văn Lang/Người Việt)

Tin tức về nhân vật trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, phó Ban Chống Tham Nhũng của Đảng CSVN, làm “lu mờ” các tin tức khác, như giàn khoan HD 981 của Trung Cộng đang lởn vởn ngoài khu vực Biển Đông, và cả tin khai mạc Hội Nghị 10 Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN chuẩn bị cho kỳ Đại Hội 12 tới.

Nhân vật Nguyễn Bá Thanh làm hao tốn giấy mực và thời gian của công luận gần đây này cũng thật “lạ.”

Là vì, nhậm chức “trưởng Ban Nội Chính” cũng tức là nhận “thượng phương bảo kiếm” được toàn quyền xử lý giống như – Bao Hắc Tử ở phủ Khai Phong ngày xưa bên Tàu.

Nhưng thượng phương bảo kiếm chưa kịp rút ra khỏi vỏ, ngoài vài câu “chém gió” mà chả chết…em ruồi nào. Nhân vật “Hắc tử” này đã vội vàng bay qua Mỹ để trị bệnh, mà lúc đầu có tin đồn lan tràn là bị…đầu độc.

Nhưng báo chí thì đưa tin, mà công luận thì không thấy ai thắc mắc về việc một tay “đỏ gốc” như Nguyễn Bá Thanh lại “cả tin” chạy qua xứ Hoa Kỳ, không sợ bị “thay máu” sao?

Chuyện chính trị thâm sâu chốn cửu trùng, “dân đen” làm sao biết.

Báo chí dẫn lời của một vị phụ trách việc bảo vệ sức khỏe cho các yếu nhân của đảng, là, “Không có chuyện đảng bỏ tiền cho cá nhân đi trị bệnh ở nước ngoài!”

Thế ai bỏ tiền? Vì ai cũng biết “đồng chí” Nguyễn Bá Thanh này nổi tiếng là “công minh liêm chính” mà xứ Mỹ thì chữa bệnh không hề rẻ chút nào, không lận lưng bạc triệu Mỹ kim thì đừng có…mơ.

Báo chí Việt Nam còn loan tin rằng, dân chúng Đà Nẵng “dầm mưa” chờ máy bay chở Nguyễn Bá Thanh trở về. Và an ninh quanh sân bay đã được “siết chặt.” Để làm gì, thì không thấy tờ báo nào nói.

Các báo cũng đưa tin là nhiều người dân lên chùa cầu nguyện cho Nguyễn Bá Thanh, thậm chí có báo còn dẫn lời một người dân “nguyện sẽ ăn chay suốt đời” nếu Nguyễn Bá Thanh khỏi bệnh.

Trên tờ Tuổi Trẻ sáng ngày 6 tháng 1, đi một “phóng sự” nhanh, đề cập tới giới xe Honda ôm, bán hàng rong đang trông ngóng chuyến bay trở về quê cha của Nguyễn Bá Thanh. Bài có dẫn lời của một ông Honda ôm, nhưng không có ai “phát ngôn” cho giới bán hàng rong cả.

Đó là vì lúc còn “trên đỉnh cao quyền lực” tại Đà Nẵng, ông Nguyễn Bá Thanh nổi tiếng về việc “quét sạch” hàng rong, để Đà Nẵng cũng sạch sẽ như…Bình Nhưỡng, thủ đô đỏ của Bắc Hàn.

Vậy mà báo Tuổi Trẻ dám viết phóng sự nói những người bán hàng rong tại Đà Nẵng đang tha thiết ngóng trông ông Thanh về, chả hiểu để làm gì? Trừ khi tờ báo này có “ý đểu” với một VIP không rõ sức khỏe ra sao mà phải về quê cha trên máy bay cứu thương.

Người bán báo dạo kiếm từng đồng bạc nhỏ nhoi. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Từ đó dư luận cũng dấy lên nỗi hồ nghi lâu nay về nền “báo chí cách mạng” Việt Nam. Nhất là sau hàng loạt bài ký tên là “Người trong cuộc” tung hê lên mạng Internet về cách làm báo (ở một trong những tờ báo uy tín hàng đầu). Thay vì đưa tin,các nhà báo này đã “làm tin” hay nói đúng hơn là đã “chế tác tin” từ thô thiển cho đến “cực kỳ tinh xảo.” Điều này phụ thuộc vào tay nghề cũng như sự gian ngoan của mỗi nhà báo trong việc cơ hội với lợi-danh, với triết lý-kiếm tiền và “thờ” minh chủ.

Sau 1986, báo chí đa số thay gì phải “ngửa tay” xin tiền đảng, thì trái lại đã đóng góp cho ngân sách rất nhiều. Có những báo như Tuổi Trẻ đã trở thành một công ty truyền thông với số tài sản kếch xù, nhờ bán báo, kinh doanh, thu tiền quảng cáo, vận động từ thiện…

Giai đoạn thập niên 90, hình thành khái niệm “Tư bản đỏ” ở Việt Nam. Các cơ quan báo chí, truyền thông Việt Nam cũng không nằm ngoài cuộc chơi này. Hình thành một mối tương quan mới giữa chính trị và báo chí. Nhiều tổng biên tập báo bắt đầu “ảo tưởng” về cái gọi là “Quyền lực thứ tư” của mình.

Bất mãn và sợ. Hiệu ứng đó làn truyền trong giới báo chí. Như vậy là công cuộc “định hướng” và “bình định” đám kiêu binh-loạn bút kia đã được hoàn thành một cách xuất sắc?

Chiều 7 Tháng Giêng họp báo về sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh, bên tuyên giáo yêu cầu báo chí không làm “nóng” vụ này thêm nữa,vì đây chẳng qua là chiêu trò, câu khách, giật gân của báo chí qua tin đồn…đầu độc.

Tuyên giáo “khẳng định” tin đầu độc là tin của bọn “xấu” xuyên tạc, gây hoang mang…và Tuyên giáo hỏi báo chí:

– Bằng chứng đâu mà gọi là đầu độc?

Phóng viên của một tờ báo hỏi ngược lại tuyên giáo:

– Bằng chứng đâu mà bảo là không có đầu độc?

Sư thật nằm ở đâu trong một xã hội khi trống đánh xuôi thì kèn lại thổi ngược?

Đảng ‘nên công bố ngay’ về tín nhiệm lãnh đạo

Đảng ‘nên công bố ngay’ về tín nhiệm lãnh đạo

BBC

H1

Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 10 ‘nên và cần’ công bố ngay thông tin về lấy tín nhiệm với các lãnh đạo cao cấp trong Đảng cũng như về chuẩn bị ‘nhân sự’ cho Đại hội Đảng lần thứ XII để dân được biết, mà không nên giữ kín ‘nội bộ’ như hiện nay, theo nhà quan sát từ trong nước.

Bình luận với BBC hôm 11/01/2015 từ Sài Gòn, ngay sau khi Hội nghị 10 khóa XI hôm thứ Bảy loan báo đã hoàn tất việc lấy phiếu tín nhiệm với ‘các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư khóa XI’, cựu thành viên Ban tư vấn của Thủ tướng Chính phủ Việt Nam, bà Phạm Chi Lan nói:

“Tôi nghĩ rằng những thông tin như tín nhiệm, đặc biệt bỏ phiếu tín nhiệm đối với các chức vụ cao cấp trong Đảng cũng hoàn toàn nên và cần cung cấp cho xã hội, tương tự như Quốc hội.

“Khi họ bỏ phiếu đối với một số chức vụ do Quốc hội bầu hay Hội đồng nhân dân các cấp, thì họ đều công bố ngay trên báo chí và mọi người đều có thể theo dõi và biết được mức độ tín nhiệm của các cơ quan dân cử đó.

“Đến Trung ương Đảng cũng vậy, tôi nghĩ cũng rất cần đưa ra mức độ tín nhiệm đối với các vị lãnh đạo, các vị trí lãnh đạo đã khác như thế nào.”

Chỉ là nội bộ Đảng?

Nếu Đảng đã nhận là mình có vai trò lãnh đạo và chịu trách nhiệm về sự lãnh đạo của mình, thì bộ máy lãnh đạo của Đảng cũng cần phải công bố công khai về việc trách nhiệm ở trong nội bộ Đảng được đánh giá như thế nào

Bà Phạm Chi Lan

Theo cựu Phó Chủ tịch, kiêm Tổng thư ký Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), các thông tin này cần được công khai hóa vì chúng không chỉ liên quan tới nội bộ Đảng mà còn liên quan tới lợi ích của đất nước, xã hội và toàn dân.

Bà Chi Lan nói: “Bởi vì lãnh đạo Đảng đâu có phải chỉ chuyện của nội bộ Đảng, lãnh đạo Đảng đồng thời cũng là những người lãnh đạo rất cao cấp của đất nước Việt Nam chứ và như trong Hiến pháp cũng nói Đảng là cơ quan lãnh đạo tối cao và chịu trách nhiệm về sự lãnh đạo của mình.

“Cho nên người dân cũng có quyền và cũng cần biết những thông tin về vị trí của các vị lãnh đạo cấp cao trong Đảng được Ban Chấp hành Trung ương đánh giá như thế nào…

“Tôi nghĩ rằng đối với những chức vụ quan trọng trong Đảng, thì phải nói những người được Đảng cử ra để làm các chức vụ trong chính quyền, ví dụ như từ Chủ tịch Nước đến Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội v.v… thì hoặc là ở cấp địa phương, các vị là Bí thư Thành ủy mà đồng thời giữ chức vụ nào đó trong chính quyền, hoặc là trong Hội đồng Nhân dân là đều được đưa ra để lấy phiếu tín nhiệm cả.

“Thế thì những vị còn lại mà chỉ làm chuyên trách công tác Đảng thôi, cũng nên có trách nhiệm một việc tương tự và dù phiếu tín nhiệm các vị được bỏ trong một nội bộ Đảng, nhưng cũng liên quan rất nhiều đến hoạt động của các cơ quan chính quyền.

“Và nếu Đảng đã nhận là mình có vai trò lãnh đạo và chịu trách nhiệm về sự lãnh đạo của mình, thì bộ máy lãnh đạo của Đảng cũng cần phải công bố công khai về việc trách nhiệm ở trong nội bộ Đảng được đánh giá như thế nào,” nhà phân tích kinh tế, chính trị Việt Nam nói với BBC ngay sau khi Hội nghị 10 hôm 10/01 cũng cho hay đã tiến hành ‘lấy ý kiến Trung ương Đảng’ về danh sách bổ sung nhân sự ‘quy hoạch Bộ chính trị và Ban Bí thư’.

Mỗi con gà tại Việt Nam phải nộp 14 loại phí

Mỗi con gà tại Việt Nam phải nộp 14 loại phí
Nguoi-viet.com
HÀ NỘI (NV) – Đó là thống kê của ông Nguyễn Văn Trực, tổng giám đốc tổng công ty Nông Nghiệp Sài Gòn khi tham dự buổi góp ý cho dự luật về thú y tại Sài Gòn hôm 6 tháng 1.

Tại Việt Nam, doanh nghiệp phải nộp 14 loại phí, lệ phí cho mỗi con gà. (Hình: Tiền Phong)

Tại buổi thu thập ý kiến đóng góp cho dự luật thú y do Đoàn Đại Biểu Quốc Hội của thành phố Sài Gòn tổ chức, ông Trực nhấn mạnh, đang có rất nhiều loại phí, lệ phí liên quan tới gia cầm khiến cho chi phí sản xuất và lưu thông tăng vọt. Cũng vì vậy, ông Trực đề nghị, chỉ nên thu phí kiểm dịch đầu vào và đầu ra, đặc biệt là đối với những doanh nghiệp sản xuất gia cầm theo qui trình khép kín (nuôi gia cầm-giết mổ-chế biến).

Dẫu lạm thu đã là căn bệnh mãn tính và trầm kha tại Việt Nam nhưng thống kê mà ông Trực công bố vẫn khiến công chúng choáng váng.

Người ta tin rằng câu chuyện “mỗi con gà tại Việt Nam phải nộp 14 loại phí” có liên quan đến thực trạng vốn đầu tư vào nông nghiệp (so với GDP) liên tục giảm. Tuy Việt Nam là một quốc gia nông nghiệp và chính quyền Việt Nam lien tục giới thiệu hang loạt chính sách được tuyên truyền là “ưu đãi” nhằm phát triển “tam nông” (nông dân-nông thôn-nông nghiệp) nhưng năm 2000, đầu tư vào nông nghiệp chỉ chiếm 4.7% GDP, đến năm 2005 giảm xuống còn 3.1%, năm 2010 còn 2.4% và năm 2012 chỉ còn 1.6%.

Bất kể chính quyền Việt Nam hứa hẹn sẽ “tái cơ cấu nông nghiệp” để cải thiện mức sống cho nông dân mà đa số đang thuộc diện nghèo khổ song tính đến năm ngoái, vốn đầu tư của ngoại quốc vào nông nghiệp chỉ chiếm 3.4% số dự án và 1.5% tổng vốn đăng ký.

Hai ngày sau khi tổng giám đốc tổng công ty Nông Nghiệp Sài Gòn tố cáo, “mỗi con gà tại Việt Nam phải nộp 14 loại phí,” hôm 8 tháng 1, ông Cao Đức Phát, bộ trưởng Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Việt Nam đã yêu cầu thuộc cấp kiểm tra và bãi bỏ ngay những khoản phí bất hợp lý trong lĩnh vực nông nghiệp và phát triển nông thôn.

Việc kiểm tra được giao cho Vụ Tài Chính của bộ trưởng Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Việt Nam chủ trì và Vụ Tài Chính phải báo cáo kết quả kiểm tra vào giữa tháng tới.

Thật ra chẳng riêng với gà, dân chúng Việt Nam đã từng kêu “trời” nhiều lần về vô số những chuyện bất cập trong quản lý lĩnh vực nông nghiệp-phát triển nông thôn tại Việt Nam, ví dụ như: Giấy phép kiểm dịch trứng chỉ có giá trị một ngày, kiểm dịch trứng làm giá bán trứng tăng thêm 50 đồng/trái. Việc gọi là kiểm dịch dối với mật ong và con giống trong lĩnh vực thủy sản chỉ được thực hiện theo kiểu “ngó qua, giao giấy rồi thu tiền”…

Lên tiếng sau tố cáo “mỗi con gà tại Việt Nam phải nộp 14 loại phí,” bộ trưởng Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Việt Nam yêu cầu lãnh đạo các ngành thú y, bảo vệ thực vật, quản lý chất lượng nông-lâm-thủy sản phải tham mưu cho Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Việt Nam để hủy bỏ những qui định bất hợp lý nhằm giúp doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp-phát triển nông thôn tiết kiệm cả chi phí lẫn thời gian làm đủ thứ thủ tục rườm rà. Ông Phát nhấn mạnh, trong tháng này phải chấm dứt những chuyện phi lý như “mỗi con gà tại Việt Nam phải nộp 14 loại phí.”

Ít ai tin lời ông Phát.

Chuyện phí, lệ phí làm nông dân khánh kiệt, nông thôn bất ổn, nông nghiệp tuột dốc đã từng được nêu ra tại diễn đàn Quốc Hội Việt Nam hồi tháng 11 năm 2013.

Lúc đó, ông Phát từng thửa nhận, phong trào “người cày bỏ ruộng” bùng lên ở ngoài Bắc và miền Trung là vì nông dân bỏ nông thôn đi làm những công việc khác bởi “có lợi hơn.”

Cũng chính ông Phát thừa nhận, phong trào “người cày bỏ ruộng” phát triển còn vì nông dân phải nộp quá nhiều thứ phí, lệ phí. Dẫu đa số phí, lệ phí là do chính quyền các địa phương đặt định, không phải do ngành nông nghiệp-phát triển nông thôn đề ra nhưng viên bộ trưởng Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Việt Nam-một trong những nhân vật chính của việc thực thi “chính sách tam nông” không làm gì cả mà chỉ đăng đàn để giải thích với Quốc Hội. (G.Đ)

Ở Sài Gòn có những cuộc gặp gỡ như thế

Ở Sài Gòn có những cuộc gặp gỡ như thế

Chuacuuthe.com

VRNs (11.01.2015) – Sài Gòn – Đó là những cuộc gặp gỡ của các anh thương binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà tại Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, số 38 đường Kỳ Đồng, Q.3, Tp. HCM.

150111001

Cuộc gặp gỡ mới nhất đã được tổ chức vào ngày 9.01.2015 với mục đích khám và chữa bệnh cho các anh thương bệnh binh. Trong suốt buổi sáng, các anh đã thực hiện các xét nghiệm cận lâm sàng và buổi chiều lại được các bác sĩ khám bệnh, cho những lời khuyên về chữa trị và phòng ngừa theo hoàn cảnh bệnh tật của từng người. Có cả trên 100 anh cần phải được chữa trị chuyên sâu hơn ở các bệnh viện, các anh được mời ở lại dùng cơm trưa để tiếp tục công việc khám chữa bệnh vào buổi chiều. Thế là trước và sau khi được gặp các bác sĩ, các anh đã ngồi quây quần chuyện vãn với nhau, kể cho nhau nghe những chuyện xưa ở đơn vị. Chúng tôi gặp một anh đã mất cả đôi mắt ở mặt trận Snoul (Hạ Lào), từ vùng Gia Kiệm được cô cháu nội dẫn về. Cháu bé mới chỉ khoảng 12 tuổi mà đã có thể dẫn ông trên chặng đường dài lạ lẫm này. Anh chỉ cháu gái và không ngần ngại xác nhận đây là nguồn an ủi của đời anh, còn mọi sự anh phó thác trong tay Chúa.

150111003

Trước lúc dùng cơm, 5, 10 phút sinh hoạt bỏ túi, một anh cựu chiến binh Lữ Đoàn Dù, bằng đôi chân giả, nhưng anh vẫn đứng vững vàng để hát tặng bè bạn bài “Xuân Này Con Không Về”, một anh trước đây thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh góp vui bằng bài: “Tình Cha”, anh vóc dáng trẻ trung, tóc đen láy, anh cho biết vào ngày 30.04.1975, anh mới 24 tuổi. Anh về lại cuộc sống đời thường chỉ với một con mắt.

Người dẫn chương trình đã đưa một vài tin vui, như việc các Dì Dòng Mến Thánh Giá Nha Trang đã cải táng hơn 400 ngôi mộ vô danh của các chiến sĩ VNCH được chôn vùi vội vã tại một nơi có cái tên rất nên thơ: “Đồi Hoa Sim”, với những chi tiết tỉ mỉ của từng ngôi mộ: Mộ này xác còn cuốn trong sponsor, mộ kia có cái răng vàng, mộ khác vẫn còn cái đinh niken ở ống chân…. May mắn hơn cả, là 74 ngôi mộ còn nguyên chiếc thẻ bài cùa người lính, như vậy là không còn vô danh nữa, và đã có một vài gia đình đến nhận. Chuyện vui nữa là các tử sĩ VNCH ở đồi Charlie, Đaktô, Kontum đã được các chiến hữu cải táng về Chơn Thành, Bình Phước và lập khu mộ với Bia Tưởng Niệm. (Huỳnh Công Thuận, “Dân Làm Báo” ngày 5.01.2015). Trước lúc cầm đũa, sau khi Cha Bề Trên Giám Tỉnh Vinh Sơn Phạm Trung Thành dâng lời cảm tạ Ơn Trên, các anh đã không quên cầu xin Thượng Đế đón nhận các tử sĩ chiến hữu về Cõi Phúc Muôn Đời.

150111004150111002

Tôn chỉ của Dòng Chúa Cứu Thế là đến với những người nghèo, những linh hồn tất bạt. Nghèo được hiểu không chỉ nghèo tiền bạc, nhưng nghèo về tình thương và thân phận cũng là những đối tượng của Dòng. Kể từ ngày 30.04.1975, những anh thương binh VNCH đã bị đẩy sang bên lề xã hội và trở nên người nghèo về nhiều phương diện. DCCT Việt Nam đã chọn đúng đối tượng để phục vụ.

Vũ Sinh Hiên

“Tôi trốn dưới gầm bàn”: cuộc tấn công Charlie Hebdo diễn tiến thế nào

“Tôi trốn dưới gầm bàn”: cuộc tấn công Charlie Hebdo diễn tiến thế nào

Tu Thanh Ha | DCVOnline lược dịch

Các sự kiện làm nước Pháp bàng hoàng và cả thế giới sững sờ đã bắt đầu vào sáng thứ Tư trong tòa nhà văn phòng màu xám ở trung tâm Paris, nơi tạp chí Charlie Hebdo đã dọn đến sau khi trụ sở cũ đã bị phóng hỏa trong năm 2011.

Toà soạn Charlie Hebdo. Nguồn:  www.atlantico.fr

Toà soạn Charlie Hebdo. Nguồn: www.atlantico.fr

Đó là cuộc họp ban biên tập hàng tuần tại văn phòng ở tầng hai của tạp chí trào phúng Charlie Hebdo.

Một số các nhân viên thường xuyên đã vắng mặt. Họa sĩ vẽ tranh biếm Willem không bao giờ thích tham dự các cuộc họp văn phòng. Columnist Zineb El Rhazoui đang đi nghỉ mát tại Morocco quê hương cô.

Một bỉnh bút khác của tờ Charlie Hebdo, Patrick Pelloux, còn là một bác sĩ cấp cứu, đang bận trong một cuộc họp khác, với lính cứu hỏa và nhân viên xe cứu thương của Paris, để thảo luận cách làm thế nào hầu cải thiện dịch vụ nhập viện.

Nhưng ngồi quanh bàn họp của Charlie Hebdo sáng hôm đó đã có mặt một số họa sĩ tranh biếm kỳ cựu đã làm tạp chí có nội dung nổi tiếng là ô trọc và khiêu khích: các biên tập viên chính, Stéphane Charbonnier, cũng là hoa sĩ tranh biếm dưới bút danh Charb; Georges Wolinski, Jean Cabut, còn được gọi là Cabu, và Bernard (Tignous) Verlhac.

Wolinski, Cabut, Charb và Tignous. Ảnh: AFP / Getty Images

Wolinski, Cabut, Charb và Tignous. Ảnh: AFP / Getty Images

Lúc 11:28 sáng, có người ở tạp chí tweet trên đia chỉ Twitter Charlie Hebdo Twitter, đăng một biếm họa của Philippe Honoré chế giễu lãnh đạo Nhà nước Hồi giáo Abu Bakr al-Baghdadi [Hình trắng đen với hàng chữ “Voeux al-baghdadi aussi. Et sur tout la santé.”

Ngay lúc đó, một chiếc Citroen C3 sedan màu đen xuất hiện trên con đường phố hẹp bên ngoài.

Hai người đàn ông mặc đồ đen bước ra. Khuôn mặt của họ đã được che lại bằng balaclavas và họ vũ trang bằng khẩu súng liên thanh Kalashnikov (AK).

Họ tìm trụ sở của tạp chí Charlie Hebdo nhưng, không biết chắc địa chỉ, nên đầu tiên đã vào cửa tòa nhà số 6 đường Nicolas Appert, không biết là họ đã vào sai địa chỉ.

Một người phát thơ co mặt ở khu vực đã nói với tờ Libération rằng hai người đàn ông đó hỏi cô địa chỉ của Charlie Hebdo. “Họ không biết nó ở đâu. Họ đã bắn một vài phát súng để dọa chúng tôi.”

Bản đồ đường tháo chạy của sát thủ. Nguồn:  www.independent.co.uk

Bản đồ đường tháo chạy của sát thủ. Nguồn: www.independent.co.uk

François Molins, công tố viên của Paris, cho biết hai tay súng sau đó đã tìm ra đúng địa chỉ và xông vào sảnh của tòa nhà số 10 rue Nicolas Appert, một tòa nhà ba tầng có văn phòng của một số công ty.

Hai tay súng đã hỏi hai công nhân lau dọn tòa nhà văn phòng của Charlie Hebdo ở đâu, sau đó nổ súng, giết chết một trong hai nhân viên lau dọn, Frédéric Boisseau.

Rồi họ gặp một nữ họa sĩ vẽ tranh biếm của Charlie Hebdo, Corinne Rey, khi bà vừa đón con ở nhà trẻ về.

Họa sĩ Rey nói, “Họ nói tiếng Pháp hoàn hảo … và cho biết họ cùng phe với al-Qaeda.”

Theo Le Monde, họa sĩ Rey đã cố gắng đanh lạc lối hai tay súng, đưa lên tầng sai, nhưng cuối cùng họ đã tìm thấy cánh cửa dẫn đến văn phòng Charlie Hebdo.

Trong một cuộc phỏng vấn với L’Humanité, bà Rey cho biết hai người đàn ông cầm súng đe dọa hai mẹ con, buộc bà phải bấm mã mở khóa cửa.

Và đến bên trong, họ xông vào phòng họp. Theo các nhân chứng, một người hỏi “Charb đâu?” và sau đó bắn vào ông Charbonnier, trước khi tên từng họa sĩ biếm họa khác và bắn họ. Họa sĩ Rey kể lại,

“Họ đã bắn Wolinski, Cabu … cuộc thảm sát kéo dài năm phút … Tôi trốn dưới gầm bàn.”

Một nữ nhân viên khác của Charlie Hebdo, Sigolène Vinson, nói với RFI rằng một trong hai tay súng đã nhắm súng vào bà nhưng không bắn.
Và hắn ta nói,

“Tôi không giết chết cô vì cô là một người phụ nữ và chúng tôi không giết phụ nữ nhưng cô phải chuyển sang đạo Hồi.”

Hai tay súng đã bỏ đi sau khi giết chết 10 người. Tử nạn là các ông Charbonnier, ông Wolinski, ông Cabut, ông Verlhac, ông Honoré, người viết chuyên mục Elsa Cayat và chuyên viên kinh tế Bernard Maris, người cũng có một cột chuyên mục trong tạp chí Charlie Hebdo.

Cũng thiệt mạng là Mustapha Ourad, biên tập viên soạn thảo bản gốc Algeria Kabyle, Franck Brinsolaro, một sĩ quan cảnh sát có nhiệm vụ bảo vệ ông Charbonnier, và Michel Renaud, một cựu viên chức quan chức thành phố từ thị trấn Clermont-Ferrand đến thăm tạp chí.

Những người sống sót cho biết họ nghe thấy hai tay súng hét lên “Allahu Akbar” (Allah Vĩ đại) và nói về việc “báo thù cho Thiên sứ” khi ra ta hạ sát các nhà báo.

Sát thủ chạy khỏi văn phòng của tạp chí trào phúng Charlie Hebdo của Pháp ở Paris, trong hình lấy từ video của nhân chứng.

Sát thủ chạy khỏi văn phòng của tạp chí trào phúng Charlie Hebdo của Pháp ở Paris, trong hình lấy từ video của nhân chứng.

Hai sát thủ đã chạy trở lại chiếc xe của chúng rồi quẹo sang bên phải, vào Allée Verte, thì họ bị chặn một chiếc xe tuần tra cảnh sát chặn đầu. Các nhân chứng trên tầng thượng của tòa nhà nhìn thấy hai tay súng bước ra khỏi xe, và lại hét lên “Allah Vĩ đại” và bắn nhiều phát và xe cảnh sát.

Sau đó, theo ông Molins, thi họ bắn vào một cảnh sát đi tuần bằng xe đạp trước khi lái xe đi vì viên cảnh sát yếu thế đã rút lui.

Trong một cuộc đấu súng lần thứ ba, cách đó một quãng đường, hai tay súng một lần nữa bước ra khỏi xe và bắn nhau với một nhóm cảnh sát. Trong một đoạn video của nhân chứng cho thấy hai sát thủ chạy về phía Ahmed Merabet, một sĩ quan cảnh sát đã bị thương nằm trên vỉa hè, và bắn vào đầu ông khi nạn nhân đang giơ hai tay trên đầu.

Bác sĩ Pelloux, cũng là một nười viết chuyên mục trên tạp chí Charlie Hebdo, vẫn còn tại cuộc họp của ông với các nhân viên cứu cấp cách đó khoảng 600 mét, thì điện thoại di động của anh reo.

Đó là một nhân viên của tạp chí tên là Jean-Luc người đã thoát khỏi cuộc tàn sát gọi, “Hãy đến nhanh, chúng tôi cần ông.”

Ban đầu bác sĩ Pelloux nghĩ rằng đó là một trò đùa, nhưng ông và bác sĩ trưởng của sở cứu hỏa Paris Jean-Pierre Tourtier, đã đi về phía phố Nicolas Appert.

Họ là những người đầu tiên đến trụ sở của Charlie Hebdo và đã phải chứng kiến cảnh tượng sàn gỗ đẫm máu, bàn ghế lật đổ và lỗ đạn trên tường.

Nhân viên cứu hỏa mang theo một người đàn ông bị thương trên cáng ở phía trước của văn phòng Charlie Hebdo. (Philippe Dupeyrat / AFP / Getty Images)

Nhân viên cứu hỏa đưa một người đàn ông bị thương trên cáng ở phía trước của văn phòng Charlie Hebdo đi cứu câsp. Ảnh: Philippe Dupeyrat / AFP / Getty Images.

Bác sĩ Pelloux kể lại trong cuộc phỏng vấn truyền hình đầy nước mắt, “Thât là khủng khiếp, khủng khiếp. Nhiều người đã đã chết, vì họ bị bắn theo cách xử tử. Chúng tôi lo cứu những người khác.”

Thân người ông Charbonnier còn vướng vào ghế, khiến bác sĩ Pelloux tin rằng họa sĩ Charb đã bị giết chết khi ông đứng dậy đối đầu với sát thủ.

Trong lúc hai bác sĩ bắt đầu chăm sóc những người sống sót, hai sát thủ đã lái xe về phía bắc của Paris.

Tai Công trường du Colonel Fabien, khoảng 15 phút lái xe về phía bắc của nơi vù xảy ra cuộc tàn sát, chiếc Citroen đã tông vào một chiếc xe khác, một chiếc Volkswagen Touran.

Người phụ nữ lái xe Volkswagen cho biết có ba người trên chiếc Citroen.

Citroen vẫ cố lết đi nhưng các tay súng đã bỏ nó lại sau khi đi được khoảng 700 mét, trên đường de Meaux. Họ đã cướp một chiếc Renault Clio và biến mất khi một cuộc săn người ở Paris bắt đầu.

Đến sáng hôm sau, hàng ngàn cảnh sát và và quân đội đã được đưa vào vòng đai thủ đô để tìm kiếm hai nghi phạm, anh em Said Kouachi, 34, và Cherif Kouachi, 32 tuổi.

Một người đàn ông thứ ba, 18-tuổi, tên Hamyd Mourad, đã đầu hàng cảnh sát trong đêm.

Vào sáng thứ năm, bác sĩ Pelloux vẫn đau buồn xuất hiện trên truyền hình, kể lại những gì đã xảy ra vào sáng hôm trước, ông nói trong nước mắt, “Tôi đã không thể cứu họ.”

Ông tuyên bố rằng Charlie Hebdo sẽ tiếp tục xuất bản, Bác sĩ Pelloux nói, “Bởi vì họ sẽ không thắng được.”

Bác sĩ Patrick Pelloux thuật lại cản tàn sát ở tòa soạn tạp chí Chralie Hebdo. Ảnh chụp lại từ màn ảnh truyền hình itele.

Bác sĩ Patrick Pelloux thuật lại cảnh tàn sát ở tòa soạn tạp chí Chralie Hebdo. Ảnh chụp lại từ màn ảnh truyền hình itele.

“Charb, Cabu, Wolenski, Bernard Maris, Honoré, Elsa, Tignous, Mustapha, nhân viên cảnh sát bị bắn – người đã bảo vệ chúng tôi – họ đã không chết vô ích. Không có hận thù với người Hồi giáo. Mọi người chúng ta, mỗi ngày phải duy trì các giá trị của nền cộng hòa.”

Người Việt ở Paris và ‘Tinh thần Charlie’

Người Việt ở Paris và ‘Tinh thần Charlie’

Người dân đặt hoa phía trước văn phòng báo Charlie Hebdo ở Paris, ngày 8/1/2015.

Người dân đặt hoa phía trước văn phòng báo Charlie Hebdo ở Paris, ngày 8/1/2015.

Hoài Hương-VOA

09.01.2015

Vụ tấn công khủng bố nhắm vào toà soạn tuần báo trào phúng Charlie ở Paris đã gây nên một làn sóng công phẫn không chỉ tại Paris hay nước Pháp, mà tại nhiều nước trên thế giới, bởi vì vụ khủng bố trong đó hàng chục nhà báo và nghệ sĩ vẽ tranh biếm hoạ bị thảm sát, được coi là một cuộc tấn công trực tiếp vào tự do ngôn luận, một trong những quyền nền tảng của dân chủ. Người Việt cảm nhận như thế nào về hành động khủng bố tàn bạo diễn ra ngay giữa lòng thủ đô nước Pháp, nơi họ đã sinh sống từ lâu? Ban Việt ngữ đặt câu hỏi này với Tiến sĩ Lê Đình Thông, từng giảng dạy tại trường Đại học Paris-Nanterre.

GS Lê Đình Thông: “Chúng tôi người Việt, chia sẻ cái tâm tình bất khuất và tự do ngôn luận của tờ Charlie. Đó là cuộc tranh đấu cho tự do và những người nằm xuống không khi nào mất đi bởi vì cái tinh thần của họ sẽ luôn luôn được tiếp nối với một ngọn lửa bùng cháy và với một nhiệt tâm, một quyết tâm nơi tất cả những người yêu chuộng tự do trên thế giới. ”

Giáo sư Lê Đình Thông nói ông chia sẻ sự xúc động và phẫn uất của hàng ngàn người biểu tình đã bất chấp thời tiết lạnh giá, vào một ngày giữa tuần làm việc, đã kéo nhau xuống các đường phố Paris để bày tỏ thái độ thách thức trước hành động tàn bạo của khủng bố. Những người biểu tình hô to khẩu hiệu Je suis Charlie, Tôi là Charlie. Giáo sư Lê Đình Thông giải thích ý nghĩa sau khẩu hiệu này.

GS Lê Đình Thông: ‘Je suis Charlie’ là ‘Tôi là Charlie, tôi là tờ báo Charlie, tôi là tiếng nói Charlie. Trong cái tâm tình của chúng tôi là người Việt Nam ở trên nước Pháp, tôi cũng xin nhắc lại cái khẩu hiệu đó:‘Je suis Charlie’. Tôi nghĩ là cái tâm tình của tôi được chia sẻ với rất nhiều người Việt ở Pháp và cả một số người Việt ở nơi khác nữa’

Ông có nhận xét sau đây về những hung thủ đã xông vào toà soạn tờ báo Trào phúng Charlie, kêu đích danh một số nhà báo trước khi nổ súng giết họ:

GS Lê Đình Thông: “Chúng ta đều thấy những kẻ khủng bố đều có mặt nạ và họ dùng súng, hai sự việc này nói lên khía cạnh khủng bố như thế nào. Trước hết là những người giấu mặt. Tại sao? Tại vì họ không có chính nghĩa. Thứ hai, họ dùng súng đạn. Súng đạn để làm gì? Để bịt miệng những người tranh đấu cho tự do, có tiếng nói khác với họ. Đó là những người không chấp nhận cái tư tưởng, cái tự do ngôn luận của người khác mà bắt người khác phải theo cái quan điểm của mình.”

Giáo sư Lê Đình Thông.

Giáo sư Lê Đình Thông.

Trước khi ra tay, những kẻ khủng bố đã hô lên hai câu, thứ nhất là Allah Akbar, Đấng Allah là đấng Tối Cao, và thứ hai là quyết tâm khai tử Charlie. Giáo sư Lê Đình Thông nói những kẻ khủng bố sẽ không bao giờ làm được điều đó.

GS Lê Đình Thông: “Súng đạn không thể nào làm chết đi cái tinh thần Charlie được, bởi vì Paris đây không những chỉ là thành phố ánh sáng, mà còn là ánh sáng của tự do. Chúng ta đều thấy Tượng Nữ Thần Tự Do bên nước Mỹ bây giờ cũng là một cái quà tặng của nước Pháp. Và với bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền cũng được làm tại nước Pháp. Tất cả các sự việc đó nói lên cái tinh thần tự do dân chủ cũng như tinh thần của cuộc Cách Mạng Pháp 1789 đã được thắp sáng từ đó cho đến bây giờ.”

Thưa quý vị, Tiến sĩ Lê Đình Thông là một luât sư, trước đây ông dạy môn Quan hệ Quốc tế tại Đại học Paris-Nanterre. Ông còn là một nhà thơ, một dịch giả, và là thành viên của ban Tu Thư Giáo xứ Paris. Mới đây Giáo sư Lê Đình Thông đã cho ra mắt ‘Tuyển Tập Thơ Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo Đệ Nhị’, do ông dịch.

httpv://www.youtube.com/watch?v=R4L1grczk6E

Phim về chuyện tình cặp vợ chồng già gây sốt ở Hàn Quốc

Phim về chuyện tình cặp vợ chồng già gây sốt ở Hàn Quốc

“My Love, Don’t Cross That River”, tác phẩm về chuyện tình lãng mạn và chân thực của cặp vợ chồng tóc bạc ở Hàn Quốc, không chỉ ăn khách tại phòng vé xứ kim chi mà còn gây chú ý tại nhiều nơi ở châu Á và Bắc Mỹ.

My Love, Don’t Cross That River (Người yêu ơi, đừng băng qua sông) là phim tài liệu dài 85 phút của đạo diễn Jin Mo Young, kể về cuộc sống lãng mạn có thực của vợ chồng ông Jo Byeong Man (98 tuổi) và bà Kang Gye Yeol (89 tuổi).

Cuộc hôn nhân lãng mạn dài 75 năm

Được ghi hình trong 15 tháng, phim bắt đầu với một ngày thức giấc đầy ắp sự yêu thương tinh tế của cặp vợ chồng gần trăm tuổi sống ở một triền núi tại Hàn Quốc. Dù đã gần 100, ông Byeongman vẫn là một lão tiều phu tráng kiện ngày ngày đi chặt củi cõng về còn vợ ông ở nhà chăm sóc sân vườn.

Ở bên nhau, họ luôn nói những lời yêu thương vui vẻ không kém thế hệ trẻ. Họ nhặt những bông hoa dại màu vàng cài lên tóc nhau âu yếm, nắm tay nhau đi dạo trên đường vào lúc thảnh thơi. Mùa hè, bà gội đầu cho ông bên chum nước dưới mé hiên nhà. Mùa đông, ông đứng bên lò sưởi chăm chút sửa cho bà bộ trang phục Hanbok truyền thống. Khi ra đường, họ vốc tuyết ném nhau với niềm hứng khởi tươi mới.

My Lover, Dont Cross That River trở thành bộ phim hiện tượng dịp cuối năm 2014 ở Hàn Quốc.
“My Lover, Don’t Cross That River” trở thành hiện tượng điện ảnh dịp cuối năm 2014 ở Hàn Quốc.

Cuộc sống giản dị nhưng đầy ắp tình yêu thương như cặp chim rừng của họ trôi qua như thế được 75 năm. Cưới nhau từ khi bà Gye Yeol 14 tuổi, giờ đây cả hai có 35 người con, cháu và chắt nhưng tất cả đều sống độc lập. Giờ đây, cặp vợ chồng già sống cùng một chú chó trong căn nhà ở tỉnh Gangwondo. Chuyện tình cổ tích thời hiện đại dần đến hồi kết khi họ bắt đầu cảm thấy cái chết đang tới gần.

Tên phim lấy cảm hứng từ cảnh cuối, khi bà Gye Yeol ngồi bên bờ suối và màn hình chạy lên câu thoại như lời hát dân ca: “Người yêu của em, đừng bỏ lại em một mình. Đừng băng qua con sông mà không có em theo cùng”.

Phim tài liệu kinh phí thấp ăn khách hơn bom tấn Hollywood

Ra rạp từ hôm 27/11 ở Hàn Quốc, My Love, Don’t Cross That River ngay lập tức trở thành hiện tượng phòng vé, thu hút hàng triệu khán giả mọi lứa tuổi. Chỉ trong tuần đầu công chiếu, bộ phim có ngân sách 110.000 USD thu về 4,6 triệu USD và vươn lên đứng đầu doanh thu phòng vé xứ kim chi, soán ngôi các bom tấn Mỹ là InterstellarExodus: Gods & Kings.

Đến gần cuối tháng 12, phim hút hơn ba triệu lượt khán giả Hàn Quốc đến rạp, thu về gần 8 triệu USD và vẫn đang tiếp tục ăn khách. Ban đầu, phim chỉ được chiếu hạn chế ở 186 phòng rạp, đến nay phim có mặt ở 806 phòng chiếu và trở thành tác phẩm độc lập thành công nhất Hàn Quốc. Kỷ lục doanh thu của phim độc lập trước đó là Old Partner năm 2009 với 2,93 triệu USD.

Phim cũng ra mắt ở Bắc Mỹ cùng thời điểm công chiếu tại Hàn Quốc và thu về 180.000 USD trong tuần mở màn, đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Mỹ với các phim độc lập. Các báo chuyên về điện ảnh của Mỹ như Hollywood ReporterVariety dành cho bộ phim đến từ châu Á cả sự yêu thích và kính nể. Không chỉ ăn khách, phim còn giành giải thưởng Audience Award (Khán giả bình chọn) tại Liên hoan phim Tài liệu quốc tế DMZ.

Vợ chồng ông bà Jo Byeongman và Kang Gyeyeol.
Vợ chồng ông bà Jo Byeong Man và Kang Gye Yeol.

Thành công của phim được giới quan sát nhận định nhờ hiệu ứng truyền miệng rộng rãi ở Hàn Quốc. Xét về kịch bản, điều đắt giá nhất trong bộ phim này là một câu chuyện tình như mơ có thật về hai cụ già nơi sơn cước được xử lý dưới góc máy quyến rũ đậm chất cine. Không ít người xem điện ảnh ví phim với tác phẩm Amour đoạt Cành Cọ Vàng tại LHP Cannes 2012.

“Tôi cảm thấy rất ấm lòng khi xem và tôi ước mình và chồng sẽ được như thế khi về già, tìm được hạnh phúc trong điều giản dị”, bà Chung Hye Ran, một nội trợ 50 tuổi chia sẻ trên Strait Times sau khi xem phim cùng chồng.

Kim Eun Ah, một nhân viên văn phòng 28 tuổi nhận xét: “Chúng ta đang sống trong xã hội thay đổi quá nhanh, ngay cả các mối quan hệ. Vì thế sự cam kết và thủy chung của họ trong thời gian lâu như thế khiến tôi rất cảm động bởi điều đó ngày nay là quá khó kiếm tìm”.

Cụ ông đã mất, cụ bà bị xáo trộn

Nhà làm phim Jin Mo Young chia sẻ, ông biết đến ông bà Jo Byeong Man qua một show truyền hình tài liệu của đài KBS phát năm 2011, giới thiệu cuộc sống lãng mạn của những cặp vợ chồng tóc bạc. Ngay sau đó, ông đã lặn lội đến vùng núi nơi ông bà định cư và đề nghị thực hiện câu chuyện điện ảnh về họ.

Bộ phim truyền cảm hứng về tình yêu chung thủy.
Bộ phim truyền cảm hứng về tình yêu chung thủy.

Được sự đồng ý, đạo diễn Jin Mo Young bấm máy từ tháng 9/2012 và hoàn thành My Love, Don’t Cross That River sau gần hai năm. Suốt thời gian ghi hình, đạo diễn Jin Mo Young rất tinh tế quan sát và luôn đưa vào khung hình những chi tiết đắt giá mỗi ngày của cặp vợ chồng xế bóng, giúp từng cảnh phim chạm tới tim khán giả.

Cụ ông Jo Byeong Man qua đời một thời gian sau khi phim hoàn thành. Giờ đây, thành công của bộ phim lại gây xáo trộn đến cuộc sống của bà Kang Gye Yeol. Nửa tháng trước, đạo diễn Jin Mo Young ra thông cáo báo chí, cảm ơn sự quan tâm của truyền thông nhưng cũng lưu ý: “Cụ bà hiện đã phải chuyển đến sống cùng con gái để tránh sự chú ý và quan tâm quá khích của người hâm mộ, dù cụ rất muốn sống ở nơi đã trải qua 75 năm hôn nhân hạnh phúc với chồng”.

Nhà làm phim chia sẻ thêm: “Hiện cụ không muốn bị mọi người làm xáo trộn cuộc sống và đang hưởng những năm cuối đời bên con cháu. Xin mọi người đừng làm phiền hoặc liên lạc thăm cụ”.

Vũ Văn Việt

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

Một học sinh lớp 6 thiệt mạng sau khi bị cô giáo đánh

Một học sinh lớp 6 thiệt mạng sau khi bị cô giáo đánh

Bàn thờ em Lê Thị Phước Hải 11 tuổi, thiệt mạng sau khi bị cô giáo đánh đòn. (Ảnh: Facebook của Khải Hoàn, mẹ em Hải).

Bàn thờ em Lê Thị Phước Hải 11 tuổi, thiệt mạng sau khi bị cô giáo đánh đòn. (Ảnh: Facebook của Khải Hoàn, mẹ em Hải).

Trà Mi-VOA

09.01.2015

Một học sinh cấp hai ở TP HCM thiệt mạng sau khi bị cô giáo đánh đòn hôm 6/1.

Em Lê Thị Phước Hải 11 tuổi học lớp 6/7 trường trung học Phan Bội Châu, quận Tân Phú, đã tử vong sau khi bị cô giáo dạy môn Công nghệ cặp những chiếc thước học sinh lại đánh vào mông.

Báo Tuổi Trẻ ngày 9/1 nói em bị cô giáo tên Vy phạt là vì không thuộc bài, nhưng bạn bè cùng lớp cho gia đình em biết Hải bị phạt vì nói chuyện trong giờ học.

Gia đình Hải cho hay em có bệnh sử động kinh được điều trị từ năm lớp 2 tới nay và gia đình đã thông báo bệnh trạng của Hải cho nhà trường và bạn bè biết để tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra với em.

Thế nhưng, theo lời kể của các nhân chứng là bạn cùng lớp, em Hải đã bị cô Vy bắt nằm lên bàn và dùng nhiều chiếc thước đánh dù em đã van xin cô hãy đánh vào tay và các bạn cùng lớp cũng xin cô tha cho em vì Hải bị bệnh.

Em Hải có bệnh sử động kinh, và gia đình đã thông báo bệnh trạng của Hải cho nhà trường và bạn bè biết để tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra với em.

Em Hải có bệnh sử động kinh, và gia đình đã thông báo bệnh trạng của Hải cho nhà trường và bạn bè biết để tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra với em.

Sau 4 lần roi của cô Vy, em Hải ngất xỉu, rơi từ trên bàn xuống, tiểu ra quần, nhưng cô Vy không đỡ em lên vì nghi em giả vờ.

Sau đó, Hải được đưa xuống phòng y tế và chuyển đi cấp cứu nhưng tim em đã ngừng đập trước khi tới bệnh viện.

Bà Khải Hoàn, mẹ em Hải, cho VOA Việt ngữ biết gia đình không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với cô giáo Vy vì không muốn hình hài nhỏ bé của em bị mổ xẻ tử thi theo quy định điều tra.

Vụ việc này một lần nữa khơi dậy làn sóng phẫn nộ trong công luận Việt Nam vốn lâu nay bức xúc trước tệ nạn đạo đức sư phạm xuống dốc, bạo lực học đường leo thang, với rất nhiều vụ giáo viên hành hạ, đánh đập học sinh bị phơi bày lên các phương tiện truyền thông xã hội.

Bà Khải Hoàn, mẹ em Hải, nói với VOA Việt ngữ:

“Gia đình tôi đã nhiều lần nói với nhà trường rằng em học được thì học, không thì thôi, không sao hết, trả em về nhà không sao hết vì em có chứng bệnh động kinh. Vậy thì tại sao cô giáo vẫn đánh? Đâu có được phép đánh học sinh, huống hồ là đối với một người bệnh. Hơn nữa, các bạn cùng lớp đã la lên ‘Cô ơi bạn Hải bị bệnh đó’ mà tại sao vẫn ngoan cố đánh? Nói là phải mổ tử thi con tôi thì tôi không bao giờ tôi thưa. Tùy theo lương tâm của bậc làm cha mẹ, của những phụ huynh có con em học trường này, tôi để cho tòa án lương tâm và dư luận xã hội muốn làm gì thì làm.”

Cô giáo Vy (Ảnh: Facebook của bà Khải Hoàn, mẹ em Hải)

Cô giáo Vy (Ảnh: Facebook của bà Khải Hoàn, mẹ em Hải)

Bà Hoàn nói dù gia đình bà không thưa kiện cô Vy ra tòa, nhưng Bộ Giáo dục và các ban ngành hữu trách phải có biện pháp thỏa đáng để chấn chỉnh đạo đức học đường và lương tâm-trách nhiệm nghề giáo, cũng như tránh để tái diễn những thảm kịch tương tự trong tương lai.

“Không xử lý nghiêm khắc, cô giáo này sẽ tiếp tục làm chết thêm một em học sinh khác nữa. Ngành giáo dục Việt Nam phải xem lại, làm thế nào mà để tình trạng chết người xảy ra như vậy. Ngành giáo dục phải kiểm tra lại vì tôi thấy nhiều trường hợp quá.”

Sau cái chết của em Hải, cô giáo Vy đang tạm thời bị ngưng công tác.

Gia đình nạn nhân cho biết họ rất bất bình trước biện pháp xử phạt đối với cô Vy, người từng đánh chảy máu tay một học sinh trước trường hợp tử vong của em Hải, theo lời bà Hoàn.

Số Kitô hữu bị đàn áp trên thế giới đã lên đến 100 triệu người

Số Kitô hữu bị đàn áp trên thế giới đã lên đến 100 triệu người

Chuacuuthe.com

VRNs (10.01.2015) -Sài Gòn- theo CNA- Số Kitô hữu bị đàn áp trên thế giới đã lên đến 100 triệu người. Đó là báo cáo mới nhất và thậm chí các cuộc đàn áp bạo động nhắm đến các Kitô hữu đang tiếp tục tăng trong bối cảnh bạo lực liên tục xảy ra.

Ông David Curry, chủ tịch tổ chức Open Doors ở thành phố California, Mỹ, hôm 07 tháng 1 cho biết: “Ngay cả các quốc gia mệnh danh Kitô giáo cũng đang trải qua mức độ chưa từng có của việc loại trừ, phân biệt đối xử và bạo lực”.

Một gia đình Kitô hữu tị nạn thắp nến cầu nguyện tại giáo xứ Mẹ Thiên Chúa ở Amman, Jordan. Ảnh: CNA

Một gia đình Kitô hữu tị nạn thắp nến cầu nguyện tại giáo xứ Mẹ Thiên Chúa ở Amman, Jordan. Ảnh: CNA

Tổ chức do ông Curry đứng đầu đã làm việc để trợ giúp các Kitô hữu bị đàn áp trong vòng hơn 60 năm qua. Tổ chức này do anh Andrew người Hà Lan lập nên. Anh đã từng nhập lậu Kinh Thánh vào Đông Âu, nơi mà trước đây chế độ cộng sản bắt bớ Kitô giáo và các tôn giáo khác.

Ông Curry cho biết Danh Sách Điều Tra Thế Giới do Open Doors thực hiện vào đầu năm 2015 cho hay “số Kitô hữu đang trở thành nạn nhân của bất khoan dung và bạo lực vì đức tin thật đáng kinh ngạc.”

Danh sách liệt kê thứ tự 50 quốc gia cho thấy độ nguy hiểm và khó khăn nhất mà các Kitô hữu đang chịu. Danh sách định nghĩa sự đàn áp là “bất kỳ sự thù địch nào đối với người tin vào Chúa Kitô.” Nó gồm có: bỏ tù, tra tấn, chặt đầu, hãm hiếp, và cướp mất nhà cửa và tài sản.

Người Kitô hữu có thể bị gia đình họ tẩy chay, mất việc làm hoặc cộng đồng từ chối.

Ông Curry cho biết một số Kitô hữu “đang bị buộc phải che dấu đức tin của mình.”

Bắc Triều Tiên tiếp tục là quốc gia tồi tệ thứ nhất trong việc đàn áp Kitô giáo, nơi đây có khoảng 70.000 người Kitô hữu đang bị cầm tù vì đức tin. Sự gia tăng nhanh chóng của các cuộc khủng bố tại châu Phi và chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan tiếp tục gia tăng bạo lực cũng gây lo ngại.

Somalia là quốc gia tồi tệ thứ hai vì không có sự can thiệp của chính phủ. Iraq đứng thứ ba, nơi nổi dậy Nhà Nước Hồi giáo gây ra nhiều đau khổ cho các Kitô hữu Iraq. Syria, đứng thứ 4, nơi diễn ra cuộc nội chiến khốc liệt do các phe phái Hồi giáo cực đoan gây nên.

Chúng ta cũng chứng kiến sự gia tăng đàn áp ở Afghanistan và Pakistan, 2 nước này đứng thứ năm và thứ sáu trong bảng danh sách. Iran đứng thứ bảy, trong khi đó Sudan và Eritrea đã trở lại trong top 10 quốc gia bách hại người Kitô hữu tồi tệ nhất. Nigeria đứng thứ 10 trong danh sách, nơi mà chính phủ đã không thể kiểm soát được các nhóm Hồi giáo cực đoan Boko Haram.

Tổ chức Open Doors cũng liệt kê danh sách của các nước tiếp theo là Uzbekistan, Việt Nam và Ấn Độ. Kitô hữu tại Ấn Độ “được” xếp hạng 21 trong bản báo cáo vì bị nhóm cực đoan Hồi giáo và chủ nghĩa Hindu bắt bớ.

Kenya đã “nhảy” hạng từ 43 xuống còn 19 trong bản danh sách vì nhóm Hồi giáo cực đoan Somali và các tay súng vượt biên, cũng như các nhóm chiến binh Hồi giáo khác vào nước này.

Ở Tây bán cầu, Colombia đứng thứ nhất trong bản danh sách này, xếp hạng 35 trên thế giới. Kitô hữu ở đây có thể trở thành nạn nhân của bọn tội phạm có tổ chức và tham nhũng, đặc biệt là những người nổi bật trong đời sống xã hội hay chính trị. Người dân bản địa ở nông thôn là những Kitô hữu cũng gặp tình trạng chiến tranh, nhiều Kitô hữu buộc phải di cư ra khỏi vùng đất của họ, và bạo lực đối với phụ nữ Kitô giáo ngày càng tăng. Bài giảng ở nhà thờ luôn bị theo dõi.

Mexico xếp thứ 38 trong bảng danh sách, vì ở đây nhóm tội phạm có tổ chức và tập đoàn ma túy nhắm mục tiêu vào các Kitô hữu để tống tiền và vòi tiền các Kitô hữu vì họ phục hồi người nghiện ma túy và nghiện rượu. Các cộng đồng bản địa ở các bang miền Nam Mexico cũng buộc tất cả các thành viên trong cộng đồng của họ theo cùng một cách sống, điều này gây nên gánh nặng cho những người theo tôn giáo.

Các nhà điều tra đã xếp hạng các quốc gia trong bản báo cáo dựa trên mức độ tự do sống đức tin của mỗi cá nhân cũng như trong gia đình, cộng đồng, đời sống quốc gia và giáo hội. Họ cũng căn cứ trên mức độ nghiêm trọng của các Kitô hữu phải đối mặt với bạo lực.

Hoàng Minh

Phú Yên: Phải kiểm điểm vì ‘bịt miệng’ luật sư bất thành

Phú Yên: Phải kiểm điểm vì ‘bịt miệng’ luật sư bất thành

Nguoi-viet.com
PHÚ YÊN (NV) – Đại diện Tỉnh Ủy Phú Yên vừa loan báo, cơ quan này đã yêu cầu tòa án, Viện Kiểm Sát và công an thành phố Tuy Hòa phải “kiểm điểm, rút kinh nghiệm” vụ Luật Sư Võ An Đôn.

Những vết thương trong số 70 vết thương trên thi thể ông Ngô Thanh Kiều.
Luật sư đòi công lý cho ông Kiều suýt bị thu hồi chứng chỉ hành nghề. (Hình: Internet)

Ông Võ An Đôn là người tình nguyện bảo vệ quyền lợi cho ông Ngô Thanh Kiều – một nạn nhân bị công an thành phố Tuy Hòa tra tấn đến chết để ép phải thừa nhận đã trộm cắp.

Hồi tháng 5 năm 2012, một nhóm công an thành phố Tuy Hòa bắt giữ ông Kiều vì cho rằng ông dính líu đến một vụ trộm cắp. Ngày hôm sau ông Kiều chết. Pháp y xác định trên người ông Kiều có 70 vết thương. Ngoài việc bị nứt sọ, chấn thương não, ông Kiều còn bị dập phổi gan, thận.

Sự kiện vừa kể khiến dân chúng thành phố Tuy Hòa nổi giận. Họ đòi công an phải truy cứu trách nhiệm những kẻ đã tra tấn ông Kiều đến chết. Đám đông chỉ giải tán sau khi giám đốc công an tỉnh Phú Yên hứa hẹn sẽ điều tra và xử lý những kẻ lạm quyền khi thi hành công vụ.

Một năm sau, Viện Kiểm Sát thành phố Tuy Hòa mới công bố quyết định truy tố bốn sĩ quan công an của thành phố Tuy Hòa và một sĩ quan công an của tỉnh Phú Yên, đã “dùng nhục hình” với ông Ngô Thanh Kiều.

Cáo trạng xác định, các điều tra viên đã còng ông Kiều vào ghế và thay nhau dùng dùi cui tra tấn, buộc ông nhận tội. Khi ông Kiều lả đi, họ mới đưa ông đến bệnh viện nhưng ông Kiều chết trên đường đi cấp cứu.

Phải mất thêm gần một năm nữa, vào cuối tháng 3-đầu tháng 4 năm nay, hệ thống tư pháp Việt Nam mới đưa năm sĩ quan tra tấn ông Kiều tới chết ra xử sơ thẩm. Tuy nhiên, chỉ có một sĩ quan cấp thấp nhất (thiếu úy) bị phạt 5 năm tù, một thiếu tá bị phạt 2 năm tù, một thượng úy bị phạt 18 tháng tù, còn một thiếu tá và một trung úy được hưởng án treo vì đã “dùng nhục hình.”

Bản án sơ thẩm vụ Ngô Thanh Kiều khiến công chúng Việt Nam nổi giận. Ngay cả thẩm phán của một số tòa án khác cũng cho rằng bản án không thỏa đáng. Theo họ, truy tố, xét xử năm sĩ quan này về tội “dùng nhục hình” là chưa chính xác, phải xem đó là “giết người.” Đó là chưa kể việc điều tra, truy tố, xét xử có dấu hiệu bao che, đổ hết tội cho viên sĩ quan có cấp bậc thấp nhất, bỏ qua trách nhiệm của ông Lê Đức Hoàn, thượng tá, phó công an thành phố Tuy Hòa, kẻ chỉ đạo bắt ông Kiều trái pháp luật.

Trước sự phẫn nộ của công chúng, nhiều viên chức, trong đó có chủ tịch nhà nước Việt Nam cũng đề nghị phải xem lại việc điều tra, xét xử vụ bắt giữ trái pháp luật, tra tấn – ép nhận tội khiến ông Kiều uổng tử.

Đến đầu tháng 7, tòa án tỉnh Phú Yên đưa vụ ông Ngô Thanh Kiều bị tra tấn đến chết ra xử phúc thẩm. Bản án sơ thẩm bị hủy và tòa yêu cầu điều tra lại từ đầu. Đến lúc này ông Lê Đức Hoàn, thượng tá, phó công an thành phố Tuy Hòa, mới bị khởi tố.

Ông Võ An Đôn được xem là người đã góp phần đáng kể trong việc hệ thống tư pháp Phú Yên phải hủy bản án mang tính bao che, lôi những sĩ quan công an cao cấp hơn ra trước vành móng ngựa.

Tuy nhiên ngay sau đó, tòa án, Viện Kiểm Sát và công an thành phố Tuy Hòa cùng ký vào một văn bản, gửi Sở Tư Pháp tỉnh Phú Yên và Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên, yêu cầu thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư của ông Võ An Đôn.

Văn bản này khiến công chúng và báo giới Việt Nam tiếp tục nổi giận. Sau đó, Sở Tư Pháp Phú Yên và đoàn luật sư tỉnh Phú Yên chính thức đề nghị tòa án, Viện Kiểm Sát và công an thành phố Tuy Hòa cung cấp bằng chứng về cái gọi là “sự xúc phạm hệ thống tư pháp của ông Đôn.”

Mới đây, ông Trần Quang Nhất, phó chủ tịch kiêm ủy viên của Ban Thường Vụ Tỉnh Ủy Phú Yên, bảo rằng, cách hành xử của tòa án, Viện Kiểm Sát và công an thành phố Tuy Hòa là không đúng.

Ông Nhất cho biết, những “bằng chứng” mà tòa án, Viện Kiểm Sát và công an thành phố Tuy Hòa cung cấp không đủ để chứng minh ông Đôn đã “lợi dụng việc hành nghề luật sư có lời lẽ thiếu văn hóa, xúc phạm đến người tham gia tố tụng trong vụ án và nhiều đồng chí lãnh đạo đương nhiệm khác trong các ngành nội chính. Sau khi phiên tòa kết thúc, luật sư Đôn tiếp tục có nhiều lời nói, bài viết, trả lời phỏng vấn bình luận đăng tải trên các mạng xã hội, các diễn đàn trong nước, quốc tế cung cấp nhiều thông tin, nội dung sai lệch không đúng sự thật khách quan của vụ án.” (G.Đ)

Truy tìm đồng phạm vụ tấn công báo Pháp

Truy tìm đồng phạm vụ tấn công báo Pháp

Boumeddiene được cho là đã có mặt bên cạnh Coulibaly khi kẻ này bắn chết một nữ cảnh sát

Cảnh sát Pháp đang khẩn cấp truy lùng đồng phạm của các tay súng đã sát hại 17 người trong vòng hai ngày qua, trong có 12 người ở tòa báo Charlie Hebdo.

Một trong những mục tiêu quan trọng nhất là Hayat Boumeddiene, bạn gái của Amedy Coulibaly, kẻ đã bị cảnh sát bắn chết trong vụ tấn công giải cứu con tin ở một siêu thị Paris hôm thứ Sáu 9/1.

Boumeddiene được tin đã có mặt bên cạnh Coulibaly khi kẻ này sát hại một nữ cảnh sát, và được mô tả là “có vũ khí và nguy hiểm”.

Hai tay súng từng tấn công vào trụ sở tạp chí Charlie Hebdo hôm thứ Tư 7/1 đã bị cảnh sát bắn chết.

Tổng thống Francois Hollande hôm thứ Sáu đã ca ngợi cảnh sát, nhưng cảnh báo về các đe dọa trong tương lai.

Ông Hollande cảm ơn lực lượng an ninh đã “dũng cảm và hiệu quả” trong việc giải quyết hai vụ bắt con tin. Ông nói những gì vừa diễn ra là “bi kịch của dân tộc”.

Ông Hollande cho rằng chưa phải đã hết đe dọa và nói trong phát biểu trên truyền hình phát tới toàn dân: “Chúng ta cần phải cảnh giác. Tôi cũng kêu gọi mọi người đoàn kết – đó chính là vũ khí tốt nhất của chúng ta”.

Mục tiêu chính

Francois Molins, Công tố viên trưởng của Pháp, cho hay nhà chức trách đang tập trung truy tìm Boumeddiene, bị nghi là có mặt tại nơi Coulibaly, 32 tuổi, bắn hạ một nữ cảnh sát hôm thứ Năm 8/1.

Cả hai sau đó đã chạy trốn, nhưng Coulibaly tái xuất hiện hôm thứ Sáu và bắt một số con tin tại siêu thị Hypercasher gần Porte de Vincennes ở phía đông Paris.

Người dân Pháp xuống đường bày tỏ đoàn kết ở Toulouse

Báo Pháp Le Monde đăng một loạt ảnh, được cho là của Coulibaly và Boumeddiene chụp hồi năm 2010. Trong một bức, Boumeddiene, 26 tuổi, giương một chiếc nỏ trong khi mặc áo choàng kín mặt của phụ nữ đạo Hồi, vốn bị cấm ở Pháp.

Ông Molins nói cuộc điều tra sẽ “tập trung tìm xem các đồng phạm là ai, ai cung cấp tài chính cho các hoạt động phạm pháp này và các hướng dẫn cũng như hỗ trợ mà chúng nhận được cả ở Pháp lẫn từ ngoại quốc”.

Ông cho hay cho tới nay 16 người đã bị bắt để hỏi cung, trong đó có vợ của một trong hai anh em Kouachi và các thành viên khác trong gia đình này.

Sáng thứ Bảy 10/1, các bộ trưởng Pháp sẽ có cuộc họp để bàn kế hoạch hành động sắp tới.

Một số lãnh đạo thế giới đã gọi điện cho ông Hollande để bày tỏ sự ủng hộ của mình.

Danh sách theo dõi

Vụ bắt con tin đầu tiên hôm thứ Sáu xảy ra tại Dammartin-en-Goele, cách Paris 35km về phía bắc. Trong vụ này, thủ phạm là hai anh em Kouachi, người đã tấn công tòa soạn Charlie Hebdo.

Cherif và Said Kouachi đã bị bắn chết khi xông từ một kho chứa hàng ra bắn vào cảnh sát. Hai cảnh sát viên đã bị thương.

Một con tin trước đó đã được thả, và con tin thứ hai đã núp ở trong căng tin của tòa nhà và được cảnh sát giải thoát.

Cảnh sát Pháp sau đó đã tổ chức tấn công một siêu thị ở Paris, giết chết Coulibaly và giải cứu 15 con tin. Họ cũng tìm thấy xác bốn con tin khác, bị sát hại trước khi cảnh sát tấn công.

Nhà chức trách Pháp cho hay họ từng có thông tin về Coulibaly và hai anh em Kouachi. Said Kouachi từng đi Yemen năm 2011.

Hai anh em nhà này được cho là có tên trong danh sách theo dõi của cả Anh và Hoa Kỳ.

Trong khi cố thủ trong nhà kho ở phía bắc Paris, Cherif Kouachi đã gọi điện cho một đài truyền hình của Pháp và nói anh ta hành động đại diện cho chi nhánh Yemen của mạng lưới Al-Qaeda (AQAP).

Nhóm này tối thứ Sáu cũng tung ra thông điệp ghi âm ca ngợi các vụ tấn công vào các mục tiêu của Pháp nhưng không nhận trách nhiệm.

Lãnh đạo cao cấp của AQAP Sheikh Harith al-Nadhari nói “một số kẻ ở Pháp đã hành xử hỗn láo với các đấng tiên tri”.

Ông ta nói thêm rằng các “binh lính trung thành của Thượng đế” đã dạy cho những kẻ này “ranh giới của tự do ngôn luận”.

Hai anh em Kouachi đã bị cảnh sát tiêu diệt

Sáng thứ Sáu, một người tự nhận là Coulibaly nói trên kênh BFMTV rằng mình là thành viên của tổ chức Nhà nước Hồi giáo và đã “phối hợp” với vụ tấn công của hai anh em Kouachi.

Công tố viên trưởng Molins xác nhận rằng Coulibaly biết một trong hai anh em và các bạn gái của hai bên đã nói chuyện với nhau qua điện thoại hơn 500 lần.

Trong cuộc bắt con tin hôm thứ Sáu, Coulibaly đã đe dọa sẽ sát hại các tù binh nếu cảnh sát tìm cách bắt giữ hai anh em Kouachi.

‘Sai lầm’

Thủ tướng Manuel Valls thừa nhận là tình báo Pháp “rõ ràng đã có thiếu sót”.

“Nếu 17 người chết thì chắc chắn là đã có sai lầm.”

Các vụ bạo lực xảy ra hôm thứ Tư 7/1 khi anh em Kouachi sát hại 12 người và làm 11 người khác bị thương khi tấn công vào trụ sở tạp chí biếm họa Charlie Hebdo.

Các vụ tấn công đã làm chấn động trong nước và dư luận quốc tế cũng bày tỏ tình đoàn kết với nước Pháp.

Các bộ trưởng họp sáng thứ Bảy tại Paris cũng sẽ chuẩn bị cho một cuộc tuần hành lớn sẽ diễn ra ở trung tâm Paris Chủ nhật này.

Trong số những người sẽ tới tham gia có Thủ tướng Anh David Cameron, Thủ tướng Đức Angela Merkel và Thủ tướng Tây Ban Nha Mariano Rajoy.

Tổng thống Barack Obama nói ông đã ra lệnh cho tình báo Mỹ cung cấp cho Pháp bất cứ trợ giúp gì cần thiết để đối phó với các đe dọa trong tương lai.

Trong khi đó, Bộ Ngoại giao Mỹ đã bổ sung khuyến cáo du lịch nước ngoài cho công dân Mỹ, cảnh báo họ tăng cường cảnh giác.

Pháp: Kết thúc cuộc truy lùng khủng bố, 7 người chết trong đó có 3 hung thủ

Pháp: Kết thúc cuộc truy lùng khủng bố, 7 người chết trong đó có 3 hung thủ

RFI

Thụy My

media

Lực lượng đặc nhiệm Pháp tấn công vào siêu thị Do Thái gần Porte de Vincennes Paris, nơi nhiều người bị bắt làm con tin, 09/01/2015.REUTERS/Gonzalo Fuentes

Hai anh em Kouachi, nghi phạm trong vụ khủng bố đẫm máu vào tòa soạn Charlie Hebdo, đã bị hạ sát hôm nay 09/01/2015, cùng với một tên Hồi giáo cực đoan có liên hệ với chúng, sau một ngày truy lùng đầy kịch tính với vụ bắt con tin ngay giữa thủ đô Paris. Bốn người khác bị thiệt mạng, và bốn người nữa bị thương.

Sau nhiều tiếng đồng hồ đối đầu, lực lượng đặc nhiệm đã được lệnh tấn công ở Dammartin-en-Goële thuộc vùng Seine-et-Marne, nơi Saïd và Chérif Kouachi bắt giữ một người làm con tin từ sáng nay. Cảnh sát cũng tấn công vào một siêu thị nhỏ chuyên bán hàng Do Thái ở phía đông Paris, tại đây một trong những người thân cận với hai anh em sát thủ đã bắt khoảng năm người làm con tin, sau vụ đọ súng làm ít nhất hai người chết.

Hai anh em Kouachi bị bắn hạ khi cố gắng chạy trốn và nổ súng trong lúc cuộc tấn công bắt đầu vào lúc 16 giờ 57 Paris. Con tin được giải thoát bình an vô sự, một cảnh sát đặc nhiệm GIGN bị thương.

Tại Paris, một trong những người thân cận của hai tên sát nhân là Amédy Coulibaly, cũng đã bị bắn chết trong vụ tấn công vào cửa hàng « Hyper Cacher », nơi ít nhất một người đàn ông vũ trang đã bắt giữ nhiều người làm con tin. Xác của bốn người khác được tìm thấy tại đây, hiện chưa rõ có phải do vụ tấn công hay không, bốn người nữa bị thương trong đó có một người bị thương nặng.

Cuộc tấn công mở đầu bằng ít nhất hai tiếng nổ và những tia chớp sáng, mấy chục cảnh sát sau đó đã xông vào bên trong siêu thị này. Nhiều con tin trong đó có một cậu bé đã có thể thoát ra bên ngoài, và nhanh chóng được cảnh sát bảo vệ.

Amédy Coulibaly, 32 tuổi, tội phạm có nhiều tiền án tiền sự, đã từng bị kết án trong một vụ liên quan đến Hồi giáo cực đoan, đã quen biết Chérif Kouachi trong tù, nơi anh ta trở nên « kiên định » hơn. Sinh tại Juvisy-sur-Orge ở ngoại ô Paris, hắn cũng bị nghi ngờ là thủ phạm vụ nổ súng đẫm máu ở Montrouge khiến một nữ cảnh sát trẻ tuổi bị chết và một thanh tra giao thông bị thương.

Cả hai tên có liên can trong vụ án năm 2010 về mưu toan vượt ngục của Smaïn Aït Ali Belkacem, từng là thành viên của Nhóm Hồi giáo vũ trang Algérie (GIA), bị kết án trong vụ khủng bố ở trạm tàu điện ngầm Musée d’Orsay tháng 10/1995 tại Paris. Kouachi sau đó được miễn tố, còn Coulibaly bị lãnh án 5 năm tù vào tháng 12/2013.

Lệnh truy nã cũng được ban hành đối với người phụ nữ sống chung với Coulibaly là Hayat Boumeddiene, 26 tuổi, hiện chưa biết tin tức ra sao.

Chérif và Saïd Kouachi, 32 và 34 tuổi, nghi phạm trong vụ thảm sát hôm thứ Tư 7/1 tại tòa soạn Charlie Hebdo, sáng nay cố thủ cùng với con tin tại một xưởng in nhỏ trong khu công nghiệp Dammartin-en-Goële, sau khi đọ súng với lực lượng an ninh. Hai tên đã bị cảnh sát nhận diện lúc đang lái một chiếc xe hơi cướp được.

Thành phố nhỏ bé này suốt cả ngày hôm nay được đặt trong tình trạng báo động, các trường học được sơ tán, các cửa hàng đóng cửa và cư dân không dám ra đường. Trên bầu trời, các trực thăng liên tục giám sát.

Dammartin-en-Goële nằm cách chu vi truy lùng hai hung thủ chỉ khoảng nửa giờ xe chạy, khoảng 80 km về phía đông bắc Paris. Tại đây hai kẻ khủng bố đã bị người quản lý một trạm xăng nhận ra, khi chúng tấn công vào đây, vũ trang súng kalachnikov và súng phóng lựu.

Hai anh em nhà Kouachi sinh tại Paris, có cha mẹ là người gốc Algérie, là những kẻ thánh chiến mà danh tính « từ nhiều năm qua » đã nằm trong danh sách đen khủng bố của Hoa Kỳ – theo một nguồn tin Mỹ.

Chérif đã được cảnh sát Pháp biết đến : với biệt danh Abou Issen, anh ta là thành viên của « nhánh Buttes-Chaumont » chuyên gởi người đi thánh chiến ở Irak. Bản thân hắn ta cũng đã từng đến Irak năm 2005 rồi sau đó bị câu lưu, đến năm 2008 bị tuyên án 3 năm tù, trong đó có 18 tháng tù treo.

Saïd, người anh có vẻ kín tiếng hơn. Nhưng theo một người có trách nhiệm của Mỹ và theo một nguồn tin cảnh sát Pháp, hắn đã từng đến Yemen năm 2011 để được Al-Qaida huấn luyện cách sử dụng vũ khí.

Tổng thống Pháp François Hollande sáng nay đã đến trụ sở Bộ Nội vụ. Ông kêu gọi « tất cả mọi công dân » xuống đường vào Chủ nhật tới, trong cuộc tuần hành nhằm tố cáo vụ khủng bố vào Charlie Hebdo, và chối từ những gì « quá đáng » hay việc « kết tội », khi một số địa điểm hành đạo Hồi giáo đã trở thành đích nhắm sau vụ thảm sát. Về phía Israel bày tỏ sự quan ngại trước làn sóng « tấn công khủng bố » tại Pháp.

Vụ thảm sát ở tòa soạn Charlie Hebdo, một tờ báo thường xuyên bị hăm dọa từ năm 2006 và sau khi đăng các biếm họa về Mohamet, không có ai lên tiếng nhận là tác giả. Các hung thủ đã hô to « Allah Akbar » « Chúng ta đã báo thù cho đấng tiên tri », được tổ chức Nhà nước Hồi giáo ở Syria và Irak xưng tụng là « anh hùng ». Sáng nay quân nổi dậy Hồi giáo Somalie cũng ca ngợi « hai người hùng ». Từ hôm qua, giám đốc cơ quan tình báo Anh (MI5), Andrew Parker đã cảnh báo : « Một nhóm khủng bố của Al Qaida tại Syria đang dự mưu các vụ tấn công quu mô vào phương Tây ».

Toàn nước Pháp vô cùng xúc động trước vụ thảm sát, trong đó các họa sĩ tài ba của Pháp như Wolinski và Cabu đều bị sát hại. Ngay sau ngày quốc tang, được đánh dấu bởi câu khẩu hiệu « Je suis Charlie » (« Tôi là Charlie ») và một phút mặc niệm khiến cả nước chìm trong im lặng, các hiệp hội Hồi giáo Pháp yêu cầu các giáo sĩ « cực lực lên án bạo lực và khủng bố » trong buổi cầu nguyện thứ Sáu hàng tuần hôm nay.

Chủ nhật 11/1 tới sẽ diễn ra « cuộc tuần hành cộng hòa » tại Paris theo lời kêu gọi của tất cả các đảng phái chính trị, các nghiệp đoàn, hiệp hội, tuy nhiên đảng cực hữu Mặt trận Dân tộc tố cáo bị bỏ ngoài lề trong công cuộc « đoàn kết quốc gia ». Theo tin tức mới nhất, các Thủ tướng Matteo Renzi (Ý), David Cameron (Anh), Mariano Rajoy (Tây Ban Nha), Charles Michel (Bỉ), Angela Merkel (Đức), Alexander Stubb (Phần Lan), Xavier Bettel (Luxembourg), Chủ tịch Hội đồng Châu Âu Donald Tusk sẽ tham gia cuộc tuần hành, cùng với Tổng thống Pháp François Hollande và các chính khách thuộc mọi khuynh hướng.