ĐÀ LẠT KHÓC!

Nguyễn Tiến Long

CNúi oằn mình đó Đà Lạt ơi

Rừng thông ngã xuống, nắng xuyên trời

Máu đỏ bazan về theo lũ

Tiếng khóc đại ngàn giữa chơi vơi

Ai trả cho mình xưa phố núi

Nép trong sương trắng, gió mây bay

Thi thoảng ngôi nhà, hoa triền dốc

Thấp thoáng ngựa xe, mùi cỏ cây

Ai trả cho mình hoa khắp lối

Mộc mạc hoang sơ toả sắc hương

Không ai nắn hình hoa thành thú

Không ai uốn lượn những bình thường.

Đà Lạt bây giờ xanh đâu mất

Đám rừng bị đuổi về đá sâu

Đám sương bị tan vào khói xám

Đám hoa bị bắt nhuộm thẫm màu

Đà Lạt bây giờ ồn ào quá

Cuối tận chân đèo tiếng còi vang

Quệt tay nhành thông lau nước mắt

Trập trùng sáng điện giữa hoang mang.

Rồi đến một ngày đại ngàn khóc

Một trận mưa rào cuồn cuộn trôi

Đất nghiêng, đá ngã, đồi núi té

Cuốn theo uất ức bao năm rồi

Cái giá bỏ rừng tham lợi lạc

Cái giá ngoảnh mặt với thiên nhiên

Cái giá đồng tiền cười phá núi

Cái giá con người giữa đảo điên…

Thơ UP ThơUyenPhung.

Một ông ở Long An đâm chết anh họ vì cố ý sàm sỡ vợ mình

Báo Nguoi-viet

August 3, 2023

LONG AN, Việt Nam (NV)  Nhiều lần thấy vợ bị anh họ sàm sỡ trong lúc say rượu, một ông ở xã Thạnh Đức, huyện Bến Lức, tức giận phản kháng và vô tình gây ra án mạng.

Hôm 3 Tháng Tám, Tòa Án Tỉnh Long An đã tuyên bị cáo Nguyễn Hoàng Ngọc, 43 tuổi, năm năm tù về tội “giết người,” và phải bồi thường thêm cho gia đình bị hại 80 triệu đồng ($3,369).

Bị cáo Nguyễn Hoàng Ngọc tại tòa. (Hình: Hoàng Nam/VNExpress)

Báo Người Lao Động dẫn cáo trạng cho biết trưa 23 Tháng Giêng, ông Nguyễn Hoàng Ngọc cùng vợ là bà LTNH và gia đình bên vợ tới nhà cậu ruột tại xã Long Thuận, huyện Thủ Thừa, chúc Tết.

Sau khi chúc Tết xong, vợ chồng ông Ngọc cùng nhiều người thân họ hàng tổ chức nhậu, trong đó có ông Trương Minh Thành, anh họ của bà H.

Đến 5 giờ chiều cùng ngày, trong lúc mọi người còn nhậu thì bà H. say rượu nên vô phòng nhà cậu ngủ.

Khoảng 7 giờ 30 phút tối, ông Ngọc vô phòng tìm vợ đánh thức để cùng về nhà. Khi mở cửa phòng, ông Ngọc phát hiện ông Thành đang lén hôn vợ mình trong lúc say rượu.

Thấy hành động không đúng đắn của ông Thành, ông Ngọc bực tức đập nón bảo hiểm rồi ra khỏi phòng. Ông Thành cũng đi theo ra.

Chừng 30 phút sau, ông Ngọc quay lại phòng thì thấy ông Thành tiếp tục ở trong phòng và có hành động sàm sỡ vợ mình.

Lần này, ông Ngọc lớn tiếng chửi ông Thành, trong khi đó, người vợ vẫn say rượu và không biết chuyện gì. Bị phát hiện, ông Thành bỏ ra ngoài tiếp tục uống rượu, còn ông Ngọc ra phía trước.

Tuy nhiên, 10 phút sau, ông Ngọc nghe mọi người nói bà H. đang ói trong phòng nên chạy vào lấy mùng mền đem giặt.

Do sợ ông Thành tiếp tục vào phòng sàm sỡ vợ mình, ông Ngọc mở cửa phòng, bật đèn sáng rồi đặt điện thoại mở tính năng quay phim ở chỗ vợ đang ngủ.

Khi ông Ngọc phơi mùng mền nhìn vào phòng vợ ngủ, thì phát hiện cửa đóng, đèn cũng tắt nên chạy đến đẩy cửa phòng.

Tại đây, ông Ngọc phát hiện vợ mình bị ông Thành lột quần, ngồi lên trên người. Không kìm được cơn bực tức, ông Ngọc lao đến đẩy ông Thành sang một bên nhưng ông ta dùng chân đạp lại.

Quê độ, ông Thành chạy ra khỏi phòng, lấy chiếc ghế gỗ đánh vào chân ông Ngọc và đuổi chạy xuống bếp.

Lúc này, ông Ngọc lấy con dao trong bếp chém liên tiếp về phía ông Thành nhưng ông này né được.

Sau đó, ông Ngọc bỏ chạy ra khu vườn trước nhà, tuy nhiên ông Thành vẫn cầm chiếc ghế đuổi theo phía sau.

Chạy được một đoạn, ông Ngọc vướng cây mai té ngã. Đúng lúc này, ông Thành chạy tới đánh liên tiếp vào mặt ông Ngọc. Sẵn con dao trên tay, ông Ngọc đâm trúng tay trái ông Thành rồi quơ ngược dao trở lại trúng vùng đầu bên trái khiến ông Thành gục tại chỗ.

Phiên tòa xét xử bị cáo Nguyễn Hoàng Ngọc về tội giết người. (Hình: Huỳnh Du/Pháp Luật TP.HCM)

Đâm ông Thành xong, ông Ngọc vứt dao rồi lấy xe gắn máy chạy tới công viên phường 5, thành phố Tân An ngồi một mình.

Đến giờ sáng hôm sau, ông Nguyễn Hoàng Ngọc đến Công An Huyện Thủ Thừa đầu thú. Còn ông Thành được gia đình đưa đi cấp cứu nhưng sau đó đã chết do vết thương quá nặng. (Tr.N)

Chuyến bay giải cứu và ‘tham nhũng có tính Đảng’

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trần Đông A

2-8-2023

Quang cảnh phiên toà xử vụ “Chuyến bay giải cứu”. Nguồn: Phạm Kiên/TTXVN

Viện sĩ Hoàng Xuân Phú từng viết: “Mọi hoạt động chống tham nhũng phải được thực hiện trong khuôn khổ pháp luật, đúng với quy định của pháp luật. Nếu cầm quyền mà hành xử phi pháp, thì xét về phương diện pháp lý, cũng chẳng hơn gì kẻ tham nhũng” (1).

Đại án vắng bóng “đại trung tâm”

Phiên tòa sơ thẩm vụ “Chuyến bay giải cứu” đã kết thúc trong sự bất cập về cả ba mặt là chính trị, tuyên truyền và tư pháp (2). Người dân có thể được trấn an, được mơn trớn phần nào rằng, Đảng quyết tâm xử tham nhũng “không có vùng cấm”. Tuy nhiên, nhìn vào những sự tréo ngoe của phiên tòa, có thể thấy, nền tư pháp của Việt Nam là hết sức bất cập và vắng bóng kẻ bị hại. Bị can – Bị hại như là những tác nhân, những “đại trung tâm” của bất cứ vụ án lớn nào. Nhưng trong đại án vừa xử hoàn toàn vắng bóng các tác nhân bị hại. Cái kết luận của tòa hết sức vô trách nhiệm: Hồ sơ không có thông tin, tài liệu về những người đã mua vé của các doanh nghiệp tổ chức chuyến bay combo, chuyến bay giải cứu. Điều này đồng nghĩa với việc khoảng hơn 200,000 hành khách đã trả giá cao trong thời điểm dịch bệnh khó khăn trên hàng ngàn chuyến bay hồi hương sẽ tiếp tục mờ tịt về việc có được bồi thường hay không (3).

Vụ án vừa khép lại sớm 12 ngày so với kế hoạch có nhiều “chiều kích” đáng bàn. Nếu như chỉ tiêu nào trong các Nghị quyết của Đảng cũng “vượt mức” như thế này thì ai dám bảo, Việt Nam sẽ thua xa Campuchia và Thái Lan trong nhiều lĩnh vực của sinh hoạt xã hội. Chẳng qua điều không may lần này là Đảng đã chọn sai thời điểm (bad timing). Xử đại án đúng vào lúc Chủ tịch Đảng Nhân dân Campuchia Hun Sen đang làm lễ “truyền ngôi” cho Thái tử. Còn Thái Lan thì sau các cuộc bầu cử có ý nghĩa bước ngoặt, dường như người dân và tân chính quyền đang muốn “quay xe” sang dân chủ… Hai sự kiện này càng làm nổi bật lên “sự hụt hơi” cũng như nhiều bất cập trong tính tiên phong của Đảng trên các “đường đua” của khu vực Đông Nam Á (4).

“Sự sửa phạt” lần này ở pháp đình không đến nỗi quá nặng và chủ trương của Đảng vẫn giữ được “chừng mực” đối với các phán quyết. Các thế lực thù địch không thể xuyên tác tính nhân văn, nhân ái mà TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn nhấn mạnh mỗi khi ông “chất củi vào lò”. Chẳng qua là vì Đảng đã “nhỡ” tuyên bố về vai trò lãnh đạo “tuyệt đối và toàn diện” của mình, nên mọi quyết định ở tòa đều vướng vào “gậy ông đập lưng ông”. Thâm tâm, Ban Nội chính Trung ương chẳng bao giờ muốn để lộ ra việc “chạy án” giữa pháp đình như vừa qua. Nay kéo dài nữa thì kẹt, mà “nghỉ giải lao” lâu quá càng bất tiện. Thôi đành che miệng thế gian bằng cách “đánh bùn sang ao” như thế này vậy. Cho đến giờ này thì ai ai cũng thấy, hiếm có quốc gia nào có câu chuyện những chuyến bay giải cứu như Việt Nam trong đại dịch. Sự kiện mà rất nhiều người phải vay nóng, cầm cố, bán tài sản… trong khi các quan chức nhà nước, cả trung lẫn cao cấp, “ngạo nghễ” kiếm chác trên những nối bất hạnh của công dân mình.

Tòa án lương tâm sẽ xử tiếp

Tòa án lương tâm là thuật ngữ dùng để chỉ các chuẩn mực và những giá trị đích thực của nền công lý mà không phải bao giờ cũng được chứng minh xác đáng thông qua quy trình xét xử bởi các toà thông thường, tức là toà án tư pháp (judicial courts) hay bán tư pháp (semi-judicial courts) được thành lập theo luật. Vụ án “chuyến bay giải cứu” diễn ra trông giống như một cái chợ, xét từ góc nhìn “mua bán”, “mặc cả” công khai giữa cơ quan tố tụng và các bị can (5). Hẳn nhiên, vì thế mà phiên tòa thiếu vắng nhiều chuẩn mực và các giá trị nói trên. Cho nên vụ án này sẽ không dừng ở phiên sơ thẩm vừa diễn ra, hay kể cả phiên phúc thẩm sau này. Thay vào đó, tòa án lương tâm, lương tri sẽ còn xử tiếp cả bị can lẫn những kẻ nhân danh công lý để thực thi pháp luật…

Cả lương tâm lẫn lương tri trên pháp đình bao giờ cũng đòi hỏi “trọng chứng hơn trọng cung”, phải quán triệt nguyên tắc “suy đoán vô tội”. Ấy vậy nhưng tại phiên tòa vừa qua, mọi quy trình có lúc bị đảo ngược. Kiến thức pháp lý của cựu điều tra viên Hoàng Văn Hưng – nay đã trở thành “idol” của giới khoa bảng – có vẻ không thể địch lại nổi các lập luận của các cơ quan tố tụng, nhất là một khi giữa họ đã có sự thống nhất cao. HĐXX vẫn nhận định, hành vi của bị cáo Hoàng Văn Hưng đủ yếu tố cấu thành tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” (6). Nhưng có dư luận cho rằng, bản án tòa danh cho Hưng cũng không hẳn trên cơ sở trọng chứng hay trọng cung, mà thực chất cũng như bao vụ án từ trước đến nay, đó là thông điệp Đảng gửi đến toàn dân. Khi ra trước chốn pháp đình thì tốt nhất là không nên cãi lý với tòa. Điều này nhắc nhở mọi người nhớ lại phát biểu của cựu Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Trịnh Hồng Dương: “Luật của ta xử thế nào cũng được” (7).

Tính Đảng cao nhất tại phiên tòa chính là màn “vách áo cho người xem lưng” trong các lời cáo buộc sinh tử giữa Hưng, Tuấn và Hằng. Những rường cột của các lực lượng tư pháp lại chính là những con “mối chúa” có thành tích chạy án “dày”, đục ruỗng nền pháp lý XHCN… Mở ra phiên tòa là Đảng muốn chứng minh cho tính chính danh trong chiến dịch đột lò của ông Trọng. Nhưng sau 18 ngày theo dõi phiên tòa, người dân mới tá hỏa tam tinh rằng, tòa xử mà không đếm xỉa gì đến quyền lợi của người dân, lại còn trưng ra bao nghịch lý (8). Kẻ chức tước cao (Thiếu tướng) lại phải “chạy vạy” cấp dưới (Trung tá) cho thấy các giá trị đảo lộn đến nhường nào? Các cơ quan tố tụng nghĩ gì về các khoản tiền lớn hiện chưa biết đang nằm ở đâu? 2000 chuyến bay mà chỉ thanh tra có 700 chuyến thì những bị can tiềm năng nào đã được “ưu tiên” cho lọt tội? Nay mai, nếu có chuyện gì xảy ra với Hoàng Văn Hưng thì tòa tính sao?

Các bị cáo chưa phải là chính phạm

Những tình tiết nghi vấn còn nguyên trong vụ đại án như: chứng cứ nào để biết trong cặp có tiền, hay các Thư ký ăn hối lộ một mình chứ không hề chia chác, cho thấy có một tổng đạo diễn “vô hình” đằng sau cả “dây chuyền tham nhũng” ở Việt Nam xảy ra giữa dịch giã Covid-19. Đó là kịch bản giống nhau đến kỳ lạ giữa “chuyến bay giải cứu” và “kit-test Việt Á”! (9) Theo đó, cả 2 công ty Bluesky và Việt Á làm nên 2 đại án kéo theo hàng trăm cán bộ trung cao cấp của Đảng xuống bùn đen đều là những doanh nghiệp nhỏ, hầu như vô danh nhưng lại được chọn để thực thi chủ trương lớn của BCT! Nếu theo dõi quá trình hình thành một “giai cấp mới” – tức là tầng lớp quan liêu, tầng lớp hưởng đặc quyền đặc lợi của Đảng Cộng sản, theo định nghĩa “chỉ mặt đặt tên” của Milovan Dijlas – thì chúng ta mới thấu hiểu được những gì đang diễn ra rất gần với mình, ngay trên chính mảnh đất nơi chúng ta đang hàng ngày sinh sống (10).

Theo bình luận của Thiên Hành trên RFA, sự tha hóa ở đây là tất yếu. Không ai khác, chính Đảng/ Nhà nước đã ấn các điều kiện để dễ dàng tha hóa vào tay các cá nhân và bộ máy thực thi quyền lực. Những tuần qua người dân Việt Nam chứng kiến sự tha hóa của cả một tập thể các cán bộ lãnh đạo cao cấp tại nhiều cơ quan Nhà nước trọng yếu. Những thái độ, những câu nói trơ trẽn tột độ của họ, đối lập gay gắt với chức vụ rất cao mà họ từng giữ khiến những người dân thường hết “trồi” từ sự ngạc nhiên này lại “sụt” xuống sự sững sờ khác. Nhưng chỉ có những lương dân mới sững sờ thôi. Còn họ, các quan chức sống và làm việc theo cơ chế “còn Đảng còn mình” thì họ quan niệm “làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền” là “chuyện thường ngày ở huyện” (11). Hơn thế, đó cũng chính là nguyên tắc sống còn và lý do tồn tại của Đảng, là nơi thể hiện tập trung nhất tính đảng, tính “giai cấp mới” của bộ máy!

Một câu nói được cho là của Karl Marx: “Chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của đồng loại mà chăm lo riêng cho bộ lông của mình…”. Nhưng súc vật chỉ quay lưng thôi, chứ chúng không nỡ lợi dụng đau khổ của đồng loại để hút máu và ăn thịt. Nhưng suy cho cùng, các bị cáo của đại án chưa phải là chính phạm trong “chuyến bay giải cứu” (12). Chúng chỉ là hệ quả phái sinh của “cơ chế xin – cho” mà ĐCSVN đã sinh hạ và nuôi dưỡng. Còn độc tài đảng trị, còn trò hề “công cuộc đốt lò”, thì tham nhũng, hối lộ còn sinh sôi nảy nở. Nhưng nếu Đảng chỉ “nới trói” một chút, “cho dân mở mồm” thì may ra “con bệnh” mới qua được những phút “lâm chung” hiện nay. Hãy để cho báo chí góp phần phát hiện tham nhũng khi nó còn trong kén. Hãy để cho truyền thông giúp thanh lọc bộ máy. Hãy thực hiện điều Hiến pháp đã cho phép lâu nay để người dân được lập các hội thân hữu, tạo nên những luồng gió mới tươi mát đẩy lùi các xú uế của nhũng lạm và hành dân. 600 năm trước Nguyễn Trãi từng dạy: “Lật thuyền là dân mà chở thuyền cũng là dân”. Tiếc rằng, bài học ấy của tiền nhân Đảng ngồi trong những resort “được lại quả” thì không có cách gì mà nhớ được, chứ chưa nói đưa ra thực thi để cứu Đảng, cứu chế độ!

(1) http://hpsc.iwr.uni-heidelberg.de/hxphu/index.php?page=readwriting&w=MotSoDieuCanTraoDoiNhanVuTrinhXuanThanh-20170821

(2) https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/rescue-flight-trial-4-life-sentences-not-enough-07282023192509.html.

(3) https://www.bbc.com/vietnamese/articles/cxrxgql7g0yo

(4) https://www.voatiengviet.com/a/tu-viet-nam-nhin-sang-bau-cu-campuchia/7195222.html

(5) https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/court-treats-case-like-buy-and-sell-inferior-to-strictly-compared-to-the-feudal-period-07182023102737.html

(6) https://baophapluat.vn/vu-an-chuyen-bay-giai-cuu-cuu-dieu-tra-vien-hoang-van-hung-khong-oan-post482810.html

(7) https://sangtao.org/2012/02/15/dung-nhan-cua-dang-dien-mao-ke-thu-ii/

(8) https://www.voatiengviet.com/a/chuyen-bay-giai-cuu-toa-xu-can-bo-khong-co-den-bu-cho-dan/7185622.html

(9) https://vietnamthoibao.org/vntb-trum-cuoi-nao-se-lay-kieu/

(10) https://metaisach.com/giai-cap-moi-milovan-djilas/

(11) https://www.rfa.org/vietnamese/news/comment/blog/magic-wand-in-rescue-flight-scandal-07252023104804.html

(12) https://www.rfavietnam.com/node/7708

Đỗ Trọng Khoa 19 tuổi được đích thân ông Elon Musk mời làm việc

Nhật báo Calitoday

Qua Mỹ chưa đầy 4 năm, nhưng với thành tích học tập xuất sắc, cá tính độc lập, Đỗ Trọng Khoa, 19 tuổi, đã được đích thân ông Elon Musk, người sáng lập kiêm Chủ tịch và CEO của Tesla, Inc. và SpaceX, gửi email mời về làm việc với chức danh “kỹ sư nhu liệu điện toán cấp cao” (Software Engineer – senior level).

Với vị trí công việc này, SpaceX sẽ bảo trợ Khoa có được quốc tịch Mỹ, làm việc tại trụ sở của SpaceX tại Hawthorne, California. Nhưng vì muốn học lên cao nữa, cho nên đến tháng 8 này Khoa mới nhận lời dù đã nhận được thư từ ngày 12/4/2018. Ngoài mức lương cao, Khoa được hưởng những quyền lợi khác như bảo hiểm sức khỏe, tiền thưởng…, theo báo người Việt.

Niềm vui đến cùng một lúc, khi Khoa nhận được lời mời của ông chủ SpaceX đồng thời với thư chấp nhận vào chương trình cao học tại trường đại học UC Berkeley. Sau đó, lại tiếp tục nhận được thư mời của trường đại học Stanford University, tuy nhiên Khoa đã chọn Stanford University để học lên tiến sĩ. Để có được cơ hội nghề nghiệp và tương lai tươi sáng như hôm nay, Khoa đã phải nỗ lực rất nhiều khi chỉ ngủ 2-4 tiếng mỗi ngày.

Khoa kể, qua Mỹ vào năm 2014 khi đang học chuyên toán tại trường trung học Nguyễn Khuyến ở Đà Nẵng. Khoa tự kiếm học bổng trong hai năm học lớp 11 và 12 để gia đình không phải tốn tiền, mà chỉ chi trả tiền ăn khi Khoa học tại trường Boca Prep International School ở Florida.

Với cá tính tự lập, Khoa lên mạng tìm trường, nộp đơn xin nhập học, I-20, cho tới visa. Sang Florida, Khoa ở nhờ nhà người chị bà con. Chồng của chị là luật sư người Mỹ. Anh đã giúp Khoa nâng cao khả năng tiếng Anh và anh chị họ giúp Khoa đi thi bằng lái, mua quần áo và các vật dụng cần thiết. Đối với Khoa, thời gian ấy là khoảng thời gian quý giá khi chân ướt chân ráo đến Mỹ.

Sau khi tốt nghiệp bằng tú tài quốc tế (IB, International Baccalaureate) với số điểm cao nhất trường, Khoa nộp đơn xin vào nhiều trường đại học và được University of Miami trao học bổng 96.000USD, trung bình mỗi năm được 24.000USD, rồi University of Michigan, UCLA, UC Berkeley… Cuối cùng, Khoa chọn học UCLA.

Năm 2016 Khoa qua California học, và chỉ trong vòng hai năm, Khoa đã lấy đủ credit. Tính toán “sát nút” việc học của mình để làm sao học vừa nhanh mà điểm lại cao, nên mỗi ngày chàng trai 19 tuổi chỉ ngủ tối đa 2 đến 4 tiếng. Nhờ vậy, khi vừa học xong ở UCLA, Khoa được ngay các trường UCLA, UC San Diego, UC Berkeley, Cal Poly Pomona, Cal State Long Beach, San Jose State University, Harvey Mudd College, Stanford University là những trường đại học hàng đầu chuyên về toán, khoa học, và kỹ thuật, mời học chương trình cao học.

Ngoài việc sắp xếp thời gian học và đọc sách. Khoa lên Google tìm các dự án để làm thêm. Nhiều dự án trên trang mạng MindSumo của Stanford University. Trang mạng này có vô số dự án lớn của các công ty, mọi ngành nghề, và chia ra 6 lĩnh vực là Kinh doanh, Kỹ thuật, Khoa học Máy tính, Khoa học Thực phẩm, Toán và Khoa học, và Nhân văn & Nghệ thuật.

Trong năm 2017 Khoa kiếm được kha khá tiền. Những dự án có giá 200-300USD thì Khoa làm cả trăm cái. Rồi có những cái có giá hơn 1.000USD. Riêng những dự án mất nhiều thời gian đầu tư như 11.000USD của ngân hàng Wells Fargo, hay lớn nhất là 50.000USD của SpaceX Khoa cũng giành được. Khoa kể, dự án của SpaceX làm gần cả năm mới xong và chỉ hai tháng sau ông chủ SpaceX nhận Khoa vào làm toàn thời gian. Đây là điều Khoa chưa bao giờ nghĩ tới.

Tìm project kiếm tiền

Chàng trai 19 tuổi kể, khi còn ở Việt Nam “chỉ biết học cho ba mẹ vui. Nhưng khi qua Mỹ thì xác định học là cho tương lai của mình, cho dòng họ mình. Trước khi đi học thì bà nội có dặn: ‘Con đi làm sao để về làm rạng danh dòng họ Đỗ,’ bởi vì bà nội từng sống 15 năm ở Orange County nhưng cuối cùng về do thấy không phù hợp với cuộc sống ở Mỹ.” Nhớ lời nội dặn, ngoài học, anh còn đi làm thêm, vì không muốn phụ thuộc vào tiền cha mẹ gửi qua. “Lúc đi học thì em cố gắng để giáo sư chú ý, và thường gặp giáo sư để hỏi về bài vở, nhờ vậy vừa làm trợ giảng, vừa làm gia sư trên trường. Rồi thời gian rảnh em đi dạy đàn, vì em biết chơi piano, guitar, electric guitar, violin, kèn clarinet và saxophone,” anh nói.

“Hồi còn nhỏ em được học piano rồi, lên lớp 6 thì học guitar, lớp 9 học violin và electric guitar. Qua Mỹ thì học kèn kèn clarinet và saxophone. Lúc đầu sang học ở UCLA, em ở thành phố Walnut, Los Angeles County. Sau đó tìm được nhiều mối dạy piano và guitar ở khu người Việt tại Little Saigon nên chuyển xuống Buena Park, Orange County, và cũng để dạy SAT cho một trung tâm ở đây. Mới chuyển xuống đúng một năm thì giờ em phải chuyển lên Bắc California để đi học, đi làm,” anh nói thêm.

Đặc biệt, anh rất mê sách. “Em đọc đủ thứ hết, nhưng đa phần là sách vật lý, sách kỹ thuật, sách tâm lý. Đọc để học, để có kiến thức, để có kỹ năng sống thôi. Ở Việt Nam thì em lười lắm, chơi không hà. Nhưng qua đây thì đọc sách rất nhiều. Năm đầu tiên đọc được 30 cuốn, đến năm thứ hai thì được 50 cuốn. Hiện tại thì 80 cuốn một năm. Nó cũng không có khó,” anh nói nhẹ tênh.

Và cũng vì “Em học ‘phức tạp’ lắm” như Khoa nói, nên đọc sách mới giúp anh giải quyết chuyện học “phức tạp” của mình. “Ở Việt Nam, cấp hai em học chuyên hóa, cấp ba học chuyên toán. Qua Mỹ tiếp tục học chuyên toán. Khi vào đại học UCLA thì học ngành khoa học máy tính (computer science) và khoa học dữ liệu (data science). Nhưng em lại mạnh về computer science nên muốn vào UC Berkeley. Tuy nhiên, em cũng thích data science nữa, nên sẽ tự tìm tòi,” anh cho hay. Do thích những gì liên quan đến toán, khoa học, và kỹ thuật nên anh nghĩ đến chuyện kiếm tiền bằng những kiến thức được thu nạp nhờ đọc sách. Anh lên Google “tìm việc!”

“Em tìm được nhiều project trên trang mạng MindSumo của Stanford University. Trang mạng này có vô số project lớn của các công ty, mọi ngành luôn, và chia sáu lĩnh vực là Business, Engineering, Computer Science, Food Science, Math & Sciences, và Humanities & Arts,” anh kể. “Nhờ vậy, trong năm 2017 em kiếm được kha khá tiền. Những project có giá $200-$300 thì em làm cả trăm cái rồi. Rồi có những cái có giá hơn $1,000. Riêng những project mất nhiều thời gian đầu tư như $11,000 của ngân hàng Wells Fargo, hay lớn nhất là $50,000 của SpaceX em cũng giành được,” anh khoe.

Anh kể, project của SpaceX anh làm gần cả năm trời mới xong. “Lúc đó là lúc em chia tay vợ sắp cưới của em hiện nay. Khi đó về tới nhà là chán lắm, nên em làm project đó để hết thời gian,” anh cho hay. Theo anh, SpaceX yêu cầu thay vì phóng hỏa tiễn trên mặt đất, thì bầu khí quyển tốn nhiều năng lượng để phóng do oxy dày. Trong khi đó, ở Bắc Cực muốn xây một thang máy ra ngoài khí quyển, để có trạm phóng ngoài không gian. Điều này để tiết kiệm nhiên liệu, và hỏa tiễn bay thì trở về được, như máy bay vậy.

“Project này kết hợp giữa vật lý và khoa học máy tính. Đối với em, toán không phải là môn học, dù em học chuyên về toán. Nó chỉ là nền tảng của mọi khoa học, dùng để mượn công cụ thôi. Với project này của SpaceX thì những bước để làm việc này đều thuộc về khoa học dữ liệu, khoa học máy tính, lập trình, vật lý, không xài toán nhiều trong đó,” anh nói về số tiền $50,000 giành được khi đưa ra ý tưởng cho SpaceX. “Từ giữa năm 2017 em làm project này nhưng mãi đến Tháng Hai, 2018, mới xong. Vui nhất là chỉ hai tháng sau thì ông chủ SpaceX nhận em làm việc full-time. Đây là điều em chưa bao giờ nghĩ tới,” anh chia sẻ.

“Gia đình em thì kêu bỏ học đi làm liền. Nhưng em thì nghĩ, đây là một trong những cơ hội lớn chứ không phải duy nhất, nên em phải từ từ suy nghĩ. Dù biết rằng ngoài lương thì SpaceX đưa nhiều phúc lợi như chứng khoán $60,000 một năm, xe Tesla, housing nếu ở campus của họ, bảo hiểm, quốc tịch… nhưng nếu không học thì không làm gì được. Mà đi học, công ty còn trả tiền nữa mà, tại sao lại không học?” anh cho hay.Mặc dù được SpaceX tạo mọi điều kiện, nhưng Khoa cho hay: “Nếu có cơ hội, em vẫn thích Apple, Google, Airbnb. Trong đó em thích nhất là Airbnb, vì ‘benefit’ dữ lắm dù là công ty không nổi tiếng bằng những công ty kia, nhưng lương cũng bằng vậy, và làm ít áp lực hơn.”

“Em thích làm data science, bởi vì làm dữ liệu thì đỡ áp lực hơn nhiều. Trước đây cứ nghĩ là học xong ở UCLA thì em sẽ làm chuyên gia phân tích rủi ro bên bảo hiểm. Nhưng dự tính của mình không giống như mình nghĩ. Cuối cùng thì lại ‘dính’ vào Space X. Nghề tay phải muốn làm là data science thì không được rồi, đành phải làm nghề tay trái computer science vậy!” anh nói.

Và Khoa rất tâm đắc câu: “Sometimes you make choices in life and sometimes choices make you,” tức là “Đôi lúc bạn tạo ra cơ hội trong cuộc sống và đôi lúc cơ hội tạo ra bạn.”

Bà Aung San Suu Kyi được giảm án tù

Báo Nguoi-viet

August 1, 2023

BANGKOK, Thái Lan (NV) – Cựu lãnh tụ Myanmar, bà Aung San Suu Kyi được ân xá năm tội trong số 19 tội trạng mà bà đang thọ án do quân đội tuyên phạt, đài BBC đưa tin hôm Thứ Ba, 1 Tháng Tám.

Hành động tha tội trong mùa ân xá sẽ giảm 6 năm trong tổng số 33 năm tù cho vị cựu lãnh tụ.

Cựu Tổng Thống Win Myint, bị hạ bệ cùng bà Suu Kyi, cũng được giảm án sau khi được ân xá hai tội trạng.

Các lệnh ân xá thường kỳ đã được công bố trước đó, nhưng đây là lần đầu tiên ông Myint và bà Suu Kyi được liệt vào danh sách ân xá.

Nhà cầm quyền quân sự đã nhượng bộ nhằm cố gắng khôi phục các nỗ lực ngoại giao bị trì hoãn.

Hồi tuần trước, bà Suu Kyi đã bị di lý từ nhà tù sang quản thúc tại gia tại thủ đô Naypyitaw.

Người đoạt giải Nobel 78 tuổi bị quân đội cầm tù từ Tháng Hai, 2021 sau cuộc đảo chánh hòng lật đổ bà.

Cuộc đảo chánh đã châm ngòi cho cuộc nội chiến ở quốc gia này, tước đi mạng sống của hàng ngàn người.

Chính quyền quân sự cũng bị cáo buộc gây ra hành động bạo lực bất cân xứng nhằm vào những người chống đối.

Một số quốc gia khác, đáng chú ý phải kể đến Trung Quốc và Thái Lan, đã tiến hành đối thoại với chính quyền quân sự, nhưng những sáng kiến này bị chỉ trích vì loại bỏ đảng cầm quyền của bà Suu Kyi sau khi giành được đa số lá phiếu trong cuộc bầu cử năm 2020.

Chiến thắng áp đảo đã làm cho quân đội viện dẫn có gian lận bầu cử – sau đó lấy lý do này biện hộ cho cuộc đảo chánh.

Bất kỳ cuộc đàm phán nào nhằm thỏa hiệp với cộng đồng quốc tế đều gần như cần sự hiện diện của bà Suu Kyi. Tuy nhiên, bà đã bị cô lập từ lúc bị bắt giữ trong cuộc đảo chánh. Kể từ đó, bà gần như đã bặt vô âm tín trong hơn hai năm.

Bà Suu Kyi đang kháng lại các bản án của những tội trạng khác, từ gian lận bầu cử tới tham nhũng.

Tất cả những tội trạng mà bà phủ nhận, đều được quân đội tổ chức xét xử ngầm hòng chống lại bà. Các tổ chức nhân quyền đã đả kích các phiên tòa không công khai này.

Hôm Thứ Hai, 31 Tháng Bảy, chính quyền quân sự đã hoãn một cuộc bầu cử hứa hẹn tổ chức vào Tháng Tám năm nay, sau cuộc đảo chánh hai năm trước. (TTHN)

“Đời đời biết ơn”, một thứ đạo lý không tệ hại thành tệ hại

Báo Tiếng Dân

Chu Mộng Long

1-8-2023

Trước tòa, trừ số doanh nhân vì lẽ sinh tồn buộc phải tư duy “tiền trao cháo múc”, tất cả các quan chức và luật sư bào chữa cho quan tham hoặc bộc lộ trực tiếp hoặc nuôi trong đầu thứ đạo lý làm ơn và trả ơn. Sự “làm ơn” của chúng là cứu sinh mạng hàng vạn người bị mắc kẹt trong vùng tâm dịch. Ơn ấy to như núi Thái Sơn. Và “sự trả ơn” với trăm tỉ hay ngàn tỉ, theo chúng, “chẳng thấm vào đâu”. Với chúng, đạo lý này cao hơn mọi quy phạm của pháp luật.

Biết đâu chúng nghĩ, sự trả giá bằng tù tội và sự nguyền rủa của thiên hạ chẳng là gì so với việc làm “cứu nhân độ thế” của chúng? Nếu điều này còn thống trị trong suy nghĩ của giới quan chức chưa bị lộ, thì bất hạnh của dân tộc này còn kéo dài không dứt.

Để không bị chụp mũ, tôi phải rào trước là tôi không phủ nhận cái gọi là “đời đời biết ơn”. Người dân đói khổ đời đời biết ơn lãnh tụ đã giải phóng cho mình thoát khỏi đói nghèo. Học trò đời đời biết ơn thầy dạy dỗ mình thành người. Con cái đời đời biết ơn cha mẹ đã dưỡng dục từ bé cho đến khi trưởng thành. Đó là đạo lý tốt đẹp từ ngàn xưa truyền lại.

Nhưng lợi dụng và nhân danh đạo lý ấy để đòi kẻ hàm ơn phải trả ơn thì điều tốt đẹp ắt rơi vào tệ hại. Lãnh tụ và những người ăn theo lãnh tụ sau khi thực hiện công cuộc gọi là “giải phóng” bắt toàn dân phải khom lưng làm nô lệ để nuôi mình, ắt lãnh tụ và những kẻ ăn theo đó tự phủ nhận công lao của chính mình. Cho nên, gần cả ngàn năm trước, Nguyễn Trãi dứt khoát phủ nhận cái phương châm “Ăn cơm chúa múa tối ngày” mà bắt vua chúa phải làm ngược lại: “Ăn lộc đền ơn kẻ cấy cày”.

Người thầy dạy dỗ học trò thành người mà tham lam, suốt ngày kêu “quà quà”, lợi dụng đạo lý “Sống tết, chết giỗ”, đến chết cũng còn nghiện phong bì, người thầy ắt bị học trò không xem là người mà chỉ xem như con quạ bẩn thỉu. Dân gian phủ nhận loại thầy như vậy mới sinh ra câu chuyện học trò nhặt xương cho thầy, cho thầy liếm mật như… chó.

Hiện nay, nhiều con cái ruồng bỏ, đánh chửi bố mẹ, theo tôi, trừ loại hư hỏng do nhiều nguyên nhân xã hội, trong đó có lỗi từ bố mẹ. Bố mẹ tự kiêu mình là “núi Thái Sơn”, là “nước trong nguồn” đòi con cái “đời đời biết ơn” bằng tiền, bằng rượu thịt để ăn chơi, những đứa con trong gia đình ấy không đào núi cha, lấp sông mẹ cho hả giận mới là chuyện lạ. Không ngẫu nhiên mà các cụ dạy “Phụ có từ thì tử mới hiếu”. Cha mẹ yêu thương, vun đắp cho con cái một cách vô tư, tôi dám chắc chẳng con cái nào dám phụ bạc, trừ nguyên nhân khác.

Không chỉ vụ Việt Á hay Chuyến bay giải cứu lộ ra chân tướng của các quan, mà hầu như các quan thời nay đều nhận thức chỉ một chiều đạo lý có lợi cho chúng. Rằng chúng có công làm cách mạng, giải phóng dân nghèo, làm người thầy dạy dân, và như cha mẹ nuôi dân, nên họ có quyền bất khả bàn luận là dân phải “đời đời biết ơn” và phải “trả ơn” họ bằng xương máu của mình.

Bao nhiêu người hy sinh trong chiến tranh là xương máu. Bao nhiêu người lao động vật vã, chết vùi trong các công trình như Sông Đà, Trị An… là xương máu. Bao nhiêu người nghèo đóng quỹ chống dịch và chết trong các trại cách ly khi xảy ra dịch bệnh là xương máu. Trả ơn bằng xương máu và quy ra tiền tỷ, các quan và các luật sư bào chữa tự cho là “chẳng thấm vào đâu”, thứ đạo lý ấy trở thành đạo lý của bầy lang sói. Không phải đạo làm người!

Điều đáng sợ là khi tuyên truyền, dạy dỗ một chiều đạo lý “đời đời biết ơn”, người ta đã nhồi vào sọ cả một thế hệ thứ tinh thần “hy sinh” vô điều kiện để cho họ thụ hưởng. Không ngẫu nhiên mà khi được hưởng bổng lộc, danh hiệu, các chế độ ưu đãi, trong các lời phát biểu, đám quan chức, thậm chí trí thức, văn nghệ sĩ, chỉ biết nói lời “biết ơn”, “cảm ơn” bề trên như một cái máy. Không ngẫu nhiên mà khi bảo vệ luận văn, luận án, làm lễ tốt nghiệp ra trường, nhận bằng cấp, các học viên, sinh viên, nghiên cứu sinh đều đồng loạt chỉ nói lời “biết ơn”, “cảm ơn” lãnh đạo. Trong khi số tiền, danh hiệu, bằng cấp họ nhận được đều lấy ra từ máu xương của nhân dân. Dân gian nói “lấy của làng làm ơn cho xã” là theo nghĩa ấy!

Nhớ khi bảo vệ luận án tiến sĩ, tôi phát biểu lời cảm ơn nhân dân, cảm ơn cha mẹ, cảm ơn vợ tôi trước rồi mới cảm ơn hội đồng, nhiều người trố mắt xem tôi như là “quái nhân” bố láo!

Cứ so cách giáo dục của ta và phương Tây, đủ hiểu ta khác đến tệ hại thế nào. Nghi thức bảo vệ luận án tiến sĩ chẳng hạn. Ta đặt Hội đồng ngồi chễm chệ trên bục cao, nghiên cứu sinh đứng ở dưới thấp báo cáo và trả lời như quan hệ giữa quan tòa và bị cáo. Bảo vệ xong, nghiên cứu sinh tặng hoa, tặng quà và nói lời cảm ơn Đảng, Nhà nước và Hội đồng. Làm khoa học mà cứ như bị cáo bị tòa phán xét và phải đội ơn trời bể xin tòa nương tay và giảm án vậy.

Trong khi dự buổi bảo vệ luận án của con tôi, tôi hết sức ngạc nhiên khi nó lên bục báo cáo, Hội đồng ngồi ở dưới cùng với cử tọa, trao đổi bình đẳng. Kết thúc buổi bảo vệ, Chủ tịch Hội đồng thay mặt Hội đồng, thay mặt nhà trường và nhà nước Pháp, chúc mừng và cảm ơn nghiên cứu sinh đã đóng góp công sức và trí tuệ cho khoa học nhân loại. Hội đồng còn tặng hoa, tặng quà cho nghiên cứu sinh. Tiệc liên hoan cũng do nhà trường tổ chức và chi trả! Ngày nhận bằng Tiến sĩ, tân Tiến sĩ được mời cả bố mẹ đến dự để nhà trường cảm ơn bố mẹ tiến sĩ. Tiệc liên hoan cuối cùng này cũng do nhà trường tổ chức và chi trả luôn, các hoạt động chụp ảnh, áo mão cũng được nhà trường miễn phí và tặng luôn cho Tiến sĩ làm kỷ niệm!

Trong khi ở cái xứ sở của đạo lý “đời đời biết ơn” này, kẻ làm ơn bòn vét đến từ cái phong bì, ăn uống và chi trả cả tiền thu phí tấm giấy gọi là “bằng”, thu luôn tiền thuê mặc áo quần… Kệch cỡm nhất là người trao bằng mặc áo hoàng bào như ông vua, không thì vương miện, phương trượng như giáo hoàng, đứng trên bục cao trao bằng, còn tân tiến sĩ thì đứng ngang háng vua hay giáo hoàng, cúi đầu nhận bằng như đứa nô lệ nhận ơn trời bể của vua ban hay tội nhân nhận ân đức của giáo hoàng khi làm nghi thức rửa tội.

Viết ra điều này để các nhà giáo dục phản tỉnh. Vạn sự “do giáo dục mà nên”. Đừng chửi bới quan tham như thể mình là người ngoài cuộc!

SAIGON BÂY GIỜ – BS. Đỗ Hồng Ngọc

SAIGON BÂY GIỜ (BS. Đỗ Hồng Ngọc)

Cái đẹp của Saigon ngày xưa nay còn đâu! Nguồn internet.

Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại để nhìn gái đẹp , phụ nữ xinh đẹp ! Bây giờ hết rồi !!!

Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ… ! Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến…..

Đi bộ trên đường nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn. May thay, con gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi!

Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa.

Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi- trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài.

Năm nay chợ Hoa Tết đã dời về đường Hàm Nghi , nhưng mà bị ế ẩm thê thảm.

Áo dài kiểu , áo dài thời trang chỉ thấy ở một số đền , chùa và mấy địa điểm chọn lựa để quay phim ảnh xã hội , thời trang , ca nhạc để lôi cuốn, dụ dỗ dân chúng.

Mọi người trở nên hấp tấp, vội vã, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực, ô nhiễm …. Môi trường đô thị ngày càng xấu đi….. Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên !!!!!!!!!!  Đến năm 2020 thì Cộng Sản Trung Quốc sẽ sang làm chủ, xâm chiếm, cai trị, đô hộ, điều khiển mọi thứ, mọi sự, mọi điều ở Việt – Nam theo như Mật Ước thành đô 1990 trong đó các lãnh đạo CSVN đã buôn bán toàn thể đất nước, sơn hà, xã tắc và biển đảo cho CS Trung Quốc …. Vậy mà một số Việt Kiều và các công ty ngoại quốc vẩn nhào vô, chạy về đầu tư xây các cơ sở và các cao ốc như điên ……. Cộng Sản Việt Nam đã dụ dỗ, lọc lừa, mưu chước tài giỏi thật ……. Không trách gì quỷ vương Satan, Lucifer và các quỷ con của hỏa ngục cũng thua các mưu mô, mưu chước gian trá, lọc lừa của họ !!!!!!!Các tiệm ăn fastfood, các quán ăn đủ loại mọc lên như nấm ……. Năm nay đã có khoảng chừng Một Triệu Việt Kiều theo lời dụ dỗ ngọt ngào, gian trá của nhà nước CSVN nên đã đua nhau về ăn Tết, hưởng xuân hoan lạc ở Việt Nam, nên họ đã đem tiền ngoại tệ về nuôi cho dân Sai-Gon được béo bổ, mập phì ra ……..

Ai cũng biết fastfood tới đâu thì các bệnh béo phì, tim mạch, tiểu đường, huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng nhiều thì… càng tốt chớ sao. Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo ồn ào thì kinh tế càng phát triển. Thức ăn thức uống toàn là  hương liệu, hoá chất, bột nêm độc hại …. thế nhưng các thứ đó làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản…… Có một số quán ăn , tiệm ăn bình dân , công cộng lại có các nàng tiếp viên , tiếp thị và các nàng phục vụ chạy bàn ….khỏa thân 100 % trần truồng như nhộng để câu khách ….  và họ được phép làm như vậy …… Thế là Việt Kiều và các du khách ngoại quốc rủ nhau , kéo nhau về VN để hưởng các cảnh hoan lạc , thú vui nhục dục của thiên đường hạ giới Sai-Gon !!!!!!!!! .

Cứ xem TV thì biết. Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi lúc!

Saigon bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum. Tiệm kiếng mở ra tràn ngập, góc nào cũng có……

“Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!”. Ấy cũng nhờ vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ trong lòng bàn tay. Trẻ con sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới biển khắp hang cùng ngõ hẹp…..

Thỉnh thoảng kêu có hóa chất độc hại. Khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi…. Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời nay gây ngộ độc chất chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càn , uống ẩu tả , mặc kệ nó !

Các loại sữa “thông minh” dành cho trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông minh nên có vẻ kém… thông minh ??? !!!!!!

Saigon bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại. Ai cũng loãng xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài loại thuốc chống loãng xương là xong.

Saigon bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ, người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân.

Bơm vú bơm mông, cắt mắt, xẻ mũi, chẻ cằm rào rào…..

Ai cũng thành người mẫu , ca sĩ Hàn quốc. Nhan sắc rộ lên khiến các nhà thơ bí lối, bí nguồn cảm hứng, không còn làm thơ được nữa!

Saigon bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm……

Không dậy thì sớm cũng uổng! Mọi thứ kích thích nhục dục , tình dục  cứ rần rật chung quanh. Phim ảnh, internet, sách báo , phim dâm , phim con heo 3-4x… các thứ đầy dẫy khắp nơi …… Thức ăn thức uống béo bổ các thứ. Khí hậu nóng lên , nhiệt khí cơ thể lúc nào cũng nóng sôi lên , đòi hỏi , thèm khát tình dục …..Bởi vậy tỷ lệ phá thai của các vị thành niên gia tăng một cách đáng lo ngại….. Các thanh thiếu niên phần nhiều đua nhau sống cuồng, sống vội, sống ẩu tả, bừa bãi, vô văn hoá, vô giáo dục, sống lăng loàn, ma túy, bất cần đời ……..

Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng gia tăng nhiều và mau. Người ta đua nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Các trẻ sanh non, suy hô hấp, thiếu dưỡng khí não, thiếu chăm nom, săn sóc tốt nên lớn lên bị các chứng bệnh tâm thần cả đống,  cũng bộn !!!!

Tóm lại, sức khỏe và các đường lối, các phương cách giáo dục cộng đồng ở Saigon bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm…… Sài Gòn đẹp lắm nay còn đâu !!!!

 Đỗ Hồng Ngọc

Việt Nam phải khẩn thiết “xóa bài làm lại”

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

31-7-2023

Nhiều người cứ lo ngại, giáo dục của Việt Nam thế nọ thế kia. Giáo viên bỏ dạy đăng ký đi lao động bên Hàn quốc. Nghe nói họ làm một năm bên Hàn quốc, bằng 10 năm đi dạy ở Việt Nam.

Hôm rồi tôi có đặt vấn đề rằng: Giả sử bây giờ dẹp hết nhân sự giáo dục Việt Nam và thế vào đó là nhân sự Harvard. Kiểu tất cả giáo viên Việt Nam đều đi lao động Hàn quốc và người của Harvard thay thế vào. Theo quý bà con, kết quả có khá hơn không?

Theo tôi là không. Tôi dám khẳng định rằng, với tình hình hiện thời, sinh viên được đào tạo và ra trường thì họ vẫn phải chạy xe grab để kiếm ăn.

Cái “nhà nước” này đã thúi nát từ trên tới dưới, từ trong ra ngoài hết rồi. “Ngoảnh mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn nôn mửa” hết cả rồi.

Tạo ra công ăn việc làm cho mọi người là trách nhiệm đầu tiên của nhà nước.

Cải cách giáo dục, cải cách chỗ nọ chỗ kia, kiểu tăng tiền lương cho giáo viên. Theo tôi, không ăn thua.

Con bịnh ung thư thời kỳ thứ ba thì không còn thuốc thang gì nữa hết. Cái may mắn là “nhà nước Cộng hòa XHCN” không phải là con người. Nó cũng không phải là “tổ quốc”. Nó chỉ là một chế độ, một “nền cộng hòa” mà thôi.

Theo tôi, nên để cho cái “nhà nước Cộng hòa XHCN” này xuôi tay an nghỉ. Nó đã làm xong “sứ mạng lịch sử” của nó rồi. Thay vì cố gắng hà hơi nuôi sống nó bằng mồ hôi, nước mắt, sức lao động lẫn danh dự và khí tiết của cả dân tộc này. Phung phí một cách vô ích. Hãy giúp nó bình yên xuôi tay và mai táng nó tử tế.

Một nền cộng hòa mới cần được khai sinh, thí dụ Đệ nhị Cộng hòa Dân chủ Việt Nam. Hay gọn (và nhẹ) hơn là Đệ tứ Cộng hòa Việt Nam.

Hãy nhìn Nam Hàn, Đài Loan phát triển ra sao (từ năm 1975 đến nay) rồi mới thấy Việt Nam phải khẩn thiết “xóa bài làm lại”…

Hương Sài Gòn

Nuong M Lam

Em trót sinh ra sau ngày “giải phóng”

Và lớn lên khi đất nước “thanh bình”

Nhưng cuộc đời sao vất vả điêu linh

Mẹ buôn gánh bán bưng nuôi con dại

Em đi học, qua đồng khô cỏ cháy

Trời quê hương bàng bạc áng mây buồn

Đường chiều về leo lét ánh tà buông:

“Con đói quá, mẹ ơi trời sắp tối !”

Sáng đi học bụng em còn thấy đói

Cô dạy em phải yêu kính “bác” Hồ

Em hỏi:bác là ai vậy, hở Cô?

Cô bảo:Nhờ bác, đảng ta CHIẾN THẮNG!

Em không hiểu, nhưng cúi đầu im lặng

Mà trong lòng thắc mắc mãi không thôi

“CHIẾN THẮNG” gì? Sao khổ qúa đời tôi

Nhà, họ lấy, phải đi vùng kinh tế!

Bao nhiêu năm, lớn lên đời vẫn thế

Trời quê hương còn đó áng mây buồn

Vẫn từng ngày, vẫn kiếp sống đau thương

Em thay mẹ: Đời bán bưng buôn gánh !

Em tự hỏi nếu đảng không “CHIẾN THẮNG”

Nước Việt Nam có chậm tiến thế nầy?

Người dân hiền đâu ngậm đắng nuốt cay

Bị “xuất khẩu” sang xứ người lao dịch !

Em thầm hỏi: Ai đây là kẻ địch?

Mỹ, Ngụy, bác Hồ, hay cộng đảng ta?

Ngụy bây giờ là “khúc ruột phương xa”

Mỹ là thầy, là ân nhân kinh tế !

Nước Việt thụt lùi bao thế hệ

Từ môi sinh cho đến đạo làm người:

Chính phủ chỉ là một lũ đười ươi

Bọn ích kỷ, phường buôn dân bán nước!

Xã hội xuống dốc nhanh không tưởng được

Quan bạo tàn, tham nhũng đến vô lương

Chuyên hối lộ, cướp nhà, chiếm hết ruộng nương

Dân thấp cổ kêu trời cao chẳng thấu !

Đảng của “bác” biến nước ta lạc hậu

Dân Việt Nam nghèo nhất cõi năm châu

Những huy hoàng ngày cũ nay còn đâu

Phụ nữ Việt bán thân ngoài muôn dặm !

Ôi tổ quốc, ôi quê hương nhung gấm

Hỡi địa linh, nhân kiệt hãy vùng lên !

Giành TỰ DO, DÂN CHỦ với NHÂN QUYỀN

Quyết đập đổ NỘI THÙ: phường cộng sản

Hết cộng nô, trời Việt Nam lại sáng

Đàn con Hồng cháu Lạc đứng cao lên

Xây đấp non sông, bờ cõi vững bền

Đó là lúc toàn dân ta CHIẾN THẮNG !

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=200516006987717&id=100010879569530&pnref=story

Chuyện một ông gốc Việt thoát khỏi ma lực của sòng bài

Báo Nguoi-viet

Tâm An/Người Việt

ANAHEIM, California (NV) – “Tôi cứ nghĩ trong đầu, nếu mà tôi có tiền, tôi sẽ thuê giờ phát sóng, để tôi được nói với tất cả đồng hương mình trên đài radio rằng: Quý vị hãy tránh xa những trò đỏ đen, cờ bạc. Những ai đã lỡ dính vô, thì phải tìm mọi cách để thoát ra. Không bao giờ quý vị thắng được casino đâu, nên đừng cố gỡ lại, chỉ lãng phí tiền!”

Đây là lời cảnh tỉnh của ông Minh Trần, một hưu trí ở Garden Grove, đang làm thêm nghề lái taxi ở khu vực quanh Little Saigon.

“Tôi nói những lời này, là lời chân thành rút ra từ chính cuộc đời tôi, từ kinh nghiệm bản thân tôi. Đồng thời cũng từ những cảnh đau lòng mà tôi chứng kiến: Rất nhiều người Việt, đã đốt sạch tiền tài, danh vọng và cả hạnh phúc sự nghiệp bằng những lá bài,” ông Minh bộc bạch.

Từng là một sĩ quan quân đội VNCH, sau năm 1975, ông bị đi tù dưới chế độ hà khắc của nhà tù Cộng Sản sáu năm. Năm 1981, được ra tù, ông từng nhiều lần tìm cách vượt biên nhưng không thành. Trải qua bao phen sóng gió, có khi cận kề cái chết, đói khổ, bần cùng nhưng ông không hề sa ngã. Khi được sang Mỹ năm 1994, ông đã tự nhủ đây là cơ hội làm lại cuộc đời, ông nguyện sẽ không bao giờ vướng phải những thứ như cờ bạc, rượu chè, hút xách.

Và quả đúng như vậy, khi sang Mỹ, ông đã chăm chỉ làm việc để nuôi dạy con cái, chăm lo gia đình. Hai mươi năm, ngoài giờ làm hãng, ông còn tranh thủ kiếm thêm bằng vài “cuốc” taxi. Đến nay, con cái ông đều đã tốt nghiệp đại học thành tài. Cách đây mấy năm, ông bị bệnh nên phải nghỉ hưu sớm.

Kể từ đó, ông coi nghề chạy taxi là nghề kiếm cơm chính của mình. Các con đã có việc làm, vợ  ông cũng còn đi làm, nhà có nhiều nguồn thu nhập, không đến nỗi ông phải sống trong thiếu thốn. Nhưng vốn bản tính chăm chỉ, dù đã lớn tuổi, ông vẫn đăng báo kiếm khách đi taxi, đặng có thêm tiền tự trang trải cuộc sống.

Gần 25 năm ở Mỹ, ông chưa bao giờ ham muốn những trò đỏ đen, cờ bạc. Hơn 10 năm đi taxi, ông chở không biết bao nhiêu người lên sòng bài, nhưng ông không bao giờ màng tới nó.

Ma lực của sòng bài, thử một lần là dính!

Nhưng, một lần… vào casino để chờ một người khách chơi bài, ông cũng thử đánh một lần. Và chỉ lần duy nhất đó ông trở thành “con nghiện” cờ bạc lúc nào không hay.

Nhấp một ngụm cà phê, người tài xế ngoài 70 tuổi, với vẻ mặt hiền lành, phúc hậu, nói: “Nếu cô gặp tôi vào hai năm về trước, cô sẽ nhận không ra tôi đâu. Tôi trông bệ rạc, rã rời, chán chường lắm. Bây giờ, tôi đã lấy lại tinh thần, tâm hồn thanh thản nhẹ nhõm, không tham luyến gì nữa. Tôi đã trở lại là chính tôi như trước kia rồi.”

“Đến giờ, mỗi khi nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi lại thấy kinh hãi. Tôi cảm giác tôi không còn là mình nữa. Tôi gọi đó là một con quỷ, chính xác là một con quỷ, nó chiếm hữu tôi, nó sai khiến tôi, thúc giục tôi làm đủ cách để có tiền, để tiếp tục ném vào trò đỏ đen, may rủi,” ông nói thêm.

Ông Minh nhớ lại: “Lần đó, có một bà khách gọi cho tôi, yêu cầu tôi chở bà ấy đi sòng bài nào gần đây nhất. Bà ấy nói mới từ Việt Nam qua nên muốn đi casino tham quan. Tôi nhìn bà ấy bộ dạng lơ ngơ, ăn mặc thì có vẻ quê mùa, nên tôi hỏi bà ấy rằng ‘Bà lên casino làm gì, ở đấy có gì hay đâu mà đi?’ thì bà ấy chống chế là ‘Tôi đi coi cho biết.’ Thế rồi tôi chở bà ấy tới một sòng bài cách Bolsa chừng 20 phút.”

Ông Minh Trần, một người đã nghỉ hưu ở Garden Grove, kể chuyện đã thoát khỏi ma lực của sòng bài như thế nào và luôn mong muốn đồng bào gốc Việt hãy tránh xa những trò đỏ đen, cờ bạc, vé số. (Hình: Tâm An/Người Việt)

“Thông thường chở khách tới nơi, nếu phải chờ tôi thường ra bãi xe hoặc ngồi ở ngoài hiên, chứ tôi không vào trong. Nhưng lần này, vì tôi nghĩ bà ấy còn lạ lẫm, nên tôi dẫn bà ấy vào bên trong sòng bài. Ngay khi mở cửa vô trong, thì bà ấy ngồi xuống một cái bàn, bà ấy đánh bài, chứ không phải là đi coi cho biết như bà ấy nói,” ông tiếp tục câu chuyện.

“Lần đó, tôi không ngờ là bà ấy thắng. Bà vui vẻ ‘tip’ cho tôi tới vài trăm đô la. Chỉ một chốc đã kiếm mấy trăm đô la trong khi tôi chạy xe cả ngày kiếm được mấy chục. Tôi thoáng nghĩ như vậy. Tôi mừng rỡ đem tiền về, đưa cho vợ một phần, còn khoe với bà ấy là hôm nay được khách ‘tip’ rất hậu hĩnh,” ông kể tiếp.

“Tới ngày hôm sau, bà ấy lại gọi tôi chở đi lên sòng bài tiếp. Bà ấy nói tôi chơi thử đi, dễ lắm. Lòng tham nổi lên, tôi dùng số tiền bà ấy cho đang còn trong túi, để thử vận may. Tôi không biết luật chơi như thế nào, nên thấy người ta đặt tiền làm sao, tôi làm theo y vậy. Tôi thua ngay ván đầu tiên. Tôi đánh tiếp vài ván nữa mong gỡ gạc lại. Nhưng tôi đã thua hết số tiền trong túi,” ông Minh kể thêm.

Giọng trầm xuống, ánh mắt suy tư, ông kể tiếp: “Ngẩn ngơ vì tiếc tiền, hôm sau tôi lẳng lặng lên sòng bài đánh nữa. Tôi lại thua sạch số tiền mặt mà tôi lái taxi mấy ngày mới có được. Tôi thẫn thờ ra về, như kẻ mất hồn.”

“Ngày tiếp theo, tôi lại mò lên sòng bài. Kiếm được bao nhiêu tiền lái taxi, tôi ném vào đó hết. Cũng chỉ vài ván bài là lại hết sạch tiền. Tức khí, tôi lấy luôn thẻ tín dụng ra cà, lấy tiền chơi tiếp. Và tôi lại thua…” ông tự trách mình.

Trong vài tháng liên tục đánh bài, con số nợ thẻ tín dụng của ông Minh đã lên tới hơn $10,000. Càng thua, ông lại càng muốn chơi tiếp để mong có tiền trả nợ thẻ tín dụng. Nhưng chưa bao giờ ông thắng một ván nào. Con số nợ đã vượt quá khả năng tự chi trả của ông.

Cuộc chiến giằng xé giữa “thiên thần” và “ác quỷ”

Nhớ lại khoảng thời gian hãi hùng, ông Minh chưa hết bàng hoàng. Ông tâm sự: “Lúc đó tôi vừa tiếc tiền, vừa cắn rứt lương tâm, vừa xấu hổ với vợ con, vừa lo lắng về khoản nợ tín dụng. Tôi trở nên bấn loạn. Tôi không còn cách nào khác là tự thú với vợ và các con tôi. Lúc đầu thì họ sốc và giận tôi. Nhưng sau thì mọi người thông cảm nên các con đã an ủi tôi rằng: ‘Thôi bố đừng tiếc tiền nữa, coi như số tiền này là ‘của đi thay người’ thôi mà.’ Rồi các con trả nợ hết cho tôi.”

Là một người theo đạo Thiên Chúa, ngày nào ông Minh cũng cầu nguyện Chúa giúp ông thoát khỏi thảm cảnh này. Nhưng hình như Chúa muốn tiếp tục thử thách ông.

Ông Minh kể tiếp: “Tôi đã cố gắng không lên casino nữa. Nhưng con quỷ tham lam trong tôi vẫn không chịu buông tha tôi. Nó luôn thôi thúc tôi thử vận may lần nữa bằng trò vé số cào. Hằng ngày có nhiêu tiền lái taxi, tôi lại mua vé cào. Cào cho tới khi nào không còn một đồng nào trong túi thì thôi, có khi hết cả tiền đổ xăng. Tôi phải đóng kịch, kiếm ra đủ lý do để nói dối vợ con, để biện minh, che giấu cho việc làm xấu xa đó của mình.”

Có quá nửa người chơi bài tại sòng bài gần khu vực Little Saigon, là người gốc Việt. (Hình: Tâm An/Người Việt)

“Càng ngày, tôi càng xuống tinh thần, giằng xé nội tâm ghê gớm. Vừa mắc cỡ với vợ con, vừa chán nản về bản thân. Càng ngày tôi càng rơi vào trạng thái mất kiểm soát. Tôi nói với vợ con là tôi không thể chiến thắng được con quỷ đó, hãy nhốt tôi trong nhà, để tôi khỏi ném tiền vào vé số,” ông nhớ lại.

“Gia đình tôi vội tìm trên mạng những phương cách để giúp tôi. Cuối cùng con tôi tìm được một khóa tu tại một nhà thờ ở một thị trấn nhỏ, được biết là có nhiều người đã được chữa khỏi các bệnh về tâm lý. Sau chín ngày thành tâm cầu nguyện, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, tôi tưởng mình đã thay đổi. Nhưng ngay khi vợ con tôi lên đón tôi về, tôi không thể nào cưỡng lại được ham muốn bài bạc. Tôi đã lẻn đi mua vé số cào ngay hôm đó,” ông nói thêm.

Ông Minh kể, đã có lúc ông tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết. Có lúc nửa đêm, ông bỏ đi lang thang, ngủ trong công viên, tới sáng mới về. Cũng may, ông có một người vợ nhân hậu và hiền lành, những người con hiếu thảo và hiểu nỗi giày vò của cha. Họ tiếp tục tìm những cách chữa trị tâm lý khác để giúp ông thoát khỏi ma lực của cờ bạc, nhưng vẫn vô phương cứu chữa.

Cứ như vậy ròng rã hai năm trời…

Thoát nạn

Rồi đến một ngày, cách đây vài tháng. Ở nhà thờ Chính Tòa Chúa Kitô (Christ Cathedral), thường gọi là nhà thờ Kiếng, tại thành phố Garden Grove, có khóa tu chữa lành của Linh Mục Thanh Tâm chủ trì. Ông Minh đã đi cầu nguyện 10 ngày, ngày nào cũng từ 6 giờ chiều tới nửa đêm, vợ ông cũng đi cầu nguyện cùng ông.

Ông cho biết: “Tới ngày thứ 9, thứ 10 thì tôi bắt đầu thấy có sự chuyển biến. Người tôi nhẹ bẫng đi, trong lòng không còn tham muốn gì nữa. Tôi thử ra chỗ bán vé số, mua một vé cào $5 cào thử. Vẫn không trúng. Chỉ có điều là, tôi không tiếc nuối gì cả, tôi dửng dưng bước ra khỏi tiệm vé số. Con quỷ đó đã biến mất rồi. Lòng tôi thanh thản, nhẹ nhàng, vui sướng như vừa thoát ra khỏi một kiếp nạn.”

Mặc dù là ngày giữa tuần, giữa giờ làm việc tại các cửa tiệm, công xưởng, nhưng bãi đỗ xe của một sòng bài rộng cả chục hécta, vẫn chật ních không còn một chỗ trống. (Hình: Tâm An/Người Việt)

Có lẽ Chúa đã thử thách tôi, cho tới ngày hôm nay, Chúa mới dang tay cứu tôi,” ông cảm động nói.

Từ đó tới nay, đã ba tháng trôi qua, thi thoảng ông Minh vẫn thử đi vào cửa hàng vé số xem mình có còn bị con quỷ trong tâm xui khiến không. Ông vui mừng khi thấy mình không còn tham luyến gì nữa.  Ông đã lấy tinh thần trở lại. Gia đình ông, ai cùng mừng như ông đã đi chiến trận trở về.

Vẫn còn đó, nhiều cảnh khổ đau vì cờ bạc

Câu chuyện của ông Minh chỉ là một trường hợp “nghiện” cờ bạc nhẹ, thế nhưng đã ảnh hưởng tới cuộc sống của ông một cách tệ hại đến mức có thể đẩy ông vào bế tắc muốn tự vẫn.

Thế nhưng, có tới sòng bài mới thấy, nơi đó, có hàng trăm người gốc Việt, vẫn ngày đêm bị “con quỷ tham luyến tiền bạc” sai khiến, họ lao đầu vào như con thiêu thân, không biết đường thoát ra.

Là một người lái taxi bao năm nay, ông Minh cho hay: “Trong số những hành khách kêu tôi, đòi chở họ lên sòng bài, có những bà đã bán cả căn nhà của mình để đánh bạc. Có những cô có mấy cửa tiệm ở phố Bolsa, sáng nào cũng đến tiệm lo mọi cách để có tiền, chiều tối là gọi tôi chở đi sòng bài đốt hết số tiền cô có. Có những ông vừa lãnh lương ra, kêu tôi chở lên sòng bài, trong một tiếng, bay luôn cả tháng lương. Rất nhiều người đã không còn xu nào để trả tiền taxi cho tôi. Thậm chí có người còn năn nỉ mượn lại tiền tôi nữa.”

“Không chỉ người có tiền mới đánh bạc, mà cả những người không có tiền cũng đánh. Có một ông đã nghỉ hưu, sống bằng tiền trợ cấp thôi, nhưng cũng gọi tôi, đòi chở đi casino. Thế rồi chỉ nửa tiếng sau đã thất thểu đi ra, thua hết sạch số tiền trợ cấp,” ông kể.

“Những người đã thua bạc, trong đầu họ lúc nào cũng nghĩ tới làm sao có tiền để đánh tiếp. Họ sẽ nghĩ ra đủ lý lẽ gian dối với mọi người, kể cả người thân, chỉ cốt để lấy được tiền để đi đánh bài, bất chấp đạo lý, không hề thương tiếc,” ông cho hay.

Ông khẳng định: “Ở mấy sòng bài xung quanh đây, người chơi có tới quá nửa là người Việt mình. Chứng kiến bao nhiêu cảnh tiền bạc mồ hôi nước mắt cứ thế ra đi trong tích tắc. Tất cả đều tán gia bại sản, tan nát cửa nhà, tiêu tan hạnh phúc gia đình và sự nghiệp. Tôi đau lòng lắm.”

“Tôi muốn thông qua trải nghiệm thực tế của chính bản thân tôi, và thông qua những cảnh khổ mà tôi đã gặp trong hành trình làm nghề lái taxi của mình, để cầu xin quý vị hãy tránh xa cờ bạc, vé số, những trò may rủi, đỏ đen. Và hết sức cảnh giác để không bị vô tình dẫm chân vào vũng lầy, như tôi đã từng,” ông nhắn nhủ. (Tâm An)

—–
Liên lạc tác giả: pham.taman@nguoi-viet.com

Liên tiếp 2 vụ chồng đánh, tạt axit vợ ở Đồng Tháp, Thanh Hóa

Báo Nguoi-viet

July 30, 2023

ĐỒNG THÁP, Việt Nam (NV) – Nghi can Trần Văn Ung, 54 tuổi, ở huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp, vừa bị bắt với cáo buộc đánh chết vợ do nghi ngờ bà này ngoại tình.

Theo báo Dân Trí hôm 30 Tháng Bảy, vào lúc nửa đêm, Công An Huyện Lấp Vò nhận được tin báo nghi can Ung đang đánh vợ, bà HTX, 52 tuổi, tại tư gia.

Nghi can Trần Văn Ung và hai thanh gỗ dùng để đánh chết vợ ở tỉnh Đồng Tháp. (Hình: Dân Trí)

Khi công an xuất hiện tại hiện trường thì bà X. đã nằm bất động trên sàn nhà, vùng đầu và mặt bê bết máu. Lúc này, nghi can vẫn đang cầm hai thanh gỗ dài khoảng 40 cm là công cụ gây án.

Nghi can Ung lập tức bị bắt trong lúc nạn nhân thiệt mạng do vết thương quá nặng.

Tại đồn công an, nghi can Ung khai rằng mình đánh vợ do nghi ngờ bà này ngoại tình.

Trong một vụ khác, theo báo Người Lao Động hôm 29 Tháng Bảy, nghi can Bùi Duy Khánh, 34 tuổi, ở huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa, bị bắt với cáo buộc tạt axit vào mặt vợ, bà QTM, khiến nạn nhân tổn thương nặng cả hai mắt.

Điều tra sơ bộ của nhà chức trách cho hay đêm 26 Tháng Bảy, bố bà M. báo công an về chuyện con gái mình bị nghi can Khánh giam giữ ở nhà không cho ra ngoài. Công an xã đến nhà triệu tập hai vợ chồng nghi can Khánh về đồn.

Trong lúc bà M. đang dắt xe gắn máy ra cổng thì Khánh đi vào buồng, lấy một lọ đựng axit rồi tạt thẳng vào mặt vợ làm nạn nhân bị thương ở vùng mặt và hai mắt.

Tại bệnh viện, các bác sĩ xác nhận bà M có nguy cơ bị mù vĩnh viễn.

Trước khi xảy ra sự việc, hai vợ chồng nghi can Khánh bị cho là có mâu thuẫn tình cảm và nhà chức trách đã tiến hành hòa giải nhưng bất thành.

Thời gian qua, các báo ở Việt Nam liên tiếp đưa tin về các vụ chồng đánh, giết vợ xảy ra do mâu thuẫn, ghen tuông.

Trong một vụ xảy ra gần đầy, theo báo Tiền Phong hôm 28 Tháng Bảy, ông LVC, 32 tuổi, ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, bị xử phạt hành chính 15 triệu đồng ($633) về hành vi dùng đồ hốt rác để đánh vợ, khiến bà này bị thương.

Nghi can Bùi Duy Khánh ở tỉnh Thanh Hóa. (Hình: Người Lao Động)

Giới chức địa phương xác nhận ông C. “thường xuyên uống rượu và có hành vi bạo lực với vợ, bị chính quyền nhiều lần nhắc nhở nhưng không sửa đổi.”

Sở dĩ ông C. chỉ bị phạt tiền mà không bị bắt là do Công An Tỉnh Nghệ An kết luận rằng vụ này “chưa đủ cơ sở để xử lý trách nhiệm hình sự.” (N.H.K)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Ăn cướp

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

30/07/2023

Từ xứ Thái trở về, blogger Phạm Hồng Phong có mang theo một câu chuyện làm quà mà chỉ cần nghe qua cũng muốn ứa nước mắt:

Bay chuyến cuối cùng trong ngày, từ Don Muang về Tân Sơn Nhất. Gặp một nhóm hơn chục người đi tay không, quần áo nhàu nhĩ áo phông trắng thì thành cháo lòng, áo màu thì cáu bẩn, người đi tông, người đi chân đất, ồn ào, nhốn nháo lên máy bay tìm ghế ngồi. Tất cả đều rất trẻ, tuổi từ 20, đến 31.

Khá ngạc nhiên, hỏi ra mới biết anh em ngư dân Sông Đốc – Cà Mau bị cảnh sát biển Thái Lan bắt khi đang câu mực ở Vịnh Thái Lan, tịch thu thuyền, tài sản, án tù 3 tháng. Gia đình vay tiền chạy chọt, ngồi tù được 55 ngày, hôm nay được thả về.
Cầm vé trên tay nhưng không biết ghế của mình chỗ nào. Mình cùng mấy cô tiếp viên Air Asia hướng dẫn từng chỗ ngồi vì anh em đều lần đầu bị đi bằng máy bay.

Ngồi hỏi chuyện và nghe kể mới biết sự cơ cực từ ngày bị bắt đến khi được tha. Để được thả, gia đình phải tự tìm cò, qua Thái, liên hệ Đại sứ quán VN ở Bangkok, xuống Songkhla gặp cảnh sát, cai tù…Rổ giá để được tự do:

  • Thuyền viên 12 -20 triệu/người
  • Tài công 80 -120 triệu/người tùy tội nặng nhẹ, tùy hứng của cò và cảnh sát.

Tiền vé máy bay riêng, nghe anh em nói là mỗi người 8 triệu nộp cho đại sứ quán mua và làm thủ tục cho cả nhóm, ngồi xe tù, cảnh sát chở tuột ra sân bay, gọi tên từng thằng phát cho cuống vé. (Giá bình thường mua cận ngày thì tối đa cũng chỉ 150$~ 3 triệu ông cụ). Mình bảo anh em, có thể do tiền cò, lệ phí giấy thông hành ĐSQ cấp và xăng xe tù, xe áp tải của cảnh sát Thái nên mới hết 8 triệu, chứ vé mình mua trước đây 5 ngày có 1800 Bath ~ 1,2 triệu…

Câu chuyện làm quà của Phạm Hồng Phong khiến tôi nhớ đến bài viết (“Tình Đồng Hương Của Dũng Việt Nam”) của phóng viên Đình Dân, trên Tuổi Trẻ Online:

Ở Philippines ngư dân ta đi biển gặp nạn được Dũng giúp đỡ rất nhiều’, ‘Không chỉ những người Việt đi biển gặp nạn ở Philippines biết tới Dũng, mà thậm chí nhiều thân nhân của họ đang sống ở quê cũng lưu trong điện thoại cầm tay cái tên Dũng Việt Nam’…

Đó là những thông tin mà tôi nghe được từ nhiều người dân ở đảo Phú Quý. Và tôi đã có cơ hội gặp gỡ ‘Dũng Việt Nam’ nhân chuyến đi Philippines viết về vụ 122 ngư dân bị giam giữ tại đây…”

“Chiều 23-8, trời Palawan vẫn mưa suốt. Sáng mai là ngày diễn ra phiên tòa xét xử 122 ngư dân nên chiều hôm đó những người từ Việt Nam qua ai cũng bận rộn lo giấy tờ, thủ tục chuẩn bị hầu tòa. Anh Dũng cũng cuống cuồng vừa chạy xe vừa điện thoại liên tục để hẹn các luật sư ở Philippines nhằm thiết kế các buổi gặp gỡ với các luật sư từ Việt Nam qua.

Vừa gặp luật sư xong, anh Dũng lại cùng anh Thoại – chủ DNTN Long Hải Long – vào nhà tù để mang thuốc tây và một ít tiền bà con ở đảo Phú Quý gửi cho người nhà của họ trong trại giam. Mưa to ướt hết áo, anh Dũng phải mượn áo một thuyền trưởng mặc vào để chạy tiếp…

 Ngày diễn ra phiên điều trần, từ sáng sớm anh Dũng đã ngồi trong chiếc xe ba bánh chờ dưới đường. Anh bảo chờ đi cùng 115 ngư dân từ nhà tù ra tòa án. Nhìn những ánh mắt âu lo qua song sắt của chiếc xe màu vàng bóp chặt khóa, anh Dũng ngậm ngùi: ‘Đồng hương mình cả. Mà toàn là ngư dân chân chất. Vợ con họ ở nhà mà thấy hình ảnh này chắc không cầm lòng được…’

Một số ngư dân ở Quảng Ngãi và Bình Thuận kể rằng từ năm 2004 đến nay, anh Dũng đã giúp đỡ khoảng 30 nhóm ngư dân Việt Nam bị mắc nạn và trôi dạt vào vùng biển của nước bạn…  Anh Dũng nói có một câu chuyện mà anh sẽ chẳng bao giờ quên.

Đó là vào đầu tháng 8 vừa rồi. ‘Hôm đó đã 22g đêm. Trời mưa to gió lớn. Tôi đang cho mấy đứa con đi ngủ thì nhận được điện thoại từ Việt Nam. Người đầu dây là anh Sơn – một chủ ghe ở tỉnh Quảng Ngãi: Dũng ơi, làm ơn cứu nạn cứu khổ giùm.

12 ngư dân của tôi đang đánh bắt ở vùng biển nước mình thì bị bão đánh chìm ghe. Họ điện về nói đã trôi dạt mấy ngày nay theo hướng nam về vùng biển Philippines. Họ đang cố đu bám vào thuyền thúng trôi dạt giữa biển. Anh nhờ người ở đó cứu giùm, không để đến sáng mai lạnh quá họ chết hết. Ngay trong đêm, bằng tất cả mọi mối quen biết, anh Dũng xác định lại chính xác tọa độ nơi 12 ngư dân bị nạn rồi lập tức cầu cứu hải quân Philippines…

Ủa, cái ông Dũng này là ai mà sao rảnh rỗi và “bao la” dữ vậy cà? Xin hãy nán đọc thêm một đoạn ngắn nữa, về người đàn ông Việt Nam vô cùng nhân ái và tháo vát này:

Một lần khi anh Dũng đang mải miết phiên dịch cho các ngư dân ở tòa án đến nỗi quên đi đón vợ, thế là vợ anh tự thuê xe chở cả bao dép bán dở đến tòa án tỉnh để tìm. Lúc này tôi mới biết người đàn ông thông thạo ba thứ tiếng Việt, Anh, Philippines này là một người bán giày dép trên hè phố…

Coi: một người dân Việt lam lũ, vợ dại con thơ, đang lưu lạc nơi đất lạ xứ người mà chăm lo cho những đồng hương của mình từ A tới Z (cung cấp toạ độ nơi ngư dân bị bão đánh chìm thuyền cho hải quân Phi, tham vấn với luật sư bản sứ, làm cầu nối giữa những ngư dân bị nạn và chính quyền địa phương, vào tù thăm non tiếp tế cho đồng bào đang bị giam dữ, rồi cùng đi với họ ra toà …) như vậy thì các Toà Tổng Lãnh Sự và Đại Sứ Quán VN làm gì ?

Làm… tiền!

Chớ họ còn có lựa chọn nào khác nữa đâu, theo như nhận xét của blogger Hương Vũ: “Sống và làm việc cách công chính như nhân viên sứ quán các nước khác, nhân viên sứ quán VN chỉ còn cách cắn dép gặm không khí qua ngày.”

Có thực mới vực được đạo chớ, “phong cách và đạo đức cách mạng” mà. Đại Sứ Trần Việt Thái đã “khai” như thế, trước tòa, vào hôm 12/07 vừa qua: “Việc chi bồi dưỡng cho cán bộ Đại sứ quán là việc phổ biến ở Malaysia, nếu không chi thì không huy động được người đi làm việc.”

Ở đâu mà không vậy, chớ có riêng chi cái đám cán bộ ngoại giao ở Mã Lai. Không cho ăn thì ai mà làm. Vấn đề chỉ là các vị quan sứ ăn quá bẩn (và quá dầy) nên mắc nghẹn thôi:

Tưởng là nhiều lắm chớ chỉ có mười một tỷ thì nào có là bao, và đây chỉ là cơ hội ngàn năm một thuở của các ông bà quan sứ ở nước ngoài thôi. Ở một xứ sở mà “một quả trứng chịu 14 loại phí, một con lợn cõng 51 thuế phí” thì dân làng Ba Đình đã ăn bao nhiêu tỷ bạc mỗi ngày, và ăn ròng rã như thế từ bao thập niên qua ?