Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ giải tán đảng CSVN để độc tài cá nhân

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ giải tán đảng CSVN để độc tài cá nhân

  • VOA

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

 TS Luật Cù Huy Hà Vũ

11.10.2015

Từ hai năm trở lại đây, đặc biệt trước thềm Đại hội Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 12 sẽ diễn ra vào đầu năm sau, 2016, từ trong nước đã lan tin này: “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một khi nắm chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ giải tán Đảng. Vì vậy, những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ cũng như Mỹ và các nước dân chủ phương Tây khác hãy ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam”.

Phải nói rằng tin này là có cơ sở.

Sau khi Liên Xô và chế độ cộng sản ở các nước Đông Âu sụp đổ một cách ngoạn mục cách đây một phần tư thế kỷ thì ai cũng biết rằng sự cáo chung của các nước cộng sản còn lại gồm Trung Quốc, Triều Tiên, Việt Nam, Lào ở bán cầu Đông và Cuba ở bán cầu Tây chỉ còn là vấn đề thời gian. Do đó, để tránh né trừng phạt nghiêm khắc của nhân dân thì những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu của người dân và quốc gia trong ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại diện hẳn đã phải tính “đoái công chuộc tội” bằng cách đứng ra giải tán đảng cộng sản độc tài. Vả lại, một trong trong những đặc tính nổi trội của dân tộc Việt Nam là “đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại” đồng nhất với tha thứ cho những kẻ thủ ác biết sám hối kịp thời. Mặt khác, những kẻ này cũng hy vọng rằng với sức mạnh của khối tài sản kếch xù của mình sẽ còn tiếp tục cầm quyền ở Việt Nam hậu cộng sản.

“ Để tránh né trừng phạt nghiêm khắc của nhân dân thì những kẻ có tài sản kếch xù gom trên xương máu của người dân và quốc gia trong ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là đại diện hẳn đã phải tính “đoái công chuộc tội” bằng cách đứng ra giải tán đảng cộng sản độc tài

 

TS luật Cù Huy Hà Vũ.”

Bên cạnh đó, việc một đảng cộng sản độc tài bị kết liễu bởi chính người đứng đầu đảng đó đã có tiền lệ với Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachov.

Có thể nói có một bộ phận những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ hoan hỉ trước tin này vì nếu nó thành hiện thực thì chẳng những Việt Nam có cơ hội có được chế độ dân chủ – đa đảng mà còn có cơ hội “thoát Trung” để bảo vệ hiệu quả lãnh thổ và chủ quyền lãnh thổ cũng như chủ quyền kinh tế trước cuộc xâm lăng ồ ạt đa phương diện được phát động từ Trung quốc. Thực vậy, quan hệ ý thức hệ với Trung Quốc của Đảng Cộng sản Việt Nam đã và đang là nguyên nhân biến Việt Nam dần thành thuộc địa của láng giềng bành trướng phương Bắc này.

Về phần mình, Mỹ và các nước dân chủ phương Tây khác hẳn cũng bị kịch bản “Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam để dân chủ hóa chế độ” quyến rũ bởi lẽ với các nước này loại bỏ càng sớm càng tốt chế độ cộng sản tự phong sứ mệnh “đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản” dù ở nơi đâu luôn là mục tiêu đầu bảng.

Việc con gái Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Phượng lấy công dân Mỹ Henri Nguyen, tức Nguyễn Bảo Hoàng, con của một cựu quan chức Việt Nam Cộng Hòa, càng làm cho Mỹ tin rằng Nguyễn Tấn Dũng thực sự muốn trở cờ, đập tan Đảng Cộng sản Việt Nam vốn là “bên thắng cuộc” trong chiến tranh Việt Nam. Vì thế, việc chính quyền của Tổng thống Obama mới rồi đã quyết định cho Việt Nam gia nhập TPP trong khi đàn áp nhân quyền ở đây không hề giảm chỉ có thể là đòn bẩy cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giành vị trí đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam tai Đại hội 12 sắp diễn ra của đảng này.

Chả thế mà Hoàn Cầu Thời Báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, số ra ngày 25/1 năm nay, đưa ra nhận định: “Washington đã nhận ra tiềm năng của ông Dũng như một đại diện hiệu quả. Đại hội đảng lần thứ 12 có thể là cơ hội duy nhất cho ông Dũng lên nắm quyền lực tối cao. Mỹ có ý định ca ngợi thành công tại bàn đàm phán TPP là một trong những thành tựu lớn của ông Dũng”.

Mọi dấu hiệu cho thấy lộ trình “chính biến” của Nguyễn Tấn Dũng là như sau.
Trước hết, giành chức Tổng Bí thư Đảng.

Tiếp đó, giành luôn chức Chủ tịch Nước đồng nhất với Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang để chính danh vị trí nguyên thủ quốc gia và nhất là chính danh điều động quân đội. Thực vậy, trong các chế độ cộng sản Tổng Bí thư đảng cộng sản là người có quyền lực chính trị lớn nhất, tức nguyên thủ quốc gia nhưng không chính danh nên khi muốn điều động quân đội lại phải thông qua Chủ tịch Nước. Ngược lại, Chủ tịch Nước không thể điều động quân đội nếu không được phép của Tổng Bí thư đảng với tư cách Bí thư Quân ủy trung ương.

Cuối cùng, giải tán Đảng và tự cử làm Tổng thống thông qua một Quốc hội đã hoàn toàn bị tê liệt.

Nghĩa là tương tự những gì mà Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachov đã làm.

“ Quan hệ ý thức hệ với Trung Quốc của Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang là nguyên nhân biến Việt Nam dần thành thuộc địa của láng giềng bành trướng phương Bắc này

 

TS luật Cù Huy Hà Vũ.”

Lẽ dĩ nhiên để thực hiện trót lọt lộ trình này, Nguyễn Tấn Dũng phải nắm được Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12, hay nói một cách cụ thể hơn, phải được đa số ủy viên Trung ương Đảng khóa này ủng hộ. Việc Nguyễn Tấn Dũng lật ngược thế cờ, thoát án kỷ luật của Bộ Chính trị do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề xướng bằng lá phiếu của Hội nghị Trung ương 6 họp tháng 10/2012 để rồi giành được số phiếu tín nhiệm cao nhất trong số các ủy viên Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 10 họp tháng 1/2015, đó chưa kể “kình địch” của Nguyễn Tấn Dũng là Trưởng Ban nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh đã không được Hội nghị Trung ương 7 họp tháng 5/2015 bầu vào Bộ Chính trị cho dù được đích thân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề cử, cho thấy khả năng Nguyễn Tấn Dũng lũng đoạn Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 là hoàn toàn hiện thực.

Còn vì sao đa số ủy viên Trung ương Đảng hiện nay cũng như đa số ứng viên cho Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 đã và sẽ ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng thì là vì phần lớn trong số họ là thành viên chính phủ, quan chức đầu tỉnh, tướng lĩnh công an, quân đội được Nguyễn Tấn Dũng trực tiếp bổ nhiệm, thăng cấp cũng như chia chác ngân sách Nhà nước để đút túi cá nhân. Bài “Bàn về “thị trường Sao và Vạch” đăng trên báo Người Cao Tuổi số ra ngày 1/4/2014 đã cho thấy mua quan bán chức trong lực lượng vũ trang Việt Nam đã trở thành quốc nạn như thế nào. Trên thực tế, từ khi nắm chức Thủ tướng vào năm 2006, Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định phong tướng cho hàng trăm người, lập kỷ lục về số lượng tướng được phong trong chưa đầy một thập kỷ, một kỷ lục cho đến tan cả đất trời không chắc bị phá! Mà lực lượng được coi là “rường cột quốc gia” còn bị thị trường hóa đến như thế thì nói gì đến các cơ quan Nhà nước khác! Cũng cần nói thêm rằng ngay cả các ủy viên Trung ương là bí thư thành ủy, tỉnh ủy tưởng chừng ít chịu chi phối của Nguyễn Tấn Dũng thì phần lớn trong số họ ngay trước đó đã là cấp trưởng, cấp phó chính quyền địa phương.

Ngoài ra, với tư cách tham quan – “con sâu” theo diễn đạt của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang – gắn liền với hàng loạt tệ nạn phái sinh khác, các ủy viên Trung ương Đảng này chắc chắn đã hoặc sẽ bị Nguyễn Tấn Dũng khống chế không mấy khó khăn bằng Bộ Công an và Tổng cục tình báo quốc phòng (Tổng cục 2 – Bộ Quốc Phòng) là “công cụ ruột” của Dũng.

Tóm lại, trong thể chế cộng sản nơi mà pháp luật đồng nhất với kiểm soát quyền lực được bày ra chỉ để lừa bịp thiên hạ thì kẻ nào nắm giữ các nguồn lực quốc gia, kẻ đó nắm sinh mạng của quan chức thối nát theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Để nói Nguyễn Tấn Dũng có thể nói là chắc xuất Tổng Bí thư tại Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc dầu vậy, người viết bài này khẳng định rằng tất cả những ai, từ những người Việt Nam đấu tranh cho dân chủ cho đến Mỹ và các nước dân chủ phương Tây, nếu tin vào kịch bản “Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam để dân chủ hóa chế độ” thì đúng là đang tự biến mình thành thực khách của “quả lừa thế kỷ”!

Thực vậy, mục tiêu giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam của Nguyễn Tấn Dũng không nhằm thiết lập thể chế dân chủ – đa đảng với một Nhà nước “tam quyền phân lập” thực sự “của Dân, do Dân, vì Dân” mà là nhằm thiết lập chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị để tối đa hóa cướp đoạt tài sản của nhân dân và của quốc gia.

Chỉ cần so sánh những gì Nguyễn Tấn Dũng nói và những gì Nguyễn Tấn Dũng làm cũng đã đủ cho thấy không cách gì Việt Nam có dân chủ với con người này.

Trong Thông điệp đầu năm mới 2014 của Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng đã không tiếc lời tụng ca dân chủ, pháp quyền. Nào là “Đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân”, nào là “Dân chủ cũng là xu thế khách quan trong tiến trình phát triển của xã hội loài người”, nào là “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp ‘song sinh’ trong một thể chế chính trị hiện đại”, nào là “Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan nhà nước và cán bộ, công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép. Mọi quyết định quản lý của Nhà nước đều phải minh bạch” vv…vv

Rồi ngày 15.10.2014 tại Viện Körber ở Berlin, Đức, Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục lớn tiếng: “Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. VN không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này.” Thế nhưng chỉ sau đó có 2 tháng, ngày 21/12/2014, Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho ngành Công an “nắm chắc tình hình, không để xảy ra hình thành tổ chức chính trị đối lập trong nước”!

Trên thực tế, chỉ tính từ Thông điệp “dân chủ” 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến nay đã có hàng loạt blogger và bất đồng chính kiến bị bắt giam và khởi tố theo các điều 79 (Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền), 88 (Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) và 258 (Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước…) Bộ Luật Hình sự, những điều luật đã bị cả thế giới dân chủ lên án là những điều luật mơ hồ dùng để đàn áp bất đồng chính kiến. Đó là Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh và trợ thủ Nguyễn Thị Minh Thúy (Điều 88), Người Lót gach – Hồng Lê Thọ, Bọ Lập – Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Ngọc Già – Nguyễn Đình Ngọc (Điều 258), nguyên tổng biên tập Người cao tuổi Kim Quốc Hoa (Điều 258), Trần Anh Kim (Điều 79). Bên cạnh đó, các vụ chính quyền dùng công an mặc thường phục và côn đồ để đánh đập dã man những người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ cũng như những “dân oan”, nạn nhân của các vụ chính quyền cướp đất, gia tăng chóng mặt!

Đó là nói về “dân chủ” của Nguyễn Tấn Dũng trong lĩnh vực chính trị. Còn “dân chủ” của Nguyễn Tấn Dũng trong lĩnh vực kinh tế thì sao?

“ Mục tiêu giải tán Đảng cộng sản Việt Nam của Nguyễn Tấn Dũng không nhằm thiết lập thể chế dân chủ – đa đảng với một Nhà nước “tam quyền phân lập” thực sự “của Dân, do Dân, vì Dân” mà là nhằm thiết lập chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị để tối đa hóa cướp đoạt tài sản của nhân dân và của quốc gia

 

TS luật Cù Huy Hà Vũ.”

Nguyễn Tấn Dũng về cơ bản đã thâu tóm doanh nghiệp Nhà nước khi đặt dưới sự điều hành trực tiếp của Thủ tướng khoảng hai chục Tập đoàn,Tổng Công ty lớn nhất vốn trực thuộc các Bộ. Tất nhiên việc thâu tóm này là để Nguyễn Tấn Dũng tối đa hóa và đơn giản hóa tham nhũng ngân sách Nhà nước. Thực vậy, Nguyễn Tấn Dũng vừa là đại diện Nhà nước cấp vốn cho các “đại doanh nghiệp Nhà nước” này vừa là người trực tiếp quản lý chúng thì việc biến của công thành của tư là chuyện không phải bàn bởi làm sao có chuyện tay này kiểm soát được tay kia! Thế nên mới có chuyện Vinashin, Vinalines – chỉ hai trong số các “quả đấm thép” của Thủ tướng cũng đã làm thất thoát số tiền hơn 6,5 tỷ USD …

Bản thân người viết bài này trong bài “30-4-1975: Giai nhân và quái vật” gửi từ trong nhà tù ra và được Bauxite Việt Nam đăng ngày 30/4/2013 dưới tên Sơn Văn (đối chữ từ Hà Vũ, do Bauxite Việt Nam đặt) đã vạch rõ bản chất làm nghèo đất nước này: “Nhà nước vừa là người quản lý đồng nhất với giám sát, kiểm soát tài sản quốc gia vừa là người sử dụng tài sản ấy, tức là làm cái chuyện “vừa đá bóng vừa thổi còi” theo cách nói dân gian. Nói cách khác, nhà nước không phải chịu bất cứ sự giám sát, kiểm soát nào trong việc sử dụng tài sản quốc gia và chính lỗ hổng thể chế này đã tạo ra tham nhũng – tham nhũng thể chế!”

Vấn đề cuối cùng là nếu như giải tán Đảng cộng sản Việt Nam là cốt lõi của cương lĩnh không công khai cho tranh cử Tổng Bí thư Đảng của Nguyễn Tấn Dũng thì liệu một sự đoạn tuyệt ý thức hệ cộng sản như vậy có giúp Việt Nam “thoát Trung”?

Giáo Sư Carl Thayer, trong bài “Yếu tố Trung Quốc của Việt Nam” (Vietnam’s China factor), đăng trên APPS Policy Forum tháng trước, cho rằng một trong những yếu tố giúp Nguyễn Tấn Dũng trở thành Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội 12 là “ông Dũng đã thẳng thắn bảo vệ chủ quyền Việt Nam trong cuộc khủng hoảng giàn khoan năm ngoái và nêu lên khả năng sẽ thực hiện các hành động pháp lý quốc tế chống lại Trung Quốc”.

Thế như chúng ta đã thấy, hơn một năm trôi qua nhưng tuyệt nhiên không có đơn của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng kiện Trung Quốc ra trước Tòa án của Liên Hiệp Quốc như Philippines đã làm trong khi ngày càng rầm rộ các hoạt động bồi đắp và xây cất công trình quân sự của Trung Quốc trên các đảo thuộc Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà nước này đã đánh chiếm. Nhưvậy, chủ quyền và lãnh thổ quốc gia rõ là đã bị Nguyễn Tấn Dũng hy sinh cho quan hệ vụ lợi của bản thân với Trung Quốc như đã từng thể hiện qua vụ Bauxite Tây Nguyên…

Kết luận lại, Nguyễn Tấn Dũng có giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam thì cũng chỉ thay thế chế độ độc tài tập thể của đảng này bằng chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đình trị của bản thân Nguyễn Tấn Dũng. Do đó, dân chủ hóa Việt Nam gắn với “thoát Trung” chỉ có thể đạt được bằng một cuộc cách mạng bất bạo động của toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước với sự ủng hộ mạnh mẽ của lương tri dân chủ toàn thế giới.

Cảnh khổ nơi nơi…Nào than vản…?!

Ai trong chúng ta cũng đã từng ít nhất một lần than vãn rằng tại sao cuộc đời lại khó khăn với mình như vậy. Tuy nhiên nếu bạn vẫn có thể ngồi đó và xem những bức hình này, hãy hiểu rằng bạn vẫn đang may mắn hơn hàng triệu người khác ở ngoài kia. Hãy trân trọng những gì mình đang có và bạn sẽ thấy cuộc đời tươi sáng hơn rất nhiều.

 1. Khi bạn vẫn đang mải mê chăm chút và buồn bã vì tại sao mình không có nhiều tiền mua sắm quần áo mới thì vẫn có những người đang phải đi trên những đôi giày rách bươm.

 

 2. Nếu bạn vẫn chưa hài lòng về ngôi nhà của mình thì vẫn có những người vẫn đang mơ ước căn nhà lá của họ thôi bị dột.

 

 3. Cuộc sống mưu sinh chưa bao giờ là dễ dàng, thậm chí là khi người ta phải làm việc ở những bãi rác như thế này!

 

 4. Nhưng ngay cả khi cuộc đời có trái ngược với những ước mơ của con người, người ta vẫn cứ mỉm cười vượt lên trên cả số phận.

 5. Và nếu có một lúc nào đó bạn nghĩ rằng sao công việc của mình nặng nhọc quá, có những việc còn nặng hơn thế gấp trăm lần.

 

 6. Nếu với bạn học hành là một gánh nặng, thì đứa trẻ này đang phải “ngồi nhờ” ánh đèn ở 1 cửa hàng thức ánh nhanh để học cho nốt.

 

7. Bạn không hài lòng với công việc của mình, hàng triệu người đang thất nghiệp ngoài kia, họ thậm chí còn không có cơ hội để than vãn về điều đó.

 

 8. Người ta vẫn thường hay nói về vấn đề lãng phí thức ăn, đúng vậy, vì còn đó rất nhiều người dân Châu Phi đang thiếu thức ăn trầm trọng.

 

 9. Và với những người vô gia cư, một chỗ ngủ đàng hoàng cũng là một điều ước quá xa xỉ.

 

10. Bạn luôn than vãn về đất nước của mình, vẫn còn đang rất nhiều trẻ em ngoài kia phải sống cùng chiến tranh, bom đạn và bạo lực.

 

11. Vẫn còn đó rất nhiều những ánh mắt mang tên “chờ đợi”, chờ đợi về một cuộc sống khác hơn.

12. Cũng có những ánh mắt mang trong đó “khát vọng”, khát vọng được đổi đời.

Luật sư chân chính, luật sư bất chính

Luật sư chân chính, luật sư bất chính

Luật sư Võ An Đôn trong phiên xử vụ công an đánh chết anh Ngô Thanh Kiều.

Trà Mi-VOA

11.10.2015

Luật sư Võ An Đôn trong phiên xử vụ công an đánh chết anh Ngô Thanh Kiều.

Một luật sư trẻ nổi tiếng vì phục vụ người nghèo miễn phí kêu gọi một hệ thống tam quyền phân lập để lành mạnh hóa nền tư pháp, bảo vệ công lý tại Việt Nam và vực dậy lương tâm đạo đức nghề nghiệp của giới luật sư.
Luật sư Võ An Đôn ở Phú Yên, một luật sư nghèo được nhiều người biết đến từ sau vụ án của ông Ngô Thanh Kiều bị 5 công an Tuy Hòa đánh chết, vừa gây bão công luận sau loạt bài viết trên Facebook bàn về chuyện chạy án của giới luật sư trong nền pháp lý nhiều lỗ hổng và môi trường xã hội đầy tham nhũng tại Việt Nam. Trò chuyện với Tạp chí Thanh Niên VOA hôm nay, luật sư Đôn chia sẻ những trăn trở nghề nghiệp, về điều mà anh mô tả là ‘luật sư chân chính’ và ‘luật sư bất chính’  trong thông điệp kêu gọi mọi người góp phần làm trong sạch đội ngũ luật sư và ngành luật pháp còn nhiều bất cập trong nước.

Luật sư Đôn: Bài viết của tôi đã nói lên thực trạng của ngành luật sư hiện nay. Ai cũng biết tình trạng chạy án hiện nay là rầm rộ. Người ta sợ đụng chạm tới quyền lợi nên không ai dám nói. Mình nêu lên vấn đề thì xã hội rất quan tâm.

Trà Mi: Luật sư nêu lên vấn đề ‘chân chính’ và ‘bất chính’. Theo ông, vì sao có luật sư bất chính?

Luật sư Đôn: Trong giới luật sư tôi biết có nhiều nguyên nhân, nhưng cơ chế là yếu tố chính. Nhiều luật sư nhiều khi không muốn, nhưng cũng phải chạy án vì nếu làm luật sư chân chính thì rất nghèo, không đủ sống. Cho nên phải chạy án để tồn tại. Bởi lẽ các cơ quan tố tụng ở Việt Nam không độc lập, quyền lực nằm trong tay thẩm phán. Cho nên, luật sư ra tòa nói cũng như không. Án thì là án bỏ túi. Để đạt hiệu quả cho khách hàng, luật sư phải chạy án để có tiền, có khách. Nếu luật sư không chạy án, chả ai thèm nhờ. Cho nên việc hành nghề của luật sư chân chính rất là khó khăn. Luật sư phải chung chi, chạy chọt, liên kết với điều tra viên, kiểm sát viên, thẩm phán. Nó như một thị trường, mức án bao nhiêu có giá bao nhiêu. Người ta mốc nối với nhau chứ luật sư mà ra nói không thì chẳng ai nghe hết.

Trà Mi: Nhưng ‘luật sư bất chính’ không chỉ do hệ thống hay mặt bằng chung, phải chăng đạo đức nghề nghiệp và lương tâm của người luật sư cũng góp phần cho việc đó?

Trong giới luật sư tôi biết có nhiều nguyên nhân, nhưng cơ chế là yếu tố chính. Nhiều luật sư nhiều khi không muốn, nhưng cũng phải chạy án vì nếu làm luật sư chân chính thì rất nghèo, không đủ sống. Cho nên phải chạy án để tồn tại…Nếu luật sư không chạy án, chả ai thèm nhờ. Cho nên việc hành nghề của luật sư chân chính rất là khó khăn.

 Luật sư Võ An Đôn.

Luật sư Đôn: Nhưng cái lớn nhất vẫn là do cơ chế. Nó vận hành bộ máy tư pháp như vậy thì luật sư chân chính sống không được, phải vật vả, phải làm một nghề khác để tồn tại.

Trà Mi: Về mặt pháp lý có những biện pháp chế tài nào đối với các hoạt động của luật sư bất chính?

Luật sư Đôn: Các cơ quan điều tra như công an, viện kiểm sát hay tòa án phải vào cuộc nhưng những cơ quan này lại liên kết với luật sư chạy án thì ai vào cuộc đây? Rất khó. Các cơ quan tiến hành tố tụng đã không độc lập, còn liên kết chặt chẽ với luật sư chạy án thì khó mà phát hiện được lắm.
Trà Mi: Trước nay có những vụ án nào xét xử những luật sư bất chính để nêu gương cho xã hội, làm trong sạch hóa bộ máy pháp luật không?
Luật sư Đôn: Hiếm hoi lắm mới bắt được họ. Luật sư nhận tiền chạy án mà làm không được thì trả tiền lại, chẳng ai kiện. Trường hợp luật sư ăn quỵt luôn bị người ta kiện mới lộ. Có trường hợp xảy ra như nguyên đơn và bị đơn đều nhờ luật sư chạy án thì thẩm phán xử cho bên nào cũng có lợi một ích.

Trà Mi: Luật sư chân chính và luật sư bất chính sướng khổ ra sao?

Luật sư Đôn: Luật sư chân chính rất khổ, nghèo, không có thu nhập, thấy cảnh trái lương tâm-đạo đức rất đau lòng. Khổ cả vật chất lẫn nội tâm. Nhưng đổi lại, họ được người dân và đồng nghiệp ủng hộ, tôn trọng. Còn luật sư chạy án rất giàu có nhưng có nỗi khổ riêng như phải nịnh nọt, chung chi, quà cáp, ăn nhậu với quan tòa.

Trà Mi: Có ý kiến cho rằng trong đời sống vật chất ngày nay, không thể tồn tại bằng sự ngưỡng mộ của người khác mà tiền tài-danh vọng mới là cái giúp mình sinh tồn. Nếu mình đi ngược dòng, mình sẽ là người thiệt thòi nhất. Có bao giờ ông đắn đo cân nhắc điều này?

Luật sư Đôn: Đã đi theo con đường chân chính thì mình chấp nhận thiếu thốn vật chất nhưng cái được ở đây là toàn xã hội được, mình làm việc có ích cho nhiều người.

Trước vụ án Ngô Thanh Kiều thì mỗi tháng tôi nhận từ 5 đến 7 vụ án trợ giúp pháp lý. Những vụ này, Trung tâm Trợ giúp Pháp lý tỉnh Phú Yên hỗ trợ tôi từ 1 đến 1 triệu đồng/vụ từ đầu cho tới khi kết thúc vụ án. Sau ngày liên ngành công an và viện kiểm sát đề nghị thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư của tôi, không có ai tới nhờ tôi nữa. Họ tung tin đồn là tôi ‘phản động’ nên người ta sợ không dám tới tìm tôi, dù tôi giúp miễn phí. Gần năm nay tôi không có khách hàng.

 Luật sư Đôn tâm sự.

Trà Mi: Dĩ nhiên muốn hướng tới sự thay đổi tốt hơn, phải có sự hy sinh. Nhưng sự hy sinh đó nếu chỉ từ một cá nhân đơn lẻ thì ‘một cánh én không làm nổi mùa xuân’. Có khi nào ông tự hỏi liệu mình có vươn tới được cái chân lý theo đuổi đó chăng hay trước sau gì cũng phải bó tay, thua cuộc mà thôi?

Luật sư Đôn: Mình phải theo dù có khó khăn để góp phần nhỏ bé của mình. Nếu ai cũng nghĩ mình nhỏ bé, không làm nên chuyện gì, không đóng góp được gì thì xã hội này làm sao phát triển được? Cho nên mình phải hy sinh, rồi hy vọng sau mình sẽ có nhiều người làm giống mình. Khi đó xã hội sẽ tốt đẹp hơn.

Trà Mi: Có người nói mình chịu cơ hàn, thiệt thòi quá cũng không có đủ điều kiện để có thể giúp người không công, mình sống không được bằng đồng lương của mình thì làm sao có thể giúp được những người khác khi họ cần nhờ tới mình? Luật sư nghĩ sao?

Luật sư Đôn: Cho nên mình phải cố gắng làm một việc gì đó có thu nhập ngoài nghề luật sư để hoạt động nghề nghiệp của mình được tốt hơn.

Trà Mi: Nói như vậy có nghĩa là một luật sư chân chính không thể sống được bằng nghề, phải có một nghề phụ?

Luật sư Đôn: Dạ đúng rồi chị ạ.

Trà Mi: Xin hỏi về lượng khách hàng tìm đến ông?

Luật sư Đôn: Trước vụ án Ngô Thanh Kiều thì mỗi tháng tôi nhận từ 5 đến 7 vụ án trợ giúp pháp lý. Những vụ này, Trung tâm Trợ giúp Pháp lý tỉnh Phú Yên hỗ trợ tôi từ 1 đến 1 triệu đồng/vụ từ đầu cho tới khi kết thúc vụ án. Sau ngày liên ngành công an và viện kiểm sát đề nghị thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư của tôi, không có ai tới nhờ tôi nữa. Họ tung tin đồn là tôi ‘phản động’ nên người ta sợ không dám tới tìm tôi, dù tôi giúp miễn phí. Gần năm nay tôi không có khách hàng.

Trà Mi: Làm thế nào có thể chấm dứt tình trạng luật sư bất chính, chạy án?

Luật sư Đôn: Phải có tam quyền phân lập. Các cơ quan tiến hành tố tụng phải độc lập lẫn nhau. Chứ như thế này thì khó lắm, không bao giờ làm được.

Trà Mi: Làm sao để vươn tới đó?

Luật sư Đôn: Cái này những người lãnh đạo phải quan tâm. Người luật sư chỉ có thể nói lên những điều uẩn khúc, sai trái để những nhà làm luật điều chỉnh, chứ không có cách nào. Mình tác động, kiến nghị, phản ánh cho nhiều người biết. Hiện giờ trong giới luật sư chân chính thì ít mà không chân chính thì nhiều. Để đồng lòng nói lên một tiếng nói chung hầu dẫn tới một sự thay đổi thì rất khó. Tôi muốn mình là luật sư chân chính giúp ích cho đời,  cho xã hội, cho người dân. Tâm nguyện của tôi là giúp được gì cho người dân, tôi sẽ làm hết khả năng của mình. Tôi mong muốn các cơ quan tiến hành tố tụng cải cách được độc lập để môi trường pháp lý được minh bạch, để hoạt động nghề nghiệp luật sư được tốt hơn, xã hội được công bằng hơn. Khi nào các cơ quan điều tra và tòa án được độc lập thì khi đó mới có sự minh bạch và hoạt động luật sư mới được chân chính. Chứ còn như môi trường hiện nay thì mọi việc rất khó. Thường ai cũng mong cho mình được giàu sang, phú quý. Nhưng trong hoàn cảnh xã hội hiện tại, dân thì khổ cực, bất công xã hội thì nhiều mà mình cứ chạy theo vật chất thì lương tâm mình cắn rứt, đánh mất vai trò luật sư, nên tôi không bao giờ so bì lợi ích hơn thua.

Tâm nguyện của tôi là giúp được gì cho người dân, tôi sẽ làm hết khả năng của mình. Tôi mong muốn các cơ quan tiến hành tố tụng cải cách được độc lập để môi trường pháp lý được minh bạch, để hoạt động nghề nghiệp luật sư được tốt hơn, xã hội được công bằng hơn. Khi nào các cơ quan điều tra và tòa án được độc lập thì khi đó mới có sự minh bạch và hoạt động luật sư mới được chân chính. Chứ còn như môi trường hiện nay thì mọi việc rất khó.

 Luật sư Đôn nói.

Trà Mi: Nếu quay trở lại, ông có sẽ chọn nghề luật sư?

Luật sư Đôn: Tôi vẫn chọn vì môi trường xã hội ở đây lĩnh vực nào cũng có sự bất chính từ giáo dục tới y tế, hành chính. Ngành nghề nào cũng có tình trạng chung chi, chạy chọt, mua bằng cấp.

Trà Mi: Với những người nghèo, những người chưa mấy có niềm tin vào pháp lý, ông muốn nói gì với họ?

Luật sư Đôn: Người nghèo, cô thân yếu thế khi đụng chuyện tới luật pháp tốt nhất nên tìm tới các Trung tâm Trợ giúp Pháp lý , nhưng tốt nhất nên chọn một người luật sư có tâm để bảo vệ cho mình.

Luật sư chân chính, luật sư bất chính

Trà Mi: Tỷ lệ thành công của luật sư trước nay trong các trường hợp bảo vệ không công cho người nghèo thế nào?

Luật sư Đôn:  Nếu ra tòa mà hai bên nguyên đơn , bị đơn đều nghèo, đều không thân thế thì thẩm phán xử đúng luật pháp. Còn một bên nghèo không thân thế mà bên kia thế lực thì đương nhiên cán cân công lý sẽ ngã về bên có tiền, có quyền.

Trà Mi: Cảm ơn luật sư Đôn rất nhiều vì thời gian dành cho cuộc trò chuyện này.

Công an thả người sau khi giáo dân vây giữ 4 nhân viên an ninh

Công an thả người sau khi giáo dân vây giữ 4 nhân viên an ninh

Hoàng Dung, thông tín viên RFA
Dongyenbidanap-622

Công an cưỡng chế phá nhà xứ ở Đông Yên trước đây. (Ảnh minh họa)

Citizen photo

Bắt người trái pháp luật

Công an thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh hôm 8/10 đã trả tự do cho một thanh niên công giáo, sau khi giáo dân vây giữ 4 nhân viên an ninh để đòi thả người.

Theo tin do Blogger J.B Nguyễn Hữu Vinh đưa tin trên trang blog RFA: Vào sáng ngày, 5/10/2015 lúc gần 9 giờ sáng, một chiếc xe biển số xanh chở 4 người không mặc sắc phục vào một gia đình ở Giáo xứ Đông Yên tại khu Tái định cư bên đường Quốc lộ 1A, Hà Tĩnh đoạn qua Vũng Áng.

Đây là gia đình của anh Nguyễn Xuân Toàn, người bị bắt giữ hơn một tháng qua và việc bắt giữ, theo giáo dân là trái pháp luật và đạo đức.

Họ bắt giam em 1 tháng rồi, đi lễ rồi anh em xích mích nhau rồi đập nhau mà tôi là người đứng ra can thiệp nên bị họ bắt mà người chủ mưu lại không can gì.
-Anh Nguyễn Xuân Toàn

Một người dân địa phương nói với Đài Á Châu Tự Do:

“Trên chỗ dân người ta ủng hộ anh Toàn Tuyệt đối, vì anh Toàn là người can thiệp chứ không phải là người chủ mưu gây ra vụ đó, bên đối tượng gây gỗ thách thức rồi anh mới đánh cho, công an gọi điện ra mấy người nhưng mấy người kia được thả về còn anh toàn bị bắt, mấy người gây gỗ ra vụ đó họ lại không bị bắt, dân người ta thấy trái quá nên gây ra phẫn nộ như thế.”

Khi xác định 4 người đi xe biển số nhà nước nhưng không mặc sắc phục chính là công an, thì giáo dân đã vây giữ họ và yêu cầu công an thả anh Nguyễn Xuân Toàn.

Việc bao vây trở thành căng thẳng hơn khi giáo dân kéo đến càng lúc càng đông, khiến chính quyền địa phương không thể giải vây cho các nhân viên an ninh.

Tuy nhiên Tổ An ninh của Giáo xứ Đông Yên đã đến để bảo vệ tài sản là xe biển xanh và đảm bảo an ninh cho 4 người bị giữ lại, nhằm không để sự phẫn nộ của người dân gây hại đến họ.

Cam kết thả anh Toàn được viết thành hai bản có chữ ký, con dấu của đại diện chính quyền cấp Tỉnh và các cơ quan pháp luật liên quan. Vụ việc vây giữ 4 nhân viên công an không mặc sắc phục, đi xe biển số xanh của Nhà nước như vừa nêu kết thúc vào lúc 21h cùng ngày.

Đại diện gia đình người bị bắt giữ, anh Cầm vào ngảy 6 /10/2015 cũng có đơn gửi đến công an để yêu cầu thả anh Nguyễn Xuân Toàn. Vị đại diện gia đình cho biết lại:

“Ngày hôm qua chúng tôi đi nộp đơn, họ hẹn 2 ngày sau mà nếu 2 ngày sau không về chúng tôi sẽ thông báo cho anh.”

Đến sáng hôm nay ngày 08/10/2015 lúc 8h30 anh Cầm nhận được điện thoại từ công an thị xã Kỳ Anh ra bảo lãnh anh Toàn về.

DongyenHomnay-400
Nhà thờ Đồng Yên, ảnh chụp tháng 6 năm 2015. Photo by J.B Nguyễn Hữu Vinh.

Sau một thời gian làm một số thủ tục thì anh Toàn được thả lúc 11h, với một số bản cam kết và lăn tay như không được rời khỏi địa phương, và giấy bảo lãnh của gia đình.

Trao đổi với chúng tôi anh Toàn kể lại sự việc:

“Họ bắt giam em 1 tháng rồi, đi lễ rồi anh em xích mích nhau rồi đập nhau mà tôi là người đứng ra can thiệp nên bị họ bắt mà người chủ mưu lại không can gì.”

Công an thả anh Toàn nhưng yêu cầu anh không được rời khỏi địa phương và trong một số ngày sắp tới anh sẽ phải ra tòa và bị kết tội danh:

“Giờ họ bắt thì họ nói là sau 22 ngày khi nào họ điện ra họ xử nơi tòa 1 là đi tù 2 là tù treo.”

Trong khi anh Toàn bị bắt họ không truy tố anh Toàn về tội gì, và trong khi anh bị bắt giam anh không bị đánh đập và được đối xử một cách bình thường, tuy nhiên bị giam hơn một tháng qua nên sức khỏe của anh Toàn bị giảm sút khá nhiều:

“Em cũng không bị đánh đập chi cả.”

Sẽ sớm bắt lại?

Trước tin anh Nguyễn Xuân Toàn được cho về nhà đúng như cam kết, một người trong tổ an ninh của giáo xứ xin được giấu tên cho biết:
“Việc bắt anh Toàn là trái với pháp luật và đạo đức nên cái việc thả anh ấy là điều tất nhiên.”

Chúng tôi thả anh Toàn đó là việc tạm thời và chúng tôi sẽ sớm bắt lại anh khi chúng tôi tìm được đầy đủ bằng chứng.
-Công an thị xã Kỳ Anh

Với những tình huống bất ổn nơi giáo xứ, nhất là đối với sự việc công an không mặc thường phục vào nhà dân, thì trong thời gian sắp tới tổ an ninh của giáo xứ chắc chắn sẽ cảnh giác hơn, tổ an ninh giáo xứ cho biết:

“Trong thời gian sắp tới để tránh những điều không hay xảy ra, tổ an ninh của chúng tôi sẽ phải giám sát chặt chẽ hơn, để không có những người lạ mặt vào địa phương.”

Sau khi anh Nguyễn Xuân Toàn được cho về nhà, chúng tôi gọi điện đến Công an thị xã Kỳ Anh để hỏi về vụ việc và được trả lời:

“Chúng tôi thả anh Toàn đó là việc tạm thời và chúng tôi sẽ sớm bắt lại anh khi chúng tôi tìm được đầy đủ bằng chứng.”

Trong vụ việc vây 4 nhân viên công an tại giáo xứ Đông Yên tại nhà anh Nguyễn Xuân Toàn lại xảy ra một sự việc đó là một người em trai của anh Toàn đã kề dao vào cổ 1 viên công an và yêu cầu bên phía công an thả anh Toàn. Hành động đe dọa này là phạm pháp và trước lúc anh Toàn được thả thì công an có yêu cầu anh Toàn về khuyên em trai ra đầu thú.
Anh Toàn cho biết:

“Công an nói là cố gắng về vận động em ra đầu thú, nếu không chúng tôi sẽ gửi lệnh truy nã toàn quốc.”

Trong thời gian qua tại nhiều nơi ở Việt Nam ngày càng có thêm những vụ người dân đồng lòng phản ứng lại với lực lượng chức năng, đặc biệt là công an, khi có những hành xử bị dân chúng cho là trái pháp luật. Một số trường hợp nhận được phản ứng tích cực là phía chức năng ngưng biện pháp sai trái và xin lỗi người dân; tuy nhiên đây vẫn còn là cá biệt.

Việt Nam đề nghị ông Trần Huỳnh Duy Thức đi Mỹ

Việt Nam đề nghị ông Trần Huỳnh Duy Thức đi Mỹ
Nguoi-viet.com

SÀI GÒN (NV) – Chính quyền CSVN đang muốn tống khứ ông Trần Huỳnh Duy Thức ra nước ngoài như một số tù nhân chính trị khác nhưng ông không chấp nhận bị “lưu đày” kiểu tự nguyện.

 
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 43 tuổi, tại phiên tòa ở Sài Gòn hôm 20-1-2010. (Hình: Internet)

“Bộ Công An vào làm việc với anh Thức. Họ kêu anh ấy đi tị nạn bên Mỹ, nhưng anh ấy trả lời là không đi, để ở lại Việt Nam tìm cách xóa bỏ Điều 79 Bộ Luật Hình Sự.” Bản tin của Tin Mừng Cho Người Nghèo (GNsP), một trang mạng của một số giáo dân Công Giáo ở Việt Nam, hôm Thứ Sáu, 9 Tháng Mười, dẫn lại lời kể của bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha, khi bà Liên đi thăm con ở nhà tù Xuyên Mộc.

Theo bản tin nói trên, một phần câu chuyện trao đổi giữa bà Kim Liên và con trai là về sự khẳng khái của hai tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức và Đặng Xuân Diệu, những người bị bản án nặng nhất trong số những tù nhân chính trị đang bị giam giữ tại Xuyên Mộc.

“Kha nói, anh Diệu không bao giờ mặc áo tù, nên họ không cho gia đình gặp mặt, anh Diệu nhắn gia đình đừng đi thăm hãy lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa cho anh Diệu,” bà Kim Liên được GNsP thuật lại trong bản tin.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức, năm nay 49 tuổi, vốn là một doanh nhân thành đạt, nhưng đã tham gia vận động dân chủ hóa Việt Nam qua một số bài viết phổ biến trên mạng Internet, đụng chạm đến chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội, đặc biệt là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Ông bị bắt ngày 24 Tháng Năm, 2009 và bị truy tố cùng một vụ với Luật Sư Lê Công Định, thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung và ông Lê Thăng Long vì bị cáo buộc tội “âm mưu lật đổ chính quyền…” theo Điều 79 Bộ Luật Hình Sự. Ông bị kết án nặng nhất, tới 16 năm tù, trong khi ông Định chỉ bị kết án 5 năm tù, ông Trung 7 năm tù, và ông Long 3 năm rưỡi tù.

Các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long đều được thả trước hạn tù qua các áp lực từ ngoại quốc trong khi ông Trần Huỳnh Duy Thức vẫn còn trong tù.

Đặng Xuân Diệu là một trong 14 thanh niên Công Giáo của Giáo Phận Vinh, bị bắt giam hồi Tháng Bảy, 2011. Ông cũng bị cáo buộc tội “âm mưu lật đổ” nên bị kết án 13 năm tù.

Theo một bản của đài RFA,  hồi Tháng Ba vừa qua, “các tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha cùng Đặng Xuân Diệu, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng ở trại tù Xuyên Mộc bắt đầu đợt tuyệt thực phản đối việc người tù chung với họ là Trần Vũ Anh Bình bị còng tay đưa đi, không có tin tức gì kể từ hôm 19 Tháng Ba.”

Bà Kim Liên thuật lại lời con trai là “Kha nói, anh Diệu không bao giờ mặc áo tù, nên họ không cho gia đình gặp mặt, anh Diệu nhắn gia đình đừng đi thăm hãy lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa cho anh Diệu.”

Về phía Kha, “an ninh vào thỏa thuận với Kha, nếu muốn ra tù sớm thì làm đơn xin, nhưng Kha nói lại với họ là nếu muốn thả thì thả mấy anh em có án nặng và trước tiên là anh Thức, đối với Kha ba năm tù không nhằm nhò gì,” bà Liên được trích lời nói.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức và một số tù chính trị bị chuyển từ nhà tù Long Khánh tới nhà tù Xuyên Mộc thuộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu hồi năm ngoái khi một số tù nhân Long Khánh nổi loạn nhốt trưởng trại tù, phản đối ăn bớt khẩu phần và đối xử dã man.

Theo lời ông Trần Văn Huỳnh, cha ông Thức được dẫn lời trên bản tin GnsP thì: “Từ trước đến giờ, Bộ Công An thường vào đề nghị Thức như vậy và nếu Thức nhận tội thì họ cam kết sẽ giảm án. Thức hay nói với tôi là ‘con đi bằng cách nào thì con sẽ về bằng cách đó,’ khi nào còn cường quyền thì lúc đó còn chống cường quyền.”

Hồi tháng trước, ông Huỳnh cho hay trong một cuộc phỏng vấn là con trai ông cho biết “chỉ khi nào mình bị tổ quốc từ chối thì mới nghĩ đến việc tị nạn.”

Ông Trần Huỳnh Duy Thức là một trong bốn người được chính phủ Hoa Kỳ nêu đích danh và đòi Việt Nam trả tự do tại phiên kiểm định định kỳ phổ quát về nhân quyền hồi đầu năm 2014 tại Geneva, Thụy Sĩ.

Hai người trong danh sách, ông Cù Huy Hà Vũ đến Mỹ ngày 7 Tháng Tư, 2014, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đến Mỹ ngày 21 Tháng Mười, 2014, và blogger Tạ Phong Tần đến Mỹ ngày 19 Tháng Chín. Tất cả đều được đưa thẳng từ nhà tù ra phi trường. Luật Sư Lê Quốc Quân đã mãn hạn tù ngày 27 Tháng Sáu. (TN)

Nhà Thơ & Nhà Thổ

Nhà Thơ & Nhà Thổ

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

Bây giờ tôi chỉ còn chường cái mặt tôi ra trong thơ.

Nguyễn Khoa Điềm

Thỉnh thoảng, tôi cũng có (lén) làm một bài thơ ngăn ngắn. Những câu thơ được ghi chép nắn nót trên những trang giấy trắng tinh, rồi trân trọng gửi đến những toà soạn báo (ở khắp mọi nơi) với địa chỉ tác giả, ghi rõ ràng ở mép trái của phong bì.

Tất cả sáng tác của tôi, than ôi, đều “một đi không trở lại.” Chưa bao giờ tôi nhận được hồi âm, dù muộn.

Cứ thế, từ thập niên này sang thập niên khác, tôi sống thường trực trong tâm trạng của một kẻ đợi chờ trong buồn rầu, và … thất vọng. Tôi thất vọng vì tài năng thi phú của mình không được người đời nhìn nhận!

Cho đến chiều 25 tháng 4 vừa qua – tình cờ, và bất ngờ – tôi đọc được vài dòng nhắn tin (ngắn ngủi nhưng rộn ràng) qua F.B:

Thái Kế Toại toTưởng Năng Tiến

April 25

Xin chào anh. Tôi đã tuyển thơ anh in trong tập Vầng trăng lưu lạc. tuyển tập thơ hải ngoại cho NXB Hội Nhà văn, Hà Nội xuất bản năm 1994. Lê Hoài Nguyên

Úy Trời/ Đất, Qủi/ Thần, Thiên/ Địa, mèn đéc, ơi! Sao thơ của con người ta được in từ hồi năm 1994 lận mà sao tới bữa nay mới chịu cho hay (“kỳ cục vậy”) cha nội? Thì tui cũng làm bộ trách “nhẹ” cho nó có vậy thôi, chớ trong bụng (nói thiệt tình) vui râm ran nguyên tháng và sướng âm ỉ gần năm! Cái ước vọng được chường mặt ra trong thơ của tôi, cuối cùng, đã trở thành hiện thực.

Cụm từ này tôi học được từ một bài viết ngắn (“Nhà Thơ Nguyễn Khoa Điềm”) trên báo Lao Động, số ra ngày 5 tháng 6 năm 2011: “Bây giờ tôi chỉ còn chường cái mặt tôi ra trong thơ.

Đúng là ngôn ngữ và phong cách của một nhà qúi tộc, nhà thơ và “nhà  chính trị” theo như nguyên văn của  Wikipedia – tiếng Việt:

Nguyễn Khoa Điềm (tên khác là Nguyễn Hải Dương; sinh 15 tháng 4 năm 1943) là một nhà thơ, nhà chính trị Việt Nam. Ông là ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá IX; Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa X, cựu Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Nguyễn Khoa Điềm sinh tại thôn Ưu Điềm, xã Phong Hòa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế. Thân sinh của ông là nhà báo Hải Triều, thuộc dòng dõi quan Nội tán Nguyễn Khoa Đăng, gốc An Dương (tỉnh Hải Dương cũ nay là Hải Phòng). Quê quán: làng An Cựu, xã Thủy An, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên – Huế.

Lúc nhỏ Nguyễn Khoa Điềm học ở quê. Năm 1955 ông ra miền Bắc học tại trường học sinh miền Nam. Ông tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1964, cùng một lứa với Phạm Tiến Duật, Lê Anh Xuân.

Sau đó, ông vào miền Nam hoạt động trong phong trào học sinh, sinh viên Huế; tham gia quân đội, xây dựng cơ sở của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, viết báo, làm thơ… cho đến năm 1975. Nguyễn Khoa Điềm từng bị giam tại nhà lao Thừa Phủ. Đến chiến dịch Mậu Thân 1968, ông được giải thoát, tiếp tục trở lại hoạt động. Vào thời điểm này, Nguyễn Khoa Điềm mới bắt đầu làm thơ.

Tôi sinh sau đẻ muộn nên không có cái may mắn được sống cùng thời/cùng nơi với Bộ Trưởng Văn Hóa Nguyễn Khoa Điềm, chỉ được nghe (tiếng) ông chính là nhân vật đã (“lỡ”) ném vào máy nghiền cuốn Chuyện KNăm 2000 của Bùi Ngọc Tấn.

 Tiếng dữ đồn xa, và đồn nhanh nên mãi sau này tôi mới biết thêm rằng ngoài việc làm văn hoá, ông còn làm thơ nữa, và là một tác giả quan trọng, với tác phẩm đã được đưa vào giáo trình văn học cách mạng. Chương trình lớp 9, môn văn, có bài “Phân Tích Thơ Khúc Hát Ru Những Em Bé Lớn Trên Lưng Mẹ” của Nguyễn Khoa Điềm. Xin được trích dẫn, đôi đoạn, để mọi người cùng thưởng lãm:

Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi
Em ngủ cho ngoan, đừng rời lưng mẹ
Mẹ đang chuyển lán, mẹ đi đạp rừng
Thằng Mĩ đuổi ta phải rời con suối
Anh trai cầm súng, chị gái cầm chông
Mẹ địu em đi để giành trận cuối

Sự lặp lại hai câu thơ Em cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi, Em ngủ cho ngoan, đừng rời lưng mẹ đã tạo nên âm điệu ngân nga, thấm dần vào người đọc một cảm xúc thân thương. Con cùng mẹ băng suối, vượt ngàn, đạp rừng xông tới. Cả nhà, cả làng, cả nước cùng đánh giặc.

Nhịp thơ sôi nổi, thôi thúc như một hành khúc lên đường. Câu kết vẽ lên hình ảnh thật xúc động:

Từ trên lưng mẹ, em đến chiến trường
Từ trong đói khổ em vào Trường Sơn.

Lời thơ khẳng định ý chí chiến đấu mãnh liệt của bà mẹ Tà-ôi nói riêng và đồng bào miền tây Thừa Thiên Huế nói chung. Lúc này, mẹ và em cùng lên đường vào Trường Sơn đánh giặc, nơi có biêt bao khó khăn vất vả, nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau gang tấc.

Kết thúc bài thơ vẫn là lời hát ru và ước nguyện của mẹ:

Ngủ ngoan a-kay ơi, ngủ ngoan a-kay hỡi
Mẹ thương a-kay, mẹ thương đất nước
Con mơ cho mẹ được thấy Bác Hồ
Mai sau con lớn làm người Tự do…

Khi giã gạo, mẹ mong con mơ cho mẹ hại gạo trắng ngần. Khi tỉa bắp trên nương, mẹ mong con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều. Khi chiến đấu, mẹ mong con mơ cho mẹ được thấy Bác Hồ trong ngày đất nước sạch bóng quận thù, Bắc-Nam thông nhất. Chính tình thương, đức hi sinh, lòng vị tha và nhân hậu cao cả của những người mẹ nghèo yêu nước ấy đã góp phần làm nên chiến thắng hôm nay.

Sau khi đất nước “sạch bóng quận thù, Bắc-Nam thống nhất” thì ông Nguyễn Khoa Điềm chuyển đổi công tác từ nhà làm thơ sang nhà làm chính trị. Em cu Tai cũng chuyển đổi chỗ ngủ, từ lưng mẹ sang lưng anh hay lưng chị:

Ru em vào giấc ngủ.

Anh đứng đó ê a …

Ba mẹ đi làm xa.

Em ơi ngon giấc nhé.

Cô gọi anh lên bảng.

Anh đọc cả lớp nghe.

Cô vội đi tìm chiếu.

Nhưng chiếu ở đâu ra?

nh: soha

Ba mẹ nơi chốn xa.

Thương con nhiều biết mấy.

Chiều nay trời đừng lạnh….

Mẹ mang gạo về rồi !!!

Ô! thằng em tỉnh giấc.

Bỗng nó nhoẻn miệng cười.

Anh ơi em hết ngủ.

Lưng anh ấm áp ghê!!!

Chân anh không cần dép

Áo anh xẻ cánh tay

Dây địu em mẹ xé…

…Áo rách mẹ hôm xưa.

Ngày mai em lớn lên

Lưng anh gù thêm chút.

Và rồi em có biết

Em lớn dậy có anh?

Ảnh: tin.vn

Ngày xưa: “từ trên lưng mẹ, em đến chiến trường.” Nay trên từ lưng chị em ra thị trường để “làm kinh tế,” ngay tại lề đường, theo bản tin của trang Một Thế Giới:

“Những em bé H’mông dù lên 9, lên 10 hay chỉ mới lên 5, lên 6 cũng có thể kiếm ra tiền với vô vàn hình thức khác nhau, từ việc bán cành đào mỗi dịp Tết, bán những móc chìa khóa lưu niệm, bán dây trang trí đeo tay hay thậm chí chụp ảnh chung với khách du lịch rồi xin tiền…”

Ảnh: motthegioi.vn

“Điều đáng sợ nhất đối với người H.Mong là hiện tại, đã có nhiều cô gái H.Mong chấp nhận làm gái điếm để bán mình làm giàu. Người Kinh khi nói về các cô gái điếm H.Mong thường dùng hai chữ ‘gà mọi’ hoặc ‘chơi mọi’ để giễu cợt, khinh khi” – như lời của Nhóm Phóng Viên Tường Trình Từ Việt Nam, nghe được qua RFA, vào hôm 8 tháng 5 năm 2015:

Cái ước mơ “mai sau con lớn làm người tự do” mà nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm dành (riêng) cho những người dân vùng xa, vùng sâu, vùng căn cứ cách mạng năm nào – tiếc thay –  đã không trở thành hiện thực. Sự thực, rõ ràng, đã không thiếu ê chề mà còn thừa cay đắng.

Nỗi ê chề và đắng cay này, từ nay, được thi sĩ Nguyễn Khoa Điềm gói gọn trong thơ  những câu thơ buồn thiu và yếu xìu hà:

Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả

Cái khí thế (Anh trai cầm súng, chị gái cầm chông / Mẹ địu em đi để giành trận cuối) nay không còn nữa nên nhà thơ của chúng ta đã bị chê trách là “đổi giọng.”

Lời “chê trách” này khiến tôi nhớ đến nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn về một tác phẩm khác, viết lúc cuối đời, của một tác giả quen thuộc khác:

“Gọi là ‘Đi tìm cái Tôi đã mất’ cho sang. Ở đây tác giả không định đi tìm cái gì cả… Thế tại sao Nguyễn Khải lại viết ‘Đi tìm cái Tôi đã mất’? Theo tôi, trường hợp này cũng giống như Chế Lan Viên viết ‘Di cảo thơ’, và Tố Hữu tâm sự với Nhật Hoa Khanh. Thực chất cái việc các ông ‘cố ý làm nhòe khuôn mặt của mình’ như thế này là cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào mình đã sử dụng.”

Tình hình, rõ ràng, đã khác và khác lắm nên nếu đúng là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm có đang chuẩn bị “sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới” (theo tôi) cũng là chuyện tốt thôi. Lo xa vốn là một đức tính, không có gì đáng phải phàn nàn.

Tôi chỉ hơi “tâm tư” chút xíu về sự lựa chọn thời điểm xuất hiện trong thơ của ông Nguyễn Khoa Điềm: “Bây giờ tôi chỉ còn chường cái mặt tôi ra trong thơ.” Nhà thổ thì ai cũng có thể chường mặt vào bất cứ lúc nào, còn ở nơi được mệnh danh là cường quốc thơ mà chuyện ra/vào cũng (y) như vậy hay sao?

Nhà văn Ukraine Svetlana Alexievich đoạt giải Nobel Văn chương

Nhà văn Ukraine Svetlana Alexievich đoạt giải Nobel Văn chương

VOA

Nhà văn Svetlana Alexievich.

Nhà văn Svetlana Alexievich.

Ủy ban Giải Nobel ở Stockhom, Thụy Điển, đã trao giải thưởng Nobel văn học năm nay cho nhà báo người Belarus Svetlana Alexievich cho “những tác phẩm giàu âm điệu của bà là một đài tưởng niệm về những nỗi đau khổ và lòng dũng cảm của thời đại chúng ta.”

Bà Alexievich đã viết những cuốn sách về ảnh hưởng đối với con người của thảm hoạ Chernobyl, chiến tranh ở Afghanistan, và chiến tranh ở Liên Xô cũ và thời kỳ hậu Xô viết. Những tác phẩm của nhà văn, nhà báo người Ukraine này dựa nhiều vào lịch sử truyền khẩu và những cái nhìn của người trong cuộc.

Nhà văn Alexievich sinh ra ở thị trấn Ivano-Frankivsk của Ukraine trong một gia đình có bố người Belarus và mẹ người Ukraine. Gia đình của bà chuyển đến Belarus ngay sau khi bố của bà hoàn thành nghĩa vụ quân sự.

Sau khi tốt nghiệp đại học, bà Alexievich làm việc cho một vài tờ báo nơi bà đã giành được danh tiếng là một “nhà báo có ý kiến chống đối với quan điểm chống Xô Viết.”

Năm 1985, bà Alexievich xuất bản cuốn The Umwomanly Face of War (Khuôn mặt không có tính đàn bà của chiến tranh), là một cuốn tiểu thuyết của những độc thoại của khoảng 200 người phụ nữ đã tham gia Chiến Tranh Thế Giới thứ 2.

Trong một cuộc phỏng vấn trước đó được đăng trên trang web cá nhân, nhà văn Alexievich nói: “Tôi đã đi tìm một phương pháp văn học có thể cho chúng ta tiếp cận gần nhất có thể tới cuộc sống thực… Thực tế luôn hấp dẫn tôi như một cục nam châm, nó hành hạ và làm tôi mê muội, tôi muốn nắm lấy nó trên tờ giấy.”

Những tác phẩm nổi tiếng khác của bà bao gồm Voices from Chernobyl (Những tiếng nói từ Chernobyl), một lịch sử kể bằng miệng, từ khoảng 500 cuộc phỏng vấn, về thảm họa nhà máy điện hạt nhân năm 1986 ở Ukraine, và Zinky Boys (Những cậu bé bằng kẽm) là một sự ghi chép đầu tiên về cuộc chiến Soviet-Afghan ở Afghanistan.

Giải Nobel là giải thưởng gần đây nhất và danh giá nhất trong chuỗi giải thưởng mà bà Alexievich đã nhận được cho những tác phẩm của bà. Bà là người phụ nữ thứ 14 nhận giải Nobel văn học.

Gia nhập TPP: Cơ hội, khó khăn và khả năng thoát Trung cho Việt Nam

Gia nhập TPP: Cơ hội, khó khăn và khả năng thoát Trung cho Việt Nam

Cát Linh, phóng viên RFA
RFA

000_Was8970858-622.jpg

12 nước thành viên Hiệp định đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương, gọi tắt TPP tại Atlanta, Mỹ ngày 5/10/2015.

AFP PHOTO/PAUL HANDLEY

Your browser does not support the audio element.

Sau 8 năm với nhiều vòng đàm phán, thứ Hai ngày 5 tháng 10 vừa qua, Hiệp định đối tác kinh tế chiến lược xuyên Thái Bình Dương, gọi tắt TPP đã đạt được thảo thuận giữa 12 nước thành viên.

Nếu như với giới truyền thông và các chuyên gia thì đây là một nỗ lực đầy tham vọng của Tổng thống Barack Obama, thì với Việt Nam, đây lại là 1 thời điểm lịch sử đúng 20 năm kể từ năm 1995, quan hệ bang giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam được thiết lập. Hiệp định này không những là một cơ hội lớn cho nền kinh tế Việt Nam mà với một số doanh nhân và chuyên gia, đây là khả năng thoát Trung cho Việt Nam.

Cơ hội cho ngành hàng sản xuất 100% nội địa

Những ngày qua, có nhiều ý kiến cho rằng sẽ là hơi sớm nếu chúng ta nói về kết quả gia nhập TPP của Việt Nam. Thế nhưng, với những doanh nghiệp có sản phẩm nội địa xuất khẩu sang thị trường châu Âu, châu Mỹ, hoặc 12 nước thành viên TPP, và nhất là khi những doanh nghiệp đó có chuẩn bị tốt thì thảo thuận lịch sử này là một cơ hội lớn cho phát triển kinh tế. Ngược lại, những doanh nghiệp, cơ sở nhỏ nếu không có sự chuẩn bị kỹ thì sẽ có nguy cơ đóng cửa. Đây là nhận xét của ông Nguyễn Hữu Hoàng, một doanh nhân rất thành công về các sản phẩm đất sạch làm từ xơ dừa và hiện có nhiều sản phẩm cung cấp cho Walmart ở Hoa Kỳ. Chia sẻ chi tiết hơn, ông đưa ra giải thích như sau:

Khi vào TPP thì 1 số doanh nghiệp tư nhân nghĩ rằng sân chơi sẽ bình đẳng hơn bởi vì nó có công đoàn tự do. Mà công đoàn tự do thì nó sẽ được cất tiếng nói, vì dân họ có quyền lôi ông chính quyền ra tòa nếu anh có sự thiên vị.
-Ông Nguyễn Hữu Hoàng

“Bởi vì khi anh vào sân chơi với người ta, anh không chuẩn bị tốt, mà lâu nay anh mua hàng, lắp ráp của Trung Quốc, những nguyên liệu nhập từ của Trung Quốc thì anh sẽ không thể vào thị trường lớn được. Một số doanh nghiệp quốc doanh sẽ có khả năng phải đóng cửa hoặc phải tự thân sắp đặt lại. Vì lâu nay họ ỷ lại vào nhà nước, vào vốn nhà nước, vào sự bảo trợ.”

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh trong lần trả lời phỏng vấn của Mặc Lâm, Đài Á châu tự do cũng nêu rõ quan điểm của ông:

“TPP muốn Việt Nam xuất khẩu hàng do Việt Nam sản xuất chứ không phải xuất khẩu hộ hàng của Trung Quốc. Vì vậy Việt Nam đang cố gắng nâng cao hàm lượng nội địa, thu hút thêm nhà đầu tư nước ngoài và đấy là những thách thức, nhưng thách thức dó nếu được xử lý tốt thì có thể trở thành thuận lợi để thúc đẩy tăng trưởng của Việt Nam.”

TPP là một sân chơi bình đẳng cho các quốc gia thành viên. Những sản phẩm làm ra, nếu xuất khẩu vào thị trường của 12 nước thành viên thì phải đảm bảo tỷ trọng nguyên liệu cấu thành nên sản phẩm đó là bao nhiêu phần trăm nằm trong khối TPP.

Theo lời ông Hoàng, nếu không đạt được đúng tỷ trọng đó, thì doanh nghiệp sẽ không được hưởng thuế suất là 0%.

Trong một tài liệu về những điều căn bản của hiệp định TPP có nhắc đến rằng với hiệp định TPP, các công ty, tập đoàn nước ngoài và quốc tế sẽ có khả năng mang chính phủ của các quốc gia thành viên ra tòa án đặc biệt của TPP khi các quốc gia này đặt ra các luật lệ, chính sách đi ngược lại với chỉ tiêu của TPP. Tòa án này có toàn quyền bắt chính phủ đền bù không những cho các thiệt hại đã xảy ra, mà còn cho những mất mát về cơ hội trong tương lai của các tập đoàn, công nghiệp quốc tế. Giải thích chi tiết về điều này, ông Hoàng đưa ra những nhận định của mình:

“Khi vào TPP thì 1 số doanh nghiệp tư nhân nghĩ rằng sân chơi sẽ bình đẳng hơn bởi vì nó có công đoàn tự do. Mà công đoàn tự do thì nó sẽ được cất tiếng nói, vì dân họ có quyền lôi ông chính quyền ra tòa nếu anh có sự thiên vị.”

Theo sự giải thích này, thì chúng ta có thể hiểu rằng các doanh nhân cũng như các ngành hàng sản xuất của Việt Nam sẽ được luật chơi quốc tế sẽ bảo vệ mạnh mẽ.

Khó khăn

000_Hkg987465-305B.jpg

Đoàn xe chở hàng hóa qua biên giới Việt Nam – Trung Quốc tại cửa khẩu Tân Thanh, tỉnh Lạng Sơn, ảnh minh họa chụp trước đây.

Bên cạnh những cơ hội và thuận lợi cho kinh tế, thị trường Việt Nam cũng không tránh được những khó khăn sẽ xảy ra, mà theo ông Hoàng dẫn dụ về ngành nông sản:

“Hiện nay có một số ngành hàng, chẳng hạn như nông sản, chăn nuôi. Chẳng hạn như trứng gà Mỹ, và thịt gà Mỹ rất rẻ, và Mexico và 1 số nước đang phát triển thì thực phẩm rất rẻ. Hiện nay Mỹ đang bán gà đông lạnh chỉ khoảng 20 đến 25.000 đồng/kg. Ở Việt Nam, giá gà đông lạnh là 50.000 đồng/kg, gà ta thì hơn cả trăm ngàn đồng/kg.”

Theo nguồn tin trích dẫn từ báo mạng vnexpress trong nước vào ngày 29 tháng Bảy vừa qua, Hiệp hội chăn nuôi Đông Nam Bộ lên tiếng rằng gà Mỹ nhập vào Việt Nam với giá 19.000 đồng/kg và bán ra thị trường TP HCM với giá là 23.000 đồng/kg, rẻ bằng 1 nửa giá gà trong nước.

“Không vào TPP, không thể nào thoát Trung Quốc”

Mặc dù họ biết họ đạt được thì họ phải đánh đổi cái này, đánh đổi sự đe dọa quyền lực. Mà 1 điều nữa, đó là hiện nay nếu không vào TPP thì không có cách nào thoát Trung Quốc được. Chính phủ Việt Nam đang rất muốn thoát Trung Quốc nhưng thoát bằng cách nào?
-Ông Nguyễn Hữu Hoàng

Một trong những điều mà chính phủ Việt Nam phải đáp ứng trong hiệp định TPP, đó là không độc quyền để lãnh đạo công đoàn nữa. Chúng ta biết rằng, Tổ chức công đoàn lâu nay là do Đảng Cộng sản quản lý. Như thế, vấn đề đặt ra, có phải  nhà nước Việt Nam đã sẵn sàng cho một sự cải tổ? Hay nói cách khác, chính phủ Việt Nam đang đứng trước một thách thức lớn về bộ máy lãnh đạo? Đặt vấn đề này với ông Hoàng, ông có ý kiến rằng:

“Trong điều lệ của Đảng cộng sản Việt Nam, giai cấp công nông là giai cấp tiên phong. Trong khi đó, bây giờ giai cấp này đang bị 1 tập đoàn, nhiều nước tư bản đang kiểm soát. Đó là 1 trong những cái mà nếu không có lợi thì chính quyền Việt Nam sẽ không theo đuổi để đạt được. Mặc dù họ biết họ đạt được thì họ phải đánh đổi cái này, đánh đổi sự đe dọa quyền lực. Mà 1 điều nữa, đó là hiện nay nếu không vào TPP thì không có cách nào thoát Trung Quốc được. Chính phủ Việt Nam đang rất muốn thoát Trung Quốc nhưng thoát bằng cách nào?”

Đề cập đến vấn đề này, chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, trong cuộc trò chuyện với Nguyên Lam của Đài Á Châu Tự Do có nói rằng:

“Một thí dụ thiết thực là trong hệ thống TPP, Việt Nam sẽ có hậu phương lớn của 11 nước để từ bông vải qua dệt sợi mà tiến vào thị trường áo quần may mặc hoặc từ các phụ kiện điện tử mà lên tới trình độ chế biến cao hơn, có giá trị hơn. Với một hậu phương mới, kinh tế Việt Nam sẽ bớt lệ thuộc vào nguồn cung cấp nguyên vật liệu của Trung Quốc nên khó bị Bắc Kinh khuynh đảo. Các thị trường quốc tế đều đánh giá là từ hệ thống TPP, Việt Nam có lợi nhất và Trung Quốc bị thiệt hại nhất. Việt Nam phải mau chóng cải sửa để biến dự phóng ấy thành hiện thực. Lãnh đạo mà không dám hay không muốn thì người dân phải làm vì đấy mới là tương lai xứng đáng của mình.”

Như đã nói, kết quả đạt được của Việt Nam sau khi gia nhập TPP hãy còn là chuyện phía trước. Thế nhưng, qua chia sẻ của các thính giả gửi đến Đài Á Châu Tự do thì có vẻ như có rất nhiều hy vọng vào một nền kinh tế phát triển, và nhất là cơ hội thoát Trung Quốc về cả kinh tế lẫn chính trị trong tương lai không xa.

TTXVN: Bộ Chính Trị ‘trình kết quả giới thiệu nhân sự…’

TTXVN: Bộ Chính Trị ‘trình kết quả giới thiệu nhân sự…’
Nguoi-viet.com

HÀ NỘI 8-12 (NV) –  Bộ Chính Trị CSVN, khóa 11 hiện nay, “trình kết quả giới thiệu nhân sự Ban chấp hành trung ương khóa 12” dự trù trở thành những ông bà chóp bu của đảng vào kỳ họp đại hội đầu năm tới.

 
Các thành viên Trung ương đảng CSVN giơ tay thông qua chương trình kỳ họp. (Hình: TTXVN)

Bản tin TTXVN đưa bản tin vắn tắt loan báo kết quả ngày họp thứ tư dự trù kéo dài một tuần lễ của Trung ương đảng CSVN, trong đó, ông Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương đọc tờ trình như vừa kể.

Tiếp theo sau tờ trình “giới thiệu nhân sự” chóp bu của Bộ chính trị, sẽ là “nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XII”, theo TTXVN.

Như vậy, trên nguyên tắc, tất cả những ai có tên trong bảng phong thần, chia chác quyền lực và đấu đá phe cánh để đem ra biểu quyết chiếu lệ trong kỳ họp đại hội đảng đầu năm 2016, đã sẵn sàng. Có thay đổi gì chăng chỉ là một số ông bà cấp trung ương, khó có thể thay đổi ở Bộ Chính Trị.

Danh sách những ông bà nào sẽ ở trong Bộ Chính Trị và Trung ương đảng khóa tới đã xong nhưng thường được giữ bí mật đến ngày đại hội đảng. Một vài trường hợp trước kia được xì ra từ hậu trường khi các cuộc đấu đá tranh ghế còn diễn ra tới phút chót.

Kết quả có thể xảy ra bất ngờ khi các phe cánh mạnh nhất không đạt được sự đồng thuận, dẫn đến một nhân vật “ba phải” được đẩy ra làm bung xung, không có quyền hành thực.

Hai ngày trước khi Trung ương đảng CSVN họp, người ta thấy lưu truyền trên một số mạng xã hội bức thư mà người ta không thể kiểm chứng để biết có thể là thư của bà Nguyễn Thanh Phượng, con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thanh minh với ba ông cụ từng là giáo sư dạy tại “Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh”. Ba ông cụ gửi Bộ Chính Trị đơn tố cáo là bà Phượng có quốc tịch Mỹ.

Trong lá thư, bà cả quyết là đảng viên đảng CSVN lại còn là “bí thư đảng bộ ngân hàng Bản Việt” và vẫn là công dân Việt Nam. Bà kêu lá thư tố cáo của các ông cụ (Lưu Văn Sùng, Đỗ Thế Tùng và Nguyễn Đình Kháng) là “vu khống, bịa đặt”. Dư luận có vẻ nghĩ rằng phe cánh chống ông Nguyễn Tấn Dũng leo lên ghế tổng bí thư đảng nên ra đòn tố cáo đó để “chơi” ông.

Cho tới nay, người ta không thấy phổ biến lá thư của ba ông giáo sư tố cáo bà Nguyễn Thanh Phượng có quốc tịch Mỹ. Người ta mới chỉ thấy một bức thư của ba ông đó tố cáo đích danh ông Nguyễn Tấn Dũng.

Bức thư của ba ông  Lưu Văn Sùng, Đỗ Thế Tùng và Nguyễn Đình Kháng vin vào lời tuyên bố của ông Nguyễn Tấn Dũng tại Phi Luật Tân ngày 22/5/2015 để cáo buộc ông “kích động sự đối đầu giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Ba ông này đòi Bộ Chính Trị “kiểm điểm và có hình thức kỷ luật” đối với ông Nguyễn Tấn Dũng.

Theo sự phân tích gần đây của ông Lê Hồng Hiệp, một chuyên viên đang ở Singapore và của giáo sư Carl Thayer của Học viện Quốc phòng Hoàng gia Úc, ông Nguyễn Tấn Dũng có vẻ ở thế thượng phong so với các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Phùng Quang Thanh, Phạm Quang Nghị, cho cái ghế tổng bí thư đảng CSVN. (TN)

Việt Nam chuẩn bị đón tiếp Tổng thống Obama

Việt Nam chuẩn bị đón tiếp Tổng thống Obama

RFA

Obama-Trong-620.jpg

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đón tiếp Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tại Tòa Bạch Ốc hôm 7/7/2015.

 Chính phủ Việt Nam hôm nay cho biết đang chuẩn bị cho chuyến viếng thăm Việt Nam của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, dự trù sẽ diễn ra vào tháng 11 tới đây.

Trong cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao tại Hà Nội chiều hôm nay thứ Năm 8/10, người phát ngôn Lê Hải Bình đã cho báo chí biết Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama có thể ghé thăm Việt Nam trong tháng 11 sắp tới.

Ông Lê Hải Bình cho biết trong dịp công du Hoa Kỳ vào tháng 7 vừa qua, Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã ngỏ lời mời Tổng thống Obama sang thăm Việt Nam và Tổng thống Mỹ đã nhận lời.

Tuy nhiên cho tới nay vẫn chưa có quyết định nào được xác nhận từ Nhà Trắng về thời gian ông Obama sẽ đáp xuống Hà Nội, và Bộ Ngoại giao Việt Nam đang làm việc chặt chẽ với Hoa Kỳ để có lịch trình chính thức chuyến đi của Tổng thống Mỹ.

Nếu chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama diễn ra, thì đây là vị Tổng thống Mỹ thứ ba chính thức đặt chân đến Việt Nam, 40 năm sau ngày cuộc chiến Việt Nam kết thúc. Trước Tổng thống Barack Obama, hai Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton, và George W. Bush đã đến thăm Việt Nam.

Chủ tịch Trung Quốc cũng sẽ thăm Việt Nam

Bên cạnh tin tức về chuyến viếng thăm dự trù của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, Bộ Ngoại Giao Việt Nam cũng loan báo Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ có chuyến viếng thăm chính thức Việt Nam trong thời gian tới.

Phát ngôn nhân Lê Hải Bình cho biết Chủ tịch Tập Cận Bình đã nhận lời lời mời của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến thăm Việt Nam. Và thời gian chuyến thăm của lãnh đạo cấp cao Trung Quốc đến Việt Nam đang được hai bên thu xếp và sẽ sớm được thông báo.

Trước đây vào tháng 12/2011, ông Tập Cận Bình đã có chuyến viếng thăm Việt Nam trong cương vị Phó Chủ tịch Trung Quốc.

Thiếu niên 17 tuổi nguy kịch tính mạng sau 2 tháng bị công an tạm giam

Thiếu niên 17 tuổi nguy kịch tính mạng sau 2 tháng bị công an tạm giam

VOA

Em Đỗ Đăng Dư, 17 tuổi, hiện đang trong tình trạng hôn mê nguy kịch.

Em Đỗ Đăng Dư, 17 tuổi, hiện đang trong tình trạng hôn mê nguy kịch.

Trà Mi-VOA

Một thiếu niên nhập viện trong tình trạng nguy kịch sau 2 tháng bị tạm giam, thêm một lời kêu cứu về tình trạng công an bạo hành vốn đã cướp đi sinh mạng của nhiều người trong thời gian gần đây.

Em Đỗ Đăng Dư, 17 tuổi, ở thôn Đông Cựu, xã Đông Phương Yên, huyện Chương Mỹ (Hà Nội) bị công huyện bắt giam hôm 5/8 với cáo buộc trộm 2 triệu đồng của hàng xóm.

Người nhà em cho hay trong suốt 2 tháng em bị giam ở trại Xa La, công an không cho phép gia đình thăm gặp mà không giải thích nguyên do.

Hôm đầu tiên, công an ở trại Xa La đưa ra bệnh viện quận Hà Đông, gọi mẹ cháu ra. Mẹ cháu nhìn thấy cháu nằm hôn mê, họ bảo ‘Cháu ngủ, chị cứ về đi, có khi mai cháu lại về trại.’ 2 giờ chiều hôm sau, họ lại điện nói cháu hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Bạch Mai. Chúng tôi ra, cháu cứ bất tỉnh, công an ngồi cạnh giường bệnh gác. Bác sĩ bảo nội tạng cháu đã hỏng hết, phù nề não. Mặt thì tím thâm, bầm hết cả, hai bên đùi sưng to lắm. Từ đầu gối trở xuống thì teo lại rồi.”

Đến ngày 4/10, gia đình được công an gọi điện báo em đã nhập viện và hiện đang trong tình trạng hôn mê nguy kịch.

Trao đổi với VOA Việt ngữ, bà Đỗ Thị Tuyết, bác ruột của em Dư, thuật lại sự việc:

“Em cứ nằm thế, không động tĩnh gì cả. Mắt vạch ra không còn cử động gì nữa. Mắt và người đã chảy nước vàng ra, kiến bu đầy. Mấy ông ấy cứ tranh chấp nói một đằng một nẻo thôi. Họ chả chấp nhận gì cả. Hỏi như thế nào, họ toàn trốn tránh. Công an đông lắm. Họ bố trí lực lượng công an đến 4, 5 chục người. Công an họ cản trở ghê lắm. Bảo vệ với công an cứ đuổi chúng tôi. Không cho vào chăm sóc, chỉ đến giờ cho mỗi người vào một tí thăm thôi, thăm xong lại ra, chả cho chăm sóc gì cả. Không cho một người ở kế bên nuôi bệnh như các bệnh nhân khác. Bây giờ thức ăn đưa vào ống thông nhưng nó lại trào ra, mạch thì có lúc cứ đứng yên 90. Chết là chết rồi nhưng bọn này cứ tạo hiện trường giả. Hôm đầu tiên, công an ở trại Xa La đưa ra bệnh viện quận Hà Đông, gọi mẹ cháu ra. Mẹ cháu nhìn thấy cháu nằm hôn mê, họ lại bảo ‘Cháu ngủ, chị cứ về đi, có khi mai cháu lại về trại.’ 2 giờ chiều hôm sau, họ lại điện nói cháu hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Bạch Mai. Chúng tôi ra, cháu cứ bất tỉnh, công an ngồi cạnh giường bệnh gác. Một ông bác sĩ bảo nội tạng cháu đã hỏng hết, phù nề não. Mặt thì tím thâm, bầm hết cả, hai bên đùi sưng to lắm. Từ đầu gối trở xuống thì teo lại rồi.”

Nhà hoạt động Trương Văn Dũng, người đã tìm cách vào bệnh viện tìm hiểu vụ việc của Dư, cho VOA Việt ngữ biết ông cũng bị công an ngăn trở không cho vào thăm:

“Họ ngăn cản chúng tôi đôi khi hết sức thô bạo, đấy là lực lượng sắc phục, còn lực lượng bảo vệ bệnh viện cũng đồng lõa với công an. Ngoài ra còn có lực lượng của an ninh thành phố.”

Gia đình Dư cho biết có lẽ em khó qua khỏi cơn nguy kịch này và họ cũng đã được hỏi ý về việc mổ giám định pháp y.

Công an ngăn chặn người nhà vào thăm em Đỗ Đăng Dư trong bệnh viện.

Công an ngăn chặn người nhà vào thăm em Đỗ Đăng Dư trong bệnh viện.

Gia đình nói Dư có thể là là nạn nhân mới nhất của nạn công an bạo hành, lạm quyền tại Việt Nam, vốn là một vết đen bị lên án lâu nay của thành tích nhân quyền Việt Nam.

Nhà hoạt động Trương Văn Dũng nói trừ phi có áp lực mạnh mẽ từ quốc tế buộc Việt Nam phải cải thiện luật lệ nghiêm minh, sẽ tiếp tục còn nhiều người bị chết oan dưới bàn tay công an, lực lượng được mệnh danh là bảo vệ an ninh cho dân:

“Không riêng gì vụ của cháu Dư, từ trước nay có rất nhiều vụ bị công an đánh chết trong đồn. Hiện người dân không còn tin tưởng vào cơ quan công quyền nữa. Mỗi người nên góp một tiếng nói để tố cáo tội ác của họ. Cần đánh động tất cả các tổ chức nhân quyền quốc tế để họ có biện pháp đối với chính phủ Việt Nam hầu ngăn chặn những sự độc ác của họ đối với người dân.”

Không riêng gì vụ của cháu Dư, từ trước nay có rất nhiều vụ bị công an đánh chết trong đồn. Hiện người dân không còn tin tưởng vào cơ quan công quyền nữa…Cần đánh động tất cả các tổ chức nhân quyền quốc tế để họ có biện pháp đối với chính phủ Việt Nam hầu ngăn chặn những sự độc ác của họ đối với người dân.”

Nạn công an bạo hành tại Việt Nam thời gian gần đây không những gây bức xúc công luận mà còn khơi dậy những ngờ vực về nhiệm vụ đích thực của lực lượng này.

Mới hôm 25/9, trong cuộc phỏng vấn của Vietnamnet, Thiếu tướng Đỗ Ngọc Cẩn, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị, tuyên bố tuyển nhân sự vào công an để bảo vệ đảng, nhà nước, chính quyền. Phát biểu gây tranh cãi này không hề nhắc tới nhiệm vụ bảo vệ nhân dân của lực lượng mà nhà nước gọi là ‘công an nhân dân’ giữa lúc nạn bạo lực trong ngành công an đang leo thang.

Các các ca thiệt mạng dưới tay công an và các vụ hành hung, sách nhiễu tùy tiện gia tăng khiến đội ngũ bảo vệ an ninh cho dân nay còn được biết đến với  biệt danh là lực lượng ‘côn an’ chỉ biết ‘còn đảng, còn mình.’

Việt Nam là một trong những nước có nạn công an lạm quyền bị các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế báo động.

Trên mạng xã hội, một blogger bình luận về vụ việc của em Dư: ‘Chúng ta có nên tiếp tục đóng thuế nuôi những người công an là lực lượng thanh gươm, lá chắn của đảng cộng sản để họ giết bản thân chúng ta và con em chúng ta một cách không ghê tay như thế này không? Câu trả lời này dành cho tất cả chúng ta.”

Giới chức trách Việt Nam chưa lên tiếng phản hồi, nhưng các ca tử vong từ đồn công an trước nay thường được giải thích hoặc do bệnh trạng hoặc do nạn nhân tự tử.

Cha mẹ thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu được phong thánh (18-10-2015)

Cha mẹ thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu được phong thánh (18-10-2015)
Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.

(VATICAN CITY, 1-10). Chân phước Martin và Zélie sẽ là đôi vợ chồng đầu tiên đồng thời được phong thánh. Thánh lễ sẽ diễn ra vào ngày 18 tháng 10 năm 2015 tại Vatican. Sự kiện này diễn ra trễ hơn ba tuần so với ngày lễ thánh mừng con gái của hai ngài là thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tiến sĩ Hội Thánh (ngày 01 tháng 10).

Đức Thánh Cha đã phê chuẩn các sắc lệnh cho phép việc phong thánh của ông bà Martin trong kỳ hội đồng giám mục tại Điện Tông Tòa ngày 27 tháng 6.

Ngày 18 tháng Ba, Đức Thánh Cha đã công nhận một phép lạ của hai ngài.

Sau ba tháng quen nhau, ông Louis Martin và bà Zélie Guérin đã thành hôn (13-7-1858). Họ sống độc thân gần một năm, nhưng cả hai nhận ra ý Thiên Chúa muốn họ sống nghĩa vợ chồng và họ có chín người con. Bốn người chết ngay trong thời thơ ấu, trong khi năm cô con gái còn lại lần lượt vào Dòng Kín và Dòng Thăm Viếng.

Zélie qua đời vì căn bệnh ung thư vào năm 1877 để lại năm cô con gái nhỏ cho Louis chăm sóc: Marie, Pauline, Leonie, Celine, và Têrêsa khi ấy mới lên bốn tuổi. Louis qua đời năm 1894 sau cơn đau đớn vì hai lần đột vào năm 1889, và suốt 5 năm đau bệnh trầm trọng kéo dài.

Cả Louis và Zélie được Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI phong chân phước ngày 19 tháng 10 năm 2008.

Việc phong thánh của cặp vợ chồng này sẽ trùng với Thượng Hội Đồng về gia đình được tổ chức vào ngày 4 tới ngày 25 tháng10. Lần gặp gỡ của các giám mục trong ba tuần này sẽ là lần gặp thứ hai và lớn hơn so với hai lần họp như vậy sẽ diễn ra trong suốt năm nay. Như năm 2014, trọng tâm của Hội Đồng Giám Mục năm 2015 là gia đình, với chủ đề: “Ơn gọi và sứ mạng của các gia đình trong Giáo Hội và thế giới hiện đại “

Đức Thánh Cha Phanxicô đã tôn kính thánh tích Chân Phước Louis và Zélie trước Thượng Hội Đồng 2014 về gia đình, cùng với cặp vợ chồng khác: Chân phước Luigi và Maria Beltrame Quattrocchi.

Công bố tại Tòa án phong thánh hôm thứ bảy rằng Chân phước Louis và Zélie được phong thánh cùng với hai người khác: Chân phước Vincenzo Grossi, một linh mục người Ý là đấng sáng lập hội chị em Tiểu muội và chân phước Mary of the Immaculate Conception (Maria Isabel Salvat Romero), người Tây Ban Nha bề trên tổng quyền của Dòng Các Sơ Thánh Giá.

Chúng ta hãy cầu xin với hai thánh nhân cùng với thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu ban cho mỗi gia đình chúng ta thật nhiều phúc lành của Chúa!

Chuyển ngữ: Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.