Lại một tử tù oan sắp bị hành hình

Ngày 18/09/2023, Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh Thanh Hóa đã gởi văn bản cho gia đình em Lê Văn Mạnh để thông báo về việc thi hành bản án tử hình.

Thật ra, đây không phải là một sự việc mới mẻ gì, 8 năm trước, tháng 10/2015, tỉnh Thanh Hóa đã từng có lần thông báo như vậy rồi đình hoãn cho đến nay.

Xem ra, lần này số phận của bị án tử hình Lê Văn Mạnh đã bị các cơ quan tư pháp tỉnh Thanh Hóa quyết định.

Thủ tục thông báo này tương tự như vụ án em Nguyễn Văn Chưởng mà gia đình đã nhận vào thượng tuần tháng 09/2023 vừa qua.

Thông báo về việc thi hành án tử hình Lê Văn Mạnh của TAND tỉnh Thanh Hoá. Ảnh trên mạng

Cùng với vụ án Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải thì vụ án Lê Văn Mạnh cũng là một trong những vụ án oan điển hình mà gia đình đã kêu oan cho em trong suốt 18 năm qua.

Hồ sơ vụ án cho thấy, các chứng cứ buộc tội đối với Lê Văn Mạnh rất sơ sài và hầu như không có gì đáng kể ngoài lời khai nhận tội của chính em ấy.

Ảnh chụp màn hình

Điều này, chính trong quá trình xét xử, em ấy đã cho biết mình liên tục bị điều tra viên dùng nhục hình để ép cung, buộc nhận tội. Chưa kể, khi ở phòng giam, thì lại tiếp tục bị bạn tù đánh đập cũng chỉ với mục đích ép nhận tội.

Tuy nhiên, theo quy định pháp luật, thì chỉ lời khai nhận tội vẫn chưa đủ cơ sở để tòa án tuyên xử có tội nếu lời khai nhận tội ấy không phù hợp với các chứng cứ buộc tội khác.

Chưa kể rằng, để tham khảo, trong vụ án đối với ông Nguyễn Thanh Chấn đã từng được minh oan, thì hồ sơ cũng từng có hàng loạt lời khai nhận tội của ông ấy, kể cả khi thực nghiệm điều tra, ông ấy cũng đã diễn án đúng như kết luận điều tra. Sau khi được minh oan, thì chúng ta đều biết chúng đều là “kịch bản” được cơ quan cảnh sát điều tra tạo dựng, trong đó, ông Nguyễn Thanh Chấn phải vào vai diễn viên bất đắc dĩ. Ông Chấn cho biết, ông được cán bộ cảnh sát điều tra buộc tập dượt rất nhiều lần trong suốt một tháng để chuẩn bị cho buổi thực nghiệm điều tra. 

Cho đến khi ông diễn thành thục, thì họ mới tổ chức mời các thành phần tiến hành tố tụng đến để chứng kiến và lập biên bản. Đương nhiên, sau đó ông Nguyễn Thanh Chấn bị tòa án tuyên có tội và phải chịu hình phạt chung thân. Sau khi thụ án oan ức đoạn trường 10 năm, thì hung thủ thật sự mới ra đầu thú, ông được minh oan.

Mẹ tử tù Lê Văn Mạnh (bìa phải) cùng mẹ tử tù Hồ Duy hải và Nguyễn Văn Chưởng cùng biểu ngữ kêu oan cho Nguyễn Văn Chưởng ở Hà Nội. Ảnh trên mạng

Cho thấy, về phương diện thực tế, những lời khai nhận tội trong quá trình điều tra không có nhiều giá trị lắm, vì chúng đã có thể chỉ là kịch bản của cơ quan cảnh sát điều tra tạo dựng lên mà thôi. Tuy vậy, về phương diện xét xử, nhiều tòa án đã dễ dàng căn cứ vào lời khai nhận tội của bị can như là chứng cứ chính yếu, mang tính chất quyết định để tuyên xử bị cáo có tội, kèm theo hình phạt chung thân, tử hình.

Nếu công chúng từng biết, ban đầu, Lê Văn Mạnh bị bắt giữ về một vụ án “Cướp tài sản” vốn không liên quan gì đến vụ án mạng giết người cả. Vụ án trở nên khó hiểu, khi đột nhiên Lê Văn Mạnh chợt viết thư cho cha mình để nhận tội giết người trong một vụ án mạng(?!)

Chỉ có thể giải thích sự khó hiểu như sau: Cơ quan Cảnh sát Điều tra không có khả năng phá án đối với vụ án mạng. Cho nên, nhân dịp bắt giữ Lê Văn Mạnh vì một vụ án khác thì đã quyết định dùng Lê Văn Mạnh vào vai thế thân cho thủ phạm… Điều này không chỉ giúp họ đóng lại hồ sơ vụ án mạng mà còn giúp họ đạt được thành tích phá án, làm tiền đề tiến thân.

ÁN MẠNG ĐÃ XẢY RA NHƯ THẾ NÀO?

Cáo trạng của VSKND tỉnh Thanh Hóa đã quy kết Lê Văn Mạnh là hung thủ giết người với mô tả như sau: Vào lúc 17h00, ngày 21/03/2005, trong lúc cháu Hoàng Thị Loan, sinh năm 1991 (lúc ấy 14 tuổi) đi vệ sinh thì Lê Văn Mạnh, sinh năm 1982 (lúc ấy 23 tuổi), trú cùng thôn đang đi tìm trâu dọc bờ sông thấy nên nảy sinh ý định hiếp dâm cháu Loan.

Mạnh đã bịt miệng, vật cháu Loan xuống đất thực hiện hành vi hiếp dâm. Do Loan chống cự nên Mạnh đã hành hung cháu Loan đến bất tỉnh rồi đem giấu xác Loan vào bụi cây ở bờ sông. Tại đây, Mạnh đã xé quần áo của cháu Loan làm dây quấn thắt vào cổ nạn nhân nhằm để mọi người nghĩ rằng cháu tự buộc cổ mình tự sát…

Tối cùng ngày gia đình phát hiện Loan mất tích liền tổ chức đi tìm nhưng không thấy. Đến 13h00 ngày 22/03/2005, người dân phát hiện xác Loan tại bờ sông Cầu Chày, thuộc xã Xuân Minh.

Tại hiện trường, cơ quan điều tra thu nhận được chiếc quần đùi được xác định là của Lê Văn Mạnh. Ngày 30/03/2005, kết quả giám định pháp y cho thấy cháu Loan “chết ngạt do thắt cổ, nạn nhân có bị ngạt nước, có bị hiếp dâm”.

Đến 20/4/2005, Lê Văn Mạnh bị bắt theo lệnh bắt tạm giam số 01 ngày 14/4/2005 của cơ quan CSĐT (CA tỉnh Đồng Nai) về hành vi cướp tài sản và bỏ trốn trong một vụ án khác không có liên quan. Ngày 23/4/2005, xuất hiện bức thư của Lê Văn Mạnh từ trong tù gửi cho bố với nội dung nhận tội giết người, cơ quan cảnh sát điều tra thu giữ bức thư này làm bằng chứng kết tội.

Từ năm 2005 đến năm 2008, Lê Văn Mạnh đã phải trải qua 7 phiên tòa, gồm ba lần xét xử sơ thẩm, ba lần xét xử phúc thẩm và một lần xét xử giám đốc thẩm. Trong những lần xét xử đó, tòa án các cấp đều kết luận Lê Văn Mạnh có tội và xử y án tử hình. Tuy nhiên, trong tất cả các phiên tòa có mặt, Mạnh đều phản cung, tố cáo rằng mình bị đánh đập dã man bởi các phạm nhân cùng phòng giam và điều tra viên.

Suốt 18 năm qua, từ 2005 đến nay (năm 2023), gia đình của Lê Văn Mạnh vẫn kiên trì kêu oan cho con trai mình.

Để tìm cách buộc tội Lê Văn Mạnh vào vụ án mạng, Cơ quan Cảnh sát Điều tra đã bày mưu cho bạn tù hành hung, trấn áp tinh thần để buộc em ấy viết lá thư nhận tội gởi cho cha mình. Dù nội dung lá thư thực hư như thế nào đi nữa. Nhưng bằng cách đó, một mặt cơ quan cảnh sát điều tra đã công nhiên thừa nhận sự vi phạm pháp luật khi xâm phạm vào quyền bí mật thư tín của Lê Văn Mạnh, tự tiện đọc thư của em ấy gởi cho cha mình. Mặt khác, dùng thủ đoạn gian dối để tạo dựng chứng cứ giả là lời thú nhận tội của em Lê Văn Mạnh thể hiện qua bức thư.

OAN SAI NHƯ THẾ NÀO?

Thời điểm tháng 10/2015, nhiều luật sư đã gởi đơn kiến nghị khẩn cấp đến các lãnh đạo cao cấp cho rằng vụ án Lê Văn Mạnh có dấu hiệu oan sai và vi phạm thủ tục tố tụng.

Trong văn bản, các luật sư phân tích, về các bản án sơ thẩm cũng như phúc thẩm không có chứng cứ buộc tội nào khác ngoài lời nhận tội của bị cáo, mà chính bị cáo phủ nhận toàn bộ tại phiên tòa. Điều này đã vi phạm nghiêm trọng quy định tại Bộ luật Tố tụng Hình sự, vì: “Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị án làm chứng cứ duy nhất để kết tội”. Nhưng cả 6 lần xét xử, tòa án đều đã dùng lời khai nhận tội là chứng cứ duy nhất để buộc tội Lê Văn Mạnh.

Trong quá trình cơ quan cảnh sát điều tra tiến hành lấy lời khai của trẻ chưa thành niên là cháu (Lê Thị L. – Em gái Lê Văn Mạnh) lúc đó mới 9 tuổi đã không có mặt bố mẹ của cháu, là những người giám hộ cũng là một vi phạm tố tụng hình sự nghiêm trọng.

Đáng ngạc nhiên, là khi cơ quan pháp y đã kết luận có thu thập được tinh trùng trong người cháu Loan nạn nhân, nhưng dứt khoát, không thực hiện xét nghiệm DNA để đối chiếu, so sánh với DNA của em Lê Văn Mạnh, mặc dù luật sư và chính bị cáo nhiều lần yêu cầu.

Điều này không chỉ là hành xử rất khó hiểu của cơ quan cảnh sát điều tra, mà thật ra, nó đã là một thủ tục mang tính chất bó buộc đối với công tác điều tra hình sự.

Tương tự như vậy, nạn nhân là cháu Loan bị chết trong tình trạng bị hành hung, hiếp dâm và thắt cổ bằng chính chiếc áo của mình. Tuy nhiên, cơ quan điều tra lại không hề tiến hành thu thập mẫu vân tay hoặc mẫu DNA có trên người cháu để so sánh với mẫu DNA của em Lê Văn Mạnh.

Ngoài các tình tiết trên, trong hồ sơ vụ án, các luật sư cũng đã phát hiện ra hàng loạt mâu thuẫn, thiếu sót khác của cơ quan tố tụng tỉnh Thanh Hóa.

QUAN ĐIỂM CỦA VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN TỐI CAO

Trong bản kháng nghị giám đốc thẩm vào năm 2007, Viện Kiểm sát Tối cao cũng cho rằng “cơ quan điều tra mắc nhiều thiếu sót, mâu thuẫn và chưa có cơ sở vững chắc để kết luận Lê Văn Mạnh phạm tội Giết người, Hiếp dâm trẻ em”. Vẫn theo quan điểm của Viện Kiểm sát, vật chứng duy nhất là chiếc quần sooc rách được Mạnh thay ra vứt bỏ gần hiện trường khi đi mò xác Linh được xác định mất giá trị chứng cứ buộc tội với Lê Văn Mạnh. Ngoài ra, cơ quan điều tra cũng chưa xác định cụ thể hiện trường gây án ở đâu; nạn nhân chết do nguyên nhân trực tiếp (chết ngạt, đánh đập hay hiếp dâm)… Tình tiết ai đánh đập, ai ép cung bị cáo cũng chưa được làm rõ”.

***

Thế nên, đối với vụ án của em Lê Văn Mạnh, sau khi xem xét qua quan điểm của chính Viện Kiểm sát Tối cao cũng như của luật sư, chúng ta có thể đánh giá một cách khách quan và thận trọng rằng: Cho dù chưa thể khẳng định là em ấy có bị oan hay không trong vụ án mạng? Thế nhưng, với hồ sơ vụ án thể hiện quá trình điều tra một cách đầy cẩu thả, tự tiện bỏ qua hàng loạt thủ tục điều tra để xác định Lê Văn Mạnh có phải là thủ phạm trong vụ án hay không một cách hết sức khó hiểu? Thế nên, quá trình điều tra ấy không chỉ xác định được ai là tội phạm mà còn có khả năng tạo ra một vụ án oan.

Do vậy, chúng ta có thể khẳng định vụ án của em Lê Văn Mạnh là một vụ án oan điển hình. Thế nên, thật dễ hiểu khi nhiều tổ chức quốc tế như Ân Xá Quốc Tế, Hội Luật Gia Quốc tế ICJ và Reprieve đã gởi văn bản chính thức đến chính quyền Việt Nam để yêu cầu xem xét lại vụ án này.

Công chúng đã từng lên tiếng một cách đầy mạnh mẽ để yêu cầu các lãnh đạo cao cấp can thiệp vào vụ án oan của em Hồ Duy Hải và mới đây là Nguyễn Văn Chưởng và tin rằng điều đó là chính đáng, thì cũng cần phải tiếp tục lên tiếng mạnh mẽ như thế cho vụ án đối với em Lê Văn Mạnh. Điều đó là trách nhiệm lương tâm của tất cả chúng ta.

* Ngoài số điện thoại của ông Võ Văn Thưởng – Chủ tịch nước, ai có các số điện thoại của các ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư Đảng, ông Vương Đình Huệ – Chủ tịch Quốc Hội và ông Phạm Minh Chính – Thủ Tướng, thì xin thông tin để chúng ta cùng nhắn tin đề nghị hoãn thi hành bản án tử hình cho em Lê Văn Mạnh.

Cập nhật, Tòa Án Nhân Dân Tối Cao đang xem xét khiếu nại

Con trai tôi bị bọn buôn người hành hung, bắt làm việc suốt ngày và ép lên mạng lừa các nạn nhân khác”

Đài Á Châu Tự Do 

Cha đẻ của một nạn nhân (tuổi vị thành niên ở Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang) bị một nhóm buôn người lừa và ép đưa ra nước ngoài gần đây, hôm 15/9/2023 cho Đài Á Châu Tự Do biết, con của ông bị nhóm buôn người bắt phải làm việc vất vả nhiều tiếng đồng hồ một ngày với công việc ‘lên mạng’ kết bạn và ‘lừa những nạn nhân’, đồng thời đã bị hành hung, tra tấn khi không làm đúng theo ý của chúng.

“Cháu vẫn liên lạc được, nhưng có điều là bị hành hạ dữ lắm, bị bắt làm từ 9h30 sáng cho tới 12h30 đêm, làm không đạt, chúng đánh cháu dữ lắm. Gia đình không giúp được, gia đình nghèo khổ, không có tiền giúp, còn tụi bên kia (đường dây buôn người) nói là phải có tiền mới cứu nổi cháu,” – ông Trịnh Hữu Phước, cha của Trịnh Khánh Hoàng Anh, 17 tuổi, người bị một nhóm buôn người xuyên biên giới lừa gạt và đưa đi khỏi địa phương từ hôm 20/8/2023, nói với đài RFA Tiếng Việt về những điều đã xảy ra với con trai của ông – người hiện được gia đình cho biết là đang ở tại một địa phương tại Myanmar.

https://vi.rfa.org/xFwx0N

RFA.ORG

“Con trai tôi bị bọn buôn người hành hung, bắt làm việc suốt ngày và ép lên mạng lừa các nạn nhân khác”   

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Phóng sanh

Báo Tiếng Dân

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

15/09/2023

Trong một buổi tọa đàm (“Về Tư Cách Trí Thức Việt Nam”) ở Berlin – vào năm 2000 – nhà văn Phạm Thị Hoài đã phát biểu “ngoài lề” khiến cho vài người tham dự mất vui, và số đông còn lại thì rất mất lòng:

“Nhân đây cũng xin nói ngoài lề là cái tinh thần rất nổi tiếng và thường xuyên được ca ngợi rằng, người Việt hiếu học, cha mẹ muốn con hay chữ, yêu thầy, theo tôi một phần cũng rất đáng kể xuất phát từ tinh thần yêu địa vị và trọng quyền lực. Nếu chữ nghĩa không mở ra được một triển vọng thơm tho như vậy, một người đi học thi đỗ làm quan thì cả họ được nhờ, tôi tin rằng cái sự hiếu học kia chắc chắn là giảm đi đáng kể.”

Diễn giả, nói nào ngay, không có chi sai trật cả (chỉ hơi thiếu tế nhị chút xíu thôi) nhưng sự thật vốn dễ mất lòng nên bà đã nhận được khá nhiều gạch đá, từ khắp bốn phương.

Mà sự thật nào chỉ có thế. Tính vị lợi của người Việt không chỉ thể hiện qua “cái chí làm quan”! Họ còn “đầu tư công ̣đức” theo kiểu “tu nhân tích đức nữa cơ. Cứ thử nghe chơi đôi ba câu ca dao, tục ngữ, hay thành ngữ của dân tộc này xem:

  • Người trồng cây hạnh người chơi/ Ta trồng cây đức để đời về sau
  • Có đức mặc sức mà ăn
  • Làm phước để đức cho con cháu

Cách làm phước có cả đất lẫn trời chứng dám, thiên hạ quan chiêm, được ưa chuộng và phổ biến nhất nhất hiện nay là thả chim hay thả cá. Phóng sinh, tuy thế, đang bị rất nhiều người càm ràm (hay chỉ trích) tưng bừng. Xin phép được trích dẫn năm ba, theo thứ tự alphabétique:

  • Thảo Dân: “Bắt bất cứ con gì rồi đem thả ra để cầu lợi lạc đều là hành động hủy diệt môi trường và hiểu sai nghĩa của từ ‘phóng sinh”.
  • Thái Hạo: “Người ta đang tự do, đi bắt nhốt lại, đốt hương khói nghi ngút, khiến cho thân tàn ma dại, rồi mang thả ra, đó là làm cho khốc hại, là hiện thân của cái ác, chứ không có chút từ bi nào cả.”
  • Trương Nhân Tuấn: “Trước đạo pháp, hành vi ‘phóng sinh’ của các chùa quốc doanh trở thành một ‘tội ác’. Trước thiên nhiên, chuyện phóng sinh (kiểu chùa VN) là hành vi tàn phá môi sinh, làm đảo lộn tuần hoàn của hệ sinh thái địa cầu.”
  • Mạc Văn Trang:“Cách ‘diễn trò phóng sinh’ như các chùa làm hiện nay đã và đang bị rất nhiều người lên án: Đó là tội ác chứ không phải phóng sinh!”

Đúng là chúng khẩu đồng từ, ngoại trừ FB Trà Đóa. Tương tự như nhà văn Phạm Thị Hoài, trong buổi tọa đàm ở Berlin hơn 20 năm trước, nhân vật này cũng vừa phát biểu hơi bị lạc đề: “Chỉ dân tộc này mới cần phóng sinh, bị nhốt lâu quá rồi.”

Nghe thiệt mất lòng nhưng xem ra thì quả là không trật. Tuy không phải là “đối tượng” của tệ trạng phóng sinh nhưng đại đa số dân Việt lại là nạn nhân của một thứ nhân tai khác, chiến tranh giải phóng, và không chỉ một lần.

Họ đang sống tự do, chả khác chi chim trời/cá nước, ở một vùng đất an lành (“gạo trắng trăng thanh”) thì bỗng dưng miền Nam được hoàn toàn giải phóng. Sau đó, sau 30 tháng 4 năm 1975 thì không chỉ hàng triệu người buồn mà còn cả triệu người phải đi tù nữa chớ. Có kẻ bị giam mãi đến 1993 (18 năm trường, dù chương trình “cải tạo” được hứa hẹn chỉ kéo dài độ mười ngày) thì có biết bao nhiêu triệu gia đình tan nát ?

Mà không chỉ đám ngụy quân, ngụy quyền (hay đám ngụy dân) mới bị gạt ra ngoài  bản hòa ca Bắc/Nam thôi đâu. Tuy chiến tranh đã chấm dứt nhưng hòa bình, xem ra, cũng không được an lành gì cho lắm. Đời sống của phần lớn mọi người bỗng trở nên khó khăn, khó thở, và xáo trộn “như một bầy ong vỡ tổ” – theo như lời than thở của FB Mai Thị Mùi:

“Đất nước thống nhất nhưng cuộc sống người dân như bầy ong vỡ tổ. Người ta lăn xả ra đường tìm kế sinh nhai, bán, buôn, đổi chác tất cả những gì có thể. Hàng hoá thiếu thốn, ngăn sông cấm chợ, quy định, luật lệ lộn tùng phèo tạo nên một xã hội xô bồ mạnh ai nấy buôn, mạnh ai nấy bán. Không khí đất nước những năm tháng ấy như căn phòng đóng kín cả cửa đi lẫn cửa sổ. Nó ngột ngạt, tù túng như vậy hãm con người ta trong ngục tù.”

Bà Mùi có quá lời không?

Hổng dám quá đâu!

Rảnh: hãy nghe thêm đôi lời thống thiết của một phụ nữ khác, một chiến sỹ thuộc đoàn quân giải phóng – nhà văn Dương Thu Hương: “Vào miền Nam tôi khóc vì sao? Là bởi vì tôi hiểu đạo quân chiến thắng ở miền Bắc phụ thuộc vào một chế độ man rợ.”

Bà không phải là người duy nhất ở Bên Thắng Cuộc đã ngậm ngùi rơi lệ trước một cảnh tượng bẽ bàng. Nhà thơ Phan Huy cũng thế:

Trước mắt tôi, một Miền Nam sinh động
Đất nước con người dân chủ tự do
Tôi đã khóc ròng đứng giữa thủ đô
Giận đảng giận đoàn bao năm phỉnh gạt

Với thời gian, mọi “phỉnh gạt” đều dần được phơi bầy. Tiến sĩ Lê Hiển Dương, nguyên hiệu trường Đại Học Đồng Tháp, một nhân vật tuy thuộc thế hệ sau nhưng cũng cảm thấy áy náy và bất an không kém:

“Rồi những trận đổi tiền để đánh tư sản, rồi nhiều nhà cửa của đồng bào bị tịch biên, rồi hàng triệu đồng bào bắt đầu bỏ nước ra đi, nhiều giáo sinh của trường chúng tôi cũng vắng dần theo làn sóng đi tìm tự do đó. Tôi bắt đầu hiểu đích thực ý nghĩa của cụm từ ‘giải phóng miền Nam’ và bắt đầu cảm thấy xấu hổ cho bao nhiêu năm sống trong niềm ảo vọng mù quáng của bản thân… mà dù ở chừng mực nào cũng được xem là thành phần trí thức trong xã hội.”

Mà đó có phải là lần đầu cái dân tộc này phải trải qua một cuộc “bể dâu” đâu. Hồi tháng 10 năm 54 cũng thế:

Lê Phú Khải: “Ngày vui ngắn chẳng tày gang, không khí hồ hởi vui tươi sau chiến thắng Điện Biên Phủ, sau hòa bình lập lại 1954 ở Hà Nội cũng như toàn miền Bắc mau chóng nhường chỗ cho những ngày ảm đạm, u ám của những cuộc ‘đấu tranh giai cấp’, của cải cách ruộng đất, của cải tạo tư sản, đấu tố …”

Nguyễn Văn Luận: “Hà Nội im lìm trong tiết đông lạnh giá, người Hà Nội e dè nghe ngóng từng ‘chính sách’ mới ban hành… Hà Nội đói và rách, khoai sắn chiếm 2 phần tem gạo, 3 mét vải ‘cung cấp’ một năm theo ‘từng người trong hộ’. Mẹ may thêm chiếc quần ‘đi lao động’ thì con nít cởi truồng.”

Bùi Ngọc Tấn: “Quản lý chặt dạ dày, hộ khẩu, duy trì tình trạng thiếu đói cả ở nông thôn và thành phố, chia nhau từng mét chỉ, nửa cây kim, nửa cái bát sành…”

Từ 1954 đến 2023 là một khoảng thời gian không ngắn, vừa đủ cho cả mấy thế hệ luôn. Có lẽ FB Trà Đóa nói đúng: “Cả dân tộc này mới cần được phóng sinh, họ bị nhốt lâu quá rồi.” Lâu đến mức mà hầu như không ai còn nhớ rằng mình đang bị giam cầm nữa.

Hoả hoạn phố Khương Hạ, nguyên nhân chỉ có một

Bao Tieng Dan

Đặng Đình Mạnh

15-9-2023

Nghịch lý: Đất nước không có chiến tranh, không có khủng bố, không có thiên tai, ngay trong thời bình, sống giữa thủ đô, nơi mà cơ quan chính quyền dầy đặc, nơi mà cán bộ ăn lương sống nhung nhúc, nơi được trang bị phòng cháy chữa cháy, cứu hộ và y tế với mật độ cao nhất, hiện đại nhất… thì chỉ trong một buổi tối, hơn cả trăm đồng bào thương vong, trong đó, quá nửa nạn nhân tử vong một cách tức tưởi?

“Nhà chung cư của con cháy rồi, hai cháu chết rồi, con cũng chết đây bố ơi”. Rồi im bặt, tiếng tút tút trong chiếc điện thoại cứ kéo dài mãi, khô khốc… Tương tự vậy ở một ngôi nhà khác “Con không thở được nữa”. Rồi im bặt, tiếng tút tút trong chiếc điện thoại cứ kéo dài mãi, khô khốc

Đó là vài câu nói hiếm hoi sau cùng trong cuộc đời của người con trai với cha mình vào đêm hỏa hoạn 12/09 định mệnh ngay giữa thủ đô. Lúc này, mái đầu bạc đang khóc mái đầu xanh và bao nhiêu gia đình đang phủ vành tang trắng khóc thương người thân đột ngột, tức tưởi buông tay rời xa cuộc sống này.

Ngẫm xem, cái đêm định mệnh, ngoại trừ tòa nhà 9 tầng sơn trắng, hình khối hộp ngún lửa và khói đen tràn vào ngập phổi làm nạn nhân ngộp thở, thì xung quanh đấy, vẫn là bầu khí quyển trong lành cho hàng triệu cư dân Hà Nội hít thở. Thật trớ trêu, sinh tử cách nhau chỉ sau bức tường 10cm oan nghiệt như vậy.

56 con người tức tưởi buông tay cuộc đời, thậm chí, nhiều người không trăn trối được câu cuối “…con cũng chết đây bố ơi” hoặc “…con không thở được nữa” như hai anh con trai trút lời cuối, từ biệt với bậc sinh thành qua chiếc điện thoại. Cả cha, cả con, cứ ngỡ sống ở thị thành là sinh đạo, mà ai ngờ đã trở thành tử lộ!

Lúc đầu, tin tức 20 người chết trong cơn hỏa hoạn đã làm rúng động xã hội, vì tuy không quen biết, nhưng sinh mạng người đều quý giá như nhau, vì họ đều đang là anh chị em, con cháu của một gia đình nào đó đang rất trông tin họ. Nhưng tin tức không dừng lại ở đó, khi con số nạn nhân tăng dần, 30, 40 và rồi là 56 người chết, làm nỗi thương cảm cũng tăng dần đến bàng hoàng. Đồng bào mình với nhau… Đã không trông mong thì lại càng không muốn tin là sự thật. Sự nghèn nghẹn từ cổ họng làm chúng ta muốn tức thở, không chỉ vì sự thương cảm và cả sự uất ức vào dân tộc khốn khổ này!

Nếu là một chính quyền lương hảo có trách nhiệm, đã không để tồn tại những căn chung cư xây dựng trái phép như vậy. Nếu quản lý đô thị có trách nhiệm, đã không để tồn tại những con hẻm nhỏ không thể cứu hỏa như vậy. Nếu công an phòng cháy chữa cháy có trách nhiệm, đã buộc chủ nhà phải làm lối thoát hiểm, phải trang thiết bị chữa cháy, có phương án chữa cháy nơi hẻm nhỏ và kịp thời đến cứu hộ hiệu quả. Nếu cơ quan cấp phép kinh doanh nhà thuê có trách nhiệm, đã kiểm tra ấn định số người tối đa được cư trú… để bảo đảm an toàn sinh mạng cho người dân, thì thảm cảnh đã không xảy ra và nếu có hỏa hoạn, thì cũng đã không gây mức thiệt hại về người đến mức kinh hoàng như thế.

Và nếu, chỉ cần một trong những cái nếu vừa nêu có trách nhiệm, thì đã không có cái đêm 12/09 định mệnh của 56 đồng bào, gây tang thương cho gia đình họ.

Chúng ta có thể dẫn ra hàng tá câu hỏi về trách nhiệm như vậy để thấy rằng dân tộc ta đã xấu số như thế nào khi phải sống trong một thể chế chính trị vô trách nhiệm, bất tài, bất lực đến thế.

56 đồng bào tử vong, nếu chỉ cho rằng họ là nạn nhân của trận hỏa hoạn là chưa thật sự thấy nguyên nhân tử vong của họ, mà thực tế, họ là nạn nhân của một chế độ vô trách nhiệm và đó mới là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Vì một lẽ đơn giản, chế độ nào đi nữa, thì chẳng có trách nhiệm nào lớn hơn sự bảo đảm an toàn của người dân.

Nếu không, sao có thể giải thích được nghịch lý: Đất nước không có chiến tranh, không có khủng bố, không có thiên tai, ngay trong thời bình, sống giữa thủ đô, nơi mà cơ quan chính quyền dầy đặc, nơi mà cán bộ ăn lương sống nhung nhúc, nơi được trang bị phòng cháy chữa cháy, cứu hộ và y tế với mật độ cao nhất, hiện đại nhất… thì chỉ trong một buổi tối, hơn cả trăm đồng bào thương vong, trong đó, quá nửa nạn nhân tử vong đột ngột một cách tức tưởi?

Giải thích đi, những kẻ được đồng bọn xưng là “Hồng phúc của dân tộc” (?!)

Tiên sư hồng phúc…

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Trúc Phương

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

14/09/2023

Tôi đang ngồi lơ tơ mơ hút thuốc sau nhà thì chuông điện thoại reo :

  • Tiến hả?
  • Dạ…
  • Vũ Đức Nghiêm đây …
  • Dạ …
  • Anh buồn quá Tiến ơi, mình đi uống cà phê chút chơi được không?
  • Dạ … cũng được!

Tôi nhận lời sau một lúc tần ngần nên tuy miệng nói “được” mà cái giọng (nghe) không được gì cho lắm. Dù cũng thuộc loại người không biết làm gì cho hết đời mình nên tôi thường rảnh nhưng không rảnh (tới) cỡ như nhiều người trông đợi. Sống ở Mỹ, chớ đâu phải Mỹ Tho mà muốn đi đâu thì đi, và muốn đi giờ nào cũng được – mấy cha?            

Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!

Vũ Đức Nghiêm sinh sau Mai Thảo và trước Hoàng Anh Tuấn. Ông chào đời vào năm 1930. Hơn 80 mùa xuân đã (vụt) trôi qua. Cả đống nước sông, nước suối – cùng với nước mưa và nước mắt – đã ào ạt (và xối xả) chẩy qua cầu, hay trôi qua cống. Những dịp đi chơi với ông (e) sẽ cũng không còn nhiều lắm nữa. Tôi chợt nghĩ như thế khi cho xe nổ máy.

Quán cà phê vắng tanh. Nhạc mở nhỏ xíu nhưng tôi vẫn nghe ra giai điệu của một bài hát rất quen:

Gọi người yêu dấu bao lần.
Nhẹ nhàng như gió thì thầm.
Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi thương người xa xôi.
Gọi người yêu dấu trong hồn.
Ngập ngừng tha thiết bồn chồn.
Kỷ niệm xưa mơ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương…

  • Hình như là nhạc Vũ Đức Nghiêm … Anh nghe xem có đúng không? Tôi đùa.
  • Em nói nghe cái gì?
  • Anh thử nghe nhạc coi…
  • Nhạc của ai?

Tôi chợt nhớ ra là ông anh đã hơi nặng tai nên gọi cô bé chạy bàn :

  • Cháu ơi, người ngồi trước mặt chúng ta là tác giả của bản nhạc Gọi Người Yêu Dấumà mình đang nghe đó. Cháu mở máy lớn hơn chút xíu cho ổng … sướng nha!

Thấy người đối diện có vẻ bối rối vì cách nói vừa dài dòng, vừa hơi quá trịnh trọng của mình nên tôi cố thêm vào một câu tiếng Anh (vớt vát) nhưng ngó bộ cũng không có kết quả gì. Đúng lúc, chủ quán bước đến :

  • Cháu nó mới từ Việt Nam sang, ông nói tiếng Mỹ nó không hiểu đâu. Ông cần gì ạ?
  • Dạ không, không có gì đâu. Never mind!

Tôi trả lời cho qua chuyện vì chợt nhận ra sự lố bịch của mình. Cùng lúc, bản nhạc của Vũ Đức Nghiêm cũng vừa chấm dứt. Tôi nhìn anh nhún vai. Vũ Đức Nghiêm đáp lại bằng một nụ cười hiền lành và  … ngơ ngác!

Tự nhiên, tôi thấy gần và thương quá cái vẻ ngơ ngác (trông đến tội ) của ông. Tôi cũng bị nhiều lúc ngơ ngác tương tự trong phần đời lưu lạc của mình. Bây giờ hẳn không còn mấy ai, ở lứa tuổi hai mươi – dù  trong hay ngoài nước – còn biết đến tiếng “Gọi Người Yêu Dấu” (“ngập ngừng tha thiết bồn chồn”) của Vũ Đức Nghiêm nữa. Thời gian, như một giòng sông hững hờ, đã vô tình bỏ lại những bờ bến cũ.

Vũ Đức Nghiêm, tựa như một cây cổ thụ hiếm hoi, vẫn còn đứng lại bơ vơ trong khi bao nhiêu nhạc sĩ cùng thời đều đã ra người thiên cổ. Trúc Phương là một trong những người này. Qua chương trình Bẩy Mươi Năm Tình Ca Trong Tân Nhạc Việt Nam, nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam đã cho biết nhiều chi tiết vô cùng thê thiết về cuộc đời của người viết nhạc (chả may) này.

Trang sổ tay hôm nay, chúng tôi xin được nắn nót ghi lại đây những nhận xét của Hoài Nam, và mong được xem như một nén hương lòng (muộn màng) gửi đến một người đã khuất :

Trúc Phương là một trong những nhạc sĩ gốc miền Nam được yêu mến nhất, từng được mệnh danh là ông vua của thể điệu Bolero tha thiết trữ tìnhÔng tên thật là Nguyễn Thiện Lộc, chào đời năm 1939 tại xã Mỹ Hoà, quận Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh, tức Vĩnh Bình – một xứ Chùa Tháp thu nhỏ ở vùng hạ lưu sông Cửu Long…”

“Nhạc của Trúc Phương thường buồn, rất buồn. Trong số những ca khúc của ông, hình như, chỉ có hai bản vui. Đó là: Tình Thắm Duyên Quê và Chiều Làng Em. Riêng bản Chiều Làng Em nói rằng vui là so sánh với những sáng tác khác của ông. Chứ thực ra, bản nhạc này tuy có nội dung êm đềm trong sáng nhưng giai điệu của nó cũng man mác buồn.

Không hiểu vì cuộc đời của Trúc Phương vốn nhiều chuyện buồn và đã được ông gửi gấm vào dòng nhạc hay vì ông thích sáng tác nhạc buồn nên riết rồi nó ám vào người, chỉ biết những sáng tác phổ biến nhất, nổi tiếng nhất của ông đều là những ca khúc buồn: Chiều Cuối Tuần, Nửa Đêm Ngoài Phố, Tầu Đêm Năm Cũ, Bóng Nhỏ Đường Chiều …”

Tháng 4 năm 1975, Trúc Phương bị kẹt lại. Năm 1979, ông vượt biên nhưng bị bắt và bị tù. Sau khi được thả, cuộc sống của ông trở nên vô cùng thê thảm về thể xác vật chất cũng như tinh thần. Trong một đoạn video phỏng vấn ông, được Trung Tâm Asia phổ biến tại hải ngoại, Trúc Phương cho biết :

 Sau cái biến cố cuộc đời, tôi sống cái kiểu rày đây mai đó,’bèo dạt hoa trôi’… Nếu mà nói đói thì cũng không đói ngày nào, nhưng mà no thì chẳng có ngày nào gọi là no…

Tôi không có cái mái nhà, vợ con thì cũng tan nát rồi, tôi sống nhà bạn bè, nhưng mà khổ nỗi hoàn cảnh họ cũng bi đát, cũng khổ, chứ không ai đùm bọc ai được… đến nữa lúc đó thì vấn đề an ninh có khe khắt, lúc đó thì bạn bè tôi không ai dám “chứa” tôi trong nhà cả, vì tôi không có giấy tờ tùy thân, cũng chẳng có thứ gì trong người cả.Tôi nghĩ ra được một cách..là tìm nơi nào mà có khách vãng lai rồi mình chui vào đó ngủ với họ để tránh bị kiểm tra giấy tờ…

Ban ngày thì lê la thành phố, đêm thì phải ra xa cảng thuê một chiếc chiếu, 1 chiếc chiếu lúc bấy giờ là 1 đồng…thế rồi ngủ cho tới sáng rồi xếp chiếc chiếu trả người ta..thế là mình lấy 1 đồng về….như là tiền thế chân…Một năm như vậy, tôi ngủ ở xa cảng hết 9 tháng…Mà nói anh thương…khổ lắm….

Hôm nào mà có tiền để đi xe lam mà ra sớm khoảng chừng năm giờ có mặt ngoài đó thế rồi thuê được chiếc chiếu trải được cái chỗ lịch sự chút tương đối vệ sinh một tí mà hôm nào ra trễ thì họ chiếm hết rồi, những chỗ sạch vệ sinh họ chiếm hết rồi, tôi đành phải trải chiếu gần chỗ ‘thằng cha đi tiểu vỉa hè’, thế rồi cũng phải nằm thôi.

Tôi sống có thể nói là những ngày bi đát…mà lẽ ra tôi nên buồn cho cái hoàn cảnh như thế nhưng tôi không bao giờ buồn …Tôi nghĩ mà thôi, còn sống cho tới bây giờ và đó cũng là một cái chất liệu để tôi viết bài sau này…”

Chất liệu, rõ ràng, đã có (và có quá dư) nhưng cơ hội để Trúc Phương viết bài sau này (tiếc thay) không bao giờ đến – vẫn theo như lời của nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam:

Vào một buổi sáng năm 1995, Trúc Phương không bao giờ thức dậy nữa. Ông đã vĩnh viễn ra đi. Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân. Thế nhưng xét về mặt tinh thần Trúc Phương đã để lại cho chúng ta một di sản vô giá.”

“Chúng ta ở đây là những người yêu nhạc, trong nước cũng như hải ngoại, bên này cũng như bên kia chiến tuyến. Bởi vì hơn ba mươi ca khúc nổi tiếng của ông cho dù có một hai bài có nhắc đến chữ ‘cộng hoà’ vẫn phải được xem là những tình khúc viết cho những con người không phải cho một chế độ chính trị nào.

Những con người sinh ra và lớn lên trong một cuộc chiến không lối thoát với niềm khắc khoải chờ mong một ngày thanh bình . Cuối cùng thanh bình đã tới nhưng không phải là thứ thanh bình mà những ‘con tim chân chính’ trong nhạc của Lê Minh Bằng hằng mơ ước mà là thứ thanh bình của giai cấp thống trị, của một thiểu số may mắn nào đó. Chính cái thanh bình ấy đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng trong đó có người Việt Nam xấu số đáng thương tên Nguyễn Thiện Lộc, tức nhạc sĩ Trúc Phương nổi tiếng của chúng ta.”   

Thôi thì cũng xong một kiếp người! Và dòng đời, tất nhiên, vẫn cứ lạnh lùng và mải miết trôi. Sáng nay, tôi lại chợt nhớ đến Trúc Phương sau khi tình cờ đọc được một mẩu tin ngăn ngắn – trên báo Người Lao Động :

Ngày 31-1, một số cán bộ hưu trí, người dân ở phường Bình Hưng Hòa B (quận Bình Tân, TP.HCM) bức xúc phản ánh cuộc họp mặt đầu năm do phường tổ chức …  Ngay phần khai mạc lúc gần 9 giờ sáng, trên nền nhạc hip hop, hai phụ nữ ăn mặc hở hang, thiếu vải lên nhún nhảy, múa những động tác khêu gợi…Chúng tôi tiếp tục liên lạc với bà Nguyễn Thị Bích Tuyền, Phó Chủ tịch phường kiêm Chủ tịch Công đoàn phường … bà Tuyền lý giải: ‘Tiết mục múa chỉ diễn ra gần 3 phút và đây là vũ điệu theo phong cách Hawaii nên hơi lạ…”

Nếu ngay sau khi chiếm được miền Nam mà quí vị cán bộ cộng sản cũng có được cách “lý giải” tương tự thì Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn … đã không phải bỏ thân nơi đất lạ. Vũ Đức Nghiêm cũng đã tránh được những giây phút bơ vơ, ngơ ngác, lạc lõng ở xứ người. Và Trúc Phương – chắc chắn – vẫn đã còn ở lại với chúng ta, vẫn có những nửa đêm ngoài phố, thay vì nằm chết cong queo trong đói lạnh – trên một manh chiếu rách – với tài sản duy nhất còn lại chỉ là một đôi dép nhựa.

Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!

02/2012


 

56 người chết trong “chung cư mini” ở Hà Nội

Báo Tiếng Dân

Đỗ Duy Ngọc

14-9-2023

Hậu quả vụ cháy chung cư mini tại Hà Nội vô cùng lớn, số người tử vong là 56 người - Ảnh: Bộ Công an

56 người chết cháy khi hỏa hoạn xảy ra từ một “Chung cư mini” ở Hà Nội. Những cái chết gây nhiều xót xa và nhức nhối. Nhà nước đang điều tra, còn rất nhiều người đang cấp cứu ở bệnh viện. Chủ chung cư mini đã bị bắt. Trong vụ cháy với quá nhiều người chết giữa thủ đô Hà Nội, ai là người có lỗi. Đương nhiên đầu tiên là người gây ra vụ cháy, thế nhưng những cơ quan, ban ngành liên quan ở địa phương cũng phải có trách nhiệm. Khi hoàn công một căn nhà đông người ở như thế này, cơ quan Phòng cháy chữa cháy thường đến kiểm tra và kiểm tra định kỳ nhưng thiếu trách nhiệm khi không yêu cầu chủ nhà phải có cửa và cầu thang thoát hiểm. Nhà chức trách địa phương cũng phải có trách nhiệm khi căn nhà xây thêm mấy tầng không giấy phép. Không phải các cán bộ của các ban ngành không biết mà chẳng qua biết mà lơ đi vì lý do tế nhị nào đó? Khi hậu quả xảy ra, chẳng có ai nhận tội.

Hanoi, fire

Qua vụ cháy, thấy rõ người dân còn nhiều khó khăn trong cuộc sống, cả gia đình chen chúc nhau trong một không gian chật hẹp, không lối thoát khi có biến cố. Kinh tế suy thoái sau đại dịch, nhiều hãng xưởng đóng cửa, nhiều người thất nghiệp, cuộc sống càng bí bách hơn. Thế nhưng người ta vẫn bày ra lắm cách để kiếm tiền. Người ta vẽ ra cuộc “Chấn hưng văn hoá” với số tiền 350.000 tỷ đồng. Kế hoạch đó sẽ làm gì, thực hiện như thế nào? Hay xây thêm tượng đài, vẽ thêm hàng ngàn bảng hiệu Khu phố văn hoá treo ở đầu các con hẻm và nơi dân cư đông đúc. Xóm nào cũng là Khu văn hoá, phố nào cũng là Khu phố văn hoá thế thì sao phải chấn hưng văn hóa nhỉ? Trò mèo. Những dự án không thiết thực cho đời sống vẫn liên tục ra đời bào mòn ngân sách và làm khổ dân nghèo.

Anh Tuấn

Qua vụ cháy, càng rõ thêm khoảng cách giàu nghèo càng lớn. Những dinh thự nguy nga, tráng lệ của tầng lớp cán bộ càng ngày càng xuất hiện nhiều. Những mộ phần chiếm hàng chục hecta đất của lãnh đạo tiếp tục được xây dựng. Cuộc sống xa hoa của giới trọc phú vẫn diễn ra hàng ngày đối lập với cuộc sống nhiều khó khăn của đại đa số nhân dân. Miếng bánh đáng lẽ được chia đều cho tất cả mọi người giờ chỉ dành cho một nhóm. Bất công xuất hiện từ đây.

Hanoi, fire

Chủ nhà đã bị bắt, có thể xử ở toà án, kết án vài ba năm nhưng 56 con người đã phải từ giã cõi đời. Ngoài ra chẳng còn ai phải chịu trách nhiệm, rồi tất cả lùi vào quên lãng. Các dự án vô nghĩa tiêu tốn hàng ngàn tỷ đồng vẫn lần lượt xuất hiện, các cán bộ vẫn phớt lờ những nguy hiểm chết người đang tồn tại ở địa phương mình, người nghèo vẫn chen chúc nhau trong những căn nhà, những căn phòng không lối thoát. Có gì đau đơn hơn khi một gia đình mất đi 7 người thân cùng một lúc. Cả gia đình 7 người gồm ông bà, vợ chồng cùng 3 cháu nhỏ ở hai căn hộ tại tầng 6 và 8 đã không ai còn sống.

Hãy nhìn dây nhợ của điện lực trong ảnh trước căn nhà bị cháy, tai hoạ không đến hôm nay thì cũng sẽ đến ngày mai thôi.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, người giàu càng lúc càng giàu nhờ những thương vụ mờ ám, người nghèo vẫn chấp nhận cuộc sống hẩm hiu với nhiều đe doạ luôn chực chờ.


 

Tình hình cuộc chiến – Suy nghĩ từ Kyiv

Báo Tiếng Dân

Tác Giả:  Trần Gia Huấn

Tôi đã ghé Ukraine vài ngày, tới thủ đô Kyiv, thăm miền nam Odesa, Mykolaiv và Kheson. Tôi cố nhận biết tình hình chiến tranh ở đây. Tôi sẽ viết nhiều hơn, nhưng đây là thời điểm thích hợp để chia sẻ cảm nhận tổng quát nhất của mình.

Đây là thời điểm quan trọng; bởi vì, những gì đang xảy ra và cảm giác thời gian của chúng ta. Một năm rỡi qua là khoảng thời gian đầy thách thức. Chúng ta trông đợi một kết quả nhanh chóng. Nhưng cuộc chiến không diễn ra như mong đợi, chúng ta nhảy vào một kết luận là: cuộc chiến bế tắc, và kéo dài vô tận. Hiểu như vậy là sai. Ukraine có thể chiến thắng, nhưng phải kiên nhẫn, để nhận ra cơ hội.

Trong cuộc xâm lược này, Nga cướp lãnh thổ Ukraine trong vòng vài tuần đầu tiên của cuộc chiến vào cuối tháng Hai, đầu tháng Ba, 2022. Bán đảo Crimean đã bị Nga chiếm từ 2014. Ukraine đã thắng trong trận Kyiv, Kharkiv, và Kherson.

Trong nửa đầu năm 2023, Nga đã mở nhiều cuộc tấn công nhưng không thu thêm được gì ngoài Bakhmut. Nửa cuối 2023, Ukraine phản công, chiếm lại lãnh thổ, nhưng chưa đạt được những bước tiến quan trọng.

Trong nước Nga xảy ra cuộc binh biến do Prigozhin lãnh đạo người đã chiếm Bakhmut. Prigozhin và Putin đạt được một thỏa thuận, nhưng sau đó Putin đã giết Prigozhin. Một diễn biến liên quan nữa là Surovikin, có lẽ là vị tướng tài ba nhất của Nga, đã bị phế truất. Nga không còn khả năng tấn công. Chiến lược của Nga bây giờ là khủng bố vào thường dân cho đến khi người Ukraine không thể chịu đựng nổi. Mặt khác, Nga đã có thời gian, lập tuyến phòng thủ vững chắc. Điều này đã làm cho cuộc phản công của Ukraine vô cùng gian nan.

Năm ngoái, Ukraine muốn tái chiếm lãnh thổ trước khi Nga xây dựng hàng rào cố thủ, nhưng không đủ vũ khí. Elon Must đã ngừng cung cấp dịch vụ internet cho Ukraine. Điều này góp phần làm cho cuộc chiến khó khăn. Musk tin vào lời tuyên truyền của Nga về chiến tranh nguyên tử. Musk lặp lại những tuyên truyền này. Musk tin là chiến tranh hạn nhân sẽ xảy ra.

Những kẻ quyền lực tin rằng chỉ cần tung ra vài lời dọa nạt hạt nhân là thu ngay được chiến thắng. Thật may mắn cho chúng ta, Ukraine đã vạch trần đường lối gieo rắc sợ hãi này của Nga.

Năm ngoái, khi Ukraine không đủ vũ khí. Mỹ để cho tuyên truyền Nga thay thế vào tính toán chiến lược. Đến nay thì Mỹ đã mở mắt ra rồi. Đe dọa hạt nhân của Nga chỉ là đòn tâm lý để câu giờ, làm cho công cuộc viện trợ vũ khí cho Ukraine chậm lại. Máy bay chiến đấu đang tới, nhưng đã quá chậm và quá trễ.

Ukraine mở cuộc tấn công trong điều kiện mà không một sỹ quan tham mưu Mỹ nào dám. Chiến lược của người Mỹ là dùng không lực phá hủy kinh tế, hậu cần, công sự trước để giành lấy sự chủ động trên chiến trường. Không một điều nào được áp dụng cho Ukraine. Thậm chí, Ukraine cò thiếu quân, không dám nói đến tiêu chuẩn hay công thức: công 3 thủ 1 hay công 5 thủ 1.

Cuộc phản công của Ukraine vào mùa hè năm nay là cực kỳ gian khổ và thiệt hại. Gian khổ và thiệt hại hơn cả mức cần thiết. Hôm nay, tôi tới thăm thương binh ở trung tâm phục hồi chức năng. Trong muôn vàn cảm xúc khơi dậy một cảm giác tội lỗi. Đáng ra, chúng ta có thể làm nhiều hơn để bảo vệ những con người này.

Và chính những điều này đã gợi lên hàng loạt những lời kêu gọi ngừng bắn, cất lên tiếng nói thân thiện với Điện Kremlin. Lợi dụng tình thế, truyền thông Nga tung ra lời giả định rằng Ukraine đang thất bại. Sự thực không phải như vậy. Nga tung ra quan điểm về nỗi thống khổ của người Ukraine, nhưng không đưa ra con số thống kê người Ukraine quyết tâm chiến đấu với Nga đến cùng.

Không có một lý do gì để tin rằng Nga giữ lời trong các thỏa thuận. Nga không bao giờ tuân thủ các điều khoản trong hiệp ước mà Nga đã ký. Hơn nữa Nga đã tuyên bố rõ ràng: Nga không coi Ukraine là một quốc gia. Các nhà tuyên truyền Nga nói rõ với khán giả Nga rằng: Nga sẽ hủy diệt Ukraine. Nga xóa bỏ tư cách quốc gia của Ukraine. Ngừng bắn để câu giờ. Nga công khai mục đích này.

Màn đe dọa hạt nhân không còn linh nghiệm nữa. Nga đang thay đổi cách tuyên truyền, làm như không có gì xảy ra trên chiến trường. Nga hy vọng các đồng minh của Ukraine sẽ kiềm chế Ukraine lâu để Nga có thời gian xoay cán cân lực lượng theo hướng có lợi cho Nga.

Ukraine đang triển khai tấn công tầm xa, nhằm vào sân bay, hậu cần trong lãnh thổ Nga. Đây là điều kiện “cần” để chiến thắng, nhưng đây cũng là một tình huống khó xử bởi vì các đồng minh của Ukraine không muốn.

Mỹ nhận định đúng rằng: Ukraine muốn thắng phải phá vỡ được hàng rào phòng thủ của Nga. Thế nhưng, Ukraine không đủ quân, và theo quan điểm của Ukraine không cần thiết phải ném quá nhiều sinh mạng vào một mặt trận đã định hình. Khái niệm đột phá bị thu hẹp lại. Ngay cả khi gạt giá trị sinh mạng qua một bên, vốn là tâm điểm của cuộc chiến này. Lịch sử quân sự cho thấy chiến thắng trên chiến trường là giai đoạn cuối cùng của một quá trình dài bắt đầu từ hậu cần.

Cuộc chiến này đã đưa ra một học thuyết mới về chiến tranh phòng thủ: Tại sao lại chỉ được chiến đấu trên lãnh thổ của mình. Không có luật pháp quốc tế nào quy định như vậy. Thử tưởng tượng, chúng ta cổ vũ cho một đội bóng, nhưng chỉ được phép chơi ở nửa sân nhà, không được chơi bóng qua nửa sân đối phương. Hay chúng ta ủng hộ cho một võ sĩ quyền anh nhưng anh ta không được phép tung đòn sau cú đấm của đối thủ. Nếu mang quan niệm này áp dụng vào bất kỳ cuộc chiến nào trước đây, không ai có thể giành được chiến thắng trong những chiến thắng mà họ tự hào.

Ai cũng bày tỏ sự lo ngại: sợ Nga mở rộng, sợ Nga leo thang. Tin vào lập luận này là một chiến thắng của tuyên truyền Nga. Không một cuộc tấn công xuyên biên giới của Ukraine có tác dụng gì ngoài việc giảm năng lực tấn công của Nga.

Không ai dẫn dắt Nga làm những công việc mà Nga chưa từng làm. Khái niệm “leo thang” trong bối cảnh này là một nhầm lẫn. Ukraine đang tấn công vào hậu cần Nga nghĩa là Ukraine đang tìm kiếm con đường chấm dứt chiến tranh. Ukraine không làm những điều như Nga đang làm trên đất Ukraine. Ukraine không cướp lãnh thổ. Ukraine không chiếm đóng. Ukraine không tử hình ai. Ukraine không mở trại cải tạo. Ukraine không mở phòng tra tấn. Ukraine phải được phép có cơ hội ngăn chặn những hoạt động tàn bạo của Nga. Ukraine phải có cơ hội giành chiến thắng.

Chiến thắng rất khó khăn, nhưng có thể. Tất cả những người Ukraine mà tôi biết đều mất người thân trong cuộc chiến này. Bạn bè Ukraine của tôi mắt thâm quầng, và ánh nhìn xa xăm, nhưng lòng quyết tâm thì rất lớn. Trong vài ngày tôi ở lại Ukraine, những cuộc tấn công vào thành phố mà tôi nghỉ qua đêm. Nga đang nỗ lực cắt đứt đường xuất khẩu ngũ cốc của Ukraine bằng tên lửa, drones. Đây là cuộc sống thường nhật của người Ukraine, còn chúng ta thì không sao. Người Ukraine đang ở tuyến đầu của cuộc chiến, còn chúng ta chỉ giúp đỡ phần nào. Tuy vậy, sự kháng cự của Ukraine, không phải chỉ cho riêng Ukraine, mà còn vượt xa hơn thế nữa.

Ukraine đang bảo vệ trật tự pháp lý được thiết lập sau Thế chiến II. Ukraine đã gánh vác toàn bộ sứ mạng của NATO. Ukraine có một ngân sách quân sự rất nhỏ so với NATO, nhưng đã đảo ngược một cuộc tấn công của Nga. Không một quốc gia NATO nào phải nhỏ một giọt máu.

Ukraine còn làm cho Trung Quốc mở mắt ra rằng một cuộc chiến tranh ở Thái Bình Dương không dễ nuốt như Trung Quốc tưởng. Ukraine còn làm cho nhiều người mở mắt ra rằng chiến tranh hạt nhân ít xảy ra hơn, và tống tiền hạt nhân không còn tác dụng. Ukraine cũng đang đấu tranh để ngũ cốc đến được châu Á và Phi nơi có hàng triệu người đói khổ do cuộc chiến Nga gây ra. Cuối cùng, nhưng quan trọng, Ukraine chứng minh rằng nền dân chủ có thể tự bảo vệ được mình.

Chính người Ukraine mang đến cho chúng ta sự an ninh mà tôi e rằng nhiều người không nhận ra. Tôi e rằng, nhiều người chúng ta; thậm chí, cả ứng cử viên tổng thống Mỹ, cũng không nhận ra Ukraine đang giúp chúng ta rất nhiều.

Cuộc chiến này sẽ không kết thúc vì một sự kiện bất ngờ, nhưng cũng không thể kéo dài vô tận. Nó kết thúc vào lúc nào, và như thế nào tùy thuộc vào chúng ta: vào những gì chúng ta làm, vào mức độ chúng ta giúp đỡ. Ngay cả khi chúng ta không quan tâm đến Ukraine, nhưng chiến thắng của Ukraine sẽ mang lại những điều tốt đẹp cho mọi người.

Trong lịch sử đối ngoại của Hoa Kỳ, chưa bao giờ có cơ hội đảm bảo an ninh cho Mỹ, mà Mỹ lại ít nỗ lực đến như vậy. Tôi hy vọng nguời Mỹ sớm nhận ra, nên nắm lấy cơ hội này.

Lược dịch từ trang mạng Thinking about.. The state of the war; Thoughts from Kyiv; Timothy Snyder*; 7 September, 2023.

*Timothy Snyder là nhà sử học uyên bác người Mỹ tại Đại học Yale. Ông có nhiều tác phẩm lịch sử quan trọng. Ông là chuyên gia nghiên cứu sâu về sự tàn bạo chính trị và giết người hàng loạt. 

Không bao giờ quên: Cuộc tấn công khủng bố 9/11 cách đây 22 năm

Báo Nguoi-viet

September 11, 2023

WASHINGTON, DC (NV) – Vào ngày này đúng hai mươi hai năm trước, nhằm hôm Thứ Ba, 11 Tháng Chín, 2001, cả thế giới bàng hoàng trước cuộc tấn công khủng bố khi 19 tên không tặc, theo kế hoạch của Osama bin Laden, thủ lĩnh nhóm al-Qaeda, cướp bốn chiếc máy bay dân sự đâm vào các mục tiêu nội địa nước Mỹ.

Bốn chiếc máy bay dân sự bỗng trở thành những vũ khí tự sát tấn công vào toà nhà World Trade Center ở New York, Ngũ Giác Đài ở Washington DC, và chuyến bay 93 của United Airlines rớt xuống một cánh đồng ở Pennsylvania vì hành khách quyết định kháng cự lại bọn khủng bố.

Không tặc lái máy bay đâm vào hướng Nam của toà tháp South Tower (2 WTC) ngày 11 Tháng Chín, 2001. (Hình: Seth McCallister/AFP via Getty Images)

Gần 3,000 người thiệt mạng vào ngày khủng bố định mệnh đó và nhiều người chết hơn mỗi năm vì những “di chứng” liên quan bắt nguồn từ biến cố thảm khốc được nhớ với tên cuộc tấn công khủng bố 911.

Biến cố này là một bước ngoặt làm thay đổi tất cả, đến mức khó có thể tìm thấy một phần nào đó trong cuộc sống của người Mỹ mà không bị ảnh hưởng.

Từ việc tăng cường kiểm soát an ninh tại các phi trường cho đến quân sự hóa lực lượng cảnh sát, cho đến các cuộc chiến kéo dài hàng chục năm, tất cả làm thay đổi cách hành xử, nhân cách, và tự do của con người và đất nước Hoa Kỳ.

Tính từ ngày định mệnh đó, 22 năm sau, nước Mỹ có thêm gần 80 triệu trẻ em ra đời và trưởng thành, nhưng cái chết của gần 3,000 sinh mạng vẫn còn đó những nghi vấn, những lỗ hổng trong trái tim, trong tâm khảm của biết bao người Mỹ có thân nhân, bạn bè bị chủ nghĩa khủng bố cướp đi mạng sống.

Cảnh tòa tháp đầu tiên bắt đầu sụp. (Hình: Ezra Shaw/Getty Images)

Chưa hết, sự kiện này còn làm hàng ngàn quân nhân và viên chức dân sự Mỹ hy sinh tại các cuộc chiến truy tìm, tiêu diệt, và ngăn chặn quân khủng bố cũng như những kẻ ủng hộ khủng bố.

Nỗi đau vẫn còn trong lòng người Mỹ 

Bàng hoàng, đau đớn, tức giận, và sợ hãi, những cảm xúc mãnh liệt trước sự kiện 9/11 vẫn làm tổn hại tinh thần người Mỹ đến tận nhiều năm sau.

Có đến 63% người Mỹ cho biết họ không thể ngừng xem tin tức, theo dõi những gì đã và đang xảy ra liên quan đến sự kiện tấn công khủng bố 9/11, cho dù đó là một biến cố vô cùng khủng khiếp, theo cuộc thăm dò của trung tâm nghiên cứu Pew Research Center.

Có tới 61% người Mỹ tin rằng tác động của vụ tấn công 9/11 làm Hoa Kỳ thay đổi.

Một thăm dò khác của Pew Research Center, thực hiện nhân dịp đánh dấu 15 năm sau biến cố 9/11, cho thấy 76% người Mỹ cho rằng đây là sự kiện lịch sử đáng nhớ nhất.

Điều đáng ghi nhận là dù các quan điểm về chính trị rất khác nhau, 70% cử tri Cộng Hòa và Dân Chủ đều xếp biến cố 9/11 là một trong 10 sự kiện có tác động trong lịch sử.

Tuy nhiên, trong khổ đau, nước Mỹ cho thế giới thấy một sức mạnh tiềm tàng làm bật dậy niềm hy vọng.

Góc mặt phía Nam của Ngũ Giác Đài sau khi bị khủng bố tấn công bằng máy bay. (Hình: Bob Houlihan/U.S. Navy/Getty Images)

Những thời khắc đáng nhớ trong ngày 11 Tháng Chín, 2001

-8 giờ 46 phút sáng: Chuyến bay American Airlines Flight 11, một chiếc Boeing 767, đâm vào phía Bắc tòa tháp North Tower (1 WTC), khoảng giữa tầng thứ 93 và 99. Tất cả 92 người trên máy bay thiệt mạng.

-9 giờ 3 phút sáng: Chuyến bay United Airlines Flight 175, một chiếc Boeing 767, chở 56 hành khách và phi hành đoàn chín người đâm vào phía Nam tòa tháp South Tower (2 WTC), khoảng giữa tầng 77 và 85. Tất cả 65 người trên máy bay thiệt mạng.

-9 giờ 5 phút sáng: Tổng Thống George W Bush được thông báo về chiếc máy bay thứ hai đâm vào World Trade Center.

-9 giờ 30 phút sáng: Tổng Thống Bush gửi thông điệp đến quốc dân báo tin “Nước Mỹ bị tấn công,” và thề rằng “những kẻ khủng bố tấn công nước Mỹ sẽ không còn đường sống.”

Tổng Thống George W. Bush thị sát Ground Zero tại New York hôm 14 Tháng Chín, 2001. (Hình: Eric Draper/White House/Getty Images)

-9 giờ 37 phút sáng: Chuyến bay American Airlines Flight 77, một chiếc Boeing 757, chở 58 hành khách và phi hành đoàn sáu người, đâm vào phía Tây của Ngũ Giác Đài. Tất cả 64 người trên máy bay thiệt mạng.

-9 giờ 45 phút sáng: Không phận Hoa Kỳ được lệnh đóng cửa hoàn toàn. Tất cả máy bay trên bầu trời phải đáp xuống phi trường gần nhất.

-9 giờ 59 phút sáng: Tòa tháp South Tower của World Trade Center sụp đổ, 56 phút sau khi bị máy bay đâm vào.

-10 giờ 3 phút sáng: Chuyến bay United Airlines Flight 93, một chiếc Boeing 757, chở 37 hành khách và phi hành đoàn bảy người, rớt xuống một cánh đồng ở Shanksville, Pennsylvania. Tất cả 44 người trên máy bay thiệt mạng.

-10 giờ 28 phút sáng: Tòa nhà North Tower của World Trade Center sụp đổ, 102 phút sau khi bị máy bay đâm vào. Khách sạn Marriott Hotel nằm bên dưới hai tòa tháp cũng sụp đổ hoàn toàn.

-10 giờ 50 phút sáng: Khu vực phía Tây của Ngũ Giác Đài, cao năm tầng, sụp đổ. (MPL) [kn]

(Dữ liệu dựa theo link: www.visualcapitalist.com/9-11-timeline-three-hours-that-changed-everything/)


 

Giáo dục đang bị biến thành chợ đen?

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

11-9-2023

Một phụ huynh ở TP Vinh (Nghệ An) chia sẻ với tôi rằng, vài năm nay các con anh đang phải đóng mỗi tháng từ 500k đến 700k cho học “tiếng Anh tăng cường”, số lượng là 2 tiết/tuần. Chương trình “tiếng Anh tăng cường” do một trung tâm Anh ngữ hợp tác với nhà trường để triển khai.

Vị phụ huynh cũng cho biết, hiện tại trung tâm này đang hợp tác với 86 trường học. Tôi kinh ngạc hỏi lại rằng: 86 trường nghĩa là cả ngàn lớp học, cả vạn học sinh, sao họ dạy nổi. Anh nói, chủ yếu là trường nào thì giáo viên trường ấy dạy, chứ cái trung tâm ấy chỉ có khoảng hơn 20 giáo viên thôi, dạy làm sao được.

86 trường, khoảng 80 nghìn học trò, nhân với 500k/em sẽ ra một số tiền khổng lồ là 40 tỉ đồng mỗi tháng. Nhưng mỗi tiết dạy, giáo viên nhà trường chỉ được trả từ 50 đến 80 nghìn.

Tay không bắt giặc, không cần xây dựng trường lớp, không cần tuyển dụng giáo viên, chỉ cần lập ra một cái “trung tâm” rồi đến bắt tay với hiệu trưởng một cái thì tất cả cơ sở vật chất và con người trong hệ thống giáo dục quốc dân liền biến thành “của nhà” và dọn tới tận miệng. Quá sướng.

Vị phụ huynh này cũng chia sẻ, khi trước, còn làm công tác quản lý trong trường học nhà nước, anh cũng đã từng được những trung tâm kiểu này đề nghị hợp tác với hoa hồng lợi nhuận là 40%, nhưng anh từ chối, vì biết rõ ràng rằng nó không mang lại lợi ích gì cho học trò cả, thậm chí còn làm khổ các em vì bị tước thêm thời gian và học hành láo nháo chỉ cho qua chuyện nhằm thu tiền.

Lần theo tên của Trung tâm Anh ngữ này, tìm kiếm mã số thuế nhưng không thấy, website cũng không có, chỉ có một trang Facebook với lèo tèo mấy lượt like mỗi bài đăng. Tôi không khẳng định được mức độ chính xác của những thông tin do vị phụ huynh này chia sẻ, cần các ngành chức năng vào cuộc điều tra thì mới kết luận được.

Tuy nhiên, bản chất của việc này thì không xa lạ với tôi, vì năm ngoái chính tôi đã phản đối 2 chương trình tương tự (kỹ năng sống và tiếng Anh) tại trường con tôi học, sau đó nhà trường đã phải hủy bỏ, không thực hiện nữa. Tôi chất vấn rằng, học cái gì, học vào lúc nào, ai dạy, dạy như thế nào, kế hoạch đâu, ai duyệt, trình tự thủ tục được tiến hành ra sao, v.v.. Không ai giải trình được, và đành phải bỏ.

Hiện nay, những chương trình “liên kết”, “hợp tác”, “tăng cường” kiểu này do sự bắt tay giữa hiệu trưởng và các trung tâm ma bên ngoài đang đổ bộ vào các trường học ở khắp nơi trên cả nước, tạo ra một thị trường chợ đen phá nát giáo dục từ bên trong.

Hình thức của kiểu làm ăn này rất đa dạng, phức tạp, có nơi thô bạo, có chỗ tinh vi bằng nhiều chiêu trò. Có trường chỉ cần thông báo một cách mập mờ khiến tất cả học sinh phải tham gia; có trường thì cho đăng ký, nhưng lại dạy vào buổi học chính khóa, em nào không đăng ký sẽ bị đưa ra khỏi lớp. Cha mẹ nào nỡ để con bơ vơ một mình trên sân trường, thế là chẳng biết có lợi lộc gì không nhưng cũng cắn răng mà đóng tiền cho con được ngồi trong lớp.

Bên cạnh phong trào “trăm hoa đua nở” của việc lạm thu, tận thu đã thành một thứ dịch bùng phát trên khắp cả nước trong hàng chục năm nay, thì những chương trình như Stem, Kỹ năng sống, Tiếng Anh… đang tràn vào các nhà trường như một cơn lũ giữa thanh thiên bạch nhật, biến những nơi thiêng liêng ấy thành chợ trời, chợ đen.

Phá hỏng môi trường giáo dục, vắt kiệt sức lực của phụ huynh, đày ải hàng triệu học trò chỉ vì mối lợi quá lớn và quá dễ kiếm này, đó là tình trạng đang công nhiên diễn ra mà rất hiếm khi thấy bóng dáng của các “cơ quan chức năng”, “cơ quan quản lý”, cứ như chốn không người vậy.

Tôi nghĩ, nếu không có một cuộc “tổng vệ sinh” bằng cách mở cuộc điều tra trên toàn quốc, quét sạch để lập lại kỷ cương trong các nhà trường, thì giáo dục sẽ bị băng hoại hoàn toàn, rồi Chương trình Đổi mới “căn bản toàn diện” cũng sẽ bị đám cỏ dại và sâu trùng này phá nát khi chưa kịp bén rễ…


 

Kết quả chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Joe Biden

Báo Nguoi-viet

September 10, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) .- Mỹ và Việt Nam có những thỏa thuận nổi bật trên nhiều lãnh vục nhân chuyến thăm viếng ngắn ngủi của Tổng thống Joe Biden.

Hãng Reuters ngày Chủ Nhật 10 Tháng Chín tóm tắt những gì hai bên đã đạt được gồm từ bán máy bay chở hành khách trị giá nhiều tỉ đô la, lập tại Việt Nam cơ sở sản xuất điện tử đến thảo luận nhân quyền, đánh cá lậu.

Hãng máy bay Boeing bán cho Vietnam Airlines 50 máy bay 737 Max nhân dịp Tống thống Biden thăm Việt Nam. (Hìn: Justin Tallis/AFP/Getty Images)

Thương vụ giữa hãng Boeing với Vietnam Airlines
Hãng hàng không quốc doanh Vietnam Airlines ký hợp đồng mua 50 máy bay Boeing 737 Max trị giá chừng $7.5 tỉ USD. Hợp đồng sẽ tạo ra hơn 33,000 việc làm cho công nhân Mỹ, cả trực tiếp lẫn gián tiếp, theo bản thông tin của chính phủ Mỹ.

Các hãng điện tử Amkor, Marvell, Synopsis đầu tư tại Việt Nam
Công ty Amkor Technology ở tiểu bang Arizona sẽ khởi sự vận hành một nhà máy mới thiết lập tại tỉnh Bắc Ninh với vốn đầu tư $1.6 tỉ USD từ Tháng Mười, Tòa Bạch ốc cho biết. Công ty Marvell (tiểu bang Delaware), công ty Synopsis (tiểu bang California) đầu tư cho cơ sở thiết kế mạch điện tử bán dẫn và các cơ sở yểm trợ tại Sài Gòn.

Trí tuệ nhân tạo cho các thị trường đang phát triển
Công ty Microsoft sẽ cung cấp “giải pháp dựa trên trí tuệ nhân tạo thích hợp cho Việt Nam và các thị trường đang phát triển”, Tòa Bạch Ốc nói. Đồng thời, công ty Nvidia sẽ hợp với các đối tác Việt Nam là FPT, Viettel và Vingroup về trí tuệ nhân tạo tại Việt Nam.

Nhân quyền
Hai nước có “cam kết được nâng cao” khi thảo luận về nhân quyền, chính phủ Mỹ cho biết, dựa trên các cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ – Việt Nam hơn chục năm qua. Chính phủ Mỹ cũng như Liên Hiệp Quốc gần đây đả kích CSVN bỏ tù thành viên của một số tổ chức vận động bảo vệ môi trường. Hành động này nằm trong khuynh hướng đàn áp tất cả những ai hành sử quyền tự do ngôn luận.

Màn hình giới thiệu Logo của công ty Microsoft phối hợp với công ty OpenAI về phần mềm dựa trên nghiên cứu trí tuệ nhân tạo. (Hình: Lionel Bonaventure/AFP/Getty Images)

Đánh cá bất hợp pháp
Mỹ đang giúp Việt Nam “xây dựng khả năng đối phó với tội phạm xuyên quốc gia ở khu vực cũng như quốc tế”, Tòa Bạch ốc cho hay, đồng thời sự trợ giúp còn gồm cả đối phó “đánh cá bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định”.
Trung Quốc và Việt Nam lâu nay vẫn tranh chấp với nhau về vấn đề đánh cá và các vấn đề khác tại Biển Đông. Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền gần hết Biển Đông, phớt lờ vùng đặc quyền kinh tế của các nước khác.

Di sản chiến tranh
Chính phủ Mỹ sẽ mở rộng nỗ lực để giải quyết những thiệt hại còn sót lại từ cuộc chiến Việt Nam dù đã chấm dứt năm 1975. Trợ cấp được gia tăng từ $183 triệu lên thành $300 triệu cho dự án tẩy rửa hóa chất Dioxin tại khu vực phi trường Biên Hòa.

Dioxin là thành phần của thuốc diệt cỏ thường được gọi là chất độc “da cam” được người Mỹ xịt tại nhiều khu vực ở Việt Nam trong thời chiến. Mỹ sẽ cung cấp thêm $25 triệu để rà phá bom mìn còn sót lại tại Việt Nam. Tổng số tiền mà chính phủ Mỹ cung cấp cho chương trình này đã lên đến $230 triệu kể từ năm 1993 đến nay.(TN)


 

Ái Hữu Cựu Tù Cộng Sản Suối Máu giữ mãi tinh thần huynh đệ chi binh

Báo Nguoi-viet

Đằng-Giao/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Ái Hữu Cựu Tù Cộng Sản Suối Máu tổ chức buổi họp mặt Hè 2023 sáng Thứ Bảy, 9 Tháng Chín, tại Thư Viện Việt Nam ở Garden Grove.

Biệt Đội Văn Nghệ Ái Hữu Cựu Tù Cộng Sản Suối Máu trong nghi thức chào cờ. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Tự lâu rồi, các chiến hữu cựu tù Suối Máu cứ theo thông lệ gặp nhau hằng năm để cùng nhau ôn lại những tháng ngày tủi hờn gian khổ trong các trại tù cải tạo Cộng Sản, lâu đến nỗi chính ông Vũ Long Sơn Hải, trưởng ban tổ chức, cũng không nhớ chính xác là bao lâu.

“Theo tôi nhớ thì chúng tôi gặp gỡ hằng năm có tới trên 20 năm rồi nhưng tôi không dám nói dứt khoát là bao lâu,” ông Hải nói. “Và tuy lấy tên là Ái Hữu Cựu Tù Cộng Sản Suối Máu nhưng chúng tôi sẵn sàng vui vẻ đón nhận tất cả các anh em cựu chiến binh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.”

Ông thêm: “Buổi họp mặt mùa Hè bữa nay, ngoài lý do là để anh em cựu tù gặp gỡ nhau, ngồi bên nhau thưởng thức văn nghệ, chúng tôi còn để cùng nhau dành một phút mặc niệm cho một chiến hữu là Nguyễn Phương Cương, trước thuộc binh chủng Biệt Động Quân vừa vĩnh viễn chia tay chúng tôi hôm 25 Tháng Tám tại thành phố Westminster.”

Gian phòng râm ran tiếng thăm hỏi thân mật. Những chiến hữu thân tình nghiêm chỉnh thẳng người đưa tay lên trán chào nhau rồi mới bắt tay vồn vã.

Cựu Trung Tá Nhan Hữu Hậu cho biết ông rất vui cùng phu nhân là bà Minh Hiếu đến họp mặt với các chiến hữu.

Đây là dịp ông ôn lại thời gian nhục nhằn trong lao tù Cộng Sản.

Gian phòng ấm áp tiếng hỏi han, thăm hỏi nhau của những cựu tù Suối Máu. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Ông nhắc lại chuyện xưa: “Trước 1975, tôi là Lực Lượng Đặc Biệt Biệt Kích Dù rồi được biệt phái về Dinh Độc Lập trong vai trò trưởng nhóm bảo vệ. Chúng tôi hết sức ngạc nhiên và đau buồn khi chưa nắm quyền tới 48 tiếng mà Đại Tướng Dương Văn Minh đã tuyên bố đầu hàng.”

Sau năm 1975, ông Hậu cũng như bao nhiêu chiến sĩ đã bị đọa đày khổ nhục từ trại tù này sang trại tù khác, khắp miền Nam rồi ra đến Bắc rồi lại vô Nam.

Nhưng, như bao nhiêu chiến hữu, tinh thần bất khuất của những người lính luôn sống mãi trong lòng ông.

“Tụi tôi lăn lóc bao nhiêu trại tù chứ không chỉ Suối Máu. Nhưng người lính lúc nào cũng là người lính,” ông chia sẻ.

Những vị lính già luôn tuân hành quân kỷ. Từ trái, ông Hồ Ngọc Minh Đức, ông Nhan Hữu Hậu và ông Phạm Minh Đức. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Hiện diện trong buổi họp mặt có ông Hồ Ngọc Minh Đức, một người chưa hề nếm mùi lao tù Cộng Sản.

Ông trình bày: “Tôi thuộc binh chủng Hải Quân và rời Việt Nam hôm 30 Tháng Tư, 1975, sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh kêu gọi anh em binh sĩ buông súng đầu hàng nên tôi không bị lưu đày trong các trại tù cải tạo. Nếu ở lại thì chắc chắn tôi cũng bị đọa đày như các chiến hữu thôi.”

Hôm nay ông đến đây để được ngồi cùng phòng với các chiến hữu.

Ông Hồ Ngọc Minh Đức là thành viên Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ.

Trong số người trông ngóng được gặp lại anh em bằng hữu có cựu Trung Tá Phạm Minh Đức. Ông từng là sĩ quan huấn luyện viên kiêm cán bộ Trường Võ Bị Sĩ Quan Đà Lạt.

“Tôi chưa từng bị tù tại Suối Máu nhưng tôi đến đây gặp anh em vì tù ở đâu thì cũng là tù Cộng Sản thôi,” ông Đức khẳng định.

Từ trái, ông Vũ Long Sơn Hải, ông Lê Thành Long, bà Nguyễn Thanh Thủy và ông Trần Văn Phước chào mừng chiến hữu. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Có người chỉ đứng bên ngoài nhìn vào để tìm hiểu hơn về tâm tư người cha vợ qua đời vì COVID-19 năm 2021.

Ông Frank Nguyễn, cư dân Irvine, nói: “Hồi đó, tôi có lần chở ba vợ tôi họp mặt Cựu Tù Cộng Sản Suối Máu. Nói thiệt, hồi đó tôi bận coi nhà hàng nên rất làm biếng, tôi thường mướn người chở ông đi. Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu tôi chịu khó chút thì tôi có thể hiểu ông và cái ông và bạn bè kêu là huynh đệ chi binh.”

“Mấy ‘ổng’ thường nhậu rồi hát bài ‘Huynh Đệ Chi Binh’ (của Anh Bằng) rồi khóc với nhau,” ông thêm.

Bà Minh Hiếu hát nhạc phẩm “Tiếng Còi Trong Sương Đêm” của Lê Trực, bài hát có lời ca gắn bó tình người chiến sĩ với quê hương. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Một câu nói của người cha vợ mà ông Frank không quên được là “‘Huynh đệ chi binh’ là đặt sinh mạng mình vào tay bạn đồng đội và chịu trách nhiệm cho sinh mạng của bạn mình.”

Ông Frank kết: “Hồi đó tôi không tin. Nhưng bữa nay nhìn thấy ‘lửa’ trong mắt mấy ông cựu quân nhân ở đây, tôi thấy huynh đệ chi binh là có thiệt.” [qd]

–—-
Liên lạc tác giả: ngo.giao@nguoi-viet.com


 

Facebook Lão Tạ bị đóng vĩnh viễn

Báo Đàn Chim Việt

Tác Giả:  Đàn Chim Việt

GỬI BẠN ĐỌC
(Thay cho thông báo)

Trang Lao Ta chính thức bị đóng, tất nhiên là bất công, nhưng điều đó chả quá quen thuộc với chúng ta hay sao.

Tôi không tiếc cho mình. Chỉ đáng là một tràng cười ha ha đã thành thương hiệu âm thanh nhận dạng của Lão Tạ.

Mọi bài viết của tôi, đều nhằm tới sự tiến bộ, mong xã hội tử tế. Nhưng khi sự tiến bộ, những điều tử tế, khi phẩm giá không phải là điều mà một số người muốn thấy ở xã hội này, thì chúng ta đành chấp nhận thôi. Trừ Chúa ra, không ai thắng nổi quỷ, vốn luôn ẩn mình trong bóng tối. Tôi luôn nhớ điều này. Tuy nhiên, bóng tối dù có dày đặc bao nhiêu, cũng sẽ tan khi mặt trời lên.

Tôi vẫn lưu lại hầu hết những bài mình viết và đăng công khai, bất cứ bạn nào cần, tôi cũng vui vẻ kính tặng.

Tôi coi Facebook là một cuộc chơi hữu dụng, nhưng không đặt cược lớn vào đó. Tôi cũng như các bạn, còn nhiều thứ khác thú vị và hữu ích để làm.

Tạm biệt hơn 4000 bạn, trong đó đa số là tôi chưa hề gặp mặt.

Thành thật xin lỗi hơn 45.000 người đã kiên nhẫn theo dõi tôi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau theo một cách khác.

————————————–
P/S: Vài lời với các bạn đang ẩn mình trong bóng tối.

Các bạn có sức mạnh vật chất, có chỗ dựa khổng lồ về quyền lực, nhưng cách các bạn đánh lén cho thấy các bạn quá yếu đuối. Các bạn có thể lừa được bạn đọc, lừa được những người quản trị mạng xã hội Facebook, nhưng các bạn nên nhớ luôn còn có thánh thần.