HỌ LÀ AI?

HỌ LÀ AI?

FB Mạnh Kim

13-5-2016

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong nhiều ngày, tôi luôn cố tìm câu trả lời cho câu hỏi họ là ai. Người ta vẫn thường gọi chung họ là “dư luận viên”, được hiểu là phiên bản copy thành phần “ngũ mao đảng” của Trung Quốc. Quan sát cách thức hành động của họ, tôi thấy rằng họ thường được “tổng động viên” để “ra quân đồng loạt” trong các chiến dịch cụ thể, chẳng hạn hai cuộc biểu tình vì môi trường vừa rồi. Điều này cho thấy họ được lệnh, được chỉ đạo và được sử dụng trong những thời điểm cụ thể trong các sự kiện cụ thể.

Họ có thể đã phục sẵn để chỉ chờ thấy các bài viết tường thuật sự kiện biểu tình là lập tức lao vào tấn công. Họ chỉ có một cách đánh: đánh dồn dập bằng ngôn ngữ bạo lực lẫn thô tục nhất có thể, chủ yếu để làm nhục. Bôi nhọ và vu khống là “kỹ thuật” phổ biến của họ. Cùng với chiến dịch tấn công các bài viết, họ còn nhắn tin với lời lẽ đe dọa. Họ lấy ảnh gia đình của chủ trang gửi vào inbox mà không ghi thêm bất kỳ gì. Nhưng, đây là một thông điệp đầy ý nghĩa răn đe.

Bạn không thể block hết tất cả họ. Nhiều người trong số họ sử dụng các nick khác nhau. Điều này dễ thấy. Khi một nick bị block, một nick khác lập tức xuất hiện, với cùng câu còm y hệt. Họ có lẽ đã soạn trước vài câu và “thao tác chiến đấu” là “copy and paste”. Cũng nick ấy và câu còm ấy, tôi đã thấy xuất hiện dưới bài viết của nhiều người khác. Trong bối cảnh “chiến tranh mạng” nóng ran và yếu tố “thời gian tính”, kỹ thuật “nhân bản vô tính” (cloning) là một giải pháp tốt đối với họ.

Tôi hình dung họ đã chuẩn bị kỹ cho chiến dịch. Từ một phòng lạnh hay góc tối nào đó, họ sẽ tung ra những cú đấm tâm lý vào những người biểu tình ngay sau khi những người này vừa “được nhận” loạt cú đấm dữ dội đập lên thể xác. Họ tung ra loạt chất độc ngôn ngữ “hàm lượng” cao với mong muốn gây nhiễm độc trên diện rộng. Họ không cần động não. Lập luận của họ được lập trình sẵn. Lý lẽ của họ quanh đi quẩn lại chỉ bấy nhiêu. Thật sự thì họ cũng không thể nghĩ ra điều gì khác. “Lý lẽ” của sự phi nghĩa luôn có giới hạn.

Nhiệm vụ của họ là chữa cháy. Tuy nhiên, với cách họ làm, đám cháy chỉ có thể bùng mạnh hơn lên. Nó tạo ra sự rạn nứt hơn là xoa dịu xã hội. Nó tạo ra sự chia rẽ cộng đồng hơn là cùng cộng đồng tìm tiếng nói chung cho những thực trạng hiển hiện đến mức gần như không cần phải chứng minh đúng-sai. Nó tạo ra sự bất ổn và hỗn loạn hơn là cùng nhau tìm kiếm một cái bắt tay ôn hòa giữa những người còn biết phân biệt phải trái.

Họ là ai? Tôi không thể biết chính xác họ là ai và đang sống như thế nào. Nhưng có điều chắc chắn rằng họ là người mang cùng dòng máu dân tộc với tôi. Họ cùng thở bầu không khí như tôi và các bạn. Họ ăn hạt cơm và con cá như tôi và các bạn. Họ cùng chịu những ảnh hưởng khủng khiếp của vô số thực trạng mà đất nước này đang đương đầu với sự kiệt quệ tột cùng: tham nhũng, ô nhiễm nguồn sống, bất công, bạo quyền…

Họ nghĩ gì cho tương lai con em của họ? Họ vẫn sẽ an tâm khi nhìn con của họ bước vào sân trường mà không biết bữa ăn hôm nay có an toàn hay không? Họ có thể, bằng cách nào đó, thoát khỏi mọi bất an đời sống đang bủa vây họ được không?

Tôi không thể biết họ là ai nhưng chắc chắn họ không phải là những người đủ giàu để mua thực phẩm ngoại và đủ tiền để định cư nước ngoài trong một cuộc tháo chạy công khai đang diễn ra.

Không biết họ là ai nhưng tôi tin rằng họ là những người ở tầng lớp rất gần với tầng lớp người dân đang cùng chịu ảnh hưởng của một trong những thời khắc bi thảm nhất lịch sử đất nước này. Như tôi và các bạn, họ cũng đang cùng ngồi trên một con tàu đang chìm.

Tìm đâu ra minh bạch?

Tìm đâu ra minh bạch?

Trần Trung Đạo

12-5-2016

Khẩu hiệu “Cá cần nước sạch, Dân cần minh bạch” có lẽ là khẩu hiêu nổi bật nhất trong những biểu ngữ được giương cao trong các cuộc biểu tình vừa qua. Người dân đòi hỏi nhà nước CSVN phải minh bạch.

Minh bạch của chính phủ (Governmental transparency) là gì?

Người viết sẽ chọn hai trong số nhiều định nghĩa về minh bạch.

Theo wikipedia: “Trong chính trị, minh bạch được dùng như là một phương tiện để quy trách nhiệm của các viên chức phục vụ người dân và trong việc chống tham nhũng. Khi những phiên họp của một chính phủ được mở rộng cho báo chí và công chúng, ngân sách của chính phủ có thể được bất cứ người dân nào xem xét, và luật pháp cũng như quyết định của chính phủ mở rộng để thảo luận, chính phủ đó được xem như là minh bạch, và có ít cơ hội để các viên chức chính phủ lạm dụng hệ thống vì lợi ích riêng tư của họ”. 

(In politics, transparency is used as a means of holding public officials accountable and fighting corruption. When a government’s meetings are open to the press and the public, its budgets may be reviewed by anyone, and its laws and decisions are open to discussion, it is seen as transparent, and there is less opportunity for the authorities to abuse the system for their own interests.)

Theo The Encyclopedia of American Politics: “Công khai, trách nhiệm, và thành thật xác định tính minh bạch của chính phủ. Trong một xã hội tự do, minh bạch là trách nhiệm của chính phủ để chia sẻ thông tin với người dân. Minh bạch là phần quan trọng nhất để qua đó người dân quy trách nhiệm cho các viên chức chính quyền.”  (Openness, accountability, and honesty define government transparency. In a free society, transparency is government’s obligation to share information with citizens. It is at the heart of how citizens hold their public officials accountable.)

Theo các định nghĩa đó, ba đặc điểm của minh bạch cần phải có gồm (1) thành thật, (2) công khai và (3) trách nhiệm. Đồng thời, ba hậu quả của không minh bạch trong chính phủ gồm (1) thông tin bị bưng bít, (2) lạm dụng quyền hành và (3) tham nhũng.

Dưới chế độ CSVN hiện nay, nếu chỉ phải trả lời theo lối trắc nghiệm, một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng có thể dễ dàng chọn “không” cho ba đặc điểm và “có” cho ba hậu quả.

Không minh bạch trong chính phủ không chỉ là vấn đề riêng của CSVN mà là của cả phong trào CS quốc tế.

Gorbachev và minh bạch 

Sau khi phong trào CS Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, nhiều nhà nghiên cứu đổ xô đi tìm lý do. Mỗi người nhìn sự sụp đổ của phong trào CS quốc tế từ một góc cạnh khác nhau tùy theo mục đích nghiên cứu của mình nhưng đều cùng nêu ra một lý do chung: Chính quyền CS không minh bạch.

Là lãnh đạo CS cao cấp nhất của đảng và nhà nước Liên Xô, hơn ai hết, Mikhail Gorbachev biết rất rõ lý do. Ông ý thức rằng hệ thống Soviet dựa vào tuyên truyền dối trá và nhà tù, hơn 70 năm đã kìm hãm sự phát triển tự do của nhận thức con người, đi ngược lại sự chuyển động tự nhiên của xã hội.

Vào cuối thập niên 1980, văn minh nhân loại đã phát triển đến mức những câu chuyện tuyên truyền hoang đường về một thiên đường CS đã thành những chuyện cười trong các quán rượu ở Nga, và nhà tù không thể nhốt hết 300 triệu người dân trong 15 nước thuộc liên bang Sô Viết.

Muốn Liên Xô tồn tại, đảng CS phải thực hiện những thay đổi tận gốc rễ của chế độ, trước hết là minh bạch.  Chính từ lý do đó, một trong những trọng điểm của chương trình Glasnost (Cởi mở) mà Gorbachev phát động vào năm 1986 là để gia tăng mức độ minh bạch trong chính phủ.

Gorbachev chủ trương tạo một không khí tranh luận giữa chính phủ và người dân về tất cả các vấn đề của đất nước, và điều này cũng có nghĩa giới hạn quyền kiểm soát của trung ương Sô Viết như đã có trước đây.  Nhưng những cố gắng của Gorbachev đến quá trễ và trở thành con dao hai lưỡi, chặt đứt chế độ mà ông ta nỗ lực để cứu vãn.

Từ Đặng Tiểu Bình đến Tập Cận Bình và minh bạch

Học bài học Liên Xô, Đặng Tiểu Bình và các thế hệ lãnh đạo Trung Cộng sau y thay vì mở rộng đã chọn lựa ban cho người dân cơm áo nhưng siết chặt xã hội Trung Quốc bằng một chế độ hà khắc về đời sống tinh thần không khác gì Tần Thủy Hoàng hai ngàn hai trăm năm trước.

Lãnh đạo Trung Cộng ngăn cấm sử dụng internet ngoài giới hạn cho phép. Các mạng thông tin xã hội quen thuộc với phần lớn nhân loại như Facebook, Twitter hay Youtube bị chặn. Mọi đường thông tin ra ngoài Trung Quốc đều do Đề án Lá chắn Vàng (Golden Shield Project) thuộc Bộ An ninh Quốc Gia kiểm soát. Để trấn áp dân chúng trong lãnh vực thông tin, Bộ An ninh Quốc Gia Trung Cộng tuyển dụng một lực lượng an ninh mạng khoảng 2 triệu nhân viên.

Trong một bài bình luận gởi riêng cho báo New York Times ngày 15 tháng 6, 2015, Bào Đồng (Bao Tong), cựu Trưởng Ban Cải cách Chính trị Trung Ương đảng CSTQ và là Thư ký riêng của cố Thủ tướng Triệu Tử Dương, nhận xét rằng chính sách “làm giàu trước đã” của Đặng đã biến xã hội Trung Quốc thành một xã hội tham nhũng từ địa phương đến trung ương, lãng phí tài nguyên, tàn phá môi trường thiên nhiên và di họa cho các thế hệ mai sau.

Họ Đặng là làm mọi cách để gia tăng tổng sản lượng bất chấp những tai họa do các chính sách đó gây ra.

Đầu năm 2015, trước áp lực quốc tế và sức phản kháng của người dân như mạch nước ngầm đang chuyển động, lãnh đạo Trung Cộng lo sợ và tuyên bố sẽ minh bạch hơn trong các chính sách kinh tế, quốc phòng và đẩy mạnh chính sách chống tham nhũng. Tuy nhiên, theo các nhà phân tích, hành động của họ Tập chỉ nhằm mục đích thanh trừng các phần tử chống đối và củng cố quyền lực cá nhân hơn là gia tăng minh bạch trong chính phủ.

Trung Cộng tồn tại được bao lâu hiện đang là một chủ đề được các nhà nghiên cứu kinh tế chính trị tập trung. Không ai biết chắc về thời điểm hay cách thức nhưng đều đồng ý Trung Cộng sụp đổ chỉ là vấn đề thời gian. Lần nữa, một trong những lý do là không minh bạch trong chính phủ.

CSVN và minh bạch

Việt Nam, về bên ngoài, đang đối diện với con quái vật Trung Cộng đang ăn tươi nuốt sống từng phần thân thể, và bên trong, là một chế độ  toàn trị tồn tại bằng tuyên truyền lừa bịp, bằng nhà tù và sân bắn.

Nhìn cách lãnh đạo CSVN giải quyết vụ cá chết hiện nay để thấy truyền thống bịa đặt, bao che, giả dối, đổ thừa vẫn chưa thay đổi.

Mỗi khi có một biến cố ảnh hưởng đến uy tín của lãnh đạo, trước hết họ im lặng mong cho biến cố tự động qua đi. Nếu không im lặng được, không lấp liếm được, họ nặn ra một nguyên nhân chỉ để đổ thừa mặc cho hàng triệu ngư dân đang đói khát, tài nguyên đất nước tiêu hao và những kẻ thật sự gây ra tai họa có thêm thời gian để xóa đi bằng chứng.

Người viết đã bàn khá nhiều về chính sách tẩy não, tuyên truyền lừa bịp và chế độ công an trị, ở đây chỉ nêu ra những thống kê quốc tế về tình trạng tham nhũng tại Việt Nam.

H1

Theo Index Corruption Perceptions do tổ chức Transparency International công bố, năm 2015, về chỉ số tham nhũng, Việt Nam bị xếp vào hạng 112 trong số 176 quốc gia được phân tích. Thoạt nhìn, hạng 112 trên 176 không hẳn là quá thấp nhưng thât ra chỉ đứng trên Bắc Hàn đội sổ 18 hạng (nhiều nước cùng một hạng). Nhìn vào bảng thống kê, một người Việt có chút nhận thức không khỏi lấy làm hổ thẹn là người Việt. Các quốc gia cùng nhóm tham nhũng nặng với Việt Nam là những nước nghèo nàn, độc tài Phi Châu.

Mặc dù lãnh đạo CS gào thét chống tham nhũng trong không biết bao nhiêu nghị quyết, chỉ số tham nhũng của Việt Nam đã rớt từ hạng 76 năm 2000 xuống hạng 112 năm 2012, và ba năm qua vẫn không cải thiện được một điểm nào. Sau 41 năm “độc lập, tự do, hạnh phúc”, xã hội Việt Nam hư thối hơn những nước cách đây không lâu còn chìm đắm trong chiến tranh.

Khẩu hiệu “Cá cần nước sạch, Dân cần minh bạch” không phải là một đòi hỏi mà là một khẳng định. Người dân cần được lãnh đạo bởi một chính quyền minh bạch. Nhưng tìm đâu ra minh bạch tại Việt Nam? Không tìm đâu ra bởi vì đơn giản minh bạch không tồn tại dưới chế độ CS và do đó, cách duy nhất để có minh bạch là người dân phải đứng lên tạo dựng cho mình một cơ chế mới thành thật, công khai, trách nhiệm, một chính phủ thật sự do dân và vì dân.

CỨU TRỢ BÀ CON MIỀN TRUNG ĐANG CHỊU THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG

CỨU TRỢ BÀ CON MIỀN TRUNG ĐANG CHỊU THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG

LỜI KÊU CỨU TỪ QUẢNG BÌNH

Chiều thứ tư 11.5.2016, Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT chúng tôi nhận được lời cầu cứu của Lm. Phêrô Hoàng Anh Ngợi, Giáo Xứ Cồn Sẻ, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, thuộc Giáo Phận Vinh, nguyên văn như sau: “Kính thưa cha, Giáo Xứ Cồn Sẻ chúng con hoàn toàn sống bằng nghề biển. Tình thế biển thế này, Giáo Xứ chúng con gặp quá nhiều khó khăn hiện tại cũng như về lâu về dài. Tàu về neo đậu kín cả sông, ngư dân đến nay không được một lời giải thích. Giáo Xứ chúng con hết đường sống rồi cha ạ. Vậy xin cha tìm cách giúp cho Giáo Xứ chúng con ít gạo. Chúng con cám ơn cha.”

Các năm 2011 và 2013, chúng tôi đã có dịp đi xe ra tận Giáo Xứ Cồn Sẻ ở tỉnh Quảng Bình để chia sẻ gạo, quần áo, chăn và áo ấm cho bà con nơi đây cũng như các Giáo Xứ chung quanh sau những trận bão lụt khủng khiếp đánh vào miền Trung. Chúng tôi đã thật sự kính trọng khâm phục cha Anh Ngợi là một mục tử hết lòng lo toan mọi sự cho người dân cả lương lẫn giáo trong vùng. Còn nhớ, cha Anh Ngợi đã từng lên tiếng phản ứng rất mạnh với Đài Truyền Hình khi họ đưa tin sai sự thật về Giáo Xứ trong vụ tai nạn đắm tàu đầu năm 2013 (xin xem trên Google từ khóa Lm. Hoàng Anh Ngợi).

LỜI MỜI GỌI TỪ SÀIGÒN

Nay thì chúng tôi nhận được tin nhắn của ngài, chúng tôi thấy cần phải làm một điều gì đó cụ thể để chia sẻ ngay, tương trợ ngay với đồng bào miền Trung, ít là trước mắt với bà con ngư dân ở Giáo Xứ Cồn Sẻ do cha Anh Ngợi phụ trách. Cùng lúc chúng tôi nhận được 2 khoản tiền của 2 ân nhân ẩn danh, tổng cộng là 6 triệu đồng gửi về với ý chỉ chia sẻ với bà con ngư dân miền Trung.

Chúng tôi xin được mở ngay Quỹ Mẹ Hằng Cứu Giúp quyên góp đợt 1 số tiền là 100 triệu đồng (khoảng 10 tấn gạo) cho Giáo Xứ Cồn Sẻ với khoản tiền khởi đầu 6 triệu đồng này. Rất mong ông bà anh chị em gần xa, mỗi người một ít, chia sẻ gánh nặng này của cha Phêrô Hoàng Anh Ngợi.

Mọi khoản tiền tương trợ từ xa xin gửi về trực tiếp hoặc theo đường dịch vụ kiều hối cho chúng tôi theo địa chỉ Lm. Lê Quang Uy, Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT, 38 Kỳ Đồng, P. 9, Q. 3, Sàigòn, Email: gxmehangcuugiup@gmail.com, điện thoại 0903.340.914, hoặc có thể gửi về tài khoản của cô Nguyễn Thị Nở (thường gọi là Nguyễn Thanh Nỡ), là nhân viên Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT: Chủ TK: Nguyen Thi No, số TK ngoại tệ: 07.21.37.058.69.60, số TK tiền Việt Nam: 07.21.00.058.69.58, Ngân Hàng Ngoại Thương ( Vietcombank ) TP. HCM.

Quý ân nhân cũng có thể gửi tiền trực tiếp cho cha Hoàng Anh Ngợi theo tài khoản sau đây:
Chủ TK: Hoàng Anh Ngợi. 03.11.00.000.86.68, Ngân Hàng Ngoại Thương (Vietcombank) chi nhánh tỉnh Quảng Bình.

Chúng tôi sẽ sơ kết, tổng kết và cập nhật danh sách quý ân nhân và các khoản tiền tương trợ gửi về địa chỉ của chúng tôi ở 38 Kỳ Đồng, Q. 3, và sau đó yết lên trên 2 trang web của anh em DCCT:  

www.giesuchanhlongthuong.net  

và www.tinmungchonguoingheo.net 

Danh sách quý ân nhân:

Một ân nhân ẩn danh (Sàigòn): 3.000.000 VND

Một ân nhân ẩn danh (Bình Dương): 3.000.000 VND

Cô Cao Thị Yến Nhi (Hoa Kỳ): 100 USD

Bạn Fiat Quỳnh Như Eden (Sàigòn): 500.000 VND

Sơ kết đến 11g trưa thứ năm 12.5.2016: 6.500.000 VND + 100 USD 

Lm. Giuse LÊ QUANG UY

Phòng Bác Ái Xã Hội DCCT

Gx. Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp DCCT, 38 Kỳ Đồng, P. 9, Q. 3, Sàigòn

Điện thoại: 0903.340.914 ; E-mail: gxmehangcuugiup@gmail.com

Web: www.giesuchanhlongthuong.net

Tác giả:  Lm. Lê Quang Uy, DCCT

Nắng cháy, đồng khô, cá chết,… và lòng dân

Nắng cháy, đồng khô, cá chết,… và lòng dân
Nguoi-viet.com

 

Văn Lang/Người Việt

SÀI GÒN (NV)Trời buông nắng lửa khắp miền Tây, đâu đâu cũng cảnh đồng khô, cỏ cháy. Nắng chảy nhựa đường, Sài Gòn thiêu đốt trong làn nắng, khói, bụi.

Nhưng cả nước, lòng người còn hơn thiêu, hơn đốt. Vì vụ cá chết trắng biển miền Trung, dân chúng xuống đường đòi bảo vệ môi trường. Các trang mạng xã hội Việt Nam nóng hơn bao giờ hết. Với hình ảnh bà mẹ trẻ, ôm đứa con 10 tuổi trong lòng, bị đánh đập hành hung trong một cuộc biểu tình ôn hòa vì môi trường ở Sài Gòn.


Nắng hạn khô cháy trên các cánh đồng ở tỉnh Bến Tre. (Hình: Getty Images)

Vì đâu nên nỗi?

Miền Tây Nam Bộ đang chết dần trong cơn nắng hạn. Dù đài Phượng Hoàng của Trung Cộng đặt tại Hồng Kông đã kể công rằng: “Việt Nam vừa lên tiếng Trung Quốc đã lập tức xả nước cứu hạn ngay không tính toán. Trong lúc khó khăn mới biết ai thực sự là bạn tốt. Vì lúc này Việt Nam đâu có thể cầu cứu Mỹ, Ấn Ðộ hay Nhật Bản…”

Kỳ thực, công của Trung Cộng chẳng khác nào công của Tào Tháo. Vì nếu như không có các đập thủy điện của Trung Cộng ở đầu nguồn chiếm giữ hết nước thì miền Tây đâu có bị hạn hán nhiễm mặn dữ dội như năm nay? Và tuy miệng thơn thớt kể công, nhưng sự thực cho tới tận giữa tháng 5 này, miền Tây vẫn khô chằng vì mặn chát. Không có một nguồn nước nào tới được đồng bằng sông Cửu Long.

Ðồng khô cỏ cháy, người dân miền Tây phải tha hương cầu thực để kiếm kế sinh nhai. Và nơi duy nhất họ có thể đến là Sài Gòn, nơi đã không còn là đất lành nữa nhưng những cánh chim di trú vẫn phải đậu xuống, bắt đầu cuộc mưu sinh nhọc nhằn nơi vỉa hè…

Họ đâu có biết rằng, một người dân Sài Gòn ở quận 11, dù đã đi “nghĩa vụ quân sự, nhưng khi đứng buôn bán ở vỉa hè, chỉ vì không có 700 ngàn đồng, đóng tiền ‘bảo kê’ hàng tháng, đã bị công an phường đánh tới chấn thương sọ não, phải nhập viện.”

Chưa hết, tháng 4, cá chết trắng biển từ Vũng Áng, Hà Tĩnh trải dài cho tới Ðà Nẵng, với gần 300 km đường biển.

Một tháng chờ đợi, nhà cầm quyền vẫn không có câu trả lời cho vụ cá biển đột nhiên chết hàng loạt.

Dân Quảng Bình chặn quốc lộ 1A, đổ cá ra đầy đường, và căng lều bạt biểu tình, vì cá đánh bắt được không có người mua,vì không ai dám ăn.

Truyền thông Việt Nam đưa tin, khám phá ra đường ống thải trực tiếp ra biển dài tới 1.5 km của công ty thép Formosa (Ðài Loan). Cộng thêm vào đó là công ty này nhập về mấy trăm loại hóa chất cực kỳ độc hại nhằm mục đích xúc rửa đường ống. Hậu quả là một thợ lặn bị chết khi làm việc tại Vũng Áng và năm thợ lặn khác phải nhập viện trong tình trạng hôn mê.

Dân chúng xuống đường ở Hà Nội, Sài Gòn, Vũng Tàu, Nha Trang… đòi chính quyền phải minh bạch vụ cá chết. Trong hàng loạt biểu ngữ trưng lên, có biểu ngữ đòi “Formosa hãy cút về nước!”

Câu trả lời của chính quyền cho đòi hỏi chính đáng của người dân là: Ðàn áp! Ðàn áp! và… Ðàn áp!


Những người biểu tình vì môi trường bị đàn áp và hành hung hôm 8 tháng 5 ở Sài Gòn. (Hình: Facebook)

Trong và ngoài nước đều vô cùng ngạc nhiên, vì lý do gì mà nhà cầm quyền lại ưu ái Formosa dữ vậy? Chỉ vì một công ty nước ngoài mà dám hy sinh lợi ích quốc gia, chà đạp lên sự bất bình của dư luận nhân dân trong cả nước?

Ngược dòng những thông tin sôi sục bề nổi, có những thông tin vừa ít ỏi,vừa lặng lẽ nhưng có thể “hé mở” lời giải cho một bài toán mà người ta muốn đẩy về phía “một phương trình vô nghiệm.”

Ðó là, báo cáo của tỉnh Quảng Trị, trước khi xảy ra vụ cá biển chết hàng loạt, đã có một số tàu lạ xuất hiện gần bờ biển…

Ðối chiếu thông tin trên, với sự tố cáo của Philippines, về việc người dân trên đảo Kalayaan (Thị Tứ), tố cáo đã thấy tàu của Trung Cộng rải hóa chất độc hại làm chết rặng san hô và hủy diệt tôm, cá. Làm cho người dân trên đảo mất nguồn sống, phải bỏ đảo mà đi, giúp cho Trung Cộng dễ dàng độc chiếm Biển Ðông.

Giải thích chuyện này, dân gian xưa đã có câu: “Con mèo tha miếng thịt thì cả làng xúm lại đuổi đánh, nhưng khi con cọp vác cả con bò chạy ngời ngời giữa làng thì không ai thấy.” Nói đúng hơn là cả làng chẳng ai… dám thấy.

Nhưng Formosa có phải là con mèo không? Chắc chắn là không, vì nếu là con mèo thì Formosa đã biến thành vật tế thần, để thỏa mãn lòng dân đang sôi sục.

Với 10 tỷ Mỹ kim đầu tư, thời hạn lên tới 70 năm (vượt quá thẩm quyền của địa phương), cộng với việc Việt Nam còn nợ Formosa cũng như nhiều công ty Ðài Loan vụ dân chúng bạo động năm 2014 đập phá, thiêu đốt tài sản của họ. Chính phủ Ðài Loan vừa mới lên tiếng, vụ nhà cầm quyền Việt Nam “hứa cuội” chưa chịu bồi thường cho các công ty Ðài Loan, và tuyên bố sẽ có biện pháp chế tài, trừng phạt về kinh tế nếu Việt Nam không thực hiện đúng những cam kết bồi thường. Mà chắc chắn số tiền này không hề nhỏ, ít ra cũng cả… chục tỷ Mỹ kim.

Muốn quy tội Formosa chắn chắn là phải đầy đủ bằng chứng. Nếu không Ðài Loan sẽ phản ứng mạnh và đầu tư FDI sẽ tháo chạy khỏi Việt Nam. Chính quyền Việt Nam không sợ quân lực Ðài Loan, nhưng chắc chắn sợ… túi bạc của Ðài Loan.

Trở lại với thảm họa môi trường do Vedan (công ty bột ngọt của Ðài Loan), gần chục năm trước đã giết chết dòng sông Thị Vải. Số tiền mà dân chúng được bồi thường giống như… trò chơi, và không có ai bị mất chức. Mặc cho dòng sống ấy đã chết hẳn, cá tôm không bao giờ có thể xuất hiện trở lại trên dòng sông… a-xít ấy!

Chạy theo tăng trưởng GDP (Gross Domestic Product), là tham vọng điên cuồng của chế độ Cộng Sản ngày nay. Bất kể là Trung Cộng hay Việt Cộng.

Cho dù đó là GDP “đen” – Tăng trưởng bất chấp việc hủy hoại môi sinh, môi trường. Hay là GDP “máu” – Tăng trưởng bất chấp lợi ích của người dân, kể cả tước đi quyền lợi sống, thậm chí cả mạng sống của người dân. 

Tháng 5, trong cơn nắng lửa dội xuống sa mạc người, nơi mà không còn niềm tin hay hy vọng nào còn thoi thóp thở. Chợt nhớ tới hai câu thơ xưa của Nguyễn Trãi tiên sinh, viết cho người dân mất nước: “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, Vùi con đỏ xuống hầm tai họa.”

Thanh niên Xung phong cần đổi tên?

Thanh niên Xung phong cần đổi tên?

Nhà văn Nguyễn Đông Thức nói hình ảnh Thanh niên Xung phong đang bị làm hoen ố

Một nhà văn, cựu Thanh niên Xung phong nói với BBC về yêu cầu lực lượng Thanh niên Xung phong hiện tại đổi tên sau vụ trấn áp người biểu tình vừa qua.

Hôm 12/5, trả lời BBC từ TP Hồ Chí Minh, nhà văn Nguyễn Đông Thức, cựu Thanh niên Xung phong nói ông “quá đau buồn vì hình ảnh Thanh niên Xung phong đã bị hoen ố sau vụ trấn áp những người xuống đường hôm 8/5”.

Tên tuổi ông Thức gắn liền với tác phẩm nổi tiếng về lực lượng Thanh niên Xung phong có tên ‘Ngọc Trong Đá’.

“Là một người tham gia Thanh niên Xung phong từ ngày đầu tiên thành lập lực lượng (tháng 7/1975), tôi cực lực phản đối việc chính quyền thành phố dùng Thanh niên xung phong, dù là lực lượng khác khoác màu áo xanh, đàn áp những người yêu nước biểu tình ôn hòa”, ông nói.

“Người dân chỉ bày tỏ thái độ về việc biển Việt Nam bị đầu độc tàn khốc đã hơn một tháng mà chính quyền vẫn chưa có câu trả lời và biện pháp xử lý thích đáng thôi mà”.

‘Nhục nhã’

“Những người mặc màu áo xanh đi đàn áp biểu tình đó có cảm thấy xấu hổ và nhục nhã không?”.

“Với việc ra tay đánh đập người biểu tình, những Thanh niên Xung phong hôm nay đã làm hoen ố hình ảnh các thế hệ Thanh niên Xung phong đóng góp vào việc tái thiết đất nước sau chiến tranh”, nhà văn nói thêm.

“Theo tôi biết, Thanh niên Xung phong là một công ty công ích, vậy thì tại sao họ có chức năng đi xử lý biểu tình?”

“Do vậy, tôi sẵn sàng ký vào đơn gởi các cấp lãnh đạo để yêu cầu dừng vụ dùng Thanh niên Xung phong đi trấn áp người dân biểu tình ôn hòa vì môi trường”.

“Tôi cũng yêu cầu công ty Một thành viên Dịch vụ Công ích Thanh niên Xung phong đổi tên vì một thời đã có hàng vạn con người đổ mồ hôi nước mắt và cả máu để làm nên tên tuổi Thanh niên Xung phong. Vì cớ gì mà họ vẫn giữ tên của lực lượng và vẫn tổ chức kỷ niệm hàng năm ngày thành lập Lực lượng Thanh niên Xung phong TP Hồ Chí Minh 28/3 trong khi lại đi làm điều quá tệ hại?”.

Lực lượng Thanh niên Xung phong trong cuộc biểu tình hôm 8/5

Nhà văn dự báo nếu cuộc biểu tình còn tiếp tục trong ngày 15/5, Thanh niên Xung phong “sẽ tiếp tục trấn áp người biểu tình vì họ là những người sai gì làm nấy”.

Ông cũng nói: “Dù bị trấn áp, người dân sẽ vẫn dám tiếp tục đi biểu tình ôn hòa, một khi chính phủ vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng và giải pháp minh bạch về vụ cá chết”.

Hôm 12/5, BBC liên hệ công ty Một thành viên Dịch vụ Công ích Thanh niên Xung phong để nghe phản hồi về cuộc biểu tình hôm 8/5 nhưng một nhân viên trực văn phòng nói: “Chúng tôi chưa lên tiếng về vụ biểu tình”.

Trước đó, luật sư Phạm Công Út, Trưởng Văn phòng Luật Phạm Nghiêm nói với BBC rằng những người biểu tình bị nhân viên Thanh niên Xung phong hôm 8/5 tại TP. Hồ Chí Minh không có chứng cứ trong tay để khởi kiện.

Theo luật sư, đang có sự nhập nhằng giữa Thanh niên Xung phong là tổ chức xã hội trước đây với công ty Trách nhiệm hữu hạn Một thành viên như hiện nay.

Ông dự báo: “Nếu có việc khởi kiện Thanh niên Xung phong ra tòa về việc hành hung người biểu tình, công ty Thanh niên Xung phong có thể lập tức bổ sung chức năng hành nghề của họ để hợp thức hóa việc này”.

Tôi từ chối làm việc! – Phần III

Tôi từ chối làm việc! – Phần III

nguyenhuuvinh's picture

– Tôi từ chối làm việc! – Phần I

– Tôi từ chối làm việc! – Phần II

RFA

Tôi quay lại nói với viên đội phó An ninh Quận:

– Còn anh, những cách nghĩ của anh và sự việc hôm nay, tôi sẽ ghi lại đầy đủ để người khác xem thử cách nghĩ của anh đúng hay sai.

– Anh cứ viết.

Rồi anh ta đi ra khỏi phòng. Và để thực hiện lời hứa đó, tôi viết lại chi tiết cuộc nói chuyện đó, dù ít khi tôi viết về những buổi làm việc với an ninh.

Cậu cảnh sát mặc cảnh phục nói khi anh ta đã ra khỏi phòng:

– Thôi anh, giờ ta làm việc của ta đi anh. Anh cho rằng như vậy là không phải mời, nhưng người ta cho rằng như vậy là mời.

– Anh đã nói với chú về chuyện mời, chưa thấy ở đâu có cách mời kỳ lạ như của Công an. Ngay cả cái Giấy mời.

– Giấy mời sao anh?

– Chú thử lấy cái Giấy mời của Công an ra xem đi. Trên Giấy mời thì “Kính mời ông, bà…” nhưng cuối thì đưa một câu “Yêu cầu ông, bà… có mặt đúng thời gian và địa điểm trên” thì là cách mời của đám lục lâm thảo khấu, lấy thịt đè người. Chú có thấy ai đi mời người khác là: “Mời cụ chiều mai 5 giờ về nhà cháu ăn giỗ bố cháu, nhưng yêu cầu cụ có mặt đúng thời gian và địa điểm” thì có bị ăn cái tát vào mặt không?

– À, cái mẫu này lâu lắm rồi mà.

– Thì lâu hay nhanh tôi không rõ. Dù lâu hay mới, nhưng đã thấy sai là phải sửa, đã không phù hợp là phải bỏ, thế thôi. Tôi không nghĩ là lâu hay nhanh, mà đó là thứ văn hóa tao là cha thiên hạ, tao đã nói là mày phải nghe dù mày là ai.

– Hôm nay, Công an Thành phố yêu cầu bọn em lên nhận anh về làm việc.

– Làm việc về vấn đề gì? Tại sao tôi lại phải làm việc hôm nay?

– Thì đấy, Công an Thành phố, cấp trên giao thì phải làm.

– Tôi thấy đó chẳng phải là lý do để tôi phải làm việc với chú. Lẽ ra cấp nào thì cấp, kể cả Thủ tướng có giao chú thì chú phải hỏi ngay: Làm việc gì? tại sao phải làm việc? Chứng cứ, cơ cở pháp luật nào để tôi làm việc. Chú đã nhận, thì nó phải giao lại cho chú chứ. Còn trường hợp nó bắt mà không chứng cứ, vi phạm pháp luật, chú phải từ chối ngay chứ. Chẳng lẽ giờ chú cũng chẳng có cơ sở nào để làm việc thì chiều chú lại giao về cấp phường là cấp dưới, thế là chúng nó lại cứ “làm việc vì cấp trên giao” à?

– Nhưng, đấy là nhiệm vụ, bọn em chỉ thi hành nhiệm vụ thôi.

– À, cứ nhiệm vụ thì có nghĩa là bất chấp luật pháp và lương tâm à? Tôi nói chú rõ nhé: Con người ta khác với con vật, khác với cái robot, nghĩa là cứ theo lệnh chủ, bấm nút là cắt, dù là rau, thịt hay là cắt đầu người.

Bởi vì sao chú biết không? Vì chúng ta là con người. Mà con người thì có một trái tim và một khối óc để nhận biết điều gì sai, điều gì đúng. Nếu đúng ta làm, nếu sai thì ta có quyền từ chối. Pháp luật không buộc được ai phải làm điều sai trái, ngay cả với lương tâm mình. Do vậy, chú đừng nại ra lý do là”nhiệm vụ”, nếu còn là con người. Người công nhân, khi được giao nhiệm vụ làm việc gì mà họ thấy không đúng, không an toàn, họ có quyền từ chối, luật lao động cũng quy định như vậy. Giờ bọn Thành phố thấy việc này không đúng, giao cho chú, chú làm thì có phải là nguy hiểm cho chú không? Vì chú sẽ vi phạm luật pháp. Còn thằng trên, thì chú làm được việc, nó hưởng thành công, chú làm sai, khi có hậu quả gì thì chú chịu.

Về lương tâm, thì thằng Ninh, cũng ở Quận này, dù nó là công an nên chỉ bị xử tù có 4 năm khi giết ông Tùng, giờ đã về. Nhưng thử hỏi cả đời nó có được thanh thản không? Con cháu nó sẽ được hưởng điều gì khi có một ông bố giết người?

Phần tôi, tôi không chấp nhận bất cứ sự vi hiến và phi pháp nào. Do vậy mà tôi không chấp nhận cách làm này. Còn nếu chú muốn, hôm sau chú cứ đưa giấy mời hẳn hoi, tôi sẽ xem xét và nếu thấy hợp lý, tôi sẽ lên đây làm việc với chú thoải mái. Còn hôm nay thì không.

– Thôi, nhưng đã về đây thì chúng ta cũng làm việc chút, nhanh hay chậm là do anh. Đề nghị anh tắt điện thoại đi để ta làm việc cho nhanh.

– Này chú. Tôi nói thật nhé. Khi đã bị bắt về công an, thì tôi đã xác định rồi, nên nhanh hay chậm đâu có mấy ý nghĩa. Với lại, tại sao tôi phải tắt điện thoại? Tôi bị bắt vào công an, mọi người và gia đình ở ngoài không biết khi nào thì tôi lại được giáo dục rồi ân hận mà tự tử bằng dây xỏ giày, hoặc treo cổ ngồi, hoặc bị đánh chết vì rửa bát không sạch… nên tôi phải có điện thoại để họ nắm được thông tin. Sau này gia đình còn biết giờ chết, ngày giỗ mà thông báo và làm giỗ cho tôi, sao tôi lại phải tắt khi anh là một công dân có đầy đủ quyền của mình?

Chú thử xem, chú bảo làm việc là việc gì? Tôi chẳng có kế hoạch làm việc với công an hôm nay, cũng chẳng có hợp đồng hay nghĩa vụ gì. Chú xem cái tờ giấy chú đang định viết đó là gì? Biên bản ghi lời khai? Vậy tôi là gì mà phải biên bản ghi lời khai hôm nay? Tội phạm à?

– Vậy là anh nhất định không làm việc?

– Không. Tôi từ chối làm việc theo cách này và tôi phản đối cách hành xử ép buộc công dân kiểu xã hội đen như hôm nay của Công an. Thôi, giờ cũng trưa rồi, tôi về.

– Không được anh ạ. Anh ngồi chờ chút.

Rồi cậu cảnh sát mặc cảnh phục đi ra khỏi phòng, lần lượt các chú an ninh mà bao năm nay lượn lờ, canh gác rình mò  quanh nhà tôi xuất hiện. Một chú nói:

– Em biết anh từ lâu, các cuộc biểu tình trước đây cũng vậy. Thôi anh ạ. Mọi việc thì đã có đảng và nhà nước lo.

– Chú nói thế đã hiểu đảng và nhà nước lo như thế nào chưa? Chú có học hành không, có biết lịch sử đất nước này bao đời nay không hề lấy một tấc đất giao cho giặc, vì cha ông đã nói: Lấy một tấc đất làm mồi cho giặc thì phải tru di. Vậy mà chỉ có khi Cộng sản chiếm đất nước này 70 năm nay, đất nước này lần lượt mất từng phần vào tay giặc phương Bắc, bạn vàng của đảng. Bắt đầu là Hoàng Sa, giờ là Trường Sa, rồi hiệp định, hiệp ước của đảng với giặc về biên giới, lãnh thổ… mất dần. Vậy theo chú, đảng và nhà nước lo được cái gì? Lo giao cho giặc hay lo bảo vệ thì chú biết rồi đấy.

Thế nên, đừng khi nào cũng cứ đã có đảng và nhà nước lo nhé. Sao đảng và nhà nước không lo mẹ nó luôn cả các thứ thuế đi, lại bắt dân đóng cho đảng tiêu?

– Anh thấy đấy, đi biểu tình phản đối như vậy đâu giải quyết được gì?

– Làm sao  mà giải quyết được gì khi người ta đang đi bộ trên phố thì công an đã xông vào như đám trộm cướp rồi bắt về làm việc như hôm nay. Làm sao làm được gì khi đảng sử dụng tiền thuế người dân để nuôi công an, mua sắm các thiết bị, vũ khí đàn áp người dân tay không tấc sắt mà chỉ có đóng thuế và lòng yêu nước.

Nhưng, dù làm được gì hay không, thì đó cũng là một thái độ cần có khi mất nước, khi môi trường sống bị hủy hoại, con cháu ta sẽ lãnh hậu quả, trong đó có gia đình các chú, con cháu các chú. Cũng như con chó thôi, khi bị đá một cái, dù nó không cắn lại được, thì nó vẫn ẳng lên mấy cái để phản đối chứ nó không chui vào gậm giường chấp nhận đá nó vô lý. Chú hiểu chứ.

– Nhưng làm gì thì cũng cần có thế và lực anh ạ. Đất nước chúng ta bé so với Trung Quốc, thế và lực chúng ta không đủ đánh nó.

– Vì sao ra nông nỗi thế chú biết không?

– Không, theo anh là vì sao?

– Vì “sự lãnh đạo tài tình và tuyệt đối của đảng”. Vì tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp đã là quốc nạn, đục khoét ngân khố, bán tài nguyên khoáng sản tiêu không cần biết đến tương lai con cháu. Vì tiêu diệt lòng yêu nước của người dân bằng công an rình rập như các chú, bằng trấn áp, bắt bớ, bằng giữ mối quan hệ bạn vàng với kẻ thù của dân tộc… Thử hỏi đất nước này đã có bao giờ là to và lớn so với Trung Quốc chưa? Vậy mà cha ông ta sao lại không bán mẹ nó đi cho Tàu vì “thế và lực” như chú nói? Chú thử xem, so với Mỹ, thì Cuba có to không? Và còn nhiều quốc gia nhỏ hơn nữa, yếu hơn nữa. Sao vẫn tồn tại hiên ngang được mà không hèn như Việt Nam?

Cậu cảnh sát mặc cảnh phục quay lại – cứ một lúc, cậu ấy lại đi hội ý- ngồi vào ghế:

– Vậy nếu là anh, trong vai trò lãnh đạo có quyền quyết định, thì anh sẽ làm gì?

– Làm gì ư? Trước hết, là xóa bỏ chế độ độc tài. Bởi bất cứ sự độc tài nào cũng dẫn đến tha hóa và lạm dụng quyền lực. Đơn giản thế thôi, giờ cả thế giới chỉ còn mấy cái ổ độc tài và nó là nguyên nhân đói khổ, tụt hậu và là địa ngục của người dân như Bắc Hàn, Cuba, Việt Nam.

– Chẳng hạn như vụ cá chết này, anh sẽ làm gì?

– Nếu là tôi, trước hết, cần ngay lập tức khoanh vùng lại, kiểm tra phonng tỏa ngay nguồn nghi gây ô nhiễm. Huy động các cơ quan để xác định xem vùng nào đã bị nhiễm độc, loài hải sản nào đã bị nhiễm đến đâu, khu vực nào sử dụng được, loại nào ăn được loại nào không và nhất là thông báo rộng rãi, công khai, minh bạch để dân biết mà còn liệu cho mình. Chứ đếch phải là mấy thằng lãnh đạo kêu dân cứ ăn cá nhiễm độc, cứ tắm biển nhiễm độc mà không cần biết nó nhiễm đến đâu, nguy hiểm như thế nào. Thậm chí là còn đi quảng cáo cho thần chết bằng trò thi nhau tắm và ăn hải sản khi mà dân chưa hiểu chỗ nào nguy hiểm, chỗ nào an toàn.

Nhưng, vấn đề ở đây lại khác, sự loanh quanh của nhà nước – loanh quanh chứ không phải là bất lực trong việc này – đã đưa đến cho người dân suy nghĩ đến điều gì đằng sau nó. Và họ không tin, và họ phát biểu ý kiến, và họ xuống đường, và công an bắt, và công an lộng hành.

Nhưng, tớ nói thật việc đàn áp, bắt bớ như vậy, chỉ phản tác dụng mà thôi. Điều này nó thể hiện được một câu trả lời cốt lõi: Đảng, nhà nước đang đứng về phía nào trong thảm họa này: Thủ phạm hay nạn nhân.

Và kẻ nào đứng về phía chống lại nạn nhân, thì hoặc đó là đồng lõa, hoặc chính đó là thủ phạm mà thôi.

(Còn nữa)

Hà Nội, ngày 11/5/2016

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Một Cô Gái Và Sức Mạnh Của Cả Sư Đoàn

Một Cô Gái Và Sức Mạnh Của Cả Sư Đoàn

Ngô Nhật Đăng: Tôi vẫn ngầm tự kiêu rằng mình là một thằng thông minh và nhất là rất lỳ lợm, ít phục ai trong cái khoản “lỳ” này, nhưng thú thật phải ngả nón trước một cô gái. Không riêng tôi, một đạo diễn điện ảnh mà không ai có thể nghi ngờ lòng dũng cảm của ông, đạo diễn Trần Văn Thủy mà bạn bè gọi là Thủy“Quái” cũng phải trầm trồ khi nhắc đến cô bé này. Có lần ông khoe với tôi rất tự hào :

– Nó chơi thân với con gái chú đấy.
Đó là Đoan Trang.

Lần nào đi biểu tình ở Hà Nội, cứ có mặt Đoan Trang là hôm đó bị đàn áp, bị bắt, chúng tôi thường trêu cô :
– Trước khi đi phải nhớ đốt vía (phong long) nhé.
Lần đó, khi gặp nhau trước cửa Nhà hát lớn, tôi hỏi :
– Đốt vía chưa ?
Cô ngẩn mặt :
– Chết rồi, em nhờ anh Thắng đốt hộ, nhưng anh ấy quên.
Làm tất cả phì cười. Quả vậy, hôm đó lại bị bắt, khi mọi người trong trại Lộc Hà đang ngồi bàn tán thì thấy Đoan Trang đứng dậy đi về phía mấy người an ninh :
– Tôi xin xung phong được làm việc với các anh.

Kết quả thế nào thì mọi người đã rõ, cuốn băng ghi âm mà Đoan Trang công bố là một trận thua bẽ bàng giữa một lực lượng hùng hậu trước cô gái tay không tấc sắt.
Khi chúng tôi chuẩn bị rời nước Mỹ để trở về, Đoan Trang xin nghỉ học, nhờ người chạy xe mấy tiếng đồng hồ đưa lên gặp mọi người, chơi với nhau trọn một ngày. Cô hỏi tôi :
– Theo anh, em về VN thì có bị bắt không ?
Tôi hỏi lại :
– Em có muốn về không ?
– Em muốn về và phải về.
Tôi cười :
– Thế thì em nghĩ đến điều kia làm gì ?
Thấy cô vui hơn, nhưng hình như vẫn có điều gì muốn nói nhưng còn lấn cấn. Tôi kệ, vì biết cô bé này sẽ có cách rất thông minh để giải quyết vấn đề của mình.

Có người nhắn tôi : “ Anh nên cẩn thận với ĐT, nó có viết cam kết với an ninh. Anh X. biết rõ và có bằng chứng”. Với tôi, cam kết của bất cứ người nào với an ninh viết trong đồn công an đều chẳng có cái giá trị con mẹ gì hết. Nhưng tôi buồn và giận vì X. là một tên tuổi lẫy lừng, nói ra sẽ có hàng ngàn người tin, nhưng anh ta lại đi làm trò rỉ tai như vậy. Và, tôi chờ. Quả nhiên, Đoan Trang đã công bố cái clip riêng tư của mình mà những kẻ vô liêm sỷ đã dùng để khống chế cô. Tôi vui mừng vì cô đã có hành động rất đáng ngưỡng mộ.

Cô vừa trải qua một cuộc phẫu thuật bởi những con thú đội lốt người được huấn luyện bài bản gây ra : “ Đứt dây chằng chéo và vỡ sụn đầu gối”. Dòng chữ lạnh lùng trong bệnh án y khoa làm hàng triệu trái tim đau nhói và phẫn uất. Cám ơn Em đã tiếp sức cho chúng tôi, làm chúng tôi phải cúi mặt xấu hổ mỗi khi muốn câm lặng, bàng quan và tự biện bạch bằng muôn vàn lý do ngụy biện.

Mỗi một người như Đoan Trang có sức mạnh bằng cả một sư đoàn.

Có một nhà văn Nga trả lời phỏng vấn trước việc nhà nước Soviet muốn ông đi ra nước ngoài sống và ông từ chối vì :

– Tôi không muốn trở thành một gã béo phì ngồi hút xì-gà trên sa- lông và ngòi bút vũ khí của tôi bị cùn nhụt.

Nhà báo Ngô Nhật Đăng

– See more at: http://thanhnienconggiao.blogspot.fr/2016/05/mot-co-gai-va-suc-manh-cua-ca-su-oan.html#more

SÀI GÒN, HÒN NGỌC BỊ ĐẬP NÁT

SÀI GÒN, HÒN NGỌC BỊ ĐẬP NÁT

FB Ngô Thị Kim Cúc

11-5-2016

Sáng chủ nhật 8 tháng 5…

Một người biểu tình ở Sài Gòn hôm 8/5/2015 bị công an đánh. Nguồn: FB Ngô Thị Kim Cúc.

Sài Gòn trung tâm giống như thiết quân luật. Từ khu vực quảng trường Quách Thị Trang đã dày đặc đồng phục các loại. Góc đường nào cũng có một toán người nhà nước đứng cạnh những rào cản sắt gắn kẽm gai, sẵn sàng để bao vây, bịt kín… Không khí căng thẳng này chứa đựng điều gì đó rất không bình thường trong một ngày lẽ ra bình thường.

Đoạn Lê Lợi từ chợ Bến Thành đến nhà hát Thành Phố khá vắng. Đường Pasteur một chiều qua các ngả tư cũng tràn ngập đồng phục. Những chiếc gậy trên tay họ chỉ ra một hướng di chuyển duy nhứt. Rất đông người ngồi trên xe bốn bánh và xe hai bánh nhìn quanh quất, để chỉ thấy hai bên đường toàn những bộ đồng phục các màu, các kiểu giống nhau… Có một số người không mặc đồng phục nhưng rõ ràng họ không phải là dân.

Từ ngả tư Pasteur- Nguyễn Du tới ngả tư Nguyễn Du- Trương Định vẫn chỉ một chiều di chuyển. Sang Nguyễn Thị Minh Khai đã hai chiều nhưng không khí vẫn chẳng giống ngày thường. Từ phía đường Hai Bà Trưng nhìn vào Đường Sách thấy vắng tanh. Tất cả hàng quán trên khu vực bị phong tỏa đều không hoạt động.

Sài Gòn trung tâm thiết quân luật vào sáng chủ nhật. Thiết quân luật dành cho người biểu tình.

Công viên 30 tháng tư đã bị cắt khỏi tầm nhìn và mọi liên kết với phần còn lại của thành phố. Nghĩa là, sẽ không có nhà báo, không có đông người dân chứng kiến những gì xảy ra ở công viên 30 tháng Tư sáng nay. Không ai thấy được cả người biểu tình lẫn người nhà nước đối mặt nhau thế nào trong buổi sáng 8 tháng 5 nắng nóng nứt cả da đầu này…

NẾU KHÔNG CÓ FACEBOOK…

Nếu không có facebook thì mọi chuyện có thể sẽ xảy ra như vậy.

Nhưng từ những tường thuật bằng hình ảnh và clip tự quay của người biểu tình, sự ngăn cắt của nhà nước đã không còn tác dụng. Những người Sài Gòn ngoài công viên 30 tháng Tư vẫn nhìn thấy những gì xảy ra. Và tất cả người Việt trên khắp hành tinh đang nối kết qua mạng internet đế ngóng về Việt Nam cũng đã thấy…

Sáng 8 tháng 5, những cảnh đánh/bắt người tàn khốc hơn hẳn lần biểu tình ngày 1 tháng 5. Hơn 200 người biểu tình đã bị bắt/hốt về sân vận động Hoa Lư quận I. Nhiều người đã bị đánh với thương tích nặng nề. Nhưng chạm vào trái tim người xem khiến nó đau đớn nhứt chính là hình ảnh hai mẹ con Hoàng Mỹ Uyên: người mẹ trẻ với gương mặt bầm dập đang hoảng hốt ôm chặt con gái trong đôi tay gầy, với sự che đỡ của những người biểu tình khác chung quanh.

Hoàng Mỹ Uyên sau đó đã kể lại sự việc trong một clip. Chị cho biết khi việc đàn áp xảy ra, những người biểu tình đã ngồi xuống để khẳng định thái độ bất bạo động. Thế nhưng nhân viên an ninh thường phục đã chen vào giữa đoàn biểu tình, chỉ vài người biểu tình đã có một an ninh. Chị đã bị xô đẩy về phía trước và bị ngã, bị những người mặc đồng phục xanh đạp vào đầu vào mặt, cố dứt chị ra khỏi con gái. Nhờ người biểu tình dồn đến và lập thành một vòng rào che chở nên mẹ con chị đã thoát được. Tuy nhiên, những vết thương ở mặt và tay chân cho thấy chị đã bị đánh khá đau. Hoàng Mỹ Uyên cũng cho biết con gái chị đã tự mình đọc tin tức về vụ Formosa trên điện thoại và từng hỏi mẹ, nếu ở trường (bữa ăn) có cá, mực… thì nên làm thế nào. Cô con gái nhỏ đã muốn được đi cùng với mẹ, và hẳn cả hai mẹ con đều nghĩ rằng, việc tuần hành ôn hòa với mong muốn bảo vệ môi trường chẳng có lý do gì để bị đàn áp, đánh đập thô bạo.

Một khác biệt nữa trong đàn áp biểu tình ngày 8 tháng 5: xịt hơi cay vào mắt. Nạn nhân có hình ảnh đưa lên FB là một học sinh mười sáu tuổi: Đào Nguyên Anh, cháu nội Phó Giáo sư Đào Công Tiến (người đã có các bài viết về dân chủ). Nguyên Anh đã được những người biểu tình khác chăm sóc, rửa mắt bằng những chai nước uống mang theo. Sau đó em đã bị công an bắt đi khiến gia đình phải đi tìm để bảo lãnh.

Lúc trở về nhà, cậu học trò mười sáu tuổi đã viết một status ngắn gọn nhưng cũng đủ để nói lên tất cả những gì cậu đã suy nghĩ và gởi gắm cho mọi người:

Chào mẹ, gia đình và bạn bè gần xa đã lo lắng cho con (mình).

Nghe tiếng mẹ khóc, con thấy mình khốn nạn quá, con cũng trách mình k ở bên mẹ nhiều hơn, k làm mẹ vui hơn, trước mẹ con yếu đuối và bé nhỏ.

Giờ con đã hiểu cảm giác đó, cảm giác của A Lầu bị bắt rồi bị đánh. Con hiểu cảm giác của anh Trương Minh Tam, của bác Điếu Cày, và những người đã sẵn sàng hy sinh, Chúa ơi, quá nhiều thứ vì mong muốn.

Ngày hôm nay, con thấy họ lôi đồng bào ra, 10 người đánh một, con thành người Việt Nam.

Ngày hôm nay, con thấy nước mắt mẹ chảy và lòng gia đình bạn bè con lo, cũng thành kẻ có tội.

Ngày hôm nay, con thấy những gương mặt đau đớn, và vẻ mặt hả hê của đầy tớ nhân dân, và tiếng xúc phạm danh dự nhân phẩm của các anh trị an, con thành người Việt Nam.

Con tự hào biết bao, và cũng đớn đau biết bao khi biết cái giá con phải trả không chỉ là mạng sống và tương lai con, mà còn là trái tim mẹ và gia đình.

Một bên con bất hiếu không chăm lo cho mẹ được hết, một bên con khao khát hòa chung với ước ao của dân tộc, lạy Chúa, là chúng con được nhìn nhau cười vui, quên đi những cú đánh căm hận đó.

Sáng danh Chúa, những lúc bần cùng, là lúc tỏ mọi sự, con, một thân phận yếu hèn hòa chung vào bản hòa ca của đời này, cho những gì đáng để tin và đáng để hy sinh, có phải đó là hy sinh?

Con đang cố gắng đánh đổi, vi một xã hội yên ấm hơn, con cũng nghĩ tới mọi người gia đình, bạn bè anh chị em, mà cũng như con đang mất tất cả.

Con đã không đổ một giọt nước mắt trước những cây gậy, trước những người vô cảm sẵn sàng làm đủ thứ, nhưng con sẽ đau khổ vì những gì con phải trả giá”.

Những người đã xịt hơi cay vào mắt cậu học trò chỉ bằng tuổi con em mình, hẳn họ đã nghĩ rằng sẽ khiến cậu phải đau đớn và khiếp sợ. Nhưng thực tế đã trả lời. Hành động độc ác phi nhân văn của họ chỉ tạo ra tác dụng ngược.

SÀI GÒN, HÒN NGỌC BỊ ĐẬP NÁT

Bí thư Đinh La Thăng từng nói rằng ông mong sẽ sống lại một Sài Gòn-Hòn Ngọc Viễn Đông ở thành phố mà ông chịu trách nhiệm. Nhưng thật ra ông Thăng vẫn chỉ chú trọng đến hoạt động kinh tế, về phần trăm đóng góp cho trung ương của thành phố Sài Gòn.

Ông quên mất phần quan trọng mà nhờ đó Sài Gòn ngày trước đã được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông: Văn hóa.

Để có thể là một đại đô thị thứ thiệt, ngoài những công trình xây dựng lớn, những hoạt động kinh tế quy mô lớn, còn rất cần một thứ tạo nên hồn vía thật sự cho một nơi để sống của con người: Văn hóa- tinh thần. Sài Gòn ngày xưa được mặc nhiên thừa nhận là đại đô thị, bởi trong phần hồn của Sài Gòn đã sẵn có một tinh thần dung nạp rộng mở. Sài Gòn cho phép những người có tài năng sử dụng, phát triển và hưởng thụ thành quả từ tài năng của chính mình. Sài Gòn khuyến khích những con người sống cạnh nhau biết thể tất, dung hòa, biết chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt của nhau.

Tôi từng nghe chủ nhiệm- chủ bút tạp chí Bách Khoa, bác Lê Ngộ Châu vui vẻ kề rằng, hai nhà văn Võ Phiến và Vũ Hạnh ngược nhau như nước với lửa trong thái độ chính trị, nhưng khi bước vào tòa soạn Bách Khoa thì hai ông vẫn xử sự hòa nhã như với tất cả đồng nghiệp khác. Khi bị chủ bút buộc phải ngồi tại chỗ viết bài cho kịp lịch xếp chữ, hai ông lại mỗi người một ghế ngồi cạnh nhau trong cái tòa soạn chật cứng để hí hoáy viết những bài mà có thể nội dung hoàn toàn trái ngược nhau.

Sau tháng tư năm 1975, rất nhiều các thầy tôi ở Đại học Khoa Học Sài Gòn, những giáo sư- tiến sĩ được đào tạo ở Âu Mỹ, đã chọn việc ở lại, với hy vọng là làm khoa học tự nhiên, họ sẽ được tiếp tục dạy học và cống hiến cho đất nước- dân tộc trong hòa bình như họ từng mơ ước suốt mấy chục năm chiến tranh. Nhưng sự thật phũ phàng sau đó đã cho thấy họ không được tin cậy, không được sử dụng chuyên môn đúng như mong muốn, và cuối cùng nhiều người đã phải ra đi…

Sài Gòn cho đến nay vẫn là lựa chọn ngay cả của những người dân Hà Nội đã không còn muốn tiếp tục sống ở thủ đô. Còn với dân các tỉnh nhỏ cả nước thì, Sài Gòn đúng là miền đất hứa. Rất nhiều sinh viên tỉnh nhỏ tốt nghiệp đại học đã không về quê mà ở lại Sài Gòn, chấp nhận những công việc lương thấp không đúng với chuyên môn được học, chỉ bởi hy vọng một ngày nào đó, Sài Gòn sẽ cho mình một cơ hội.

Sài Gòn đủ rộng và đủ cả sự độ lượng cho những khác biệt về mọi mặt. có đủ chỗ cho cả người giàu hưởng thụ lẫn người nghèo nhặt nhạnh. Thành phần nghèo đói nhứt, những người buôn gánh bán bưng mỗi ngày bỏ ra 20.000 đồng cho một chỗ ngả lưng ban đêm vẫn thấy Sài Gòn đã mở rộng vòng tay với họ, cho họ một thu nhập dù tối thiểu nhưng vẫn có cái để họ gởi về quê nghèo nuôi cha mẹ, vợ/chồng con.

Nhưng Sài Gòn trong các cuộc biểu tình ngày 1 và ngày 8 tháng 5 đã thật sự bị chà đạp, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Khi nhìn thấy hình ảnh cô gái trẻ Lê Vi đầu tóc dã dượi gương mặt uất ức đang khóc một cách đau đớn trong chiếc áo dài trắng lấm lem nhàu nát sau khi bị đánh, người xem FB cảm thấy nghẹt thở, như chính mình bị đánh. Càng không thể chịu đựng khi biết cô đã bị những gã đàn ông đá đạp vào bụng, cho đến khi những người biểu tình khác phải (nghĩ ra cách để) la lên là cô đang có mang thì những kẻ kia mới chịu buông tha cô.

Cũng như vậy, gương mặt thất thần kinh hoảng của Hoàng Mỹ Uyên và những vết thương cho thấy những người đàn ông mặc đồng phục đã hành hung chị bằng tất cả sự thù hận có thật. Sự thù hận đó tới từ đâu? Nếu người đàn ông đạp vào đầu vào mặt Mỹ Uyên biết chị là người đầu tiên đã cho đặt trước nhà mình thùng bánh mì miễn phí dành cho những người nghèo đỡ bữa, anh ta có đánh chị như đánh kẻ tử thù? Khi đánh một người phụ nữ với sự tàn bạo như vậy, anh ta đã nghĩ gì? Thù hận trong đầu anh ta bắt nguồn từ cái gì?

Sài Gòn sáng ngày 8 tháng 5 thật sự là một hòn ngọc bị đập nát. Sự đàn áp thô bạo dành cho người biểu tình là điều mà những con người bình thường còn đủ lương tri không bao giờ hiểu nổi, không bao giờ chấp nhận.

Vì sao người dân lại bị đối xử như vậy? Việc bày tỏ ý muốn được sống trong một môi trường trong lành với thực phẩm sạch có gì sai trái? Đó là một cái tội đáng bị trừng phạt thật sao?

BIỂN CHẾT NĂM 2016- BỐ ĐÃ LÀM GÌ?

Tôi yêu những khẩu hiệu rất phong phú mà người biểu tình đã cầm nó trên tay, chúng là những phát biểu cực kỳ sát sườn và hiểu biết. “Biển chết năm 2016- Bố đã làm gì?”. Đó là câu cật vấn mà năm, mười năm nữa, những đứa con hôm nay còn bé bỏng sẽ buộc người cha thờ ơ vô trách nhiệm của chúng phải trả lời. Nếu anh ta không có được giải đáp hợp lý, anh ta sẽ mất những đứa con. Tôi nghĩ đây là một trong những khẩu hiệu hay nhứt trong cuộc biểu tình của người Sài Gòn sáng 8 tháng 5.

“Minh bạch thông tin- Bảo vệ môi trường- Cứu dân miền Trung”. Người dân Sài Gòn đã không vô cảm trước hoạn nạn của ngư dân miền trung, mà thật ra cũng là của chính mình, của tất cả những người Việt Nam có lương tri khác. “Con tôi cần nước Sạch- Không khí Sạch- Thực phẩm Sạch- Chính quyền Sạch”. Đó là lời giải thích cho việc có mặt trong đoàn biểu tình của một trong hàng ngàn hàng triệu những người mẹ yêu con một cách có trách nhiệm…

“Stand up for our survival”. “Biển chết thì con người cũng chết”. “Stop Formosa- Stop killing nature”. “SOS, Our sea has died”. “Việt Nam khủng hoảng môi trường sống”. “Polluters are Criminals”. “Save Our Seas”.. “Vì môi trường trong sạch cho Việt Nam”. “Môi trường là lẽ sống”. “Bảo vệ biển và ngư dân”. “Biển sẽ xanh khi chúng ta sạch”. “Bảo vệ môi trường- Bảo vệ sự sống”…

Ai đã cam tâm đui điếc để tung tin người dân đi biểu tình là do được thuê tiền? Đó là một sự xúc phạm sâu sắc và vô liêm sỉ.

Ai dám nói là người dân không am hiểu điều họ đang làm, không biết vì sao họ phải ra đường để đối đầu với các hiểm nguy đang chờ chực. Họ thông thái hơn rất nhiều những “nhà khoa học” hư danh, những chức danh bằng cấp hợm hĩnh in đầy trên carte visit để tự sướng, những chức vị dài thượt bắt dân nghe đến nhàm tai những khi có các loại lễ lạc dông dài đến vô tận…

Sao có thể thẳng tay đàn áp những công dân ưu tú như vậy? Chính quyền phải tự giáo dục lại nhân viên của mình chớ không phải cứ quen miệng đòi “giáo dục nhân dân” một cách hết sức vô nghĩa và hỗn xược.

Các nhà chính trị hãy cố thực thi tài kinh bang tế thế của mình nhưng hãy để yên nhân dân sống bên nhau không bị lừa dối và đầu độc. Hãy bắt những kẻ hủy diệt môi trường phải trả giá bằng pháp luật, bằng bản án kinh tế để không chỉ một Formosa Vũng Áng mà những Formosa dự bị của tương lai, trước khi hành động phi nhân vì lòng tham, sẽ e ngại sự trừng phạt mà kịp thời ngưng lại.

Hãy để Sài Gòn và những thành phố, làng xã khác khắp cả nước không tái diễn cảnh đánh đập, xúc phạm những trái tim đầy yêu thương người dân dành cho nhau… Hãy trả lại cho Sài Gòn sức mạnh mà Hòn Ngọc Viễn Đông từng có được.

Đó là lòng tin vào điều lành, cái tốt, có được nhờ những giá trị tâm linh sâu sắc, khiến người dân luôn làm việc lành một cách bản năng chớ không phải làm việc ác một cách mù quáng như những gì đang thấy.

Đó là, tinh thần dung nạp rộng mở, để những người có tài năng được sử dụng, phát triển và hưởng thụ thành quả từ tài năng của chính mình, khuyến khích những con người sống cạnh nhau biết thể tất, dung hòa, biết chấp nhận và tôn trọng sự khác biệt của nhau.

Đó là, để người dân được nói đúng tiếng nói của mình, được tôn trọng và tin cậy dù điều họ nghĩ và nói khác với những gì nhà cầm quyền mong muốn. Hãy biết lắng nghe dân, để tạo nên những thay đổi không chỉ tốt cho người dân mà chính là tốt hơn cho cho những người đang có trách nhiệm cầm quyền.

Chỉ như thế thì Hòn Ngọc Viễn Đông mới có hy vọng tái sinh…

H1Mẹ con Hoàng Mỹ uyên trước khi bị đàn áp. Nguồn: FB Ngô Thị Kim Cúc

H1Và sau khi bị đàn áp

H1Một biểu tình viên (áo sơ mi ca rô) trước khi bị đàn áp…

H1Và sau khi bị đàn áp

H1Đào Nguyên Anh đang được những người biểu tình khác giúp rửa mắt sau khi bị xịt hơi cay

H1Một biểu tình viên khác bị đánh chảy máu mắt đang bị bắt trên xe buýt

H1Mấy nhân viên sắc phục to béo đang “ưu ái” với một biểu tình viên ốm nhom

H1Mấy nhân viên an ninh mặc thường phục đang “khiêng” một biểu tình viên

H1Rào chắn và kẽm gai quây kín người biểu tình

H1Những khẩu hiệu rất hay của người dân Sài Gòn sáng 8 tháng 5

H1Rất đông và ôn hòa

H1Tiếng hát vang lên trong cuộc biểu tình

H1Một công dân Sài Gòn xinh đẹp

H1Trẻ và rất kiên quyết

H1Vui vẻ như đi hội

H1Trẻ quá và rất thư sinh

H1Dân Sài Gòn nói theo cách người Sài Gòn

H1Thế hệ những người cha

H1Già sát cánh bên trẻ

H1Rất đông và rất vui

H1Hiến pháp trả lời rằng dân có quyền biểu tình

H1Đối đầu với dàn đồng phục nhưng vẫn rất trật tự

H1Tiến tới phía trước

H1 Một rừng người một rừng tim

H1Sao có thể đánh đập những người chỉ ngồi yên thế này?

H1Đối mặt với những người mặc đồng phục

H1Người dân tiếp trà đá cho người biểu tình

Phản ứng sau bài báo cáo buộc người biểu tình vì môi trường

 Phản ứng sau bài báo cáo buộc người biểu tình vì môi trường

Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ RFA
2016-05-11

bao-cong-an-bieu-tinh-622.jpg

Ngày 9 tháng 5 báo Công an Thành phố có bài với nội dung cáo buộc những người biểu tình kêu gọi bảo vệ môi trường trước thảm họa cá chết tại miền Trung diễn ra tại nhiều nơi, nhất là ở Hà Nội và Sài Gòn, vào hai chủ nhật 1 và 8 tháng 5 vừa qua.

Screen capture

Những cuộc biểu tình kêu gọi bảo vệ môi trường trước thảm họa cá chết tại miền Trung diễn ra tại nhiều nơi, nhất là ở Hà Nội và Sài Gòn, vào hai chủ nhật 1 và 8 tháng 5 vừa qua.

Hoạt động đó không được truyền thông của chính quyền Việt Nam loan đi rộng rãi trong những ngày xảy ra sự kiện. Sau đó hôm 9 tháng 5 báo Công an Thành phố có bài với nội dung cáo buộc những người biểu tình.

Phản ứng của những người tham gia kêu gọi bảo vệ môi trường thế nào đối với những cáo buộc nêu ra trong bài viết như thế?

Nội dung bài báo

Bài báo tựa đề ‘Thấy gì về những cuộc xuống đường “ôn hòa’ vì cá chết tại miền Trung?” của tác giả Bùi Anh Tấn đăng trên mạng báo Công an Thành phố chỉ một ngày sau khi diễn ra cuộc biểu tình lần thứ hai kêu gọi bảo vệ môi trường biển, minh bạch về nguyên nhân làm cá chết vào ngày chủ nhật 8 tháng 5.

Bài báo thừa nhận sự lúng túng, phối hợp thiếu đồng bộ giữa các cơ quan quản lý đối với hiện tượng cá chết mà tác giả gọi là ‘sự cố đáng tiếc dẫn đến thông tin trái chiều, bị nhiễu và có những phát ngôn chưa chuẩn… làm cho dư luận xôn xao, hiểu sai vấn đề.’

“ Điều 25 của Hiến pháp năm 2013 của Việt Nam có qui định là mọi công dân đều có quyền tự do ngôn luận, tự do truyền thông, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do thành lập hội và tự do biểu tình. Tôi thực hiện quyền hiến định trong Hiến pháp nên tôi không vi phạm pháp luật.
-Huỳnh Thanh Phát”

Tác giả Bùi Anh Tấn nhắc đến truyền thống lâu đời của người Việt là tinh thần tương thân tương ái trong trường hợp như với những người dân miền Trung chịu nỗi đau cơ cực; tuy nhiên theo tác giả thì những cuộc “xuống đường ôn hòa” trong hai ngày 1 và 8/5/2016 gây mất an ninh trật tự tại những thành phố lớn.

Cơ quan chức năng gây mất trật tự chứ không phải người biểu tình

Đối với cáo buộc người đi biểu tình gây mất trật tự, bạn trẻ Huỳnh Thanh Phát ở Sài Gòn phản bác cho rằng chính lực lượng chức năng được chính quyền điều động đến mới tạo ra cảnh hỗn loạn khi phát loa lớn, ngăn chặn và hành hung những người tham gia biểu tình. Bạn Huỳnh Thanh Phát nói:

“Tôi muốn nói trước tiên theo tôi biết điều 25 của Hiến pháp năm 2013 của Việt Nam có qui định là mọi công dân đều có quyền tự do ngôn luận, tự do truyền thông, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do thành lập hội và tự do biểu tình. Tôi thực hiện quyền hiến định trong Hiến pháp nên tôi không vi phạm pháp luật.

Thứ đến việc họ để xảy ra bạo động là thuộc phía giữ gìn an ninh trật tự chứ không phải phía người biểu tình. Thực sự mà nói những ngày biểu tình vào ngày 1 và 8: vào ngày 1 tôi tham gia nên quan sát thấy được tận mắt; ngày 8 tôi chạy vòng ngoài quan sát rất rõ là những người biểu tình không hề có hành động gọi là quá khích. Chỉ có lực lượng Thanh niên Xung Phong – một lực lượng công ích không liên quan đến pháp luật, không có thể chế tài pháp luật mà vẫn trấn áp người dân và trấn áp người biểu tình thì tôi thấy người vi phạm là Thanh niên Xung Phong và Trật tự Đô thị.”

Kích động?

Ngoài cáo buộc người đi biểu tình gây mất an ninh, trật tự, bài báo của tác giả Bùi Anh Tấn trên mạng báo Công an Thành phố còn cho rằng ‘một số thế lực vốn không thích Việt Nam ổn định, đoàn kết’ nhân sự kiện cá chết hằng loạt dọc theo các tỉnh miền Trung tung những thông tin kích động trên các trang mạng xã hội để lôi kéo người dân xuống đường.

Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến từ Hà Nội có ý kiến về điều này như sau:

000_A468Z-622.jpg

Người dân Hà Nội biểu tình chống tập đoàn Đài Loan Formosa ở trung tâm thành phố Hà Nội vào ngày 01 tháng 5 năm 2016.

“Quan điểm của báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh nói rằng những người dân tham gia xuống đường đó là bị kích động thì riêng cá nhân tôi không ai có thể kích động được. Từ lương tâm, từ trái tim của một con người, từ lương tâm của một người cha suy nghĩ về những đứa con của mình sống trong một môi trường như thế thì chúng không có tương lai. Tôi với tư cách, trách nhiệm của một người cha không thể để gánh nặng đó lên vai những đứa con của tôi được.

Nếu như người ta nói rằng có một sự kích động nào đó thì đối với cá nhân tôi cũng như rất nhiều anh em, bà con khác, người ta nghĩ rằng chính lời nói của các quan chức cộng sản, chính thái độ của chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay đã kích động người dân phải xuống đường. Chính những câu nói của các quan chức cộng sản từ ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho đến ông bộ trưởng Bộ Tài nguyên- Môi trường, ông thứ trưởng Bộ Tài nguyên- Môi trường và những quan chức liên quan khác. Chính những điều đó, chính những câu nói vớ vẫn của họ đã kích động chúng tôi phải xuống đường để cất lên tiếng nói của mình để thực hiện những quyền chính đáng của mình.”

Bạn trẻ Huỳnh Thanh Phát cũng không đồng ý với cáo buộc ‘kích động’ mà tác giả Bùi Anh Tân đưa ra trong bài viết:

“Thứ nhất họ phải xác định được việc kích động là sao và việc kích động đó từ đâu xuất phát. Việc cá chết và Formosa là sự thật có trên báo, người dân đọc được. Vậy có phải báo đảng, báo nhà nước kích động người dân hay không?! Họ phải xác định điều đó trước tiên.

Còn họ nói muốn gây bạo loạn, phá vỡ khối đoàn kết thì phải nói chính bản thân người dân đang muốn chính quyền thực hiện mong muốn của người dân mà chính quyền lại không thực hiện điều đó. Vậy ai là người phá vỡ sự đoàn kết?”

Tiếp tục biểu tỏ ý kiến

Đoạn kết bài viết của tác giả Bùi Anh Tấn nêu ra nghi vấn liệu xuống đường có giúp cho tình hình cá chết tại miền Trung sáng sủa hơn lên hay chỉ làm cho tình hình thêm rối ren. Rồi tác giả nhắc đến những bài học Cách mạng màu, Cách mạng Cam, Mùa Xuân Ả Rập… để kêu gọi mọi người bình tĩnh.

“ Họ nói chờ, bình tĩnh chờ! Vậy bình tĩnh thế nào? Chúng tôi làm việc trong đồn với các viên an ninh, tôi nói hãy trả lời cho chúng tôi câu hỏi ‘khi nào- 1 tuần, 1 tháng, 1 năm hay 1 trăm năm nữa, mới có câu trả lời?
-Nguyễn Chí Tuyến”

Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến có ký kiến về kêu gọi như thế:

“Họ nói chờ, bình tĩnh chờ! Vậy bình tĩnh thế nào? Chúng tôi làm việc trong đồn với các viên an ninh, tôi nói hãy trả lời cho chúng tôi câu hỏi ‘khi nào- 1 tuần, 1 tháng, 1 năm hay 1 trăm năm nữa, mới có câu trả lời?’ Tại sao các anh bảo chúng tôi bình tĩnh ngồi im. Ngồi im để ăn loại muối, ăn loại nước mắm sản xuất từ những con cá chết. Mà cá chết ở đây không chỉ đơn giản bị ô nhiễm ( thường) mà ô nhiễm những kim loại nặng. Mà kim loại nặng sẽ gây ra ung thư mà ung thư không phải chỉ một đời. Nó truyền đến các đời, vậy cả nòi giống này cứ lặng im, cấm mồm- cấm khẩu đợi chết từ từ? Tôi hỏi câu hỏi đó và họ không trả lời được.”

Bạn trẻ Huỳnh Thanh Thát cho biết sau lần tham gia biểu tình hôm 1 tháng 5 bị an ninh theo sát, bị đánh đưa về đồn công an làm việc và mới vào ngày 10 tháng 5 khi hẹn uống cà phê với nhà hoạt động Nguyễn Nữ Phương Dung, bạn cũng bị bắt về phường làm việc với lý do không mang theo chứng minh thư.

Dù sức khỏe không được tốt, nhưng bạn trẻ Huỳnh Thanh Phát khẳng định sẽ tiếp tục tham gia biểu tình để nói lên tiếng nói của bản thân trước thảm họa môi trường ở Việt Nam:

“Thực sự lý do đơn giản tôi muốn tự do; mà muốn có tự do phải vượt qua nỗi sợ.”

Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến thì cho rằng việc bản thân anh có tiếp tục biểu tình hay không là tùy thuộc vào thái độ của chính quyền hiện nay. Theo đó Nhà nước phải tìm ra nguyên nhân dẫn đến thảm họa sinh vật biển chết hằng loạt vừa qua một cách khoa học và trung thực.

Ông này cho biết tiếp khi nào nguyện vọng đó của những người dân như ông chưa được đáp ứng thì ông vẫn phải bằng cách này hay cách khác bày tỏ chính kiến của bản thân.

“Nhân tai” và thiên tai đe dọa kinh tế Việt Nam

 “Nhân tai” và thiên tai đe dọa kinh tế Việt Nam

Nam Nguyên, phóng viên RFA

000_8M53P-622

Một con kênh khô cạn ở huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng hôm 8/3/2016.

AFP

00:17/05:39

Thảm họa môi trường thiệt hại kinh tế biển, cùng với hạn hán xâm nhập mặn đồng bằng sông Cửu Long và khô hạn lịch sử ở Tây nguyên tạo áp lực lớn cho nền kinh tế Việt Nam.

Khó khăn chồng chất

Trong bối cảnh thiên tai hạn hán và thảm họa cá chết hàng loạt do con người gây ra, nền kinh tế Việt Nam đang trong tình trạng đầy bất trắc. Phó Giáo sư Ngô Trí Long, chuyên gia kinh tế từ Hà Nội phân tích:

Năm 2016 những thách thức khó khăn của nền kinh tế Việt Nam rất là lớn, rất là nhiều.
-Ngô Trí Long

“Năm 2016 những thách thức khó khăn của nền kinh tế Việt Nam rất là lớn, rất là nhiều. Cộng thêm vào đó tình trạng xâm nhập mặn và hạn hán rất lớn, đặc biệt môi trường sinh thái ven biển cũng như một số khúc sông, do sự kiểm soát hoạt động  một số tập đoàn trong ngoài nước chưa sát sao đúng mức dẫn đến ô nhiễm môi trường cá chết hàng loạt. Tình trạng này gây tác động rất lớn. Chắc chắn những điều này tác động rất lớn đến sự phát triển của nền kinh tế Việt Nam, vốn khó khăn đã chồng chất rồi, ví dụ như nợ công xu hướng tăng cao, bội chi ngân sách luôn luôn thâm thủng lớn, hay là phân hóa giàu nghèo rất là rõ, nay thêm những tác nhân này nữa thì chắc chắn năm 2016 thách thức đặt ra đối với nền kinh tế Việt Nam quả thật là rất khó.”

Riêng về mặt thiên tai hạn hán xâm nhập mặn, tính đến hết tháng 4/2016 tổng thiệt hại ở Đồng bằng sông Cửu Long, Tây nguyên và Nam Trung bộ đã lên tới hơn 9 ngàn tỷ đồng. Thống kê cập nhật của Ban Chỉ đạo Trung ương về Phóng chống thiên tai cho biết như vừa nêu, ngoài thiệt hại về sản xuất nông nghiệp, thủy sản nuôi, có khoảng nửa triệu người khốn khổ vì thiếu nước sinh hoạt.

Hạn hán xâm nhập mặn ở đồng bằng sông Cửu Long được chú ý đặc biệt vì nó là vựa lúa xuất khẩu của Việt Nam, lồng trong bối cảnh dòng nước Cửu Long cạn kiệt vì ảnh hưởng sự tận dụng nguồn nước của các quốc gia thượng nguồn sông Mekong.

000_9U46E.jpg

Một người dân cho thấy cá biển chết ông thu thập trên một bãi biển huyện Phú Lộc, trung tâm tỉnh Thừa Thiên Huế vào ngày 21 tháng 4 năm 2016. AFP PHOTO.

Bên cạnh đó vùng cà phê và tiêu xuất khẩu nhiều tỷ đô la mỗi năm ở Tây nguyên cũng chịu trận hạn hán chưa từng thấy. Một cư dân Buôn Ma Thuột, ông Nguyễn Vịnh nhà tư vấn cho nông dân trồng cà phê và tiêu nhận định:

“Trận hạn hán này có lẽ là khốc liệt nhất ở Tây nguyên trong vòng 30 năm trở lại đây… Thiệt hại lớn nhất về cà phê không chỉ là 30% như Vicofa nói mà cá nhân tôi đánh giá là thiệt hại có thể lên đến 50%. Đơn giản là có một số vườn cà phê vẫn còn cành vẫn còn nhánh, nhưng nhiều nhà quan sát không biết rằng những bông cà phê mới vừa đậu ở trên đó đã bị thui cháy hết, cho nên chỉ còn cành lá mà không có quả nữa.”

Một cảnh báo khác cho Tây Nguyên

Theo ông Nguyễn Vịnh,  tỷ lệ hư hỏng vì hạn hán ở các vườn tiêu có thể chưa tới 20% vì bà con có nhiều nỗ lực giảm thiệt hại. Tuy vậy nhà tư vấn của nông dân lại đưa ra một cảnh báo khác cho Tây Nguyên:

“Có sự đáng lo hiện nay là biến đổi khí hậu, giao mùa giữa mưa và nắng sắp xảy ra, nó tạo ra những đợt gió lốc, gió xoáy mang tính chất cục bộ mà Tây nguyên ít khi gặp. Vừa rồi trên phương tiện thông tin đại chúng đưa tin là riêng ở một huyện ở Bình Phước đã làm gãy đổ hơn 15.000 gốc tiêu của bà con. Không chỉ Bình Phước có nhiều tỉnh rải rác ở Tây Nguyên cũng bị như vậy. Cho nên đợt hạn hán này thiệt hại đối người nông dân trồng tiêu và cà phê ở Tây nguyên là chưa thể lường được.”

Có sự đáng lo hiện nay là biến đổi khí hậu, giao mùa giữa mưa và nắng sắp xảy ra, nó tạo ra những đợt gió lốc, gió xoáy mang tính chất cục bộ mà Tây nguyên ít khi gặp.
-Nguyễn Vịnh

Hạn hán xâm nhập mặn ở Tây nguyên và Nam bộ chiếm lĩnh thông tin báo chí một thời gian dài, tiếp ngay sau đó từ đầu tháng 4 trở về sau, tình trạng cá chết hàng hoạt từ Hà Tĩnh xuống Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa thiên Huế trở thành thảm họa môi trường của Việt Nam.

Đáp câu hỏi về ảnh hưởng dây chuyền của thảm họa cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh ven biển miền Trung,  Phó Giáo sư Ngô Trí Long nhận định:

“Tính toán một cách cụ thể đòi hỏi có sự khảo sát điều tra một cách cụ thể thì mới xác định số lượng. Nhưng nếu sự kiện này không được xử lý giải quyết một cách dứt điểm trong thời gian trước mắt, thì tôi nghĩ hậu quả sẽ kéo dài rất lâu. Không những tác động sản xuất mà ảnh hưởng tới đầu tư, tới du lịch, ảnh hưởng toàn diện nền kinh tế. Một trong những điều hết sức quan trọng là hậu quả xử lý vấn đề này sẽ tốn chi phí gấp nhiều lần, so với hiệu quả mà đã thu được cho việc đầu tư vào lĩnh vực hoạt động này.”

Nếu như hạn hán xâm nhập mặn sẽ tức thời ảnh hưởng kim ngạch xuất khẩu nông nghiệp Việt Nam như gạo, cà phê, tiêu, thì thảm họa môi trường cá chết hàng loạt lại là rất lâu dài.

Một khi hệ sinh thái ven biển bị hủy hoại, theo lời Phó giáo sư Nguyễn Tác An, Phó chủ tịch Hội Khoa học Kỹ thuật biển Việt Nam phát biểu trên báo Dân Trí ngày 10/5/2016, sẽ mất 60-70 năm chưa chắc đã phục hồi được.

Người biểu tình có buộc phải khai báo?

Người biểu tình có buộc phải khai báo?

Các cuộc biểu tình xảy ra tại một số địa điểm

Trên mạng Facebook tràn ngập thông tin hình ảnh về cuộc biểu tình vì cá biển chết. Nhiều người bị bắt giữ vì biểu tình cho biết đã bị nhân viên an ninh lấy lời khai hỏi vặn vẹo này nọ mà không muốn trả lời.

Điển hình như trên trang Dũng Mai của một nhà hoạt động dân oan. Anh Dũng tường thuật về buổi làm việc với nhân viên an ninh tại công an quận Long Biên nơi anh bị bắt về đây vào sáng ngày Chủ nhật 8/5 hôm diễn ra biểu tình tại Hà Nội.

Anh Dũng cho biết từng người bị bắt được tách ra để lấy cung, và anh bị hỏi anh rất nhiều câu hỏi, xin trích dẫn lại một đoạn đối đáp như sau:

– Anh cho biết sáng nay anh làm những gì?

– Xin đi thẳng vấn đề liên quan, tôi không có trách nhiệm khai báo những sinh hoạt cá nhân.

– Anh đến Bờ Hồ bằng phương tiện gì?

– Đến đó bằng phương tiện gì không liên quan đến việc tôi có mặt ở đây.

– Thôi được, anh biết sáng nay có tụ tập đông người biểu tình bằng kênh nào? Trên mạng? Qua bạn bè?

– Tôi không biết.

– Không biết sao anh có mặt?

– Ô, Bờ Hồ là nơi cấm đi dạo sao?

– Anh đi cùng ai?

– Một mình.

– Tôi có bằng chứng anh đi cùng người khác?

– Bằng chứng của anh, hoặc sự chứng minh gì đó là việc của anh. Tôi đến đó một mình vậy thôi.

– Khi anh đến có những ai?

– Rất nhiều.

– Anh thấy những người ở đó cầm khẩu hiệu gì?

– Thấy rõ lắm: CÁ CẦN NƯỚC SẠCH, DÂN CẦN MINH BẠCH, TÔI YÊU CÁ TÔM, ĐẦU ĐỌC BIỂN LÀ TỘI ÁC…

– Anh quen những ai trong số đó?

– Không quen ai cả.

– Anh có biết tụ tập đông người biểu tình là trái pháp luật?

– Hội họp, Biểu tình là quyền của công dân được Hiến định…

Trường hợp của anh Dũng chắc cũng xảy ra với nhiều người khác. Hẳn nhiều người hoang mang lo lắng không biết trách nhiệm nghĩa vụ khai báo của mình như thế nào, nếu không khai báo có bị xử lý gì không?

Là một luật sư, tôi tư vấn cho mọi người như sau: Từ ngày 1/7 tới đây Bộ luật tố tụng hình sự năm 2015 có hiệu lực quy định người bị tạm giữ, người bị bắt, bị can đều có quyền: Trình bày lời khai, trình bày ý kiến, không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc buộc phải nhận mình có tội.

Như vậy trước những câu hỏi vì sao anh có mặt ở đó, anh nghe ai xúi đến đó, đến đó với ai, nhằm mục đích gì, anh công tác ở đâu, anh có biết người này người kia không?.v.v.. theo luật thì người dân không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc không buộc phải nhận mình có tội.

Nhiều người bị quấy rối

Trên trang khác của một nhà hoạt động xã hội là Tiến sĩ Nguyễn Quang A, ông viết một status nói về ‘6 giờ rưỡi bị lấy lời khai’ trong đó tường thuật sự việc lúc 8:00 sáng ngày 10/5/2016 khi đang đợi xe bus 31 ở bến xe Long Biên để lên Sheraton thì bị ba người tống lên xe chở về Công an Phường Gia Thụy.

Sau đó nhân viên an ninh hỏi tiến sĩ Nguyễn Quang A nhiều nội dung như chất vấn về địa chỉ email và tài khoản facebook.

Rõ ràng là tiến sĩ Nguyễn Quang A đã phải trả lời những câu hỏi mà mình không muốn. Là một người có kiến thức hiểu biết rộng song ông A hẳn cũng đã bị vất vả mệt nhọc vì phải trả lời các câu hỏi.

Nếu biết thực hiện quyền im lặng và quyền trình bày lời khai ông A đã đỡ vất vả hơn.

Ngay đến luật sư là người nắm luật cũng bối rối khi gặp phải vấn đề khai báo. Vài tháng trước luật sư Võ An Đôn bị nhân viên an ninh lấy lời khai về những nội dung thông tin đăng tải trên facebook cá nhân, họ hỏi face đó có phải của anh Đôn không và luật sư Đôn đã phải nói dối.

Sự việc sau đó gây ồn ào khi luật sư Đôn đăng tải nội dung sự việc và lời thú nhận nói dối trên facebook của mình. Lúc đó nhiều người cũng băn khoăn liệu đặt mình ở vào địa vị của luật sư Đôn thì sẽ thế nào?

Hiện tại Bộ luật tố tụng hình sự năm 2003 vẫn đang có hiệu lực, và bộ luật này cũng đã có quy định rằng người bị tạm giữ, bị can được quyền trình bày lời khai, tức là khai báo là QUYỀN.

Vì luật quy định khai báo là quyền cho nên khi bị hỏi người dân không có nghĩa vụ phải thực hiện.

Rà soát các quy định pháp luật hiện tại tôi không thấy bất cứ một quy định chế tài nào đối với những người bị bắt không chịu khai báo.

Phóng viên VTV xin lỗi về phóng sự

Phóng viên VTV xin lỗi về phóng sự

 

 VTV3 Image caption Phóng sự trên chương trình Cà phê Sáng bị nói đã dàn dựng cảnh dùng chổi quét rau

Nhóm phóng viên chương trình Cà phê Sáng của VTV xin lỗi vì đã dàn dựng phóng sự nông dân ‘dùng chổi quét rau’ giả sâu.

Trên kênh YouTube có clip ba phóng viên VTV xin lỗi người dân ở một địa phương Thanh Hóa.

Trong chương trình phát hôm 4/5 trên kênh VTV3, nhóm phóng viên đã có bài nói về tình trạng người trồng rau sử dụng chổi tre, mà những người làm phim gọi là ‘chiếc chổi ma thuật’, quét lên bề mặt rau non để tạo các đường rách và vết xước giống như rau bị sâu ăn.

Một người tiêu dùng được phỏng vấn trong phóng sự nói nay người ta có xu hướng mua rau bị sâu ăn thay vì rau lành lặn vì cho rằng rau có sâu là rau không bị phun thuốc.

Theo nội dung phóng sự, đây là “cách để đáp ứng nhu cầu của thị trường” của một số nông dân, do thị trường muốn có thực phẩm sạch cũng như chia sẻ thiếu khoa học về những kinh nghiệm làm vườn.

Tuy nhiên, sau khi chương trình được phát sóng, phóng sự trên đã gặp phản ứng gay gắt từ nông dân xã Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Lộc, Thanh Hóa, là nơi mà các đoạn phim dùng chổi quét rau đã được quay.

Các nông dân cáo buộc nhóm làm phóng sự đã dàn dựng cảnh không có thật, thậm chí thuê người đóng vai trong đoạn phim.

Được biết sau đó, việc tiêu thụ rau an toàn của nông dân xã Vĩnh Thành đã gặp nhiều khó khăn.

Ba phóng viên thực hiện chương trình Cà phê Sáng đã về xã này vào hôm 10/5, tại hội nghị tiếp xúc cử tri trước bầu cử HĐND địa phương, để xin lỗi nhưng lời xin lỗi này không được chấp nhận.

Người dân địa phương muốn VTV thực hiện phóng sự khác phản ánh trung thực việc trồng rau của người dân và đính chính thông tin đã phát đi hôm trước.

Lãnh đạo VTV chưa có phát biểu chính thức về việc này.