ĐI BIỂU TÌNH ĐƯỢC GÌ?

ĐI BIỂU TÌNH ĐƯỢC GÌ?

FB Nguyễn Anh Tuấn

5-6-2016
Ảnh: FB Nguyễn Anh Tuấn

Ảnh: FB Nguyễn Anh Tuấn

Tôi là một người có trình độ đại học, có công việc thu nhập ổn định, có bố mẹ, có vợ, và hai con.

Đến giờ này thì chẳng có kẻ nào dám mở mồm nói tôi là đi biểu tình được tiền. Vì hầu như ko có sự ngu xuẩn nào đến mức ấy. Và các kênh thông tin mở của mạng xã hội, không cho phép những vu cáo ngu xuẩn ấy tồn tại.

Để tham gia được vào các cuộc biểu tình ôn hoà vì môi trường, tôi thường phải chia tay vợ con mình từ hôm trước, vạ vật ở nhà anh em thân thiết, nếu không muốn bị công an chặn ở nhà, không cho đi đâu hết.

Nếu cuộc biểu tình diễn ra như mong đợi, tôi sẽ được đi bộ một vòng bờ hồ HK dưới nắng nóng. Xong thì về nhà với cái cổ họng khản đặc, cùng đói và khát.

Như mấy lần gần đây, chưa kịp giơ biểu ngữ, hô khẩu hiệu vì môi trường thì đã bị cưỡng chế về Phường, CA Quận. Thế là phí bao công sức tránh né công an để tham gia.

Đến mức như hôm nay:

Chúng tôi mặc quần áo đẹp, lịch sự. Tuần hành ôn hoà. Cố gắng đi thành hàng, gọn nhất có thể, để không cản trở giao thông. Biểu tình, đòi các bên liên quan phải thực hiện đầy đủ nhiệm vụ về bảo vệ môi trường biển, trong Ngày Môi Trường Thế Giới – ngày mà Chính Phủ VN cũng đã cho treo băng rôn khắp nơi là:

TIẾNG GỌI THIÊN NHIÊN
HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG TA

Ấy thế mà, Chính phủ lại dùng công an đàn áp hoạt động biểu đạt văn minh này của chúng tôi.

Tôi đã có lúc quá thất vọng, mà thốt lên:

Tôi nản lắm rồi! Tại sao Chính Phủ không thể tôn trọng tiếng nói của chúng tôi? Cứ dập tắt tiếng nói và bưng bít thông tin thế này, thì mắm muối độc sẽ ngày càng chui nhiều vào mâm cơm, và đầu độc cả đất nước mất thôi!

Đến bao giờ thì Chính phủ thôi là một lực lượng cai trị, mà trở lại đúng nghĩa là “Của Dân”, tôn trọng tiếng nói của người Dân, như đã ghi trong Hiến Pháp?

Cứ thế này, thì bao giờ mới có văn minh?

Tôi thất vọng quá mà thấy các nỗ lực của bản thân, và những người khác hôm nay chẳng được việc gì cả!

Nhưng không phải như thế.

Lúc này, khi đã về nhà. Dù là những điều nhỏ nhưng tôi cũng đã nhận ra. Việc chúng tôi làm hôm nay, ko phải là vô ích.

Hôm nay trên xe Bus tôi đã thấy có 1 chiến sĩ cảnh sát trẻ, đã cư xử nhã nhặn, tôn trọng chúng tôi. Có 1 sĩ quan An Ninh tươi cười, đối thoại với tôi… Họ đã hiểu, và chọn cách đối xử với chúng tôi không như kẻ thù. Không một bịa đặt, bôi xấu nào có thể khiến họ hiểu lầm chúng tôi nữa.

Tại CA Quận LB, các anh cảnh sát, cùng tôi, đã nhanh chóng tìm thấy sự thấu hiểu và tôn trọng. Các anh thừa nhận việc tôi làm, và tôi tôn trọng, việc các anh ấy phải hoàn thành nhiệm vụ, trên giao.

Quá trưa, công An phường nơi tôi ở, đến đón, và đưa tôi về tận nhà. Mấy cậu Công An canh cửa nhà tôi, thì chào, hỏi thăm, và nói chuyện thân tình cùng tôi.

Cho dù đây chỉ là những gì tôi thấy, và có thể nó ko phải là như tính chất chung, của những gì đang diễn ra, thì tôi cũng thấy nó, như một chỉ dấu cho nhiều cái được:

Chúng tôi đã được làm hết khả năng của mình, theo đúng tinh thần Hiến Pháp, cho môi trường sống.

Các anh công An đã thêm một lần gặp gỡ, và hiểu thêm, để dần ứng xử đúng mực hơn với người Dân đi biểu tình ôn hoà.

Nhiều người dân, đặc biệt là các bạn trẻ, các bạn sinh viên, tương lai của đất nước, đã thấy chúng tôi không sợ hãi, trước sự đàn áp suốt mấy tuần qua. Để rồi, sẽ ko bao lâu nữa, chính các bạn, rất đông, sẽ thấy thôi không phải sợ nữa.

Sẽ không có gì phải sợ, nếu làm điều đúng đắn cho Đất nước, cho Nhân Dân, cho tương lai của tất cả.

Chính Quyền cũng dần quen với việc người dân tìm mọi cách để lên tiếng, để dần phải chịu lắng nghe, và đáp ứng một cách văn minh, nếu không muốn bị cả thế giới văn minh tẩy chay, không ai chơi với.

Điều lớn lao nhất, tôi nhận ra:

Dù ít một, nhưng chúng ta, đang tiến thêm một bước gần hơn đến một ngày, mà việc lên tiếng của đông đảo người Dân, đặc biệt là giới trẻ, về các vấn đề hệ trọng của đất nước, sẽ như những cơn gió lớn, đẩy cánh buồm đất nước tới văn minh.

Khi ấy, Cảnh sát thì bảo đảm an toàn cho người Dân, An ninh thì đề phòng những kẻ phá hoại tính ôn hoà, còn Quốc Hội thì đồng hành cùng người Dân, Chính phủ thì lắng nghe và nỗ lực!

Ngày đó, người với người tôn trọng và tin cậy, ứng xử với nhau thượng tôn Pháp Luật. Và nước Việt sẽ trở lên văn minh, hùng cường!

Một số hình ảnh biểu tình. Nguồn: FB Nguyễn Anh Tuấn:

H1

H1

 

H 3

 

 

 

 

 

 

HINH @

 

 

 

Nghệ sỹ Tạ Trí Hải ‘được giải cứu’

Nghệ sỹ Tạ Trí Hải ‘được giải cứu’

 Nghệ sĩ Tạ Trí Hải thường xuất hiện trong các cuộc biểu tình tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh

Nghệ sĩ đường phố Tạ Trí Hải cáo buộc bị công an bắt và đưa vào cơ sở “bảo trợ xã hội” ở Hà Nội hơn hai ngày trước khi được các nhà hoạt động ‘giải cứu’.

Từ nhiều năm qua, người ta thường thấy ông Hải, 77 tuổi, chơi vĩ cầm trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, vì môi trường và cùng dân oan xuống đường đòi đất.

Hôm 6/6, trả lời BBC qua điện thoại từ Hà Nội, ông Hải nói: “Tôi bị công an bắt lúc 1:00 hôm 3/6, và bị đưa về giam tại công an phường Hàng Bạc và sau đó đưa sang Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1 ở huyện Đông Anh, Hà Nội”.

Ông Hải nói với BBC: “Tôi bị công an bắt lúc đang chơi đàn ở bờ hồ Hoàn Kiếm như mọi lần. Dù tôi phản đối quyết liệt, những công an mặc thường phục vẫn tống tôi lên xe cùng xe đạp và cây đàn của tôi”.

“Khi bị đưa vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1, tôi tiếp tục phản đối vì tôi không phải là đối tượng lang thang của cơ sở này nhưng họ không quan tâm”.

“Trưa 5/6, tôi được một số nhà hoạt động đến trung tâm phá chốt phòng giam, giải cứu. Lúc đó, trung tâm chỉ có một nhân viên thường trực”.

Website của trung tâm này cho hay: “Chức năng chính của trung tâm là tập trung, nuôi dưỡng, quản lý, giáo dục các đối tượng bảo trợ xã hội, người lang thang trên địa bàn thành phố [Hà Nội]”

“Nhiệm vụ của trung tâm là tập trung, tiếp nhận người lang thang xin ăn trên địa bàn, trẻ mồ côi bị mất nguồn nuôi dưỡng; phân loại đối tượng, đưa vào Trung tâm nuôi dưỡng hoặc chuyển các trung tâm bảo trợ xã hội khác của Sở nuôi dưỡng, giáo dục và chuyển trả về gia đình, địa phương theo quy định”, website viết.

‘Ngăn đi biểu tình’

Bốn cuộc biểu tình vì môi trường gần đây, tôi đều tham gia hết. Họ bắt tôi về tội ‘lang thang’ có lẽ là để ngăn tôi tham gia cuộc biểu tình hôm 5/6Ông Tạ Trí Hải

Trong đoạn clip ghi lại vụ giải cứu được chia sẻ trên mạng xã hội, người ta thấy nhiều tiếng kêu “Bố Hải ơi” và cảnh tranh cãi tại Trung tâm Bảo trợ Xã hội 1.

Ông Hải cũng cho hay là ông “đã có một tiết mục chơi đàn ngay trong trại hôm 4/6 và nhiều người trong trại nhận ra tôi thường chơi đàn ở bờ hồ”.

“Bốn cuộc biểu tình vì môi trường gần đây, tôi đều tham gia hết. Họ bắt tôi về tội ‘lang thang’ có lẽ là để ngăn tôi tham gia cuộc biểu tình hôm 5/6“.

“Tôi đang đợi nhận lại xe đạp và cây đàn. Nếu các cuộc biểu tình tiếp tục diễn ra trong thời gian tới, tôi vẫn sẽ tham gia”, ông nói.

Hôm 6/6, BBC đã gọi ông Nguyễn Văn Lưu, Giám đốc Trung tâm bảo trợ xã hội 1 nhiều lần nhưng ông không nghe máy.

Hôm 15/5, ông Hải là một trong những người bị nhắc tên trong phóng sự “Nhận diện những mưu đồ nhân danh lòng yêu nước” phát trong chương trình thời sự của Đài truyền hình Việt Nam (VTV).

Phóng sự này cáo buộc những nhà hoạt động “kích động người dân tuần hành, biểu tình dưới danh nghĩa “vì môi trường”.

Hồi tháng 12/2015, trang blog Tiếng Nói Trẻ có hình huy hiệu Đoàn Thanh Niên, đang một bài viết về ông Hải có đoạn: “Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy rồi, sống đến đầu bạc răng long rồi, gần được trở về với ông bà tổ tiên rồi, mà sao Tạ Trí Hải vẫn không biết phải sống sao cho xứng đáng một con người?”

“Những ai trước đây đã từng nghe, từng xem ông biểu diễn, chắc hẳn cũng có cảm nhận rằng bị phản bội, rằng thật dối trá lọc lừa. Cái tuổi của Tạ Trí Hải là cái tuổi được nhiều người kính trọng, ấy vậy mà tất cả đã sụp đổ”, trang này viết.

Những Mặt Trái Khủng Khiếp Và Đáng Sợ Nhất Việt Nam

httpv://www.youtube.com/watch?v=3OrOxxFZ8-s

Những Mặt Trái Khủng Khiếp Và Đáng Sợ Nhất Việt Nam

Những sự thật về cái xấu, mặt trái khủng khiếp và đáng sợ nhất Việt Nam.
Việt Nam trong con mắt du khách quốc tế có hàng tá những điều thú vị và hấp dẫn. Người nước ngoài ca ngợi thanh niên ta cũng lắm, như cần cù, nhạy bén, có chí tiến thủ nhưng đồng thời cũng phê phán ta nhiều điều. “Thuốc đắng dã tật”, chịu khó nghe người ta nói về những khiếm khuyết của mình cũng là một cách học hỏi. Vì vậy ngày hôm nay, Khám Phá Thế Giới tiếp tục làm 1 video về chủ đề Việt Nam sau video Những Sự Thật Thú Vị Về Việt Nam Qua Con Mắt Du Khách Quốc Tế. để mọi người có cái nhìn toàn diện nhất, từ đó đưa Việt Nam ngày càng tiến bộ, văn mình và phát triển hơn nữa.

Dép & Giầy Sau Những Cơn Mưa

  Dép & Giầy Sau Những Cơn Mưa

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

tuongnangtien's picture

tuongnangtien

Theo thứ tự (a/b/c/d) xin được phép mượn lời của một nhà văn để nói về dép trước:

“Một lần tôi quay cảnh ông thăm đồng bào nông dân ở Hải Dương, mùa hè năm 1957. Sáng sớm hôm ấy trời mưa to, trên đường còn lại những vũng nước lớn. Ðến một đoạn đường lầy lội ông tụt dép, cúi xuống xách lên. Trong ống ngắm của máy quay phim tôi nhìn rõ hai bên vệ cỏ không bị ngập. Tôi chợt hiểu: ông không đi men vệ đường bởi vì ông muốn chưng đôi dép.

Vì lòng kính trọng đối với ông, không muốn rồi đây người xem sẽ nhận ra trên màn ảnh lớn diễn xuất lộ liễu, tôi tắt máy. Nghe tiếng cái Eymo 35 đang kêu xè xè đột ngột im tiếng, ông ngẩng lên nhìn tôi, nhưng ngay đó ông hiểu ra.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. California: Văn Nghệ, 1997).

Nhờ “lòng kính trọng” của tác giả đoạn văn thượng dẫn nên màn “chưng  dép” của ông Hồ Chí Minh đã không gây ra điều tiếng gì đáng tiếc. Thiệt là qúi hoá và may mắn.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có sự may mắn tương tự. Mới đây, một ông quan cách mạng (khác) chỉ vì sợ ướt giầy mà bị “ném đá” tơi bời hoa lá – theo như tin loan của Tuổi Trẻ Online:

Từ chiều 25-5, trên mạng xã hội lan truyền tấm ảnh một người đàn ông vừa rời khỏi chiếc xe con biển xanh được một anh bảo vệ cõng đưa lên bậc tam cấp của hội trường.

Ảnh: Facebook

Theo tìm hiểu của chúng tôi, tấm ảnh được chụp trước bậc tam cấp của hội trường 1 Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh (cổng 135 Nguyễn Phong Sắc – Hà Nội), sáng 25-5, nơi chuẩn bị tổ chức Hội nghị học tập, quán triệt Nghị quyết Đại hội lần thứ XII Đảng, dành cho trên 850 lãnh đạo các cơ quan báo chí, xuất bản của 25 tỉnh, thành phố phía Bắc.

Úy Trời, Đất, Quỷ/Thần ơi, báo Tuổi Trẻ có “sắp chữ lộn” không ta?  Không lẽ chỉ nội trong “25 tỉnh, thành phố phía Bắc” mà có tới “trên 850 lãnh đạo các cơ quan báo chí” lận sao? Lãnh đạo ở đâu ra mà nhiều dữ vậy cà? Đã thế, ông nào cũng dùng “xe con bảng xanh” và tài xế riêng nữa chớ!

Hèn gì mà công luận cứ hậm hực hoài về chuyện thuế/phí ở Việt Nam:

Nói nào ngay thì khỏi cần ra ngõ, cứ ở nhà vẫn bị “thu phí” như thường – theo như lời than phiền của công dân mạng Nguyễn Đắc Quyền:

Anh bạn quen mới cho hay ảnh nhận được cái tờ thu tiền của khu phố mà không có mộc hay hóa đơn gì hết. Tụi nó lại kiếm tiền ăn tết đây. Bà con nhớ không đóng cái mả mẹ gì hết nha nếu gặp cái tờ giấy lộn này, dù đich thân ông tổ trưởng xuống vòi hay đứa CAKV xuống kiếm cũng phải đòi cho ra cái hóa đơn mộc đỏ của phường hay đại loại tờ giấy có giá trị chút nha. Tiên sư cuối năm lắm cô hồn.

Ảnh: F.B

Thảo nào mà Việt Nam được báo Dân Trí vinh danh là “đất nước cao nhất khu vực … về thuế khóa.” Tuy “thuế chồng lên thuế” và “cao gấp 3 so với các nước khác trong khu vực” nhưng Việt Nam lại là nơi duy nhất mà người có thể bắt cá (ngay trước cửa nhà) sau những cơn mưa, hay phải uống “nước sạch có giun ngoe nguẩy” xả từ vòi.

 Ảnh: Dân Trí

Như vậy là cơ sở hạ tầng ở Việt Nam có vấn đề mà nguyên do, theo Thanh Niên Online (đọc được vào hôm 21 tháng 3 năm 2016) chỉ vì “tổng thu ngân sách không đủ chi tiêu và trả nợ.”

Ô, thì ra thế!

Và nếu thế thì chỉ cần rà soát và khắc phục ở khâu thu/chi cho nó quân bằng là mọi việc sẽ đâu ra đó thôi. Về “thu” thì đã … “tận thu” rồi, không còn gì cần phải bàn thêm nữa. Vấn đề chỉ còn ở khoản “chi” thôi. Tôi e là đất nước đã “tiêu” hơi quá nhiều cho những chuyện hoàn toàn không cần thiết nên dân chúng mới bắt được cá ngay trước nhà, và uống nước có giun đang ngoe nguẩy.

Để chấm dứt tình trạng này tôi xin có một “đề xuất” nhỏ bằng cách tiếp tục câu chuyện còn đang bỏ dở, chuyện “850 lãnh đạo các cơ quan báo chí, xuất bản của 25 tỉnh, thành phố phía Bắc… học tập, quán triệt Nghị quyết Đại hội lần thứ XII Đảng.”

Vụ này có thể thực hiện online, chớ cần gì phải có tài xế đưa đến Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh làm chi – hả Trời? Vừa tốn săng, vừa tốn công, và còn phiền những đồng chí bảo vệ phải cõng từng ông vô phòng họp nữa. Cứ gửi cho tất cả một cái email, đính kèm Nghị Quyết của Đảng, cùng với lời phụ chú “phải quán triệt cấp kỳ” là xong ngay. Trước giờ, có ông/bà “lãnh đạo các cơ quan báo chí” nào dám nói “không” hay nói khác ý Đảng đâu – đúng không?

Mô hình “quán triệt online” cũng có thể áp dụng cho rất nhiều sinh hoạt chính trị khác, kể cả những kỳ họp quốc hội. Đảng lãnh đạo hết trơn, hết trọi cả ba ngành (lập pháp – hành pháp – tư pháp) Quốc Hội Việt Nam chỉ còn mỗi việc là  “đồng thuận” mọi đường lối, chính sách, và chủ trương (lớn) thôi thì bầy chuyện họp hành làm chi, cho má nó khi, và thêm tốn kém.

Hãy nghe lại câu nói để đời của đại biểu Dương Trung Quốc về chuyện khai thác bauxite Tây Nguyên: “Nhưng Bộ Chính trị đã quyết rồi thì bây giờ ta chỉ bàn làm sao cho tốt, cho an toàn thôi.” Thế là tất cả các bạn đồng viện đều im phăng phắc. “Làm sao cho tốt, cho an toàn” là việc của những chuyên viên khai thác hầm mỏ và môi trường, chớ mắc mớ gì tới quốc hội – cha nội?

Mới đây, mới tháng trước, tôi nhận được youtube trên qua email của một anh bạn, cùng lời bình và lời nhắn: “Quá tuyệt vời … xem nhanh kẻo bị kéo xuống!” Vô coi  thì thấy  Đại Biểu Quốc Hội tỉnh Quảng Nam – sau nhiều năm “cố gắng ép suy nghĩ của mình” – trước khi chấm dứt nhiệm kỳ (và vì tuổi tác “sẽ không có cơ hội làm đại biểu nữa”) mới dám “lên tiếng” về hai vấn đề khiến ông “bức xúc” từ lâu: Chủ quyền quốc gia bị xâm phạm và nạn tham nhũng tràn lan!

Trời, đất, tưởng gì? Nguyên một nhiệm kỳ dân biểu kéo dài năm năm mà ông Lai chỉ phát biểu có ba phút thôi, về những điều mà … bà nội trợ Việt Nam nào cũng biết hết trơn. Tuy thế, cả nước vẫn vỗ tay tán thưởng và suýt xoa không ngớt là “quá tuyệt vời” rồi!

Mà nghĩ cho cùng thì cũng “tuyệt” thiệt, nếu so với hàng chục ngàn ông bà dân biểu từ khóa này đến khoá khác chưa bao giờ dám mở miệng lần nào, về bất cứ chuyện gì. Với loại quốc hội câm của VN thì cứ ngồi nhà bấm nút online cũng vậy thôi. Đã là nghị gật thì ngủ (gật) ở đâu không được, cần chi phải đến nghị trường ngồi ngáy, mấy cha?

Và khi không còn cần đến nghị trường thì cũng khỏi phải bận tâm về ngân sách để xây cất và bảo trì toà nhà quốc hội nữa. Đúng là … lưỡng tiện, và đỡ được cả đống tiền chứ không phải chuyện chơi.

Bữa rồi, ngồi nhậu với Trương Duy Nhất.  Rượu vào (lời ra) tôi hăm hở trình bầy “đề xuất” (online ) của mình. Nghe xong, ông nhà báo mặt buồn rười rượi rồi nhỏ giọng tâm sự:

Trong thành phần Chính phủ, tôi cũng có quen vài người. Hôm nọ ngồi tiếp chuyện một vị, ổng bất chợt hỏi:

          – Nghe nói chú có nhiều bài viết hay lắm, tìm thế nào để đọc được?

          Tôi thật thà:

          – Ôi, anh nhiều việc thế chắc nói dài dòng không nhớ nổi đâu. Tốt nhất cứ vào gút- gồ gõ chữ  Trương Duy Nhất là ra hết !

          Vậy mà ổng trợn tròn mắt:

          – Gút- gồ là cái chi rứa ?

Rứa là “bótay.com.” Rứa là nhân dân Việt Nam sẽ vẫn tiếp tục bắt cá trước nhà, và nhân viên bảo vệ sẽ vẫn tiếp tục phải cõng lãnh đạo vào phòng họp (cho khỏi ướt giầy) sau những cơn mưa.  Mưa ơi, sao thảm vậy?

NGHỆ AN: Hàng ngàn người tham gia tuần hành Vì Môi Trường, và yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch trong thảm họa môi trường

NGHỆ AN: Hàng ngàn người tham gia tuần hành Vì Môi Trường, và yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch trong thảm họa môi trường

 |

13321969_283104845364369_5583547630583116765_n#GNsP (05.06.2016) Trong khi truyền thông tập trung vào các cuộc xuống đường ở Hà Nội và Sài Gòn, thì hàng ngàn người đã xuống đường biểu tình ở Nghệ An. Khoảng hơn 1.2 ngàn giáo dân đã diễu hành ôn hòa phản đối thảm họa môi trường và đòi công lý cho Đức Cha Phao lô Nguyễn Thái Hợp tại xã An Hòa, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An trong ngày 05.06.2016 – Ngày Môi Trường Thế Giới.

Sau thánh lễ sáng Chúa Nhật, tất cả mọi người đã cùng nhau tuần hành quanh các con đường xung quanh giáo xứ Phú Yên với rất nhiều băng rôn biểu ngữ ấn tượng. “Bảo vệ môi trường là mệnh lệnh của lương tâm”, “Đừng giết con cháu bằng chất độc Formosa”, “bảo vệ môi trường là bảo vệ lương tâm người Kitô hữu”, hay “chúng con đồng hành với Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp”, hoặc như “bảo vệ môi trường, giống nòi và đất nước Việt Nam”…

20160605_btmt_4Điều đặc biệt của cuộc biểu tình này là sự kết hợp giữa các biểu ngữ cầm tay và các băng rôn giăng trên các ngả đường trong khắp giáo xứ.
Rất nhiều em thiếu nhi và thanh niên mặc sắc phục áo xương cá với thông điệp “chúng tôi không muốn chết như cá”.
Cuộc biểu tình diễn ra trong trật tự. Người già trẻ nhỏ đều xếp thành hai hàng vừa đi vừa hát thánh ca và hô khẩu hiệu. Đoàn người diễu hành kéo dài trên cung đường khoảng hơn 400 mét.

Khi tới khu vực tàu ghe, mọi người đã dừng lại và cầu nguyện cho người dân sớm thoát khỏi cảnh lầm than do thảm họa môi sinh và nạn “thủy triều đỏ” – cộng sản.
Trong thánh lễ sáng nay và tối hôm qua, linh mục Antôn Đặng Hữu Nam đã có bài giảng sâu sắc trong đó ngài chia sẻ về những vấn nạn mà dân tộc Việt Nam đang trải qua. Cha Nam đã mời gọi mọi người “Mở rộng tấm lòng trước nỗi đau của nhân loại để gió cuốn đi xoa dịu nỗi đau của anh chị em đồng loại. Là Kitô hữu, chúng ta phải dùng chính đời sống bác ái yêu thương để diễn tả tình yêu, để dám sống và dám chết cho công lý và sự thật.”
Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam cho rằng cuộc tuần hành diễn ra thành công bởi vì đó chính là tâm tư của người dân nơi đây và sự hiệp nhất với nhau theo tinh thần Thư Chung của Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp.
20160605_btmt_6
20160605_btmt_1
13336036_282119635469566_5609268494917304563_n
Pv. GNsP

Liệu Việt Nam có quyết định rời khỏi Trung Quốc?

Liệu Việt Nam có quyết định rời khỏi Trung Quốc?

Bùi Quang Vơm

4-6-2016

Quan hệ Mỹ – Việt – Trung. Ảnh: Internet.

Tổng thống Mỹ Barack Obama, vị Tổng thống thứ ba của Mỹ đến thăm Việt Nam kể từ khi bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ, đã kết thúc chuyến thăm được đánh giá làm sâu sắc thêm quan hệ giữa hai quốc gia từng là cựu thù, trước hết đem lại nhiều chờ đợi trong dân chúng về một triển vọng sáng sủa hướng về phía tiến bộ. Chính sách ngoại giao của Việt Nam hứa hẹn sẽ có ít nhiều thay đổi.

Tuy nhiên, điều này hoàn toàn không đơn giản. Quan hệ Việt – Mỹ dù các cố gắng tăng cường, không thể tách hẳn đường lối các chính sách ngoại giao của Việt Nam khỏi những nguyên tắc truyền thống. Từ sau năm 1991, khi khối XHCN thế giới tan vỡ, Việt Nam theo đuổi con đường cải cách, trong đó có chính sách ngoại giao độc lập trong đa dạng và đa hướng, với quan điểm xây dựng một môi trường hợp tác và hòa bình với bên ngoài, tạo điều kiện theo đuổi các lợi ích quốc gia như phát triển kinh tế, chủ quyền quốc gia, duy trì chế độ độc đảng cầm quyền, phát triển kinh tế và xã hội. Nhưng những nguyên tắc này thường được rút gọn lại bằng bốn chữ, “chế độ và tăng trưởng”. Đó là những thứ mà lãnh đạo Việt Nam gọi là “nhị bất biến, ứng với vạn biến”. Trước hết là chế độ, chống mọi thế lực thù địch và âm mưu diễn biến. Tiếp đến là tăng trưởng kinh tế nhằm tìm kiếm chính danh và sức mạmh đảm bảo ổn định cho chế độ.

Ưu tiên chế độ trở thành ưu tiên ý thức hệ dẫn đến ưu tiên quan hệ Trung Việt. Sau ba mươi năm, quan hệ Trung Việt phát triển cả chiều rộng lẫn chiều sâu, bề ngoài, có vẻ như chế độ có một chân đế vững chắc. Không có gián điệp Trung Quốc gây bạo loạn, không có Trung Quốc làm diễn biến hoà bình. Không có Mặt Trận kháng chiến phục Việt do Trung Quốc giật dây, nuôi dưỡng. Không có “dân chủ và nhân quyền tư bản”.

Nhưng, sau ba mươi năm, biên giới hầu như thông thương, mọi thứ, cả con người lẫn phương tiện qua lại như anh em trong nhà, không thể phân biệt ngay, gian. Rừng biên giới có người Trung Quốc rào chắn, làm đường, đào hầm, lập làng, cưới vợ, gả chồng sinh con, đẻ cái. Công ty Trung Quốc hiện diện ở khắp mọi nơi, thuê dài hạn và chiếm những vị trí xung yếu, trên suốt chiều dài đất nước, đặc biệt vùng đất hẹp miền Trung. Nền công nghiệp què quặt của Việt Nam, phần lớn sản xuất bằng công nghệ lỗi thời của Trung Quốc, sử dụng nguyên liệu nhập từ trung Quốc, sẵn sàng tê liệt khi mất nguồn cung từ Trung Quốc. Người ta không thể quên, những lãnh tụ Trung Quốc từng tổng kết rằng, có ba con đường để Trung Quốc mở rộng lãnh thổ, một là đồng hoá các dân tộc trong cùng biên giới, hai là dồn dân tới các vùng giáp ranh để lấn đất, ba là gây chiến tranh.Với Bôxít trên nóc cao Nguyên, khu công nghiệp Vũng Áng trấn tại đèo ngang Hà Tĩnh, một khi chiếm trọn Trường Sa, thì cả biển lẫn đất có nguy cơ không có cách gì giữ được?

Chủ trương chế độ trên hết đã bộc lộ là một chủ trương sai lầm. Càng gần Trung Quốc, càng phát triển rộng và sâu với Trung Quốc, chính quyền Việt Nam càng mất dần khả năng kiểm soát đất nước, chủ quyền biển đảo càng có nguy cơ không giữ được. Đây mới chính là thực chất của mối đe dọa chế độ.

Việt Nam tìm kiếm trước hết sự hỗ trợ từ ASEAN, hy vọng tạo ra được một tiếng nói chung khả dĩ đa phương hoá nguy cơ chèn ép nước lớn của Trung quốc. Nhưng cộng đồng chung này chưa có gì chung ngoài ý chí, thực chất đã bị phân hoá trước thủ đọan chia rẽ bằng lợi ích kinh tế ích kỷ của từng quốc gia thành viên, trong khi cộng đồng tồn tại với một cơ chế đồng thuận lỏng lẻo.

Nhật Bản là một lựa chọn. Việt Nam biết Nhật Bản, với những ràng buộc chưa thể gỡ bởi luật pháp quốc tế đối với một quốc gia nguyên tội phạm chiến tranh, không cho phép Nhật triển khai một cách tự do tiềm lực quân sự và hỗ trợ quân sự các quốc gia khác. Chưa nói, bản thân tiềm lực quân sự của Nhật bản dẫu mạnh, vẫn chưa thể đối đầu với Trung Quốc. Nhưng Nhật Bản có một điểm đặc biệt. Nhật không có đối kháng về thể chế chính trị với chế độ cộng sản độc đảng. Nhật Bản không có yêu cầu nhân quyền kèm theo các hợp tác kinh tế. Vì vậy, Việt Nam gắn kết toàn tâm bằng sự tin cậy hoàn toàn với Nhật Bản. Nhật Bản là một quốc gia dân chủ và là đồng minh đặc biệt của Mỹ. Quan hệ gắn bó và sâu sắc, tin cậy hoàn toàn với Nhật bản, Việt Nam có cơ hội quen dần và thích nghi với chuỗi giá trị khác với hệ thống giá trị truyền thống của chế độ XHCN. Qua Nhật Bản, vốn từng là cựu thù chiến tranh, vì thế, cách nhìn nhận một cựu thù như Mỹ đối với lãnh đạo cộng sản Việt Nam, có phần bớt gay gắt.

Trước một thách thức lớn đến từ sự trỗi dậy, tiềm tàng một tham vọng bành trướng mang tên “giấc mộng Trung Hoa”, biển Đông có nguy cơ biến thành ao riêng của Trung Quốc. Khu vực biển có lưu lượng hàng hoá luân chuyển gần 50% tổng lượng hàng hoá lưu chuyển toàn cầu và trên 5000 tỷ đôla giá trị sản lượng hàng năm, tự do hàng hải, tự do hàng không phía trên vùng biển và an ninh trật tự khu vực có lợi ích gắn với lợi ích của Mỹ.

Sau tuyên bố Mỹ có lợi ích quốc gia với tự do hàng hải và luật pháp quốc tế tại biển Đông của bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, bà Hillary Clinton năm 2010 tại ASEAN, Tổng thống OBAMA tuyên bố chuyển trục chiến lược sang Đông Á.

Việt Nam vốn biết, đàm phán song phương với Trung Quốc chỉ đem lại thất bại. Đàm phán là thủ đọan hoãn binh và trói tay đối phương trên bàn, bằng mồi nhử kinh tế, để Trung Quốc lấn lướt, một mình tự tung, tự tác trên thực địa, tạo ra việc đã rồi, từng bước, từng lát cắt cho đến khi độc chiếm. Việt Nam tìm cách đa phương hoá tranh chấp. Việt Nam tìm kiếm chỗ dựa, tìm hỗ trợ cho cuộc chiến quá chênh lệch với Trung Quốc.

Và Việt Nam đã thấy ở chiến lược chuyển trục Đông Á của Mỹ nhằm bảo vệ tự do hàng hải và trật tự an ninh khu vực theo luật pháp quốc tế, có lợi ích ngăn chặn chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc đồng nhất với lợi ích bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt nam.

Tháng 7/2013, Việt Nam và Mỹ nhất trí nâng cấp quan hệ song phương lên “đối tác toàn diện”, thúc đẩy quan hệ trong mọi lĩnh vực, tạo sự tin cậy gắn kết từng bước tới thực chất.

Cũng bắt đầu từ sau chuyến thăm Mỹ của ông Trương Tấn Sang, Trung Quốc tăng cường trả đũa Việt nam bằng áp lực Hoàng, Trường Sa. Hai nước Việt Mỹ càng tiến lại gần nhau, quan hệ hợp tác giữa hai nước càng phát triển thì thái độ lấn chiếm biển đông càng kiên quyết, tốc độ xây dựng và quân sự hoá theo hướng tăng cường khả năng tấn công càng bộc lộ rõ. Dường như thông điệp mà Trung Quốc muốn chuyển tới lãnh đạo Hà Nội là việt Nam không còn lối thoát bất chấp mọi cố gắng tìm kiếm đồng minh.

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS, Mỹ) nhận định “nếu tình hình Trung Quốc quân sự hóa biển Đông không được can thiệp, biển Đông sẽ biến thành ao nhà của Trung Quốc vào năm 2030.” Điều này có nghĩa là không có can thiệp Mỹ, sau 2030, Việt Nam sẽ không còn biển? Nếu đường lưỡi bò trở thành hiện thực, ra cách bở khảng 44km, Việt Nam đã lọt vào biển Trung Quốc.(12 hải lý lãnh hải + 12 hải lý giáp ranh lãnh hải), nếu không có phép, tàu thuyền Việt Nam sẵn sàng bị bắn hạ.

Báo Guardian (Anh) tuần trước dẫn lời Giám đốc Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA) Michael Hayden cảnh báo nếu Mỹ không xử lý tốt đà trỗi dậy của Trung Quốc trong 10 năm tới thì hậu quả sẽ là thảm họa với Mỹ và với cả thế giới. Theo ông Michael Hayden, “Mỹ cần soạn ra một kế hoạch chặt chẽ và lâu dài cho khu vực Thái Bình Dương trong thập niên tới và cả sau này”.

Mỹ đã có một chiến lược, đương nhiên. Nhưng điều đáng quan tâm là Việt Nam ở đâu trong kế hoạch này? Việt Nam rõ ràng không có nhiều lựa chọn.

Quan hệ Việt – Mỹ phát triển không ảnh hưởng tới các mối liên hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc. Thay vì phải chọn một bên nào, Việt Nam đang cố gắng hết sức để tăng cường quan hệ với cả Trung Quốc và Mỹ, và coi quan hệ với hai nước này là quan hệ các bên đều có lợi.

Để công nghiệp hóa và hiện đại hóa, Việt Nam coi trọng Mỹ như nguồn chính về thị trường, đầu tư, công nghệ và phát minh sáng chế. Các nước khác, trong đó có Trung Quốc, đều đã củng cố quan hệ với Mỹ vì lý do tương tự. Tăng cường quan hệ Việt – Mỹ cũng đem lại cho Việt Nam các nguồn lực ngoại giao và chiến lược mạnh hơn. Mỹ ủng hộ ASEAN đóng vai trò trung tâm trong việc định hình các cấu trúc an ninh khu vực tại Châu Á – Thái Bình Dương và hỗ trợ các thành viên ASEAN, trong đó có Việt Nam, xây dựng năng lực hàng hải để cải thiện khả năng cảnh báo trong lĩnh vực hàng hải và các năng lực an ninh biển.

Tháng 9/2011, Việt Nam và Mỹ đã ký Biên bản ghi nhớ (MOU) nhằm thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương trong 5 lĩnh vực, bao gồm an ninh hàng hải, tìm kiếm và cứu hộ, các chiến dịch gìn giữ hòa bình của LHQ, các hoạt động nhân đạo và cứu trợ thiên tai, và hợp tác giữa các trường đại học quốc phòng và viện nghiên cứu. Trong chuyến thăm vừa qua, Tổng thống Obama đã thông báo dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vũ khí sát thương đối với Việt Nam.

Tuy nhiên, thúc đẩy quan hệ Việt – Mỹ, Việt Nam luôn nhấn mạnh không đồng nghĩa với kiềm chế và chống lại Trung Quốc. Việc dỡ bỏ lệnh cấm trên chủ yếu nhằm tạo điều kiện cho Việt Nam đa dạng hóa nguồn cung cấp trang thiết bị quân sự và đạn dược.

Hình ảnh độc lập của chính sách đối ngoại của Việt Nam chủ yếu dựa vào chính sách quốc phòng, theo đó Việt Nam theo đuổi nghiêm ngặt “nguyên tắc ba không” – Việt Nam sẽ không tham gia một hiệp định quân sự và trở thành một đồng minh quân sự với bất kỳ nước nào, không cho phép bất kỳ nước nào lập căn cứ quân sự trên lãnh thổ của mình, và không dựa vào bất kỳ nước nào để chống lại một nước khác.

Gần đây, Việt Nam đang chịu sức ép trong nước phải xem lại nguyên tắc này, tuy nhiên, việc kiên trì theo đuổi nguyên tắc này vẫn là cố gắng trong chính sách của chính phủ Việt Nam, mặc dù giới lãnh đạo Việt Nam thừa biết, không có sự can thiệp của Mỹ, Việt nam dẫu có quyền mua vũ khí ở bất kỳ đâu, hy sinh thu nhập cho trang bị quốc phòng đến mức nào, cũng không cản được bước tiến của Trung Quốc tới chiếm đọat hoàn toàn.

Là một thành viên ASEAN, Việt Nam đã chủ động tham gia các nỗ lực của Hiệp hội trong việc thu hút tất cả các nước lớn thông qua các cơ chế hợp tác do ASEAN đứng đầu, với chủ trương ASEAN không phải là một hiệp định quân sự hay nằm dưới sự ảnh hưởng của một nước lớn nào, mà là một tổ chức thúc đẩy ngoại giao để giải quyết những bất đồng.

Việc nghiêng về một bên nào đó là không hợp lý và không khả thi, vì cả Mỹ và Trung Quốc, bất chấp những bất đồng của họ, đều đang phối hợp dựa trên một quan hệ kiểu mới coi trọng việc tránh đối đầu quân sự, đồng thời thúc đẩy quan hệ trong mọi lĩnh vực.

Là một nước nhỏ theo dõi sát diễn biến trong quan hệ Mỹ – Trung, Việt Nam không thể không lo ngại các kịch bản Bắc Kinh và Washington trực tiếp đối đầu hoặc thỏa hiệp với nhau.

Lo ngại của Việt Nam không phải là không có cơ sở, vì lịch sử đã cho thấy Việt Nam bị ảnh hưởng bởi những thăng trầm trong quan hệ Mỹ – Trung trong thời Chiến tranh Lạnh.

Vả lại Trung Quốc sẵn sàng làm mọi việc để đạt được thoả hiệp với Mỹ, nhằm chủ yếu dạy bài học cho các quốc gia nhỏ yếu khác. Một chính sách như vậy sẽ đẩy Mỹ đối diện với thử thách không dễ vượt qua, khi Quốc hội Mỹ chỉ lựa chọn lợi ích của người dân Mỹ.

Vì vậy, lựa chọn chính sách là bạn với cả Mỹ và Trung Quốc, chủ động trong ASEAN, và tuân thủ các nguyên tắc toàn cầu của luật pháp quốc tế cũng như các chuẩn mực khu vực đã được thiết lập về cách hành xử và bộ quy tắc ứng xử, có thể là lựa chọn chiếm ưu thế trong các nhà lãnh đạo Việt Nam. Sự cải thiện trong quan hệ Việt – Mỹ sẽ củng cố xu hướng này.

Nhưng liệu chủ trương này của Việt Nam có khả thi không? Với Mỹ, dù không gắn kết bằng một hiệp định đồng minh, Việt Nam vẫn có thể phát triển quan hệ đối tác toàn diện với đầy đủ sự tin cậy và tôn trọng bình đẳng, căn cứ trên luật pháp quốc tế và văn minh nhân quyền. Với Trung Quốc, ngược lại, quan hệ thân thiện hoặc đối tác toàn diện chỉ đem lại thiệt hại. Ngay cả khi là đồng minh, Trung Quốc luôn lợi dụng các hiệp định hợp tác để tạo ra sự trói buộc và lệ thuộc tới mức Việt nam mất khả năng kiểm soát. Trong trường hợp không còn là đồng minh, hoặc có biểu hiện ngả sang phía đối thủ, Trung Quốc sẽ gây áp lực và đe dọa an ninh chế độ, nuôi lửa xung đột buộc Việt nam phải chạy đua quốc phòng, dẫn tới tình trạng chảy máu, kiệt sức.

Làm thế nào để chặn được tất cả các vòi bạch tuộc đang len lách ở khắp mọi nơi. Cách ly hoàn toàn thì có nguy cơ xung đột, gây đổ vỡ lập tức, không thể kịp ứng phó. Nhưng nếu không cách ly, để ngỏ cửa, thì nguy cơ có thể đến chậm, nhưng cũng không có cách nào ngăn chặn được.

Có thể phải lựa chọn cặp đôi với Mỹ, cho dù không tránh khỏi những điều không thể tránh khỏi, nhưng nguy cơ mất nước thì không.

Chiến thuật biểu tình du kích, đánh nhanh rút gọn làm vô hiệu hoá lực lượng CA đàn áp

Chiến thuật biểu tình du kích, đánh nhanh rút gọn làm vô hiệu hoá lực lượng CA đàn áp

httpv://www.youtube.com/watch?v=mrmjzD2xOdQ

Bạn đọc Danlambao – Bất chấp mọi hành vi săn đuổi và đàn áp của lực lượng CA cộng sản, nhà hoạt động Đinh Quang Tuyến vẫn thực hiện thành công các cuộc biểu tình ngay tại Sài Gòn nhờ một chiến thuật sáng tạo.

Theo facebook Trần Bang, tại khu vực cầu Sài Gòn lúc hơn 9 giờ sáng, một mình anh Đinh Quang Tuyến đã biểu tình yêu cầu chính phủ Nguyễn Xuân Phúc phải minh bạch và chịu trách nhiệm về thảm hoạ cá chết miền Trung.

Chiến thuật biểu tình du kích, đánh nhanh rút gọn như trên đã làm vô hiệu hoá khả năng đàn áp, bắt bớ của bộ máy CA cộng sản.

Làm sao để ngăn chặn tình trạng nước giải khát mất vệ sinh?

Làm sao để ngăn chặn tình trạng nước giải khát mất vệ sinh?

Hoàng Dung, thông tín viên RFA
2016-06-04

c2-rong-do-622.jpg

Nước C2, Rồng đỏ do công ty trách nhiệm hữu hạn URC sản xuất.

Courtesy photo

Lâu nay, ở Việt Nam tình trạng các loại nước giải khát không đạt tiêu chuẩn chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm đang là một mối đe dọa cho người dân. Tình trạng đó như thế nào và chính quyền cần có những giải pháp nào để ngăn chặn tình trạng trên?

Sự việc mới

Vào ngày 31 tháng 5 năm 2016 phó chánh thanh tra y tế Nguyễn Văn Nhiên đã ra công bố xử phạt công ty trách nhiệm hữu hạn URC với số tiền là 5,82 tỷ đồng về một số sai phạm, trong đó có sai phạm sản xuất 2 lô  nước C2, Rồng đỏ có hàm lượng chì vượt ngưỡng cho phép, đây được nói là mức xử phạt cao nhất từ trước đến nay.

Trước đó vào ngày 22 tháng 5 năm 2016 công ty trách nhiệm hữu hạn URC cũng đã phải tạm dừng lưu thông hàng hóa đối với sản phẩm trà xanh hương chanh và nước tăng lực hương dâu cũng mang hiệu Rồng đỏ.

Vụ việc lần này khiến nhiều người nhớ lại vào cuối năm 2015 dư luận dậy sóng với chuyện ruồi trong chai nước Number One do công ty Tân Hiệp Phát sản xuất. Chuyện người phát hiện bị đưa ra tòa với cáo buộc tống tiền nhiều người đã đồng loạt tẩy chay sản phẩm của công ty Tân Hiệp Phát.

Ý kiến của người tiêu dùng

Giờ người ta cứ chạy theo lợi nhuận mà không biết đến lương tâm là gì, giờ ăn gì cũng chết, uống gì cũng chết không biết phải sống sao. Có thể lượng chì trong đó thấp đi chăng nữa, nhưng sau 1 năm, 2 năm hay hơn nữa thì sẽ có biểu hiện của nó mà.
-Chị Thu

Lần này, sau khi phát hiện hàm lượng chì vượt quá giới hạn trong chai C2, mà trong số đó chỉ có 1.200 thùng nước giải khát C2, tăng lực rồng đỏ được thu hồi, còn hơn 40.000 đã được tiêu thụ trên thị trường, dư luận người tiêu dùng cũng hoang mang và bất bình.

Dù rằng nước giải khát là chọn lựa trong những ngày nắng nóng vào mùa hè. Hiện nay nhiệt độ ở khu vực miền Bắc và miền Trung luôn xấp xỉ 40 độ C và có thể hơn.

Chị Thu một người tiêu dùng ở Nghệ An cho biết, chị rất bức xúc trước thông tin đó, vì nhà chị luôn có nước C2 trong nhà, nhất là trong mùa hè nắng nóng này, chị cũng cho biết là mỗi khi đi làm về gia đình chị đều luôn lấy uống trong đó có đứa con nhỏ của chị.

Chị Thu chia sẻ thêm:

“Giờ người ta cứ chạy theo lợi nhuận mà không biết đến lương tâm là gì, giờ ăn gì cũng chết, uống gì cũng chết không biết phải sống sao. Có thể lượng chì trong đó thấp đi chăng nữa, nhưng sau 1 năm, 2 năm hay hơn nữa thì sẽ có biểu hiện của nó mà.”

Anh Nguyễn Văn Viên một người tiêu dùng ở thành phố Hà Nội chia sẻ:

rong-do-400.jpg

Nước tăng lực hương dâu Rồng đỏ. Photo courtesy of NLĐ.

“Thực ra về vấn đề vệ sinh thực phẩm nói chung ở Việt Nam mình cảm thấy nản lắm rồi, giờ động vào cái gì ăn cũng cảm thấy lo ngay ngáy. Còn vấn đề nước quá nồng độ chì cho phép ngày trước cũng C2, Dr thanh có ruồi với cặn ở trong chai nước nó là một cái chấn nhỏ cho những chuyện xảy ra quá thường xuyên ở Việt Nam rồi. Người dân bọn tôi thì hầu như là thấy chán ngán chuyện này rồi, ăn cũng chết không ăn cũng chết, uống cũng chết không uống cũng chết. Giờ nói chung là có một chương trình nó nói là không từ thời gian nào từ cái dạ dày ra nghĩa đĩa gần như thời gian này.”

Anh cũng cho biết thêm là để những tình trạng đó xảy ra là do cách quản lý của chính quyền không chặt chẽ nhất là của bộ y tế.

Anh Viên chia sẻ:

“Thực ra mà nói thì người dân người ta nói nếu mà người ta không uống nước ngọt thì không biết uống cái gì nữa, cũng như người ta nói rau cỏ, tôm, cá, thịt người ta không ăn thì người ta không biết ăn cái gì nữa. Mà vấn đề thật ra ở đây là cách quản lý của các cấp chính quyền nó chưa đúng với nhu cầu cần thiết của đời sống người dân nó không theo kịp được vấn đề mà nhu cầu của người dân hiện nay.”

Giải thích của cơ quan chức năng

Để tìm hiểu thêm thông tin cũng như tác hại của nước uống C2 có hàm lượng chì vượt quá giới hạn, chúng tôi có liên lạc với ông tiến sĩ Nguyễn Hùng Long phó cục trưởng cục an toàn thực phẩm của bộ y tế thì tiến sỹ cho biết, nếu uống nhiều, uống liên tục trong một thời gian dài thì sẽ ảnh hưởng đến gan, thận, não…

Uống nhiều thì sẽ tích lũy trong cơ thể, còn nếu uống ít thì nó chưa đến mức gây ra ảnh hưởng sức khỏe ngay đâu, gan, thận, não các thứ nó tích, uống nhiều, chứ còn còn uống ít thì nó bị thải ra thôi, dùng ít thì chưa bị ảnh hưởng đến sức khỏe đâu.
-TS Nguyễn Hùng Long

Tiến sĩ Nguyễn Hùng Long cho biết:

“Nếu mà dùng nhiều, uống nhiều thì sẽ tích lũy trong cơ thể, còn nếu uống ít thì nó chưa đến mức gây ra ảnh hưởng sức khỏe ngay đâu, gan, thận, não các thứ nó tích, uống nhiều, chứ còn còn uống ít thì nó bị thải ra thôi, dùng ít thì chưa bị ảnh hưởng đến sức khỏe đâu.”

Mạng báo New Zing dẫn lời của bác sỹ Phạm Duệ nguyên giám đốc trung tâm chống độc bệnh viện Bạch Mai cho biết: Nếu thận tốt thì việc đào thải chì tốt, còn nếu đào thải không tốt, chì sẽ đọng trong cơ thể, ngấm vào máu, vào xương và gây ngộ độc. Chì có tác hại rất lớn nên các nhà sản xuất cần phải tuyệt đối tuân thủ quy định hàm lượng chì trong ngưỡng cho phép trong các sản phẩm như nước có màu, đồ chơi.

Giải pháp hạn chế

Trong thời gian qua tình trạng nước giải khát không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm rất nhiều, để tìm hiểu về những giải pháp để hạn chế tình trạng đó chúng tôi liên lạc với ông tiến sỹ Nguyễn Hùng Long phó cục trưởng cục an toàn thực phẩm của bộ y tế thì tiến sỹ lại giới thiệu qua người phát ngôn của bộ.

Chúng tôi liên lạc với thạc sỹ Trần Thị Nga người phát ngôn của bộ thì thạc sỹ này cho biết, tất cả những giải pháp để đã được đăng tải trên mạng Internet.

Thạc sỹ Nga cho biết:

“Các tài liệu các thông tin trên mạng đã có rồi đấy, ở cục an toàn thực phẩm cũng đã đưa tin.”

Tại điều 51 chương IV của pháp lệnh an toàn thực phẩm qui định: tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh thực phẩm có hành vi vi phạm quy định của Pháp lệnh này hoặc các quy định khác của pháp luật về vệ sinh an toàn thực phẩm thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử phạt hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.

Sáng nay 5/6 cuộc biểu tình vì môi trường đã nổ ra tại Hà nội.

nguồn: Dũng Mai added 5 new photos — with Trần Bang and 11 others.

Sáng nay 5/6 cuộc biểu tình vì môi trường đã nổ ra tại Hà nội. Khá nhiều nhóm không kết nối được và sớm bị an ninh bắt giữ đưa đi các nơi tạm giữ. Một nhóm khoảng 10 người hiện bị giam ở số 6 Quang Trung và khoảng 30 anh em bị đưa sang Trụ sở công an quận Long Biên.

HA NOI 1H NOI 2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

H N 3

ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ SẼ ĐẾN VIỆT NAM VÀO NĂM 2017

ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ SẼ ĐẾN VIỆT NAM VÀO NĂM 2017

 12009570_1063072167037720_65530178979805366_n

Lời của Đức Tồng Giám Mục Phaolô Bùi Văn Đọc, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam : “Đức Thánh Cha Phanxicô có thể đến Việt Nam vào năm 2017. Nếu Đức Thánh Cha qua sẽ mời Ngài đến vùng này (Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ Núi Cúi), bởi đây là nơi có thể đón được nhiều người đến đón Đức Thánh Cha nhất”.

Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho ước nguyện đón Đức Thánh Cha Phanxicô đến thăm quê hương Việt Nam. Xin cho mọi người biết noi gương sáng đời sống đạo đức thánh thiện của Đức Thánh Cha Phanxicô, đặc biệt đời sống khó nghèo khiêm hạ.

 

11986533_1063072187037718_8498004048764425213_n

Hội nghị Thường niên kỳ II của Hội đồng Giám mục năm nay diễn ra tại Toà Giám mục giáo phận Xuân Lộc, từ ngày 14 đến ngày 18 tháng Chín. Như mọi khi, Hội nghị khai mạc với giờ Chầu Thánh Thể lúc 20 giờ ngày 14-09, xin Chúa chúc lành và ban muôn ơn trên các Đức cha tham dự Hội nghị. Hội nghị lần này vắng mặt Đức giám mục Bắc Ninh không tham dự được vì đau bệnh, và một vị khác bận công tác mục vụ xa.

12004736_438669846335232_899486207047331929_n

Đầu giờ khai mạc sau giờ Chầu, sau khi cầu nguyện với Chúa Thánh Thần, Đức Tổng giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc chào mừng quý Đức cha, và báo tin Đức Tổng giám mục Đại diện Toà Thánh không đến dự buổi đầu tiên như thông lệ, vì ngài đang trong thời gian nghỉ hè. Đức cha Phó Tổng thư ký thay Đức cha Tổng thư ký thông báo chương trình nghị sự; Hội nghị lần này sẽ bàn đến các vấn đề như: tổ chức Năm Thánh Lòng Thương Xót; duyệt các Bản văn phụng vụ; tiến trình thành lập Học viện Công giáo; chuẩn bị Thượng Hội đồng Giám mục Thế giới về Gia đình; bàn thêm về Mục vụ Di dân; soạn Thư mục vụ 2016 gởi Cộng đồng Dân Chúa; các giáo phận và các Uỷ ban chia sẻ thông tin sinh hoạt năm qua; xúc tiến án phong chân phước 2 vị Giám mục tiên khởi Lambert De La Motte và François Pallu.

Hội nghị sẽ kết thúc vào tối thứ Năm 17 tháng Chín và ngày hôm sau các Đức cha sẽ hiệp thông với giáo phận Xuân Lộc trong Lễ Đặt Viên Đá Đầu Tiên xây dựng công trình Hành hương Thánh Mẫu tại Núi Cúi.

Bùi Thành Châu

Nhạc sĩ Tạ Trí Hải bị đem vào trại xã hội

Nhạc sĩ Tạ Trí Hải bị đem vào trại xã hội

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2016-06-04

ta-tri-hai-622.jpg

Nghệ sĩ Tạ Trí Hải

Citizen photo

Một hình thức đàn áp mới

Tối hôm qua, Nhạc sĩ đường phố Tạ Trí Hải bị đem đi giam giữ tại Trung tâm bảo trợ xã hội 1 của Lao động thương binh xã hội Xã Dục Tú, thôn Đồng Dầu huyện Đông Anh cách bờ Hồ Hà Nội 11 cây số.

Nhạc sĩ nói với chúng tôi về việc này đang khi ông còn ngồi trong trại Xã hội Dục Tú:

Tôi xuất trình chứng minh thư nhưng nó vẫn bắt tôi về phường, nó đẩy lên xe với cả xe đạp nó mang tôi về phường nó nhốt tôi một đêm ở đấy. Tới sáng hôm sau nó tống tôi vào trại đón người lang thang ăn mày ăn xin ở Hà Nội nhưng tôi đâu phải cái diện đó?
-Tạ Trí Hải

“Tối hôm qua tôi vẫn chơi đàn bình thường ở bờ hồ đến hơn 11 giờ vì khuya quá nên không về được chỗ ở nên tôi mới ra ngồi ở đài phun nước đến 1 giờ khuya. Lúc ấy hơn một chục tay an ninh nó đến nó vây quanh hỏi chứng minh thư của tôi, tôi xuất trình chứng minh thư nhưng nó vẫn bắt tôi về phường, nó đẩy lên xe với cả xe đạp nó mang tôi về phường nó nhốt tôi một đêm ở đấy. Tới sáng hôm sau nó tống tôi vào trại đón người lang thang ăn mày ăn xin ở Hà Nội nhưng tôi đâu phải cái diện đó? Nó nhốt tôi trong ấy mà thực tế khi vào đây thì toàn là lang thang cơ nhỡ. Tôi mới hét lên tôi bảo chúng mày đã biến tao vào đây là một nhà tù trá hình.

Tôi vào đây ở chung với một ông cụ cũng là cựu chiến binh đấu tranh chống tham nhũng cũng bị nhốt ở đây cùng một số người khác và chúng nó bảo phải ở đây một tháng. Ông cụ nói là nếu ngày mai có người đến đón về thì nó phải thả.

Nó nhốt vào một cái phòng như thế 5-6 người mà vệ sinh cũng ở trong phòng không khác nào một nhà tù trá hình. Về tới Hà Nội tôi sẽ lên tận chủ tịch để tôi chất vấn xem.”

Nhạc sĩ Tạ Trí Hải từ vài năm qua luôn có mặt và đồng hành cùng với dân oan trong các lần xuống đường đòi đất. Ông cũng là hình ảnh quen thuộc đối với người biểu tình chống Trung Quốc với cây đàn violin trên vai với các nhạc phẩm hùng tráng Việt Nam từ nhiều năm nay.

Việc mang ông nhốt vào trại xã hội khiến nhiều người tranh đấu lo ngại đây là một hình thức mới nhằm khống chế không cho ông góp tiếng đàn đấu tranh của mình vào phong trào tranh đấu.

 

NGƯỜI VIỆT ĐANG LẶNG LẼ CÚI ĐẦU CHỜ CHẾT?

NGƯỜI VIỆT ĐANG LẶNG LẼ CÚI ĐẦU CHỜ CHẾT?

FB Lê Quang Trung

Giao Phạm

3-6-2016

Càng ngày, tôi càng thấy người dân Việt Nam, đi vào bước bánh xe đổ của cuộc thảm sát người Do Thái, mà Hitler và bọn độc tài Phát Xít Đức thực hiện trong kỳ Đệ Nhị Thế Chiến.

Những nỗi sợ hãi, những niềm hi vọng hoang tưởng, những ước mơ sống sót cho cá nhân mình và gia đình đã dẫn người dân Việt N…am e ngại, lo sợ nhưng lại thẳng bước xuống vũng lầy diệt vong.

Sáu năm kể từ khi Đức Quốc Xã bắt đầu cuộc thanh trừng vào mùa thu năm 1939, bằng hi vọng, bằng ước mơ, bằng cách né tránh, bằng sự từ chối, bằng những ảo tưởng được thế giới ra tay cứu, và nhất là sự bằng lòng từ chối chính những lời kêu gọi của các nạn nhân như mình, đứng lên trong giai đoạn cuối để chống lại Phát Xít, họ cứ thế âm thầm, lặng lẽ bước vào lò hơi ngạt.

Việt Nam ngày nay cũng không khác, dân chúng tự tạo ra những niềm tin mơ hồ, những ảo tưởng viễn vông, những hi vọng hão huyền, những niềm vui giả dối bằng cách tự nhủ rằng, sẽ có Hoa Kỳ, sẽ có lòng nhân đạo của thế giới tự do hòa bình, sẽ có người ra tay giải cứu.

Và cứ như thế, họ vẫn âm thầm, lặng lẽ ăn uống, hít thở và tìm đường sống trong cái chết, trong cái lò hơi ngạt khổng lồ, cam chịu mà không chống cự dù chỉ là trong tư tưởng.

Cuộc chiến mà Trung Quốc chụp xuống Việt Nam thật hết sức là tàn khốc và dã man. Nó tận diệt bất cứ một nguồn sống nào, từ con người cho đến con vật, từ cây cối cho đến hệ thống sinh thái, từ đất đai cho đến nguồn nước, chính quyền Bắc Kinh ra tay tận diệt không cần chọn lựa.

Ngày xưa 6 triệu dân Do Thái bị giết trước sau chỉ trong vòng 6 năm.

Ngày nay 90+ dân Việt Nam đang bị giết hại một cách dã man và không ai có thể tiên đoán được là trong bao lâu.
Vài năm?
5-7 năm?
Chục năm hay hơn?
Không ai biết, nhưng ai cũng thừa biết rằng những sự hủy hoại đó thật là dai dẳng và đau đớn.

Người Do Thái vẫn còn sót lại được 35% dân số sau cuộc thanh trừng. Ngoài vết thương tinh thần ra, họ không phải chịu đựng bất cứ một vết thương nào khác về thể lý. Họ hoặc chết rồi, hoặc sống sót để bắt đầu làm lại, bắt đầu xây dựng lại các thế hệ tiếp theo.

Người Việt Nam không có cơ hội đó. Họ sẽ, hoặc chết đi trong bịnh tật, hoặc chết đi vì chất độc. Và số còn lại, nếu còn sót lại, thì chắc chắn sẽ mang theo trong mình biết bao nhiêu sự tàn phá của nhiễm thể DNA, tế bào gốc. Họ không có cơ hội sống sót để làm lại. Họ chỉ có cơ hội sống sót để gieo rắc thêm những nỗi kinh hoàng về bệnh tật cho con cháu, cho các thế hệ mai sau nếu có, phải gánh chịu hậu quả.

Những chất độc từ Bô Xít Tây Nguyên, từ Formosa và từ hàng ngàn nhà máy khác mà Trung Quốc xây dựng ở VN, sẽ chậm chạp thẩm thấu vào lòng đất, rồi ngấm qua các mạch nước. Sau đó gom tụ lại ở các ao hồ, ở các kinh lạch, ở các nhánh sông và cứ thế, người dân tiếp tục nhắm mắt xử dụng cho tới hàng chục năm sau này. Không cần phải nghiên cứu, ai dám quả quyết rằng nạn ung thư sẽ không tăng vọt gấp nhiều lần trong vài năm tới?

Hitler và Phát Xít Đức phải dầy công, phải chịu vô cùng tốn phí để lùa người dân Do Thái ở khắp nơi trên toàn cõi Âu Châu lại để giết. Bởi vì người Do Thái đã định cư hàng ngàn năm trên nhiều quốc gia. Nó được ví dụ như nhiều cái hồ, tuy có gần nhau nhưng khi thả lưới bắt thế nào cũng phải sa sẩy, có nhiều cá thoát được.

Trung Quốc thì không cần phải quá tốn phí công sức đến thế. Họ đầu độc và giết người Việt Nam ngay trên chính cái tổ ấm mà họ đã và đang sinh sống. Đất nước VN như một cái hồ lớn. Họ chẳng cần phải tung lưới bắt. Họ chỉ việc thả thuốc độc xuống hồ. Mọi sinh vật ở trong đấy sẽ cùng chết, từ bé đến lớn, từ già đến trẻ, chỉ có khác biệt là trước và sau chứ không ai thoát được.

Lại nữa, ngày xưa khi dân Do Thái bị tàn sát, họ không có đất nước riêng của mình. Họ không có quân đội riêng của họ. Họ không có thể chế và quyền lợi giống như công dân của một đất nước, trong khi đó … Việt Nam có một quê hương, có một đất nước, có một dân tộc, và nhất là lại còn có cả một “quân đội hùng mạnh”.

CHẲNG LẼ BẰNG ĐÓ CON NGƯỜI, TỪ NGƯỜI DÂN ĐẾN QUÂN NHÂN LẠI CÚI ĐẦU NHẮM MẮT CHỜ CHẾT?

KHÔNG LẼ MỘT ĐẠO QUÂN OAI HÙNG ĐƯỢC THẾ GIỚI CÔNG NHẬN ĐÓ LẠI KHOANH TAY CHẤP NHẬN BỊ TẬN DIỆT?

CHỈ CẦN VÀI NGÀN NGƯỜI, MỘT CÁI FORMOSA, CHỨ MỘT CHỤC CÁI FORMOSA, CŨNG BỊ TAN NÁT THÀNH MỘT ĐỐNG SẮT VỤN CHỈ TRONG MỘT NGÀY.

H1P/S: Tôi chọn tấm hình này vì nó nói lên 1 điều muốn nói: Sống chung trong hồ, không một con cá nào sống sót. Độc chất không chọn nạn nhân. Tất cả đều cùng chết. Ảnh: afamily.vn