Ai là kẻ sát nhân Lê Văn Mạnh?

Ba’o TIENG DAN

Đặng Đình Mạnh

26-9-2023

Sau 8 năm yên ắng, đột nhiên, vụ án oan Lê Văn Mạnh trở lại gây xôn xao dư luận vào ngày 18/09/2023 bằng văn bản Thông báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH, do bà Nguyễn Thị N., Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh Thanh Hóa ký, gởi cho gia đình Lê Văn Mạnh.

Chỉ 4 ngày sau, mặc cho công luận, luật sư, cơ quan ngoại giao nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế lên tiếng, Hội đồng thi hành án tử hình tỉnh Thanh Hóa mang tử tù oan Lê Văn Mạnh ra hành hình bằng biện pháp tiêm thuốc độc vào lúc 8h45’ sáng ngày 22/09/2023 vừa qua.

Theo đó, một số bạn đã nêu ý kiến chỉ trích bà Nguyễn Thị N., Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh Thanh Hóa, người ký văn bản Thông báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH, vì cho rằng bà phải chịu trách nhiệm về việc tử hình tử tù oan.

Tôi e rằng các bạn đó đã chỉ trích nhầm người chịu trách nhiệm. Vì lẽ, với tầm vóc một vụ án oan đến mức độ đã phải xét xử 7 lần qua 7 phiên tòa. Trong đó, có kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao nhận định gần như phủ nhận vụ án, như: “chưa có cơ sở vững chắc để kết luận Lê Văn Mạnh phạm tội Giết người, Hiếp dâm trẻ em”, thì vụ án đã hoàn toàn nằm ngoài thẩm quyền quyết định của các cơ quan tư pháp tỉnh Thanh Hóa, mà lúc này, thẩm quyền quyết định thuộc về các cơ quan trung ương.

Chứng minh điều này khá đơn giản. Nếu đọc kỹ văn bản Thông báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH công chúng sẽ dễ nhận ra vấn đề này. Tại phần nêu các căn cứ của văn bản, thì hầu hết là các văn bản có từ thời điểm trước năm 2015 và đến năm 2015, là thời điểm tạm ngưng thi hành án tử hình. Tuy nhiên, tại gạch đầu dòng thứ 3 có nêu căn cứ vào Công văn số 189/TANDTC-V1, ngày 11/08/2023 của Tòa án Nhân dân Tối cao. Chính Công văn số 189, ngày 11/08/2023 của Tòa án Nhân dân Tối cao mới là văn bản chỉ đạo giết người dưới danh nghĩa tử hình.

Ảnh trên mạng

Tôi nói ra nơi chỉ đạo, các bạn tiếp tục đoán ra người chỉ đạo nhé? Và đó mới đích thị là kẻ “sát nhân”. Lúc này, hắn đang mỉm cười đắc thắng vì ý nguyện của công chúng đối với hắn, hóa ra chả là “cái đinh” gì sất.

Tôi đã từng nghe “Tử hình sạch đám kêu oan, thì sẽ không còn án oan nữa!!!” cứ nghĩ là câu đùa quá trớn. Hóa ra, nó là chủ trương. Cho nên, sau khi giết Lê Văn Mạnh như một phép thử, mà công chúng vẫn bàng quan, thì sẽ đến lượt Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải…

Như thế, với vụ Lê Văn Mạnh, tỉnh Thanh Hóa chỉ còn thẩm quyền là người thừa hành lệnh để “bấm nút” tiêm thuốc độc vào người tử tù theo quyết định từ “trển” mà thôi.

Như thường lệ, không ai trách đao phủ thủ mà lại miễn trách cho kẻ ra lệnh bao giờ?

 


S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Trần Đại Quang

Ba’o DAN CHIM VIET

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

19/09/2023

Năm 2006, khi chỉ mới có tin bác Triết sắp trở thành chủ tịch nước (thôi) mà dư luận – trong cũng như ngoài nước – đã râm ran tán thưởng quá xá. Ký giả Karl D John (Asia Times) hăm hở đưa tin :

Nguyen Minh Triet, 63, another southerner, was confirmed as president by the National Assembly on Tuesday… And there is a widespread perception he will be more active than his predecessor, particularly in implementing economic and legal reforms that pave the way for Vietnam’s accession to the World Trade Organization (WTO) this year.” Theo nhận xét chung thì ông sẽ năng nổ hơn người tiền nhiệm, đặc biệt trong lĩnh vực cải tổ kinh tế và pháp luật, làm nền cho VN gia nhập tổ chức WTO trong năm nay.”

Bác Quang, tiếc thay, không có được sự chào đón nồng nhiệt tương tự. Chả những thế, ông còn bị nhiều điều tiếng gièm pha hay dè bỉu :

– Bùi Thanh Hiếu: “Không ồn ào gây chú ý, bộ trưởng công an Trần Đại Quang leo lên chức Chủ Tịch Nước một cách êm thắm không gặp phải bất kỳ sự trở ngại nào. Con đường của Trần Đại Quang tiến thân trong ngành công an cũng khá suôn sẻ… Con đường của Quang đi chỉ gặp sóng gió duy nhất một lần đó là bị các đối thủ vạch ra chuyện Quang khai gian đến 6 tuổi.”

– Lê Minh Nguyên “Đầu tiên phải nói là ông ta sửa lại khai sinh để từ năm đúng là 1950 thành năm giả là 1956, một sự gian dối dễ chứng minh qua các văn bản hộ tịch và bằng cấp bị so le, nó nói lên tính toán tham vọng quyền lực của ông ta.”

– Trần Hồng Tâm: “Ông Trần Đại Quang, sinh năm 1956, vẫn còn dưới 65 tuổi. Nhưng có người đã chứng minh rằng ông sinh năm 1950. Ông đã sửa số 0 thành số 6 trên giấy khai sinh. Sau khi bị tố giác, ông đã sử dụng ảnh hưởng của mình tại nguyên quán làm ra một giấy khai sinh mới ‘hợp lệ’ hơn. Riêng tiêu chuẩn đầu tiên về tuổi tác ông đã để lại không ít tai tiếng.”

Cả ba nhân vật̉ dẫn thượng – rõ ràng – đều là những người không đủ lượng bao dung. Họ đều để ý đến cái chi tiết rất nhỏ nhặt (“sửa số 0 thành số 6”) trên tờ giấy khai sinh của bác Quang, rồi cứ thế mà vu vạ đó là việc làm thiếu lương thiện và vô cùng tai tiếng.

Tai tiếng (mẹ) gì! Chớ có ai biết vị chủ tịch đầu tiên của Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà – Hồ Chí Minh – tên tuổi (chính xác) ra sao đâu mà toàn dân vẫn đời đời nhớ ơn bác Hồ vỹ đại đấy thôi. Nói gần nói xa, chả qua nói thiệt là thiên hạ chỉ vì ganh ghét với cái chức vụ cao quí (Chủ Tịch Nước) của bác Quang nên mới cố vạch lá tìm sâu hay bới bèo ra bọ.

Riêng ông Nguyễn Gia Kiểng lại còn đi quá xa khi cho rằng “một chủ tịch nước như ông Trần Đại Quang khác gì một vết lọ nghẹ quẹt lên mặt dân tộc Việt Nam?”

Ơ hay, sao lại thế nhỉ? Về ngoại hình, bác Quang đâu có kém cạnh gì bác Triết. Còn về diện mạo thì trông đỡ tối tăm hơn bác Sang thấy rõ, đúng không? Sao hai bác kia nhậm chức suôn sẻ, và hạ cánh an toàn mà bác Quang lại bị coi như là “một vết lọ nghẹ quẹt lên mặt dân tộc Việt Nam” – hả Giời?

Ông Nguyễn Gia Kiểng còn nhất định cho rằng: “Trong nhà tù nhiều khi tù nhân phải trả tiền để ‘được’ còng bằng những chiếc còng không nhiễm trùng HIV. Dưới sự lãnh đạo của Trần Đại Quang công an cũng làm tiền trắng trợn hẳn hơn trước….”

“Trước” là hồi nào vậy cà? Khi HIV chưa xuất hiện thì làm sao có cái vụ (tai tiếng) trả tiền để “được” đưa chân vào những cái còng không nhiễm trùng được chớ? Ở giai đoạn này, Việt Nam còn dùng sổ gạo và tem phiếu và người dân chỉ cần vài điếu thuốc lá lẻ cũng đủ bôi trơn bộ máy (“Samit là nói ít hiểu nhiều, Ba Số Năm vừa nằm vừa ký”) nên mấy ông Bộ Trưởng Công An tiền nhiệm đỡ mang tiếng hơn ông Quang là chuyện tất nhiên.

Cũng như ông Nguyễn Gia Kiểng, nhiều người cứ nhất định cho rằng Bộ Công An dưới thời Trần Đại Quang tệ hại hơn thời trước rất nhiều :

– Các vụ ép cung, tra tấn, đánh người cho tới chết, xẩy ra thường xuyên trong đồn công an.

– Chuyện chạy án, chạy tiền để được phóng thích vào những đợt ân xá là hiện tượng phổ biến.

– Công an giả dạng côn đồ để đánh người, và vứt cứt đái hay mắm tôm vào nhà dân xẩy ra ở khắp mọi nơi.

May mắn là trong giới truyền thông vẫn còn những người sáng suốt nên những vấn nạn vừa nêu đã được nhìn nhận một cách khách quan hơn :

“Nhiều người tưởng rằng khoảng 5-6 năm gần đây mới rộ lên hiện tượng công an đánh chết dân, nhưng thật ra thì điều đó đã xảy ra hàng chục năm rồi, kể từ khi đảng Cộng sản cầm quyền. Thậm chí ngày trước công an đánh chết còn nhiều dân hơn ngày nay ấy chứ. Chẳng qua là đến bây giờ, một phần trong số những câu chuyện thương tâm ấy mới được đưa lên mặt báo và nhất là lên Facebook mà thôi. Con số 226 người chết trong thời gian bị tạm giam, tạm giữ (ba năm 2011-2014) là con số trong một báo cáo của Bộ Công an và được báo chí trích đăng; ngày trước, làm gì có chuyện Bộ Công an có những báo cáo như thế và báo chí công bố như thế.”

Tôi vô cùng tâm đắc với nhận định vô tư và chính xác (thượng dẫn) của nhà báo Đoan Trang. Chả có gì bảo đảm được rằng dưới thời Bùi Thiện Ngộ, Lê Minh Hương, Lê Hồng Anh … những vụ “tự tử” trong đồn công an hay nạn ép cung, mớm cung, chạy án … lại ít hơn bây giờ. Chả qua là mọi việc đều được giấu kín như bưng nên mọi người không biết đấy thôi.

Trong số tất cả lời tố ghi trên chỉ có điều duy nhất xác thực là vấn nạn công an thường giả dạng côn đồ để vứt cứt đái, hay đổ nước hôi thối, vào nhà dân chúng. Hiện tượng này quả là hoàn toàn mới lạ, và mang đậm dấu ấn của cái thời mà ông Trần Đại Quang giữ chức vụ Bộ Trưởng Công An.

Đây tuy là những hành vi bẩn thỉu và đê tiện nhưng (nói nào ngay) hoàn toàn không độc ác. Chả làm ai chết cả. Trần Đại Quang – ít nhất – cũng chưa bao giờ bị kết án là sát nhân (hãm hiếp người tình của lãnh tụ, lấy búa đập vào đầu nạn nhân, rồi vứt xác ra đường cho xe cán) như Trần Quốc Hoàn – Bộ Trưởng Công An đầu tiên của nước VNDCCH.

Ông Trần Đại Quang cũng không hề bị tai tiếng như hai ông Phạm Hùng và Mai Chí Thọ trong những vụ thu vàng bán bãi vượt biên, đẩy vô số người dân ra khỏi nước, khiến hàng triệu thuyền nhân đã chết chìm giữa biển khơi (*). Thời ông Quang phụ trách ngành công an tuy cũng có không ít thuyền nhân (những thuyền nhân mới, nouveaux boat people) hay còn gọi là “người rơm” nhưng số lượng những kẻ mất mạng giữa đường hay mất mát tài sản để chung chi cho những chuyến vượt biên đều không đáng kể – nếu so sánh với những đợt di tản của đám “thuyền nhân cũ” (ancient boat people) hồi cuối thế kỷ trước.

Những “điểm son” kể trên, tiếc thay, đã không được công luận biết đến. Thiên hạ, nếu không chê bai hay dè bỉu thì cũng chỉ nói đến việc đăng quang của vị tân chủ tịch nước, cũng chả khác chi với chuyện tái đắc cử chức vụ TBT, với giọng điệu chán chường hay… huề vốn.

Xin đơn cử một thí dụ, đọc được trên trang FB của BBC :

“Ừ thì cơ mà ai lên làm thì đời sống Công Nhân vẫn vậy, như 20 năm qua cũng ko thay đổi được là bao nhiêu đáng kể. Vẫn ở cái nhà trọ chật hẹp, vẫn ko biết khi nào mới mua nổi nhà để an cư lạc nghiệp, vẫn bữa cơm ăn cho có để làm, vẫn nỗi lo con cái những hôm tăng ca cả hai vợ chồng thì ko biết ai đón gửi ai…

Còn Nông Dân vẫn vậy vẫn tự bơi với ruộng đồng, vẫn điệp khúc được mùa mất giá, vẫn mất mùa thì do thiên tai được mùa thì do tài tình lãnh đạo của Đảng, vẫn điệp khúc hàng ngoại giết chết hàng nội, vẫn điệp khúc Trung Quốc ko thu mua thì đành đổ bỏ.

Rồi giá xăng vẫn cao ngất ngưởng so với thế giới, học phí viện phí vẫn tăng, các loại thuế phí khác vẫn tăng ko hề giảm. Vẫn nỗi lo gánh nặng tiền học cho con, vẫn nỗi lo gánh nặng lỡ xui đi viện…

Đến bệnh viện, đến chốn công quyền vẫn phải xin xỏ, chầu chực, vẫn phải bôi trơn. Vẫn tham ô, tham nhũng, cái mặt Quan vẫn vác ngược khênh kiệu hạch sách nhân dân.Vẫn thực phẩm độc hại, vẫn mọi thứ còn nguyên.

Các ông ấy chẳng ai buồn hứa với Dân khi tôi làm Cán Bộ tôi sẽ làm gì để giải quyết bớt vấn đề của nhân dân bức xúc bấy lâu nay. Các ông vẫn cứ đọc cái mớ lý thuyết suông, vẫn nói suông. Những bài chính trị mà chúng tôi cũng thuộc…”

Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?

Tưởng Năng Tiến – 04/10/2016

(*) Death Tolls and Casualty Statistics Vietnam – Vietnamese Boat People

  • Jacqueline Desbarats and Karl Jackson (“Vietnam 1975-1982: The Cruel Peace”, in The Washington Quarterly, Fall 1985) estimated that there had been around 65,000 executions. This number is repeated in the Sept. 1985  of State Bulletinarticle on Vietnam.
  • Orange County Register(29 April 2001): 1 million sent to camps and 165,000 died.
  • Northwest Asian Weekly(5 July 1996): 150,000-175,000 camp prisoners unaccounted for.
  • Estimates for the number of Boat People who died:
    • Elizabeth Becker (When the War Was Over, 1986) cites the UN High Commissioner on Refugees: 250,000 boat people died at sea; 929,600 reached asylum
    • The 20 July 1986 San Diego Union-Tribunecites the UN Refugee Commission: 200,000 to 250,000 boat people had died at sea since 1975.
    • The 3 Aug. 1979 Washington Postcites the Australian immigration minister’s estimate that 200,000 refugees had died at sea since 1975.
      • Also: “Some estimates have said that around half of those who set out do not survive.”
    • The 1991 Information Please Almanaccites unspecified “US Officials” that 100,000 boat people died fleeing Vietnam.
    • Encartaestimates that 0.5M fled, and 10-15% died, for a death toll of 50-75,000.
    • Nayan Chanda, Brother Enemy(1986): ¼M Chinese refugees in two years, 30,000 to 40,000 of whom died at sea. (These numbers also repeated by Marilyn Young, The Vietnam Wars: 1945-1990 (1991))
  • Rummel
    • Vietnamese democide: 1,040,000 (1975-87)
      • Executions: 100,000
      • Camp Deaths: 95,000
      • Forced Labor: 48,000
      • Democides in Cambodia: 460,000
      • Democides in Laos: 87,000
      • Vietnamese Boat People: 500,000 deaths (50% not blamed on the Vietnamese government)

CÁI GỐC CỦA GIÁO DỤC- Thái Hạo

Võ Hồng Ly

26.09.2023

Bài viết của thầy giáo Thái Hạo:

Tôi thường thấy đa số mọi người hướng cái nhìn phê phán vào những chuyện như sách giáo khoa, chương trình giáo dục, thậm chí là những thứ li ti hơn như từng bài văn bài toán trong sách giáo khoa và coi đó như nguyên nhân bao trùm gây ra tình trạng vỡ trận nhức nhối hiện nay của giáo dục nước nhà. Tôi không nghĩ thế.

Chúng ta hãy hình dung rằng, với một nhà trường mà từ ban giám hiệu đến giáo viên đều chăm chăm kiếm tiền bằng cách nghĩ ra đủ các chiêu trò mánh khóe để tận thu của học trò, bày ra các “môn học” bát nháo nhằm móc túi phụ huynh, thì chương trình nào, sách giáo khoa gì có thể dạy cho con người ta nên người?

Với cái mảnh đất đất đầy cỏ dại gai góc và sâu trùng như thế, thử hỏi nếu mang sách của Mỹ, của Nhật, của Pháp, của Sing về mà đặt vào đấy thì nó sẽ ra cái kết quả giáo dục gì? Không một chương trình giáo dục nào, dù tiến bộ nhất thế giới, khi đưa vào cái hệ thống đã bị hư hỏng trầm trọng như thế, lại có thể thay đổi được nền tảng của giáo dục.

Chúng ta phê phán các nhà trường lạm thu, ừ đúng. Nhưng không phải chỉ có thể, nếu đọc các văn bản hướng dẫn thu chi dành cho ngành giáo dục địa phương do ủy ban huyện tỉnh ban hành, thì ta sẽ thấy chính họ bật đèn xanh cho các trường thu trái quy định. Đơn giản như tiền trông giữ xe của học sinh, rõ ràng văn bản của Bộ Giáo dục cấm thu, nhưng mặc, Ủy ban vẫn “hướng dẫn” thu. Rất nhiều khoản khác như tiền sửa chửa, mua sắm cơ sở vật chất cũng cùng chung một lối hành xử như thế. Nếu có khoản nào không trong “hướng dẫn” của huyện tỉnh mà nhà trường vẫn thu thì huyện tỉnh làm lơ.

Rõ ràng, đây không phải là vấn nạn do một mình nhà trường gây ra, mà là đá quả bóng trách nhiệm. Việc xây dựng cơ sở vật chất và trả công cho nhân viên, giáo viên phải là trách nhiệm của Nhà Nước được thực hiện bằng cách lấy tiền ngân sách do dân đóng thuế ra để chi; nhưng không, họ chỉ làm một phần, phần còn lại bật đèn xanh và thậm chí phó mặc cho nhà trường tự xoay xở. Thế là nhân cơ hội được “cho phép” này, các nhà trường vừa thu để phục vụ cho công tác giảng dạy, vừa tranh thủ kiếm tí. Nó tạo ra một tình trạng bát nháo, bầy hầy, phá vỡ hết các giá trị cơ bản phải có của một môi trường giáo dục, làm băng hoại quan hệ thầy trò, bứt tung tình cảm với phụ huynh, tạo ra một thế đối lập, kình địch với nhau.

Rồi dạy thêm. Việc thiếu nghiêm trọng sự quản lý là một phần, phần còn lại là vừa ra lệnh cho các nhà trường phải hợp tác, vừa “cấp phép” cho các trung tâm tràn vào nhà trường. Cứ thế, chương trình giáo dục bị cắt xén, bóp méo và hủy hoại. Chung quy, vấn là câu chuyện tiền. Trong một “thương vụ bạc tỉ” như thế, mỗi người đều có phần, thế là trên cho phép dưới, dưới chia cho trên; trong đón tiếp ngoài, ngoài cắt phế cho trong, cộng sinh trên thân thể học trò và ký sinh vào nền giáo dục.

Xin hỏi, chương trình nào, sách giáo khoa gì có thể dạy con người ta nên người trong một môi trường như thế?

Tôi tin rằng, chỉ cần làm sạch cỏ, nhỏ bỏ hết gai góc, diệt hết sâu trùng, thiết lập lại kỷ cương và xây dựng một môi trường giáo dục lành mạnh, trong sáng, tử tế thì sách gì cũng chẳng còn quan trọng nữa. Thậm chí ở đó học sinh chỉ cần chơi với nhau thôi cũng thành người. Còn với tình trạng bây giờ, 210 nghìn tỉ chứ 210 triệu tỉ cũng sẽ không có kết quả, thậm chí còn khiến mức độ tranh giành trở nên khốc liệt hơn.

Dứt khoát phải làm một cuộc tổng vệ sinh. Việc trước mắt và đầu đầu tiên là ngăn chặn nạn thu tiền như trấn lột trong các nhà trường và cấm hẳn tình trạng dạy thêm bát nháo hiện nay. Tiếp đó là thiết lập lại trách nhiệm của mỗi bên: nhà nước lo tiền, nhà trường lo dạy, nhà dân lo làm ăn đóng thuế. Nếu còn lẫn lộn, để nhà trường phải lăn ra kiếm tiền thì không một nền giáo dục tử tế nào sẽ được khai sinh.

Thái Hạo

BÁC VƯỢNG KHÔNG XONG RỒI

Chau Trieu 

Cạnh tranh ở thị trường của các xứ tư bản rất gay gắt, đang tạo ngày càng khó khăn cho bác Vượng. Không biết ông có vượt qua nổi con trăng này được không?

Nghe nói Vinfast dự kiến sẽ mang ô tô điện sang Âu châu để cạnh tranh cùng các công ty lớn.

Muốn cạnh tranh ở thị trường Âu châu không dễ, khi các hãng xe lâu đời nổi tiếng thế giới đều tập trung tại Âu châu. Đó là chưa nói đến vụ VN cho người bắt cóc Trịnh Xuân Thanh hiện vẫn đang còn để lại ấn tượng rất xấu cho Đức và một số quốc gia Âu châu có liên hệ. Cho đến nay vẫn chưa giải quyết. Có lẽ vụ bắt cóc sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến các doanh nghiệp đầu tư sang Âu châu đến từ Việt Nam, trong đó có VinFast.

Le Anh

Tin buồn; BBC Tiếng Việt nói lời từ biệt London sau hơn 70 năm

Tin buồn; BBC Tiếng Việt nói lời từ biệt London sau hơn 70 năm

Những nhân viên của BBC trong đó có BBC Tiếng Việt mất việc lần này nằm trong tổng số hơn 380 người bị BBC sa thải để tiết kiệm gần 30 triệu bảng Anh từ ngân sách của Thế giới vụ.

BBC Tiếng Việt cùng một số ban châu Á khác tổ chức buổi chia tay hôm 22/9 tại trụ sở của BBC ở London, đánh dấu chấm hết cho chương sử kéo dài nhiều thập niên mà trong trường hợp của BBC Tiếng Việt là hơn 70 năm.

Mặc dù được lập ra để phát thanh về Việt Nam với buổi phát sóng đầu tiên hôm 6/1/1952, các chương trình phát thanh nổi tiếng của BBC Tiếng Việt cứ giảm dần thời lượng từ cuối thập niên 90 và ngừng hẳn vào 26/3/2011. Một trong những lý do BBC bỏ phát thanh bằng tiếng Việt là vì số lượng người nghe giảm đáng kể cùng với sự phát triển của internet.

Nhưng lý do khác chính là “tiền đâu đầu tiên”. Và chính vấn đề tiền đâu đấy vẫn đứng sau lần cắt giảm được công bố từ cuối năm ngoái khiến hàng trăm đồng nghiệp cũ và bạn bè của tôi ở vùng châu Á và các vùng khác của BBC mất việc. Trước đây BBC World Service, phần hướng ra thế giới bên ngoài của BBC, được Bộ Ngoại giao Anh tài trợ nhưng tập đoàn BBC đã phải nhận trách nhiệm về tài chính cho Thế giới vụ từ năm 2014. Thu nhập của BBC cho năm tài khoá 23/24 ước tính khoảng hơn 5,5 tỷ bảng Anh trong đó có gần 4 tỷ thu trực tiếp từ người dân qua khoản lệ phí truyền hình và phần còn lại từ bán chương trình và tiền quảng cáo thu được từ các dịch vụ phát ra nước ngoài (BBC không được chạy quảng cáo tại Anh). Mặc dù vậy BBC ước tính họ sẽ chi ra nhiều hơn so với thu vào khoảng 350 triệu bảng và khoản cần tiết kiệm thường niên trước đây ở mức 285 triệu bảng giờ lên tới 400 triệu.

Khoản thực chi của BBC cho BBC World Service trong năm 2022 là hơn 350 triệu bảng Anh trong đó khoảng 250 triệu lấy từ nguồn thu lệ phí truyền hình và phần còn lại là trợ cấp ngắn hạn của chính phủ Anh.

Những nhân viên của BBC trong đó có BBC Tiếng Việt mất việc lần này nằm trong tổng số hơn 380 người bị BBC sa thải để tiết kiệm gần 30 triệu bảng Anh từ ngân sách của Thế giới vụ.

Đây không phải lần đầu tiên BBC đối xử với con người như những con số nhưng đây là một trong những lần nghiêm trọng nhất vì họ đã xoá đi một trang sử mà các ban ngôn ngữ vùng châu Á và cả các vùng khác đã viết lên trong nhiều thập niên mà trong trường hợp của BBC Tiếng việt là xuyên qua ba cuộc chiến của người Việt với Pháp, Hoa Kỳ và Trung Quốc. Tại các phòng họp của BBC, những trang trí liên quan tới các ban ngôn ngữ trong đó có bản đồ các tỉnh của Việt Nam đã bị gỡ bỏ. Tôi không hiểu sao họ phải vội vã làm như vậy trong khi một số nhân viên của các ban vẫn còn ở lại BBC trong vài tháng tới. Và kể cả khi các nhân viên đã rời đi, cái gì là một phần của lịch sử vẫn nên giữ lại.

Nguyễn Hùng – VOA

Xem thêm chi tiết;https://www.voatiengviet.com/…/bbc-tieng…/7281811.html

Ảnh 1; BBC Tiếng Việt cùng một số ban châu Á khác tổ chức buổi chia tay hôm 22/9 tại trụ sở của BBC ở London, đánh dấu chấm hết cho chương sử kéo dài nhiều thập niên mà trong trường hợp của BBC Tiếng Việt là hơn 70 năm.

Ảnh 2; – Cả khu vực mới cách đây vài tháng còn là vùng châu Á giờ đã là của Media Action, bộ phận thúc đẩy truyền thông tại các nước đang phát triển của BBC.

Ảnh 3; – Ba ban tiếng Việt, Indonesia và Thái Lan từ chỗ chiếm hàng chục bàn làm việc giờ chỉ còn vẻn vẹn bốn bàn trong đó chỉ có hai máy tính.

Thêm tin chi tiết của Kẻ đi Tìm:
– Theo facebook có tên là “Hay nhỉ” của Nguyễn Hùng, mặc dù bộ phận Việt Ngữ ở London bị giải tán, bộ phận BBC Việt Ngữ ở Thailand được duy trì, không có nhân viên nào được chuyển Job từ London đến Thái Lan, hầu như tất cả nhân viên ở London đều bị sa thải.
– Đài BBC từng là một phần hồn của dân miền Nam. Không chỉ ở miền Nam, có lúc trong chiến tranh Việt-Tàu năm 1979 đài BBC được bộ đội ở khắp các cơ quan đón nghe tin chiến sự và tin ngoại giao liên quan.
– Có thể nói, đài BBC là một phần của lịch sử Việt trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam từ 1954- 1975 và còn xa hơn thế nữa.

Đọc đôi điều về đế quốc Mỹ – TỔNG THỐNG MỸ – MỘ PHẦN VÀ THƯ VIỆN

TỔNG THỐNG MỸ –
MỘ PHẦN VÀ THƯ VIỆN
Sau khi chết đi, các Tổng Thống Mỹ phần lớn đều có những mộ phần khiêm tốn và bé nhỏ. Nhưng hiện nay có 13 ông TT Mỹ (kể cả mấy ông còn sống) đã có mỗi ông một công trình to lớn và rộng rãi cho hậu thế. Đó là thư viện tổng thống.
Các thư viện tổng thống Mỹ, mang tên từng ông, bắt đầu từ Thư viện TT Franklin Delano Roosevelt vào năm 1939 và gần đây nhất là G Bush con. Các thư viện này sẽ chứa đựng sách vở, tài liệu, tư liệu, các hiện vật có liên quan tới từng tổng thống cho người dân có thể tham quan, học hỏi, nghỉ ngơi . Tất cả hiện vật do TT hiến tặng. Đất xây thư viện có thể của chính TT tặng luôn hay của các tư nhân tặng. Và tiền xây thì do tiền của các ông từ việc viết sách, thuyết trình cùng người dân và các tư nhân tự quyên góp. Diện tích của các thư viện này có thể rộng từ vài ha hoặc vài chục ha.
Điều rất hay là sau khi xây dựng xong, các tổ chức tư nhân đứng ra làm thư viện sẽ chuyển giao toàn bộ thư viện cho NARA là Cơ quan lưu trữ hồ sơ quốc gia Mỹ vận hành và bảo trì. Túm lại là dân quý ông TT nào thì cùng ổng quyên góp tiền làm thư viện cho ổng. Xong rồi thì sung công.
Các thư viện này không chỉ là nơi tham quan, học hỏi cho người dân, mà còn là địa điểm du lịch nổi tiếng trong vùng. Vì nó xây ở quê của các TT Mỹ. Thành thử nên xây một cái thư viện TT xong rồi mà dân vùng đó có cơ kiếm tiền từ du khách. Thư viện Tổng thống Bill Clinton tại thành phố Little Rock, tiểu bang Ankansas đã tạo nên một làn sóng đầu tư phát triển khu vực xung quanh, với hàng loạt cửa hàng, nhà hàng, chợ, các dự án đầu tư mới trị giá hàng tỉ USD phục vụ nhu cầu của du khách đến tham quan thư viện. Thư viện của ông rất to, rộng vài chục ha có cả công viên sinh thái với sông nước, ao hồ, rừng cây rất đẹp, du khách rất ưa thích.
Phần nhiều các TT dân sự sẽ đặt mộ phần của mình trong khuôn viên thư viện vì là muốn về quê. ( vì các TT xuất thân quân nhân sẽ có mộ phần trong Nghĩa trang quốc gia Arlington). Nhưng dù ở đâu thì công thức vẫn là một cái bia đá be bé trong một diện tích nhỏ tí chừng vài m2. Nhưng được cái là dân chúng sau khi đi chơi và thăm thú thư viện, du ngoạn thả cửa thì tới nghiêng mình chào các cụ chút xíu gọi là con cháu cám ơn vì đã cho thưởng thức một nơi hay ho.
Các thư viện này cũng có nguyên tắc là rất trung thành với sự thật. Ví dụ thư viện của TT Nixon có khu trưng bày ấn tượng về vụ tai tiếng Watergate, thư viện của TT Clinton có trưng bày và tư liệu rõ ràng về vụ vụ bê bối tình dục Monica Lewinsky. Nói chung ra khá vui.
Thư viện của các TT Mỹ là bằng chứng cho thấy sau khi rời tột đỉnh quyền lực, các TT minh bạch mọi thông tin, mọi công việc các ông từng làm để hậu thế học hỏi, đánh giá, rút kinh nghiệm, và đem lại nguồn lợi lạc cho dân về du lịch, về kinh tế. Vì thế tên tuổi của họ sẽ được nhớ tới mãi mãi.
Những gì văn minh ta nên học hỏi và làm theo để dân ta có lợi các bạn ạ.
Nguyễn Thị Bích Hậu
*****
(Hình thư viện TT Nixon, Reagan và Bush
và các ngôi mộ đơn sơ của Kennedy, Truman
và Johnson)

Nguyễn Phương Hằng đã đổ lệ vẫn chưa thấy quan tài

Báo Tiếng Dân

Blog RFA

Gió Bấc

24-9-2023

“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” là khẩu ngữ mà người dân mượn hình ảnh những kẻ nghĩa chưa nhìn thấy cái chết nên chưa biết sợ. Câu này dùng để nói tới những người coi thường sự nguy hiểm, làm những việc cận kề với cái chết nhưng họ vẫn không biết sợ, bởi họ chưa biết đến cái chết là gì, đến khi hối hận thì đã muộn, hậu quả đã xảy ra.

Với nữ đại gia “cuồn cuộn” Nguyễn Phương Hằng, qua phiên tòa sơ thẩm, lãnh án ba năm tù, nước mắt đã rơi nhưng tội nghiệp thay đương sự vẫn chưa thấy được cái quan tài nguyên nhân, hậu quả. Chưa biết mình phạm lỗi gì, với ai, và ba năm tù vẫn chưa phải là hậu quả sau cùng.

Phiên tòa xử vụ nữ đại gia Phương Hằng có nhiều điểm vui, hay, mới lạ, đúng là chuyện vui chỉ có ở “xứ thiên đường”!

Phiên tòa kín, hở oái oăm!

Chửi lộn online, bị khởi tố điều tra theo điều 331 là chuyện hiếm hoi trong lịch sử tố tụng của loài người. Hồ sơ điều tra bị trả tới lui, quá tam ba bận, cân lên nhắc tới khởi tố bổ sung cũng hai ba lượt, kéo dài 18 tháng mới đưa ra xét xử.

Các nghệ sĩ họ Đàm, Vy Oanh, Hoài Linh, nhà báo Năm Mực (Đức Hiển) bị Phương Hằng vạch mặt chỉ tên, bị tố cáo thâm lạm, chiếm đoạt tiền từ thiện ít nhiều có dấu hiệu nhưng chưa đủ chứng cớ cấu thành tội, không được xem là bị cáo, cũng không là bị hại mà lừng lững sắm vai người có quyền và nghĩa vụ liên quan. Trong tố tụng “xứ thiên đường” vai trò pháp lý này dễ bị chuyển hóa thành vai khác, ai cũng kêu oai oái đòi được làm người bị hại, tòa nhất định không cho.

Người tham gia chửi hàng xáo như nhà báo Hàn Ni, luật sư Đặng Anh Quân… dính chưởng cùng một tội danh 331 cũng là kỳ. Những nhân viên kỹ thuật đơn thuần bưng mâm dọn chén, bấm nút chuyển file lại bị tuyên đồng phạm, với vai trò giúp sức. Nếu theo logic ấy thì cả các công ty cung cấp đường truyền và các kênh youtube, các nền tảng xã hội chuyển tải các clip chửi nhau cũng phải xem là đồng phạm.

Trớ trêu là người đồng giường chiếu, đồng ngồi livestream với nữ đại gia hàng chục buổi lại thoát tội đồng phạm. Ngay sau khi xử xong, tòa cũng không biết ông này có phạm tội không nên ra cái kiến nghị mông lung, yêu cầu cơ quan điều tra xem xét!

Phiên tòa xét xử vụ thường phạm chửi lộn nhưng kín kẽ, long trọng như án an ninh quốc gia. Công an, dân phòng bảo vệ, rào chắn nhiều tầng nhiều lớp quanh tòa. Dân không được vô coi, báo chí tác nghiệp qua màn hình. Điều tra, truy tố kéo dài 18 tháng nhưng xét xử, tuyên án cái rụp trong một ngày làm các fan của hai phe và người hiếu kỳ chưng hửng mất hứng vì hạ màn quá sớm.

Phương Hằng, Hàn Ni: Kẽ phởn phơ, người xơ xác

Phiên tòa “thành công rực rỡ” khi tái diễn màn chửi mắng, đá xéo, đá đểu công khai giữa các phe. Sau 18 tháng nghỉ mát, người đẹp Phương Hằng ra tòa với vóc dáng phổng phao, thậm chí còn đẫy đà hơn lúc trước, dung mạo được make up chỉnh chu, thần thái tươi tỉnh không hề hom hem mệt mỏi như các bị cáo tội 331 khác. Ngay như cựu nhà báo Hàn Ni, dù bị bắt sau Phương Hằng nhiều tháng, số ngày tạm giam ngắn hơn nhưng dáng người gầy đi, vẻ mặt hốc hác thấy rõ. Chứng tỏ, hoặc Phương Hằng có chế độ cơm tù đặc biệt, hoặc người đẹp này hạp khẩu với cơm tù.

Trước tòa, khẩu khí của Phương Hằng dù có hạ nhiệt, phong thái dao búa có giản lược so với các buổi livestream, nhưng sự cao ngạo chua ngoa thì vẫn còn nguyên.

Phương Hằng khai lấy các thông tin trên trên mạng và một số bài báo, có nội dung kiểm chứng, có nội dung không. “Thực ra ban đầu bị cáo không biết mình vi phạm. Khi Công an TP HCM mời lên làm việc cũng không nói bị cáo vi phạm luật an ninh mạng. Bị cáo thấy trên mạng nhiều người mắng nhiếc nhau cũng không bị gì, nên có phần chủ quan“.

Luật sư hỏi tại sao khi không biết thông tin của mình có đúng sự thật hay không, bị cáo tiếp tục livestream, Phương Hằng không trả lời mà câu mâu, dấm dẳng “Tại sao, thì đứng đây rồi mà cứ hỏi tại sao. Về học thêm đi!”. Phương Hằng tận dụng quyền im lặng và được tòa tạo điều kiện để sử dụng quyền im lặng đó. Câu thần chú vạn năng của nữ đại gia này là “Mọi thứ đã được thể hiện trong cáo trạng rồi, đó là lý do tại sao tôi phải đứng tại phiên tòa này. Luật sư có đọc cáo trạng trước khi ra tòa chưa?” (1)

Phải nói rằng, trong nền tố tụng có “bình đẳng cao với bình đẳng thấp”, nữ đại gia “cuồn cuộn” đứng trước tòa đường bệ hiên ngang gấp vạn lần các bị cáo từng là quan chức đầu triều. Không chỉ xem các luật sư bảo vệ quyền lợi ca sĩ Vy Oanh, Đàm Vĩnh Hưng như rơm rác, mà cả với quan tòa, Phương Hằng cũng gắt gỏng như những người bằng vai phải lứa. Chủ tọa hỏi, có hay không đồng ý xin lỗi những người liên quan tại tòa? Bà Hằng trả treo: “Đến nay bị cáo đã bị tạm giam gần 18 tháng. Bị cáo đã phải trả cái giá quá đắt. Một lời xin lỗi không là gì nhưng bị cáo cũng đã bị xúc phạm nhiều nên không thể xin lỗi“. Sau đó đá quả bóng cho tòa “chấp nhận mọi phán quyết của tòa” (2).

Đáp lại, tòa cũng hành xử hết sức “nhân văn”, nhẹ nhàng khuyên người đẹp không được đôi co với luật sư và luôn miệng nhắc tuồng rằng, bị cáo được quyền không trả lời.

Nhà văn Thu Trân đã dí dỏm, tự hỏi: “Nói trộm vía hội đồng xử án, chứ không biết bà Hằng có sân sau nào không, mà khi ra toà tưng tưng quá thể và có phần bất kính với mọi người chung quanh” (3).

Giá mà các bị cáo khác phạm tội theo điều 331 đều được quý tòa cho hưởng quyền bình đẳng cao, được không trả lời câu hỏi thẩm vấn, không bị răn đe là thái độ thiếu hợp tác, thiếu thành khẩn sẽ là tình tiết tăng nặng thì người dân ở nền tư pháp “xứ thiên đường” sẽ hạnh phúc biết bao.

Tòa không xao xuyến nước mắt giai nhân

Dù hiên ngang với các đối thủ là người có quyền và nghĩa vụ liên quan nhưng sau khi nghe bị đề nghị mức án từ 3 đến 4 năm tù, trong phần tự bào chữa, “người hùng” Nguyễn Phương Hằng đã nhiều lần bật khóc, kể lể công lao.

Bị cáo biết ở ngoài xã hội còn rất nhiều người nghèo chờ đợi bị cáo. Bị cáo thiết tha mong muốn được trở về để giúp đời, giúp người. Bản thân bị cáo được sinh ra trong gia đình có giáo dục, bị cáo chưa bao giờ cãi nhau với ai cả, nhưng bị cáo đau khổ do bị biết bao nhiêu con người tấn công nên đã sai phạm. Bị cáo đã biết sai, xin tòa xem xét cho bị cáo sớm trở về làm việc kiếm tiền lo cho dân nghèo.

Bị tổn thương quá mức nên bị cáo mới có những lời lẽ như vậy, cũng do bị cáo uống rượu, do đau khổ, bị ức chế. Một mình bị cáo mà chống chọi với bao nhiêu con người. Bị cáo xin lỗi tất cả các cấp chính quyền, xin lỗi tất cả những người mà bị cáo đã vô tình hay cố ý đụng chạm.

Bị cáo là người có nhiều việc để làm chứ không phải rảnh rỗi để lên mạng xã hội dẫn đến ngày hôm nay. Bị cáo mong HĐXX thấu tình, đạt lý và hiểu được lòng bị cáo lúc nào cũng vì dân nghèo.

Quỹ mổ tim của bị cáo đã cứu hơn 3.000 trẻ em, đó là 1 bằng chứng thật sự. Xin HĐXX cho bị cáo được về để làm những điều bị cáo từng làm. Hôm nay bị cáo vô cùng ân hận” (4).

Vì sao người đẹp kể lể dễ thương vậy mà tòa vẫn không động lòng giảm án?

Dù nước mắt đã rơi, nhưng qua thái độ trước phiên tòa và nội dung đã bày tỏ lòng hối hận xin lỗi chính quyền, nữ đại gia Phương Hằng “chưa thấy được cái quan tài” là nguyên nhân hệ quả phải ngồi tù và sau khi ra tù.

Thiếu hiểu biết văn hóa xã hội, mù quáng về sức mạnh đồng tiền, thành công dễ dàng từ những mưu mẹo trong các quan hệ với thế giới quyền lực trước đây làm Phương Hằng không hiểu được tình thế, thực trạng của mình, vẫn hy vọng vào quan hệ với nhà nước cộng sản, dù bị xử thua trước Đức Hiển, Thủy Tiên, Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng, vẫn lồng lộn không chịu xin lỗi Mít stờ Đàm, vẫn muốn ăn thua đủ với ca sĩ Vy Oanh trong phiên tòa khác.

Tội “người có khả năng ảnh hưởng”

18 tháng tĩnh tâm trong trại giam, Phương Hằng vẫn không hiểu được vì sao không bị xử về tội làm nhục người khác hay vu khống mà bị xử theo điều 331? Khi tòa giải thích với các luật sư của Đức Hiển, Đàm Vĩnh Hưng về tư cách người có quyền nghĩa vụ liên quan chứ không phải là người bị hại, Phương Hằng cũng không hiểu nốt.

Tòa đã xác định chủ thể mà Phương Hằng đã xâm hại ở đây là “các quan hệ xã hội, lợi ích nhà nước” chứ không phải là 10 đối tượng mà Phương Hẳng đã “chửi lộn”. Thật ra Phương Hằng đã “chửi trúng”. Nếu chửi sai thì đã phạm tội vu khống hoặc làm nhục người khác. Nếu chửi sai thì 10 đối tượng bị chửi đã được xác định là bị hại, chứ không phải người có quyền và nghĩa vụ liên quan, cái vai trò pháp lý lưng lửng đó giống như sợi dây thòng lọng treo lơ lửng trên đầu họ có thể chuyển hóa thành bị can, bị cáo bất cứ lúc nào, tùy theo ý muốn của cơ quan điều tra.

Hành vi thật sự để nhà nước “thương yêu” mà Phương Hằng vẫn hy vọng xuống tay, bắt giam, phạt tù, không phải là việc chửi. Bằng chứng là trong thời gian dài hơn một năm, nhà nước cho Phương Hằng chửi thả ga, không chỉ livestream, mà còn họp báo khua chiêng, giống trống. Không hề bị cúp điện như các đêm nhạc của Khánh Ly hay các ca sĩ hải ngoại.

Phương Hằng khai trước tòa, công an nhiều lần mời lên làm việc nhưng không hề nói Phương Hằng phạm luật An ninh mạng, thậm chí ngay trong cao điểm mùa dịch covid, Phương Hằng xuất quân đến Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ hạch tội cụ Lê Tùng Vân, quy tụ hàng ngàn người hiếu kỳ, đã không bị xử phạt vi phạm 5 K mà bên ngoài có công an Đức Hòa bảo vệ, bên trong xe có hai đại tá đi cùng (5).

Tính về công thì Phương Hằng có hai đại công với đảng, nhà nước.

Công thứ nhất, đắp đập, be bờ, khóa kín dòng tiền cứu trợ của xã hội chảy ra cửa tư nhân, lùa hết gà này vào túi Mặt Trận Tổ Quốc độc quyền tiếp nhận. Một chủ trương lớn mà đảng nhà nước đã ban hành nhiều văn bản pháp quy nhưng chưa thực hiện được. Qua vạ miệng từ cái loa Phương Hằng, niềm tin của người dân vào giới văn nghệ sĩ những nhà từ thiện tư nhân sẽ giảm sút. Sợi dây thòng lọng “người có liên quan” treo lơ lửng trên đầu Hoài Linh, Đàm Vĩnh Hưng, Thủy Tiên… cũng làm những người tâm huyết phải chùn tay.

Công thứ hai, Phương Hằng đã khuếch đại tối đa làn sóng vu cáo Thầy Ông Nội Lê Tùng Vân và Thiền Am Bên Bờ Vũ Trụ để công an dễ bề tung đòn dứt điểm khởi tố, bắt giam, sau mấy năm dài ủ mưu, tìm cớ.

Công lớn nhưng tội cũng không phải nhỏ. Tội lớn nhất của Phương Hằng cũng giống như Thiền Am là, có quá nhiều người hâm mộ. Với chế độ cộng sản thì tiền bạc, lợi ích vật chất có thể chia sẻ được, nhưng niềm tin, quyền lực chính trị thì không. Gần 50 năm sau chiến tranh, quyền lập hội vẫn nằm im trong Hiến Pháp và mãi mãi nằm im. Ngay tổ chức xã hội phi chính phủ rất hữu ích trên toàn thế giới như Hướng Đạo Sinh từng được ông Hồ Chí Minh đứng ra làm chủ tịch danh dự, lại không được phép tồn tại. Hội Chữ Thập đỏ được phép hoạt động, do đã quốc doanh hóa, được đảng lãnh đạo hoàn toàn.

Ngay các tổ chức bình phong do đảng lập ra để tuyên truyền, dụ khị người dân, như Mặt Trận Giải Phóng, Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam, Đảng Xã Hội, Đảng Dân Chủ… khi xong việc, đều được cho “hoàn thành nhiệm vụ”. Đảng phòng xa và tiêu diệt những cá nhân, tổ chức có ảnh hưởng đến đông đảo công chúng từ trong trứng nước.

Thiền Am nổi tiếng vì các kênh youtube đạt nút vàng, nút bạc, các chương trình văn nghệ có hàng triệu lượt view, lại không đầu phục “triều đình” giáo hội quốc doanh.

Phượng Hằng có hàng vạn fan cuồng, hàng triệu lượt view qua các livestream. Phương Hằng lại ngắn não, ảo tưởng về sức mạnh tiền bạc, mối quan hệ thân quen với anh này, anh khác, nên nói năng quýnh cướng, tố cả chị Doan, Phó Chủ Tịch Nước, lấy 10 tỉ mổ tim xài chuyện khác, cờ đèn kèn trống kéo quân ra Bắc, đầu đơn với bác Trọng, hò hét kể công với anh Mãi, tội đáng chết gấp trăm lần. Án 3 năm là có châm chước rất nhiều cho giai nhân phồn thực.

Lời khuyên không dành riêng cho Nguyễn Phương Hằng về bài học chọn bạn mà chơi. Đừng thấy đỏ mà tưởng là chín. Phải biết “quan tài” để không “đổ lệ”.

Chú thích:

1- https://www.youtube.com/watch?v=xn26E1oqYo8

2- https://vnexpress.net/ba-phuong-hang-toi-da-phai-tra-gia-qua-dat-4655733.html

3- https://www.facebook.com/thutran.nguyenthi/posts/pfbid02N5WBJaHguQFksJgqciq7srZMf1LsEHd1Pz8XXTrX4u4qxz1hKztnEdk76twtiiMHl

4- https://tuoitre.vn/ba-phuong-hang-xin-loi-cac-cap-chinh-quyen-va-nhung-nguoi-bi-ba-dung-cham-20230921165322618.htm

5- https://nld.com.vn/thoi-su/clip-hay-tin-ba-phuong-hang-den-hang-ngan-nguoi-tap-trung-tai-tinh-that-bong-lai-20211104144733711.htm


 

Sự sụp đổ của Miền Nam Việt Nam- trách nhiệm và hậu quả

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Tường Tâm

23/09/2023

Chiến tranh Việt Nam- Ảnh Getty images

I-Ai chịu trách nhiệm việc Miền Nam sụp đổ?

“Quốc Gia Hưng Vong Thất Phu hữu trách”. Khi mất nước, tất cả mọi người dân đều phải chịu trách nhiệm. Mỗi người hãy tự vấn, “mình đã làm gì khi tổ quốc lâm nguy?”

Nhưng dù sao, người lãnh đạo, chỉ huy, tức là người có quyền ra quyết định sẽ phải chịu trách nhiệm trước hết và trên hết. Trận chiến ở Cao Nguyên đã mở đầu cho sự sụp đổ của miền Nam, như vậy vị Tư Lệnh Vùng 2, Thiếu Tướng Nguyễn Văn Phú phải là người chịu trách nhiệm trước tiên. Tướng Phú đã đơn phương quyết định phòng thủ Pleiku, Kontum; phòng thủ nhẹ ở Ban Mê Thuột, vì ông tin rằng, khác với dự đoán của Phòng 2 (Phòng Tình Báo), địch quân sẽ đánh Pleiku, nơi đặt đại bản doanh của ông. Chưa biết nếu tin theo đề nghị của Ban Tham Mưu để tăng cường phòng thủ Ban Mê Thuột thì có thể cầm cự được không, nhưng chắc chắn đối phương không thể đột nhập chiếm Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu ở Trung Tâm thành phố chỉ trong 1 tiếng đồng hồ, rồi sau đó Tiểu đoàn 82 BĐQ đã đột nhập vào trung tâm thành phố áp sát đối phương, nhưng phải rút lui vì không có tăng viện. Cuối cùng đối phương đã làm chủ toàn thành phố một cách dễ dàng vào trưa hôm sau.

Người kế tiếp chịu trách nhiệm là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông đã không làm tròn nhiệm vụ của cấp chỉ huy khi không yểm trợ được cho Tướng Phú. Cuốn “The Decent Interval” của Frank Snepp (trg. 193) ghi: “Ở hội nghị Cam Ranh, ông Phú cho Tổng thống Thiệu biết rằng tất cả mọi con đường xuống vùng duyên hải  đã bị đối phương ngăn chặn. Ông chỉ có thể giữ được Cao Nguyên khoảng hơn một tháng nếu có quân tăng viện, đạn dược và không yểm. Nghe vậy Tổng thống Thiệu nhìn Tướng Phú và lắc đầu: Không có gì hết, không có quân, không có thiết bị. Quân đội đang bị rải ra khắp nước, các kho dự trữ cần được giữ ở gần những vùng cần bảo vệ. Như vậy không có cách gì tăng cường phòng thủ Pleiku, Kontum. Cách duy nhất là bỏ hai tỉnh này, đưa quân xuống củng cố vùng Duyên Hải và hỗ trợ cho cuộc phản công lấy lại Ban Mê Thuột.” Rút cách nào và bao giờ rút Tổng thống Thiệu không chỉ thị mà để Tướng Phú quyết định.

Chiến tranh Việt Nam ngoài tính chất nội chiến còn là chiến tranh ủy nhiệm (Proxy War). Miền Nam bị Hoa Kỳ, lãnh đạo Phương Tây, xúi giục. Miền Bắc bị Liên Xô, Trung Cộng xúi dục. Hoa Kỳ đã ủy nhiệm Miền Nam làm tiền đồn của Thế Giới Tự Do ngăn chặn sự bành trướng của Đế Quốc Cộng Sản thì Hoa Kỳ có trách nhiệm phải yểm trợ đầy  đủ. Nhưng sau khi hòa hoãn với Trung Cộng năm 1972 thì Hoa Kỳ lơ là đồng minh Việt Nam Cộng Hòa, rồi cuối  cùng thì bỏ rơi luôn. Như vậy trách nhiệm phải là chính phủ Hoa Kỳ.

Ở Mỹ, Quốc Hội nắm quyền quyết định chính sách qua quyền quyết định ngân sách, như vậy, Quốc hội Hoa Kỳ, với tư cách cơ quan có quyền hạn cao nhất, cũng là cơ quan có trách nhiệm.

Trong Quốc Hội, những Dân Biểu, Nghị Sĩ lại bị ảnh hưởng bởi các nhà báo. Các vị này luôn viết bài không chính xác, thiên lệch có hại cho Miền Nam. Bởi thế chính các nhà báo Hoa Kỳ và Phương Tây cũng phải chịu trách nhiệm trong sự sụp đổ của miền Nam.

Đứng ngoài hệ thống chỉ huy quốc gia, tuy không có quyền nhưng uy tín của những trí thức lớn khuynh tả Phương Tây như Jean Paul Sartre, Bertrand Russell v…v đã góp phần kêu gọi thế giới ủng hộ miền Bắc, giúp họ chiến thắng. Như vậy chính họ cũng phải chịu trách nhiệm về sự sụp  đổ của miền Nam.

Trước 1975 lý thuyết Karl Marx là vô địch, đã ảnh hưởng phần lớn trí thức khuynh tả Phương Tây, kéo theo đám đông quần chúng sẵn sàng biểu tình ủng hộ miền Bắc, một vùng đất cộng sản. Trong một khóa đào tạo sĩ quan chiến tranh chính trị cấp trung đoàn năm 1969, khi mãn khóa, Đại tá Lâm Ngươn Tánh, chỉ huy trưởng trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt đã có cuộc tiếp xúc với từng nhóm nhỏ 3 sĩ quan học viên, Đại Tá Tánh hỏi, “Các anh thấy có thể mang các điều học hỏi ở trường này về áp dụng trong đơn vị được không?” Hai vị sĩ quan kia hăng hái trả lời, “Dạ được! Khi về đơn vị chúng tôi sẽ mang những điều học hỏi ở trường này về áp dụng trong đơn vị.” Đại tá Tánh tỏ vẻ phấn khởi. Nhưng tới phiên tôi, thì cả Đại tá chỉ huy trưởng với 2 sĩ quan đồng khóa tròn mắt ngạc nhiên. Tôi trình bày với Đại Tá chỉ huy trưởng rằng, “Thưa Đại tá, chương trình học gồm 2 phần. Phần Tâm Lý Chiến có mục đích giúp vui cho anh em quân nhân thì tôi thấy hữu ích; còn phần chính huấn tôi thấy không áp dụng được gì.” Tất cả im lặng tiếp tục dồn ánh mắt về tôi. Tôi tiếp tục, “Lý thuyết Mác xít là một lý thuyết tổng hợp triết lý, chính trị, kinh tế, xã hội, và lịch sử rất chặt chẽ. Hiện nay ngoài những phản biện đơn lẻ về kinh tế và triết lý, chưa có một lý thuyết tổng hợp nào đánh đổ hệ thống Mác xít. Khuyết điểm đó không phải của riêng trường này, cũng không phải của riêng Việt Nam, mà của toàn thế giới.” Đại Tá Chỉ Huy Trưởng không nói gì, lặng lẽ nói cám ơn rồi bắt tay chúng tôi tạm biệt.

Chưa kể, bản tuyên ngôn cộng sản của Karl Marx và Engels có câu cuối hết sức thu hút tầng lớp nghèo, chiếm đa số trên thế giới, đặc biệt tại Việt Nam, “Vô sản khắp thế giới hãy đoàn kết lại! Chúng ta không có gì để mất ngoài xích xiềng.” (“The proletarians have nothing to lose but their chains. They have a world to win. Workingmen of all countries, unite.”) Sự hấp dẫn của lý thuyết Mác xít đã khiến Miền Nam phải sụp đổ.

Như vậy sự sụp đổ của miền Nam chính là sự thất bại của thế giới Tự Do– Nguyên nhân là sự “ngu muội” của nhân loại. Miền Nam chỉ là một thành phần của thế giới tự do nên sụp đổ theo là đương nhiên.

II-Hậu quả của sự sụp đổ của Miền Nam Việt Nam.

Tại sao cùng bị chia cắt nhưng Tây Đức và Nam Hàn đứng vững? Về chính trị thì ba quốc gia bị chia cắt giống nhau nhưng về địa thế (địa chính trị) và văn hóa thì khác nhau, cho nên mỗi dân tộc có một định mệnh khác nhau. Địa chính trị của Nam Việt Nam như thế thì số phận của miền Nam phải như thế! Dù cho ai lên lãnh đạo cũng không xoay chuyển được số phận. Đây không phải là thuyết định mệnh mà là lý thuyết địa chính trị (geopolitics, một ngành khoa học khảo cứu ảnh hưởng của địa lý–gồm cả môi trường, tài nguyên và văn hóa– trên chính trị quốc nội và quan hệ quốc tế). Chỉ khi nào văn hóa nhân loại thay đổi thì chính trị quốc tế mới thay đổi. Miền Nam xụp đổ vì trình độ chung của nhân loại, nhưng cũng là yếu tố khởi đầu cho sự thay đổi văn hóa của nhân loại theo chiều hướng tốt hơn. Sự xụp đổ của miền Nam đã giúp nhân  loại (thế giới tự do) tỉnh ngộ, kéo theo sự tỉnh ngộ và sự thay đổi thể chế ở toàn khối cộng sản.

Cùng với sự chiếm đoạt miền Nam của cộng sản, hàng triệu người miền Nam bất chấp hiểm nguy của bão tố, hải tặc đã ào ạt ra đi. Hàng trăm ngàn người đã vùi thân trên biển cả. Hàng triệu người khác đã sống sót sau vùi dập từ địa ngục trần gian bởi đói khát lênh đênh trên biển cả dưới trời giông bão. Hàng chục ngàn người khác bị hải tặc giết hại, bắt cóc, hãm hiếp, hành hạ. Trước thảm trạng thuyền nhân nạn nhân của cộng sản, thế giới đã mủi lòng thương xót dang vòng tay cứu vớt. Ngày 20 Tháng Bảy, 1979, tại thành phố Geneve, Thụy Sĩ, 65 quốc gia đã họp bàn tìm cách cứu giúp thuyền nhân Việt Nam. Kể từ đó nhân loại mới hiểu sự tàn ác của cộng sản.

Văn hóa nhân loại thay đổi tất yếu đưa tới sự thay đổi xã hội. Sự thay đổi văn hóa tiệm tiến nhưng có khả năng lan rộng. Không biết trong các thay đổi xã hội ở Đông Âu cộng sản có mấy phần trăm do ảnh hưởng của thảm trạng thuyền nhân nạn nhân của cộng sản Việt Nam? Nhưng trong một thế giới toàn cầu thì ảnh hưởng hỗ tương về văn hóa là chắc chắn xảy ra. Từ một thế giới đa số ủng hộ cộng sản, chỉ một thời gian sau thảm trạng thuyền nhân Việt Nam, thế giới đã quay 180 độ, kéo xập đổ khối cộng sản Đông Âu, rồi tiếp đến là xây những tượng đài tưởng niệm hơn 100 triệu nạn nhân của cộng sản, trong đó có người Việt. Một cách hình tượng, có thể ví trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam, thế giới đang mông muội ở trong thời kỳ Trung cổ (The Middle Ages). Khi miền Nam sụp đổ, làn sóng thuyền nhân Việt Nam tị nạn cộng sản đã khiến thế giới tỉnh mộng, xét lại những giá trị cũ, tương tự như trong thời kỳ Phục Hưng của Âu châu (The Renaissance). Mười bốn năm sau, 1989, thế giới chuyển mình sang thời kỳ Ánh Sáng (The Enlightenment): Cộng sản Đông Âu sụp đổ.

Kể từ đó chủ nghĩa cộng sản bị toàn thể thế giới loại trừ, một bức tường Tưởng Niệm hơn 100 triệu nạn nhân cộng sản trên khắp thế giới đã được dựng lên tại thủ đô Hoa Kỳ, Washington, D.C. ngày 12/6/2007.

Như thế, Miền Nam Việt Nam có số phận vừa bi đát vừa đóng góp vào việc soi sáng cho thế giới!

Nguyễn Tường Tâm

Lời bàn của Kẻ đi tìm

  • Vào thập niên 70,  chủ nghĩa Cộng Sản còn đang ru ngủ và thắng thế trên thế giới, khi đó, trí thức trong các trường đại học Âu Châu thì nói “Nếu không là người xã hội khuynh tả thì chưa thức thời”, còn ở Việt Nam thì có nhiều kẻ theo cộng sản, chúng nằm vùng trong các cấp chính quyền trung ương (tỉnh trưởng, phó tỉnh trưởng như Trịnh đình Thảo) và quân đội (cấp tá như Đoàn Công Lập trung tá trưởng ty CSQG Thừa Thiên Huế, cấp tướng như Nguyễn hữu Hạnh).  Kẻ địch vào đến nội bộ của ta, biết các tin tức chiến lược thì ta có thể bị thua trận.
  • Kissinger đã phải thốt lên “muốn thắng Cộng Sản thì phải thua nó trước” và điều này đã xảy ra. Cuối thập niên 1980, chủ nghĩa Cộng Sản lộ bộ mặt thật và bị tan rã bởi chính cán bộ và người dân trong nước XHCN liên quan.
  • Ngày nay không còn ai tự nhận mình là trí thức mà tin vào Chủ Nghĩa Cộng Sản  vì nhân loại đã quá tiến bộ về khoa học kỹ thuật làm cho khung phạm trù lý luận của Karl Max bị biến mất, cuộc cách mạng tin học làm cho vô số công nhân thành triệu phú, họ chả bị chủ nhân nào bóc lột cả. Chủ Nhân của họ là những  thanh niên trẻ nhờ đầu óc, nhờ chất xám mà làm nên nghiệp tỷ phú chả cần đến sức lao động của công nhân, ngược lại chính họ làm cho công nhân trong hãng trở thành triệu phú. Thế là Chủ nghĩa Cộng Sản bị ném vào sọt rác lịch sử thế giới.
  • VNCH đã không kịp chuẩn bị để đối phó với một cuộc tấn công khổng lồ sau khi chính phủ ký hiệp định hòa bình Paris 1973 và không còn được Hoa Kỳ quân viện. Đúng ra, VNCH phải thay đổi chiến lược và chiến thuật quân sự để có thể du kích chiến, cảm tử chiến, hậu cần chiến, bắc tiến chiến, … để cầm cự lâu dài trong khi cầu cứu với thế giới tự do. Đã không có một kế hoạch sống còn như vậy.
  • Đành rằng trong cuộc chiến hiện đại quân viện quyết định thắng thua nhưng để mất miền Nam dễ dàng, chóng vánh như vậy là trách nhiệm của Tổng Thống và Tướng lánh Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bình Thuận

Báo Đàn Chim Việt

Tác GiảTưởng Năng Tiến

24/09/2023

Ngày 7 tháng 9 năm 2023, từ Ba Lan, nhà báo Mạc Việt Hồng đã gửi đến độc giả xa gần một câu chuyện nhỏ – khá lạ và cũng hơi hài:

Quãng hơn chục năm trước, nhà mình mua 1 mảnh đất gần 500m2 để xây nhà. Trên mảnh đất đó có 1 cây phong, cây mà lá của nó là biểu tượng trên cờ Canada. Cây phong không có tội tình gì ngoài chuyện đứng chình ình giữa vườn, nên nhà mình quyết định chặt đi; giá nó đứng ở góc thì sẽ không chặt chiếc gì …

Mình điền đơn, nhân viên ở đó hỏi mình chi tiết về cái cây: Loại gì, chu vi gốc khoảng bao nhiêu; mình trả lời trôi chẩy, vì chuẩn bị sẵn rồi. Nhưng khi họ hỏi, trên cây có tổ chim không, thì mình tịt ngóm, vì hoàn toàn bất ngờ.

Sau chừng mươi ngày có một ông tới xem cái cây rất kỹ càng, đeo ống nhòm dài nhìn ngó lên trên để chắc chắn là không có tổ chim và cuối cùng quận cấp quyết định đồng ý. Cùng với quyết định này, họ bắt trồng bù 10 cây khác và mình trồng 1 rặng thông quanh vườn.

Em kể câu chuyện này để các cụ thấy Tây họ quản lý cây cối, họ chăm lo cho môi trường thế nào. Mấy hôm nay em im tịt vì chẳng nhẽ văng toàn tiếng Đan Mạch lên mạng. Phá 600 ha rừng nguyên sinh mà không thằng hay con đại biểu quốc hội nào xuống nhòm xem nó ra sao thì không bằng anh nhân viên quèn ở quận Bemowo nhà em…

Trước đó vài tuần, hôm 9 tháng 8, từ Việt Nam – qua FB – nhà báo Mạc Van Trang cũng gửi cho bạn bè và thân hữu một câu chuyện (khác) lạ lùng không kém nhưng hoàn toàn không hài ước một tí nào sất cả :

Lâu nay mình vẫn tự hào, khoe với bạn bè, khu chung cư bọn mình ở rợp bóng cây xanh … Bỗng một ngày đi chơi vắng, chiều về thấy xe tải chở gỗ cây xanh ra cổng, đi vào khu nhà thì cây xanh trụi húi hết. Thật sợ quá.

Đây không phải tỉa cây cho an toàn khi gió bão (mà Sài gòn mấy khi có bão?). Đây là THU HOẠCH GỖ của Cty môi trường thì đúng hơn. Hỏi chú bảo vệ: Sao để họ cưa cây trụi thể kia?

– Dạ đó là bên Cty Môi trường thành phố người ta làm mà chú.

Hỏi một người trong Ban quản lý.

– Dạ, đó là ngành chức năng người ta làm …

Hầu như tất cả người dân không ai thắc mắc gì. Xe phơi nắng, người phơi nắng cam chịu thôi! Những cái cây này là của công mà, có phải cây của vườn nhà mình đâu! Chả còn biết nói gì! Chả hiểu được!?

Nghe ông nhà báo thở than khiến tôi chợt nhớ đến đôi câu (thơ) của một nhà văn đã khuất, Mai Thảo:

Thế giới có triệu điều không hiểu

Càng hiểu không ra lúc cuối đời

Mà “đời” thì khó hiểu thiệt, và khó hiểu lắm lận!

Coi: Tôi đâu có nhà cửa vườn tược như nhà báo Mạc Việt Hồng (ở Varsovie) cũng không được cư trú trong một chung cư “rợp bóng cây xanh” như nhà báo Mạc Văn Trang (ở Sài Gòn) mà đang tạm trú tại Silicon Valley (California) nơi còn được gọi là Thung Lũng Điện Tử hay Thung Lũng Hoa Vàng.

Ở đây đất cũng mắc như vàng nên thứ dân tị nạn (dấm dớ) cỡ tôi thì thường phải ở thuê. May mắn lắm mới mua được một cái townhouse bé tí teo, để có một chỗ mà chui ra chui vô thôi.

Với loại nhà ở chung vách này, chủ nhân không có quyền hạn chi về vườn tược bên ngoài cả. Trách nhiệm chăm sóc tất nhiên cũng không nhưng phải đóng lệ phí, và đóng hơi nhiều, hàng tháng. Cây cỏ bên ngoài là tài sản chung, và đều do ban quản lý chung cư (HOA – Homeowner Association) lo liệu.

Ấy thế mà cũng nào có được yên!

Tháng rồi chỉ vì muốn chặt hai ba cây thông kế bãi đậu xe mà họ dán giấy tùm lum, cho biết trước là chúng sẽ bị đốn hạ. Sau đó, mọi người còn nhận được thông báo, và khuyến khích tham dự vào một buổi điều trần công khai (public hearing) nữa cơ!

Trời! Chặt có ba cái cây già cỗi và sắp chết hết đến nơi rồi mà sao vẽ vời ra lắm điều nhiều chuyện dữ vậy, mấy cha? Cứ ở Sài Gòn như nhà báo Mạc Văn Trang thì đâu có lôi thôi đến vậy, chỉ cần “một ngày đi chơi vắng, chiều về … thì cây xanh trụi húi hết” trơn.

Khoẻ!

Ở Bình Thuận lại càng khoẻ hơn nữa. Hôm 15 tháng 8 vừa qua, VnExpress thản nhiên loan báo: “Bình Thuận khai thác hơn hơn 600 ha rừng để làm hồ thủy lợi.” Trang TRITHUCVN còn cho biết thêm: “Khu rừng sẽ được bán đấu giá cho đơn vị khai thác gỗ.”

Nghe cứ như họ rao bán mớ rau, hay mớ tép (giữa chợ chồm hổm) vậy khiến lắm người băn khoăn hay phẫn uất:

  • Bùi An: “Hồ thủy lợi có được bằng 600 ha rừng, có thực sự cần không?”
  • Bạch Cúc: “Đời bạn, đời tôi xem như bỏ, nhưng còn đời con, đời cháu chúng ta và các thế hệ sau này sẽ sống thế nào khi thiên nhiên chỉ còn lại một đống hoang tàn? Đánh đổi lợi ích sinh tồn dài hạn của cả một dân tộc để phục vụ mục tiêu kinh tế ngắn hạn bằng những quyết sách nhất thời thì liệu có đáng không ?
  • Thảo Dân: “Phá rừng đặc dụng, rừng tự nhiên trong khu bảo tồn thiên nhiên để làm hồ chứa nước, đa dạng sinh học bị mất đi thì đến bao giờ mới phục hồi được? Hệ lụy của nó với môi trường sẽ ra sao? Các nhà khoa học đã phân tích kỹ lợi hại được mất chưa?
  • Khải Đơn: “Phá 600ha rừng làm hồ có cứu được 100.000 người dân thiếu nước không?”
  • Hòa Hưng: “Không có đất làm hồ, vậy đất đâu để trồng rừng?”
  • Nguyễn Hồng Quang: “Tại sao khăng khăng phá rừng làm hồ mới làm gì?”
  • Trương Nhân Tuấn: “Lý do nào cho phép họ phá rừng, đào bới lấy quặng mỏ, với bình phong làm hồ Pa két? Ngoài ra việc khai thác này sao không thấy thông qua một quá trình gọi thầu và đấu thầu?”

Mọi thắc mắc/khiếu nại (thượng dẫn) đều nhận được hồi đáp cấp kỳ. Không chỉ lẹ làng/nhẹ nhàng mà còn vô cùng chính xác.

  • Tạ Duy Anh: “Mục tiêu vẫn là gỗ các ông ạ.”
  • Long Quan: “Đơn giản vì rừng ngon ăn quá.”

Chớ còn gì “ngon ăn” hơn nữa giữa một xứ sở đã sơ xác, tiêu điều, như đất nước “chiều nay.” Khoáng sản đã cạn, lãnh thổ, lãnh hải và biển đảo đều đã cầm cố hay sang nhượng tự lâu. Quyền bính thì chả biết sẽ còn giữ được bao lâu nữa nên mạnh ai nấy hốt (thêm) được chút nào hay chút đó thôi!

Cứ theo như lời của ông Dương Thanh Bình, Trưởng Ban Dân nguyện, cử tri và nhân dân tỉnh Bình Thuận rất đồng tình với dự án hồ Ka Pét. Cùng lúc, UBND tỉnh Bình Thuận yêu cầu các cơ quan liên quan chấn chỉnh việc đăng tải thông tin về việc phá rừng để thực hiện dự án, xử lý nghiêm việc đăng tải thông tin không đúng sự thật.”

Thế người dân bản địa tại Bình Thuận phản ứng thế nào?

RFA cho hay: “Ông Phạm Khanh, một người sắc tộc Chăm, hiện đang ở Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận lên tiếng cảnh báo nguy cơ xung đột sắc tộc ngữa người Kinh và Chăm nếu các cơ quan chức năng địa phương vẫn tiếp tục thực hiện dự án hồ Ka Pét.

Là một người nghiên cứu, bảo tồn văn hoá Chăm, ông Khanh cho biết trong diện tích hơn 680 ha làm dự án hồ thuỷ lợi Ka Pét, có khoảng 162 ha rừng đặc dụng. Nếu dự án vẫn thực hiện, theo ông Khanh, khoảng 10 ha khu Thánh tích của người Chăm sẽ bị nhấn chìm dưới lòng hồ.”

Thi sỹ Inra Sara cho biết: “Cham chỉ khóc!”

Vâng! Ai thì cũng chỉ đành khóc thôi, chứ biết làm sao khác và làm gì được chúng?

Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu!


 

THẢM HOẠ VĂN HOÁ – PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Phạm Đình Trọng

ĐÔI LỜI KÍNH CÁO

Giữa tháng 9.2023, Quản trị FB liên tiếp gỡ một loạt bài trên trang FB của tôi. Ngày 12.9.2023 gỡ bài Tận Cùng Bất Lương, Tận Cùng Giả Dối. Ngày 16.9.2023 gỡ bài Bạo Chúa. Ngày 17.9.2023 gỡ bài dài đăng ba kì Gần Một Thế Kỉ Lạc Bước. Ngày 18.9.2023 gỡ bài Bắn Dân Lành Đồng Tâm – Ô Nhục Quốc Gia Một, Tử Hình Dân Lành Đồng Tâm – Ô Nhục Quốc Gia Mười.

Những bài này và các bài khác trên trang FB của tôi đều được nhiều trang mạng đăng lại. Vì vậy dù bài bị gỡ ở FB của tôi nhưng vẫn còn lưu ở nhiều trang mạng lề dân. Vào Google qua phần mềm Vượt Tường Lửa, gõ tên bài, tên người viết, sẽ tìm thấy bài.

Từ 17.9.2023, Quản trị FB lại áp lệnh cấm vận với trang FB của tôi. Vào FB chỉ được đọc mà không được phát đi bất kì một tín hiệu nào, dù chỉ nháy vào like của một status cũng không được. Khi trang FB của tôi bị cấm vận thì đời sống đất nước bung ra thảm hoạ ở cái lõi hồn cốt của một dân tộc, một nhà nước là cả bộ máy quản lí nhà nước về văn hoá mà bộc lộ đầy đủ sự vô văn hoá. Phải lên tiếng về thảm hoạ văn hoá và tôi phải nhờ tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đưa lên trang FB Nguyễn Xuân Diện bài viết Thảm Hoạ Văn Hoá.

Nay trang FB của tôi đã được Quản trị FB bãi bỏ cấm vận. Tôi xin đón bài Thảm Hoạ Văn Hoá lưu vong ở trang Nguyễn Xuân Diện về trang nhà cố hương, Homeland.

THẢM HOẠ VĂN HOÁ

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Là bộ Văn Hoá của một quốc gia, là bộ Lễ của một nhà nước mà từ người đứng đầu đến cả bộ máy cơ quan Văn Hoá quốc gia, từ hành xử đến tư duy đều phản văn hoá, đều không có một chút xíu lưng vốn văn hoá.

Ông bộ trưởng bộ Lễ thay mặt nhà nước của nền văn minh sông Hồng, thay mặt nhân dân của đất nước Văn Hiến đi đón thủ tướng nước ngoài đến thăm Việt Nam. Khách đến thăm có phẩm hàm nhà nước cao hơn chủ nhà ra sân bay đón khách. Không một lưng vốn văn hoá, ra sân bay đón nguyên thủ nước ngoài, trong khi khách ở cấp cao hơn nhưng có văn hoá giao tiếp lịch lãm, luôn tươi cười ngoái nhìn chủ nhà thì ông chủ nhà, bộ trưởng bộ Lễ mặt sắt lạnh lùng vênh váo nhìn trời, chân nghênh ngang bước giữa thảm đỏ giành cho khách, đẩy khách nguyên thủ quốc gia ra rìa thảm đỏ!

Ông bộ trưởng bộ Lễ Việt Nam gương mặt không thấy sự toả sáng của văn hoá, chỉ thấy những múi cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, đón khách mà mặt lạnh tanh, chân nghênh ngang giữa thảm đỏ và vị thủ tướng nước ngoài bị đẩy ra khỏi thảm đỏ vẫn tươi cười xã giao, thân ái nhìn chủ nhà. Hình ảnh đó không phải chỉ lan truyền rầm rộ trên truyền thông Việt Nam mà còn tràn ngập trên truyền thông thế giới là sự xỉ nhục cả nền văn hoá Việt Nam, là nỗi xấu hổ của mọi người dân Việt Nam. Với người kinh kì Tràng An – Hà Nội “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài / Chẳng thanh lịch cũng là người Tràng An” còn là nỗi đau!

Đêm 12 rạng ngày 13 tháng 9, 2023, toà nhà 9 tầng ở Khương Hạ, Thanh Xuân, Hà Nội ngùn ngụt bốc cháy, giết chết 56 người dân. Có gia đình chết cả nhà. Nỗi đau thương, mất mát bao trùm cả nước. Nỗi đau thương, tang tóc càng đè nặng trái tim người Hà Nội. Dù nhà nước chưa ban hành quốc tang thì mọi người Việt Nam yêu nước thương nòi, dù ở Hà Nội hay Sài Gòn, dù trên đỉnh núi mù sương Lũng Cú Hà Giang hay ở ngoài đảo mù khơi Thổ Chu, Kiên Giang, dù ở trong nước hay ngoài nước đều coi ngày 13.9.2023 là ngày quốc tang, ngày đau thương của dân tộc Việt Nam. Không ai nỡ tìm tìm đến niềm vui trong ngày đó. Không ai có được tâm trạng nhẹ nhõm, thanh thản trong ngày đó.

Buổi tối ngày 13.9.2023, cả nước chìm trong đau thương, tang tóc thì bộ Văn Hoá lại hân hoan mở hội, lộng lẫy cờ đèn, tưng bừng hát múa ở Nhà Hát Lớn Hà Nội. Bộ trưởng cùng những quan chức hàng đầu bộ Văn Hoá xúng xính lễ phục, hớn hở mặt mày xem múa hát trong buổi lễ trao giải thưởng báo chí “Vì sự nghiệp phát triển văn hoá thể thao du lịch” ở ngay nơi 56 người dân Hà Nội vừa chết thảm trong toà nhà bốc cháy.

Bày ra giải thưởng báo chí “Vì sự nghiệp phát triển văn hoá thể thao du lịch” chỉ là tự đề cao hoạt động văn hoá thể thao du lịch. Tối ngày quốc tang, bộ Văn Hoá tập hợp báo chí cả nước về thủ đô hát bài đồng ca tán tụng công trạng, thành tích hoạt động văn hoá thể thao du lịch thời ông bộ trưởng đi đón quốc khách mà thô lỗ đẩy quốc khách ra rìa thảm đỏ.

Giải thưởng báo chí “Vì sự nghiệp phát triển văn hoá thể thao du lịch” chỉ là một hình thức tự ngắm mình, tự khen mình. Chẳng làm được tích sự gì để được cộng đồng biết đến thì phải tự khen mình để cộng đồng phải biết đến, phải ghi nhận sự có mặt của mình trong đời sống cộng đồng. Dân gian gọi tên kẻ vô tích sự chẳng được ai khen phải tự khen mình bằng câu thành ngữ “Mèo khen mèo dài đuôi”

Tạo ra giải thưởng trao cho bài báo viết về hoạt động văn hoá, thể thao, du lịch, bộ Văn Hoá, Thể thao và Du lịch đã tạo ra một tiền lệ, khởi xướng ra một tệ nạn loạn giải thưởng, tầm thường hoá giải thưởng quốc gia như xã hội đang loạn học vị, học hàm, tầm thường hoá học vị, học hàm.

Khi 17 bộ khác trong chính phủ, 4 cơ quan ngang bộ, 8 cơ quan thuộc chỉnh phủ rồi 63 tỉnh thành trên cả nước cũng bày đặt ra những giải thưởng “Vì sự nghiệp phát triển Lao động Thương binh Xã hội”, “Vì sự nghiệp phát triển Uỷ ban Dân tộc”, “Vì sự nghiệp phát triển Cao Bằng” . . . Xã hội lại có thêm hàng trăm lễ lạt.

Đất nước quanh năm lễ lạt. Túi tiền ngân sách lại thêm teo tóp vì những khoản tiền tỉ chi lễ lạt, chi giải thưởng. Xã hội lại tràn ngập những giá trị giả bởi những giải thưởng tự ngắm mình, tự khen mình.

Kém văn hoá không phải chỉ ở hành xử của quan chức văn hoá. Kém văn hoá từ trong tư duy của những người lãnh đạo bộ Văn Hoá mà công văn số 3839/BVHTTDL-VP do thứ trưởng Tạ Quang Đông kí ngày 15.9.2023 là bằng chứng.

Loài người đã đi qua văn minh công nghiệp, bước vào văn minh tin học. Hai nền văn minh vĩ đại đã cho mỗi con người, dù chỉ là dân thường đều có tư thế công dân, có nghĩa vụ công dân, có vai trò, có trách nhiệm, có tiếng nói công dân với mọi diễn biến trong đời sống xã hội đất nước. Văn minh tin học còn cho con người tư thế loài người, nghĩa vụ loài người, có trách nhiệm lo toan mọi vụ việc, mọi vấn đề tác động đến đời sống con người, liên quan đến số phận con người.

Người dân phải lên tiếng về những hành xử phản văn hoá, phản nhân văn của lãnh đạo bộ Văn Hoá là quyền và trách nhiệm công dân của người dân. Nhưng lãnh đạo bộ Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch vẫn tư duy như thời trung cổ coi người dân chỉ là bầy đàn nô lệ, chỉ biết chấp nhận và cam chịu, không có quyền công dân. Vẫn tư duy sùng bái quyền lực, coi lãnh đạo có quyền lực quốc gia như thần thánh, người dân chỉ được phục tùng chứ không được phán xét lãnh đạo.

Người dân lên tiếng về những hành xử phản thẩm mĩ, phản văn hoá được khái quát trong từ phản cảm của lãnh đạo bộ Văn Hoá thì công văn 3839/BVHTTDL-VP ngày 15.9.2023 của bộ Văn Hoá lại vu cho những tiếng nói trách nhiệm công dân là “bình luận phản cảm”, đòi bộ Thông tin Truyền thông xử lí người dân sử dụng quyền công dân, thực hiện trách nhiệm công dân.

Phải hiểu công việc mới có thể làm được việc. Phải có lưng vốn văn hoá mới có thể làm văn hoá. Từ ông bộ trưởng bộ Văn Hoá đến cả bộ máy làm văn hoá quốc gia đều hành xử và tư duy phản văn hoá, không hiểu thế nào là văn hoá mà vẽ ra chương trình chấn hưng văn hoá rồi đòi ngân sách nghèo của nước chi 350 000 tỉ đồng sẽ là thảm hoạ văn hoá như thảm hoạ kinh tế thời thủ tướng Ba Dũng không có lưng vốn về kinh tế cũng vung tiền chi hàng trăm ngàn tỉ tiền cho những quả đấm thép kinh tế, để những tập đoàn Vinashine của Phạm Thanh Bình, tập đoàn Vinalines của Dương Chí Dũng rước về tàu Hoa Sen cũ nát, rước về ụ nổi chỉ là đống sắt vụn.

Phạm Thanh Bình nhận án mười năm tù. Dương Chí Dũng nhận án tử hình. Thủ tướng Dũng bình yên về hưu mong làm người tử tế nhưng gây thảm hoạ kinh tế cho đất nước mà không chịu trách nhiệm làm sao có thể là người tử tế. Từ tấm gương của ông thủ tướng Ba Dũng, ông bộ trưởng Văn Hoá mà không có lưng vốn văn hoá nên từ chức tránh gây thêm thảm hoạ văn hoá cho đất nước.

17.9.2023

Xin lỗi Mạnh, người đồng hương và đồng bào của tôi – Thái Hạo

Lê Vi

– Thái Hạo

Vậy là đã dừng lại rồi, gần 20 năm ngục tù kêu oan thảm thiết. Tôi đau đớn. Nhưng rồi lại nghĩ, giờ ít ra anh đã thoát khỏi những song sắt, và chắc đang về thăm mẹ rồi. Anh đang nhìn thấy mẹ, ngồi bên mẹ trong ngôi nhà của mẹ… Chắc anh đã khóc, có cả giọt nước mắt hạnh phúc nữa vì được trở về và đoàn tụ, phải không anh? Tôi cầu nguyện rằng tôi đã đúng.

Giờ anh được tự do rồi, hãy đi thật nhiều để trả lại cho những năm tháng thanh xuân tù ngục đằng đẵng.

Nếu anh bị oan uổng, tôi cũng tin, oán hận không thể dễ dàng cởi bỏ. Sự đau đớn và nỗi uất ức sẽ kết lại, anh sẽ ở đó, và làm tiếp tục đòi công lý, theo cách của riêng anh. Phải không anh?

Tạm biệt anh, Lê Văn Mạnh. Cho tôi được cúi đầu, Xin lỗi anh.

– Thái Hạo