VN cũng có những người tài, nhưng thích làm “tin tặc” hơn làm ăn lương thiện…

Lmdc Viet Nam

– Microsoft bắt được những trang chủ của nhóm đặt tại VN bị cho bán hàng triệu tài khoản giả mạo.

Microsoft bắt được những trang chủ của một nhóm đặt trụ sở tại Việt Nam bị cho đã bán hàng triệu tài khoản giả cho bọn tội phạm mạng. Bọn này dùng các tài khoản đó để tấn công bằng mã độc tống tiền ransomware, ăn cắp thông tin cá nhân và những trò lừa đảo khác trên khắp thế giới.

 

AFP loan tin ngày 15/12 dẫn xác nhận của Microsoft tin vừa nêu. Đó là nhóm có tên Storm-1152. Nhóm này phát triển ra những công cụ tinh vi nhằm đánh bại những chức năng an toàn của Microsoft tạo nên vô số tài khoản thư điện tử Outlook và Hotmail.

Theo thông cáo của Microsoft đưa ra hôm thứ tư 13/12 thủ lĩnh của nhóm được cho biết là ba cá nhân đặt cơ sở ở Việt Nam: (tên viết không có dấu) Duong Dinh Tu, Linh Van Nguyen, và Tai Van Nguyen. Không rõ ngoài ba người này còn có thêm ai khác nữa không.

AFP đã gửi câu hỏi đến ba người theo địa chỉ thư điện tử mà Microsoft đăng trong đơn gửi cho một tòa án Liên bang ở Hoa Kỳ vào tuần trước; cũng như liên lạc giới chức Việt Nam để hỏi về tin vừa nêu. AFP không nói rõ có nhận được phản hồi nào chưa.

Storm-1152 lần đầu tiên bị phát hiện vào năm 2021. Arkose Labs, một công ty an ninh mạng làm việc với Microsoft chống lại nhóm này, đã truy được dấu vết của Storm-1152 từ Việt Nam.

Storm-1152 phát triển phần mềm tự động hay “robot mạng” (ứng dụng phần mềm tự động chạy các tác vụ lặp đi lặp lại trên mạng) nhằm tạo ra những tài khoản giả mạo. Phần mềm này của Storm-1152 đã đánh bại các công cụ bảo mật của Microsoft như CAPTCHA.

Storm-1152 bị cho đã kiếm được hàng triệu USD từ hoạt động của nhóm này.

Tòa án Liên bang Mỹ đã cho phép Microsoft dùng quyền kiểm soát đối với các trang chủ của nhóm Storm-1152 theo đơn của tập đoàn công nghệ khổng lồ này.

Trên các trang chủ đó nay hiện dòng chữ “tên miền này đã bị nắm giữ bởi Microsoft”.

TL RFA

https://www.rfa.org/…/a-vietnam-based-groups-websites…

AFP cho biết thêm như sau:

  • Storm-1152 được phát hiện lần đầu tiên vào năm 2021. Arkose Labs, công ty an ninh mạng đã hợp tác với Microsoft để chống lại nhóm này, đã theo dõi nó đến Việt Nam.
  • Storm-1152 đã phát triển phần mềm tự động — hay “bot” — để tạo tài khoản giả (danh những người nổi tiếng nhăm mục đích lừa đảo và cướp đoạt thông tin mật)Trong hồ sơ tòa án, Microsoft cho biết những con bot này đã qua mặt hầu hết các biện pháp bảo vệ mà công ty cài đặt nhằm ngăn chăn các tấn công của bot, chẳng hạn như các câu đố CAPTCHA mà người dùng phải trả lời để chứng minh họ là con người.
  • Storm-1152 sẽ bán tài khoản giả cho xã hội mạng đen. Hồ sơ trình tòa án của Microsoft bao gồm ảnh chụp màn hình của trang web Storm-1152 tự hào về việc sử dụng trí tuệ nhân tạo AI để chống lại kỹ thuật ngăn ngừa CAPTCHA.
  • Nhóm đã tạo số lượng các tài khoản giả “ở quy mô lớn, nhanh và hiệu quả đến mức chỉ có thể thực hiện được thông qua công nghệ máy học tự động”, Patrice Boffa, giám đốc khách hàng của Arkose Labs, cho biết trong một tuyên bố. Storm-1152 được cho là đã kiếm được hàng triệu đô la từ hoạt động bán tài khoản giả này.Khách hàng của Storm-1152 đã làm gì với tài khoản giả?Theo Microsoft và Arkose Labs, khách hàng của nhóm này đã sử dụng tài khoản email giả cho nhiều tội phạm khác nhau. Chúng bao gồm các cuộc tấn công lừa đảo để đánh cắp thông tin hoặc chèn phần mềm độc hại vào thiết bị rồi đòi tiền chuộc nếu không sẽ phá hủy hết dữ liệu trong máy của nạn nhân.Mạng tội phạm mạng

    Hotmailbox.me là nơi Storm-1152 rao bán các tài khoản giả dùng cho Microsoft Outlook

 

Khách hàng nổi bật nhất có tên trong hồ sơ tòa án của Microsoft là một nhóm có tên Octo Tempest, nhóm này có liên quan đến làn sóng tội phạm mạng trong những năm gần đây.  Octo Tempest gần đây đã phát động các cuộc tấn công bằng ransomware nhằm vào các khách hàng của Microsoft và “gây thiệt hại hàng trăm triệu đô la”, công ty cho biết trong hồ sơ tòa án mà không nêu tên nạn nhân (vì lý do an toàn).

Google và X, trước đây gọi là Twitter, cũng đã bị ảnh hưởng bởi các hoạt động của Storm-1152, Microsoft cho biết trong hồ sơ báo cáo trước tòa.

Tìm bọn tội phạm Storm-1152 có khó không?

Không giống như nhiều tội phạm mạng cung cấp các dịch vụ như vậy trên cái gọi là web tối, ẩn khỏi người dùng thông thường, các trang web của Storm-1152 nằm trên web mở. Nó cung cấp dịch vụ của mình trên ít nhất hai trang web và thậm chí còn có hướng dẫn sử dụng từng bước.

Dương Đình Tú, một trong các bị cáo, cũng có kênh YouTube với video thuyết trình về việc nhóm sẽ chỉnh sửa mã cho phần mềm chống CAPTCHA của họ trên GitHub – kho lưu trữ phần mềm online thuộc sở hữu của Microsoft.

Microsoft cho biết họ cũng đã thuê các chuyên gia về tội phạm mạng để bí mật mua các tài khoản và công cụ đánh bại CAPTCHA từ các trang web Storm-1152.

Một tòa án Hoa Kỳ đã cho phép Microsoft nắm quyền kiểm soát các trang web của nhóm để đáp lại tố cáo của công ty vào tuần trước. Các trang web của Storm-1152 hiện có thông báo: “Miền này đã bị Microsoft tịch thu.”


 

4 bộ trưởng Nhật từ chức vì vụ gây quỹ mang tai tiếng

Ba’o Nguoi-Viet

December 14, 2023

TOKYO, Nhật (NV) – Hôm Thứ Năm, 14 Tháng Mười Hai, bốn bộ trưởng trong nội các chính phủ Nhật đã từ chức sau những vụ gây quỹ đầy tai tiếng. Hơn 500 triệu đồng yên, tương đương $3.4 triệu, đã chui tọt và quỹ đen của các vị bộ trưởng này sau năm năm trời lơ lửng cho tới năm 2022, Đài BBC loan tin.

Công tố viện Tokyo đã mở cuộc điều tra tham nhũng liên quan tới vụ này, tờ báo tài chánh Nikkei cho hay.

Đây là đòn mới nhất giáng vào chính phủ đang mất điểm của Thủ Tướng Nhật Fumio Kishida, với tỷ lệ chấp thuận của người dân giảm sút. Tỷ lệ ủng hộ đảng cầm quyền Dân Chủ Tự Do, chấp chính từ năm 1955 đến nay, đã tụt xuống dưới mức 30% lần đầu tiên kể từ năm 2012, cuộc thăm dò của thông tấn xã NHK cho biết hôm Thứ Ba.

TOKYO, JAPAN – DECEMBER 14: Japan’s Prime Minister Fumio Kishida (C) arrives at the prime minister’s official residence on December 14, 2023 in Tokyo, Japan. Kishida replaced four Cabinet members implicated in a political fundraising scandal. (Photo by Tomohiro Ohsumi/Getty Images)

Thủ Tướng Nhật Fumio Kishida (giữa) vừa thay thế 4 bộ trưởng liên quan tới vu gây quỹ tai tiếng hôm 14 Tháng Mười Hai, 2023 ở Tokyo, Nhật Bản (Hình: Tomohiro Ohsumi/Getty Images)

Đổng Lý Văn Phòng Phủ Thủ Tướng kiêm phát ngôn viên chính phủ Hirokazu Matsumo, cánh tay mặt của  Thủ Tướng Kishida, là nhân vật tai tiếng nhất trong bốn vị bộ trưởng nói trên. Bộ Trưởng Kinh Tế và Kỹ Nghệ Yasutoshi Nishimura, Bộ Trưởng Nội Vụ Junji Suzuki và Bộ Trưởng Nông Nghiệp Ichiro Miyashita cũng đã rời chức vụ vào hôm Thứ Năm. Thêm vào đó, năm vị phụ tá bộ trưởng và một phụ tá bộ trưởng bên cạnh Quốc Hội, từng phục vụ dưới thời cố Thủ Tướng Shinzo Abe, cũng từ chức.

Những lời tố cáo dẫn tới vụ từ chức gần như tập thể này cho thấy vẫn còn một số tiền gây quỹ khác được đưa vào quỹ đen của các thành viên nội các Kishida nhưng, cho tới nay, vẫn chưa được phanh phui. (TTHN)


 

Ghen tuông, ông chồng ở An Giang đâm chết vợ ngay trên đường

Ba’o Nguoi-Viet

December 13, 2023

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Nghi can Nguyễn Văn Dũng, 48 tuổi, ở huyện Châu Phú, tỉnh An Giang, vừa bị bắt với cáo buộc đâm chết vợ ngay trên đường ở địa phương này.

Theo báo Dân Việt hôm 13 Tháng Mười Hai, trong sự việc xảy ra vào buổi trưa ngày hôm trước, bà Lê Thị Cẩm, 42 tuổi, vợ nghi can Dũng, lái xe gắn máy chở ông này trên quốc lộ 91.

Hiện trường vụ án mạng xảy ra ngay trên một con đường ở huyện Châu Phú, tỉnh An Giang. (Hình: Dân Việt)

Lúc này, nghi can Dũng đột ngột dùng con dao Thái Lan thủ sẵn trong người ra đâm nhiều nhát vào người vợ, khiến bà này gục tại chỗ và chết trên đường đi cấp cứu.

Ngay sau đó, nghi can Dũng bị người dân bắt giữ rồi giao cho công an địa phương.

Khi được đưa về đồn, nghi can Dũng khai rằng do nghi ngờ bà Cẩm ngoại tình với người đàn ông khác nên ông này nảy sinh ý định giết vợ.

Dũng mua một con dao Thái Lan giấu trong người rồi đến công ty của bà Cẩm rủ vợ đi ra quán uống nước.

Khi vừa đi được một đoạn, Dũng ra tay sát hại vợ mình.

Trước vụ này, các vụ chồng giết vợ do ghen tuông, nghi ngờ ngoại tình xảy ra liên tiếp trong thời gian qua.

Hồi đầu tháng trước, báo Bình Thuận cho hay, bị cáo Nguyễn Văn Thuật, 42 tuổi, ở huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận, bị kết án 15 năm tù do giết vợ.

Theo cáo trạng, bị cáo Thuật sống chung với bà LTTL, 40 tuổi, nhưng không đăng ký kết hôn.

Trước khi vụ án mạng xảy ra, giữa hai vợ chồng bị cáo thường xuyên xảy ra mâu thuẫn do ghen tuông.

Hồi cuối Tháng Hai, sau khi tổ chức đám giỗ tại tư gia, vợ chồng bị cáo Thuật lại cãi nhau.

Do tức giận vì bị vợ xúc phạm mình và gia đình, bị cáo Thuật dùng dây dù siết cổ bà này đến bất động.

Sau khi nhận thấy vợ đã chết, bị cáo tạo hiện trường giả để chối tội trước khi bị công an chỉ ra những dấu vết nghi vấn trên tử thi.

Theo báo VTC News hồi giữa Tháng Mười, nghi can Giàng Seo Dơ, 33 tuổi, ở huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai, bị bắt với cáo buộc xô đẩy vợ mình ngã chết từ tầng ba của một khu nhà trọ tại tỉnh Bắc Giang.

Bản tin cho hay, nạn nhân Vàng Thị Sính, 27 tuổi, vợ nghi can Dơ, được phát giác nằm bất động trên sân nhà trọ và thiệt mạng trên đường đi cấp cứu do bị chấn thương nặng.

Nghi can Nguyễn Văn Dũng khi bị bắt. (Hình: Dân Việt)

Trước khi xảy ra vụ việc, hàng xóm nghe thấy tiếng vợ chồng nghi can cãi nhau to tiếng.

Khi bị Công An Tỉnh Bắc Giang triệu tập, nghi can Giàng Seo Dơ khai rằng do nghi ngờ vợ mình cặp bồ với người khác nên hai vợ chồng xảy cãi vã, xô xát.

Trong lúc giằng co, nghi can Dơ đã đẩy vợ mình từ hành lang tầng ba xuống sân. (N.H.K)


 

Quân Kháng Chiến ở Miến trên đà chiến thắng chưa từng có

Theo Nhật Báo Phố Wall

Trong hơn 4 ngày, bom đã trút xuống căn cứ quân sự Myanmar nơi Tiểu đoàn bộ binh 125 đóng quân. Quân đội và gia đình của họ đã chia thành các nhóm nhỏ và ẩn náu trong các nơi trú ẩn.

Người lính ra lệnh cho phụ nữ và binh lính bị thương di chuyển ra nơi trống trải nơi máy bay không người lái của kẻ thù có thể nhìn thấy họ. Sau đó, ông giơ một cây sào tre có buộc một mảnh vải trắng ở đầu. Một số người đàn ông đã khóc.

“Đó là điều tồi tệ nhất mà một người lính có thể làm”, một đại úy quân đội tại căn cứ Konkyan, nằm trên đỉnh đồi rừng rậm phía đông bắc Myanmar gần biên giới nước này với Trung Quốc, cho biết. “Tôi cảm thấy rất buồn và xấu hổ.”

Việc đầu hàng một nhóm nổi dậy vào cuối tháng 11 là mở ra thách thức lớn nhất mà quân đội hùng mạnh của Myanmar phải đối mặt không chỉ kể từ cuộc đảo chính năm 2021 mà trong nhiều thập kỷ. Kẻ thù của chính quyền đang đạt được những thành tựu chưa từng có, khiến một số chuyên gia tự hỏi liệu quân nổi dậy có thể duy trì áp lực đủ để ít nhất đưa các tướng lĩnh vào bàn đàm phán hay không.

Bộ ba nhóm nổi dậy, được gọi là Liên minh Ba Anh em, cho biết họ đã chiếm hơn 200 tiền đồn và căn cứ quân sự của quân chính phủ độc tài Miến, ít nhất sáu thị trấn gần biên giới với Trung Quốc và các kho vũ khí kể từ khi phát động cuộc tấn công vào ngày 27 tháng 10.

Một bức ảnh do liên minh nổi dậy phát tán cho thấy các thành viên của Quân đội Liên minh Dân chủ Quốc gia Myanmar cầm cờ của nhóm trước cầu Kunlong ở bang Shan, Myanmar. ẢNH: THE KOKANG ONLINE MEDIA/ASSOCIATED PRESS

Những người kháng chiến nói rằng sự thành công của cái mà phe nổi dậy gọi là “Chiến dịch 1027”, được đặt tên theo ngày bắt đầu cuộc tấn công, cho thấy chính quyền có nguy cơ sụp đổ. Các nhà phân tích chiến tranh thì thận trọng hơn, họ nói rằng quân đội Myanmar yếu hơn bất kỳ thời điểm nào kể từ cuộc đảo chính, nhưng có rất ít dấu hiệu cho thấy quân đội này có thể sẽ đầu hàng quân kháng chiến

Chính quyền đã thừa nhận một số tổn thất về lãnh thổ và thiệt hại về cơ sở hạ tầng do quân nổi dậy gây ra. Viện Hòa bình và An ninh Myanmar, một tổ chức tư vấn độc lập có trụ sở tại Yangon, phía nam đất nước, cho biết họ đã xác minh việc quân nổi dậy chiếm giữ 4 thị trấn và ít nhất 168 tiền đồn và căn cứ quân sự, trong đó có 9 sở chỉ huy tiểu đoàn, ở phía bắc Myanmar. Bang Shan, tâm điểm của cuộc tấn công, kể từ cuối tháng 10.

Máy bay không người lái đã mang lại cho phe nổi dậy một lợi thế rõ rệt. Horsey, thuộc Nhóm Khủng hoảng Quốc tế, cho biết có khả năng nhóm nổi dậy có một số lượng lớn máy bay không người lái, một số loại “theo sở thích” để trinh sát, cũng như các máy bay không người lái “tấn công” lớn hơn được gọi là hexacopters, có khả năng mang vật nặng hơn. tải trọng, chẳng hạn như nhiều quả đạn nổ.

Các thành viên của Lực lượng Phòng vệ Nhân dân, một nhóm vũ trang được thành lập sau cuộc đảo chính năm 2021 ở Myanmar, đang huấn luyện tại một trại ẩn. ẢNH: DAVID MMR/ZUMA PRESS

Thành công của quân nổi dậy đã khích lệ lực lượng kháng chiến trên toàn quốc. Các nhóm vũ trang sắc tộc hiện có và Lực lượng Phòng vệ Nhân dân mới hơn, được thành lập kể từ cuộc đảo chính, đã gia tăng các cuộc tấn công vào quân đội chính quyền ở phía tây, đồng bằng miền trung và đông nam đất nước.


Tử hình ‘nhà hảo tâm’ tuồn 100 kg ma túy vào Sài Gòn

Ba’o Nguoi-Viet

December 12, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Lợi dụng đợt dịch COVID-19, một “trùm” đường dây buôn ma túy giả làm “nhà hảo tâm” để vận chuyển hơn 100 kg ma túy từ Cambodia về Sài Gòn.

Hôm 12 Tháng Mười Hai, Tòa Án ở Sài Gòn xử sơ thẩm tuyên phạt ba bị cáo Huỳnh Văn Thông, 48 tuổi; Lê Thanh Hùng, 31 tuổi; Hồ Hoàng Nam, 31 tuổi, mức án tử hình về các tội “vận chuyển; mua bán trái phép chất ma túy.”

Bị cáo Huỳnh Văn Thông (trái), Lê Thanh Hùng, Hồ Hoàng Nam tại tòa. (Hình: Hải Duyên/VNExpress)

Theo báo VNExpress, bị cáo Lê Thanh Hùng được xác định là người có vai trò cao nhất.

Cáo trạng cho hay vào giữa năm 2021, Nguyễn Thanh Hùng quen biết với người tên Jimmy (không rõ lai lịch) sống ở Cambodia.

Trong thời gian quen biết, Jimmy thuê ông Hùng giúp nhận, cất giấu ma túy chuyển từ Cambodia về Sài Gòn rồi giao cho người mua của Jimmy.

Địa điểm giao nhận ma túy giữa người của Jimmy và ông Hùng là ở một kho đá tại xã Tân Quý Tây, huyện Bình Chánh.

Thế là từ đó, ông Hùng thỉnh thoảng đi đến khu vực vùng ven này nhận các giỏ cần xé lương thực là cá khô, mắm cá của Huỳnh Văn Thông.

Ông Hùng sau đó thuê ông Nam cùng tham gia và lấy nhà của Nam tại quận 12 làm địa điểm tập kết “hàng.”

Hùng đã ba lần nhận, cất giữ, giao ma túy giúp cho Jimmy và một lần mua trực tiếp từ người này để bán lại kiếm lời.

Tuy là một mắt xích quan trọng trong đường dây ma túy xuyên quốc gia này, nhưng ông Thông được đánh giá “sống lương thiện” tại huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh, tích cực hoạt động thiện nguyện, ủng hộ tiếp tế lương thực (mắm, cá khô) cho người dân gặp khó khăn vùng dịch ở Sài Gòn trong thời gian dịch COVID-19 hoành hành.

Với mác “nhà hảo tâm,” ông Thông trực tiếp đưa hàng từ Cambodia qua cửa khẩu Thường Phước-Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp, rồi sắp xếp xe vận tải có mã “luồng xanh” ưu tiên, đưa vào Sài Gòn.

Thực tế những lô hàng mắm, cá khô trên là để ngụy trang cho số ma túy bên dưới mà ông Thông móc nối với những người bên Cambodia đặt mua và vận chuyển về Sài Gòn, mỗi chuyến 30-40 kg ma túy đá và 50-60 bánh heroin.

Qua theo dõi, Tháng Tám, 2021, cảnh sát giao thông bất ngờ chặn bắt xe vận tải của Huỳnh Văn Thông, trong lúc ông ta đang vận chuyển bốn cần xé lương thực qua “luồng xanh” vào Sài Gòn. Bên trong bốn giỏ hàng thực phẩm, mắm cá, công an tìm thấy 90 bao nylon có 60 kg ma túy đá, 92 bánh heroin và 20,000 viên thuốc lắc, với tổng trọng lượng gần 100 kg.

Cùng lúc, công an đồng loạt ập vào căn nhà ở quận 12, bắt giữ Lê Thanh Hùng và đồng phạm Hồ Hoàng Nam.

Qua điều tra và xét xử, bị cáo Hùng khai mới nhận được 100 triệu đồng ($4,120) tiền công từ Jimmy cho lần vận chuyển ma túy đầu tiên. Những lần sau đó Jimmy chưa trả thì bị bắt giữ.

Một giỏ tre chứa “khô cá,” bên dưới là ma túy được ngụy trang cẩn thận. (Hình: Công Lý)

Ngoài ra, vào khoảng đầu Tháng Tám, 2021, bị cáo Hùng nhận từ Jimmy ba sọt “mắm cá.” Trong đó gồm hai bao ma túy ông ta nhận để giao cho người của Jimmy (không biết trọng lượng) và 5 kg ma túy dạng đá do mình đặt mua với giá 195 triệu đồng ($8,034) một ký để bán lại kiếm lời. Số ma túy này Hùng mang về căn hộ của mình cất giấu rồi bán lại với giá 200 triệu đồng ($8,241) một ký, hưởng lợi 25 triệu đồng ($1,030).

Hội Đồng Xét Xử cáo buộc ba bị cáo Hùng, Nam và Thông phải chịu trách nhiệm đối với khối lượng ma túy bị bắt quả tang và qua khám xét chỗ ở và tuyên phạt mức án cao nhất. (Tr.N)


 

Các con bà Mohammadi đang ở tù Iran, nhận Giải Nobel Hòa Bình của mẹ

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2023

TEHRAN, Iran (NV) – Hai người con song sinh của nhà hoạt động Narges Mohammadi, đang bị chính quyền Iran bỏ tù, đã nhận Giải Thưởng Nobel Hòa Bình thay cho mẹ, Đài BBC loan tin vào hôm Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Hai.

Bà Mohammadi, đang thọ án 10 năm tù tại Tehran, đoạt giải thưởng năm nay vì công lao chống nạn đàn áp phụ nữ ở Iran.

Trong diễn từ nhận giải được đưa lén ra ngoài và do hai con của bà đọc lên, bà Mohammadi tố cáo chính quyền “độc tài chuyên chế” của Iran.

Khôi Nguyên Nobel Hòa Bình, nhà hoạt động người Iran Narges Mohammadi (trong khung hình) được đại diện bởi con gái Kiana Rahmani, con trai Ali Rahmani, nhận giải thưởng từ Chủ Tịch Ủy Ban Trao Giải Nobel Berit Reiss Andersen tại Tòa Thị Chính Oslo, Na Uy, hôm 10 Tháng Mười Hai, 2023 (Hình: Rune Hellestad/Getty Images)

“Với lòng kiên trì tranh đấu, dân tộc Iran sẽ chiến thắng thế lực đàn áp và chế độ độc tài,” bà Mohammadi viết. “Khỏi phải nghi ngờ gì cả, điều này chắc chắn sẽ xảy ra.”

Giải thưởng quốc tế danh giá này đã được phát ra tại Oslo vào hôm Chủ Nhật, cùng với các giải thưởng Nobel khác về văn chương, khoa học và kinh tế.

Từ nhiều năm qua, bà Mohammadi đã là một gương mặt tranh đấu cho nhân quyền nổi bật tại Iran. Người phụ nữ 51 tuổi này đã ở tù hầu như liên tục kể từ năm 2010, và bà đã bị nhà cầm quyền bắt giữ tổng cộng 13 lần, bị kết án năm lần, và bị kết án một tổng số là 31 năm tù ở.

Bà hiện vẫn còn đang ngồi tù về tội “loan truyền thông tin phản động.”

Chồng bà, nhà hoạt động chính trị Taghi Rahmani, đang sống lưu vong tại Paris cùng với hai con, và hai vợ chồng này không gặp mặt nhau từ nhiều năm qua.

Một đoạn khác trong diễn từ được đưa lén ra ngoài của khôi nguyên Giải Nobel Hòa Bình Narges Mohammadi viết: “Cuộc đối kháng [chống chế độ cai trị hiện tại ở Iran] vẫn tồn tại, và cuộc tranh đấu vẫn không hề bị suy suyển. Đối kháng và bất bạo động là chiến lược tốt nhất của chúng ta — cũng là những khó khăn mà dân tộc Iran đã trải qua cho đến ngày nay — nhờ vào ý thức truyền thống và sức mạnh tập thể.” (TTHN) 


 

Người Bạn Đời, Bạn Đường Của Một Tổng Thống Mỹ – Đỗ Quân

Đỗ Quân 

Hôm thứ Tư tuần trước, trên chiếc xe lăn đặt sát bên dãy băng ghế đầu tiên của nhà thờ Maranatha Baptist Church ở Plains, (Georgia) có một ông già 99 tuổi ngồi để tiễn đưa người bạn đời 77 năm chung sống.

Ông già đó là Jimmy Carter, vị tổng thống thứ 39 của Hoa kỳ, năm nay 99 tuổi và đang trong tình trạng được chăm sóc cuối đời.

Bà Rosalynn Carter qua đời hôm 19 tháng 11 vừa qua, hưởng thọ 96 tuổi. Bà ra đi để lại người bạn đời và 4 người con, 25 cháu chắt.

Chuyện Mỗi Tuần kỳ này được dành cho bà Eleanor Rosalynn Carter, kể vài nét về cuộc đời, những thành tựu – và thăng trầm, mà hai ông bà chia sẻ với nhau trong gần 8 thập niên. Trong một xã hội mà cá nhân chủ nghĩa được tôn sùng đến mức tối đa, cách giải quyết thông thường nhất khi có mâu thuẫn trong hôn nhân là ly dị, chuyện tuần này có thể bị coi là nhạt, rất nhạt.

Rosalynn nói tại lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 90 của Jimmy: “Qua nhiều năm, chúng tôi không chỉ trở thành bạn bè, người yêu mà còn là người cộng sự. Ông ấy luôn nghĩ rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì và vì điều đó, tôi/chúng tôi đã có những cuộc phiêu lưu và thử thách tuyệt vời.”

Biết em từ thuở (anh) lên ba

Eleanor Rosalynn Smith sinh ngày 18 tháng 8 năm 1927 tại Plains, Georgia. Cô là chị cả trong một gia đình có 4 người con. Khi cha cô qua đời vì bệnh bạch cầu, cô mới được 13 tuổi, cô đảm nhận vai trò chăm sóc ba đứa em, đồng thời giúp vào công việc kinh doanh may mặc của gia đình.

Cùng ở thị trấn nhỏ 600 dân đó với Rosalynn là người chồng tương lai của cô. Hai gia đình là hàng xóm. Ngày Rosalynn ra đời, bà Lilian Carter- mẹ của Jimmy, là người y tá đã đến hộ sinh cho bà Smith. Sau đó, bà dẫn cậu Jimmy lúc đó lên ba tuổi đến thăm cô.  Bà Carter kể: “Anh ấy nhìn qua các thanh nôi và trông thấy tôi.”

Hải quân Thiếu úy Jimmy Carter và bà Rosalynn Carter sau hôn lễ

Để rồi họ trở thành đôi vợ chồng sống chung với nhau lâu nhất trong lịch sử các đời tổng thống Mỹ. Họ vừa kỷ niệm lần thứ 77 ngày thành hôn hôm 7 tháng 7 năm nay. Ông Carter cũng giữ kỷ lục vị cựu tổng thống sống thọ nhất,

Rosalynn chú ý đến chàng Jimmy ngay từ thuở thiếu thời. Khi đến chơi với cô bạn thân Ruth Carter, nàng luôn chú ý đến bức ảnh mà Ruth treo trên tường phòng ngủ. Bức ảnh chụp ông anh của Ruth trong đồng phục sinh viên sĩ quan Hải quân. Bà Carter từng thú nhận: “Tôi yêu bức ảnh đó.”

Vào một buổi tối tháng 7 năm 1945, khi Jimmy về nhà trong kỳ nghỉ trước năm cuối cùng tại Học viện Hải quân Hoa Kỳ ở Annapolis, Maryland, anh cùng cô em gái Ruth, và người bạn trai của cô lái xe vòng vòng trong thị trấn. Jimmy ngồi ở băng ghế gấp phía sau – rumble seat, của chiếc xe Ford mui trần. Hôm đó, anh có một mình. Người đẹp ở thị trấn gần đó mà anh đang hẹn hò lại kẹt trong một buổi họp mặt gia đình.

“Chúng tôi đi vòng vòng quanh thị trấn, tìm việc gì đó để làm, cố gắng tìm một người đẹp để đi chơi chung,”

Họ dừng xe lại bên kia đường trước nhà thờ United Methodist. Jimmy chỉ tay về phiá nhà thờ. Anh trông thấy Rosie đang đứng ở đó, cô vừa dự xong một cuộc họp của giới trẻ. Cô đồng ý với lời mời của Jimmy và nhảy lên băng sau của chiếc Ford.

Họ đi xem phim. Cả hai người đều không ai nhớ tên cuốn phim đêm đó.

Bà Carter kết thúc câu chuyện về đêm đó trong quyển tự truyện “First Lady from Plains”: “Trăng tròn trên bầu trời, cuộc trò chuyện trở nên dễ dàng, và tôi đang yêu… và trên đường về nhà, anh đã hôn tôi!”

Buổi sáng hôm sau, khi được mẹ hỏi đi chơi có vui không, Jimmy trả lời: “Con đi xem xi-nê.”

“Với ai”

“Rosalynn Smith”

“Con nghĩ sao về cô ta?”

“Nàng là người mà con sẽ cưới.”

Chuyện không dễ như thế. Một ngày sau đó, Rosalynn đã tiễn anh tại ga xe lửa để anh trở về  Học viện Hải quân. Họ bắt đầu viết thư cho nhau. Chỉ vài tuần sau, vào tháng 8 năm 1945, Hoa Kỳ thả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki. Rosalynn đã dâng lời cầu nguyện tạ ơn để mừng người yêu sẽ không phải ra trận.

Khi anh về phép vào dịp lễ Giáng sinh cuối năm đó, Jimmy đã ngỏ lời cầu hôn và nàng… từ chối. Trong hồi ký Rosalynn viết: “Mọi chuyện quá nhanh.”  Nàng cho rằng mình còn quá “trẻ và ngây thơ” để lấy chồng. Nhưng chỉ vài tuần sau, khi cùng đi với cha mẹ Jimmy đến Annapolis để thăm anh, Jimmy lại cầu hôn. Lần này nàng gật đầu.

Nàng viết: “Ngay khi tôi về đến nhà, anh ấy đã gửi cho tôi một cuốn sách hướng dẫn ‘The Navy Wife’ (Người vợ hải quân), mà tôi đã nghiên cứu đến từng chi tiết.”

Hàng chục năm sau ngày họ lấy nhau Jimmy Carter vẫn còn thích nhắc đến chuyện mình bị từ chối trong lần cầu hôn thứ nhất và chiến dịch thuyết phục Rosalynn. Năm 2002, khi đoạt giải Nobel Hòa bình, cựu ông Carter nói với Katie Couric trên “The Today Show” rằng thành tích đáng tự hào nhất của ông không phải là giải Nobel hay chức vụ tổng thống Mỹ mà là “Khi Rosalynn nói rằng nàng sẽ lấy tôi.”

Tháng 7 năm 1946, một tháng sau khi Jimmy Carter tốt nghiệp Học viện Hải quân, họ kết hôn. Nàng 18 tuổi và chàng 21 tuổi.

Hôn lễ được tổ chức tại nhà thờ Methodist, chính nơi chàng và nàng có lần hò hẹn đầu tiên.

Ông chủ gia đình 

Rosalynn Carter (phải) làm việc tại văn phòng của đệ nhất phu nhân. Ảnh chụp năm 1977. Photo: Jimmy Carter Presidential Library

Gia đình Carters bắt đầu cuộc sống chung tại căn cứ Hải quân ở Norfolk, sau đó là công việc ở Honolulu và San Diego. Rosalynn thường ở nhà một mình với các con trong khi ông chồng làm việc trên một chiến hạm và sau đó trên các tàu ngầm.

Đời sống gia đình của họ là điển hình của thời kỳ đó, Jimmy xác nhận anh là “boss”. “Phần đầu tiên của cuộc đời chúng tôi, tôi thống trị mọi thứ,  chỉ trừ việc trong nhà…”- ông nói.

Ông Carter nói rằng mãi đến nay ông vẫn còn bị sốc vì chuyện đã không hỏi ý kiến Rosalynn về những lần chuyển việc đầu tiên của mình. “Bây giờ tôi khôn ra rồi!”

Ba con trai của họ – Jack, James III và Donnel – ra đời trong những năm Jimmy còn ở trong Hải quân; cô con gái Amy chào đời 15 năm sau.

Jimmy Carter đã viết trong cuốn sách “Sharing Good Times” (Chia sẻ những lúc vui) của mình rằng trong những năm đầu đó, ông “chưa bao giờ thấy cần thiết phải hỏi ý hoặc sự chấp thuận” của vợ.

Năm 1953, ông trở lại quê nhà để sống bên người cha đang trong những ngày cuối của cuộc đời, và ông Jimmy quyết định rời Hải quân và chuyển gia đình về Plains sinh sống mà không hỏi ý kiến Rosalynn.

Ở Plains, họ chỉ đủ sức dọn vào một ngôi nhà được chính phủ trợ cấp. Và khi Jimmy lãnh việc điều hành nhà kho đậu phộng của người cha, ông ý thức rằng mình không thể tự mình làm tất cả công việc, từ sổ sách văn phòng đến các chuyến thăm nông dân. Thế nên, “Rosalynn bắt đầu điều hành văn phòng cho tôi. Nàng đã theo học một khóa kế toán hàm thụ.”

“Tôi biết nhiều về công việc kinh doanh hơn ông ấy,” Rosalynn nói.

Mở mắt ra 

Cựu TT Jimmy Carter (người đứng) chào mừng người tị nạn Việt Nam.

Bà Carter ngồi sau Tổng thống Gerald Ford. Ảnh chụp năm 1980. Photo: Getty Images

Khi quyết định tranh cử vào Thượng viện tiểu bang vào năm 1962, ông Carter đã không cho vợ biết.

Ông kể rằng vào một buổi sáng khi ông thay quần áo, khoác bộ suit thay vì cái quần jeans xanh thường ngày thì bà bước vào phòng ngủ. Bà hỏi, ‘Jimmy, ai chết vậy? Anh sắp đi dự đám tang à?’”

Bốn năm sau, trong lần tranh cử thống đốc Georgia đầu tiên của ông, mọi chuyện cũng lại diễn ra đúng như thế. Khi ông đang nói chuyện điện thoại ở nhà thì bà Rosalynn đi ngang, ông gọi với ra, bảo vợ sắp valy cho tuần vận động tranh cử sắp tới của ông.

“Đi mà làm lấy đi.”

Câu trả lời đốp chát đó đã gây ngạc nhiên, tức giận và bối rối cho ông Carter, nhưng cũng khiến ông phải nghĩ lại về thái độ của mình. Thế là từ sau đó, ông xác nhận, không có phần nào trong “đời sống kinh doanh, cá nhân hoặc chính trị của chúng tôi mà chúng tôi không chia sẻ trên căn bản tương đối bình đẳng”.

Bắt đầu với nhiệm kỳ thống đốc năm 1970 của Jimmy Carter, bà Rosalynn là cố vấn chính về chính trị và chính sách.

Anh con trai James Carter nhận xét về cha mẹ: “Cha bắt đầu thay đổi khi tranh cử thống đốc, vì mẹ là một chính trị gia giỏi hơn ông rất nhiều. Bà quan tâm đến việc ông được bầu và tái đắc cử, còn ông quan tâm đến Kênh đào Panama.”

Bạn có nhớ?

“WASHINGTON, ngày 5 tháng 7 – Tổng thống Carter đã ra lệnh cho các tàu Mỹ đón những người tị nạn chạy trốn khỏi Đông Dương bằng thuyền và sẽ cho phép những người tị nạn tái định cư ở Hoa Kỳ nếu họ muốn, một giới chức cấp cao của Bộ Ngoại giao cho biết hôm nay.

Một giới chức yêu cầu giấu tên cho biết: “Họ sẽ được giải quyết theo từng trường hợp cụ thể để xác định xem họ muốn đi đâu. Cơ quan Di trú và Nhập tịch sẽ xúc tiến nhanh hành trình của họ đến các điểm đến, bao gồm cả nơi họ chọn, đến Hoa Kỳ.” …

Trích bản tin trên tờ The New York Times số ra ngày 5 tháng 7, 1978

Năm 1979, tổng thống Jimmy Carter tuyên bố ông sẽ tăng gấp đôi số người tị nạn từ Việt Nam, Campuchia và Lào được nhận vào Hoa Kỳ, từ 7.000 người mỗi tháng lên 14.000 người. Một cuộc thăm dò từ CBS và The New York Times ngày đó cho thấy 62% người Mỹ không tán thành. 

Ngày 17 tháng 3 năm 1980, Tổng thống Jimmy Carter đã ký ban hành Đạo luật Hỗ trợ Người tị nạn và Di cư Đông Dương. Đạo luật này sửa đổi Đạo luật Nhập cư và Quốc tịch trước đó và thiết lập các thủ tục tiếp nhận người tị nạn vào Hoa Kỳ. Nó cũng quy định việc thiết lập một hệ thống toàn diện và thống nhất để giải quyết và tái định cư người tị nạn. 

Trong nhiệm kỳ của Jimmy Carter, Hoa Kỳ đã tái định cư khoảng 200.000 người tị nạn Việt Nam. 

Các chính sách của Carter không chỉ cung cấp sự cứu trợ ngay lập tức cho những người chạy trốn sự đàn áp mà còn thiết lập một khuôn khổ cho việc tiếp nhận người tị nạn trong tương lai. Những nỗ lực tái định cư đã dẫn tới việc hình thành các cộng đồng người Việt sôi động trên khắp nước Mỹ. Ngoài ra, hành động của Carter đã tạo tiền lệ cho cách giải quyết của Hoa Kỳ đối với các cuộc khủng hoảng người tị nạn và ảnh hưởng đến các chính sách nhập cư và tị nạn sau này. 

Liệu Jimmy Carter có thể đi đến những quyết định đó mà không có ý kiến  của bà Rosalynn Carter?

Người quyền lực thứ hai ở Hoa kỳ trong nhiệm kỳ của Jimmy Carter

Sau khi Rosalynn Carter trở thành làm đệ nhất phu nhân được hai năm, tạp chí Time đã gọi bà là “người quyền lực thứ hai ở Hoa Kỳ”. Nhiều lần, ông Carter gọi bà là equal partner – một người cộng sự bình đẳng. Ông cũng nói rằng bà là một “sự mở rộng hoàn hảo của bản thân tôi”. Trong một cuộc phỏng vấn vào năm 1977, Carter thừa nhận rằng bà đã cãi nhau với ông về nhiều chính sách của ông nhưng ông hành động căn cứ trên quyết định của mình và bà  chối không ảnh hưởng đến  những quyết định quan trọng của ông. Về sau, cũng trong một cuộc phỏng vấn, bà Carter nói rằng bà không công khai bày tỏ sự bất đồng với các chính sách của chồng vì tin rằng “sẽ mất hết hiệu quả của tôi với ông ấy” cũng như cho rằng  cử chỉ đó sẽ không giúp thay đổi quan điểm của ông theo quan điểm của bà. Bà nói rằng đệ nhất phu nhân có thể gây ảnh hưởng đến các quan chức hoặc công chúng bằng cách thảo luận hoặc chú ý đến một vấn đề.

Các nhà báo của tờ Washington Post được vợ chồng Carter xác nhận rằng họ thường xuyên bất đồng quan điểm khi ông còn là tổng thống nhưng luôn giữ kín chuyện đó.

“Bà ấy phản đối chính sách của tôi rất nhiều khi tôi còn ở Bạch ốc, nhưng chưa bao giờ công khai”, ông nói.

Bà Carter bắt tay Tổng thống Anwar el-Sadat của Ai Cập trong cuộc đàm phán hòa bình với Thủ tướng Menachem Begin của Israel tại Trại David năm 1979.

Photo: Corbis, via Getty Images

Bà Carter xác nhận: “Chúng tôi thường ngồi trên Ban công Truman vào buổi chiều và nói về những gì chúng tôi đã làm. Tôi đã nói với ông ấy điều tôi nghĩ.” Bà nhất quyết đòi ăn trưa riêng với ông vào thứ Năm hàng tuần tại Phòng Bầu dục.

Ông bắt đầu gọi bà là cố vấn đáng tin cậy nhất của mình và mời bà tham dự các cuộc họp Nội các.

Sắc lệnh hành pháp đầu tiên của Tổng thống Carter là thành lập một ủy ban tổng thống về sức khỏe tâm thần. Ông đã cố gắng bổ nhiệm Rosalynn làm người đứng đầu ủy ban này, vai trò mà bà đã đảm nhận khi còn là đệ nhất phu nhân Georgia. Nhưng khi các cố vấn đặt câu hỏi về tính hợp pháp và chính trị của việc bổ nhiệm một thành viên gia đình vào vai trò này, họ đã phải thỏa hiệp, Rosalynn trở thành “chủ tịch danh dự” của Ủy ban này.

Bà Carter đã thành lập một Văn phòng Đệ nhất phu nhân chính thức hoàn chỉnh với đội ngũ nhân viên 18 người ở East Wing của Bạch ốc – “Lúc đầu, tôi phải đi ra cửa sau cho đến khi mọi người quen với sự cò mặt của văn phòng này ở đó.”

Bà trở thành đệ nhất phu nhân thứ hai từng ra điều trần tại Quốc hội, sau bà Eleanor Roosevelt.

Gerald Rafshoon, giám đốc truyền thông của Bạch ốc thời Carter cho biết người ta đã đánh giá thấp bà Rosalynn: “Bà ấy thực sự là tai mắt của Jimmy Carter. Và bà là người mà chúng tôi sẽ tìm đến nếu cần giúp Jimmy giải quyết vấn đề gì đó.”

Trong thời gian ở Bạch ốc và cả sau này, bà Carter đóng vai trò cố vấn chính trị cho tổng thống, nhà ngoại giao quốc tế, người đấu tranh cho những người chăm sóc và ủng hộ việc chăm sóc sức khỏe tâm thần – vào thời điểm mà việc điều trị bệnh tâm thần ngang bằng với bệnh thể chất còn là một ý tưởng mới lạ.

Theo Scott Kaufman, giáo sư lịch sử tại Đại học Francis Marion, tác giả quyển “Rosalynn Carter: Equal Partner in the White House” (Cộng sự bình đẳng trong Bạch ốc” năm 2007, nói rằng Carter là một “người mở đường thực sự” và “người đột phá”, đồng thời là “một trong những nhà hoạt động tích cực nhất” trong số những đệ nhất phu nhân trong lịch sử nước Mỹ.

Cách hoạt động của Rosalynn Carter ở vị trí đệ nhất phu nhân được so sánh với Eleanor Roosevelt, người đã xác định lại vai trò của mình hơn 25 năm trước khi gia đình Carters chuyển đến Washington.

Roosevelt là đệ nhất phu nhân đầu tiên điều trần trước Quốc hội – và Rosalynn Carter là người thứ hai, đại diện cho Ủy ban Sức khỏe Tâm thần của Tổng thống với tư cách là chủ tịch danh dự vào năm 1979. Rosalynn Carter là phu nhân Bạch ốc đầu tiên thường xuyên tham dự các cuộc họp nội các của tổng thống, nơi những người đứng đầu các bộ phận điều hành tạo nên vòng tròn cố vấn sâu nhất của họ. Bà cũng là người đầu tiên tự mình gặp gỡ các nhà lãnh đạo nước ngoài, dành 13 ngày ở bảy quốc gia Mỹ Latinh và Caribean.

Kaufman nói rằng mặc dù các đệ nhất phu nhân trước đây đã từng đi công du nước ngoài, nhưng họ thường được coi là “những phái đoàn thiện chí” với những cuộc gặp gỡ xã giao. Rosalynn Carter là “người đầu tiên thảo luận về chính sách kinh tế, kiểm soát vũ khí và buôn bán ma túy” với tư cách là sứ giả của tổng thống. Ông nói: “Đây là những điều mà những người chỉ trích bà cho rằng là vượt quá giới hạn đối với một đệ nhất phu nhân. Nhưng bà Carter biết về các vấn đề đó – thậm chí còn học tiếng Tây Ban Nha để chuẩn bị – và không lùi bước.

Bà Carter đã vận động hành lang để thông qua Equal Rights Amendment (Tu chính án về quyền bình đẳng) để bảo đảm quyền bình đẳng cho tất cả người Mỹ dựa trên giới tính, nhưng do phản ứng dữ dội của phe bảo thủ đối với phong trào nữ quyền ru chính án đó không được thông qua. Bà đã thúc đẩy việc thành lập Văn phòng Đệ nhất phu nhân, giúp xác định lại vai trò đó trong tương lai. Văn phòng này vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Bà khuyến khích phụ nữ phục vụ ở tất cả các cấp chính quyền, cả trong và ngoài chính quyền của chồng bà. Jimmy đã bổ nhiệm một số lượng phụ nữ kỷ lục vào ghế thẩm phán liên bang, trong đó có Ruth Bader Ginsburg, người tiếp tục phục vụ tại Tòa án Tối cao.

Với tư cách là chủ tịch ủy ban tổng thống, bà đã ủng hộ việc thông qua Đạo luật Hệ thống Sức khỏe Tâm thần, không ngần ngại kêu gọi các nhà lập pháp chủ chốt của Capitol Hill thúc đẩy việc thông qua đạo luật này. Năm 1987, bà thành lập Rosalynn Carter Institute for Caregivers tại trường cũ của bà, Đại học Southwestern Georgia, tập trung vào việc “xây dựng sự cộng tác giữa các khu vực” và “ủng hộ cho chính sách công” để hỗ trợ cho 53 triệu người chăm sóc của đất nước. Carter cũng viết một số cuốn sách về bệnh tâm thần và cách chăm sóc, gồm quyển “Helping Yourself Help Others: A Book for Caregivers” (Tự giúp mình giúp đỡ người khác: Sách dành cho người chăm sóc) và “Within Our Reach: Ending the Mental Health Crisis.” (Trong tầm tay của chúng ta: Chấm dứt khủng hoảng sức khỏe tâm thần).

Tại Thượng viện Hoa kỳ năm 2011 trước Ủy ban Đặc biệt về Người cao tuổi của Thượng viện, bà Carter đã nói: “Tôi muốn nói rằng trên thế giới chỉ có bốn loại người: Những người từng là người chăm sóc; những người hiện đang là người chăm sóc; những người sẽ là người chăm sóc; và những người sẽ cần đến những người chăm sóc.”

Về bệnh tâm thần, bà nói: “Các bệnh tâm thần cũng là bệnh như bao thứ bệnh khác. Chúng có thể được chẩn đoán và điều trị, và phần lớn những người mắc các bệnh này có thể có cuộc sống trọn vẹn, làm việc, đi học và trở thành thành viên hữu ích trong cộng đồng của họ.”

Bí quyết hôn nhân của gia đình Carter

Kevin Sullivan và Mary Jordan, hai ký giả của tờ Washington Post trong bài viết về vợ chồng cựu tổng thống Carter năm 2021 đã kể rằng ông nhận ra “sự dịu dàng của bà ấy khi chúng tôi tranh cãi” và thấy dễ chịu khi ở bên bà. Ông nói, những bất đồng của họ phần lớn là những chuyện nhỏ nhặt, chẳng hạn như nên xem gì trên TV. “Nhưng chúng tôi không bao giờ đi ngủ trong trạng thái giận dữ.”

Hai ông bà Rosalynn và Jimmy Carter nắm tay nhau trong một dự án làm việc kéo dài một tuần với các thiện nguyện viên khác cho Humanity Habitat năm 2018.
(Robert Franklin/South Bend Tribune/AP)

“Chúng tôi đã nhận ra từ lâu rằng chúng tôi cần chia sẻ mọi thứ. Tôi đã cho bà ấy nhiều riêng tư. Bà ấy làm điều bà ấy muốn, còn tôi làm điều tôi muốn. Nhưng sau đó chúng tôi đã tìm kiếm những thứ mà chúng tôi có thể cùng nhau làm được.”

Sau một nhiệm kỳ ở Bạch ốc, vợ chồng Carter quay trở lại Plains và ngôi nhà mà họ đã xây vào năm 1961. Họ vẫn con trẻ, chỉ mới ngoài 50 và quyết định rằng họ vẫn còn nhiều việc phải làm. Sau đó, họ đã quyên góp được hàng triệu đô la và đi khắp thế giới cho Trung tâm Carter, nơi cổ động cho các cuộc bầu cử tự do, dân chủ, các sáng kiến y tế cho người nghèo và bình đẳng cho phụ nữ.

Ông được giải Nobel Hòa bình năm 2002 về những gì ông đã làm trong nhiều năm cho hòa bình và nhân quyền.

Ông bà Carter cũng giúp tổ chức bất vụ lợi Habitat for Humanity xây nhà cho những người nghèo trên khắp thế giới.

Ông Carter chơi tennis nên bà cũng đã học chơi. Khi bà 59 tuổi và ông 62 tuổi, họ thử trượt tuyết xuống dốc. Họ cùng nhau đi câu cá từ Montana đến Mông Cổ. Họ đã cùng xác định đến 1.300 loài chim trong nhiều chuyến đi ngắm chim.

Ông nói, sau này thỉnh thoảng ông ở nước ngoài vài ngày mà không có bà vì công việc của Trung tâm Carter. Nhưng họ vẫn giữ thói quen đọc Kinh Thánh cùng nhau hàng đêm trước khi đi ngủ. Họ thường đọc cho nhau nghe trên điện thoại. Hoặc, nếu gặp khó khăn vì chênh lệch múi giờ, họ sẽ đọc một mình, mỗi người biết rằng người kia đang đọc chính xác cùng một câu.

Chương cuối cuộc đời đệ nhất phu nhân đáng kính

Rosalynn và Jimmy Carter trở về nhà sau khi dự tiệc mừng Năm mới 2020
cùng các thân hữu ở Plains, Georgia. Photo: Jill Stuckey

Những gì diễn ra tại Atlanta phản ánh những chương lớn nhất của cuộc đời bà Carter. Hàng ngàn người đưa tang đã đến viếng linh cữu của bà tại thư viện tổng thống Carter, cách Trung tâm Carter mà họ đồng sáng lập chỉ vài bước chân sau khi rời Bạch ốc. Sau đó, tại nhà thờ trường đại học Emory (Atlanta), bà đã được vinh danh trong một buổi lễ tràn ngập âm nhạc với sự có mặt của những đồng đại sứ của tổ chức Habitat for Humanity. Hơn 1.000 giáo dân tập trung chật kín ngôi nhà thờ trang nhã với Tổng thống Joe Biden, cựu Tổng thống Bill Clinton và năm đệ nhất phu nhân cùng với Jimmy Carter và 4 đứa con của họ ngồi ở hàng ghế đầu.

Cuộc chia ly của Rosalynn Carter và Jimy Carter sau 77 năm chung sống chỉ là tạm thời. Tại tang lễ của bà Carter, Amy Carter, con gái của họ, đã thay mặt cha đọc một đoạn trong bức thư mà ông đã viết cho bà cách đây 75 năm:

Em yêu, mỗi lần anh xa em, anh đều rất xúc động khi quay trở lại và nhận ra em tuyệt vời đến  thế nào. Khi đi xa, anh đã cố thuyết phục mình  rằng em thực sự không thể ngọt ngào và xinh đẹp như anh nhớ. Nhưng khi nhìn thấy em, anh lại yêu em lần nữa. Điều đó có vẻ lạ đối với em không? Nó không xa lạ với anh. Tạm biệt em yêu. Hẹn ngày mai nhé!

Jimmy”

Mộ của bà nằm trong tầm nhìn từ hiên trước ngôi nhà, nơi tổng thống thứ 39 của Hoa kỳ hiện đang sống.

Đỗ Quân 

(tổng hợp từ Washington Post, New Your Times, AP, CNN)


 

Thái Hạo: Khi nhà khoa học nước ngoài không được lưu trú tại tư gia ở Việt Nam

Tiếng Dân News  ·

Có một vị giáo sư đầu ngành và nổi tiếng thế giới về Ngôn ngữ học, là người Mỹ gốc Việt, nhân dịp xuất bản hai cuốn sách về tiếng Việt, thì được các trường đại học lớn của Việt Nam như ĐH Sư Phạm Hà Nội, ĐHSP Đà Nẵng, ĐH Ngoại ngữ Huế, ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM… tha thiết mời nói chuyện học thuật cho sinh viên, giảng viên.

Hôm nay, sau khi nói chuyện ở trường đại học Hồng Đức (Thanh Hóa) vị ấy cùng đại diện nhà xuất bản ghé qua nhà tôi chơi, ngồi chưa ấm chỗ thì công an tới làm việc về vấn đề cư trú.

Vị giáo sư ấy năm ngoái cũng được trường Hồng Đức mời nhưng không thể thu xếp được, lần này mới “bén duyên”. Chị nói, nếu không có tôi (Thái Hạo) ở Thanh Hóa thì cũng chẳng bao giờ có cơ hội đến trường Đại học Hồng Đức để nói chuyện được. Hôm nay chị chia sẻ đề tài “Giọng Thanh Hóa trong tương quan với vần Quảng Nam và thanh điệu Bắc”. Sau buổi nói chuyện, một vị phó giáo sư còn có đề nghị rằng mong muốn tác giả sẽ đóng góp cho tỉnh Thanh Hóa bằng một công trình, và sẽ liên hệ với lãnh đạo tỉnh để thu xếp đề án này.

Sáng nay nhà nghiên cứu Hoàng Tuấn Công cũng đến dự buổi trao đổi học thuật của vị giáo sư đã nhắc, và anh nói với tôi rằng, những phát hiện của nhà khoa học này quá độc đáo và nó cần một công trình nghiên cứu xứng đáng. Hơn nữa, theo anh, đề tài này phải được cấp tỉnh quan tâm và đầu tư nghiêm túc…

Thế nhưng…

Chiều nay, trên cổng thông tin của Đại học Hồng Đức, khi những lời cảm ơn còn chưa ráo mực thì bây giờ, sau khi công an vào làm việc, lập biên bản và nêu quy định tại nhà tôi, vị giáo sư ấy đã vừa phải đi thuê khách sạn rồi, vì theo lời cán bộ công an (tên là Nguyễn Văn Sơn), ở khu vực này, người nước ngoài không được lưu trú tại tư gia người khác.

Nếu luật quy định như thế (?) thì với tinh thần luôn tôn trọng luật pháp, mọi người đã chấp hành. Tuy nhiên, là một học giả thường xuyên về Việt Nam để trao đổi học thuật và đã lưu trú ở nhiều địa điểm khác nhau, vị giáo sư rất bất ngờ trước “quy định” này. Bản thân tôi cũng lần đầu tiên nghe đến, nên thật sự băn khoăn về một quy định nhiều bất cập như thế (nếu nó có thật), nên đăng lên đây để tham khảo ý kiến của những người am hiểu luật pháp.

Dù thế, vị giáo sư là bạn tôi thì vẫn bất ngờ và buồn mãi. Vì chị đã bước vào nhà tôi với tâm trạng vui mừng, phấn chấn bởi một buổi nói chuyện nhiều ý nghĩa và cả những tiếp đón chu đáo hết mực của Đại học Hồng Đức. Chị cũng đã nghĩ đến việc viết một cuốn sách về “tiếng Thanh Hóa” sau đề nghị của vị phó giáo sư trường sở tại, nhưng giờ chị bảo không còn tâm trạng nào nữa…

BAOTIENGDAN.COM

Khi nhà khoa học nước ngoài không được lưu trú tại tư gia ở Việt Nam | Tiếng Dân


 

Giáo dục XHCN và những “tấm gương điển hình”!

Ba’o Tieng Dan

Trần Kỳ Khôi

3-12-2023

Từ sau năm 1975, nền giáo dục trong thể chế độc tài toàn trị trở nên “ưu việt” hơn bao giờ hết. Ở đó, một anh y tá miệt vườn chẳng cần đi học cũng có được học vị tiến sĩ y khoa; một phụ nữ làm nghề uốn tóc, gội đầu, bỗng chốc có bằng thạc sĩ, hay một kẻ học bổ túc văn hoá cũng kiếm được học hàm giáo sư!

Nhưng tệ hại và xuống cấp đạo đức đến kinh hoàng thì phải nhắc đến hai trường hợp: Một kẻ chưa học xong cấp hai có thể làm Chủ tịch Hội đồng một trường đại học lớn và làm nghiên cứu sinh tiến sĩ. Kẻ còn lại là sĩ quan công an, có học vị tiến sĩ, là lãnh đạo khoa Lý luận Chính trị của một trường đại học Cảnh sát Nhân dân, hoá ra là con quỷ đội lốt người.

Từ ngài Chủ tịch Hội đồng trường đại học Kinh Bắc…

Đoàn Xuân Tiếp sinh năm 1950, quê Gia Bình, Bắc Ninh. Nhà nghèo, cha mất sớm, học chưa hết cấp hai, Tiếp bỏ học. Năm 1972, Đoàn Xuân Tiếp đăng ký đi bộ đội, được đơn vị điều đi học lái xe rồi anh ta ở trong quân ngũ, đến năm 1991 thì xuất ngũ.

Tích lũy được một số vốn liếng, Tiếp hùn hạp cùng vài người, mở một hợp tác xã chuyên làm thủ công mỹ nghệ, lấy tên là Trung tâm nhân đạo Hồng Ngọc, tại thị trấn Sao Đỏ, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương. Sau đó, Đoàn Xuân Tiếp nâng cấp Trung tâm này thành công ty TNHH Chân – Thiện – Mỹ tại Châu Phong, Quế Võ, Bắc Ninh.

Mặc dù trước đó Đoàn Xuân Tiếp đã có vợ và hai con trai, nhưng ông ta sống chung với người tình mới, vốn là một nữ cổ đông có nhiều tiền, tên là Nguyễn Thị Tuyết Hồngsau. Sau đó ông Tiếp ly hôn người vợ mấy chục năm đầu ấp tay gối, để kết hôn với người tình mới.

Ảnh: Nguyễn Thị Tuyết Hồng và Đoàn Xuân Tiếp. Nguồn: Tác giả gửi tới TD

Năm 2012, Đoàn Xuân Tiếp và Nguyễn Thị Tuyết Hồng làm hồ sơ xin mở trường đại học tư thục Kinh Bắc. Ngày 26-3-2012, Thủ tướng chính phủ có Quyết định số 350/TTg, cho phép thành lập trường Đại học Kinh Bắc. Nhờ vậy, Đoàn Xuân Tiếp xin được 28 hecta đất tại huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, cách thủ đô Hà Nội 20 km.

Trường đóng ở Bắc Ninh, nhưng họ mở thêm văn phòng tại nơi vợ chồng Đoàn Xuân Tiếp đăng ký hộ khẩu thường trú, số 110 phố Ngọc Hà, phường Đội Cấn, quận Ba Đình, Hà Nội, để tiếp nhận hồ sơ tuyển sinh nhắm vào học sinh Hà Nội và các vùng phụ cận.

Để hợp pháp hồ sơ nhân thân và trình độ học vấn, dù chưa có bằng tốt nghiệp phổ thông cơ sở (cấp I) ông Tiếp xài bằng tốt nghiệp trung học phổ thông hệ bổ túc, ghi tên Đoàn Xuân Tiếp, số 0334833/BTPT do Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội cấp năm 2003. Theo bà Đoàn Thị Kiều Oanh, Chánh Thanh tra Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội, danh sách tốt nghiệp kỳ thi Bổ túc – trung học phổ thông ngày 3-6-2003 tại Hội đồng thi Cầu Giấy, TP Hà Nội, không có tên Đoàn Xuân Tiếp, sinh năm 1950, trong danh sách đậu tốt nghiệp.

Chưa dừng lại ở đó, Đoàn Xuân Tiếp còn xài thêm bằng giả “cử nhân tại chức” Trường ĐH Mỏ – Địa chất, khóa học 2005 -2010. Ngày 12-6-2023 Trường Đại học Mỏ – Địa chất có văn bản số 455/MĐC- ĐTĐH, xác nhận, Đoàn Xuân Tiếp, sinh ngày 19-5-1950, chưa từng học tại Trường Đại học Mỏ – Địa chất, không có tên trong sổ gốc cấp bằng tốt nghiệp. Vậy là bằng tốt nghiệp đại học số hiệu 00107535, số vào sổ cấp bằng SĐ50-76 ngày 4-5-2010 mang tên Đoàn Xuân Tiếp là đồ giả.

Ảnh: Bằng đại học và bảng điểm của Đoàn Xuân Tiếp, cùng công văn trả lời của trường Đại học Mỏ – Địa chất. Nguồn: Tác giả gửi tới TD

Có bằng “cử nhân”, ông Tiếp mua tiếp bằng thạc sĩ mang tên Đoàn Xuân Tiếp do Trường đại học Bulacan State (Bulacan State University – BSU), Philippines cấp, để làm nghiên cứu sinh tiến sĩ ở… Malaysia!

Gia đình Đoàn Xuân Tiếp điều hành trường đại học ở Kinh Bắc. Ông Tiếp làm chủ tịch Hội đồng trường. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Tuyết Hồng làm Phó chủ tịch Hội đồng kiêm trưởng Ban tài chính. Con trai ông Tiếp là Đoàn Xuân Tĩnh làm chủ tịch HĐQT. Một người con trai nữa của ông ta tên Đoàn Xuân Toản làm Phó Chủ tịch thường trực HĐQT, kiêm Phó Hiệu trưởng trường. Còn lại, từ hiệu trưởng trở xuống, tất cả đều được gia đình ông Tiếp ký hợp đồng làm thuê.

Từ đó phát sinh câu chuyện cười ra nước mắt: Bà Nguyễn Thị Minh Châu, sinh năm 1958, hộ khẩu thường trú tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Bà Châu được gia đình Đoàn Xuân Tiếp mời về làm Phó hiệu trưởng trường Đại học Kinh Bắc. Giai đoạn 2018-2019 xảy ra “Vụ án cấp Văn bằng 2, ngành Ngôn ngữ Anh giả mạo” tại Đại học Kinh Bắc.

Mặc dù số tiền kiếm lợi bất hợp pháp 4,6 tỷ đồng từ vụ án nói trên được chuyển vào tài khoản của bà Nguyễn Thị Tuyết Hồng, vợ ông Đoàn Xuân Tiếp; thế nhưng, tại bản án số 30/2021/HS-ST ngày 22/3/2021, TAND tỉnh Bắc Ninh tuyên phạt bà Nguyễn Thị Minh Châu, phó Hiệu trưởng Đại học Kinh Bắc 5 năm tù về tội “Giả mạo trong công tác”. Phó hiệu trưởng nhận án tù, trong khi hiệu trưởng Đại học Kinh Bắc và cả gia đình Đoàn Xuân Tiếp đều bình an vô sự.

Đại học Kinh Bắc được giới thiệu có 200 giảng viên gồm 9 giáo sư, 25 phó giáo sư, 35 tiến sĩ, 131 thạc sĩ. Trường đào tạo gồm 18 ngành học, có cả Y khoa và Dược khoa. Số lượng sinh viên đang theo học hơn 10.000 sinh viên, Đại học Kinh Bắc còn được phép đào tạo cả cao học và cấp bằng… thạc sĩ.

Ngoài việc gian lận bằng cấp, học vị, Đoàn Xuân Tiếp còn tha hoá trong đạo đức và lối sống. Có nhiều đơn thư tố cáo ông Tiếp cặp bồ với sinh viên trong trường, sống như vợ chồng với những cô gái chỉ đáng tuổi con cháu mình. Để đối phó dư luận, đầu tháng 5-2023, Đoàn Xuân Tiếp xin từ chức vì lý do … sức khỏe. Bốn tháng sau, ngày 6-9-2023, ông ta có thư thông báo quay trở lại chức Chủ tịch Hội đồng trường.

Ảnh chụp thông báo của Đoàn Xuân Tiếp giả vờ từ chức. Nguồn: Tác giả gửi tới TD

Video Player

00:00

03:19

Clip bà Hồng, vợ ông Tiếp đánh ghen. Nguồn: Tác giả gửi tới Tiếng Dân

Điều không thể tin được trong thế kỷ 21, xuất hiện một “thầy giáo” chỉ học hết cấp một nhưng xài bằng cử nhân giả, thạc sĩ dỏm … như Đoàn Xuân Tiếp lại “dắt mũi” cả hệ thống chính trị, làm Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng trường đại học, nơi có cả chục ngàn sinh viên theo học. Một kẻ lừa đảo, dối trá, lại được nhận Bằng khen Chính phủ, được phong danh hiệu “Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới”.

 

Ảnh: Bốn “thạc sĩ” trong gia đình Đoàn Xuân Tiếp là HĐQT Trường Đại học Kinh Bắc. Nguồn: Vietstock

Đến Thượng tá, Phó Trưởng khoa Đại học Cảnh sát 

Phạm Văn Hùng sinh năm 1976, quê Bắc Giang, hộ khẩu thường trú (HKTT) tại 148/30 Hoàng Diệu 2, khu phố 4, phường Linh Chiểu, Thủ Đức, TPHCM. Hùng tốt nghiệp Học viện An ninh, có học vị tiến sĩ, cao cấp chính trị. Cấp bậc của Hùng hiện nay là Thượng tá công an, Phó trưởng khoa Lý luận chính trị và Khoa học xã hội Nhân văn, trường Đại học Cảnh sát TPHCM, có trụ sở tại 36 đường Nguyễn Hữu Thọ, phường Tân Phong, Quận 7, TP.HCM.

Có lẽ đồng lương cao vút, cộng thêm bổng lộc cùng đặc quyền, đặc lợi quá nhiều từ ngành công an, mật vụ, đã khiến cho Phạm Văn Hùng biến thái, ăn chơi rửng mỡ, đốn mạt đến suy đồi đạo đức.

Tối ngày 21-10-2023, Phạm Văn Hùng gọi cô “gái nhảy” Nguyễn Thị Mỹ Miều (tức Đào) 17 tuổi (sinh năm 2006), HKTT tại ấp Phước Thuận 1, huyện Phước Long, tỉnh Bạc Liêu, đến căn hộ số 03.10, chung cư ICON, số 56 Bến Vân Đồn, phường 13, quận 4, TPHCM, để sử dụng ma tuý và quan hệ tình dục với Hùng và một đồng bọn của hắn, cũng là một sĩ quan cảnh sát.

Đến sáng 22-10-2023, Miều xin Hùng cho về, Hùng yêu cầu Miều phải kiếm một cô gái khác thay thế. Miều dụ được một bé gái 15 tuổi, tên Nguyễn Ngọc Anh Thư, sinh năm 2008, con của chị Nguyễn Thị Phương, sinh năm 1989, HKTT tại đường số 21, Tân Quy, Quận 7, TPHCM, đến để “phục vụ” cho Thượng tá Phạm Văn Hùng.

Chân dung Thượng tá Phạm Văn Hùng. Nguồn: Tác giả gửi tới Tiếng Dân

Trong cơn ngáo đá và cuồng dâm, Phạm Văn Hùng đã ép cô bé 15 tuổi dùng ma tuý đến đến kiệt sức và sốc thuốc mà chết. Cũng có thông tin, trong cơn ngáo đá và thác loạn, Hùng đã bóp cổ bé Thư đến ngạt thở. Một số người ở chung cư phát hiện, đã đưa bé Anh Thư đến bệnh viện, nhưng cháu bé đã tử vong.

Sự việc lan ra chấn động thành Hồ. Không không thể che đậy được nữa, Cơ quan Cảnh sát điều tra CA TPHCM phải tống đạt các quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh bắt tạm giam đối với Phạm Văn Hùng về hành vi “Mua dâm người dưới 18 tuổi”.

Ngày 3-11-2023, để trốn trách nhiệm, lãnh đạo trường Đại học Cảnh sát Nhân dân có thông báo gửi đến công an các đơn vị, một số địa phương, học viện, trường, bệnh viện CAND về việc kỷ luật cán bộ. Theo thông báo, vị phó khoa này bị kỷ luật bằng hình thức “tước danh hiệu Công an nhân dân” từ ngày 1-11-2023, loại bỏ Hùng ra khỏi đội ngũ giảng viên.

Thông báo của trường Đại học CSND về vụ kỷ luật Phạm Văn Hùng

Một vụ án rất nghiêm trọng, liên quan đến cái chết tức tưởi, oan ức của một cháu bé 15 tuổi, nhưng cả hệ thống báo đảng đều dửng dưng, vô cảm, đưa tin lấp lửng, đánh lừa dư luận. Cơ quan điều tra CA thành Hồ đã che giấu tình tiết, nội dung vụ án, cũng như bao che nhân thân tội phạm và hành vi vô nhân tính của Phạm Văn Hùng.

Rồi đây một phiên toà xử kín sẽ diễn ra, âm thầm xét xử Phạm Văn Hùng. Khung hình phạt thấp nhất là 7 năm tù và cao nhất 15 năm tù theo khoản 3, Điều 329, Bộ luật Hình sự. Tuy nhiên, dân chúng sẽ không có quyền được biết và luận bàn vụ án này.

Thật xấu hổ, khi một trường đại học cảnh sát “Vì nhân dân phục vụ” lại có một “đồng chí” Phó Trưởng khoa Lý luận Chính trị, là quỷ dữ đội lốt thầy giáo như Phạm Văn Hùng. Nếu vụ này không bị lộ, chắc chắn Hùng sẽ được phong hàm Phó giáo sư, tiếp tục rao giảng đạo đức, rồi trở thành nhân tố “điển hình” cho mọi người “học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM”.

Nền giáo dục XHCN đã đúc ra những ông bà “thầy” đảng viên thật là đẹp mặt chế độ này!


 

Tri ân ông Alcoh Wong tại Little Saigon,vị ân nhân mai táng thuyền nhân

Lâm Hoài Thạch/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – “Ngày Hội Ngộ Thuyền Nhân” và tri ân ông Alcoh Wong, người mai táng thuyền nhân, vừa được đài Little Saigon Radio và Hồn Việt TV tổ chức vào chiều Thứ Sáu, 27 Tháng Mười, tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2, thành phố Garden Grove.

Bà Alice Wong (thứ ba từ trái) cùng gia đình từ Malaysia sang. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Trong lịch sử Việt Nam, khi nhắc tới thuyền nhân là nhắc tới một trang sử đen tối của đất nước khi Cộng Sản Việt Nam cai trị toàn đất nước từ cuối Tháng Tư, 1975, khiến cho hàng triệu đồng bào Việt Nam phải bỏ quê hương ra đi.

Theo lượng định của Liên Hiệp Quốc, trong số hàng triệu thuyền nhân thì nửa triệu người đã chết trên biển cả, chỉ khoảng hơn 800,000 người sống sót đã đến được bến bờ tự do.

Luật Sư Nguyễn Hoàng Dũng, điều hợp chương trình, cho hay: “Ông Alcoh Wong là một ân nhân của các thuyền nhân bất hạnh bị tử nạn trên đường vượt biển, và xác của họ đã trôi dạt vào bờ biển tại một số hòn đảo ở Malaysia. Vị ân nhân vĩ đại này đã vớt trên 500 thi thể bất hạnh và đem vào bờ để chôn cất. Đây là một công việc do sự tự nguyện của ông, đã tốn kém nhiều tài lực và nhân lực trong nhiều năm qua. Ông là người có tấm lòng bác ái, mà ít có ai có thể thực hiện được.”

Cũng theo Luật Sư Dũng, công trình lớn nữa là ông Alcoh Wong đã soạn ra cuốn cẩm nang ghi chép tên họ những thuyền nhân của những ngôi mộ mà ông đã chôn cất. Sau này, có rất nhiều thân nhân của những thuyền nhân bất hạnh đã tìm được những ngôi mộ thân nhân của họ tại Malaysia.

“Và cũng nhờ đó, tập thể thuyền nhân sau này mới có thể tìm được những ngôi mộ này để thăm viếng và trùng tu. Trong suốt nhiều năm qua, kể từ năm 2005 cho đến nay đã có nhiều chuyến đi về Biển Đông của nhiều nhóm. Cụ thể là có nhóm Văn Khố Thuyền Nhân ở Úc, cũng như những nhóm ở những quốc gia khác, nhờ cuốn cẩm nang này, họ đã đến thăm viếng những ngôi mộ thuyền nhân đang còn ở Malaysia. Nhưng, rất tiếc là ông Alcoh Wong đã mất vào năm 2006, hưởng dương 59 tuổi,” Luật Sư Dũng cho biết thêm.

Ông Alcoh Wong và ngôi mộ của thuyền nhân tại Terengganu.

(Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt chụp lại)

Nhân chuyến vợ của ông Alcoh Wong là bà Alice Wong cùng với gia đình đến Little Saigon, nên các thuyền nhân có buổi họp mặt để đồng hương có dịp tỏ lòng cám ơn và vinh danh ông Alcoh Wong.

Ông Nguyễn Hữu Công, giám đốc đài Little Saigon Radio, nói: “Trong số những thuyền nhân được sống sót đó có tôi và nhiều quý vị quan khách đang hiện diện nơi đây. Cộng Sản Việt Nam như bất cứ chế độ độc tài khác, họ che giấu bất kỳ một sự kiện nào tố cáo sự thất bại của họ. Họ che giấu việc năm 1954 đã có hàng triệu người miền Bắc di cư vào Nam, cuộc di cư vĩ đại của đồng bào miền Bắc vào Nam không có một dòng nào trong sách sử miền Bắc trước năm 1975 và hiện nay.”

Cũng theo ông Công, trong hành trình tìm tự do, nhiều người đã chết, thân xác dạt vào bờ biển của các quốc gia lân bang. Đã có những ân nhân đã mở lòng ra, chôn xác thuyền nhân, một trong những vị ân nhân đó, mà mọi người vinh danh và tri ân trong buổi hội ngộ là ông Alcoh Wong. Trong suốt hơn 18 năm, ông đã vớt xác và chôn cất những thuyền nhân bất hạnh từ năm 1978, khi ông 31 tuổi đến ông lìa đời 2006, lúc đó ông mới 59 tuổi.

“Khi hội ngộ thuyền nhân, chúng ta cũng không thể nào quên ơn những quốc gia láng giềng như Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippines, Hồng Kông, Singapore đã bước đầu đón tiếp chúng ta. Và nhất là những vị ân nhân như ông Alcoh Wong mà chúng ta vinh danh và tri ân trong tối hôm nay,” ông Công nói thêm.

Đồng hương tưởng niệm các thuyền nhân bị tử nạn tại biển khơi.

(Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Bà Ngọc Ân, thành viên trong ban tổ chức, kể lại chuyến đi của phái đoàn Việt Nam từ nhiều quốc gia đến viếng thăm những nghĩa trang của thuyền nhân tại ven bờ biển Malaysia, trong dịp Thanh Minh vào Tháng Ba, 2016. Tình cờ họ gặp được bà Alice Wong, vợ của ông Alcoh Wong.

Những khu nghĩa trang tại Terengganu gồm có các khu A, B, C, D, F… Lúc đó phái đoàn thăm viếng chia nhau mỗi nhóm đi thăm một khu vì nghĩa trang này quá lớn.

Bà Alice Wong cho phái đoàn thăm viếng biết năm nay đúng 10 năm giỗ của chồng bà, thì bà sẽ đốt hết những quyển sách này, bởi vì hơn 10 năm qua, bà không biết cách nào để đưa hàng trăm quyển sách này đến tay những thân nhân của thuyền nhân bất hạnh.

Quyển cẩm nang này có ghi rõ gồm 17 nghĩa trang thuyền nhân dọc theo bán đảo Malaysia. Ông Alcoh Wong đã phát hành quyển cẩm nang này vào năm 2006, một tháng sau thì ông qua đời. Phái đoàn thăm viếng đã mua 250 quyển, trong sách có ghi tên họ của những thuyền nhân và được chôn cất tại nơi nào.

Khi về đến Westminster, nhờ có Little Saigon Radio và Hồn Việt TV phổ biến thì chỉ trong hai tuần, cả gần 250 quyển cẩm nang đã hết, giờ chỉ còn khoảng năm quyển, ban tổ chức đang giữ.

Vợ chồng thuyền nhân Ngô Vũ Liễu. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Bà Ngọc Ân ngậm ngùi kể lại: “Trong chuyến đi này, chúng tôi lần đầu tiên được viếng mộ của ông Alcoh Wong. Tôi thắc mắc hỏi vợ ông, ‘Tại sao vợ con của ông ở Kuala Lumpur, mà mộ của ông lại ở gần khu những ngôi mộ của thuyền nhân tại Terengganu?’ Thì bà trả lời rằng, ‘Khi ông mất, ông muốn được chôn cất tại Terengganu, để khi những thuyền nhân Việt Nam trở về thăm Pulau Bidong thì họ sẽ đi ngang qua mộ của ông bên đường, và ông muốn nằm ở đó đợi các thuyền nhân Việt Nam trở về nơi này, để ông nhìn thấy được những người con, những người anh, những người chị, hay cha mẹ của họ còn nhớ đến lịch sử đau thương của những thuyền nhân bất hạnh, mà trở về đây.”

Có nhiều cựu thuyền nhân từ Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippines… đến tham dự, và họ đã chia sẻ nỗi niềm của thuyền nhân còn sống sót sau cuộc vượt biên đầy cam go và nguy hiểm.

Thuyền nhân Nguyễn Thanh Giàu, hội trưởng Ban Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Hải Ngoại, kiêm tổng thư ký Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ, nói: “Ông Alcoh Wong là một vị bồ tát, bởi vì tấm lòng của ông rất là bao la. Trong suốt hơn 18 năm, ông đã lo chôn cất hàng trăm xác chết của thuyền nhân bỏ quê hương ra đi vì hai chữ tự do, thì chính ông Alcoh Wong là người đã tô đậm thêm nét đẹp của sự vượt biển cũng vì hai chữ tự do đó. Và những thuyền nhân còn sống sót đang hiện diện nơi đây hay bất cứ ở đâu, chúng ta hãy cám ơn những thuyền nhân đã bỏ mình trên biển cả, vì chính họ đã cho mọi người thấy được giá trị của sự tự do như thế nào.”

Từ trái, ông Nguyễn Hữu Công, bà Mai Hân và bà Mai Khanh.

(Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Thuyền nhân Ngô Vũ Liễu, từ Denver, Colorado về, kể lại chuyến đi vượt biên vào năm 1984 của bà và người em trai cùng với nhiều người trên chiếc tàu lênh đênh trên biển suốt 19 ngày. Vì tàu bị vô nước và máy bị hư không chạy được nữa, và mấy ngày sau thì tàu không còn thức ăn và nước uống, nên số thuyền nhân đã chết hơn phân nửa, và cũng không còn ai đủ sức để tát nước, tàu sắp bị chìm!

Cũng may có một chiếc tàu Malaysia đến cứu và đưa những người sống sót vào bờ. Nhưng sau khi vào đến bờ thì em trai của bà đã chết, vì bệnh và đói khát ròng rã suốt hơn 10 ngày lênh đênh trên biển. Sau này, nhờ có thông tin về quyển cẩm nang của ông Alcoh Wong, nên đến năm 2007, ông bà Liễu đã sang Malaysia gặp được bà Alice Wong và tìm được ngôi mộ của em trai bà Liễu đã mất trên 20 năm.

Chương trình văn nghệ phụ diễn do ban văn nghệ Đỗ Thanh đảm trách. [qd]


 

Thêm một người bị kết tội tổ chức đám cưới giả ở Nam California

Ba’o Nguoi-Viet

December 1, 2023

LOS ANGELES, California (NV) – Thêm một người nữa ở Nam California bị kết tội có liên quan đến tổ chức hàng trăm đám cưới giả, và lần này là một ông ở Los Angeles.

Theo đài KTLA, bị cáo có tên Engilbert Ulan, 42 tuổi, người có quốc tịch Philippines đang cư ngụ ở Los Angeles. Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cho biết ông bị kết tội tổ chức đám cưới giả, khai gian giấy tờ nhập cư.

Văn phòng làm đám cưới giả của nhóm 11 người ở Los Angeles. (Hình: Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ)

Ông bị bắt và bị truy tố cùng 11 người khác vào Tháng Tư năm ngoái vì có liên quan đến công ty lường gạt người khác do ông Marcialito Benitez đứng đầu.

Bắt đầu từ năm 2019, nhóm người này tổ chức nhiều đám cưới giả tại nhiều văn phòng ở Los Angeles. Họ chuẩn bị và nộp nhiều hồ sơ giả để làm bằng chứng cho đám cưới với mục đích giúp khách hàng lấy được quốc tịch Mỹ.

Công việc của ông Ulan là giúp khách hàng và người họ sắp cưới giả chuẩn bị phỏng vấn với Sở Di Trú, giúp họ biết cách che giấu đám cưới giả và biết cách trả lời câu hỏi khi phỏng vấn lấy thẻ xanh.

Bộ Tư Pháp cho biết một người phải trả phí cho dịch vụ đó từ $20,000 đến $30,000.

Ông Ulan là người thứ 10 bị kết tội, và chín bị cáo khác trong nhóm đã nhận tội. Người đứng đầu là ông Benitez cũng mới nhận tội hồi Tháng Chín vừa qua, và sẽ nhận bản án vào Tháng Giêng, 2024. Bị cáo Ulan sẽ ra tòa nhận bản án vào Tháng Ba, 2024.

Theo Bộ Tư Pháp, bản án tối đa của tổ chức đám cưới giả và khai gian giấy tờ nhập cư là năm năm trong nhà tù liên bang, ba năm quản chế và đóng tiền phạt lên đến $250,000. (TL) [qd]


 

Câu chuyện bệnh ở Việt Nam – Bác sĩ Thắng Trần

Dưới đây Bác sĩ Thắng Trần chia sẻ chia sẻ suy nghĩ của mình về số phận các người bệnh tại Việt Nam 

BS Thắng Trần, Na-Uy

Cơ may cho tôi được tìm hiểu thêm về hệ thống y tế Việt Nam CS đến thật bất ngờ và đã cho tôi nhiều suy nghĩ về số phận con người.

Hospital overcrowding reveals cracks in medical system – VietNam ...

Sau 42 năm sống xa xứ, lần đầu tiên tôi quyết định về Việt Nam “ĂN TẾT”. Về Sài Gòn 5 ngày trước tết để sắp sửa trước khi về quê ăn Tết với người thân. Tết ở Sài Gòn năm nay không có không khí như tôi nghĩ. Chợ hoa vắng người, sức mua sắm giảm nhiều vì kinh tế khó khăn và tình trạng thất nghiệp gia tăng.

Chuyện không vui xảy ra vào sáng mùng 1 tết, người thân tôi té sau khi đi từ nhà tắm ra và bà đã gãy cổ xương đùi.

Sau khi xác định qua chụp hình X-ray, tôi phải liên lạc bạn bè đồng nghiệp và cũng là bạn học thời trung học để lo cho bà đi mổ. Bác sĩ M. học cùng trường và quen thân, là bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình đã tận tình giúp đỡ: giới thiệu bịnh viện và liên lạc bác sĩ mỗ giỏi. Anh góp ý nên đi bệnh viện tư ở Sài Gòn. Từ quê lên Sài Gòn mất 4-5 giờ xe. Các bệnh viện chỉ mổ những ca thật cấp thiết vì bác sĩ và y tá ( ở Việt Nam gọi là điều dưỡng) nghỉ tết. Tôi được khuyên đừng đưa bà lên trước mùng 6. Vì bà dùng thuốc loãng máu nên cũng phải đợi. Ở Na-Uy những trường hợp này sẽ phải mổ trong vòng 48 giờ.

 

BỆNH VIỆN

T.A là bệnh viện tư nhân người thân tôi nằm. Thủ tục đầu tiên là nộp giấy chứng minh thư, giấy bảo hiểm sức khỏe, tiền ứng cho tiền phòng. Có nhiều mức giá: phòng 6,3, 2 hay 1 người, ngoài ra có phòng VIP. Chúng tôi chọn phòng 1 người với giá 980.000 ngày. Đặc cọc trước 5 ngày. Trong phòng có 1 giường cho bịnh nhân và 1 giường cho người thân đi NUÔI bịnh nhân. Vì 2 vợ chồng tôi ở lại, nên mướn thêm ghế bố 30.000 mỗi ngày. Tiền phòng bao gồm cháo buổi sáng, 3 món trưa và tối cho người bệnh, 1 lần lau sàn nhà và 1 lần lấy rác. Thay ra mền vệ sinh cho bệnh nhân là trách nhiệm người nhà (!!!)

Phòng và nhà vệ sinh tệ.( Xem hình dưới đây)

ĐIỀU DƯỠNG

Trách nhiệm điều dưỡng: đưa thuốc cho người nhà để cho bệnh nhân uống, thay băng, thử máu, chích thuốc. Ngoài những việc khác người nhà phải lo cho bệnh nhân. Cây kim chích, băng thay, từng miếng bông gòn đều được ghi để tính tiền. Khi họ vào họ không giới thiệu họ là ai, phần hành gì. Khi cần gọi họ đến, nhưng không làm gì, chỉ trả lời là họ sẽ hỏi bác sĩ đã. Trong 2 ngày đầu họ coi thường chúng tôi lắm. Sau khi mổ xong người thân tôi mê sảng và sốt. Tôi yêu cầu đo nhiệt độ, thử máu và xem xét cho trụ sinh. Họ không làm ngay, tôi yêu gặp bác sĩ D, người mổ và người tôi quen. Điều dưỡng thông báo là bs bận mổ. Tôi không đồng ý và tôi tự gọi bs. D xuống ngay. Từ khi bs thông báo cho họ biết tôi là ai, họ đã làm theo yêu cầu của tôi không cần thông qua bs D. Tôi thật sự rất khó chịu tính quan liêu và kiêu ngạo.

Bệnh nhân gãy xương và sau khi mổ với cơn đau dữ dội nhưng họ chỉ cho Paracet để giảm đau. Tôi phải yêu cầu dùng morfin và chấp nhận trả tiền họ mới cho. Rõ khổ.

 

BÁC SĨ

Ngoài bs D quen biết và biết tôi làm gì, còn những bs khác thì hỡi ơi!
Hôm bà bị mê sảng, có 1 bs đến. Ông vào phòng với 1 điều dưỡng. Ông không tự giới thiệu mình là ai và vào làm gì. Ông hỏi bệnh nhân tên gì, tại sao vào đây? Khi nghe bị gãy cổ xương đùi, ông ta chỉ xoáy vào việc là có phải do choáng váng, mất thăng bằng và té. Ông chỉ muốn xác định là do tai biến đưa đến té. Ông hỏi có dùng thuốc loãng máu vì sao? Tôi giải thích là do trước đây vài năm có triệu chứng tai biến và khi dùng thuốc loãng máu, triệu chứng không còn sau khi uống thuốc vài phút, từ đó bs bệnh viện cho dùng tiếp. Ông ta không nhìn tôi mà chỉ chăm chăm hỏi bà cụ. Tôi không thể hiểu ông đang làm gì. 1 người đang mê sảng không thể nhớ hay có khả năng trả lời. Tôi phải ngắt lời và hỏi ông là ai? Ông báo là bs chuyên khoa thần kinh, tên S, ông muốn bà cụ phải chụp hình MRI để xác định đã bị tai biến và khi ấy mới tiếp tục dùng thuốc loãng máu. Tôi cũng xin phép tự giới thiệu về mình và giải thích yếu tố phòng hộ ban đầu đủ để bà cụ dùng thuốc loãng máu ( tiểu đường, cao áp huyết, triệu chứng tai biến). Xác định có tai biến để dùng thuốc loãng máu là phòng hộ thứ hai, người mê sảng không thể nằm yên 30 phút’ để chụp MRI và không bs nào đi lấy bệnh án người mê sảng khi không nói chuyện với người nhà. Tôi trả lời tôi không đồng ý chụp MRI, tôi tự quyết định cho bà dùng thuốc loãng máu và tôi không cần bs S ở đây. Tôi không đồng ý trả tiền cho sự có mặt của bs.

Tôi đã quen với môi trường làm việc bệnh viện Na-Uy 30 năm. Khi bệnh nhân nằm viện, mọi thứ đều được bs, y tá và trợ tá lo. Người thân không được ở lại bệịnh viện. Ở Việt Nam hoàn toàn trái ngược. Ở Việt Nam 3 y tá lo cho 30 bịnh nhân cũng không mệt. Bên Na-Uy 1 y tá lo cho 2 bịnh nhân là bù đầu bù cổ.
Tôi nghĩ những phòng 3-6 bịnh nhân, người thân lo cho bịnh nhân họ sẽ nằm ở đâu. Nằm dưới gầm giường  chắc?

Cùng là số phận con người và bệnh nhân, nhưng bệnh nhân ở Na-Uy được đối xử đàng hoàng và đúng tình con người. Tôi thật sự không thể tưởng tượng hoàn cảnh bệnh nhân ở bệnh viện công ở Việt Nam thì sao?

Cảnh chờ đợi ở bệnh viện tâm thần Sài Gòn

Chi phí tôi phải trả cho 5 ngày nằm viện và mổ là 37 triệu và bảo hiểm trả 52 triệu. Với số tiền gần 80 triệu có thể là cả gia tài cho 1 gia đình.

 

Qua đây tôi càng thương cho số phận những người dân trong nước. Còn nhiều người lo không đủ cho chỗ ở, miếng ăn. Chắc nhiều người lo sợ bị bệnh và người thân bị bệnh. Không có quen biết và kém tài chính sẽ khó khăn lắm.

Dr. Thắng Trần

**********************************************************

Kẻ đi Tìm thông tin thêm

Dao mổ rạch ba lần mới đứt của Trung Quốc

PGS Đào Xuân Cơ – Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội), cho biết, sau Thông tư 14, các bệnh viện sẽ không còn phải mua vật tư giá rẻ nhất, bác sĩ sẽ được dùng thiết bị theo nhu cầu khám chữa bệnh.

Trước đây, theo quy định, các cơ sở phải tìm nơi bán giá rẻ nhất để mua. Tuy nhiên, trong y tế, với mức giá thấp nhất thì không thể mua vật tư và thuốc tốt nhất cho người bệnh.

Với Thông tư 14, các bác sĩ sẽ được dùng thiết bị theo nhu cầu khám chữa bệnh. Ảnh: Hoàng Hà.

 

PGS Cơ cho rằng bệnh viện sẽ tránh được tình trạng mua phải xông hút giá thấp nhất gây biến chứng chảy máu phế quản bệnh nhân, dao rạch 3 lần mới qua da như Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM). Các máy móc, thiết bị hỏng hóc trước mua sắm linh kiện thay thế rất khó, Thông tư 14 giải quyết tất cả vấn đề này.

Về nỗi lo có tình trạng “thổi giá” trang thiết bị, PGS Cơ cho rằng trong thời gian qua, việc chống tham nhũng nhất là trong phòng chống dịch đã được làm chặt, các công ty nâng khống giá bị “tuýt còi”.

Cơ chế ơi là chế cơ, dân ta quá khổ vì XHCN chúng bay! Ôi thiên đường Cộng Sản, xã hội đáng sống là đây sao?