httpv://www.youtube.com/watch?v=Y0_tlhSOioU
Cộng sản ra tay đàn áp lớn nhất 2017: LM Nguyễn Đình Thục bị đánh chảy máu môi & dân bị đánh-bị bắt

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ
httpv://www.youtube.com/watch?v=Y0_tlhSOioU
Cộng sản ra tay đàn áp lớn nhất 2017: LM Nguyễn Đình Thục bị đánh chảy máu môi & dân bị đánh-bị bắt
Ông Trương Văn Thạch (ngụ Châu Thành A, Hậu Giang) đang chạy xe trên đường, vận chuyển 340.000 USD và 110.000 AUD thì bị An ninh kinh tế và Quản lý thị trường chặn kiểm tra, thu giữ vì “không chứng minh được nguồn gốc cũng như mục đích sử dụng”.
Việc công an Hậu Giang quyết định thu giữ (cho dù tạm giữ) là lộng quyền và thiếu hiểu biết về pháp luật, nếu không muốn nói là vi luật.
Pháp luật Việt Nam chỉ nghiêm cấm hành vi “mua, bán, thanh toán, cho vay ngoại tệ trái phép”, chứ không cấm hành vi “vận chuyển ngoại tệ”. Công dân được quyền “cất giữ, mang theo người” ngoại tệ.
Ông Thạch có quyền giữ bí mật để bảo vệ nguồn tài sản của mình, không có nghĩa vụ phải khai báo hay chứng minh. Việc ông vận chuyển đi đâu là quyền cá nhân. Thích chở đi đâu thì chở, ngay cả khi mục đích chỉ là chở đi lòng vòng khắp phố, hay từ Hậu Giang ra tận… Ba Đình để chơi cho vui (miễn là không ra khỏi biên giới quốc gia), cũng không phải khai báo và không phải là hành vi bị cấm.
Việc điều tra để kết luận nguồn gốc, cũng như mục đích vận chuyển hay sử dụng số ngoại tệ đó có vi luật hay không, là trách nhiệm của phía công an, chứ không phải là nghĩa vụ của ông Thạch. Và khi chưa có đủ chứng cứ kết luận, không ai được quyền thu giữ, chiếm đoạt.
Ngược lại, việc thu giữ tiền bạc, tài sản công dân một cách lộng quyền, vô lối như thế phải bị truy tố. Đó là phạm pháp.
Không chỉ lực lượng công an. Đọc các bản tin trên báo mấy ngày qua về sự việc này, thấy dường như sự hiểu biết về luật pháp của các nhà báo vẫn còn ở mức rất… Đỗ Mười!
(Trương Duy Nhất)
Hiện nay, đoàn đã về giáo xứ Đồng Tháp thuộc xã Diễn Hồng, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An để nghi ngơi.
Hơn 1000 người dân thuộc giáo xứ Song Ngọc đi đòi quyền làm người, quyền sống của người dân đã bị nhà cầm quyền ra tay đàn áp, mén đá, dùng súng đạn bắn vào người dân khiến cho nhiều người bị thương – là bằng chứng rõ ràng nhất nhà cầm quyền cộng sản đang “phục vụ” cho dân hay cho Tàu Cộng, khi giới chức cộng sản ra sức “bảo vệ” Formosa do Tàu Cộng đầu tư.
GNsP tạm ngưng tường thuật hành trình đi gửi đơn khởi kiện ngày hôm nay. Có thông tin mới chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật trong bản tin kế tiếp.

Chính quyền mới của Tổng thống Mỹ Donald Trump đã công bố sắc lệnh trừng phạt đối với Phó Tổng thống Venezuela Tareck El Aissami, cáo buộc ông này đóng vai trò quan trọng trong hoạt động buôn bán ma túy quốc tế.
Sắc lệnh này được công bố trên web của Bộ Tài chính Mỹ vào cuối ngày 13/2, có khả năng sẽ làm căng thẳng thêm mối quan hệ giữa Mỹ và Mexico, theo Fox News.
Ông El Aissami là quan chức cấp cao nhất của Venezuela từng bị trừng phạt bởi Mỹ. Cộng sự của ông này, Samark Jose Lopez Bello, cũng bị trừng phạt vì hỗ trợ vật chất và tài chính cho các hoạt động của ông El Aissami, theo tuyên bố từ Bộ Tài chính.
Ông Lopez, một doanh nhân giàu có của Venezuela, được cho là đại diện của ông El Aissami trong các hoạt động buôn bán ma túy. Mỹ cũng phong tỏa 13 công ty thuộc sở hữu hoặc kiểm soát của ông Lopez, có phạm vi hoạt động tại Quần đảo Virgin thuộc Anh, Panama, Anh, Hoa Kỳ và Venezuela, theo Reuters.
Cả hai người đều bị cấm nhập cảnh vào Hoa Kỳ.
Fox News cho biết, động thái này được đưa ra một tuần sau khi một nhóm gồm 34 nhà lập pháp từ cả hai đảng trình một bức thư tới Tổng thống Trump, thúc giục ông gây áp lực lên chính quyền Venezuela bằng cách xử phạt ngay lập tức các quan chức hàng đầu chịu trách nhiệm về tình trạng tham nhũng và vi phạm nhân quyền.
Các nghị sỹ cũng đề nghị trừng phạt ông El Aissami vì các mối quan hệ của ông này đối với Hezbollah, một tổ chức vũ trang của người Liban theo đạo Hồi dòng Shi’a, theo Fox News.
Việt Nam đi sau Thái Lan 20 năm, Hàn Quốc 35 nămGDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2014 đã gấp 21 lần năm 1990 nhưng chỉ tương đương mức GDP bình quân của Malaysia năm 1998, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010.Nguy cơ Việt Nam đang tụt hậu trở thành chủ đề nóng nhất tại cuộc hội thảo về “Cải cách thể chế kinh tế Việt Nam để hội nhập và phát triển giai đoạn 2015-3035” do Bộ Kế hoạch và đầu tư tổ chức sáng nay, 28/8. Đáng chú ý, lần đầu tiên, sự tụt hậu như trên được công bố một cách chính thức bởi cơ quan của Chính phủ – Tổng cục Thống kê Việt Nam. Báo cáo về thực trạng kinh tế xã hội Việt Nam, ông Nguyễn Bích Lâm, Tổng Cục trưởng, cho biết, năm 2008, chúng ta đã trở thành quốc gia có thu nhập trung bình nhưng vẫn thua xa các nước trong khu vực.
Cụ thể, GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2014 đạt 2.052 USD. Con số này gấp 21 lần năm 1990, nhưng chỉ bằng với nước Malaysia năm 1998, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010. Việt Nam đi sau Hàn Quốc khoảng 30-35 năm, sau Malaysia khoảng 25 năm, Thái Lan 20 năm, sau Indonesia và Philippines khoảng 5-7 năm. GDP bình quân đầu người năm 2014 của Việt Nam chỉ bằng 3/5 của Indonesia, bằng 2/5 của Thái Lan, 1/5 của Malaysia, 1/4 của Hàn Quốc và bằng 1/27 mức GDP bình quân của Singapore. Trước những so sánh này, TS Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương bổ sung: “Chúng ta tự hào về tăng trưởng bình quân 7%. Tuy nhiên, kể từ 2008 trở lại đây, tăng trưởng chỉ còn hơn 5%. Nếu GDP chỉ tăng khoảng 5% thì đến năm 2035 mới bằng 75% của Thái Lan hiện nay. Cho nên phải đạt tăng trưởng 7% may ra mới đuổi kịp được Thái Lan”. “Nguy cơ tụt hậu của Việt Nam rất lớn nếu không thay đổi. Việt Nam không thể chần chừ cải cách kinh tế, bởi nếu còn chần chừ, nguy cơ tụt hậu sẽ còn rất xa so với các nước trong khu vực. Giờ, không có còn đường nào khác, không có đường lùi”, ông Cung lo ngại. PGS.TS Bùi Tất Thắng, Viện trưởng Viện Chiến lược phát triển cũng chia sẻ: “Các nước xung quanh làm được sao ta lại không làm được?”. “Chúng ta phải đảm bảo thực sự mở cửa và hội nhập, thu hút được mọi nguồn lực cho phát triển và phải hoàn thiện để có một nền kinh tế thị trường đầy đủ và hiện đại”, ông Thắng nói. Chủ trì hội thảo này, ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư cũng đặt vấn đề: “Có thật sự là năng lực cạnh tranh của ta đang kém hơn các nước khác hay không, gây nên mối nguy trong hội nhập. Hội nhập là phải cạnh tranh, nếu không cạnh tranh được thì chúng ta sẽ thất bại”. Phạm HuyềnNguồn: vietnamnet. |
Chức sắc Hội đồng Liên tôn bị câu lưu và bị đánh ở Vĩnh Long

Công an địa phương đến kiểm tra hành chính và mời 4 chức sắc Hội đồng Liên tôn về trụ sở công an khi họ đến thăm nhà riêng của một thành viên của hội ở tỉnh Vĩnh Long, ngày 13/02/2017 (Facebook Linh mục Lê Ngọc Thanh)
Chia sẻ
Bốn chức sắc của Hội đồng Liên tôn bị câu lưu hơn 3 giờ và 3 chức sắc khác bị công an đánh khi họ đi đến tỉnh Vĩnh Long ngày 13/2, một thành viên của Hội đồng Liên tôn cho biết.
Trên đường từ Vĩnh Long về thành phố Hồ Chí Minh, Linh mục Lê Ngọc Thanh của Dòng Chúa Cứu thế Sài Gòn, một người vừa bị chính quyền địa phương ở tỉnh Vĩnh Long câu lưu, cho VOA Việt ngữ biết rằng 4 chức sắc của Hội đồng Liên tôn đang cùng các thành viên khác dùng cơm trưa trong một buổi họp mặt đầu năm ở tư gia của ông Lê Văn Sóc thì bị chính quyền ập đến.
Đây là buổi gặp mặt đầu năm thường lệ của các thành viên Hội đồng Liên tôn. Khi họ đến thăm, chúc tết các chức sắc Đạo Cao Đài và Giáo hội Phật giáo Hòa hỏa Thuần túy ở tỉnh Vĩnh Long thì xảy ra sự việc này, Linh mục Lê Ngọc Thanh nói:
“Khi chúng tôi đang ngồi ăn uống thì công an kéo đến rất đông: công an khu phố, công an giao thông, công an mật vụ, công an xã, trên 30 vị. Họ đòi kiểm tra hành chánh, kiểm tra chứng minh dân nhân tất cả những người không thuộc địa phương này. Nói qua nói lại một lúc thì chúng tôi cũng đồng ý cho kiểm. Khi kiểm được mấy người thì một anh công an bảo rằng có lệnh của lãnh đạo yêu cầu 4 vị chức sắc là Hòa thượng Thích Không Tánh, Chánh Trị sự Hứa Phi, Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, và tôi là Linh mục Lê Ngọc Thanh, phải lên làm việc với vị công an đó.”
Theo Linh mục Lê Ngọc Thanh thì chính quyền tỉnh Vĩnh Long “muốn thị uy, trầm trọng hóa sự có mặt của các chức sắc tôn giáo:”
“Chúng tôi bị đưa đi từ lúc 12 giờ 45, và ở đó cho đến 15 giờ. Tại trụ sở công an xã, họ tách mỗi người ra một phòng riêng, và thẩm vấn riêng. Một ông tự nhận mình là Dũng, không mặc sắc phục hay đeo bảng tên. Tất cả các nhân viên gọi ổng là lãnh đạo. Còn ông thì tự nhận mình là cán bộ an ninh phản gián của tỉnh Vĩnh Long. Nói với từng người, ông lên lớp dạy dỗ, nào là không chịu lo tu hành, nào là tôn giáo này đi với tôn giáo kia, nào là lập Hội đồng Liên tôn là bất hợp pháp. Chúng tôi mỗi người có một thái độ khác nhau… Chánh trị sự Hứa Phi thì bị đánh ngay tại đồn công an, bị đe dọa trong khi ông bị hạ đường trong máu nên ông đã xỉu.”
Cũng theo Linh mục Lê Ngọc Thanh, trước khi đoàn đến nhà ông Sóc thì chiếc xe của họ đã bị cảnh sát giao thông chặn với lý do “xe lấn tuyến,” và buộc mọi người phải về ủy ban xã, nhưng họ không đồng ý và các thành viên trong đoàn quyết định đi bộ khoảng 3 kilomet để đến nhà ông Sóc.
Linh mục Lê Ngọc Thanh nói rằng trong lúc một số thành viên đang đi bộ thì chính quyền địa phương đã chặn và đưa hai chức sắc tôn giáo là Thông sự Cao Đài Châu Văn Gòn, Chánh trị sự Cao Đài giáo Nguyễn Văn Tan Giang về trụ sở UBND xã Đông Thành, với lý do “nghi rằng hai người này phạm tội”. Linh mục Lê Ngọc Thanh cho biết thêm:
“Khi chúng tôi đi bộ khoảng 3 kilomet thì có 2 vị bị bắt và bị đưa vào UBND xã. Hai vị này không đồng ý, nên đi ra, thì anh Kiểm, công an mới đe rằng: ‘Ở đây thì chúng tôi bảo vệ an toàn, ra ngoài thì có thể bị đánh và mất tài sản. Thì đúng vậy, hai vị đó, tức là Thông sự Cao Đài giáo Châu Văn Gòn và ông Chánh trị sự Nguyễn Văn Tan Giang đã bị đánh, một ông thì gãy răng, một ông thì bị tét da tay, và bị trấn lột điện thoại, tiền bạc, và giấy tờ hoàn toàn.”
Theo các thành viên Hội đồng Liên tôn việc “dựng chuyện xe lấn tuyến là không thể chấp nhận được.”
Báo Tin mừng cho Người nghèo cho biết việc chính quyền hành hung ông Giang như sau: “sau khi bị câu lưu ít phút và ra khỏi đồn công an, ông Giang bị nhóm côn đồ hành hung, cướp điện thoại và giấy tờ tùy thân.
Ông Giang được báo trích lời nói rằng “Khi chúng tôi đi ra đến đường lớn, nhóm côn đồ đã xông ra đánh, giựt cướp tài sản của chúng tôi.”
Ông Lê Văn Sóc, Phó Hội trưởng Phật Giáo Hòa Hảo tỉnh Vĩnh Long, được cho là đã chứng kiến toàn bộ sự việc, xác nhận với tờ báo mạng Tin mừng như sau:
“Giới chức cầm quyền huy động công an, CSGT và an ninh chặn đường xe của các vị chức sắc trong HĐLT khi đi từ Sài Gòn xuống tỉnh Vĩnh Long. Tại Vĩnh Long, cách đạo trà của tôi khoảng 3 cây số, nhà cầm quyền huy động công an, CSGT, an ninh đến ngăn chặn các vị chức sắc không cho vào nhà tôi. Họ phải bỏ xe ở đó và đi bộ vào nhà tôi.”
Một nguồn tin cho biết ông Nguyễn Văn Điền, Hội trưởng PGHH Thuần túy, cũng bị chặn ngay từ sáng sớm tại tư gia nên ông không thể đến nhà ông Sóc tham dự chúc Tết của Hội đồng Liên tôn.
Hôm 14/1, ông Lê Văn Sóc và Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng được biết là đã bị chính quyền địa phương ngăn chặn không cho gặp gỡ với Đại sứ Lưu động về Tự do Tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ David Saperstein tại chùa Giác Hoa, ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Giáo hội Phật giáo Hòa Hào Thuần Túy cũng như Hội Đồng Liên tôn từng cực lực lên án công an Vĩnh Long đã vi phạm nghiêm trọng quyền đi lại của công dân, chà đạp thô bạo nhân quyền, và quyền tự do tôn giáo.
12-2-2017
Ngay khi mãn hạn tù ngày 11/2, bà Bùi Thị Minh Hằng khẳng định ‘tiếp tục đấu tranh đòi quyền lợi cho dân oan.’
Từ Sài Gòn, bà Hằng nói với VOA Việt Ngữ rằng khi quyền lợi người dân chưa được đáp ứng thì bà sẵn sàng tranh đấu:
“Kể cả lúc trong trại cũng như lúc ra ngoài, tôi vẫn nói anh chị em là mục đích là đi đòi quyền lợi. Trong khi bây giờ quyền lợi chưa hề đòi được mà bị vào tù rồi. Mất cái này chưa đòi được thì mất cái khác. Quyền lợi của chúng tôi chưa được đáp ứng thì chúng tôi tiếp tục đi đòi.”
Thông qua VOA, bà Hằng mong muốn gửi lời tri ân đến các cơ quan quốc tế và bạn bè đã lên tiếng ủng hộ bà:
“Khi bước ra khỏi nhà tù với bản án oan khuất, cho tôi gửi lời cảm ơn đến những tổ chức, cá nhân, các cơ quan quốc tế đã không ngừng đấu tranh đòi tự do cũng như ủng hội tôi không cuộc đấu tranh này, và nhất là bản án oan khuất mà tôi phải chịu trong 3 năm qua.”
Khi hỏi về việc Bộ Công An khuyên bà đi Mỹ, bà Hằng nói rằng:
“Khi sức khỏe ổn định, tôi sẽ post toàn bộ lá thư cảm ơn Bộ Ngoại giao Mỹ và chính quyền Mỹ. Lá thư mà trại đã giữ lại. Họ đã không cho chuyển. Phía trại đã ngăn chặn tự do ngôn luận, họ đã vi phạm chính sách tự do thư tín. Đến ngày hôm qua, khi ra trại thì tôi có mang bức thư đó ra.”
Bà Hằng cho biết bà sẽ công bố chi tiết các thông tin liên quan đến bức thư này trong thời gian sớm nhất, cũng như quyết định không đi Mỹ của bà.
Ngoài ra, bà Hằng cho biết sức khỏe của bà không được ổn định, một phần do điều kiện trại giam, một phần do bà đã tuyệt thực để phán đối bản án “bất công” mà bà phải “chịu oan”:
“Về đến đây thì hiện tại sức khỏe cũng mệt. Sau một thời gian tuyệt thực nhiều, sức khỏe không ổn định. Tình trạng đối xử với tù nhân trong trại giam thì có nhiều vấn đề lắm.”
Kết thúc cuộc phỏng vấn với VOA, bà khẳng định lần nữa, sẽ tiếp tục con đường đấu tranh đòi quyền lợi cho dân oan.
Bà Hằng cho biết trước hết bà sẽ lên tiếng kêu cứu cho người bạn tù của bà là bà Nguyễn Thị Trí, ngụ ở tỉnh Bình Dương, người đang chịu án tù 3 năm tại trại giam Gia Trung, theo điều 88 của Bộ Luật Hình sự “Truyên truyền chống nhà nước”:
“Kêu cứu cho tù nhân, dân oan Nguyễn Thị Trí, người đang bị khủng bố về tinh thần trong trại giam do cài cắm của cơ quan an ninh, gây chia rẻ, cô lập đến mức mà dân oan Nguyễn Thị Trí đòi tự tử. Điều này tôi và chị Cấn Thị Thêu đều chứng kiến.”
Bà Bùi Thị Minh Hằng bị tuyên án 3 năm tù vì “gây gối trật tự công cộng” theo điều 245 của Bộ Luật Hình sự. Bà bị bắt vào ngày 11/2/2014 khi trên đường tới thăm nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Bắc Truyển tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Có hai người khác cùng bị xét xử trong vụ án này.
Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, bà Samantha Power, từng vinh danh và kêu gọi phóng thích bà Bùi Thị Minh Hằng trong số 20 nữ tù nhân chính trị năm 2016.
Hoàng Khải Thụ
13-2-2017
Ngày 17/02/1979 Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa gây chiến xâm lược biên giới Việt Nam
Ngày 19/12/2012 đại tá Trần Đăng Thanh, Phó giáo sư Tiến sĩ Nhà giáo ưu tú của Học viện chính trị Bộ quốc phòng giảng về Biển Đông cho các vị lãnh đạo các trường đại học Việt Nam, gồm các Bí thư đảng ủy, các Hiệu trưởng, đã nói một đoạn như sau: “trong hơn 1000 năm Bắc thuộc, trên dưới hai chục lần các triều đại phong kiến Trung Quốc đã từng xâm lược Việt Nam. Từ nhà Tùy, nhà Đường, từ đại Tống, đại Minh, đại Nguyên, đại Thanh, đại đại gì đi chăng nữa thì đều bị Đại Việt ‘đánh cho nó chích luân bất phản, cho phiến giáp bất hoàn’ … đánh cho phải chui ống đồng trốn chạy về nước. Đó là điều rõ ràng chúng ta có quyền tự hào dân tộc của chúng ta. Hơi buồn cái là sinh viên thanh niên chúng ta hiện nay không biết lịch sử”.
Để tránh lặp lại nỗi buồn đó, bài tóm tắt ngắn gọn dưới đây sẽ giúp sinh viên thanh niên học sinh dễ nhớ một sự kiện lớn trong lịch sử hiện đại của nước ta đã xảy ra năm 1979.
Ngày bắt đầu và ngày kết thúc cuộc chiến biên giới Việt – Trung 1979:
– Ngày Trung Quốc bắt đầu gây ra cuộc chiến: 17/02/1979
– Vùng chiến sự: Toàn tuyến biên giới phía bắc Việt Nam, bao gồm 6 tỉnh Móng Cái, Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu.
-Ngày Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước: 05/03/1979
– Ngày Trung Quốc rút hết quân về nước: 16/03/1979
Những sự kiện lớn xảy ra trước ngày bắt đầu cuộc chiến:
– Ngày 03 /11/1978: Liên Xô và Việt Nam ký Hiệp định hợp tác
– Ngày 07/12/1978: Ủy ban quân sự trung ương Trung Quốc quyết định mở cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung 1979.
– Tháng 12/1978: Đặng Tiểu Bình tuyên bố trên Đài truyền hình Trung Quốc “ Phải dạy cho Việt Nam một bài học “.
– Ngày 22/12/1978: Trung Quốc cắt đứt đường xe lửa liên vận đến Việt Nam.
– Tháng 01/1979: Trung Quốc cắt đứt đường bay Bắc Kinh – Hanoi
– Cũng trong tháng 01/1979: Đặng Tiểu Bình hoàn thành chuyến công du sang Mỹ.
Lực lượng tham chiến của mỗi bên:
Trung Quốc:
Huy động lực lượng của 2 quân khu là Đại quân khu Quảng Châu do tướng Hứa Thế Hữu làm Tư lệnh, có Bộ chỉ huy quân khu đóng ở thành phố Nam Ninh tỉnh Quảng Tây và Đại quân khu Côn Minh do tướng Dương Đức Chí làm Tư lệnh, có Bộ chỉ huy quân khu đóng ở thành phố Mông Tự tỉnh Vân Nam.
Tổng số các đơn vị tham chiến gồm 32 sư đoàn bộ binh, thuộc 9 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn bộ binh độc lập, 6 trung đoàn xe tăng, 4 sư đoàn pháo binh. Tổng số quân và binh khí kỹ thuật khoảng 300.000 người, 550 xe tăng, 480 khẩu pháo, 1260 súng cối và dàn phóng tên lửa. Ngoài ra trong lực lượng dự bị có 200 tàu chiến cỡ vừa và nhỏ của Hạm đội Nam Hải, 1700 máy bay chiến đấu MIG nhằm phòng ngừa đối phó nếu quân Liên Xô can thiệp.
Việt Nam:
Trực tiếp lãnh đạo và chỉ huy là ông Lê Duẩn và tướng Văn Tiến Dũng. Lực lượng gồm 1 số sư đoàn của quân khu 1, quân khu 2 và 1 số đơn vị quân địa phương. Các sư đoàn tham chiến gồm sư đoàn 3, sư đoàn 316 A, sư đoàn 346, sư đoàn 325B, sư đoàn 345, sư đoàn 326, sư đoàn 346. Hầu hết các sư đoàn chủ lực thiện chiến còn đang ở chiến trường Tây Nam. Các lực lượng quân sự độc lập tham chiến có các trung đoàn bộ binh số 141, 147, 148, 197, trung đoàn pháo binh số 68. Các trung đoàn quân địa phương tham chiến có trung đoàn số 95, 121, 254, 741. Tổng số quân tham chiến khoảng 70.000 người. Cuộc chiến nổ ra ít lâu thì có quân tăng viện của sư đoàn 327 và sư đoàn 337. Ngày 27/02/1979 quân đoàn 2 được lệnh triển khai trên hướng Lạng Sơn thì Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước.
Diễn biến cuộc chiến:
Chiến tranh bắt đầu vào 5 giờ sáng 17/02/1979. Trung Quốc bắt đầu tấn công trên toàn tuyến bằng bộ binh, xe tăng, pháo binh, kết hợp với “ đội quân thứ 5 “ là người Việt gốc Hoa làm chỉ điểm và phá hoại, cản đường tiến quân của quân Việt Nam.
Theo nhà nghiên cứu quân sự của Trung Quốc là Zhang Xiaming, đăng trên tạp chí nghiên cứu quốc tế 17/02/2016, trước khi nổ ra cuộc chiến này, phần lớn sĩ quan Trung Quốc từ cấp tiểu đoàn trở xuống còn phân vân liệu có đánh thắng được quân đội Việt Nam hay không, vì đó là đối thủ đã vừa đọ súng với quân viễn chinh Mỹ. Trong suốt 30 năm nay quân Trung Quốc chưa từng đánh một cuộc chiến tranh nào. Quân được trang bị kém. Cách luyện quân đã lạc hậu. Cuộc đại cách mạng văn hóa 10 năm đã làm cho tinh thần quân đội sa sút nghiêm trọng. Sĩ quan cao cấp đều là tướng của Mao. Cách đánh của họ vẫn là các nguyên tắc chiến thuật của Mao, ra đời từ thập kỷ 1930-1940. Họ chỉ có kinh nghiệm chiến tranh du kích thời kháng Nhật trước năm 1945, kinh nghiệm chiến tranh với quân Quốc dân đảng trước năm 1949 và kinh nghiệm chiến tranh Triều Tiên 1950-1953, chưa có kinh nghiệm thực chiến trong chiến tranh hiện đại.
Ngay từ ngày bắt đầu cuộc chiến, quân Trung Quốc đã gặp phải sức kháng cự rất mạnh của quân địa phương Việt Nam nên tốc độ tiến quân rất chậm.
Chiến sự đã diễn ra 2 giai đoạn:
Trong giai đoạn 1, cánh quân phía đông của tướng Trung Quốc Hứa Thế Hữu chia làm 3 mũi đánh vào Lạng Sơn, Đông Khê Cao Bằng và Móng Cái. Cánh quân phía tây của tướng Dương Đắc Chí chia làm 3 mũi đánh vào Lào Cai, Hà Giang và Lai Châu. Trong ngày 18 và 19/02/1979 đã xảy ra những cuộc chiếc ác liệt nhất
Sau 1 tháng giao chiến, ngày 16/3/1979 quân Trung Quốc rút về nước. Cả 2 bên đều tuyên bố là mình chiến thắng.
Việt Nam tuyên bố đã đuổi hết quân xâm lược Trung Quốc ra khỏi biên giới còn Trung Quốc thì tuyên bố đã dạy cho Việt Nam một bài học.
Thương vong và thiệt hại của mỗi bên:
Phía Trung Quốc:
Theo nguồn tin của Việt Nam, sĩ quan và binh lính Trung Quốc chết 26.000 người, bị thương 37.000 người, 280 xe tăng bị phá hủy.
Theo Trung Quốc công bố, số binh sĩ Trung Quốc chết là 8.531 người, bị thương 21.000 người
Theo nguồn tin của Phương Tây, số binh sĩ Trung Quốc chết là 13.000 người
Phía Việt Nam:
Theo nguồn tin của Trung Quốc, số sĩ quan và binh sĩ Việt Nam chết là 30.000 người
Theo nguồn tin của Phương Tây, số binh sĩ Việt Nam chết là 8000 người
Phía Việt Nam công bố 10.000 thường dân Việt Nam bị quân Trung Quốc giết chết. Các thị xã và thị trấn nằm trong vùng chiến sự đều bị quân Trung Quốc hủy diệt, phá từng cây cột điện. Tại 2 tỉnh Cao Bằng và Lào Cai, 320/320 xã và 81 xí nghiệp, hầm mỏ bị phá hoại.
Trong bài phóng sự về cuộc chiến biên giới Việt-Trung 1979, đăng trên báo Saigon tiếp thị, nhà báo Huy Đức kể lại: Chỉ tính riêng tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, vào ngày 9/3/1979, trước khi rút về nước, quân Trung Quốc đã giết 43 người dân thôn này, trong đó có 14 phụ nữ, 7 người đang mang thai và 20 trẻ em. Tất cả đều bị họ giết bằng dao như quân Pôn Pốt đã làm ở Cam Pu Chia. 10 người bị ném xuống giếng. 30 người bị chặt xác ra từng khúc rồi vứt xuống bờ suối.
Trung Quốc gây ra cuộc chiến biên giới Việt – Trung 1979 thực sự nhằm mục đích gì?
Mục đích thực sự của Trung Quốc gây ra cuộc chiến, do Trung tướng chính ủy Đại học quốc phòng Trung Quốc Lưu Á Châu (nay là Thượng tướng, quân hàm cao nhất của quân đội Trung Quốc) nói công khai trong bài phát biểu của ông ta tại căn cứ không quân Côn Minh tỉnh Vân nam, đăng trên tạp chí nghiên cứu quốc tế ngày 18/02/2016 như sau:
“Năm 1978 Đặng Tiểu Bình trở lại cầm quyền. Sau khi sang thăm Mỹ vào đầu năm 1979, tháng 02/1979 ông phát động đánh Việt Nam. Về chính trị, cuộc chiến này không thể không đánh. Cuộc chiến với Việt Nam của Đặng Tiểu Bình thực sự đã đưa Trung Quốc ra khỏi cái phe xã hội chủ nghĩa. Ông dùng chiến tranh để vạch rõ ranh giới Trung Quốc với các nước xã hội chủ nghĩa. Cuộc chiến này vì chính chúng ta, vì cải cách mở cửa của Trung Quốc. Trung Quốc không thể cải cách mở cửa mà không có viện trợ của các nước Phương Tây, đứng đầu là Mỹ. Nhờ cuộc chiến này, Mỹ đã ồ ạt viện trợ kinh tế, kỹ thuật, khoa học công nghệ và cả viện trợ quân sự, tiền vốn cho Trung Quốc. Cuộc chiến với Việt Nam năm 1979 đem lại cho Trung Quốc những gì? Đó là một lượng lớn viện trợ về thời gian, tiền bạc và kỹ thuật. Nhờ những yếu tố đó mà Trung Quốc đứng vững được sau khi Liên Xô sụp đổ. Thậm chí có thể nói bước đầu tiên của cải cách mở cửa của Trung Quốc chính là từ cuộc chiến tranh này” (*).
Ảnh chiến tranh biên giới Việt – Trung 1979
Bản đồ các mũi tiến công của quân Trung Quốc trong chiến tranh biên giới Việt – Trung 1979

Theo dữ liệu được Cơ quan quản lý Nhập cảnh và Quyền công dân Hoa Kỳ vừa công bố, số người Venezuela nộp đơn xin tị nạn tới Mỹ trong năm 2016 là 18.155 người, tăng 150% so với năm 2015 và tăng 6 lần năm 2014. Trung Quốc đứng thứ 2 danh sách này với 17.745 người.
Năm 2015, hy vọng cho người dân Venezuela tăng lên sau khi các đảng phái đối lập chiến thắng và giành quyền kiểm soát quốc hội trong cuộc bầu cử tự do. Tuy nhiên thay vì bắt tay với những người có ý kiến khác biệt, Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro, người tiếp tục chính sách kinh tế cánh tả của cố lãnh đạo Hugo Chavez, đã thực hiện đàn áp biểu tình, không công nhận thất bại trong kiểm soát kinh tế và đổ lỗi cho “kẻ thù chính trị”.
Thay vì sửa đổi cách chính sách sai lầm trong 17 năm cầm quyền của Đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất, ông Maduro đưa ra các giải pháp tạm thời như dùng quân đội phân phối hàng hoá, đánh số ngày trong tuần người dân được phép tới siêu thị mua hàng, giảm số ngày làm việc trong tuần xuống 2-3 ngày đối với công chức, và tăng lương để đối phó với siêu lạm phát.
Kết quả là người dân Venezuela tiếp tục phải chịu đựng cảnh thiếu thốn trầm trọng lương thực và các nhu yếu phẩm cơ bản, tình trạng xã hội bất ổn, người dân tự xử lý tội phạm trộm cướp theo kiểu vô chính phủ.
>> Venezuela tăng lương để đối phó với lạm phát 1.600%
Theo Giám đốc Chương trình Tự do cho người tị nạn tại thành phố Boston, ông Julio Henriquez, dù số đơn xin tị nạn tăng chóng mặt nhưng phần lớn những người Venezuela này không đủ tiêu chuẩn để được hưởng quy chế tị nạn, vì quy chế này chỉ dành cho những người phải chạy trốn đàn áp chính trị.
“Tốc độ gia tăng yêu cầu xin tị nạn thật đáng báo động“, ông Henriquez nói, “Điều đáng lo không chỉ là có rất nhiều người đang chạy trốn tình cảnh tồi tệ ở Venezuela, mà còn là hoạt động gửi đơn xin tị nạn với những lời tư vấn không đúng và bằng chứng giả đang gia tăng”.
Ngoài gia, số lượng người Venezuela cố tình ở lại Mỹ sau khi hết hạn visa cũng tăng nhanh. Theo Bộ An ninh Nội địa Mỹ, Venezuela nằm trong top 10 nước có công dân ở lại Mỹ quá hạn visa trong năm tài chính 2015.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã tuyên bố sẽ siết chặt các quy định nhập cảnh của Mỹ, trong đó có quy định phạt nặng những người cố tình ở lại Mỹ sau khi hết hạn visa.
Đức Trí
Sau 7 năm tù vì hoạt động công đoàn giúp công nhân, hôm nay 13-2-2017 anh Đoàn Huy Chương được ra tù.
Đoàn đi đón Đoàn Huy Chương xuất phát từ SG đã đến trại tù Xuân Lộc, nhưng khi đến trại CA chỉ cho Tường Mạnh- vợ Huy Chương và Minh Hạnh vào. Tuy nhiên khi hai bạn đó vào đến nơi thì đã có xe đưa Huy Chương về rồi.
Được biết có gần 50 người dự định đi đón Đoàn Huy Chương, nhưng phần lớn đã bị an ninh ngăn chặn tại nhà, do vậy chỉ còn gần 20 người thoát được đi đón.
(Minh Hạnh phải dạt vòm trước 4 ngày, nhiều người thoát được phải dạt dòm trước đó nhiều ngày)
FB Huynh Ngoc Chenh , Hoang Dung



“Côn đồ” hành hung chị Nguyễn Thị Thái Lai tại Nha Trang
Khoảng 18h45 phút tối 12/02, chị Nguyễn Thị Thái Lai đã bị 04 tên công đồ lao vào hành hung khi chị đang đi ăn cùng một người bạn tại một quán ăn ở phường Vạn Thạnh (Nha Trang – Khánh Hòa) .
Qua điện thoại, chị Lai kể: ” Tôi vừa rời khỏi quán ăn thì 4 người mang thường phục lao vào quật ngã tôi xuống đất. Chúng thay nhau đấm và đá vào đầu và cơ thể tôi. Tôi là phụ nữ nên không thể kháng cự 4 tên thanh niên được và chỉ biết nằm im chịu đòn. Sau một lúc thì tôi ngất đi”.
Khi tỉnh lại thì chị Lai cùng người bạn đến công an phường Vạn Thạnh để trình báo sự việc.
Tuy nhiên, khi đang trình báo tại đây thì chị Lai lại phát hiện những kẻ “côn đồ” vừa hành hung mình đang đi ra – vào trụ sở công an và có trao đổi với những nhân viên mang sắc phục công an. Rồi những tên “côn đồ” đó tiếp tục ra đứng phía ngoài trụ sở công an để đứng đợi chị.
Chị Nguyễn Thị Thái Lan là một trong những người tại Nha Trang đã cùng blogger Mẹ Nấm xuống đường để phản đối đường lưỡi bò tại những nơi có đông du khách Trung Quốc, yêu cầu đóng cửa nhà máy Formosa…
nguồn: AnNAm Dương Lâm
FB Hung Tran, Tấn Nguyễn



Vĩnh biệt loa phường!
Tạp ghi Huy Phương

(Hình minh họa: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Quảng Trị là một thành phố nhỏ miền Trung, giáp ranh với sông Bến Hải. Những năm dạy học ở đó, tôi thường đến thăm gia đình một người bạn đồng nghiệp mà ngôi nhà người bạn tôi thuê ở sát bên nhà máy phát điện, cung cấp điện lực cho cả nguyên thành phố nhỏ này. Tiếng động cơ nhà máy đèn ầm ì suốt ngày đêm, ở nhà bạn tôi, nhiều lúc nói chuyện với nhau, chúng tôi phải lớn tiếng người đối diện may ra mới nghe. Tôi không thể nào tưởng tượng ra vì sao gia đình người bạn tôi có thể sống, làm việc và ăn ngủ trong cái tiếng động ồn ào triền miên, mà không phải riêng ngôi nhà của bạn tôi, mà cả khu xóm này cùng phải chịu đựng chung một tình trạng như thế?
Khi nói đến tiếng động quanh năm của cái nhà máy đèn, bạn tôi chỉ mỉm cười nói nhỏ nhẹ: “Hồi mới ra đây, kiếm nhà thuê không có, mà ngày khai giảng đã gần kề, nên đành thuê đại cho có chỗ ở. Mới đầu cũng khó chịu, lâu rồi cũng quen đi!”
Cái gì lâu rồi cũng quen đi! Chúng ta thử tưởng tượng, như nhà chúng ta ở gần phi trường thường có máy bay lên xuống, hay nhà nằm cạnh đường xe lửa, mỗi đêm ngày thường có những chuyến tàu qua cùng với tiếng máy tàu sình sịch và tiếng còi tàu thét lên trong đêm. Nhưng ở đây, tiếng nhà máy đèn lại vang lên đều đặn, có khi lại dễ ru giấc ngủ chăng? Cũng như mọi thứ xẩy ra đều đặn, lâu rồi cũng quen đi!
Dễ thường, nếu bất chợt nhà máy đèn tắt tiếng, người bạn tôi chắc thức giấc và trăn trở không ngủ lại được.
Tôi nghĩ đến chiếc loa tuyên truyền oang oang đầu xóm, bám víu theo số kiếp con người phải chịu dưới chế độ Cộng Sản từ suốt hơn 70 năm nay, từ ngày những đôi dép râu vào Hà Nội, đến nay đã đến lúc cáo chung, có lẽ toàn dân bắt đầu khó ngủ! Từ nay, mỗi sáng, mỗi chiều không còn nghe tiếng loa gào thét nữa. Và cả cái chế độ này nữa, nó đeo đẳng theo số phận hẩm hiu của con người, chịu đựng lâu thành chai đá, sợ một ngày kia nó chết đi, là một sự bất bình thường cho những người đã quen thuộc, chai lỳ với nó chăng? Chỉ vì, như ông Khổng Tử nói: “Ở chung với người bất lương, như vào hàng cá ươn, tuy lâu mà chẳng nghe mùi hôi, vì mình cũng hóa theo nó vậy!”
Lớn lên trong thời Việt Minh, tôi còn nhớ đến cái loa và cái mã tấu. Một thứ để dọa nạt và một thứ để trấn áp! Loa thường ngày nay gắn thành cụm (chùm) mỗi cụm thường có hai đến ba loa, các cụm loa đặt cách nhau từ 400 đến 600 mét. Mỗi xã có từ 12 đến 20 cụm loa, ở các huyện thị trên toàn quốc có trung bình từ 300 đến 400 loa. Cả nước có 698 huyện, nên tổng số loa trong cả nước là 279,000 cái. Theo tài liệu của Giáo Sư Nguyễn Văn Tuấn nêu ra, thì trong cả nước Việt Nam hiện nay có 900,000 cái loa (http://press.anu.edu.au/wp-content/uploads/2013/11/Vietnam.pdf.)
Hệ thống loa tiếp cận dân số hơn 58 triệu người (chiếm 67.1% dân số Việt Nam). Như vậy, cứ hai người dân xã hội chủ nghĩa thì có hơn một người phải chịu cảnh đày đọa tra tấn của cái loa phóng thanh mỗi ngày. Con số loa nêu ở trên còn ít ỏi nếu so với loa thời nay. Xã Tả Phời, thuộc thành phố Lào Cai, theo quy định của Bộ Thông Tin và Truyền Thông, toàn phố đã lắp đặt 380 cụm loa, với tổng số 900 loa công cộng, chuyển âm thanh từ 85% 2010 lên 90% năm 2014, 100% (theo nghị quyết đại hội chi bộ 2010- 2015). Loa trong XHCN không những sắp đặt san sát, mà năng suất của loa càng ngày càng lớn đủ sức làm cho người dân chảy máu tai.
Vậy mà cũng có người ngậm ngùi tiếc cái loa phường, cho rằng nó loan tin chiến đấu, sản xuất, ngày lãnh lương hưu, báo tin hôm nay bán thịt ở đâu, gạo bán độn hay không độn… Loa phường hiện diện cùng một lúc với bộ đội Việt Cộng khi vào tiếp thu Hà Nội năm 1954. Từ đó một hệ loa tuyên truyền luôn luôn đi theo với hình ảnh nón cối dép râu và là một tai nạn thường trực xẩy ra, trở nên một tai nạn bình thường. Dân Hà Nội khi mô tả về tiếng loa phường dùng những chữ như oang oang, chát chúa, tru tréo, tuy làm những đứa trẻ phải khóc thét lên, những ông cụ già đang nằm trên giường bệnh phải thở gấp, nhưng những con chó sinh ra và lớn lên trong cái âm thanh bệnh hoạn ấy không còn phản ứng gì nữa.
Đối với những xã hội văn minh khác, như miền Nam trước đây, không phải không có loa, nhưng cái loa gắn trên chiếc xe thông tin chạy quanh thành phố báo một tin tức gì quan trọng cho dân chúng, rồi trở về nằm trong chỗ ở của nó. Không như cái loa phường, nó được gắn cố định trên đầu trên cổ nhân dân, gào thét mỗi ngày những chỉ thị, những chiến công, hay hồ hởi loan tin những xe gạo, miếng thịt về phường. Cái loa hạ xuống rồi, nhưng chắc những ông bà cụ đã sống trong cái xã hội này không quên được âm thanh của nó, không thích nó nhưng hãy còn nhớ đến nó.
Quả là ghê gớm, nói như miệng lưỡi tuyên huấn, loa phường đã hoàn thành “sứ mệnh lịch sử” của nó! Chúng ta cũng đừng lấy làm lạ nếu nay mai chính phủ này trao cho loa phường một “huân chương lao động” hay “huân chương kháng chiến” hạng nhất, hay đôi khi là thứ “huân chương dũng cảm” vì suốt đời đã chịu mưa chịu nắng đến rỉ sét, nghe tiếng chửi rủa của thiên hạ trong bao nhiêu năm qua, mà vẫn trơ mặt ra đó mỗi ngày.
Rồi đây, sau khi đã “hoàn thành sứ mệnh lịch sử,” 900,000 chiếc loa phường sẽ được hạ xuống, vứt lăn lóc trong kho hay đem bán ve chai. Trong “nỗi tiếc thương” đó, chúng ta ngậm ngùi nghĩ đến số phận của cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đã xếp xó vào ngày 31 Tháng Giêng, 1976. Phải chi đảng Cộng Sản Việt Nam giờ đây cũng tuyên bố đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử, mà tắt thở thì dân tộc này vui biết mấy!