Tết của nguời già ở Mỹ

Tết của nguời già ở Mỹ

Theo một thống kê của Cơ quan an sinh xã hội bang California, Mỹ, trong tổng số 400 nghìn người Việt hiện đang sinh sống ở miền Nam California, có khoảng 15 nghìn người trên 65 tuổi. 1/3 ở chung với con cháu. Số còn lại, ở trong các viện dưỡng lão (nursing home).

Vẫn theo thống kê này, những người Việt già trên đất Mỹ rất sợ bị đưa vào nursing home!

  1. Xế chiều 29 tháng Chạp, tôi lái xe đến Viện Dưỡng lão thành phố Westminster, Orange County. Đây là cơ sở được xem như khá nhất trong số những viện dưỡng lão tại miền Nam Cali. Vì là ngày giáp tết nên quang cảnh khá lặng lẽ. Ở các lối đi trong khu vực dành cho người Việt, trên những băng ghế đặt rải rác dưới những tàn cây, không có cụ nào tản bộ hay ngồi nghỉ chân, trò chuyện. Bãi đậu xe cũng chỉ thấy lác đác vài chiếc của nhân viên trực. Nhìn qua khu dành cho người Mỹ, người Hàn Quốc và khu dành cho người Mexico thì  đông người hơn. Có lẽ họ không biết hôm nay là giao thừa của người Việt.

Vào trong, tất cả đều vắng vẻ. Một lát, tôi mới thấy một y tá đẩy chiếc xe lăn, trên đó là một cụ ngoẹo đầu, mắt nhắm nghiền, rớt dãi chảy dài xuống khóe miệng. Trước cửa phòng số 6, một bà ngồi im lìm trên chiếc ghế nhựa, nét mặt thẫn thờ. Tôi hỏi: “Bà có con cháu vào thăm chưa?”. Nhìn tôi một lát, bà lắc đầu kèm theo tiếng thở dài mệt mỏi.

Tên bà là Trần Thị Nghị, 74 tuổi. Bà sang đây theo diện bảo lãnh của đứa con trai. Bà kể: “Hồi đầu, mọi sự tốt đẹp lắm. Nhưng được vài năm, con dâu tôi nói tôi ở dơ vì lúc đứa cháu nội bị sổ mũi, tôi lấy tay bóp mũi, vắt nước mũi cho nó. Bực mình quá, tôi nói hồi nhỏ tao cũng hay vắt nước mũi cho chồng mày vậy, mà có sao đâu! Thế là nó cấm tôi không được đụng đến con nó nữa. 3 tháng sau, chồng nó nghe lời nó, đưa tôi vào đây”.

Ở một phòng khác, cụ ông Nguyễn Văn Đức, 71 tuổi, nằm co quắp trên giường. Hỏi ra mới biết cụ bị bệnh suyễn. Đưa tay chỉ một hộp bánh, 2 hộp mứt, 2 hộp kẹo nằm chỏng chơ trên bàn, cụ phều phào: “Cái này con tôi cho, cái kia là của hội thiện nguyện, còn hộp đó là quà tặng của nhà chùa”.

Theo tập quán người Việt, một gia đình mà 2, 3 thế hệ gồm ông bà, cha mẹ, con cháu cùng ở chung với nhau thì được xem như gia đình hạnh phúc, ăn ở có đức, có hiếu. Nhưng người Mỹ nói riêng và người phương Tây nói chung, với bản tính thực tế thì họ lại không nghĩ vậy bởi lẽ ngay từ khi còn trẻ, họ đã được học tính tự lập – và điều này đã tác động rất lớn đến thế hệ người Việt thứ 2, thứ 3 – là những người sang Mỹ từ khi còn bé, hoặc sinh ra trên đất Mỹ. Họ hầu như ít nói tiếng Việt mà chỉ dùng tiếng Mỹ – ngay cả khi về nhà.

Phần lớn họ chịu ảnh hưởng nặng của lối sống Mỹ: 18 tuổi là ra ở riêng, cha mẹ già thì đưa vào viện dưỡng lão. Sự thành công về mặt học vấn, tài chính đã khiến họ chẳng còn quan tâm nhiều đến quá khứ của cha ông. Nếu như ở Việt Nam, con cái thường ngồi im nghe cha mẹ giáo huấn – dù ngồi một cách miễn cưỡng – thì ở Mỹ, phần lớn người Việt thế hệ thứ 2, thứ 3 lại chọn cách bỏ đi ra ngoài, không cần quan tâm đến những gì cha mẹ mình đang nói, dẫn đến xung đột… Sự xung đột lắm khi chỉ bắt nguồn từ một nguyên nhân nhỏ nhoi nhưng không được giải quyết thấu đáo, dẫn đến mâu thuẫn ngày càng trầm trọng.

Bà Lý Thị Vân, 69 tuổi, nằm tại phòng số 3, nói: “Có những điều ở Việt Nam coi là bình thường thì qua đây lại trở thành bất bình thường. Trong một bữa ăn chẳng hạn, lúc tôi dùng cái muỗng của tôi để múc canh trong tô canh thì thằng con rể tôi trợn mắt nhìn tôi rồi từ đó đến cuối bữa, nó không đụng vào tô canh đó nữa!”.

Vì vậy, với những người Việt cao tuổi ở miền Nam Cali, ba chữ “viện dưỡng lão” từ lâu đã là cơn ác mộng. Nó đánh thốc vào tim tạo thành những cơn kinh hãi, đến độ đã có một cụ quỳ sụp xuống ngay trước cổng vào viện dưỡng lão, chắp tay vái con ruột mình: “Ba lạy con, con cho ba về nhà, ba trải ghế bố nằm trong gara cũng được chứ con đừng bắt ba vô đây”. Ông Trần Ngọc Lâm chẳng hạn, khi tôi hỏi vợ con ông ra sao, có thường xuyên vào thăm ông không thì ông bực bội: “Làm ơn đừng nhắc đến vợ, đến con tôi nữa. Vợ, con mà để tôi sống như thế này à?”.

Ông Lê Cẩm, ở phòng số 9 trong viện dưỡng lão, kể: “Năm tui 68 tuổi, đi đứng bắt đầu yếu, mắt mờ, tay run, con trai tui nói mai đưa ba vô nursing home. Tưởng nó giỡn chơi, ai dè sáng hôm sau nó đưa tui vô thiệt. Tui hỏi nó sao con nỡ lòng nào mà làm vậy. Nó nói tỉnh bơ: Già rồi thì vô viện dưỡng lão chứ làm vậy là làm sao!”. Hỏi ông có biết mai là tết âm lịch cổ truyền không? Ông nói biết vì ba bữa trước, con ông vô thăm, có đem cho mấy hộp mứt. Trên gò má nhăn nheo của ông bỗng lăn dài những giọt nước mắt: “Tết nhất là ngày sum họp gia đình. Vậy mà…”.

  1. Công bằng mà nói, sự sợ hãi viện dưỡng lão của các cụ cao niên người Việt – ngoài việc bị tách ra khỏi môi trường gia đình quen thuộc – mà hầu hết các cụ đều nghĩ rằng mình bị bỏ rơi, bị con cháu hắt hủi, thì còn một nguyên nhân nữa. Đó là khi tuổi tác đã  cao, sức khỏe các cụ cũng sẽ xuống và bệnh tật ắt phải tới. Chuyện không thể tự chăm sóc cho mình là lẽ đương nhiên khi bệnh trạng các cụ tới thời kỳ nghiêm trọng, và cách giải quyết duy nhất là đưa các cụ vào viện dưỡng lão.

Anh Kevin Nguyen, có người mẹ 72 tuổi, hiện đã ở viện dưỡng lão, nói: “Tôi và vợ tôi đều phải đi làm, hai đứa con đi học nên không lấy đâu ra thời giờ chăm sóc mẹ tôi.  Còn nếu mướn y tá hay điều dưỡng đến nhà ăn ở, nấu nướng và chăm sóc mẹ tôi thì tôi không đủ tiền”.

Một trong những nguyên nhân nữa dẫn đến việc các cụ buộc phải vào viện dưỡng lão. Đó là về già, các cụ thường bị lẫn, mất trí nhớ, thậm chí không nhận ra vợ (hoặc chồng) hay con cái, không cho họ tới gần. Anh Kevin Nguyen, nói tiếp: “Mẹ tôi đổi tính, trở nên khó chịu. Cụ luôn gắt gỏng, nghi ngờ tất cả mọi người”.

Chị Lam Hương, có mẹ cũng ở viện dưỡng lão tâm sự: “Cụ nhà tôi lúc nào cũng nghi ngờ có người ăn cắp tiền của cụ mặc dù tiền đó là của con, cháu cho. Ngày nào cũng vậy, cụ lôi túi tiền ra đếm vài chục lần rồi cũng không dưới chục lần, cụ chửi um lên, bỏ ăn, thậm chí cuốn quần cuốn áo đòi ra khỏi nhà vì “nhà này toàn quân ăn cắp”. Riết rồi không ai chịu nổi nữa, chúng tôi đành đưa cụ vào viện”.

Nỗi sợ phải vào viện dưỡng lão còn có một lý do khác: Đó là nhân viên của nhiều viện dưỡng lão thiếu khả năng chuyên môn, thiếu sự nhiệt tâm và không được huấn luyện kỹ lưỡng, cộng với sự cắt giảm tài trợ của chính quyền do thiếu hụt ngân quỹ dẫn đến số người bị ngược đãi, bị bỏ mặc trên cả hai phương diện sinh lý lẫn tâm lý càng ngày càng tăng, chưa kể có cụ còn bị bắt phải nín lặng, không được phép than phiền, kêu cứu khi lên cơn đau dạ dày hay đau khớp.

Cụ ông Trần Văn Sinh, trước khi sang Mỹ là y tá ở Bệnh viện Bình Dân, TP HCM, nói: “Một thời gian dài, tôi bị trầm cảm vì tuyệt vọng, và tôi được cho uống thuốc an thần một cách rất thản nhiên. Khi tôi báo cáo việc này với ban quản trị, thì con tôi lúc vào thăm đã bị ngăn chặn với lý do là làm trở ngại việc điều hành”.

Theo tìm hiểu của tôi, Viện Dưỡng lão thành phố Westminster có khoảng 90% là người già trên 65 tuổi. Số còn lại là từ 80 tuổi trở lên. Cũng xin nói thêm là ở Orange County, các viện dưỡng lão đều do người Mỹ làm chủ và điều hành. Nó thường được chia làm hai khu chính là nội trú và bán trú cùng nhiều khu phụ. Khu nội trú dành cho các cụ ở thường trực. Khu bán trú dành cho những bệnh nhân sau khi điều trị ở bệnh viện nhưng không đủ tiền để nằm lại vì viện  phí rất cao, nên phải chuyển vào viện dưỡng lão để nằm chờ, lúc bình phục họ sẽ về nhà.

Thường thì nhân viên quản lý sắp xếp các khu theo sắc tộc, như khu dành cho người da trắng, khu cho người Việt Nam, Hàn Quốc, Trung Quốc, Thái Lan v.v… Nếu thiếu phòng, các cụ phải nằm bất cứ khu nào còn trống. Chả thế mà cụ bà Lê Thị Lài, 67 tuổi, sau hơn 2 tháng ở chung với khu người Mỹ da đen rồi lúc được chuyển sang khu người Việt, cụ ngơ ngác như người tâm thần, hỏi gì cũng ú ớ. Nếu người Việt vào đông, các cụ được nhà bếp nấu riêng món ăn Việt nhưng chỉ vào buổi trưa và buổi tối, còn bữa sáng vẫn phải ăn món ăn Mỹ. Hầu hết những trường hợp được đưa vào đây là do bệnh lý, đòi hỏi phải có sự trợ giúp thường trực của nhân viên y tế cùng các thiết bị mà chỉ các viện dưỡng lão mới có khả năng cung cấp. Những người này thường mắc phải những bệnh gây mất năng lực về thể chất lẫn tinh thần,  hoặc họ yếu đến nỗi không thể di chuyển, tự tắm rửa hay tự ăn uống được.

Trao đổi với tôi, phóng viên Vince Gonzales thuộc Đài CBS, người đã làm những phóng sự về vấn đề ngược đãi người già ở các viện dưỡng lão cho biết: “Nhiều người trong số họ cần có sự chăm sóc suốt đời vì họ không bao giờ có thể hồi phục để có thể tự chăm sóc cho mình, chứ đừng nói là cho về nhà. Tương lai của họ một là sẽ chết trong viện dưỡng lão, hai là chuyển vào bệnh viện nếu bệnh nặng rồi chết ở đó và ba là bệnh viện trả về để chờ chết…”.

  1. Đã đến bữa cơm chiều. Những cụ còn khỏe thì chậm chạp lê bước, hoặc tự mình lăn xe xuống nhà ăn. Yếu quá thì nằm trong phòng, chờ điều dưỡng mang thức ăn đến. Cô Jenny Pham, một điều dưỡng người Việt ở đây, cho biết: “Viện có rất ít điều dưỡng Việt Nam nên tụi em thường bị điều đi phục vụ toàn khu, chứ không cứ gì khu người Việt”. Theo luật riêng của tiểu bang California, mỗi viện dưỡng lão phải có đủ nhân viên săn sóc cho bệnh nhân, nhất là các dịch vụ khẩn cấp, mỗi bệnh nhân phải được y tá săn sóc ít nhất 3 hoặc 2 tiếng mỗi ngày.

Jenny Pham nói tiếp: “Khi có đoàn kiểm tra, viện dưỡng lão thuê mướn thêm điều dưỡng cho đông đủ, đồng thời sắp xếp cứ 1 điều dưỡng chăm sóc cho 10 người theo luật định để che mắt. Khi đoàn kiểm tra đi, mỗi đứa tụi em lại phải chăm sóc cho 19, 20 người…”. Tôi hỏi: “Mấy hôm nay, gia đình các cụ vào thăm có nhiều không?”. Jenny Pham đáp: “Cũng ít thôi, chủ yếu là các hội đoàn thiện nguyện, các tổ chức tôn giáo. Em biết có 26 cụ từ ngày vào đây, có cụ ở đã 5 năm nhưng chưa thấy ai đến thăm lần nào”.

Tôi hỏi: “Đêm giao thừa có tổ chức gì không?”. Jenny Pham lắc đầu: “Dạ không, mấy cụ còn khỏe, còn minh mẫn thì tụ họp nhau lại uống trà, nói chuyện hồi xưa. Còn hầu hết đều nằm trên giường. Nhiều cụ khi em hỏi ngày mai là mùng 1 tết rồi, biết không? Có cụ nhe răng cười, chẳng biết gì hết”.

Tôi ra về và lúc bước ngang phòng số 7, một đôi vợ chồng trẻ cùng hai đứa con đang đứng cạnh một cụ già ngồi trên xe lăn. Người phụ nữ nói: “Chào ông nội đi rồi về con”. Ông cụ miệng méo xệch: “Bay cho nó ở chơi thêm chút nữa, vừa mới vô mà”. Anh con trai đỡ lời: “Con đưa các cháu vào chúc tết ba, bây giờ dẫn  tụi nó đi coi xiếc cá heo. Vé mua rồi, sắp tới giờ diễn rồi…”.

Dẫu biết ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, sống đâu theo đó, nhưng sao tôi vẫn thấy nao lòng vì ở quê nhà giờ này, gia đình nào chắc cũng đang quây quần, sum họp…

Sưu tầm

Chúng ta chiến thắng trong chiến tranh để trờ thành NGƯỜI THUA CUỘC

Bài cũ nhưng vẫn còn đúng, còn giá trị

Chúng ta chiến thắng trong chiến tranh để trờ thành NGƯỜI THUA CUỘC

FB Trâm Lê

9-2-2016

Có thể đối với nhân dân VN, ngày 30/4/1975 là mốc lịch sử thống nhất tổ quốc. Thống nhất đất nước, hết tiếng bom đạn, hết lo âu về cuộc chiến đều là giấc mơ của mỗi người dân VN nói riêng và những người yêu hòa bình trên thế giới nói chung. Tôi ko đề cập đến chế độ cộng sản hay cộng hòa ở đây, bài viết này tôi chỉ đề cập duy nhất đến 1 thứ. Đó là người Việt, sự tự cường dân tộc.

Một dân tộc lớn mạnh thì phần lớn nằm ở sự tự cường của dân tộc đó. Không thể phủ nhận sự tự cường dân tộc ở chính “người anh em láng giềng” Trung Quốc. Tuy họ mang nhiều cái nhìn tiêu cực từ chúng ta như đồ ăn bẩn, chất độc, hàng nhái v.v.. Nhưng nhiêu đó chỉ là 1 phần nhỏ, cái mà chúng ta phải nhìn nhận lại mình là họ dám làm được những thứ họ cần. Vậy VN mình sao lại không như vậy? Hãy quay trở lại quá khứ 1 chút, chúng ta sẽ biết nguyên nhân.

Sáng 11/9/1975 quyết định số 111/CP chính thức áp dụng lên 17 tỉnh thành miền Nam và nó mang tên “Đánh tư Sản”. Sự kiện này chính thức loại bỏ dần tính tự cường dân tộc của VN theo khái niệm kinh tế. Nội dung chính của sự kiện này như sau: Tịch thu nhà và cưỡng chế toàn bộ những nạn nhân phải đi về vùng Kinh Tế Mới sống. Cưỡng chế giải tán toàn bộ các công ty doanh nghiệp tư nhân, tiểu thương, các thành phần sản xuất nhỏ vốn rất đa dạng và phồn thịnh trong nền kinh tế tự do của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, khuyến khích hậu thuẫn cho quốc dân từ bấy lâu.

Nền công nghiệp nhẹ, sản xuất đồ gia dụng trong nhà của Việt Nam đã hoàn toàn chính thức bị phá hũy. Người dân Việt Nam sẽ không còn thấy các sản phẩm tự hào của dân tộc như nồi nhôm hiệu Ba Cây Dừa , xà bông hiệu cô Ba, xe hơi hiệu La Đalat, hiệu đèn trang trí Nguyễn Văn Mạnh .v.v… Không những thế, các nhà máy nhỏ sản xuất nhu yếu phẩm như đường, bột giặt, giấy cũng bị tê liệt vì chủ nhân bị quốc hữu hóa. Các nhà sách về khoa học kỹ thuật cũng như các tác phẩm văn học thế giới cũng bị tịch thu tiêu hủy với 1 lý do chung “văn hóa phẩm đồi trụy”.

Hiển nhiên cánh cửa kết nối khoa học kỹ thuật hiện đại đến VN đã bị chặn lại. Kế đó là đường lối quốc hữu hóa toàn bộ đất đai của nhân dân qua hình thức “Tập đoàn sản xuất” là một sai lầm nghiêm trọng dẫn đến nạn đói năm 1979 ngay liền sau đó vì lúa gạo và các sản phẩm nông nghiệp bị sút giảm toàn diện tại miền Nam.

Khai tử công nghiệp, nông nghiệp thất bại, văn hóa đóng cửa. Mới nghe đến đây tôi cũng không tin rằng VN sẽ thoát ra khỏi chốn tăm tối mịt mù ấy. May thay chính phủ họ cũng đã biết sửa sai, đó là hàn gắn dân tộc sau chiến tranh. Sự kiện tập trung tại Sài Gòn, hàng ngàn gia đình cán bộ miền Bắc đã vào Sài gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu.

Theo thừa nhận ngắn ngủi từ báo SGGP và báo Công An khi bàn đến vấn đề trả lại nhà cho những “đối tượng” bị đánh tư sản oan ức vào tháng 9 năm 1989, ước tính lên đến khoảng 150.000 người thuộc gia đình cán bộ gốc miền Bắc vào Sài Gòn sinh sống trong những ngôi nhà bị tịch thu. Trong chiến dịch này, số lượng người Sài Gòn phải bị mất hết tài sản và bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI là khoảng 600.000 người, tạo ra một sự hoảng sợ hoang man chưa từng có trong lịch sử phát triển Sài Gòn qua các triều đại.

Ghi nhận của Hà Nội là có khoảng 950 ngàn người Sài Gòn bị cưỡng bức đi KINH TẾ MỚI, không hoàn thành chỉ tiêu đề ra là 1,2 triệu người. Sau sự hàn gắn dân tộc này tôi hiểu được chữ Nam Kỳ – Bắc Kỳ. Nó thật đay nghiệt.

Tất cả những ai tại Sài Gòn bị Đảng tịch thu nhà , tài sản đều phải đi về vùng KINH TẾ MỚI, là những nơi mà cơ sở hạ tầng cho sinh hoạt chưa được xây dựng, trong đó có cả điện nước, trường học và bệnh xá. HƠN SÁU TRĂM NGÀN nạn nhân bị cưỡng bức qua đêm phải rời Sài Gòn để về những vùng KINH TẾ MỚI và bỏ lại hết toàn bộ tài sản của mình từ nhà ở, của cải, đồ đạc cho Đảng quản lý. Thế là cả triệu người dân Sài Gòn đột nhiên lâm vào cảnh đói kém trầm trọng như là đòn trả thù hữu hiệu của Đảng đối với những người bị liệt vào thành phần không phải “Cách Mạng”, ngụy quân ngụy quyền và tiểu tư sản. Ước tính có khoảng 300 ngàn trẻ em bị thất học vì sống ở các vùng Kinh Tế Mới này.

Nhân dân miền Nam- cả triệu người đang sống sung túc bỗng lao vào chịu đói kém khổ sở chưa từng có. Nạn đói kém lan tràn khắp mọi nơi, mọi nhà trước thảm cảnh. Hậu quả của nó là Việt Nam tụt hậu hơn 50 năm về kinh tế vì các chính sách đánh tư sản này của Đảng lên đầu người dân miền Nam. Việt Nam là quốc gia nghèo đứng hàng thứ ba trên thế giới vào năm 1985.

Cho đến năm 1994 VN thoát khỏi cấm vận và có những tiến bộ cải thiện khi World Bank và USAID tăng tốc trợ giúp, cùng với chính sách thay đổi nền kinh tế đến hiện tại chúng ta có gì. Chúng ta vẫn chẳng có gì ngoài 1 đất nước làm nhân công cho thế giới, chuyên lắp ráp mà ko có dây chuyền sản xuất của riêng mình. Các chỉ tiêu đặt ra như đưa bao nhiêu ngàn nhân công xuất khẩu lao động cho nước A, B ,C ..v..v.

Các bạn có đau đớn như tôi khi nhìn thấy Campuchia tự hào họ có thể tự chế tạo xe hơi không? Bạn có cảm thấy buồn khi công nghệ Lào đã sử dụng rộng rãi 4G trước VN ko. Hay bạn vẫn đang tự hào VN ta đánh đuổi được thực dân Pháp, đế quốc Mỹ. Hay bạn vẫn đang tự hào về 1 VN đầy ung nhọt, đầy chia rẽ trong chính những người dân. Tôi chỉ tự hào về VN khi nào nó tìm lại được sự tự cường dân tộc.

Hàng trăm thanh niên đánh nhau tại hội Phết Hiền Quan

Hàng trăm thanh niên lao vào để cướp phết với suy nghĩ chỉ cần chạm tay vào quả phết thì cả năm sẽ gặp nhiều may mắn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

PHÚ THỌ (NV) – Chiều 9 Tháng Hai (13 Tháng Giêng Âm Lịch), lễ hội Phết Hiền Quan (huyện Tam Nông, tỉnh Phú Thọ) diễn ra. Tuy nhiên, quả phết chưa được tung ra, nhưng hàng trăm thanh niên đã phá rào, nháo nhào lao vào tranh cướp phết cầu may.

Hội Phết Hiền Quan là lễ hội dân gian được tổ chức ngày 12 đến 13 Tháng Giêng Âm Lịch tại xã Hiền Quan, huyện Tam Nông, tỉnh Phú Thọ. Lễ hội được tổ chức để tưởng nhớ và tôn vinh công lao của nữ tướng Thiều Hoa Công Chúa-Ðức Thánh Mẫu Ðại Vương, người giúp hai Bà Trưng đánh giặc Hán cứu nước.

 Hội Phết tái hiện lại hình ảnh Thiều Hoa Công Chúa luyện quân đánh giặc. Lễ hội Phết Hiền Quan gồm bốn phần: rước kiệu, tế lễ, kéo quân, đánh phết. Lễ rước kiệu được tiến hành từ chiều ngày 12 Tháng Giêng. Trên kiệu là các sắc phong, bài vị.

Cướp phết là điểm chính của hội Phết Hiền Quan. Có sáu quả phết và ba quả chúi để những người tham gia lễ hội cùng giành lấy.

Quả phết và quả chúi thường được làm từ gốc tre già hoặc gỗ. Quả chúi nhỏ hơn, đường kính từ 4-5 cm, quả phết đường kính từ 6-7 cm. Người dân quan niệm rằng nếu ai giành được quả phết và chúi hay chỉ chạm được tay vào là cả năm sẽ rất may mắn.

Hàng trăm thanh niên đánh nhau tại hội Phết Hiền Quan
Hàng trăm thanh niên lao vào để cướp phết với suy nghĩ chỉ cần chạm tay vào quả phết thì cả năm sẽ gặp nhiều may mắn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Theo ghi nhận của phóng viên báo Tuổi Trẻ, tình trạng bạo lực, ẩu đả tại hội Phết Hiền Quan năm 2017 vẫn xảy ra, dù ông chủ tế cầm quả phết từ đền ra bãi phết có sự hộ tống của cảnh sát cơ động và người dân địa phương.

Và dù ban tổ chức hội Phết chỉ chọn 100 người chia làm hai đội thi đấu với nhau, mỗi đội sẽ được phân biệt bằng đai xanh đai đỏ. Tuy nhiên ý tưởng này đã trở thành “bất khả thi” khi hàng trăm người lao xuống bãi phết để cướp phết cầu may.

Tin cho biết, phạm vi của bãi phết năm nay có đường kính khoảng 1,500 mét vuông, được đóng cọc và quây dây bốn góc, xung quanh có lực lượng an ninh túc trực và sẵn sàng can thiệp khi có dấu hiệu ẩu đả.

Tuy nhiên do máu ăn thua nên nhiều nhiều đội chơi mặc dù đã đưa quả phết về đích nhưng vẫn bị đội đối phương giành giật dẫn đến ẩu đả. Nhiều người đã phải nhảy xuống ao để trốn khỏi sự truy đuổi gắt gao của đối phương.

Hàng trăm thanh niên đánh nhau tại hội Phết Hiền Quan
Hàng trăm cảnh sát cơ động tham gia bảo vệ lễ hội nhưng không ăn thua. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Nói với phóng viên báo Tuổi Trẻ, ông Bùi Văn Thanh, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Hiền Quan, trưởng ban tổ chức lễ hội Phết Hiền Quan năm 2017, cho biết: “Trước khi lễ hội Phết được diễn ra, chúng tôi đã đến các khu dân cư để thông báo với người dân về thể lệ mới và đề nghị mọi người tham gia lễ hội với tinh thần lịch sự có văn hóa và tránh ẩu đả, lợi dụng hội Phết để trả thù cá nhân. Tuy nhiên do lực lượng an ninh quá mỏng và số lượng người đến cướp phết quá lớn nên mong muốn ban đầu của ban tổ chức đã không thể trở thành hiện thực.”

Hàng trăm thanh niên đánh nhau tại hội Phết Hiền Quan
Một thanh niên nằm sõng soài sau khi thoát ra khỏi đám đông. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Ông Thanh cũng cho biết lực lượng an ninh tham gia bảo vệ hội Phết năm nay khoảng 100 người, bao gồm công an tỉnh Phú Thọ, công an huyện Tam Nông và công an xã Hiền Quan.(Tr.N)

Gia đình người Việt vượt biên bị tạm giữ ở Indonesia

Gia đình người Việt vượt biên bị tạm giữ ở Indonesia

RFA
2017-02-10
Anh Nguyễn Minh Quyết (hàng đầu, áo trắng) và chị Trần Thị Lụa tại tòa án Bình Thuận ngày 1 tháng 9 năm 2016.

Anh Nguyễn Minh Quyết (hàng đầu, áo trắng) và chị Trần Thị Lụa tại tòa án Bình Thuận ngày 1 tháng 9 năm 2016.

File photo

Chiếc tàu chở gia đình bà Trần Thị Lụa và Trần Thị Thanh Loan vượt biên lần thứ 2 đã bị cảnh sát Indonesia tạm giữ vào 6 giờ chiều hôm nay, thứ Sáu ngày 10 tháng 2.

Tin chúng tôi nhận được từ Luật sư Võ An Đôn vào tối nay cho biết như vừa nói.

Gia đình bà Trần Thị Lụa và Trần Thị Thanh Loan trước đây đã một lần vượt biên qua Úc, bị trả về Việt Nam vào tháng 7/2015.Tòa án tỉnh Bình Thuận phạt tổng cộng hơn 6 năm tù giam về tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài trái phép”.

Sáng mùng 4 Tết âm lịch vừa qua, gia đình bà Trần Thị Lụa và Trần Thị Thanh Loan đã quyết định vượt biên lần thứ hai. Cho đến chiều mùng 4,  luật sư Đôn nhận được điện thoại từ bà Trần Thị Lụa cho biết họ đã vào hải phận Indonesia. Bà nói rằng nếu lần vượt biên này không thành, chính phủ Úc trả về nước, thì hai người sẽ nhảy xuống biển tự tử, chứ không bao giờ chịu trở về Việt Nam chịu án tù.

Vào lúc 9 giờ tối cùng ngày Ban Việt Ngữ RFA có cuộc phỏng vấn với chị Trần Thị Lụa khi chị cùng 17 người khác đang được cảnh sát Indonesia giúp chờ làm thủ tục.

Việt Nam ngăn chặn “tự diễn biến”

Việt Nam ngăn chặn “tự diễn biến”

RFA
2017-02-10
Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường và Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Bắc Kinh hôm 13/1/2017.

Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường và Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại Bắc Kinh hôm 13/1/2017.

AFP photo
Chính phủ Việt Nam vừa ban hành Nghị quyết 25 với nội dung nêu rõ ‘tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng, ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, tự diễn biến, tự chuyển hoá trong nội bộ.’

Truyền thông trong nước loan tin cho biết chính phủ Hà Nội giao cho Bộ Công an, quốc phòng thực hiện và triển khai nghị quyết vừa nêu. Đây được cho là chương trình hành động của chính phủ thực hiện Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XII.

Theo nghị quyết vừa ban hành thì Bộ Công an chủ trì nhiệm vụ bảo vệ an ninh chính trị nội bộ, phối hợp và làm tốt công tác quản lý chấn chỉnh hoạt động của báo chí, xuất bản.

Nghị quyết nêu rõ sẽ có biện pháp, hình thức xử lý phù hợp đối với những trường hợp cán bộ, công chức, viên chức bị cho là suy thoái, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’.

Ngoài ra theo Nghị quyết 25 thì sẽ xử lý kịp thời, dứt điểm đơn thư kiến nghị , phản ánh, khiếu nại, tố cáo liên quan đến các biểu hiện ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ để thông báo ra công chúng.

Trong những năm gần đây có nhiều đảng viên nằm trong hệ thống bộ máy nhà nước Việt Nam công khai ra khỏi đảng vì nhận ra nhiều sai phạm của đảng và nhà nước.

Gần 6.000 người đánh nhau nhập viện dịp Tết: ‘Người Việt ngày càng hung hăng, bê tha, bệ rạc’

Gần 6.000 người đánh nhau nhập viện dịp Tết: ‘Người Việt ngày càng hung hăng, bê tha, bệ rạc’

 (VTC News) – “Gần 6.000 người đánh nhau trong dịp Tết chứng tỏ người Việt ngày càng hung hăng, bê tha, bệ rạc…”, GS. Đặng Vũ Cảnh Khanh nhận định.

Tính riêng 7 ngày Tết Nguyên đán 2017, có 230 người chết vì tai nạn giao thông, gần 6.000 trường hợp đến khám, cấp cứu do đánh nhau.

Nổ như bom ở nhà máy hóa chất tại Trung Quốc

Nổ như bom ở nhà máy hóa chất tại Trung Quốc

TTO – Một vụ cháy nổ lớn xảy ra ngày 8-2 làm rung chuyển nhà máy hóa chất ở Tongling, tỉnh An Huy, miền đông Trung Quốc, thông tin ban đầu chưa có thiệt hại về người.

Nổ như bom ở nhà máy hóa chất tại Trung Quốc
Hình ảnh ghi lại từ hiện trường vụ cháy nổ ở nhà máy hóa chất thuộc tỉnh An Huy, miền đông Trung Quốc – Ảnh: Tân Hoa xã

Những hình ảnh ghi lại từ hiện trường vụ cháy nổ của các hãng thông tấn báo chí Trung Quốc cho thấy các quả cầu lửa khổng lồ bùng lên từ vụ nổ ở khu nhà máy hóa chất.

Theo báo Tongling Daily, lực lượng cứu hỏa ngay lập tức được điều động tới hiện trường và sau đó đã kiểm soát được đám cháy, hiện chưa ghi nhận trường hợp thương vong nào.

Tuy nhiên tờ Nhân dân Nhật báo cho biết có hai người bị thương trong vụ nổ.

Thời gian qua, tại Trung Quốc xảy ra nhiều vụ cháy nổ ở một số nhà máy hóa chất mà nguyên nhân được cho là thiếu kiểm tra an toàn.

Vụ việc kinh hoàng nhất gần đây xảy ra tại khu nhà máy hóa chất ở cảng Thiên Tân hồi tháng 8-2015 khiến 165 người thiệt mạng.

Cháu ruột Hồ Chí Minh thả 10 tấn “cá sát thủ” tàn phá sông Hồng

Cháu ruột Hồ Chí Minh thả 10 tấn “cá sát thủ” tàn phá sông Hồng

“Thượng toạ” Thích Chân Quang niệm chú phóng sinh hay sát sinh?

Bạn đọc Danlambao – Gần 10 tấn cá các loại, trong đó có cả những loài cá ăn thịt nguy hiểm đã được thả xuống sông Hồng vào ngày 5/2/207 (Mùng 9 tháng Giêng âm lịch) trong một buổi lễ phóng sinh do Thượng toạ Thích Chân Quang chủ trì.

Hình ảnh cho thấy, trong số các xô cá được mang thả xuống sông Hồng có cả loài cực kỳ hung dữ và ăn tạp mang tên là cá “chim trắng nước ngọt”.
Theo chuyên gia nghiên cứu Phùng Mỹ Trung, loài cá này có tên khoa học là Colossoma brachypomum, vốn là một loài cá ăn thịt đáng sợ trong họ cá hổ Characidae, có nguồn gốc từ sông Amazon, Nam Mỹ và được du nhập về Việt Nam nuôi từ năm 1998.

“Rất nhiều cá thể của loài này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của con người thoát ra vùng lòng hồ. Chúng tấn công ăn thịt rất nhiều các loài cá bản địa, chúng là nỗi khiếp sợ của các loài lưỡng cư, bò sát và ngay cả một số loài thú nhỏ.
 
Những ghi nhận cách đây vài năm tại huyện Thống Nhất, Đồng Nai là cá chim trắng được nuôi trong ao đã cắn đứt ngón tay út của một phụ nữ trong lúc giặt quần áo ở cầu ao. Những con cá chim trắng trên 1 kg trở lên thường hay tấn công đàn vịt con nuôi, chăn thả trong ao.”, vị chuyên gia này dẫn chứng.
Hàng tấn “cá sát thủ” được mang đổ xuống sông Hồng
Rõ ràng, hành động thả hàng tấn cá dữ xuống sông Hồng như trên không thể được coi là “phóng sinh”, mà phải gọi đúng là “sát sinh”. Bởi một khi loài “cá sát thủ” này sinh sôi và phát triển thì đó sẽ là thảm hoạ đối với hệ sinh thái sông Hồng.
Loài cá này từng cắn đứt tay một phụ nữ ở Đồng Nai.
Điều đáng nói, nhân vật đứng ra chủ trì buổi “phóng sinh” lần này là “Thượng toạ” Thích Chân Quang – một nhân vật từng gây ra rất nhiều tai tiếng trong giới tu hành Phật giáo tại Việt Nam.
“Thượng toạ” Thích Chân Quang tên thật là Vương Chí Việt, tự nhận là cháu gọi Hồ Chí Minh là bác ruột.

Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) – Trong vài năm trở lại đây, tình trạng công dân chết trong đồn công an, trong các nhà tạm giam, tạm giữ ngày càng phổ biến. Đây cũng là lý do mà năm 2014, Mạng Lưới Blogger Việt Nam thực hiện Tập tài liệu “Stop police killing civilians” trong đó tổng hợp các trường hợp người dân bị chết trong đồn côn an khoảng thời gian từ năm 2007 đến 2014.

Tập hồ sơ này cũng đang trở thành một trong những “vật chứng” để Cơ quan an ninh điều tra tỉnh Khánh Hòa cáo buộc Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – một trong những sáng lập viên của MLBVN, vi phạm điều 88 “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”. Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt giam hôm 10/10/2016 chỉ vì những hoạt động ôn hòa cổ vũ cho nhân quyền, dân chủ, bảo vệ môi trường và toàn vẹn lãnh thổ.
Tập tài liệu “Stop police killiling civilians” đương nhiên vẫn được Mạng Lưới Blogger Việt Nam tiếp tục cập nhật dựa vào thông tin báo chí nhà nước và sẽ dịch ra tiếng Anh và tiếp tục phổ biến.

Trường hợp mới nhất xảy ra ở Nghệ An hôm 6/2/2017 là anh Nguyễn Thành Ngôn. Theo kết luận của công an thì anh Nguyễn Thành Ngôn đã dùng dây giày để treo cổ tự tử và chết trong đồn công an.

Từng là một tù nhân bị giam giữ trong hai nhà tù là Trại tạm giam Trần Phú và Trại 5 Thanh Hóa, cũng từng bị bắt nhiều lần vào đồn công an, tôi xin chia sẻ ngắn một vài chi tiết để giúp những người quan tâm đến vấn nạn công dân chết trong đồn công an, trong nhà tạm giam, tạm giữ đưa ra câu trả lời: Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Bước chân vào nhà tù (trại tạm giam, nhà tạm giữ), việc đầu tiên là bị khám người, hay còn gọi là kiểm tra thân thể xem “bị can”, “đối tượng”, “phạm nhân” có mang theo thứ gì không. Quy định nơi giam giữ là không được mang theo, tàng trữ, sử dụng vật cấm như chất nổ, chất phóng xạ, bom, mìn, vật sắc nhọn… cho đến những thứ tưởng rất bình thường như áo xu chiêng, dây- nơ-kẹp buộc tóc… đối với nữ, quần sịp đối với nam. Không được để móng tay, móng chân. Bàn chải đánh răng phải bị chặt gần cụt cán trước khi dùng. Không được dùng dây phơi quần áo, không được đi dày dép, quần áo không được có dải rút, không được đeo mắt kính (dù cận lòi ra), không đeo đồ trang sức, không được dùng dây thắt lưng… Tất cả những thứ như bát ăn cơm, ca cốc uống nước đều phải là đồ nhựa. Không được dùng đũa mà dùng thìa (muỗng) nhựa…

Lý do được nói là để các “đối tượng”, “bị can”, “phạm nhân” không có phương tiện để tự tử. Chưa kể việc các buồng tạm giam, tạm giữ được “canh phòng” rất cẩn mật, thậm chí gắn cả camera để kiểm soát mọi động thái của “đối tượng”. Đối với những buồng giam tập thể, cai tù còn phân công các tù nhân chia ca, thức đêm để gác, nhằm ngăn chặn những vụ tự tử có thể xảy ra. Nhưng không hiểu sao, các vụ tự tử, chết trong những nơi tạm giam, tạm giữ vẫn thường xuyên xảy ra và có xu hướng gia tăng.

Còn khi bị bắt vào đồn công an, điều đầu tiên là bị tước hoặc vô hiệu hóa các phương tiện liên lạc (có thể có ngoại lệ) của “đương sự”, “đối tượng”. Các vật cấm đã liệt kê ở trên như bom, mìn, chất nổ, chất phóng xạ, vũ khí v.v… đương nhiên phải bị tịch thu từ trước. Ối dời, nếu có mấy thứ ấy thì hoặc đã mất mạng, hoặc mọt gông vì tội khủng bố chứ chả chơi. Chỗ này nói thêm một tí, ở Việt Nam không có phong trào khủng bố của công dân đâu. Chỉ có…, à thôi- không nói nữa, lạc đề.

Tôi không dám chắc công an có áp dụng biện pháp tịch thu quần sịp, áo xu chiêng, dây- nơ, kẹp buộc tóc, dày dép, mắt kính, thắt lưng… đối với mọi “đối tượng” bị giải về đồn để tránh tự tử không hay không. Có một điều chắc chắn là cơ quan công an phải đảm bảo an toàn thân thể, tính mạng, sức khỏe tinh thần cho “đối tượng” để thứ nhất là bảo vệ nhân quyền của người đó (nghe chữ “nhân quyền” muốn khóc quá), thứ hai là bảo vệ công tác điều tra và cả cái thứ 3, thứ 4 nữa… Tất nhiên, bị bắt vào đồn công an cũng có nhiều thành phần. Ở đây, không đề cập đến thành phần “nhạy cảm” là những người hoạt động xã hội hay các người bảo vệ nhân quyền mà nói đến quy định chung được áp dụng cho mọi trường hợp bị bắt.

Với những quy định ngặt nghèo trên, theo bạn, việc tự tử trong đồn công an, trong trại tạm giam, nhà tù là dễ hay khó?
08.02.2017

Phạm Thanh Nghiên

danlambaovn.blogspot.com

VÌ SAO CẢNG HÀNG KHÔNG TÂN SƠN NHẤT RA NÔNG NỖI NÀY?

From facebook:   Trần Bang shared Like cho VIỆT NAM‘s video.
Đất nước ta đã bao giờ được như thế này chưa?

( tổng bí lú nói)
Có như thế nào thế giới mới xếp TSN, HCM ăn cắp vào hàng đầu thế giới?

    “Sân bay Hàng không “Tân Sơn Nhất” ở Việt Nam dược xếp vào hạng…

“Tệ Nhất” Quốc Tế !…
“Trộm Cắp Nhất” thế giới !…” – Thang Luu Manh

VÌ SAO CẢNG HÀNG KHÔNG TÂN SƠN NHẤT RA NÔNG NỖI NÀY?

Phi trường TSN là cảng hàng không quốc tế INTERNATIONAL AIRPORT VIETNAM đại diện cho bộ mặt quốc gia khi khách quốc tế đến Du Lịch tham quan đất nước này…Thế nhưng không có phòng khách, chỗ ngồi để cho người chờ đợi đón tiếp khách bay cổng ra và không có khu phòng để cho khách đưa tiễn. Cả hai khu đón và đưa hàng lớp người đứng chen chúc ngoài hành lang trước cổng ra vào, sân bay thì xì xèo như một tổ ong.

Toilet, mùi nước tiểu bốc lên như….. . Nước giải khát và đồ ăn uống giá chặt chém cũng như các nhân viên cân hành lý thì hống hách, câu giờ để tỏ ra xin cho như khâu kiểm tra Hải quan ( customs). Khâu ra máy soi cửa phi trường, nhân viên hạch hỏi những câu hách dịch, mang theo bao nhiêu TIỀN?, có mang thuốc tây không?, bao nhiêu Rượu?…vv, cho dù đã qua máy soi nhưng vẫn hù dọa để moi TIỀN. Nhất là Việt kiều và người Châu Á ( 10 đến 20 USD) sẽ được qua nhanh mà không cần soi chiếu.

Thủ tục Công An xuất nhập cảnh thì câu giờ mặc dù đã có thị thực VISA hợp lệ ( hộ chiếu nước ngoài) nếu không bo TIỀN, nhất là Việt kiều và người Châu Á. Phải mất 20 đến 35 phút để kiểm tra an ninh và scan hộ chiếu vào dữ liệu. Trong khi cảnh sát xuất nhập cảnh ở các phi trường Châu Âu không mất quá 3 phút, scan hộ chiếu.

Đặc biệt vấn nạn trộm cắp tài sản trong hành lí của khách. Dù có nhiều cuộc họp bàn về cách ngăn chặn vấn nạn trộm cắp ở sân bay nhưng dường như ngành hàng không Việt Nam vẫn ” bó tay” với thực trạng này, bị quốc tế xếp hạng ” CẢNG HÀNG KHÔNG TỒI TỆ NHẤT THẾ GIỚI” đến nông nỗi này… thì quả là tệ hơn vợ thằng ĐẬU là quá chính xác.

ad: Sáng Nhũ

@TinTucVietHan

Trở lại Kỳ Anh (Phần 2)

Trở lại Kỳ Anh (Phần 2)

RFA
2017-02-06
Tàu đánh cá khu vực biển miền Trung.

Tàu đánh cá khu vực biển miền Trung.

AFP photo
Kể từ khi những chiếc ghe đầu tiên quay trở lại hoạt động ngoài khơi vào tháng 10/2016, việc mua bán hải sản tại khu vực Kỳ Anh cũng được nối lại.

Thu nhập bằng 1 phần 10 trước đây

Bà Mai Thị Hương – sinh năm 1964, buôn bán hải sản đã 15 năm cho biết lượng mua bán hải sản của bà từ khi mua bán trở lại:

“Mấy ngày mới có hàng nhiều, cá nhiều chứ trước đây ghẹ ít, mấy ngày trước đây thì nhiều có ngày 2 tạ, bình thường 1 tạ hoặc 1 tạ rưỡi.  Trước mua ghẹ cân 180 đến 200 mà bán 250, một tạ ghẹ lời được 5 triệu mà hiện tại 1 tạ ghẹ chỉ được 500 ngàn.”

Theo bà Mai Thị Hương, số hải sản được bà thu mua sẽ bán đi các tỉnh khác như Nghệ An, Quảng Bình. Xe máy được dùng để chuyển hải sản đến những nơi có xe đông lạnh. Sau đó, những chiếc xe đông lạnh đưa hàng đi đâu thì không biết được.

Một điều đáng nói là các loại hải sản trong vùng biển Kỳ Anh được đánh bắt trong phạm vi từ 12 hải lý trở vào bờ – vùng biển đã từng được khuyến cáo không nên đánh bắt do nghi vấn nước còn bị nhiễm độc.

Trước mua ghẹ cân 180 đến 200 mà bán 250, một tạ ghẹ lời được 5 triệu mà hiện tại 1 tạ ghẹ chỉ được 500 ngàn.
– Bà Mai Thị Hương

Hầu hết những người đánh bắt và thu mua hải sản mà chúng tôi hỏi chuyện đều cho biết, hải sản không được cơ quan nào kiểm nghiệm.

Bà Mai Thị Hương: “Về thì mua thôi, cũng Không biết họ kiểm nghiệm hay không”

Ông Hoàng Văn Tĩnh: “không ai kiểm nghiệm gì cả”

Ông Hoàng Nguyên: “Không có ai kiểm nghiệm gì cả”

Chính vì hải sản đánh bắt tại khu vực này không được kiểm nghiệm, trong khi có nhiều trường hợp ăn xong bị ngộ độc, nên người dân địa phương ở Kỳ Anh không mua sử dụng.

Một người buôn bán hải sản tại chợ Kỳ Lợi cho chúng tôi biết: “không ăn cá biển vì ăn vào là bị đau, tức ngực, buồn nôn.”

Bà Mai Thị Uy: “Cá là họ không mua”

Ông Hoàng Nguyên: “Dân địa phương đây họ không ăn, họ đã thử cho chó và gà vịt cho lợn ăn đều chết cả, đặc biệt nhất là chó, ăn xong là 2 chân một vài ngày lết lết, hai chân trước bò một vài bữa là chết”

Hải sản không được kiểm nghiệm

Trong khi đó, theo người dân địa phương, chính quyền các cấp không đưa ra bất cứ khuyến cáo hay giải pháp nào về việc tránh đánh bắt, mua bán và sử dụng hải sản tại khu vực Kỳ Anh.

Một số thành viên nhóm Green Trees đã vào Kỳ Anh để thu thập mẫu cá mú, cá nâu, cá ghẹ với sự hỗ trợ của ngư dân địa phương để mang đến Viện Kiểm nghiệm Vệ sinh an toàn thực phẩm Quốc gia ở Hà Nội để kiểm nghiệm.

Tuy nhiên, khi dược sỹ Nguyễn Anh Tuấn – thành viên Green Trees mang mẫu tới, một người phụ nữ tên Giang – phụ trách bộ phận tiếp nhận của cơ quan kiểm nghiệm này cho biết “máy đang bảo dưỡng” và năng lực của phòng xét nghiệm có hạn nên phải trả kết quả chậm trong vòng 1 tháng. Một người đàn ông tên Hải, được cho biết là phó giám đốc Viện Kiểm nghiệm Vệ sinh an toàn thực phẩm Quốc gia đứng ra nhận trách nhiệm về việc này.

Ở Hà Nội, năng lực cơ quan chuyên môn còn vậy, thì huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh sẽ thế nào? Trong khi hải sản vẫn được đánh bắt, mua bán tự do, vận chuyển đi đâu không rõ, thì người dân còn phải đối diện với nguy cơ tổn hại về sức khoẻ.

Trong phóng sự tiếp theo, chúng tôi sẽ nói về sinh mệnh của người dân khi ăn hải sản đánh bắt tại Hà Tĩnh.

Thích Chân Quang thầy chùa hay kẻ ăn lương Trung cộng ???

Ffom facebook:  Inna Lyna and 2 others shared Trương Quang Thi‘s post.
Image may contain: 9 people, text and outdoor

Thích Chân Quang thầy chùa hay kẻ ăn lương Trung cộng ???

Lần đầu tiên tui biết đến tay thầy chùa này là khi một bạn gửi cho cái Clip của hắn nói về chuyện Lý Thường Kiệt đã hỗn khi đánh giặc Tàu, Sau đó tui lại được xem một Clip khác hắn huyên thuyên về kinh tế thị trường định hướng chủ nghĩa xã hội.

Xem xong tui tự hỏi người này là sư hay là một tên gián điệp được Trung Nam Hải cấy vào để tuyên truyền?

Và bây giờ lại nghe hắn phóng sanh bằng 10 tấn cá, trong đó có cả cá chim trắng là loài cá ăn tạp bật nhất đã được khuyến cáo chỉ nên nuôi trong ao hồ có kiểm soát để tránh tình trạng mất cân bằng sinh thái.

Khoan nói đến tác hại khi loài cá này phát triển mạnh ngoài tự nhiên có thể gây ra hệ luỵ về sau. Ở đây ta tạm bàn về ý nghĩa của việc phóng sanh vào một số ngày lễ của phật giáo.

Phật giáo nói việc phóng sanh có thể giải trừ được kiếp nạn mà đại diện là câu chuyện về chú Sa Di.

Theo thầy học đạo, một hôm thầy nhập định và biết được số dương của chú còn có bảy ngày, xuất định thầy bảo chú về thăm gia đình là ý thầy muốn chú được chết tại nhà sau khi đã gặp gia đình trước lúc hết số.

Trên đường về nhà, chú tình cờ gặp đàn kiến đang bị lũ cuốn trôi, vì tâm thiện nên chú ra tay cứu đàn kiến nhỏ. Sau đó khi quay lại núi thầy chú ngạc nhiên bởi tại sao chú cãi được mệnh trời, qua tâm sự thầy mới biết chính hành động cứu đàn kiến của chú Sa Di đã khiến chú lập nên công đức lớn và nhờ đó mà chú đã vượt qua kiếp nạn.

Ý nghĩa của việc phóng sanh chính là giải thoát cho những sinh linh đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Mọi sinh vật trên thế gian mạng sống đều trân quý, khi ta cứu được một sinh mạng của một sinh linh bất kỳ chính là ta đã gieo được công đức mà nhờ đó ta có thể thoát được kiếp nạn do số trời của bản thân mình.

Như thế ta có thể hiểu rằng phóng sanh không đợi giờ, không có ngày, không số lượng, không chỉ định loài. Phóng sanh là cứu, giải thoát cho bất kỳ sinh vật nào khi ta gặp, nhận thấy sinh vật ấy tính mạng đang bị đe doạ.
Phóng sanh sẽ không còn ý nghĩa khi bắt chim trời rồi thả lên trời, phóng sanh sẽ phản tác dụng khi bắt cá sông rồi đem thả xuống sông, và trên tất cả phóng sanh là hành vi nhân bản phải xuất phát từ thiện tâm của mỗi con người, phóng sanh không phải lễ, càng không nên khoa trương hình thức.

Là thầy chùa, ông Thích Chân Quang không thể không hiểu được cái đạo lý đơn giản này của phật giáo trừ phi hắn ta là kẻ đang tuyên truyền mê tín nhằm ngu dân, làm mụ mị đầu óc của chúng sanh và huỷ hoại đất nước, huỷ hoại môi trường.

Hành vi thả cá chim trắng ra sông không khác mấy so với việc mua móng trâu bò, thả ốc bưu vàng, hay gần đây là người Trung Quốc thuê đất nuôi tôm mười càng ở miền Tây.

Những việc làm đó đã và sẽ gây ra nhiều hệ luỵ mang tính huỷ hoại môi sinh, thiết nghĩ nhà chức trách cần vào cuộc điều tra làm rõ động cơ của kẻ này nhằm tránh nuôi ông tay áo.

http://plo.vn/…/phong-sinh-10-tan-ca-chim-trang-hau-qua-kho…