Hà Tĩnh sau thảm họa Formosa: 74% ngư dân bỏ biển, thất nghiệp tăng 15,7 lần

Hà Tĩnh sau thảm họa Formosa: 74% ngư dân bỏ biển, thất nghiệp tăng 15,7 lần

 
Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội vừa đưa ra những con số thiệt hại chính thức đầu tiên về việc làm và sinh kế của người dân 4 tỉnh Bắc Trung Bộ.
 
Theo đó, Formosa đã làm TỶ LỆ THẤT NGHIỆP của Thừa Thiên Huế tăng tăng 1,6 lần; Quảng Trị tăng 2,8 lần; Quảng Bình là tăng 7,9 lần, và đặc biệt Hà Tĩnh tăng tới 15,7 lần.
 
Riêng số người hoạt động trong lĩnh vực nhà hàng, du lịch, khách sạn đã giảm tổng cộng 33%, trong đó Hà Tĩnh giảm 54% và Quảng Bình giảm 52%.
 
Bộ Lao động không cho biết người dân nơi đây hiện đang sống bằng gì, chuyển đổi sinh kế ra sao – nghĩa là họ thừa hiểu tình trạng khốn cùng này sẽ còn kéo dài.
 
Liệu họ có trả lời được cho dân là Chính phủ bồi thường chỉ có 6 tháng thu nhập (từ tháng 4 đến tháng 9), thế giờ qua tháng 11 rồi dân sống sao đây? Rồi tương lai nữa, lấy gì để sống đây?
 
Bộ cũng tính tổng cộng có 263.000 lao động, tương ứng cả triệu miệng ăn đi kèm chịu ảnh hưởng từ thảm họa Formosa – một con số vô tiền khoáng hậu, hơn mọi thiên tai từ trước đến nay.
 
Thế nhưng, chỉ có 0 cán bộ chịu trách nhiệm.
 
Số 0 tròn trĩnh này đủ sức biến mọi tuyên ngôn đạo đức vì nước vì dân của giới lãnh đạo Đảng Cộng sản trở nên lố bịch hơn bao giờ hết.
 
Số 0 này cũng khiến lời hứa ‘phát triển không đánh đổi môi trường’ trở nên dối trá, vì lẽ làm sao có thể ngăn được thảm họa trong tương lai nếu giờ đây nhắm mắt với thủ phạm gây thảm họa trong hiện tại?
 
Số 0 này cũng chứng tỏ mọi kiến nghị, góp ý, đề xuất của người dân về kỷ luật quan chức đều trở nên vô tác dụng một khi lãnh đạo Đảng Cộng sản đã cố tình bao che sai phạm cho nhau.
 
Chỉ có cạnh tranh chính trị, nơi dân chúng có thể trừng phạt nguyên một đảng bằng cách bầu cho đảng còn lại, mới ngăn chặn được các đồng đảng bao che sai phạm cho nhau.
 
Bài học này người dân chúng ta nếu không học thật kỹ và rồi sau đó hành động thật quyết liệt, thì thảm họa như Formosa sẽ còn đến dài dài khắp mọi miền đất nước, chỉ là dưới những tên gọi và hình thức khác mà thôi.
 

Xin hãy công bằng với nước Mỹ


Minh họa. Ảnh: VOA/Lam Thủy

Minh họa. Ảnh: VOA/Lam Thủy

Nếu định nghĩa “xâm lược” là cướp đoạt chủ quyền bằng vũ lực, quyền hành, thì không thể xem Hoa Kỳ là xâm lược như giọng điệu tuyên truyền của Hà Nội để kích động thanh niên miền Bắc, để Hồ Chí Minh có thể hoàn thành sứ mạng của một cán bộ Cộng Sản quốc tế, nhuộm đỏ toàn quốc Việt Nam, dưới danh nghĩa được gọi là “giải phóng dân tộc.”

Sau khi Hoa Kỳ đổ quân vào Việt Nam, giúp miền Nam chống lại sức tấn công hung hãn của Bắc Việt với sự yểm trợ tối đa vũ khí và tiền bạc của Liên Xô và Trung Cộng, trong vòng 10 năm, 58 nghìn thanh niên ưu tú của nước Mỹ đã chết hoặc mất tích tại đây. Nước Mỹ đã tốn phí trong cuộc chiến này 738 tỉ đô la, cuộc chiến tốn kém nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Nước Mỹ thu lợi gì trong cuộc chiến xa đất nước mình nửa vòng trái đất này, nếu không nói là một cuộc thua trận, “Không Hòa Bình, Chẳng Danh Dự” (No Peace, No Honor) như nhan đề cuốn sách của giáo sư Larry Berman (The Free Press, 2001.)

Sau khi Hoa Kỳ ký hiệp định Paris, chấp nhận rút quân khỏi miền Nam, năm 1973, Lê Đức Thọ từ chối nhận giải Nobel Hòa Bình cùng với Kissinger để xé hiệp định, tiến công miền Nam, hoàn thành mục tiêu của Bắc Việt, “đánh là đánh cho Trung Quốc, đánh cho Liên Xô.”

Và nước Mỹ đã làm gì cho người dân miền Nam sau ngày 30 tháng Tư khi xe tăng Bắc Việt vào dinh Độc Lập?

Trong những ngày cuối cùng của chiến tranh Việt Nam, hơn 7.000 người Việt Nam được di tản bằng trực thăng ra khỏi đất nước trong “Chiến Dịch Gió lốc” (Operation Frequent Wind) do Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ thực hiện.

Thời gian tiếp theo sau đó là những thuyền nhân vượt biên ra nước ngoài bằng đường biển, đã được Hoa Kỳ đón nhận nhiều nhất.

Thập niên 1990 bắt đầu các chương trình lớn, ODP, H.O., chương trình con lai…

Theo Sở Di Trú và Nhập Tịch Hoa Kỳ, từ năm 1950 đến 1974, chỉ có 650 người Việt ở Mỹ. Năm 1980 con số này lên đến 261.729 và theo US Census, năm 2015 đã có 1.980.344 người Việt định cư ở Hoa Kỳ.

Người Việt ở Mỹ thành công trong nhiều lãnh vực và mau chóng hội nhập vào xã hội mới. Hàng trăm ngàn chuyên viên kỹ thuật rất có khả năng đã và đang đóng góp tích cực vào quê hương thứ hai. Chính Người Việt tị nạn Cộng Sản – từng bị chính quyền Việt Nam gọi là “bọn ma cô, đĩ điếm chạy theo chân Đế Quốc để kiếm bơ thừa sữa cặn” – đã cứu nền kinh tế của Việt Nam khỏi sụp đổ vào những năm 80. Các “khúc ruột ngàn dặm” này gửi về Việt Nam hàng nhiều tỷ Mỹ Kim mỗi năm.

Nhưng thực sự chúng ta, người Việt trên đất Mỹ từ bao nhiêu năm nay, sinh sôi nảy nở, thành công, sống an bình và hạnh phúc, đã công bằng với nước Mỹ chưa?

Tôi tin rằng, chúng ta chưa công bằng với nước Mỹ, khi vẫn nói “nước Mỹ phản bội,” “Đồng Minh tháo chạy!”, hay những câu nói mỉa mai: “Bạn như thế thì đâu cần đến kẻ thù!,” “nước Mỹ là đất tạm dung”…

Chúng ta đã thật sự xem nước Mỹ là “nhà” của mình chưa?

Một ngôi nhà để chúng ta trú mưa, tránh nắng, có phên dậu để ngăn kẻ xấu xâm nhập làm tổn hại đến gia đình chúng ta, một ngôi nhà có khu vườn có bóng cây che mát cho chúng ta, có trái cây cho chúng ta dùng và những luống hoa đầy hương sắc cho chúng ta thưởng thức. Trong ngôi nhà ấy con cái chúng ta đã được sinh ra và lớn lên, được nuôi dạy và học hành để thành người đôn hậu tử tế, và chúng ta chưa hề nghĩ đến một ngày nào đó chúng ta sẽ từ giã ngôi nhà này để ra đi, tìm một nơi trú ngụ khác.

Có đôi lúc, tôi nghĩ chưa coi đây là ngôi nhà thực sự của chúng ta và không ít người vẫn coi đây là ngôi nhà trọ qua đường, và chúng ta là những người khách trọ vô tình và vô ơn.

Chúng ta đã chối bỏ căn cước tị nạn nhiều lần để về lại nơi chúng ta đã bỏ ra đi, nơi mà chúng ta gọi là tù đày, áp bức, nơi chúng ta không thể nào sống, đã bỏ quê hương, làng mạc và mồ mả ông cha để ra đi.

Chúng ta đã biểu tình lên án nước Mỹ bình thường hóa quan hệ, giao thương, thỏa hiệp với kẻ thù xưa, trong khi chúng ta vẫn nuôi sống, vỗ béo chế độ ấy với số đô la khổng lồ gửi về hàng năm.

Chúng ta đã cứu đói, xây cầu, vá đường gọi là làm từ thiện ở Việt Nam, ví như trong $10 cho Việt Nam, chúng ta đã dành được $1 cho nước Mỹ chưa?

Chúng tôi không nói đến người Việt ở đất nước khác, mà là người Việt trên đất Mỹ hôm nay. Cái đất nước đã được che chở chúng ta đêm qua, chỉ 15 phút khi chúng ta gọi 911 đã có xe cấp cứu đến nhà, cái đất nước mà con cái chúng ta đến trường được dạy dỗ, được che chở, cái đất nước mà trẻ con, người già được săn sóc, không bao giờ thiếu bánh mì, giọt sữa và viên thuốc!

Đã cạn lời, tôi xin trích vài dòng của một tác giả Việt Nam, tên Song Châu trên Facebook, mà tôi tin đây là một người Việt đang sống ở Mỹ, để làm lời kết của bài này: “…Ở đây, mục đích của bài viết này, người viết chỉ mong rằng, không cần phải yêu nước Mỹ, nhưng xin bạn đừng vô tình hay cố ý làm tổn thương nước Mỹ, một đất nước đã cưu mang bạn, giúp cho bạn mọi phương tiện, mọi cơ hội để bạn vươn lên sống cuộc đời tươi đẹp mà nhiều người trong nhiều quốc gia trên thế giới ước ao.”

Tôi cũng xin phụ hoạ thêm: “Xin hãy công bằng với nước Mỹ!”

Diễu hành tưởng niệm thảm họa môi trường Formosa bị chặn

Diễu hành tưởng niệm thảm họa môi trường Formosa bị chặn

an ninh
Bản quyền hình ảnh   GREEN TREES
Hầu hết tất cả những người đạp xe đạp ngang qua Bộ Tài nguyên-Môi trường đều bị chặn và kiểm tra

Cuộc diễu hành xe đạp tưởng niệm một năm thảm họa môi trường Formosa do một nhóm hoạt động vì môi trường đã bị chính quyền cản trở, có người bị câu lưu.

Nhóm Green Trees dự định tổ chức cuộc tuần hành đạp xe từ 9 giờ sáng Chủ nhật 9/4 đi từ trụ sở Bộ Tài Nguyên và Môi trường đến Văn phòng Quốc Hội, ông Nguyễn Anh Tuấn – một thành viên của nhóm, cho biết.

“Hầu hết những gương mặt từng xuống đường tham gia các cuộc biểu tình diễu hành trước đây đều bị chặn cả. Chỉ có rất ít người xuất hiện ở điểm hẹn gặp,” ông Tuấn nói.

“Cả hai đầu phố đều có lực lượng dân phòng, cảnh sát giao thông, an ninh. Hầu hết những ai đi xe đạp đều bị mời về đồn công an,” ông nói thêm.

 

Sau khi kế hoạch tuần hành buổi sáng không thành công, nhóm vẫn dự định tập họp vào buổi chiều tại một địa điểm khác nhưng bị lộ thông tin.

“Chúng tôi chưa kịp đến địa điểm mới thì an ninh họ đã phục sẵn ở đó. Có thể là một trong nhóm không đáng tin cậy hoặc một số người bị bắt từ sáng thì thông tin trên điện thoại của họ đã không được bảo mật.”

Ông Tuấn nói ông cùng một số người khác bị đưa lên đồn công an vào tầm chiều.

Những người tham gia diễu hành và người nhà
Bản quyền hình ảnh    GREEN TREES
Người tham gia diễu hành bị câu lưu

“Họ lấy điện thoại, tước quyền tự do đi lại, tài sản cá nhân cho nên khi tôi cố cáo hành vi bắt bớ tù đày, họ không thể trả lời được,” ông Tuấn cho biết.

“Mục tiêu của buổi tuần hành là để thúc đẩy việc xử lý giải quyết thảm họa môi trường do Formosa gây ra, nhưng buổi tuần hành đã thất bại.”

“Tuy nhiên còn cả một lộ trình dài phía trước, có thành có bại, nên việc thất bại lần này không ảnh hưởng quá lớn đến quyết tâm chung của nhóm hay cá nhân nào,” ông Tuấn nói.

Một người khác trong nhóm cũng bị đưa lên đồn là ông Đặng Vũ Lượng thì nói cuộc tuần hành là để thảm họa môi trường do Formosa gây ra không bị quên lãng, rất nhiều vấn đề vẫn còn tồn đọng, nhất là những người dân chưa được đền bù thỏa đáng.

Ông Lã Việt Dũng cho BBC biết ông bị chặn từ 6 giờ sáng hôm 9/4 đến tận gần 4 giờ chiều.

“Nhà tôi có hai đường, từ 6-10 người đứng đông ở hai ngõ, tầm 3 giờ rưỡi tôi có việc thì họ chặn xe, họ đưa giấy mời tôi lên phường,” ông Dũng nói.

“Họ làm quyết liệt như vậy vì họ sợ người dân, họ không muốn người dân nói lên những vấn đề tiêu cực trong xã hội,” ông nói thêm.

Tỷ phú từ thiện 8 tỷ USD: Sinh ra tay trắng, cuối đời trắng tay

Tỷ phú từ thiện 8 tỷ USD: Sinh ra tay trắng, cuối đời trắng tay

Tỷ phú Chuck Feeney là người đầu tiên ở Mỹ bỏ ra số tiền lớn là tài sản của mình để làm từ thiện. Ông chính thức rỗng túi, đi ở thuê vào tuổi ngoài 80, nhưng đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống”.

“James Bond” của giới từ thiện

Tỷ phú Charles F. Feeney (1931) là một người Mỹ gốc Ireland. Ông thường được gọi với cái tên thân mật Chuck Feeney, thời gian gần đây ông được giới truyền thông Mỹ đặt cho biệt danh “James Bond của giới từ thiện”.

Vị tỷ phú Mỹ này nói thông thạo 2 tiếng Pháp và Nhật, là người xây lên đế chế các cửa hàng miễn thuế. Từ nhỏ, ông đã nghỉ ra đủ mọi cách để kiếm tiền như: gõ cửa từng nhà để bán thiệp Giáng sinh, dọn tuyết trên đường hay nhặt bóng trên sân golf,…

Tỷ phú Charles F. Feeney năm 2007.

Charles F. Feeney bắt đầu sự nghiệp kinh doanh cùng với bạn học cùng đại học từ đầu thập niên 1950: bán rượu không thuế cho thủy thủ Mỹ. Sau đó, ông bán xe hơi cho cho lính Mỹ và lập nên chuỗi cửa hàng miến thuế (DFS) ở các cửa khẩu, với doanh thu đạt 3 tỷ USD/năm.

Vào những năm 60, khi Nhật Bản tổ chức thế vận hội và dỡ bỏ hạn chế du lịch nước ngoài, Chuck Feeney đã chộp cơ hội này để thu tiền của khách du lịch Nhật. Đó là những khoản tiết kiệm khổng lồ người Nhật bỏ ra mua sắm rượu, nước hoa, đồ trang sức miễn thuế,… tại các địa điểm nổi tiếng như Hawaii, Hong Kong, San Francisco, Saipan và Guam…

Mặc dù kiếm được rất nhiều tiền từ rất sớm, với tổng tài sản theo New York Times lên tới 8 tỷ USD, nhưng Chuck Feeney có cuộc sống riêng tư rất bình lặng và đơn giản, không xa hoa, không bao giờ thắt cà-vạt Hermes hay mang giày Gucci. 

New York Times tiết lộ, trong nhiều năm ở New York, bữa trưa của ông không phải ở các nhà hàng sang trọng mà là ở khu nhà Irish Pavillion Tommy Makem trên phố East 57th – nơi ông ăn bánh mì kẹp thịt.

Feeney kín tiếng tới mức, mãi tới 1988, thế giới mới biết đến sự giàu có của ông. Khi đó, lần đầu tiên Forbes ước tính Feeney có khoảng 1,3 tỷ và xếp thứ 31 tại Mỹ. Tuy nhiên, tài sản thực của ông vẫn là một ẩn số, chỉ sau những lần làm từ thiện, thế giới mới biết được.

Công chúng còn kinh ngạc về cuộc sống giản dị và tiết kiệm tới mức tối đa. Ông keo kiệt với bản thân, gia đình nhưng hào phóng với người dưng. Ông ghét sự phung phí, không muốn con cái trở thành con nhà giàu hư hỏng và bắt chúng làm hầu bàn, bồi phòng khách sạn, thu ngân trong các kỳ nghỉ hè ngay từ khi còn nhỏ.

Sự hà khắc của Feeney không làm cho con cái khó chịu, thậm chí con gái đầu của Feeney còn cho rằng, cách làm của người cha đã giúp họ sống như những người bình thường khác, làm được việc đáng làm và vẫn có đủ tiền để chi tiêu cho cuộc sống.

Làm từ thiện ở khắp 5 châu.

Theo quan điểm của vị tỷ phú này, “bạn chỉ có thể mặc một chiếc quần vào cùng một thời điểm”. Ông thích kiếm tiền nhưng không muốn sở hữu chúng, tiền quá nhiều cũng không thể đem ra tiêu xài hết. Một thời gian dài, ông sống trong căn hộ đi thuê và toàn bộ tài sản được dần hiến tặng cho các tổ chức từ thiện. Các con ông cũng phải tự lăn lộn kiếm sống khi đến tuổi trưởng thành. Feeney cho biết, đây chính là cách để ông giáo dục các con biết quý trọng giá trị của đồng tiền.

 “Sinh ra tay trắng thì khi trở về cũng phải trắng tay”

Suốt hơn 30 năm qua, Chuck Feeney đã đi khắp thế giới để làm từ thiện từ tài sản 8 tỷ USD của mình, tập trung và giáo dục, khoa học, chăm sóc y tế,… tại Mỹ, Úc,Việt Nam, Nam Phi và Ireland.

Quỹ từ thiện Atlantic Philanthropies do ông sáng lập đã rót khoản tiền cuối cùng trị giá 7 triệu

USD vào cuối 2016 cho Đại học Cornell nhằm hỗ trợ sinh viên làm công tác dịch vụ cộng đồng. Chuck Feeney đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống” và chính thức rỗng túi.

Trả lời trên tờ New York Times, ông Feeney cho biết: “Bạn luôn lo lắng khi phải quản lý quá nhiều tiền như thế, nhưng chúng tôi dường như đã làm việc đó khá tốt”.

Tới đầu 2017, tổng giá trị tài sản còn lại của Feeney là hơn 2 triệu USD. Hiện ông và vợ (Helga) đang sống trong một căn hộ thuê ở San Francisco.

Tại Việt Nam, quỹ Atlantic bắt đầu rót tiền vào chỉ vài năm sau khi chiến tranh kết thúc, tài trợ bắt đầu từ miền Trung như xây dựng trường Đại học Đà Nẵng.

Cho đến nay, 2 người còn gái của ông là: Diane Feeney và Juliette Feeney cũng tiếp tục theo gót cha làm từ thiện. Họ làm chủ tịch của một số tổ chức từ thiện của gia đình và cộng đồng.

Quỹ Atlantic Philanthropies của Feeney bắt đầu sứ mệnh “làm rỗng túi” từ năm 1982 với ước mơ muốn tạo ra sự thay đổi lớn cho cuộc sống của những người gặp khó khăn. Ông ước mơ mang lại hòa bình cho Bắc Ireland, hiện đại hóa hệ thống chăm sóc y tế của Việt Nam hay biến Roosevelt Island của New York trở thành một trung tâm công nghệ.

Tỷ phú Chuck Feeney đã quyên tặng tổng cộng 8 tỷ USD tài sản và giờ chỉ còn lại 2 triệu USD.

Cho đến nay, Feeney đã xây cả ngàn tòa nhà khắp châu lục, nhưng tên của ông không hề xuất hiện trong bất cứ công trình nào, từ trên các viên đá ốp tòa nhà hay trong các văn bản. Trong nhiều năm, quỹ Atlantic Philanthropies của Feeney yêu cầu những người được hưởng lợi không được công khai sự tham gia giúp đỡ của họ.

“James Bond” của giới từ thiện cho biết, ông làm từ thiện và quyên tặng hết tài sản rất đơn giản là bởi vì, “vải liệm không có túi”, người chết ra đi không mang được gì. Con người “sinh ra tay trắng thì khi trở về cũng phải trắng tay”.

Khối tài sản lớn cuối cùng được Chuck Feeney quyên tặng vào cuối năm ngoái. Ông Feeney giờ 86 tuổi và quỹ Atlantic Philanthropies theo kế hoạch sẽ đóng cửa vào năm 2020.

Giàu có không lộ diện, nhiều tiền không tiêu xài sang, làm từ thiện không cần ghi danh nhưng những việc làm của ông được cả thế giới biết đến. Hành động cao cả của Feeney là động lực cho nhiều người, là nguồn cảm hứng cho cả những người rất giàu có và nổi tiếng, cũng hay làm từ thiện như Bill Gates và Warren Buffett.

 V.Hà (tổng hợp)

Anh chị Thụ & Mai gởi

Biểu tình nổ ra thêm ở Venezuela sau khi lãnh đạo đối lập bị cấm nắm quyền

Biểu tình nổ ra thêm ở Venezuela sau khi lãnh đạo đối lập bị cấm nắm quyền


Cảnh sát bắn đạn hơi cay vào người biểu tình ở Caracas, Venezuela, 8/4/2017.

Cảnh sát bắn đạn hơi cay vào người biểu tình ở Caracas, Venezuela, 8/4/2017.

Một quận trưởng ở thủ đô nói có ít nhất 17 người đã được điều trị vì bị thương.

Một số người biểu tình đã phá vỡ các rào chắn của cảnh sát gần tòa nhà Tòa án Tối cao và sử dụng vật liệu từ một công trường gần đó để đập phá và đốt cháy một số văn phòng của tòa án.

Đất nước này đã bị bất ổn trong hơn một tuần, sau khi Tòa án Tối cao cố gắng tước bỏ quyền hành của cơ quan lập pháp nằm dưới sự kiểm soát của phe đối lập. Hành động đó đã bị rút lại sau nhiều lời chỉ trích của quốc tế cũng như do bị phản đối trong nước.

Có rất ít dấu hiệu cho thấy những cuộc biểu tình ở Caracas và một số thành phố khác sẽ sớm chấm dứt.

Hôm thứ Sáu, văn phòng Cục Quản lý Công sản Venezuela đưa ra lý do có “những sự bất thường về hành chính” để ngăn chặn Thống đốc bang Miranda Henrique Capriles nắm quyền trong 15 năm. Ông Capriles đã thua sít sao trước ông Maduro trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2013 và dự kiến sẽ là đối thủ tranh cử trong cuộc bầu cử tiếp theo vào năm tới.

Chính phủ Venezuela đã cáo buộc các thành viên phe đối lập, bao gồm cả ông Capriles, về việc kích động các cuộc biểu tình bạo lực. Nhóm các nhà hoạt động nhân quyền Penal Forum cho biết gần 100 người đã bị bắt trong thời gian bất ổn gần đây, và một viên cảnh sát đã bị bắt sau khi một nam thanh niên 19 tuổi bị bắn chết hôm thứ Năm, theo tin Reuters.

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI VENEZUELA SỤP ĐỔ!

From facebook: Tran Dat and Linh Võ shared Khanh Nguyen‘s post.
Image may contain: 12 people, crowd and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: 1 person, walking, crowd and outdoor
Image may contain: 6 people, people standing, crowd and outdoor
Khanh Nguyen added 4 new photos.Follow

 

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI VENEZUELA SỤP ĐỔ!
( khi người dân thức tỉnh)

Ngày 8/04/2017 hàng trăm ngàn người dân Thủ đô Caracas Venezuela ở Nam Mỹ xuống đường biểu tình đòi phế truất Tổng thống Madurol, họ hô vang khẩu hiệu ” Phế truất độc tài Maduro!” và “Bầu cử tự do ngay lập tức”

Đứng trước sức mạnh của lòng dân trào dâng như nước lũ, cảnh sát không còn cách nào hơn là tìm đường bỏ chạy thoát thân, tuy nhiên có nhiều cảnh sát vẫn không tránh khỏi bị người biểu tình ném đá trọng thương.

Từ khi cựu Tổng thống Hugo Chaves lên cầm quyền đưa đất nước giàu tài nguyên dầu mỏ ở Nam Mỹ “tiến lên” theo con đường Xã hội chủ nghĩa, nhưng cũng đã đưa Venezuela về với vực thẳm, trở thành một nước nghèo đói bất ổn nhất Châu Mỹ La Tinh.Tình trạng tham nhũng tiêu cực, suy thoái đạo đức biến chất của một số quan chức càng làm cho Venezuela tồi tệ thêm.

Sau gần 20 năm sống dưới chế độ độc tài Xã hội chủ nghĩa, người dân Venezuela đã kiệt sức, không còn kiên nhẫn được nữa họ cùng nhau xuống đường đòi giải tán chính phủ bầu cử tự do thay đổi thể chế.

Quần chúng nhân dân xây dựng lên thể chế được thì họ cũng đạp đổ thể chế đó được, không có gì bằng sức mạnh của nhân dân mổi một khi quần chúng nhân dân nổi dậy thì bất cứ chế độ độc tài nào cũng sụp đổ.

Philip Nguyen theo Reuters
Khanh Lam Nguyen

BỐ NÓ LÀ CÔNG AN

 
 
From facebook: Hằng Lê
BỐ NÓ LÀ CÔNG AN

Chuyện sáng nay, trước cổng một trường cấp 1. Thương cho những đứa trẻ, cổ còn đeo khăn quàng. Bố nó là công an.
– Bố mày độc ác!
– Bố mày mới ác độc. Bố tao làm cảnh sát giao thông, chỉ giữ gìn trật tự giao thông thôi!
– Nhưng hôm qua trên mạng đưa ảnh bố mày túm tóc lôi phụ nữ, đánh vỡ đầu người ta.
– Đó là tại bà bán hủ tiếu ấy lấn chiếm vỉa hè!
– Lấn chiếm vỉa hè thì nhắc nhở thôi, sao kéo đầu lôi tóc đánh người như du côn vậy?

– Bố mày đánh người biểu tình nữa. Hôm qua trên mạng tung ảnh bố mày đánh người biểu tình đấy.
– Có phải bố tao đâu. Người ta bảo đó là bọn du côn, lưu manh vô học nào đấy, chứ không phải bố tao.
– Du côn gì, tao nghe trên mạng bảo đó là bố mày. Bố mày giả dạng du côn. Giả mặc thường phục, che mắt bịt miệng nhưng người ta vẫn nhận ra đấy là bố mày.
– Thế bố mày thì sao? Bố mày làm quản giáo. Người ta bảo quản giáo đánh cả tù. Quản giáo là đồ ác độc. Trên mạng họ chửi thế đấy! Bố mày là quản giáo. Bố mày mới là đồ ác độc. Đồ con nhà ác độc!
– Mày ác độc, bố mày ác độc. Trên mạng nó bảo bố mày là du côn, một lũ du côn. Cảnh sát du côn, công an du côn. Bố mày là đồ du côn!
– Bố mày du côn. Mày ác độc. Bố mày ác độc. Hu hu hu…
Hai đứa lao vào nhau. Vừa chửi vừa lôi áo giật tóc, hu hu khóc. Chẳng hiểu vì chuyện gì.
Can xong, xoa đầu hai đứa, tôi hỏi:
– Bố cháu làm gì, cảnh sát giao thông à? Còn bố cháu, quản giáo thật à?
– Thôi, đừng đánh nhau nữa. Cảnh sát, hay quản giáo gì thì cũng là… công an. Bố các cháu là công an, nghe chưa.
Cả hai đứa đều gật. Miệng vẫn mếu. Trông đến tội nghiệp.
Mấy đứa nhỏ khác, dường như cùng lớp, đứng cạnh xì xào:
– Hai đứa con công an. Bố nó là công an.
Chuyện sáng nay, trước cổng một trường cấp 1. Thương cho những đứa trẻ, cổ còn đeo khăn quàng.

Luật pháp hay là một công cụ?

From facebook: Thuong Phan shared Trần Thị Thảo‘s post.

Vừa xong •

Quả đúng là nguy hiểm và không có luật pháp khi ngay trong quá trình điều tra mà cơ quan điều tra đã đưa clip quay phim người bị tạm giam “thú nhận” hành vi phạm tội của mình và đưa lên truyền hình để “kết tội” và nhờ đó được hưởng khoan hồng của pháp luật.

Việc này vừa vi phạm bí mật điều tra, vừa vi phạm nguyên tắc Hiến định “không ai bị coi là có tội cho đến khi có bản án có hiệu lực pháp luật của toà án”. Và nguyên tắc này lại một lần nữa được quy định ngay phần đầu tiên của Bộ luật Tố tụng hình sự.

Đây vừa xâm phạm quyền cá nhân, hình ảnh và vi phạm nguyên tắc điều tra, nguyên tắc suy doán vô tội.

Luật pháp hay là một công cụ? Không còn luật pháp nào nữa nếu cứ tiếp diễn tình trạng này từ chính cơ quan điều tra.

TÔI CÓP PY Stt TRÊN CỦA LUẬT SƯ LÊ LUÂN CHO CÁC BẠN ĐỌC SAU KHI XEM XONG Clip DƯỚI :

– Vì đồng tiền, Nguyễn Văn Hóa (SN 1995, trú tại xã Kỳ Khang, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh) đã trở thành con rối trong tay Việt Tân và các đối tượng cực đoan để chống Đảng, Nhà nước, thành tựu…
BAOHATINH.VN 
 

NHỮNG BƯỚC ĐI TÁO BẠO

 
 
From facebook: Hằng Lê with Mạnh Hùng Vũ and Xuan Nam Ho.
NHỮNG BƯỚC ĐI TÁO BẠO

Đến giờ cả Nga và Trung Quốc đều thấy e ngại Mỹ vì cái cách làm việc của bộ máy của Trump. Họ làm mà không thể đoán trước được đường đi nước bước của họ.

Ngay khi Tập Cận Bình đặt chân đến thủ phủ của Hoa Kỳ thì Mỹ đã nã tới 59 quả Tomahawk vào Syria để trừng trị nước này vì hành động dùng vũ khí hoá học để giết dân thường của chính quyền bạo tàn dưới thời tổng thống Bashar Al-Assad.

Đây vừa là một thông điệp gửi tới Bắc Kinh về hành động quân sự “không báo trước” và nó như cái tát vào mặt Trung Quốc nhằm cảnh báo tới chính nước này nếu muốn khởi động một hành vi quân sự nào đó hoặc bất chấp luật pháp mà hành xử. Nó cũng là cú đấm bất ngờ đối với Nga khi Hoa Kỳ hành động một cách độc lập và đột ngột, gần như xoá bỏ đi vai trò của Nga trên mặt trận Syria trong vấn đề khủng hoảng và khủng bố ở Trung Đông.

Hơn nữa, việc Trump sẵn sàng trừng trị bằng hành động quân sự đối với Syria cũng là đòn đánh để dằn mặt Triều Tiên về cùng một vấn đề mà Liên Hiệp quốc đã cấm, đó là vũ khí hạt nhân, và kèm theo cả việc trừng phạt đối với hành vi độc tài man rợ xâm hại nghiêm trọng nhân quyền đối với người dân của đất nước bị cô lập này của tên lãnh đạo khát máu Kim Jong Un.

Việc Trump bắt tay Tập Cận Bình và dành một vài lời có cánh cho mối quan hệ Trung – Mỹ chỉ là con bài bề mặt và nhằm đánh lạc hướng Trung Quốc trước các hành động thực sự ẩn phía sau của Hoa Kỳ.

Tôn Tử đã nói trong binh pháp, quân sự là hành động nguỵ trá, và chiến tranh là công cụ của chính trị, ngoại giao lại càng cần nghệ thuật. Nên việc họ tay bắt mặt mừng không có nghĩa khẳng định rằng mối quan hệ đó sẽ tốt đẹp hoặc được xác lập trên sự cam kết chắc chắn nào. Trump và chính quyền của Trump đang hành động khó đoán và vô cùng thực tế, dứt khoát. Thế nên cả Nga và Trung Quốc đều dè chừng và không biết sẽ ứng phó ra sao.

Riêng về việc Philippines nói rằng “Trung Quốc quá mạnh ở biển Đông” và “Chúng tôi không thể ngăn được Trung Quốc xây dựng các căn cứ quân sự hay bồi đắp đảo nhân tạo trên vùng biển đã được phán quyết của PCA”. Theo tôi đây là một tuyên bố nhằm dụ Bắc Kinh hành động “bất chấp luật pháp” để Mỹ và Liên Hiệp Quốc có cơ sở mà “ra đòn trừng phạt”, nếu một khi nước này tiếp tục bồi đắp đảo nhân tạo và tự ý xác lập chủ quyền đối với đảo Scarborough của Philippines mà đã được phân định rõ theo phán quyết của Toà án quốc tế ở Hague, Hà Lan vào tháng 07/2016. Đây là một cách “dụ dỗ” hay “thúc đẩy hành vi trái pháp luật diễn ra” để nhằm có căn cứ rõ ràng cho một hành động trừng phạt của quốc tế dành cho quốc gia nào đi ngược lại phán quyết có hiệu lực của Toà án quốc tế.

Hơn thế, đến Trung Quốc, Trump có rất nhiều con bài và cả nhiều thứ để đặt lên bàn cân mà mặc cả hay ra điều kiện với Trung Quốc.

Riêng ở Biển Đông, Bắc Kinh cũng không có cơ sở hợp pháp để tiếp tục bành trướng. Trong khi đó, Trump có trong tay Đài Loan, Hồng Kông, Tây Tạng, Tân Cương và cả Triều Tiên, để đưa ra yêu cầu đối với nước này ngay tại Bắc Kinh trong thời gian tới.

Những lời nói ngoại giao chỉ là nghệ thuật, nó là thứ bề mặt để che đậy những toan tính thật sự đằng sau của mỗi quốc gia, thậm chí những gì nói ra lại là thứ ngược lại với những kế hoạch mà họ đã dự tính và đang dần từng bước thực hiện. Giống như tay họ Tập này đến Việt Nam thì rất hoà nhã và dĩ hoà vi quý, nhưng ra khỏi lãnh thổ chúng ta thì hắn lập tức trở mặt tuyên bố Trường Sa và Hoàng Sa là của chúng và đường lưỡi bò (9 đoạn) là có giá trị trong tranh chấp với Việt Nam!

Chúng ta cũng thấy được rằng, trong thời gian gần đây, Trump gần như không còn Tweet hay đăng lên facebook những phát ngôn giật gân, nóng nảy và trực ngôn nữa. Ông ta đã dần trầm lắng và hành động âm thầm cùng với các cố vấn và bộ máy mà theo như nhận định, là bộ máy mạnh nhất kể từ thời của vị tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, Abraham Lincoln.

Bàn cờ thế giới dần sẽ được sắp xếp lại theo một trật tự mới, nhưng vẫn với vị trí cũ, là Mỹ là cường quốc đứng đầu và định hình thế giới bằng những hành động mạnh mẽ. Trump đã giải quyết vấn đề việc làm cho chính nước Mỹ. Đã thu hút đầu tư và giảm nợ công của Mỹ xuống hàng ngàn tỷ đô chỉ trong vài tháng nắm quyền. Luật Magnitsky cũng đã có hiệu lực và lập tức được thực thi bằng một danh sách (đen) những cái tên đã có những hành vi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở các quốc gia (độc tài, toàn trị) khác trên toàn thế giới.

EU và châu Âu, đều ủng hộ những hành động của Trump, của chính quyền mới của Đảng Cộng hoà. Họ không phàn nàn mặc dù chính các nước này đã phải đau đầu với những dự tính, chính sách mang tính mặc cả tiền bạc rất thực dụng từ Trump.

Trước một tên côn đồ, đương nhiên Mỹ sẽ phải mạnh mẽ, nhưng khác ở chỗ, Mỹ sẽ dùng luật pháp để chơi lại những tên ngông cuồng và bành trướng bất chấp luật pháp. Và hơn thế, thế giới cũng sẽ không bao giờ có thể được và bị dẫn dắt bởi một quốc gia, dù có to về diện tích hay nhiều về dân số, nhưng lại chưa bao giờ trở thành biểu tượng của trí tuệ, giá trị nhân văn và thượng tôn luật pháp của nhân loại như Trung Quốc hoặc Nga.

Vì một đất nước dung túng cho một chính quyền độc tài, toàn trị và dã man thì không bao giờ có thể có sự đồng thuận hoặc tôn trọng của thế giới văn minh.

Thế giới, vì thế vẫn cứ vận hành và rồi sẽ lại được định hình theo cái cách người Mỹ tính toán và đang từng bước thực thi nó.

(Luân Lê)

Image may contain: 3 people, fire
 
LikeShow more reactions

Comment

Công lý vẫn chỉ là thằng hề?

 
 
From facebook:  Trần Bang added 2 new photos.
Công lý vẫn chỉ là thằng hề?

Cháy kho tang vật ( hàng trăm xe máy và kho bị cháy (ảnh 1) thiệt hại ước cũng cả tỷ đồng ở công an Đồng Nai (ngày 8-4-2017) thì không thấy khởi tố điều tra?

Formosa xả độc ra biển hủy hoại môi trường biển miền Trung, làm cá chết dọc 250 km bờ biển, làm thiệt hại hàng tỷ đô la (làm giảm gần 1% GDP của VN năm 2016) làm mấy trăm ngàn người thất nghiệp, và nhiều hệ lụy khác sao không khởi tối?

Dân đi kiện Formosa thì Tòa không thụ lý, hoặc tìm cách bác đơn…

Dân là nạn nhân của Formosa Hà Tĩnh bức xúc vì việc đền bù chưa thỏa đảng đã biểu tình chặn Quốc Lộ 1 (ngày 3-4-2017(ảnh 2) thì khởi tố tội gây rối?

Tư pháp Hà Tĩnh đang đổ thêm dầu vào lửa căm phẫn của nhân dân ư?

http://infonet.vn/ha-tinh-khoi-to-vu-an-chan-xe-tren-quoc-l…

http://tuoitre.vn/…/chay-rui-hang-tram-xe-tai-…/1294491.html

Image may contain: plant and outdoor
Image may contain: one or more people, sky, crowd, outdoor and nature
 

Đào xới Cù Lao Chàm làm khu du lịch khi chưa đủ Đánh giá Tác động Môi trường (ĐTM).

From facebook:   Hoang Le Thanh‘s post.
Image may contain: one or more people, people standing, mountain, outdoor and nature
Image may contain: mountain, outdoor and nature
Hoang Le Thanh added 2 new photos.

 

Công Ty Cổ phần Thương mại Đầu tư (CPTM-ĐT) CÙ LAO CHÀM được nhắc trong bài bị cho công ty con của SUN GROUP.

NHƯ THƯỜNG LỆ CÁC BÀI VIẾT TRÊN BÁO ĐỀU BỊ GỠ TRONG TÍCH TẮC.

TÔI HOÀN TOÀN TUYỆT VỌNG VỚI BÁO CHÍ VIỆT NAM.

TÔI CHỈ BIẾT THA THIẾT NHỜ CÁC BẠN CHIA SẺ LẠI NỘI DUNG NÀY

Bao Trung Nguyen

Tính đến giờ, những tờ Phụ nữ, Tiền Phong, Một Thế Giới, Quảng Nam, Pháp luật TPHCM đã rút bài xuống, không biết theo lệnh của ai.

Căn cứ vào Nghị định của Chính phủ về lưu chiểu điện tử đã có hiệu lực, trong đó yêu cầu các đài, báo phải lưu giữ nguyên trạng tác phẩm như khi nó xuất bản để phục vụ quản lý nhà nước, thì những cơ quan báo chí này đã vi phạm pháp luật.
_________<>__________

Đào xới Cù Lao Chàm làm khu du lịch khi chưa đủ Đánh giá Tác động Môi trường (ĐTM).

Một dự án khu du lịch đang tiến hành đào xới làm đường xâm phạm vào rừng tự nhiên tại khu vực Bãi Bìm (đảo Cù Lao Chàm, TP.Hội An, Quảng

Chính quyền sau khi kiểm tra đã phát hiện chủ đầu tư chưa hoàn thiện Báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) và đình chỉ hoạt động xây dựng.

Xâm hại rừng tự nhiên.

Gần một tháng nay, người dân trên đảo Cù Lao Chàm (đơn vị hành chính là xã đảo Tân Hiệp, TP.Hội An) phát hiện phía trên con đường quốc phòng đi ngang khu vực Bãi Bìm, rừng cây đang bị tàn phá để xây dựng khu du lịch.

Công trình này của chủ đầu tư là Công ty Cổ phần Thương mại – Du lịch – Đầu tư Cù Lao Chàm. Tại hiện trường, chủ đầu tư đang đào xới một tuyến từ hướng Bãi Chồng đến đoạn giữa Bãi Bìm, có chiều dài hơn 150 mét, rộng 5 mét; một tuyến ở vị trí Bãi Bìm giáp với Bãi Hương dài gần 200 mét, rộng chừng 4 mét nhằm nối khu vực san ủi với trục đường quốc phòng chạy ngang phía dưới. Xung quanh khu vực này nhiều cây cối đã bị đốn hạ, một số gốc cây bị vùi lẫn cùng đất đá. Đây là khu vực được xác định không được xâm hại.

Việc san ủi đường, làm mái taluy cơ bản gần như hoàn tất. Theo tính toán của cơ quan chức năng, phần diện tích đã bị san ủi là 4.000m2, bao gồm 2.000m2 làm đường và 2.000m2 làm taluy.

Chưa hoàn thiện ĐTM, đào đường ngoài phạm vi.

Trao đổi với phóng viên, ông Lê Trí Thanh, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam cho biết: “Hôm thứ Sáu (7/4) tôi đã chỉ đạo Sở Xây dựng, Sở Tài nguyên – Môi trường, TP.Hội An đi kiểm tra và sẽ có báo cáo. Chắc thứ 2, thứ 3 gì mới có”.

Theo ông Thanh, dự án này đã được phê duyệt và cấp các thủ tục xây dựng từ 2005 nhưng sau đó bị bão hư hại các công trình nên chủ đầu tư dừng lại không triển khai tiếp. Đến năm 2015, doanh nghiệp mới triển khai lại dự án. “Khi triển khai lại thì tỉnh có đề nghị họ giảm quy mô diện tích xuống và đã thống nhất giảm nhưng họ cứ nghĩ có giấy phép rồi và làm như quy mô cũ”, ông Thanh nói.

Vị này cho biết, năm 2005 Công ty Cổ phần Thương mại – Du lịch – Đầu tư Cù Lao Chàm được phê duyệt đầu tư xây dựng khu du lịch ở vị trí trên với tổng diện tích thuê khoảng hơn 200ha (trong đó gần 100ha mặt biển).

Năm 2009 Cù Lao Chàm được công nhận là khu dự trữ sinh quyển thế giới. Do đó, tỉnh Quảng Nam đã yêu cầu chủ đầu tư thu hẹp lại diện tích lại. Việc này Sở Xây dựng đã làm việc và thống nhất với chủ đầu tư.

Theo đó, thay vì diện tích làm dự án theo giấy phép cũ kéo dài từ mặt biển lên phía trên đường quốc phòng thì khi thu hẹp lại đúng theo yêu cầu sẽ chỉ làm từ phía dưới đường quốc phòng xuống mép biển, diện tích khoảng 20ha mặt đất.

Tuy nhiên, không làm đúng theo yêu cầu của tỉnh Quảng Nam, chủ đầu tư vẫn tiếp túc phá rừng, mở đường ở phía trên tuyến đường quốc phòng.

Lý giải về việc phá rừng xây dựng hơn 300m đường sai phạm kể trên, ông Thanh lý giải: “Sau khi điều chỉnh lại dự án thì tuyến đường quốc phòng xây dựng có đi ngang khu đất của chủ đầu tư; họ có ý kiến cho xây dựng một tuyến đường khác để thay thế và bên quân sự cũng đã thống nhất thì người ta làm”.

Đáng nói, việc mở đường này nằm ngoài phạm vi dự án đã điều chỉnh và chưa được bổ sung trong ĐTM. “Cái này gọi là chỉnh sửa bổ sung ĐTM vì từ diện tích lớn hơn mà thu bé lại thì tác động môi trường sẽ ít đi. Bây giờ phần thi công con đường thì dừng lại đã để cập nhật Đánh giá Tác động Môi trường, còn những phần khác vẫn được thi công theo giấy phép năm 2005”, ông Thanh xác nhận.

Được biết, chính quyền xã Tân Hiệp và các phòng ban liên quan của TP.Hội An đã nhiều lần yêu cầu tiến hành điều chỉnh phạm vi dự án nhưng Công ty CP Thương mại – Du lịch – Đầu tư Cù Lao Chàm không chịu hợp tác.

Hoàng Thanh Nhân (Phụ Nữ)

Đảng cộng sản – Một tổ chức tội phạm!

From facebook:   Tony Ton

Đảng cộng sản – Một tổ chức tội phạm!

Nguoiduatin – Nguyễn Đan Thanh

– Là thường dân lao động, người viết không am hiểu nhiều về chính trị, nhưng có đủ kiến thức để so sánh giữa đảng phái chính trị với tổ chức tội phạm. Tham khảo tài liệu, đối chứng với Hiến pháp CHXHCNVN, cho thấy sự mâu thuẫn trong HP của đảng cộng sản tại Việt Nam, luôn tiềm ẩn sự độc tài, từ ngày mới thành lập cho đến nay. Đó là lấy chủ nghĩa Marx-Lenin và cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh” làm kim chỉ Nam cho hầu như tất cả các chính sách đối nội, đối ngoại. Tất cả đều được thể hiện khá rõ trong điều 4HP.

Điều 4: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

Nghịch lý trong điều 4HP của đảng cộng sản, tự nhận là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, thực tế chứng minh đó chỉ là sự mạo nhận để giành quyền thống trị. Không riêng gì giai cấp công nhân mà toàn bộ người dân VN đều buộc phải chịu sự áp đặt từ phía nhóm cầm quyền cộng sản (NCQCS). Người dân không có quyền bầu chọn người đứng đầu chính phủ, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, và cả những đại biểu quốc hội. Tất cả đều do Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) cấp cơ sở theo lệnh đảng cộng sản và chọn lọc, sắp đặt trước, để người dân thực hiện “quyền đảng cử dân bầu”, nhằm hợp thức hóa chiếc bánh vẽ pháp quyền. Tất cả ứng viên đều bị loại ngay từ vòng đầu, nếu không là đảng viên cộng sản, hoặc MTTQ xét thấy không có lợi cho đảng, nếu để thường dân tham dự vào guồng máy chính trị của đảng cộng sản.

Điều đó cho thấy, người dân không có cơ hội thực hiện quyền công dân, hoặc tham dự vào bất cứ điều gì mà HP quy định, dù điều đó pháp luật cho phép, điển hình là luật biểu tình. Chưa kể sự kỳ thị lý lịch ba đời làm thui chột nhân tài, kể cả con cháu quan chức cộng sản cũng không muốn về nước, dù là về để tiếp nối sự nghiệp độc tài do cha ông chúng để lại, sau khi đã hoàn thành tín chỉ du học. Đó là một trong những nguyên nhân kìm hãm sự phát triển của đất nước, dẫn đến làn sóng tỵ nạn chính trị – kinh tế kéo dài từ sau Hiệp Định Genève 1954, cho đến tận ngày nay vẫn chưa chấm dứt việc người dân chạy trốn chế độ cộng sản.

Đối với thành phần đảng viên cộng sản, được ưu đãi nhiều quyền lợi nhưng không có nghĩa tiếng nói của họ có giá trị, nếu không là ủy viên bộ chính trị. Chính vì mù quáng tin tưởng vào đường lối chính sách của đảng cộng sản sẽ mang lại điều tốt đẹp, không ít người đã thất vọng và từ bỏ đảng vì ý kiến của họ không được xem trọng. Tuy nhiên, đi sâu vào vấn đề từ bỏ đảng, đa phần là những người không còn quyền lực, bị thất sủng, bị đào thải. Sự bất mãn của họ chỉ nhắm vào đảng cộng sản hiện tại xuất phát từ bất mãn cá nhân, họ cũng tham dự vào tiến trình đấu tranh dân chủ hóa đất nước bằng những bài viết, mong đảng cộng sản sẽ thay đổi, mà quên rằng tự bản chất CNCS là nguồn gốc tai họa, không thể sửa chữa, chỉ có xóa bỏ. Họ đấu tranh với phần ngọn (đảng cộng sản hiện tại) mà bỏ qua cái gốc của vấn nạn (cộng sản đời đầu). Họ không can đảm nhìn vào sự thật rằng, nguồn gốc của mọi tai họa hôm nay, đều xuất phát từ Hồ Chí Minh và thuộc hạ như Đồng. Chinh, Duẫn, Giáp v.v… Họ cố bám vào quá khứ, không đủ can đảm thừa nhận bản thân đã sai lầm, khi chọn con đường cách mạng lộn ngược, còn tồi tệ hơn thời thực dân Pháp.

Gần đây, ngoài sự kỳ thị lý lịch, Nguyễn Phú Trọng còn kỳ thị vùng miền ngay trong nội bộ đảng cộng sản. Trọng khẳng định người đứng đầu đảng cộng sản với chức danh tổng bí thư phải là người miền Bắc, có lý luận. Nhận định của Nguyễn Phú Trọng là cái tát thẳng vào mặt từng đảng viên cộng sản miền Nam. Đó cũng là sự sỉ nhục cộng sản miền Nam, có theo đảng cộng sản cả đời cũng không bao giờ có thể là tổng bí thư. Nói cách khác, cộng sản miền Nam chỉ là công cụ không hơn kém, tương tự số phận của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam (MTDTGPMN) bị xóa sổ ngay sau tháng tư, 1975. Danh từ bình đẳng, dân chủ tập trung trong đảng cộng sản cũng chỉ là bánh vẽ.

Sự tương đồng giữa tổ chức tội phạm và đảng cộng sản VN

Tên đứng đầu tổ chức tội phạm, toàn quyền quyết định nhận hoặc sa thải đàn em. Thuộc hạ không có quyền cãi lệnh mà chỉ được phép thi hành. Thuộc hạ sẽ bị trừng phạt hoặc thủ tiêu nếu tiết lộ bí mật của tổ chức. Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đảng cộng sản được bảo kê bởi Trung cộng cũng có quyền hành giống như vậy. Căn cứ vào tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng “Hiến pháp phải sau cương lĩnh đảng”. Một quốc gia mà giới cầm quyền không xem HP là quan trọng, chỉ quan tâm đến quyền lực của đảng và để duy trì nó, Nguyễn Phú Trọng không ngần ngại triệt hạ đồng chí, đồng đảng, đồng bọn một thời tay bắt mặt cười trong các kỳ đại hội đảng. Điển hình như trường hợp Nguyễn Tấn Dũng và đàn em. Gần đây là Trịnh Xuân Thanh.

Trong các thể chế dân chủ đích thực, tam quyền phân lập là rào cản, ngăn sự lạm quyền của các đảng phái tham dự việc điều hành đất nước, tuy đối lập nhưng cùng chung mục tiêu xây dựng, chống lại sự đe dọa, xâm lược từ bên ngoài. Nhìn vào cuộc bầu cử vừa qua tại Mỹ, ngay sau khi nhậm chức, tổng thống Hoa Kỳ, người quyền lực nhất thế giới vẫn phải đối mặt với những vụ kiện, các thẩm phán liên bang có quyền chống lệnh tổng thống nếu xét thấy điều đó vi hiến. Tổng thống buộc phải tuân thủ Hiến pháp bởi đó là ý dân.

Ngược lại, tại VN, một quốc gia độc đảng bởi NCQCS, HP chỉ là hàng thứ yếu so với cương lĩnh đảng. Vì vậy đảng cộng sản tại Việt Nam không phải là một đảng phái chính trị, vì một đảng phái chính trị đúng nghĩa luôn đặt quyền lợi quốc gia trên hết. Hành động của Nguyễn Phú Trọng và bộ chính trị đảng cộng sản hoàn toàn đi ngược lại lợi ích của dân tộc và đất nước. Dân quyền bị tước đoạt, xã hội bị lũng đoạn bởi các quan chức từ địa phương cho tới trung ương. Vì lẽ đó, không thể gọi đảng cộng sản là một tổ chức chính trị. Nó là một tổ chức tội phạm.

Băng đảng cộng sản xưa và nay

Kể từ ngày Hồ Chí Minh và Việt Minh cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim, các đảng phái chính trị đối lập lần lượt bị Hồ thủ tiêu. Danh xưng đảng lao động được tháo xuống. Hồ và thuộc hạ lộ nguyên hình là những tên cộng sản, thừa sai của khối cộng sản quốc tế, thực hiện mưu đồ bành trướng, nhuộm đỏ Đông dương bằng CNCS. Hồ nhận chỉ thị từ Staline, Mao Trạch Đông để thực hiện cuộc cách mạng “long trời lỡ đất” 1954-1956. Kết quả, theo thống kê chính thức, có 172.008 người bị sát hại oan uổng trong chiến dịch CCRĐ. Cần nói thêm là chiến dịch “trăm hoa đua nở”, 1953 tại TQ do Mao Trạch Đông thực hiện khiến hàng triệu người chết, thì năm sau, Hồ sao y bản chánh. Thảm họa bắt đầu.

Cương lĩnh đảng cộng sản là do Hồ Chí Minh sao chép từ cương lĩnh đảng cộng sản Liên Sô. Hoàn toàn không có tính dân tộc như nhiều người ngộ nhận. Truyền thống ngàn đời chống ngoại xâm của dân tộc VN bị Hồ vứt bỏ. Thay vào đó là chủ nghĩa cộng sản. Hồ từng khẳng định Hồ không có tư tường gì ngoài chủ nghĩa Marx-Lenin. Thật ra, con người ai cũng có tư tưởng, nhưng tư tưởng của Hồ là tư tưởng của một tên nô lệ chủ nghĩa. Bản chất của Hồ là tên cộng sản vong bản. Hồ không có tư tưởng độc lập thì không thể mang đến độc lập cho ai, nói gì độc lập cho cả một dân tộc. Hồ cũng không có tính tự chủ, Hồ sẵn sàng lệ thuộc ý thức vào ai mà Hồ cho là giỏi hơn hắn, qua câu nói “Ai có thể sai, nhưng Mao và Staline không thể sai được”. Qua Hồ, ta có thể đánh giá được cộng sản đời đầu. Điển hình nhất là Trường Chinh (Đặng xuân Khu), từng viết thư kêu gọi đồng bào VN bỏ chữ quốc ngữ để học chữ Tàu, tung hê Trung cộng là “cái rốn” văn minh của nhân loại.

Còn rất nhiều tài liệu cho thấy sự tàn ác của Hồ và đồng bọn cộng sản đời đầu. Và, như thượng dẫn, những người còn nuối tiếc quá khứ cộng sản, bám víu thứ lý tưởng loài người văn minh đã xem như cặn bã. Bới ở đâu ra tên cộng sản tốt, để ai đó với chức phận nhà văn, chữ nghĩa đầy mình buông lời nói, con cháu của cộng sản đời đầu là “giọt máu công thần”?

Cũng có người cho rằng với cộng sản phản tỉnh, họ như đứng giữa ngã ba đường. Cần giúp họ nhận chân sự thật để họ trở về với chính nghĩa quốc gia, dân tộc. Điều đó không sai và đáng khích lệ. Nhưng cách nào để biết họ “đứng giữa ngã ba đường” nếu không dùng phép thử Hồ Chí Minh? Xin được lập lại rằng, chống cộng sản là bứng cái gốc của nó. Nếu người phản tỉnh không dám vứt bỏ hình tượng giả trá Hồ Chí Minh với những bằng chứng không thể chối cãi, chỉ dám nói một nửa sự thật về cộng sản đời đầu, thì hành động đó không phải chống bản chất cộng sản, mà muốn xây dựng lại đảng cộng sản với hình thái mới. Tắc kè đổi màu vẫn là tắc kè. Hoặc chống cộng sản triệt để, hoặc không chống ai cả, để khỏi mang tiếng tát nước theo mưa, bắt cá hai tay, chờ sung rụng.

Băng đảng cộng sản ngày nay, có thể nói đó là di sản của Hồ Chí Minh. Người đứng đầu hiện nay là Nguyễn Phú Trọng. Để đánh giá một đảng phái, không ai nhìn thành viên, họ nhìn tư cách tên đảng trưởng, kẻ có quyền lực thực sự, dù công cụ của nó chỉ là bạo lực. Cách ứng xử của Nguyễn Phú Trọng sau thảm họa Formosa cho thấy Nguyễn Phú Trọng và bộ chính trị cũng vong bản không thua gì cộng sản đời đầu như thượng dẫn. Tội ác có biến tướng theo thời gian nhưng bản chất thì không thay đổi. Chúng vẫn đặt quyền lợi Formosa lên trên sự sống còn của ngư dân bốn tỉnh miền Trung. Vẫn đặt sự tồn tại của đảng cộng sản lên trên sự tồn vong của cả dân tộc. Vẫn cai trị bằng thủ đoạn lừa gạt qua độc quyền tuyên truyền, vẫn dùng bạo lực để bịt miệng và nếu cần thì thủ tiêu người đối lập như những thập niên của thế kỷ trước, lúc Hồ còn sinh thời. Băng đảng cộng sản là hiện thân của tội ác, không phải đảng phái chính trị. Nó là một tổ chức tội phạm mạo danh cách mạng.