TÌNH HÌNH CỦA TNLT TRẦN HUỲNH DUY THỨC.

From facebook:  Hoa Kim Ngo with Huynh Ngoc Chenh and 8 others.
TÌNH HÌNH CỦA TNLT TRẦN HUỲNH DUY THỨC.

 

Hôm nay tôi và anh Tô Lê Sơn thay mặt CLB LHĐ đến thăm và gửi quà cho anh Trần Huỳnh Duy Thức.

nhựa, nhưng trại không cho gửi với lý do cái pin bằng hột nút áo này là “thiết bị điện tử” nên theo nội quy không được gửi. Gia đình tranh cãi và đòi gặp ban giám đốc trại thì họ nói : Làm cái đơn, rồi họ sẽ chuyển, khi nào sắp xếp được thời gian sẽ mời đến gặp. Trong khi gia đình đã phải bay từ SG ra Nghệ An thì làm sao mà ngồi chờ trả lời đơn đó được, đành phải mang về.

Cây đàn guitar của anh Thức lần trước gửi vô do gửi máy bay khi vận chuyển đã bị nứt. Lần nay gia đinh mang theo cây đàn guitar do Việt Khang gửi tặng cho anh Thức, gửi vào cho anh thì trại nói: Theo nguyên tắc thì anh Thức phải gửi trả cây đàn cũ mới được nhận cây đàn mới, nhưng do anh Thức nhất định giữ cây đàn cũ để tặng người khác, nên trại không đồng ý cho gửi thêm đàn. Do gặp anh Thức trước gửi quà sau nên gia đinh không biết chắc đây có phải ý kiến của anh Thức hay không, nên đàn cũng phải mang vể.

Do căng thẳng vì những chuyện trên nên lần này những quản giáo họ khó khăn hơn trong việc gửi đồ ăn, chiếc bánh chưng họ cũng đòi cắt đôi để kiểm tra, gia đình phản đối quá , họ mới thôi. Từng hộp trà, cà phê họ đều cắt ra để xem xét. Sữa Ensure cũng không được gửi họ nói là hộp kim loại ( dù trước đó họ đã từng nhận) chỉ nhận sữa bằng hộp giấy. Vì tranh cãi nên họ nói thẳng: Trước họ du di, nhưng thích nói luật thì họ áp dụng luật và nội quy để kiểm duyệt. Và họ bới tung tất cả đồ ăn của gia đình gửi cho Thức để kiểm tra.
Thấy ngày càng căng thẳng giữa gia đình và những quản giáo thì một ông Trung Tá ra dịu giọng giải thích và hòa giải. Ông ta nói về mấy cuốn sách gửi cho anh Thức rằng: Do trại đông người, gửi nhiều quá thì trại phải để thời gian kiểm duyệt nhiều, không có thời gian để kiểm duyệt sách người khác, nên nhận hạn chế. Còn toàn bộ những giấy photo những bài tập thể dục, dưỡng sinh họ không cho gửi với lý do : Không được in ấn tại các nhà xuất bản của nhà nước.
Sau khi nghe chị Thoa kể lại, tôi quyết định đưa ra công luận để mọi người biết về trại 6A Thanh Chương đối xử hà khắc với TNLT như thế nào.

Huyện Lộc Hà thất thủ, Chủ tịch huyện bỏ trốn.

From facebook:  Phan Thị Hồng and Anh Viet Nguyen shared Hoang Le Thanh‘s post.
Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: 8 people, crowd and outdoor
Image may contain: 2 people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, crowd and outdoor

Hoang Le Thanh added 5 new photos — with Phan Thị Hồng.

 

Huyện Lộc Hà thất thủ, Chủ tịch huyện bỏ trốn.

14:15 Ngày 03/4/2017
Cập nhật tại Thạch Bằng – Lộc Hà – Hà Tĩnh.

15h10′ : Tình hình hiện nay tại ủy ban huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tỉnh.
– Khi tóm cổ tên lưu manh (mà người dân quả quyết rằng tên đê tiện đó là cán bộ an ninh) giả dạng lưu manh vào kích động, ném đá giấu tay thì công an và an ninh chùn tay, sợ người dân nổi giận và không dám đàn áp, chấp nhận đàm phán đổi người.

– Cha Ngợi đại diện cho cha Bình (quản xứ Trung Nghĩa) đã có mặt. Ngài đã chuyển lời của cha Bình kêu gọi bà con quay về.

– Người nhà của tên an ninh trà trộn vào người dân kích động, quấy rối để làm cớ cho công an đàn áp nhân dân (trò lưu manh này đã xưa rồi cộng sản ơi!) đã tới làm giấy bảo lãnh để đưa tên đê tiện này đi bệnh viện.

Tên lưu manh, đê tiện bị người dân tóm cổ được giao cho người bảo lảnh chở đi bệnh viện.

Hiện tại nhà cầm quyền đã phải gọi cầu cứu các Cha xung quanh Giáo Xứ Trung Nghĩa để xin bà con giải tán rút khỏi ủy ban huyện Lộc Hà. Chúng đã xin bà con tha cho 2 thằng an ninh đã ném đá vào đám đông trong sân ủy ban. Chúng xin để đàm phán.

Xin được nói thêm là hôm nay bên công an, quân đội và bộ đội biên phòng đã huy động hơn 2.000 quân và hàng chục xe chuyên dụng phá sóng với xe vòi rồng, nhưng phía giáo dân ta hôm nay là 8.000. Trong đó có cả lương dân cùng đoàn kết hiệp thông.

Dân công giáo không dễ để khuất phục đâu.

Hôm nay cả lương dân cũng đã hỗ trợ nước uống và thực phẩm cho mọi người. Cuộc chiến còn dài chúng ta hãy tiếp tục đồng lòng với nhau trong cuộc chiến chống Formosa .

Hiện tại ủy ban nhân dân huyện Lộc Hà Hà Tĩnh đã thất thủ.
Hơn 8.000 người dân đã tràn vào trong ủy ban và yêu cầu đại diện chính quyền ra trả lời dân tại sao nổ súng bắn dân? Tại sao bảo vệ Formosa để giết dân. Hiện tại chủ tịch huyện đã bỏ trốn
Tin: Thao Teresa và các nguồn tin tổng hợp.

Ảnh 1: FB Hoàng Bình – Phong trào lao động Việt,

Ảnh 2: FB Bạch Hồng Quyền – Con đường Việt Nam

Việt Nam sẽ về đâu?

Việt Nam sẽ về đâu?

Hòa Ái, Phóng viên RFA
2017-03-31
 

Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người được Bộ ngoại giao Mỹ trao giải Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm năm 2017.

Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người được Bộ ngoại giao Mỹ trao giải Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm năm 2017.

Photo courtesy of rsf.org
 
 

Tin tức phấn khởi trong tuần

Thông tin Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, vào ngày 29 tháng 3, được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trao giải Phụ nữ Quốc tế Dũng cảm năm 2017, giải thưởng nhằm tôn vinh những phụ nữ tỏ rõ lòng can đảm và nghị lực cùng khả năng lãnh đạo trong công cuộc giúp thăng tiến cuộc sống của người khác, khiến cho cộng đồng người Việt lấy làm vinh hạnh và rất nhiều khán thính giả cùng độc giả RFA nức lòng khen ngợi sự ghi nhận của Chính phủ Hoa Kỳ về việc dấn thân của Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nói riêng và tất cả những phụ nữ can trường tại Việt Nam đã và đang đánh đổi cuộc sống cá nhân vì xã hội tốt đẹp hơn, nhân bản hơn và tôn trọng pháp quyền-nhân quyền-dân quyền hơn.

Thính giả Nguyễn Hoàng Nguyên chia sẻ ngay sau khi đón nhận thông tin vừa nêu rằng “Tuyệt vời! Ủng hộ chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đấu tranh cho dân, cho lòng tự tôn dân tộc, không cúi đầu, chùn bước trước mọi thế lực vì chính nghĩa, vì nền dân chủ, vì tự do muôn năm!” Hòa Ái ghi nhận rất nhiều thính giả bày tỏ niềm vui mừng đến gia đình của Blogger Mẹ Nấm cũng như mong muốn qua giải thưởng đầy khích lệ này sẽ có nhiều người dũng cảm hơn nữa vì tương lai tốt đẹp của đất nước Việt Nam.

Tuyệt vời! Ủng hộ chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đấu tranh cho dân, cho lòng tự tôn dân tộc, không cúi đầu, chùn bước trước mọi thế lực vì chính nghĩa, vì nền dân chủ, vì tự do muôn năm
-Nguyễn Hoàng Nguyên

Một thông tin khác trong tuần vừa qua cũng được dư luận trong và ngoài nước đặc biệt quan tâm, liên quan Tổ chức BPSOS ở Mỹ, một tổ chức phi vụ lợi, loan báo vừa hoàn tất danh sách 168 viên chức tại Việt Nam với đề nghị Hoa Kỳ chế tài theo Luật Magnitsky vì đã vi phạm nhân quyền. Đây là thông tin mà thính giả RFA cho là mang lại niềm phấn khởi đối với dân chúng ở trong nước vì theo họ đó là một cách hữu hiệu để giúp tình hình vi phạm nhân quyền ở Việt Nam được cải thiện.

“Cũng như nhiều người, tôi rất vui mừng, nghĩ được và làm được việc đó rất là quan trọng. Chỉ có điều mọi người nghĩ xem nếu có thể được thì chủ trương của đài cho một kênh nào đó hở ra thông tin nào đó để cho bà con biết. Tâm lý của người Việt rất mong muốn vì ai cũng chán ngán Đảng Cộng sản lắm rồi. Nhìn chung mọi người đều rất vui mừng vì đã đến đoạn này rồi thì không chạy đi đâu được. Thông báo của RFA đưa tin rất là tốt, dư luận rất ủng hộ.”

Hòa Ái cũng xin được chia sẻ rằng Đài Á Châu Tự Do sẽ tiếp tục cập nhật thông tin mới nhất liên quan vấn đề này vì theo Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc điều hành BPSOS, có thể một phần danh tánh của danh sách 168 viên chức được tiết lộ trong một buổi họp báo, dự kiến được tổ chức vào tháng Tư tới đây.

Thông tin gây phẫn nộ

2b45ffed-2b05-44d7-bc0b-26d84da37c0b-400.jpg
Các cơ sở Trung Quốc xây trên bãi Chữ Thập do Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế (CSIS) tại Hoa Kỳ chụp qua vệ tinh hôm 9/3/2017. Photo courtesy of csis.org

Bên cạnh những tin tức được cho là thông tin phấn khởi, quý khán thính giả cùng độc giả RFA lên tiếng không đồng tình cách hành xử của Chính phủ Việt Nam trước thông tin Trung Quốc sắp hoàn tất chuỗi căn cứ quân sự ở Trường Sa. Một số thính giả nói là không thể nào chấp nhận việc Hà Nội cứ “quan ngại” đối với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông và cứ “hoan nghênh” đàm phán song phương trong vấn đề này. Thính giả Thanh Tran khẳng định “Tôi, một người dân Việt, phản đối cái bộ gì đó của Việt Nam chỉ biết quan ngại và phản đối. Ngoài ra chẳng biết làm điều gì khác”. Trong khi nhiều thính giả Đài Á Châu Tự Do lo ngại Trung Quốc đang lấy gần hết Việt Nam vì khắp từ Bắc chí Nam đều có sự hiện diện của các công ty và người Trung Quốc thì huống hồ gì Hoàng Sa và Trường Sa ở Biển Đông, không ít thính giả bày tỏ sự phẫn nộ khi báo giới trong nước loan tin một tàu hàng của Việt Nam bị “tàu lạ” đâm chìm khi đang chở hàng từ Hải Phòng đến Cần Thơ khiến 9 người mất tích.

Hòa Ái trích đăng một vài ý kiến liên quan:

“Tàu ngư dân đánh cá bị húc chìm. Tàu chở hàng bị đâm chìm…Lực lượng tuần tra bảo vệ bờ biển của Việt Nam đâu hết rồi?”

“Hải quân Việt Nam bận giong buồm đi thăm Trung Quốc rồi!”

“Biển Việt Nam thì gặp tàu lạ. Phố Việt Nam cũng gặp người lạ. Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng qua Trung Quốc giao hảo cũng có tên được viết bằng chữ lạ. Vậy Việt Nam còn hay đã mất đây?”

Trong tuần qua, Ban Việt ngữ cũng nhận được câu hỏi của vài vị thính giả, là những người từng vượt biển tìm sự sống trong cái chết hồi cuối thập niên 70 của thế kỷ trước, rằng đã hơn 40 năm Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo quốc gia “Độc lập-Tự do-Hạnh phúc”, sao người dân cứ phải ra đi. Nhiều thính giả bày tỏ nỗi xót xa cho hoàn cảnh của các gia đình ở La Gi, Bình Thuận vượt biên bị chính phủ Úc trả về và chịu cảnh tù đày nghiệt ngã. Và nhiều gia đình từng trốn chạy khỏi nước mấy mươi năm trước đây hy vọng 3 gia đình gồm 18 người đang bị bắt giữ ở Indonesia sẽ được Cao ủy tị nạn Liên Hiệp Quốc chấp thuận quy chế tị nạn cho họ cũng như sẽ được định cư ở một nước thứ ba. Thính giả Sáu Nguyễn chia sẻ tâm tình của ông khi nghe tin 18 người này vừa được chấp nhận tư cách “người tìm quy chế tị nạn”:

“Hồi sau năm 1975, tôi là một chủ gia đình của gia đình đã liều chết để vượt biên tìm tự do. Nghe 3 gia đình có con nhỏ vượt biên tới Indonesia, thật sự lo âu nhất của tôi là không biết làm sao những đứa bé đó tiếp tục được học hành. Hôm nay, nghe tin bà ký giả người Úc và những thiện nguyện viên đã hết lòng giúp đỡ cho việc học hành của các cháu không bị gián đoạn. Đó là điều khiến tôi cảm kích vô cùng.”

Những người dân như chúng tôi, ở vùng biển bị thảm họa môi trường do Formosa gây ra, là những công dân Việt Nam chân chính. Nhưng chúng tôi đang chết dần mòn vì đói và bệnh tật trên chính mảnh đất quê hương mình
-Thính giả RFA

Để trả lời liên quan mối lo ngại của một số thính giả về lời đe dọa của trại giam sẽ trừng phạt ông Hồ Trung Lợi, chồng của bà Trần Thị Thanh Loan, một trong 3 phụ nữ vượt biên lần thứ hai trong nhóm 18 người, đang bị ở tù, không rõ bây giờ tình trạng của ông như thế nào. Hòa Ái nhận được thông tin mới nhất, ông Lợi bị ngược đãi và tra tấn trong tù. Hiện, một con mắt của ông Lợi không thấy đường.

Kết thúc chương trình hôm nay, Hòa Ái gửi đến chia sẻ của một thính giả từ trong nước gửi qua email, viết là:

“Thưa quý đài, số phận của những gia đình ở Bình Thuận vượt biên không biết về đâu? Sau thời gian ở tù, tương lai của họ sẽ ra sao? Những người Việt ở Indonesia, ở Thái Lan được chấp nhận là ‘người tìm quy chế tị nạn’ sống trong cảnh không tổ quốc đến bao giờ? Còn những người dân như chúng tôi, ở vùng biển bị thảm họa môi trường do Formosa gây ra, là những công dân Việt Nam chân chính. Nhưng chúng tôi đang chết dần mòn vì đói và bệnh tật trên chính mảnh đất quê hương mình”.

Vì sao nhiều người trốn khỏi “thiên đường” xã hội chủ nghĩa

Vì sao nhiều người trốn khỏi “thiên đường” xã hội chủ nghĩa

  

Hải Âu (Danlambao)  Việt Nam luôn tự hào là một trong bốn quốc gia còn lại có thể chế chính trị theo chủ thuyết cộng sản. Trong đó cộng sản đảng nắm toàn quyền cai trị, dẫn dắt đất nước đi theo con đường xã hội chủ nghĩa. Nhà cầm quyền hy vọng sớm biến Việt Nam trở thành “thiên đường” để người dân nơi đó có cuộc sống ấm no. Để thực hiện ước mơ “thiên đường” xã hội chủ nghĩa, cộng sản đảng đã không ngừng mời các công ty, tập đoàn “nước lạ” đến làm ăn, kinh doanh sản xuất. Nhà nước cộng sản còn ưu ái giao đất đai, tài nguyên, biển đảo cho các công ty, tập đoàn “nước lạ” để mở rộng thị trường.

Chính sách ấy đã giúp phần tàn phá môi trường sống cũng như cướp đi công việc của hàng trăm ngàn người dân Việt Nam. Bởi khi thực hiện dự án, nhà cầm quyền thẳng tay cướp đất đai của nông dân để giải phóng mặt bằng giao cho chủ đầu tư đã khiến nông dân không còn đất để canh tác. Bên cạnh đó, biển Việt Nam còn là thiên đường để những công ty, tập đoàn công nghiệp nặng xả thải, cụ thể là công ty Gang thép Hưng Nghiệp, Formosa Hà Tĩnh. Formosa thoải mái xả hằng tấn chất thải độc hại ra biển dưới sự bảo vệ hết mình của tập đoàn cộng sản bằng hệ thống an ninh, công an. Formosa mặc nhiên giết chết biển 4 tỉnh miền Trung với cái giá 500 triệu USD.
Những lệnh cấm đánh bắt, khai thác thủy hải sản trên vùng biển Việt Nam được đưa ra từ người bạn vàng Trung cộng đã khiến ngư dân không còn ngư trường để sinh sống. Thêm những biến động về nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa cùng với những món nợ công mà người dân đang gồng mình để trả bằng những đồng thuế… Tất cả những điều ấy đã khiến “thiên đường” xã hội chủ nghĩa Việt Nam trở thành “nơi đáng trốn” nhất đối với những người dân nghèo. Họ đã mất ruộng, mất biển, mất việc, mất cả quyền làm người. Vì thế họ phải đi tìm nguồn sống ở một nơi mà họ chắc chắn sẽ không phải là “thiên đường xã nghĩa”. Và thế là họ tìm cách đi xuất khẩu lao động tại những quốc gia mà trước năm 1975 đã từng xem đất nước Việt Nam Cộng Hòa là hình mẫu để xây dựng đất nước.
Mới đây Bộ Lao động Thương binh và Xã hội của nhà nước cộng sản vừa chính thức công bố 58 quận, huyện thuộc 12 tỉnh, thành phố bị cấm xuất khẩu lao động tại Hàn Quốc. Theo đó, 12 tỉnh thành bị cấm đi xuất khẩu lao động tại Hàn Quốc 2017 như sau: Nghệ An (TP.Vinh, huyện Nghi Lộc, TX.Cửa Lò, Hưng Nguyên, Thanh Chương, Nam Đàn, Diễn Châu, Yên Thành, Quỳnh Lưu, Đô Lương, Tân Kỳ), Thanh Hóa (huyện Đông Sơn, Hoằng Hóa, Triệu Sơn, Nga Sơn), Hà Tĩnh (huyện Nghi Xuân, Cẩm Xuyên, Lộc Hà, Thạch Hà, Kỳ Anh, Can Lộc), Hà Nội (Thường Tín, Đông Anh, Ba Vì, Đan Phượng, Thạch Thất), Hải Dương (huyện Cẩm Giàng, Thanh Hà, TX.Chí Linh, TP.Hải Dương, Bình Giang, Thanh Miện, Tứ Kỳ), Thái Bình (huyện Vũ Thư, Kiến Xương, Tiền Hải, Thái Thụy), Nam Định (Xuân Trường, Tp. Nam Định, Nam Trực, Giao Thủy, Hải Hậu), Bắc Ninh (huyện Lương Tài, Tiên Du, Quế Võ, Gia Bình, TP. Bắc Ninh), Quảng Bình (huyện Bố Trạch, TX. Ba Đồn, TP. Đồng Hới), Hưng Yên (Ân Thi, Khoái Châu, Kim Động), Bắc Giang (Lục Nam, Yên Dũng, Lạng Giang), Phú Thọ (Tp. Việt Trì, Lâm Thao).
Nguyên nhân dẫn đến việc đưa ra quyết định cấm đối với 58 quận huyện tại Việt Nam xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc là do tỷ lệ lao động sau khi hết hợp đồng trốn ở lại tiếp tục làm việc bất hợp pháp ngày một tăng. Kể từ sau chương trình cấp phép cho người lao động Việt Nam làm việc tại Hàn Quốc được ký kết và thực hiện từ tháng 8/2004. Việt Nam là một quốc gia đứng đầu về số lượng người lao động nước ngoài làm việc tại Hàn Quốc. Tuy nhiên trước tình trạng bỏ trốn sau khi hết hợp đồng lao động của người Việt, phía Hàn Quốc đã nhiều lần đưa ra những biện pháp hạn chế vấn nạn trên nhưng tình trạng vẫn không thay đổi. Đây là lần thứ 2 sau năm 2012, phía Hàn Quốc tạm dừng cấp phép cho người lao động Việt Nam làm việc tại Hàn Quốc.
Trên thực tế nhiều quốc gia như Nhật Bản, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Đài Loan, Ả Rập, Lào, Campuchia… đang hết sức đau đầu trước vấn nạn người lao động Việt Nam không chịu “trở về” nước sau khi hết hợp đồng làm việc.
Đi xuất khẩu lao động được xem là cứu cánh cho giấc mơ thoát nghèo của nhiều người dân Việt Nam, đặc biệt những người sống tại khu vực Bắc Trung bộ trở ra. Đa phần những người xuất khẩu lao động thường là lao động phổ thông. Họ chấp nhận xa gia đình, chia tay người thân trong thời gian dài để tha hương cầu thực nơi đất khách quê người. Họ mong ước có được việc làm để kiếm tiền giúp đỡ gia đình và hy vọng thoát khỏi cái nghèo đeo bám họ. Tuy nhiên mong ước đó đôi khi phải trả giá hàng chục triệu đồng khi đăng ký xuất khẩu lao động. Nhiều người còn rơi vào tình trạng khốn đốn vì đi vay mượn tiền để đăng ký hồ sơ nhưng lại bị lừa. Ấy là chưa kể đến những bất cập trong thủ tục, những phong bì lót tay cho cán bộ cấp phép để may mắn được đi xuất khẩu lao động.
Cuộc sống của họ nơi đất khách cũng chẳng mấy dễ chịu bởi công việc nặng nhọc mà họ đang làm. Họ gặp phải những khó khăn do bất đồng ngôn ngữ, do khác biệt văn hóa, do thời tiết thay đổi… Một số người thậm trí còn bị ngược đãi, bị hành hạ và khinh miệt chỉ vì họ là người Việt Nam. Nhưng đổi lại họ có tiền để gửi về giúp đỡ gia đình, họ tích cóp để mong sớm thoát cái cơ cực nơi quê nhà. Dù chấp nhận vất vả, tủi hổ khi làm việc tại quê người nhưng rồi thì hợp đồng cũng đến ngày hết hạn, họ phải trở về Việt Nam.
Nhưng nếu về thì làm gì, lấy gì để sống, để giúp đỡ gia đình, bởi nơi họ sống gần như không thể đem lại cho họ một công việc. Và thế là, họ trở thành những người nhập cư lao động bất hợp pháp, họ phải lẩn trốn chính quyền nước sở tại, họ tìm việc, bất cứ việc gì giúp họ có tiền… Một người trẻ đang đi xuất khẩu lao động tại Malaysia chia sẻ trên trang Facebook cá nhân rằng bạn ấy sẽ tìm đường trốn ở lại để tiếp tục làm việc sau khi kết thúc hợp đồng. Bạn trẻ ấy cho rằng: “Hà Tĩnh quê hương của mình đã chết theo biển từ khi xảy ra thảm họa môi trường biển do Formosa xả thải”. Bạn trẻ ấy còn đưa ra lời khuyên dành cho những người bạn của mình: “anh, chị cứ tham gia biểu tình chống Formosa, nếu bị đánh đập, bắt bớ nhiều lần thì cơ hội được tị nạn chính trị càng cao”. Quả thật “thiên đường” xã hội chủ nghĩa Việt Nam ngày càng trầm luân với những điều tồi tệ liên tiếp xảy đến đã khiến nhiều người bất chấp tất cả để tìm đường rời khỏi “thiên đường”.
Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng cộng sản đi đến đâu cũng luôn mồm hô hào tỉnh thành này phải là đầu tàu kinh tế của cả nước, thành phố nọ phải là trung tâm công nghệ của khu vực. Nhưng thực tế “thiên đường” xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam dưới sự cai trị của cộng sản đảng đã và đang làm cho vô số người dân luôn mong, luôn tìm đường để trốn, để thoát khỏi ách cai trị của nhà cầm quyền. Nhiều trường hợp bỏ trốn dù không liên quan đến xuất khẩu lao động, những trường hợp ấy có thể là những người trẻ đạt được những xuất học bổng du học. Hay những đảng viên cộng sản cấp cao như Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy vì lo sợ bị thanh toán quyền lực trong nội bộ cộng sản đảng nên đã trốn ra nước ngoài. Và biết đâu trong đó có cả Thủ tướng cộng sản Nguyễn Xuân Phúc hay chủ tịch quốc hội cộng sản Nguyễn Thị Kim Ngân cũng đang ấp ủ khả năng lưu vong chính trị nếu chẳng may phe cánh của mình bị yếu thế.
1/4/2017

BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ

BẮT ĐẦU TỪ ĐÓ

FB Trần Trung Đạo

1-4-2017

Người dân miền Nam trốn chạy CS tháng 4/1975. Ảnh: internet

Bắt đầu từ đó.

Từ những cửa biển Đà Nẵng, Sài Gòn, Vũng Tàu, Cam Ranh, Nha Trang sau những ngày tháng Tư, mùa bão lửa, năm 1975. Mẹ lạc cha. Vợ xa chồng. Anh mất em. Những đứa bé bị bỏ quên đứng khóc trên đường phố. Những chuyến hải hành vô định trên biển Đông trùng trùng gió bão. Đói khát. Lo âu. Bà mẹ quỳ lạy những tên hải tặc để xin tha cho đứa con gái chỉ mười lăm tuổi ốm o bịnh hoạn của bà. Nước mắt và những lời van xin của mẹ không lay động tâm hồn của những con người không còn một chút lương tri. Tiếng niệm Phật. Lời cầu kinh. Không ai nghe. Không có Chúa và không có Phật. Ở đó, trên bãi san hô của đảo Koh Kra, phía nam vịnh Thái Lan, chỉ có những thân thể trần truồng, máu me nhầy nhụa, chỉ có tiếng rên của những con chim nhỏ Việt Nam bất hạnh và giọng cười man rợ của bầy ác điểu Thái Lan.

Bắt đầu từ đó.

Từ trại tỵ nạn Camp Pendleton, , Palawan, Laem Sing, Pulau Bidong, Sungai Besi, Bataan, Whitehead, Phanat Nikhom, Galang. Những địa danh xa lạ đã trở nên thân thiết. Ngửa tay cầm chén gạo tình người. Thank you, merci, danke, gracias. Tuổi hai mươi, ba mươi, và ngay cả năm mươi, bảy mươi mới bắt đầu tập nói. Những câu tiếng Anh bập bẹ, những dòng chữ Pháp, Đức, Tây Ban Nha ngập ngừng.

Bắt đầu từ đó.

Từ những buổi chiều âm thầm nhìn qua bên kia biển, anh tự hỏi, phải chăng chấm đen cuối chân trời đó là quê hương. Cành hoa hồng được thả trôi trên biển để nhớ nhau trong ngày cưới. Con búp-bê được nhẹ nhàng đặt trên mặt nước xanh trong ngày sinh nhật của con. Vợ đã chết và con đã chết trong một lần vượt biển sau anh.

Bắt đầu từ đó.

Từ đêm giao thừa đầu tiên. Không bánh chưng xanh. Không rượu nồng pháo nổ. Không một lời chúc tụng của bà con. Chỉ có tiếng hú của cơn bão tuyết dội vào khung cửa kính. Hai ngọn nến nhỏ, một bó hương thơm và những giọt nước mắt nhỏ xuống trong đêm giao thừa cô độc. Em bé mười ba tuổi lần đầu tiên tập cúng mẹ mình. Cúng về đâu và lạy về đâu. Trong lòng Biển Đông sâu thẳm, mẹ có còn nghe được tiếng khóc của đứa con đang lạc loài trên đất lạ.

Bắt đầu từ đó.

Từ hành lang phi trường Tân Sơn Nhất, người lính già HO gạt nước mắt chào tạm biệt thân nhân, tạm biệt quê hương, nơi một lần máu mình đã đổ. Ra đi, mang theo những tên tuổi, những địa danh đã hằn sâu trong ký ức. Ra đi, để lại sau lưng tuổi thanh niên trong ngục tù xiềng xích. Ra đi, để lại bao đồng đội, chiến hữu, anh em đang tiếp tục đếm những ngày dài bất hạnh trên quê hương.

Bắt đầu từ đó.

Tiếng guốc không còn khua trên đường phố. Hàng cây sao đã héo. Hàng me xanh đã tàn. Hàng phượng vĩ không còn đỏ thắm. Những trụ đèn khuya trước cổng trường không còn ai đứng đợi. Những ô cửa của lớp học và của đời người đã đóng. Và cả một quê hương thân yêu cũng chừng như đã chết.

Ra đi.

Ra đi.

Và từ đó chúng ta đi. Cảnh đời tuy có khác nhau. Tuổi tác tuy có khác nhau. Thời điểm tuy có khác nhau. Nhưng chúng ta, những người Việt Nam may mắn còn sống sót, cùng mang một nỗi đau chung: nỗi đau Việt Nam.

Nỗi đau lớn dần theo mỗi ngày biệt xứ. Nước mắt của những bà mẹ Việt Nam khắp ba miền góp lại chắc đã nhiều hơn nước sông Hồng. Xương trắng của cha anh nếu chất lại chắc đã dài và cao hơn cả dãy Trường Sơn.

Hôm nay, cơn bão lửa dù chưa qua hết nhưng với ý chí vươn lên, những người Việt Nam may mắn còn sống sót, thay vì ngồi thở ngắn than dài cho số phận, đã dìu nhau đứng dậy, dìu nhau đi lên, sống một cuộc sống tích cực, làm những công việc tích cực cho bản thân, cho gia đình, cho đất nước. Nhờ thế, sau đêm tối trời của vận nước và đời mình, đa số chúng ta đã tìm được một cành mai hy vọng ở xứ người. Để từ đó làm điểm khởi hành lên đường đi dựng lại Mùa Xuân Dân Tộc.

Hôm nay, đau buồn vẫn chưa nguôi nhưng sức sống không phải vì thế mà ngừng lại. Những thuyền nhân tí hon trên những chiếc ghe bằng gỗ mong manh ngày xưa bây giờ đã lớn. Các em đã thành những kỹ sư, bác sĩ tài ba, những khoa học gia lỗi lạc trong nhiều ngành. Ai đã dạy em nên người? Cha mẹ. Vâng. Thầy cô. Vâng. Nhưng còn hơn thế nữa, còn từ trong dòng máu Việt Nam.

Hôm nay, những con nước nhỏ dưới chân cầu đã trôi ra biển rộng. Nhưng không phải vì thế mà tan loãng trong đại dương bát ngát như hàng triệu con nước khác. Trái lại, những giọt nước từ sông Hồng, sông Hương, sông Ba, Thu Bồn, Trà Khúc, Cửu Long, Vàm Cỏ, vẫn hẹn một ngày bốc thành hơi, bay về tưới mát ruộng đồng xứ Việt thân yêu đã nhiều năm đại hạn.

Tất cả, một ngày không xa sẽ rơi vào quên lãng, sẽ tan biến đi theo chu kỳ sinh, trụ, dị, diệt của nhân sinh. Không quan trọng. Điều quan trọng, trong giờ phút còn có mặt, còn được góp phần, xin làm một que củi nhỏ để ngọn lửa hy vọng, tình người, tình đất nước, trong lòng mỗi chúng ta, đừng tắt.

Cám ơn.

Đại sứ Mỹ: TT Trump cân nhắc việc tham dự APEC tại Đà Nẵng

Đại sứ Mỹ: TT Trump cân nhắc việc tham dự APEC tại Đà Nẵng

Máy bay Air Force One dành riêng cho lãnh đạo Hoa Kỳ khi công du trong và ngoài nước. (Hình: AP/Andrew Harnik)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Tổng Thống Donald Trump đang xem xét việc tham dự Hội Nghị Cấp Cao APEC lần thứ 25” tổ chức ở Đà Nẵng vào Tháng Mười Một tới đây, theo tin TTXVN thuật lời Đại Sứ Ted Osius.

Bản tin Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) hôm Thứ Sáu, 31 Tháng Ba, nói ông Ted Osius, đại sứ Mỹ tại Việt Nam, “đến chào Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang và trao đổi về quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ, trong đó có việc hợp tác tổ chức APEC 2017 và Hội Nghị Cấp Cao APEC lần thứ 25 tại Việt Nam.”

 

Trang Facebook của Đại Sứ Ted Osius cũng chỉ đăng tải lại bản tin này của TTXVN và không có thêm chi tiết hoặc lời bình luận nào khác.

Trong cuộc gặp mặt này, theo TTXVN, “Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang cho rằng, việc Tổng Thống Donald Trump tham dự sẽ đóng góp quan trọng vào thành công của hội nghị, cũng như vai trò, hình ảnh của APEC.”

Trong khi đó, Đại Sứ Ted Osius “khẳng định Hoa Kỳ tiếp tục hợp tác chặt chẽ với Việt Nam nhằm bảo đảm thành công của hội nghị.”

Bản tin không cho biết ông Trần Đại Quang hay ông Ted Osius đề cập gì đến chuyện Tổng Thống Mỹ Donald Trump có nhân dịp này sẽ đến thăm viếng Việt Nam hay không.

Từ khi ông Donald Trump đắc cử tổng thống đến nay, phía Việt Nam nhiều lần bắn tiếng mời ông đến thăm nhưng chưa hề thấy có tín hiệu gì. Ngay như việc đến dự Hội Nghị APEC, vốn là một hội nghị quan trọng của các thành viên ở hai bên bờ Thái Bình Dương, cũng vẫn chưa có gì chắc chắn là ông có tham dự hay không.

Trong cuộc gặp mặt giữa hai người vào chiều Thứ Sáu, 31 Tháng Ba, có một chi tiết khác cũng đáng chú ý. Ông Trần Đại Quang, sau khi “cảm ơn Tổng Thống Donald Trump gửi thư cho chủ tịch nước với những nội dung về tăng cường hợp tác hai nước Hoa Kỳ-Việt Nam,” “khẳng định lãnh đạo Việt Nam sẵn sàng hợp tác với Tổng Thống Donald Trump để duy trì đà phát triển của quan hệ hai nước, thúc đẩy quan hệ đối tác toàn diện Việt Nam-Hoa Kỳ theo hướng thực chất, xây dựng, ổn định và cùng có lợi trên cơ sở tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mỗi nước.”

Trong chuyến thăm Hoa Kỳ hồi Tháng Năm, 2016, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, cũng yêu cầu Tổng Thống Barack Obama “tôn trọng thể chế chính trị” độc tài đảng trị của các ông tại Việt Nam. Nay thì ông chủ tịch nước lập lại.

Việt Nam thường xuyên bị “diễn biến hòa bình” ám ảnh, và sợ “thế lực thù địch” do Mỹ giật dây làm thay đổi chế độ. Kế hoạch “chống diễn biến hòa bình” và “chống tự diễn biến” là một trong những quốc sách của Hà Nội.

Ngày 21 Tháng Ba vừa qua, Đại Sứ Osius được mời tới họp tại Bộ Thông Tin và Truyền Thông ở Hà Nội để nghe Bộ Trưởng Trương Minh Tuấn phàn nàn về các công ty Mỹ để các “thế lực thù địch” và “phản động trong nước” phát tán hơn 8,000 video clip “độc hại” cho chế độ trên YouTube, hàng triệu người ở Việt Nam dùng trang cá nhân Facebook phát tán tin tức, hình ảnh và cả video clip “độc hại.”

Theo lời ông Tuấn được thuật lại trên báo chí chính thống của chế độ, YouTube chỉ gỡ bỏ có 43 cái. Không những vậy, những cái bị gỡ bỏ chỉ là chặn cho những người ở Việt Nam không mở được trong khi những nơi khác đều không bị chặn. (TN)

Hàng ngàn cơ sở y tế xả thải thẳng ra môi trường

Hàng ngàn cơ sở y tế xả thải thẳng ra môi trường

RFA
2017-03-31

 
Một bệnh viện ở Hà Nội, ảnh minh họa.

Một bệnh viện ở Hà Nội, ảnh minh họa.

AFP photo
 
 Gần một nửa các cơ sở y tế trên cả nước Việt Nam chưa có hệ thống xử lý nước thải y tế đảm bảo an toàn vệ sinh. Kết luận này do bà Nguyễn Thị Liên Hương – Cục trưởng Cục Quản lý môi trường Y Tế đưa ra hôm 30 tháng 3, tại cuộc Hội thảo góp ý về cơ chế thuê dịch vụ xử lý chất thải y tế.

Theo bà Hương, trong số hơn 13 ngàn cơ sở y tế, có khoảng 5.200 cơ sở ở bệnh viện tuyến trung ương và tuyến tỉnh chưa hoàn thiện hệ thống xử lý nước thải. Do đó, mỗi ngày, một lượng lớn nước thải y tế được xả thẳng ra môi trường.

Nguyên nhân được bà Hương lý giải là do thiếu kinh phí hoặc các lãnh đạo chưa có sự quan tâm đến vấn đề này. Thêm vào đó năng lực quản lý vận hành của bệnh viện còn yếu kém.

Tại hội thảo, Thứ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thanh Long cho biết đầu tư cho chất thải y tế cần một kinh phí rất lớn, nhưng nguồn lực đầu tư và sự quan tâm dành cho vấn đề này chưa được như mong muốn.

Nước thải bệnh viện được các chuyên gia y tế đánh giá là nơi chứa đựng nhiều khuẩn gây bệnh, đặc biệt là bệnh truyền nhiễm. Một nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường tại Việt Nam cũng là hậu quả từ nước thải y tế.

Để đạt được mục tiêu 100% cơ sở y tế thực hiện xử lý chất thải y tế đạt yêu cầu trong năm 2020, Bộ Y tế đã xin cơ chế chính sách đặc thù về xử lý chất thải y tế. Theo đó, các bệnh viện công lập được phép thuê dịch vụ xử lý nước thải y tế theo nhiều hình thức, chi phí do bệnh viện chi trả và được tính và giá dịch vụ khám chữa bệnh.

Người trong cuộc nói về một phóng sự của VTV1

Người trong cuộc nói về một phóng sự của VTV1

2017-03-31
 
 
 

Tàu cá nằm bến ở một tỉnh miền Trung sau thảm họa Formosa.

Tàu cá nằm bến ở một tỉnh miền Trung sau thảm họa Formosa.

RFA photo
 
 Truyền thông Nhà nước từ cấp trung ương đến địa phương trong thời gian qua loan tin cho rằng những ngư dân là giáo dân Công giáo tại các tỉnh miền Trung nghe lời xúi giục của các vị linh mục quản xứ.

“Dối dân”

Vào ngày 24/3/2017 vừa qua, trong bản tin lúc 19h tối trên kênh VTV1, Đài truyền hình Việt Nam có loan tải một phóng sự nói về việc biển miền Trung đã sạch sau thảm hoạ môi trường Formosa, ngư dân Hà Tĩnh đã trở lại biển, đánh bắt được sản lượng lớn, bán được giá; công việc chi trả bồi thường, hỗ trợ đã thoả đáng; đặc biệt là nhắc đến giáo dân Nghệ An “bị xúi giục, kích động gây rối” bởi các linh mục, tu sỹ, với hình ảnh Cha J.B. Nguyễn Đình Thục trên đường dẫn người dân đi khởi kiện Formosa ngày 14/2/2017.

Ông Mai Quang Hanh – một ngư dân 53 tuổi tại xã Kỳ Lợi nói rằng, ông không thể chấp nhận với nội dung phóng sự trên của VTV1.

“Thực chất chúng tôi đã và đang sống trong thiệt hại của Formosa xả thải đây. Biển chưa bao giờ sạch cả mà cứ nói biển đã sạch, tôi không thể nào chấp nhận được. Ngay cả chính quyền, ông nào cấp nào nói biển sạch tôi không thể chấp nhận cách nói như thế, nói như thế là dối dân, là không đúng.”

Ngay cả chính quyền, ông nào cấp nào nói biển sạch tôi không thể chấp nhận cách nói như thế, nói như thế là dối dân, là không đúng.
– Ông Mai Quang Hanh

Theo ông Hanh, có thể những con thuyền đánh cá mà VTV quay trong phóng sự là đánh ở ngoài khơi xa, cách bờ hơn 20 hải lý hoặc vùng ngư trường khác – những vùng không bị ảnh hưởng bởi thảm hoạ môi trường do Formosa gây ra. Còn tại vùng biển ngay sát khu kinh tế Vũng Áng không có cá để đánh bắt, mà nếu có đánh bắt được cũng không tiêu thụ được.

Còn ông Hoàng Trinh Danh – một ngư dân lão luyện 64 tuổi thì nói sẵn sàng tiếp đón phóng viên VTV để chỉ cho họ thấy thực tế:

“Nếu muốn chính xác thì về tại thôn Đông Yên, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh. Nguồn hải sản bây giờ cạn kiệt, mực bây giờ ngày càng hiếm, tôm hùm thậm chí không có một con, còn ghẹ cua dọc biển chết sạch, chỉ mấy con cá trích chạy lăng nhăng chạy bên ngoài thôi, về đây tôi chỉ cho thấy.”

Linh mục Phê-rô Trần Đình Lai – quản xứ Đông Yên, Kỳ Anh, Hà Tĩnh cho biết thu nhập của người dân giảm sút và chưa dám ăn hải sản được đánh bắt.

“Bây giờ rất hiếm cá. Nếu bắt được thì bán cũng chỉ được 1/3 hoặc cùng lắm là một nửa thôi. Nhưng họ bán chứ đâu dám ăn, một số người dám ăn nhưng vẫn nơm nớp lo sợ ”

Còn tại cảng cá xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà, chúng tôi gặp gỡ một số ngư dân đang sửa soạn lưới.

“Dầu đắt. Mọi khi 1 tấn cá đi được 2, 3 ngày dầu. Còn giờ đi 1 tấn cá có ai bù dầu cho?”

Theo những gì họ chia sẻ, tuy giá cá rẻ hơn trước khi có thảm hoạ Formosa, nhưng cũng rất khó tiêu thụ, vì không có người mua. Bên cạnh đó, nhiều người lao động chính trên các tàu cá chưa nhận được tiền hỗ trợ, bồi thường theo quyết định 1880 của Thủ tướng.

Mục đích của VTV1 là gì?

PHONGSUVTV-2-400.jpg
Một cảng cá ở miền Trung với những chiếc tàu không ra khơi sau thảm họa Formosa. RFA photo

Về nội dung hàng trăm giáo dân xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An bị “xúi giục, kích động” tụ tập, khiếu kiện “trái pháp luật”, trong đó sử dụng nhiều đoạn clip có hình ảnh của Linh mục J.B. Nguyễn Đình Thục – quản xứ Song Ngọc đi cùng người dân đưa đơn khởi kiện, yêu cầu Formosa Hà Tĩnh bồi thường thiệt hại ngày 14/2/2017 trong phóng sự của VTV1, Linh mục Nguyễn Đình Thục cho rằng, từ xưa đến nay, hệ thống truyền thông quốc doanh luôn nói có lợi cho chính quyền và đảng cộng sản, kể cả vu khống, bôi nhọ, mạ lị người khác:

“Việc tôi cùng với người dân và tôi giúp người dân trong việc đi kiện Formosa là việc được pháp luật quy định, nhưng chính phủ không làm nên người dân trong cộng đoàn của chúng tôi bị thiệt hại và đau khổ, thì tôi phải làm. Tôi làm lẽ ra họ khuyến khích, đằng này thì họ lại vu khống bảo tôi rằng làm như vậy là kích động quần chúng. Tôi chẳng có gì kích động cả.”

Tôi cũng cần họ trung thực bằng cách những gì tôi nói thì đưa lên đừng cắt xén, đừng vu khống, đừng chụp mũ.
– Linh mục Đặng Hữu Nam

Linh mục Nguyễn Đình Thục nhấn mạnh, ông đã khuyên răn, hướng dẫn người dân đi khởi kiện tuân thủ an toàn giao thông, giữ tinh thần ôn hoà, không được gây ra bạo động, nhằm giữ gìn hình ảnh đẹp.

Linh mục An-tôn Đặng Hữu Nam – quản xứ Phú Yên, huyện Quỳnh Lưu, người từng bị truyền hình tỉnh Nghệ An làm điều tương tự như với Linh mục Nguyễn Đình Thục khẳng định rằng, người dân có quyền khởi kiện đòi Formosa bồi thường thiệt hại, việc VTV “kết tội” các vị linh mục là hoàn toàn sai trái.

“Tôi cũng cần họ trung thực bằng cách những gì tôi nói thì đưa lên đừng cắt xén, đừng vu khống, đừng chụp mũ.”

Một số nhà quan sát cho rằng, VTV1 hay truyền hình Nghệ An có những bài phóng sự như vậy nhằm dọn đường dư luận cho 1 số hành động nào đó nhắm vào các linh mục, hoặc ngăn cản người dân Quỳnh Lưu khởi kiện Formosa:

“Vì lương tâm, vì trách nhiệm, vì tình thương với người dân của chúng tôi thì chúng tôi giúp dân nên tôi chẳng lo sợ gì chuyện đó. Một khi họ muốn bắt chúng tôi thì họ không cần phải có bằng chứng.”

Linh mục Nguyễn Đình Thục nhắc lại thêm về sứ mệnh của một người mục tử, lắng nghe tiếng nói của Chúa, của lương tâm, nên bất chấp mọi trấn áp, hiểm nguy để nói điều đúng và làm điều tốt.

Công luận cho rằng một phóng sự cần phải đa chiều, khách quan và trung thực. Thế nhưng phóng sự ngày 24/3/2017 của VTV1 như vừa nêu bị chính những người trong cuộc và người nắm rõ vấn đề  chỉ rõ có quá nhiều ngụy tạo, qui chụp. Họ có thể được chứng minh những điểm sai trái đó một cách dễ dàng vì không gì có thể che đậy sự thật mãi được!

9 người Malaysia về nước, đổi thi hài ông Kim Jong-Nam

RFA
2017-03-31
 
 
 

Gia đình của một người Malaysia vừa trở về từ Bình Nhưỡng, tại Sân bay Quốc tế Kuala Lumpur ở Sepang ngày 31 tháng 3 năm 2017.

Gia đình của một người Malaysia vừa trở về từ Bình Nhưỡng, tại Sân bay Quốc tế Kuala Lumpur ở Sepang ngày 31 tháng 3 năm 2017.

AFP photo
 
 Trung Quốc cho hay thi hài ông Kim Jong-Nam đã về tới Bình Nhưỡng, sau khi chiếc phi cơ chở quan tài người quá cố quá cảnh ở Bắc Kinh.

Ông Kim Jong-Nam, người được nói là anh cùng cha khác mẹ của lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-Un, bị ám sát chết hồi giữa tháng Hai vừa rồi, khi đang ở phi trường quốc tế Kuala Lumpur chờ chuyến đi về Macao.

Cuộc điều tra cho thấy ông bị giết bởi một loại chất hóa học cực độc, và có đồn đãi cho rằng chủ mưu vụ này chính là Kim Jong-Un.

Tại Kuala Lumpur, ông Khalid Abu Bakar, Giám Đốc Cảnh sát Quốc Gia Malaysia, cho hay trên chuyến bay còn có 3 công dân Bắc Hàn từng bị chính phủ Mã truy lùng, vì tình nghi liên quan đến vụ giết người.

Ông Khalid nói rằng cả 3 người này đều nộp bản khai báo cho cơ quan điều tra trước khi được chấp thuận cho lên phi cơ trở về Bình Nhưỡng.

Ông Khalid nói với báo chí là cảnh sát Malaysia hài lòng với những điều 3 công dân Bắc Hàn đã khai báo, nhấn mạnh ở điểm những gì nhân viên điều tra muốn biết đều được 3 người này trả lời cặn kẽ.

Bản tin của hãng thông tấn Reuters cho hay trong số 3 công dân Bắc Hàn mới được rời Kuala Lumpur có viên đệ nhị tham vụ đại sứ quán và một nhân viên làm việc cho hãng hàng không Bắc Hàn. Sau khi án mạng xảy ra, những người này lẩn trốn ngay trong Đại Sứ Quán Bắc Hàn.

Sau một thời gian điều đình, Thủ tướng Malaysia Najib Razak đồng ý trao thi hài nạn nhân Kim Jong-Nam cho Bình Nhưỡng, đánh đổi lấy 9 người Malaysia bị kẹt ở Bắc Hàn.

Sáng nay, Thủ Tướng Malaysia nói rằng quan hệ đôi bên sẽ sớm trở lại bình thường.

BIỂN TIÊN SA với UBND ĐÀ NẴNG

From facebook: Hoang Le Thanh
Người dân phải gánh chịu mọi hậu quả khi thiếu trách nhiệm quan tâm đến chính trị.

Khi người dân không quan tâm đến chính trị có nghĩa là người dân thờ ơ đến mọi chủ trương, đường lối chính sách của nhà cầm quyền.

Người dân sẽ là người trực tiếp gánh chịu sức nặng và lãnh trọn mọi hậu quả tai hại do nhà cầm quyền gây ra.

Khi người lãnh đạo phát biểu rằng họ sẽ chịu mọi trách nhiệm khi hệ quả tai hại xảy ra, …

Đó là một lời nói dối trá trắng trợn, vì thật sự họ không có khả năng chịu trách nhiệm.

Họ̣ chẳng còn tư cách và quyền hạn gì khi hậu quả xảy ra.

Chức vụ và quyền hạn của họ là do người dân ban cho, ràng buộc họ làm việc theo ý nguyện của người dân.

Đưa họ vào tù thì người dân vẫn phải gánh chịu mọi hậu quả do họ gây ra.

Tại Hàn quốc, sáng sớm hôm qua, ngày 31/3/2017, bà Park Geun, cựu Tổng Thống Hán quốc đã bị tống giam và bà phải đối mặt với bản án 10 năm tù giam, nhưng người dân Hàn quốc phải gánh chịu mọi hậu quả tai hại do bà gây ra trên cương vị Tổng thống Hàn quốc.

Tại Mỹ, Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ, tướng Michael Flynn đã tự giác từ chức, nhưng ông cũng phải đối mặt với hệ thống luật pháp Hoa Kỳ, ông còn có thể bị các nhà điều tra liên bang thẩm vấn và tống giam.

Trở lại vụ cày xới phá hoại rừng cấm quốc gia Sơn Trà.

Với dã tâm phá nát rừng cấm quốc gia Sơn Trà của nhà đầu tư Công ty Biển Tiên Sa, họ có thể có nhiều lợi thế vì sự vô trách nhiệm của hệ thống quan chức.

Cho dù bất cứ sai lầm của Thủ tướng Chính phủ hay của nhà cầm quyền địa phương Đà Nẵng, người dẫn vẫn là trọng tâm, người dân vẫn phải gánh chịu mọi hậu quả của những chủ trương tai hại.

Bài viết của nhà hoạt động xã hội Anh Tuan Nguyen dưới đây có thể giải thích đầy đủ hơn về trách nhiệm và hậu quả, khi người dân thờ ơ đến chính trị.

Người dân thiếu trách nhiệm khi không ngăn chận sự lạm dụng quyền hạn của nhà cai trị.

Nguyen Anh Tuan
31/3/2017

BIỂN TIÊN SA với UBND ĐÀ NẴNG

Câu chuyện Sơn Trà hiện đang thế này:

Chính quyền thành phố bảo dừng các dự án lại hết, chờ rà soát để kiến nghị Thủ tướng điều chỉnh quy hoạch tổng thể toàn bộ bán đảo.

Nhà đầu tư dự án biệt thự Biển Tiên Sa phản hồi rằng họ được cấp phép chính thức và đang làm đúng luật. Họ muốn tiếp tục dự án vì tới nay đã nộp tới 67 tỷ nghĩa vụ tài chính cho Cục Thuế Đà Nẵng.

Hai câu hỏi trước các động thái này:

(1) Sau khi Thủ tướng điều chỉnh quy hoạch, giấy phép đã cấp cho các dự án ở khu vực điều chỉnh có bị thu hồi không?

(2) Biển Tiên Sa hiện chỉ đang thiếu giấy phép xây dựng và báo cáo tác động môi trường của họ chưa được phê duyệt (nên công trình sẽ bị tháo dỡ tới đây); thế nhưng nếu hoàn tất hai khâu này, họ có được tiếp tục dự án?

Lo ngại sẽ bị dừng hẳn dự án, Biển Tiên Sa hiện đang ‘cầu cứu’ Thủ tướng và các cơ quan trung ương. Chưa biết Thủ tướng sẽ phản hồi ra sao, nhưng trong bối cảnh dư luận phản ứng quyết liệt hiện nay, việc phớt lờ công chúng để chiều lòng một nhà đầu tư có vẻ không phải là lựa chọn khôn ngoan với một người đang có tiếng phản ứng tốt với dư luận như ông Phúc.

Tuy nhiên, nếu Biển Tiên Sa vẫn tin lẽ phải thuộc về họ, một lựa chọn khác văn minh hơn mà họ có thể nghĩ tới là kiện UBND Đà Nẵng, vì đã cấp phép cho họ mà nay lại không cho phép thực hiện dự án.

Dẫu biết tòa án Việt Nam vẫn đang bị chất vấn về tính độc lập, song thử hình dung nếu trong một nền tư pháp tốt hơn, tòa sẽ xử vụ này thế nào?

Bởi vì giấy phép cho dự án Biển Tiên Sa được cấp dựa trên Quy hoạch rừng ở Đà Nẵng theo Quyết định 6758 của UBND Đà Nẵng năm 2008, mà Quyết định này lại được ban hành vượt thẩm quyền [1], nên khả năng cao là tòa sẽ tuyên cả Quyết định này lẫn các giấy phép được cấp dựa trên nó là vô hiệu. Các khu vực được cấp phép dự án ở Sơn Trà phải được khôi phục về trạng thái ban đầu, nghĩa là được bảo vệ với chế độ rừng cấm.

UBND Đà Nẵng phải có trách nhiệm đền bù cho các chủ đầu tư, vì đã đưa ra một Quyết định trái luật và cấp giấy phép dựa trên Quyết định đó, dẫn đến thiệt hại cho họ. Trách nhiệm này chỉ có thể tránh được nếu UBND Đà Nẵng chứng tỏ được nhà đầu tư đã có một hành vi bất chính nào đó (hối lộ/gây áp lực) để được cấp phép ở thời điểm 10 năm trước đây.

Trong trường hợp UBND Đà Nẵng phải đền bù thì câu hỏi là số tiền đền bù lấy từ đâu?

– Đương nhiên là từ ngân sách thành phố, tức là tiền thuế của người dân.

Có vô lý không?

– Đương nhiên là có.

Nhưng đây là sự vô lý mà chúng ta phải chịu, một khi chúng ta vẫn còn thờ ơ với chính trị, vẫn chưa làm đủ nhiều để ngăn những người không xứng đáng nắm giữ và lạm dụng quyền lực nhà nước – thứ vốn dĩ thuộc về người dân chúng ta.

Image may contain: mountain, airplane, outdoor and nature

MỘT NGƯỜI DÂN TỬ VONG DO ĂN CÁ NHIỄM ĐỘC

 
 

MỘT NGƯỜI DÂN TỬ VONG DO ĂN CÁ NHIỄM ĐỘC

#GNsP (31-03-2017) – Một người dân tại Nghệ An Ăn vừa tử vong tối ngày 28-03-2017 do ăn cá nhiễm độc không thể cứu chữa và bệnh viện từ chối cung cấp bệnh án. Nạn nhân là anh Gioan Hoàng Giáo, thành viên của Gia Đình Khôi Bình sinh sống tại giáo họ Tân Lộc, xứ Tân Lộc, thuộc phường Nghi Tân, thị xã Cửa Lò, tỉnh Nghệ An.

Sau khi bị người thân đòi minh bạch nguyên nhân anh Giáo qua đời và trả lại bệnh án và phiếu xét nghiệm, Nhà cầm quyền thị xã Cửa Lò đã có buổi làm việc qua với gia đình và nhận định anh Giáo bị chết là do “mắc bệnh hiểm nghèo”.

Theo xét nghiệm từ bệnh viện Ba-lan thì thân thể nạn nhân bầm tím tái và nguyên nhân qua đời là “bị nhiễm độc hải sản” nặng do ăn cá.

Gia đình anh Hoàng Giáo cho biết anh Hoàng Giáo mua và ăn cá bùng binh và bị những triệu chứng khó hiểu. “Chân tay rung lẩy bẩy, đau đầu chóng mặt, buồn nôn, chân tay tím tái và co giật.”, người thân cho biết.

Do nghi ngờ là bị cảm nên gia đình đã mua thuốc cảm cho anh uống, sau khi uống thì bệnh tình thêm nặng và bùng phát những triệu chứng khác lạ.

Anh Hoàng Giáo, là người Công Giáo sinh ngày 01 tháng 07 năm 1971 tại giáo họ Trung Song, xã Diễn Thịnh, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An.

Khi đến làm việc với gia đình sau khi bị chất vấn về nguyên nhân cái chết, trước mặt các cán bộ công quyền, bác sĩ tiếp tục xác nhận anh Hoàng Giáo qua đời là do ăn cá bị nhiễm độc.

Dư luận tỏ ra quan ngại vì tình trạng khó lường liên quan đến thảm họa môi trường biển Miền Trung do Formosa xả thải trực tiếp ra biển.

Hàng trăm tấn cá bị nhiễm độc đã chết trắng trải dài trên hơn 250 km đường biển Miền Trung và làm hàng trăm ngàn gia đình bị ảnh hưởng trực tiếp. Bên cạnh đó một số người đã bị chết do ăn tôm cá nhiễm độc.

Các vụ tử vong nghi ngờ bị nhiễm độc từ đồ biển đều bị nhà cầm quyền cố tình bưng bít và né tránh nhu cầu đòi minh bạch của người dân.

Cũng cần nói thêm, từ tháng 4 năm 2016 tới nay đã nhiều cuộc biểu tình phản đối Formosa khiến biển chết và yêu cầu nhà cầm quyền trục xuất Formosa ra khỏi Việt Nam và bồi thường thỏa đáng cho các nạn nhân.

pv. GNsP

Tôi Đã Có Một Việt Nam Như Thế

Tôi Đã Có Một Việt Nam Như Thế

 

Nha-tho-duc-ba

 

Ngày xưa tôi đã có một thành phố được mệnh danh là Hòn Ngọc Biển Đông. Tuy nó còn thua xa những thành phố ở những nước phát triển, nhưng nó là điều gần nhất với văn minh mà đất nước tôi có. Ngày xưa tôi đã có một thành phố mà những người ở vùng khác  luôn ngưỡng mộ và ao ước để trở thành một người dân ở đó.

Thành phố đó tuy nhỏ nhưng luôn mở rộng cửa để đón người tứ xứ về làm ăn buôn bán. Người dân ở thành phố đó chẳng bao giờ quan tâm đến bạn từ nơi đâu tới, cha mẹ bạn là ai, bạn nói tiếng Việt với giọng bắc hay nam. Họ cũng không bao giờ phân biệt người khác qua cái hộ khẩu. Ngày xưa tôi đã có một thành phố là đầu tàu của cả nước, là sự tổng hợp của những văn hóa và tinh hoa của thế giới. Thành phố đó là nơi mọi người nhìn vào để học hỏi và noi gương. Ngày xưa, tôi đã có một thành phố như thế.

Cô gái

Ngày xưa tôi có những anh cảnh sát khiến tôi luôn cảm thấy an toàn và trật tự. Tôi đã có những anh cảnh sát mà tôi luôn tin tưởng và luôn tìm đến khi có một vấn đề gì cần giải quyết. Họ không bao giờ đi vòng vòng kiểm tra tạm trú hay tạm vắng, hay đúng hơn là làm có cái thứ gì gọi là tạm trú tạm vắng đâu mà kiểm tra. Tôi đã có những anh cảnh sát nếu phải giữ gìn trật tự đường phố và vỉa hè, họ cũng không bao giờ đánh đuổi những người bán hàng rong. Họ chỉ nhắc khéo và mỉm cười. Và nếu họ phải kêu đi thì họ sẽ sẵn lòng phụ giúp dọn dẹp. Tôi đã có những anh cảnh sát không bao giờ đánh dân, những người sẽ luôn sẵn lòng hy sinh bảo vệ tôi. Tôi đã có những anh cảnh sát trên xa lộ mà tôi gọi là những con bồ câu trắng, đó là những anh cảnh sát xa lộ luôn sẵn lòng giúp tôi đẩy chiếc xe nếu nó bị hư dọc đường. Tôi đã có những anh cảnh sát mà tôi luôn ngưỡng mộ. Ngày xưa tôi đã có những anh cảnh sát như thế.

White_police

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày xưa thành phố của tôi có các bệnh viện chuyên chữa bệnh miễn phí cho người bệnh, nếu có viện phí cho dù có cao đến mức nào, thì cũng không từ chối chữa bệnh. Tôi đã có một hệ thống y tế không phân biệt giàu nghèo. Một hệ thống y tế dù phải hoạt động theo quy luật tài chính, nhưng không bao giờ để tiền làm cản trở y đức. Tôi đã có một hệ thống y tế sẵn lòng kêu một chiếc trực thăng để giải cứu bất cứ ai gặp nạn.  Tôi đã có những bác sĩ và y tá chuyên tâm làm việc và ít khi nào, nếu có, vòi tiền bệnh nhân. Ngày xưa, tôi đã có một hệ thống y tế như thế.

bv-vi-dan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày xưa tôi đã có những người thầy và người cô luôn dạy tôi cách làm người trước khi dạy tôi học thức. Tôi đã có những người thầy cô luôn tận tâm giảng dạy, luôn học hỏi để trao dồi kiến thức. Tôi đã có những thầy cô, tuy tư tưởng vẫn mang tính chất văn hóa Nho Giáo, những luôn cho tôi phát biểu, luôn cho tôi chỉ trích, luôn cho tôi không đồng ý. Tôi có thể công khai phản đối bài tập, tôi có thể biểu tình để đòi hỏi quyền lợi mà tôi cho rằng mình nên có. Tôi đã có những thầy cô luôn mang tầm hồn của những nhà học thức. Ngày xưa tôi đã có những người thầy và người cô như thế.

Thay_co_truong_qgnt

Ngày xưa tôi đã có những nhạc sĩ tài ba, những nhạc sĩ sáng tác những bài hát mà tôi nghe không bao giờ biết chán. Họ ít khi nào, hoặc chẳng bao giờ, đạo nhạc. Vì mỗi bài họ sáng tác là một tác phẩm nghệ thuật.

anhbang_lam_phuogn

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày xưa tôi đã có những nhà sách bán đầy sách, mọi thể loại sách. Nơi đó là nơi tôi gọi là những thư viện tri thức. Nơi đó bán những cuốn sách của nhiều tác giả của nhiều quốc gia khác nhau. Nơi đó thậm chí bán những cuốn sách mà tôi không hề thích và đồng ý chút nào. Nhưng đã là nhà sách thì phải da dạng và phong phú. Ngày xưa tôi đã có những nhà sách như thế.

tủ sách

Ngày xưa tôi đã có một Tổng Thống khiến tôi cảm thấy hãnh diện. Ông ấy có thể nói tiếng Anh, đủ để hiểu, đủ để trả lời phỏng vấn của các phóng viên quốc tế, đủ để đàm phán với các nhà lãnh đạo quốc tế, đủ để cất lên tiếng nói cho tất cả người dân dù đa số người dân không bầu chọn ông ta. Ngày xưa tôi đã có một Tổng Thống khiến tôi tự tin để nói với các bạn bè quốc tế rằng “that is our President.” Ngày xưa, tôi đã có một Tổng Thống Như Thế.

NGO DINH DIEM

 

Ngày xưa tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi tự hào về lực lượng Quân Lực. Tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy an toàn, cho dù đất nước vẫn còn trong thời chiến. Tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy yêu nước để sẵn lòng mặc bộ quân phục để bảo vệ đất nước. Và cho dù có chết thì tôi cũng vinh dự. Ngày xưa, tôi đã có một Chỉ Huy Trưởng như thế.

Ngày xưa tôi đã có một Việt Nam khiến tôi muốn trở về. Khi tôi hoàn thành chương trình du học của mình, tôi không màn đi tìm việc làm ở nước sở tại, cũng chẳng quan tâm đến thẻ xanh hay thẻ đỏ, cũng chẳng mộng mơ hay để trở thành một công dân của nước khác, cũng không nghĩ đến việc mình nên ở hay về, vì điều duy nhất trong đầu tôi là trở về. Cho dù đất nước đó vẫn đang trong thời chiến, cho dù nơi ấy tôi phải làm việc nhiều lần hơn, cho dù nơi ấy có nhiều rủi ro hơn. Nhưng tôi chỉ muốn trở về, đơn giản, bởi vì nơi đó, đất nước Việt Nam đó, mảnh đất đó là nơi tôi gọi là nhà. Vì tôi chỉ muốn về nhà. Ngày xưa, tôi đã có một Việt Nam như thế.

Viet Nam CH

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngày xưa tôi đã có một nước Việt Nam khiến tôi tự hào. Tôi đã có một nước Việt Nam khiến tôi không thổ thẹn khi cầm hộ chiếu ra nước ngoài và không cảm thấy xấu hổ khi nói “I’m Vietnamese.”

Ngày xưa tôi đã có một Việt Nam như thế.

Tôi đã từng có một Việt Nam như thế. Nhưng đó là quá khứ. Bởi vì  bây giờ nước Việt Nam như thế đã không còn. Nhưng tôi lại muốn nó trở lại. Tôi muốn có một nước Việt Nam như thế. Bạn có thể gọi tôi hoang tưởng hay gọi tôi mơ mộng. Tôi không mơ mộng hay ảo tưởng. Tôi cũng không tôn vinh bất cứ thể chế hay chế độ nào. Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?” Đơn giản, bởi vì ngày xưa tôi đã có một nước Việt Nam như thế ..!

Ku Búa @ Café Ku Búa

PS: Tôi là một người sinh ra khi nước Việt Nam như thế đã không còn nữa !!!

Ngày xưa,“bọn đế quốc thực dân” không đối xử với nhân dân tôi dã man tàn ác như lũ tà quyền mất nhân tính hiện nay trên đất nước tôi!