NGỌC TRINH VÀ CẤN THỊ THÊU.

From Facebook:Hằng Lê added 3 new photos — with Cấn Thị Thêu.
NGỌC TRINH VÀ CẤN THỊ THÊU.

Hai người phụ nữ đều xuất thân từ tầng lớp nghèo khổ nhưng có hai số phận và hai ngả rẻ khác nhau.Một ,đang tận hưởng giàu sang,vinh hoa ; một đang đối diện với bốn bức tường nhà lao,với những lần tuyệt thực và một ý chí kiên cường bất khuất.

Sẽ khập khiễng nếu buộc người này giống như người kia.Bởi họ đều có quyền chọn cho mình một con đường đi.

Nhưng sẽ không hề khập khiễng chút nào nếu so sánh số lượng người bấm like trên mỗi bức hình của Ngọc Trinh và số lượng người bấm like trên mỗi STT về Cấn Thị Thêu.

36 K so với vài trăm.Trong lúc 14 trạm thủy điện xả lũ làm 235 người chết và hàng trăm ngàn người màn trời chiếu đất.

Trong khi đó sở dĩ Myanma trở thành một nước dân chủ là vì họ đã gạt bỏ ra ngoài hình ảnh của các người mẫu ,chân dài mà chỉ quan tâm đến hình ảnh của Aung San Suu Kyi, chiêm nghiệm sâu sắc từng câu nói của bà.Dân trí Việt Nam có lẻ thua xa Myanma ?

Xem ra thì đa số người Việt Nam vẫn ôm ấp một hoài vọng trở thành một Ngọc Trinh thứ hai hơn là một phiên bản CẤN THỊ THÊU.

Đó chính là nguyên nhân khiến Việt Nam vẫn luôn nghèo đói lạc hậu,bị các dân tộc khác bỏ xa. Có lẻ họ đã thua ngay chính từ trong suy nghĩ.

(Duong Hoai Linh)

Image may contain: 2 people, people sitting and drink
Image may contain: 2 people, text
Image may contain: 1 person, closeup and outdoor

Có thể bạn chưa biết.

From Facebook :Hằng Lê
Có thể bạn chưa biết.

Hiện nay 10 đơn vị tiền tệ có giá trị thê thảm nhất thế giới là:

1. Iranian Rial (1 USD = 29739.00 IRR)
2. Vietnam Dong (1 USD = 22065.00 VND)
3. São Tomé & Príncipe Dobra (1 USD = 21963.50 STD)
4. Belarusian Ruble (1 USD = 15994.50 BYR)
5. Indonesian Rupiah (1 USD = 13732.50 IDR)
6. Lao Kip (1 USD = 8196.95 LAK)
7. Guinean Franc (1 USD = 7242.85 GNF)
8. Paraguayan Guarani (1 USD = 5212.50 PYG)
9. Sierra Leonean Leone ( 1 USD = 4640.00 SLL)
10. Cambodia Riel (1 USD = 4106.90 KHR)

– Iran Rial đứng đầu bảng tệ hại vì Iran bị cấm vận gần như toàn cầu do tinh luyện uranium. Bởi thế, kinh tế và tiền tệ của Iran bị rớt mạnh trong vài năm gần đây.

– Việt Nam, trái lại hoàn toàn không bị cấm vận mà còn là một trong những quốc gia nhận viện trợ nhân đạo và số tiền vay nhẹ lãi cao nhất châu Á và là một trong 20 quốc gia nhận tiền viện trợ không hoàn trả + kiều hối cao nhất thế giới. Việt Nam được Hoa Kỳ tháo bỏ cấm vận từ 1994 (ngoài trừ cấm vận mua bán vũ khí), có nghĩa là không còn cấm vận đã 21 năm qua.

– Cuối bảng là Campuchia. Tiền Riel của Campuchia có giá trị hơn Việt Nam đồng 5 lần.

Nên biết rằng, hối xuất chính thức đầu năm 1975 ở miền Nam là: 1 USD = 700 đồng bạc VNCH. Trong khi đó, 1 đồng bạc cụ Hồ = 500 đồng bạc VNCH, điều này có nghĩa 1 USD tròm trèm bằng 1.5 đồng bạc cụ Hồ thời đó.

Cho đến nay, hối xuất chính thức: 1 USD = 22065.00 VND. Có nghĩa từ giá trị 1.5 rớt xuống 22065.00 VND tương đương với bị rớt 14710 lần.

(Hoàng Ngọc Diêu)

 hinh-hcm

NHỮNG NGÀY TÀN PHÁ

NHỮNG NGÀY TÀN PHÁ

FB Luân Lê

Lũ lụt nhấn chìm nhà dân ở miền Trung trong biển nước. Nguồn: internet

Lũ lụt nhấn chìm nhà dân ở miền Trung trong biển nước. Nguồn: internet

Lũ lụt xảy ra trên diện rộng và quá lớn như vừa rồi phần nhiều do chặt phá rừng bừa bãi, nên không còn rừng đầu nguồn để có thể chống lũ khi vào mùa nước lớn. Hàng loạt thuỷ điện lại xả cùng lúc nên miền Trung chìm trong biển nước.

Biển bị đầu độc một cả một vùng trải dài gần 300km cũng vì chúng ta mải mê đầu tư hay thu hút đầu tư và chấp thuận những dự án mà đánh đổi môi sinh, không tính đến sự an toàn cũng như tính bền vững hay bảo vệ môi trường cho cuộc sống của chính mình. Nước hồ, sông, kênh, rạch chúng ta cũng cạn và lâm vào cảnh hạn hán một vùng rộng lớn mà rồi không có cách nào đối phó. Nhiều nơi nguồn nước ô nhiễm nặng nề gây chết hàng loạt thuỷ sản trên khắp cả nước thời gian qua. Không khí cũng độc hại không kém bởi khói bụi, do các ống khói nhà máy công nghiệp, do những khí thải dân sinh. Chúng ta được đánh giá là quốc gia có không khí ô nhiễm độc hại nhất thế giới.

Chúng ta không phải chịu những cảnh khắc nghiệt kiểu các sự kiện bất thường ngoài tầm kiểm soát như sóng thần, động đất giống như Nhật Bản, Philippines hay Nepal, nhưng có lẽ những hậu quả mà chúng ta phải gánh chịu liên tiếp thời gian qua bởi các biến động thiên nhiên như xâm lấn ngập mặn, hạn hán, lũ lụt càn quét chắc chắn rằng không thể nào thiếu trách nhiệm của con người trong việc tàn sát rừng để lấy gỗ để tìm kiếm lợi ích hay duy trì những dự án đầy rủi ro và với sức tàn phá môi trường một cách khủng khiếp.

Thiên nhiên ưu đãi chúng ta quá nhiều, nhưng chúng ta lại ỷ lại mà tàn phá và hủy hoại nó chỉ để đáp ứng và thoả mãn nhu cầu tức thì nhưng đầy tính tham lam một cách vô hạn định của mình. Nhưng thật đau đớn thay, hầu hết những hậu quả kinh hoàng của nó thì phần lớn là nhân dân trên những vùng đất khốn khổ ấy lại phải gánh chịu.

Theo thống kê, 235 người đã chết, thiệt hại tới 1.7 tỷ đô la được gây ra bởi cơn lũ vừa qua mà có một phần lũ chồng lên là bởi hàng loạt các thuỷ điện xả ra cùng lúc.

Chưa bao giờ thiên nhiên lại dữ dội và khắc nghiệt đến thế, như lúc này, nhất là tại dải đất miền Trung đầy khổ hạnh và nghèo khó quanh năm.

Sự đau khổ và bất hạnh bao giờ sẽ dừng lại, trên mảnh đấy này? Bàn tay con người tham lam và độc ác, bao giờ biết run sợ?

Người Việt chắc bận rộn lắm nhỉ?

From facebook :Anh Viet Nguyen posted 2 updates.
Image may contain: car and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor

Phan Thị Hồng added 2 new photos.

“Người Việt chắc bận rộn lắm nhỉ?”

Đó là câu hỏi của anh chàng phượt thủ người Mỹ tên Danie. Anh đã đi dọc Việt Nam suốt 2 tháng qua và rút ra kết luận nửa thật lòng, nửa mỉa mai, chua chát này.

Ảnh 1: Người Việt vì quá bận rộn nên phải cố chen lấn, giành từng mét đường khi giao thông.

Ảnh 2: Năm 2011, trong trận động đất khủng khiếp, người dân Nhật chịu thiệt hại nặng nề và thiếu lương thực. Họ vẫn nghiêm chỉnh xếp hàng nhận cứu trợ. Người ở gần nhường cho người ở xa nhận trước, mình chịu thiệt nhận sau.

Anh Danie nhận xét:

– “Vì tôi thấy cuộc sống của các bạn gấp gáp, con người luôn cố gắng chen lên phía trước trong mọi hoàn cảnh. Hẳn phải bận rộn lắm người ta mới tìm cách chen ngang khi mọi người đang xếp hàng ở sân bay.

– “Hẳn phải bận lắm người ta mới tìm mọi cách để vượt đèn đỏ, chen lên, luồn lách thoát khỏi đám đông bằng mọi giá. Chắc cuộc sống phải bận rộn vô cùng, người Việt mới thiếu kiên nhẫn trong mọi hoàn cảnh.

– “Thang máy mở cửa, tôi thấy nhiều người cố tràn vào trong khi người trong thang vẫn chưa đi ra ngoài. Chắc họ phải bận lắm.

– “Có lần tôi rút tiền ở cây ATM, có người chạy từ đâu tới chen lên trước mặt tôi. Chắc anh ta đang rất bận mới không để ý tôi đã xếp hàng ở đó từ trước.

– “Nhịp sống của các bạn gấp gáp đến chóng mặt. Tôi thấy taxi dừng giữa đường để đón và trả khách rồi lại vội vã phóng đi.

– “Tôi thấy nhiều xe chạy ngược chiều, chạy sang làn đối diện để thoát. Tôi nghĩ chắc họ phải bận rộn vô cùng”.

Mĩa mai thay! Theo cách nhìn của Daniel, người Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức, Úc… quả là những người rỗi rãi, có nhiều quỹ thời gian để chờ đợi, …

Người Nhật Bạn: Chờ đợi tử thần!

Chắc không quan tâm đến sinh mạng, nên lúc gấp rút sơ tán vì động đất, người Nhật vẫn kiên nhẫn xếp hàng.

Chắc phải bình tỉnh lắm nên khi khẩn trương chạy tránh nạn động đất, người Nhật vẫn nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông, xe sau nối đuôi xe trước, dù làn đối diện chẳng có xe nào cả.

Những nhận xét của Danie vừa châm biếm, vừa xót xa.

Thật mỉa mai cho nền giáo dục mất nhân cách tồi tệ – đánh mất bản chất cao quý của cả một dân tộc.

Nguồn: http://m.afamily.vn/nguoi-viet-chac-ban-ron-lam-nhi-cau-hoi

NGÔN NGỮ NGOẠI GIAO THỜI DONALD TRUMP.

From facebook Hoang Le Thanh

NGÔN NGỮ NGOẠI GIAO THỜI DONALD TRUMP.

Tên trộm muốn giữ thể diện, kẻ ti tiện, nhỏ nhen ưa rao giảng lời đạo đức!

Trung cộng gặp phải Donald Trump thì lộ rõ nguyên hình loài ma quỉ ác độc đội lốt người

Anh Tập cầm nhầm tàu ngầm không người lái của Mỹ. Chính phủ của anh Obama còn chưa biết làm sao, thì anh Trump lên Twitter mắng một tiếng: “Mày là thằng ăn trộm”.

Ngay sau đó thằng ăn trộm Tập ói tang vật ra xin trả laị. Chẳng cần đếch chi công hàm, công hiếc cho tốn kém thời giờ và tiền của.

Ngôn ngữ ngoại giao cũng thay đổi theo thời đại của mạng xã hội. Nhất là đối với các nhà nước cộng sản, cần bớt đi những lời lẽ lịch sự kiểu cách ngoại giao. Nói thẳng bản chất của vấn đề, không cần lịch sự với bọn đê tiện, xảo trá, không cần tử tế với loài ma quỷ.

Đúng là làm ngoại giao kiểu Trump

Chỉ có sự thẳng thừng như Trump để nói chuyện với các nhà nước cộng sản mà thôi!

PS: Bạn Mạnh Kim vừa mới cập nhật, mới đây nhất Trump lại lên Twitter mắng thằng ăn trộm: Mày cứ giữ đồ ăn trộm mà tế cha mày đi, tao éo cần.

(Mượn ý Fb: Huỳnh Ngọc Chênh).
—–

Ngày 317/12, Trung Quốc đã lên tiếng trả lại tàu ngầm không người lái (UUV) cho Mỹ chỉ vài giờ sau khi ông Trump gọi hành động này là “ăn cắp” và “chưa từng có tiền lệ”.

(CNN)

Image may contain: one or more people and closeup

ĐÊM NOEL ĐẸP NHẤT TRONG ĐỜI

ĐÊM NOEL ĐẸP NHẤT TRONG ĐỜI

Cậu bé Antonie giật mình thức giấc.  Đêm nay là đêm Noel, bố mẹ đã đi dự lễ nửa đêm.  Cậu vừa qua một cơn bệnh ngặt nghèo, còn yếu nên phải ở nhà một mình.  Như lời kể của mẹ, cậu tin rằng lát nữa đây, khi bố mẹ trở về, các đôi giầy của cả nhà để trước lò sưởi sẽ đầy ắp quà của Chúa Giêsu Hài Đồng…..

Đang miên man suy nghĩ, Antonie chợt nghe có tiếng động rất khẽ, cậu tự nhủ: “Ồ đúng là bé Giêsu đang tới nhà mình rồi đó, ta phải bất ngờ hù cho Chúa giật mình mới được!”  Cậu rón rén ra khỏi giường, xuống thang gác, nhè nhẹ bước về gian bếp, nơi vừa phát ra tiếng động.  Cửa bếp chỉ hé mở, lọt ra ngoài một tia sáng yếu ớt.  Cậu bé dừng lại, hồi hộp suy nghĩ: “Chà, chắc bé Giêsu không tìm ra cái nút mở điện nên đành dùng nến đây”.

noel

Và, cậu đã bất ngờ kéo mạnh tay nắm cửa, chút ánh sáng leo lét liền tắt ngúm và có tiếng lịch kịch đụng chạm vội vàng.  Antonie lại nghĩ: “Chắc Chúa Giêsu bị giật mình rồi đây, ta phải mau trấn an Chúa kẻo tội nghiệp!”  Cậu vội bấm nút mở đèn, ánh sáng như chói lòa gian bếp.  Ô kìa, chỉ có một người đàn ông đứng tuổi, ăn mặc khá nghèo nàn, đang lúng túng trước lò sưởi, một tay cầm một hộp kẹo chocolate khá to, một tay cầm lấy miệng một cái bao tải căng phồng, phía dưới là đôi giầy của Antonie.  Cậu bé nheo mắt nhìn người khách lạ: “Ủa, cháu cứ ngỡ là bé Giêsu cơ…”

Tên trộm hoàn toàn bị bất ngờ, giờ đây lại càng ngẩn ngơ trước vẻ hồn nhiên của em bé chủ nhà.  Đây là lần đầu tiên trong đời, một em nhỏ đã nói chuyện với hắn mà không có một chút gì là sợ hãi kinh khiếp.  Antonie lại chợt toét miệng cười reo lên: “A, cháu biết rồi, bác chính là thánh Giuse.  Chắc bé Giêsu lại cũng bị bịnh như cháu nên bác mới phải đi tặng quà thay, phải không bác?  Tội nghiệp bé Giêsu, mà cũng tội nghiệp cho bác phải vất vả nữa….  Ấy, cháu phải xin lỗi bác mới đúng, bác đang làm việc mà cháu lại đi tò mò xuống đây….  Nhưng mà, ô kìa, hộp kẹo đẹp quá, chắc bác vừa mới lấy ra và định đặt lên đôi giầy cháu phải không ạ?  Ôi, thích quá!”

Tên trộm càng lúc càng ngỡ ngàng, không kịp phản ứng gì sau một loạt câu nói huyên thuyên dễ thương của chú bé ngây thơ.  Antonie lại tíu tít hỏi:“Bác Giuse ơi, thế Chúa Giêsu Hài Đồng gởi cái gì cho bố mẹ cháu vậy?” Người đàn ông mỉm cười tự diễu thầm trong bụng: “Ái chà, cái thằng ăn trộm chuyên nghiệp như mình mà lại là ông thánh Giuse cơ đấy!  Không thể tưởng tượng nổi!  Đành vậy, không thì lộ tẩy mất….”

Thế là ông ta có vẻ thích thú với vai kịch bất ngờ hi hữu này, bèn giả vờ tự nhiên đặt hộp kẹo lên trên đôi giầy của cậu bé, rồi cho tay vào lục trong chiếc bao tải chứa những món đồ mới vơ vét được, rút ra một chiếc ống điếu mới toanh và một chiếc khăn quàng bằng len thật đẹp.  Bé Antonie thấy thế thì reo lên: “A, cái này của bố, còn cái này thì dành cho mẹ!  Bác ơi, bác tốt bụng quá đi mất, mà sao bác lại biết đúng ý muốn của mọi người thế?  Mẹ cháu có kể với cháu là bố cháu rất mong có được cái ống điếu mới từ hôm lỡ tay làm rơi vỡ mất, mẹ cháu định mua tặng nhưng lại bảo chưa tiện dịp đi phố. Còn bố cháu thì đã định tặng mẹ cháu cái khăn từ khi trời mới chuyển lạnh nhưng lại chưa kịp lãnh lương.  Cháu biết rõ lắm, bởi vì chuyện gì bố mẹ cháu cũng đều tâm sự riêng với cháu cả.  Còn bác, làm sao mà bác lại có thể đoán trúng tất cả như vậy nhỉ?”

Tên trộm nghe đến đây thì dường như hơi chần chừ một chút, rồi liền quyết định rút ra khỏi bao tải thêm một gói xúc xích thật ngon.  Antonie há hốc miệng, em không thể nào tin rằng gia đình không mấy khá giả của em lại có thể hưởng được một niềm vui lớn như thế trong đêm Giáng Sinh năm nay.  Bé chạy ào đến, ôm chầm đôi tay gân guốc xạm đen của tên ăn trộm mà em vẫn ngỡ là bác Giuse hiền hậu.  Một cảm giác thật kỳ diệu!  Đôi lòng bàn tay nhỏ bé ấm áp làm cho ông ta chợt nhớ lại những chiếc còng bằng thép lạnh ngắt của cảnh sát đã từng hơn một lần xiết vào cổ tay ông.

Nhưng rồi, gương mặt ông ta chợt đanh lại khi quay về với thực tại: “Phải chuồn ngay thôi, bố mẹ thằng bé sắp về rồi!”  Thế là ông vùng mạnh khỏi đôi tay chú bé, vội vàng định bỏ đi.  Antonie ngẩn ngơ một thoáng, rôi chạy vội theo, níu lấy chiếc áo khoác cũ mèm của ông ta: “Bác ơi, cháu chưa kịp cám ơn bác cơ mà.  Cháu biết bác phải vội đi trao quà cho nhiều nhà khác nữa, nhưng bác nán lại một tí đã nào.  Thứ nhất, bác cho cháu gởi lời cám ơn Bé Giêsu, Chúa Hài Đồng của cháu nhé.  Thứ hai, lễ Noel sang năm, bác lại nhớ ghé thăm nhà cháu nữa này!  Và cuối cùng là, cháu…. cháu không để cho bác đi ngay bây giờ nếu như bác không chịu cho cháu hôn bác một cái.”

Tên trộm lại một lần nữa xúc động đến rưng rưng.  Ông ta rụt rè cúi xuống bồng em bé lên và đưa một bên má gầy còm hốc hác của mình cho bé.  Nụ hôn thơ ngây làm cho những giọt lệ chợt trào ra, lăn dài trên khuôn mặt hằn sâu những tủi nhục và đen tối.  Thật êm dịu, thật hạnh phúc xiết bao khi còn có được một chút thương yêu tin cậy trong cuộc đời.  Ông ta chỉ muốn khoảnh khắc này cứ kéo dài mãi mãi.

Bé Antonie chợt bật cười phá vỡ giây phút đang lắng đọng: “A, cháu bắt đền bác Giuse đấy, bác chả chịu cạo râu, râu bác cứng ơi là cứng, nó đâm cả vào mặt cháu đây này!”  Người đàn ông lúng túng vội dỗ dành em bé: “Bác xin lỗi cháu vậy.  Thôi khuya lắm rồi, chắc bố mẹ cháu cũng sắp về, bác phải đi ngay thôi cháu ạ!”

Ngoảnh nhìn lần cuối chiếc lò sưởi lại đầy ắp quà Noel như lúc mới tới, kẻ khốn khó vắt chiếc bao tải rỗng không lên một bên vai gầy còm, mỉm cười với chú bé hạnh phúc, rồi nhanh tay mở cửa sau, mất dạng vào trong đêm tối lạnh giá.

Xa xa, nơi ngôi nhà thờ nhỏ bé rực sáng, chuông đã reo vui báo hiệu Thánh Lễ Nửa Đêm Vọng Giáng Sinh vừa tan.  Chắc hẳn đêm Noel năm nay, có ít nhất một người sẽ phải nhịn đói, nhưng ông ta lại đã có được điều qúy giá vô ngần, đó là một niềm tin thơ ngây của trẻ nhỏ có sức cải hóa cả một cuộc đời tội lỗi vô vọng…

Sưu tầm

*************************

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, xin dạy con biết rằng một niềm tin sắt son vào Thiên Chúa nhân lành, một niềm tin vô điều kiện không thành kiến vào tha nhân có thể cảm hóa những tâm hồn chai sạn.  Xin sử dụng con như một khí cụ bình an để chạm đến những tâm hồn bất hạnh trong mùa Giáng Sinh giá buốt này.  Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, ước chi tâm hồn con được trở nên như một em bé ngây thơ, hiền lành, phó thác, tin người, tin đời…. và tin vào Thiên Chúa. Amen.

 Langthangchieutim gi.

Đằng nào có lý hơn?

Đằng nào có lý hơn?

Có Thiên Chúa không? Đây là câu hỏi mà mọi người cần tìm hiểu;bởi có câu trả lời chính xác của câu hỏi này, sẽ giúp chúng ta có quyết định khôn ngoan để chọn hướng đi đúng.

Có Thiên Chúa thì chúng ta không thể trốn tránh Ngài, và sẽ phải trả lời với Ngài về những suy nghĩ, lời nói, việc làm và cả những việc chúng ta phải làm, mà đã không làm khi còn sống ở trần gian.

Có Thiên Chúa thì không ai có thế giết Ngài, dù họ có triệu quyển sach, ngàn đài phat thanh, vạn tờ báo tuyên truyền dối trá, thìNgài vẫn hiện hữu.

Có Thiên Chúa thi` chúng ta phải trở về với Ngài, là trở về với cội nguồn,  về với hạnh phúc vĩnh cửu, vì ngoài Thiên Chúa thì không có gì thỏa mãn được khát vọng vô biên trong tâm hồn của mỗi chúng ta.

Thánh Augustine:   “Chúa đã dựng nên con cho Chúa, vì thế tâm hồn con bất an mãi cho đến khi được trở về an nghỉ trong Chúa.”

Những quôc gia theo tà thuyết cộng sản vô thần, và những tôn giáo chối bỏ Đấng Tạo Hóa đã cố gắng chứng minh không có Thiên Chúa, nhưng mọi cố gắng của họ đều thất bại. Ngược lại, nhiềubác học đã chứng minh có Thiên Chúa thật tuyệt vời, mà tôi đã phổ biến qua các bài trước đây.

Theo thống kê của A. Eynieu và của Bác sĩ Dennert cho biết, có đến92%  nhà bác học trên thế giới tin có Thiên Chuá, và hầu hết nhân loại đều tin có Đấng Thiêng Liêng, có Đấng Sáng Tạo.  Số người vô thần thật sự thì không nhiều.

Phật giáo chối bỏ sự hiện hữu của Thiên Chúa là Đấng sáng tạo vũ trụ, mọi loài mọi vật. Nếu bạn theo tôn giáo này, bạn nghĩ sao về những câu hỏi sau đây:

  1. Tin  có  Thiên Chúa là Đấng sáng tạo vũ trụ, mặt trời, trăng sao, quả đất.., hay tin những thứ đó là do tự nhiên mà có. Đằng nào có lý hơn?
  1. Tin có  Thiên Chúa là tác giả sự sống, hay sự sống của mọi sinh vật là do tình cờ xuất hiện. Đằng nào có lý hơn?
  1. Tin có Thiên Chúa là Đấng khôn ngoan tuyệt vời, đã sắp xếp mọisự trong thiên nhiên có trật tự, có ảnh hưởng và nương tựa lẫn nhau,và có cùngđích làm cho mọi tạo vật được sinh tồn hằng tỷ năm qua và  đang hiện hữu; hay tin tât cả những điều kỳ diệu tuyệt vời đó, không do Đấng Thiêng Liêng nào sáng tạo. Đằng nào có lý hơn?
  1. Thật là phản lại trí khôn biêt bao khi nhìn vào vũ trụ với bao điều kỳ diệu, mà không nghĩ cóĐấng Sáng Tạo. Cũng thật là phi lý,khi đọc lại lịch sử về cuộc chiến thắng vĩ đại tại Hạ Hồi vào ngày mồng 5 Tết, mà chúng ta chẳng nghĩ đến Vua Quang Trung, với chiến thuật hành quân thần tốc?
  1. Nếu có  người nói, căn nhà mà bạn đang ở, không do ai xây dựng, mà tự nhiên gạch, gỗ, đá, cát, nước, sắt, xi măng … kết hợp với nhau thành căn nhà? Và người đó nói, những dòng chữ này bất ngờ đứng bên cạnh nhau thành một bài viết có ý nghiã, mà không cần đến người nào viết ra?  Chăc chắn chúng ta đều đồng ý, người nói như thế là kẻ đã mất trí khôn, hoặc đã bị quỷ Satan làm chủ nó.

Vậy, những ai còn trí khôn hãy cùng tôi, hợp ý với Thánh Vịnh 19, mà chúc tụng Thiên Chúa lời này:   “Trời cao bày tỏ vinh quangThiên Chúa; không trung tuyên xưng kỳ công Ngài.

NguyễnHyVọng

TẠI SAO NGƯỜI NHẬT KHÔNG THÙ NGƯỜI MỸ DÙ BỊ NÉM BOM NGUYÊN TỬ ?

TẠI SAO NGƯỜI NHẬT KHÔNG THÙ NGƯỜI MỸ DÙ BỊ NÉM BOM NGUYÊN TỬ ?

From facebook  Hằng Lê

Tướng quân MacArthur là danh tướng của Mỹ. Năm 1942 tướng MacArthur dẫn đại quân tấn công Nhật Bản, từ Melbourne xa xôi đánh thẳng đến Tokyo, hai tay nhuộm máu người Nhật Bản. Vì thế vô số người Nhật muốn xé xác ông, còn ông cũng hận người Nhật thấu xương.

Vào 2:5 chiều ngày 30/8/1945, tướng quân MacArthur ra khỏi máy bay và đặt chân lên đất Nhật Bản, cho dù ông không mặc quân phục và không mang theo vũ khí gì, cũng không có người tổ chức duyệt binh, nhưng thời khắc đó với 70 triệu người Nhật Bản là thời khắc kinh hoàng mà họ không thể quên, trong tâm trí mọi người chỉ còn nghĩ được hai chữ “mất nước, mất nước, mất nước”.

Nhưng tướng MacArthur mang quân đến vì hòa bình, chính nghĩa, khoan dung và dân chủ

Nền kinh tế Nhật Bản sau chiến tranh rơi vào suy sụp, đến bữa trưa của Nghị viên Quốc hội cũng phải ăn cơm trộn khoai lang, cái đói bao phủ khắp nơi. Lúc này tướng MacArthur gây áp lực khiến chính phủ Mỹ phải hỗ trợ Nhật Bản, thế là 3,5 triệu tấn lương thực và 2 tỷ Mỹ kim tức tốc được gửi đến Nhật. Ông không chỉ giữ lại chính quyền Nhật Bản mà còn gây áp lực đặc xá cho Thiên hoàng, thậm chí còn quan tâm đến số phận của từng người lính bình thường của Nhật Bản, giúp họ tìm con đường sống.

Theo sau ông, 400 nghìn lính Mỹ đã dùng thiện ý và tinh thần hy sinh để chinh phục người Nhật Bản. Khi đó các con hẻm trong thành phố của Nhật vô cùng chật hẹp, một người Nhật bình thường và một người lính Mỹ to lớn nếu gặp nhau cũng khó khăn để đi qua nhau, vì thế thường thì người lính Mỹ sẽ nép vào một bên cho người Nhật đi trước. Người Nhật không thể không băn khoăn tự hỏi, nếu họ là kẻ chiến thắng thì họ có làm được như thế không?

Sau khi tướng MacArthur đến Nhật Bản, ông lập tức ra lệnh thả tội phạm chính trị, trong đó có rất nhiều Đảng viên Cộng sản, bị chính phủ Nhật bắt giam trong thời gian dài.

Ngày 25/8/1945, quân chiếm đóng của Mỹ cho phép phụ nữ Nhật xây dựng tổ chức của mình; tháng 9 cho công bố Dự luật về vai trò trong bầu cử của phụ nữ Nhật Bản; đây là lần đầu tiên trong lịch sử Nhật Bản, phụ nữ được quyền bầu cử và ứng cử.

Lúc này tại Tokyo có cô kỹ nữ được chọn làm Nghị viên thành phố, nhiều thị dân cảm thấy khó chấp nhận. Nhưng tướng MacArthur nói, mọi người chọn cô ấy để cô ấy phục vụ mọi người, đừng vì cô ấy là kỹ nữ mà kỳ thị bỏ qua. Khi đó mọi người chợt hiểu người được chọn trong bầu cử dân chủ phải là người thay mặt cho mình để vì mình làm việc, thế là sau khi hiểu ý nghĩa vấn đề họ đã quyết định chọn bầu cô kỹ nữ kia. Kết quả sau khi trở thành Nghị viên, cô đã không phụ lòng mọi người, làm được rất nhiều việc có ý nghĩa.

Vào ngày 11/10/1945, tướng MacArthur tuyên bố bỏ lệnh cấm báo chí, Nhật Bản được tự do thông tin và tự do ngôn luận. Ngày 22/12/1945, ban hành “Luật Công hội”, giai cấp công nhân thực sự có tổ chức của mình. Ngày 1/9/1947, ban hành “Luật lao động”, quy định tiêu chuẩn tiền lương thấp nhất và thời gian làm việc nhiều nhất.
Ngày 3/2/1946, tướng MacArthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh khởi thảo Hiến pháp Nhật Bản. Chính phủ Mỹ truyền đạt nguyên tắc chế định Hiến pháp cho tướng MacArthur là: Chính phủ Nhật Bản phải do toàn thể cử tri trao quyền và phải chịu trách nhiệm trước toàn thể cử tri. Ngày 3/5, quân liên minh giao ra Bản dự thảo Hiến pháp. Ngày 7/10, Quốc hội Nhật Bản thông qua Hiến pháp. Ngày 3/11, Thiên hoàng cho ban hành Tân Hiến pháp.

Đây là Hiến pháp do kẻ chiếm lĩnh chiếu theo giá trị quan phương Tây áp đặt cho kẻ bị chiếm lĩnh, nhưng lại là bản Hiến pháp đem lại phúc lợi cho nhân dân quốc gia bị chiếm lĩnh. Bản Hiến pháp nhấn mạnh quyền lợi công dân cơ bản của người Nhật Bản, xem những quyền lợi này là “quyền lợi trời cho mà không ai có quyền tước đoạt”. Những quyền này bao gồm: quyền bầu cử, lập hội và tự do xuất bản; không có sự tham gia của luật sư thì không được định tội; bảo đảm quyền cư trú an toàn cho dân, cấm kiểm tra và tước đoạt vô cớ.

Ngày 21/10/1946, Quốc hội đã thông qua “Luật Cải cách ruộng đất”.

Chính phủ Nhật Bản mua lại đất đai dư thừa của giới địa chủ, sau đó bán đất lại cho nông dân không có ruộng. Với những nông dân không có tiền mua đất, chính phủ cho vay thế chấp. Tất cả diễn ra không đổ một giọt máu, một mạng người, những người nông dân ai nấy đều có được một phần đất cho mình.

Ngày 31/3/1947, ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó mục tiêu hàng đầu của giáo dục là “tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”.

Trường học của Nhật Bản không còn nằm trong kiểm soát của chính phủ mà là do Ủy ban Giáo dục do dân chúng bầu ra quản lý. Việc chọn lựa nhà giáo, sách học và bố trí chương trình hoàn toàn do người dân tự chủ quyết định.

Năm 1952, quân chiếm đóng Mỹ trả chính quyền về cho chính phủ Nhật Bản. Sau 7 năm chiếm đóng, người Mỹ cải cách triệt để con đường phát triển của Nhật Bản, chủ quyền quốc gia từ trong tay kẻ chuyên chế trao lại cho người dân Nhật Bản, những tiền đề tiến bộ đầu tiên này giúp người Nhật bước vào con đường thênh thang.

Hơn 10 năm sau, Nhật Bản trở thành cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, quốc gia phồn vinh, nhân dân giàu có, xã hội ổn định. Có thể nói thêm một câu, quân chiếm đóng của Mỹ không chi một đồng tiền thuế nào của người dân Nhật Bản, chi phí của họ là lấy từ tiền thuế của người Mỹ.

Trong thời gian chiếm đóng Nhật Bản, rất nhiều người Nhật đã viết thư gửi cho tướng MacArthur yêu cầu biếu tặng điền sản của họ. Nhiều phụ nữ can đảm viết thư đề nghị được hiến thân cho tướng MacArthur, nhiều người còn viết “xin hãy cho tôi được sinh con cho ngài.”

Sáng ngày 16/4/1951, Tổng thống Truman phế bỏ chức Tư lệnh quân chiếm đóng, tướng MacArthur phải về nước, sự kiện này chỉ thông báo cho một số quan chức cấp cao người Nhật biết. Nhưng khi ông ngồi lên ô tô thì mới phát hiện, từ nơi dinh phủ ông ở đến Sân bay Atsugi có hàng triệu người Nhật Bản đứng hai bên đường đưa tiễn. Đoàn xe hộ tống đi qua những hàng nước mắt cùng tiếng hô vang dậy của người dân Nhật Bản: Đại nguyên soái!

Người dân Tokyo đứng chật kín hai bên đường, ai nấy rơi nước mắt, họ như hoàn toàn quên chuyện tướng MacArthur là kẻ chiếm đóng đã đánh bại quân đội quốc gia mình. Thiên hoàng đích thân đến sứ quán đưa tiễn MacArthur, tướng MacArthur cũng xúc động rơi nước mắt, nắm chặt hai tay của Thiên hoàng Hirohito.

Khi đưa tiễn, Thủ tướng Yoshida của Nhật nói: “Tướng quân MacArthur đã cứu chúng tôi ra khỏi nỗi sợ hãi, lo lắng và hỗn loạn của thất bại để đưa chúng tôi vào con đường mới do ông xây dựng, chính Ngài đã gieo trồng hạt giống dân chủ trên đất nước chúng tôi để chúng tôi bước trên con đường hòa bình, tình cảm ly biệt mà nhân dân chúng tôi dành cho Ngài không lời nào có thể diễn tả được.”

Uy lực quả bom nguyên tử của Mỹ tàn phá thành phố và nền kinh tế của Nhật Bản, nhưng về phương diện tinh thần, nước Mỹ đã hoàn toàn chinh phục được người Nhật Bản.

(Dương Hoài Linh)

httpv://www.youtube.com/watch?v=EhzCuL4g1Jw

Why Doesn’t Japan Hate The US?

Lời Qua Tiếng Lại

Lời Qua Tiếng Lại

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

 L.T.ĐTôi cùng vài đồng nghiệp (Phạm Trần, Ngô Nhân Dụng, Kami, Bùi Thanh Hiếu …) vừa bị Báo Nhân Dân – số ra ngày 2 tháng 12 năm 2016 –hài tội là “… xuyên tạc, vu cáo, vu khống, dựng chuyện … để gieo rắc thông tin bịa đặt, từng bước gây mơ hồ, hoang mang, làm xói mòn niềm tin vào Đảng, Nhà nước Việt Nam.”

Những lời cáo buộc nặng nề vừa nêu khiến tôi vô cùng lo sợ. Bị cơ quan ngôn luận chính thức của một quốc gia tầm cỡ (“kẻ thù nào cũng đánh thắng”) mang ra đấu tố mà không lo sao được? Phen này nếu không bị quần chúng nhân dân ném đá cho đến chết (e) cũng la lết, và hết đường về quê mẹ.

Đêm rồi sợ tới mất ngủ luôn. Nằm suy nghĩ miết tôi mới nhớ ra là mình có một bài viết cũ – trên trang talawas – lỡ ghi lại vài ba sự kiện về báo Nhân Dân, cùng với những lời bình hết sức vô tư và khách quan, chứ không hề “dựng chuyện” hay “vu cáo” gì (ai) ráo trọi. Xin phép được ghi lại trên diễn đàn này để rộng đường dư luận, cùng với hy vọng sẽ được công luận minh oan.

Trân Trọng

Tờ New York Times sống dở (chết dở) ở đâu không rõ, chớ ở xứ sở chúng em thì báo Nhân Dân vẫn in ấn đều đều, và vẫn sống hùng sống mạnh như thường lệ. Không tin cứ thử đọc qua “vài nét” về tờ Nhân Dân, qua http://www.nhandan.org.vn/vainet/ coi:

“Hiện nay, báo Nhân Dân có 5 ấn phẩm (sic) gồm: Nhân Dân hằng ngày, Nhân Dân cuối tuần, Nhân Dân hằng tháng, Nhân Dân điện tử tiếng Việt, Nhân Dân điện tử tiếng Anh.”

“Báo Nhân Dân hằng ngày có số phát hành khoảng 220.000 nghìn bản/ngày.”

“Báo Nhân Dân cuối tuần 16 trang  ra hằng tuần  khoảng 110.000 bản/kỳ. Báo Nhân Dân cuối tuần in tại Hà Nội, chuyển bằng máy bay, xe lửa, ô-tô đến các tỉnh, thành phố trong cả nước.”

“Báo Nhân Dân hằng tháng ra hằng tháng, mỗi số 48 trang, số lượng phát hành khoảng 130.000 bản/kỳ. Báo Nhân Dân hằng tháng in ở 2 nhà in: Nhà in báo Nhân Dân tại Hà Nội và Công ty in  Tạp chí Cộng sản, được vận chuyển bằng máy bay, xe lửa, ô-tô đi các tỉnh, thành phố trong cả nước.”

“Trụ sở chính Bộ Biên tập báo Nhân Dân đóng  tại: Nhà số 71, phố Hàng Trống, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Cơ quan thường trực tại TP Hồ Chí Minh, tại TP Đà Nẵng, tại TP Cần Thơ…”

“Ngày 21-8-1997, Thường vụ Bộ Chính trị T.Ư Đảng CS Việt Nam đã đồng ý cho phép báo Nhân Dân đặt cơ quan thường trú nước ngoài tại Paris (Pháp), Bắc Kinh (Trung Quốc) và Bangkok (Thailand).”

“Báo Nhân Dân in tại 8 điểm in (Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Nghệ An, Đà Nẵng, Cần Thơ, Bình Định, Đác Lắc, Điện Biên), phát hành trên phạm vi toàn quốc và một số lượng nhất định được gửi ra nước ngoài.”

“Báo Nhân Dân phát hành theo cả hai kênh: Tổng Công ty Bưu chính Việt Nam (VNPT) và hệ thống bán lẻ. Năm 1996 đạt 57,85 triệu tờ. Năm 2007 đạt 82,74 triệu tờ.”

Tờ báo bề thế và tầm vóc (tới) cỡ đó mà giáo sư Nguyễn Ngọc Lan, thuở sinh thời, trong một cuộc phỏng vấn dành cho RFI, dám biểu là thiên hạ không ai thèm đọc báo Nhân Dân. Họ chỉ dùng nó vào những việc gia dụng khác: “I was reminded of the time when there was a severe shortage of paper across the country. People literally lined up daily to buy the inexpensive Nhan Dan for household uses.” (Robert Templer, Shadows And Wind. Penguin Group. New York:1988, 165). Dùng vô chuyện gì khác thì (dù có bị ra tấn) ổng cũng nhất định không chịu nói.

Người phương Tây thì khác. Họ không có thói quen nói năng úp/mở, hay “bóng và gió” như vậy. Tác giả cuốn sách dẫn thượng, Robert Templer – sau ba năm làm đặc phái viên cho A.F.P. tại Việt Nam, từ 1994 đến 1997 –  đã thản nhiên tuyên bố :

“Dân Việt dùng báo Nhân Dân để đi cầu, chớ còn tin tức thì họ nghe từ chương trình phát thanh tiếng Việt của đài BBC, RFI và VOA.” (Vietnamese may have found Nhan Dan useful in the bathroom, but for information they turned to their radios and the Vietnamese language services of BBC, RFI and VOA).

Những ý kiến vừa ghi, tất nhiên, chỉ là cái nhìn phiến diện và chủ quan của những cha nội thuộc loại phản động, hay bá vơ nào đó – kiểu như Nguyễn Ngọc Lan, Robert Templer… mà thôi. Báo Nhân Dân, chắc hẳn, phải có tác dụng và giá trị (đặc biệt) của nó mà “kẻ ngoại đạo” khó lòng nhìn ra được.

Cách đạy chưa lâu, qua BBC, tôi nghe nhà văn Đào Hiếu kể một chuyện vui và (chả hiểu sao) lại nghĩ ngay đến ông Tổng Biên tập của báo Nhân Dân:

“Có thằng nhà báo Pháp gặp tao nó hỏi: ‘Việt Nam hiện nay có mấy tờ báo và tạp chí?’ Tao đáp: ‘ Có chừng 700.’ ‘Ô thế thì báo chí Việt Nam thực là phong phú.’ Tao nói: ‘Coi vậy mà không phải vậy. Vì có 700 tờ báo nhưng chỉ có một ông tổng biên tập.’ Thằng Tây nó cười gần chết.”

Còn “mấy thằng làm báo Việt Nam” thì cũng gần chết (dù không cuời) khi phài làm việc với một ông TBT khổng lồ cỡ đó. Tuy có tên là ND nhưng (thiệt ra) đây là tờ báo của Đảng CSVN. Nó có nhiệm vụ chính là định hướng tư tưởng cho đảng viên và chỉ đạo nhận thức cho cả nước. Ngoài ra, nói một cách hoa mỹ, báo ND cũng là “kim chỉ nam” hay “ngọn hải đăng” cho cả ngàn tờ báo khác.”

Phải mở lại những chồng báo cũ – kể từ năm 1951 đến nay, trải qua những đời TBT Trường Chinh, Tố Hữu, Hoàng Tùng …  – mới thấy được hết công dụng của báo Nhân Dân trong công việc xây dựng và phát triển chủ nghĩa xã hội ở… nước ta! Khi thì báo Nhân Dân cổ động chính sách Cải cách Ruộng đất hay Cải tạo Công Thương Nghiệp, lúc thì hô phong hoán vũ (”thay trời làm mưa,” “nghiêng đồng cho nước chẩy ra ngoài”) để đẩy mạnh phong trào Hợp tác xã Nông nghiệp …

Báo Nhân Dân còn đảm nhiệm một vai trò quan trọng khác nữa mà cỡ thường dân như ông Nguyễn Ngọc Lan, hay ngoại nhân như ông Robert Templer, còn lâu mới khám phá ra. Ông Bùi Tín, cựu phó Tổng Biên tập của tờ báo này cho biết: “Đây là một nền báo chí quan liêu, chuyên lên lớp, răn dạy, đe nẹt người đọc.” (Hoa Xuyên Tuyết, 2nd ed. Turpin Press. California: 1994, 42).

Nói tóm lại là răn/đe. Xin đơn củ một thí dụ về thứ ngôn ngữ đanh thép, đe doạ và qui chụp – theo tiêu chí “gắp lửa bỏ tay người” – của của báo Nhân Dân đối với những những đồng nghiệp (hay đồng chí) lỡ thò chân ra khỏi… lề bên phải:

“Năm 1956, Thụy An, Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi lập thành một nhóm. Tháng 9-1956, dựa vào tiền bạc của những phần tử tư sản phản động, bọn chúng xuất bản tờ báo Nhân Văn… Báo Nhân Văn là tờ báo chính trị phản động. Mục đích của tờ báo này là nhằm khích động quần chúng chống lại chế độ dân chủ nhân dân… Sau khi báo Nhân Văn bị đóng cửa, bọn Nguyễn Hữu Đang và Thụy An vẫn cấu kết chặt chẽ với nhau và tiếp tục hoạt động gián điệp phá hoại.”

(Nguồn: Nhân Dân, Hà Nội, 21/01/1960, tr. 1, 6. Lại Nguyên Ân sưu tầm và biên soạn).

Nửa thế kỷ sau, vào ngày 27 tháng 4 năm 2009, trên báo Nhân Dân xuất hiện bài viết “Chung quanh vấn đề khai thác bô – xít ở Tây Nguyên” (của một ông hay bà Xuân Quang nào đó) để cổ vũ cho chủ trương khai thác bauxite ở Tây Nguyên – cũng cùng với cái giọng điệu “ngậm máu phun người” cố hữu:

Cần cảnh giác và có thái độ rõ ràng, kiên quyết với những mưu toan chính trị hóa vấn đề của các thế lực thù địch, thiếu thiện chí, muốn chia rẽ nội bộ chúng ta; xuyên tạc sự thật, lợi dụng những tình cảm thiêng liêng trong trái tim, khối óc mỗi người để kích động hòng thực hiện những mưu đồ xấu xa của họ.”

Lập trường của báo Nhân Dân rõ ràng (và hoàn toàn) không thay đổi nhưng thế thời thì đã đổi thay… tự lâu rồi. Cùng ngày 27 tháng 4 năm 2009, trên Blog Osin xuất hiện một bài viết ““Bauxite & Báo Nhân Dân” (của tác giả Huy Đức) để  đáp lại cái thứ ngôn ngữ lu loa, ngoa ngoắt của  Xuân Quang. Xin được trích dẫn đôi ba phản hồi ngăn ngắn, đọc được sau bài báo này:

– TRUNG NGÔN// 27/04/2009 3:03 am

Tôi rất bàng hoàng khi đọc ý kiến của tác giả Xuân Quang. Một tiếng nói lạc lõng cất lên giữa những tiếng lòng đang từng giờ lo lắng cho vận nước.

– cù nèo // 27/04/2009 // 3:10 am

Thằng Xuân Quang từ ngày hôm nay sẽ chính thức được gọi là thằng

bán nước cầu vinh.

– Hồ Quốc // 27/04// 4:37 am

Đừng tìm cách giữ đặc quyền đặc lợi cho mình và cho một nhóm người. Lòng dân đã không còn tin vào “Nhân dân” từ lâu rồi. Ít ai thích đọc, còn phát hành được chỉ vì không biết xấu hổ.

Cây gậy có tên gọi là báo Nhân Dân của Đảng CSVN, với thời gian, đã trở thành một… cây củi mục! Nó không còn có thể gây sợ hãi hay gây tai hại cho bất cứ  ai nữa.

Chuyện “báo hại” tới đây kể như đã (hoàn toàn) chấm dứt nhưng chuyện “báo cô” hay còn gọi là cách sống ký sinh thì ngó bộ còn lâu. Coi:

“Trụ sở chính Bộ Biên tập báo Nhân Dân đóng  tại: Nhà số 71, phố Hàng Trống, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Cơ quan thường trực tại TP Hồ Chí Minh, tại TP Đà Nẵng, tại TP Cần Thơ…”

“Ngày 21-8-1997, Thường vụ Bộ Chính trị T.Ư Đảng CS Việt Nam đã đồng ý cho phép báo Nhân Dân đặt cơ quan thường trú nước ngoài tại Paris (Pháp), Bắc Kinh (Trung Quốc) và Bangkok (Thailand).”

“Báo Nhân Dân in tại 8 điểm in (Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Nghệ An, Đà Nẵng, Cần Thơ, Bình Định, Đác Lắc, Điện Biên), phát hành trên phạm vi toàn quốc và một số lượng nhất định được gửi ra nước ngoài.”

Sản xuất giấy để… chùi thì chỉ cần nhà máy in là đủ. Chớ mắc mớ chi phải có trụ sở trung ương, cơ quan thường trực tại những thành phố lớn, và những cơ quan thường trú ở Paris, Bangkok, Bắc Kinh…?  Đã thế, còn khoe rằng báo Nhân Dân có “một số lượng nhất định được gửi ra… nước ngoài” nữa cơ! Nghe mà ớn chè đậu. Nói sợ ông Đinh Thế Huynh (đương kim TBT báo Nhân Dân) buồn lòng chớ ngoài những nước bạn bè thân thiết như Cu Ba,  Bắc Hàn ra, người dân ở bất cứ một quốc gia khác – kể cả dân Tầu –  không ai có đủ can đảm (dám) đụng tay vào tờ báo (thổ tả) này đâu!

NỖI SỢ HÃI LÀ NGỤC TÙ CỦA TỰ DO

NỖI SỢ HÃI LÀ NGỤC TÙ CỦA TỰ DO

FB Luân Lê

16-12-2016

Điều gì mà đã khiến cho các bạn trẻ và mọi người sợ hãi hai từ “chính trị” đến vậy?

Chắc có lẽ là do mỗi khi họ nói lớn hơn chuyện ăn, mặc, ở, ngủ, nghỉ và vui chơi mà để tâm tới chuyện đất nước, xã hội và những tiêu cực thì các công an hay nhân viên công lực đã mời họ lên hoặc đe nẹt họ rằng “chính trị không phải việc của các anh/chị/bạn”. Và họ cũng sẽ nhắc nhở kiểu cảnh báo rằng, đừng nói về chuyện chính trị, nó không tốt và chắc chắn sẽ gây khó khăn cho chính bản thân và cả những người xung quanh bạn sẽ thiếu an toàn.

Nhưng thực trớ trêu thay, chính những con người đó, những kẻ sợ hãi sau những lời đe nẹt, lại là chủ nhân của đất nước và chăm chỉ đóng thuế để nuôi những con người mà rồi chính họ quay lại doạ nạt mình, nhằm tước bỏ quyền năng chính trị dân sự theo Hiến pháp và các bộ luật, đạo luật đã quy định.

Chính trị nó có thể là chuyện làm quan, chuyện bầu cử, chuyện đảo chính, chuyện binh biến, biểu tình, nhưng chính trị nó cũng đơn giản như chuyện của miếng cơm, manh áo của các bạn vậy. Bạn đang sống dưới sự tác động của chính trị mỗi ngày, từng phút và hàng giờ bởi các chính sách từ nhà nước ban hành ra để điều hành xã hội. Bạn hít thở độc hại là do nhà nước này đã không kiểm soát được các hành vi gây ô nhiễm không khí, bạn uống nước độc, ăn thực phẩm bẩn là do chính quyền đã không làm tròn nhiệm vụ là quản lý và đảm bảo thực phẩm an toàn theo chức trách của mình. Bạn đóng tiền nhưng con mình học dốt và còn bị cô giáo chèn ép hay thậm chí giáo viên còn tính sai một phép toán để cho con bạn điểm thấp, đó là vì các bạn phó mặc cả nền giáo dục này cho chính quyền thiết lập và áp đặt lên mà bạn cứ ngoan ngoãn học theo.

Vậy mà còn né tránh và sợ hãi hai từ “chính trị” thì nghĩa là thế nào? Thực khó hiểu cho những tầm thức và trí não của những con người này, mà ở thời này, đâu có gì là xa lạ nữa về quyền con người, quyền dân sự và chính trị của công dân một quốc gia?

Nếu ra thế giới, nói với người ta rằng, tôi không quan tâm chuyện quê hương tôi lắm, tôi không rành về chuyện chính trị, thì họ sẽ cười cợt và nhìn bạn bằng ánh mắt của một kẻ man di từ rừng ra chứ không phải con người nữa.

Người ta sẽ làm bạn sợ hãi chính trị để cai trị bạn như những con cừu vì đánh mất ý chí bởi nỗi sợ hãi.

Bạn bị mời lên công an làm việc khi viết bài hay làm Vlog để độc thoại về các tiêu cực, bất công của xã hội thì đó chính là chính trị đang hiện diện trước mặt bạn chứ chẳng phải điều gì mơ hồ hay lớn lao cả.

Những bộ luật, đạo luật quy định mọi vấn đề của xã hội và con người, đó chính là chính trị, nên nếu các bạn không hiểu chính trị là gì trong khi bàn tay đang nắm lấy nó thì quả thực là nguy hiểm và cả ngu ngốc nữa.

Trong tay có gươm, nhưng lại nghĩ mình chỉ có tay không. Họ chỉ có doạ nạt, mà bạn lại sợ bóng sợ vía rồi cúi đầu nhu nhược và khiếp đảm.

Cả dân tộc cứ né tránh và sợ hãi chuyện chính trí, chẳng gây dựng bất kể điều gì cho tương lai hay môi trường sống an toàn cho con cái thụ hưởng để phát triển, ngoại trừ việc ai ai cũng chỉ lo tích cóp tiền bạc. Nhưng khốn nỗi, tiền bạc lại không bao giờ xây dựng được cho con cái bạn một môi trường trong sạch, một nền giáo dục văn minh và một hệ thống pháp luật chuẩn mực.

Một dân tộc cứ lầm lũi né tránh chính trị và văn minh, nên chính quyền họ cũng sẽ mặc nhiên làm những gì theo ý chí của họ một cách thoả thích, chẳng thể nào khác được.

Một dân tộc sợ hãi chính trị là một dân tộc nhu nhược và yếu hèn. Một dân tộc né tránh chính trị cũng sẽ tồn tại hay sản sinh ra một chính quyền như thế, né tránh với xung quanh và sợ hãi những giá trị văn minh và cả những lời doạ nạt của kẻ khác.

Chính trị, nó chỉ là con ngáo ộp sau khi bạn bị nỗi sợ hãi của chính mình làm nó trở thành hiện thực. Và những nhân viên công quyền chính là một sản phẩm chính trị mà người dân của xã hội này tạo nên, trong đó có bạn và người thân của các bạn. Vậy sao bạn phải sợ hãi người mà sinh ra bởi mình và phải phục vụ cho mình?

Nếu không muốn con mình học những thứ vô bổ, giáo điều và ngu ngốc, nếu không muốn ra đường gặp nguy hiểm vì giao thông hay cướp giật, nếu không muốn luật pháp và công lý chỉ là diễn viên hài, nếu không muốn chết sớm vì ung thư, nếu không muốn tiêu dùng những sản phẩm đắt đỏ mà đời sống lại ngày càng khắc nghiệt và eo hẹp, nếu không muốn bị nhũng nhiễu khi đến chính quyền hay các cơ quan hành chính, nếu không muốn mình và con mình gánh cục nợ công mỗi ngày mỗi lớn trên vai, nếu không muốn tăng lương nhưng không thể bù vào sự trượt giá của đồng tiền, nếu không muốn vào bệnh viện bị cắt nhầm hay vòi vĩnh, nếu không muốn cái gì cũng xuê xoa hay xin xỏ hoặc bị chèn ép bởi những cán bộ, công chức và cường quyền, thì hôm nay hãy mạnh dạn nhìn vào cuộc sống và nói về chính trị.

Chính trị chính là cuộc sống của tất cả mỗi con người chúng ta.

Và chẳng có kẻ nào đáng khinh bỉ hơn là kẻ không bao giờ quan tâm và nói đến chuyện quê hương, đất nước cũng như xã hội mình đang sống, đó thực chẳng khác gì loài vật, chỉ bận tâm miếng ăn khi tỉnh và cái chăn lúc đêm ngủ.

Vì không quan tâm chính trị, thì mọi cơ hội sống và quyền lợi của mình sẽ có thể bị tước bỏ bất cứ lúc nào bởi kẻ khác, thậm chí bằng những cách tồi tệ hay tàn bạo nhất mà kẻ bị cướp mất không hề có phương cách đối phó ngoài việc ươn hèn van xin hoặc chấp nhận sự cướp đoạt đó. Mà hơn thế, không quan tâm gì đến chính trị và xã hội, nghĩa là tự họ đã tước bỏ quyền được sống đàng hoàng cũng như quyền được tôn trọng của chính mình.

Và tôi tin rằng, một người đã đấu tranh cho tự do, nghĩa là người ta đã không khước bỏ nhà tù.

h1Ảnh: Người đàn bà thay đổi nền chính trị độc tài Myanmar, mặc dù đất nước họ nghèo và dân trí thấp hơn chúng ta. Một người đàn bà kiên cường, mạnh mẽ và đầy trí tuệ, đã truyền cảm hứng cho người dân quốc gia này xoá bỏ độc tài khỏi tổ quốc họ. Nguồn: internet

Tình báo Mỹ: Putin trực tiếp can dự việc phá bầu cử Mỹ

Tình báo Mỹ: Putin trực tiếp can dự việc phá bầu cử Mỹ

Người Việt

14-12-2016

Tổng Thống Vladimir Putin của Nga. (Hình: Pascal Le Segretain/Getty Images)

WASHINGTON, DC (NV) – Các giới chức tình báo Mỹ bây giờ tin tưởng khá chắc chắn là Tổng Thống Vladimir Putin của Nga can dự vào chiến dịch bí mật nhằm làm ảnh hưởng tới cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 8 Tháng Mười Một.

Hai giới chức cao cấp nói với CNN rằng thông tin tình báo mới nhất cho biết Tổng Thống Putin trực tiếp chỉ thị bằng cách nào xâm nhập và sử dụng tài liệu bị tiết lộ của đảng Dân Chủ.

Theo NBC News, ông Putin nhắm nhiều mục tiêu. Khởi đầu từ ý muốn trả thù bà Hillary Clinton, chiến dịch này diễn biến đi tới nỗ lực chứng tỏ sự hư hỏng của chính trị Mỹ và “nước Mỹ không còn là cường quốc lãnh đạo toàn cầu đáng tin cậy nữa.”

CIA đánh giá chính quyền Nga muốn ứng cử viên Donald Trump thắng. FBI và những cơ quan tình báo khác không hoàn toàn tán đồng nhận định ấy, nhưng ít ai nghi ngờ là chiến dịch phá hoại của Nga cố ý làm hại ứng cử viên Clinton bằng cách tiết lộ các email nội bộ của đảng Dân Chủ.

Báo cáo tình báo mới nhất nói là sự can dự của ông Putin đi xa hơn là tin tức mà Mỹ đã thâu nhận hồi Tháng Mười, khi toàn thể 17 cơ quan tình báo Mỹ ký chung một tuyên bố xác định là Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ bị tin tặc Nga xâm nhập.

Người ta biết rằng trong hệ thống chính trị Nga, Tổng Thống Putin nắm quyền lực tuyệt đối trong mọi việc. Bây giờ, khi các giới chức tình báo Mỹ nói là “tin tưởng với mức độ cao” sự can sự của ông Putin có nghĩa là kết luận trên những tình báo thâu thập được là không thể bàn cãi.

Để trả đũa, các cơ quan tình báo Mỹ đẩy mạnh điều tra về “đế quốc tài sản” thuộc cá nhân ông Putin, mạng lưới ông nắm quyền kiểm soát trị giá khoảng $85 tỷ.

CIA và Trung Tâm Tình Báo Quốc Gia không bình luận về những tin tức này.

Một cựu viên chức CIA nói với NBC News là không rõ Mỹ có thể nào gây khó khăn cho ông Putin hay không, bởi vì từ trước đến nay dân Nga được nghe nói nhiều và đã quen với sự tham nhũng, sự trừ khử đối lập, để ông Putin và giới thân cận ông trở nên giầu có.

Tuy nhiên, một viên chức tình báo Mỹ còn đang hoạt động cho rằng ông Putin cũng có những chỗ nhạy cảm, trong số có thể kể tới điều gì làm cho ông có vẻ yếu.

Một cựu viên chức CIA cho rằng chính quyền Tổng Thống Barack Obama có thể buộc phải có phản ứng trước khi mãn nhiệm vì mọi chuyện đã trở nên quá “nóng.” (HC)

BẤT HẠNH VÀ XÓT XA NHẤT

BẤT HẠNH VÀ XÓT XA NHẤT

bat-hanh-va-xot-xa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

BẤT HẠNH VÀ XÓT XA NHẤT CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM HÔM NAY LÀ……
THÀNH QUẢ LỚN NHẤT CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM

Biến con người Việt thành những con người không còn tử tế, không còn liêm sỉ, càng lúc càng tham lam, tàn bạo, thủ đoạn;

– biến xã hội Việt Nam thành xã hội suy đồi và giả dối đến mức chưa từng có từ trước tới nay trong văn hoá Việt;

– biến nước Việt thành một nơi chất độc huỷ hoại không những đến thứ để ăn, để uống, để hít thở mà còn huỷ hoại đến tận ý chí, tinh thần và đạo làm người; một nơi không còn một chút nội lực, một nơi con người thờ ơ với hiểm hoạ diệt vong ngay trước mắt;

TÁN TẬN LƯƠNG TÂM

Có lẽ chưa bao giờ sự tha hóa trong cung cách làm ăn, buôn bán của người Việt ta lại xuống cấp như ngày nay. Chưa bao giờ vì mưu sinh, vì làm giàu mà người ta bất chấp thủ đoạn, quên đi đạo đức, lương tâm, sẵn sàng đẩy nguy hại cho đồng loại đến như vậy.

Ra đường, chạy xe thì dính phải đinh do đinh tặc rải, dắt xe vào vá thì bị cắt ruột xe, phải thay với giá cắt cổ. Đổ xăng tại không ít cây xăng thì không chỉ bị gian lận số lượng mà còn gặp phải xăng dỏm, gây hỏng xe. Ra chợ thì mua phải thực phẩm thiếu an toàn; không ít quán ăn chế biến thực phẩm bẩn bán cho thực khách. Báo chí mấy ngày qua đưa tin nhiều người chết vì uống nhầm rượu dỏm làm từ men của Trung Quốc hay áo ngực từ Trung Quốc có chứa chất độc… Thật khó kể hết những chuyện tương tự bởi đầy rẫy. Đó là sự táng tận lương tâm đến mức đáng báo động, làm nhói đau lương tri; cuộc sống với những ý nghĩa tốt đẹp nhất của nó đã bị những con người tha hóa làm cho vẩn đục… Đó là sự gian dối thắng thế hoặc mặc nhiên được chấp nhận, là người ngay phải sợ kẻ gian. Phẫn nộ biết bao khi thấy kẻ trộm đến nhà hàng xóm khiêng đồ mà không dám kêu bởi sợ chúng quay lại trả thù. Xót xa biết bao nhiêu khi người làm ra rượu lại không dám uống, rau nhà trồng không dám ăn mà bán cho người khác bởi đó là rượu độc, rau bẩn…

Từ xa xưa, cha ông ta đã để lại cho con cháu câu chuyện cái cân thủy ngân đầy ý nghĩa. Đôi vợ chồng chế ra cái cân cán rỗng, trong đổ thủy ngân để mua bán gian lận, bao giờ phần lợi cũng về mình. Khi họ hồi tâm phá bỏ cái cân thì chẻ cân ra, trong cán cân đọng một cục máu đỏ và không lâu sau hai con đều chết. Lại thêm một thời gian dài làm ăn lương thiện và điều phúc đức, họ mới có lại hai con trai và sau này các con lớn lên đều thành đạt. Ngày nay, ai dám chắc mình mãi giàu có và an lành khi bản thân làm điều sai quấy với đồng loại. Bàn tay không nắm lại được cả ngày, sẽ có lúc lo âu vì làm điều ác và không trả giá cách này thì cũng cách khác mà thôi.(MVFB)

Giáo sư Nguyễn Phi Phượng gởi