Xuất hiện lời kêu gọi Tổng bí thư Trọng ‘công khai tài sản’

Xuất hiện lời kêu gọi Tổng bí thư Trọng ‘công khai tài sản’


Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Thư kêu gọi, với chữ ký của các nhân vật như Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và Giáo sư Tương Lai, dẫn quyết định số 99 hồi tháng Mười năm ngoái về công khai tài sản của các cán bộ và đảng viên.

Tổng Bí thư hãy làm gương là người công khai ‘Bản kê tài sản’ của mình trên báo chí, cổng thông tin điện tử và Internet trước tiên.
Thư ngỏ có đoạn.

“Tuy nhiên, tính tới nay đã hơn 7 tháng, nhưng chỉ thị trên của Ban Bí thư vẫn chưa được thực hiện. Bằng chứng là vẫn chưa có bản kê khai tài sản nào của cấp lãnh đạo được công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng như báo chí, Internet, cổng thông tin điện tử… Điều này không khỏi khiến dư luận băn khoăn, bởi lẽ các bản kê tài sản đã có sẵn trong hồ sơ cán bộ nên việc công khai lẽ ra là rất đơn giản, chẳng hề tốn nhiều thời gian đến thế”.

Theo những người ký vào thư, việc “chậm trễ” này “đang đặt dấu hỏi lớn về quyết tâm chống tham nhũng của Ban lãnh đạo ĐCSVN, của toàn bộ hệ thống chính trị Nhà nước, đồng thời việc chậm trễ này rõ ràng là rào cản người dân trong việc giám sát, phát hiện và đấu tranh với các biểu hiện tham nhũng”.

“Tổng Bí thư hãy làm gương là người công khai ‘Bản kê tài sản’ của mình trên báo chí, cổng thông tin điện tử và Internet trước tiên”, thư ngỏ có đoạn.

“Việc làm này của Tổng Bí thư chắc chắn sẽ truyền cảm hứng sâu rộng trong toàn Đảng và hệ thống chính trị, dẫn đến việc công khai hàng loạt các bản kê tài sản của các Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương, các thành viên Chính phủ, Quốc Hội và Bí thư, Chủ tịch các tỉnh, thành… theo đúng nội dung và tinh thần của Quyết định 99/QĐ-TƯ để nhân dân, báo chí tham gia giám sát. Cán bộ cấp thấp hơn, do đó, cũng không thể viện dẫn lý do các lãnh đạo cấp cao chưa công khai để trì hoãn việc thực hiện yêu cầu của Ban Bí thư được”.

Hiện chưa có phản ứng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng về lá thư được cho là gửi tới địa chỉ trụ sở của Đảng Cộng sản Việt Nam ở Hà Nội.

Chủ tịch Trần Đại Quang và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 7.
Chủ tịch Trần Đại Quang và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 7.

Phát biểu tại Hội nghị Trung ương 7 ở thủ đô hôm 7/5, ông Trọng có nói về việc “xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp”, trong đó ông cho rằng một số cán bộ ở cả “cấp chiến lược” đã “vướng vào tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, lợi ích nhóm”.

Ông cũng nói tới việc “cải cách chính sách tiền lương” đóng vai trò “quan trọng”, “góp phần xây dựng hệ thống chính trị tinh gọn, trong sạch, hoạt động hiệu lực, hiệu quả, phòng, chống tham nhũng, lãng phí”.

Chính vì sự chênh lệch quá lớn giữa thu nhập hợp pháp và giá trị khối tài sản, việc kê khai tài sản trở nên đầy trắc trở, bất kể đối với phe củi hay phe đốt lò. Tài sản cá nhân của bất cứ ai trong hai phe ấy đều có thể thành củi cả, nếu kê khai trung thực.
Luật sư Lê Công Định viết.

Trên Facebook cá nhân, luật sư Lê Công Định, người không thấy ký tên vào thư ngỏ, viết: “Kê khai tài sản là điều tưởng dễ làm, nhưng thật ra vô cùng khó. Khó vì so với mức lương và bổng lộc hàng tháng, giá trị của khối tài sản mà cán bộ đảng viên thủ đắc được có thể biến họ thành những người sống lâu nhất hành tinh với hàng nghìn tuổi”.

Liên hệ tới quyết tâm chống tham nhũng của ông Trọng với việc ví von “Lò đã nóng thì củi tươi vào cũng phải cháy” của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam, ông viết tiếp: “Chính vì sự chênh lệch quá lớn giữa thu nhập hợp pháp và giá trị khối tài sản, việc kê khai tài sản trở nên đầy trắc trở, bất kể đối với phe củi hay phe đốt lò. Tài sản cá nhân của bất cứ ai trong hai phe ấy đều có thể thành củi cả, nếu kê khai trung thực”.

“Bởi vậy, hô hào đốt lò thì dễ, chứ rút củi trong túi mình cho bàn dân thiên hạ thấy xem ra nan giải. Vì thế mới có thư yêu cầu dưới đây. Vấn đề là dám làm không?” luật sư Định đặt câu hỏi.

Kỷ niệm cũ của một thời (1)

Dân miền Nam, những ai bây giờ chừng 55 tuổi trở lên, chắc đều nhớ rõ cách tổ chức độc đáo ở các lớp bậc tiểu học cách đây hơn bốn thập niên. Hồi đó, cách gọi tên các lớp học ngược lại với bây giờ, theo thứ tự từ lớn đến nhỏ. Lớp Năm là lớp Một ngày nay, rồi đến lớp Tư, lớp Ba, lớp Nhì, trên cùng là lớp Nhứt. Lớp Năm, tức là lớp thấp nhất, thường do các thầy cô giỏi nhất hoặc cao niên, dồi dào kinh nghiệm nhất phụ trách.

Sở dĩ như vậy là vì bậc học này được xem là vô cùng quan trọng, dạy học trò từ chỗ chưa biết gì đến chỗ biết đọc, biết viết, biết những kiến thức cơ bản đầu tiên, nghĩa là biến từ chỗ không có gì đến chỗ bắt đầu có. Cô giáo dạy tiếng ViệtHọc trò, không phân biệt giàu nghèo, khi đến lớp chỉ được dùng một thứ bút duy nhất, là bút ngòi lá tre. Gọi là lá tre bởi vì bút có cái ngòi có thể tháo rời ra được, giống hình lá tre nho nhỏ, khi viết thì chấm vào bình mực. Bình mực, thường là mực tím, có một cái khoen nơi nắp để móc vào ngón tay cho tiện. Thân bình bên trong gắn liền với một ống nhựa hình phểu dưới nhỏ trên to để mực khỏi sánh ra theo nhịp bước của học trò. Khi vào lớp thì học trò đặt bình mực vào một cái lổ tròn vừa vặn khoét sãn trên bàn học cho khỏi ngã đổ. Bút bi thời đó đã có, gọi là bút nguyên tử, là thứ đầy ma lực hấp dẩn đối với học trò ngày ấy, nhưng bị triệt để cấm dùng.

Các thầy cô quan niệm rằng rèn chữ là rèn người, nên nếu cho phép học trò lớp nhỏ sử dụng bút bi sớm, thì sợ khi lớn lên, chúng sẽ dễ sinh ra lười biếng và cẩu thả trong tính cách chăng. Mỗi lớp học chỉ có một thầy hoặc một cô duy nhất phụ trách tất cả các môn.

Thầy gọi trò bằng con, và trò cũng xưng con chứ không xưng em với thầy. Về việc dạy dỗ, không thầy nào dạy giống thầy nào, nhưng mục tiêu kiến thức sau khi học xong các cấp lớp phải bảo đảm như nhau. Thí dụ như học xong lớp Năm thì phải đọc thông viết thạo, nắm vững hai phép toán cộng, trừ, lớp Tư thì bắt đầu tập làm văn, thuộc bảng cửu chương để làm các bài toán nhân, chia… Sách giáo khoa cũng không nhất thiết phải thống nhất, nên không có lớp học giống lớp nào về nội dung cụ thể từng bài giảng.

Tuyệt nhiên không thấy có chuyện dạy thêm, học thêm ở bậc học này nên khi mùa hè đến, học trò cứ vui chơi thoải mái suốt cả mấy tháng dài. Các môn học ngày trước đại khái cũng giống như bây giờ, chỉ có các bài học thuộc lòng trong sách Việt Văn, theo tôi, là ấn tượng hơn nhiều.

Đó là những bài thơ, những bài văn vần dễ nhớ nhưng rất sâu sắc về tình cảm gia đình, tình yêu thương loài vật, tình cảm bạn bè, tình nhân loại, đặc biệt là lòng tự tôn dân tộc Việt..

GIỜ QUỐC SỬ

Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông, làng mạc, ruộng đồng quê,
Chúng tôi ngồi yên lặng, lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng khắp trong giờ Quốc sử.
Thầy tôi bảo:
“Các con nên nhớ rõ,
Nước chúng ta là một nước vinh quang.
Bao anh hùng thưở trước của giang san,
Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.
Các con nên đêm ngày chăm chỉ học,
Để sau này mong nối chí tiền nhân.
Ta tin rằng, sau một cuộc xoay vần,
Dân tộc Việt vẫn là dân hùng liệt.
Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt,
Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam.
Bên những trang lịch sử bốn ngàn năm,
Đầy chiến thắng, vinh quang và hạnh phúc”

Hình ảnh ông thầy dạy Sử trong bài học thuộc lòng hiện lên, nghiêm nghị nhưng lại thân thương quá chừng, và bài Sử của thầy, tuy không nói về một trận đánh, một chiến công hay một sự kiện quá khứ hào hùng nào, nhưng lại có sức lay động mãnh liệt với đám học trò chúng tôi ngày ấy, đến nỗi mấy chục năm sau chúng tôi vẫn nhớ như in.

Lại có bài song thất lục bát về ông thầy dạy Địa lý, không nhớ tác giả là ai, nhưng chắc chắn tựa đề là “Tập vẽ bản đồ”, phía lề trái còn in cả hình vẽ minh họa của Quần đảo Trường Sa và Hoàng sa:

Hôm qua tập vẽ bản đồ,
Thầy em lên bảng kẻ ô rõ ràng.
Ranh giới vẽ phấn vàng dễ kiếm,
Từ Nam Quan cho đến Cà Mau.
Từng nơi, thầy thuộc làu làu,
Đây sen Đồng Tháp,
đây cầu Hiền Lương. Biển Đông Hải,
trùng dương xanh thẳm,
Núi cheo leo thầy chấm màu nâu.
Tay đưa mềm mại đến đâu,
Sông xanh uốn khúc, rừng sâu chập chùng…
Rồi với giọng trầm hùng, thầy giảng:
“Giống Rồng Tiên chói rạng núi rừng,
Trải bao thăng giáng, phế hưng,
Đem giòng máu thắm, bón từng gốc cây.
Làn không khí giờ đây ta thở,
Đường ta đi, nhà ở nơi này,
Tổ tiên từng chịu đắng cay,
Mới lưu truyền lại đêm ngày cho ta.
Là con cháu muôn nhà gìn giữ,
Đùm bọc nhau, sinh tử cùng nhau.
Tóc thầy hai thứ từ lâu,
Mà tài chưa đủ làm giàu núi sông !
Nay chỉ biết ra công dạy dỗ,
Đàn trẻ thơ mong ở ngày mai.
Bao nhiêu hy vọng lâu dài,
Dồn vào tất cả trí tài các con …”

Giờ đây, mấy chục năm đã trôi qua, tóc trên đầu tôi cũng bắt đầu hai thứ như ông thầy già dạy Địa trong bài học thuộc lòng ngày ấy, nhưng có một điều mà tôi nghĩ mãi vẫn chưa ra. Ông thầy đang dạy Địa, hay ông thầy đang âm thầm truyền thụ lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc cho đàn trẻ thơ qua mấy nét vẽ bản đồ?

Lời của thầy thật là nhẹ nhàng, khiêm tốn nhưng cũng thật là tha thiết, chạm vào được chỗ thiêng liêng nhất trong tâm hồn những đứa trẻ ngây thơ vào những ngày đầu tiên cắp sách đến trường, nơi chúng được dạy rằng ngoài ngôi nhà nhỏ bé của mình với ông bà, cha mẹ, anh em ruột thịt, chúng còn có một ngôi nhà nữa, rộng lớn hơn nhiều, nguy nga tráng lệ, thiêng liêng vĩ đại hơn nhiều, một ngôi nhà mà chúng phải thương yêu và có bổn phận phải vun đắp: Tổ quốc Việt Nam.

Theo Lê Tuấn Đạt

(1)Tựa do BBT đặt

HAI NỀN GIÁO DỤC CHO RA HAI LOẠI NGƯỜI

From:  Congtrung Nguyen · 9 mutual friends

HAI NỀN GIÁO DỤC CHO RA HAI LOẠI NGƯỜI:

Nếu con người được giáo dục trong tình yêu thương, lớn lên trong sự lễ, nghĩa và trưởng thành trong liêm, chính thì sẽ không thể làm điều ác, lại càng không thể trở thành kẻ ác được. Nhưng trái lại, kẻ hoạt đầu, không biết đến điều nhân, lễ, nghĩa, không biết đến tín, trung, bỏ cả đường liêm, chính quy thuận sự vô luân, tôn thờ chủ nghĩa tam vô như: “ Yêu biết mấy nghe con tập nói / Tiếng đầu đời, lòng con gọi Stalin…/ Thương cha thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một thương ông thương mười! ” ; ” Bên kia biên giới là nhà / Bên nay biên giới cũng là quê hương / Bên ni biên giới là mình / Bên kia biên giới cũng tình quê hương” v.v.. – ( Tố Hữu ). Như vậy phải chăng xác nhận nước tàu được kéo dài mãi đến tận Mũi Cà Mau? Chưa biết sao, nhưng trước mắt từ cái nền giáo dục, văn hóa của ông Tố Hữu đã lồ lộ cái họa cho đời, cho đất nước, dân tộc này lắm rồi.. Từ những con đường bị một nền giáo dục nhồi nhét đó thì ai cũng hiểu và biết rằng hậu quả đường chúng ta hôm nay sẽ đi về đâu nếu tiếp tục? ( Đại cục đang lừng lững trước mắt mà ám ảnh thời kỳ Khơme đỏ năm nào)

Một con người, một dân tộc không thể trưởng thành, đứng vững nếu như không biết tự võ trang cho mình thông qua nền giáo dục những cái Dũng của thánh nhân nhờ tín ngưỡng ban cho, cái Khí Tiết của hào kiệt của ông cha ban tặng từ nguồn gien bất khuất, cái Tâm của Nhân Bản do nền giáo dục tự do, khai phóng đem đến để làm nền tảng làm Người, làm nền tảng cho một xã hội. Nền giáo dục tốt thì nhận thức sẽ mạnh mẽ, không chấp nhận nghịch cảnh bao giờ: Có thể nghèo khó, mồ côi là một định kiến, một lối mòn mà xã hội muốn thử thách ta, xem thường ta thậm chí miệt thị ta. Nhưng, như cái lò xo càng dồn nén khó khăn thì tích tụ một sức bật khủng khiếp.. Nhớ rằng :” Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhoà rồi chết “. Nếu không được trang bị hay tự nhận thức được như vậy thì cái Trí của con người được học mót đâu đó thay vì giúp ích cho tha nhân, lại thành kẻ vị kỷ mà gây họa cho xã hội. Bởi khi bỏ một trong Liêm, Minh, Chính là nền tảng luân lý của xã hội thì chắc chắn phải bước vào đường bạo ác, bỏ chính quy tà đem họa cho dân, cho nước.

Mấy ai dám nghĩ về một “Làng chài nhỏ bé ” không có đất, không có ruộng, không có nước” nhưng biết tạo cho mình những phẩm chất giá trị để quyến rủ các siêu cường đến với mình và không thể bỏ rơi mình, để phục vụ cho mình, để hợp tác, buôn bán làm ăn, tạo nên giàu có cho mình để trở thành một đất nước Singapore phồn thịnh, hùng cường hôm nay. Và một đất nước khác, Israel nhỏ bé, ít dân nhưng với ý chí vượt khó và hoài bão lập nghiệp, lập thân, lập quốc, biết ý thức muốn tồn tại thì phải có sức khỏe để xây dựng nên được nền y tế cao, biến sa mạc cằn cỗi, hoang tàn, khí hậu khắc nghiệt thành một vùng đất có nền nông nghiệp trù phú năng suất cao, chất lượng cao. Họ còn ý thức muốn vươn lên thì phải có những con người mạnh mẽ, dám đương đầu với mọi nghịch cảnh hay đe dọa nên họ cũng có một nền giáo dục đặc biệt để ai ai cũng có thể làm được nhiều việc mà việc nào cũng làm tốt, dám xả thân cho Tổ quốc, cho dân tộc mình..
 

Làm rõ thêm ý kiến của LS Lê Công Định về Karl Marx

Làm rõ thêm ý kiến của LS Lê Công Định về Karl Marx

Nguyễn Ngọc Già (Danlambao)

  1. Lê Công Định viết:

“Hôm nay tròn 200 năm ngày sinh của tên tội đồ của nhân loại mang tên Karl Marx (ở Việt Nam gọi là Các Mác). Nhân đây xin bàn thêm về một trong những luận điểm khôi hài nhất bào chữa cho sự thất bại thảm hại của học thuyết phi nhân của Marx trên toàn cầu: các mô hình xã hội chủ nghĩa nhân danh Marx được vận dụng và thực hiện sai, chứ chủ nghĩa Marx xét về phương diện học thuyết vẫn đúng đắn.

Chủ nghĩa Marx được tung hô (ở các nước XHCN) là học thuyết cải tạo thế giới hoàn hảo. Nếu nhằm mục đích “cải tạo thế giới” ắt hẳn đó phải là một học thuyết không chỉ có giá trị trên lý thuyết, mà còn có giá trị trên phương diện thực hành, nghĩa là nó phải dự liệu một mô hình có thể thực hiện trên thực tế.

Vậy mà mọi mô hình áp dụng nó, từ Liên Sô đến Đông Âu, sang Mỹ Châu như Cuba và Venezuela, rồi Á Châu như Trung Quốc, Việt Nam và Bắc Triều Tiên, đều mang đến những xã hội nghèo đói, kém phát triển và chà đạp nhân phẩm con người.

Những mô hình vận dụng chủ nghĩa Marx theo chiều này và chiều ngược lại, thậm chí trung dung nửa vời cũng đều thất bại thảm hại. Vậy mô hình nào đúng đắn? Đó là thứ chủ thuyết thần thánh gì mà cứ phải hy sinh tương lai các dân tộc và thân phận hàng tỷ người chỉ để mãi thử nghiệm, sai đâu sửa đó, nhằm cố tìm cho ra một mô hình đúng đắn, dẫu có thể phải mất hàng trăm năm?

Nói cách khác, mãi mãi chẳng có mô hình thực nghiệm nào đúng cho nó, ngoài hậu quả nghèo đói và bản chất phi nhân của nó là vĩnh viễn không sai.

Luận điểm nguỵ biện nói trên khôi hài ở chỗ rồi đây sẽ có hàng trăm kẻ ngớ ngẩn bỗng dưng một ngày đẹp trời tuyên bố thành lập các học thuyết vớ vẩn, rồi bảo học thuyết của tôi là đỉnh cao tư tưởng, chỉ chúng sinh thực hành sai, chứ nó luôn luôn đúng, vì tôi chỉ đưa ra những quy luật lý thuyết mở tuyệt đối không sai. Tin được không?

Người ta nói, nhìn quả biết cây. Nếu quả nào sinh ra cũng độc hại cho con người, thì chỉ còn cách đốn bỏ cây đó mà thôi. Bao giờ người Việt mới trắng mắt và đủ can đảm đốn bỏ cái cây ung nhọt vô dụng và lạc loài mang tên Marx khỏi xã hội này, để tìm đến những mô hình hiệu quả và thực dụng hơn, mà không cần đến những lý thuyết ảo tưởng, phi thực tế?”

Ý kiến của một người Nhật Bản – ông Hirota Fushihara – đang là nghiên cứu sinh tại Đại học quốc gia Hà Nội – Khoa Luật: 

“Xin lỗi. Tôi không nghĩ ông ấy là tội đồ của nhân loại.

Ông ấy đã vạch ra bản chất của chủ nghĩa tư bản trong hoàn cảnh đương đại ông ấy đang sống. Qua đó đã góp phần cho những cách tiếp cận để bảo vệ quyền của người lao động, nêu cao giá trị nhân bản của những người bị bóc lột trong thời đại đó. Đó là ý nghĩa thực chất của kính tê học của ông ấy.Hiện tại, Kinh tế học của ông ấy vẫn có thể là một trong những góc nhìn hữu hiệu cho những khía cạnh của tư bản với mức độ nhất định.

Giá trị tư tưởng của ông ấy không hơn không kém là một cách tiếp cận khoa học kinh tế. Vì thế các nước tư bản, các nước đã phát triển kể cả Nhật Bản vẫn có những trường đại học và nhà nghiên cứu dạy và học về kinh tế học của ông ấy. Hiện nay, đó như một học thuyết kinh tế cổ điển, có nhiều hạn chế để theo kịp cách thức vận hành nền kinh tế thực tế.

Còn giả sử có tội đồ thì đó không phải là ông ấy. Đó là ai thì có khi không phải bình luận nếu đã rỏ ràng.

Cmt trên của tôi cũng hoàn toàn không theo lập trường mà anh phản biện là “học thuyết đúng, áp dụng sai”.

Việc viết một ý kiến khác như vậy ở stt của anh, nhiều người sẽ cho là dại bởi chắc nhiều người hâm mộ anh sẽ có những phản ứng mạnh mẽ với cmt này, hoặc với cá nhân tôi. Tôi biết tôi hơi dại. Nhưng tôi mong sự thông cảm của mọi người”.

Ý kiến của Nguyễn Ngọc Già:

Marx sinh ngày 5/5/1818. Năm nay, tròn 200 năm.

Tác phẩm chính của Marx gồm: Tuyên ngôn Chủ nghĩa cộng sản và bộ Tư Bản Luận cùng nhiều bài báo và các tiểu luận khác. Tuy nhiên, cho đến khi mất, Marx vẫn dở dang bộ Tư Bản Luận.

Trong những tác phẩm chính của Marx, người ta không nhìn thấy “thuộc tính vận động” của sự vật và hiện tượng – Một thuộc tính triết học, buộc phải có cho bất kỳ nghiên cứu nào. Đó là sai lầm lớn nhất của Marx. 

Vì vậy, tôi đồng ý với ông Hirota Fushihara, khi viết rằng: “Marx …vạch ra bản chất của chủ nghĩa tư bản trong hoàn cảnh đương đại ông ấy đang sống…”. 

Nói cách khác, Marx “thấy gì nói đó” ngay trong hoàn cảnh kinh tế – xã hội và lịch sử – chính trị vào lúc bấy giờ. 

Thật vậy, Marx phớt lờ và thậm chí tỏ ra không biết đến học thuyết “Tam quyền phân lập” do Nam tước Montesquieu (1689 – 1755) đặt nền móng. Nghĩa là, khi vị Nam tước qua đời, học thuyết “Tam quyền phân lập” (vốn đảm bảo thuộc tính vận động) vẫn bị Marx bỏ qua, dù Marx nhỏ hơn Montesquieu hơn trăm tuổi. Điều đó, chứng tỏ Marx khá ngạo mạn, khi đưa ra một hệ tư tưởng mới, lại thiếu tham khảo những học thuyết đã có chỗ đứng quan trọng và đảm bảo khoa học đối với thế giới.

Nói cách khác, Marx chỉ có nhãn quan nhất thời vào lúc bấy giờ. 

Một khi, không công nhận mối liên hệ không bao giờ tách rời giữa lý thuyết và thực tiễn, tất cả các học thuyết đều thất bại. Bởi suy nghĩ luôn dẫn dắt hành động.

Quả vậy, lý thuyết (tư tưởng) là ở trong đầu (thuộc suy nghĩ). Theo đó, chưa hành động, chưa ra tay thì không sai, không có tội, không mắc lỗi v.v… Vì lẽ đó, tôi đồng ý với LS Lê Công Định, khi ông viết: “…Người ta nói, nhìn quả biết cây. Nếu quả nào sinh ra cũng độc hại cho con người, thì chỉ còn cách đốn bỏ cây đó mà thôi…”. Tuy vậy, Marx không phải là “kẻ trồng cây”.

Vì thế, tôi tiếp tục đồng ý với Hirota Fushihara, khi ông không xem Marx là “tội đồ”.

Marx, theo ý kiến của tôi, là một người “bướng bỉnh”, nhưng không ác. Nếu phải dùng chữ “tội đồ”, thì chính kẻ đã viết thư cho A.M. Gorky [*] mới xứng đáng. Trong bức thư có đoạn: “…Các lực lượng trí tuệ của công nông đang trưởng thành vững mạnh trong cuộc đấu tranh lật đổ tư sản và bọn đồng lõa, lũ trí thức – đầy tớ của tư bản, những kẻ tưởng mình là bộ não của quốc gia. Trên thực tế, bọn chúng không phải là bộ não mà là cứt…”

“Đỉnh cao” của tội ác không ai khác, chính là Stalin.

Thử hỏi có thực tế sinh động nào không được giải quyết dựa trên một tư tưởng, một học thuyết, một chủ nghĩa? Vì lẽ đó, mới có chuyện cả thế giới chê những tội danh như: 79, 88, 258 trong BLHS là “mơ hồ”. Thêm vào đó, “hình sự” nghĩa là phải định lượng được những tổn hại thông qua hành vi – tư tưởng không phải là hành vi, bởi nó thuộc phạm trù “Ý Thức”, không phải thuộc phạm trù “Vật Chất”. 

Ngay cả trong “Luật giám định tư pháp”, không có một dòng chữ nào nói rằng phải “giám định tư tưởng” cho những người bị “kết tội này”. Đó là điều mà Viện kiểm sát và Tòa án luôn phớt lờ. Nói thẳng ra, vi phạm pháp luật rất nghiêm trọng.

Ông Hirota Fushihara viết: “… Vì thế các nước tư bản, các nước đã phát triển kể cả Nhật Bản vẫn có những trường đại học và nhà nghiên cứu dạy và học về kinh tế học của ông ấy (Marx)…”. Thật may mắn cho người Nhật và các dân tộc khác, chỉ “học” về Marx mà không buộc phải… “hành” và cũng không phải… “tập”.

Chú thích:

[*] https://hung-viet.org/a8985/toan-van-buc-thu-trong-do-lenin-goi-tri-thuc-la-cut

07.05.2018

Nguyễn Ngọc Già

danlambaovn.blogspot.com

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Càng để lâu càng khó

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Càng để lâu càng khó

Thủ tướng Slovakia, Peter Pellegrini, và thủ tướng Đức, bà Angela Merkel trong động thái chưa từng có của lịch sử ngoại giao châu Âu đã cùng công khai nói với báo chí hôm 2/5/2018 về vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’. Ảnh: BBC

Vụ “Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú” đang trở thành một vấn đề (xì căng đan) “quốc gia”, ở Đức và Slovakia. Theo thông tin của tờ Thời Báo ở Berlin, cơ quan hữu trách Đức đã điều tra, lần hồi truy ra manh mối, chỉ đích danh những người cầm đầu bộ công an VN, như thượng tướng Tô Lâm và hai viên trung tướng phụ trách hai cục an ninh và cục phản gián, cùng một số nhân sự khác, là những người “có can dự” vào cuộc “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin”.

Đến nay thái độ của nhà nước VN là “nhập nhằng”, lỡ phóng lao phải theo lao, dứt khoát không nhìn nhận có can dự vào việc “bắt cóc”. Điều này nguy hiểm, như dùng giấy gói lửa. Thông báo chung của bà thủ tướng Merkel với ông thủ tướng Pellegrini của Slovakia hôm 2 tháng Năm, tờ Thời Báo Berlin có đưa tin, hai quốc gia này sẽ hợp tác với nhau để “điều tra đầy đủ” vấn đề “bắt cóc một người VN tên là Trịnh”.

Việt Nam từ lâu đã không có “uy tín cao” trong mắt những chính trị gia Mỹ và Châu Âu. Đây là một quốc gia mà chỉ số “dân chủ” quẩn quanh ở số thấp nhứt. Về “nhân quyền”, VN là một quốc gia luôn đứng đầu trong những vụ vi phạm nhân quyền, từ các việc trấn áp tự do ngôn luận, tự do tôn giáo… Nhà nước VN đã bỏ tù nặng những người có ý kiến khác với đảng CSVN.

Vì vậy lãnh đạo CSVN đừng hoài vọng vào các “lốp by hành lang”, dùng tiền bạc để “mua chuộc” các chính trị gia Châu Âu, hy vọng đạt được một “thỏa thuận” với Đức và Slovakia nhằm “giữ thể diện” cho VN. Bà Merkel, cũng như ông Pellegrini, là những chính trị gia mà tất cả tài sản chính trị của họ đến từ lá phiếu cử tri. Họ không thể “nể tình” VN mà hy sinh sự nghiệp chính trị của mình.

Nếu không có một giải pháp “đột biến” từ VN để giải quyết vấn đề theo đúng trình tự của luật quốc tế, vụ “bê bối” đổ bể ra VN sẽ trở thành một “quốc gia côn đồ”.

Quốc gia “côn đồ” là quốc gia không tôn trọng luật chơi quốc tế, là quốc gia xâm phạm chủ quyền của quốc gia khác.

Quốc gia Pháp trị (Etat de Droit) nào muốn tiếp tục quan hệ “hữu hảo” với một quốc gia côn đồ?

Nước Đức đã tạm thời chấm dứt “quan hệ đối tác chiến lược toàn diện” với VN, mặc dầu vấn đề “còn đang điều tra”, tòa chưa “kết án”. Quyền lợi của đất nước và dân tộc bị đe dọa, chưa lường được hết hậu quả nhưng dự đoán là sẽ rất nặng nề.

Nhà ngoại giao Đặng Xương Hùng hôm qua có nói trên BBC rằng Bộ ngoại giao cần phải “tìm giải pháp”, ngay cả việc phải “xin lỗi để mong họ thông cảm”, chớ không phải tìm cách “để đối phó”. Tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến của nhà ngoại giao.

Đầu tháng Tám năm ngoái tôi có viết trên Facebook đề nghị ông Tô Lâm cần giải trình trước Quốc hội vụ “Trịnh Xuân Thanh”.

Đại khái tôi viết rằng chuyện “bắt cóc” Trịnh Xuân Thanh mau chóng trở thành một “affaire d’Etat” tại Đức.

Đối với quốc gia Đức, sự việc mật vụ VN sang Đức để “bắt cóc” một người đang sinh sống trên lãnh thổ nước Đức, được pháp luật Đức bảo vệ, là một hành vi xâm phạm chủ quyền nước này.

Ngay cả khi TX Thanh là một kẻ tội phạm cướp của, giết người, gây nợ máu ở VN và sống trốn chui trốn nhũi ở Đức… thì hành vi mật vụ VN sang Đức “bắt cóc” ông này vẫn là một hành vi xâm phạm chủ quyền và vi phạm pháp luật nước Đức.

Công an mật vụ VN, cho dầu thẩm quyền có ngang với ông trời, thì thẩm quyền này cũng bị giới hạn, trong vòng lãnh thổ nước VN mà thôi.

Tôi có đề nghị ông Tô Lâm, nhân giải trình trước Quốc hội, nhận lỗi về mình vì đã hiểu lầm ý định của nhà nước Đức đồng thời diễn giải sai luật pháp của nước Đức.

Tôi có viết rằng vụ TX Thanh “càng để lâu càng khó”. Không phải khó cho đảng CSVN mà khó cho quốc gia VN. Quyền lợi dân tộc VN bị tổn hại. Tiếng nói trên trường quốc tế của VN không còn uy tín.

Từ lâu VN đã sử dụng vũ khí “luật quốc tế” để bảo vệ mình trước những gây hấn của TQ ở Biển Đông. Không ngoại lệ, các “nước nhỏ” ngày hôm nay, ngoài “luật quốc tế”, thì không có cách nào để tự bảo vệ mình trước các cường quốc khác.

VN không tôn trọng luật quốc tế, thì từ nay VN lấy cái gì để bảo vệ quyền lợi chính đáng của quốc gia ở Biển Đông?

Dầu vậy nhiều người vẫn không ý thức được, đến nay vẫn còn bênh vực hành vi của nhà nước CSVN. Làm như họ vẫn còn tâm trạng “địch – ta” trong thời chiến tranh lạnh.

Nhiều năm nay, các thế hệ lãnh đạo CSVN cố gắng “lột xác”, cởi bỏ “nón cối dép râu” với cây súng AK và khẩu B40. Họ cố gắng “hội nhập”, khoát lên bộ vét tông, ôm cặp táp “làm kinh tế”. Nhưng xem ra những “giá trị cốt lõi” của người cộng sản không dễ thay đổi như vậy.

Đến nay những người ở “thượng tầng kiến trúc” chưa thấy ai lên tiếng về sự việc tai tiếng này. Ngoài tuyên bố của Phát ngôn nhân BNG VN năm ngoái rằng “Việt Nam rất tiếc trước những hành vi phản đối của nhân viên Bộ Ngoại Giao Đức”.

Nhà nước CSVN vẫn “trụ” với tuyên bố của bộ công an là “Trịnh Xuân Thanh đã ra đầu thú”.

Ngoài ra còn có ông Lê Hưng Quốc, “chuyên gia đối ngoại, Nguyên Phó Giám đốc thường trực Sở Ngoại vụ, trực thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam”, tháng Tám năm ngoái trả lời phỏng vấn trên RFA rằng :

“Đây không phải là vấn đề chính trị. Đây là vấn đề tham nhũng. Tham nhũng thì nước nào cũng có, cũng phải có biện pháp để trị. Các quốc gia không ủng hộ chuyện tham nhũng”.

Ông này cũng cho rằng “không loại trừ khả năng có những thoả thuận. Thế nhưng không phải thoả thuận nào cũng công bố trên báo đài đâu?”

Bây giờ thì VN khó mà “nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong”.

Ngay cả khi ông TX Thanh có chứng cớ quả tang tham nhũng. Và khi tất cả các quốc gia đồng thuận không ai chứa chấp tham nhũng. Thì công an, mật thám VN vẫn không thể sang một quốc gia khác để bắt cóc mọt người như vậy.

Tuyên bố chung của bà Merkel nước Đức và ông Pelligrini của Slovaquie cho thấy không có thỏa thuận nào giữa VN và Đức về TX Thanh hết cả. (Ngay cả khi hiện hữu một thỏa thuận nào đó, thì VN vẫn không thể cho người sang Đức để bắt cóc TX Thanh như vậy. Cái gì cũng phải làm theo trình tự của pháp luật).

Theo tôi, như đã viết năm ngoái, vụ TX Thanh là một vấn đề “chính trị nội bộ VN”, nếu không nói đây là việc “cá nhân” của ông Trọng. Nhiều lần TX Thanh bêu rếu đảng CSVN đồng thời tung tài liệu về cá nhân ông Trọng.

Bộ công an của ông Tô Lâm, bất chấp quan hệ quốc tế, bất chấp sỉ diện và quyền lợi đất nước, đã cho người sang Đức bắt TX Thanh. Đích thân ông To Lâm đã sang Slovaquie để “hộ tống” TX Thanh về VN. Mục đích là để thỏa mãn tự ái cá nhân của ông Trọng.

Việc chống tham nhũng ai cũng ủng hộ. Tôi là một trong những người đầu tiên chủ xướng phải tiêu diệt nạn tham nhũng. Trong các bài viết của tôi về chủ đề này, tôi luôn nhắc đến việc các quốc gia phát triển thành công như Nhật, Nam Hàn, Đài loan, Singapour… là những quốc gia thành công trong việc tiêu diệt nạn tham nhũng.

Và tôi cũng là một trong nhũng người đầu tiên hô hào VN phải xây dựng “nhà nước pháp trị”. Mọi quan hệ trong xã hội phải dựa trên pháp luật. Người lãnh đạo làm gì cũng phải theo luật mà làm. Các nước phát triển, quốc gia nào cũng là “quốc gia pháp trị”.

Ông Trọng “đốt nóng lò diệt tham nhũng”. Công trình “diệt tham nhũng” của ông Trọng không đặt trên nền tảng pháp luật mà đặt trên ý chí của cá nhân (ông Trọng), thể hiện qua việc “kỷ luật đảng”.

Tức là những hành vi chống tham nhũng của ông Trọng (và phe nhóm) là “không chính danh”.

Trở lại vấn đề, ai là người chịu trách nhiệm (về hành vi ngu xuẩn) cho mật vụ qua Đức bắt cóc TX Thanh?

Thừa hành là ông Tô Lâm và hai ông Trung tướng. Nhưng chắc chắn người đứng sau là ông TBT Nguyễn Phú Trọng.

Thời điểm này tôi có cùng ý nghĩ với nhà ngoại giao Đặng Xương Hùng, là vẫn còn có thể cứu vãn. Nhưng tôi e ngại rằng danh dự của ông Trọng vẫn lớn hơn quyền lợi và danh dự của đất nước và dân tộc VN.

Thời này, cái vô giáo dục đã ngự ngay trong môi trường giáo dục

Thời này, cái vô giáo dục đã ngự ngay trong môi trường giáo dục

Tranh LAP.

Từ thuở xa xưa, xã hội là một môi trường hỗn tạp có thiện có ác. Lúc xã hội suy đồi thì cái ác thịnh, cái thiện suy. Trước một biến cố, bao giờ cũng có điềm báo. Đó là những dấu hiệu sự suy đồi xã hội ngày một tăng. Trong cái suy đồi đạo đức, nếu cộng hưởng thêm bế tắc kinh tế nó sẽ dẫn đưa xã hội đến điểm cùng cực và lúc đó sẽ sinh biến. Nhìn xã hội Việt Nam, chúng ta thấy đạo đức đang trượt theo hướng suy đồi. Kinh tế đang trượt về hướng bế tắc.

Về kinh tế, núi nợ công đang phình, thòng lọng thuế đang siết. Trò cướp đất, tham nhũng, tranh ăn, thanh trừng đang xảy ra ào ạt. Con tàu kinh tế cứ đang trôi về đó, trôi về điểm bế tắc, đất nước kiệt quệ dân đói rách.

Giáo dục là nơi cung cấp con người biết sống đúng nghĩa cho xã hội. Giáo dục vốn là thành trì đẩy lùi cái xấu, nay nó lại bị cái xấu tấn công và xâm nhập vào mọi ngóc ngách. Như ta biết, môi trường giáo dục từ xưa đến giờ vốn được xem là môi trường tạo nhân cách cho thế hệ trẻ. Nhiệm vụ giáo dục rất cao cả, nó cách li học sinh với cái xấu, nó dạy học sinh làm người, và dạy cho học sinh kiến thức khoa học thường thức làm nền tảng. Ngược lại với giáo dục tức là vô giáo dục hay còn gọi là sự “mất dạy”. Nơi đó, tội ác được xem là giá trị tạo nên sức mạnh, nhân cách là thứ vô giá trị và sẵn sàng bị chà đạp vì những đồng tiền dơ bẩn vv.. đó là mặt trái của xã hội. Mặt trái sẽ chiếm lĩnh xã hội nếu giáo dục không đẩy lùi nó, và nếu giáo dục yếu, nó tấn công luôn vào giáo dục.

Nếu nền giáo dục tốt, nó sẽ cho ra lò những con người có đạo đức, lòng bác ái, trách nhiệm với xã hội với đất nước để xây dựng đất nước yên bình và đáng sống. Những lớp người mới được giáo dục tốt sẽ ra đời tạo một xã hội tốt đẹp hơn, ít tội phạm hơn. Ở Hà Lan, người ta phải đóng cửa phần lớn nhà tù vì thiếu vắng tội phạm. Còn ở Việt Nam? Cứ mỗi dịp lễ tết, chính quyền cho thả bớt tù nhân để trống chỗ nhốt lớp tù nhân mới, vấn đề nghiêm trọng này được chính quyền dùng mỹ từ “ân xá” để né tránh thực trạng ê chề của một xã hội đầy rẫy tội phạm.

Đấy là thực trạng nhà tù Việt Nam, còn ngoài xã hội? Ở Việt Nam, con người có thể bị tước đoạt mạng sống chỉ vì một va vẹt giao thông. Ở Việt Nam, con người có thể bất chấp mạng sống đồng loại trộn hoá chất vào thực phẩm để kiếm lời vv… Trong học đường, cái xấu đã xâm nhập mọi ngóc ngách. Học sinh đánh nhau như đám du thủ du thực, thầy đánh trò, trò đánh thâỳ, giáo viên chửi học trò như một lũ vô học vv… Môi trường giáo dục giờ trở nên bát nháo vì những sản phẩm vô giáo dục được show hàng khắp mọi nơi.

Ngày nay, chuyện vô giáo dục như chuyện cô giáo “đ…” chả có gì là lạ cả. Nhiều chuyện như thế đã xảy ra nhiều, clip chẳng qua là phần nổi của tảng băng. Một thực trạng đáng buồn là, hiện nay ở Việt Nam, chuyện giáo viên có nghiệp vụ chửi cao hơn nghiệp vụ sư phạm không phải là hiếm. Chuyện học sinh thì kỹ năng đánh nhau giỏi hơn tri thức cũng đầy ra đó. Thực sự giáo dục Việt Nam đã lùi bước trước cái xấu.

Thế là đã rõ, trong tay ĐCS, ngành giáo dục đã không đủ khả năng tạo hạt giống tốt cho xã hội, và thậm chí nó còn không trụ vững trước cái xấu. Nước sạch đã bị ô nhiễm ngay trên thượng nguồn. Giáo dục được xem là một thượng nguồn của xã hội. Nó đã bẩn lấy đâu ra xã hội tốt đẹp? Như bể nước bị cấp bởi vòi nước bẩn, bể sẽ ngày một bẩn hơn. Như vậy câu hỏi đặt ra là, sự quản lí nhà nước như thế nào mà để cái ác, cái vô văn hóa chiếm lĩnh giáo dục? Vậy thì chính quyền này tồn tại để làm gì? Đấy là lí do mọi người cần phải quan tâm đến chính trị.

Ai cũng từng học trong môi trường giáo dục XHCN và nay con cái nhà ai cũng phải lớn lên hình thành nhân cách trong môi trường giáo dục XHCN này thì cũng nên nghĩ cách để mà lên tiếng cho một xã hội tốt hơn. Im lặng tức là chấp nhận để CS phá nát tiềm năng con mình. Đấy là cái tội.

Hãy cứu lấy Hiến

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.
Image may contain: 2 people, hat and outdoor

Lê Văn SơnFollow

Hãy cứu lấy Hiến

Chưa lúc nào một tên giết người lại được người dân ủng hộ và xin tha tội chết. Hắn là Đặng Văn Hiến, người tạo ra tiếng súng ở Tây Nguyên gây rúng động.

Hiến là người đồng bào từ vùng Tây Bắc xa ngái vào Tây Nguyên lập nghiệp. Vùng đất, nơi ban đầu Hiến đến, không đường, không điện, không người… Chỉ có muông thú với rừng xanh là bạn.

Nhờ bàn tay của vợ chồng Hiến, đường sá thành hình, nương rẫy sum suê. Người dân đến cư ngụ cũng đông dần và hình thành nên một cộng đồng đoàn kết, thân thiện…

Đang yên, đang lành thì bỗng nhiên công ty Long Sơn xuất hiện. Với “lệnh bài” thu hồi đất trên tay, chúng biến nơi đây thành “chiến trường” đổ máu. Người dân ngày đêm nơm nớp lo sợ, thay nhau canh giữ trước sự phá hoại nhà cửa, vườn tược. Cả thập niên như vậy, Long Sơn trở thành kẻ đứng phía bên kia “chiến tuyến”, thành “giặc ngoại xâm” của người dân nơi đây.

“Cuộc chiến” này đã không cân sức, khi chính quyền địa phương đứng ngoài cuộc, bỏ mặc cho người dân tự mình chống chọi với “giặc”.

Đêm định mệnh. Khi cả nhà Hiến đang ngủ. Hàng trăm người của Long Sơn đến vây ráp. Chúng chia nhau ủi rẫy, che chắn bọc lót tấn công ngôi nhà Hiến ở.

Tình thế hết sức nguy kịch, chó bị dồn vào đường cùng còn cắn lại, huống chi là người và súng đã nổ.

Sau 2 phát súng chỉ thiên, nhóm người Long Sơn không tỏ ra lo sợ và còn dùng đá tấn công vào nhà Hiến, nơi có vợ và con nhỏ. Hiến đã nổ súng vào nhóm người này.

Tiếng súng của Hiến không phải của một tên tội phạm khát máu. Tiếng súng làm thức tỉnh lương tri. Tiếng súng gióng lên hồi chuông cảnh báo sự vô cảm của chính quyền…

Tiếng súng, ở góc đô xã hội, không phải là tội phạm.

Chỉ còn 2 ngày nữa, ngày một 7/5 sinh mạng của Hiến sẽ phụ thuộc vào lương tâm của các vị quan tòa.

Phán quyết họ sẽ như thế nào…Tôi thực sự rất hồi hộp!

Tôi hi vọng họ đọc được những dòng chữ này của tôi.

Ls Nguyễn Kiều Hưng

Vụ Thủ Thiêm: Thất lạc lương tâm hay lộng quyền thách thức luật pháp

Vụ Thủ Thiêm: Thất lạc lương tâm hay lộng quyền thách thức luật pháp

Facebook Lam Hồng Nguyễn

Đất đai của người dân Sài Gòn bị giải tỏa, đền bù bằng những số tiền rẻ rúng để từ đó những kẻ tham nhũng biến thành dự án đút túi hàng triệu đô la. (Hình: Getty Images)

Trụ sở nơi tôi làm việc là một biệt thự cổ, nằm ở vị trí rất đẹp ngay giữa trung tâm Sài Gòn, đoạn giáp giữa Quận 3 và Quận 1. Bất ngờ, vào mùa Hè năm 2003, cơ quan nhận được một thông báo gửi đi từ Văn Khố Quốc Gia Cộng Hòa Pháp nằm ở Paris. Thông báo cho biết tòa nhà mà cơ quan chúng tôi đang sử dụng được xây từ năm 1903, khi ông Ngô Đình Diệm mới tròn 2 tuổi.

Sau trăm năm, từ Pháp, đơn vị xây dựng cho biết tòa nhà đã hết hạn bảo hành, bảo dưỡng. Từ đây, mọi biến động, thay đổi đối với tòa nhà, họ hết trách nhiệm. Họ tha thiết đề nghị những người thế hệ sau sở hữu và sử dụng nó phải hết sức cẩn thận, gìn giữ, hết sức thận trọng và tôn trọng khi phải sữa chữa hay thay đổi. Phòng khi kẻ hậu sinh da vàng, mũi tẹt, ngón chân Giao Chỉ tiếp nhận gặp “bối rối,” họ gửi kèm theo đầy đủ một bản sao hồ sơ khảo sát – thiết kế – xây dựng… của tòa nhà, trang nào cũng có công chứng đầy đủ!

Qua không biết bao nhiêu “biến cố vĩ đại” với các kiểu “thắng lợi rực rỡ, với hai cuộc chiến tranh thế giới, hai lần chiến tranh Đông Dương và đánh bại hai đế quốc to,” hồ sơ xây dựng tòa nhà cơ quan tôi vẫn còn nguyên không thiếu một trang thì chắc chắn tôi không thể tin trên đời lại có gì có thể thất lạc, mất tích chỉ vì một đôi lần “cơ quan dời trụ sở.”

Vậy mà có đấy. Gần 11 năm trước, tờ Tuổi Trẻ và hàng loạt báo khác, rất nhẹ dạ và hấp tấp, đã kêu ầm lên: “Vì sao 160 ha tái định cư của khu Thủ Thiêm biến mất?”

Rồi bây giờ, 2018, khi các cá nhân quan chức có trách nhiệm trong vụ mất đất trước khi sắp thành “củi đốt lò,” thành phố văn minh nghĩa tình lại nóng rực lên trước thông tin “Bản đồ 1/5000 quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm được thủ tướng chính phủ phê duyệt từ năm 1996 cũng bỗng dưng đồng loạt biến mất.”

Lý lẽ của ai đó rằng “chỉ là không tìm thấy chứ không phải là mất hay không có” nghe ra không đáng tin. Bởi lẽ, nó mơ hồ, trừu tượng, không có chỗ dựa mang tính vật chất.

Tóm lại, đất không bốc hơi, chỉ bị ai đó ăn mất. Bản đồ, nếu thực đã có, cũng không mất, trừ phi ai đó cố tình thủ tiêu nó. Và ai đó, chắc chắn phải là kẻ có, hoặc từng có quyền lực vén mây che mặt trời tại đất này.

Vì thế, cái được coi là “bản đồ quy hoạch được thủ tướng phê duyệt,” Văn Phòng Chính Phủ đã gửi bản gốc đi nhiều cơ quan có trách nhiệm, nhưng chúng lại có thể “biến mất” đồng loạt trong cùng một thời điểm ở mọi cơ quan có thẩm quyền và trách nhiệm lưu trữ nó. Và thật khôi hài, hàng loạt văn bản giấy tờ, đi kèm không bị mất, tại sao chỉ mất mỗi bản đồ quy hoạch? Trả lời: vì chỉ có bản đồ là bằng chứng xác đáng nhất chỉ ra rõ ràng việc đất đai biến mất, hoặc bị – không phải siêu nhiên mà là con người cụ thể – nuốt chửng.

Chuyện “biến mất” được đưa ra trong thời điểm một số cá nhân từng là lãnh đạo cao cấp của thành phố đang bị quy trách nhiệm về những sai phạm và nhiều dấu hiệu cho thấy sắp bị xử lý, chứng tỏ luật pháp đang bị bỡn cợt và thách thức. Nếu thật sự bản đồ quy hoạch đã mất và không xác định được mất trong khoảng thời gian nào, thì “Ủy Ban Nhân Dân TP Hồ Chí Minh” căn cứ vào đâu để thu hồi đất của 15,000 hộ dân Thủ Thiêm và giao đất cho các tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân? Nếu không có bản đồ, căn cứ vào đâu để quy trách nhiệm với những sai lệch thực tế nghiêm trọng đã và đang xảy ra?

Mô hình khu đô thị mới Thủ Thiêm. (Hình: Internet)

Trả lời kiểu gì, bản chất của vụ việc cũng đã lộ ra: bản đồ quy hoạch đang được những kẻ sai phạm cố ý giấu đi, hoặc tệ hơn, thủ tiêu nó để che dấu sai phạm của mình. Không còn dừng lại ở mức gọi là sai phạm đó phải gọi là tội ác. Luật pháp đang bị thách thức nghiêm trọng. Giả sử bản đồ ấy chưa từng tồn tại, nghĩa là sẽ không có chuyện mất, vấn đề càng nghiêm trọng và tệ hại hơn: quyền lực đang đứng trên luật pháp. Vì lợi ích riêng, người ta sẵn sàng lừa dối cả nhân dân, lừa dối cả chính phủ.

Trong một thời gian rất dài, người ta vẫn được nghe và phải bằng lòng với những “chỉ đạo tư tưởng” đầy tính lạc quan và sặc mùi bao che, rằng đâu đó trong bộ máy công quyền vẫn có những sai sót, vẫn còn những cá nhân tha hóa… Thực tế không phải vậy. Tội phạm công quyền đã cấu kết và lớn mạnh thành tập đoàn, công khai thách thức luật pháp, công khai đối đầu và chống lại luật pháp khi bản thân chúng có nguy cơ bị trừng phạt.

Nếu chỉ là sai phạm cá nhân, quyền lực cá nhân, không một ai đủ sức thổi bay tất cả bản đồ quy hoạch một khu đô thị đang được lưu trữ trong hàng chục cơ quan nhà nước có quyền hạn và trách nhiệm. Nó cũng không đủ sức làm biến mất 160 ha đất tái định cư ở Thủ Thiêm, không đủ sức bán rẻ hàng chục ha đất ở Nhà Bè, không đủ sức dời cả đồn biên phòng, xóa trắng hàng chục cây số bờ biển của nhân dân Quảng Ngãi để giao cho một doanh nghiệp, rồi nhơn nhơn tuyên bố “khoảng 8 km vẫn có một đường xuống biển.”

Bất chấp doanh nghiệp, người dân than trời vì giá xăng tăng vô tội vạ, Bộ Công Thương vẫn không nao núng, tiếp tục lên kế hoạch tăng, theo đề xuất của đơn vị cung cấp, kinh doanh xăng dầu là Petrolimex. Tại đại hội cổ đông thường niên năm 2018 của Tập Đoàn Xăng Dầu Việt Nam (Petrolimex), mức chia lãi cổ tức đã được công bố. “Bộ Công Thương, đại diện phần vốn nhà nước tại Petrolimex, với 981,68 triệu cổ phiếu đang nắm giữ (tương đương 84.71% vốn điều lệ Petrolimex) sẽ nhận được 2,945 tỷ đồng tiền cổ tức năm 2017” (Báo Tiền Phong, 2/5/2018). Vậy là rõ, vừa đá bóng, vừa thổi còi, lợi ích nhóm đã biến Bộ Công Thương thành một đơn vị kinh doanh, tìm mọi cách thu lợi nhuận. Họ đang buôn chính sách và lạm quyền móc túi nhân dân!

Còn nhiều, vô cùng nhiều dẫn chứng khác. Quyền lực của cái ác, cái xấu, cái cố sai rõ ràng đang mạnh lên, rất mạnh. Nhóm lợi ích đang cấu kết nhau thành những tập đoàn, tổ chức, không chỉ là những cá nhân phạm tội đơn lẻ hay những sai lầm điều hành có tính giai đoạn. Cái ác, cái xấu đủ mạnh để công khai chống lại và phỉ báng luật pháp, nhằm để đã và sẽ tiếp tục tàn phá đất nước và nhân dân.

Không có chuyện ác, chuyện xấu, chuyện sai nào mà những kẻ quyền lực tha hóa không dám làm. Trước pháp luật, tội phạm đã không cam khoanh tay chịu trói khi bị phát hiện xử lý mà đang điên cuồng tìm mọi cách chống lại, với tất cả khả năng, tiềm lực tài chính kinh hoàng của nó.

Tôi không nhìn thấy bất kỳ một ‘tàn tích thực dân đế quốc’ nào trong tập đoàn cái ác, cái xấu ấy cả.

Chẳng thực dân đế quốc nào coi thường luật pháp và tàn hại nhân dân, đất nước đến như vậy. Tất nhiên, tôi tin, với công cuộc chống tham nhũng đang được đẩy mạnh, đang vào hồi quyết liệt, những kẻ gây ra sự tàn hại, làm giàu trên bằng bòn rút tài nguyên của đất nước và mồ hôi nước mắt của nhân dân trước hay sau cũng sẽ thành củi đút lò. Nhưng đáng buồn, trước đó, chúng chính là kẻ có quyền rao giảng đạo đức bắt cả vạn, cả triệu người như tôi phải nghe, phải tin, phải lặp lại như vẹt. Tệ hơn nữa, vẫn còn cơ man những kẻ đang tiếp tục tự tin rao giảng sự nhảm nhí và ô nhục đó.

Vì bộ áo quyền hành trên người và mặt nạ lý tưởng trên mặt chúng vẫn chưa rơi, chưa bị triệt để bóc trần. (Facebook Lam Hồng Nguyễn)

Công cuộc tranh đấu cho tự do và dân chủ của toàn dân Việt

 
 
Hoa Kim Ngo shared a post.

Công cuộc tranh đấu cho tự do và dân chủ của toàn dân Việt ngày nay là sự tiếp nối của hành trình đi tìm tự do và dân chủ của những đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954, của những binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa trong suốt giai đoạn 21 năm từ 1954 đến 1975, của những người Việt tị nạn từ 1975, và của những người bất đồng chính kiến lần lượt vào tù ra khám nhiều thập niên qua.

Dù thành bại tùy lúc khác nhau, song chắc chắn hành trình đó sẽ đạt đến mục tiêu cuối cùng là một nền tự do và dân chủ thật sự trên khắp quê hương Việt Nam. Vì vậy những ai yêu chuộng tự do cần phải tiếp tục bước tới phía trước, dù con đường chúng ta đi hãy còn đầy dẫy chông gai, với hành trang là niềm tin vào tương lai và lòng biết ơn những người đã ngã xuống vì cuộc tranh đấu đó.

CSVN im lặng trước chất vấn của Slovakia về việc mượn chuyên cơ chở Trịnh Xuân Thanh

 
 

CSVN im lặng trước chất vấn của Slovakia về việc mượn chuyên cơ chở Trịnh Xuân Thanh

Slovakia hôm Thứ Năm 3 tháng 5 yêu cầu Việt Nam giải thích những tin tức cho rằng mật vụ CSVN đã sử dụng một chuyên cơ của chính phủ Slovakia, để bí mật đưa cựu giám đốc dầu khí Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc ở Berlin về Hà Nội qua ngả Moscow.

Hãng tin Reuters hôm Thứ Sáu 4 tháng 5 trích dẫn một thông cáo của Bộ Ngoại Giao Slovakia cho biết bộ này đã triệu tập đại sứ CSVN tại Slovakia để truyền đạt những câu hỏi và mối quan tâm về vụ này. Thông cáo của Bộ Ngoại Giao Slovakia đưa ra hôm Thứ Năm nói rằng, nếu các cáo buộc được xác nhận, phía Slovakia sẽ xem đây là một sự việc nghiêm trọng, tác động tiêu cực lên các mối quan hệ song phương.

Slovakia mạnh mẽ phủ nhận việc tham gia vào vụ bắt cóc. Bộ Ngoại Giao Slovakia cũng cảnh cáo sẽ có thêm những bước đi trong lãnh vực ngoại giao nếu phía Việt Nam không cung cấp một lời giải thích khả tín.

Reuters cho biết, nhà cầm quyền CSVN vẫn chưa hồi đáp yêu cầu bình luận của hãng thông tấn này.

Hôm Thứ Tư, Thủ tướng Peter Pellegrini của Slovakia lên tiếng phủ nhận cáo buộc cho rằng chính phủ của ông đã tiếp tay cho vụ bắt cóc, bằng cách cho một phái đoàn Cộng Sản Việt Nam mượn chuyên cơ. Ông Pellegrini nói rằng, lời giải thích duy nhất chấp nhận được là CSVN đã lạm dụng lòng hiếu khách của Slovakia, nhưng tới nay chính phủ của ông chưa có bằng chứng cho điều đó.

Được biết phái đoàn do Bộ trưởng Công An Cộng Sản Việt Nam Tô Lâm dẫn đầu đã mượn chuyên cơ của Slovakia để bay từ thủ đô Bratislava đi Moscow. Theo lịch trình, lẽ ra họ phải bay sang Vienna, nhưng bất ngờ đổi kế hoạch vào phút chót. Theo nhật báo Frankfurter Allgemeine, dữ liệu GPS mà cảnh sát Đức thu thập được cho thấy chiếc xe nghi dùng trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã đến đậu trước cửa khách sạn của chính phủ Slovakia, nơi diễn ra cuộc họp giữa các giới chức Slovakia và phái đoàn của ông Tô Lâm. Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin diễn ra trước đó chỉ ba ngày.

Cướp chính quyền – Chính quyền cướp

Cướp chính quyền – Chính quyền cướp

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đầu tháng 5, dư luận cả nước tập trung vào chuyện truy tìm tấm bản đồ quy hoạch 1/5000 của dự án Thủ Thiêm bỗng dưng “biến mất” trong hàng loạt cơ quan công quyền. Điều thú vị ở dự án Thủ Thiêm là đảng cầm quyền hiện ra rõ mồn một là một băng đảng tội phạm chuyên nói láo và bóc lột nhân dân.

Mốc sự kiện nói láo qua từng ngày

Ngày 2/5, trong cuộc họp báo, ông Nguyễn Thanh Nhã – giám đốc sở Kiến trúc – Quy hoạch TPHCM cho báo chí biết là UBND TPHCM không tìm thấy tấm bản đồ đó. Ông Võ Văn Hoan – Chánh văn phòng UBND TPHCM thì cho rằng, chưa tìm ra chứ không phải không có. Cả hai ông đều đổ thừa cho khoảng thời gian từ năm 1996 đến nay, nghĩa là hơn 20 năm là quá dài, cho nên không còn lưu giữ được bản đồ.

Ngày 3/5, trưởng Ban Tiếp công dân Trung ương là ông Nguyễn Hồng Điệp lại lật ngược lời nói của hai quan chức trên của TPHCM, nói thẳng ra là thừa nhận quan chức của TPHCM nói láo. Ông Điệp cho rằng: “Nói với dân mãi là thất lạc bản đồ quy hoạch là không đúng. Đừng có nói thế, bây giờ phải nói là không có. Chả lẽ có mà bị mất thì mất ở tất cả các cơ quan à? Ở đây có cả trách nhiệm của nhiều cơ quan nữa chứ”.

Tuy nhiên, đến ngày 4/5, người dân lại chứng minh là cả ông Điệp cũng … nói láo. Ông Lê Văn Lung, nhà số 9, đường Trần Não, quận 2, đã đưa ra cho báo chí bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm 1/5000 có dấu mộc đỏ chót của Sở Xây dựng và Công ty Dịch vụ Phát triển Đô thị.

Thế thì đúng như ông Điệp tuyên bố, “sự lạ” đã xảy ra ở hàng loạt cơ quan của một nhà cầm quyền tuyên bố chỉ tin vào chủ nghĩa duy vật. Nhưng ở đây, vật chất đã biến vào hư không mà không có một chút dấu vết.

Hủ bại từ trung ương tới địa phương

Do đó, chỉ có một lời giải thích duy nhất cho việc mất bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm: băng nhóm chính quyền chủ trương cướp đất của dân ở Thủ Thiêm đã đồng loạt thủ tiêu vật chứng từ các cơ quan địa phương TPHCM tới Trung ương. Chúng sợ phải vào “lò” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Điều này chứng tỏ bộ máy công quyền tha hóa từ trung ương tới địa phương.

Quả thật, hiếm có chỗ nào mà có thể đền bù đất cho dân với giá 200 ngàn đồng một mét vuông nhưng lại bán lại cho người giàu với giá 200 triệu đồng một mét vuông. Chỉ cần năm mét vuông đất là lũ cướp ngày đã ung dung bỏ túi một tỷ đồng. Không có ngành nghề kinh doanh nào kiếm siêu lợi nhuận nhanh như vậy, kể cả buôn vũ khí hay buôn ma túy.

Người dân oan mất đất ở Thủ Thiêm đã khiếu nại trong bao nhiêu năm trời từ trung ương tới địa phương, biết bao người tan cửa nát nhà, thậm chí có người quẫn bách quá đã phải tự tử. Tuy vậy, những quan chức “của dân, do dân, vì dân” không một chút chùn tay khi cướp bóc và không một chút ngượng miệng khi nói dối.

Bộ máy chính quyền tê liệt

Năm 2015, Thanh tra Chính phủ đã phát hiện nhiều sai phạm ở dự án Thủ Thiêm nhưng phó Tổng thanh tra chính phủ Ngô Văn Khánh lại bất ngờ ra văn bản bắt phải dừng thanh tra. Tức là đủ thứ quy trình, pháp luật bị vô hiệu hóa vì những người thực thi những quy trình, pháp luật đó đã tha hóa.

Phải đến khi “cái lò” của ông Trọng bắt đầu nhắm đến tập đoàn tội phạm Lê Thanh Hải ở TPHCM, thì báo chí mới được lên tiếng một cách tương đối thoải mái về những sai phạm ở dự án Thủ Thiêm. Nghĩa là phải đợi đến khi có một phe mạnh hơn trong đảng cộng sản muốn giải quyết tiêu cực của phe thất thế thì mọi việc mới được tiến hành. Cũng có nghĩa là đủ thứ ban bệ như thanh tra, công an, viện kiểm sát chỉ để trang trí. Nếu “cái lò” của ông Trọng chí công vô tư thì đã điều tra xong vụ tranh chấp đất ở Đồng Tâm, Hà Nội từ lâu.

Không nói láo không làm cách mạng được

Tôi còn nhớ triết gia Trần Đức Thảo, khi đang trên đường từ Pháp về Việt Nam vào khoảng đầu những năm 1950 để giúp cho cách mạng, ông đã bị cú sốc đầu tiên khi bị chính quyền cách mạng bắt phải khai lý lịch, trong đó ông phải đấu tố cha mẹ, người thân của ông là “phản cách mạng”, làm việc cho thực dân đế quốc. Triết gia Trần Đức Thảo đã kiên quyết không nói dối và không đấu tố cha mẹ mình, nhưng ông phải trả giá bằng sự nghi ngờ, đàn áp của chính quyền cách mạng cho tới hàng chục năm sau.

Triết gia Trần Đức Thảo cho rằng, không thể nào xây dựng một xã hội chủ nghĩa tốt đẹp mà lại dựa trên bạo lực và dối trá như vậy. Cuộc cách mạng đã sai ngay từ đầu.

Các thế hệ lãnh đạo cộng sản cứ tiếp tục truyền thống bạo lực và dối trá như vậy kể từ những ngày đầu cho đến ngày hôm nay, và điển hình là việc dối trá để cướp hàng trăm ha đất của dân, liên quan tới ít nhất 15 ngàn hộ dân ở Thủ Thiêm.

Người cộng sản cướp chính quyền để rồi trở thành một chính quyền cướp.

Liệu sẽ mất bản đồ … Việt Nam?

Chính quyền cướp này ở Việt Nam vẫn còn nhỏ so với chính quyền cướp ở Trung Quốc. Thế thì liệu sẽ đến lúc chính quyền cướp ở Việt Nam tuyên bố là … mất bản đồ Việt Nam, mất bản đồ Hoàng Sa, Trường Sa, và để chính quyền cướp bên Trung Quốc vào tiếp quản.

Đó là chưa kể đến việc nhà cầm quyền cũng “lộ hàng” là những kẻ vô văn hóa khi đòi phá bỏ những công trình kiến trúc cổ có giá trị thẩm mỹ, tôn giáo cao như Dinh Thượng Thơ, Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm…

Những sự vụ như thế này đã khiến người dân phải mở mắt về bản chất thực của nhà cầm quyền, và có lẽ những người trong Lực lượng 47 hay dư luận viên cũng đã được “sáng mắt sáng lòng”. Quốc gia bị cai trị bởi những lãnh đạo hủ bại thì chắc sẽ có ngày mất bản đồ Việt Nam thật.

Tham khảo: Không tìm thấy bản đồ quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm (TT). – Bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm: “Làm gì có mà tìm!” (DT). – Bản đồ Thủ Thiêm “mất tích” và chuyện dừng thanh tra đột ngột (DV). – Chính quyền nói thất lạc, dân bức xúc công bố bản đồ gốc Thủ Thiêm (VNN). – Xóm tạm cư Thủ Thiêm, TP.HCM: Mét vuông đất bán 200 triệu đồng sao đền bù chỉ 200 ngàn đồng? (NTD).

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cho Chó Ăn Chè

Ảnh của tuongnangtien

đây là thời chủ nhân ăn mày ăn nhặt
trong khi đầy tớ nhân dân ăn ngập mặt ngập mũi ăn hớt, ăn bẩn, ăn tục, ăn lận, ăn chận, ăn cướp, ăn gian, ăn tham, ăn lường, ăn bịp, ăn suông, ăn ké, ăn chia, ăn sống, ăn lạnh, ăn nóng, ăn theo, ăn chực, ăn vạ, ăn lẻ, ăn si,
ăn tất tần tật
chỉ trừ ăn năn…

Phan Nhiên Hạo

Ba mươi bẩy năm trước, ông Đoàn Văn Toại có ghi lại (đôi dòng) liên quan đến “kế hoạch tịch thu tài sản tư nhân ở miền Nam,” trên báo:

“Sau khi Sài Gòn thất thủ được nhiều ngày, MTDTGPMN thành lập chính quyền Cách mạng Lâm thời, mời tôi gia nhập một uỷ ban tài chính, một nhóm bao gồm các trí thức có nhiệm vụ cố vấn cho chính quyền về các vấn đề kinh tế. Tôi hăng hái tham gia, chấp nhận mức cắt giảm lương đến 90%. Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là giúp thảo ra một kế hoạch nhằm tịch thu tất cả các tài sản tư nhân ở miền Nam Việt Nam.

Tôi cảm thấy sốc, tôi đề nghị chỉ nên thi hành điều đó với tài sản những người từng cộng tác với chính quyền cũ và với những người đã làm giàu nhờ chiến tranh, và sẽ phân phối lại theo một cách thức nào đó cho các người nghèo và nạn nhân chiến tranh không phân biệt thuộc phe nào. Đề nghị của tôi bị bác bỏ.” (“A Lament For Vietnam,” New York Times, 29 March 1981. Trans. Felix. dcvonline.net June 30, 2015).

Đoàn Văn Toại, nếu còn sống – chắc chắn – sẽ đỡ “sốc” hơn nhiều, nếu biết rằng Nhà Nước Cách Mạng (thực sự) chả cần gì đến việc “soạn thảo ra một kế hoạch nhằm tịch thu tất cả các tài sản tư nhân ở miền Nam Việt Nam” của bất cứ ai. Họ đã thực hiện được điều này, một cách hết sức dễ dàng và bài bản, ngay khi mới vừa “giải phóng” được nửa phần đất nước:

 “Năm 1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh cho tiến hành ‘cải tạo xã hội chủ nghĩa’ trên toàn miền Bắc, các nhà tư sản Việt Nam buộc phải giao nhà máy, cơ sở kinh doanh cho Nhà nước… Trong thời kỳ khôi phục kinh tế, 1955-1957, nền kinh tế miền Bắc phát triển ngoạn mục, chủ yếu nhờ vào lực lượng tư nhân: Công nghiệp tư bản tư doanh tăng 230%; cá thể, tiểu chủ, tăng 220,2%. Tư bản tư doanh và tiểu chủ, cá thể tạo ra một lượng sản phẩm chiếm 73,7% tổng giá trị công nghiệp và tiểu thủ công nghiệp ở miền Bắc.

Nhưng ‘Công cuộc cải tạo công thương nghiệp tư doanh’ bắt đầu ở miền Bắc vào tháng 9-1957 đã gần như triệt tiêu hoàn toàn kinh tế tư bản tư nhân, tiểu chủ và cá thể bằng cách tước đoạt dưới các hình thức ‘tập thể hoá’ hoặc buộc các nhà tư sản phải đưa cơ sở kinh doanh của họ cho Nhà nước với cái gọi là công tư hợp doanh.

Chỉ hai năm sau cải tạo công thương nghiệp tư doanh, ở miền Bắc, tài sản của các nhà tư sản teo dần trong khi lực lượng quốc doanh bắt đầu chiếm tỉ trọng cao trong nền kinh tế. Văn kiện Đảng ghi ngắn gọn: ‘Đến cuối năm 1960, 100% hộ tư sản công nghiệp và 97,2% hộ tư sản thương nghiệp được cải tạo.’ Con số đó đủ để nói lên chính sách đối với tư nhân của chế độ miền Bắc.” (Huy Đức. Bên Thắng Cuộc, tập II. OsinBook, Westminster, CA: 2013).

Theo gương Chủ Tịch Hồ Chí Minh, và học tập từ kinh nghiệm của Người, Bác Đỗ Mười đã chỉ huy những trận đánh tư sản ở miền Nam rầm rộ và khí thế hơn nhiều:

  • “Tối 10-9-1975, ‘tin chiến thắng’ liên tục được báo về ‘Đại bản doanh’ của Trung ương Cục đóng tại Dinh Độc Lập… Các đoàn đưa ra những con số chi tiết: hàng chục triệu tiền mặt, hàng chục ký vàng, cả ‘kho’ kim cương, hàng vạn mét vải và cả một cơ sở chăn nuôi gồm ‘7.000 con gà, thu hoạch 4.000 trứng mỗi ngày’ ở Thủ Đức…” (Sđd, tập I, trang 71).
  • “Những gì mà Cách mạng lấy được của ‘nhà giàu’ trên toàn miền Nam được liệt kê: ‘Về tiền mặt ta thu được 918,4 triệu đồng tiền miền Nam; 134.578 Mỹ Kim [trong đó có 55.370 USD gửi ở ngân hàng]; 61.121 đồng tiền miền Bắc; 1.200 đồng phrăng (tiền Pháp)…; vàng: 7.691 lượng; hạt xoàn: 4.040 hột; kim cương: 40 hột; cẩm thạch: 97 hột; nữ trang: 167 thứ; đồng hồ các loại: 701 cái. Trong các kho tàng ta thu được: 60 nghìn tấn phân; 8.000 tấn hoá chất; 3 triệu mét vải; 229 tấn nhôm; 2.500 tấn sắt vụn; 1.295 cặp vỏ ruột xe; 27.460 bao xi măng; 644 ô tô; 2 cao ốc; 96.604 chai rượu; 13.500 ký trà; 1000 máy cole; 20 tấn bánh qui; 24 tấn bơ; 2.000 kiếng đeo mắt; 457 căn nhà phố; 4 trại gà khoảng 30.000 con và một trại gà giá 800 triệu; 4.150 con heo; 10 con bò, 1.475.000 USD thiết bị tiêu dùng; 19 công ty; 6 kho; 65 xí nghiệp sản xuất; 4 rạp hát; 1 đồn điền cà phê, nho, táo rộng 170 hecta ở Đà Lạt’ (Sđd, tập I, trang 80 -81).
  • “Tại Sài Gòn, 28.787 hộ tư sản bị cải tạo, phần lớn bị ‘đánh’ ngay trong bốn ngày đầu với 6.129 hộ ‘tư sản thương nghiệp’, 13.923 hộ ‘trung thương’. Những tháng sau đó có thêm 835 ‘con phe’, 3.300 ‘tiểu thương ba ngành hàng’, 4.600 ‘tiểu thương và trung thương chợ trời’ bị truy quét tiếp. Theo ông Huỳnh Bửu Sơn, người trông coi kho vàng của Ngân hàng, trong đợt đánh tư sản này, Cách mạng thu thêm khoảng hơn năm tấn vàng, chưa kể hạt xoàn và các loại đá quý. Có những gia đình tư sản giấu vàng không kỹ, lực lượng cải tạo tìm được, khui ra, vàng chất đầy trên chiếu.” (Sđd, tập I, trang 90).

Những “chiến tích” cùng “chiến lợi phẩm” kể trên – dường như – đã không được ghi vào chiến sử, và có lẽ đã hoàn toàn phai nhạt với thời gian khiến thế hệ của các đồng chí hiện đang lãnh đạo đất nước hôm nay hơi bị lúng túng. Họ “không biết” làm sao để thu hồi những khối tài sản khổng lồ đã bị thất thoát do tham nhũng – từ nhiều năm qua – theo như ghi nhận xét của phóng viên Thế Kha, trên tờ Dân Trí:

“Trong vụ án xảy ra tại Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam Vinashin, cơ quan thi hành án dân sự vừa ra quyết định trả lại đơn yêu cầu thi hành án số tiền hơn 1.000 tỷ đồng vì xác nhận người phải thi hành án không còn điều kiện thi hành án (?!).”

Cũng trên diễn đàn Dân Trí, nhà báo Bùi Hoàng Tám viết thêm:

“Cứ nghĩ tham nhũng nó chỉ như kiểu bà đi chợ, mua 10 đồng nói 11 hay 12 đồng. Nhưng không. Bọn chúng mua một đồng nhưng khai lên 3 – 4 đồng thậm chí 5-6 đồng. Ví dụ như cái ụ nổi của Dương Chí Dũng, giá mua chỉ có 2triệu USD nhưng được khai khống lên đến 9 triệu USD (cao hơn khoảng 150 tỉ VND). Một  trạm biến áp tại Quy Nhơn nhà thầu trúng thầu với giá 30 tỉ đồng, khi đấu giá lại, số tiền cuối cùng chỉ là 7 tỉ, chênh lệch tới 23 tỉ đồng.

Và một chuyện cũng không mới, đó là hơn 1.000 tỉ đồng trong vụ Vinashin gần như chắc chắn mất tiêu.

Cách đây ít hôm, trên BLOG Dân trí, Nhà báo Lê Chân Nhân đã nói một ý rất hay. Đó là chống tham nhũng mà không thu hồi được tài sản tức là thất bại…”

Cú “thất bại” nhỏ nhoi này hẳn phải khiến nhiều người lấy làm ái ngại, và thất vọng về khả năng của Chính Quyền Cách Mạng hiện hành. Sao Nhà Nước ta đã thành công vượt bực, và vượt chỉ tiêu, trong những trận đánh tư sản long trời lở đất (khiến cho vô số người dân tán gia bại sản) mà lại thất bại trong việc thu hồi tài sản của quốc gia từ những … con sâu vậy cà?

Câu hỏi này đã được nhà báo Ngô Nhân Dụng  giải thích như sau:

“Ông Cầm Ngọc Minh, chủ tịch tỉnh Sơn La nói về con số 1,400 tỷ đồng mới bảo rằng ‘Không nên đặt vấn đề đắt rẻ.’ Ông lại còn than thở, ‘Chưa có tượng đài là thiệt thòi cho chúng tôi.’

Thiệt thòi trước mắt là mất cơ hội rút ruột. Ở Việt Nam người ta biết từ 30% đến 45% chi phí khi thực hiện các dự án được bỏ vào túi các viên chức. Không xây dựng tượng là mất toi 30 triệu đô la. Thiệt thòi! Thiệt thòi cho chúng tôi quá!

Cho nên không riêng tỉnh Sơn La, trên toàn quốc còn có 58 dự án xây dựng tượng đài, trong 14 năm nữa! Cứ mỗi vụ rút ruột được 30 triệu đô la, tổng số sẽ lên tới 1,740,000, 000 đô la!

Ðọc con số hơn tỷ rưỡi đô la này, thấy lớn. Nhưng thực ra cũng ‘chưa lớn’ bởi vì phải chia cho rất nhiều quan chức, chia rải ra đến 14 năm trường. Chúng ta sẽ không thấy nó lớn, khi so sánh với những vụ tiền chạy đi mất tích ở cấp cao hơn.

Một vụ Vinashin thôi, chỉ trong mấy năm đã thấy bốn tỷ đô la tiền nợ nước ngoài bay đi đâu mất để đến nỗi hết tiền trả nợ! Vì vậy, khi cả nước kêu lên về dự án phung phí 70 triệu đô la, bộ máy đảng và nhà nước ở trên cùng cũng không dám ngăn lại! Các anh đã nuốt mấy tỷ đô la ngon lành, đến lượt lũ chúng tôi chỉ ăn có bạc triệu anh lại dám ngăn cản à? Ðến đại hội đảng anh có cần phiếu của lũ chúng tôi không? Thế là im thin thít!”

Kiểu “lý giải” thượng dẫn của nhà báo Ngô Nhân Dụng khiến tôi nhớ đến chuyện quanh bàn nhậu. Khi các bợm nhậu ăn uống vô độ (“vzô vzô” liên tục) thì bao tử – với dung tích giới hạn – sẽ bị nhồi đầy quá nhiều và quá nhanh khiến cho cơ thể bị nhộn nhạo, bất an.

Cách duy nhất để chấm dứt tình trạng khó chịu này là tự “móc họng” cho “chó ăn chè.” Số lượng bia rượu và thực phẩm nôn oẹ sẽ làm vơi bao tử, quân bằng lại sức chứa của nó, giúp cơ thể nhẹ nhõm, để có thể … nhậu tiếp! Móc họng để cho chó ăn chè là một thủ thuật quen thuộc và hiệu quả giúp cho nhiều người sống còn trên bàn nhậu.

Trên bàn tiệc của đất nước Việt Nam hiện nay không thiếu gì món hấp dẫn khiến nhiều vị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước trở nên … tối mắt (và nuốt quá nhiều) nhưng chi ra hơi ít nên bị quẳng vô lò một mớ. Khác với nhiều người lầm tưởng, cái lò tôn của đồng chí TBT không nhằm thiêu đốt những đồng chí cùng chí hướng cách mạng mà chỉ nhằm tiêu diệt những kẻ khác phe hay không (hoặc chưa biết) cho chó ăn chè thôi.