httpv://www.youtube.com/watch?v=6plwf0NIvCc
Làm Sao Để Giải Thoát Kiếp Người Khỏi Đau Khổ – LM Anrê Nguyễn Ngọc Dũng

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=6plwf0NIvCc
Làm Sao Để Giải Thoát Kiếp Người Khỏi Đau Khổ – LM Anrê Nguyễn Ngọc Dũng
Chiều 9-5, Đoàn đại biểu Quốc hội (ĐBQH) TP.HCM gồm Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND TP.HCM Nguyễn Thị Quyết Tâm cùng các ĐBQH: Ông Phan Nguyễn Như Khuê, Phó Trưởng đoàn chuyên trách Đoàn ĐBQH TP.HCM và bà Trịnh Ngọc Thúy, Phó Chánh án TAND TP tiếp xúc cử tri quận 2, nơi có dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm. Tại đây, các “ông bà nghị” đã chứng kiến những người dân đau đớn, tuyệt vọng đến nhường nào. Họ khóc, họ la lối như trút hết mọi nỗi uất hận dồn nén, có người đã ngất xỉu sau khi trình bày oan trái của mình.
Những khuôn mặt nhăn nheo, sạm lại vì dãi dầu mưa nắng, những mái đầu đã bạc với những giọt nước mắt căm hờn. Cử tri quận 2 đề nghị đưa sự việc ở Thủ Thiêm lên Quốc hội, Bộ Chính trị giải quyết vì “không còn tin cán bộ TP HCM” nữa. Họ tha thiết cầu mong Thanh tra Chính phủ sớm thanh tra toàn diện “dự án Thủ Thiêm”, hòng lôi ra ánh sáng những “hung thần” đã “cạp” đất và “xẻ thịt” Thủ Thiêm”.
Để xoa dịu cử tri và cũng để “đánh bóng” mình, bà Quyết Tâm đã “phán” liều: “Còn làm đại biểu, tôi sẽ giải quyết cho được chuyện Thủ Thiêm“. Chao ôi, thưa “bà nghị”, bấy lâu nay bà ở đâu? Bà ở bên phe Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Lê Hoàng Quân, Tất Thành Cang… hay bên cạnh nhân dân? Bà ở trong “chăn ấm nệm êm”, có biết người dân co ro trong các lều che tạm dột nát ở Thủ Thiêm?
Cách đây mấy hôm, bà còn cho rằng 32 hecta mà Cty Tân Thuận (của thành uỷ) bán cho Cường đô la, “không phải là công sản” cơ mà? Đúng là mồm mép lươn lẹo của kẻ đứng đâu cũng có hoa tươi trên đầu và trước ngực (!)

“Miếng bánh” Thủ Thiêm hấp dẫn đến nỗi, ngoài Đại Quang Minh, còn có Vũ Nhôm, Út trọc cũng xí phần. Nói nhanh, cũng như Vũ Nhôm (có CMND tên Trần Đại Vũ), nghe cái tên cty Đại Quang Minh của Khoa “khàn” (tức Khoa Keamang) người hiểu chuyện sẽ biết cả hai là “đệ ruột” của ai rồi. Và vì thế, câu hỏi tại sao Đại Quang Minh “làm mưa làm gió” ở TP.HCM đã tạm có câu trả lời. Khi “đại ca” của chúng đổ bệnh, thế lực suy giảm, cũng như Vũ Nhôm, đầu 2017 Khoa Khàn đã vội vã “bán tháo” Đại Quang Minh cho ông chủ Trường Hải ô tô Trần Bá Dương.
Lê Thanh Hải – Tất Thành Cang – Nguyễn Văn Đua – Lê Hoàng Quân đã cấu kết hình thành “nhóm lợi ích” và thậm chí “phe nhóm chính trị” nhằm trục lợi kinh tế, đi ngược với chủ trương của nhà nước và quyền lợi của nhân dân. Dân lao động, dân nghèo Saigon Gia Định nói riêng và miền Nam nói chung, vốn hiền hoà, nhân hậu, bao dung và cả tin; cho nên những năm nào, khi còn là thằng du kích, biệt động thành, chúng được nhân dân Saigon Thủ Thiêm đùm bọc, nuôi nấng, che chở cho đến ngày hoà bình rồi lần mò vào chính trường. Vậy mà hôm nay, chúng quay lưng lại, phản bội nhân dân và “lội” trên máu và nước mắt của họ để trở thành “hung thần” và “lãnh chúa”.
Chùa chiền, nhà thờ ở Thủ Thiêm cũng bị san bằng. Nhìn những nhà sư đầm đìa nước mắt bên đống gạch vụn, cả 2 thầy trò nhìn về hướng trời xa… Nhìn cảnh ấy, thần linh cũng phẫn nộ và kinh sợ bọn “đại gian đại ác”, thì chúng còn đến chùa cầu khấn làm gì? Ai chứng minh cho chúng?



“Lò ông Trọng” đã “đốt” sang năm thứ 2, nhưng hình như “nhiệt độ” của lò vẫn chưa đủ sức nóng để thiêu những “khúc củi” là hung thần, lãnh chúa… đã cưỡi lên đầu nhân dân, hút máu họ, để cho bản thân và gia tộc chúng “trường sinh bất lão”.
Lên Thiên đàng…hay hưởng Thiên đàng
Trầm Tư Bên Suối
Trích Tin Mừng Mac-cô 16 : 20
Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa.
Hình ảnh này giống như cảnh Ngọc hoàng thượng đế trong Tây Du Ký quá đi !!! Nơi đó có 2 ngai vàng dành cho Chúa Cha và Chúa Con, các quan đại thần là các thánh tông đồ, tiên tri, tử đạo, đồng trinh….. quỳ gối tung hô hàng ngàn năm rồi…và vẫn còn tôn vinh mãi mãi….
Còn bọn thảo dân chúng tôi thường đùa với nhau..
Miễn sao được lên thiên đàng, dù đứng cuối cũng được…
Hoặc bám đong đưa vào cánh cổng vàng cũng mãn nguyện rồi…còn hơn là khóc lóc than van nơi luyện ngục tối tăm sầu thảm…
Chúng tôi được dạy rằng:
Dương gian này là chốn lưu đày, đoàn con như khách lữ hành…
Xa xa kìa là nước Thiên đàng, đoàn con mong ước trở về…
Xa xa kìa có nghĩa là xa tít đời sau…
Còn đời này đừng có mơ !!! vì đoàn con như khách lữ hành…
Cứ tiếp tục lê gót trên đường dài …còn lâu mới tới.
Kể cả sau khi chết, chưa chắc đã được lên thiên đàng ngay đâu… còn bị giam cầm nơi luyện ngục chán chê…!!!!
Vì thế chuyện lên Thiên đàng quả thực là quá phiêu du…
Trong khi nghiên cứu Kinh Thánh tôi cũng thao thức về vấn đề này.
Tôi tự đặt cho mình câu hỏi: Thiên đàng ở đâu?
Chính Thầy Giêsu trả lời : Người ta sẽ không nói : ‘Ở đây này !’ hay ‘Ở kia kìa !’,
vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông (Lc 17:21)
Triều đại Thiên Chúa còn được gọi là Nước Chúa, Thiên đàng…đang ở giữa các ông.
Nếu Thiên đàng ở giữa có nghĩa là vừa ở giữa, vừa ở trong mỗi người chúng ta..
Nói thì dễ lắm …Nhưng làm sao nhận ra Thiên đàng ở trong mình thì khó lắm.
Phải đi tìm thôi.
Theo kinh nghiệm thực tế, tôi đi tìm Chính Chúa trước.
Trước kia, tôi vẫn ngầm tin rằng Chúa ngự trên trời…
gần hơn chút nữa: Chúa ở trong nhà Tạm.
Vì vậy tôi đã từng nhiều lần một mình đứng ngay trước nhà tạm trong những đêm thanh vắng. Rất ấm áp, rất tuyệt vời…
Nhưng rồi hoàn cảnh xa nhà thờ…lòng nguội lạnh dần…Chúa cũng dần dần xa xa
Rồi sau những ngày nghiền ngẫm Kinh Thánh…
Tôi rất tâm đắc lời Chúa này
Chính anh em ở lại trong Chúa Con và Chúa Cha. (1Ga 2:24)
Niềm xác tín này cuốn tình mến vào tận đáy tâm hồn.
Tập sống trong tâm tình này một năm… tôi dần dần cảm nhận Chúa nhưmột con tim tình yêu khổng lồ bao bọc thân tâm tôi.
Tôi như chú cả nhỏ tung tăng bơi lội trong đại dương tình yêu của Chúa.
Nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi, trái tim con trong trái tim Ngài,
Nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi, là tình con trong khối tình Ngài..
Quá bình an… quá hạnh phúc…tôi CHẲNG CÒN MONG lên Thiên đàng nữa…
Chỉ vì tôi đang hưởng Thiên đàng bình an và hoan lạc trong tình yêu của Ngài.
Kết luận: không cần mơ lên Thiên đàng… hay vào Thiên đàng..mai sau…
Mà tự nhiên được vui hưởng Thiên đàng ngay tại chốn hồng trần này…
CÁM ƠN MẸ
Người ta nói rằng trẻ em là tặng phẩm quý giá nhất. Tôi tin rằng những người mẹ cũng là tặng phẩm cao quý nhất. Những người mẹ là tặng phẩm yêu thương, hạnh phúc, niềm vui, lòng can đảm, chăm sóc và nâng đỡ. Chúng ta không thể tự chọn mẹ hoặc gia đình để chúng ta sinh ra, nhưng mẹ của chúng ta chọn cách quan tâm chăm sóc chúng ta. Tôi may mắn có được người mẹ là mọi thứ mà đứa con có thể hy vọng.
Mẹ sinh tôi khi bà còn đang là sinh viên năm hai tại một trường đại học ở Nashville, Tennessee. Bà có thể bỏ học để về nhà ở thành phố New York, nhưng bà không thể làm như vậy. Có lần bà kể với tôi rằng tôi là nguồn cảm hứng và động lực thúc đẩy bà hoàn tất những gì bà đã khởi đầu. Mẹ tôi vừa đi học vừa đi làm thêm để lo cho tương lai của tôi, và bà cũng muốn có tấm bằng đại học. Khi tôi còn nhỏ, bà thường đem tôi theo đến lớp học cho tới lúc tôi lớn hơn để có thể vào nhà trẻ. Tôi biết ơn mẹ vì mẹ đã quyết định làm gương cho tôi noi theo.
Hàng ngày tôi vẫn thắc mắc rằng nếu không có mẹ thì không biết đời tôi sẽ ra sao. Đời tôi sẽ khốn khổ chăng? Chắc hẳn vậy. Và câu hỏi đó đã được trả lời vào một ngày hè. Đó là ngày mẹ tôi đi làm khi đang mang thai em tôi. Hôm đó tôi rất phấn khởi! Thế nhưng mẹ bị sảy thai và em tôi chết. Hôm đó tôi cũng có thể mất luôn mẹ, nhưng thật may là mẹ còn sống. Điều này khiến tôi suy nghĩ nhiều và nhận biết mẹ thực sự có ý nghĩa thế nào đối với tôi.
Sau đó không lâu, cha mẹ tôi chia tay. Đây là cú “sốc” đối với tôi. Dù tôi mới 4 tuổi, nhưng tôi vẫn nhớ mãi ngày hôm đó, y như mới xảy ra hôm qua vậy. Cảnh gia đình ly tan là cú “sốc” nặng đối với tôi, và tôi nguyền rủa em tôi, vì tôi cho rằng cái chết của em tôi đã khiến cha mẹ chia tay. Giá mà nó còn sống, chúng tôi sẽ là một đại gia đình hạnh phúc!
Dù cha mẹ tôi chia tay, nhưng hai người vẫn cùng nhau nuôi dưỡng tôi. Mẹ tôi trực tiếp và đích thân lo cho tôi mọi thứ. Vì tôi mà mẹ tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt với cha tôi. Điều này khuyến khích tôi không coi mẹ là điều dĩ nhiên phải có. Đó là lý do tôi biết ơn mẹ tôi.
Mẹ ơi, qua bao gian nan khốn khó, mẹ vẫn như một người bạn tốt nhất của con. Mẹ động viên con theo đuổi ước mơ của mẹ, và mẹ dạy con những bài học sống qua các hành động của mẹ. Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ là nguồn cảm hứng để con đi theo con đường đúng trong cuộc sống, mẹ cũng đã giúp con có những cách chọn lựa đúng, và để con va chạm với những thử thách xem chừng như mạo hiểm vậy.
Mẹ ơi, con chưa bao giờ hiểu được mẹ có ý nghĩa thế nào đối với con cho tới lúc con ngồi viết những dòng này. Con muốn mẹ biết rằng con mãi mãi kính yêu mẹ. Con hy vọng rằng khi con trưởng thành, con có thể là người mẹ tốt đối với con của con như mẹ đã là người mẹ tốt đối với con vậy.
Trầm Thiên Thu
(chuyển ngữ từ Thank You Mom)
Langthangchieutim gởi
Thiên chúa giáo mới đích thực là nguồn tạo nên sức mạnh khủng khiếp của Hoa Kỳ
Thiên chúa giáo mới đích thực là nguồn tạo nên sức mạnh khủng khiếp của Hoa Kỳ. Trên thế giới, Mỹ thuộc top các quốc gia trẻ, lịch sử khá mỏng nhưng nước này đã nhanh chóng vươn lên trở thành một cường quốc trên thế giới, lý do gì tạo nên sự phát triển vượt bậc như vậy?
– Xếp thứ nhất về sản lượng kinh tế, còn gọi là tổng sản phẩm quốc nội (GDP), đạt 13,13 nghìn tỷ đô-la Mỹ trong năm 2006. Với ít hơn 5% dân số thế giới, khoảng 302 triệu người, nước Mỹ chiếm 20 đến 30% tổng GDP của toàn thế giới. Riêng GDP của một bang – bang California – đạt 1,5 nghìn tỷ trong năm 2006, đã vượt quá GDP của tất cả các nước, chỉ trừ 8 nước, vào năm đó.
– Là địa điểm thu hút nhiều đầu tư trực tiếp nước ngoài nhất – trong lĩnh vực kinh doanh và bất động sản – đạt khoảng 177,3 tỷ đô-la trong năm 2006. Đứng đầu về địa điểm rót vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài của 100 tập đoàn đa quốc gia lớn nhất thế giới, bao gồm cả các tập đoàn từ những nước đang phát triển.
– Đứng thứ năm về tài sản dự trữ trong năm 2005 với 188,3 tỷ đô-la, chiếm 4% thị phần thế giới, sau Nhật và Trung Quốc (mỗi quốc gia này chiếm 18%), Đài Loan và Hàn Quốc, và đứng ngay trước Liên bang Nga. Đứng thứ 15 về dự trữ ngoại hối và vàng, đạt khoảng 69 tỷ đô-la vào giữa năm 2006.
– Đứng thứ 3 về môi trường kinh doanh thông thoáng trong năm 2007, sau Singapore và New Zealand.
Và cuối cùng, cho tới nay không một quốc gia nào có thể “lật đổ” được “sự thống trị” của người Mỹ tại giải thưởng danh giá nhất hành tinh – giải Nobel. Mỹ không chỉ giành ngôi vị quán quân tuyệt đối trên bảng thành tích với 350 nhà khoa học được tôn vinh, mà còn bỏ xa nước Anh ở vị trí á quân với 117 người đoạt giải.
“Mỹ là quốc gia của những người tin Chúa”
Liệu có nghịch lý không khi một quốc gia dẫn đầu thế giới về các phát minh khoa học và sở hữu công nghệ tối tân, lại gửi gắm hoàn toàn niềm tin vào Thiên Chúa? Kết quả điều tra của Gallup cho thấy 95% người Mỹ đặt niềm tin vào Thiên Chúa, nghĩa là cứ 10 người Mỹ thì có tới hơn 9 người tin vào sự chở che của Ngài. Kết quả thăm dò của Gallup dựa trên các cuộc phỏng vấn điện thoại được tiến hành ngẫu nhiên với những người từ 18 tuổi trở lên tại 50 bang và đặc khu Columbia.
Trong suy nghĩ của người Mỹ, Chúa đã tạo ra họ và họ thuộc về Chúa. Chúa ban cho họ sức mạnh và ý chí vì họ cho rằng năng lực của con người là vô cùng giới hạn. Chỉ có ở Mỹ, bạn mới biết câu nói mà từ dân thường cho đến giới tinh hoa sử dụng nhiều nhất, đó chính là “God bless you” (Cầu Chúa phù hộ cho bạn).
Trong Ngày Cầu Nguyện Quốc gia (2018), Tổng thống Donald Trump nói rằng: “Những gì tôi hay nghe nhất ở đất nước chúng ta là 6 từ chưa bao giờ, chưa lần nào mà không chạm đến trái tim tôi – “Cầu Chúa phù hộ cho bạn”.
Sức mạnh có được từ Đức tin
Tuy là đất nước có nền khoa học công nghệ hiện đại bậc nhất, nhưng người Mỹ chẳng ngại ngần khi thể hiện niềm tin vào Đấng Sáng Thế.
Bill Gates là một người vô cùng kín tiếng trong cuộc sống cá nhân, nhưng trong cuộc phỏng vấn với tạp chí Rolling Stone, khi được hỏi: “Là một nhà công nghệ, nhưng rất nhiều việc ông đang làm hiện nay gắn liền với nền tảng có thiên hướng đạo đức. Phải chăng suy nghĩ của ông về giá trị của tôn giáo đã thay đổi qua nhiều năm?”. Bill Gates hé lộ: “Tôi nghĩ rằng các hệ thống đạo đức tôn giáo là cực kỳ quan trọng. Chúng tôi nuôi dạy con cái theo phương pháp của tôn giáo; các con tôi tới nhà thờ Công giáo nơi Melinda và tôi cũng tham gia. Tôi đã rất may mắn, và do đó tôi hàm ơn sự may mắn đó bằng cách cố gắng giảm thiểu sự bất công trên thế giới. Đó chỉ là một chút đức tin tôn giáo. Tôi muốn nói, ít nhất đó là một niềm tin đạo đức”.
Trong cuộc trả lời phỏng vấn của CNN, Francis Collins cho biết: “Tôi là một nhà khoa học và cũng là một người tin Chúa, và tôi thấy không có sự mâu thuẫn giữa những quan điểm đó về thế giới”.
Francis Collins nổi tiếng do những khám phá nổi bật về các loại gene bệnh cũng như khả năng lãnh đạo của ông trong Dự án bản đồ gene người (HGP). Ông thú nhận rằng: “Khoa học, ngành mà tôi rất yêu thích đã bất lực không thể trả lời những câu hỏi của tôi như “Ý nghĩa của cuộc sống là gì?”, “Tại sao tôi có mặt ở đây?”,… “Nếu vũ trụ có một sự khởi đầu, vậy ai là người tạo ra nó?”. Ông nói: Đức tin là cần thiết với tất cả chúng ta.
Ông là tác giả cuốn bestseller Ngôn ngữ của Chúa: Một nhà khoa học trình bày chứng cứ cho đức tin, trong đó ông bày tỏ lập trường ủng hộ thuyết tiến hóa hữu thần. Ông nhấn mạnh vào Luật Đạo đức: “Đối với tôi, Luật Đạo đức nổi bật như tấm biển chỉ đường tỏ tường nhất của Chúa”.
Tổng thống Trump cũng nhắc về các mối đe dọa đối với tự do tôn giáo:
“Tự do tôn giáo là một quyền thiêng liêng, nhưng nó cũng là một quyền bị đe dọa ở khắp xung quanh chúng ta, và thế giới đang ở dưới những đe dọa rất nghiêm trọng theo nhiều cách khác nhau. Và tôi chưa bao giờ nhìn thấy điều đó phổ biến và công khai như khi tôi bắt đầu làm Tổng thống. Thế giới đang gặp nhiều vấn nạn, nhưng chúng ta sẽ sửa chữa và phục hồi. Đó là những gì tôi sẽ làm. Sửa chữa và phục hồi. Chúng ta sẽ cùng làm điều đó”.
Hạnh Lê

Lời nói dối của cô giáo lớp 5
( Nguồn fb Hà Ngô Tử)
Ngày đầu tiên của năm học mới, cô giáo Trương đứng trước tất cả các bạn học sinh lớp 5, nhìn khắp một lượt và nói rằng: Cô sẽ yêu và đối xử bình đẳng với từng bạn trong lớp mình.
Nhưng, đó là một lời nói dối. Điều cô vừa nói là không thể.
Cô có ấn tượng không tốt với cậu học sinh ngồi ngay dãy bàn đầu tiên, cậu bé tên là Lý Đức Huệ.
Cô Trương phát hiện Lý không thể cùng chơi với các bạn khác. Quần áo của cậu bé rách nát, người bẩn thỉu và thật khó để ai đó có thể yêu quý cậu bé cho được. Ngay cả bản thân cũng rất thích dùng bút đỏ gạch một dấu X to đùng trên vở của cậu bé.
Cho đến vài hôm sau, nhà trường yêu cầu giáo viên kiểm tra học bạ của các em học sinh, cô Trương đã cố tình để hồ sơ của Lý xuống dưới cùng. Vậy nhưng khi xem đến hồ sơ của cậu bé, cô giáo đã vô cùng ngạc nhiên.
Giáo viên năm lớp 1 của Lý viết rằng: “Tiểu Lý là một cậu bé thông minh, nét mặt lúc nào cũng rạng rỡ với nụ cười luôn thường trực trên miệng, viết chữ rất ngay ngắn và sạch sẽ, ngoan ngoãn lễ phép, mang đến niềm vui cho những người xung quanh.”
Giáo viên năm lớp 2 thì viết: “Tiểu Lý là một học sinh ưu tú, rất được các bạn quý mến nhưng cậu bé rất buồn, vì bệnh của mẹ em đã ở giai đoạn cuối, cuộc sống gia đình rất khó khăn.”
Giáo viên năm lớp 3 viết: “Mẹ qua đời đã gây ra một cú sốc lớn đối với Tiểu Lý, cậu bé đã nỗ lực hết sức nhưng bố em là người sống thiếu trách nhiệm. Nếu không có giải pháp cải thiện, gia đình sẽ gây ảnh hưởng rất tiêu cực đến Tiểu Lý.”
Giáo viên năm lớp 4 viết: “Tiểu Lý tính cách dị biệt, không thích học, không có bạn, nhiều khi còn ngủ trong giờ học.”
Lúc này, cô Trương mới ý thức được những vấn đề đang tồn tại với cậu học trò nhỏ. Cô cũng cảm thấy xấu hổ vì hành vi của mình.
Nhưng tuyệt nhiên, cậu bé Lý Đức Huệ không biết về việc này.
Vì lần nói dối trước cả lớp, cô giáo không ngờ sau đó thỉnh thoảng lại nhận được 1 lá thư
Đến ngày lễ của các nhà giáo, khi các em học sinh đem quà tặng cho mình, cô Trương càng cảm thấy day dứt hơn. Các bạn nhỏ tặng quà cho cô đều bọc giấy màu đẹp đẽ, bên trên còn dán dây ruy băng, chỉ có mình Tiểu Lý là ngoại lệ.
Cậu bé dùng mảnh giấy màu da bò dày bì bì, có lẽ được xé ra từ một cái túi đựng đồ tạp nham để bọc quà.
Món quà là một chiếc vòng tay được xâu chuỗi bởi các hạt thủy tinh, có hạt đã bị mất và một lọ nước hoa chỉ còn ¼. Các học sinh khác cười ồ lên.
Cô giáo phải ra hiệu cho các bạn im lặng không được trêu chọc bạn trước khi khen chiếc vòng thật đẹp rồi nhanh chóng đeo nó lên tay.
Cô cũng xịt một chút nước hoa lên cổ tay trước mặt các em học sinh.
Sau buổi học hôm đó, Lý nói với cô giáo một câu rồi mới về: “Cô Trương, hôm nay trên người cô có mùi rất giống mẹ em trước đây.”
Khi các bạn nhỏ đã về hết, cô Trương ngồi lại lớp hồi lâu. Cô đã khóc mất hơn một tiếng.
Sự thay đổi tích cực
Từ hôm đó, cô không còn nghiên cứu về việc làm sao để dạy bọn trẻ đọc, viết hay làm toán mà nghiên cứu về việc làm thế nào để giáo dục các em học sinh.
Cô Trương bắt đầu chú ý đến Tiểu Lý. Khi học cùng cô, cậu bé ngày càng cho thấy mình là một đứa trẻ năng động là linh hoạt. Càng được cổ vũ, phản ứng của cậu bé càng trở nên nhanh nhẹn.
Cuối năm đó, Tiểu Lý trở thành đứa trẻ thông minh nhất lớp. Mặc dù cô giáo nói sẽ yêu thương và đối xử bình đẳng với tất cả các bạn trong lớp nhưng Tiểu Lý đã trở thành “con cưng” trong mắt cô.
Một năm sau đó, cô Trương phát hiện một mảnh giấy nhỏ trong khe cửa. Là của Tiểu Lý. Cậu bé nói với cô, rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất mà cậu gặp trong đời.
6 năm nữa trôi qua, cô Trương lại nhận được một mảnh giấy khác của cậu học trò nhỏ. Tiểu Lý viết rằng cậu bé đã tốt nghiệp trung học phổ thông, đứng thứ ba trong lớp về thành tích học tập và cô vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất cậu gặp trong đời.
Nhiều năm sau nữa, cô Trương tiếp tục nhận được một là thư. Lần này Tiểu Lý viết, khi nhận tấm bằng cử nhân loại xuất sắc, cậu đã quyết định sẽ ở lại trường tiếp tục học lên và cô Trương vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất mình được gặp trong đời.
Tuy nhiên lần này, phần ký tên có sự thay đổi và dài hơn một chút: Tiến sỹ y khoa Lý Đức Huệ.
Mùa xuân năm đó, Lý lại gửi cho cô Trương một lá thư, nói là mình sắp kết hôn, không biết cô có muốn tham gia hôn lễ của cậu hay không và cô sẽ ngồi vào vị trí của mẹ chú rể.
Tất nhiên là cô Trương đã đồng ý. Hôm đó, cô đã đeo chiếc vòng mà cậu bé Lý tặng năm nào, xịt một chút nước hoa mà mẹ cậu bé đã từng dùng trước đây.
Gặp lại nhau, hai cô trò ôm nhau thật chặt. Lý Đức Huệ thì thầm vào tai cô: Cảm ơn cô, cô Trương, con vô cùng cảm ơn cô đã cho con biết mình có thể làm được nhiều việc mà trước đây con không nghĩ tới.
Còn cô Trương lúc này cũng không ngăn được nước mắt, nghẹn ngào nói: Tiểu Lý, con nhầm rồi, là con đã dạy cho cô nhiều điều. Cho đến khi gặp được con, cô mới biết làm giáo viên là phải như thế nào!
Lời bình
Hy vọng rằng câu chuyện này có thể lan tỏa đến tất cả những người đang làm giáo viên, những người đang làm công tác giáo dục.
Trong câu chuyện này, chúng ta đã nhìn thấy một phương pháp giáo dục hiệu quả mà một phần trong đó đến từ những lời nhận xét chi tiết, đầy quan tâm mà giáo viên ghi lại trong sổ học bạ của học sinh cuối mỗi năm học.
Chúng ta cũng đã nhìn thấy trách nhiệm của một giáo viên ưu tú, cô đã suy nghĩ nghiêm túc về công việc của mình trước đây và bắt tay vào thay đổi. Cô đã nghiêm túc hoàn thành công việc trồng người của chính mình và ở một mức độ nào đó, cô đã thành công.
Vị giáo viên ấy đã giữ cho mình một trái tim nhân ái, tình nguyện vì học sinh mà thay đổi, dùng hành động thực tế của mình để trao cho học sinh sự cổ vũ mạnh mẽ nhất.
Với một đứa trẻ, cô giáo quan trọng biết nhường nào, các em rất cần tình yêu của các thầy cô giáo.
ST


Bức ảnh đắt giá quá.
Hài mà không cười nổi.
Những đồng tiền bẩn khiến một hội đồng cúi đầu nhục nhã, còn kẻ có tội thì vênh váo diễu oai. Ai “làm chủ” phiên toà này, nhìn vào đã rõ. Công Lý vẫn chỉ là người anh sống cách nhà tôi 4 tầng mà thôi.
Các vị đang chỉnh tề áo trắng, cà vạt từ đây trở về nhà có thấy hổ thẹn khi xưng bố, mẹ, ông, bà, khi ôm con cháu mình trong tay không nhỉ? Bằng bản án này, các vị đã trực tiếp khẳng định các vị đứng về phe nào. PHE CỦA TỘI ÁC. Kẻ có tội bị nguyền rủa suốt đời, còn các vị, xã hội sẽ không tha thứ cho các vị đâu.
Nhìn vào thất bại thảm hại này mà đau nhói. Nó một lần nữa khẳng định rằng, CHỈ CÓ CHÚNG TA mới bảo vệ được đứa con mình dứt ruột sinh ra thôi, các mẹ ạ. Đừng chờ mong sẽ cậy nhờ hay dựa được vào ai, cũng đừng hy vọng hão huyền vào những điều vốn không tồn tại. Kể từ giờ phút này, xin đừng lạc quan … tếu nữa. Khẩu hiệu cứ hô ra rả, những chương trình tuyên truyền vẫn cứ đều đặn diễn ra để rồi tất cả gần như thành công cốc với những bản án đi đêm vô nhân tính thế này.
Chúng ta đã từng ào ạt ký tên cho một bản án được thi hành ở nước Nhật xa xôi. Vụ này được xét xử ngay tại Việt Nam, tên cuồng dâm Khắc Thuỷ vẫn đang nhởn nhơ ở ngay Vũng Tàu. Những ông bố, bà mẹ chúng ta hiệp lực làm gì đi chứ!
——
* Đọc bài đăng trên Facebook chị Thu Thuỷ, mẹ bé TNT để hiểu tường tận về “hành trình đi đêm của một bản án phúc thẩm vô nhân đạo chống lại trẻ em”.
Hết bao nhiêu tiền để một đám người quỷ quyệt mưu kế một bản án phúc thẩm bất công chống lại 9 bé gái Lakeside Vũng Tàu? Không ai dám chắc là bao nhiêu, nhưng bất cứ ai sở hữu một bộ não của con người cũng đều phải hình dung tới những đồng tiền nhơ bẩn được sử dụng để mua một bản án từ 3 năm từ giam xuống 18 tháng tù treo cho một kẻ đồi bại bất nhân.
18 tháng tù treo chỉ là một biện pháp xảo ngôn để hóa giải mọi hình phạt dành cho tên tội phạm Nguyễn Khắc Thủy. Tại sao tôi lại sử dụng cụm từ “đi đêm” cho bản án này. Bởi vì cách thức mà người ta ưu ái dành cho hắn một phiên tòa mà đáng lẽ ra sáng nay chỉ có một mình hắn và mấy tên luật sư cãi cùn tham dự đã nói lên tất cả.
Hãy lắng nghe tôi chia sẻ:
Chiều ngày 9 vừa qua, bỗng dưng trong người có cảm giác bất an, tôi gác lại công việc rồi tới văn phòng Viện Kiểm Sát TP Vũng Tàu. Tại đây, tôi hỏi cơ quan này về dự kiến thời gian phiên phúc thẩm vể đơn kháng cáo của tên Nguyễn Khắc Thủy, ngay lúc này tôi nhận được thông tin là ngày 11 tháng 5 năm 2019 (ngày hầu hết học sinh phải tham gia kỳ thi cuối cấp). Chỉ còn vài chục tiếng không kịp trở tay, chỉ đăng vội dòng status để mong nhận được sự đồng cảm và ủng hộ từ cộng đồng.
Ngay chiều hôm đó nhà báo Đinh Thu Hiền hủy chuyến bay công tác ra Hà Nội để sáng hôm sau xuống Vũng Tàu tác nghiệp.
Chỉ còn chưa đầy 24 tiếng để xử lý thông tin phiên tòa mà sau bao nhiêu ngày tháng, vật đổi sao rời, tôi đi xa mà không cập nhật được. Chúng tôi bắt đầu lần tìm từng địa chỉ của những người liên quan tới vụ án. Liên lạc được với họ thì câu trả lời đều có nội dung “không biết gì, không nhận được giấy gì từ Tòa án liên quan tới phiên xử cả”. Vì thế mà chị Đinh Thu Hiền đã trực tiếp gọi cho ông thẩm phán Huỳnh Ngọc Thiện để xác nhận có hay không phiên tòa phúc thẩm sáng nay.
Tới 5h giờ chiều, chúng tôi có mặt tại nhà của một nhân chứng để thảo luận với gia đình tình hình trên, thì bất ngờ nửa tiếng sau một người đàn ông cầm một phong thư vội vã gửi cho người làm công của gia đình rồi lên xe đi mất mà không nói bất cứ điều gì. Khi mở ra mới biết đó là giấy triệu tập nhân chứng. Vậy là họ chỉ cho nhân chứng một đêm chuẩn bị, trong khi sáng nay cháu còn phải đi thi hết năm học. Ngoài một thư triệu tập này ra, không còn bất cứ ai nhận được gì.
Sáng nay phiên tòa bắt đầu lúc 8h, tên Nguyễn Khắc Thủy bước xuống từ một chiếc xe hơi sang trọng, trắng muốt, trang bị thêm gậy chống mới tinh và căn bệnh Parkinson. Còn tôi lúc đó vẫn đứng trước cổng trường đợi cho cháu thi xong. 10h sáng, phiên xử giữa chừng nhân chứng mới có mặt tại Tòa.
Bởi vì có chúng tôi hay không, chắc là không còn quan trọng với họ. Nếu không tình cờ biết được phiên xử, chắc chắn hôm nay chỉ có đám người kia đi nhận cái án như không trong im lặng, thế thì phải dễ dàng biết mấy.
Cách đây 2 năm, tôi từng nói rằng, dù có hay không công lý trong vụ án này, tôi vẫn theo đuổi để thực hiện trọn vẹn trách nhiệm làm mẹ, và trách nhiệm với những nạn nhân khác. Hôm nay công lý đã bị cướp mất rồi, tôi không khóc được nhưng trong lòng vỡ vụn. Phải đi tiếp thôi, cho dù phải gặp bao nhiêu bọn bất nhân, rác rưởi thì cũng phải nhổ vào mặt mà cho chúng biết bản chất thật của chúng thế nào. Chứ nhất định không để chúng dựa vào vài cái danh phận chỗ này, chỗ kia mà cho mình là hơn người. Trong khi bọn chúng chỉ là những con quỷ kiếm ăn trên linh hồn và danh dự của những bé gái.
Gian nan phía trước!
Trong cuộc đấu đá của nội bộ chính quyền này là những cuộc dùng công cụ của nhà nước chơi nhau. Bộ máy nhà nước được dân đóng thuế nuôi sống nó chỉ để làm dao kiếm cho những băng đảng nhỏ trong một băng đảng lớn.
Như những tổ chức mafia, khi băng đảng chưa chiếm lĩnh vùng kiểm soát, nội bộ nó rất thống nhất. Khi chiến đấu với kẻ thù chung, đám ong ve hạ cấp xung phong sống chết để lấy điểm với ông trùm. Để chi? Để hy vọng khi thắng cuộc nó sẽ được chia lại địa vị. Nhưng khi đã làm một băng đảng bá chủ thì ngay trong lòng đảng mafia đó, nó sẽ tự chia phe thủ tiêu, chém giết để đoạt lấy địa vị cao. Trong đó luôn xảy ra phe muốn lật đổ và phe đang giữ ghế. Rất khốc liệt.
Xem bộ phim Bạch Tuộc của truyền hình Italia thì biết bản chất mafia là như thế nào. Bản chất mafia sinh ra là để chiến, khi có mục tiêu chung nó sẽ chiến đấu vì mục tiêu chung, khi mục tiêu chung đã đạt thì chúng chia phe chiến vì mục tiêu riêng. Bản chất băng đảng mafia là độc chiếm không có chuyện share quyền lợi với băng đảng khác. Hoặc nhóm mầy bị tiêu diệt, hoặc nhóm tao bị tiêu diệt. Đó là bản chất không dung nạp bất kì đảng phái nào khác của ĐCS, bởi đơn giản nó là một dạng đảng mafia.
Nhìn lại thực trạng của Việt Nam thì đảng CSVN nó mang dáng dấp của băng đảng mafia đến 90%. Mafia thật nó là băng đảng trong làm ăn, còn ĐCS là một mafia chính trị lẫn tìm kiếm quyền lợi kinh tế. Mafia kia dùng đàn em chỉ tính trăm tên, ngàn tên cầm mã tấu, cùng lắm là một số ít trong đó có súng. Còn ĐCS dùng cả quân đội với 500 tướng, hàng vạn cấp tá, còn cấp úy thì miễn tính, lính lát thì hơn nửa triệu. Lấy thuế của 100 triệu dân để nuôi sống quân đội, và dùng quân đội để bảo vệ cho Đảng. Chưa hết, ngoài quân đội còn có công an với trăm tướng vạn tá và lính lát gần bằng với quân đội. Họ ăn lương của dân mà theo dõi và tìm cách hại dân bảo vệ Đảng.
Khi kẻ thù lớn nhất của đảng là nhân dân yếu xìu như một thân thể bại liệt, thì Đảng lại ngứa ngáy. Vì như mafia, Đảng được sinh ra là để chém giết mà. Kẻ thù nhân dân thì giờ như con cừu non cần gì bận tâm? Kẻ thù chính không cần chiến đã bại, nên rảnh, không việc gì làm Đảng quay ra choảng nhau giành ăn. Công cụ báo chí, công an, toà án được dùng để tiệt tiêu đối thủ. Chiến thuật thuật bẩn thỉu vẫn bén như xưa. Ban đầu cho báo chí mớm cho dư luận phẫn nộ, khi dư luận bùng lên có cớ để chơi đối thủ thì stop đám báo chí nô bộc vì sợ thả mấy con chó sủa quá đà nó cắn bậy thì phản tác dụng. Và như thế là có một kế hoạch vừa diệt trừ phe cánh của đối thủ vừa chèn người mình vào thay thế. Thế là thống lĩnh, và khi thống lĩnh thì làm ăn với bạn hàng lớn mới trôi chảy.
Tôi đoán thế vì điều gì cũng có thể xảy ra cả. Hơn nữa nhân dân là nô lệ, bị gạt ra khỏi cuộc chơi mua bán số phận của mình thì làm gì biết được bọn chủ nô nó kí tá điều gì? Khó nói. Đoán như cảnh báo một khả năng. Tôi đoán nhưng vẫn cầu mong sao mình đoán sai. Mong lắm. Vì tôi sợ trò chém giết của siêu mafia CS, cuộc chém giết nào cũng lồng trong nó thủ đoạn và sự lừa gạt. Quá khứ họ đã lừa toàn dân những cú lừa ngoạn mục, và khả năng đó của CS là vô đối. Nên cảnh báo cũng không thừa.




Bản đồ gốc quy hoạch Thủ Thiêm vẫn giữ Dòng Mến Thánh Giá, Nhà Thờ Thủ Thiêm, Chùa Liên Trì.
Thế nhưng Chùa Liên Trì nay chỉ còn gạch vụn…
Nhờ những bản đồ gốc quy hoạch Thủ Thiêm do cựu chủ tịch thành phố Võ Viết Thanh ở Sài Gòn vừa tiết lộ, người ta thấy được các cơ sở tôn giáo lẽ ra không phải bị xóa sổ như quy hoạch hiện nay.
Đó là theo tờ Việt Nam Thời Báo hôm Thứ Năm 10 tháng 5. Theo tác giả bài báo, cho đến tháng 9 năm 2004, bản thuyết trình “Quy hoạch tổng mặt bằng” do công ty Sasaki Associates thực hiện với sự hợp tác của Viện Quy Hoạch Xây Dựng TPHCM nêu rõ, trong “những địa điểm nổi bật của khu Lõi trung tâm” có các cơ sở tôn giáo ở Thủ Thiêm. Xác định công trình tôn giáo lâu đời này là “khu văn hóa chính yếu”, nhóm thiết kế đề nghị “giữ lại và kết hợp với thiết kế của Lõi trung tâm”.
Tuy nhiên, đến ngày 19 tháng 6 năm 2012, uỷ ban nhân dân thành phố ban hành quyết định phê duyệt đồ án tỷ lệ 1 trên 2,000 của Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Văn bản này do phó chủ tịch thành phố Nguyễn Hữu Tín ký. Trong đó, phần đất dành cho công trình văn hoá đã được “giải toả trắng” trên bản đồ. Điều này có nghĩa tất cả tu viện, chùa, và nhà thờ ở Thủ Thiêm sẽ bị nhà cầm quyền cộng sản cưỡng chế.
Chùa Liên Trì bị san bằng vào tháng 9 năm 2017. Đến ngày 24 tháng 4 năm 2018, chủ tịch thành phố Nguyễn Thành Phong yêu cầu các đơn vị liên quan có phương án di dời những cơ sở tôn giáo trong khu đô thị này, gồm nhà thờ Thủ Thiêm và Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm.
Huy Lam / SBTN

***************
Ban Tuyên Giáo CSVN ‘chỉ đạo miệng’ báo chí ngưng viết vụ dân oan Thủ Thiêm
Việt Nam (NV) – “Từ phản ảnh dư luận, báo chí về dự án khu đô thị Thủ Thiêm, các cơ quan chức năng đang xem xét, xử lý theo quy định. Yêu cầu các cơ quan báo chí tạm dừng thông tin về vấn đề này. Cám ơn các anh chị.”
Đó là nội dung “chỉ đạo” của Ban Tuyên Giáo CSVN gửi lãnh đạo các tòa soạn báo ở Việt Nam hôm 11 Tháng Năm.
Một thư ký tòa soạn xác nhận với nhật báo Người Việt: “Các báo đều nhận lệnh không xới thêm, đợi chừng nào có diễn biến mới tiếp theo thì đăng về nỗi oan khuất của người dân Thủ Thiêm. Vụ chỉ đạo đưa tin lần này của Ban Tuyên Giáo cũng tương tự các lần trước, là chỉ đạo miệng thôi, vì họ sợ rò rỉ văn bản ra bên ngoài thì kẹt.”
Một ngày trước, báo Tuổi Trẻ, báo Infonet, và các báo khác đồng loạt đăng nhiều bài phóng sự “kể khổ” của “dân oan” Thủ Thiêm. Ngoài việc mô tả cặn kẽ các trường hợp bất bình tột độ vì bị mất đất, mất nhà, các bài báo còn cho thấy nhà chức trách, lãnh đạo thành phố ở Sài Gòn… không hề có động thái gì giải quyết dứt điểm các vụ khiếu kiện đất đai trong suốt 20 năm qua của người dân Thủ Thiêm.
Báo Tuổi Trẻ viết: “Hàng chục năm qua, nhiều người dân bị thu hồi đất ở khu đô thị Thủ Thiêm miệt mài vác đơn đi khiếu nại. Họ gửi hàng trăm lá đơn, gặp hàng chục lãnh đạo nhà nước nhưng chưa có một quyết định nào được đưa ra.”
Báo Zing ghi lại lời của cử tri Nguyễn Thị Hà ở phường Bình An: “Trách nhiệm giám sát của Hội Đồng Nhân Dân thành phố ở Sài Gòn trong việc quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm như thế nào? Tại sao có đầy đủ các cơ quan chức năng, cơ quan giám sát nhưng vẫn xảy ra những chuyện khó hiểu ở Thủ Thiêm 20 năm qua?”
“Có bàn tay sắt nào ‘thò’ vào vấn đề ở Thủ Thiêm hay không? Chúng tôi nhận được lời khuyên hãy chờ đợi và hy sinh nhưng con cháu chúng tôi không thể hy sinh được? Người dân Thủ Thiêm không được hạnh phúc, nhưng chúng tôi nói với nhau rằng đã chờ 20 năm rồi, hãy chờ thêm thời gian nữa. Chắc chắn người dân ở đây sắp có được kết quả mong muốn rồi,” báo Zing trích lời bà Hà.
Vài ngày trước, truyền thông trong nước đồng loạt đăng bài về nỗi đau mất đất của người dân Thủ Thiêm, cộng đồng mạng dấy lên nghi vấn vì sao truyền thông Việt Nam im lặng vụ này quá lâu và đợi bây giờ mới đăng tải.
Đã có suy đoán cho rằng đằng sau vụ này là đấu đá phe phái và tranh giành lợi ích, cụ thể là cuộc tấn công nhắm vào cựu Bí Thư Sài Gòn Lê Thanh Hải và cựu phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Sài Gòn Nguyễn Văn Đua. Hiện hai ông này đều từ chối các cuộc phỏng vấn báo chí về sự việc.
Hôm 11 Tháng Năm, blogger Hằng Thanh viết trên trang Facebook cá nhân: “Để nước mắt thấm đẫm đất Thủ Thiêm 20 năm qua, có trách nhiệm của báo chí. Hoặc là hèn nhát trước cường quyền nên không dám bảo vệ người dân, hoặc bị thông tin của nhóm lợi ích vu khống bà con che mắt! Nói báo chí nhưng thực ra là lãnh đạo báo thôi chứ phóng viên viết mà không đăng thì cũng chịu.”

NÊN LÀM GÌ KHI VỀ HƯU
Giai đoạn thứ nhứt
Sau khi đã về hưu, tuổi từ 60 đến 70, sức khoẻ cũng như điều kiện hãy còn tốt. Thích ăn gì thì ăn, thích mặc gì thì cứ mặc, thích chơi đùa gì thì cứ chơi đùa, chẳng nên tự bạc đãi mình, vì những ngày giờ này sẽ không còn là bao lâu nữa, cần phải nắm lấy (cơ hội). Nắm giữ một ít tiền, giữ lại căn nhà, biết tự an bài tốt cho con đường sau cùng của mình.
Tình trạng kính tế của con cái được tốt là của chính chúng, con cái hiếu thuận là phẩm hạnh tốt của chúng. Chúng ta chẳng nên cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, không nên cự tuyệt sự hiếu kính của chúng.
Nhưng quan trọng nhứt là phải biết tự nương tựa vào chính mình, tự an bài tốt cho sinh hoạt của chính chúng ta.
Giai đoạn thứ hai
Qua hết đoạn tuổi bảy mươi (tức ở vào tuổi bát tuần) mà không có bệnh hoạn gì, cuộc sống hãy còn được tự do, đó là không có những vấn đề gì lớn xảy ra, nhưng phải nên nhớ rằng mình đúng là đã già rồi, thể lực và tinh lực sẽ không còn tốt nữa, các phản ứng tự nhiên của mình cũng sẽ từ từ xấu đi.
Nên ăn cơm chậm lại để đề phòng mắc nghẹn; đi đứng cần chậm lại để đề phòng bị té ngã.
Chẳng nên tranh hơn người, cần biết tự chăm sóc cho chính bản thân mình!
Đừng nên đi “quán xuyến” việc này việc kia, lo lắng sinh hoạt của con cái. Có người còn đi giữ cháu nội cháu ngoại nữa.
Cần phải biết “ích kỷ” một chút để, tự chăm sóc, trông coi chính mình.
Mọi việc phải biết để cho nó hòa theo tự nhiên, phải làm tí công việc quét dọn rác, phải biết cố gắng giữ gìn cho cái trạng thái sức khỏe của mình được lâu dài hơn.
Để cho cái năng lực tự chủ về cuộc sống của mình có thể kéo dài thêm, không phải nhờ vào sự chăm sóc của người khác, thì có phải là tốt hơn không?
Giai đoạn thứ ba
Sức khỏe đã suy yếu rồi, phải cần đến người giúp chăm sóc cho mình, việc này nhất định phải được chuẩn bị từ trước, tuyệt đại đa số con người ít ai tránh khỏi được cái cửa ải này.
Phải biết điều chỉnh tốt cho lòng mình, phải biết thích ứng với hoàn cảnh, sinh lão bịnh tử, với cái Tử là cái việc thường tình của đời người.
Ta cứ thản nhiên mà đối diện với nó, vì đó là cái đoạn cuối của đời người, chẳng có gì mà phải sợ nó, đã có chuẩn bị trước rồi, thì chẳng có chi mà cảm thấy phải khó chịu.
Hoặc là vào viện dưỡng lão, hoặc là mướn người đến nhà trông coi chăm sóc cho mình, lượng sức lượng tình mà làm, nhất định là phải có biện pháp.
Nguyên tắc là chẳng nên “làm khổ” con cái của mình, đừng để con cái mang nặng cái tâm lý không tốt, làm thêm nhiều công việc nhà, gánh nặng thêm sự tốn hao tài chánh hạn hẹp của gia đình.
Tự mình phải biết khắc phục thêm một chút, cái cuộc đời nầy của mình, cái gì khổ, cái gì khó khăn cũng đã qua rồi, hãy tin tưởng rằng cái đoạn đường nhân sinh cuối cùng cũng sẽ dễ dàng mà bước qua.
Giai đoạn thứ tư
Đầu óc ta minh mẫn, bệnh tật đeo mang không cách nào thoát khỏi, lúc mà cái phẩm chất của sinh mạng đến điểm tệ hại nhất, phải biết dám đối diện với cái chết, cương quyết không để người nhà phải lao khổ tái cứu sinh, không để bà con thân hữu phải chịu hứng chịu những hao tốn vô ích.
“Già rồi” trông cậy vào ai? Chính mình, chính mình, lại vẫn là chính mình.
Già rồi thì phải làm sao?
Tại sao lại có cái ý nghĩ nầy, đó là do bởi tôi luôn nhận thấy, người già trên 80, không cần phải hạn chế đồ ăn của họ phải thanh đạm, cũng không cần phải giảm cân, ăn được là quan trọng nhứt
Muốn ăn gì thì cứ ăn, có thể cho là ăn được những món ngon của thế gian nầy, để cho cuộc sống càng thêm vui sướng và thích thú. Hạn chế người già không được làm cái nầy, ăn cái kia là đi ngược lại cái nhân tính của con người, mà lại cũng chẳng có gì gọi là căn cứ khoa học cả.
Trên thực tế, càng ngày càng có nhiều hiển thị chứng cứ của khoa học là, người già cần ăn ngon thêm một chút, cần mập thêm một tí, để cho cơ thể họ có thêm năng lực để đối kháng bệnh tật, đối kháng tính trầm cảm.
Tôi mong ước là, các cụ lão niên đều có thể hưởng thụ được sự tốt đẹp của đoạn cuối con đường nhân sinh của chính mình, mà không phải lưu lại bất cứ một điều gì hối tiếc.
Có thể cũng đừng kỳ vọng chờ đợi để lại cho thế hệ kế tiếp.
Lời kết luận:
Câu nói đúng của tục ngữ: “biết lo về tài chánh thì không nghèo, có kế hoạch thì không rối rắm, có chuẩn bị thì không bận rộn”. Chúng ta với tư cách là lão niên “dự bị quân” đã có ý tốt chuẩn bị hay chưa?
Chỉ cần sự việc chưa xảy ra, phải có chuẩn bị cho tốt, sau nầy sẽ khỏi phải lo lắng cho cuộc sống ở tuổi xế chiều.
Thứ nhất: Lão Kiện
Sự chuẩn bị trước tiên là cái khả năng làm cho sức khỏe tốt ở tuổi già, ngày thường cần chú ý đến “tam dưỡng”:
1-ăn uống dinh dưỡng,
2-chú trọng bảo dưỡng,
3-phải biết tu dưỡng.
Thứ hai: Lão Cư
a/- Đối với sự việc cùng con cháu ở chung, phải rán nhẫn nhịn bằng cách im hơi lặng tiếng trong cuộc sống, chi bằng
b/- Vui sống hưởng thụ với cuộc sống đơn lẻ độc thân, bất luận là trong thành phố hay khu ngoại ô, những nơi thích hợp cho chính bản thân mình, đồng thời là nơi có những quán ăn gần nhà mà mình ưa thích nhứt.
Thứ ba: Lão Bổn
– Đã nuôi dưỡng được con cái, mà không thể có cách nào để dưỡng già. Là cha mẹ của người ta thì phải nhớ biết tự lập tự cường, chưa vào trong quan tài thì đừng bao giờ chia gia sản.
Thứ tư: Lão Hữu
– Có được một người bạn tốt, người hảo hữu cùng ăn chung và người bạn đời đều quan trọng như nhau, bình thường cần phải biết kết rộng thiện duyên, nhận thức nhiều về các loại bằng hữu, là để hưởng thụ được cái bí quyết của nhân sinh.
Nói tóm lại, dù bạn là một trường thọ lão ông hay lão phụ, cuối cùng, bạn cũng chỉ là một con người.
Cái câu nói nầy thật không bi thiết chút nào, lại cũng không có gì phải lo sợ, hoàn toàn do bạn tự an bài cách sống như thế nào, để coi bạn có hay không có cái tâm lý thành thục, có yêu thích cái gì đó thì rất đáng để bạn trực tiếp đi làm.
Có được cái sức khoẻ tốt hay hạnh phúc, cũng đừng hy vọng để lại cho con cái.
Các lão bằng hữu ơi, cần phải ghi nhớ là chúng ta đều là những con người của cái thế hệ cuối cùng hiếu thuận với cha mẹ, lại cũng là những con người của cái thế hệ thứ nhất bị con cái bỏ rơi.
Xin đừng có “nhân tại thiên đàng, tiền tại ngân hàng”, cái gọi là “một mình rất buồn tẻ”, “già rồi mà chẳng có ai phục dịch”, những tín hiệu phiến diện v.v và v.v… đã là những câu nói lỗi thời từ lâu rồi.
Hãy nhận thức cách rõ ràng là: tiền tài, giàu sang chỉ là những số tự mà thôi, danh lợi cũng chỉ là một đoản kỳ tạm hư vinh,cuộc sống mới đúng là cái toàn diện của đời người,
Hãy là cái người “vui sống hưởng thụ cái cảnh già độc thân”, thì cuộc đời mình sẽ có những mùa Xuân rực rỡ trở lại, với chính mình, điều kiện là: thân thể cường tráng, có tiền, có thì giờ, có bạn bè, lại cũng có cái không gian chuyên thuộc của riêng mình.
Có đủ sức độc lập tự chủ, có được cái lạc thú nhân sinh, chắc chắn là tự mình cung cấp cho mình cái công đức tối đại vậy.
VD
From: KimBằngNguyễn gởi

Lòng nhân ái
Nhận tin cô bé ăn trộm đôi giày 2 USD về cho em gái, viên cảnh sát đã có hành động khiến ai cũng bật khóc.
Thay vì bắt giữ và xử phạt bé gái vì tội ăn trộm, viên cảnh sát Mỹ đã có hành động nhân văn đáng ngưỡng mộ.
Đó là tuần đầu tiên làm nhiệm vụ của viên cảnh sát thành phố Atlanta Che Milton khi anh nhận được cuộc gọi báo cáo về một vụ ăn trộm giày tại khu vực mình quản lý.
Nhanh chóng di chuyển đến hiện trường vụ án, viên cảnh sát trẻ phát hiện nghi phạm là một cô bé mới 12 tuổi. Và đôi giày mà cô bé ăn trộm có giá 2 USD.
Viên cảnh sát với tấm lòng nhân hậu Milton.
Trong dòng nước mắt đang lăn dài trên má, cô bé cho biết đôi giày đó là cả một gia tài mà gia đình mình chẳng thể nào có được. Bởi vậy, cô bé mới nảy sinh ý đồ lấy cắp đôi giày về cho đứa em gái 5 tuổi của mình ở nhà.
Thương cảm cho số phận của bé gái, viên cảnh sát Milton đã quyết định không truy cứu hình sự mà cùng cô bé về thăm nơi em sinh sống.
Đó là một căn nhà nhỏ ngoại ô, trống trơn không có lấy một món đồ. Kể cả đến chiếc giường để ngả lưng, gia đình của cô bé cũng chẳng có.
Mẹ cô bé, vừa bế con nhỏ, vừa cố gắng lau dọn nhà cửa cho sạch sẽ. Cô cho biết 2 vợ chồng có 5 con nhỏ. Trong khi chồng đi làm kiếm tiền thì cô ở nhà trông coi con cái.
“Chẳng có đồ ăn, thức uống gì trong căn nhà”, anh Milton chia sẻ.
Sau đó, anh chạy nhanh ra cửa hàng pizza gần nhà để mua 4 chiếc bánh loại to và quay về nhà đưa cho lũ trẻ.
Đó là những ngày tháng 2/2017. Sau lần đó, anh còn quay lại thăm gia đình cô bé vài lần, lần thì đưa bỉm, lần thì quần áo và thăm hỏi tình hình gia đình.
“Tôi cũng đã từng gây ra sai lầm”, Milton thừa nhận. Bởi vậy, anh muốn được giúp đỡ cô bé, hướng cho cô bé đi đúng đường.
Sau khi vụ trộm giày xảy ra không lâu, sếp của Milton đã gọi anh vào nói chuyện. Milton tâm sự anh từng nghĩ rằng thôi xong, quả này mình chết chắc rồi. Vậy nhưng, trái ngược với tất cả những gì anh suy nghĩ.
Phòng cảnh sát Atlanta cho biết đã điều tra sự việc và quyết định sẽ cùng anh đứng lên giúp đỡ gia đình cô bé 12 tuổi. Với sự trợ giúp của phòng cảnh sát Atlanta, gia đình cô bé 12 tuổi đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ khắp mọi nơi trên nước Mỹ.
“Cách mà anh Milton giải quyết vụ việc cho thấy anh ấy có mặt ở đây không phải chỉ để thực thi pháp luật mà còn đi xa hơn nữa và trở thành một phần quan trọng trong cộng đồng nơi anh quản lý”, phòng cảnh sát Milton chia sẻ.