Vài suy nghĩ về Ngày Tổng Biểu Tình Toàn Quốc 10/6

Vài suy nghĩ về Ngày Tổng Biểu Tình Toàn Quốc 10/6

Mai Thanh Truyết (Danlambao) – Trong khi bắt đầu viết những chữ dưới đây, Quốc hội CS Việt Nam đã phê chuẩn Luật An ninh mạng với tỷ lệ bầu là 423/466 đại biểu, bắt đầu cho sự kiện “bức màn sắt” kiểm duyệt trên mạng lưới toàn cầu cho gần 96 triệu người dân Việt sống trong nước. Có 423 cái đầu chỉ biết “bấm nút” như con cừu ngoan cúi đầu làm theo lệnh trên. Chỉ có 15 đại biểu đủ “chút nhất điểm lương tâm” dám nói lên tiếng nói “không”, và 28 đại biểu chống đối “tiêu cực, e dè” bằng cách bỏ phiếu trắng!

Đây là một vấn đề lớn mà người Việt trong nước lẫn hải ngoại cần gấp rút suy nghĩ và tìm phương cách để tiếp tục đấu tranh cho một Việt Nam tự do, đẩy nhanh tiến trình giải thể cơ chế chuyên chính vô sản của CSVN. 

Trở lại câu chuyện tổng biểu tình ở toàn quốc ngày 10/6, chúng ta thấy gì? Trên mạng từ ngày 10/6 trở đi, nhiều tít lớn loan tin: Tin vui không hề tưởng tượng nổi – Lực lượng CSCĐ Phan Rí phải cởi áo hạ vũ khí;  Dân chúng xâm nhập UBND Bình Thuận v.v… 

Ngày này đã thành một ngày lịch sử nhất trong lịch sử kể từ sau 30/4/75, cuộc tổng biểu tình trong đó người dân lần đầu tiên phản đối nhà cầm quyền qua việc chống Luật Đặc khu cho Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc cùng Luật An ninh mạng đã bùng nổ trên suốt từ Bắc chí Nam. 

Dĩ nhiên những diễn biến ngày 10/6 làm chúng ta phấn khởi, chúng ta vui, nhưng sau những tin vui đó, một vài hạt bụi vướng mắt làm người viết buồn và lo… 

Vì sao? 

Chúng ta vui vì có thể nói chưa bao giờ từ sau ngày 30/4/1975 có sự đồng thuận đứng lên của người dân toàn quốc từ thành thị đến những vùng xa xôi của đất nước; 

Chúng ta vui vì quốc nội và hải ngoại cùng hòa hợp trong ý thức trách nhiệm của toàn dân trong và ngoài; 

Vui vì người dân thể hiện đặc biệt tinh thần của cuộc cách mạng bất tuân dân sự là biết s ử dụng cocktail Molotov, gạch đá để tự vệ và đối chọi với bom cay, đạn khói của CSCĐ của bà con Phan Rí; 

Nhưng “buồn” vì người viết đã quan sát tận tường những clips suốt mấy ngày qua, thấy bên cạnh những đoàn, nhóm biểu tình đang tuần hành… thì vẫn có rất nhiều người “đứng bên lề” quan sát, chụp hình, quay phim v.v… như những người bàng quan! Điều nầy nói lên rằng, vẫn còn không ít người “vô cảm” đối với sự tồn vong của Đất Nước. Nhìn và nghe phát biểu của một khách du lịch người Hòa Lan trong đoàn biểu tình mà thấy buồn thêm. 

Và lo là sau ngày 10/6, chuyện gì sẽ xảy ra. Người dân làm gì và sẽ ra sao sau khi tình hình êm dịu lại? Người dân Phan Rí cũng đã làm sôi động trưa ngày 11/6, nhưng rồi Quốc lộ I được giải tỏa. Công nhân giày da Cty Pouchen vẫn còn tiếp tục biểu tình ngày 12/6. 

Tất cả những cảm xúc trên nói lên tương lai của công cuộc chiến đấu xóa ta cơ chế chuyên chính vô sản của CSVN còn nhiều khó khăn. 

Để tìm hiểu và trong tinh thần biện giải những hiện tượng trên sau ngày 10/6, người viết xin lui về quá khứ để truy lùng những sự kiện lịch sử tương tự nhằm rút kinh nghiệm để ngõ hầu tránh được sai lầm trong hiện tại và tương lai. Xin chia sẻ cùng bạn đọc. 

  1. Hiện tượng Đông Đức sụp đổ
12 Nov 1989, Berlin, Germany, Germany — A German youth waves victoriously from the top of the Berlin Wall after the fall of communism in Germany. — Image by © Peter Turnley/CORBIS

Dựa theo bản dịch của tác giả Trần Quốc Việt (Danlambao) “Cuộc cách mạng bất bạo động ở Đông Đức năm 1989 từ bên dưới và trên đường phố qua những con số”trích dịch từ phần phụ lục của tác phẩm “Nonviolent Struggle and the Revolution in Eastern Germany”của Roland Bleiker, The Albert Einstein Institution xuất bản, 1993. 

– 7 tháng Năm Hơn 100 người biểu tình chống gian lận bầu cử bị bắt ở Leipzig. 

– 18 tháng Chín: Hơn 100 người biểu tình bị bắt sau buổi lễ cầu nguyện vào ngày thứ Hai tại Nhà thờ Thánh Nicholas ở Leipzig. 

– 25 tháng Chín: Cuộc biểu tình vào ngày thứ Hai ở Leipzig: 6.000 người xuống đường đòi quyền tự do đi lại và tự do ngôn luận. 

– 2 tháng Mười: Cuộc biểu tình lớn lần đầu tiên ở Leipzig: 25.000 người xuống đường đòi cải cách và công an giải tán họ bằng bạo lực. 

– 7 tháng Mười: Nhân ngày lễ 40 năm thành lập Đông Đức, hàng loạt các cuộc biểu tình diễn ra nhiều nơi. Công an dùng bạo lực và bắt rất nhiều người. 

– 9 tháng Mười: Sau buổi lễ cầu nguyện vào ngày thứ Hai tại các nhà thờ ở Leipzig, cuộc biểu tình lớn nhất lần đầu tiên ở Leipzig: 70.000 người xuống đường đòi cải cách và họ hô vang “chúng tôi là nhân dân”. Cuộc biểu tình diễn ra hoàn toàn ôn hòa. 

– 16 tháng Mười: Hơn 120.000người biểu tình ở Leipzig, 10.000 người ở Dresden và Magdeburg, 5.000 người ở Halle, và 3.000 người ở Berlin. 

– 18 tháng Mười: Bộ Chính trị buộc Erich Honecker từ chức. 

– 20 tháng Mười: 50.000 người xuống đường ở Dresden đòi tự do bầu cử. 

– 21 tháng Mười: Biểu tình diễn ra nhiều nơi. Ở Plauen, một thành phố công nghiệp có 80.000 dân có 35.000 người xuống đường. 

– 24 tháng Mười: 12.000 người biểu tình tình ở Berlin. 

– 26 tháng Mười: Các cuộc biểu tình diễn ra ở Rostock (25.000 người), Erfurt (15.000 người) và Gera (5.000 người). 

– 28 tháng Mười: Biểu tình ở Plauen (30.000 người) và tại nhiều nơi khác. 

– 30 tháng Mười: Hơn 400.000 người biểu tình tại nhiều thành phố đòi cải cách, tự do bầu cử, và tự do đi lại. Riêng ở Leipzig 200.000 người xuống đường, 50.000 người ở Halle, 40.000 người ở Schwerin. 

– 31 tháng Mười: 15.000 người biểu tình ở Wittenberg. 

– 2 tháng Mười Một: Biểu tình ở Gera (10.000 người), Erfurt (30.000 người), Halle (10.000 người), và Guben (15.000 người). 

– 4 tháng Mười Một: Cuộc biểu tình lớn nhất toàn quốc từ trước đên nay. Riêng ở Đông Berlin ước tính khoảng độ từ 500.000 đến 1.000.000 người xuống đường đòi cải cách. Hàng loạt các cuộc biểu tình nhỏ hơn diễn ra ở nhiều nơi. 

– 6 tháng Mười Một Biểu tình đông người càng nhiều: ở Leipzig (500.000 người), Karl Marx-Stadt ( 50.000 người), Schwerin, Halle (60.000 người). Ở Dresden các đảng viên lãnh đạo bất đồng chính kiến lãnh đạo 70.000 người tuàn hành phản đối. 

– 7 tháng Mười Một: Toàn bộ chính quyền Đông Đức từ chức. 

– 8 tháng Mười Một: Toàn thể Bộ Chính trị từ chức. 

– 9 tháng Mười Một: Các cuộc biểu tình ở Erfurt (80.000 người) và Gera (10.000 người). Tối hôm ấy Bức tường Berlin sụp đổ! 

Tiến trình làm cho Bức tường Bá Linh sụp đổ bắt đầu từ tháng 5/1989, và tiếp tục hầu như liên tục cho đến ngày N là ngày 9/11/1989. Một chuổi tranh đấu của toàn dân trong 6 tháng liên tiếp. 

Chúng ta thử tìm hiểu xem những yếu tố nào đưa đến sự thành công của người dân Đông Đức? 

Đó là: 

– Ý thức dân chủ và dân tộc của người dân cao; 

– Lý tưởng cộng sản của Tây phương dù sao vẫn còn hé mở (nhìn về phương Tây) chứ không khép kín và cực đoan kiểu Mao Trạch Đông; 

– Không bị áp lực bên ngoài trực tiếp ảnh hưởng kinh tế – quân sự lên chính quốc (Liên Xô trong giai đoạn nầy đang “ngất ngư” về kinh tế do cuộc chạy đua vũ khí chiến lược dưới thời TT Reagan của Hoa Kỳ); 

– Quan trọng nhất là, chỗ dựa và là nơi yểm trợ “LỚN” của người dân Đông Đức là Tây Đức, một quốc gia hùng mạnh về kinh tế. 

Bốn yếu tố thành công căn bản của Đông Đức, tiếc thay không hiện hữu cho trường hợp Việt Nam: 

Ý thức dân chủ và dân tộc của người Việt chưa cao (cả trong lẫn ngoài nước) từ đó những cuộc tập hợp, biểu tình có tính cách “bầy đàn” nhiều hơn quyết tâm đứng dậy chấp nhận hy sinh, ngay cả mạng sống. Hy vọng Tuổi Trẻ Việt Nam nhận thức được điều nầy và điều chỉnh hướng hoạt động trong những ngày sắp đến; 

CSVN vẫn khư khư ôm lấy lý thuyến cứng rắn của Đệ tam CS QT, cộng thêm việc phải bảo vệ quyền lợi và quyền lực cho nên càng có quyết tâm… ĐÀN ÁP để bảo vệ sự sống còn của chế độ và của chính bản thân. Chỉ hy vọng quân đội, nhất là tầng lớp sĩ quan trẻ còn chút hùng khí dân tộc, không bị ô uế vì tham nhũng, bốc lột…, “ít” chịu ảnh hưởng của áp lực BCT và TƯ đảng, sẽ đứng lên cùng đại khối dân tộc làm cuộc cách mạng dân tộc; 

Việt Nam luôn bị áp lực của Tàu cộng, một quốc gia luôn luôn có mục tiêu tiêu diệt Việt Nam ngay từ buổi sơ khai của dân tộc. Đây cũng là một cột mốc khó gở cho bài toán tự do của Việt Nam trong tương lai. 

Và sau cùng, chỗ dựa của người Việt trong nước là hải ngoại trong cuộc chiến đấu loại trừ CSVN. Nhưng xin người Việt ở hải ngoại, trong tận tâm thức của mỗi người trong chúng ta, chúng ta có đóng được vai trò của người Tây Đức trong công cuộc thống nhất quốc gia hay không? (trong trường hợp Việt Nam là loại trừ CSVN). 

Xin thêm một yếu tố sau cùng làm cho cuộc cách mạng dân tộc qua tiến trình bất tuân dân sự càng thêm khó khăn cho người Việt, chính là chính sách đối với CSVN của Mỹ. Hoa Kỳ chủ trương chuyển hóa Việt Nam qua tiến trình thay đổi từ từ bằng giáo dục để chuyển hóa CSVN. Đây là một tiến trình dài lâu, nhưng chưa chắc HK đạt được ý muốn vì… hơn 10 năm áp dụng chính sách nầy, CSVN ngày càng cứng rắn hơn, bóc lột và đàn áp người dân tàn khốc hơn. Và chắc chắn, mỗi người con Việt đều thao thức muốn thúc đầy tiến trình giải thể CSVN càng nhanh hơn… vì đã gần hết sức lực và hết giờ rồi. 

73 năm chịu đựng ở ngoài Bắc, 43 năm trong Nam! Đã quá mức chịu đựng dù người Việt cũng đã thuộc lòng chữ NHẪN trong luân lý và đạo đức. 

  1. Trường hợp Liên Xô sụp đổ

Có thể nói ngắn gọn là Liên bang Xô Viết sụp đổ vì những nguyên nhân dưới đây: 

Các tiểu bang trong liên bang là những quốc gia độc lập, có nguồn gốc khác với dân tộc Nga, do dó, sự ràng buộc liên bang là do CS Nga áp đặt chứ không do nguyện vọng của các dân tộc trên; 

Khi Liên Xô sụp đổ, họ vẫn là chủ tịch nước, tổng thống quốc gia mà họ đã từng là Tổng Bí thư trước đó, cho nên quyền lợi và quyền lực không thay đổi; 

Liên Xô sụp đổ cuối cùng là do kinh tế kiệt quệ do cuộc chạy đua vũ khí với Hoa Kỳ. 

  1. Những khó khăn cho cách mạng Việt Nam

Theo nhận định của tác giả Long Điền trên mạng về những ngày biểu tình đầu tháng 6, 2018 của đồng bào Việt Nam chống Dự Luật Đặc Khu Kinh tế và An Ninh Mạng: 

1- Về số lượng người tham dự: đông đảo chưa từng thấy tại Việt Nam trước đây, nhiều nơi khắp cả nước, ngày lẫn đêm. Đã trực tiếp ảnh hưởng đến hàng triệu người dân. 

2- Ôn hòa có, bạo động để tự vệ cũng có. Lần đầu tiên tại Phan Rí trên 100 CSCĐ đầu hàng bỏ vũ khí, quân khục, áo giáp, khiêng và leo tường chạy trốn. Theo tin tức của “Phong trào Dân trị”, tại thành phố Nha Trang khách Tàu cộng bị đánh tét đầu ở Tháp Bà Ponagar. Kết quả là hơn 2.000 du khách Tàu bỏ chạy tán loạn và CSVN phải kêu Vietnam Airlines và VietJet để di tản số khách nầy về Tàu… 

3- Có sự tham gia của các tôn giáo: Phật Giáo, Công Giáo có tính cách lẻ tẻ. Đáng lý ra các vị Giám Mục, Linh Mục bên Công Giáo, Hòa Thượng, Thượng Tọa Phật Giáo, Chức sắc Cao Đài, Hòa Hảo “cần” đi đầu như các cuộc biểu tình của Đông Âu 1989. 

4- CSVN đã rất lo sợ, hầu hết công chức xả, ấp, huyện, tỉnh thảy đều không được về nhà, túc trực tại trụ sở để ứng phó mọi tình huống. 

Nói chung cuộc biểu tình rất thành công về cả số lượng và nhiều nơi đồng loạt. Nhưng cần phải có sinh hoạt đoàn thể, Xã Hội Dân Sự, các nhóm chí nguyện quân của các Tôn Giáo, đảng phái không Cộng Sản để hỗ trợ, nuôi dưỡng tinh thần Cách Mạng lật đổ chế độ. 

Bằng không thì những cuộc xuống đường làm tổn hao sinh mạng (có người chết), hao tốn công sức, tài sản của người dân, và tất cả sẽ bị chìm trong dòng thời gian. 

Có thể nói, cuộc tổng biểu tình đã thành công vì huy động được dân chúng khắp nơi cả ở trong và ngoài nước. 

  1. Nhưng rồi sao nữa?

Ngoài những cuộc chạm trán giữa công an, CSCĐ, côn an, và quân đội (ở Phan Rí ngày 11/6) và Cty giày da Puchen, Tân Lập còn n ghe nói cũng có sự hiện diện của biệt kích chống biểu tình của TC nữa. Trong những ngày sắp tới (hiện đang xảy ra 13/6) có nhiều nơi CSCĐ đã ổn định lại được trật tự… và ở những nơi nầy, hùng khí cách mạng đang chìm dần. 

Vấn đề được đặt ra là, là làm thế nào để nuôi dưỡng, tiếp tục khơi động liên tục những cuộc xuống đường khắp nơi như trường hợp cuộc cách mạng ở Đông Đức nói ở phần trên? 

Đó là vấn đề của tất cả chúng ta trong và ngoài nước. 

Có những khó khăn mà dân chúng và tuổi trẻ Việt chạm phải và có thể bị mất đi cao trào cách mạng đang dâng lên và có nhiều xác suất nhấn chìm đảng CSVN trong giai đoạn hiện tại. Những vấn nạn đó là: 

– Người Việt trong nước chưa có hậu phương yễm trợ đúng mức và ở quá xa, không giống như Tây Đức. Đó là người Việt hải ngoại; 

– Người Việt hải ngoại chưa thực đóng vai trò “hỗ trợ tích cực” trong công cuộc tiếp sức với người trong nước vì: còn phân tán, chia rẻ, chưa định hình cụ thể mục tiêu và phương pháp tranh đấu cùng phối hợp trong-ngoài, chính cá tính tự cao, tự tôn, cao ngạo cố hữu của đa số làm cho cuộc tập hợp thành một khối rất khó khăn. Và sau cùng, chính nghị quyết 36 đã làm lũng đoạn hàng ngũ người Việt hải ngoại. 

Nếu nhận thức được những khuyết điểm trên, người Việt hải ngoại có thể điều chỉnh lại được và sẽ đóng góp tích cực hơn trong những ngày sắp tới. Nên nhớ, người Việt hải ngoại cũng là một thành tố của dân tộc, cũng dự phần trách nhiệm và bổn phận trước cơn quốc phá gia vong nầy. 

  1. Thay lời kết

Câu chuyện ngày 10/6 rõ như ban ngày, thế mà, ngoài suy nghĩ trái chiều của những đảng viên CSVN, những thành phần ăn cơm cộng sản, vẫn còn thấy xuất hiện trên các diễn đàn một số nhận định “không giống ai” như sau đây: “Tôi không đồng tình với những hành động quá khích, đập phá, tấn công của một số bộ phận người dân Bình Thuận trong hai ngày qua. Tuy nhiên, sau sự việc đó chúng ta cũng phải đặt câu hỏi tại sao cuộc biểu tình ngày 10/6 diễn ra trên cả nước với hàng chục, hàng trăm ngàn người dân xuống đường khắp nơi mà chỉ có ở Bình Thuận xảy ra bạo loạn? Người dân Bình Thuận xưa nay vốn nổi tiếng là hiền lành chất phác, đa phần là dân lao động chân tay, quanh năm bám biển và làm nương rẫy kiếm sống, chẳng bao giờ biết quan tâm đến chính trị, tại sao bỗng chốc bị kích động như vậy?” 

Điều đó cho thấy rằng có một số không nhỏ người Việt đã sẵn sàng đứng về phía CSVN để làm thân khuyển mã cho TC như một bản năng của một đứa trẻ không bình thường! 

Chúng ta đã rõ, 5 với 5 chẳn 10 thì căn bệnh mãn tính của tất cả các chế độ độc tài trên thế giới là đàn áp người dân, để rồi dẫn tới bạo loạn. Đây mới chính là nguyên nhân chính yếu cho câu chuyện tổng biểu tình, đình công hàng loạt ngày 10/6. Vì vậy, CSVN không được đổ lỗi cho người dân, không vũ khí gây rối, làm mất trật tự xã hội, hay bạo hành gây ra đổ máu như nhận định của Vũ Đông Hà trong bài viết “Bạo động và bất bạo động” đăng trên Danlambao: “Chính bạo quyền cộng sản mới là phía kích động bạo lực. Đảng CSVN mới chính là cái nôi, là nguồn cơn, là thủ phạm của mọi bạo động trên đất nước này. Không ai khác, tập đoàn cộng sản là những kẻ đã dùng bạo động làm phương châm và kim chỉ nam cho mọi hoạt động trong suốt thời gian tồn tại của họ”

Nghe nói, Nguyễn Phú Trọng đã hình thành Liên Minh Cờ Đỏ tương tự Hồng Vệ Binh của Mao trước đây. Trong cuộc Tổng Biểu Tình Chủ Nhật 10/6 vừa qua, một số Người Dân Biểu Tình bị trấn áp đã nhận ra sự hiện diện của thành viên Tàu Cộng trong LMCĐ. 

Thưa Bà con,

Vận nước đã đến rồi – Thế nước đã tới nơi! Hiểm họa mất Nước gần kề trong gang tấc!  Đừng nghe theo kế “hoản binh” của TT CS Nguyễn Xuân Phúc dời ngày cho thuê xuống còn 70 năm. Xin thưa, 1 ngày cũng không được mất một tất Đất của Tiền nhân. Và cũng đừng nghe lịch trình dời ngày cứu xét của Quốc hội của CT Nguyền Thị Kim Ngân. 

Không còn dịp nào hết Bà Con ơi! Đây là cơ hội cuối cùng cho Dân Tộc. Chúng ta, tất cả những người con Việt kể từ giờ phút nầy hãy đứng lên làm cuộc cách mạng toàn dân: 

– Thi hành chính sách bất tuân dân sự trong tình huống nào có thể làm được; 

– Phản đối tới cùng nghị quyết cho thuê Đặc Khu Kinh tế; 

– Đuổi Tàu Cộng về Tàu; 

– Xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của CSVN. 

Chúng ta không còn thì giờ nữa. 

Phải chấp nhận hy sinh – Phải chấp nhận đổ máu. 

Vì sao? 

VÌ TỔ QUỐC TRÊN HẾT! 

Người con Việt há phải cúi đầu chấp nhận 3 Đặc khu Kinh tế Vân Đồn, Bắc Nam Phong, và Phú Quốc bán cho Bắc phương hay sao? 

Kế hoản binh của CSVN rất độc:  Làm dịu đi hùng khí dân tộc của toàn dân sau ngày từ 6/6 trở đi. Sau đó, CSVN sẽ tiếp tục đàn áp và phân tán cuộc tổng biểu tình toàn quốc ngày 10/6, xé nhỏ ra và thanh toán từng nơi một sau khi tập trung lực lượng có khả năng đàn áp áp đảo.  CSVN đã “cầu viện” TC và TC đã cho đội quân chống biểu tình và đã tràn qua biên giới từng đoàn xe mang nhản hiệu Toyota. Đội quân công an cờ đỏ đã sẵn sàng… giết người biểu tình. 

Tuy nhiên, có một điểm son của những người dân Việt trong đoàn biểu tình ở Phan Rí là, khi CSCĐ tự động giải tán, cởi bỏ áo giáp, vũ khí, thậm chí giầy nữa… vẫn có những người trong đám biểu tình đứng ra giúp họ nhảy qua khỏi hàng rào. Người dân đã không có hành động trả thù nào mà chỉ có những lời an ủi, khuyên bảo, tiếp nước dành cho những người lính CSCĐ một khi đã “bỏ chạy”. 

Hình ảnh nầy nói lên được đức tính khoan dung của người Việt Nam không cộng sản. Vì vậy, những người lính CSVN cứ an tâm, một khi đã trở về với cộng đồng dân tộc thì sẽ không bao giờ có những cuộc tắm máu (lẻ tẻ tại địa phương) và những trại cải tạo (hay tù khổ sai) như đã xảy ra sau ngày 30/4/1975 như CSVN đã làm cho miền Nam. 

Trong một tương lai gần, bà con quốc nội sẽ thấy một vài hành động tích cực ở hải ngoại để khích động và đẩy mạnh cuộc Tổng Khởi Nghĩa 10/6/2018 đi đến ngày thành công! Cuộc Tổng biểu tình trên toàn thế giới sẽ xảy ra trong cùng một ngày vào tháng bảy tới đây. 

Lời cuối cho những người Cộng sản Việt Nam: 

Thời điểm cáo chung của các chế độ cộng sản và độc tài sắp chấm dứt trong một ngày không xa, các anh chị không còn nhiều thời gian để suy nghĩ và hãy trở về với Dân Tộc. Người dân Việt với bản chất nhân hậu sẽ “mở” đường cho các anh chị hội nhập vào tiến trình toàn cầu hóa trên thế giới. Các anh chị chắc chắn sẽ không còn con đường nào khác hơn nữa ngoài tính mạng của chính các anh chị! 

Để tạm kết luận, xin mượn lời người xưa, Cụ Nguyễn Trãi –  đúng như tình trạng của Đất Nước ngày hôm nay. Quan quân (CSVN) vô đạo, đồng thuận với giặc Bắc phương (TC) tàn ác. 

Thế NƯỚC như thế đó. 

Hỡi những người con VIỆT. 

Chỉ còn một con đường duy nhất cho chúng ta là: Giải thể chế độ CSVN. 

Cần động não thêm: Sau những màn biểu tình khắp nước, chuyện gì sẽ xảy ra? Và chúng ta phải làm gì nữa? 

Không còn câu trả lời nào khác hơn là: Nước dơ phải rửa bằng máu (lời vua Trần Nhân Tôn). 

Cầu Xin Hồn Thiêng Sông Núi phò hộ cho tộc Việt. 

Tinh thần Quang Trung – Trần Quốc Toản – Lê Lợi – Trần Hưng Đạo và Hội nghị Diên Hồng đang thể hiện khắp đường phố từ Bắc chí Nam. 

Và sau cùng, lời Cụ Phan Bội Châu: 

Dân không DUY VẬT

Dân không DUY TÂM

Dân chỉ DUY DÂN. 

Đi cùng với Bà con quốc nội trong những ngày tháng tới. 

Ngày Tổng Khởi Nghĩa 10/6/2018 

Mai Thanh Truyết 

danlambaovn.blogspot.com

Tàu cộng: không cần phải đánh VN chúng nó! (cập nhật)

Tàu cộng: không cần phải đánh VN chúng nó! (cập nhật)

Vũ Đông Hà (Danlambao) – Chúng sẽ giao Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc để chúng ta xây dựng căn cứ quân sự chiến lược trên 3 miền của chúng. Chúng đã dùng An Ninh Mạng để nâng lên tầm cao mới sứ mạng bịt mồm, dập tắt tiếng nói của dân chúng nó; để mở đường cho chúng ta thay thế những hệ thống mạng xã hội của đế quốc Mỹ mà dân chúng đang dùng. Chúng ta sẽ nắm trọn trong tay đất đai, biển cả và mọi thứ riêng tư của hơn 90 triệu người dân chúng nó. 

Chúng ta không cần phải đánh chúng nó!

Tại sao phải đánh chúng khi hơn 700km2 vùng biên giới phía nam của ta đã được chúng dâng cho ta, một nửa Thác Bản Giốc đã được ta cắm cờ 5 sao, Ải Nam Quan đã trở thành Hữu Nghị Quan, thứ đại cục hữu nghị mà chúng cam kết cực kỳ coi trọng và nâng niu gìn giữ để trao lại cho những thế hệ mai sau của chúng. 

Súng đạn nào mãnh liệt bằng phong bì tống vào miệng chúng để sau đó Đại Hán ta ngồi ngay trên nóc nhà Tây Nguyên, đào mồ xới mã đất Mẹ của chúng, thải chất độc vào môi trường của chúng và Bộ chính trị của chúng vẫn khăng khăng đấy là chủ trương lớn, là chiến lược đã quyết, là chính sách công nghiệp hóa hiện đại đất nước không thể ngừng. 

Xe tăng đại pháo nào bằng hàng ngàn công trình xây dựng để những sư đoàn Trung Hoa trong bộ áo công nhân có mặt trên xứ sở của chúng, kéo dài từ mũi Cà mau cho đến Hữu nghị quan. 

Phi cơ, chiến hạm sao bằng 90% gói thầu của chúng ta đang khống chế nền kinh tế của chúng, hàng hóa thặng dư made in China đang ở trên thân thể chúng, bàn ăn của chúng, bao tử của chúng, nhà cầu của chúng. 

Tại sao phải đánh chúng khi chỉ cần đóng đường biên giới là dân của chúng không đủ tiền mua quần áo mặc, thực phẩm, hàng hóa tiêu dùng, xe dream và giấc mơ thấp hèn của chúng không còn chạy đầy đường, cắt xăng dầu là cả nước chúng tối đen. 

Tại sao phải đánh chúng khi chỉ cần một “sự cố cúp điện” bởi chúng ta là cả vùng biển của chúng trở thành nghĩa trang cá, ngư dân của chúng biến thành những kẻ tha phương cầu thực, và toàn bộ biển Nam Hải trở thành sân nhà mở rộng cho chúng ta. 

Tại sao phải đánh chúng khi chúng tự rước hàng trăm công trình của chúng ta vào đất tổ của chúng, cho phép chúng ta âm thầm xây dựng hàng trăm pháo đài vũ khí sinh hoá để khi cần là từ tháng này sang tháng khác – tất cả sông hồ của chúng lềnh bềnh cá chết như chúng ta đã từng thử nghiệm. Và tại sao phải đánh khi chỉ cần một một cú nỗ là Tây Nguyên của chúng sẽ nhuộm bùn đỏ. 

Chúng ta không phải đánh, không phải bắn một viên đạn nào mà vẫn có thể làm sụp đổ thị trường chứng khoán của chúng, làm tan gia bại sản những tên đồng chí tư bản đỏ mà tài sản vốn liếng có được là nhờ vào và đang lệ thuộc vào nền kinh tế Trung Hoa made in Vietnam. 

Tại sao chúng ta phải đánh!!!??? 

Cần gì phải đánh khi cả vùng biển mà chúng gọi là biển Đông đã, đang và sẽ là sân nhà của chúng ta; khi ngư dân của chúng đi đánh cá trên vùng biển của tổ tiên chúng mà lấm lét như đi ăn trộm; khi hải quân của chúng không dám lai vãng trong suốt thời gian giàn khoan khủng của ta chậm chậm tiến vào và khoan vào lòng biển của chúng nó; khi sự chống trả của chúng là những lời tuyên bố đã trở thành trò hề trên sân khấu ngoại giao; khi phản đối của chúng là những cú điện đàm với lãnh đạo ta bằng cái điện thoại không cắm dây; và chúng ta chỉ cần đuổi chúng ra khỏi nhà của chúng bằng vòi rồng phun nước. 

Cần gì phải đánh để chúng ta trở thành đạo quân xâm lăng và mang tiếng dưới mắt nhìn của thế giới, làm xấu đi hình ảnh yêu chuộng hòa bình của Đại Hán. Trong khi chúng ta đã từng bước trong hòa bình thành công thu tóm từng tấc đất, tất biển, từng vùng đất, vùng biển của chúng bằng văn kiện do chính chúng ký kết. Trong khi chúng ta vô cùng hiệu quả trong tiến trình biến chủ quyền của chúng thành vùng tranh chấp, biến vùng tranh chấp thành vùng khai thác của ta và chúng chỉ dám vừa lên tiếng như chó sủa người qua đường vừa cúi đầu cam kết tất cả vì đại cục Việt-Trung. 

Đó là đối với chúng ta. 

Còn đối với dân của chúng: 

Cần gì phải đánh khi chúng thay thế ta ngăn chặn, trấn áp, bắt giam, bỏ tù dân của chúng đứng lên phản đối Đại Hán. 

Cần gì khi chúng đã ngoan ngoãn nhận sự hỗ trợ, chống lưng của ta để thanh trừng nội bộ và sau đó phải trả nợ cho chúng ta bằng những bản án 10 năm đặt lên đầu những tên sừng sỏ chống lại pháo đài Formosa của chúng ta. 

Đánh chúng sẽ khơi dậy lòng yêu nước của dân tộc chúng vốn đã là sức mạnh vô biên từng đánh bại chúng ta hàng ngàn năm qua. Đảng của chúng đã tích cực giúp chúng ta tiêu diệt lòng yêu nước của dân tộc chúng trong suốt bao năm qua, đã biến đa phần dân của chúng thành những đàn cừu chỉ muốn sống trong hòa bình của một cuộc đời nô lệ. Chúng đang làm tốt! 

Chưa bao giờ trong lịch sử bành trướng, chúng ta có được một đám thái thú địa phương làm tay sai đắc lực và hiệu quả như chúng. Khi chúng ta có mặt ở biển Nam Hải ngay trước cửa nhà chúng, chúng đã ra lệnh hải quân của chúng không được bén mảng sợ làm phiền lòng ta. Khi cần đốt phá, cướp của, giết người để bôi đen những tên biểu tình yêu nước, công an mật vụ của chúng ngoan ngoãn nghe lời ta tạm lánh. Khi cần cấm ngặt từng tên yêu nước năng nỗ xuống đường phản đối chúng ta, chúng đã nhiệt tình như những con chó Tứ Xuyên quên ăn quên ngủ canh gác ngày đêm. Tại sao chúng ta phải đánh chúng và sau đó phải cai trị dân của chúng? Tại sao ta phải làm công việc đối phó với 90 triệu dân của chúng trong khi giống cẩu phương Nam này làm giỏi hơn chúng ta? 

Chúng ta không cần đánh bởi chúng đã đánh dân của chúng thế chúng ta. 

Chúng ta cũng không cần phải cướp vì chúng đã tự cướp nước của chúng để dâng để bán và sẽ tiếp tục dâng, tiếp tục bán cho chúng ta. 

Khi cần chúng ta sẽ chuyển quân, kéo đại pháo, xe tăng chạy vòng quanh biên giới để giúp đảng của chúng nhân danh hòa bình, ngăn chặn hiểm họa chiến tranh mà trị đám dân muốn vọng động của chúng. 

Không cần phải đánh. Cờ đại Hán của chúng ta sẽ từ 5 sao thành 6 sao phất phới trên toàn cõi lãnh thổ của chúng. Không cần bằng nhiều sư đoàn vượt biên giới mà sẽ bằng những cuộc thuê bao kéo dài 99 năm. Không bằng súng đạn mà sẽ bằng những văn kiện ký kết từng phần lãnh thổ mà chúng bí mật giao nhượng cho chúng ta. Văn kiện sau cùng là văn kiện chúng ta viết sẵn cho chúng để chúng xin ký kết được làm một vùng tự trị trong Đại hán vĩ đại của chúng ta. 

16.06.2018

Vũ Đông Hà

danlambaovn.blogspot.com

CSVN sẽ mạnh tay ngăn chặn biểu tình cuối tuần này

CSVN sẽ mạnh tay ngăn chặn biểu tình cuối tuần này

Biểu tình hôm 10 Tháng Sáu tại Sài Gòn được báo Việt Nam miêu tả là “Đám đông tụ tập quanh khu vực công viên Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình, Sài Gòn.” (Hình: Tuổi Trẻ)

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội tại Việt Nam hiện có những lời kêu gọi tiếp tục biểu tình tại các thành phố lớn vào ngày 16 và 17 Tháng Sáu, tức cuối tuần này, để phản đối Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng.

Theo báo Người Lao Động, công an thành phố Cần Thơ vừa thông báo sẽ khen thưởng cho những ai gọi về đường dây nóng để tố cáo người “kích động đình công, tụ tập đông người, gây mất an ninh trật tự.”

Ông Tô Lâm được truyền thông trong nước dẫn lời: “Dù Luật Đặc Khu được lùi thời gian thông qua sang kỳ họp tới của Quốc Hội, nhưng các thế lực thù địch vẫn chưa từ bỏ ý định chống phá bằng việc kích động, gây rối biểu tình.”

Cùng thời điểm, báo Tuổi Trẻ cho hay, các “đại biểu Quốc Hội” nhấn mạnh sự cần thiết phải có biện pháp thích đáng cho “các đối tượng lợi dụng dân chủ, lòng yêu nước, kích động, lôi kéo, xúi giục người dân tham gia chống phá, biểu tình.”

Lời kêu gọi được loan truyền trên các mạng xã hội và Facebook. (Hình: Facebook)

Trước đó, công an ở Sài Gòn vừa thông báo họ đã “làm việc” với 300 người sau cuộc biểu tình hôm 10 Tháng Sáu. Trong số này, một người chưa rõ danh tính đã bị cưỡng bức vào bệnh viện tâm thần, bảy người khác bị tạm giữ hình sự, 175 người bị “xử lý hành chính,” 38 người bị buộc cam kết không tái phạm.

Riêng ông Trương Hữu Lộc, 45 tuổi, bị khởi tố, bắt giam về hành vi “Phá rối an ninh” theo Điều 118 Bộ Luật Hình Sự CSVN. Ông Lộc bị cáo buộc lập Facebook Loc Huu Trung để viết bài, livestream “xuyên tạc các chủ trương của nhà nước, kích động biểu tình.”

Báo Tuổi Trẻ hôm 15 Tháng Sáu dẫn nguồn tin từ công an ở Sài Gòn cáo buộc một số người “thuộc các tổ chức khủng bố từ nước ngoài” đưa người vào Việt Nam móc nối, tổ chức và cung cấp tiền, các vật dụng cần thiết để “tổ chức phá hoại an ninh trật tự, chính trị.”

Nguồn tin của nhật báo Người Việt cho hay, hôm 15 Tháng Sáu, hầu hết người dân ở Sài Gòn đều nhận được tin nhắn SMS và tờ giấy do chính quyền cho nhét vào cửa nhà khuyến cáo người dân “tuyệt đối tin tưởng đảng CSVN, không nghe lời kẻ xấu xuống đường biểu tình chống Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng…”

Bên cạnh đó, các nhà mạng điện thoại ở Việt Nam hiện đã chặn các tin nhắn SMS có chứa các từ khóa “xuống đường, biểu tình, đặc khu…” (T.K.)

Những gương mặt khác xa một trời, một vực

Những gương mặt khác xa một trời, một vực

Lò Văn Củi

Hổm rày ngồi nhâm nhi cà phê, bà con cô bác đều dành một khoảng thời gian nói về chuyện biểu tình. Nói tới lúc nào cũng hào hứng, tuy sự vụ đi qua suýt soát một tuần rồi. Bữa nay ông Ba Hu mở đầu chuyện này:

– Chà, thán phục những người biểu tình ôn hòa lắm lắm nghen. Nhứt là các bà và các cô gái, rất nhiều người khí khái, xứng đáng là anh thư, là con cháu bà Trưng bà Triệu.

Ông Hai Xích lô gật đầu:

– Được lắm ông Ba, tưởng ông chửi họ rảnh quá chứ, phá rối này nọ chứ.

Ông Ba cười:

– Đó là chuyện xưa rồi. Đúng là hồi xưa cứ một là đảng, hai là nhà nước, lúc nào đảng và nhà nước cũng đúng, dân sai hết ráo trọi, bay giờ ngộ ra nhiều điều ông Hai à, ngược lại hết trơn thì có. Những người biểu tình thiệt sự yêu nước, hết 99% rồi, số phá phách, phá rối hông được 1% nữa, có khi của chánh quyền cài vô là chánh. Tui khoái cô gái Bùi Thanh Thảo ghê, còn nhỏ mà ngon, có con nhỏ nữa chứ mà vẫn hiên ngang dấn thân. Tội nghiệp cô bé bị cái đám ôn dịch côn đồ, công an chìm nổi và công an phường 1 quận 3 đánh cho tơi tả, mặt mũi người ta vậy chứ chúng dộng thẳng vô coi có được hông? Nhưng cô chẳng chùn bước.

Anh Bảy Thọt ngán ngẫm:

– Đúng là lũ côn đồ, lưu manh du đãng chứ công an nhân dân cái gì. Chúng là một lũ kiêu binh thất phu, tự vỗ ngực lớn tiếng “LUẬT LÀ CỦA TỤI TAO”, nên muốn làm gì thì làm, không phép tắt chi cả. Nhưng thiệt sự hổng thắng nổi cái tâm yêu nước đâu, những con người yêu nước tự đáy lòng, họ tự học hỏi, và từ truyền thống gia đình, bè bạn… hun đúc nên, chẳng phải như cái phường bán nước.

Cô gái Bùi Thanh Thảo bị công an đánh trong buổi biểu tình hôm 10/6/2018. Ảnh: Facebook nhân vật

Ông Thầy giáo gật gù:

– Trái lại với những gương mặt đẹp đẽ này là những gương mặt được đào tạo từ nhà nước, so sánh thiệt là quá khập khiễng, khác xa một trời một vực. Như những gương mặt của các cô giáo mầm non ở thị trấn Dùng, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An, chỉ biết quỳ và cầu xin được tiếp tục dạy học chỉ với một ông chủ tịch UBND thị trấn. Quả là quá xấu hổ, ê chề nhục mặt. Hiếm có người bức ra được sự giáo dục u mê này. Vậy chứ, có thể vì miếng ăn cá nhân, vì tham lam, vì sân si đố kỵ, vì ghen ghét, ganh đua… họ sẵn sàng lao vào nhau gành giựt, đấu đá, giết chóc lẫn nhau. Một nền giáo dục tồi tàn hết chỗ tả.

Anh Bảy Thọt nhún vai:

– Nền giáo dục đi theo đường lối chung là bạo lực cách mạng mà.

Anh Năm Ba gác tiếp chuyện biểu tình:

– Có hai gương mặt đối nhau kịch liệt nữa đây.

Vẫn còn đó những nhà báo có lương tâm, họ quyết đi tới cùng sự thật, tìm hiểu thông tin rõ ràng, giúp những người dân thấp cổ bé họng bị đàn áp, bị đẩy vô bước đường cùng… như các nhà báo Mai Quốc Ấn của Thông tấn xã Việt Nam, Đỗ Cao Cường báo Pháp Luật, Ngô Nguyệt Hữu…

Thì trái lại, có những nhà báo bẻ cong ngòi bút, vấy máy lợi dụng cơ hội, đúng là thứ ‘nhà báo nói láo ăn tiền’. Đó là kẻ mang danh nhà báo Mai Thanh Hải của báo Thanh niên, kẻ vu khống trắng trợn “Đây không còn là biểu tình quá khích mà đã là ‘bạo loạn, lật đổ chính quyền’… Đã có người chết vì bom đinh và bom xăng. Hàng chục công an, quân đội, dân phòng trọng thương…”. Đó là con mụ tổng biên tập báo Phụ nữ TP.HCM Lê Huyền Mỹ Ái, Mỹ Ái mà chẳng có tấm lòng đẹp, chẳng có tình thương chút nào, mụ ta viết bài “Tổn thương dân tộc” bốc mùi tanh của máu, mụ dám coi dân chúng là bầy hùa chỉ biết la hét…; đó là con mụ Thu Uyên của cái mà người ta gọi là Vua Tin Vịt (VTV), mụ tìm hiểu thông tin nửa vời, nghe người ta nói lại để rồi viết nhăng viết cuội, viết khẳng định, đổ tội cho dân chúng đã chịu quá nhiều khổ đau chính từ chánh quyền gây nên…

Chú Tám Thinh chặc lưỡi:

– Kinh khủng cho cái loài mất hết tánh người. Con mụ Thu Uyên làm chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” đầy tai tiếng, bây giờ thì chúng cùng làm chương trình “Như chưa hề có lương tâm nhà báo”, “Như có cuộc chia tiền vấy máu dân đen”…

Anh Sáu Nhặt thắc mắc:

– Sao họ có thể trắn trợn vu khống vậy được ta?

Anh Bảy nói:

– Vụ gì mà họ chẳng làm được, dựng chuyện, chụp mũ, đàn áp, dối trá, lừa lọc… là nghề của họ, đó cũng là chánh sách chung của nhà nước, của đảng mà. Rõ ràng từ vụ của anh Will Nguyễn, người Mỹ gốc gác Việt về thăm cố hương, anh có tham gia biểu tình, chưa bàn tới đúng sai thế nào, nhưng rành rành hông thể chối cãi rằng anh bị một đám người, kẻ nắm tay, kẻ xách chưn, lôi kéo xềnh xệch trên đường bắt quăng lên xe như một con heo, thái dương bị đánh túa máu, vậy mà con mụ Lê Thị Thu Hằng, người phát ngôn bộ Ngoại giao tuyên bố: “Không có sử dụng vũ lực liên quan tới cá nhân này”. 

Anh Năm Ba gác kết chuyện để đi làm:

– Phải gọi là con mụ xảo ngôn Bộ Ngoại giao mới đúng. Đây cũng là một trong những gương mặt đối nghịch anh thư, gương mặt nhuốm bùn dưới vực sâu.

Bà con cô bác mong cái loài này và cái loài bán nước nó bị vùi luôn xuống bùn.

Will Nguyễn bị túm như heo và bị đánh túa máu, nhưng Bộ Ngoại giao VN nói chẳng có… sử dụng bạo lực đâu (?!). Ảnh cắt từ clip   

Thức dậy đi em

Thức dậy đi em

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Thức dậy đi em
Sao ngủ vùi lâu vậy?
Biển Đông kia, giặc đã cướp lấy Hoàng Trường Sa…

Thức dậy đi em
Bọn tham quan đã thâu đất, lấy nhà
Đừng để mẹ ôm ngoại già than khóc.

Thức dậy đi em
Dân chúng mình đã bị hóa thân nô bộc
Cho lũ phản bội Quê Hương, tâng bốc ngoại xâm
Hãy mau thức dậy đi em, đời chúng ta nay đã bị giam cầm
Kể từ dạo ấy, 30 tháng Tư 75 nô cộng.

Thức dậy đi em để đứng lên giành cuộc sống
Đất mẹ 40 năm?
Nay như đống tro tàn
Thức dậy đi em, gia đình mình giờ khốn khổ lầm than
Mau thức dậ
y, kẻo muộn màng nô lệ.
Thức dậy đi và nghe anh kể
Chúng ta giờ đây phận giun dế thấp hèn
Đảng đã biến chúng ta thành khối dân đen
Để cho chúng dễ chèn dễ trị.

Hãy thức dậy cùng anh rèn Tinh Thần Vô Úy
Ta cùng nhau nung chí chống ngoại xâm
Dân tộc giờ đây?
Hàng hàng lớp lớp đã bị giam cầm
Để làm nô bộc cho giặc ngoại xâm tặc Hán.

Mau thức dậy em ơi cùng anh em bè bạn
Mau vươn vai súng đạn lên đường
Đừng ngủ vùi trên thống khổ của dân tộc của Quê Hương
Hãy thức dậy và can trường chiến đấu.

*
Thức dậy đi anh
Thức dậy đi anh mai lên đường chinh chiến
Phận làm trai phải dâng hiến cho non sông
Dân Tộc
Quê Hương?
Nhìn tan nát cõi lòng
Mẹ rướm lệ chờ mong con cứu nước.

Hỡi những mảnh đời lầm than xuôi ngược
40 năm dài, hỏi dân được gì chăng?
Kh
ố rách, áo ôm, cơ cực, nhọc nhằn…
Mà cuộc sống vẫn khó khăn tiếp nối.

Thức dậy đi anh, cùng anh em đồng đội
Cùng toàn dân mở lối thoát đọa đày
Trùng điệp đau thương khắp chốn bủa vây
Vận mệnh đất nước?
Trong tay anh, tay chị.

Ngọc bất trác thì ngọc kia nào quí
Là thanh niên, ý chí nhẽ lãng quên?
Nợ nước, con dân, há chẳng phải đáp đền?
Vai u thịt bắp…ngại lằn tên mũi đạn?.

Thức dây đi anh, chớ ngủ vùi năm tháng
2020 giặc Hán chiếm non sông
“Mật Nghị Thành Đô”, đảng đã đồng lòng
Đẩy dân tộc vào cùm gông nô lệ.

Nhẽ cúi mặt chịu qui hàng đồ tể?
Há sinh ra làm giun dế phận hèn?
Lẽ nào mò mẫm mãi trong tăm tối đêm đen?
Kiếp trâu ngựa…dần quen cuộc sống!.

Hãy thức dậy dẹp Hán ô phản động
Noi gương cha ông diệt Hán Tống Mông Nguyên
Vùng lên đấu tranh hỡi trai gái khắp ba miền
Xóa bỏ cộng sản, đem bình yên cho đất mẹ.

Mau thức dậy và đứng lên anh nhé
Là thanh niên chớ là kẻ cúi đầu
Việt tộc kiêu hùng, chẳng là ngựa, chẳng là trâu
Há chấp nhận kiếp nô hầu nhục nhã?.

Hãy thức dậy để giữ gìn non sông biển cả
Thức dậy đi và vội vã tiến lên đường
Góp bàn tay để gìn giữ Quê Hương
Dựng nước Việt trên con đường Dân Chủ.

Mai thanh bình hương hoa đơm nụ
Đã sạch tan bóng cờ rũ mưa sa
Cứu lấy Việt Nam, gìn giữ sơn hà
Khắp đất nước vang lời ca chiến thắng.

Nguyên Thạch 

Suy gẫm đi đồng bào quốc nội ….

Hai Tran shared a post.
Image may contain: 1 person

Vuong Phuong Le

Jason Nguyen 

Suy gẫm đi đồng bào quốc nội ….

Anh Will này sanh ở Mỹ, bơ sữa thịt bò hamburger đầy đủ thế nhưng tại sao anh có lòng tự trọng cao hơn nhiều người trong nước ????
Cộng thêm anh ta có một tương lai rạng rở, học cao đẹp trai muôn gì lại không đươc !

Thế nhưng tại sao anh ta lại quan tâm cho đất nước Việt Nam. Sẳn sàng đi trước lãnh hòn đạn cho đoàn biểu tình là sao là sao ????

Các bạn suy gẫm đi… Bớt uống chai bia đi, bớt ăn cục thịt đi, bớt say sưa một xíu, bớt nhậu gái gú, bớt ích kỷ đi. Làm ơn xuống đường đừng sợ và thờ ơ nữa

Có một anh lính tân binh người Afghanistan kể lại như vậy  “lý do tôi đi lính, vì hồi nhỏ tôi ở trong nhà ngủ ngon, tự nhiên tối nghe tiếng chó sủa, tôi ra ngoài xem thì ra một cô lính Mỹ cây M-16 canh gác cho làng to ở yên ổn. Tự nhiên tôi suy gẫm, tại sao người nước ngoài lại quan tâm và lo lắng cho chúng tôi mà chúng tôi ngồi đây vô trách nhiệm. Thế 2 năm sau tôi được 18 tuổi, tôi đã gia nhập lính để bảo vệ quê làng chúng tôi”

Suy gẫm đi..

Anh lính kia có lòng tự trong và trách nhiệm cho quê hương và người của anh ta quá tuyệt vời còn quý vị cứ nằm nghĩ ăn nhậu thì cũng có ngày CS dâng nội tạng của bạn cho TQ đừng la.

Biểu tình và giải pháp

Thang Chu

Biểu tình và giải pháp

Nguyễn Minh Tâm (Danlambao) – Có trải nghiệm qua những cuộc biểu tình mới đây chúng ta mới thấy rõ ràng sức mạnh quần chúng thật đáng sợ. Nó khủng khiếp như con sóng thần cứ ùn ùn trôi, như dòng nham thạch cứ cuồn cuộn chảy. Dòng người dày đặc cả cây số cứ vậy mà chuyển động, chuyển động, hô vang những khẩu hiêu không bao giờ tắt. Ngày 10/6 là ngày lịch sử đáng ghi nhớ. Cuộc biểu tình ngày 10/6 nó cho chúng ta thấy sức mạnh quần chúng thật mãnh liệt. Nó cho chúng ta thật nhiều hy vọng trong tương lai. Tuy nhiên, liệu nó có lập lại được lần 2 hay không. Tuần sau có tiếp tục được như vậy hay không, không ai dám chắc điều đó.

Do đó, theo tôi, tất cả những cuộc biểu tình theo cách truyền thống bộc lộ rất nhiều nhược điểm so với những trang thiết bị hiện đại, thiết bị phá sóng, chó nghiệp vụ, xịt vòi rồng, lựu đạn cay, v.v… những thủ thuật mánh khoé của “quần chúng tự phát” và lực lượng hùng hậu được huấn luyện chuyên nghiệp của CS như hôm nay. Cách biểu tình truyền thống chỉ thích hợp trong phạm vi nhỏ, “đánh nhanh rút lẹ”, thức tỉnh quần chúng, tạo tiếng vang thông qua mạng, nhưng rất dễ bị đàn áp và phân tán lực lượng.

Giả sử có hình thành nên cuộc biểu tình thật lớn, sau một thời gian chuẩn bị rất dài đầy khó khăn, với chế độ CS này, khả năng thất bại cũng rất cao.. Thiên An môn, sẵn sàng dùng xe tăng để đàn áp. Phong trào Dù vàng Hong Kong, chính quyền phong toả bỏ đói, đoàn biểu tình cũng phải tự tan rã. Chúng ta phải thấy một điều, để hình thành nên một đám đông như Hong Kong, không phải chuyện dễ, không phải tổ chức nào cũng làm được, nội chuyện giải quyết nước uống, sinh hoạt hằng ngày của đoàn biểu tình trong 3 ngày thôi, cũng là bài toán nan giải. Nhưng kết quả vẫn phải tự giải tán.

Trong chế độ tư bản, chỉ cần hình thành nên đám đông có tiếng nói, chính phủ sẽ lắng nghe, và báo chí sẽ vào cuộc, buộc chính quyền phải giải quyết. Còn trong chế độ CS, bất tuân tất cả luật lệ, CS là một chế độ phi nhân, sẽ đàn áp tận cùng để bảo vệ chế độ, dù thế giới có lên tiếng phản đối thì đó vẫn là chuyện nôi bộ một quốc gia. Sự tồn tại của đảng là tuyệt đối.

Mặc khác, về đoàn biểu tình:

1/ Chúng ta thiếu 1 tổ chức và những chiến lược dẫn dắt quần chúng.

2/ Mục đích biểu tình là cái gì? Để đạt được cái gì? Giải quyết vấn đề ra sao? Không có.

Chúng ta chỉ dừng lại ở mức độ phản đối mang tính tự phát. HD 981 thì phản đối TQ đặt giàn khoan, Formosa thì phản đối về môi trường, chỉ là hành động phản kháng đơn thuần, không có mục tiêu. CS nó đàn áp bởi vì sợ lây lan, chứ nếu không đàn áp thì mệt mõi cũng tự giải tán về nhà, rồi mọi việc cũng đâu vào đó. Formosa vẫn còn đó. Trong khi mục tiêu của vấn đề là sự tồn tại của ĐCS căn nguyên của mọi vấn đề, chúng ta không dám đề cập tới. Đồng ý rằng cũng phải lèo lái đi một chút đễ tránh sự đàn áp của CS, nhưng chính sự né tránh này làm cho cuộc biểu tình không có được sức mạnh sống còn và không làm chúng run sợ. Chưa đánh thức quần chúng từ gốc rễ vấn đề.

Trong chế độ CS, biểu tình là 1 cuộc chiến, dù bạn có ôn hoà, dù bạn chỉ phản kháng, dù bạn chỉ đứng chụp hình, bạn vẫn bị đàn áp dã man như thường, vậy tại sao bạn không đặt nó lên một mục đích nền tảng đúng nhất. ĐẢNG BÁN NƯỚC PHẢI SỤP ĐỔ. Giống như Thái Lan vẫn làm là kêu gọi, áp lực để Thủ tướng phải từ chức, hay chính quyền phải thay đổi. Mục tiêu của vấn đề rất rõ ràng, còn chúng ta chỉ là phản đối, phản đối sự cố hiện tại, còn mục tiêu chính xác lớn hơn không có, nên thiếu đi một sức mạnh. Chính nó là sức mạnh của đám đông trấn áp kẻ thù. Trong cuộc biểu tình ngày 10/6 tôi đã nghe nhiều nhóm hô vang ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN, nhưng cũng chỉ là những thiểu số. Đám đông phải là đám đông có sức mạnh.

Và cũng đừng nghĩ rằng biểu tình ôn hoà thì ít đàn áp hơn. Đối với CS biểu tình là phản động là chống lại chính quyền, phải loại bỏ. Tôi không ủng hộ một cuộc biểu tình bạo động, nhưng bạn cũng không nên nghĩ rằng thật ôn hoà lịch sự để tránh đàn áp. Chính điều này CS đã lợi dụng và trấn áp như lâu nay. Có biểu tình trong chế độ CS là có đàn áp, ít đàn áp ít, nhiều đàn áp nhiều chứ không phụ thuộc vào bạn hiền hậu hay lịch sự. Nếu bạn chống lại sự càng quét thì sẽ có bạo lực, vậy thôi? Nếu bạn ngoan ngoãn nghe lời, bảo về thì về, bảo giải tán thì giải tán, bảo đừng nghe xúi giục thì đừng nghe, như con cừu. Vậy bạn biểu tình để làm gì?

Nhưng để tránh những bạo loạn đáng tiếc xảy ra, để tránh những đàn áp dã man khủng khiếp đối đầu giữa nhà cầm quyền và đoàn biểu tình, nếu để xảy ra bạo lực, chắc chắc người dân sẽ chịu thiệt thòi nhiều nhất, bởi vì chúng ta không 1 tất sắt trong tay, còn bạo quyền được trang bị đến tận răng..

Do đó, tôi đề nghị một hướng biểu tình khác, nó trang bị thêm sức mạnh cho đoàn biểu tình ngay từ đầu và sẽ giải quyết tất cả những vấn nạn trên. Chúng ta sẽ làm tê liệt guồng máy cầm quyền trước khi nó kịp ra tay đàn áp, chúng ta sẽ dồn bạo quyền vào thế bị động trước khi nó ban bố những hiệu lệnh dã man.

Các bạn có thể biểu tình hay phản đối bằng nhiều cách khác nhau, khắp nơi trên đất nước, nhưng hãy cùng nhau thực hiện cương lĩnh của chương trình này, tôi tin chắc rằng, nếu cùng nhau thực hiện lâu dài chế độ CS này sẽ sụp đổ trong vòng sớm nhất.

PHƯƠNG PHÁP BIỂU TÌNH MỚI

Muc đích: ĐẢNG BÁN NƯỚC PHẢI SỤP ĐỔ

Khẩu hiệu: KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN

Hình thức: Biểu tình bằng mọi hình thức, xe gắn máy, xe hơi, xe tải hoặc đi bộ. Bất kỳ ai cũng tham gia được..

Mục tiêu: Làm kẹt xe dài hạn trong thành phố hoặc đường quốc lộ với tiêu chí: KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Thưc hiện: Biểu tình liên tục dài hạn mỗi sáng thứ 7, hoặc chủ nhật hằng tuần từ 9g-11g sáng tại 1 địa điểm đã chọn trước, hoặc những giờ cao điểm 5g-7g chiều các ngày trong tuần, nơi huyết mạch của tỉnh, thành phố, khu vực mà CS không thể phong toả, ngăn chận. Tuyệt đối không được thực hiện ở công viên, quảng trường. Mục đích là làm cho kẹt xe, chứ không có chống đối lại chính quyền cái gì cả.Nếu có kẹt xe, trên truyền thông chúng ta đã thông báo tiêu chí rất rõ ràng: KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Cụ thể tại Sài Gòn: Mỗi người sáng chủ nhật từ 9g – 11g hãy chở gia đình bằng xe gắn máy hoặc cá nhân đi xe hơi, mướn Taxi, đi xe đạp, đi bộ đến đoạn đường Trường sơn, chạy lòng vòng, bắt đầu từ Công viên Hoàng văn Thụ, vòng xoay Lăng Cha cả đến đoạn đường vào Sân bay. Đoạn đường này 2 chiều nhưng nếu số lượng người dồn về đây nhiều,thật nhiều cùng lúc, vẫn có khả năng kẹt xe dễ dàng.Đoạn bùng binh chổ cầu vượt trước khi vào sân bay, rất dễ kẹt xe. Mục đích là làm kẹt xe, chứ không chống đối lại chính quyền, khi kẹt xe kể như thành công, và mọi người cũng hãy cứ dồn vào nhiều hơn, nhiều hơn, để đám đông kẹt xe ngày càng nhiều hơn, rộng hơn, không di chuyển được, làm tê liệt khu vực này. Nghĩa là tê liệt khu vực Sân bay Tân Sơn Nhất. CS sẽ điều động để giải toả kẹt xe trước, chúng ta chạy một vòng đường khác rồi cũng quay trở lại để tiếp tục kẹt xe. Khu vực kẹt xe càng rộng càng thành công. Và bạn hiểu rồi đấy tê liệt Tân Sơn Nhất thì hiệu quả như thế nào?

Cứ như vậy tuần nào cũng thực hiện, làm cho kẹt xe khu vực đường Trường sơn, tê liệt đường vô ra phi trường, nếu không kẹt xe thì cứ đến 12g chúng ta về nhà, kể như xong nhiệm vụ ngày hôm đó. Tuần sau lập lại.

Hỏi bạn, 1 tháng chỉ cần kẹt xe 2 lần thôi, thì tình hình ảnh hưởng như thế nào? Chỉ cần quay film lại đám đông ào ạt trên đường Trường Sơn hơn mức bình thường, cũng đủ làm cho chính quyền sợ hải lòng dân quyết tâm như thế nào.

Lúc đầu không yêu cầu người tham gia giương khẩu hiệu hay băng roll hay bất kỳ gì khác, chỉ cần các bạn có mặt để tạo kẹt xe, nhưng bạn cũng phải chuẩn bị sẵn mang theo. Nếu có kẹt xe diện rộng, trong đám đông dày đặt đó bạn có thể tha hồ hô khẩu hiệu, hát vang những bài ca hay giương biểu ngữ đả đảo CS mà không một ai làm gì bạn. Hãy luôn luôn mang theo điện thoại di động để quay film chụp hình những sự kiện chung quanh bạn.

Tuyệt đối không biểu tình trong công viên, vì đó là nơi dễ đàn áp, dễ bắt bớ các bạn nhất. Hãy biểu tình ở những khu vực đông ngưới nhất, trà trộn trong quần chúng, giương biểu ngữ, hô khẩu hiện, chụp ảnh bọn AN chìm, bọn đàn áp quần chúng.

Với chiến thuật biểu tình này, tâm lý CS sẽ sợ hãi hoang mang, cảm thấy bất lực, và sợ kẹt xe dù bất cứ ở đâu, sợ dòng người đi trên đường. Chúng nó chống lại cái vô hình và rơi vào thế bị động.

Ngược lại, người tham gia an toàn 100%.. Thích thì biểu tình thôi, chúng ta làm chủ hoàn toàn!!!

CS không có lý do gì để bắt các bạn đang đi trên đường, hay kẹt xe phải dừng lại. Chúng nó chặn chổ này mình đi chổ khác gần đó , nó sẽ làm kẹt xe chổ khác. Không ai bắt bạn được, chính lúc này là lúc rất cần các bạn phải ôn hoà và lịch sự nhất. Nhớ rằng mục đích của chúng ta là kẹt xe. AN chìm hay quần chúng tự phát cũng vô nghĩa. Chúng cũng tạo nên kẹt xe. Và, kẹt xe là đồng nghĩa với LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Trên toàn quốc, tuần nào cũng kẹt xe vào ngày chủ nhật, kẹt xe khắp nơi, người dân chủ động làm cho kẹt xe, ngoài quốc lộ kẹt xe, trung tâm thành phố kẹt xe, công nhân đình công, làm tê liệt xã hội, đó lá áp lực buộc CS phải chấp nhận những yêu sách, bầu cử đa đảng hay truất phế CS thay thế bằng một chính phủ lâm thời khác. Nhà cầm quyền có đủ thời gian để cô lập đoàn biểu tình hay bỏ đói hay không, bởi càng kẹt xe, xã hội càng tê liệt, CS phải giải quyết nạn ket xe trước khi đàn áp người dân. Càng đàn áp càng kẹt xe? CS hãy chuẩn bị ống cống đi?

Biểu tình bằng xe máy, xe hơi nhiều thuận lợi hơn đi bộ, hình thành cuộc biểu tình nhanh, tạo hiệu ứng nhanh, thay đổi vị trí nhanh và đặc biệt chuyện tiếp nước dễ dàng hơn đi bộ.

Lúc đầu để thuần thục chương trình này chúng ta chỉ cần 1 địa điểm kẹt xe thôi, khi người dân đã nhìn thấy hiểu được vấn đề, tụ tập đông hơn, bởi đi biểu tình mà an toàn và chuyện kẹt xe trở thành cơm bửa, chúng ta sẽ chủ động mở rộng thêm nhiều địa điểm kẹt xe khác, tha hồ cho quần chúng chon lựa, và CS sẽ co cụm dần. Phương châm: BIỂU TÌNH – KẸT XE – LẬT ĐỔ CỘNG SẢN.

Mỗi tỉnh thành, hãy chọn 1 địa điểm sao cho nhà cầm quyền không thể rào chắn cô lập không cho ngừng hoạt động như khu chợ, khu siêu thị, đường vào sân bay, trạm xe buýt, những trạm xăng lớn trong trung tâm thành phố, quốc lộ. Nếu bạo quyền rào chắn thì thiệt hại về phía họ càng nhiều hơn, và chúng ta vẫn biểu tình được ở những khu lân cận. Cụ thể tại Sài Gòn, có những địa điểm khác như chung quanh Chợ Bến thành, Trạm xe buýt trung tâm trước chợ Bến Thành, Vòng xoay Ngã tư Hàng Xanh, làm kẹt xe ngã tư Hàng xanh vẫn là 1 địa điểm đáng chọn lựa, nhưng mức độ tê liệt sẽ không bằng Tân Sơn Nhất. sẽ mở rộng thêm nhiều địa điểm khác.

Hãy truyền miệng, hãy share, hãy cùng nhau thực hiện chương trình này.

Biểu tình phải làm kẹt xe ở những nơi huyết mạch thành phố, làm tê liệt xã hôi, buộc cộng sản phải lùi bưới, trả quyền lực về tay nhân dân. Đảng CS bán nước phải sụp đổ.

Sài Gòn 13/6/2018

Nguyễn Minh Tâm

danlambaovn.blogspot.com

QH Việt Nam sẽ lo ‘dịch chuyển đám mây ảo’?

QH Việt Nam sẽ lo ‘dịch chuyển đám mây ảo’?

Đoạn clip phát biểu của Tướng Võ Trọng Việt gây 'sốt' trên mạng xã hội
Đoạn clip phát biểu của Tướng Võ Trọng Việt gây ‘sốt’ trên mạng xã hội

Mạng xã hội Việt Nam tuần này ồn ào vì một đoạn clip quay lúc Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, Thượng tướng Võ Trọng Việt, trình bày Báo cáo giải trình, tiếp thu và chỉnh lý dự thảo Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Bàn tròn thứ Năm: Luật An ninh mạng – pháp lý và công nghệ

LHQ bày tỏ quan ngại về Luật an ninh mạng

‘Luật An ninh mạng, bước lùi lớn cho VN’

Sau khi ông Việt kết thúc báo cáo, Quốc hội Việt Nam đã biểu quyết thông qua Luật An ninh mạng gây tranh cãi.

Đoạn clip nhanh chóng lây lan trên mạng, vì cách ông Việt phát âm tên Google và Facebook.

Ngoài ra, các công dân mạng cũng chê cười đoạn trích từ báo cáo: “Hiện nay, Google và Facebook đang lưu giữ dữ liệu của cơ quan, tổ chức, cá nhân Việt Nam tại trung tâm dữ liệu đặt tại Hồng Kông và Singapore. Nếu quy định của Luật này có hiệu lực thì doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây điện toán, đám mây ảo về Việt Nam để mở trung tâm dữ liệu tại Việt Nam là hoàn toàn khả thi.”

Trách nhiệm của ai?

Tuy vậy, hôm 14/6, cựu đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đăng bài trên Facebook cá nhân, nhận xét tập thể Quốc hội, chứ không phải cá nhân ông Việt, có trách nhiệm.

“Nhưng lỗi của ông chỉ là phát âm facebook thành phê-tê-bốc thôi. Còn ý tưởng ngộ nghĩnh “kéo đám mây điện tử về VN” không phải lỗi của riêng ông,” ông Thuyết viết.

Vị cựu đại biểu quốc hội Việt Nam phân tích ở Quốc hội, thông thường, một dự luật phải được xem xét qua 2 kỳ họp mới biểu quyết thông qua được.

Trong lần xem xét thứ nhất, Quốc hội phân công một ủy ban thẩm tra dự luật đó.

Báo cáo thẩm tra này cũng cần được Ủy ban Thường vụ Quốc hội thông qua, và đó là căn cứ quan trọng định hướng cho đại biểu xem xét, thảo luận.

Sau khi Quốc hội thảo luận, dự luật lại được giao cho ủy ban đã thẩm tra dự luật phối hợp với cơ quan soạn thảo chỉnh lý và nhân danh Ủy ban Thường vụ Quốc hội viết báo cáo tiếp thu, giải trình.

Bàn khả năng hoãn hoặc sửa Luật An ninh mạng

“Nếu đoạn video-clip lan truyền trên mạng được ghi ở kỳ họp Quốc hội này, trước khi Quốc hội biểu quyết thông qua dự luật, thì đó là Báo cáo tiếp thu, giải trình của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, chứ không phải ý kiến cá nhân của ông Việt,” ông Thuyết nhận định.

‘Cười ra nước mắt’

Nhiều bình luận trên mạng đưa ra sau khi đoạn clip phát tán.

Luật An ninh mạng: Vì sao và sẽ ra sao?

Bàn khả năng hoãn hoặc sửa Luật An ninh mạng

Nhà văn Nguyễn Quang Lập nêu ý kiến: “Vấn đề là bài phát biểu do người khác viết cho nên tướng Việt đã rặn không ra chữ Facebook. Vì sao tướng Việt rặn không ra chữ Facebook trong khi chữ Google lại rặn được? Vì chữ google tướng Việt đã trông thấy đã nghe nói, còn chữ Facebook thì không, hoàn toàn không.”

“Sự cười ra nước mắt khi nghĩ tới 423 ĐBQH đã bỏ phiếu thuận cho luật ANM chắc trình IT cũng chẳng hơn gì tướng Việt.”

Cây bút Hiệu Minh thì đăng bài giải thích về “điện toán đám mây”.

Theo kết quả kiểm phiếu, 423/466 đại biểu có mặt ở hội trường (chiếm 86,86% tổng số đại biểu) tán thành thông qua Luật An ninh mạng ngày 12/6.

Có 15 đại biểu không tán thành (chiếm 3,08%) và 28 đại biểu không biểu quyết (chiếm 5,75%).

Luật có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/ 2019.

Đám mây điện toán là gì?

Hiện trong dư luận Việt Nam còn rất nhiều thông tin trái ngược nhau về cách hiểu thế nào là dịch vụ ‘đám mây điện toán’ (cloud computing).

Trên nguyên tắc, dịch vụ này đã có từ 10 năm qua và không ngừng hoàn thiện, gồm một tập hợp các mạng lưới cung cấp dịch vụ đáp ứng tức thời nhu cầu tải dữ liệu (on-demand service).

Khác với dịch vụ tại chỗ (on-site services), các mạng lưới này trải trên toàn cầu, và vận hành không phụ thuộc vào một số máy ở vị trí cụ thể nào.

Một số dịch vụ dùng cả vệ tinh hỗ trợ cho quá trình xử lý và truyền dữ liệu.

Rackspace data centre
Bản quyền hình ảnh OTHER
Trung tâm dữ liệu của Rackspace

Nếu một phần của mạng không đáp ứng nhu cầu chuyển dòng dữ liệu, các máy ở nơi khác được huy động ngay để phân phối luồng thông tin tối ưu nhất, tùy nhu cầu từng lúc.

Việc lưu trữ được mã hóa để đặt trong các cụm ‘cloud’ mà thực ra là cách một mạng lưới lớn.

Các từ điển tiếng Anh đã giải thích cách gọi là ‘đám mây’ xuất hiện khi dân làm trong ngành công nghệ thông tin vào cuối thập niên 1990 nói về hình vẽ các cụm mạng phân phối dịch vụ, mà không liên quan gì đến thời tiết.

Ngoài việc có máy chủ riêng, các đại gia công nghệ mạng như Google, Facebook vẫn dùng lại dịch vụ ‘cloud computing’ do các công ty khác cung cấp.

Một số công ty như Akamai, Amazon, Cisco, Equinix, Rackspace…được cho là đi đầu trong cách thu hút đầu tư vào lĩnh vực ‘cloud computing’.

Trang web của Akamai giới thiệu họ đang vận hành 240 nghìn máy chủ, đặt ở 130 quốc gia và tải dòng dữ liệu 95 exabyte một năm.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Buộc Cẳng Chim Trời

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Buộc Cẳng Chim Trời

RFA

Ảnh của tuongnangtien

The “world wide web” is not a conspiracy of spiders.
Khuyết danh

Trong mục Ý kiến ngắn trên diễn đàn talawas, vào ngày 9 tháng 9 năm 2008, ông Phan Hoàng Sơn phát biểu như sau: “Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ phức tạp nhất của thế kỷ vừa qua. Hai chiến tuyến được thành lập để công kích và ca ngợi ông, mặc dù cả hai bên đều yêu mến các tình ca của ông.”

Vụ thiên hạ thành lập chiến tuyến “để công kích và ca ngợi Trịnh Công Sơn” ra sao, nếu có, để đó, bữa nào rảnh, tính sau. Nhưng chuyện cả nước đều yêu nhạc của đương sự là một sự kiện hoàn toàn khách quan. Muốn bài bác hay nói ra (e) hơi khó. Mà nói vô thì (nghe) có vẻ xu thời.

Còn nói tình ngay thì tui hoàn toàn không hề có ý bài bác, cà khịa, nói ra (hay nói vô) gì ráo. Tiện đây, tui chỉ muốn nói (thêm) rằng họ Trịnh không chỉ có tài mà còn có… thời nữa kìa. Ổng không những đã hay mà còn… hên (dữ) lắm!

Ngay sau khi đương sự vừa xuất hiện (trong những buổi sinh hoạt văn nghệ bỏ túi, giản dị với chiếc đàn guitar, trầm lắng bên cạnh Khánh Ly), mấy cái máy Akai cồng kềnh cũng – theo chân nguời Mỹ – tràn vào nước Việt, mang sáng tác của Trịnh Công Sơn đến mọi hang cùng ngõ hẻm ở miền Nam.

Rồi đất nước thống nhất. Trong lúc bộ đội và dân chúng miền Bắc ào ạt vào Nam, âm nhạc của Trịnh Công Sơn lặng lẽ đi chiều ngược lại – từ Nam ra Bắc. Và ông đã chinh phục được luôn số thính giả của nửa phần quê hương còn lại.

Trịnh Công Sơn tài ba (thấy rõ) nên được rất nhiều người coi là niềm hãnh diện của dân tộc Việt. Tôi, tiếc thay, không có cái may mắn được chia sẻ niềm hãnh diện này – như “rất nhiều người” khác.

Vì sinh ra trong một gia đình sống nhiều đời bằng nghề lý số, bất cứ ai không phải dân “pro” mà thích bói toán hay dự đoán bậy bạ (và trật lất) là tôi không thích. Nghỉ chơi, ít ra (cũng) cho tới tết. Hoặc (không chừng) tới chết luôn!

Với riêng tôi, Trịnh Công Sơn đã mắc phải lầm lỗi (chí tử) như thế. Hơn ba mươi năm trước, khi cuộc chiến Việt Nam còn đang ở giai đoạn khốc liệt, ông đã mường tượng ra một viễn ảnh thanh bình – làm say đắm lòng nguời: “Khi đất nuớc tôi không còn chiến tranh, trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường.”

Chiến tranh chấm dứt. Nam, Bắc hoà lời ca. Tôi ca (hơi) khó nghe nên bị túm. Dù vào trại cải tạo nhiều năm, giọng (ca) tôi vẫn không thay đổi được bao nhiêu. Bởi vậy, vừa ra khỏi tù là tôi… vù luôn ra biển. Sau khi đã đi hết biển, mặc cho ông Trần Văn Thủy kêu gào, tôi cứ bỏ đi luôn. Cho nó chắc ăn!

Do đó, cái vụ “trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường” – nếu có – tôi cũng không được thấy. Mà hình như thì không (có) đâu.

Không dám mua vé máy bay về (thiệt) nhưng nhiều đêm – những đêm thâu, sâu hun hút ở Nam Dương, ở Thái Lan, ở Tân Gia Ba, hay ở Hoa Kỳ… – tôi vẫn thường lò dò, bằng những bước chân của kẻ mộng du, trở lại cố hương.

Tôi lang thang, qua khắp mọi miền đất nước. Phần lớn là những địa danh mà tôi chưa bao giờ có dịp ghé qua, trước khi (đành đoạn) bỏ đi. Không nơi đâu có chuyện (“trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường”) thần tiên như thế. Sau cuộc chiến, quả nhiên, con nít có la cà và tụm năm tụm ba (hơi nhiều) trên đường phố nhưng tuyệt nhiên không thấy đứa nào vui đùa hay hát hỏng gì xất cả.

Từ Hà Nội, ký giả Huw Watkin tường thuật rằng “cứ năm đứa bé đang lê trên vỉa hè của ba mươi sáu phố phuờng là có một đứa… ăn xin. Bốn đứa còn lại, xem chừng, cũng bận: đánh giầy, năn nỉ người đi đường mua vé số, dắt mối, bán ma túy…” (“Children Sold Into Begging, Pimping And Drug Dealing”South China Morning Post, 18 April 2000).

Cũng vẫn theo y như lời Huw Watkin thì lực lượng trẻ con đi ăn mày, làm ma cô và bán ma túy… ở Việt Nam đang dần được đưa vào tổ chức (“… recent media reports that children are being increasingly used by organized begging gangs, pimps and drug dealers”).

Chuyện này thì thằng chả nói hơi… thừa! Ở một xứ sở mà Nhà nước bao biện mọi chuyện, và lãnh đạo khắp nơi – kể cả chùa chiền, giáo đuờng hay thánh thất… – làm sao để cho trẻ em (những mầm non tương lai của Tổ quốc) sống vô tổ chức được, cha nội?

Tôi còn dự đoán rằng, trong tương lai gần, lũ trẻ thơ bụi đời ở Việt Nam (dám) sẽ được đoàn ngũ hoá – và cho thắt khăn quàng có màu sắc khác nhau – để dễ điều phối. Đại loại như, khăn quàng xanh: đánh giầy; khăn quàng tím: dắt mối; khăn quàng trắng: ma túy; khăn quàng hồng: mãi dâm; khăn quàng nâu: ăn mày; khăn quàng đỏ: thu thuế và theo dõi hoạt động, cũng như tư tưởng, của những loại khăn quàng khác!

Cũng như Trịnh Công Sơn, tiếc thay, tôi đoán… trật! Cho tới bữa nay, vẫn không thấy những sắc mầu khăn quàng (đỏ, xanh, vàng, tím) phất phới mọi nơi – trên đường phố Sài Gòn hay Hà Nội – như tôi đã hình dung!

Đảng chưa rảnh để cho đám trẻ em bụi đời vào khuôn phép. Nhà Nước Việt Nam còn phải bận tâm về nhiều “đám” khác (xem chừng) cấp thiết hơn nhiều: xây dựng lại đội ngũ trí thức, chấn chỉnh lại đội ngũ báo chí, củng cố lại đội ngũ công nhân… Và quan trọng hơn hết là tìm cách quản lý cái đám blogger, một giới người vừa mới xuất hiện – hết sức đột ngột và lộn xộn – ở xứ sở này.

Blog có thể được mô tả như là một hình thức “dân báo”, và blogger là một nhà báo tự do – theo như quan niệm của bà Tạ Phong Tần, một trong những blogger đang được công luận chú ý, ở Việt Nam:

“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước…”

“Khi bạn đưa thông tin lên blog của bạn, tức bạn đã đem sự hiểu biết của bạn truyền tải cho người khác để mọi người cùng được biết, qua đó, mọi người cùng bàn luận, cùng kiểm tra xem, dùng quyền công dân của mình đòi hỏi công chức Nhà nước phải thực hiện đúng chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn mà luật pháp quy định.”

“Có thể sự hiểu biết của bạn chỉ là một phần nhỏ nào đó trong đời sống xã hội, nhưng nhiều người góp lại sẽ tạo nên một bức tranh hiện thực xã hội hoàn chỉnh. Khi tự mình làm một nhà báo công dân, chính bạn đã góp phần công khai, minh bạch hóa xã hội, cùng chung sức xây dựng một xã hội dân sự cho đất nước chúng ta.”

Quan niệm tích cực vừa nêu, tiếc thay, đã không được chia sẻ bởi những kẻ đang nắm quyền lực ở Việt Nam. Vốn đa nghi, giới người này có khuynh hướng xem blog (nói riêng) và web (nói chung) chỉ là “âm mưu của những con nhện” – những kẻ đang âm mưu “diễn biến hoà bình” – cần phải được theo dõi và kiểm soát, nếu được.

Mà tui thì sợ còn lâu mới được. Tầu còn bó tay thì nói chi ta. Chuyện quản lý Internet ở nước láng giềng, được giáo sư giáo sư Cao Huy Thuần tóm gọn, như sau: “80 muơi triệu con chuột thì mèo đâu ra mà bắt cho hết.”

Nhà nước Trung Hoa vĩ đại đã từng thành công mỹ mãn trong việc huy động dân chúng tóm gọn vài tỉ con chim (sẻ) mà nay đang loay hoay không biết đối phó ra sao với mấy triệu con chuột (điện). Quyết tâm của họ, xem chừng, hơi thấp. Quyết tâm của ta, xem ra, cũng… không cao!

Công cụ truyền thông “gang thép” nhất của nuớc Việt Nam, Công an Nhân dân Online (Cơ quan Ngôn luận của Bộ Công an), đọc được hôm 5 tháng 10 năm 2007, đã mô tả blog như là một thứ “hệ lụy” và “quản lý blog” là… “Chuyện buộc cẳng chim trời”. Thiệt, nghe mà muốn ứa nước mắt:

“Theo ước tính từ Bộ Thông tin và Truyền thông, có khoảng 3 triệu blog tại Việt Nam. Và mỗi ngày có hàng chục ngàn blog mới được khai sinh và việc một người sử dụng nhiều blog với những mục đích khác nhau là hoàn toàn có thể. Đã có những phát sinh và hệ lụy từ blog…”

“Tuy nhiên, liệu có quản lý được không? Quản lý một blog mà danh tính của nó có thể thay đổi trong chớp mắt và những thông tin hiển thị không thực sự chính xác thì đó là cách buộc cẳng chim trời. Hầu hết các blog đều là dịch vụ của một nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài, vì vậy việc quản lý sẽ càng trở nên nan giải hơn…”

“Trong bộn bề của những ngày bắt đầu Bộ Thông tin và Truyền thông, trong rất nhiều những vấn đề cần giải quyết và đưa ra những hướng dẫn cụ thể, đưa ra việc quản lý blog với những quy chế hướng dẫn cụ thể là điều chưa khả thi.”

“Việc truy tìm chủ nhân blog có thể được đối với cơ quan an ninh mạng hay lực lượng cảnh sát mạng. Nhưng đó là việc làm mang tính đối phó chứ không phải là cách làm mang tính chiến lược.”

Trời đất, làm sao mà có “chiến thuật” hay “chiến lược” gì cho kịp chớ? Coi: mới hôm qua còn cả đống cà phê chui, bữa nay (tất tần tật) đều biến thành… cà phê Internet hết trơn hết trọi!

Giấc Nam Kha khéo bất bình.
Bừng con mắt dậy thấy mình trắng tay!

Khi khổng khi không, nhà đương cuộc Hà Nội mất (độc) quyền thông tin (mà họ đã từng nắm chặt được) từ hơn nửa thế kỷ nay. Bằng nỗ lực tuyệt vọng – để… hòng “cứu vãn tình thế” – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký ban hành Nghị định liên quan đến việc quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet ở Việt Nam, theo như tường thuật của phóng viên Thiện Giao (nghe được qua RFA) hôm 5 tháng 9 năm 2008 vừa qua.

Ta không có tới tám mươi triệu con chuột như Tầu nhưng tính rẻ cũng (đâu chừng)… bốn triệu! Mèo đâu ra mà bắt cho kịp chớ?

Công an mạng và cảnh sát mạng lại không thể đào tạo dễ dàng như mấy ông bạn đồng nghiệp, bên ngành giao thông. Loại sau, khỏi cần huấn luyện, cứ quăng ra đường là tụi nó xông xáo đi ghi giấy phạt để… kiếm thêm chút cháo. Chớ còn rình bắt chuột (điện) thì đòi hỏi cần phải có nghiệp vụ cao mà lại chả được ăn cái… giải (rút) gì, ngoài số tiền lương… chết đói.

Buộc cẳng chim trời hay buộc chỉ chân voi đều là những chưyện (rất) khó thành công.

– Ủa, không thành công thì thành nhân chớ có mất mát gì đâu mà sợ?

– Sợ chớ, theo luật tiến hoá thì đi tới mới có hy vọng thành nhân. Còn cố kìm giữ cả một dân tộc trong tăm tối, dốt nát và nghèo đói… là đi giật lùi. Bước lui thì chỉ có thể thành dã nhân mà thôi!

6/2009

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lưới Trời & Những Bản Án Bỏ Túi

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lưới Trời & Những Bản Án Bỏ Túi

RFA

Ảnh của tuongnangtien

Sẽ có ngày dân nổi can qua. Chúng sẽ quỳ lạy xin tha khoan hồng.

 Vũ Thư Hiên

Tôi vì lười nên dốt, rất dốt. Sau những chuyện lùm xùm quanh vụ ông Trịnh Xuân Thanh, tôi chợt nhận ra là mình chỉ biết chút xíu về nước Đức – vào thưở xa xưa – qua vài chục cuốn phim và những tác phẩm của Erich Maria Remarque. May nhờ những trang bút ký (đầy ắp những tình tiết nóng hổi và rất cảm động) của tác giả Nguyễn Thọ – vừa được phổ biến trên trang FB của ông – tôi mới học hỏi được thêm lắm điều thú vị về đất nước này.

Năm 1967, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thọ được gửi sang Đông Đức học nghề cơ khí vô tuyến điện. Năm 1971, ông trở về nước làm việc cho Đài Truyền Hình Việt Nam. Đến năm 1991, “Tôi quá ngán ngẩm nên bỏ sang Đức …” ông tâm sự.

Trở lại chốn cũ, việc làm đầu tiên của Nguyễn Thọ là cố công tìm kiếm thầy cô và bè bạn xưa cũ. Hai mươi năm tuy không phải là một quãng thời gian quá dài nhưng cảnh hý trường, xem ra, cũng rõ nét tang thương cho bao kiếp nhân sinh ngắn ngủi. 

Tôi xin phép được ghi lại đôi điều (vắn tắt) về cuộc đời của một nhân vật bị nhà nước Cộng Hoà Dân Chủ Đức kết án 4 năm tù, với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền,” theo lời của kỹ sư Nguyễn Thọ :

Ngày 3.10 nước Đức thống nhất được 27 năm. Ngày ấy người dân Đông Đức chẳng hề đao to búa lớn, chẳng đòi lật đổ hay đa đảng, họ chỉ hô to: Chúng tôi là nhân dân! (Wir sind das Volk) và lịch sử đã sang trang... Bẩy năm trước đó, đúng ngày 3.10 năm 1983, người bạn thời niên thiếu của tôi, Michael Verleih, bị mật vụ STASI bắt giam khi hắn đang đạp xe đến cơ quan làm việc.

Micha bị tra tấn và hành hạ trong nhà tù khét tiếng của STASI ở Brandenburg, nơi mà ông Heinz Verleih, bố hắn, đã từng bị Hitler giam giữ nhiều năm…

Ở nơi chín suối, ông Heinz đã không ngờ rằng, các đồng chí sau này của ông quyết giam giữ con trai duy nhất của ông bốn năm cùng đám tù thường phạm hung hãn đến mức bệnh lý, với mục tiêu dùng bàn tay chúng thủ tiêu một người bất đồng chính kiến.

Khi Micha bị bắt, STASI đã tịch thu toàn bộ tủ sách và lấy đó làm bằng chứng để cáo buộc hắn là lưu giữ các tài liệu phản động.

Bản thân Micha cũng là nạn nhân của 3 kẻ ác bụng: Thiếu tá Mascher, người trực tiếp điều tra, hỏi cung anh trong suốt mấy năm liền, bà chánh án Gerda Klabuhn và bà công tố viên Christa Krüger. Cả ba người này đều biết rõ Micha không hề nằm trong tổ chức chống đối nào. Họ cũng biết cậu thanh niên con nhà cách mạng nòi này viết thư ngỏ gửi lãnh đạo hai nước Đức yêu cầu hòa bình và thống nhất đất nước chỉ vì lòng yêu nước.

Nhưng cả 3 cùng quyết tâm bẻ gãy ý chí của Micha và họ đã bất chấp mọi lập luận của Micha về quyền tự do công dân của anh... Rồi bộ ba quyết định cho Micha lãnh án 4 năm tù. Luật sư khỏi cần cãi! Với cái án 4 năm tù đó, cậu còi Micha chắc sẽ không bao giờ đạt định mức lao động và chắc sẽ ngồi tù mọt gông...

Sau ngày thống nhất đất nước Micha và gia đình không hề nghĩ đến việc trả thù ba vị quan chức cũ. Tai sao vậy? Tôi hỏi.

  • Họ vì mù quáng nên muốn phá hoại đời tớ, nhưng chúng tớ đâu có sụp đổ. Nay tớ không muốn hại họ làm gì vào buổi chợ chiều. Để tiền bạc và thời gian làm việc khác.

Micha tha, nhưng những bàn tay đó dính quá nhiều bùn và máu nên có những nạn nhân khác không tha. Tháng 3.1998 Micha đọc báo thấy bà quan tòa Klabuhn bị bắt trên đường phố và tống giam. Lý do là có nhiều tù chính trị kiện bà này vì những bản án bỏ túi vô nhân đạo...

Bà công tố viên Christa Krüger thì từ năm 1994 đã phải hầu tòa. Lý do là bà ta đã bị một cặp vợ chồng Đông Đức kiện vì đã bỏ tù họ 3 năm, chỉ vì họ viết thư cho báo chí Tây Đức kể về vụ đơn xin xuất cảnh sang Tây Đức đoàn tụ gia đình 5 lần bị từ chối. Tất nhiên Krüger và đồng bọn chống trả quyết liệt, cũng như trong các vụ khác. Khui hồ sơ ra thì thấy bà này đã từng bỏ tù 25 người chỉ vì họ có ý đồ hoặc đệ đơn xin di cư sang Tây Đức (xem ảnh). Tòa buộc tội bà này “Tước đoạt quyền tư do của công dân” và cho 2 năm tù treo, vì sức khỏe kém.

Micha không biết số phận của viên thiếu tá Mascher ra sao, nhưng cậu có đọc được hồi ký của một cựu tù nhân khác. Anh này kể lại là có gặp Mascher trong một siêu thị, hai người nhận ra nhau. Mascher sợ phải đối diện với nạn nhân của mình nên trốn như chuột. Anh này đuổi theo đến cùng, chỉ để chỉ vào mặt viên cựu sỹ quan thét lớn:

-Thằng hèn, hãy sống như con người, nhìn vào mắt tao đây !

Anh khinh bỉ bỏ đi, Mascher đứng như trời trồng, đầu cúi gục, vai buông xuôi.

Mỗi người một hình phạt khác nhau. Nhưng lưới trời là một.

 Köln 02.06.2018

Kết luận về “lưới trời” sau những trang bút ký đẫm nước mắt của tác giả Nguyễn Thọ khiến tôi không khỏi liên tưởng đến những bản án bỏ túi, tại phiên tòa tại Hà Nội, vào hôm 4 tháng 6 năm 2018.

Luật sư Ngô Anh Tuấn và Trịnh Vĩnh Phúc cho biết tòa tuyên phạt như sau:

– BC Phạm Văn Trội: 7 năm tù, 1 năm quản chế

– BC Nguyễn Trung Tôn: 12 năm tù, 3 năm quản chế

– BC Nguyễn Bắc Truyển: 11 năm tù, 3 năm quản chế

– BC Trương Minh Đức: 12 năm tù, 3 năm quan chế.

Hội đồng xét xử phúc thẩm TANDCC gồm những thanh viên sau:

– Thẩm phán: Nguyễn Văn Sơn

– Thẩm phán Đặng Bảo Vĩnh

– Thẩm phán Điều Văn Hằng.

Kiểm sát viên: Hoàng Minh Thành – Kiểm sát viên cao cấp VKSNDCC tại Hà Nội.

Mai hậu, tôi tin rằng những thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ rồi cũng sẽ “tha” cho những vị thẩm phán có tên thượng dẫn – như ông Micha đã “tha” cho những kẻ đã khiến cho cuộc đời mình điêu đứng. Tuy thế, người dân Việt Nam khó mà làm ngơ trước những tội ác chất chồng của đám quan toà vô lại (và bất nhân) ở đất nước này. Hoạ cộng sản sẽ qua, và sắp qua. Trong tương lai gần buộc sẽ phải có những phiên toà để xét xử những kẻ đang gieo rắc tội ác hiện nay.  Quá khứ cần phải được thanh thoả để cả dân tộc không phải bận tâm khi hướng đến tương lai.