S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hải Cẩu & Mây Điện Toán

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hải Cẩu & Mây Điện Toán

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien 

Tôi cho rằng, dù có tăng cường bắt bớ hay đặt thêm 100 cái luật về internet thì VN cũng không thể quay ngược lại trên xa lộ thông tin của nhân loại.

Nguyễn Đình Bổn

Gần mười năm trước, hôm 25 tháng 10 năm 2010, bà Trần Minh Hiền – Giám Đốc WWF – rầu rĩ báo tin con tê giác Java cuối cùng của VN đã chết. Bỉnh bút của BBC, Baraniuk Chris, cho biết thêm chi tiết: “Cảnh sát Việt Nam tham gia điều tra, cung cấp các phân tích về đường đi của viên đạn. Họ nói viên đạn đến từ một khẩu súng bán tự động, như AK47.”

Con thú đáng thương này có thể vẫn còn sống sót đến hôm nay, nếu sát thủ biết rằng trong sừng tê giác không có gì khác ngoài keratin – chất liệu để tạo thành móng, lông, tóc của nhiều loại động vật. Nó hoàn toàn không có tác dụng gì trong việc trị liệu chứng yếu kém sinh lý và cương cứng (ED: erectyle dysfunction) dương vật cả.

Châm ngôn của người Việt là có bệnh thì vái tứ phương nên sau khi tê giác đã bị xoá sổ, nhiều vị bèn “cầu cứu” đến một loài thú khác: hải cẩu.

Bức ảnh đại tướng Ngô Xuân Lịch và thượng tướng Võ Trọng Việt dùng trụ sở quốc hội để trao đổi thuốc kích dục hiện đang thu hút nhiều sự chú ý trên các mạng xã hội.

Báo VietNamNet sau đó đã phải cắt bỏ phần ảnh liên quan đến hộp thuốc, nhưng bức ảnh gốc vẫn có thể xem được với độ phân giải cao tại đường link:
https://vnn-imgs-f.vgcloud.vn/2018/06/06/22/hang-loat-tuong-cong-an-tu-tong-cuc-se-xuong-cuc-1.jpg

Khi phóng to, người ta dễ dàng đọc được nhãn hiệu ghi trên hộp là OTTOPIN – một loại thuốc có tác dụng cường dương và trị yếu sinh lý cho nam giới, nguồn gốc xuất xứ từ Nhật Bản.

 

 

 

 

 

Ảnh: DLB

Theo thông tin của trang ionovietnam: “Tuýp bôi OTTOPIN S có chứa một lượng lớn thành phần công dụng Methyltestosteron 20mg (trong 1g). Ngoài ra, còn có dầu hải cẩu lông mao tinh chế (có tác dụng giãn mạch máu được chứng minh) giúp đem lại hiệu quả mong muốn.”

“Hiệu quả” như thế thật là quí hoá nhưng cách xử dụng thì lôi thôi và phiền phức quá:

  • Ngày dùng khoảng 3-5 lần
  • Sáng từ lúc thức đến tối trước khi đi ngủ, bôi khoảng 5 lần, khoảng cách giữa các lần bôi đều nhau.
  • Một lần dùng khoảng 0,1-0,2g (không dùng quá liều lượng)
  • Bôi vào dương vật, hay phần đùi trong (nên bôi vào phần đùi trong vì da ở đây mỏng giúp tăng hiệu quả hấp thu thuốc, không nên bôi vào đầu dương vật)
  • Bôi xoa mạnh, mát xa theo hình chữ V (Cực kỳ quan trọng để tăng tỷ lệ thẩm thấu, hấp thu)
  • Hàng ngày phải bôi liên tục, không được bỏ sót.

Bộ Trưởng Quốc Phòng, Chủ Nhiệm UB Quốc Phòng An Ninh, và hàng tướng lãnh lãnh đạo của QĐNDVN mà ngày nào cũng phải “bôi liên tục từ sáng tới tối” loại dầu hải cẩu tinh chế này thì khó ai còn có thì giờ và tâm trí nghĩ đến chuyện … quốc phòng. Thảo nào mà ngư dân được phát cờ ra khơi bám biển còn quân đội cứ nhất định bám bờ, và để “bảo toàn đại cục” thì quốc hội buộc “phải bàn cho ra” luật lệ để đất nước trở thành nhượng địa.

Bức ảnh Chủ Nhiệm UB Quốc Phòng An Ninh đứng chào hàng (Ottopin – S, giữa trụ sở quốc hội) đang lan truyền rộng rãi trên mọi phương tiện truyền thông cũng giúp cho thiên hạ hiểu tại sao vị Thượng Tướng lại mạnh mẽ cổ vũ cho luật an ninh mạng. Phải chi đạo luật này được phê chuẩn sớm hơn thì ông ấy đã được một phen lâm vào cảnh khó coi, và (cũng) khó ăn khó nói với bà nhà.

Chỉ có điều phiền là cách Võ Thượng Việt trình bầy quan điểm của mình thì cực kỳ khó hiểu. Ông ấy cúi mặt vào giấy, đọc lắp bắp đọc một hơi (“Hiện nay Gu Gờ và Pha Cê Bóc đang lưu trữ dữ liệu thông tin người dùng VN tại trung tâm dữ liệu đặt tại Hồng Kông và Singapore … Nếu luật này có hiệu lực, doanh nghiệp này phải dịch chuyển đám mây ảo về Việt Nam là hoàn toàn khả thi”) khiến mọi người đều … bá thở!

Bác Hiệu Minh phải vội vã lên tiếng thuyết minh: “Hiểu nôm na, ý tướng Việt muốn bảo, mây (mưa) đâu thì mây (mưa), dữ liệu người dùng tại VN phải nằm trong tầm ngắm/tay của CA VN, kiểu như ban TG quản hơn 800 tờ báo “cho nói được nói, bắt im phải im.”

Ảnh: xuandienhannom

Thiện ý và cách “phụ đề tiếng Việt” của Hiệu Minh, tiếc thay, không được dư luận đồng tình. Thiên hạ vẫn cứ nhao nhao lên phản đối:

  • Luân Lê: Không thể tưởng tượng.
  • Nguyễn Minh Thuyết: Chết mất thôi.
  • Nguyễn Hồng: Tôi lạy ông luôn, ông tướng Phê tê bốc!
  • Dương Đại Triều Lâm:Tướng Võ Trọng Việt ơi, tướng ăn gì em xin cúng.
  • Nguyễn Phương: Đại biểu quốc hụi đại diện cho dân đây hả trời? Cầm giấy đọc cũng không ra hồn nửa mà đại diện cho dân?
  • Thach Vu: Không hiểu tại sao ông lại ngồi ghế chủ nhiệm QP-AN trong khi kiến thức chuyên môn của ông là ngành thuốc cho nam giới.
  • Trân Văn: Tuy chỉ có 16 giây nhưng chừng đó chắc đủ để nhiều người Việt, trong đó có không ít chuyên gia kinh tế, chuyên gia khoa học kỹ thuật, các tổ chức của doanh giới, của những người cùng một nghề nghiệp – đặc biệt là những người đang hoạt động trong lĩnh vực công nghệ thông tin, viễn thông,… cảm thấy thương thân!
  • Pham Doan Trang: Bấm nút thông qua một đạo luật ảnh hưởng tới hàng chục triệu người dùng Internet, ít nhất 40 triệu người dùng Facebook ở Việt Nam, là những kẻ không bao giờ dám vào mạng, nghĩ về mạng như một thế giới “hết sức phức tạp và nguy hiểm” …
  • Song Chi: Nếu trình độ của các quan chức cứ theo kiểu Gú gờ chấm Tiên Lãng, Phây tơ bốc….mà lại còn âm mưu làm cho hơn 90 triệu người dân Việt cũng dốt nát theo, thì 5, 10 năm nữa thôi đời sống xã hội của Bắc Hàn cũng đã là không mơ thấy nổi, không với tới nổi đối với dân VN.
  • Truong Huy San: Tướng Võ Trọng Việt, Chủ nhiệm UB Quốc phòng An ninh – cơ quan thẩm tra Luật An Ninh Mạng – mà hiểu vấn đề như thế này thì làm sao những ý kiến của dân còn có thể tác động tới quý vị.
  • Minh Đức Lê: Hôm nay trên Facebook thấy bà con nhào vào đánh hội đồng cái thằng cha trung tướng chủ nhiệm cái gì đó trong quốc hội, vì thằng chả không đọc nổi một từ tiếng Anh mà con nít 5 tuổi nó củng biết. Thật ra tướng hay tá, bộ trưởng này hay thứ trưởng kia của chế độ tại Việt Nam đều là những anh nông dân mít đặc được đảng cho mang hia đội mũ để đóng trò. Nhưng nên nhớ rằng sự ngu dốt của họ luôn tỷ lệ thuận với lòng trung thành với đảng. Thử hỏi không có những người như họ chế độ này có tồn tại được quá 3 ngày hay không.
  • Thanh Hieu Bui: Ngư dân bị tàu lạ đâm mất xác hàng ngày trên biển, họp quốc hội giờ giải lao chủ nhiệm Uỷ Ban Quốc Phòng An Ninh và bộ trưởng quốc phòng bàn nhau cách sử dụng thuốc làm căng cứng dương vật.
  • Cao Hùng Lynh: Nhiều khi mấy ông cán bộ quốc hội bấm nút thông qua luật animal đơn giản chỉ vì mấy ảnh ngố mạng, nên đâm ra thù ghét internet thôi, chớ hổng có gì sâu xa hết. giờ mà đưa baidu vô biểu quyết, chắc mấy ảnh cũng say No.

Tôi hoàn toàn chia sẻ với quan điểm giản dị của dịch giả Cao Hùng Lynh. Vấn đề, thực ra, không có chi nghiêm trọng và đáng để làm rầm rĩ cả. Giới Đại Biểu Quốc Hội ở Việt Nam “nhất trí” bấm nút thông qua Dự Luật An Ninh mạng chỉ vì những trang mạng đã khiến cho mọi người nhìn thấy hình ảnh khó coi của họ (đang ngồi ngủ gật, hay đứng tiếp thị thuốc cường dương) giữa nghị trường thôi.

Bởi vậy, tôi không ngạc nhiên khi nghe Đoan Trang tuyên bố là cô em “sẽ rất vui nếu có thể trở thành một trong những người đầu tiên vào tù vì cái gọi là ‘luật An ninh mạng’ của nhà nước CHXHCN Việt Nam.” Thì toàn chuyện … vui không mà lị!

Đối diện độc tài bằng tự tin

Đối diện độc tài bằng tự tin

Gene Sharp – Tiểu Thạch Nguyễn Văn Thái, Ph.D. chuyển ngữ

Làm thế nào để chúng ta đương đầu với các nền độc tài? Câu trả lời bộc phát của những người tin vào tự do là các bạn phải đánh và đập tan chúng. Nếu quốc gia của bạn là nạn nhân của một chế độ độc tài, từ trong nước hay là ngoài nước, các bạn đánh lại. Nếu quốc gia của bạn bị một Nhà Nước độc tài tấn công, các bạn chống cự lại. Nếu người dân của một nhà chuyên chế nổi loạn, các bạn sẽ giúp đỡ họ. Nếu quốc gia của bạn có cơ bị một nền độc tài tấn công thì bạn phải chuẩn bị trước để đánh tan cơ nguy đó, hy vọng rằng khi trở nên đủ mạnh, bạn có thể ngăn cản được cuộc tấn công. Đây là những câu trả lời thông thường của hầu hết những người tin vào tự do và chống lại chuyên chế trên khắp thế giới. Trong lúc những câu trả lời tổng quát này có thể trên nguyên tắc vẫn có giá trị, nhưng những thay đổi trong kỹ thuật quân sự và tổ chức chính trị ngày nay đã cho thấy điều cần thiết là phải áp dụng điều gì trước kia đúng, nhưng theo những phương cách hết sức khác với những gì thường xảy ra trong những thời gian trước kia…

*   *    *

Sự nghiêm trọng của vấn đề của những nền độc tài, của những nguy hiểm mà chúng đem lại, và của nhu cầu cần có những phương tiện hữu hiệu để đối đầu với những nền độc tài này, đều đã gia tăng từ Đệ Nhất Thế Chiến. Những nền độc tài bình thường – dù tàn bạo suốt mấy ngàn năm – đã bị những chế độ của Hitler và Stalin bỏ xa. Với những phát triển này, độc tài toàn trị đã trở thành một đối thủ ghê gớm hơn rất nhiều. Những nhà cai trị toàn trị này đã cố nuốt chửng và kiềm chế toàn diện đời sống của mỗi một người dân và tất cả mọi mặt của xã hội. Mức độ kiểm soát cá nhân, vận tải, truyền thông, vũ khí và toàn bộ các hệ thống xã hội, kinh tế và chính trị, đã vượt rất xa những nền độc tài truyền thống. Quyền lực trở nên tập trung. Adolf Hitler và Joseph Stalin nay đã là người thiên cổ; hệ thống Quốc Xã chỉ còn là một chứng tích cho các sử gia và hệ thống Sô-viết thì đang chuyển biến. Tuy nhiên, vấn nạn mà những nền độc tài đặt ra cho những ai tin tưởng vào nhân phẩm và tự do vẫn tiếp tục lớn mạnh.

Việc các chính phủ và nhóm chính trị nhắm mục đích cướp Chính Quyền sẵn sàng đối xử tàn ác với đối lập và những người vô tội không hề thuyên giảm. Thực ra điều này có thể đã gia tăng. Người ta đã rất thường xuyên cho rằng nạn diệt chủng đã được chôn vùi một cách an toàn dưới những đống gạch vụn của Berlin. Nhiều chủ thuyết và ý thức hệ khác nhau, và sự sợ hãi những người khác, đã cung cấp cho các nhóm chính trị và các chế độ một lý giải và một sự “biện minh” cho những chính sách và hành động mà không có sự lý giải hay biện minh đó thì sẽ được xem như là chính sự bạo tàn trần truồng. Những tiến bộ mới đây về kỹ thuật truyền thông, vận tãi, về tàng trữ và thu hồi dữ kiện, về tổ chức chính trị, về theo dõi bằng điện tử, kiểm soát tiềm thức của quần chúng, và khả năng giết người, đã gia tăng khả năng của các chính quyền hiện đại trong việc thiết lập và duy trì những nền độc tài hữu hiệu.

Những Nguy Hiểm Của Những Nền Độc Tài Mới

Những nền dân chủ hiến định phóng khoáng hiện nay đều không toàn hảo, nhưng rõ ràng là được yêu chuộng hơn là những chế độ độc tài đang bành trướng càng ngày càng nhiều. Dầu vậy những vấn đề nghiêm trọng trong những nền dân chủ như thế đã gây nghi ngờ về sự trường tồn của chúng. Những khiếm khuyết nội tại, những kiểm soát hết sức tập trung, và quyền quyết định “bởi một nhóm nhỏ lãnh đạo thường gây nghi ngờ về sinh lực và tính hữu hiệu của những tiến trình dân chủ. Điều này đúng ngay cả tại những quốc gia thường kiêu hãnh về những truyền thống và thể chế dân chủ của mình. Nhiều người cảm thấy bất lực và không có khả năng kiểm soát đời sống của chính mình và ảnh hưởng đến những quyết định chính trị lớn lao. Người ta vẫn tiếp tục thực hiện những cuộc tấn công trực tiếp dưới nhiều dạng thức khác nhau vào các cơ cấu dân chủ. Liên bang Hoa Kỳ cũng không ngoại lệ; vụ “Watergate” là một nỗ lực khuynh đảo những tiến trình bầu cử tự do hiến định của Hoa Kỳ. Tại nhiều quốc gia những cuộc đảo chánh nội bộ do các nhóm chính trị và quân đội, những hoạt động của cảnh sát và nhân viên nước ngoài, khủng bố chính trị, và những cuộc chiến tranh du kích bởi thiểu số tiếp tục tấn công các hệ thống dân chủ, với ý đồ thay thế các hệ thống này bằng những nền độc tài. Các nhóm sử dụng những phương tiện này theo nhiều chủ thuyết khác nhau và trương lên đủ mọi lá cờ chính trị. Sự phát triển tại nhiều quốc gia và hệ thống những tổ chức tình báo mạnh, những cơ chế điệp viên nước ngoài, và những bộ phận cảnh sát trung ương của chính quyền tạo nên tiềm năng cho những cơ quan này, hay là một vài khu vực của những cơ quan đó, thách thức và tấn công chính quyền hợp pháp, thay vì phục vụ ý muốn của chính quyền. Các lực lượng quân đội đã liên tục làm điều này tại hàng chục quốc gia khi họ tung ra những cuộc đảo chánh.

Những điều kiện xã hội nằm bên dưới các cấu trúc của xã hội cũng đã thay đổi. Các hệ thống xã hội, kinh tế, và chính trị đủ loại đã thay đổi rất nhiều kể từ sự xuất hiện của dân chủ hiến định tại tất cả những quốc gia mà dân chủ có một lịch sử lâu dài. Những tổ chức “quần chúng tự nguyện” của xã hội, và ngay cả những chính quyền địa phương và toàn quốc hay tỉnh thị đều càng ngày càng lệ thuộc vào hành chánh tập trung. Những công ty liên quốc gia hùng mạnh đang nắm sự kiểm soát những nền kinh tế quốc gia bên ngoài những quốc gia đó, và đang sử dụng sự kiểm soát này để thao túng các chính quyền nhằm phục vụ quyền lợi tài chánh của họ. Tất cả những tình trạng này đều đối nghịch lại với tự do.

Trong tương lai, những nhà chuyên chế sẽ có khả năng sử dụng những phương tiện kiểm soát tinh tế hơn, nhưng không ít quỷ quái hơn, bằng những phương pháp như là điều kiện hoá, khiển động tâm lí, và dược liệu do khoa học hiện đại cung cấp để giữ cho người dân khuất phục và “sung sướng.” Thế Giới Anh Dũng Mới [Brave New World] của Aldous Huxley có thể không xa lắm; những nền độc tài sử dụng các phương tiện tâm lý như thế có thể vượt bỏ xa chủ nghĩa toàn trị. Còn có những dấu hiệu khác nữa về các nguy hiểm tương lai. Sự suy sụp đang bành trướng và ngay cả sự đắc lực phá huỷ những xã hội truyền thống và các nền văn hoá bản địa tại những phần đất trên thế giới phát xuất từ chủ nghĩa thực dân của châu Âu đang tạo nên tình trạng sa đọa, rối loạn tâm thần, đạo đức, và bản ngã; và phân hoá xã hội. Tình trạng này, nhất là khi được kết hợp với những bất bình chính đáng, sẽ nuôi dưỡng đủ loại phong trào quần chúng, xã hội, tôn giáo, và chính trị. Những phong trào này là điềm báo trước cho một vị cứu tinh chính trị mới hay là cho một chủ thuyết cứu rỗi trực tiếp dẫn đưa đến nô lệ chính trị.

Nếu người ta không sớm tìm được những phương tiện hữu hiệu để đánh đổ các nền độc tài, và thay đổi những điều kiện làm cho độc tài có thể xảy ra, thì công việc ngăn chặn và chống lại độc tài càng nhanh chóng trở nên khó khăn hơn. Tương lai vì vậy sẽ là một tương lai mà trong đó từ “tự do” sẽ không còn ý nghĩa, hay chỉ là một cái gì còn sót lại của một giấc mơ đã bị bỏ quên.

Nhiều nền văn hoá và quốc gia có truyền thống yêu tự do và chống mọi chuyên chế, dù rằng thực hành không hẳn luôn luôn bắt kịp kịp lý tưởng. Chống độc tài chính trị là nguyên tắc căn bản của Mỹ trước khi Hiến Pháp được chấp thuận rất nhiều. Việc tạo nên những cơ cấu chính trị mới trên lục địa này, những cuộc đấu tranh của thuộc địa chống lại chuyên chế mà người ta cảm nhận được, và việc thảo ra các khuôn mẫu căn bản cho những chính quyền mới đều được thúc đẩy bởi niềm tin vào tự do con người, dù có thể đã có những động lực khác nữa. Các tổ phụ thuộc địa đã tin vào một phạm trù luân lý và chính trị nhằm chống lại những nền độc tài đương đại và ngăn chặn sự thiết lập những nền chuyên chế mới (dĩ nhiên là đồng thời họ thường mù mắt trước chính những áp đặt các điều kiện chuyên chế đối với những người Mỹ bản địa đã bị họ cướp đất đai, và đối với những người Phi châu mà họ đã bắt làm nô lệ, cũng như trước sự áp bức những người đàn bà của chính họ.)

Kể từ thời gian những người định cư Âu châu giành được độc lập, các chính sách của chính quyền Hoa Kỳ và những liên minh với nước ngoài chưa bao giờ theo đúng sự cam kết về tự do này và chống lại chuyên chế cả. Tuy nhiên, niềm tin này vẫn là căn bản đối với nhiều người Mỹ. Những thoả hiệp được thực hiện trong những chính sách thực tiễn thường được nhận thức là cần thiết trước đe doạ độc tài lớn lao hơn. Người ta nói rằng Đệ Nhất Thế Chiến là “để làm cho thế giới được an toàn hơn cho dân chủ.” Đệ Nhị Thế Chiến, nhiều người tin tưởng, là để đánh bại ba chế độ độc tài bành trướng, để giải phóng các dân tộc bị chinh phục, và, nhất là, để đánh bại hệ thống Quốc Xã — một trong những hình thái độc tài quá khích nhất mà người ta biết được. Chiến Tranh Lạnh đã chính thức nhắm đến chặn đứng sự bành trướng của các hình thái độc tài Cộng sản. Ngay cả những hoạt động của Hoa kỳ có tính can dự nhiều hơn cả vẫn được những người bênh vực biện minh là cần phải có để chống lại những đe doạ độc tài còn nghiêm trọng hơn. Mặc dù đôi khi các nhà phê bình, với biện giải hợp lý, đã nêu lên những động lực khác, nhưng chúng ta vẫn phải đối diện với những nguy hiểm thực sự đối với tự do, do đủ loại độc tài mang lại.

Những Thiếu Sót Của Các Giải Đáp Truyền Thống

Không có một giải đáp dễ dàng cho vấn đề độc tài. Không có những phương cách an toàn, không cần nỗ lực, mà dựa theo đó những người sống dưới những nền độc tài có thể tự giải phóng, hay theo đó những người khác có thể tự bảo vệ mình khỏi những nguy hiểm tương lai. Chúng ta cũng không có một phương thức đơn giản theo đó chúng ta có thể ngăn chặn được sự phát triển của những nền chuyên chế mới. Thụ động khi đối diện với những đe doạ như thế rõ ràng là sẽ không bảo đảm an toàn được. Đúng ra thường thường thì ngược lại. Dù sao thì thụ động không phải là một phản ứng hữu hiệu, cũng không dân chủ đối với thách thức này. Tất cả mọi đường lối hành động nhằm hỗ trợ giải phóng và bênh vực tự do đều hiểm nghèo, và có cơ gây nên đau khổ, và cần thời gian để vận hành. Và cũng không có hành động nào lại có thể bảo đảm thành công trong mọi trường hợp được.

Vậy thì làm thế nào để chúng ta đương đầu với các nền độc tài? Câu trả lời bộc phát của những người tin vào tự do là các bạn phải đánh và đập tan chúng. Nếu quốc gia của bạn là nạn nhân của một chế độ độc tài, từ trong nước hay là ngoài nước, các bạn đánh lại. Nếu quốc gia của bạn bị một Nhà Nước độc tài tấn công, các bạn chống cự lại. Nếu người dân của một nhà chuyên chế nổi loạn, các bạn sẽ giúp đỡ họ. Nếu quốc gia của bạn có cơ bị một nền độc tài tấn công thì bạn phải chuẩn bị trước để đánh tan cơ nguy đó, hy vọng rằng khi trở nên đủ mạnh, bạn có thể ngăn cản được cuộc tấn công. Đây là những câu trả lời thông thường của hầu hết những người tin vào tự do và chống lại chuyên chế trên khắp thế giới. Trong lúc những câu trả lời tổng quát này có thể trên nguyên tắc vẫn có giá trị, nhưng những thay đổi trong kỹ thuật quân sự và tổ chức chính trị ngày nay đã cho thấy điều cần thiết là phải áp dụng điều gì trước kia đúng, nhưng theo những phương cách hết sức khác với những gì thường xảy ra trong những thời gian trước kia.

Để giúp chúng ta có khả năng đối đầu với những nền độc tài, chúng ta đã tạo ra những hệ thống quân sự khổng lồ có những khả năng huỷ diệt cho đến nay còn ngoài sức tưởng tượng. Chúng ta đã tự tổ chức để điều động — cũng cùng với những sinh hoạt phản dân chủ – chống lại các lực lượng độc tài, như chính những lực lượng này đã từng làm. Chúng ta đã hỗ trợ một nhóm độc tài này để chống lại một nhóm độc tài khác. Và chúng ta đã than vãn về những xói mòn của các nền tự do và các tiến trình dân chủ tại những quốc gia khác và tại chính quốc gia mình.

Dù với những biện pháp này, chúng ta thấy có ít dấu hiệu cho thấy là những khuynh hướng phản dân chủ này đang được làm thuyên giảm đi, nói gì đến kiềm chế hay xoay ngược trở lại. Thực ra thì những chính sách của chúng ta ngay cả có thể giúp cho sự củng cố của những nền độc tài cũ cũng như giúp cho sự xuất hiện những nền độc tài mới.

 Vấn đề không phải là làm thế nào để đạt được “chung sống hoà bình” với những nền độc tài cực đoan. Vấn đề là làm thế nào để tái khẳng quyết sự kiểm soát của người dân đối với những nền độc tài này, ngay cả đối với các hệ thống toàn trị: làm thế nào để đánh bại và phân huỷ chúng.

Mỉa mai thay, đúng ngay vào lúc mà lịch sử có nhu cầu lớn nhất là cần những phương tiện hữu hiệu chống chuyên chế, thì những phương tiện tối hậu truyền thống trong những xung đột quốc tế — chiến tranh – đã, vì kỹ thuật hiện đại, trở thành một sự lựa chọn hết sức nguy hiểm. Tuy nhiên, nếu người ta không tìm được những phương cách thay thế hữu hiệu thay vì chiến tranh trong những xung đột như thế, thì người ta sẽ cứ tiếp tục đe doạ và sử dụng chiến tranh bất chấp nguy hiểm. Cũng tương tự như thế, còn có những nguy hiểm nội tại rất nghiêm trọng trong các nỗ lực nỗi dậy chống lại những nền độc tài trong nước. Những nguy hiểm này liên quan đến sự tập trung và tính huỷ diệt của vũ khí quân sự, đến sự phí tổn cực kỳ của những nội chiến nói chung — và đặc biệt là của chiến tranh du kích nói riêng — trong những tổn thất và huỷ hoại xã hội, và các hậu quả về cơ cấu của sự bạo động như thế. Những phương tiện trong quá khứ thường thiếu sót ngay cả khi chúng đánh đổ được một nền độc tài nào đó, bởi vì chúng đã để cho những nền độc tài khác nối tiếp, làm cho sự tăng trưởng của những nền độc tài này được dễ dàng, hay là đóng góp vào việc phát triển của những nền độc tài mới. Những thiếu sót của các phương tiện hiện tại trong việc đương đầu với các nền độc tài nghiêm trọng đến nỗi chúng ta có bổn phận phải xét định làm cách nào để đưa ra những phương tiện thay thế. Chúng ta đòi hỏi những chính sách mới, những đường lối hành động và những quan niệm về giải phóng và phòng thủ hầu mong đối diện với những nguy hiểm của các nền độc tài hiện đại và đương đầu với chúng. Quan niệm người ta phải lựa chọn giữa chiến tranh huỷ diệt đại chúng và thụ động khuất phục chuyên chế là sai lầm.

Sự hiểu biết của chúng ta trong quá khứ về bản chất của vấn đề những nền độc tài hiện đại, các phong trào toàn trị, nạn diệt chủng, và tiếm quyền chính trị, còn thiếu sót. Tương tự như thế, sự hiểu biết của chúng ta về những phương tiện đấu tranh có thể có để chống lại những điều này, và ngăn cản sự phát triển của chúng đã không toàn vẹn. Với một sự hiểu biết không đầy đủ làm nền tảng cho những chính sách của chúng ta, thì không lạ gì các chính sách đó tỏ ra là không hữu hiệu.

Những giải pháp khác, dĩ nhiên, cần phải được đánh giá một cách công bằng. Ví dụ, khi cân nhắc những chính sách thay thế thì điều quan trọng là phải so sánh những kết quả xấu nhất có thể có của mỗi giải pháp, cũng như những kết quả tốt nhất, chứ không phải (như thường xảy ra) chỉ so sánh kết quả tốt nhất của một chính sách với kết quả xấu nhất của một chính sách khác. Hơn nữa, không những chúng ta chỉ phải xét định xác suất thuận lợi hay bất thuận lợi cho một số kết quả nào đó của các chính sách hiện hành mà thôi; chúng ta còn cần phải lưu ý đến bản chất của những kết quả đó nữa, bao gồm những biện pháp sửa sai và bổ túc để phản công lại những kết quả đó. Những thiếu sót trong các chính sách hiện hành và những chính sách mới được đề nghị cần phải được xét định toàn bộ, cũng như những xác quyết về những sức mạnh và hiệu quả của mỗi chính sách. Bằng cách sử dụng các phương tiện so sánh, chúng ta có thể đánh giá một cách công bằng.

 Ít Hơn Là Toàn Năng

Khả năng của chúng ta khám phá và phát triển những phương cách – trước tiên là để ngăn chặn các nền độc tài, và đập tan chúng một khi chúng hiện hữu – có thể được gia tăng nếu chúng ta có thể xác định được vị trí của những đặc tính của các hệ thống đã từng gây nên những khó khăn cho các nhà độc tài, cản trở những nỗ lực bảo toàn các hệ thống của họ, hay là cản trở họ thực thi ý muốn của mình. Thật là kỳ lạ, trong lúc người ta chú ý rất nhiều đến những phương tiện đàn áp của cảnh sát và các khả năng quân sự của các nền độc tài, nhưng lại hầu như không hề chú ý đến các nhược điểm của họ. Thực vậy, chúng ta luôn luôn cho là chính quyền có hiệu năng, hữu hiệu, hùng mạnh, và bền vững, hơn là thực tế. Tất cả mọi nền độc tài, ngay cả những nền độc tài toàn trị, đều vẫn chứa đựng những nhược điểm cố hữu mà, với thời gian, dù không có những nỗ lực có chủ ý làm trầm trọng thêm, cũng sẽ có khuynh hướng làm cho hệ thống ít hữu hiệu và ít độc tài hơn. Trong một vài trường hợp, những nhược điểm này có thể làm cho nền độc tài tan rã.

Các nền độc tài, ngay cả những nền độc tài toàn trị, cũng không hoàn toàn vững như bàn thạch đâu, và chắc chắn là không toàn năng và vĩnh cửu được. Thực ra chẳng có gì hoàn toàn mới mẻ khi nói rằng các nền độc tài không luôn luôn đạt được những mục tiêu của mình. David Riesman và Karl W. Deutsch đều có nêu lên sự kiện này trong những năm 1950.

Năm 1952 David Riesman viết là chúng ta thường hay đánh giá quá cao khả năng của những nhà toàn trị trong việc “tái cấu trúc nhân cách con người.”

Trong lúc trước những áp lực người ta có thể đóng một số vai trò nào đó và tuân thủ theo bề ngoài, nhưng họ cũng có thể vô cảm hay ngay cả bất cần đối với những quyến rũ và nhồi sọ ý thức hệ. Họ có thể chối bỏ cái “đạo đức” của nhà độc tài mà lẽ ra tất cả mọi người đều chấp nhận. Người ta có thể rút lui khỏi chính trị – một tiến trình “tư nhân hoá.” Thay vì bị quyết định bởi các chủ thuyết và chương trình của hệ thống, hành vi của người dân có thể được thúc đẩy bởi sự tham lam. Thối nát và ngay cả tội ác có thể lan tràn. Người ta có thể cố ý hành động hăng say quá đáng để hỗ trợ các sắc chỉ của hệ thống với mục đích phá rối hệ thống, như là bằng cách kết án mọi người trong Đảng đi chệch hướng. Những xung khắc về quyền lực có thể phát xuất từ trong lòng chế độ hay trong Đảng.

Những phản ứng như thế, Riesman viết, “chỉ là một sự đối kháng dai dẳng không anh hùng đối với những nỗ lực toàn trị” muốn biến đổi con người thành một hình ảnh mới.

Ông ta viết là ngay cả sự kinh sợ cũng không thể “phá vỡ được mọi ràng buộc về tổ chức giữa những nạn nhân của nó.”

Những giới hạn như thế về hiệu lực của những sự kiểm soát ảnh hưởng tai hại đến các hệ thống đó. Tuy nhiên sự thiếu thực tế của chính chúng ta trong sự hiểu biết về những giới hạn này cũng ảnh hưởng đến chúng ta, vì nó đã dẫn đưa chúng ta đến “hèn nhát một cách quá đáng hay hung hăng một cách quá mức….”

Thay vì như vậy, chúng ta có bổn phận “tìm ra những phương cách để lật đổ những chế độ này mà không cần phải có chiến tranh….”

Trong quá khứ chúng ta thường cho rằng các nền độc tài, nhất là trong những hình thái cực đoan, khác với những hệ thống các chính quyền khác hơn là thực tế. Ngược với ý nghĩ thông thường, một nhà cai trị toàn trị, cũng giống như tất cả những nhà cai trị khác, đều phải lệ thuộc vào người dân. Tất cả mọi nhà cai trị đều phải lệ thuộc vào sự hợp tác, sự khuất phục, và tuân phục của người dân để có những vị thế và quyền lực của họ. Quyền lực của họ được rút ra từ những nguồn gốc trong xã hội, như là các tài nguyên kinh tế, khả năng quân sự, kiến thức, kỹ năng, quản trị, và quyền hành. Tất cả những điều này lại liên hệ chặt chẽ với, hay là trực tiếp lệ thuộc vào, mức độ hợp tác, khuất phục, tuân phục, và hỗ trợ mà nhà cai trị tương lai có thể tranh thủ được từ người dân của mình — cả từ bộ phận nhân viên toàn thời gian nói chung và các trợ tá lẫn cả từ dân chúng như là một tổng thể. Sự khuất phục này có thể được tác động bởi việc sử dụng sự khiếp sợ, nhưng ở bên dưới, thì dù sao vẫn có sự lệ thuộc của nhà cai trị vào người dân. Nếu sự giúp đỡ và khuất phục của một hay cả hai nhóm người này bị rút lui, thì quyền lực của nhà cai trị sẽ bị làm suy yếu đi một cách nghiêm trọng. Nếu sự rút lui này có thể duy trì được bất kể mọi thứ trừng phạt, thì ngày tàn của của chế độ đang thấy trước mắt. Nguyên tắc này áp dụng ngay cho cả những nhà cai trị toàn trị. Sự lệ thuộc này có thể mang một ý nghĩa trọng đại đối với giải pháp sau này cho vấn đề của chúng ta.

Hầu hết người ta cho rằng quan điểm này là xằng bậy. Họ tin rằng đe doạ nhiều đủ, gieo kinh hãi, trừng phạt, tàn ác, giết chóc, và khủng bố, nhà độc tài có thể áp đặt ý muốn của mình lên bất cứ đám dân nào mà không cần cho họ có sự chọn lựa hay cơ hội để thay đổi hoàn cảnh. Quan điểm về tuân phục và hợp tác bị áp đặt được tác động bởi những biện pháp đàn áp rất thiếu sót. Nó ngụ ý đây là tương quan một chiều. Trong lúc trên bề mặt thì có vẻ là như vậy, nhưng thực tế thì căn bản hoàn toàn khác. Trong những hoàn cảnh đặc biệt, chế độ thực sự không thể áp đặt được ý muốn của mình. Điều này có thể xảy ra vì có quá nhiều người đồng loạt thách thức chế độ, vì những nhà quản trị của chế độ từ chối giúp đỡ, hay là các nhân viên đàn áp không tuân lệnh áp dụng trừng phạt. Trong một vài trường hợp, tất cả những điều này đều xảy ra cùng một lúc.

Năm 1953 Karl W. Deutsch đã áp dụng quan điểm lệ thuộc hỗ tương giữa áp đặt và tuân phục cho những hệ thống toàn trị. Đoạn văn này hết sức quan trọng:

Việc áp đặt những quyết định (bởi chính quyền toàn trị) lệ thuộc phần lớn vào những tập quán tuân thủ của dân chúng. Tuân thủ và áp đặt lệ thuộc hỗ tương; chúng thúc đẩy nhau, và những tỷ lệ thúc đẩy này tạo thành một chuỗi liên tục. Ở cuối một đầu chuỗi, chúng ta có thể tưởng tượng một hoàn cảnh mà trong đó mọi người theo thói quen đều vâng phục tất cả những chỉ thị và quyết định của chính quyền toàn trị, mà không cần sự áp đặt; ở cuối đầu kia, chúng ta có thể tưởng tượng một hoàn cảnh mà trong đó không có ai tự nguyện tuân phục bất cứ quyết định nào của hệ thống toàn trị, và mọi người đều bị ép buộc phải vâng phục trước họng súng, hoặc trong những điều kiện thực sự luôn luôn bị đe doạ hay là luôn luôn bị giám sát.

Trong trường hợp thứ nhất, ép buộc thi hành sẽ hết sức ít tốn kém và đúng ra, không cần thiết; trong trường hợp thứ hai, thì lại quá sức tốn kém và thực ra thì không có chính quyền nào có thể tồn tại được, trên căn bản như thế…Đâu đó giữa hai thái cực hoàn toàn tuân phục và áp đặt mọi nơi là lãnh vực của chính quyền hữu hiệu. Ở đây đa số cá nhân trong đa số trường hợp tuân phục các quyết định của chính quyền theo thói quen mà không cần phải được giám sát trực tiếp.

Những xét định này áp dụng cho toàn trị vì chúng áp dụng cho tất cả mọi loại chính quyền, nhưng khi áp dụng cho toàn trị thì chúng nói lên một nghịch lý. Quyền lực của toàn trị chỉ mạnh khi không cần phải được sử dụng quá thường xuyên. Nếu quyền lực toàn trị cần phải được dùng luôn luôn để chống lại toàn dân, thì quyền lực đó chắc sẽ không còn mạnh được lâu. Bời vì những chế độ toàn trị cần nhiều quyền lực để đương đầu với người dân hơn là những là những loại chính quyền khác, những chế độ như thế có một nhu cầu lớn hơn về những tập quán tuân phục phổ quát và đáng tin cậy của người dân; lớn hơn là nhu cầu đòi hỏi để có thể trông cậy vào sự hỗ trợ năng động của ít nhất là những thành phần quan trọng trong dân chúng trong trường hợp cần đến.

Có những vấn đề nghiêm trọng trong việc biến nhận định tổng quát này thành những hành động đối kháng cụ thể có chủ ý để xói mòn hay phá vỡ hệ thống toàn trị. Ví dụ duy trì được sự rút lui hỗ trợ dù bị đàn áp gắt gao bởi cảnh sát và quân đội vẫn còn trung thành không phải là dễ. Vì những chính sách hiện tại về việc đương đầu với các nền độc tài tự chúng có những vấn đề, những khó khăn về những giải pháp có thể có không là lý do để ngưng khai phá tiềm năng của những giải pháp đó để đương đầu với các nền độc tài hiện đại.

Những Nhược Điểm Của Các Nền Độc Tài Cực Đoan

Trên cơ sở của điều mà chúng ta biết về những hệ thống Quốc Xã và Cộng Sản, và của một số những nền độc tài nhẹ hơn, thì chúng ta có thể nêu lên những nhược điểm cụ thể của những nền độc tài này. Đây là những nhân tố mà với thời gian, ngay cả khi không có những nỗ lực có chủ ý làm gia trọng thêm những nhược điểm đó, sẽ tạo ra những thay đổi mà theo những mức độ khác nhau sẽ làm biến đổi những khả năng và đặc tính của nền độc tài. Ví dụ, những nhược điểm này sẽ đưa đến những kết quả như sau:

  • hạn chế tự do hành động của chế độ;
  • thúc đẩy chế độ quan tâm đến các nhu cầu và ước vọng của dân chúng;
  • giảm thiểu tàn bạo và đàn áp;
  • đóng góp vào việc chế độ trở nên bớt giáo điều trong hành động;
  • giảm thiểu mức độ chính quyền kiểm soát xã hội hữu hiệu;
  • phá vỡ huyền thoại chính quyền biết tất cả mọi sự;
  • nói một cách nhẹ nhàng nhất, làm cho hệ thống trở nên “được phóng khoáng hơn” hay ngay cả được dân chủ hoá; và
  • nói một cách cực đoan, thì làm cho hệ thống tan vỡ.

Sau đây là một vài nhược điểm của các nền độc tài cực đoan, bao gồm cả những hệ thống toàn trị:

  1. Sự hợp tác của một số đông người và nhiều nhóm khác nhau – cần có để điều hành một hệ thống — có thể bị hạn chế hoặc rút lui.
  2. Tự do hành động của chế độ có thể bị giới hạn bởi những chính sách trong quá khứ mà các điều kiện và hậu quả vẫn còn tiếp diễn.
  3. Hệ thống có thể đã trở thành thông lệ trong lối điều hành, do đó điều độ hơn và ít có khả năng chuyển biến hoàn toàn các sinh hoạt để phục vụ những đòi hỏi giáo điều và đột ngột thay đổi chính sách.
  4. Việc phân phối nhân viên và tài nguyên cho những công tác hiện hành sẽ giới hạn sự cung ứng nhân viên và tài nguyên cho những công tác mới.
  5. Chỉ huy trung ương có thể nhận từ cấp dưới thông tin không chính xác và không đầy đủ dựa vào đó để làm những quyết định, bởi vì những cấp dưới có thể sợ không làm hài lòng cấp trên.
  6. Ý thức hệ có thể hao mòn, và các huyền thoại và biểu tượng của hệ thống trở nên bất ổn.
  7. Bám chặt vào ý thức hệ có thể dẫn đưa đến những quyết định có hại cho hệ thống bởi vì người ta không chú ý đủ đến những điều kiện và nhu cầu thực sự.
  8. Hệ thống có thể không có hiệu năng gây nên bởi sự suy thoái về khả năng và hiệu lực của hành chánh, hay bởi kiểm soát quá mức và quá nhiều giấy tờ; hậu quả là các chánh sách và điều hành bình thường của hệ thống có thể trở nên vô hiệu.
  9. Đủ loại xung khắc nội bộ của hệ thống có thể tác động tai hại và ngay cả phá rối sự điều hành của hệ thống.
  10. Giới trí thức và sinh viên có thể trở nên bồn chồn trước những điều kiện, những hạn chế, tính giáo điều, và sự đàn áp.
  11. Quần chúng với thời gian có thể trở nên vô cảm và nghi ngờ.
  12. Những khác biệt vùng, giai cấp, văn hoá, hay quốc gia có thể trở nên trầm trọng.
  13. Đẳng cấp trong quyền lực sẽ luôn luôn bất ổn ở một mức độ nào đó, và có lúc hết sức bất ổn.
  14. Có những bộ phận cảnh sát chính trị hay những lực lượng quân sự có thể có đủ sức mạnh tạo áp lực để đạt những mục đích của chính họ, hay ngay cả để hành động chống lại các nhà cai trị đã ổn định.
  15. Trong trường hợp một nền độc tài mới, thì nền độc tài này đòi hỏi phải có thời gian mới được ổn định một cách vững chắc, điều tạo ra một khoảng thời gian rất dễ bị nguy hiểm.
  16. Sự tập trung quá độ quyền làm quyết định và quyền chỉ huy có nghĩa là sẽ có quá nhiều điều chỉ do một số quá ít người quyết định nên khó tránh được lỗi lầm.
  17. Nếu chế độ, để tránh một vài trong số những vấn đề này, quyết định phân tán quyền làm quyết định và quản trị, thì điều này sẽ đưa đến sự xói mòn những kiểm soát trung ương hơn nữa, và thường đưa đến việc tạo dựng nên những trung tâm quyền lực mới trải rộng khắp nơi; những trung tâm này tìm cách bành trướng sức mạnh của mình thiệt hại cho trung ương.

Những nhược điểm này của các nền độc tài cực đoan dĩ nhiên không có nghĩa là sự phân huỷ sẽ xảy ra nhanh chóng, hay ngay cả chưa chắc sẽ xảy ra, dù cho có những nhân tố khác đang vận hành trong hoàn cảnh. Những hệ thống độc tài thường ý thức được ít nhất một vài nhược điểm của mình và sử dụng những biện pháp để sửa chữa những nhược điểm đó. Thêm nữa, trong những hoàn cảnh thích hợp, ngay cả những chế độ hết sức vô hiệu năng và bất tài vẫn thường có thể xoay xở để sống còn trong một thời gian rất lâu dài và như Riesman đã nói, người ta có thể “nhầm lẫn giữa những thúc đẩy xằng bậy hay ngay cả những tình cờ của ‘hệ thống’ với thiên tài đầy âm mưu.”

Tuy nhiên, chúng ta hẳn phải học hỏi được nhiều hơn là những gì chúng ta hiện biết được về các nền độc tài và về các hình thái đối lập và đối kháng thay thế chống lại những nền độc tài này. Với kiến thức này, những người sống dưới các nền độc tài có thể làm trầm trọng thêm một cách có chủ ý các nhược điểm cố hữu như thế để thay đổi hoàn toàn hay là phân huỷ hệ thống. Trong những nỗ lực như thế, sự lệ thuộc hỗ tương giữa ép buộc thi hành và các tập quán tuân phục đặc biệt quan trọng. Những hình thái đấu tranh bất bạo động được dựa trên khả năng của quần chúng giữ lại sự tuân phục và hợp tác của họ. Việc giữ lại này làm cho những nguồn quyền lực cần có của nền độc tài có thể bị hạn chế hay bị cắt đi…

Gene Sharp

Chuyển ngữ:

Tiểu Thạch Nguyễn Văn Thái, Ph.D.

http://danlambaovn.blogspot.com

Ghi chú:

a . Về khả năng của những cơ quan này chuyển đổi qua những mục đích khác, Xem Chương Mười Một, “Phạm Trù Xã Hội.”

  1. Xem Chương Mười, “Tìm Một Giải Pháp Cho Vấn Đề Chiến Tranh.”

Xem Chương Mười Hai, “Tăng Cường Khả Năng Quần Chúng,” Tiểu Chương: Chế Tài Và Xã Hội.

David Riesman, “Một Vài Nhận Xét Về Những Giới Hạn Của Quyền Lực Toàn Trị,” trong David Riesman, Sung Túc Để Làm Gì? Và Những Luận Đề Khác (Garden City, N.Y.: Double Day, 1964), tt.81 và 89. 2. Như trên, tt.81,82. 3. Như trên, t.92. 4. Như trên, t.81. 5. Như trên, t.92. 6. Như trên. 7. Để có một sự trình bày đấy đủ hơn về lí thuyết quyền lực, xem Gene Sharp, Chính Trị của Hành Động Bất Bạo Động (Boston: Porter Sargent Publisher, 1973), Chương Một, “Bản Chất và Kiềm Soát Quyền Lực Chính Trị.” 8. Karl W. Deutsch, “Những Rạn Nứt Của Tảng Độc Thạch, “trong Carl J. Friedrich, biên tập viên, Toàn Trị (Cambridge, Mass,: Harvard University Press, 1954), tt.313-314. 9. Như trên, tt.314-315. 10. Riesman, “Một Vài Nhận Xét Về Những Giới Hạn Của Quyền Lực Toàn Trị.” T.81.

Chứng minh Nguyễn Phú Trọng là tên bán nước số một trong lịch sử Việt Nam

Chứng minh Nguyễn Phú Trọng là tên bán nước số một trong lịch sử Việt Nam

I. Mở bài
Nguyễn Phú Trọng là tên bán nước số một trong lịch sử Việt Nam. Bán nước một cách rất tinh vi. Bí mật ký những hiệp định nầy đến những hiệp ước khác dâng đất cho Trung Cộng.
Mật ước dâng cảng Hải Phòng cho quan thầy Tàu khựa. Đã ký 15 văn kiện bán nước, đặt Bộ Quốc Phòng và các cơ quan truyền thông dưới quyền các cơ quan liên hệ của Trung Quốc. Điều nầy chứng minh rằng VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng.
Dự luật ba Đặc Khu Kinh Tế là một luật bán nước rất tinh vi. Điều 32 của dự luật cho thuê đất 99 năm, tuy không nêu đích danh Trung Cộng nhưng ai ai cũng biết đó là Trung Cộng.
Nhận thức được tổ quốc lâm nguy, hàng vạn người dân trong nước và ở nhiều nước ngoài đồng loạt đứng lên chống luật bán nước và đả đảo bọn bán nước.
Lãnh đạo các tôn giáo nhập cuộc. Kêu gọi tín đồ hãy can đảm đứng lên làm nghĩa vụ công dân yêu nước, lên tiếng bảo vệ chủ quyền quốc gia và dân tộc.
Nguyễn Phú Trọng đang ở thế yếu vì đảng của ông ta đang chia năm xẻ bảy đấu đá nhau tranh giành quyền lực chưa đến hồi kết cuộc. Nguyễn Phú Trọng thú nhận.“Lòng yêu nước đã bị kích động để làm chuyện khác. Kể cả nước ngoài”. Câu nầy cho thấy, có hai thành phần kích động. Người trong nước kích động lòng yêu nước “để làm chuyện khác”. Kể cả nước ngoài. Kể cả là cộng thêm vào. 
Do đó, lần biểu tình nầy công an chưa ra tay tàn bạo đánh đập người dân như trước kia. Vụ Đồng Tâm, (Mỹ Đức, Hà Nội), người dân bắt giữ công an làm con tin đòi thả những người bị bắt đã mở màn thức tỉnh người dân.
Giọt nước tràn ly. Tức nước vỡ bờ. Khí thế bừng bừng sôi sục ở Phan Rí, người dân tràn vào tấn công cơ quan nhà nước, đốt xe.
Ba Khu Kinh Tế trong dự luật vô cùng quan trọng về chiến lược của Trung Cộng. Chừng nào còn Nguyễn Phú Trọng, còn đảng CSVN bán nước, thì ba khu nầy thế nào cũng lọt vào tay Trung Cộng bằng cách nầy hay cách khác.
 
II. Nguyễn Phú Trọng bán nước số một trong lịch sử Việt Nam
 
1. Mang cờ 6 ngôi sao tiếp đón Tập Cận Bình
2. Bí mật dâng cảng Hải Phòng cho Trung Cộng.
1). Cộng Sản Việt Nam cho Trung Cộng sử dụng cảng Hải Phòng.
Ngày 8-4-2015, tờ nhật báo Nhật Bản Nikkei Asia Review đưa tin, Nguyễn Phú Trọng đã thỏa thuận đặt cảng Hải Phòng vào mắc xích đầu tiên trong kế hoạch xây Con Đường Tơ Lụa thế kỷ 21 của Trung Cộng. Việc cho Trung Cộng sử dụng cảng Hải Phòng rất tai hại cho dân tộc Việt Nam vì bản chất bành trướng bá quyền của Hán tộc.
Thế mà Đảng và Nhà nước Việt Nam giấu giếm rất kỹ. Truyền thông và người dân Việt Nam không biết gì cả, để cho báo Nhật loan tin như thế.
Cảng Hải Phòng sẽ được Trung Cộng nâng cấp để cho tàu lớn chở container cập bến. Một lô nhà kho “vĩ đại” sẽ được dựng lên ở một khu biệt lập. Một đội bảo vệ canh gác các nhà kho. Cũng có văn phòng, nơi ăn chỗ ở của bảo vệ người Tàu.
Cụ thể trước mắt là tàu bè Trung Cộng đổ hàng lên bờ, cho vào kho rồi từ đó hàng hóa các loại sẽ được chuyển vào lãnh thổ Trung Cộng bằng đường bộ, cung cấp cho các tỉnh phía tây nam Trung Quốc như Vân Nam, Quý Châu…
Cảng Hải Phòng giúp cho Trung Cộng tiện nghi và ít tốn kém hơn con đường vận chuyển từ Hongkong hay Thượng Hải vào những tỉnh nầy.
2). Nói thêm về Con Đường Tơ Lụa Thế Kỷ 21
Con đường trên biển màu xanh. Con đường bộ màu đỏ
Con Đường Tơ Lụa Thế Kỷ 21 là một khái niệm do Tập Cận Bình đề xướng để thực hiện “Khu Vực Tự Do Mậu Dịch Châu Á-Thái Bình Dương. (FTAAP=Free Trade Area of the Asia-Pacific). Chống lại vành đai “Đối Tác Kinh Tế Xuyên Thái Bình Dương. (TPP=Trans-Pacific Partnership) mà Tổng Thống Obama dùng để bao vây kinh tế Trung Quốc. Tổng Thống Donald Trump tuyên bố Mỹ rút tên ra khỏi TPP. 
Con Đường Tơ Lụa thế kỷ 21 của TQ có hai tuyến đường: đường bộ và đường thủy.
Đường bộ. Là hệ thống đường cao tốc và đường sắt nối liền các quốc gia, từ Trung Quốc đi qua Trung Á, tiến vào Iran, Iraq, Syria, Thổ Nhỉ Kỳ và chấm dứt ở thành phố Venice (Ý), Châu Âu.
Con đường trên biển bắt đầu từ cảng Tuyền Châu (Phúc Kiến) qua Quảng Đông, xuống Hải Phòng, xuống eo biển Malacca qua Ấn Độ Dương, sang Kenya, Somalia (Châu Phi) qua Biển Đỏ (Hồng Hải), vào Địa Trung Hải (Mediterranean Sea) cuối cùng cũng đến thành phố Venice (Ý). Châu Âu.
Giấc mơ của Tập Cận Bình không biết đời nào mới thành hiện thực, vì phải có nhiều quốc gia hợp tác, nhưng trước hết Trung Cộng được quyền sử dụng cảng Hải Phòng.
Trung Cộng có rất nhiều mưu mẹo để lấn lướt, kể cả dùng thủ đoạn thô bỉ để chèn ép “khu tự trị sắc tộc thiểu số Việt Nam thuộc chính quyền TW ở Bắc Kinh. Vì lý do nhu cầu, Trung Cộng sẽ độc quyền làm chủ cảng Hải Phòng.
 
3. Nguyễn Phú Trọng ký 15 văn kiện bán nước
1). 15 văn kiện bán nước
Ngày 12-1-2017, khi vừa đặt chân đến Bắc Kinh, Nguyễn Phú Trọng chạy ngay đến Đại Sảnh Đường ký ngay 15 văn kiện đã soạn sẵn, nội dung là đặt các cơ quan chính phủ VN trực thuộc các cơ quan của Trung Cộng. Nói chung là 15 văn kiện bán nước.
Thỏa thuận 1. (Nguyên văn)
“Thỏa thuận hợp tác đào tạo cán bộ cao cấp giữa đảng CSVN và đảng CSTQ”.
Cán bộ cao cấp đang và sẽ lãnh đạo VN mà được Trung Cộng đào tạo chứng tỏ rằng VN là thuộc địa của Trung Cộng.
Thỏa thuận 2.
“Bản ghi nhớ “hợp tác” giữa Ban Kinh Tế Trung Ương VN với Trung Tâm Nghiên Cứu Phát Triển Quốc Vụ Viện (Chính phủ) Trung Quốc”.
Kinh tế VN phải theo đúng đường lối kinh tế của Trung Quốc
Thỏa thuận 3. 
“Tuyên bố về tầm nhìn chung giữa Bộ QP/VN với Bộ QP/TQ”
Bộ QP/VN phải tuân theo đường lối, quan điểm về chính sách, chiến lược của Bộ QP/TQ.
Trực thuộc Trung Cộng.
Thỏa thuận 4.
“Hiệp định hợp tác các cửa khẩu biên giới giữa Bộ QP/VN với Tổng Cục Hải Quan Trung Quốc”
Một bộ quốc phòng mà phải “hợp tác” với một tổng cục là một điều quái gở chưa từng thấy. Chỉ rõ VN trực thuộc Trung Cộng.
Thỏa thuận 5.
“Bộ Công Thương VN hợp tác với Tổng Cục giám sát chất lượng kiểm dịch của Trung Quốc”.
Một bộ của chính phủ mà phải hợp tác với một tổng cục cũng là điều quái đản chưa từng thấy. Chỉ có Nguyễn Phú Trọng của đảng CSVN mới dám thực hiện những hành vi bán nước độc đáo như thế.
Ngoài ra còn 10 thỏa thuận khác do chính tay Nguyễn Phú Trọng ký, đặt các bộ máy hành chánh của VN dưới sự quản lý của chính quyền trung ương ở Bắc Kinh. Những thỏa thuận về sự hợp tác của các cơ quan truyền thông VN dưới cơ quan liên hệ của mẫu quốc. Đài truyền hình, đài phát thanh, nhà xuất bản… cũng lệ thuộc các cơ quan liên hệ ở Bắc Kinh.
2). Bí ẩn về những con số
Hội Nghị Thành Đô năm 1990, Giang Trạch Dân đồng ý thu nhận Việt Nam làm một khu sắc tộc tự trị thuộc chính quyền TW ở Bắc Kinh. Và cho VN thời hạn 30 năm chuẩn bị mọi thứ để đủ điều kiện sát nhập. 30 năm từ 1990 sẽ là năm 2020.
Nguyễn Phú Trọng ký 15 văn kiện cùng một ngày 12-1-2017 nhưng thời gian hợp tác của 15 thỏa thuận lại ghi những con số khác nhau. Tránh con số 2020.
Thỏa thuận về tầm nhìn chung quốc phòng đến năm 2025. Thỏa thuận về nhà xuất bản đến năm 2021. Thỏa thuận hợp tác du lịch đến năm 2019. Cái âm mưu nầy của Nguyễn Phú Trọng rất tinh vi. Nếu không chú ý kỹ lưỡng thì không thấy cái gian trá nầy.
Nếu nêu ra tất cả những thủ đoạn gian manh bán nước của Nguyễn Phú Trọng thì không có giấy mực nào kể ra cho xiết.
Nguyễn Phú Trọng đúng là “Number One Water Selling Man”
Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai cho rằng: “Đấy là những văn kiện không minh bạch, mang tính tiêu cực. Ông Trọng đã làm một việc trái luật. Chúng tôi đánh giá là đại tiêu cực. Chúng tôi yêu cầu phải công khai từng văn kiện, từng câu, từng chữ cho rõ ràng”. Ông Nguyễn Khắc Mai kết luận: “Đó là những văn kiện phi pháp. Ông Trọng đã phạm pháp. Riêng cá nhân tôi, đây là một tai họa chứ không phải là một mối lo nữa”.
Trước những lời kết tội của ông Nguyễn Khắc Mai, sao mà Nguyễn Phú Trọng, Bộ Chính Trị, Quốc Hội lại im thin thít? Im lặng là nhận tội. Bán nước là một trọng tội, bị lịch sử nguyền rủa muôn đời. Ít ra cũng phải nói rằng nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đã bị các thế lực thù địch mua chuộc, giật dây làm ô nhục lãnh đạo anh minh vĩ đại của đảng CSVN.
III. Làm luật Đặc khu Kinh tế để che đậy và hợp thức hóa hành vi bán nước
Luật đầu tư chưa ban hành thế mà dự án đầu tư của Trung Cộng ở Vân Đồn sắp hoàn thành. Vậy luật nầy chỉ để hợp thức hóa hành vi bán nước của Nguyễn Phú Trọng mà thôi.
1. Lộ tội bán nước của Nguyễn Phú Trọng ở Vân Đồn, Quảng Ninh
1). Tóm tắt về huyện đảo Vân Đồn
Vân Đồn là một huyện đảo thuộc tỉnh Quảng Ninh. Là một quần đảo gồm 600 đảo lớn nhỏ trong đó 20 đảo có người ở. Diện tích 551km2. Dân số 41,000 người. Từ đất liền đến huyện đảo qua 3 cây cầu, đường dài 40km. Dân số sống về nghề cá và “nuôi trồng” thủy sản. Lao động chân tay.
2). Bị trời hại. Âm mưu bí mật bán nước của Nguyễn Phú Trọng bị lộ tẩy
Mô hình đặc khu kinh tế Vân Đồn
Nhà ga hành khách quy mô 25.000m2, đón 2,5 triệu lượt hành khách/năm
Trang Soha News dẫn nguồn tin của Tân Hoa Xã (TQ) cho biết, chủ đầu tư ở đặc khu Vân Đồn là Tập đoàn Sun Group của Trung Quốc, đã hoàn tất đường băng dài nhất Việt Nam, của sân bay quốc tế tại Vân Đồn, và sẽ tiếp nhận chuyến bay đầu tiên vào tháng 12 năm 2018 nầy.
Tội bán nước của Nguyễn Phú Trọng đã bị Tân Hoa Xã lật tẩy. Cụ thể nhất là Dự Luật Đặc Khu Kinh Tế chưa được quốc hội biểu quyết thông qua và chưa được hành pháp ban hành thành luật. Chưa phổ biến về những qui định theo luật pháp như: hồ sơ xin dự thầu, hồ sơ tài chánh, kinh doanh… và rất nhiều điều kiện được qui định ở 104 điều của bộ luật. Chưa có luật đầu tư mà đã có dự án sắp hoàn thành của Trung Cộng chứng tỏ rằng Nguyễn Phú Trọng đã bí mật dâng đất cho quan thầy Trung Cộng.
Đó là âm mưu bí mật bán nước bị trời hại. Đó là người dân đã nhìn thấy rõ âm mưu bán nước nên đã biểu tình phản đối dự luật, cũng có nghĩa là lột mặt nạ bán nước của tập đoàn Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân.
Một bộ trưởng cà khịa. Bộ trưởng Kế hoạch-Đầu tư Nguyễn Chí Dũng trả lời phỏng vấn của báo chí, cho biết: “Trong Dự thảo Luật không có một chữ nào về Trung Quốc cả. Chỉ có những người cố tình hiểu theo chiều hướng đó và đẩy vấn đề lên để chia rẽ quan hệ ta và Trung Quốc”.
Cha nội nầy ngụy biện mà không biết mắc cỡ miệng. Đúng là trong dự luật không có chữ “Trung Quốc” nào, nhưng trên thực tế nhà đầu tư Trung Quốc là tập đoàn Sun Group sắp hoàn thành dự án ở Vân Đồn. 
Ba xạo.
3). Hiểm họa của Vân Đồn đối với Việt Nam
Nhà đầu tư Trung Cộng đã quy hoạch xong dự án, bao gồm: sân bay, bến cảng, khách sạn 5 sao, khu nghỉ dưỡng, khu vui chơi gồm có sòng bạc casino, “khu đèn đỏ” mà nôm na gọi là động mại dâm cao cấp để các thiếu nữ xinh đẹp người Việt phục vụ cho du khách. Cũng còn có cá độ, sân golf…
Bên cạnh những cơ sở “hoành tráng” của chủ đầu tư người Tàu còn có những tụ điểm bình dân như quán bar, karaoke, massage, cà phê đè mờ, cà phê ôm… phục vụ cho dân nghèo.
Những chuyên gia ngành nghề, công nhân tay nghề cao và cả lao động phổ thông Tàu khựa cũng sang Vân Đồn. Chính phủ Tàu trợ cấp di dân. Có đàn ông, có đàn bà thì có trẻ con, có trường học, chợ búa, nhà bảo sanh, bịnh viện…
Một số người Việt ở Vân Đồn nhận được một số tiền bồi thường và phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún mấy đời của họ ở huyện đảo nầy.
Chừng hơn một thế hệ nữa thì người Việt Nam ở đây sẽ trở thành một sắc tộc thiểu số, và bài học của Ukraina có thể được tái diễn ở Vân Đồn, Việt Nam. Đó cũng là chủ trương bành trướng của Tàu Cộng.
4). Hiểm họa “đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong”
Vịnh Vân Phong, một trong 3 trong đặc khu kinh tế
Trung Cộng không đứng tên mình làm chủ đầu tư mà ở phía sau những công ty khác như Đài Loan ở Formosa chẳng hạn.
 
“Dự án mà Tập đoàn Đài Loan, (vốn luôn chịu sự chi phối và kiểm soát từ Trung Quốc), đã trúng thầu đầu tư vào Việt Nam nhưng sau đó lần lượt giao lại phần lớn cho các nhà thầu Trung Quốc, toàn bộ nhân công sử dụng là lao động Trung Quốc. Có thể khẳng định là Formosa Hà Tĩnh không còn là doanh nghiệp nước ngoài 100% vốn Đài Loan như đã đăng ký”.
Bắc Vân Phong là khu vực có địa thế “núi thò chân ra biển”, tức là một bên là núi, một bên là biển. Quốc lộ 1A là tuyến đường duy nhất nối liền giao thông Bắc – Nam chạy qua đây. Vì thế, khi hữu sự, chỉ cần một lực lượng tại chỗ vừa phải, là đủ sức khiến giao thông Bắc – Nam bị cắt đứt. 
Từ Bắc Vân Phong chạy theo quốc lộ 26 chỉ chừng 130km là đã tới Tây Nguyên, nóc nhà của Đông Dương. Tại đây, một loạt “quả bom bùn đỏ” của hai dự án khai thác Bauxite ở Nhân Cơ (Đak Nông) và Tân Rai (Lâm Đồng) đều do nhà thầu Trung Quốc làm tổng thầu đang sẵn sàng chờ Bắc Kinh phát lịnh kích hoạt. Cả vùng Đông Nam Bộ có thể bị nhấn chìm trong biển bùn đỏ. 
Vịnh Vân Phong là vùng biển có độ sâu trung bình từ 20-27m, đủ sức đón mọi loại tàu bè lớn nhỏ. Đặc biệt, nhờ sự che chắn của các đảo và bán đảo, nên đây là một vịnh kín gió, có giá trị như một Cam Ranh thứ hai. Diện tích mặt biển vịnh Vân Phong thậm chí còn lớn gấp 3 lần vịnh Cam Ranh.
Khi hữu sự, đội quân nằm vùng tại Bắc Vân Phong sẽ kết hợp với lực lượng từ ngoài biển hình lưỡi bò, ồ ạt đánh vào.
Việt Nam sẽ bị chia cắt và mất kiểm soát từ Tây Nguyên xuống Vân Phong.
Kiểm soát được vịnh Vân Phong, Trung Quốc có thể uy hiếp được tàu bè ra vào vịnh Cam Ranh, đồng thời đe dọa và vô hiệu hoá các cơ sở quân sự của Việt Nam tại Cam Ranh.
 
5). Hiểm họa “đặc khu kinh tế Phú Quốc”
Trung Cộng thuê bờ biển Campuchia 99 năm để xây căn cứ quân sự.
Phú Quốc cách bờ biển Kiên Giang 46km thì nó lại chỉ cách bờ biển Campuchia vỏn vẹn 26km. 
Từ năm 2016, Phnom Penh đã cho Trung Quốc thuê 20% chiều dài bờ biển (90km) trong 99 năm để xây dựng căn cứ quân sự. Theo ông Geoff Wade, một chuyên gia về châu Á từ Đại học Quốc gia Australia, thì cảng nước sâu mà Bắc Kinh đang xây dựng tại Campuchia có thể chứa hầu hết các tàu khu trục và chiến hạm khác của hải quân Trung Quốc.
Trung Cộng xây Angkor Wat trên biển
Công ty Union Group Thiên Tân của Trung Cộng đã thuê 45,000 hecta đất ở Botum Sakor thời gian 99 năm để mở một thành phố du lịch mang tên là “Angkor Wat trên biển”. Khu giải trí nầy bao gồm một hệ thống xa lộ, sân bay quốc tế, hải cảng cho tàu bè cỡ lớn đủ loại. Khách sạn 5 sao, sân golf, bịnh viện, sòng bạc…
Angkor Wat trên biển là một vị trí chiến lược vì nó nằm trong Vịnh Thái Lan, sát với đảo Phú Quốc nên dễ dàng phối hợp hai vị trí chiến lược của Trung Cộng, trong trường hợp Trung Cộng trúng thầu đặc khu Phú Quốc.
Hai vị trí chiến lược nầy cùng với hải cảng Sihanoukville đều nằm trên vành đai chiến lược của “Chuỗi Ngọc Trai” (Nhất xuyến trân châu-String of Pearls) của Trung Cộng.
Khi thời cơ đến, sân bay Vân Đồn và sân bay Hải Nam sẽ giúp Trung Quốc khống chế toàn bộ vùng trời vùng biển Đông Bắc Việt Nam. Sân bay Phú Quốc cùng sân bay Hải Nam, sân bay Phú Lâm (Hoàng Sa) và sân bay Gạc Ma (Trường Sa) sẽ giúp họ kiểm soát nốt vùng trời vùng biển còn lại của Việt Nam.
Tóm lại ba đặc khu kinh tế Vân đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc sẽ là đại họa cho Việt Nam khiến Việt Nam phải luôn luôn nằm trong bàn tay của Trung Cộng. Xem như bị đội chiếc vòng kim cô hoặc bị cấy “sinh tử phù” của láng giềng hữu hảo là quan thầy của đảng CSVN, chính là Trung Cộng. Chỉ cần vài thế hệ trôi qua, thanh niên trên đất nước hình chữ S nầy nhận quê cha đất tổ của họ là Trung Quốc, và hãnh diện là công dân của một cường quốc trên thế giới. Trung Quốc.
2. Nhận xét về Dự Luật Đặc Khu Kinh Tế
1). Nhận xét của kinh tế gia kỳ cựu Phạm Chi Lan
Bà Phạm Chi Lan nêu những nhận xét như sau: “Tôi nghĩ dự luật nầy phải dừng lại để hỏi ý kiến của những chuyên gia về nhiều lĩnh vực khác nhau. Không phải chỉ là kinh tế, mà còn xã hội, an ninh, quốc phòng. Cần hỏi ý kiến của người dân.
 
Trong những ngày qua, tôi đi khắp nơi gặp những người bình thường, ai ai cũng bức xúc. Ngồi trên xe taxi thì người lái xe cũng nêu ra những lo lắng và bức xúc của họ về dự luật nầy.
 
Đứng về góc độ chuyên gia kinh tế, tôi thấy trong thời đại công nghiệp 4.0 toàn cầu hóa hiện nay, trong bối cảnh VN tham gia FTA (Free Trade Agreement), Hiệp Định Thương Mại Tự Do với các quốc gia khác trên thế giới, Việt Nam đã cam kết mở rộng cửa thị trường, tạo điều kiện thuận lợi và bình đẳng cho các nước đến làm ăn, thì mô hình đặc khu kinh tế không cần thiết nữa vì nó mâu thuẫn.
 
Việt Nam đã cam kết với các tổ chức kinh tế, như FTA, là sẽ tạo môi trường bình đẳng cho tất cả các nước tham gia đầu tư trên toàn cõi Việt Nam, trong khi đó lại ưu đãi đặc biệt cho nhà đầu tư vào đặc khu.
 
Tóm lại, không cần đặc khu kinh tế nữa”. (Bà Phạm Chi Lan)
Ví dụ như nước ngoài nào muốn đầu tư “dịch vụ đèn đỏ” thì quy định cho họ mở cửa kinh doanh trong khu vực Quảng Trường Ba Đình. Dịch vụ casino thì qui định cho mở cửa gần Bộ Công An để hai vị tướng Phan Văn Vĩnh và Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa được mời tham gia quản lý, vì ngành cờ bạc thì hai vị tướng công an nầy là xếp sòng.
Sri Lanka hợp tác với Trung Cộng là bài học cụ thể trước mắt mà lãnh đạo đảng CSVN không cảnh giác, hoặc bị ép buộc phải dâng đất cho quan thầy. 
 
IV. Chứng minh đảng Cộng Sản Việt Nam bán nước
1. Truyền thống bán nước của đảng Cộng Sản Việt Nam
Những bằng chứng cụ thể, rõ ràng không ai có thể phủ nhận được cả.
 
1). Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng bán nước có văn tự. Đó là công hàm ngày 14-9-1958, công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Cộng.
2). Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng và Đỗ Mười phải lặn lội qua tận Thành Đô ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 để thỉnh nguyện xin Trung Cộng nhận Việt Nam làm một khu sắc tộc tự trị như Mãn, Tạng, Hồi, Mông. Đó là nguyên nhân xuất phát cờ Trung Cộng là có 6 ngôi sao, tượng trưng cho Mãn Châu, Tây Tạng, Tân Cương (Hồi), Nội Mông và Việt Nam. Cờ 6 ngôi sao xuất hiện công khai trên truyền hình ngày 14-10-2011, và dùng cờ 6 sao để tiếp đón quan thầy Tập Cận Bình ngày 21-12-2011. Nguyễn Phú Trọng ôm hung Tập Cận Bình trước rừng cờ 6 sao do những bé gái vẫy chào ông Tập.
3). Ra trận cấm nổ súng để dâng 6 đảo Trường Sa cho Trung Cộng. Đó là sự kiện gọi là “Hải chiến Trường Sa” ngày 14-3-1988.
Thiếu tướng Lê Mã Lương chỉ đích danh Lê Đức Anh ra lịnh cấm nổ súng.
4). Hiệp định biên giới ngày 30-12-1999 nhượng cho Trung Cộng 720km2 ở thác Bản Giốc và 11,000km2 trên vùng biển vịnh Bắc Bộ. Lý do bán nước là do Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu bị trúng mỹ nhân kế với gái Tàu tên Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) gọi là “Sướng con koo mù con mắt” là thế. Chúa đảng Cộng Sản vì gái Tàu mà dâng giang sơn gấm vóc của tổ tiên chỉ vì cái đó.
5). 10 tỉnh biên giới phía bắc cho Tàu khựa thuê 50 năm với 306,000 hecta, chiếm hầu hết các vị trí chiến lược phía bắc VN.
6). Từ năm 2008, miễn chiếu khán nhập cảnh (Visa) cho phép người Tàu được đi lại tự do trên toàn cõi Việt Nam như ở lãnh thổ trung ương của họ.
7). Ở những khu công nghiệp chế xuất, công nhân Tàu thành lập những khu vực riêng của họ, luật pháp Việt Nam phải ở ngoài các khu đó. Ngay cả nghĩa trang người Hoa cũng không được có mồ mả nào của người VN cả. Họ gọi là “Lãnh sự quán âm phủ của Bắc Kinh” ở Bình Dương.
8). Ngày 1-10-2010, tổ chức ăn mừng quốc khánh Trung Cộng suốt 10 ngày, lấy tiếng là kỷ niệm ngàn năm Thăng Long. Trong lịch sử VN không có ngày lễ nào gọi là kỷ niệm Thăng Long cả. Sự việc Lý Thái Tổ, Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La và đổi tên Đại La ra thành Thăng Long. Do sự tích khi thuyền mới đến đậu ở dưới thành, thấy có con rồng vàng hiện ra, nhân thể đặt tên là Thăng Long. Sự kiện lịch sử nầy không có ngày nào, tháng nào, năm nào trùng với ngày quốc khánh 1 tháng 10 (1949) của Trung Cộng cả.
9). Xây Cung Hữu Nghị Việt-Trung, lập Viện Khổng Tử, cử cán bộ cao cấp qua thụ huấn ở Trung Cộng.
Cung Hữu Nghị Việt-Trung tổng phí 800 tỷ đồng (36 triệu USD. Bà Ngân và ông Tập tại Lễ khai trương Trung tâm Văn hóa TQ, Hà Nội 
10). Các nhà thầu Trung Cộng luôn luôn trúng thầu gọi là “thầu trọn gói” hay là “chìa khóa trao tay” tiếng Anh viết tắt là EPC. (EPC=Engineering-Procurement and Construction). Là loại thầu do người trúng thầu thực hiện toàn bộ công tác, từ việc thiết kế kỹ thuật, cung ứng vật liệu, xây dựng, chạy thử rồi bàn giao. Chìa khóa trao tay. Rất khổ sở vì các nhà máy điện dùng động cơ phế thải, vật liệu hạ cấp nên vừa chạy thử vài tháng thì chết ngắt.
Tóm lại, đảng CSVN đã đặt đất nước và dân tộc VN vào thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm như hiện nay.
2. Ngụy biện để chạy tội bán nước
Bà Ngân tuyên bố: “Tranh chấp giữa hai nhà với nhau nếu không ưa nhau thì có thể bán nhà đi chỗ khác ở được. Còn đây là quốc gia. Đất nước này là của chúng ta, chúng ta không đi đâu được, đời đời kiếp kiếp phải sống chung với “người hàng xóm” như vậy. Chúng ta phải chấp nhận ba anh láng giềng dù họ có đối xử tốt hay không. Nhưng nếu ai đánh mình thì mình phải đánh lại, không cam chịu, không cúi đầu… Chủ quyền là thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Việt Nam muốn hòa bình để phát triển đất nước”.
Nguyễn Phú Trọng vẫn kiên định lập trường: “Tôi đã nhiều lần nói ta với Trung Quốc là láng giềng, phải ăn đời ở kiếp với nhau, xúc đất đổ đi được không?”
Ngụy biện, không biết mắc cỡ miệng
Trung Quốc hiện có 14 nước láng giềng, bao gồm: Triều TiênNgaMông CổKazakhstanKyrgyzstanTajikistanAfghanistanPakistanẤn ĐộNepalBhutanMyanmaLào và Việt Nam. Và cả Đài Loan nữa.
Thế nhưng tại sao không có nước láng giềng nào giống như VN đối xử với Trung Cộng vậy? Trả lời như sau:
1). Đó là lãnh đạo của 13 láng giềng kia của Trung Cộng, không có ai ôm hôn, bợ đít lãnh đạo Trung Cộng như Hồ Chí Minh đã làm cả.
2). Không có láng giềng nào nhận “Bên nây biên giới là nhà. Bên kia biên giới cũng là quê cha”
3). Không có ai xin cán bộ Trung Cộng về nước để chỉ đạo Cải Cách Ruộng Đất giết hại dân mình cả.
4). Không có ai đi phải thưa về phải trình như lãnh đạo VN đã làm đối với quan thầy Trung Cộng cả.
5) Không có ai nhận 880 tỷ USD về viện trợ vũ khí và kinh tế của Trung Cộng để vượt Trường Sơn vào bắn giết đồng bào miền Nam cả.
6). Không có ai thờ Mao Chủ Tịch như Hồ Chí Minh đã thờ:
“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt” (Văn nô Tố Hữu)
Rõ ràng là từ Nguyễn Phú Trọng tới Nguyễn Thị Kim Ngân đều là ngụy biện đề bịp nhân dân mà thôi. Đứt dây thần kinh ngượng số 7 rồi.
Nguyễn Phú Trọng tuyên hứa với Dương Khiết Trì: “Việt Nam khẳng định chính sách nhất quán của Đảng, Nhà nước và nhân dân VN, luôn luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác với Trung Quốc, mong giữ gìn, củng cố và không ngừng làm cho quan hệ Việt-Trung phát triển mạnh mẽ, ổn định và lợi ích lâu dài của nhân dân hai nước dựa trên căn bản 16 chữ vàng và 4 tốt”.
16 chữ vàng và 4 tốt là chương trình 30 năm để hoàn tất cho Việt Nam thành một khu tự trị thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh. Xuất phát từ Hội Nghị Thành Đô ngày 3-9-1990.
V. Biểu tình chống bán nước bùng nổ tại nhiều nơi
 
1. Biểu tình khắp nơi
Trong suốt tháng qua, đồng bào ở nhiều tỉnh, hàng ngàn hàng vạn người phẫn nộ, khí thế sôi nổi, mang biểu ngữ đi biểu tình chống Việt Cộng bán nước 99 năm cho Tàu Cộng.
Trên các trang mạng xã hội, facebook, tràn lan những lời phản đối, lên án bọn tay sai Hán ngụy, thậm chí còn chửi rủa thậm tệ bọn bán nước. Người ta đọc được những cái tên bị nêu ra là Nguyễn Phú Trọng, Hoàng Trung Hải, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc…
Nhiều lãnh đạo tôn giáo kêu gọi tín đồ của mình hãy can đảm nổi dậy làm nghĩa vụ công dân yêu nước, bảo vệ chủ quyền của quốc gia dân tộc.
Ngay cả những cộng đồng người Việt ở nước ngoài cũng lên tiếng phản đối và lên án bọn bán nước cho Trung Cộng, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng. Người Việt ở Đài Loan, Nhật Bản và Hoa Kỳ và ở nhiều nước khác cũng đã trương biểu ngữ kêu gọi đồng bào trong nước hãy vượt qua sự sợ hãi, vô cảm, đứng lên làm lịch sử truyền thống, chống ngoại xâm và nội xâm của dân tộc Việt Nam.
Sự phát động rầm rộ chỉ là một giọt nước làm tràn ly. Tức nước vỡ bờ.
Chứ thật ra bán nước cho Trung Cộng là sở trường, là truyền thống mà đảng CSVN làm từ lâu rồi. 
Bắt đầu bán nước có văn tự của Hồ Chí Minh-Phạm Văn Đồng ký ngày 14-9-1958.
2. Hình ảnh của những cuộc biểu tình
 
Giáo dân giáo hạt Văn Hạnh, thuộc giáo phận Vinh, Hà Tĩnh biểu tình ngày 17/06/2018 phản đối dự Luật Đặc khu và Luật An ninh mạng
 
 
Sư thầy Thích Đồng Long (giữa) tại cuộc biểu tình trước Đại Sứ quán Mỹ ở Sài Gòn hôm 10/6/2018
 
Hàng vạn người biểu tình trước Dinh Độc Lập Sài Gòn
 
Will Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt tham gia biểu tình ngày 10-6 ở Sài Gòn
 
Xác xe trơ trọi xơ xác ở trụ sở PCCC, Phan Rí, Bình Thuận
 
Cuộc biểu tình diễn ra vào trưa 8 tháng Sáu, với khoảng hơn 300 người tham dự. (Ảnh Bùi Văn Phú). Nghị viên Tâm Nguyễn của thành phố San Jose cùng tấm bảng có dòng chữ “không cho Trung Quốc thuê đất”.
 
3. GS Tạ Văn Tài: “Đừng dồn dân vào chân tường”
GS Tạ Văn Tài đã từng giảng dạy tại Trường Luật của Đại Học Harvard nói, các cuộc biểu tình tự phát là một dấu hiệu khiến cho nhà cầm quyền phải giải quyết những vấn đề gây bức xúc cho công chúng. Đừng đẩy dân vào chân tường. Tôi thấy các cuộc biểu tình là triệu chứng rõ rệt để cho nhà cầm quyền tỉnh ngộ. Con chó bị dồn đến chân tường thì nó sẽ cắn lại”.
 
4. Vận mạng dân tộc Việt Nam tùy thuộc vào thế hệ thanh niên Việt Nam ngày nay ở trong nước.
Những cuộc biểu tình lớn lao chưa từng có vừa qua, người ta thấy một số lớn thanh niên và người bình dân.
Tuổi trẻ trong nước đã kiên cường, bất khuất bạo lực, đã vượt ra khỏi sự sợ hãi và vô cảm, can đảm đứng lên thể hiện ý chí của người dân về việc bảo vệ chủ quyền quốc gia, dân tộc.
Tương lai của dân tộc tùy thuộc vào thế hệ thanh niên hiện nay, tiêu biểu là Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Việt Khang, Phạm Thanh Nghiên, ca sĩ Nguyễn Tín, sinh viên Trương Thu Hà và các bạn. Còn nhiều nữa.
Tuổi trẻ hải ngoại như Đoàn Thanh Niên Cờ Vàng cũng đã lên tiếng ủng hộ các bạn, cùng nhau góp tiếng nói chung để phản đối những âm mưu bán nước của đảng CSVN. Đặc biệt là thanh niên công dân Mỹ gốc Việt, anh Will Nguyễn, cũng đã về VN chung lòng với thanh niên và đồng bào trong nước, lên tiếng phản đối bán nước của đảng CSVN.
Người Việt hải ngoại mong ước thanh niên trong nước đoàn kết lại thực hiện lời kêu gọi của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế:
 
“Hãy đứng thẳng người, hiên ngang tuyên bố: Tự do hay sống nhục!”
 
“Xuống đường dứt điểm độc tài nhũng lạm quyền thế. Bộ CT đảng CSVN và con đẻ đã phá sản đất nước, thiểu số tham quan quá giàu, đa số quần chúng sống trong nghèo khổ. Chóp bu Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng triển khai tối đa công an trị, đàn áp những người yêu nước, là bọn phản dân hại nước.
 
Toàn dân hãy vùng lên. Xuống đường, giáng liên tiếp những đòn sấm sét ngay vào đầu Bộ Chính Trị đảng CSVN, buộc chúng phải trả quyền lực lại cho nhân dân.
 
Quét sạch Cộng Sản!” (BS Nguyễn Đan Quế)
Hãy nắm lấy thời cơ. Đảng CSVN đang chia năm xẻ bảy đấu đá nhau tranh giành quyền lực chưa đến hồi kết cuộc. Họ đang yếu. Đó là thời cơ tốt nhất để toàn dân vùng dậy đòi dân chủ, tự do, nhân quyền và chống bọn Hán ngụy.
VI. Ngàn đời nguyền rủa những tên bán nước
Những tên bán nước như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng và toàn bộ lãnh đạo đảng CSVN, sẽ đi vào lịch sử dân tộc tiếp theo sau Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc…để ngàn đời nguyền rủa.
Những thế hệ sau hãnh diện về Bà Trưng, Bà Triệu thì sẽ xấu hổ với những cái tên Nguyễn Thị Kim Ngân, Tòng Thị Phóng… Một cô bé “bức xúc” bảo bà Ngân: “Bà nên về Bến Tre chăn vịt thì tốt hơn a tòng bán nước”.
VII. Kết luận
Qua những bằng chứng cụ thể nêu trên, đảng CSVN có truyền thống dâng đất nước cho Trung Cộng. Trong đó, Nguyễn Phú Trọng là tên bán nước số một trong lịch sử bán nước của Đảng. Nổi bật nhất là những âm mưu, thủ đoạn gian manh, xảo trá rất tinh vi, đặt bộ máy nhà nước VN dưới sự cai trị của quan thầy Trung Cộng với những cái tên gọi là “Hợp Tác”. Tức là trực thuộc.
Cha nội nầy là “Number One Water Selling Man” đã bí mật ký kết hết hiệp định nầy đến hiệp ước khác, từng bước đặt VN dưới sự đô hộ của Tàu khựa. 
Di chúc của Hoàng Đế Trần Nhân Tông như sau: “Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Họ không tôn trọng biên giới qui ước, cứ luôn luôn đặt ra cái cớ tranh chấp. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta, từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chít.
 
Phải nhớ lời dặn của ta: “Một tấc đất của tổ tiên để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”. Ta để lời nhắn nhủ nầy như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.”
Muốn diệt Trung Cộng, thì trước hết phải diệt Việt Cộng. Muốn diệt Việt Cộng thì trước hết phải diệt Việt gian.
Đó là công thức bảo vệ đất nước.
Minnesota ngày 22-6-2018

Lý do biểu tình: ‘Chống TQ và mong mỏi dân chủ’

Lý do biểu tình: ‘Chống TQ và mong mỏi dân chủ’

BBC

Biểu tình ở TPHCM 11 tháng 5/2016. Từ mấy năm trước, thái độ chống Trung Quốc đã xuất hiện trong các cuộc xuống đường ở Việt Nam. Ảnh: LE QUANG NHAT

Giới quan sát cho rằng ác cảm với Trung Quốc và sâu xa hơn, nhu cầu có một xã hội dân chủ là nguyên nhân bùng nổ biểu tình tại Việt Nam.

Ác cảm với Trung Quốc

Carlyle Thayer, giáo sư danh dự tại Học viện Quốc phòng Úc tại Canberra, cho rằng quan điểm chống Trung Quốc “là độc hại” ở Việt Nam, theo hãng tin Bloomberg.

Tờ này nhắc lại mối quan hệ căng thẳng giữa Việt Nam với quốc gia láng giềng hùng mạnh Trung Quốc từng dẫn tới chiến tranh biên giới năm 1979.

Một sự kiện nữa từng làm bùng nổ biểu tình tại Việt Nam là khi Trung Quốc đem giàn khoan thăm dò dầu khí vào vùng biển tranh chấp năm 2014.

Nguồn: Huong Micae

Tờ Asiatimes thì nhắc lại năm 2016 có các cuộc biểu tình hàng loạt khi nhà máy Formosa của Đài Loan thải hàng tấn chất độc hại xuống biển miền Trung Việt Nam.

Một cuộc thăm dò của Trung tâm Nghiên cứu Pew công bố năm ngoái cho thấy chỉ 10% người Việt Nam có cái nhìn thiện cảm với Trung Quốc, theo Bloomberg.

Trang The Diplomat nói các cuộc biểu tình gần đây tại Việt Nam tập trung vào phản đối Luật Đặc khu kinh tế. Người dân lo ngại chính quyền giao đất Trung Quốc thông qua hợp đồng cho thuê đất 99 năm.

Các thông điệp biểu tình phản đối chủ yếu là “Không cho Trung Quốc thuê đất dù chỉ một ngày”.

Biểu tình ở Binh Thuận. Nguồn: Bau nen mong Hga

Ông Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, nói với trang The Diplomat:

“Luật Đặc khu được người Việt Nam gọi là luật bán đất nước… Những nhượng bộ như vậy chỉ dành cho các nước nghèo và lạc hậu.”

Ông Dũng có thể nghĩ đến hai nước láng giềng nghèo hơn, Lào và Cambodia, đã bị cuốn vào việc chấp nhận cho các nhà đầu tư Trung Quốc thuê đất tới 99 năm, theo tác giả bài báo.

Nguyễn Chí Tuyến, một blogger bất đồng chính kiến tại Hà Nội với 42.500 người theo dõi trên Facebook, không bị ấn tượng bởi lời hứa của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc về việc sửa đổi các điều khoản của dự Luật Đặc khu:

“Chúng tôi có một lịch sử lâu dài với người dân Trung Quốc, họ luôn luôn muốn xâm lược đất nước của chúng tôi, vì vậy sẽ nguy hiểm để cho phép họ sử dụng các đặc khu kinh tế để kiểm soát đất nước của chúng tôi,” ông Tuyến nói trên The Diplomat.

Tờ này nhắc lại chỉ vài ngày sau cuộc biểu tình chống Trung Quốc, ngày 14/6, Bộ Ngoại giao Việt Nam tố cáo Trung Quốc tái trang bị tên lửa trên đảo Phú Lâm, một hòn đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa mà Hà Nội tuyên bố chủ quyền. Tuyên bố của Bộ Ngoại giao gọi đây là “một sự vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Việt Nam.”

‘Yêu cầu một xã hội dân chủ hơn’

Bên cạnh các biểu ngữ chống Trung Quốc còn có những thông điệp yêu cầu một xã hội dân chủ hơn. AFP/Getty Images

Tuy nhiên, tác giả David Hutt của Asia Times cho rằng các cuộc biểu tình vừa qua tại Việt Nam không đơn thuần là biểu hiện của chủ nghĩa dân tộc chống Bắc Kinh.

Ông lập luận là bên cạnh các biểu ngữ chống Trung Quốc được trưng ra tại trong các cuộc biểu tình vừa qua, còn có những thông điệp mong mỏi và yêu cầu một xã hội dân chủ hơn.

Một số người biểu tình mang biểu ngữ “Trả lại quyền tự chủ cho người dân.” Một biểu ngữ khác nói rằng cuộc biểu tình nhằm chống lại sự vi phạm Hiến pháp của Quốc Hội.

Điều đó có khả năng bao gồm thực tế rằng người Việt Nam không được phép thực sự bầu cử dưới dưới sự lãnh đạo độc đảng, theo bài trên Asia Times.

“Đó không phải chủ yếu do Trung Quốc. Đó là một dấu hiệu của sự thất vọng và bất mãn sâu sắc của [người dân] đối với việc chính quyền kiểm soát của chính quyền đối với mọi thứ “, Nguyễn Phương Linh, một nhà phân tích rủi ro chính trị viết trên Twiter.

Các nhà bất đồng chính kiến nói với tờ Asia Times rằng thỏa thuận về đặc khu kinh tế không phải là ví dụ duy nhất Đảng “bán đất” cho người nước ngoài. Một số người cho rằng cuộc biểu tình cuối tuần này có thể nâng cao nhận thức về các vấn đề về quyền đất đai, đặc biệt là việc chính phủ tịch thu đất đai của dân.

Các blogger chính trị, ngoài ra, lưu ý rằng vấn đề đặc khu kinh tế đã khiến người dân bình thường bắt đàu nói về các vấn đề các vấn đề như vai trò của Quốc Hội.

Đảng Cộng Sản đã cho thấy rõ rằng nó không hoàn toàn vững mạnh, và rằng người dân có thể thực thi các thay đổi chính sách thông qua biểu tình, theo Asia Times.

‘Cần có luật biểu tình’

Đã đến lúc cần có luật biểu tình, bởi vì luật biểu tình là cụ thể hóa điều 25 của Hiến pháp 2013 đã quy định công dân có quyền biểu tình, theo Phó Giáo sư Phạm Đức Bảo, chuyên gia về luật từ Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (Vusta).

Hôm 21/6, PGS. TS. Phạm Đức Bảo tham gia chương trình thảo luận bàn tròn của BBC Việt ngữ, cho rằng cần khẩn trương ban hành luật biểu tình, và luật biểu tình theo ông, là cần thiết cho cả người dân và nhà nước cũng như các cơ quan bảo vệ pháp luật.

Nhà nghiên cứu hiện là Phó Viện trưởng Viện Chính sách, Pháp luật và Phát triển (PLD) giải thích vì sao Quốc hội cần ban hành luật biểu tình, ông nói:

“Quốc hội khóa 13 cũng đã có dự kiến chương trình để thông qua luật biểu tình, nhưng cơ quan soạn thảo luật biểu tình chuẩn bị chưa chu đáo cho nên Quốc hội khóa 13 vẫn nợ dân, cử tri luật biểu tình và cũng chuyển giao việc làm luật biểu tình cho Quốc hội khóa 14.

“Quốc hội khóa 14 đến nay là kỳ họp thứ năm rồi nhưng luật biểu tình vẫn chưa ra được thì đây là một sự chậm trễ.

“Nếu không có luật biểu tình thì công dân thực hiện quyền được hiến định ấy không biết làm thế nào là đúng quy định của pháp luật và khi xảy ra các cuộc biểu tình thì các cơ quan chức năng cũng rất là khó để xử lý những hành vi mà có thể gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự xã hội và ảnh hưởng đến pháp luật.”

Quyền hiến định trong hiến pháp?

Cùng ngày, luật sư Lê Công Định trả lời BBC Việt ngữ trước cuộc thảo luận, ông cho rằng việc truyền thông Việt Nam mặc nhiên cáo buộc kích động biểu tình như một hành vi vi phạm pháp luật là hoàn toàn sai.

Ông cũng cho rằng Biểu tình là một quyền hiến định được ghi trong hiến pháp, do đó:

“Việc ai đó tổ chức biểu tình hoặc xuống đường biểu tình đi chăng nữa thì đó cũng là một hành động để người dân thực hiện quyền hiến định của mình, quyền công dân được ghi trong hiến pháp chứ hoàn toàn không có bất kỳ một quy định pháp lý nào trong luật hình sự cũng như về vấn đề luật hành chính để xem xét và cáo buộc cái gọi là kích động biểu tình là một hành vi vi phạm pháp luật.”

Nhà báo tự do, blogger Trương Duy Nhất tham gia cuộc thảo luận hôm 21/6 từ Đà Nẵng cho rằng không phải vì chưa ban hành luật biểu tình mà người dân không có quyền biểu tình bởi vì quyền biểu tình là quyền hiến định.

“Chuyện ban hành luật biểu tình chậm trễ là do cơ quan lập pháp nhưng không phải vì thế mà tước đoạt đi quyền biểu tình của người dân.”

Theo nhà báo Trương Duy Nhất, nguyên nhân sâu xa của các cuộc biểu tình gần đây đó là đụng chạm đến quyền lợi của dân.

“Chính quyền cứ hay vu cho người dân nói là có mục đích, có động cơ chính trị nhưng thực sự người dân người ta không quan tâm lắm đến câu chuyện chính trị đâu.

Đại biện của Đại sứ quán, bà Doãn Hải Hồng đã “yêu cầu phía Việt Nam bảo vệ doanh nghiệp và công dân Trung Quốc”. Ảnh bà Doãn trong lễ khai trương chi nhánh của Ngân hàng Nông nghiệp TQ tại Hà Nội tháng 5/2018. Nguồn: Tân Hoa Xã

“Vấn đề trong tất cả các cuộc biểu tình không phải ở phía dân mà vấn đề ở phía chính quyền,” ông Nhất nói.

Theo hãng tin Reuters hôm 20/06, các cuộc phản đối được phía Trung Quốc “xem xem nghiêm túc”, theo trang của Đại sứ quán nước này ở Việt Nam.

Cơ quan đại diện ngoại giao Trung Quốc tại Việt Nam cũng “có các cuộc họp tuần trước với các đại diện doanh nghiệp Trung Quốc, với chính quyền và truyền thông Việt Nam”.

Đại biện của Đại sứ quán, bà Doãn Hải Hồng đã “yêu cầu phía Việt Nam bảo vệ doanh nghiệp và công dân Trung Quốc”, vẫn theo Reuters.

Trong các phát biểu của mình, lãnh đạo chính quyền Việt Nam luôn đề cao tinh thần dân tộc và bảo vệ chủ quyền nhưng họ cũng muốn có quan hệ hữu hảo với Trung Quốc.

“Chủ tịch QH Việt Nam, bà Nguyễn Thị Kim Ngân tránh nói đến vấn đề tâm lý chống Trung Quốc tại Việt Nam, ” Reuters viết.

“Dân chủ” kiểu cộng sản.

8 hrs

Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, standing, sky, plant, outdoor and nature
Bảo Nhi LêFollow

“Dân chủ” kiểu cộng sản.

Chồng mình vốn chưa bao giờ xuất hiện trong các cuộc biểu tình. Thế nhưng anh ấy rất hiếu kỳ. Sáng chủ nhật 17. 6, anh ấy đến nhà thờ Đức Bà để chụp hình. Thế là vừa đưa máy lên anh đã bị một lũ côn đồ có sắc phục và không sắc phục tóm chặt, lôi lên xe cùng nhiều người khác. Trong đó có 3 thầy giáo dạy đại học đang ngồi chơi với nhau. Trên xe, anh ấy và mấy người kia bị đập liên tiếp vào đầu vào lưng.

Xe chạy tới 1 đồn công an nào đó ở Bình Chánh. Đến nơi chúng tách mỗi người một phòng, thu điện thoại, bắt khai lý lịch. Vừa làm việc là vừa bị chúng đánh hội đồng. 6 thằng ngồi xung quanh đấm liên tiếp vào đầu anh. Anh bị cùm chân. Cứ mỗi câu trả lời không vừa ý là chúng đánh, chúng bộp tai…Bên trong có nhiều phòng làm việc khác. Anh nghe liên tiếp có những tiếng đấm đá huỳnh huỵch phát ra, tiếng kêu la dậy trời như rơi vào tổ quỷ hay địa ngục. Ba lần thay ca là ba lần chúng lôi anh ra chúng đánh hội đồng tiếp. Không còn hỏi han, không cần nguyên do. Chúng không cho ăn, không cho uống. Đánh như say máu, đánh như thâm thù đời nào kiếp nào, đánh không nương tay…..

Sau đó, khoảng 6h chiều thì chúng đem tất cả mọi người đến sân Tao Đàn nhốt chung vào đó. Người nào trong sân Tao Đàn cũng bị đánh bầm dập trước đó. Mặt mày ai cũng sưng phù, người mất giày, người rách áo, người bị chúng lấy hết tiền bạc.

Anh kể có hai cha con đi từ Đồng nai lên, cha và con gái bị lôi vô trong phòng tít phía sau đánh tơi tả. Có gia đình thì từ Đà nẵng vô du lịch Sài gòn, đang tham quan nhà thờ Đức bà cũng bị đánh và lấy mất 23 triệu. Chắc đây là chuyến du lịch kinh hoàng nhất của vợ chồng con cái họ. Ai cũng mệt đói, liên tục có người xỉu. Có một sinh viên bị đánh lên cơn co giật, mấy người phụ nữ xung quanh khóc la ầm lên thì có bác sĩ vào cáng đi. Mà chẳng biết phải bác sĩ không….

Khoảng 3h sáng ngày thứ hai thì chúng chở anh về phường Linh Đông, Thủ Đức. 7h sáng anh phải làm việc với công an phường Linh Đông tới 11h trưa. Công an phường thì lịch sự, nhã nhặn. Không quát tháo hay đánh đập. Em trai anh đến đón về .

Cuối cùng anh bảo, chỉ cần ngồi chơi, đi tham quan hay chụp hình ở nhà thờ thôi cũng có thể bị đánh tới chết bởi một lũ quỷ. Những trận đòn chỉ khiến cho người ta căm thù hơn là sợ hãi. Anh còn nhớ có một chú kia dân Tiền Giang đã lên Sài gòn biểu tình ngày 10.6, bị bắt và bị đánh vậy mà hôm nay đã lên đây để biểu tình tiếp. Lại bị đánh tiếp.

P/s : Ảnh do Bảo Nhi chụp cánh tay anh ấy.

Cơn Lốc Bắt Bớ Có Cuốn Trôi Được Mọi Thứ?

Image may contain: 1 person, selfie and closeup
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: one or more people and outdoor
Trần Bang is with Mai Nhị and 5 others.

17/6/2018, “trại giam ” Tao Đàn, Q1, SG… nhiều người từ đó ra cùng kể về “Người phụ nữ bị AN đánh nhiều, đánh gẫy răng (chỉ vì dám yêu nước, dám thực hiện quyền công dân, không khuất phục bạo quyền) nhưng chị đã nuốt răng và máu vào trong ” được FBker Nguyễn Ngọc Lụa viết:

Cơn Lốc Bắt Bớ Có Cuốn Trôi Được Mọi Thứ?

Có một người phụ nữ mình đã nhắc đến trong livestream khi công an đánh chị đến gãy răng và chị đã nuốt vào trong mình chiếc răng máu của mình. Người đó chính là chị Võ Thị Tuyết Lệ, facebook là BinhDinh Nguyen, chị sinh năm 1974, sinh ra và lớn lên nơi đất võ Bình Định. Chị vào Sài Gòn sinh sống gần 20 năm , hai lần chị xuống đường biểu tình chống Fomosa là hai lần bị bắt. Trong đợt biểu tình ngày 10/6/2018 chị cũng có mặt ở tượng Đức Mẹ Hoà Bình để cùng nhau cầu nguyện cho đất nước Việt Nam và phản đối đặc khu 99 năm, phản đối luật an ninh mạng.

Ngày 17/6. Chị là một trong những người bị đánh nhiều nhất trong cơn lốc bắt bớ sáng hôm đó

Chúng bắt chị ở nhà thờ Đức Bà lúc 8h, hơn sáu tên an ninh đánh vào mặt và khiêng chị lên xe, đó là hành động được gọi là ” MỜI” làm việc. Mình đã thấy những giọt máu rướm trên môi chị khi bị đẩy xuống xe cùng với vài người. Chúng đẩy chị vào căn phòng kề bên và đóng sầm cửa lại.

Sau hơn một tiếng công an mệt mỏi vì đánh chị , họ để chị ra ngoài ngồi riêng một góc có hai công an đứng canh. Mình thấy mặt chị đầy vết thương và xệ xuống một bên, mắt thì sưng bầm. Chúng bắt ép và buộc chị phải lăn tay nhưng chị nhất quyết từ chối. Căn phòng trước mặt lại được mở , chị lại vào trong đó, và khi bước ra thì những vết thương trên mặt của chị thêm nhiều hơn. Máu từ môi rỉ ra vài giọt rồi nhỏ xuống nền , hỏi ra mới biết chị bị đánh gãy răng nhưng uất ức đến mức không phun nó ra mà chị nuốt ngược vào trong người mình

Đến hơn 20h , từ Tao Đàn công an Bình Chánh áp tải chị về nơi tạm trú là xã Lê Minh Xuân, một lần nữa chị bị đánh và điện thoại bị đập bể nát. Đến 13h chiều ngày 18/6 chị mới được thả về với đầy thương tích khắp người.

Bạn đã thấy những cơn lốc đến và nó lấy đi những gì? Cơn lốc bắt bớ đàn áp xảy đến cũng vậy, nó chỉ thật sự lấy đi những điều cần thiết: những yếu đuối, run sợ là những nhành cây khô, tán lá khô , đọt non yếu ớt sẽ phải ra đi cùng cơn lốc đó. Nhưng nó không bao giờ đụng đến được những gốc rễ khỏe mạnh của thân cây, nó không đụng được đến tinh thần thép của người yêu nước, nó không đụng đến được lý tưởng khao khát công lý trong chị Võ Thị Tuyết Lệ, thậm chí một chiếc răng đã gẫy, nó vẫn mạnh mẽ đến mức họ không được đụng vào, và không được nhìn thấy nó…

Cơn lốc ấy chỉ đem theo nó sự phẫn nỗ, và chỉ để lại những tàn phá trong tâm trí nhân dân về một hình ảnh lương thiện của những người Việt đang vác trên vai những trọng trách nặng nề của tổ quốc này.

(Copy từ FB Nguyễn Ngọc Lụa )

THÓI BÓP MÉO SỰ THẬT của HTV.

Hoa Kim Ngo shared a post.
Image may contain: 2 people, screen

Nguyễn Đăng Quang

THÓI BÓP MÉO SỰ THẬT của HTV.

-Nguyễn Đăng Quang-

21-6-2018

Giáo sư-Tiến sỹ Nguyễn Đức Dân (Đại học KHXH và Nhân văn -Tp.HCM) là một trong các nhà khoa học đầu tiên và chuyên gia đầu ngành của nước ta về Toán-Ngôn ngữ, một lĩnh vực khá mới mẻ ở Việt Nam. Ông sinh năm 1936, tốt nghiệp cử nhân Toán học năm 1957 tại ĐHSP Hà Nội.

Trong giai đoạn từ 1957-1966, mấy năm đầu ông dạy toán tại Trường Chu Văn An, sau đó dạy lớp chuyên toán đầu tiên của Thành phố Hà Nội. Từ 1966-1970, ông đi sâu nghiên cứu vấn đề logic và thống kê trong toán học và làm NCS tại Đại học Tổng hợp Warsaw (Ba Lan). Tại đây ông nhận bằng Tiến sỹ về đề tài áp dụng toán học vào lĩnh vực nghiên cứu ngôn ngữ. Từ 1971 – 1979, ông giảng dạy bộ môn Ngôn ngữ tại Khoa Ngữ văn trường ĐH Tổng hợp Hà Nội.

Năm học 1979-1980, ông được mời làm Giáo sư thỉnh giảng môn “Tiếng Việt và Văn minh Việt Nam” tại Đại học Paris 7 – Cộng hòa Pháp. Năm 1986, ông chuyển công tác vào Sài Gòn và giảng dạy tại Đại học Tổng hợp Tp. HCM, làm Trưởng Bộ môn Ngôn ngữ của Khoa Ngữ văn – Báo chí cho đến khi nghỉ hưu (2002). Trong thời gian giảng dạy tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Tp.HCM, ông được Nhà nước phong học hàm Phó Giáo sư (năm 1991) và Giáo sư (năm 1996).

Sau khi nghỉ hưu, ông thường xuyên được mời tham gia giảng dạy đại học và sau đại học tại Tp. HCM và nhiều ĐH khác trên khắp 3 miền đất nước. Ông là một nhà khoa học rất nghiêm túc, một nhà giáo tận tâm và là một công dân đầy trách nhiệm. Tuy là đảng viên ĐCSVN với 57 năm tuổi đảng, nhưng ông là người tốt, luôn tôn trọng sự thật, tôn thờ công lý và quý trọng lòng trung thực, và luôn đặt chân lý khoa học lên trên quan điểm chính trị và lập trường giai cấp.

Ngày 6/6/2018 vừa qua, ông nhận trả lời phỏng vấn của Đài Truyền hình Tp.HCM (HTV9). Song rất tiếc, khi phát sóng, họ lại không trích dẫn đúng câu chữ ông dùng, mà lại xuyên tạc và bóp méo ý kiến và từ ngữ ông trả lời!

Ông gọi điện tâm sự với tôi, việc này làm ông thất vọng và bất bình, song điều quan trọng hơn là nếu các cơ quan truyền thông, báo chí nhà nước ta cứ tiếp tục hành xử như vậy, thì họ sẽ dẫn dắt xã hội Việt Nam ta đến bến bờ nào đây?

Việc này tưởng như là nhỏ, song nó không hề nhỏ một khi đấy là đường lối và bản chất xưa nay của bộ máy tuyên truyền “dẫn dắt dư luận” ở nước ta từ trên nửa thế kỷ qua!

Nhân dịp “Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam” (21/6), được sự đồng ý của ông, tôi xin chuyển đến quý độc giả bài viết sau đây của ông về việc ông bị Kênh HTV9 Đài Truyền hình Tp.HCM “ưu ái nhét chữ vào miệng” như thế nào!

Thay mặt độc giả gần xa, xin chân thành cảm ơn Giáo sư-Tiến sỹ-Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Đức Dân, chúc ông nhiều sức khỏe để tiếp tục đóng góp nhiều hơn nữa cho đất nước!

Hà Nội, 21/6/2018.
N.Đ.Q.

*****

“TÔI KHÔNG CÒN LÀ TÔI.
(Nguyễn Đức Dân)

Xem lại chương trình “Ghế nóng” tôi trả lời nhà đài HTV9 ngày 06.6.2018, tôi thấy lời lẽ và ý kiến của mình bị cắt bỏ, gọt nhẵn trơn trun đến mức tôi không còn là tôi nữa. Vậy, xin có đôi lời giải thích lại là điều cần thiết. Có hai khái niệm cần nói rõ lại.

Thứ nhất, HTV9 hỏi tôi về chuyện “trạm thu giá”, “giá dịch vụ đào tạo”…là “cách dùng từ trong ngôn ngữ hành chính nghe trúc trắc quá”? Tôi đáp, cách nói này mọi người nghe đều thấy kỳ cục, lạ tai vì nó không tồn tại trong tiếng Việt. Đây là cách nói do những người có quyền đặt ra, bịa ra rồi áp đặt vào tiếng Việt, nên “đây không phải là ngôn ngữ hành chính mà là thứ ngôn ngữ quan quyền; dân gian có câu “muốn nói oan làm quan mà nói”!

Tôi nêu ví dụ, trước đây ngành công an (hay ngành giao thông vận tải?) có đưa ra chỉ thị xe phân khối lớn thì phải làm thủ tục đăng ký và lấy bằng xe máy. Phân khối là một đơn vị đo thể tích hay dung tích. Trong hình học và trong vật lý làm gì có khái niệm phân khối lớn và phân khối nhỏ? Thuật ngữ này là sự áp đặt từ ngôn ngữ quan quyền. Nếu có trình độ trung học cơ sở người ta đã không ra một chỉ thị như vậy.

Ví dụ thứ hai, “diễn biến hòa bình” là một thuật ngữ trung tính, không tích cực mà cũng chẳng tiêu cực, nhưng trong ngôn từ chính trị chúng ta đã áp đặt ra một thuật ngữ quan quyền “âm mưu diễn biến hòa bình” để chỉ khái niệm âm mưu lật đổ một chế độ bằng con đường diễn biến hòa bình. Dịch nguyên văn “âm mưu diễn biến hòa bình” sang tiếng Anh, Pháp hay Nga thì phải để trong ngoặc kép cụm từ “diễn biến hòa bình” người ta mới có thể hiểu được.

Trong tiếng Việt hiện nay nhiều khái niệm quan trọng vẫn phải để trong ngoặc kép là một minh chứng cho sự tồn tại của những thuật ngữ quan quyền nhưng không được xã hội chấp nhận. HTV9 đã gọt đi thuật ngữ “quan quyền” của tôi và thay bằng thuật ngữ ngôn ngữ hành chính rất chung chung.

Thứ hai, nếu như tôi gọi “trạm thu giá”, “giá dịch vụ đào tạo”… là loại thuật ngữ quan quyền thì cách dùng thuật ngữ “tụ nước” thay cho “nước ngập” lại là một xảo thuật ngôn từ trong phép ngụy biện. Đó là sự ngụy biện bằng đánh tráo từ ngữ. Dùng những từ ngữ giảm nhẹ tạo ra sự thay đổi nhận thức xã hội nhẹ nhàng đi. Đây là những xảo thuật thường gặp trongchính trị, quân sự, ngoại giao và làm ăn kinh tế. Trong những ví dụ tôi nêu bị cắt bỏ có đoạn sau:

Trong chuyến thăm Việt Nam, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã phát biểu trước Quốc hội Việt Nam như sau: “Láng giềng thì khó tránh xảy ra va chạm, […] hai bên cần kiên trì, lấy đại cục quan hệ hai nước làm trọng để xử lý bất đồng; khi đại sự đã được coi trọng thì tiểu sự sẽ không khó giải quyết” (TT, 7.11.2015). Đây là những xảo ngôn đánh tráo thuật ngữ. Những hành động như đánh chiếm đảo Gạc Ma; đưa giàn khoan HD981 vào thềm lục địa Việt Nam; lập ra tấm bản đồ đường lưỡi bò 9 đoạn trên Biển Đông; bồi đắp, xây dựng những hòn đảo chiếm đóng trái phép thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thành những sân bay-căn cứ quân sự…được gọi là những chuyện đại sự mù mờ. Gây xung đột căng thẳng, xâm lấn chủ quyền lãnh thổ Việt Nam, phá tàu đánh cá, xua đuổi ngư dân Việt Nam khỏi vùng biển Việt Nam…đã được chuyển thành xảo ngôn “va chạm”, nghĩa đã giảm nhẹ hẳn đi và ám chỉ rằng đó là “chuyện nhỏ” (tiểu sự).

Đáng tiếc là hai khái niệm cốt lõi ngôn ngữ quan quyền và phép ngụy biện bằng xảo thuật đánh tráo từ ngữ đã bị cắt bỏ./.”

ĐỂ NHÀ NƯỚC CÓ TRÁCH NHIỆM, DÂN PHẢI LÀM GÌ?

Đỗ Ngà

ĐỂ NHÀ NƯỚC CÓ TRÁCH NHIỆM, DÂN PHẢI LÀM GÌ?

Hàng hóa trong một đất nước là do nhân dân làm ra. Tiền tệ lưu hành trong một đất nước là do nhà nước in ra. Tổng giá trị hàng hóa sẽ quyết định giá trị đồng tiền. Ví dụ toàn dân làm ra được 100 tấn gạo mà nhà nước in ra 100 đồng thì mỗi tấn gạo có giá 1 đồng.

Dân tăng sản lượng hàng hàng hóa rất chậm chạp và khó khăn. Ví dụ năm nay tôi sản xuất ra 20 tấn gạo, sang năm có nỗ lực lắm thì tôi cũng chỉ sản xuất ra 21 tấn, tức tăng 5%. Thế nhưng để in tiền, nhà nước chỉ làm một động tác đơn giản là in ra. Tiền lưu hành trong dân là 100 đồng, nhà nước in thêm 100 đồng cũng rất đơn giản. Chứ dân đang sản xuất 100 tấn gạo mà buộc họ sản xuất thêm 100 tấn nữa khó khăn vô cùng.

Chính vì nhà nước giữ quyền in tiền, dân trách nhiệm sản xuất để định giá đồng tiền, nên trách nhiệm giữ giá đồng tiền của nhà nước là cực kỳ quan trọng. Đó là trách nhiệm của nhà nước, và nhân dân đòi hỏi nhà nước phải có trách nhiệm đó.

Tiền là vật trung gian trao đổi, có tiền bạn sẽ lấy hàng hóa. Để sản xuất hàng hóa thì khó khăn, để in tiền thì dễ dàng. Nên khi in ra nhiều tiền, nhà nước hút hết tài sản dân về túi mình, và làm dân nghèo đi khi đồng tiền mất giá. Tháng trước 10 triệu sống đủ, tháng này 10 triệu sống thiếu thốn, đó là bạn đã bị nhà nước móc túi.

Thế nào là nhà nước có trách nhiệm? Nhà nước có trách nhiệm là không được in tiền quá nhiều làm mất giá đồng tiền nhằm bảo vệ tài sản toàn dân. Nhà nước có trách nhiệm là phải bảo vệ môi trường, bảo vệ nền sản xuất của nhân dân và bảo vê cuộc sống cộng đồng. Nhà nước có trách nhiệm là nhà nước dùng hàng rào thuế để bảo vệ nền sản xuất nhân dân chứ không phải để siết cổ họ. Và nhiều vấn đề trách nhiệm khác nữa.

Khi nhân dân không kiểm soát nhà nước mà để cho nhà nước lọt vào tay một đảng phái thì với sự độc chiếm quyền lực, nó sẽ móc túi, bóp cổ dân, giết chết nền sản xuất của một đất nước. Để đơn giản thì có thể hình dung thế này, dân sản xuất nên cần phải có sự che chở của nhà nước chứ không phải là sự quấy phá làm tiền. Nếu để nhà nước cho 1 mình ĐCS kiểm soát thì nhà nước đó sẽ bóp cổ dân để nặn cho ra tiền làm giàu cho đảng cho cán bộ vì không có dân kiểm soát. Nguyên tắc, tôi làm ra của cải, tui đóng tiền nuôi anh thì tôi phải kiểm soát anh là điều bắt buộc. Chính vì lẽ đó dân phải đòi ĐCS từ bỏ độc quyền lãnh đạo để mở đường cho sự cống hiến, tạo cơ hội cho thế hệ sau làm giàu cho chính mình và làm giàu cho đất nước.

Trong tình hình Đảng độc tài ra sức hại nước nghèo đói, hại dân đến cực khổ, thì sự đòi hỏi là bắt buộc. Trong các sự đòi hỏi đó, biểu tình là một đặc quyền không cần Đảng ban cho dân mà dân phải tự giành lấy. Trật tự trong vấn đề kiểm soát quyền lực nhà nước hiện nay cần phải phá vỡ. Phải biểu tình đòi yêu sách như một thói quen của một dân tộc. Trong quá trình biểu tình, sự phản ứng quá khích của dân là do sự hung hăng của chính quyền đã đẩy họ đến con đường đập phá, vì chính quyền đã đẩy uất hận nhân dân đến điểm cực độ. Có chính quyền độc tài mới có biểu tình đòi dân chủ, nguyên nhân biểu tình là do độc tài chứ không phải do dân thích biểu tình. Đấy là bản chất vấn đề.

Có một số người cho rằng dân đập phá là quá khích. Thế nhưng yếu tố hung hăng thủ đoạn của chính quyền lại không xét đến. Sự hung hăng, thủ đoạn cấy người vào đoàn biểu tình ôn hòa gây rối để lấy cớ đàn áp là vấn đề khốn nạn mà nhiều người đánh giá về biểu tình đã cho qua.

Nhưng dân chủ hóa là gì? Là đi tìm sự thịnh vượng cho nhiều thế hệ mai sau, tìm sự thịnh vượng cho đất nước, giải cứu đất nước khỏi nanh vuốt Trung Cộng. Giá trị dân chủ mang lại là rất lớn, nên việc đập phá vài phương tiện trong một cuộc biểu tình mất kiểm soát chẳng là cái gì so với mục đích của sự đòi hỏi quyền lợi thông qua biểu tình. Nên phải xây dựng suy nghĩ dám bất chấp sự cấm đoán vô lí của chính quyền để đi đến thói quen đòi hỏi yêu sách bằng biểu tình. Nhân dân là thành phần cốt lõi của một đất nước, dân phải biết nói “mầy cấm tao cũng biểu tình” chứ đừng chỉ biết van xin chính quyền cho mình quyền biểu tình.

Cuộc sống dân chúng ta có trách nhiệm làm ra của cải cho xã hội, nhà nước có trách nhiệm là nhà nước phải do dân kiểm soát. Phải biểu tình đến chừng nào loại bỏ được CS. ĐCS không có quyền tự cho mình độc chiếm quyền lực, nhân dân không thể cho phép họ làm vậy. Nhân dân phải biết giật lấy quyền kiểm soát nhà nước về tay mình, đừng để số phận mình cho chúng muốn quyết sao quyết.

“Cứ điểm Tân Sơn Nhất”

“Cứ điểm Tân Sơn Nhất”

CS đang rơi vào thế bị động

Nguyễn Minh Tâm (Danlambao) – Dạo một vòng quanh Sài Gòn hai ngày thứ bảy và chủ nhật vừa qua bạn sẽ thấy điều đó. Nhiều người đi đường đang tự hỏi sao đường phố lúc này CA, CSCĐ, dân quân tự vệ, trật tự đô thị, 113, áo xanh áo vàng, áo xám… lại đông đến vậy. Gần như ngã tư nào cũng có, và đặc biệt đoạn đường Trường Sơn, từ công viên Hoàng Văn Thụ, đến cầu vượt, vòng xoay trước khi vào sân bay bọn chúng đứng trải dài suốt đoạn đường. Thậm chí chỗ người dân đứng đợi đón thân nhân bên ngoài bải giữ xe của phi trường Tân Sơn Nhất cũng đầy CA, CSCĐ, áo xanh, áo xám và an ninh phi trường. Bọn chúng đứng lố nhố cầm dùi cui, căng mắt nhìn dòng người qua lại, không có vẻ kiêu ngạo, ăn tươi nuốt sống người khác như ở khu vực Nhà thờ Đức Bà, ngược lại ở đây bọn chúng đầy vẻ sợ hãi mệt mỏi. Bất kỳ một ai dừng xe lại đều có ngay vài anh đến xua đuổi đi mau, đi mau, còn nếu chống cự thì… áp tải luôn. Bất kỳ một người nào đi bộ ở công viên hay lề đường đều bị hốt sạch. Nhiều người nói ngay cả những khu chợ, ngã tư ở vùng xa SG như quận 7, Gò Vấp… CA, áo xanh, áo vàng cũng đứng đầy, suốt ngày.

CS phải bung ra một lực lượng gấp 4-5 lần trước để trấn áp toàn thành phố. Và khu vực Hoàng Văn Thụ là thấy dễ dàng nhất, chúng túc trực suốt cả ngày đêm, trưa cơm hộp, chiều cơm hộp, thấy mà thương, ngồi lê la ở mấy gốc cây, vất vưởng ở các vỉa hè theo dõi đoàn người qua lại. Tội nghiệp cho mấy anh, xếp lớn cũng đang lo lắng không kém, nhưng được cái nằm máy lạnh ôm chân dài thủ thỉ, và chỉ đạo xuống cấp dưới, thằng nào để kẹt xe… xử trảm, quận huyện nào để kẹt xe… cúp cám, chứ có tốt đẹp gì hơn. Đứng đổ xăng ngay trạm đổ xăng đầu đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Hoàng Văn Thụ, bạn sẽ thấy, hầu như toàn bộ, thành phần chỉ huy của lũ đầu trâu mặt ngựa đang có mặt nơi đây từ sáng đến chiều tối. Các xếp lớn nhỏ của đủ loại sắc phục lần này cũng phải ra đường để chỉ huy nạn ket xe. Đó là chưa kể một đám khác cũng đang đứng trong sân của Bệnh viện Phụ sản ĐH Y Dược đối diện. Gương mặt chúng đầy sợ hãi, nhìn dòng người đi qua mà sợ kẹt xe, luôn luôn quát tháo, mau lên, mau lên, phất tay ra hiệu cho mọi người đi nhanh lên.

Tại sao CS phải tung ra lực lượng đông nhu vậy, bởi vì chúng sợ, sợ kẹt xe không quản nổi, chúng biết trước nhiều người dân KẸT XE LÀ LẬT ĐỔ CỘNG SẢN, chúng nhìn vào đoàn người qua lai, không biết ai là thù, ai là địch, cái ý nghĩ kẹt xe, không để cho kẹt xe mà cấp trên đã ban xuống, internet đang loan tin đang làm chúng lo sợ. Mà chuyện kẹt xe là chuyện của quy luật tự nhiên, có xe chạy là có va chạm, có cọ quẹt, có xe hư thì có kẹt xe thôi, làm sao mà chống lại đây. Chống lại cái vô hình nên đâm ra chúng sợ hãi.

Nhìn cách tăng cường thêm một nhóm CSGT cùng CSCĐ y phục áo đen kềnh càng để điều phối giao thông, và dùng đèn xanh đèn đỏ, hối hả thúc giục đoàn người đi mau lên, mau lên, ta thấy rõ CS đang rơi vào thế bị động. Điều phối giao thông ở thành phố mà chuyện gì phải sử dụng đến CSCĐ giống trạm BOT vậy. Chúng sợ kẹt xe còn hơn cái mạng nó chết. Chúng sợ kẹt xe bao trùm trong toàn bộ ý nghĩ của chúng, bao trùm lên cả bữa ăn giấc ngủ. 

Hiện tại, CS chỉ có một cách chống lại kẹt xe là hối hả thúc giục đoàn người di chuyển nhanh. Nếu có sự cố xảy ra, chúng nó xông ra tức thì, rinh, ẵm, khiêng ngay xe và người va chạm lên lề đường để giải quyết. Chưa bao giờ chúng sợ hãi và giải quyết nhanh cấp kỳ như thế. Tôi đã chứng kiến 2 chiếc xe hơi màu đen chạm nhẹ ở kiếng chiếu hậu, chưa kịp tranh cãi, CSCĐ, áo vàng, áo xanh đã vội vã thúc giục chủ xe đem lên vỉa hè giải quyết luôn, không dám giữ nguyên hiện trường.

 

 

Hiện tại hãy còn quá mới mẻ, nên hai ngày thứ bảy và chủ nhật, số lượng người tham gia BIỂU TÌNH KẸT XE LẬT ĐỖ CỘNG SẢN hãy còn ít, nhưng chúng ta cũng cảm nhận được dòng người ngột ngạt và đông hơn trước, đông hơn những giờ khác, đông hơn khu vực khác, và CS đã tỏ ra bối rối hoang mang sợ hãi hai từ kẹt xe. Chúng đã tung ra tất cả các lực lượng đang có. 

Thử hỏi, nếu người tham gia biểu tình đông hơn. Dày đặc cả khu vực, làm sao CSGT có thể điều phối, làm sao có chổ để giải quyết va chạm hay phân luồng giao thông? Chúng chỉ có một cách là dùng đèn xanh, đèn đỏ để giới hạn, phân khúc đoàn biểu tình, nhưng khi lực lượng biểu tình thật đông, liệu chuyện vượt đèn đỏ có xảy ra hay không? Chỉ cần một vài ngưới vượt đèn đỏ, một vài người hô lệnh, thì dòng người sẽ ùa lên và CS bó tay. Chúng chưa kịp nhận diện ai đã vượt qua thì đám đông đã đè bẹp chúng rồi. Hàng rào thép gai trước UBNDTP mà người dân còn đạp, vượt qua trong ngày biểu tình 10/6 thì ba cái tín hiệu xanh đỏ có ý nghĩa gì với đám đông đang bừng bừng khí thế.

Thậm chí không cần phải kẹt xe kẹt cứng, chì cần 1 dòng người rần rần, ùn ùn, ầm ầm tiến bước trên tuyến đường đó, nó đã làm bọn CS sợ hãi như cơn ác mộng đứng hình, và nó sẽ thức tỉnh quần chúng khắp nơi tham gia đông thêm, trở thành một hiện tượng để báo chí quốc tế theo dõi hằng tuần cũng đã là thành công rồi.

Nhìn lại những cuộc biểu tình truyền thống. Điểm yếu nhất của biểu tình truyền thống là phải có một nhóm dẫn đầu, nếu bạn không hình thành được nhóm dẫn đầu, thì sẽ không bao giờ hình thành được đoàn biểu tình. Biết điều này CS đã giam lỏng, ăn bánh canh tất cả những người có khả năng đó. Hoặc chúng sẽ hốt tất cả những ai lảng vảng khu vực biểu tình. Hoặc chúng sẽ bắt nguội tất cả những người tham gia lần trước. Nghĩa là, khi CS đã quyết ngăn chận lúc ban đầu thì bạn vô phương.

Thêm nữa, khi tìm hiểu với quần chúng, các bạn mới thấy một vần đề khác. Tại sao người dân không tham gia biểu tình. Có 2 vấn đề để suy nghĩ:

1.Người dân hãy còn sợ hãi. Vâng, tôi đồng ý điều đó, vẫn còn rất nhiều người hèn nhát, chưa vượt qua chính mình dù rằng họ biết mất nước đến nơi.

  1. Đương nhiên nhiều người sợ hãi sự tàn ác phi nhân tính của CS, nhưng họ chưa thấy yếu tố nào để thành công, họ không tham gia. Tôi đã hỏi rất nhiều người dân, câu trả lời đa số đều là: hướng nào để thắng CS, ra biểu tình khơi khơi để chúng đánh đập bỏ tù à, CS là vua cài người, biểu tình như Hong Kong còn thua kia. Nghĩa là không có hướng thành công họ không tham gia, chứ đừng nghĩ rằng dân Việt hoàn toàn hèn nhát.

Biểu tình truyền thống chỉ hình thành đươc khi bạn tổ chức bất ngờ, có người lãnh đạo và bí mật thực hiện như các Cha giáo xứ lãnh đạo, công nhân đình công, tiểu thương bãi thị. Ngoài ra bạn chỉ là châu chấu đá xe với chế độ CS này.

Do đó, cách biểu tình KẸT XE – LẬT ĐỔ CỘNG SẢN nó giải quyết được những vấn đề rất lớn mà biểu tình truyền thống không thể làm được, đó là hình thành đám đông và nhóm người dẫn đầu. CS chỉ bó tay mà ngồi nhìn dòng người lớn dần lên theo ngày tháng. Cứ mỗi đợt biểu tình hằng ngày tuy nó êm ả đó, tuy chưa kẹt xe đó nhưng dòng người sẽ đông dần, và đến một lúc nào đó dòng người đủ đông, đủ lực trấn áp CS thì nạn kẹt xe sẽ xảy ra. Và rõ ràng chạy xe trên đường đâu cần ai dẫn đầu, mỗi người là một chiến sỹ, một lãnh đạo tham gia chương trình này. An toàn 100% cho người tham gia. Chính đây là điểm rất quan trọng, người dân thấy an toàn và có khuynh hướng thành công, họ sẽ tham gia đông hơn, nhanh hơn.

CS sẽ bằng mọi cách trấn giữ phi trường Tân Sơn Nhất, người đông hơn thì chúng sẽ tăng cường thêm quân. Nhưng để làm gì? Dù CS có tăng cường thêm 20 sư đoàn tinh nhuệ để bảo vệ cứ điểm Tân Sơn Nhất… không kẹt xe, thì chúng cũng chỉ đứng dàn hàng ngang trên lề đường Trường Sơn, hay ló thụt trong công viên Hoàng Văn Thụ, để hù thiên hạ, chứ làm được cái gì khác ngoài việc đứng nhìn dòng người ầm ầm qua lại, đến chiều thì ê ẩm choáng váng, nằm la liệt. Hổng lẽ chạy xuống đường bắt giữ người đang đi giao thông?

Chúng tôi nói cho chính quyền Cộng Sản biết rằng, chúng tôi thực hiện chương trình này mục đích là làm tê liệt xã hội, chứ không hẳn là kẹt xe. Kẹt xe chỉ là một phần trong chương trình này, nó là hình ảnh và mục đích cụ thể để cho nhân dân thấy rằng người dân đã chiến thắng. Vẫn còn nhiều yếu tố khác làm tê liệt xã hội. Khi dòng người đông lên, gấp 3, gấp 4 lần hiện tại, chỉ cần ùn ùn, ầm ầm, rần rần trên đường, nó đã là tiếng nói cho toàn thế giới biết rằng sức mạnh ý chí của người Việt đang chiến thắng Cộng sản như thế nào? Khi đó thì FDI giảm, thị trường chứng khoán chao đảo, báo chí nuớc ngoài đưa tin, mỗi ngày bốc hơi hàng tỷ tỷ đồng. Đó có phải là tê liệt xã hội hay không?

Vì vậy, chúng tôi nói cho chính quyền Cộng sản biết rằng, hãy sớm quay về với nhân dân, trao quyền lại cho nhân dân, dù chính quyền có tăng cường quân lực đến bao nhiêu đi nữa, nhân dân chúng tôi vẫn chiến thắng. Với cách biểu tình này Cộng sản sẽ sụp đổ chỉ là thời gian. Mấy ông không có cách nào khác ngoài việc điều phối giao thông, nhìn nó lớn lên, và giúp nó lớn lên. Thậm chí các ông sẽ chết lâm sàng bởi sợ hãi, hoang mang và căng thẳng vì lâm vào thế bị động, và chết thật sự khi nạn kẹt xe xảy ra. 

Đây là cuộc chiến tranh không tiếng súng. Người dân sẽ chiến thắng vì sự bền bỉ và kiên nhẫn. CS bằng mọi cách phải chống lại nạn kẹt xe, cho nên chỉ khi nào đủ dung lượng người tham gia, hoặc CSGT điều động sơ hở chểnh mảng, thì nạn kẹt xe mới xảy ra, vì vậy chúng ta hãy kiên nhẫn mà tấn công liên tục hằng tuần hằng tháng cứ điểm Tân Sơn Nhất. Khu vực bùng binh Lăng Cha Cả, khu vực đèn xanh đèn đỏ trạm đổ xăng đầu đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và bùng binh dưới cầu vượt trước khi vào phi trường Tân Sơn Nhất, rất dễ kẹt xe. Khi dòng người đông lên, có thể đường Lê Văn Sỹ nhỏ xíu đó kẹt xe trước, và bạn nhớ đấy, kẹt xe có tính lây lan rất cao, chỉ cần một chỗ kẹt xe thì tất cả những chỗ khác sẽ kéo theo.

Tuy nhiên, qua 2 ngày thực tế, nhìn cách dàn quân của CS, chúng tôi xin phép được thay đổi một chút trong chương trình này như sau:

Thay đổi thời gian biểu tình

Chúng ta sẽ không biểu tình vào sáng chủ nhật, thay vào đó là chiều chủ nhật hằng tuần từ 5 giờ chiều  đến 7 giờ tối. 

Tại sao? Biểu tình buổi sáng, đi xe nhiều vòng trên đường gần trưa, nắng nóng, người biểu tình sẽ không chịu nổi, nếu có kẹt xe xảy ra, họ càng mệt mỏi hơn, phải phơi mình ngoài nắng, trong khi đó bọn CA mật vụ lại đứng trong mát, trong công viên, trong mái hiên nhà, chúng ta sẽ thua là điều có thể.

Đổi lại giờ cao điểm, chúng ta lợi dụng được nhiều thứ, số lượng người đông hơn, buổi tối xe chạy chậm hơn, dễ kẹt xe hơn, xe pha đèn trước mặt bọn CSGT mau choáng ngợp, xây xẩm hơn, và cũng dễ chụp hình hơn. Chiều tối biểu tình như đi chơi. Người tham gia không mệt mỏi, ngược lại bọn chính quyền thì ê ẩm, cho nên tổ chức được nhiều lần trong tuần.

Trên cơ sở đó, chúng tôi đề nghị, trước mắt một tuần biểu tình 2 lần vào chiều thứ năm và chủ nhật từ 5 – 7 giờ tối. Khi số lượng người đông hơn chúng ta sẽ mở rộng thêm ngày thứ 3. Tuy nhiên tôi vẫn tin tưởng rằng sẽ có nhiều bạn trẻ biểu tình kẹt xe ở khắp nơi, vì chỉ cần 50 người tham gia thì người dân đã quần cho bọn chính quyền mệt mỏi hoang mang trong một ngày rồi. Hãy dạo một vòng quanh đường Trường Sơn các bạn sẽ thấy bọn chúng ngồi nằm la liệt mệt mõi trên vỉa hè, trên gốc cây, ăn cơm hộp, cơm bụi suốt cả ngày mà thê thảm biết bao?

Nhớ rằng dù kẹt xe có xảy ra, chúng ta vẫn ôn hòa lich sự, nhã nhặn, hô khẩu hiệu hoặc giương biểu ngữ, tuyệt đối không để xảy ra bạo động. Bởi bạo động không có lợi cho người dân, chúng ta đâu được trang bị vũ khí bằng chính quyền? 

Hết kẹt xe, chúng ta vui vẻ về nhà ăn uống tắm rửa, nghỉ ngơi, tuần sau làm tiếp. Nếu bạo động có xảy ra đó là hành động lưu manh ném đá dấu tay của chính quyền, chúng ta cực lực phản đối. Nhưng theo chúng tôi, với đoạn đường Trường Sơn này, CS không dám tự làm bạo động vì thiệt hại về phía chính quyền còn ghê gớm hơn, vì nó là cửa ngõ ra vào thành phố, khách nước ngoài nhìn Việt Nam như đang chiến tranh thì sẽ như thế nào? Trong khi chúng ta, không kẹt xe chổ này thì vẫn có thể làm kẹt xe chổ khác.

Đảng Cộng sản VN thua rồi.

Hãy truyền miệng, hãy share, hãy cùng nhau thực hiện và cổ vũ chương trình này: 

Biểu tình – kẹt xe – lật đổ cộng sản

Đảng bán nước phải sụp đổ Sài Gòn 

20/6/2018

Nguyễn Minh Tâm

danlambaovn.blogspot.com

Nguyễn Xuân Phúc, ông tha chúng tôi đi!

Nguyễn Xuân Phúc, ông tha chúng tôi đi!

FB Mạnh Kim

Nguyễn Xuân Phúc chắc chắn có “vấn đề” liên quan “tư duy địa lý” hơn là tư duy phát triển. Ông “định tính” cho nhiều vùng đất với những “thuộc tính” khác nhau. Ông có thể không là “nhà kỹ trị” với tư duy 4.0 như được kỳ vọng nhưng ông hẳn nhiên có một bộ óc địa lý hóm hỉnh và luôn nhìn tương lai với ánh mắt lạc quan vượt mọi khả năng tưởng tượng. Ông nhìn xuyên suốt từ Bắc xuống Nam, từ Thanh Hóa đến đồng bằng Cửu Long, từ Tây Nguyên xuống Khánh Hòa. Ông dường như cũng thích khái niệm “cô gái đẹp ngủ quên” và ông cũng bị nỗi ám ảnh không dứt bởi Singapore và Hong Kong. Ông đã nhắc đến điều ấy dăm ba lần. Và ông vừa thích “đầu tàu” vừa mê “thủ phủ”! Ông tha chúng tôi đi! Đang khổ vầy mà ông cứ thích giỡn!

– Việt Nam phải là thủ phủ tôm của thế giới

– Thanh Hoá là một Việt Nam thu nhỏ

– Tây Nguyên là nóc nhà Đông Dương, là vùng cao về địa lý thì không thể và không nên là vùng trũng giáo dục của cả nước

– Khánh Hoà là hình mẫu của một chính quyền đối thoại

– Nghệ An phải là vùng đất khởi nghiệp và thu hút nhân tài

– Hà Tĩnh, Thanh Hoá là cực tăng trưởng mới

– Bắc Ninh phải là thủ phủ sản xuất điện tử sáng tạo của châu Á và thế giới

– Tây Nguyên là cô gái đẹp đang ngủ quên

– Quảng Nam phải trở thành một tỉnh giàu có toàn diện

– Bình Dương phải trở thành đầu tàu kinh tế phát triển mạnh nhất cả nước

– Bình Phước phải là thủ phủ của nông nghiệp công nghiệp cao

– Cao Bằng phải là một hình mẫu vượt khó vươn lên thoát nghèo

– Ninh Bình phải được xây dựng thành một trung tâm du lịch tầm cỡ quốc tế

– Bình Thuận phải trở thành trung tâm năng lượng sạch của Việt Nam

– Hà Nội phải là trung tâm khởi nghiệp sáng tạo

– Thành phố Hồ Chí Minh phải là hòn ngọc chiếu sáng Viễn Đông

– Đà Nẵng phải là thành phố độc đáo, độc nhất vô nhị trên toàn thế giới

– Đà Nẵng phải phát triển như Singapore và Hong Kong

– Hải Phòng phải là đầu tàu quan trọng của cả nước

– Ninh Thuận là Tây Á thu nhỏ của Việt Nam

– Đồng bằng sông Cửu Long phải là nền nông nghiệp thông minh

– Long An phải trở thành đầu tàu kinh tế của cả nước

– Vĩnh Phúc sẽ vươn lên trở thành một đầu tàu kinh tế

– Quảng Ninh là đầu tàu kinh tế của cả nước

– Cần Thơ phải là đầu tàu phát triển của vùng

– Phú Yên như cô gái đẹp ngủ quên

Luật ANM liên quan đến ‘chứng khoán xuống, đôla lên’?

Luật ANM liên quan đến ‘chứng khoán xuống, đôla lên’?


Thị trường chứng khoán Việt Nam lao dốc liên tiếp trong ngày 18 và 19/6/2018
Thị trường chứng khoán Việt Nam lao dốc liên tiếp trong ngày 18 và 19/6/2018

Xu thế xuống dốc của các chỉ số này thể hiện trong vòng một tuần trở lại đây, nhưng trở nên rõ rệt hơn trong hai ngày qua. Sự sụt giảm chỉ riêng trong ngày 18 và 19/6 đồng nghĩa là vốn hóa thị trường chứng khoán Việt Nam mất đi 198 nghìn tỷ đồng (hay 8,6 tỷ đôla), dẫn đến tổng giá trị thị trường hiện chỉ còn dưới 3,9 triệu tỷ đồng (168 tỷ đôla).

Cùng lúc, báo chí trong nước cho hay hôm 18/6 là ngày thứ 6 liên tếp Ngân hàng Nhà nước tăng tỷ giá trung tâm giữa tiền đồng Việt Nam và đôla Mỹ lần thứ 6 liên tiếp. Trong biên độ mua bán theo luật, 1 đôla có thể đổi được từ 21.924 đồng đến 23.280 đồng.

Ngày đầu tiên khi mà thị trường chứng khoán của Việt Nam mất khoảng 3,6 tỉ đôla là cách đây một tuần. Phần nhiều do tác động tâm lý của Luật An ninh Mạng, bởi vì lúc đó thị trường thế giới đều tăng
Tiến sĩ Nguyễn Quang A

 

Trên mạng xã hội Facebook, nhiều người trong đó có các nhà hoạt động chia sẻ hình ảnh bảng điện tử thị trường chứng khoán tràn ngập màu đỏ của đèn báo các mã chứng khoán giảm điểm, cũng như ảnh chụp các tít báo về tỷ giá đôla tăng.

Kèm theo các hình ảnh này là những lời bình luận như “Đây là kết quả sau một tuần thông qua Luật An ninh Mạng”, “Có phải là kết quả của Luật An ninh Mạng?”, “Sáng nay thêm gần 4 tỷ đôla nữa hy sinh để bảo vệ chế độ”, “Khi sàn chứng khoán đỏ rực, người ta biết thế nào là chính trị”.

Chỉ số VNIndex rơi xuống mốc 962 điểm hôm 19/6/2018
Chỉ số VNIndex rơi xuống mốc 962 điểm hôm 19/6/2018

​Luật An ninh Mạng, được quốc hội Việt Nam thông qua hôm 12/6, đã vấp phải nhiều chỉ trích từ Mỹ và một loạt các tổ chức quốc tế vì họ cho rằng luật này gia tăng hạn chế tự do biểu đạt trên không gian mạng và áp đặt những giới hạn gây phiền toái đối với các doanh nghiệp.

Trước khi luật được thông qua, báo chí Việt Nam dẫn lời Hiệp hội truyền thông kỹ thuật số Việt Nam cho rằng luật có thể làm giảm 1,7% tăng trưởng GDP và giảm 3,1% đầu tư nước ngoài.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A, người cũng là một doanh nhân kỳ cựu và nhà hoạt động xã hội nổi tiếng, nói với VOA về sự liên quan giữa Luật An ninh Mạng và sự sụt giảm của thị trường chứng khoán:

“Ngày đầu tiên khi mà thị trường chứng khoán của Việt Nam mất khoảng 3,6 tỉ đôla là cách đây một tuần. Phần nhiều do tác động tâm lý của Luật An ninh Mạng, bởi vì lúc đó thị trường thế giới đều tăng”.

Tác động mạnh nhất, gần đây nhất là quyết định của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Mỹ tăng lãi suất. Nhìn rộng hơn, có sự khởi đầu một cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và các cường quốc … Nó tác động đến tâm lý của các nhà đầu tư toàn cầu
Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu

 

Tuy nhiên, về diễn biến đi xuống trên thị trường chứng khoán trong các ngày gần đây, tiến sĩ Quang A chỉ ra các nguyên nhân khác lớn hơn tác động tâm lý từ bộ luật đang bị nhiều chỉ trích:

“Có lẽ tác động lớn nhất là vì chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc leo thang. Rồi FED ở bên đó tăng lãi suất”.

Hôm 13/6, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ thông báo tăng lãi suất cơ bản ngắn hạn thêm 0,25 điểm phần trăm, lên khoảng 1,75-2%.

Một chuyên gia kinh tế khác, tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu, có nhận định gần giống ông Quang A, song khi nói với VOA, ông Hiếu nhấn mạnh nhiều hơn đến việc FED tăng lãi suất:

“Tác động mạnh nhất, gần đây nhất là quyết định của Ngân hàng Dự trữ Liên bang Mỹ tăng lãi suất. Nhìn rộng hơn, có sự khởi đầu một cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và các cường quốc, trong đó có cả Trung Quốc và châu Âu. Nó tác động đến tâm lý của các nhà đầu tư toàn cầu”.

Tiến sĩ Hiếu không cho rằng Luật An ninh Mạng là yếu tố chính “làm nhụt chí” nhà đầu tư khiến họ bán cổ phiếu và rút vốn ra khỏi Việt Nam, dù theo ông, họ cũng có “lo ngại nhất định” hoặc “không hài lòng” về các giới hạn tự do nêu trong luật.

Nếu có sự liên quan của luật này đến các quyết định đầu tư, điều đó mang tính chất gián tiếp, theo ông Hiếu:

“Thị trường chứng khoán rất bén nhạy với tất cả thông tin. Việc có những người dân chống đối, những vấn đề như phá phách công sở tại Việt Nam, như ở Bình Thuận, có thể làm nhà đầu tư lo ngại, từ đó họ bán cổ phiếu của họ”.

Các cuộc biểu tình lớn nhỏ đã nổ ra ở một loạt các tỉnh, thành trên cả nước khi hàng ngàn người dân phản đối hai dự luật về đặc khu kinh tế và an ninh mạng trong các ngày 10 và 11/6. Riêng ở Bình Thuận, biểu tình đã biến thành bạo loạn.

Tuần hành liên quan đến dự luật đặc khu và luật an ninh mạng tiếp tục diễn ra ở Nghệ An và Hà Tĩnh hôm 17/6, trong khi vào cùng ngày, công an ở trung tâm kinh tế lớn nhất Việt Nam – thành phố Hồ Chí Minh – đã bắt gần 200 người để ngăn chặn biểu tình.

Trong bối cảnh chính trị-xã hội Việt Nam lẫn tình hình quốc tế đang có những diễn biến mang tính bất ổn, một số chuyên gia đưa ra nhận định rằng trong thời gian tới thị trường chứng khoán Việt Nam có thể giảm về 900 điểm hoặc thấp hơn. Tiến sĩ Hiếu nói với VOA rằng 900 sẽ là “mức quân bình” của thị trường.

Ai bật đèn xanh cho công an TP Hồ Chí Minh tra tấn người biểu tình ôn hòa?

Ai bật đèn xanh cho công an TP Hồ Chí Minh tra tấn người biểu tình ôn hòa?

FB Châu Đoàn

Việc công an tp HCM bắt người vô cớ, đánh đập dã man chỗ công cộng rồi tiếp tục tra tấn những người bị bắt tại đồn khi họ không cho mật khẩu truy cập vào điện thoại là rất đáng lo ngại.

Có nhiều người bị thương nặng, trong ấy có người bị chấn thương sọ não, bị đa chấn thương nội tạng. Nó thể hiện rằng chính quyền sẵn sàng hành động vô pháp, đạp lên quyền tự do cá nhân của người dân, coi rẻ sinh mạng của người dân.

Tôi tự hỏi tất cả những sự đàn áp này là do chính quyền tp HCM hay do chỉ đạo từ trung ương. Bất luận là từ đâu thì đây cũng là một sự việc rất đáng buồn, rất đáng lo ngại và công luận nên quan tâm. Quan tâm bởi điều này liên quan tới chất lượng sống của cộng đồng, ai cũng có thể là nạn nhân của sự bắt bớ và đánh đập tuỳ tiện.

Tuỳ tiện đến mức, chỉ cần thấy một người đưa điện thoại lên để ghi hình, là bọn bịt mặt có thể xông vào đánh đập và bắt bớ. Lưu ý là ngày 17/6/2018 vừa qua không có biểu tình, những nhân chứng bị bắt và đánh đập đều đi công việc khác. Có thể họ bị nghi là có ý định biểu tình nhưng kể cả có biểu tình thì công an tp HCM cũng không có quyền làm như vậy.

Đừng nói là không phải công an đánh đập bởi những kẻ ra tay mặc thường phục, đeo khẩu trang. Không phải là công an nhưng những hành động này diễn ra trước mắt công an, nạn nhân bị quẳng lên xe để đưa về đồn thì bản chất vẫn là hành động của chính quyền.

Sự việc này khiến tôi liên tưởng tới phong trào cải cách ruộng đất vào đầu những năm 60 thể kỉ trước khi người nông dân có quyền bắt bớ, đấu tố rồi kết án tử hình với tầng lớp địa chủ. Điểm chung ở đây là quyền lực rơi vào tay kẻ ít học, được sai bảo là làm mà không hề suy xét đúng sai.

Kết quả là phong trào CCRĐ đã giết oan rất nhiều người và ông Hồ Chí Minh đã khóc vì sai lầm này. Một phong trào sửa sai được phát động sau đấy nhưng người chết rồi thì có sửa đến đâu cũng không thể sống lại được.

Tôi tự hỏi những vị lãnh đạo cao cấp có biết tới những sự việc đàn áp người dân một cách man rợ, đầy thú tính của chính quyền tp HCM và họ có nhìn nhận sự việc xảy ra là một sai lầm không.

Người dân chưa phải là một tội phạm, và có là một tội phạm thì cũng không được tra tấn, dùng nhục hình với họ. Việt Nam đã ký Công ước của Liên Hợp quốc về chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục con người (Convention against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment- CAT) ngày 07/11/2013. Quốc hội đã phê chuẩn công ước này ngày 28/11/2014 và Việt Nam nộp văn kiện phê chuẩn cho Tổng Thư ký LHQ ngày 05/02/2015.

Những sự việc vừa qua cho thấy chính quyền tp HCM đã vi phạm công ước này và đã xâm hại nghiêm trọng quyền con người. Họ đối xử với người dân như thể với một loài dã thú nguy hiểm.

Xin nhớ cho là những người bị bắt vẫn đầy đủ quyền công dân, họ không phải là tội phạm đã bị kết án. Điều này cho thấy chính quyền tp HCM đã chà đạp lên luật pháp và hành xử man rợ đến đâu.

Tôi nhắc lại là tôi không ủng hộ bạo lực với bất kỳ phía nào. Tôi chỉ ủng hộ biểu tình ôn hoà để người dân có thể thể hiện thái độ của mình với một chính sách, hay một dự luật của chính phủ đưa ra. Những kẻ cố tình lợi dụng sự hỗn độn để gây rối cần được nghiêm trị.

Chính những kẻ gây rối đã làm ảnh hưởng tới hình ảnh chung của biểu tình và đã tạo cớ cho chính quyền đàn áp người dân đi biểu tình ôn hoà.

Khi cả xã hội dùng đến bạo lực, ấy là một tín hiệu cho thấy xã hội đã suy đồi thành man rợ, vô pháp vô luân, tất cả sẽ là một đống nhầy nhụa của thù hận, ngu dốt và ai cũng có thể trở thành nạn nhân.

Có một nỗi buồn không nhỏ khi nhìn thấy đã bao năm trôi qua mà xã hội này tuy có được vài con đường cao tốc, vài toà nhà cao tầng nhưng chính quyền tp HCM đã hiện nguyên hình là một chính quyền man rợ, coi rẻ mạng sống của người dân.