Bạn gọi chúng tôi, những người xuống đường biểu tình ôn hòa là “không não” Vâng, bạn thông minh nên quyết chí ngồi nhà Bạn dại gì dang nắng đổ mồ hôi
Và có thể, biết đâu, còn đổ máu
Bạn “có não” nên giữ mồm câm chặt Nước mất tới nơi chẳng dám hé nửa lời Miệng sắp bị bịt mà rung đùi sung sướng Ta ở nhà ngoan, đâu bị đánh, bị đòn
Bạn “có não” mà quyết làm nô lệ Giặc Tàu kia, khác máu tanh lòng Tây Tạng, Tân Cương… máu đổ thành sông, biển Và sắp đến rồi, bờ cõi Việt Nam ta
Bạn “có não” mà cam chịu nhục “Trước bất công chẳng dám kêu đòi” Cam phận sống lưu vong trên tổ quốc Chịu cúi đầu rước giặc xéo quê hương
Bạn “có não” mà chửi vạn người dân Chẳng quản tử sinh, xuống đường vì tương lai con cháu bạn Bằng những lời nghiệt cay như “ngu đặc” Bạn “có não” làm gì cho phí thế bạn ơi?
Bạn “có não”, bạn tiếc một đoạn đường Bị tắc nghẽn do chúng tôi đổ xuống Bạn không tiếc cả hai bờ Nam Bắc Sắp điêu linh dưới gót giặc hung tàn
Bạn “có não”, bạn tiếc một ngày công Mà không tiếc gần trăm năm mất nước (Hay mất cả ngàn đời, ai biết được?) Bạn “có não” mà! Bạn tiếc một ngày công!
Bạn “có não” mà để cho con cháu Thành mồi ngon, “nội tạng” giặc sau này Khi khuất núi bạn có dám nhìn tiên tổ? “Có não” kiểu gì chua xót thế bạn ơi?
Bạn “có não” nên bạn tìm mọi cách Che giấu đi nỗi hèn nhát của mình Bằng cách gọi những người yêu nước Là “thiếu não” à? Tội nghiệp bạn quá đi thôi!
Bạn “có não” nhưng tim thì quá bé Gan thì teo chỉ có miệng là to Nếu chẳng dám xuống đường vì tổ quốc Đừng mở miệng chửi người cho dân chúng miệt khinh!
Bài thơ này của một người “không não” tên Trần Hoàng Trúc (tôi tự nhận luôn cho rồi để bạn khỏi mất công chửi ha 🙂 )
Nhờ các bạn FB chia sẻ giúp mình để những người ” có não” đọc được. Cảm ơn các bạn <3
P/s: Bài thơ này chỉ để thay mặt những người đã tham gia biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn trả lời cho những bạn “có não” chửi chúng tôi “không não”.. Bài thơ không đại diện hoặc bênh vực cho những cuộc bạo loạn/ nổi loạn tại các khu CN và các tỉnh thành khác. Xin vui lòng không “gộp” chung.
(Trong bài có mượn câu thơ “trước bất công không dám kêu đòi” của cô giáo Trần Thị Lam).
Cứ mỗi khi lên tiếng về những bất công Bạn sẽ nghe câu “Các người đã làm gì cho tổ quốc?” Bạn sẽ lúng túng như gà mắc tóc
Vì đối với ai kia, “đóng thuế” vẫn chưa phải “làm gì”.
Hãy trả lời, thôi được cứ coi như, Với bạn, tôi chưa làm gì cho tổ quốc Nhưng chắc chắn một điều chân thực Là tôi chưa bán gì của tổ quốc bao giờ
Tôi không bán các hải đảo ngoài kia Không bán luôn rừng vàng biển bạc Không bán cả tài nguyên Bauxite Và bây giờ bán tiếp các đặc khu
Tôi không bán mạng sống của ngư dân Khi cứ luôn mồm khuyên “ngư dân bám biển” Mà không có lấy một đội quân bảo vệ Mặc ngư dân bị “tàu lạ” đâm chìm
Tôi không bán sức khỏe của người dân Bằng các nhà máy không ngừng thải độc Tôi không bán môi trường, không bán đất Đà Nẵng, Nha Trang dân Chệt ở hết rồi
Tôi không bán đạo đức lương tâm Bằng hàng loạt công trình “móc ruột” Xây hôm nay, ngày mai đã sụt Để ngày ngày các Biệt phủ mọc lên
Tôi không bán ngôn ngữ của tổ tiên Với hàng loạt ngôn từ quái dị Nào “tụ nước”, “mưa cực đoan” “thu giá”… Lừa dối, quanh co, né tránh, lập lờ
Tôi không bán thuốc giả bạn ơi Cũng không bán luôn bao nhiêu là chất cấm Tôi không bán tương lai con cháu Vào trong tay Tàu khựa bao giờ
Tôi không bán cả Sự Thật hiển nhiên Bằng cách bịt miệng người ta bạn ạ Tôi không bán lương tâm, công đạo Với giá ba xu rẻ mạt bạn thu về
Tôi trả lời như vậy được chưa Mà bạn nghĩ coi, tôi có cửa “làm gì” được? Khi người ta bảo “Con lãnh đạo làm lãnh đạo Mới hạnh phúc cho dân” thì tôi biết làm gì?
Chị Dậu à, chị chẳng khổ lắm đâu! So với các chị thời nay, em nói thật! Chị chẳng qua không đủ tiền nộp thuế
Đành gửi con “đi ở” rồi bán ổ chó non
Nếu sống thời này chị sẽ đóng thuế nhiều hơn Vì ngày xưa chưa có “phí môi trường”, “BOT thu giá” Chưa có luôn thuế VAT, thuế thu nhập (Nên bán chó đi chị đỡ phải “hao” nhiều)
Nếu ngày đó lỡ đói mà ăn cắp ổ bánh mì Chắc cũng không đến nỗi vào tù chị ạ Chị thấy không dưới thời “thực dân Pháp” Chị “tuổi gì” so với thời “độc lập – tự do”?
Chị “tuổi gì” so với chị ở Sơn La Chết không có xe đưa chỉ quấn ngang tấm chiếu Chạy rong khắp phố phường ban ngày ban mặt Ngang qua khu tượng đài nghìn tỷ khổng lồ!
Chị “tuổi gì” so với chị ở Cà Mau Treo cổ chết để lấy tiền phúng điếu May ra đủ cho con đóng tiền học phí Phải dặn chồng “xin hòm, chớ mua, hao!”
Chị “tuổi gì” so với chị ở Tuyên Quang Phải thuê người chặt cả tay, chân, đau đớn Những mong lấy được tiền bảo hiểm Trang trải nợ nần, túng quẫn bao năm!
Chị “tuổi gì” so với các chị ở Thủ Thiêm Nhà đang có, một sớm mai mất tất Hơn chục năm màn trời chiếu đất Vác đơn đi, “thưa” lắm, cũng “chìm xuồng”!
Chị “tuổi gì” so với các chị ở Hà Giang Năm nào cũng lũ vì rừng “ai” đốn nát Một sớm kia, bên đường, nằm phơi xác Chị “tuổi gì” mà kể khổ với thời nay?
Nghĩ cho cùng, chị cũng chỉ là nhân vật văn chương Được nhào nặn, vẽ tô và hư cấu Sao cho nghe “tận cùng đau đớn” Nhưng thấm tháp gì so với các chị thời nay?
Tưởng tượng rằng, “cha đẻ” chị, ông Ngô Sống thời nay và viết về bao “chị khác” Bản thảo chưa qua được các nhà xuất bản Đã bị xé tan, “phản động hả mày?”
Thôi thì chị cứ “tắt đèn” đi Cứ chạy ra đường trong đêm tăm tối Nhưng đừng chạy ra trung tâm chị nhé Rủi bị oan, bị đánh vì tưởng chị “biểu tình”…
Những con cá trong chảo dầu đỏ lửa Nhìn chung quanh chỉ thấy dầu và dầu Nên hầu hết đều nằm im cam chịu
Sợ nhảy không xong, bỏng nặng lúc quay đầu
Những con cá trong chảo dầu ngoi ngóp Lửa ngày càng nóng đỏ, dầu càng sôi Chúng sợ hãi mặc vảy trầy, vi tróc Chẳng mảy may vùng vẫy hoặc kêu gào
Những đàn cá bơi bên ngoài thắc mắc “Sao các ngươi chờ chết chẳng làm gì?” Nhảy đi chứ nếu không thì cũng chết Sao không tìm lấy thử, một cơ may?
Những con cá trong chảo dầu rên rỉ “Ở ngoài thì muốn nói mấy, chả xong? Thử vào đây mới biết nóng như nào, Nhìn đâu cũng thấy dầu sôi lửa bỏng!”
Rồi cứ thế chúng lịm dần trong chảo Nghe dầu sôi lan tỏa khắp châu thân Vì chúng nghĩ có nhảy ra cũng vậy Chẳng chết vì dầu sôi, cũng chết cạn trên bờ
Song, vẫn có những con không cam chịu Chúng đồng lòng nhất quyết nhảy thật cao Dùng sức mạnh khiến chảo dầu đổ ập Dăm con cá bị thương, dăm con cá qua đời
Nhưng nhờ thế cứu ngàn con cá khác Chảo vỡ rồi, dầu cũng nguội, loang đi Những con sống ráng nhảy thêm vài phát Gặp nước bơi đi, thoát ách tù đày
Những con cá ngay từ đầu an phận Tiếp tục nằm một chỗ bởi bi quan: “Có nhảy nữa, rồi ta thì cũng chết Giữ sức đi sống tiếp được vài giờ”
Và chúng chết vì cạn khô trên bờ, thật! Chúng chết do lối suy nghĩ “tù đày” Chúng chết gần nguồn nước mát chảy quanh Và không được ngắm đại dương, sau cơn bão…
Giấc ngủ muộn chập chờn đêm phố thị Trong chiêm bao một tráng sĩ hiện về Vầng trán rộng, mày ngài, đôi mắt sáng,
“Ta, Quốc Toản đây, tổ tiên ngươi đó, họ Trần!
– Ta nghe khắp sơn hà nguy biến Nước nhà đang rao bán những đặc khu Lại nghe nói sẽ rơi vào tay giặc Bởi chẳng ai thề “Không bán cho Tàu!”
Ta rất ngạc nhiên, sao không trưng cầu dân ý? Như ngày xưa, có hội nghị Diên Hồng Để người trẻ như ta, bày chí khí Giới trẻ các ngươi đâu, sao chẳng nói năng gì?
– Xin tiên tổ cảm thông cho con cháu Sống thời này, Ngài cũng thế mà thôi! Vừa “ý kiến”, đã bị cho nghỉ học Mới xông ra, đã bị “hốt lên phường”
Nên phần lớn sẽ “giữ mồm giữ miệng” Học cho xong, tìm hướng mà “dông” Còn số khác chỉ quan tâm những chuyện Ở đâu xa xa, chẳng dính dáng tới mình!”
– Nghe ngươi nói, lòng ta đau như cắt! Ước chi ta vẫn sinh ở thời này Ta vẫn thế, sẽ xông ra vì Tổ quốc Phất ngọn cờ trung nghĩa với non sông!”
– Ngài làm thế, sẽ bị gọi là “phản động”! Nếu bị đòn cũng sẽ chẳng ai “like” Thời nay lạ lắm, Ngài không thể hiểu “Cái tốt, cái ngay” sợ “cái ác, cái hèn”!
– Sao lạ vậy, ta nghe có người ngày trước Ném lựu đạn vào dân, được gọi nữ anh hùng Cớ sao ta xông ra giết giặc Lại bị gọi “phản động” là sao? Ngươi nói cứ lùng bùng!
– Trời! Ngài hỡi đừng bao giờ nói thế Coi như con chưa nghe thấy lời nào! Ngài đi đi, con không quen Ngài nhé! Con nhát hèn, chẳng dám lắng nghe đâu
– Thật hổ thẹn có ngươi là con cháu Nói vài câu đã đuổi ta đi Ta không tin, thời nay không còn Quốc Toản Ngươi hãy chờ xem, đứa con gái nhát hèn!
Ta sẽ hiển hiện trong chiêm bao giới trẻ Cất lời non sông, yêu nước, thương nòi Và ngươi sẽ thấy ngươi lầm to đấy Đất nước còn hàng triệu Quốc Toản, giống như ta
Mà trước khi đi ta có câu này muốn hỏi Thời bây giờ nói gì để được “like”? Ngài phải hỏi “Nói gì cho ngầu nhỉ?” Giới trẻ mới nghe, con chúc Ngài thiệt “ngầu”!
Rồi, ta biết, ta sẽ tìm cách nghĩ Nói câu chi nghe cho nó thiệt ngầu! Mà quan trọng, phải làm gì cho “ngầu” nữa, Chỉ nói suông, thì mất nước với giặc Tàu…
Tôi đã được một số người có thẩm quyền “nhắc nhở”, yêu cầu gỡ xuống các bài thơ và một số truyện linh tinh tôi viết trong thời gian gần đây. Do vậy, trong hôm nay tôi sẽ khóa các bài thơ sau đây về chế độ “only me”:
1/ Đêm mơ thấy Trần Quốc Toản 2/ Mai con lớn 3/ Những con cá trong chảo dầu 4/ Chị Dậu “tuổi gì” 5/ Đêm không ngủ 6/ Tôi không bán gì của Tổ quốc 7/ Thơ gửi những người “có não”
… và những bài thơ nho nhỏ khác cùng các tập của series truyện “Nhật ký đàn cừu”.
Điều đó cũng có nghĩa là bài “share” của các bạn về các bài thơ này cũng sẽ tự động biến mất, ngoại trừ các bài “copy – paste”, chắc các bạn đều hiểu rõ.
Là một người mẹ có 4 con và hiện sống-ngay- trên- đất- nước – VN, không phải sống-ở-hải- ngoại, tôi buộc phải tuân thủ yêu cầu trên, chắc các bạn cũng hiểu. Xin vui lòng không comment những điều quá “nhạy cảm” (chẳng hạn như chửi bới ai kia) vì tôi buộc phải xóa luôn nếu có 🙁 chắc các bạn cũng hiểu luôn.
Tôi hoàn toàn không bất ngờ vì đã biết trước sẽ đến lúc này, do vậy tôi cũng đã tranh thủ viết được bao nhiêu thì cứ viết, trước khi bị “nhắc nhở” 🙂
Tôi sẽ không trả lời các tin nhắn liên quan việc này, mong các bạn vui lòng không inbox. Lý do không tiện nói ở đây.
Tôi khỏe, ổn, cả nhà đừng lo. (Không lẽ lại post ảnh selfie để mọi người yên tâm ta, có bị mang tiếng “câu like” không ta, ahihi).
200.000 DÂN HONGKONG BIỂU TÌNH & ĐỐT HÌNH TẬP CẬN BÌNH.
Họ không cam lòng bị thuộc về TQ.
Hongkong nằm lọt trong TQ, bị trao trả lại cho TQ, nhưng họ đã chiến đấu rất mạnh mẽ. Vì được ảnh hưởng tư tưởng tự do và văn minh của người Anh.
Trong khi đó Vietnam là một nước riêng mang tiếng có chủ quyền, có biên giới với TQ. Nhưng do chính phủ bán nước, cộng tâm lý yếu hèn, cam chịu và nô lệ của chính người dân…nên đất nước mất dần mòn vào tay giặc Hán tạp chủng. Dù sau này, ở đâu, đi tới đâu hay làm việc gì… người dân thế giới cũng nhìn vào mặt một người Vietnam và nói rằng: “Mày là Vietnam á, một dân tộc hèn yếu!”
Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi Dù mình sống trên quê cha, đất Tổ
Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!
Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi Bọn Hán kia tìm mọi cách “gieo nòi” Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ? Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!
Mai con lớn, chữ mình con quên hết Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang?
Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!
Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha… … và nhiều chỗ con đừng héo lánh Người Việt ta không tới đó nữa con à!
Mai con lớn những kinh đô, thành quách Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn
Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc Của ngon đều bị tước hết con ơi Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc Nước thải phương xa không ngớt đổ về
Mai con lớn xin con đừng òa khóc Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình Sống trong lòng giặc, thở không dám thở Vì thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn “được yên bình”!
Mai con lớn xin con đừng hờn trách Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói “Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi”
Mai con lớn xin con đừng phẫn hận “Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru? Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cõi Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?
Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa… Chỉ mong bình minh đến thật mau… Và tất cả chỉ là cơn ác mộng Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu.
Vào những năm 70 của Thế kỷ trước, sau Cách mạng Văn hóa, nước CHND Trung Hoa một tỷ dân rơi vào tình trạng nghèo đói kiệt quệ. Mỗi bữa ăn, mỗi người chỉ có một bát cháo hoa, một chiếc bánh bao không nhân và vài miếng ca-la-thầu (xu hào muối dầm tương).
Có hai sinh viên (một nam một nữ) ở lớp Quy hoạch thuộc khoa Kiến trúc khóa 1961 – 1966, trường Đại học Đồng Tế thành phố Thượng Hải, là Quách Nhữ Trân và Vương Đồng Hội, sau một thời gian dài đi làm Hồng vệ binh để đạp phá hò hét, do “cải tạo tốt”, họ đã may mắn được phân công công tác.
Họ được điều về một vùng bãi biển làng chài thuộc tỉnh Quảng Đông, cách thành phố Hồng Kông con sông Thâm Quyến, dân cư lúc đó có khoảng 30.000 dân. Họ được giao nhiệm vụ lập đồ án Quy hoạch một thành phố mới, có tên là Thâm Quyến.
Thâm Quyến năm 1964
Đây là một nhiệm vụ chính trị mà ông Đặng Tiểu Bình, lãnh tụ tối cao của ĐCS Trung Quốc lúc đó đề ra là: Quyết tâm xây dựng một Hồng Kông của TQ. Đặng tiểu Bình cay cú vì thời kỳ CMVH, chính ông ta cũng bị vô hiệu hóa và Mao Trạch Đông đã để cho bà vợ văn công Giang Thanh lãnh đạo bè lũ 4 tên lộng hành, phá nát cả đất nước Trung Hoa. Nhiều người dân lục địa, kể cả người Thượng Hải đã phải bỏ quê hương, tìm đường sang Hồng Kông lánh nạn.
Cay cú, họ cho hai sinh viên QH học chưa xong về vùng chài này vẽ một đồ án quy hoạch trên trên một vùng đất gần như trống. Những ngày đầu gian nan ấy, hai Hồng vệ binh học chưa đến đầu đến đũa phải vừa học vừa làm và quân đội phải nhẩy vào thi công xây dựng…. Hồng Kong có những ngôi nhà chọc trời, họ cũng phải có những ngôi nhà chọc trời đối phó với Hồng Kong.
Nhưng đâu có dễ, mãi đến ngoài năm 1990, nhà nước TQ phải cử các đoàn sang Mỹ học từ đầu và phải tổ chức các cuộc thi quốc tế, gồm Mỹ, Nhật, Hồng Kong, Singapore… Người Mỹ và người Nhật đã trúng thầu những khu quan trọng nhất, như khu Trung tâm Phúc Điền, như quy hoạch Núi Liên Hoa, thì tình hình mới tạm ổn định. Có quy hoạch rồi, nhưng khó là có tiền để xây dựng hay không?
Ông Đặng Tiểu Bình với đầu óc cách tân từ năm 1920 khi bước chân lên tầu đến thành phố Marseille nước Pháp du học, rồi sang Nga, rồi thấm nhuần chủ nghĩa Marx – lê. Ông xứng đáng là lãnh tụ đứng đầu nước Trung Hoa, ông có khả năng làm những việc kinh thiên động địa, không chỉ dồn toàn thể nhân tài vật lực của cả TQ đầu tư TP Thâm Quyến sánh với Hồng Kong, ông có thể chỉ huy vụ thảm sát Thiên An môn khủng khiếp và thâm hiểm hơn cả, ông đã vạch nhiều kế hoạch thâm sâu để nuốt đất nước VN.
Thế nên, khi Đặng Tiểu Bình mất đi thì Thâm Quyến đã Thành công và trở thành miếng mồi cho nhiều kẻ ngu xuẩn VN nằm mộng giấc mộng Trung Hoa.
Thực ra Thâm Quyến có đáng gọi là “Giấc mộng Trung Hoa” hay không? Ngày nay Thâm Quyến là thành phố có 12 triệu dân từ nơi khác đến, nhưng đời sống dan cư thì cũng như mọi nơi khác của TQ thôi.
Xin mời xem những hình ảnh sau đây. Trung Quốc đã cố gắng xây 4 Khu đặc khu Kinh tế khác, nhưng có thành công đâu. Chẳng nhẽ có ai đó cãi lại là hình ảnh này là người Trung Quốc ở thành phố khác, chứ không phải người Thâm Quyến?
Đời sống thực của dân Thâm Quyến hiện nay khi TP đã có 12 triệu người.Thâm quyến “thành công” chỉ thấy đèn và nhà cao tầng.
Khi đó, Thâm Quyến vẫn là một làng chài nghèo với khoảng 30.000 dân. Giờ đây, Thâm Quyến là một siêu đô thị với 12 triệu dân, hơn 1.000 tòa nhà cao tầng, trong đó ít nhất 169 tòa cao trên 150 m. Không có gì bất ngờ khi mùi hương đồng cỏ mà ông Houng ngửi được năm ấy đã được thay thế bằng mùi của các cao ốc văn phòng và cửa hàng đắt tiền.
Phạm Minh Chính là ai?
Phạm Minh Chính nghe nói học ngành xây dựng ở Romani về, tài năng thì chẳng có, chơi bời là chính, nhưng được cái nhanh nhậy láu cá, lại ninh hót giỏi, được lòng quan trên, nên có người trợ giúp, anh ta cứ lên vù vù.
Nghề được đào tạo thì ông ta chỉ là anh kỹ sư xây dựng tốt nghiệp năm 1985, nhưng không biết học từ bao giờ mà lại có bằng Tiến sĩ và hàm Giáo sư về Luật học dễ dàng? Đã thế ông ta từng là cán nộ Bộ Ngoại giao và cũng cả các chức tước tại Văn phòng Chính phủ. Đặc biệt chui được vào ngành công an chứ không học ngành an ninh mà được phong tướng cũng rất nhanh.
Năm 2007 được lên thiếu tướng và 2010 đã lên trung tướng và được phong thứ trưởng Bộ công an, không rõ ông này có công gì, tài cán gì, mà lên hàm nhanh như vậy? Nhưng tài năng xuất sắc nhất của ông Phạm Minh Chính này là bắt đầu từ năm 2011, khi ông ta được trúng UVTWĐ khóa 11, ông ta về làm bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh, thì ông ta bắt đầu kề vai sát cánh với Trung Quốc xây dựng Đặc khu Kinh tế Vân Đồn.
Phạm Minh Chính, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh, gặp bà Đào Nhất Đào ngày 19/1/2013, là ngày TQ chiếm Hoàng Sa. Ảnh: ĐH Thâm Quyến.Phạm Minh Chính (thứ 3 từ phải sang) và những người trong phái đoàn TQ gặp nhau ngày 19/1/2013. Ảnh: ĐH Thâm QuyếnNguyễn Văn Đọc (thứ tư từ phải sang), Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh, gặp phái đoàn TQ ngày 19/1/2013. Ảnh: ĐH Thâm quyến
Báo Quảng Ninh của cơ quan Tỉnh ủy Quảng Ninh, ngày 19/3/2014 cũng đăng một bài phỏng vấn bà GS Đào về Khả năng có thể thành Đặc khu Kinh tế của Khu vực Vân Đồn … Khả năng gì? Tại sao lại lấy Thâm Quyến là tấm gương cho Vân Đồn noi theo?
Như tôi đã nói ở trên, Đặc khu kinh tế Thâm Quyến là ý chí chính trị của Đặng Tiểu Bình từ những năm 70 của thế kỷ trước, thực chất làng chài bên bờ sông Thâm Quyến cạnh Hồng Kong không có chút tiềm năng gì cả. Họ chỉ quyết tâm xây nhiều nhà chọc trời và đưa công nghệ ở chỗ khác đến, di dân ở chỗ khác đến mà thôi.
Thâm Quyến nằm cạnh Hồng Kông. Ảnh: Google map
Vậy Vân Đồn có gì? Và tại sao họ lại mang kinh nghiệm và hình ảnh như Thâm Quyến đến đây? Vân Đồn không có gì cả ngoài du lịch. Mà Du lịch thì không cần nhà chọc trời
Vân Đồn lại là một khu quân sự. Mà Quân sự thì không thể giao cho người nước ngoài đầu tư. Thế mà hôm nay, luật đầu tư chưa được thông qua mà Pano giới thiệu quy hoạch Đặc khu Kinh tế Vân Đồn đã làm xong và đã quảng cáo khắp nơi rồi. Rõ ràng quy hoạch này do TQ làm để TQ thực hiện?
Mất Vân Đồn là mất Vịnh Hạ Long, là mất nước. Thưa ông trung tướng Phạm Minh Chính, ông có hiểu điều đó không? Chắc ông có hiểu, ông rất hiểu.
Nhưng ông vẫn làm, vì ông đã thực sự đã là tay sai của TQ mất rồi, khi ông đã là UVBCT, đã làm trưởng ban Tổ chức TW, ông đã tiếp tay cho bọn bán nước làm hai đặc khu Kinh tế nữa là Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Tôi không cần nói dài, hai địa điểm đó cũng rất quan trọng về quân sự, nhưng Trung Quốc đang biến nó thành các ổ cờ bạc đĩ điếm.
Chỉ vì ông quá tinh ranh nên ông vẫn che mắt được thế gian đấy thôi. Hơn nữa, cũng có thể có người biết rõ hết rồi, nhưng chưa đến lúc quật lại ông đấy ông tướng ạ. Nhưng ông tướng ơi, Trời có mắt và rất công bằng.
Tôi xin tiết lộ với ông tôi có khả năng nhìn thấu tâm gan ông đó. Ông có muốn biết khả năng của tôi không? Xin kể: Sang ngày 1/7/2013, tại phòng khách của UBND tỉnh Yên Bái, tôi được ông Phạm Duy Cường, chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái tiếp. Tôi gặp ông ta, với thiện chí khuyên ông ta đôi điều.
Bỗng nhiên tôi nhìn thấy một đám mây đen bay qua trán ông ta.
Tôi dừng lại hỏi:
– Anh Cường ơi, anh sinh năm nào
– Tôi sinh năm 1958 chị ạ.
– 1958?
Tuổi Mậu Tuất?
Chó ăn giữa chợ? Anh tinh khôn nhanh nhây lắm: Đớp đấu trúng đấy, đánh đâu thắng đây. Nhưng hãy cẩn thận. Sẽ có lúc anh bị cái gậy phang vào đầu….. tôi khuyên anh…
Tôi không ngờ, vừa leo lên Bí thư Tỉnh ủy thì ông ta ăn đạn chết tươi. Còn ông, thưa ôngTrung tướng? Ông sinh ngày 22 Tháng Chạp năm Dậu, tức là đã sang tuổi Mậu Tuất được gần hai tháng rồi. Ông không những tinh khôn mà còn phản chủ nữa. Nhìn khóe môi của ông là tôi thấy điều đó.
Tôi khuyên ông hãy mau mau xám hối đi. Với bản chất tinh khôn, ông thừa sức lập công chuộc tội. Công gì và tội gì ông tự biểt. Nếu ông thực tâm xám hối, đại họa sẽ qua. Bằng không, đại họa khó tranh lắm đó ông ạ.
Tôi thành thật khuyên ông, còn người đàn bà trong nhóm tôi phạm bán nước với ông là bà Nguyễn thị Kim Ngân thì đã đến lúc mạt vận rồi.