”TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA”

Cong Binh Nguyen shared a post — with Son Bui Van 

Xin đừng vô cảm!

MỖI NGƯỞI HÃY PHÁT HUY SÁNG KIẾN VÀ CÙNG RA SỨC ĐÁNH THỨC ĐỒNG BÀO VN QUA SÁCH LƯỢC :”TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA”…!

Image may contain: text

Võ Hồng LyFollow

09.07.2018

Hôm nay, Hồng Ly ngồi với một số đối tác cũ lâu ngày không gặp. Chúng tôi thảo luận nhiều về thời cuộc trong đó có cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đang trở thành chủ đề nóng bỏng hơn bao giờ hết. Ai cũng biết rằng kể từ ngày 06/07/2018, thuế nhập khẩu 25% của Mỹ lên số hàng hóa trị giá 34 tỉ USD của Trung cộng đi vào hiệu lực đã đánh dấu cuộc chiến thương mại Mỹ- Trung chính thức bắt đầu.

Dù không phải là chủ thể chính, nhưng Việt Nam lại không thể đứng ngoài cuộc chiến thương mại này. Lý do chính đó là do chính sách quản lý, bảo hộ sản xuất và tiêu dùng trong nước yếu kém, do sự nhắm mắt tiếp tay của nhiều quan chức, do lòng tham của doanh nghiệp và nhiều thương lái sẽ khiến Việt Nam dễ dàng trở thành nơi tiêu thụ hàng hóa Tàu bán đổ bán tháo qua biên giới bằng cách phá giá thị trường sau lệnh trừng phạt của Mỹ.

Là những người đứng đầu doanh nghiệp, những đối tác của tôi thấy được rõ ràng những rủi ro và khả năng không thể cạnh tranh của các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở trong nước đối với hàng hóa Tàu là rất lớn, đặc biệt là đối với các sản phẩm tiêu dùng, thực phẩm và nông sản.

Nguy hiểm hơn, Tàu cộng có thể dùng sự ảnh hưởng để lợi dụng ngay chính sách ưu đãi thuế mà Việt Nam đang có với một số đối tác thương mại để biến Việt Nam thành nơi trung chuyển hàng hóa Tàu sang nước thứ ba dưới vỏ bọc hàng Việt Nam. Không loại trừ rằng hàng hóa sau khi đã được phù phép thành “Made in Việt Nam” sẽ được quay ngược về Mỹ. Do đó, nếu cơ quan chức năng Việt Nam không quản lý tốt và không xử lý nghiêm các doanh nghiệp, các hoạt động nhập lậu của thương lái khi họ chỉ biết nhìn thấy mỗi cái lợi nhỏ trước mắt mà bỏ qua lợi ích quốc gia thì khả năng Mỹ cũng sẽ áp dụng lệnh trừng phạt tương tự đối với Việt Nam là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Lúc đó nền kinh tế của chúng ta vốn đã kiệt quệ sẽ hoàn toàn rơi vào vòng tay thao túng của Trung cộng, nhất là khi Mỹ và châu Âu đang tìm được tiếng nói chung để chống lại những bất công trong cạnh tranh thương mại do những nước vừa là mafia, vừa là “chí phèo” quốc tế gây ra.

Khi cùng trao đổi về giải pháp cứu vãn tình hình này thì chúng tôi có nói về ý thức tiêu dùng của người dân và sự cần thiết phải tiến hành chiến dịch tẩy chay hàng hóa Tàu trên toàn quốc. Cùng lúc ấy, chúng tôi cũng nhận được một số thông tin đó là sẽ có một chiến dịch ngầm phản lại làn sóng tẩy chay hàng hóa Tàu đã được dự đoán có thể sẽ bùng lên do chủ nghĩa bài Tàu và do chính sự phẫn nộ của người dân sau những cuộc biểu tình chống Tàu bị nhà cầm quyền CSVN ngăn chặn và đàn áp khốc liệt.

Tẩy chay hàng hóa Tàu chính là chống Tàu dưới hình thức bất tuân dân sự và sẽ là bước đệm cần thiết để duy trì sự phản đối chống lại dự luật đặc khu nhượng địa cho Tàu sẽ được quốc hội thông qua trong kỳ họp tới. Nhà cầm quyền biết rõ điều này nhưng do đã bị nằm trong sự thao túng của Trung cộng nên dù muốn bảo hộ thị trường trong nước đến mấy thì nhà cầm quyền Việt Nam cũng sẽ buộc phải chấp nhận cứu nguy cho quan thầy bằng cách nhắm mắt để một số hàng hóa Tàu sẽ tuồn được vào Việt Nam theo “trợ giúp quota”. Ai cũng hiểu để xuất được vào thị trường Mỹ thì hàng hóa phải đạt chất lượng sau khi chịu hàng loạt những điều kiện và kiểm định khắt khe của Mỹ. Một loạt hệ thống tuyên truyền tương kế tựu kế sắp tới sẽ được tung ra với vỏ bọc hàng Việt Nam chất lượng cao hoặc sẽ bánh đúc bày sàng theo kiểu “hàng xuất Mỹ, hàng xuất dư, chất lượng cao”, hoặc “hàng Mỹ, giá Việt” để đánh vào sự dễ dãi, cả tin hoặc tham lam của người tiêu dùng.

Trong lúc này đây, khi cả thế giới đang nỗ lực áp dụng những chính sách trừng phạt thương mại với Tàu, khi Tàu cộng đang công khai bành trướng tại biển Đông và ngang nhiên tiến hành xâm lược mềm tại Việt Nam dưới mọi hình thức, tiêu thụ và tôn vinh hàng hóa Tàu chính là hành động phản quốc và phản bội lại thế giới văn minh !

Do đó, muốn chiến dịch tẩy chay hàng hóa của Tàu cộng thành công thì mỗi chúng ta hãy cố gắng là một khách hàng thông minh, một công dân có trách nhiệm, một doanh nghiệp có lương tâm và biết minh định sự lựa chọn của chính mình ngay từ bây giờ. Khi kinh tế Tàu sụp đổ, Tàu cộng sẽ không còn máu để sống sót thì làm sao có thể còn sức mà hậu thuẫn cho các nước chư hầu được nữa.

Vì thế, tẩy chay hàng Tàu ngay từ bây giờ chính là yêu nước và người Việt Nam tôn vinh giá trị Việt Nam !

Xem clip biểu tình tại Biên Hoà ngày 8 tháng 7

Duy Nhat

Nguyễn Ngọc Sẵng

Một clip về cuộc biểu tình ngày 8/7 tại Biên Hoà, theo ước lượng trên màn hình có khoảng từ 400 đến 500 anh chị em tham dự. Họ không được trang bị những vật dụng cần thiết, họ chỉ có tấm lòng kiên quyết đòi tự do, dân chủ và bảo vệ chủ quyền của đất nước. Họ hành động chống bọn bất lương, tham nhũng, và vì lương tâm thúc giục. Lực lượng Côn An chống biểu tình khoảng một trung đội được trang bị khiêng chống biểu tình, mặt nạ chống hơi cay, áo giáp che chắn khi bạo loạn, đầu đội nón nhựa, tay cầm dùi cui dài. Họ giống bầy ác thú đang lâm le nuốt người đồng chủng.

Phía các anh chị em trẻ, phần đông là phụ nữ, họ rất xông xáo, lạnh lẹ và cương nghị. Xem 3 lần họ xung phong với từng toán nhỏ, khi lọt vào bên trong cổng, họ ra “hiệu lịnh” tràn vào! Họ như dòng thác lũ!. Nhưng sau đó bọn Côn An củng cố đội ngũ, đánh trả. Nhìn họ bị đánh bật ra khỏi hàng rào. Nước mắt tôi chảy dài.

Cháu bà Trưng, bà Triệu không chùng bước, từng toán nhỏ đi cặp vách tường tiến vào. Khi 2, 3 toán lọt vào bên trong, họ tràn vào như thác lũ, bọn Côn An hoàn toàn bị đẩy lui vào bên trong cùng. Đoàn nữ quân anh hùng Việt Nam lại oanh liệt chiến thắng như thuở xưa tôi xem thước phim tài liệu các anh hùng quân đội VNCH chiếm lại cổ Thành Quảng Trị vậy. Dù cù cưa, dù có lần thất thế, nhưng chắc chắn các thế hệ trẻ Việt Nam sẽ thành công vẽ vang trong cộng cuộc chống Tàu dẹp cộng. Điều đó đang gần kề và không có gì ngăn cản nổi.

Xem đoạn phim, tôi thắc mắc tại sao đa số là nữ. Nam thanh niên Việt Nam đang ở đâu trong cuộc chiến chống xăm lăng Tàu nầy?

Xem xong, tôi xin có vài đề nghị để góp phần tăng thêm hiệu năng của cuộc biểu tình:

1. Người đi biểu tình nên mang giày để di chuyển gọn gàng, nhanh nhẹn.

2. Mặc áo tay dài để che chở tối thiểu phần tay.

3. Có đề nghị trên trang mạng: người biểu tình mang nước sơn để xịt vào khiêng của bọn Côn An để vô hiệu tầm nhìn bọn chúng, và nếu có thể, mang theo một bao ni lông mỏng (dễ bể khi ném ra) chất THÚI để khi Côn An tấn công thì dùng chất thúi nầy chống trả, sẽ hữu hiệu. Dù hữu hiệu, nhưng mang theo hơi khó. Nếu có thể lựa chọn địa điểm, nên chọn phía trên gió để giảm hơi cay do địch bắn ra.

4. Đề nghị đoàn biểu tình chia làm 3 toán. Toán tấn công đợt 1 đi trước, nếu sau khi đẩy lùi bọn Côn An, thì toán nầy lùi ra hàng sau cùng “để dưỡng quân”, phục hồi sức. Toán 2 lên thay thế, với tinh thần đang hăng hái vì toán 1 đã đẩy lùi bọn Côn An, toán 2 tiếp tục tiến về mục tiêu là văn phòng, nhà máy sản xuất của Trung Cộng. Giai đoạn nầy có thể khó khăn hơn vì chúng cương quyết bảo vệ mục tiêu. Tùy tình huống, nếu tiến lên được thì nhanh chóng nắm lấy cơ hội, đem lại khí thế, tự tin cho đoàn biểu tình, nếu bọn Côn An quá mạnh, tránh va chạm nặng để bảo tồn lực lượng và giữ lòng tin của đoàn, nhưng nên rút lui về phiá sau cùng “để dưỡng quân” và tìm biện pháp mới. Toán thứ 3, bây giờ trở thành toán 1, đã nhận xét những ưu khuyết điểm của 2 lần tấn công trước, rút ra phương cách tấn công mới và có hiêu quả hơn.

5. Nếu chúng ta có cơ hội dùng chiến thuật “thay quân” lực lượng biểu tình có dịp phục hồi sức khoẻ nhanh, có dịp rút kinh nghiện trong lần họ trong vị thế tấn công. Ngược lại bọn Côn An phải luôn ở vị thế phòng ngự, dù tấn công phòng ngự, họ sẽ nhanh chóng mỏi mệt, kiệt sức do không được thay thế, nghỉ dưởng quân, họ bị căng thẳng và tinh thần dao động trước khí thế dũng cảm từ người biểu tình. Sự thay quân của họ chưa thấy trong những lần biểu tình trước mà chỉ có tiếp viện trong trường họp khẩn cấp. Có thể họ bị dàn trải mỏng trong nhiều cuộc biểu tình trên toàn quốc, nên việc thay quân chưa thấy xảy ra. Đó là nhược điểm của họ.

6. Xem kỹ đoạn clip, tôi nghĩ nên tiếp tục dùng biện biện pháp ôn hoà để tránh bọn Côn An có lý do đàn áp, và quí cô, quí anh chị có tài ăn nói tiến lên thuyết phục, giải thích hành động biểu tình là vì quốc gia dân tộc và khuyên bọn Côn An hãy trở về với dân tộc. Sự thuyết phục, đấu tranh nầy không phải là có hiệu quả ngay, nhưng trước mắt có thể sẽ làm dịu bớt sự đàn áp của một vài Côn An còn đắn đo với nhiệm vụ và an ninh của gia đình họ.

7. Theo ý riêng tôi thì sau khi cuộc biểu tình thành công thì đốt sạch cả nhà kho, nhà xưởng, văn phòng, tư liệu dụng cụ sản xuất v.v… vì (1) bọn đầu tư Tàu đến đây để vắt mồ hôi, công sức dân mình để làm giàu và đốt sạch hết để bọn đang có ý định sang đầu tư run sợ, bỏ ý định; (2) bọn đầu tư Tàu khi thấy tài sản họ bị thiêu hủy sẽ không còn hứng thú ở lại Việt Nam và bọn cầm quyền Tàu không thể vin vào cơ hội để đem quân vào Việt Nam bảo vệ tài sản kiều bào; Và (3) nhà cầm quyền Việt cộng có thể phải mất một số tiền lớn để bồi thường cho các hãng bị đốt, gây khó khăn thêm cho Việt cộng đang lúc kiệt quệ tài chính.

Dĩ nhiên mọi giải pháp đều mang phần lợi và đi kèm theo phần bất lợi, tùy vào suy luận, góc nhìn của từng người.

8. Nếu vì lý do gì phải rút quân, xin đề nghị làm nhanh, có trật tự, nhất là tránh rối loạn hàng ngũ.

9. Đồng bào hải ngoại xin bớt chi tiêu để gởi về giúp người biểu tình, họ đang đối diện với gông cùm, nhà tù và sự đánh đập dã man của Việt cộng. Họ liều mình chống bọn bán nước, chúng ta phải sống xứng đáng với sự hy sinh của họ.

Nhìn cảnh biểu tình với khí thế hừng hực của anh chị em, chúng ta rất tự hào về những người trẻ nầy. Thấy mấy cô gái trẻ gom gạch ôm chạy về phía biểu tình, những thanh niên trẻ xúm bẻ hàng rào sắt rổi dùng những dãy hàng rào chưa bẻ làm bệ phóng, họ đẩy mạnh những mảnh sắt nầy từ bệ phóng lao nhanh vào bọn Côn An như vũ khí vừa tấn công vừa tự vệ. Họ reo hò mỗi lần bọn Côn An rút lui tránh những thanh sắt. Họ hành động rất sáng tạo. Nhìn mới thấy những người công dân lam lũ nầy đã từ bao giờ họ đã thừa hưởng hào khí của Bà Trưng, Bà Triệu. Họ xứng đáng được ngưỡng mộ như hậu duệ của Cô Giang, Cô Bắc; Quang Trung, Trần Hưng Đạo trong lịch sử oai hùng của dân tộc.

Tôi tin chắc đồng bào trong nước, tuổi trẻ hôm nay sẽ viết trang sử mới; Thế hệ Việt Nam trong đầu thế kỷ 21 đã oai dũng thắng giặc Tàu, dẹp lũ Việt cộng bán nước, dành tự do, dân chủ, bảo vệ chủ quyền đất nước.

Bằng mọi cách, chúng ta phải giúp đỡ cho đồng bào tranh đấu nơi quê nhà. Đó là nhiệm vụ của chúng ta.

Tôi xin được nhắc câu trong Thánh kinh: “Chỉ có loài cầm thú mới chỉ lo chăm sóc bộ lông mượt mà của mình mà quên đi nỗi đau của đồng loại”.

09.07.2018

Nguyễn Ngọc Sẵng

httpv://www.youtube.com/watch?v=OrsODPVhiT4

Biên Hòa Súng đã nổ🛑 CSCĐ đàn áp dữ dội CN biểu tình phản đối Luật Đặc khu tại Công ty Boucher

Bà Bill Gate : một Bồ Tát của nhân loại

NGẢ MŨ TRƯỚC TẤM LÒNG BỒ TÁT

CỦA PHU NHÂN BILL GATES

Bồ Tát Quán Thế Âm được coi như vị Bồ-tát đầy tình thương, luôn luôn sẵn sàng cứu độ, giúp đỡ, chăm sóc mọi người, mọi chúng sinh khi cần thiết.
Bồ-tát Quán Thế Âm đã được tượng trưng trong truyền thống Phật giáo bằng hình ảnh một người nữ có ngàn con mắt để thấu hiểu và ngàn cách tay để giúp đỡ chúng sinh.

Bồ-tát Quán Thế Âm trong chân nghĩa thực sự, không phải là “một vị” Bồ-tát, mà là một lực lượng (force) vĩ đại của tình thương, có mặt khắp nơi, vô sở bất tại (omnipresent). Bạn là một người bình thường, nhưng trước một tình huống thương tâm, bạn bỗng quên mình lao người ra giúp đỡ kẻ bị nạn. Ngay chính lúc đó, Bồ-tát Quán Thế Âm đã thị hiện trong bạn, hay nói cách khác bạn đã là sự thị hiên của Bồ-tát Quán Thế Âm trong thế giới này. (Thư Viện Hoa Sen)

Bill & Melinda Gates

Thông qua quỹ từ thiện Bill & Melinda Gates, 
vợ chồng tỷ phú này đã dành phần lớn 
tài sản của mình tài trợ cho giáo dục
y tế và người nghèo.

Là phu nhân của tỷ phú Bill Gates, bà Melinda Gates khôngquan tâm đến đồ trang sức, quần áo đắt tiền…, mà luôn hướng tới nâng cao sức khỏe cộng đồng ở quy mô quốc tế.

Sau khi cưới tỷ phú Bill Gates, Melinda bắt đầu làm từ thiệnmột cách khá thầm lặng.

Vợ chồng tỷ phú này kết hôn năm 1994 và hai người đã có 3 mặt con: 2 gái, 1 trai. Trước khi hẹn hò với chồng mình, bà Melinda Gates đã có 9 năm làm việc tại Microsoft và từng giữ chức vụ Giám đốc phụ trách các sản phẩm thông tin của tập đoàn này. 

Tháng 1/1994, Melinda rời khỏi Microsoft và sát cánh cùng chồng trong cương vị đồng chủ tịch quỹ tài trợ lớn nhất hànhtinh Bill & Melinda Gates. Quỹ này đã có tổng tài sản lên tới 29,1 tỷ USD và luôn đi đầu trong chiến dịch nâng cao sức khỏe cộng đồng ở quy mô quốc tế.

Có lần, vợ chồng Bill Gates đã tặng máy vi tính xách tay cho người dân ở các ngôi làng ở khu vực cận Sahara (châu Phi). Nhưng rồi vợ chồng bà nhận ra người dân lục địa đen cần thức ăn để no bụng và thuốc men đểchống lại bệnh tật chứ không phải là những sản phẩm công nghệ xa xỉ.

Chính vì vậy, họ bắt đầu mua và tìm đọc rất nhiều sách về các bệnh lây lan vì ký sinh trùng, về hệ miễn dịch, về cách phòng bệnh… 

“Bạn không thể nói về chuyện tài trợ cho thuốc chống sốt rét nếu như bạn không hiểu rõ chu trình sống của con muỗi. Làm từ thiện không chỉ đơn giản là ký séc chi tiền”, bà Melinda nói.

Quỹ từ thiện Bill & Melinda Gates (BMGF) bắt đầu hoạt động với quy mô nhỏ vào năm 1997 rồi ra mắt chính thức vào năm 2000.

Vợ chồng Gates đã cam kết trao tặng hết 95% tài sản khổng lồ của mình (ước tính khoảng 46 tỷ USD) cho quỹ BMGF cho mục đích tiêm vắc-xin và tạo hệ miễn dịch cho trẻ em.

Hồi đầu năm 2011, BMGF đã tặng cho Liên minh Vắc-xin và miễn dịch toàn cầu (Gavi) 750 triệu USD – một trong những món quà cá nhân lớn nhất lịch sử.

Những lần tài trợ trước đó của vợ chồng Bill Gates đã giúp tiêm phòng viêm gan siêu vi B cho 43 triệu trẻ em, giúp giảm 39% tỷ lệ trẻ em bị sởi. Ngoài ra, BMGF còn chi mạnh cho các dự án khoa học nghiên cứu vắc-xin và thuốc men, trong đó phải kể đến chương trình trị giá 35 triệu USD để thử nghiệm vắc-xin chống sốt rét ở Zambia.

Cuộc sống hàng ngày của nữ tỷ phú có tấm lòng nhân ái

 

bill gates

Vợ chồng tỷ phú Bill Gates dành phần lớn 
thời gian cho từ thiện xã hội toàn cầu.

Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, nữ tỷ phú Melinda Gates chia sẻ về kế hoạch hiện tại của mình là dự án cung cấp biện pháp tránh thai hiện đại cho 120 triệu phụ nữ trên toàn thế giới vào năm 2020.

Đảm nhiệm ghế đồng Chủ tịch Quỹ BMGF, công việc của bà Melinda liên quan đến các mục tiêu chính sách lớn từ cải cách giáo dục tới “thôn tính” bệnh bại liệt. 

Một ngày điển hình tại văn phòng của bà gồm đánh giá chiến lược và tham gia các cuộc họp.
Tuy nhiên, bà Melinda dành tới 1/3 thời gian của mình cho các chuyến đi thực tế ở các quốc gia. Bà chia sẻ rằng bà phảicố gắng hết sức để cân đối thời gian giữa công việc và gia đình, thậm chí đôi khi bà phải lên kế hoạch dẫn theo con cái tới nơi làm việc.

“Một số chuyến công tác của mình lại trùng với những kỷ nghỉ của các con và tôi buộc phải lên kế hoạch đưa 3 đứa trẻ cùng bố mẹ tới châu Phi”, bà Melinda chia sẻ.

Bà nói thêm: “Bill và tôi thường xuyên phải cân đối lịch làm việc để đảm bảo một trong hai người luôn có mặt ở nhà để bọn trẻ biết được rằng chúng thực sự rất quan trọng đối với cuộc sống chúng tôi”.

Cả hai vợ chồng tỷ phú này đều cố gắng lái xe đưa đón các con đi học hàng ngày, thúc giục chúng lên giường ngủ mỗi đêm. Đồng thời, họ luôn ở bên động viên con cái mọi lúc.

“Nếu Bill định trốn thời gian dành cho gia đình để giải quyết các vấn đề khác, tôi sẽ gọi điện để nhắc nhở”, Melinda tâm sự.

Melinda kể lại rằng: “Có một hội chợ khoa học diễn ra gần đây ở tại trường của bọn trẻ và Bill đã hứa sẽ đến đó.Tuy nhiên cùng lúc đó, anh ấy có một chuyến đi khá quan trọng. Và tôi đã phải lên tiếng: “Anh biết đấy, anh đã hứa sẽ làm việc đó”. Vì thế, điều chắc chắn là anh ấy sẽ giữ đúng lời hứa”.

blankBill Gates còn thực sự gây sốc khi ông công bố sẽ chỉ để lạimột phần nhỏ trong số tài sản cho con cái. Theo tờ Daily Mail của Anh, vợ chồng Bill Gates đã quyết định chỉ để lại cho mỗi người con chưa đến 10 triệu USD gọi là làm vốn sinh nhai. Phần lớn tài sản của họ sẽ chăm lo cho giáo dục, y tế và người nghèo thông qua quỹ từ thiện của gia đình.

Giải thích quyết định trên, Bill Gates chia sẻ: “Đúng, đó chỉ làmột phần nhỏ bé trong tài sản của tôi. Điều này có nghĩa là các con tôi phải tự tìm ra con đường tiến thân của riêngmình. Việc học của chúng sẽ được đảm bảo tốt nhất. Chúng tôi không bao giờ tiếc tiền đầu tư vào việc học và những vấn đề về chăm sóc sức khỏe. Riêng chuyện kiếm tiền thì chúng phải tự tìm việc mà chúng thực sự thích. Đến nay, con của chúng tôi hoàn toàn là những đứa trẻ bình thường chứ không giống như sống trong nhung lụa”.

Truyền thông Mỹ cho biết, hai con lớn của Bill Gates đều phải làm việc nhà mới được cho tiền tiêu vặt.

Ông từng nói hồi đầu năm nay: “Tôi chắc chắn rằng việc để lại khối tài sản lớn cho bọn trẻ sẽ không phải là mộtđặc ân đối với chúng”. Bà Melinda cũng đồng ý với quan điểm này của chồng.

“Một điều quan trọng mà tôi đang nỗ lực với cương vị là một người mẹ mẫu mực, đặc biệt đối với 2 con gái. Thông qua công việc hàng ngày của mình, tôi muốn hướng chúng thành một người phụ nữ sắc sảo, biết sắp xếp hài hòa giữa công việc và cuộc sống gia đình”, bà Melinda Gates chia sẻ.

Nguyên Thảo

BÀI ĐỌC THÊM

BÀ BILL GATES: MỘT BỒ TÁT CỦA NHÂN LOẠI

Bà là người có vai trò không thể thay thế trong cuộc đời Bill Gates
Là vợ của người đàn ông giàu nhất thế giới nhưng Melinda không mấy quan tâm đến những cửa hàng thời trang sang trọng, những loại mỹ phẩm đắt tiền hay những tác phẩm nghệ thuật danh giá. Thay vào đó, suốt ngày bà chúi mũi vào những chuyện đại loại như… chu trình sống của con muỗi.

Một người phụ nữ hơi bất thường chăng?

Ngay sau khi cưới nhau, vợ chồng Bill Gates bắt đầu làm từ thiện nhưng làm một cách dè dặt, trong đó có lần tặng máy vi tính xách tay cho các ngôi làng ở khu vực cận Sahara (Phi châu). Nhưng rồi hai người nhận ra người dân lục địa đen cần thức ăn để no bụng và thuốc men để chống lại cái chết hơn là phần mềm Windows xa xỉ.

Thế là họ tậu bao nhiêu là sách về các bệnh lây lan vì ký sinh trùng, về hệ miễn dịch, về cách phòng bệnh… “Bạn không thể nói về chuyện tài trợ cho thuốc chống sốt rét nếu như bạn không hiểu rõ chu trình sống của con muỗi. Làm từ thiện không chỉ đơn giản là ký séc chi tiền”, Melinda nói.

Tại sao lại phải nhọc công đến thế?

Melinda có thể tận hưởng một cuộc sống trong nhung lụa, dành thời gian chăm sóc con cái. “Khi cưới nhau, tôi và Bill định khi về già sẽ chia sẻ tiền bạc với người khác. Lần đầu tiên chúng tôi đến châu Phi là nhân một chuyến đi săn năm 1993.

Chúng tôi không thể nào tận hưởng thiên nhiên hoang dã vì cảnh tượng mọi người đi chân đấtphụ nữphải vừa bế con vừa xách nước đi hàng cây số và bởi lời mời từ một bộ lạc về việc dự buổi lễ cắt âm vật phụ nữ.

Sau đó về nhà, chúng tôi tìm đọc Báo cáo về phát triển thế giới năm 1993 và không khỏi giật mình. Trẻ con đang chết hàng loạt chỉ vì căn bệnh tiêu chảy và những loại bệnh cơ bản mà trẻ con ở nước chúng tôi đã được tiêm vắc-xin.

Chúng tôi tự thấy mình phải có trách nhiệm tìm hiểu sự thật và càng tìm hiểuchúng tôi càng thấy không thể chờ vì bệnh tật không đợi chúng tôi. Tôi đi vòng quanh thế giới để xem điều gì đang xảy ra.

Nỗi sợ hãi khi quay về quá khủng khiếp đến độ tôi không dám hy vọng. Nhưng rồi bạn thấy đó, kinh tế đang thay da đổi thịt ở các nước phát triển và tự nó cải thiện mọi chuyện. Điều đó đã vực Bill và tôi dậy”.

“Chúng ta có xem rẻ mạng sống của người Phi châu hơn mạng sống của chúng ta không? Bill và tôi cho rằng không có sinh linh nào mang giá trị hơn hay kém so với sinh linh khác. Chính sự công bằng này là lý do để quỹ từ thiện của chúng tôi hoạt động” / Melinda Gates

Quỹ từ thiện Bill & Melinda Gates (BMGF) bắt đầu hoạt động với quy mô nhỏ vào năm 1997 rồi chính thức khai trương vào năm 2000.

Vợ chồng Gates đã cam kết sẽ trao tặng hết 95% tài sản khổng lồ của mình (hiện ước tính khoảng 46 tỉ USD). Vắc-xin và tạo hệ miễn dịch cho trẻ em là mục tiêu chính của quỹ. Đến nay BMGF đã chi tổng cộng 28,8 tỉ USD.

Hồi đầu năm, BMGF đã tặng cho Liên minh Vắc-xin và miễn dịch toàn cầu (Gavi) 750 triệu USD – một trong những món quà cá nhân lớn nhất lịch sử.

Những lần tài trợ trước đó của vợ chồng Bill Gates đã giúp tiêm phòng viêm gan siêu vi B cho 43 triệu trẻ em, giúp giảm 39% tỷ lệ trẻ em bị sởi… Ngoài ra, BMGF còn chi mạnh cho các dự án khoa học nghiên cứu vắc-xin và thuốc men, trong đó phải kể đến chương trình trị giá 35 triệu USD để thử nghiệm vắc-xin chống sốt rét ở Zambia .

Hẳn nhiều người sẽ ngạc nhiên vì ông bà Gates không dành phần lớn tài sản của mình để lại cho con cái. Hiện họ đang có 3 đứa con nhỏ nhưng Melinda không tỏ ra lo lắng:

“Bất cứ lúc nào gia đình tôi nói tới chuyện tài sảnchúng tôi đều nói đến trách nhiệm phải trao tặng nó cho thế giới. Các con của chúng tôi đã có tài khoản riêng của chúng. Không phải lúc nào chúng muốn mua gì cũng được nấy mà phải đợi đến những dịp như sinh nhật mới được tặng hay đợi cho đến khi chúng tự để dành đủ tiền”.

Hiệp hội Bill & Melinda Gates đã chi bao nhiêu cho ai?
Tính đến đầu năm 2005, tỷ phú này đã cam kết số tiền 28 tỷ USD cho nhiều dự án cứu tếtừ thiện, y tế và giáo dục. Tức ông đã đem cho không đến 38% tổng tài sản của mình. 9,3 tỷ USD là tổng số tiền mà tỷ phú giàu nhất thế giới Bill Gates đã chi cho các công cuộc từ thiện cứu tế và giáo dục thông qua hiệp hội mang họ tên mình thành lập vào năm 2000

Chúng được chia ra như sau:

Sức khoẻ: 5,5 tỷ USD (gồm chiến lược sức khoẻ toàn cầu, 2,3 tỷ USD; nghiên cứu trị HIV/AIDS, bệnh lao và y tế sinh sản, 1,5 tỷ USD; các bệnh lây lan khác, 1,1 tỷ USD; nghiên cứu phát triển công nghệ y tế toàn cầu, 0,4 tỷ USD; nghiên cứu y tế, chiến dịch y tế toàn cầu…, 0,1 tỷ USD)

Giáo dục: 2,4 tỷ USD
Chương trình xây dựng thư viện toàn cầu: 0,3 tỷ USD
Những dự án đặc biệt khác: 0,6 tỷ USD
Các chương trình từ thiện ở khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương: 0,6 tỷ USD .

Melinda Gates- quyền lực mà thầm lặng

Có một người phụ nữ giản dị, nhân hậu đã chinh phục được biết bao chính khách, doanh nghiệp. Xuất thân trong một gia đình bình dân Mỹ nhưng nhờ nỗ lực cá nhân và cả nét duyên thầm, người phụ nữnày đã trở thành biểu tượng của quyền lực mềm thế giới.

Năm nay 44 tuổi, Melinda Gates luôn sát cánh cùng người chồng tỷ phú, nhà sáng lập và điều hànhMicrosoft trong nhiều năm qua, và bản thân bà cũng là chủ tịch quỹ tài trợ lớn nhất thế giới.

Bà là người có vai trò không thể thay thế trong cuộc đời Bill Gates, là một trong những động lực to lớn để Bill Gates lập ra quỹ Bill & Melinda Gates.

Chung sống với Bill Gates đã 14 năm nhưng Melinda luôn có một cuộc sống trầm lặngít khi lộ diệntrước báo giới. Những cuộc phỏng vấn luôn bị từ chối, thay vào đó là những cuộc trò chuyện mỗi tuần với những người cộng sự. Người ta biết đến Melinda qua những người bạn của bà nhiều hơn.

Mối thâm tình với chiếc máy tính

Trước khi quen biết Bill Gates, nàng thiếu nữ Melinda đã mê tít máy tính. Chính tình yêu này đã thay đổi cuộc đời cô.

Khi Melinda 14 tuổi, cha cô tặng cho con gái yêu chiếc máy tính Apple II. “Tôi đã nịnh cha mẹ đặt vào phòng riêng của mình để tiện học tập nhưng thời gian đầu tôi khoái chơi game hơn”, Melinda nhớ lại.

Không lâu sau, Melinda đã nắm được ngôn ngữ lập trình cơ bản và thường xuyên trao đổi kiến thức với các cậu con trai quanh xóm. Chính việc ham thích trao đổi về máy tính đã khiến cô bé bớt đi những rụt rè tuổi dậy thì, tự tin và hòa đồng hơn hẳn. Chiếc máy tính Apple II năm sau đã được nâng cấp lên thành Apple III. Melinda thường dùng máy tính giúp cha quản lý sổ sách, kế toán.

Gia đình Melinda không giàu có. Bố cô là kỹ sư và mẹ cô là một người nội trợ điển hình. Mặc dù cha mẹcô có cho thuê một vài gian phòng để phụ thêm nhưng việc lo cho cả 4 chị em Melinda học lên đại họcquả thật không hề dễ dàng. Melinda cùng các anh chị em từ nhỏ đã phụ giúp mẹ lau bàn, dọn bếp và cắt cỏ.

Khi Melinda còn đi học, tuy không có quy định thành văn nhưng thành tích học tập luôn được cả gia đìnhcoi trọng. Melinda luôn đặt cho mình những mục tiêu để chinh phục một cách bền bỉ và quyết tâm. Cô giáo dạy môn đại số đã nhận xét “Melinda luôn tìm ra cách học tập hiệu quả nhất!”.

Khi đó, Melinda theo học tại một trường nữ sinh Thiên Chúa giáo, cô ao ước được vào trường Notre Dame. Trong suốt quá trình học, Melinda luôn cố gắng và đã trở thành đại diện phát biểu trong lễ bế giảng.

Nhưng cũng chính Melinda là người đưa ra quyết định từ bỏ trường đại học đặc biệt này vì nơi đây coi “máy tính là sở thích nhất thờiphụ nữ không phù hợp với nghiên cứu công nghệ”.

Sau đó Melinda được nhận vào trường đại học Bắc California .. Trong 5 năm học tại đây, Melinda đã được nhận bằng cử nhân khoa học máy tính và thạc sỹ quản trị kinh doanh.

Ngay trước hôm tiến hành lễ tốt nghiệp, Melinda đã tham gia phỏng vấn vào công ty IBM. Cô nhớ lại “Tôi đã nói với người phỏng vấn là mình sẽ tham gia thi tuyển vào một công ty phần mềm nữa. Bà ấy đã mỉm cười và nói nếu tôi được công ty phần mềm đó chọn, tôi càng có nhiều cơ hội hơn”. Và Melinda đã đến nơi có nhiều cơ hội hơn – Microsoft.

Tình yêu với sếp và khát vọng chung thay đổi thế giới

Năm 1987, Melinda bắt đầu làm việc chính thức tại Microsoft. Cô phụ trách quảng bá phần mềm văn bản.

Ngay từ những ngày đầu tiên, Melinda đã thích không khí làm việc cởi mở, năng động nơi đây. Cô chúi mũi vào công việc mà không thể ngờ rằng chỗ làm việc lý tưởng này lại đem đến cơ hội tình yêu cho mình.

Melinda là người trẻ nhất trong những người được nhận vào Microsoft làm việc đợt đó. Trong 10 người có bằng MBA, cô cũng là người nữ duy nhất. “Những người được tuyển đợt đó rất tài năng.

Tôi đã choáng ngợp khi tiếp xúc với họ và nghĩ họ có thể thay đổi thế giới. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì sao công ty phần mềm nho nhỏ hồi đó lại hấp dẫn họ đến thế!”

Khi đó hai sếp lớn Bill Gates và Steve Ballmer đang bất đồng trong khá nhiều vấn đề, họ thường căng thẳng và quát cả cấp dưới. Nếu như không có cảm tình đặc biệt khi nhìn thấy dáng vẻ thư sinh của Bill, Melinda đã bỏ việc từ lâu.

Sau khi vào công ty được 4 tháng, Melinda đến New York tham dự một triển lãm công nghệ và ngồi cạnh Bill Gates trong một buổi tiệc.

Melinda nhớ lại: “Anh ấy quả thật rất có phong cách, còn hơn trong tưởng tượng của tôi”. Khi Bill được hỏi tại sao để ý Melinda, ông trả lời: “Tôi nghĩ chắc là do vẻ đẹp của cô ấy”.

Mùa thu năm đó, Bill và Melinda gặp lại nhau tại nhà để xe của công ty. Melinda nhớ hôm đó là thứ 7 và mọi người trong công ty vẫn phải đi làm.

Họ nói chuyện một lúc, Bill nhìn đồng hồ và hỏi: “Em có đồng ý hẹn hò với tôi trong vòng hai tuần bắt đầu từ thứ 6 tuần sau không?”

Melinda trả lời: “Từ thứ 6 tuần sau bắt đầu hai tuần hẹn hò? Em thấy không được tự nhiên lắm! Không biết được, đến lúc đó hãy gọi cho em”.

Sau đó, Bill gọi lại báo cho Melinda lịch hoạt động ngày hôm đó, Melinda nhận lời hẹn gặp ông vào buổi tối thứ 6 định mệnh.

Trước khi hai người gặp nhau, Bill đã là một tỉ phú nhưng điều đó không có nghĩa là ông có thể “mua” được tình yêu. “Theo đuổi cô ấy thật vất vả”, Bill than thở. Số là mẹ của Melinda vốn cho rằng chuyện tình cảm của con gái mình với sếp không có gì hay ho cả.

Nhưng Melinda đã đặt ra những giới hạn cho mối quan hệ này, quyết không để ảnh hưởng đến công việc. “Tôi không muốn công khai tình cảm, không bao giờ nói chuyện công việc trong thời gian hẹn hò…”

Dù có công khai chuyện tình cảm với sếp lớn hay không thì bạn bè đồng nghiệp vẫn phải nể Melinda về năng lực làm việc.

Sau 9 năm làm việc bà đã lên chức giám đốc phụ trách các sản phẩm thông tin.

Cấp trên trực tiếp của Melinda lúc đó, bà Patty Stonesifer đã nhận xét: “Nếu tiếp tục ở lại làm việc, Melinda chắc chắn sẽ đứng trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất của Microsoft”.

Tháng 1/1994, Melinda rời khỏi Microsoft, dành toàn bộ tâm huyết cho quỹ từ thiện. Tình cảm hai người dành cho nhau càng trở nên sâu sắc.

Trước đây Bill Gates chưa bao giờ nghĩ đến việc thành lập quỹ tài trợ, dù luật sư và kế toán của ông thường xuyên khuyên ông nên dành thời gian và tiền bạc để chính thức tham gia các hoạt động từ thiện.

Đó cũng là lý do mà báo chí những năm 1990 gọi Bill là “kẻ hà tiện”. Cha của Bill giải thích “Con tôi không muốn đứng ra thành lập quỹ từ thiện vì không muốn sở hữu thêm một công ty nữa”. Ngay từ ngày đầu lập quỹ, Melinda đã quán xuyến công việc quản lý.
Những ngày đầu, Melinda và Bill lập ra dự án tặng cho mỗi phòng học một laptop phục vụ việc giảng dạy nhưng công tác quảng bá đã bị giới truyền thông phê bình gay gắt vì… phô trương và thiếu thực tế.

Khi đi khảo sát các trường học, Melinda nhận ra rằng, chỉ trang bị cơ sở vật chất đơn thuần không giảiquyết được những vấn đề giảng dạy, vì thế sau này thúc đẩy phổ cập giáo dục mới là mục tiêu chính của quỹ.

Dưới ảnh hưởng của Melinda, quỹ Bill & Melinda Gates đã mở rộng phạm vi hoạt động của mình trong lĩnh vực phòng chống AIDS, bệnh sốt rét…

Melinda chia sẻ: “Chúng tôi muốn dần dần thiết lập một danh sách cần cứu trợ hợp lý. Tiền chỉ có ích khi mang lại những lợi ích thực sự cho những người cần cứu trợ nhất”.

Bà cũng cho biết, quỹ Bill & Melinda Gates không quyên gửi thẳng tiền cho viện nghiên cứu ung thư Hoa Kỳ mà tập trung cho những dự án và khu vực khẩn thiết hơn.

Bà Gates dùng phương pháp liên kết những nhà bán thuốc và bảo đảm trợ cấp tài chính cho việc nghiên cứu để đổi lấy sự hạ giá thuốc cho những nước nghèo, qua đó tạo đà mới cho ngành y học ngừa bệnh của các nước kém phát triển vốn đã bị chững lại từ những năm 1990.

Và rõ nét nhất là việc sáng lập Công ty Vaccine HIV – là công ty liên kết các nhà nghiên cứu với ngân sách 400 triệu USD.

Trải qua 7 năm hoạt động, dưới sự điều hành của Melinda, quỹ Bill & Melinda Gates đã góp phần cứu sống ít nhất 700.000 người tại các quốc gia nghèo thông qua các khoản đầu tư vào những chương trìnhvaccine.

Quỹ Bill & Melinda Gates hiện là quỹ từ thiện lớn nhất thế giới, với tài sản lên tới 29,1 tỉ USD và luôn đi đầu trong chiến dịch nâng cao sức khỏe cộng đồng trên quy mô quốc tế. Melinda, Bill Gates và cha của Bill là 3 thành viên điều hành quỹ.

Gần đây, Bill Gates đã chính thức rời khỏi Microsoft để hoàn toàn tập trung cho công việc từ thiện.

Mỗi năm quỹ này nhận được khoảng 6.000 thư xin được trợ giúp ở khắp nơi trên thế giới.

Bill và Melinda sẽ tự mình phê duyệt với tổng số tiền trên 40 triệu USD. Cách làm những công việc ở quỹ của đôi vợ chồng này uyển chuyển và có phần thử thách hơn cả khi điều hành Microsoft.

“Chúng tôi trò chuyện ngay cả lúc cùng chạy bộ với nhau”, Bill cười nói. Trong vòng hai năm trở lại đây Bill Gates đã chạy bộ khá đều đặn và cùng luyện tập trí nhớ một cách thú vị và ý nghĩa.

Hai người cùng thảo luận và nêu ra các phương án hành động cho các dự án tài trợ. Các thông tin này sẽ được cả hai nhẩm nhớ, không ghi lại bằng giấy gì cả và ghi nhớ cho đến khi thông báo lại cho các thành viên quản lý quỹ để thông qua chính thức.

Tháng 6/2006, Warren Buffet đã chuyển giao một phần tài sản trị giá khoảng trên 30 tỉ USD của mình vào việc làm từ thiện, trong đó 83% số tiền được đưa vào Quỹ Bill & Melinda Gates. Khoản hiến tặng này được xem là lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Vào thời điểm đó, số tiền được quyên này còn lớn hơn gấp đôi số tiền hiện có của quỹ. Đây là lời công nhận đầy thuyết phục đối với khả năng quản lý từ thiện, một lĩnh vực mới mẻ và nhiều thách thức của nhà đầu tư tài chính hàng đầu với hai vợ chồng Bill Gates.

Tin vui này cũng đến khi cả hai người đang chạy bộ. Melinda nhớ lại với một vẻ bồi hồi: “Tôi nhận được điện báo và không tin vào tai mình nữa. Tôi nói với Bill, và thực sự muốn khóc. Chúng tôi đã làm được, chúng tôi đã có niềm tin của mọi người, và chúng tôi có nhiều trách nhiệm hơn nữa”.

Hiện nay, Quỹ từ thiện của hai vợ chồng bà đã thu thập được 37,6 tỉ USD, trong đó, 3,5 tỉ USD là phần góp của nhà tỉ phú Warran Buffet, người đứng đầu công ty Berkshire Hathaway. Sắp tới đây, Warren Buffet dự định chuyển cho quỹ Bill & Melinda Gates thêm 9.000 cổ phiếu nữa với trị giá 41 tỉ USD.

Như vậy, cùng với các khoản lạc quyên và hàng tỉ USD của chính hai vợ chồng Bill Gates, tổng số vốn của quỹ trong vài năm tới sẽ đạt đến con số khổng lồ là 100 tỉ USD.

Cả hai vợ chồng đều sẵn sàng chi tiêu toàn bộ số tiền này vào việc giúp đỡ những người nghèo khổkhông chỉ ở nước Mỹ. Đến nay, quỹ đã chi gần 20 tỉ USD cho nhiều hoạt động từ thiện.

Bill Gates thừa nhận rằng vợ ông hiểu biết về con người hơn ông. Khi động chạm đến việc nên chi tiền trong quỹ vào những lĩnh vực gì, bà Melinda bao giờ cũng có những ý tưởng thông minh hơn chồng.

Melinda nói: “Hai vợ chồng chúng tôi đã cùng soạn lập danh mục những hiện tượng bất công nhất trên thế giới. Và chúng tôi lựa ra những hiện tượng mà chúng tôi có thể đấu tranh”.

Trong hoạt động nhân đạo chung của cả hai vợ chồng, vai trò của bà Melinda dường như nổi bật hơn.

Không phải vô cớ mà người bạn thân của họ – nhà tỉ phú Warren Buffet – đã có nhận xét rất đáng chú ý: “Bill Gates cực kỳ thông minh. Nhưng khi ta nhìn toàn bộ bức tranh chứ không phải một phần riêng biệt nào đó thì Melinda hiển nhiên là vượt xa chồng. Nếu như Melinda không làm việc trong quỹ từ thiện của hai vợ chồng họ thì liệu tôi có trao tiền cho Bill không? Có lẽ không”.

Như vậy, điều kiện chủ yếu thúc đẩy Buffet chuyển giao tài sản chính là người vợ nhanh nhẹn, hiểu biết, thấu tình đạt lý của Bill Gates. Buffet đã khiến Bill phải thốt lên: “Melinda đúng là vận may lớn nhất cuộc đời tôi”.

Yêu thích cuộc sống bình lặng

Là vợ người thường xuyên giữ vị trí giàu nhất thế giới, Melinda không tránh khỏi những phiền toái của cuộc sống.

Dù cố gắng thế nào đi nữa, Melinda cũng rất khó khăn để có được cuộc sống bình thường. Nhưng đến nay, sau nhiều nỗ lực, người phụ nữ dịu dàng này vẫn có cách để cuộc sống của mình đi theo những quỹ đạo mong muốn.

Trước khi kết hôn với Bill Gates, Melinda cũng chịu nhiều áp lực từ khối tài sản đồ sộ này. Melinda luôn băn khoăn con người mải mê công việc và cạnh tranh thương trường của Bill Gates có thích hợp với cuộc sống gia đình hay không.

Câu hỏi: “Cái người có thể phát điên lên vì công việc này nếu làm chồng mình sẽ ra sao?” luôn quẩn quanh trong đầu Melinda.

Cuối cùng bà cũng nói thẳng điều này ra với Bill, rằng: “Nếu muốn em dọn đến ở cùng anh, anh cần phảitạo nên một ngôi nhà thực sự ấm cúng của gia đình giống như em tưởng tượng”.

Sau 6 tháng thảo luận, bàn bạc với vị hôn phu, Melinda đã đích thân thuê kiến trúc sư cải tạo khu nhà ở 3.700m2. Đến nay, cứ cuối tuần Melinda đều cho đội ngũ làm thuê trong tư gia nghỉ, để gia đình có thể trải qua những giây phút quây quần bên nhau như những gia đình bình thường khác.

Có 3 con, điều đáng ngạc nhiên là chính Melinda đã tuân thủ các quy định nuôi con bằng sữa mẹ như các bác sĩ khuyến cáo.

Trong việc nuôi dạy bọn trẻ, Melinda cũng khuyến khích các con tự lập và làm việc chăm chỉ. Bà cũng tranh thủ đưa các con đi cùng trong các chuyến đi từ thiện để vừa rèn luyện sức khỏe, vừa mở rộng tầm nhìn về thế giới cho chúng.

Melinda và Bill cũng thống nhất trong việc để dành thừa kế cho các con. Sẽ không quá 5% tài sản của họ sẽ trở thành tiền thừa kế của 3 con, còn khối tài sản khổng lồ còn lại sẽ trở thành khoản đầu tư từ thiện với mong muốn sẽ đem lại lợi ích cho nhiều người hơn nữa.

Thực raban đầu Bill và Melinda thậm chí không muốn để lại tài sản gì cả nhưng người bạn thân Buffet đã khuyên :

“Một người có rất nhiều tiền nên để lại cho con cái họ đủ số tiền, để chúng thực hiện ước mơ của mình, nhưng cũng không được nhiều đến mức, chúng không muốn làm gì nữa”.

Không thích mua sắm, ghét những nhãn hàng xa xỉ và chỉ trang điểm nhẹ nhàng, Melinda vẫn giữ được vẻ đẹp trẻ trung suốt những năm qua.

Một trong những bí quyết của bà là luyện tập thể thao đều đặn. Melinda đã tập chạy marathon từ gần 15 năm qua, thậm chí còn tham dự cả giải Seattle Marathon.

Dù bận rộn đến mấy, mỗi tuần bà cũng có một cuộc chạy việt dã, trong 1 giờ vượt qua 11km. Việc Bill tham gia chạy trong 2 năm trở lại đây cũng là do Melinda khuyến khích và thôi thúc.

SỐNG TRONG MỐI HẬN CỦA CHÍNH MÌNH

SỐNG TRONG MỐI HẬN CỦA CHÍNH MÌNH

Cách đây vài năm, William Young viết một cuốn tiểu thuyết vừa thu hút người đọc, vừa là đề tài bàn cãi kịch liệt.  Quyển “The Shack” (Căn lều) kể câu chuyện một người đàn ông có đứa con gái nhỏ bị bắt cóc và rồi bị giết hại dã man.  Người cha, vật lộn với nỗi phẫn uất cay đắng, nhận được một mẩu nhắn bí ẩn mời ông đi một mình tới căn lều nơi con gái ông từng bị sát hại.  Nghĩ rằng sẽ gặp tên sát nhân ở đó, ông chuẩn bị cho một cuộc chiến đấu khốc liệt.  Nhưng tại căn lều, ông lại gặp Chúa. 

Những gì diễn ra sau đó là sự khắc họa về Chúa Ba Ngôi một cách hết sức ấm áp và phong phú về mặt thần học.  Nhưng Chúa cởi mở tuyệt vời, ấm áp, đầy che chở, nâng niu, thứ tha hết thảy mà nhân vật của William Young gặp có một điều kiện duy nhất, đầy khó khăn và không lay chuyển để được lên thiên đàng: người cha phải tha thứ, không chỉ kẻ đã giết hại con mình, mà là tất cả mọi người, tuyệt đối tất cả không chừa một ai, nếu ông muốn cuối cùng gia nhập cộng đoàn những người được ban ân phước.  Ông có thể lên thiên đàng, nhưng nếu ông tiếp tục mang mối hận trong lòng, ông sẽ không lên được.

Dù các phê bình gán cho ông những khiếm khuyết về mặt huấn đức gì đi nữa, ông vẫn hoàn toàn đúng, và đang mạnh mẽ thách thức khi đưa ra quan điểm căn bản này – xả bỏ hiềm hận và cay đắng là điều kiện không lay chuyển để lên thiên đàng.  Thật sự, tôi tin chắc rằng trong đời chúng ta sẽ tới một lúc nào đó ta chúng ta chỉ cần giữ lại ba từ trong vốn từ vựng tâm hồn của mình: Tha thứ, tha thứ, tha thứ.  Morris West, trong một tự truyện ngắn viết nhân kỷ niệm ngày sinh thứ 75 của mình, đã khẳng định điều này một cách rõ ràng. Ông nói, khi bước tới tuổi 75, bạn chỉ nên giữ lại một cụm từ trong toàn bộ vốn từ của mình mà thôi: Cảm ơn!  Tha thứ

Lòng biết ơn là điều trái ngược với hiềm hận và chúng ta có quá ít lòng biết ơn trong đời sống của mình.  Thông thường chúng ta hay hiềm hận hơn là biết ơn.  Hơn nữa, thậm chí khi chấp nhận hiềm hận, chúng ta lại có xu hướng hợp lý hóa nó bằng một tín điều hay một nguyên cớ nào đó: “Tôi hận, nhưng mà có lý do!  Giận của tôi là giận chính đáng, giống như Chúa Giê-su khi Người lật đổ bàn của những buôn bán tiền trong đền thờ!” “Dĩ nhiên tôi giận, nhưng tại sao tôi lại không giận khi cứ phải nhìn những kẻ bảo thủ đã bóp nghẹt tinh thần cởi mở của các thế hệ vừa qua, rồi khăng khăng giữ thái độ thiếu khoan dung trong giáo hội lẫn cả trong đất nước này, họ lại càng không biết đến người nghèo!” “Dĩ nhiên tôi giận, nhưng tại sao tôi lại không giận khi nhìn những kẻ theo chủ nghĩa tự do đang làm những gì với giáo hội và với đất nước này! Cứ nhìn nạn nạo phá thai và hôn nhân đồng tính mà coi!”

Chúng ta cần phải thận trọng khi tự đánh bóng mình lên như vậy: Khác với Chúa Giê-su khi khóc cho thành Giê-ru-sa-lem, nước mắt của chúng ta thường không phải là nước mắt ấm áp của tình thương yêu và đau buồn trước tình trạng chia cắt và hiểu lầm.  Nước mắt của chúng ta, nếu thật sự chúng ta có khóc, thường là nước mắt lạnh lẽo của niềm cay đắng và hiềm hận vì cảm thấy bị đối xử không đúng, hay vì cảm thấy phải sống trong giáo hội và xã hội của mình với những người chúng ta coi là xấu bụng, lười biếng, ti tiện, hay đơn giản là dốt nát.  Đúng hơn, chúng ta giống như người anh của đứa con hoang đàng, người anh hầu như chỉ làm những điều đúng đắn, thể hiện ra ngoài là trung thành với các nghĩa vụ tôn giáo và luân lý của mình, nhưng bị trói chặt bởi niềm cay đắng và nỗi hiềm hận tận trong sâu thẳm đã khiến cho chúng ta khó có thể, hay thậm chí không thể vui sống, xả bỏ, thứ tha.

Quá ít người trong chúng ta thừa nhận mình mang nhiều nỗi hiềm hận trong lòng, rằng có những góc tâm hồn mình đầy cay đắng và phẫn uất, và rằng vẫn có những con người, những sự việc, sự kiện trong đời mà chúng ta chưa hề tha thứ được.

Do vậy, để ngụy trang nỗi hiềm hận của mình, chúng ta muốn tạo dáng vẻ hào hiệp và lòng tốt rồi phô ra ngoài.  Chúng ta có khuynh hướng phô ra với gia đình và bạn bè là chúng ta dễ thương đến độ không tiếc lời khen ngợi một ai đó, và sau đó, gần như trong cùng một câu, chúng ta thóa mạ ai đó, phỉ báng họ, nói xấu ác hoặc châm biếm một ai đó.  Khuynh hướng phân chia người khác ra thành “thiên thần” hay “quỷ dữ” chắc chắn là dấu hiệu của nỗi hiềm hận trong lòng.  Chúng ta ra vẻ tán dương người nào đó (một việc phô diễn nhằm bày ra cho mọi người thấy chúng ta là người rất dễ thương, hơn là nhằm nêu bật đức hạnh của người kia), và sau đó cay đắng oán thán người này người kia tệ bạc, rằng sao mà chúng ta bao giờ cũng bị dây với những kẻ ngu dốt.  Tán dương hay oán than đều chứng tỏ cùng một điều – chúng ta đang sống trong nỗi hiềm hận.

Lòng trung thực và khiêm tốn rốt cuộc sẽ phải đưa chúng ta đến chỗ thừa nhận điều này.  Tất cả chúng ta đều mang những nỗi hiềm hận nào đó; chúng ta không được tự lừa dối mình về điều này.  Chúng ta cần can đảm và trung thực để đối diện với sự thật đó.

Có lẽ chúng ta có thể rút ra được một bài học từ những nhóm như Hội Những người nghiện rượu ẩn danh (Alcoholics Anonymous) và giới thiệu mình với nhau, hay với cha giải tội theo cách như sau:

“Tôi tên là Ron, tôi là một người hiềm hận.  Tôi hợp lý hóa việc này bằng cách tự nói với mình và người khác rằng nỗi hiềm hận của tôi là có lý, rằng tôi cũng như Chúa Giê-su, đá tung những cái bàn của những buôn bán tiền để làm  sạch nhà Chúa.  Nhưng tôi dần dần nhận ra rằng nghĩ như vậy là tự huyễn, đó đơn thuần chỉ là một cách hợp lý hóa các thương tổn của tôi.  Càng già, tôi càng nhận ra tôi giống người anh trai của đứa con hoang đàng; tôi đang đứng bên ngoài vòng tay ấm áp, vòng tay cộng đoàn.  Nhưng, đáng mừng là giờ đây tôi đang hồi phục.”

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From Langthangchieutim 

Fanpage của Đại sứ Hoa Kỳ dịch thiếu “tôn trọng nhân quyền” của Ngoại trưởng Mike Pompeo?

Trần Bang shared a post.

“Hoa Kỳ sẽ tiếp tục vì một Việt Nam hùng mạnh, thịnh vượng và độc lập, một quốc gia tham gia thương mại công bằng và đối ứng, đóng góp vào tình hình an ninh quốc tế, tôn trọng nhân quyền và pháp quyền”, mạng báo VOV dẫn lời Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo cho hay.

Tối ngày 8/7, trong chuyến thăm chính thức Việt Nam, ông Mike Pompeo đã có buổi gặp gỡ Cộng đồng doanh nghiệp, đại diện các Bộ, ngành, các đối tác lớn của Hoa Kỳ tại nước này.

Trang Fanpage của ông Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ambassador Daniel J. Kritenbrink tối 8/7 cũng trích dẫn câu nói của ông Pompeo bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh nhưng một trong câu đó đã không được dịch ra tiếng Việt:

“one that engages in fair and reciprocal trade, contributes to international security, and respects human rights and the rule of law”

Tạm dịch là:

“một quốc gia tham gia thương mại công bằng và đối ứng, đóng góp vào tình hình an ninh quốc tế, tôn trọng nhân quyền và pháp quyền”

Đến trưa ngày 9/7/2018, đoạn văn trên cũng bị rút bỏ khỏi bài viết của ông Đại sứ mà không có lời giải thích.

Tuy nhiên Thông cáo báo chí về bài nói chuyện của ông Pompeo trên trang web của Tòa đại sứ và của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ không có đoạn văn này.

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn bình luận dưới bài viết của ông KritenbrinkL:

“Bạn nào bên sứ quán dịch thiếu rồi. ‘Một quốc gia tham gia thương mại công bằng và đối ứng, đóng góp cho an ninh toàn cầu, và tôn trọng nhân quyền, pháp quyền…’”

Tài khoản FB Song Hào Trần thì đặt câu hỏi: “Tại sao ngài không chuyển ngữ ra tiếng Việt những cụm từ trong câu trên?”

Image may contain: 1 person, smiling, text
Đài Á Châu Tự Do

12 hrs

Fanpage của Đại sứ Hoa Kỳ dịch thiếu “tôn trọng nhân quyền” của Ngoại trưởng Mike Pompeo?

“Hoa Kỳ sẽ tiếp tục vì một Việt Nam hùng mạnh, thịnh vượng và độc lập, một quốc gia tham gia thương mại công bằng và đối ứng, đóng góp vào tình hình an ninh quốc tế, tôn trọng nhân quyền và pháp quyền”, mạng báo VOV dẫn lời Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo cho hay.

Tối ngày 8/7, trong chuyến thăm chính thức Việt Nam, ông Mike Pompeo đã có buổi gặp gỡ Cộng đồng doanh nghiệp, đại diện các Bộ, ngành, các đối tác lớn của Hoa Kỳ tại nước này.

Trang Fanpage của ông Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ambassador Daniel J. Kritenbrink tối 8/7 cũng trích dẫn câu nói của ông Pompeo bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh nhưng một trong câu đó đã không được dịch ra tiếng Việt:

“one that engages in fair and reciprocal trade, contributes to international security, and respects human rights and the rule of law”

Tạm dịch là:

“một quốc gia tham gia thương mại công bằng và đối ứng, đóng góp vào tình hình an ninh quốc tế, tôn trọng nhân quyền và pháp quyền”

Đến trưa ngày 9/7/2018, đoạn văn trên cũng bị rút bỏ khỏi bài viết của ông Đại sứ mà không có lời giải thích.

Tuy nhiên Thông cáo báo chí về bài nói chuyện của ông Pompeo trên trang web của Tòa đại sứ và của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ không có đoạn văn này.

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn bình luận dưới bài viết của ông KritenbrinkL:

“Bạn nào bên sứ quán dịch thiếu rồi. ‘Một quốc gia tham gia thương mại công bằng và đối ứng, đóng góp cho an ninh toàn cầu, và tôn trọng nhân quyền, pháp quyền…’”

Tài khoản FB Song Hào Trần thì đặt câu hỏi: “Tại sao ngài không chuyển ngữ ra tiếng Việt những cụm từ trong câu trên?”

MỸ MÀ XẤU ?

Phan Dân Trình shared a post.
Image may contain: stripes and sky

Luân Minh Bui

MỸ MÀ XẤU ?

Bài viết quá hay, không đọc thiệt uổng …!

Sức mạnh của Mỹ không phải chỉ nằm ở mấy chiếc hàng không mẫu hạm hay phi đạn Tomahawk mà nó còn nằm ở chổ:

1- Ở chổ dù mồm bạn đang chửi Mỹ xoen xoét nhưng tay bạn vẫn thích bấm cái phone do Mỹ làm ra, mắt vẫn thích lướt Fb do người Mỹ viết mà thành, đít vẫn thích ngồi xe hơi do Mỹ chế, hay bay trên máy bay là thứ cũng do người Mỹ phát minh để chu du khắp bốn phương trời.

2- Nó nằm ở chổ dù bạn có lôi tổng thống Mỹ ra mà chửi cha mắng mẹ cũng chẳng người Mỹ nào quan tâm, chẳng ai thèm đến nhà kiếm bạn để hăm he trả thù, và con cái của bạn vẫn cứ đường hoàng đến Mỹ ăn học mà chẳng có ai làm khó dễ chúng điều gì.

3- Nó nằm ở chổ khi các nước bị Mỹ đến Xâm Lược như Tây Âu, Nhật Bản hay Hàn Quốc thì đều trở nên phồn thịnh và văn minh, còn các nước được Liên Xô hay Trung Quốc đến Giải Phóng như Đông Âu hay Tây Tạng thì hổng đổ máu cũng bầm mình.

4- Nó nằm ở chổ chính kẻ thù của Mỹ cũng cảm thấy chỉ có Mỹ là nơi an toàn để nương thân mỗi khi bị đồng chí của mình hãm hại. Ngay cả cố tổng bí thư Liên Xô một thời lừng lẫy Khruschchev mà rồi con trai ông ấy cũng có được yên thân ở Liên Xô đâu, cũng phải chạy sang Mỹ mà áp tay lên ngực để chào lá cờ hoa một thời cha ông mình chửi rủa.

5- Nó nằm ở chổ nếu như hôm trước bạn còn xuống đường hò hét chửi Mỹ như thể bạn thù nước Mỹ không đội trời chung thì hôm sau bạn vẫn sẽ vứt hết tất cả để đi Mỹ nếu như bạn được cấp một chiếc thẻ xanh.

Tôi đã thấy rồi, tôi đã thấy có người chửi Mỹ xoen xoét khi còn ở Việt Nam nhưng rồi cũng rất hồ hởi khi được có mặt ở cái xứ tư bản giãy chết này dù nói chuyện vẫn còn cố vớt vát “đi là vì tương lai của các con thôi”.

Tôi đã thấy rồi, tôi đã thấy có người chửi Mỹ xoen xoét khi đã sang đây rằng “ở Mỹ cực như chó” nhưng lại cứ ráng ở lại chịu cực mà chẳng thấy quay về.

6- Sức mạnh của Mỹ nó nằm ở chổ nó là cái nơi thu hút con người ở khắp mọi miền trên thế giới đổ về, chứ không phải là cái nơi mà ai cũng muốn bằng mọi giá phải dứt áo từ bỏ. Nó không ràng buộc ai phải ở lại nhưng chẳng ai tự nguyện ra đi.

7- Sức mạnh của Mỹ nó nằm ở chổ 4 người đàn ông lực lưỡng chung tay khiêng cái nón nhẹ hều một cách trang nghiêm để tôn trọng người quá cố, dù rằng người quá cố đó từng là một đối thủ. Chứ không phải đưa hài cốt của đồng đội mình về trong một cái túi xách đàn bà.

Các nhà bồi bút ở Việt Nam hãy thôi chỉ nhìn vào mấy trái tên lửa rồi cố hạ thấp sức mạnh của Mỹ và nâng bi sức mạnh của Nga hay Tàu làm gì.

Bởi Mỹ có những điều mà hai xứ này cả trăm năm nữa cũng chưa chắc có, Mỹ có một nền dân chủ đã 242 năm.

Còn Nga và Tàu, ngoài độc tài và súng đạn thì họ còn gì?

fb Hung Tran https://www.facebook.com/hung.tran.16940599…

“Không để hình thành tổ chức chính trị đối lập”

Image may contain: 2 people, text
Đài Á Châu Tự Do

“Không để hình thành tổ chức chính trị đối lập”

Ông Nguyễn Thế Toàn – Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Thành ủy Hà Nội nói như thế trong buổi tổ chức sơ kết công tác nội chính và phòng, chống tham nhũng 6 tháng đầu năm, triển khai nhiệm vụ trọng tâm 6 tháng cuối năm 2018.

Mạng báo Hà Nội Mới dẫn phát biểu của ông Nguyễn Thế Toàn tại buổi sơ kết do Thành ủy Hà Nội tổ chức sáng 9-7 cho hay:

“6 tháng đầu năm 2018, Ban Nội chính Thành ủy Hà Nội và các cơ quan thuộc khối nội chính thành phố tiếp tục tham mưu cho Thành ủy lãnh đạo, chỉ đạo duy trì và giữ vững ổn định an ninh quốc gia, không để xảy ra các hoạt động gây rối an ninh trật tự, khủng bố, phá hoại; không để hình thành tổ chức chính trị đối lập; không phát sinh ‘điểm nóng’ về an ninh trật tự.”

Cũng theo ông Toàn “các cơ quan thành phố cũng đã đấu tranh vô hiệu hóa âm mưu, ý đồ hoạt động chống phá của một số đối tượng phản động, cơ hội chính trị.

Đặc biệt, thành phố đã chủ động triển khai các phương án phòng ngừa, ngăn chặn hiệu quả, làm thất bại âm mưu, ý đồ của một số đối tượng phản động lợi dụng việc Quốc hội đưa ra thảo luận dự thảo Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc; thông qua Luật An ninh mạng để tổ chức tụ tập đông người tuần hành trái pháp luật với phương thức, thủ đoạn mới…”

Được biết, sáng ngày 10/6/2018, hàng chục người dân ở Hà Nội đã đến bờ Hồ Hoàn Kiếm giơ biểu ngữ phản đối Luật Đặc khu và Luật An ninh mạng.

Tuy nhiên sau đó những thanh niên mặc thường phục đeo băng đỏ đã bắt những người này về các đồn công an khác nhau.

Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh cáo buộc, một viên an ninh đã tấn công bà trong đồn công an phường Trung Tự, quận Hà Đông sau khi bà tham gia một cuộc biểu tình chiều hôm đó và bị bắt về công an phường.

Mới đây, sáng 5/7, blogger Lê Anh Hùng cũng bị bắt giữ và khởi tố với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo điều 331 BLHS năm 2015.

TẨY CHAY HÀNG HÓA TÀU KHỰA

Cong Binh Nguyen viết: : Từ hồi tôi viết những bài về Sách lược “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” thì đã có nhiều người like, nhiều người share (chia sẻ) …; và ngày càng nhiều người đề nghị kết bạn (số lượng tăng nhanh, nên xin lỗi nếu có chậm trễ; và tôi không muốn những bạn mà fb chỉ khoe thân , khoe nhậu..!)…

Những điều đó là dấu hiệu khích lệ, tuy nhiên xin mọi người hiểu, Tẩy chay hàng hóa Khựa không nên hiểu như là một kêu gọi, hay hô hào theo cảm tính, hay theo phong trào…

Bởi vì những thứ đó chóng tàn phai và không đi đến đâu…

“TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” phải là một sách lược lớn nương theo thời cơ Mỹ _ Khựa giao đấu trên các phương diện, đặc biệt về Kinh tế…
NƯƠNG THEO THỜI CƠ VÀNG CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI GIỮA MỸ VÀ KHỰA…

MỖI NGƯỜI VẬN ĐỘNG TRĂM NGƯỜI :”TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” ĐỂ CỘNG HƯỞNG VỚI MỸ VÀ CỘNG ĐỒNG THẾ GIỚI ĐÁNH KHỰA…! Không những dựa vào suy đoán, mà cần thiết mọi người trong Cộng Đồng nhân loại, đặc biệt là dân tộc VN phải biết làm sao cho sự suy tàn của Tàu khựa phải diễn ra nhanh chóng…!

Đó là con đường duy nhất cứu dân tộc ra khỏi nguy cơ nô lệ giặc Tàu hung ác và bè lũ tay sai cs Hà Nội tham tàn!

NHỮNG AI CÓ LƯƠNG TRI , NHỮNG AI YÊU BẢN THÂN MÌNH, NGƯỜI THÂN MÌNH, DÂN TỘC MÌNH…HÃY CÙNG NHAU VẬN ĐỘNG ” TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA”!!!

CÙNG NHAU LÊN TIẾNG “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA ” LÀ VIỆC RẤT THIẾT THỰC , RẤT DỄ LÀM, RẤT DỄ THÀNH CÔNG…

NẾU KHÔNG CÙNG LÀM ĐƯỢC VIỆC NÀY THÌ ĐỪNG HÔ HÀO “Lật đổ cs”!!! Tiêu diệt cs”!!!, hay ” Đấu tranh Dân chủ”!!! …gì gì cả…!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
43 năm rồi! Đừng lờ vờ để tiếp tục thêm 43 năm nữa…!

HÃY HÀNH ĐỘNG!

Mong là những người bạn hoặc sẽ kết bạn …cùng đồng hành cho sách lược “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” (bước 1) , được đẩy mạnh , được hiệu quả… ; dẫn đến các bước:” TẨY CHAY KHỰA” (bước 2), “TẨY CHAY KHỰA VÀ TAY SAI” (bước 3)…và các bước kế tiếp…!

Nước đã mất rồi. Không còn hy vọng Thoát Trung

Nước đã mất rồi. Không còn hy vọng Thoát Trung

Trúc Giang MN (Danlambao) – Những ngày gần đây, trên các trang mạng, YouTube, tràn lan những tin như: “SOS. Việt Nam có nguy cơ mất nước”. “Mất nước đã gần kề”… 

Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi, còn gì nữa mà mất, mà “Thoát Trung”? Đảng CSVN, từ thời Hồ Chí Minh cho đến ngày nay, đã từng bước dâng đất, dâng biển cho Tàu Cộng. Đúng là Việt Nam đang ở thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 5. Nguyễn Cơ Thạch đã xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. 

Hiện tại, những tin “hot” trên YouTube như “Nguyễn Phú Trọng bàn giao chính quyền”, “Trần Đại Quang âm mưu đảo chánh”, thơ của Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi biểu tình… Đó chỉ là những tin vịt, giả mạo, nhưng dù sao cũng có những ai đó đã “bức xúc” và mong muốn như thế. 

Tôi viết bài nầy không phải để làm nản chí những người Việt Nam yêu nước, dấn thân đấu tranh bảo vệ chủ quyền của dân tộc chúng ta. Điều tôi muốn nhấn mạnh là, thật sự nước Việt Nam đã mất chủ quyền, do bọn Việt Cộng đã dâng đất nước nầy cho quan thầy Trung Cộng. Sở dĩ đại đa số người dân chưa nhận ra điều đó (mất nước), là do bọn Hán ngụy đã ma giáo dàn dựng những màn lừa bịp rất tinh vi, sử dụng những từ ngữ đẹp đẽ để qua mặt người dân, mà chỉ có bọn họ hiểu với nhau mà thôi. 

Lực lượng công an là công cụ trấn áp để bảo vệ Đảng “còn Đảng thì còn ta”. 

Quân đội thì không còn ý chí chiến đấu, một mặt lo đếm tiền kinh doanh, một mặt bị kiểm soát chặt chẽ. Quân đội bất khả dụng. 

Sinh viên Việt Nam không dám đấu tranh vì sợ bị đuổi học, không cho làm việc. 

Chỉ còn quần chúng nhân dân. “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”, nhưng đại đa số quần chúng mắc bệnh vô cảm. Vô trách nhiệm đối với xã hội, dân tộc và tổ quốc. Đó là hậu quả của trên 60 năm bị chế độ Cộng Sản cai trị. 

Đối tượng mà chúng ta cần vận động là tuổi trẻ và quần chúng nhân dân. 

Chẳng lẽ 90 triệu người Việt Nam tuyệt vọng chờ ngày bị diệt chủng hay sao? 

Việt Nam đang ở thời Bắc thuộc lần thứ 5 

Nhắc lại 4 thời kỳ Bắc thuộc: 

Dân tộc Việt Nam đã bị quân Tàu cai trị 998 năm qua 4 thời kỳ Bắc thuộc: 

– Bắc thuộc lần thứ nhất. (111 TCN-39). Nhà Triệu, nhà Hán 

– Bắc thuộc lần thứ hai. (43-541). Đông Hán, Đông Ngô, Tào Ngụy, nhà Tấn, nhà Tề, nhà Lương. 

– Bắc thuộc lần thứ ba. (602-905). Nhà Tùy, nhà Đường. 

– Bắc thuộc lần thứ tư. (1407-1427). Nhà Minh. 

– Bắc thuộc lần thứ 5: Đảng CSVN đã làm đầy tớ cho Trung Cộng là sự thật hiển nhiên, nhưng mãi cho đến năm 1990, sau Hội nghị Thành Đô, một cán bộ cao cấp, ủy viên Bộ Chính Trị, Nguyễn Cơ Thạch, đã chính thức xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là Bắc thuộc lần thứ 5. Nhận định của ông Thạch rất chính xác, bằng chứng là những tên đầy tớ của Trung Cộng đã loại ông ra khỏi Bộ Chính Trị và cách chức Bộ Trưởng Ngoại Giao. 

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã đặt đất nước lệ thuộc vào Tàu Cộng về mọi mặt: kinh tế, văn hóa, chính trị, quân sự… 

Âm mưu bán nước được sử dụng bằng những từ ngữ đẹp đẽ như nội dung của “16 chữ vàng” và “4 tốt” để che giấu tội bán nước và lừa bịp nhân dân. 

Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng về chính trị: 

  1. Cán bộ cao cấp Việt Nam phải qua Trung Quốc thụ huấn:

Trong hầu hết những thỏa thuận mà Việt Cộng ký kết với Trung Cộng đều có mục “Cán bộ cấp cao của CSVN đều phải qua thụ huấn tại Bắc Kinh”. Trong đó đã có Nguyễn Tấn Dũng. Điều nầy chứng minh rõ ràng rằng VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng. Cán bộ địa phương của khu tự trị sắc tộc VN phải được chính quyền trung ương huấn luyện, là chuyện bình thường trong nội bộ của một quốc gia. 

Cán bộ cao cấp được giáo dục, đào tạo đã, đang và sẽ lãnh đạo VN theo đường lối của Bắc Kinh. 

  1. Trung Cộng ra l ệnh Ba Đình định hướng dư luận:

Định hướng dư luận là cấm người dân bày tỏ phản đối chống những hành động côn đồ của Trung Cộng ở Biển Đông. Cụ thể là cấm những cuộc biểu tình yêu nước, cấm những bài viết kêu gọi chống ngoại xâm. Cấm tất cả những hình thức thể hiện HS/TS là của Việt Nam. Cấm luôn hai chữ “NO U”. Chữ U chỉ vùng biển hình lưỡi bò giống chữ U, hay đường 9 đoạn. 

Ngày 30-6-2011, Thượng tướng Mã Hiếu Thiên, Phó Tổng Tham Mưu Trưởng QĐ Trung Cộng, đến Việt Nam ra lịnh cho Hà Nội: “Phải xử lý thích đáng, hướng dẫn công luận và tình cảm dân chúng một cách đúng đắn, không để biểu tình xảy ra, không đa phương hóa, quốc tế hóa vấn đề Biển Đông”

Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng bộ QP/VN cam kết với Mã Hiếu Thiên: “Việt Nam kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người và kiên quyết không để cho sự việc tái diễn. Tình yêu nước của một số người dân đã bị các thế lực thù địch lợi dụng, gây ra những phức tạp về an ninh chính trị và trật tự xã hội. Việt Nam luôn luôn cảnh giác những âm mưu phá hoại, chia rẻ tình đoàn kết Việt-Trung”

Bọn thái thú Ba Đình thi hành những cam kết với Tàu Cộng: 

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Nguyễn Tiến Nam và nhiều người khác, chỉ nói “Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam” thì bị bắt bớ, đánh đập, tù đày. Trường hợp Điếu Cày đã mãn hạn tù pháp định mà không được thả ra, và biệt tích, khiến cho dư luận phẫn nộ, nghi ngờ anh bị thủ tiêu. 

Những người yêu nước như blogger Người Buôn Gió Bùi Thanh Hiếu, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Huỳnh, Nguyễn Phương Uyên, Nguyên Kha… cũng bị khủng bố, bắt giữ. 

Hồi tháng 6 năm 2011, nhà cầm quyền tại Sài Gòn gởi văn thư đến các trường đại học, trường cao đẳng ra lịnh cấm biểu tình. Các ký túc xá, các phòng, ban có nhiệm vụ theo dõi và báo cáo những sinh viên biểu tình để đuổi học. 

Ngày 18-8-2011, Ủy ban Nhân dân Hà Nội ra thông cáo cấm biểu tình. Thông cáo bất hợp pháp nầy đã bị những trí thức gởi kiến nghị yêu cầu hủy bỏ ngay lập tức, vì nó vi phạm Hiến pháp. Đó là những trí thức: TS Nguyễn Quang A, Lê Đăng Doanh, Nguyễn Xuân Diện, GS Nguyễn Huệ Chi, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và người đảng viên Nguyễn Chí Đức. 

Ngày 21-8-2011, nhiều người tụ tập ở Hồ Gươm trương biểu ngữ bày tỏ lòng yêu nước, bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải, đã bị bắt trọn bộ. Gồm có: Chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Tiến Nam, Trịnh Hữu Long, Phương Bích, Nguyễn Quang Thạch, Ngô Duy Quyền (chồng của LS Lê Thị Công Nhân). 

Trung Cộng định hướng dư luận: 

Trong khi CSVN thi hành định hướng dư luận bằng cách khủng bố, bắt giữ, giam cầm những công dân yêu nước, thì trái lại, Trung Cộng định hướng dư luận cho 1.3 tỷ nhân dân bằng cách chửi bới CSVN một cách thậm tệ. 

– Trung Cộng chửi CSVN là bọn lòng lang dạ sói: Trích nguyên văn bài dịch của GS Vũ Cao Đàm từ tài liệu của Trung Quốc: “Từ năm 1960, mặc dù Trung Quốc (TQ) còn nhiều khó khăn nhưng đã vô tư ủng hộ VN về quân sự, kinh tế, kỹ thuật quy mô lớn để VN đánh bại 560 nghìn quân Mỹ và xây dựng hạ tầng cho việc hồi phục kinh tế. 

Sự vô ơn của VN là một tay nhận viện trợ vô tư của Trung Quốc, một tay ngấm ngầm chìa ra Liên Xô. Dựa vào Liên Xô, VN quấy nhiễu biên giới đến đổ máu người TQ, trục xuất Hoa kiều, đem quân xâm chiếm Campuchia. Không thể nhẫn nại được nữa, tháng 2 năm 1979, TQ phát động chiến tranh phản kích tự vệ. VN đã cầm súng bắn lại ân nhân của mình. 

Đó là “lòng lang dạ sói”. 

“Cộng Sản Việt Nam là bọn tiểu nhân bỉ ổi, không biết xấu hổ”. 

Trung Quốc đã giúp đào tạo cán bộ VN. Nhiều chính trị gia VN đã đến học tập tại Trung Quốc, trong đó có Nguyễn Tấn Dũng. Học trò phản thầy là bọn vô liêm sĩ. 

Ngày 30-5-2008, Nông Đức Mạnh đột nhiên đến thăm nước ta, nói ra những điều cảm động lòng người, mồm bô bô “láng giềng tốt, bạn bè tốt. Do lạm phát tăng cao, kinh tế nguy cơ khủng hoảng nên mới chạy qua xin xỏ, cầu viện. Khi về đến nước thì tên Mạnh liền trở mặt. Liên kết với đối thủ cạnh tranh của TQ là công ty Mobil để khai thác dầu khí ở Nam Sa (TS) mà VN đã cướp đoạt của Trung Quốc. 

Rõ ràng là quân phản bội. CSVN là bọn vô liêm sỉ không biết hổ thẹn là gì. 

Chính sách VN đối với TQ thật là vô cùng nham hiểm, toa rập với Hoa Kỳ ngăn chặn sự phát triển của nước ta. Xem ra, VN muốn đi theo vết xe cũ của năm 1979, vẫn còn diễn vai trò bán đứng ân nhân đã từng giúp đỡ họ, như thế trở thành một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ thật thụ. 

Đã đến lúc chúng ta cần phải dẹp bỏ thái độ khoan dung, nhân nhượng mà phải dùng vũ lực để chứng minh TQ là một nước anh hùng. Để cho một nước lỏi con như VN xâm phạm lãnh thổ của mình là một sự khoan dung thái quá, là tự hủy diệt mình, nên phải dùng vũ lực tấn công VN một cách tàn nhẫn. Cần phải phá hủy triệt để các cơ sở quân sự, tất nhiên bao gồm tất cả hạ tầng dân sự của chúng. 

Đối với một nước vô liêm sỉ như vậy, chúng ta không cần quan tâm đến đạo đức, nhân đạo làm gì”. (GS Vũ Cao Đàm dịch từ tài liệu của TQ). 

Ngày 25-6-2011, Thiếu tướng Bành Quang Khiêm, Phó Tổng Thư Ký Ủy Ban Chính Sách Quốc Gia, tuyên bố: “Trung Quốc đã từng dạy cho VN một bài học, và có thể dạy cho một bài học lớn hơn nếu như VN tiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi đao, sớm muộn gì cũng có ngày VN sẽ ngã trên lưỡi đao đó”. 

Việt Cộng ngoan ngoãn dâng lịnh “định hướng dư luận” của Tàu Cộng cho thấy rõ người Việt đã mất chủ quyền dân tộc, và các lãnh đạo Đảng hiện nay chỉ là bọn thái thú người Việt mà thôi. 

“Dương Khiết Trì qua Việt Nam dẫn đứa con hoang đàng về nhà”:

 

 

 

 

 

 

Dương Khiết Trì qua VN dẫn đứa con hoang đàng về nhà 

Người Tàu xem Việt Nam như tên đầy tớ hoặc đứa con trong đại gia đình các sắc tộc Trung Quốc. 

Ngày 27-6-2016, Dương Khiết Trì (Yang Jiechi), ủy viên Quốc Vụ Viện (Chính phủ) TQ qua Việt Nam, không biết nói gì, nhưng tờ Hoàn cầu thời báo (Global Times) gọi là “Ông Dương sang thúc giục đứa con hoang đàng trở về nhà”. (Chinese media: In Vietnam, Yang calls “prodigal son” to return home) 

Lãnh đạo CSVN phải qua xin phép Tàu Cộng trước khi qua Mỹ: 

Các lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN, trước khi đi Mỹ đều phải qua trình diện, xin phép, và cam kết trung thành với quan thầy Tàu khựa. Không có ngoại lệ. 

– Nguyễn Minh Triết: Qua Tàu ngày 16-5-2007. Qua Mỹ ngày 22-6-2007.

– Trương Tấn Sang: Qua Tàu ngày 19-6-2013. Qua Mỹ ngày 25-7-2013.

– Phạm Quang Nghị: Qua Tàu ngày 8-9-2013. Qua Mỹ ngày 27-7-2014. Vì có sự tranh giành với Phạm Bình Minh.

– Phạm Bình Minh (Qua Mỹ lần thứ nhất): Qua Tàu ngày 12-2-2014. Qua Mỹ ngày 1-10-2014.

– Nguyễn Phú Trọng: Qua Tàu ngày 7-4-2015. Qua Mỹ ngày 10-7-2015.

– Phạm Bình Minh (Qua Mỹ lần thứ 2): Qua Tàu ngày 16-18/4/2017. Qua Mỹ ngày 20-21/4/2017. 

– Đinh Thế Huynh: Qua Tàu ngày 19-10-2016. Qua Mỹ ngày 24-10-2016. 

– Nguyễn Xuân Phúc: Qua Tàu ngày 16-9-2016. Qua Mỹ ngày 29-5-2017. 

Điều nầy cũng chứng tỏ Việt Nam đã mất chủ quyền quốc gia. Mất nước rồi! 

Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng về kinh tế: 

  1. Tai hại của nhập siêu:

TS kinh tế Phạm Chí Dũng (Sài Gòn) trả lời phỏng vấn của phóng viên đài RFI, cho biết: “Việt Nam muốn “Thoát Trung” về chính trị thì trước hết phải Thoát Trung về kinh tế và văn hóa. Kinh tế Việt Nam lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc”. 

Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc 32.3 tỷ USD. Nhập siêu là số tiền bán ra nhỏ hơn số tiền mua vào. Tiền bán không đủ trả tiền mua thì phải xuất ngân quỹ quốc gia ra trả. 

Việt Nam nhập 110 món hàng với giá 37 tỷ USD. Nếu Trung Quốc đột ngột ngưng xuất khẩu sang VN thì sẽ gây ra tác động dây chuyền không nhỏ. Một số doanh nghiệp dệt may tiết lộ, họ chỉ cầm cự được vài ba tháng nếu không có nguồn nguyên liệu từ Trung Quốc. 

Dệt may là mặt hàng “mũi nhọn” của VN, thu hút một số rất lớn công nhân. Dệt may ngưng hoạt động thì công nhân thất nghiệp. 

Nguyên nhân tạo ra nhập siêu là giá rẻ của hàng tiêu dùng không đạt tiêu chuẩn về vệ sinh, an toàn thực phẩm cho nên những người thu nhập kém (nghèo) phải chấp nhận. Máy móc không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật, lạc hậu, năng suất kém mà ô nhiễm cao, thì được các doanh nghiệp nhỏ và vừa, vì tài chánh có giới hạn, nên buộc phải chọn. 

Hàng tiêu dùng giá rẻ của Trung Quốc tràn ngập trên thị trường VN đi qua hai con đường, chính ngạch và tiểu ngạch. 

  1. Về đầu tư và xây dựng:

Nhà thầu Trung Quốc chiếm 90% thầu trọn gói EPC (EPC = Engineering, Procurement, Construction – Thiết kế, Mua sắm, Xây dựng). Là gói thầu được trao toàn bộ công trình, từ thiết kế kỹ thuật, thiết kế bản vẽ, tư vấn, cung cấp máy móc, trang bị vật liệu, lắp ráp, xây dựng, cho chạy thử, nghĩa là toàn bộ từ A đến Z của dự án. Chủ thầu Việt Nam chỉ chờ mọi việc hoàn tất, nhận chìa khóa bàn giao là xong. 

Nhà thầu Trung Quốc chiếm lĩnh những ngành chính như: thủy điện, nhiệt điện, xi măng, hóa chất, kim loại, bauxite… 

Bọn Tàu nầy lưu manh lắm. Chúng không làm ăn chân chính, mà sử dụng những máy móc lạc hậu, rẻ tiền, không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật… Sau việc bàn giao vài tháng thì nhà máy chạy ạch đụi, bữa đực bữa cái, hư hỏng hà rầm. Xây nhà máy điện xong thì phải qua Trung Quốc mua điện. 

Nhà kinh tế Phạm Chí Dũng cho biết: “Hệ quả là mỗi năm VN phải nai lưng ra nhập khẩu đến 10 tỷ USD cho nhóm nhà máy nầy. Đa số công trình đều chậm tiến độ thi công, có khi kéo dài đến 3 năm. Có hợp đồng thì cũng như không, vì họ là Trung Quốc. Vì họ đã đưa phong bì.” 

Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng về văn hóa: 

  1. Lập Viện Khổng Tử:

 

 

 

 

 

Việt Nam có rất nhiều Khổng Miếu ở khắp nơi để thờ Khổng Tử, nhưng bắt buộc phải để cho Trung Cộng thành lập Viện Khổng Tử ở Đại học Hà Nội. Viện nầy hoàn toàn do Trung Cộng quản lý, điều hành. Toàn bộ nhân viên giảng huấn, chương trình học và tất cả mọi thứ liên hệ đều nằm ngoài tầm tay của Việt Nam. Ví dụ như Trung Cộng tuyên truyền giáo dục sinh viên VN là hai quần đảo HS/TS là thuộc chủ quyền của Trung Cộng. Sinh viên tốt về tư tưởng thì được cấp học bổng sang du học Bắc Kinh. Ra trường, nếu đạt yêu cầu thì có thể được cho vào dạy học tại Viện nầy. Cuối cùng người VN tuyên truyền chống VN. 

Chính quyền giáo dục của Việt Nam phải đứng ngoài chương trình bậy bạ lếu láu hạ nhục Việt Cộng. Lại một chứng minh nữa là VN đã mất nước về tay Trung Cộng. 

  1. Lập Cung Hữu Nghị Việt-Trung:

 

 

 

 

 

Trung Cộng chỉ đạo cho Việt Nam lập Cung Hữu Nghị Việt-Trung. Được xây dựng rất “hoành tráng”, tổng phí 36 triệu USD. Chính quyền Trung Ương ở Bắc Kinh đài thọ 2/3. 

Ngày 12-11-2017, Tập Cận Bình sang VN chủ tọa lễ khánh thành và trao chìa khóa tượng trưng chính quyền trung ương ủy quyền quản lý cho Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân, Việt Nam. 

Nếu cung hữu nghị nầy do Việt Nam tự ý thành lập thì đâu có cần ai chủ tọa, ai phải trao chìa khóa quản lý cho mình. Điều nầy cũng khẳng định VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng. 

  1. Việt Nam ăn mừng quốc khánh Trung Cộng 10 ngày:

Lý Công Uẩn là người Tàu 

Ngày 1-10-2010 Việt Cộng tổ chức ăn mừng quốc khánh Trung Cộng tưng bừng suốt 10 ngày đêm, lấy lý do là kỷ niệm 1,000 năm Thăng Long. Tức là câu chuyện vua Lý Thái Tổ dời đô từ thành Hoa Lư ra thành Đại La. Lấy sự tích khi đoàn thuyền đến chân thành thì thấy con rồng vàng hiện ra, nên đặt tên là thành Thăng Long. Trong lịch sử VN không có sự kiện nào trùng hợp với ngày Trung Cộng lên nắm chính quyền ở Trung Hoa ngày 1 tháng 10 (năm 1949) cả. 

Điều đáng chú ý là các trí thức phản đối bộ phim chiếu trong suốt 10 ngày lễ ăn mừng thì thấy Lý Công Uẩn hoàn toàn là một người Tàu. 

  1. Phố Tàu mọc lên khắp nơi trên đất nước Việt Nam:

Phố tàu Bình Dương

Trên lãnh thổ Việt Nam, hầu như chỗ nào cũng có những khu phố Tàu, chỉ khác nhau ở quy mô lớn nhỏ mà thôi. Những khu phố Tàu lớn như ở Quảng Ninh, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Dương là những cộng đồng người Hoa khép kín. Họ sinh hoạt theo phong tục, tập quán và luật lệ riêng của họ. Chánh quyền VN không được vào để kiểm soát. 

Từ năm 2008, chiếu khán nhập cảnh được bỏ, cho phép người Tàu được tự do đi luông tuồng khắp nơi trên đất nước VN, như đi trong lãnh thổ của họ. Xem như VN đã được sát nhập vào Trung Quốc rồi. 

  1. Du khách Tàu:

Du khách Tàu và áo lưỡi bò

Du khách Tàu chiếm 1/3 số du khách nước ngoài vào VN. Trong 3 tháng đầu năm 2018 đã có 1.38 triệu người Tàu đến thăm VN. Du khách đông đảo như thế nhưng VN không có thu nhập đáng kể. Hàng loạt cửa hàng người Hoa làm chủ mọc lên như nấm, họ chỉ mua bán với du khách Tàu bằng đồng nhân dân tệ. Số tiền nầy sau cùng cũng trở về Tàu. 

Có ngày, hơn 10,000 du khách Tàu đến thăm Vịnh Hạ Long. Một số du khách đi tour trêm 600 chiếc tàu của người Tàu có giấy phép hành nghề. Đồng nhân dân tệ rồi cũng sẽ trở về Tàu. 

  1. Nguyễn Thiện Nhân cam kết giáo dục thanh niên Việt Nam để hội nhập vào thanh niên Trung Cộng:

Với tư cách Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung ương, Nguyễn Thiện Nhân cam kết với người đồng nhiệm là Du Chính Thanh, là ông sẽ giáo dục thanh niên VN để hội nhập, (mà trước kia gọi là đồng hóa) với thanh niên Trung Quốc. Lời cam kết nầy làm tăng thêm điểm tin cậy của Tập Cận Bình, hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn, thế nào cũng bợ được chiếc ghế quyền lực quan trọng hơn trong đảng CSVN. 

Một ngàn năm Bắc thuộc, dân tộc VN không bị đồng hóa vào Hán tộc, nhưng hơn 60 cai trị của CSVN, người Việt Nam bị đe dọa diệt chủng. 

  1. Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng về quân sự:

Trung Cộng đã chiếm nhiều vị trí chiến lược quan trọng dưới hình thức cho thuê. Trung Cộng đã thiết kế hệ thống máy tính cho Tổng Cục 2, tình báo Bộ Quốc Phòng VN. Bộ QP và toàn bộ hệ thống máy tính nhà nước đều thuê dịch vụ máy tính của công ty vĩ đại TQ là Hoa Vi (Huawei). Công ty nầy được xem như con khủng long Trung Quốc. 

“Ra trận cấm nổ súng” là sự kiện gọi là trận hải chiến Trường Sa ngày 14-3-1988, Đảng CSVN ra lịnh cấm nổ súng, nằm trong kế hoạch dâng đảo Gạc Ma và 6 đảo khác ở Trường Sa. Trung Cộng đe dọa chỉ trong một tiếng đồng hồ họ sẽ đánh chiếm toàn bộ lãnh thổ VN từ Hà Nội đến Sài Gòn. 

Không còn hy vọng thoát Trung 

Đã từ lâu tôi đã nêu những bằng chứng cho thấy dân tộc Việt Nam đã mất nước rồi mà dường như ít có người nhận ra điều đó. Vì cả hai bên, Việt Cộng, Trung Cộng đã dùng những từ ngữ đẹp đẽ, mỹ miều để che giấu sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Cộng theo tinh thần và nội dung của mật ước Thành Đô ngày 3&4 tháng 9 năm 1990. Những mỹ từ để lừa bịp như: hợp tác, thỏa thuận, nhất trí đồng thuận, cho thuê, hội nhập, định hướng dư luận, 4 tốt, 16 chữ vàng, phát triển quan hệ Việt Trung đi đúng hướng để có hòa bình, ổn định… 

Ngoài ra còn những âm mưu gian trá, lừa bịp, nếu không quan tâm, chú ý kỹ càng, nhận xét tỉ mỉ thì không thấy được Việt Nam đã trực thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi. 

Cần phải có cái nhìn tổng thể, gộp chung lại tất cả những vấn đề từ chính trị, kinh tế, văn hóa, quân sự… thì sẽ thấy rõ ràng là Việt Nam đã mất chủ quyền. Những lãnh đạo Việt cộng hiện nay chỉ là những tên thái thú bản địa. 

Các trí thức, cựu tướng lãnh trong nước thường phê bình, chỉ trích những việc nhỏ, riêng lẻ chứ chưa đưa ra kết luận chính xác: Nước đã mất rồi. Người thì nói: “Ông Trọng là người thân Trung Quốc rồi”, “Lãnh đạo Đảng và Nhà nước bị chèn ép”… 

Chúng ta cũng nên thông cảm cho những vị đó, những người còn chút dũng cảm dù hoàn cảnh của họ đang ở trong chế độ công an trị, côn đồ trị mà tánh mạng con người bị xem như cỏ rác. Dù sao, họ cũng đã có một thời gian tham gia vào tổ chức bán nước mà họ là đảng viên. 

Những lãnh đạo Đảng và Nhà nước mới nhậm chức, đều phải qua Bắc Kinh ký những cam kết mà những lãnh đạo trước đã ký. Nói chung là tỏ lòng trung thành với lãnh đạo đảng CSTQ, cụ thể là Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình. Luôn luôn nêu cao phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt, tức là chương trình 30 năm mật ước Thành Đô năm 1990. 

  1. Mua chuộc quân đội:

Âm mưu thâm độc của Hán ngụy là mua chuộc và kiểm soát quân đội rất chặt chẽ. 

Sở dĩ quân đội CSVN không đứng về phía nhân dân như quân đội Liên Xô đã làm trong cuộc cách mạng tháng 8 năm 1991. Quân đội Liên Xô đã ủng hộ Boris Yeltsin, xe tăng của quân đội quay súng lại chống lực lượng mật vụ KGB, lật đổ chế độ Cộng Sản Liên Xô. Đảng CS Liên Xô bị giải tán và cấm hoạt động. Các nước trong khối Liên Xô đã ly khai và tuyên bố độc lập. 

Quân đội CSVN không đứng về phía nhân dân như quân đội Liên Xô, vì tập đoàn bán nước đã thực hiện âm mưu mua chuộc và kiểm soát quân đội rất chặt chẽ. 

Mua chuộc quân đội bằng cách cho kiếm tiền trong việc làm kinh tế. 

Trước thời đổi mới, hội nhập thế giới, quân đội còn nghèo. Tình trạng các sĩ quan giải ngũ được mô tả như sau. 

Đầu đường đại tá vá xe 

Cuối đường trung tá bán chè đậu đen 

Giữa đường thượng tá bán kem 

Về hưu đại úy thổi kèn đám ma 

Thượng úy thì đi buôn gà 

Trung úy về nhà bám đít con trâu 

Hỏi rằng thiếu úy đi đâu 

Ba lô lộn ngược xuống tàu Bắc Nam (Buôn chuyến) 

Quân đội vốn nghèo như thế cho nên dùng tiền bạc để mua chuộc thì rất có hiệu quả. Quân đội kinh doanh. Ỷ sức mạnh chèn ép những doanh nghiệp nhỏ trong nước, trở thành độc quyền về một ngành nghề nào đó. Đồng tiền tạo ra tham nhũng. Chia bè kết phái tham nhũng. Nhưng hợp tác và đoàn kết lại để bảo vệ nhau, bảo vệ Đảng. Do đó quân đội trở thành một tổ chức thối nát, mất cả cái lý tưởng bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc. 

Quân đội kinh doanh. Hồi năm 2011, Bộ Quốc Phòng có một tập đoàn, 16 tổng công ty, 7 công ty mẹ, 61 công ty con, 52 công ty cổ phần. 

Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel đầu tư ra nước ngoài gồm có: Lào, Campuchia, Haiti, Mozambic, Peru. 

Năm 2017, doanh thu đạt 379,000 tỷ đồng. Lợi nhuận 46,500 tỷ đồng. Thu nhập trung bình 12 triệu đồng/người/tháng. Đó là không kể tiền lương chính thức thuộc ngân sách bộ Quốc Phòng. 

Nhiều thiên phóng sự trên truyền thông nêu vấn đề kiếm tiền lên trên việc bảo vệ quốc gia. Một mình làm hai nhiệm vụ cùng một lúc, thì trên thực tế, nhiệm vụ kiếm tiền được đặt trên việc bảo vệ tổ quốc. Đất nước còn đó. Có đảng lo. Đảng luôn luôn nêu phương châm: Láng giềng tốt. Bạn bè tốt. Đồng chí tốt. Đối tác tốt. Tất cả đối với VN điều tốt, vậy thì tổ quốc có cần gì phải được bảo vệ? 

Làm kinh tế đâu có phải dễ dàng như bài bản tập luyện quân sự. Phải lo mua bán, tìm thị trường, sáng tạo kế hoạch cạnh tranh, kết toán sổ sách, chia chác nhau…còn thì giờ đâu mà luyện tập quân sự. 

Hơn nữa, quân đội ta anh hùng vô địch. Luôn luôn hô khẩu hiệu: “Quân đội ta anh hùng, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”. Bằng chứng hùng hồn là quân đội ta đã thắng thực dân Pháp, đánh hạ tên đế quốc xừng xỏ, sen đầm quốc tế, đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào. “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”. Tài tình ghê chưa? 

Ba xạo! 

Bây giờ đếm tiền là trên hết. Mới đây trên truyền thông có tin, sĩ quan quân đội sẽ được tăng lương lên gấp 10 lần số tiền lương hiện tại. 

  1. Quân đội CSVN bị kiểm soát rất chặt chẽ:

Quân ủy Trung ương là cơ quan lãnh đạo của Đảng trong quân đội. Bí thư Quân ủy Trung ương hiện nay là Tổng Bí Thư Đảng, Nguyễn Phú Trọng, kiêm nhiệm. 

Mỗi đơn vị, từ cấp đại đội trở lên đều có ủy viên chính trị, gọi tắt là chính ủy, làm phó thủ trưởng. Chỉ huy trưởng các đơn vị quân đội là đảng viên, chính ủy cũng là đảng viên. Đảng CSVN không tin đảng viên của mình cho nên lập ra chức chính ủy để theo dõi, giám sát đảng viên làm thủ trưởng đơn vị. 

Những quyết định quan trọng của chỉ huy trưởng đơn vị phải có sự đồng ý của chính ủy. Trên thực tế có rất nhiều mâu thuẩn xảy ra, làm mất đoàn kết. Chính ủy tìm cơ hội lật đổ thủ trưởng để lên thay thế. 

Do đó, hầu như chưa có một cuộc đảo chánh quân sự nào trong chế độ Cộng Sản ở Việt Nam. 

Đảng đã cho quân đội kiếm tiền. Khi trở nên triệu phú rồi thì phải bảo vệ đảng để bảo vệ tánh mạng và tài sản. Không hy vọng quân đội đảo chánh. Lời kêu gọi của Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy như tiếng kêu giữa sa mạc. 

  1. Kêu gọi quân đội đánh Tàu Cộng:

Trước hàng vạn ngưởi dân biểu tình khắp nơi trên đất nước, chống hai dự luật đặc khu kinh tế và an ninh mạng, cụ thể là phản đối đảng CSVN bán nước cho Tàu Cộng và bịt miệng người dân, một video clip trên YouTube ghi lại buổi lễ tri ân các bộ đội đã tử trận và những người đã tham gia trận chiến Vị Xuyên, Hà Giang. (1985-1989) 

Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, cựu Tham Mưu Trưởng mặt trận Vị Xuyên, (Hà Giang) thời gian 1985-1989, cựu Tư lịnh QK 7, đã kêu gọi bộ đội chống Tàu Cộng. 

Trong buổi họp mặt các cựu chiến binh tham gia mặt trận Vị Xuyên, tướng Huy nêu rõ: “Trung Quốc xâm lược Việt Nam” chớ không phải “xung đột biên giới như người ta nói”. “Người ta nói” ở đây được mọi người hiểu đó là các đầu đảng Cộng Sản VN làm tay sai bán nước cho Tàu Cộng. 

Tướng Nguyễn Đức Huy mô tả đó là trận chiến ác liệt nhất. Trung Quốc đã huy động nửa triệu quân, tấn công xâm lược đã giết chết hơn 5,000 cán bộ, bộ đội VN tại mặt trận Vị Xuyên. Hàng ngàn bị thương, hàng trăm bản làng bị phá hủy… Tướng Huy xác định Trung Quốc xâm lược và kêu gọi quân đội đứng lên chống Tàu Cộng và tay sai bán nước. 

Kêu gọi thì kêu gọi, nhưng bộ đội ta đang ham mê đếm tiền. Tử trận thì tài sản để lại cho ai? Lời kêu gọi của tướng Nguyễn Đức Huy là tiếng kêu giữa sa mạc. 

Tóm lại không có một chút hy vọng nào ở quân đội cả. 

Một việc có thể làm được: xử tội tên bán nước: 

Quân đội không thể làm đảo chánh, nhưng có thể làm được một việc, đó là xử tội tên đầu đảng bán nước. 

Chỉ cần một nhóm nhỏ có thể thực hiện được việc xử tội tên đầu xỏ bán nước nầy. Lấy bài bản của họ trả lại cho họ. Công an và du đảng ném xác chuột chết, mắm tôm trộn dầu nhớt, các thứ dơ bẩn hôi thúi vào nhà những người yêu nước đã dám nói “HS/TS là của Việt Nam”. Bây giờ thay vì dùng những đồ dơ bẩn, thì dùng bom, lựu đạn, bom xe, bắn tỉa, phóng đại pháo, hỏa tiễn vào nhà tên trùm bán nước. Người có tay nghề thì đầu độc hắn bằng phóng xạ. 

Đó chỉ là hành động trị tội tên bán nước chứ không phải “Thoát Trung”. Vì, theo Thiếu tướng Công an Trương Giang Long thì Trung Cộng đã cài cắm hàng trăm tên Việt gian làm gián điệp cho chúng. Không phải chỉ có hàng trăm thôi, mà còn hàng trăm nầy đến hàng trăm khác nữa”. 

Tên Việt gian nầy sa địa ngục thì hàng trăm tên Việt gian khác sẵn sàng bợ chiếc ghế thái thú của Thiên triều. 

Đảng bán nước luôn luôn có sức mạnh khủng khiếp của Tàu Cộng chống lưng cho nên cũng không hy vọng gì tiêu diệt được cái đảng chết tiệt, ôn hoàng dịch lệ nầy. 

Trung Cộng đặt biện pháp kiểm soát Việt Nam 

Thế là Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương ra đời tại Hà Nội ngày 11-11-2006 (Guiding Committee for China-Vietnam Bilateral Cooperation). Lý do: “Xuất phát từ yêu cầu khách quan nhằm đẩy mạnh quan hệ Việt-Trung phát triển toàn diện trong tầm nhìn xa về tương lai của lãnh đạo hai Đảng, hai Nhà nước”. 

Quan hệ Việt-Trung ở đây là gì? Trả lời: “Chủ tớ”. Trong tầm nhìn xa trong tương lai, là chương trình 30 năm Thành Đô để khu tự trị sắc tộc Việt Nam được sát nhập vào đại gia đình các sắc tộc trực thuộc chính quyền TW Bắc Kinh. 

1). Những hợp tác cụ thể:

– “Lãnh đạo hai nước thường xuyên gặp gỡ thăm viếng nhau”. 

– “Tích cực giao lưu hợp tác giữa các cơ quan nhà nước, các bộ, ban ngành, địa phương giữa hai nước, giao lưu giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc”. 

– “Đẩy mạnh hợp tác toàn diện để tạo ra ổn định bền vững”. 

2). Nhận xét về Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương Việt-Trung: 

“Chỉ đạo” là chỉ huy bao gồm những biện pháp: thúc đẩy, theo dõi, kiểm tra, đôn đốc… Vậy trong ủy ban nầy ai chỉ huy ai? Chắc chắn là Việt Cộng bị Trung Cộng chỉ huy. Cái tên của ủy ban nầy cũng mang tính lừa bịp. “Chỉ đạo Hợp tác song phương”. “Hợp tác” nghe nó thân thiện biết bao. Nhưng thực chất thì trái lại. 

Hợp tác ở đây không phải là quan hệ giữa hai quốc gia độc lập, bình đẳng có chủ quyền ngang nhau, mà là một nước nhỏ xin được làm một khu tự trị của Bắc Kinh. 

– Các lãnh đạo hai bên phải thường xuyên gặp nhau: 

Sự thật của điều nầy là các lãnh đạo đảng CSVN phải qua Bắc Kinh báo cáo định kỳ. Ngày xưa, các triều đại phong kiến thường có những cuộc đi sứ sang Tàu, triều cống theo định kỳ, cầu phong…Lãnh đạo Trung Cộng cũng qua Việt Nam như đi kinh lý, kiểm tra và ban chỉ thị. 

Ngày 5-11-2015, Tập Cận Bình sang Việt Nam, vừa bước xuống sân bay Nội Bài, ông tuyên bố: “Trung Quốc nguyện cùng Việt Nam nhìn về đại cục, hướng về lâu dài, tôn trọng lẫn nhau. Các nước Châu Á thuộc về người Châu Á, nếu đi đúng đường lối nầy thì sẽ có hòa bình, ổn định phát triển”. 

Tuyên bố nầy có hai ý chánh: đại cục và lâu dài, nước Châu Á thuộc về người Châu Á. 

Đại cục và lâu dài là chương trình 30 năm Thành Đô năm 1990, và VN vĩnh viễn lệ thuộc vào Trung Cộng. Nguyễn Phú Trọng đã từng triển khai ý kiến nầy bằng cách “Chúng ta phải ăn đời ở kiếp với người láng giềng nầy”. 

“Nước Châu Á thuộc về người Châu Á” là lời cảnh cáo đối với ý kiến “Thoát Trung” để hợp tác với Mỹ. Đi đúng đường thì có hòa bình, trái lại thì bị trừng trị bằng chiến tranh như hồi tháng 2 năm 1979. 

– Chỉ đạo về Biển Đông: 

“Xử lý đúng đắn các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông để bảo đảm ổn định và phát triển quan hệ Việt-Trung đi đúng hướng”. 

Về Biển Đông, Trung Cộng khẳng định hai quần đảo HS/TS là thuộc về Trung Cộng. Chính Hồ Chí Minh cũng đã công nhận như thế. Và Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn cũng công nhận công hàm năm 1958 của Hồ Chí Minh-Phạm Văn Đồng, tức là công nhận hai quần đảo HS/TS là của Trung Cộng. 

Trên căn bản làm chủ đó, việc gây bất ổn, gây tranh chấp thì chính là CSVN. 

Sở dĩ Trung Cộng tìm mọi cách để khống chế CSVN là để đề phòng tên đầy tớ nầy tạo phản. Đầy tớ cũng có nhiều loại. Loại cứng đầu và loại bợ đít, luôn luôn nịnh bợ, răm rắp làm tên tay sai đắc lực như tên đầu đảng Việt Cộng hiện nay. 

Chế độ côn đồ trị của Nguyễn Phú Trọng 

Thi hành “định hướng dư luận” của quan thầy Tàu khựa, Nguyễn Phú Trọng áp dụng chế độ “Côn đồ trị” để ra tay trấn áp những người dân yêu nước. Thê thảm nhất là đối xử thô bạo, đánh đập dã man cả trẻ em, phụ nữ, người già cũng không tha. Những hình ảnh dưới đây chứng minh điều đó. Yêu cầu Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân trả lời trước công chúng, vì sao một chính quyền quốc gia lại phải dùng côn đồ để thi hành chủ trương của lãnh đạo đất nước? 

Công an Nguyễn Phú Trọng đánh đập phụ nữ, bà già 

Liên Hiệp Quốc cũng công nhận CSVN là nhà nước côn đồ. Bà Ravina Shamdasani, người phát ngôn Văn phòng Cao ủy LHQ về Nhân quyền, cho biết: “Liên Hiệp Quốc kêu gọi chính phủ Việt Nam điều tra các vụ côn đồ hành hung giới hoạt động vì nhân quyền”. Bà nói “bạo lực kiểu này sẽ chỉ làm cho chính quyền “giống côn đồ”.

Kết luận 

Dân tộc Việt Nam đã mất chủ quyền quốc gia từ lâu rồi. Mất nước. Bọn cai trị quốc gia hiện nay chỉ là những tên thái thú Hán gian của quân Tàu. Chúng ngoan ngoản tích cực thi hành những mệnh lệnh của Bắc Kinh. Bọn cướp nước và bán nước dùng những thủ đoạn tinh vi bằng những ngôn từ đẹp đẽ, rất thân thiện để che giấu hành vi cướp nước và bán nước. Khu tự trị VN được phép tham gia bang giao quốc tế nhưng phải cam kết “3 không”: “Không tham gia các liên minh quân sự và không là đồng minh quân sự với bất kỳ nước nào. Không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam. Không dựa vào nước này để chống nước kia”. 

Trong tình hình hiện tại, không có nhiều hy vọng “Thoát Trung” được. Chừng nào toàn dân thức tỉnh, lấy tinh thần của Hội Nghị Diên Hồng cùng nhau đứng lên đòi lại chủ quyền của dân tộc và trị tội bọn bán nước, quyết tâm giữ nước thì Việt Nam mới trường tồn. 

Di chúc của Hoàng Đế Trần Nhân Tông: “Cái họa lâu dài của ta là họa Trung Hoa… Phải nhớ lời dặn của ta: Một tấc đất của tổ tiên để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”

Thảm thương thay. Chuyện đã rồi. 

08.07.2018

Trúc Giang

danlambaovn.blogspot.com

Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia

Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm (Danlambao) – Lịch sử nước Tàu, một cách giản tiện, từ thời lập quốc nếu tính từ thời nhà Chu (-1134 _ – 770) đến nay 2018, tổng cộng là 3152 năm, đã trải qua biết bao nhiêu triều đại, nhưng thời đại huy hoàng về tư tưởng, triết học, văn hóa, nghệ thuật, lại chính là thời Xuân thu – Chiến quốc (- 722 _ – 256), với nhiều nhà tư tưởng, triết gia: Lão tử, Khổng tử, Mạnh tử, Tôn tử, Bách gia chư tử v.v… Trong khi đó, trong thời kỳ thống nhất, từ khi với Tần thủy Hoàng vào năm -221 tới nay, trên phương diện văn hóa nghệ thuật, nước Tàu trở nên nghèo nàn, không thể sản xuất ra một triết gia có thể sánh ngang hàng với Lão, Khổng, hay một nhà tư tưởng quân sự có thể sánh với Tôn Tử.

Vì vậy mà có người chủ trương nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia, tất nhiên không thể hoàn toàn trở về thời Xuân thu – Chiến quốc, với chiến tranh triền miên, mà là nhiều quốc gia, với lãnh thổ qui định rõ ràng, được công nhận bởi quốc tế. Những quốc gia này cạnh tranh với nhau, lo cho đời sống của dân để quốc gia dễ có cơ hội phát triển.

  1. I) Quan điểm của những người cho rằng để phát triển mạnh và có thể lo cho hạnh phúc của dân một cách hữu hiệu, nước Tàu nên trở thành một quốc gia liên bang, với nhiều quốc gia khác nhau. 

Người mà nghĩ nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia, không ai hơn là ông Lý Đăng Huy, cựu tổng thống nước Đài Loan. Đừng nghĩ ông ta có ý xấu muốn cho nước Tàu và dân Tàu phân hóa mà hoàn toàn ngược lại. Ông đi từ cái nhìn kinh tế và rất đơn giản, ví một quốc gia như một gia đình, một quốc gia lớn như một đại gia đình đông con. Thay vì đùm túm, sống chen chúc với nhau, bề ngoài thì trông có vẻ đẹp. Đó là đại gia đình đoàn kết. Nhưng về mặt kinh tế thì rất có hại. Vì về kinh tế cần có những thặng dư để đầu tư, sau đó mới có thể phát triển. Nay trong một đại gia đình, con cái làm được đồng nào ăn uống, tiêu xài hết đồng đó, thì đâu có đầu tư, đâu có phát triển.

Theo ông, nước Tàu đông dân và to lớn như một lục địa vậy, nên chia ra thành bảy tám quốc gia, dựa trên 5 sắc dân chính của 5 vùng là Hán, Mãn, Hồi, Tạng, Mông, cộng thêm với hai vùng Đài Loan, Hồng Kông, và có thể thêm nữa là Singapore, vì phần đông dân vùng này là gốc Tàu.

Bảy tám quốc gia này trở nên tự lập về văn hóa, giáo dục, luật pháp, giống như Đài Loan, Hồng Kông trước kia, sau đó cùng hợp lại thành một liên bang.

Có người còn đi xa hơn, đó là ví nước Tàu như một lục địa, sánh với lục địa Âu châu. Chỉ cần nhìn lịch sử cận đại của Âu châu, 2 người muốn thống nhất toàn Âu châu, đó là vào đầu thế kỷ thứ 19 (1800), với Napoléon và vào giữa thế kỷ thứ 20 (1939-1945) với Hitler.

Họ nghĩ rằng nếu Âu châu, được một trong hai người thống nhất, thì Âu châu không được tốt đẹp như ngày hôm nay, với nhiều sắc thái, với nhiều nền văn hóa khác nhau, muôn vẻ, muôn màu, người dân được những chính quyền lo liệu chu đáo, không những về mặt an ninh, đời sống bảo đảm, mà còn được chăm lo về vấn đề y tế, giáo dục. Không nói đến những nước lớn như Anh, Pháp, Đức, Ý, mà những nước nhỏ Bắc Âu như Thụy Điển, Đan Mạch, Hòa Lan, Phần Lan, luôn đứng hàng đầu trong số những quốc gia tân tiến và hạnh phúc nhất thế giới.

Chúng ta hãy nói về sản lượng tính theo đầu người hàng năm tính theo US Đô la: Thụy Điển là 53248, Đan Mạch là 56335, Phần Lan là 45693, Na Uy là 73615, so với Hoa Kỳ là 59495, Trung cộng là 8563. Về vấn đề cai trị người dân, những nước Bắc Âu này được coi là những nước có những chính quyền tốt nhất.

Theo Viện Nghiên cứu Sức mạnh mềm (TheSoftPower30.com), vào năm 2 017, thì nước đứng đầu về vấn đề cai trị, lo cho dân là Na Uy, thứ nhì là Thụy Sỹ, thứ 3 là Thụy Điển, rồi đến Phần Lan, Hòa Lan, Đan Mạch, Đức v.v… Cả 4 nước Bắc Âu đều có tên trong danh sách.

Không nói xa xôi, chúng ta trở về Á châu với nước Đài Loan, mặc dầu đất không rộng (36000 km2), dân không đông (23,4 triệu người), nhưng đây là một trong những nền kinh tế phát triển và vững chắc nhất châu Á, tỷ lệ những người phụ nữ tham gia về chính trị, điển hình là bà Thái Anh Văn, đương kim tổng thống, mà còn những người phụ nữ có quyền quyết định trong tất cả mọi ngành nghề được coi là đứng đầu trên thế giới.

Giới lãnh đạo Tàu, từ xưa đến nay có một sai lầm to lớn, đó là họ chỉ nghĩ đến việc thống nhất đất nước, cho rằng đây là cứu cánh, nhưng thực sự nó chỉ là phương tiện; cứu cánh chính là hạnh phúc của người dân, mà trong một quốc gia quá to lớn thì khó lo cho người dân, nhất là một quốc gia lục địa như Tàu. Và đây cũng là lầm lẫn to lớn của truyền thống triết lý đạo đức của Tàu, bắt đầu bằng phái Nho gia từ ngay thời nhà Chu và sau đó được tăng cường bởi phái Pháp gia dưới thờ Xuân thu – Chiến quốc và kéo dài cho tới ngày hôm nay, đó là chỉ nói đến bổn phận: con người phải có bổn phận phục vụ gia đình, xa ra nữa là phục vụ triều đình và chính quyền, mà không nói đến quyền lợi.

Đây là điều hoàn toàn ngược lại với triết lý, đạo đức tây phương.

Bản Tuyên ngôn Độc lập và Hiến pháp của Hoa Kỳ tuyên bố hoàn toàn ngược lại: mục đích chính của con người là đi tìm hạnh phúc. Chính quyền được thiết lập nên là giúp con người đi tìm hạnh phúc. Một khi chính quyền không làm tròn nhiệm vụ này, thì con người (người dân) có quyền truất phế chính quyền và lập nên một chính quyền khác.

Sự suy nghĩ con người chỉ để phục vụ chính quyền, chứ không ngược lại còn kéo dài cho tới ngày hôm nay với Tập Cận Bình. Ông tuyên bố: “Chúng ta không thể khoanh tay ngồi nhìn Đài loan sống tách rời chúng ta từ thế hệ này qua thế hệ khác!. “Và cố tìm mọi cách để thống nhất, dù dùng vũ lực hay tàn sát ngay chính người dân của mình.

Chuyện chính đây là hạnh phúc của người dân, dân Đài loan họ đang sống hạnh phúc, lấy cớ gì bắt họ phải sát nhập vào Tàu, phải hy sinh hạnh phúc của họ. Sát nhập, sống với nhau, nhân danh cái thống nhất hão, đoàn kết giả, để rồi cùng nhau chết chùm hay sao?

Điều mong ước và tiên đoán của ông Lý Đăng Huy,cựu tổng thống Đài Loan, theo đó nước Tàu nên chia ra làm 7 hay 8 quốc gia, dưới một liên bang, điều này không phải là không có lý.

Đối với khối Âu châu, vì cạnh tranh với những nước lớn như Hoa Kỳ, Nhật, Trung cộng, nên giới lãnh đạo chính trị, giới trí thức và ngay cả dân chủ trương phải đoàn kết, làm thành một khối. Tuy nhiên họ vẫn cố gắng làm sao để mỗi quốc gia vẫn có thể giữ bản thái, văn hóa, sắc màu của mình.

Một nhà chính trị Pháp, ông François Bayrou, mặc dầu ông chủ trương thống nhất Âu châu, nhưng ông nói thêm: “Thống nhất không có nghĩa là ai cũng nói cùng một tiếng nói. Ai cũng nói cùng một một suy nghĩ có nghĩa là chẳng suy nghĩ gì cả, là nghèo nàn tư tưởng. Và một khi tư tưởng nghèo nàn đối với một quốc gia, một dân tộc, thì sẽ dẫn đến nhiều tai họa.”

Đây có thể nói là một thảm họa đối với Tàu từ bao nhiêu ngàn năm nay, ai cũng bắt buộc suy nghĩ như nhau bởi những chế độ độc tài từ đời này qua đời khác trải qua hàng bao thế hệ. Điều này cũng đồng thời giải thích nước Tàu vì sao nghèo nàn về tư tưởng, triết lý từ sau thời Xuân thu – Chiến quốc là như vậy.

Chúng ta đừng nghĩ chỉ có những người như ông Lý Đăng Huy hay những người ngoài đảng cộng sản Tàu nghĩ như vậy. Trái lại cũng có những người thân cận với ông Tập Cận Bình và những người cựu đảng viên cũng nghĩ như thế:

Thật vậy, ông La Vũ, bạn nối khố của ông Tập, cả hai người đều là thái tử Đảng, một người là con của ông Tập trọng Huấn, công thần của Mao ngay từ lúc đầu, ông Tập trọng Huấn, từng là Phó Thủ tướng, đặc trách về tư tưởng và ý thức hệ, người kia là con của La thụy Khanh, lo về an ninh, tình báo nội vụ của Mao. Hai người đều là bạn thân. Không những vậy, mà cả hai bà, cùng con cái đi lại rất thân với nhau từ thưở hàn vi. Ông Là Vũ, hiện sống ở Hoa Kỳ, khi họ Tập lên chức Tổng bí thư, đã viết cho ông một bức thư, gọi bằng anh, khuyên ông Tập Cận Bình nên dân chủ hóa chế độ, bãi bỏ Đảng cộng sản thì mới có thể chống lại tham nhũng, hối lộ, đi theo mô hình tổ chức nhân xã của Hoa Kỳ, làm thành một quốc gia liên bang, có nhiều quốc gia nhỏ ở dưới, có tính tự lập.

Ông viết: “Toàn bộ Đảng cộng sản Trung quốc là tha hóa, không một quan chức nào là không tham nhũng, chống tham nhũng cũng có nghĩa là chống lại Đảng…”

Trong bối cảnh vô số những vấn đề đang gây rối cho dân và nước Trung cộng, ông khuyên họ Tập cho phép tự do báo chí, cho phép thành lập các đảng chính trị mới, tổ chức bầu cử dân chủ, xây dựng một nền tư pháp độc lập và chuyển giao quyền kiểm soát quân đội đang trong tay Đảng về lại cho dân và đất nước.

Ông viết thêm: “Cha của chúng ta là những nhà cách mạng nồng cốt của Mao Trạch Đông. Nhưng sau cuộc cách mạng, thay vì có được một Nhà nước dân chủ, chúng ta trở thành một chế độ độc tài. Đó là sự khác nhau giữa Mao Trạch Đông và Georges Washington.” (Theo Juliet Song và Larry Ong – EpochTimes).

Trước Đại hội Đảng thứ 19, nhân dịp họp Lưỡng hội toàn quốc, một số đảng viên, trong một bức thư mang tựa đề “Đảng viên Trung quốc yêu cầu Tập Cận Bình từ chức”, bức thư được đưa lên mạng Internet đầu giờ ngày 4/3/2016, trên mạng Wujie News, thuộc SEEC Media Group, Alibaba và chính quyền Tân Cương, nhưng sau đó bị nhanh chóng gỡ xuống. Tờ Washington Post tìm được lá thư này.

Theo đó: “Chúng tôi là những đảng viên cộng sản trung thành. Nhân dịp “ Lưỡng Hội “ toàn quốc, chúng tôi viết lá thư này yêu cầu đồng chí từ chức khỏi tất cả vị trí trong đảng lẫn lãnh đạo quốc gia. Việc chúng tôi làm ra yêu cầu này phát xuất từ lợi ích đảng, lợi ích quốc gia và lợi ích đồng bào, và trên hết là sự an toàn cả cá nhân đồng chí cũng như cả gia đình đồng chí.”

Tiếp sau đó là họ nêu lên những việc làm sai trái của họ Tập, từ quốc nội đến hải ngoại, mà họ cho là hoàn toàn thất bại: Về chính sách đối nội, chủ trương chính là chánh sách “đả hổ, đập ruồi”, nhưng kết quả cho thấy là họ Tập chỉ đả và đập những ai không theo mình. Thêm vào đó chính sách can thiệp, độc đoán, độc tài, cấm đoán đủ mọi thứ đã làm cho nước Tàu trở về thời bế quan tỏa cảng, “Về chính trị, sự từ bỏ truyền thống quan trọng của đảng trong đó sự quan trọng nhất là từ bỏ hệ thống lãnh đạo tập trung của Ban Thường vụ Bộ Chính trị, thay vào đó đồng chí buộc tất cả các cấp phải ủng hộ đồng chí ở trung tâm… Đồng chí đã làm suy yếu sức mạnh độc lập của các cơ quan nhà nước…” (Thư đã dẫn).

Về kinh tế, tài chánh, xã hội, sự can thiệp thái quá của họ Tập đã làm cho hệ thống kinh tế rối loạn, thị trường chứng khoán chao đảo, khiến cho cả trăm triệu người, tiêu biểu cho giới trung lưu, bị thất thoát tài sản trong cuộc khủng hoảng vào năm 2015.

Về ngoại giao, sự từ bỏ phương châm “thao quang dưỡng hối” (ẩn mình chờ thời) của đồng chí Đặng tiểu Bình đã không chỉ thất bại trong việc tạo ra một môi trường quốc tế thuận lợi mà còn cho phép… Mỹ trở lại châu Á thành công, hình thành một mặt trận thống nhất với Hàn quốc, Nhật bản, Phi luật Tân và các nước Đông nam Á…”

Tóm lại, nhìn một cách đại thể, thì suốt thời gian Tập Cận Bình cầm quyền tới nay, nước Tàu bị lâm vào thế tứ bề thụ địch, đang đi vào vết xe đổ của Liên sô trước kia.

  1. II) Quan điểm những người cho rằng nước Tàu đi đến tiến trình dân chủ là tất yếu vì không thể nào đi ngược với đà tiến bộ của văn minh nhân loại. Và một khi đi đến dân chủ thì không còn độc đoán, độc tài, dù là đảng đoàn hay quân phiệt và những vùng sẽ nổi lên đòi tự trị và nước Tàu sẽ chia ra làm nhiều quốc gia, giống như Liên sô cũ. 

Thực vậy, nếu nói về văn hóa, văn minh của con người từ thời khai thiên lập địa cho tới nay, thì một cách tổng quát, người ta chia ra làm 5 nền văn minh: lúc đầu con người ăn lông ở lỗ, hái trái cây, săn bắn ở chung quanh hang đá của mình để sống, đó là thời văn minh trẩy hái. Nhưng rồi hoa qủa, súc vật càng ngày càng khan hiếm, để sinh sống, con người phải đi xa kiếm ăn, đó là nền văn minh du mục. Tuy nhiên cây cỏ, súc vật trong thiên nhiên càng ngày càng ít, con người tự trồng trột và chăn nuôi, con người bước sang nền văn minh định cư nông nghiệp; với nền văn minh này, con người đã có thể thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu của mình, đó là khi đói thì có cơm ăn, khi rét thì có áo mặc; từ đó con người sinh ra những nhu cầu xa xỉ, có nghĩa là có cơm ăn chưa đủ, mà muốn ăn ngon, trồng được lúa mì, nhưng muốn ăn lúa mạch, thì trao đổi với người trồng lúa mạch, có vải để mặc, nhưng muốn mặc lụa, thì trao đổi với người làm ra lụa; con người bước sang nền văn minh thứ tư, đó là văn minh thương mại. Và sự trao đổi qua những con đường, lúc đầu là đường bộ, như con Đường Tơ lụa, sau đến đường thủy như con Đường Gia vị, rồi đường hàng không, đó là văn minh thương mại (civilisation marchande). Sau cùng ngày hôm nay, với những phát minh ra điện, điện thoại, máy điện toán, con người không cần đi xa để trao đổi, mà chỉ cần ngồi một chỗ với chiếc máy điện toán cũng có thể trao đổi; con người bước sang nền văn minh thứ năm, đó là văn minh mà ngày hôm nay người ta thường gọi là văn minh tri thức, điện toán.

Mỗi một thời văn minh, tương xứng với một mô hình tổ chức nhân xã khác nhau. Thời văn minh trẩy hái, đó là mô hình gia tộc; thời văn minh du mục, là mô hình bộ lạc. Thời văn minh định cư nông nghiệp, đó là chế độ quân chủ, phong kiến. Nhưng với thời văn minh thương mại, và nhất là thời tri thức điện toán ngày hôm nay, đó là tổ chức nhân xã dân chủ, tự do và kinh tế thị trường.

Trở về với nước Tàu, nước này có nền văn minh định cư nông nghiệp rất sớm, với mô hình tổ chức nhân xã quân chủ, từ quân chủ phong kiến tản quyền thời nhà Chu (-1134 _ – 770) và thời Xuân thu – Chiến quốc (- 722 _ – 256), rồi bước sang nền quân chủ tập quyền từ thời nhà Tần (-221 _ – 206) và có thể nói cho tới mãi ngày hôm nay, với chế độ cộng sản của Tập Cận Bình.

Vì vậy chế độ này đang đi ngược lại trào lưu tiến hóa của nhân loại, sớm muộn cũng sẽ bị trào lưu này đào thải… Vì xét cho cùng, chế độ cộng sản cũng chỉ là mặt trái mặt phải của mô hình tổ chức nhân xã quân chủ.

Về cộng sản, trong một buổi thuyết trình ở tỉnh Hamburg thuộc nước Đức, được hỏi về cộng sản, Đức Đạt lai Lạt ma có nói: “Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trong rác rưởi của cuộc đời.”

Theo tinh thần khoa học, cái gì cùng bản chất thì sẽ sinh ra trong cùng một môi trường, cùng trưởng thành và cùng tự hủy hoại cũng trong cùng một hoàn cảnh. Tất nhiên nó không thể nào giống nhau như hai giọt nước, nhưng nó có chiều hướng giống nhau.

Bản chất của cộng sản là lý thuyết Mác-Lê, môi trường sinh xôi nẩy nở của cộng sản là hoang tàn của chiến tranh, như Đức Đạt Lai Lạt ma vừa nói; sau đó chúng tự hủy hoại lẫn nhau như lời một người Ủy viên Bộ Chính trị trong Đảng Cộng sản Liên sô thời ông Gorbatchev (1986-1991), ông Yakolek:

“Cộng sản là loài sâu bọ; con mới đẻ nằm lên xác con già; con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao nhất. Tuy nhiên để đạt được địa vị này, thì nó đã dẵm lên xác không biết bao con khác.”

Trở về với đảng cộng sản Tàu:

Sau Đại hội Đảng thứ 19 vào tháng 10/2017, nhiều người cho rằng Tập Cận Bình là người “Đại quyền lực”, tuy nhiên, chúng tôi không nghĩ vậy. Trái lại họ Tập, trên danh nghĩa thì nắm tất cả, bao nhiêu là chức chủ tịch, nhưng trên thực tế thì quyền hành đang lọt khỏi tay họ Tập, ông bị lâm vào tình cảnh của ông Gorbatchev, cũng là người trên danh nghĩa là nắm hết quyền lực ở Liên sô, cho đến lúc Liên sô sụp đổ, vì Trung cộng hiện nay cũng đang bị lâm vào tình trạng thoái trào của Liên sô.

Những chỉ dấu chứng tỏ họ Tập không còn quyền hành như trong nhiệm kỳ đầu, nói chi đến siêu quyền lực. Đó là: Vấn đề Vương Kỳ Sơn

Có thể nói trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị 7 người nhiệm kỳ đầu của Tập Cận Bình, ông là người khá nhất, có liên hệ với nhiều giới chức cao cấp Hoa Kỳ, như Henry Paulson, cựu Bộ trưởng Tài chánh dưới thời Tổng Thống Georges Bush (con). Là người duy nhất trong Ban thường Vụ có kiến thức về kinh tế, vì ông đã từng là Giám đốc điều hành Ngân hàng Xây dựng Trung quốc, mà người Tổng Giám đốc là Trần Nguyên, con của Trần Vân, người được coi là Giáo hoàng của Kế hoạch kinh tế nước Tàu trong suốt thời gian từ lúc Đảng Cộng sản Tàu thành lập năm 1921 cho tới năm 1989. Nhưng sau đó ông đã cùng Đặng tiểu Bình quyết định tư hữu hóa kinh tế Trung cộng bằng cách trao tài sản quốc gia cho con cháu 8 Đại gia, gồm có Đặng tiểu Bình, Trần Văn, Vương Chấn v.v… Nên nhớ hai người Phó Tổng Giám đốc của Ngân hàng trên là Hà Bính, con rể của họ Đặng, người Phó thứ nhì là Vương Quân, con của Vương Chấn.

Ngân hàng trên theo tài liệu của Bloomberg (03/01/2013), thì vào năm 2011, số vốn của nó đã là 1 600 tỷ $, bằng ¼ tổng sản lượng quốc gia lúc bấy giờ. Ngân hàng đứng đằng sau yểm trợ cho tất cả những công trình xây cất, xây dựng hãng xưởng có liên quan đến con cháu Bát Đại Gia.

Ông Vương Kỳ Sơn không những làm ở ngân hàng đó, mà sau này còn là Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Đông, Bí thư Nam Hải, Thị trưởng Bắc kinh, rồi lên chức Phó Thủ tướng, đặc trách về kinh tế tài chánh. Vào nhiệm kỳ đầu của họ Tập, ông đứng thứ 6 trong Ban thường vụ Bộ Chính trị, đặc trách về kỷ luật Đảng, coi về chiến dịch “Đả hổ, đập ruồi «, nhưng trên thực tế ông là người quyền hành hét ra lửa, chỉ sau Tập vận Bình.

Họ Tập rất muốn giữ ông lại trong Bô chính Trị và trong Ban Thường Vụ. Nhưng họ Tập đã không làm được việc này. Và điều đó chứng tỏ họ Tập cũng không có quá nhiều quyền hành trong Đảng, nhất là trong Ban Trung Ương như nhiều báo chí thổi phồng.

  1. Quân đội không còn ủng hộ nhiệt tình ông nữa, nhất là giới tướng tá trẻ 

Phải nói là Tập Cận Bình đã được hàng ngũ giới tướng lãnh trẻ, trong đó có Diệp tuyển Ninh, con của Thống tướng Diệp kiếm Anh, Lưu Nguyễn, con của cựu Chủ tịnh nước Lưu thiếu Kỳ, Lưu á Châu, con rể của Lý tiên Niệm, cựu Chủ tịch Quốc hội, ủng hộ ông nhiệt tình vào nhiệm kỳ đầu; nhưng nay Diệp tuyển Ninh vừa mới chết, Lưu Nguyễn và Lưu á Châu không còn ủng hộ ông nhiệt tình nữa như trong nhiệm kỳ đầu.

Chính vì lẽ đó mà có người nói rằng họ Tập không còn được sự ủng hộ của Quân đội. Điều này cũng không phải là không có lý.

Ở đây chúng ta cũng nên mở một ngoặc kép, nói thêm về nhân vật Diệp kiếm Anh. Ông người Quảng Đông, thuộc dân tộc thiểu số “hakkhat” (Khách gia), chứ không phải dân tộc Hán, sinh năm 1897, chết năm 1986, là một trong 10 Thống tướng của Mao, đã có nhiều công trong cuộc cách mạng Mao; nhưng cũng có nhiều công đối với những nạn nhân của Mao.

Ông tốt nghiệp Học viện quân sự Hoa Nam, đi theo Trung hoa quốc dân Đảng của Tôn Dật Tiên, sau đó mới theo cộng sản vào năm 1927.

Ông là một trong những người chính làm cuộc đảo chính, lật đổ vợ Mao, bà Giang Thanh và nhóm 3 tên. Chính ông đã đề nghị phục chức cho Đặng tiểu Bình trong phiên họp Trung Ương Đảng lần thứ 3, khóa X, từ ngày 16 đến ngày 21/07/1977, và đã được chấp nhận, họ Đặng đã được phục tất cả mọi chức tước, từ Ủy viên Trung Ương, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban thường vụ Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, Tham mưu trưởng quân đội. Trong khi trước đó vào ngày 10 đến 12/07, hai nhân vật cũng rất quan trọng, đó là Trần Vân và Vương Chấn, cũng đề nghị phục chức cho họ Đặng, nhưng bị bác bỏ. Tướng Vương Chấn còn phải làm tự kiểm thảo.

Ông đã đóng vai trò quan trọng trong việc triệt hạ từ từ Hoa Quốc Phong, người chính thức được Mao chỉ định kế vị, và giúp họ Đặng lấy lại quyền hành.

Tướng họ Diệp không những là ân nhân của gia đình họ Đặng, mà còn là ân nhân của nhiều gia đình nạn nhân của Mao, trong đó có gia đình Tập Trọng Huấn, thân sinh của Tập Cận Bình. Ông đã kêu ông này sau khi ra khỏi tù, về làm phó Tỉnh trưởng tỉnh Quảng Đông, Phó Chủ tịch Quốc hội, cả 2 chức là nhân vật thứ nhì sau ông.

Ông chết năm 1986, nhưng các con ông, nhất là Diệp Tuyển Ninh, và nhiều người con khác, có công rất lớn trong việc đưa Tập Cận Bình lên ngôi.

  1. Vấn đề chống tham nhũng không được đẩy mạnh như nhiệm kỳ đầu của ông để ông làm một bàn đạp thâu tóm quyền hành 

Chúng ta thấy, mặc dầu người được chỉ định việc chống tham nhũng, kiểm tra kỷ luật Trung Ương đảng, là ông Triệu lạc Tế, người thứ nhì sau Vương Kỳ Sơn, nhưng từ Đại hội Đảng thứ 19 đến nay, người ta có cảm tưởng vấn đề này gần như bị chìm xuồng, họ Tập không còn có thể dùng vấn đề này như một bàn đạp để tiêu diệt những phe nhóm chống đối mình như nhiệm kỳ đầu.

Cũng chính trong vấn đề chống tham nhũng, hối lộ này, ngay trong Đảng, gần đây người ta tố cáo phía đằng vợ của ông.

Trong bức thư ký tên bởi những người Đảng viên trung thành, như lời mở đầu của bức thư “Chúng tôi là những Đảng viên trung thành”, theo đó:

“Sự ủng hộ của đồng chí đối với Chu tiểu Bình và Hoa thiên Phương như là đại diện của mặt trận văn học đã khiến vô số người hoạt động nghệ thuật – văn học bất mãn cay đắng (Chu tiểu Bình và Hoa Thiên Phương là 2 cây bút chuyên môn ca tụng họ Tập – Lời tác già bài này); sự cho phép trực tiếp các đơn vị văn hóa ca tụng đồng chí và vụ bổ nhiệm bà em vợ đồng chí làm giám đốc và nhà sản xuất Chương trình mừng xuân của Đài Truyền hình Trung ương đã biến một chương trình gala vốn nổi tiếng thành một công cụ tuyên truyền cá nhân của đồng chí.” (Bức thư vừa dẫn).

  1. Việc chỉ định Vương Hộ Ninh làm nhân vật thứ 5 trong Ban thường vụ Bộ chính trị nói lên sử thỏa hiệp giữa 3 phe phái chính trong Đảng, đó là phe Tập, phe Giang, phe Hồ. Điều này chứng tỏ ông đã phải lùi bước trước ít nhất là 2 phe kia. Trong một bài chúng tôi có viết trước đây về vấn đề diệt tham nhũng của Tập Cận Bình, chúng tôi có đưa ra 3 giả thuyết: 1) Phe Giang Trạch Dân sẽ thắng bằng cách giết được họ Tập qua những cuộc đảo chính và ám sát; 2) Phe Tập sẽ thắng vì triệt hạ được phe Giang; 3) Cuộc chiến tranh không phân thắng bại, hai phe bắt buộc phải nhượng bộ lẫn nhau, làm thỏa hiệp?

Việc chỉ định Vương Hộ Ninh vào trong chức vụ quan trọng nhất trong Ban Thường vụ, đặc trách về ý thức hệ, nói lên sự thỏa hiệp của 3 phe, phe họ Tập, phe họ Giang và phe họ Hồ. Họ Tập không còn một mình một ngựa, múa gậy vườn hoang như trước kia.

Tại sao? Vì Vương Hộ Ninh là tiêu biểu cho một loại trí thức gió chiều nào, theo chiều đó, nếu nói nặng thì là một trí thức hèn. Là giáo sư chính trị ở đại học Phúc Đán, Thượng hải, ông đã phục vụ 3 triều, với Giang Trạch Dân, ông làm ra ý thức hệ 4 Đại diện cho họ Giang: không những gồm có thợ thuyền, nông dân mà có cả thương gia, kỹ nghệ gia và trí thức. Với Hồ Cẩm Đào, ông làm ra lý thuyết hãy mang tinh thần khoa học vào việc quản trị đất nước. Nay với Tập Cận Bình, ông làm ra “Giấc mơ Trung quốc, một con đường, một vòng đai.”

Con người ở triều đại nào cũng có mặt, mà lại ở địa vị then chốt, như nắm ý thức hệ, tất nhiên không thể nào chủ trương chỉ trích, loại bỏ phe phái Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.

Thực ra người ta nói đến lý thuyết, tư tưởng là người ta nói quá lên, chứ thực sự cả 3 tư tưởng chỉ là những khẩu hiệu rỗng tuếch, không chiều sâu, chẳng chiều dài, chiều rộng. Chẳng khác nào tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là ăn cắp những câu nói của người khác, như câu “Cần kiệm liêm chính”. Câu này các cụ ai cũng nói.

Trở về với Đại hội 19, người ta nói đến sự thỏa hiệp sau Đại hội này là như vậy.

Đó là tình trạng của Tập Cận Bình hiện nay.

Xin nhắc lại một lần nữa là nước Tàu hiện nay dưới sự cai trị của Tập Cận Bình đang bị lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài:

Trong nội bộ đảng, bề ngoài có vẻ là thỏa hiệp, nhưng bên trong phe nào cũng chờ thời, có dịp là hạ bệ phe khác. Phe Giang không bao giờ tha thứ cho phe Tập, ngay cả phe Hồ, vì họ cho là đồng lõa. Nợ máu mà phe Giang phải chịu, bao nhiêu tướng lãnh cao cấp từ Từ tài Hậu cho tới Quách Bá Hùng, bao nhiêu cán bộ cao cấp như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai v.v…, người thì phải tự tử chết, kẻ thì bị tịch biên gia sản cả dòng họ, bị xử tù chung thân. Nợ này nhất định phải trả, như những phim kiếm hiệp nói lên. Phim ảnh không nói lên tất cả, nhưng cũng nói lên một phần tâm tính của dân tộc đó. Người ta khen dân Tàu là dân tộc thận trọng, làm ăn có tính toán suy nghĩ, nhưng nhiều khi không phải vậy.

Cứ xem phim kiếm hiệp thì rõ, mới nghe đồn rằng kẻ đó giết cha, giết sư tổ của mình, là kéo cả gia đình, dòng tộc, bè phái đi trả thù. Kết cục sự thật không phải vậy, nhưng nay việc đã xảy ra vì nhận xét hồ đồ, chỉ còn cách là chịu sự trả thù lại.

Điều này có lẽ một phần đã ăn sâu vào máu một số người Tàu, nhất là giới lãnh đạo, vua chúa quan quyền. Việc tranh quyền cướp nước, anh em giết lẫn nhau để giành ngôi vua, những người trong Bộ Chính trị giết nhau để giành địa vị cao, xảy ra thường xuyên ở nước Tàu.

Ngày xưa, dưới thời Khang Hy, 9 anh em tranh nhau để giành ngôi thái tử, đến nỗi giết nhau, người đời và ngay cả phim ảnh sau này nói đến trong phim “Cửu long tranh ngôi”.

Ngày hôm nay, 7 người trong Ban thường vụ Bộ Chính trị, bị dân nói là “Thất hùng tranh bá”. Hai sự việc, bề ngoài thì khác nhau, nhưng bề trong lại giống nhau. Nó nói lên tính ham quyền, không những cho cá nhân, mà cho cả gia đình, dòng tộc, phe phái, và tính thù dai của người Tàu.

Về vấn đề nội chính, kinh tế, tài chính, xã hội dưới thời cầm quyền sau 6 năm vừa qua của Tập Cận Bình cũng không mấy sáng sửa.

Trước kia dưới thời mở cửa của Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân và ngay đến thời Hồ Cẩm Đào, tăng trưởng kinh tế là ở 2 con số, nay với họ Tập, chỉ còn 1, vào năm 2017, theo thống kê chính thức của chính phủ là 6,5%, nhưng trên thực tế chỉ còn 4 hay 5%.

Cả gần 200 triệu người thuộc giới trung lưu, vì nghe lời khuyến dụ của họ Tập đã đi chơi chứng khoán, kết quả vào năm 2015, thị trường chứng khoán Trung cộng tuốt đốc, mất 3 600 tỷ $, làm cho nhiều người trắng tay. Đây là thành phần năng động, là xương sống của một xã hội. Họ chắc chắn là trong lòng thù ghét họ Tập, chỉ chờ cơ hội là sẽ nổi lên trả thù, đúng theo truyền thống của Tàu.

Xã hội Tàu hiện nay vô cùng bất công, giới quan quyền thì vô cùng giàu có, 50 nghị sĩ trong quốc hội Trung cộng là những tỷ phú, chiếm tài sản đến 90 tỷ $. Đấy là nước Tàu cộng sản, xã hội chủ nghĩa, công bằng. Trong khi đó 50 nghị sĩ tỷ phú của Hoa Kỳ, nước đại tư bản, chỉ chiếm 1,9 tỷ $, không đầy 2 tỷ.

Trong khi đó, thì theo nhiều viện nghiên cứu, cả 300 triệu dân Tàu vẫn sống dưới mức độ nghèo đói, một ngày không có đến 3$ để sống.

Trong số này, có những cựu quân nhân, đã giải ngũ, trước đây khi đi lính, thì được chính quyền hứa hẹn nhiều điều, nay giải ngũ, phải sống một cuộc sống cơ cực, cơm không đủ ăn, bệnh không có thuốc uống, không dám đi bác sỹ nhất là nhà thương. Thêm vào đó chính quyền lại đối xử bất công, thiên vị cho ngành công an, bạc đãi quân đội, vì ngân sách quốc phòng thấp hơn công an. Ngân sách này, mới nhất là 228 tỷ $, trong khi đó công an là ít nhất 300 tỷ, hay hơn thế nữa. Gần đây lại có một vụ công an đánh đập, đối xử tàn nhẫn với một số cựu quân nhân, nên họ đã kêu gọi nhau, cùng đòan kết, từ nhiều tỉnh, đứng lên phản đối chính quyền. Có người nói đây là mầm mống của Thiên An Môn 1989 thứ hai.

Đấy là sơ qua về tình hình quốc nội, còn tình hình quốc ngoại, thì từ ngày họ Tập lên nắm quyền, nước Tàu bị tẩy chay, không những ở các nước chung quanh, mà cả thế giới, bởi chính sách bành trướng và quyết chí sát nhập Đài Loan.

Gần đây, bà Thái anh Văn, tổng thống Đài Loan, không những chủ trương Đài Loan trở thành quốc gia, mà còn kêu gọi những nước chung quanh và ngay cả thế giới hãy đoàn kết để tẩy chay chính sách bành trướng của họ Tập.

Giấc mơ thực sự của mỗi người dân Tàu hiện nay, và có thể nói là của bất cứ con người nào, dân tộc nào, dù đến từ mọi chủng tộc khác nhau, đó là có một đời sống no ấm, được tự do phát biểu ý kiến của mình trong dân chủ và hòa bình, thiếu một trong hai điều kiện trên cũng không được. Đồng ý con người thiếu ăn thì sẽ chết. Nhưng thiếu giá trị tinh thần, bị cấm đoán tư tưởng, bị bắt giam, bỏ tù vô duyên cớ, cũng đau khổ không kém. Và hơn thế nữa, thiếu những giá trị tinh thần này sẽ làm cho một dân tộc tụt hậu. Dân tộc Tàu là một dân tộc thông minh, nhẫn nại, cần cù, văn minh rất sớm, nhưng bị chìm đắm quá lâu trong những chế độ độc tài, nhất là với chế độ độc tài cộng sản hiện nay, nên nước Tàu càng trở nên tụt hậu và bất ổn.

Giới lãnh đạo Tầu, bắt đầu bằng Tập Cận Bình, hãy ghi nhớ và suy ngẫm câu nói của ông La vũ, bạn nối khố của mình: “Cha của chúng ta là những nhà cách mạng nồng cốt của Mao Trạch Đông. Nhưng sau cuộc cách mạng, thay vì có được một nhà nước dân chủ, chúng ta trở thành một chế độ độc tài. Đó là sự khác biệt giữa Mao Trạch Đông và Georges Washington.”

Hãy làm thế nào để nước Tàu trở thành một quốc gia liên bang, trong đó có nhiều quốc gia nhỏ, có tính tự lập. Làm như vậy, mới có thể lo thực sự hạnh phúc cho dân, chứ không phải lo thực hiện giấc mơ “một vòng đai, một con đường” không những ảo tưởng, không thiết thực cho dân Tàu, mà còn mang đến bất ổn cho những dân tộc chung quanh. (1)

(1) Xin đọc thêm những bài về Tàu, trên http://perso.fr/chuchinam/ 

Paris ngày 05/07/2018

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm

danlambaovn.blogspot.com

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gió & Bão

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gió & Bão

RFA

Chủ Nhật, 07/08/2018

Ảnh của tuongnangtien

 

 

 

 

 

 

 

 Việt Nam là tội phạm có tổ chức và trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia hàng đầu.

Lubomir Zaoralek – Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện Czech

Vào khoảng thời gian này năm ngoái, hôm 26 tháng 7 năm 2017, nhà báo Vi Yên đã lên tiếng phàn nàn:

“Quan sát vụ việc ở Đồng Tâm, có lẽ không ít người cảm thấy lạ kỳ khi chẳng thấy đâu bóng dáng của những ông bà nghị. Rốt cuộc thì, những người mà dân Đồng Tâm đã bầu lên từ đợt bầu cử năm ngoái, họ đã ở đâu và đã làm gì trong suốt ba tháng vừa qua?”

Nào có riêng gì “vụ việc ở Đồng Tâm,” ở Đồng Nai (hay bất cứ nơi đâu) cũng vậy thôi mà. Bởi vậy, vài tháng sau (hôm 31 tháng 10) nhà báo Bạch Hoàn lại đặt vấn đề: “Tôi tự hỏi, hàng triệu người nông dân trên khắp đất nước này có thấy đau đớn không khi đã bầu ra những đại biểu như thế?”

Vi Yên và Bạch Hoàn, rõ ràng, chả có theo dõi gì sinh hoạt nghị trường gì ráo trọi nên không biết là dân biểu Ksor Phước đã từng có lời phát biểu để đời: “Đại biểu ở mọi nơi, khi xảy ra chuyện không ai lên tiếng.”

Nếu qúi vị dân biểu của nước CHXHCNVN cứ “ngậm tăm” mãi mãi thì chắc chắn cũng sẽ chả có điều tiếng chi cả vì dân chúng ở xứ sở này tuyệt nhiên không ai kỳ vọng (hay hy vọng) gì ráo trọi vào cái đám người vô tích sự này. Điều phiền hà là – đôi lúc – lại có vài vị dân biểu đang gà gật bỗng choàng tỉnh, nói láp giáp đôi câu rất khó nghe:

– CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân: “Luật sư biết thân chủ phạm tội rất nghiêm trọng mà làm ngơ là không được.”

– PCTQH Uông Chu Lưu: “Làm đặc khu phải theo nguyên lý ‘dọn tổ đón phượng hoàng.”

– PCTQH Tòng Thị Phóng: “Không được lợi dụng tôn giáo để chống phá nhà nước.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Quyết Tâm: “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Thủy: “Xâm phạm an ninh quốc gia là tội bất trung, đại nghịch.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Xuân: “Đề nghị xử hình sự hành vi bôi nhọ lãnh đạo đảng, nhà nước.”

– ĐBQH Đinh Văn Nhã: “Tôi cảm thấy ngân sách của ta là đỉnh cao về minh bạch!”

– ĐBQH Nguyễn Đức Kiên: “Người giàu thì đi ô tô, người nghèo đi xe máy, xe đạp. Rõ ràng BOT không ảnh hưởng đến dân nghèo.”

– ĐBQH Nguyễn Mạnh Tiến: “Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất trên thế giới.”

– ĐBQH Nguyễn Văn Thân: “Tôi cho rằng Luật đặc khu cần làm càng sớm càng tốt, đi đôi với đó là các điều kiện đặc thù để bổ sung. Mình không ủng hộ thì sẽ là sai lầm.”

 

 

 

 

 

 

 

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân (Thái Bình)

Cũng như tuyệt đại đa số những vị dân biểu đảng cử khác, thay vì đạo đạt ý nguyện của người dân, Nguyễn Văn Thân chuyên nói leo (hay nói theo) mọi “chủ trương lớn của Đảng và Nhà Nước.” Ông chỉ khác với qúi bạn đồng viện ở điểm là bản thân, cùng cả gia đình, đang sinh sống ở Ba Lan – “nơi mà người dân có toàn quyền thể hiện các suy nghĩ, hành động, bất đồng quan điểm đối với các quy định, liên quan đến quyền lợi, của các tổ chức hay cá nhân, hoặc tập hợp các nhóm người ủng hộ cho một mục đích chính trị, hoặc nguyên nhân khác.”

Hôm 18 tháng 6 năm 2018 vừa qua, BBC loan tin:

Ông Nguyễn Văn Thân, doanh nhân đồng thời là đại biểu Quốc hội Việt Nam, là một trong những dân biểu công khai ủng hộ Dự luật Đặc khu, với những phát biểu khiến một số người tại Ba Lan biểu tình phản đối.

Trên tờ Tuổi Trẻ, hôm 03/06/2018 ông Thân nói “không ủng hộ luật đặc khu là một sai lầm” và cần phải làm đặc khu, “càng sớm càng tốt”.

Một số người Việt tại Ba Lan đã ngay lập tức phản ứng lại phát ngôn này và đã tổ chức hai cuộc biểu tình trước ngôi nhà được cho là nhà riêng của ông tại quận Ochota ở thủ đô Warsaw.

Khoảng 60 người đã có mặt trước căn nhà chiều 16/06, hô vang các khẩu hiệu đòi quyền tự do, quyền con người, phản đối Dự luật Đặc khu và Luật An ninh mạng.

Cũng trong hơn một tuần qua, nhóm vận động tại Ba Lan đã xin được trên 1200 chữ ký phản đối hai đạo luật này trong các khu trung tâm thương mại của người Việt, theo nhà báo tự do Mạc Việt Hồng cho BBC biết.

Một tốp cảnh sát Ba Lan có mặt túc trực từ đầu đến cuối để giữ trật tự và bảo vệ đoàn biểu tình cũng như gia tư của ông Thân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đơn tố cáo được gửi tới các nơi qua đường bưu điện. Ảnh chú thích: Dân Luận

Chuyện “song tịch” của Đại Biểu Nguyễn Văn Thân đã được facebooker Hoàng Văn Dũng đứng đơn tố cáo  (và chưa có hồi đáp chính thức từ Quốc Hội Việt Nam) nên để hạ hồi phân giải. Giờ, chỉ xin có đôi lời về phản ứng của báo chí nhà nước – và của chính nhân vật này – sau “sự cố tụ tập đông người” trước tư gia của đương sự.

Về sự kiện này Tuổi Trẻ Online (27 tháng 6 năm 2018) cho hay:

“Trong những ngày qua, trên mạng xã hội lan truyền một số cáo buộc đối với đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân (Đoàn ĐBQH tỉnh Thái Bình) mang hai quốc tịch Việt Nam và Ba Lan, có căn hộ tại Ba Lan.

Những cáo buộc này đưa ra sau khi đại biểu Nguyễn Văn Thân phát biểu ở Quốc hội ủng hộ việc ban hành Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. 

Thậm chí đã xảy ra một số cuộc tụ tập, biểu tình trước nhà riêng, nơi vợ và con trai út của đại biểu Nguyễn Văn Thân đang cư trú tại Ba Lan, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần, cuộc sống của vợ con ông Thân.”

Cũng theo số báo thượng dẫn, cá nhân ông Thân cũng lên tiếng phản đối:

“Còn vợ tôi là một người phụ nữ của gia đình, không quan tâm nhiều đến các hoạt động chính trị, con trai tôi còn nhỏ và cháu là một nghệ sĩ, họ không có lỗi gì để bị khủng bố tinh thần như vậy”.

Tôi e rằng ban biên tập của báo Tuổi Trẻ, cũng như ông ĐBQH Nguyễn Văn Thân không có chút khái niệm (hay hiểu biết) gì về khủng bố, và ảnh hưởng của loại hành vy đốn mạt này “đến tinh thần, cuộc sống” của nạn nhân. Để minh thị vấn đề, xin ghi lại một stt, viết hôm ngày 1 tháng 7 năm 2018, của nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn:

“Năm 2013- 2014 nhà mình bị nhà cầm quyền cộng sản tấn công bằng ‘bom bẩn’ và gạch đá. Riêng mình bị đánh hai lần suýt chết, vậy mà công an lại muốn rao giảng cho mình về luật pháp… Tui không nói chuyện người khác để nhà cầm quyền bắt bẻ là ‘thông tin sai lạc’, tui nói chuyện của tui cho chắc cú.”

Muốn “chắc cú” hơn nữa, xin nghe lời kêu cứu của cô Đỗ Minh Hạnh – nhà hoạt động về quyền của người lao động, từ thị trấn Di Linh – nói với RFA vào hôm mùng 4 tháng 7 vừa qua:

 “Vào lúc 11:30 phút khi hai cha con đang ngủ thì gia đình bị cắt điện và tấn công. Tấn công đầu tiên là căn phòng của ba Minh Hạnh, đập vỡ kính cửa phòng ba Minh Hạnh và xịt hơi cay vào. Rất may sáng hôm đó đã chặn một cái cửa để che cửa sổ cho nên họ chỉ xịt được hơi cay mà kính không văng vào đầu ba Hạnh. Ba Hạnh báo cho Hạnh là có hơi độc nên khi Minh Hạnh đi lấy khăn lấy nước giúp ba thì họ liên tục tấn công. Hai ba con Minh Hạnh tìm chỗ trú ẩn. Hơi độc làm ba Minh Hạnh cảm thấy khó thở. Minh Hạnh cảm thấy tay chân tê nóng rát, mặt cũng nóng rát. Họ ném đá nhiều hơn mọi ngày…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Ảnh: RFA

Theo Human Right Watch: “Các vụ tấn công nhắm vào các blogger và các nhà hoạt động dân sự ở Việt Nam tiếp tục xảy ra thường xuyên. Báo cáo của tổ chức này công bố vào tháng 6 năm ngoái ghi nhận 36 trường hợp các nhà hoạt động và blogger ở Việt Nam bị tấn công trong giai đoạn từ tháng 1/2015 đến tháng 4/2017.”

Trong tất cả 36 trường hợp kể trên không hề có một vị dân biểu VN nào lên tiếng để bênh vựa hay bảo vệ nạn nhân. Báo chí nhà nước cũng thế, cũng đều câm như hến tuốt. Tác giả Vũ Thạch nhận xét rằng đây là “cách xóa bỏ trật tự xã hội nhanh nhất chính là khi những kẻ có trách nhiệm thực thi pháp luật cho phép họ công khai đạp lên pháp luật.”

Sau khi “trật tự đã bị xoá bỏ” thì nạn nhân trong tương lai sẽ là ai? Ai gieo gió sẽ gặt bão thôi. Mà bão, xe chừng, không còn xa lắm!