Đả đảo Pháp chế XHCN!

Trần Bang

Vụ án Đắk Nông 23/10/2016 tương tự Nọc Nạn với Pháp chế XHCN, Tòa XHCN xử (12/7/2018) nhóm người chống cướp đất, chống phá nhà là Đặng Văn Hiến bị tử hình, Ninh Viết Bình 18 năm tù, Hà Văn Trường 9 năm tù.

Đả đảo Pháp chế XHCN!

Image may contain: 3 people, people smiling, people standing

Sách lược thoát Tầu

Sách lược thoát Tầu

Nguyễn Xuân Nghĩa
2018-07-10

Công nhân tan ca từ nhà máy gang thép Hưng Nghiệp, Formosa tại Hà Tĩnh, Việt Nam

Công nhân tan ca từ nhà máy gang thép Hưng Nghiệp, Formosa tại Hà Tĩnh, Việt Nam

 AFP

Khi trận chiến mậu dịch xảy ra giữa hai nền kinh tế có sản lượng cao nhất thế giới ở hai bờ Thái Bình Dương, liệu rằng giới đầu tư quốc tế có vì vậy mà tìm vào các thị trường khác, thí dụ như Việt Nam, hay không? Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu chuyện này qua cuộc phỏng vấn chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.

Triển vọng cho Việt Nam?

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, như các thị trường quốc tế đã e ngại, mâu thuẫn về mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã tăng cường độ vào Thứ Sáu mùng sáu vừa rồi khi Chính quyền Mỹ bắt đầu nâng thuế nhập nội trên một số hàng hóa của Trung Quốc và phía Bắc Kinh lập tức trả đũa với một quyết định tương tự. Trận chiến mậu dịch giữa hai nền kinh tế có sản lượng cao nhất thế giới sẽ ảnh hưởng ra sao đến các nền kinh tế trên Thái Bình Dương? Câu hỏi này đã được giới đầu tư quan tâm, và riêng với Việt Nam, thì đấy có là cơ hội thu hút đầu tư quốc tế hay không? Nguyên Lam xin đề nghị ông phân tích cho việc đó vì hôm mùng năm vừa qua, tờ South China Morning Post có một bài về triển vọng cho Việt Nam nếu giới đầu tư rút khỏi thị trường Trung Quốc.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi có đọc bài báo và xin nói ngay rằng đánh giá không cao những nhận định của tác giả. Ông ta quá tập trung vào lượng đầu tư đến từ Hong Kong, có tầm nhìn ngắn hạn, lại nhầm nhiều chuyện khi cho rằng đầu tư nước ngoài sẽ rút khỏi thị trường Trung Quốc vì phí tổn nhân công gia tăng nên có thể tìm vào thị trường Việt Nam. Thật ra, triển vọng cho Việt Nam đã có từ năm năm trước và diễn đàn này của chúng ta cũng có đề cập tới.

– Tôi nhớ là trong chương trình phát thanh ngày 14 Tháng Tám năm 2013 rồi một chương trình đầu năm 2014, ngay trước Tết Giáp Ngọ, chúng ta đã phân tích vụ này trong viễn cảnh dài. Ngày nay, chúng ta cũng tránh phản ứng vì mâu thuẫn mậu dịch về mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc.

Nguyên Lam: Nếu vậy, Nguyên Lam xin đề nghị ông trình bày lại bối cảnh của toàn bộ vấn đề cho thính giả của chúng ta.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi xin đi từ yếu tố khách quan của thiên hạ rồi mới nói về những chọn lựa của Việt Nam.

Năng suất công nghiệp của Việt Nam còn thấp mà giáo dục đào tạo lại bất cập cho nên xứ này chỉ làm gia công trong cái khâu sản xuất thấp, để giới đầu tư ngoại quốc kiếm lời. Mà giới đầu tư có ưu thế nhất về kinh tế lẫn chính trị lại là từ Trung Quốc, trong khi nguyên nhiên vật liệu Việt Nam sử dụng cho sản xuất để xuất khẩu cũng đến từ Trung Quốc.
-Nguyễn Xuân Nghĩa

– Đầu tiên, chương trình chuyên đề của chúng ta liên tục nhắc nhở với đánh giá bi quan về thực trạng và tiềm lực kinh tế Trung Quốc, khi thiên hạ còn nói về phép lạ của xứ này. Đến nay, dư luận mới bắt đầu thấy ra những điều ấy. Thứ nhất, đà tăng trưởng của Trung Quốc thiếu phẩm chất và không thể bền vững. Thứ hai, lãnh đạo Bắc Kinh biết là phải chuyển hướng để tránh khủng hoảng. Thứ ba, Trung Quốc hết là hãng xưởng cho các ngành ráp chế nhờ nhân công nhiều và rẻ như trong các thập niên trước. Nếu vậy, khi giới đầu tư rút chạy khỏi thị trường Trung Quốc thì ta phải hỏi là họ có thể chạy đi đâu?

– Câu hỏi kế tiếp là làm sao các nước có thể thu hút được nguồn cung cấp tư bản và kỹ thuật sẽ rút chạy của thiên hạ làm sức đẩy cho mình? Như mọi nước nghèo vừa bước vào giai đoạn khởi phát hay “cất cánh”, Việt Nam cần vốn và kỹ thuật nên phải huy động từ bên ngoài, các quốc gia khác, kể cả Trung Quốc, đều trải qua giai đoạn ấy. Khi đó, vấn đề chủ yếu là Việt Nam có gì hấp dẫn hơn xứ khác để thu hút đầu tư?

Tình hình xoay chuyển

Nguyên Lam: Có lẽ quý thính giả thấy ra cách phân tích của ông  được diễn đàn chuyên đề này trình bày từ năm năm trước. Ngày nay, bất kể tới mâu thuẫn mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, tình hình sẽ xoay chuyển ra sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Thời đó, tôi nhớ là đã dự báo rằng có mười mấy quốc gia, khoảng 16 tới 18 nước, nuôi hy vọng trám vào khoảng trống do Trung Quốc để lại khi họ hết là “công xưởng toàn cầu” nhờ nhân công nhiều và rẻ. Trong số các nước đó, dĩ nhiên có Việt Nam và đấy là một cơ hội thoát khỏi bóng rợp của Trung Quốc. Nhưng dường như Việt Nam đã mất cơ hội đó. Bây giờ, chúng ta cần suy nghĩ tiếp…

Nguyên Lam: Ông nói rằng có lẽ Việt Nam đã mất cơ hội đó, khiến Nguyên Lam nhớ đến chương trình tuần trước, khi ông nhấn mạnh đến trình trạng lệ thuộc của kinh tế Việt Nam vào Trung Quốc. Có lẽ chúng ta cần ôn lại chuyện này, cụ thể là vì sao Việt Nam có thể đã mất cơ hội….

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Khách quan mà nói, một quốc gia đang phát triển cần có hạ tầng cơ sở bền vững để tiếp nhận đầu tư về tư bản lẫn kỹ thuật. Hạ tầng cơ sở đó gồm có nhiều loại. Là vật chất như đường xá cầu cống và cả hệ thống bảo vệ môi sinh hay hủy thải phế vật và phát huy điều kiện lao động lành mạnh cho công nhân. Hạ tầng đó cũng có bộ máy hành chính công quyền hữu hiệu và liêm minh và hệ thống ngân hàng có khả năng giải quyết các dịch vụ cần thiết cho sản xuất và xuất khẩu. Trong chu trình sản xuất thì hạ tầng cơ sở còn có ý nghĩa tiếp liệu là lấy nguyên nhiên và vật liệu ở đâu để có sản phẩm hoàn tất tung ra thị trường nội địa hay xuất khẩu? Sau cùng, hạ tầng cơ sơ vô hình mà then chốt nhất là nền tảng luật lệ công khai minh bạch để bảo đảm sân chơi bình đẳng cho doanh nghiệp nội địa và ngoại quốc. Việt Nam thật ra chưa có mấy điều kiện ấy mà cứ tưởng nhân công rẻ là một lợi thế. Ta nên hỏi lại rằng “rẻ so với cái gì”? Khi ấy, ta cần nhìn vào một phạm trù khác là năng suất, với cái gốc là giáo dục đào tạo.

– Năng suất công nghiệp của Việt Nam còn thấp mà giáo dục đào tạo lại bất cập cho nên xứ này chỉ làm gia công trong cái khâu sản xuất thấp, để giới đầu tư ngoại quốc kiếm lời. Mà giới đầu tư có ưu thế nhất về kinh tế lẫn chính trị lại là từ Trung Quốc, trong khi nguyên nhiên vật liệu Việt Nam sử dụng cho sản xuất để xuất khẩu cũng đến từ Trung Quốc! Sự thật phũ phàng là Trung Quốc chỉ vứt lại cho Việt Nam vai trò công xưởng đầy ô nhiễm của họ với thiết bị phế thải. Đặt vấn đề cũ vào bối cảnh mới là mâu thuẫn mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc, Việt Nam bị Mỹ trừng phạt vì nhập hàng Tầu bán qua Mỹ dưới dạng “sản phẩm chế tạo tại Việt Nam” với trị giá đóng góp thấp. Lãnh đạo Việt Nam cần sách lược khác để vừa thoát khỏi sự khống chế của Trung Quốc vừa phát triển xứ sở.

Những chọn lựa

Nguyên Lam: Chúng ta bước qua phần hai là khi ông nêu câu hỏi về những chọn lựa của Việt Nam. Nguyên Lam xin ông khai triển cho phần này.

Việt Nam nên tránh việc vay vốn cho phát triển mà không nghĩ tới ngày trả nợ. Lồng việc tài trợ vào đầu tư qua các hợp đồng mờ ám là chui đầu vào dây thòng lọng của nhà đầu tư, ở đây là nhà đầu tư Trung Quốc, vốn đã có tham vọng và gian ý.
-Nguyễn Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Lãnh đạo Việt Nam thiếu viễn kiến khi phạm bảy sai lầm sau đây. Thứ nhất là quá lệ thuộc vào đầu tư nước ngoài, thứ hai là lấy nhân công rẻ làm lợi thế thu hút đầu tư đó, thứ ba là không thấy vai trò cốt tủy của năng suất nhờ giáo dục đào tạo, thứ tư là không có ý chí độc lập để tìm lợi thế riêng trong tiến trình sản xuất hầu xây dựng công nghệ nội địa, thứ năm là không muốn thoát ảnh hưởng của kinh tế Trung Quốc chỉ vì điều ấy có lợi cho thiểu số có chức có quyền, thứ sáu là chấp vào đà tăng trưởng mà chẳng thấy tăng trưởng không là phát triển nếu thiếu phẩm chất, gây ô nhiễm môi sinh, bất công xã hội. Rốt cuộc thì Việt Nam lạm thác tài nguyên quốc gia, nhất là đất đai, mà tài nguyên quý nhất là dân trí lại bị coi thường và tụt hậu nếu so với các nước khác. Ngày nay, nếu Việt Nam lại mong là sẽ trám vào khoảng trống do Trung Quốc vứt lại thì sẽ tiếp tục những sai lầm cũ mà không có thời gian bắt kịp thiên hạ. Suy từ đó ra, lãnh đạo Việt Nam nên có những chọn lựa khác. Nếu không, chính người dân sẽ đòi hỏi những chọn lựa khác.

Nguyên Lam: Dùng phương pháp loại suy, hay tự kiểm điểm để loại bỏ những sai lầm cũ, ông cho là lãnh đạo của Việt Nam nên làm những gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi nghĩ những người có chức có quyền và có tiền tại Việt Nam đều biết, và giới chuyên gia trong nước cũng đã nhiều lần cảnh báo mà vô hiệu vì lý do thể chế, nôm na là chính trị.

– Cứ nói lại thì buồn và nhàm, nhưng Việt Nam đã gây cảnh tương tàn Quốc Cộng rồi chiến tranh Nam Bắc trong ba chục năm, từ 1945 tới 1975. Tới khi chiến tranh kết thúc thì mới thấy Trung Quốc chiếm lợi rất lớn và chiếm luôn chủ quyền trên đất liền và biển đảo ngoài khơi qua nhiều đợt xung đột vào các năm 1974, 1979, 1988 và cho tới gần đây. Thuần về kinh tế, Việt Nam tiếp tục làm chiến mã cho Trung Quốc khi doanh nghiệp Việt Nam mua hàng Trung Quốc và dán nhãn “Made in Vietnam” lên trên để bán cho thiên hạ trong khi tuổi trẻ mất tương lai.

– Thế giới có thiện cảm với dân Việt Nam nên sẵn sàng nâng đỡ kinh tế xứ này nhưng sẽ ngần ngại nếu Việt Nam tiếp tục những sai lầm cũ. Ta cũng không quên rằng Á Châu còn nhiều quốc gia khác ngoài Trung Quốc và giới trẻ tại Việt Nam có tiềm năng hợp tác và học hỏi từ các quốc gia đó chứ sẽ không mãi mãi cúi đầu. Bây giờ, căn cứ trên mâu thuẫn mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc mà mong Việt Nam sẽ có thể tiếp nhận đẩu tư của Hong Kong thì chẳng khác gì nhuộm lại bộ lông của con chiến mã, nghĩa là vẫn phạm vài sai lầm cũ.

Nguyên Lam: Một cách cụ thể thì ông nghĩ là Việt Nam nên làm những gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi trộm nghĩ Việt Nam nên nhìn xuống cái gốc của kinh tế xã hội là giáo dục đào tạo để nâng cao tay nghề và năng suất dù việc ấy sẽ mất chục năm. Thứ hai là nên đánh giá lại vai trò của đầu tư ngoại quốc, chứ không ưu đãi qua các biện pháp thiển cận như lương lậu và thuế khóa thấp mà bất kể tới môi sinh bị tàn phá. Thứ ba là với tay nghề cao hơn thì nên khuyến khích đầu tư nước ngoài vào những khu vực có trình độ công nghệ hiện đại hơn. Nghĩa là nên nhìn từ viễn ảnh của 10 năm tới về đến hiện tại. Thứ tư, mà rất thời sự chứ cũng chẳng xa vời gì là yếu tố tài trợ: Việt Nam nên tránh việc vay vốn cho phát triển mà không nghĩ tới ngày trả nợ. Lồng việc tài trợ vào đầu tư qua các hợp đồng mờ ám là chui đầu vào dây thòng lọng của nhà đầu tư, ở đây là nhà đầu tư Trung Quốc, vốn đã có tham vọng và gian ý. Nói về những việc cụ thể đó thì tôi không lạc quan vì từ đầu nguồn vẫn là tinh thần lệ thuộc Bắc Kinh của lãnh đạo Việt Nam nên họ mới chạy theo sách lược tai hại này.

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin cảm tạ kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa về bài phân tích không vui hôm nay.

VNTB – Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc cho thấy sự bất mãn gia tăng đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

VNTB – Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc cho thấy sự bất mãn gia tăng đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

Vũ Quốc Ngữ dịch (VNTB) Khi người dân đổ ra trên nhiều đường phố ở khắp đất nước vào tháng Sáu, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thấy mình đang phải đối mặt với một sự bất mãn của công chúng, bắt đầu từ kế hoạch cho Trung Quốc thuê đất và một luật mới về an ninh mạng.
Khi Việt Nam bị rung chuyển bởi nhiều cuộc biểu tình trên toàn quốc phản đối về một dự luật Đặc khu Kinh tế gây tranh cãi, người dân địa phương đã tràn ra nhiều đường phố ở nhiều thành phố lớn và những tỉnh sẽ bị ảnh hưởng bởi những đặc khu kinh tế. Những người biểu tình đụng độ với cảnh sát, và ở tỉnh Bình Thuận, người biểu tình tấn công một số tòa nhà hành chính và đốt cháy xe.
Điều gây ra sự thất vọng như vậy không phải là viễn cảnh có nhiều đặc khu kinh tế hơn trong nước, mà là do người dân nghi ngờ rằng các công ty Trung Quốc là những người đầu tiên hưởng lợi trong quy định nhà đầu tư nước ngoài có thể thuê đất trong 99 năm, như đề xuất trong dự luật Đặc khu Kinh tế. Dự luật không chỉ rõ các công ty nước ngoài nào sẽ được giao đất, nhưng viễn cảnh nhà đầu tư Trung Quốc chiếm ưu thế trong các đặc khu này đủ để gây ra các cuộc biểu tình chống Trung Quốc với quy mô lớn nhất sau năm 2014, thời điểm Trung Quốc đưa một giàn khoan dầu đặt trong vùng biển thuộc vùng kinh tế độc quyền của Việt Nam.
Những người biểu tình cầm biểu ngữ chống lại chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Trung Quốc Tập Cận Bình tại một công viên ở Hà Nội ngày 05/11/ 2015
Đối với người Việt Nam, Trung Quốc là kẻ giả mạo trứ danh. Câu chuyện xây dựng quốc gia ở Việt Nam phát triển không quá nhiều xung quanh chủ nghĩa cộng sản hoặc “tư tưởng Hồ Chí Minh” mà là xung quanh cuộc chiến của Việt Nam chống lại sự cai trị của nước ngoài. ĐCSVN tự cho mình xứng đáng là độc quyền về quyền lực – không phải vì ý thức hệ của nó, nhưng vì nó là lực lượng dẫn đầu trong chiến tranh chống Pháp và Hoa Kỳ, và sau đó đẩy lùi cuộc xâm lược của Trung Quốc vào năm 1979.
Từ đó, ĐCSVN tự cho mình là một lực lượng được nghiễm nhiên cầm quyền để bảo vệ quốc gia khỏi những kẻ xâm lược nước ngoài, đặc biệt là Trung Quốc. Thực tế hiện nay Việt Nam đang phải đối mặt với sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông: Bắc Kinh liên tục tổ chức tập trận, triển khai vũ khí trên các đảo nhân tạo, và gây áp lực buộc Việt Nam phải dừng dự án khai thác dầu khí, một dự án với Công ty Repsol của Tây Ban Nha .
Nhưng ĐCSVN chỉ có thể tiếp tục quyền lãnh đạo của mình nếu nó coi Trung Quốc như một mối đe doạ bên ngoài. Mặt khác, Việt Nam phụ thuộc nhiều vào Trung Quốc về thương mại và quan trọng hơn, sự thành công chưa từng có của một nước Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản mang lại tính hợp pháp mạnh mẽ trong nước và quốc tế. ĐCSVN sao chép nhiều mô hình của Trung Quốc và áp dụng nhiều chính sách, ví dụ mới nhất là một chiến dịch chống tham nhũng lớn.
Người Việt không lạ gì với biểu tình
Đối phó với tinh thần chống Trung Quốc ăn sâu trong tâm trí người Việt, và đôi khi sử dụng tinh thần này để tăng cường tính hợp pháp của chính mình, ĐCSVN phải cân bằng sự phản đối của mình với sự hung hãn của Trung Quốc ở Biển Đông. Nhưng với sự phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế, vấn đề không chỉ là chủ nghĩa dân tộc. Thứ nhất, ý tưởng thuê đất cho người nước ngoài trong 99 năm dường như đã được cảnh báo bởi người dân Việt Nam ở thành thị, những người không muốn có số phận giống như Sri Lanka, một quốc gia đã bị buộc phải bàn giao một cảng phía nam cho Trung Quốc với hợp đồng thuê 99 năm vào tháng 12 năm ngoái để trừ nợ với Trung Quốc, mức nợ hiện đang là 8 tỷ đô la. Thứ hai, quyền sử dụng đất là một trong những vấn đề nóng bỏng nhất trong đời sống xã hội Việt Nam, nơi người dân không được tư hữu đất đai và thường xuyên bị nhà nước tịch thu đất. Năm ngoái, dân ở xã Đồng Tâm gần Hà Nội tham gia một cuộc biểu tình với chính quyền địa phương và thậm chí còn bắt giữ nhiều quan chức và cảnh sát làm con tin trong nhiều ngày.
Biểu tình không còn xa lạ với người Việt. Bên cạnh đấu tranh về đất, họ thường xuyên tổ chức biểu tình để phản đối những quy định không công bằng của các nhà máy, tham nhũng, đàn áp tôn giáo và ô nhiễm môi trường – đã có nhiều cuộc biểu tình kéo dài năm 2016 chống lại việc Công ty Formosa xả độc ở ven biển miền Trung. Nhưng tất cả các cuộc biểu tình này thường không mang màu sắc chính trị và hiếm khi nhắm mục tiêu trực tiếp là ĐCSVN.
Các cuộc biểu tình gần đây còn nhắm đến một điều khác nữa. Một vấn đề không kém quan trọng là luật An ninh mạng. Việc bỏ phiếu về dự luật Đặc khu Kinh tế đã bị hoãn lại, nhưng luật An ninh mạng đã được Quốc hội phê duyệt ngay sau khi nổ ra biểu tình, có nghĩa là bây giờ tất cả các công ty Internet sẽ phải lưu trữ dữ liệu của họ tại Việt Nam và theo dõi nội dung như phỉ báng, hoạt động chống nhà nước và “bóp méo lịch sử.”
Cuối cùng, tính chính đáng hợp pháp của ĐCSVN là phát triển kinh tế và phẩm cấp cuộc sống – và đây chính là những vấn đề mà người Việt Nam sẵn lòng đứng lên phản đối, tinh thần chống Trung Quốc đơn thuần chỉ là một chất xúc tác. Luật An ninh mạng dường như không có khả năng ngăn chặn sự tiếp cận của dân số đô thị ngày càng gia tăng với các vấn đề trong nước và quốc tế.
ĐCSVN tự coi mình là một lực lượng chính trị do dân ủng hộ và đã thể hiện khả năng đáng kể trong 30 năm kể từ khi đổi mới theo hướng kinh tế thị trường. Thách thức của đảng hiện nay là làm sao quản lý được sự thay đổi của một xã hội đang phát triển nhanh chóng. Lực lượng lao động chủ yếu là chủ sở hữu và người làm công ở các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ, nhưng phần lớn giá trị xuất khẩu đi vào túi của các công ty nước ngoài, khu vực nhà nước tụt lại phía sau và phần lớn dân số trẻ và hiểu biết về mạng. Ngay bây giờ, hầu hết những người Việt trẻ này bị cô lập với chính trị, nhưng nếu họ được vận động thông qua mạng xã hội và những cuộc biểu tình như trong tháng Sáu,ĐCSVN có thể sẽ phải ở một vị trí hoàn toàn khác.
Không có một quá trình trực tiếp và hấp dẫn để biến tinh thần công chúng thành chính sách, ĐCSVN sau năm 1986 đã lãnh đạo đất nước chỉ bằng suy nghĩ của mình trong khi lại cho rằng mình đại diện cho tất cả nhân dân Việt Nam. Các cuộc biểu tình ở quy mô toàn quốc là hậu quả của những suy nghĩ đó, và chỉ ra những bất ổn của đảng cầm quyền. Điều này có nghĩa là trong việc tìm kiếm sự hài hòa, ĐCSVN sẽ phải mở rộng cơ sở xã hội của mình, tiếp tục đổi mới nội bộ và trở thành nền tảng cho cuộc đối thoại xã hội – hoặc các cuộc biểu tình có nguy cơ mang màu sắc chính trị hơn.

Tác giả Anton Tsvetov là một nhà phân tích Đông Nam Á có trụ sở tại Moscow, Nga. Ông thường xuyên viết về chính trị Đông Nam Á và chính sách của Nga ở châu Á tại @antsvetov.

Hãy tỉnh mộng quay về với nhân dân và chính nghĩa dân chủ

Lê Công Định

Nhân tin ông Võ Kim Cự định cư tại Canada, ngẫm nghĩ hậu sự của các quan chức cộng sản và những đại gia phất lên nhờ chế độ này, mà thấy lo cho số phận tương lai của họ.

Đừng tưởng rằng cứ cao chạy xa bay ra nước ngoài với tiền bạc và tài sản tham nhũng hoặc trục lợi cất giấu ở các ngân hàng hay quỹ đầu tư nước ngoài là yên phận, là có thể rời bỏ quá khứ tội lỗi vĩnh viễn, để sống nốt những ngày cuối đời yên ả bên cạnh con cháu của mình.

Nói thật, có không ít công cụ pháp lý quốc tế mà chính quyền hậu cộng sản có thể viện đến để truy đòi tận đồng xu cuối cùng trong khối tài sản tham nhũng và trục lợi đó, bất kể chúng đã được chuyển nhượng hoặc che đậy khéo léo bằng nhiều thủ thuật tinh vi khác nhau.

Vì vậy, thay vì cố sức vơ vét để tận thu trong thời khắc suy tàn của chế độ, hãy tỉnh mộng quay về với nhân dân và chính nghĩa dân chủ, nếu không dù một con kiến lẩn trốn giữa sa mạc, người ta cũng sẽ săn lùng để moi lên và gí chết không thương tiếc.

TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

– Đỗ Ngà

Một anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.

Thế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá. 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.

Vâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy giá một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.

Với người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv… Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.

Với người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.

Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy xem những gì Cộng Sản làm”. Và xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay Trung Cộng.

Đối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai thì mỗi người dân chúng ta trong mắt CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy.

Đừng tìm kiếm “vinh quang muôn năm” bằng con đường bán nước

Đừng tìm kiếm “vinh quang muôn năm” bằng con đường bán nước

Đỗ Ngà

Trong cuộc chiến, nếu bên nào bị ngủm gần hết thì kẻ còn lại bên đó sẽ xảy ra hiện tượng hoang mang. Khi xảy ra hiện tượng hoang mang thì phần lý trí bị mất hoàn toàn, và kẻ sắp bị tiêu diệt bắn giết loạn xạ hòng tìm kiếm con đường sống cho mình. Khi trốn thoát được, kẻ trốn sẽ hoang mang tột độ và tìm cách thay đổi để tồn tại.

Khối XHCN từng ngang ngửa với khối tự do trong “Chiến tranh lạnh”. Thế rồi đến đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, thằng đầu sỏ và đám đàn em XHCN ngủm sạch trơn. Còn lại 4 thằng nằm trong xó xỉnh cách xa thế giới văn minh nên còn tồn tại đến hôm nay. Giờ đây, khối XHCN khi xưa như là một đám tàn quân, nay chúng phải đổi màu để tồn tại. Như những tên tội đồ bại trận đang trốn, mỗi lần nghe đến những gì liên quan đến kẻ chiến thắng thì hoang mang lo sợ. Khi có ai nói đến tự do, dân chủ, nhân quyền thì Cộng sản (CS) căm thù và tìm cách hãm hại. Vì lo sợ nên làm điều dại dột, cả đám lãnh đạo CS đã đem vận mệnh đất nước sang Thành Đô trao cho Tàu để mua lấy sự bảo kê cho Đảng CS Việt Nam.

Đứng về mặt lợi ích dân tộc, cái gọi là XHCN cần phải được vứt đi để cho đất nước có con đường phát triển. Nhưng vứt XHCN thì miếng ăn của Đảng CS mất, nên bọn họ dù có hy sinh giang sơn vẫn bảo vệ chế độ. Xem giang sơn nhẹ, xem miếng ăn trọng mà CS đã quyết định đối đầu với dân. Kể từ đây, mâu thuẫn giữa Đảng CS và dân chỉ có tăng chứ không giảm. Cho nên, với Đảng CS, họ đang xem dân là kẻ thù, còn kẻ thù truyền kiếp được họ xem là “bạn vàng”, là chỗ dựa để tồn tại chế độ.

Thực trạng bây giờ đã đi quá xa. Đảng CS với 800 tờ báo, mỗi tờ báo có từ vài trăm đến vài ngàn bồi bút sẵn sàng nịnh nọt bảo vệ chế độ. Thế nhưng với lực lượng hùng hậu thế, họ đã bị thua ngay trên mặt trận truyền thông.  Vài chục cây bút trên Facebook mà đã làm cho người dân yêu sự thật và chân lý tìm đến ngày một đông. Chỉ còn những kẻ dốt nát là còn tin cái gọi là “báo chí chính thống” của Đảng CS. Với lực lượng hùng hậu như thế, nhưng Ban Tuyên giáo đã bất lực trong cuộc bút chiến.

Vậy thì Ban Tuyên Giáo của ĐCS đã đối phó bằng cách nào? Họ đã dùng sức mạnh nhà nước cấm, chặn và phá. Họ đạp đổ Hiến pháp, cấm tự do ngôn luận. Như thế chưa đủ, họ dùng lực lượng Dư luận viên đông vô số, và Lực Lượng 47 đông đến 10 ngàn quân để làm một điều bẩn thỉu, đó là đánh dưới thắt lưng những ngòi bút tự do. Họ xúm lại lập nick giả rồi report nick chính chủ để Facebook khóa trang Facebook chính chủ. Trang Đỗ Ngà trước đây là một nạn nhân. Đỗ Ngà chỉ có một mình, hàng vạn tên xúm lại đánh dưới thắt lưng để làm sập trang chính của Đỗ Ngà. Hèn hạ, bẩn thỉu, và khốn nạn là những từ chưa đủ cường độ để mô tả về hành động của chính quyền này.

Đảng CS đã không còn con đường để đồng hành cùng nhân dân nữa. Về cái CNXH đã lộ rõ tất cả chỉ là ảo tưởng mục đích và lạc hậu trong cách tổ chức và vận hành bộ máy nhà nước. Nhân dân đã nhận ra điều này, như kẻ trộm bị điểm mặt, nên Đảng CS rất sợ dân. Chính vì thế nên Đảng CS không thể sát cánh cùng dân để đồng hành cùng quyền lợi dân tộc, cùng quyền lợi đất nước. Họ chọn thế mạnh mà họ đang có để đối đầu với dân, đó là nòng súng, nhà tù, luật rừng, trò bẩn ném đá giấu tay, thủ đoạn, v.v. để đối đầu với nhân dân mình.

Tại Sài Gòn, cứ mỗi Chủ nhật, thử dạo một vòng thành phố thì sẽ thấy, công an, dân phòng, và rào thép gai dựng sẵn để sẵn sàng tác chiến với nhân dân mình, kẻ mà Đảng CS đang xem là kẻ thù đe doạ chế độ. Như những kẻ độc tài CS còn sót lại, Đảng CSVN đang ngửi thấy ngày tàn đến gần nên nó đã bám vào thứ duy nhất nó có đó là súng ống và tội ác. Để chi? Để tìm kiếm sự sống cho Đảng bằng bạo tàn. Nhưng trong lịch sử thế giới, không có một triều đại bạo tàn nào mà không chóng tàn cả. CS cũng không ngoại lệ, dù bán nước thì hậu việc bán buôn, CSVN cũng chả còn độc chiếm quyền lực trên xứ sở này nữa đâu. Bán nước là cách làm nguy hiểm cho đất nước nhưng cũng không bảo đảm quyền lực cho Đảng được bền lâu đâu mà hoang tưởng “quang vinh muôn năm”.

Đ.N.

Nguồn: https://www.facebook.com/dongacanada/posts/107613050159811

Vingroup: thâu tóm đất và thao túng truyền thông Việt Nam?

Vingroup: thâu tóm đất và thao túng truyền thông Việt Nam?

RFA
2018-07-09

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng và một công trình chung cư của tập đoàn Vingroup ở Hà Nội

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng và một công trình chung cư của tập đoàn Vingroup ở Hà Nội

Photo: RFA

Truyền thông trong nước vừa qua loan tải thông tin tập đoàn Vingroup mua lại General Motors của Mỹ và bản quyền sở hữu trí tuệ của BMW; đồng thời, 2 mẫu xe do Vinfast ( công ty con của Vingroup) sản xuất sẽ tham gia triễn lãm xe hơi quôc tế tại Paris (Pháp) và tháng 10 tới đây. Thường thành công của doanh nghiệp được cho là bài học đáng noi theo; tuy nhiên đối với một tập đoàn như Vingroup tại Việt Nam thì lại có nhiều nghi vấn liên quan quá trình hình thành và giàu nhanh của người đứng đầu tập đoàn?

Đài RFA ghi nhận thông tin từ một cán bộ truyền thông muốn giấu tên của tập đoàn Vingroup cho biết, ngay trong buổi làm việc đầu tiên, mọi nhân viên đều phải học thuộc lịch sử hình thành tập đoàn mà theo đó tiền thân của tập đoàn địa ốc lớn nhất Việt Nam hiện nay là một nhà hàng Việt Nam tại thành phố Kharkov (Ucraina) có tên gọi là Nhà hàng Thăng Long. Từ sự phát triển của nhà hàng này mà ông Phạm Nhật Vượng xây dựng được cơ sở tài chính để tiếp tục hình thành tập đoàn Technocom đầu tư vào công nghiệp sản xuất mỳ gói mang thương hiệu Mivina, cung cấp thực phẩm ăn nhanh cho toàn bộ thị trường Ucraina và khu vực lân cận. Đó cũng là tiền đề để năm 2000, Vingroup quay trở lại Việt Nam đầu tư vào thị trường bất động sản nghỉ dưỡng, từ đó xây dựng chung cư cao cấp, phát triển giáo dục, thời trang, thương mại điện tử, nông nghiệp và xe hơi… như hiện nay.

…mỳ tôm cũng chỉ là một ngạch của ông ý thôi, cái ngạch mà người ta có thể nhìn thấy thôi mà còn rất nhiều những ngạch mà người thường không thể nhìn thấy được và nó tạo nên cái khối tài sản khổng lồ của ông ấy như vậy – nhà báo Mạc Việt Hồng

Tuy nhiên, cộng đồng người Việt Nam tại Ucraina nói riêng và ở các nước Đông Âu nói chung đều hiểu rằng hoạt động của Vingroup trước đây không đơn giản chỉ dừng lại ở việc sản xuất mỳ gói và đồ hộp ăn liền. Nhà báo Mạc Việt Hồng từ Ba Lan cho đài RFA biết rõ hơn về điều này:

“Thời kỳ mà các nước Đông Âu trong đó có Ba Lan hay Ucraina mà người ta chuyển đổi chế độ, thời kỳ mà khối XHCN sụp đổ thì nhiều người Việt giàu lên rất nhanh chóng và họ cũng có những hoạt động có thể nói là hợp pháp cũng có mà phi pháp cũng có, rất là đa dạng mà cũng rất phức tạp, khó có thể nói một cách cụ thể. Riêng về trường hợp của ông Phạm Nhật Vượng thì theo ý kiến cá nhân tôi, mỳ tôm cũng chỉ là một ngạch của ông ý thôi, cái ngạch mà người ta có thể nhìn thấy thôi mà còn rất nhiều những ngạch mà người thường không thể nhìn thấy được và nó tạo nên cái khối tài sản khổng lồ của ông ấy như vậy”

Thế nhưng, bên cạnh những thành công mà truyền thông trong nước được phép đăng tải thì những thông tin liên quan đến các hoạt động “ngầm” của Pham Nhật Vượng tại các khu chợ người Việt tại Ucraina lại chỉ được dư luận truyền tai nhau một cách không chính thức. Cụ thể năm 2002, những đơn thư tố cáo được gửi tới Hội người Việt nam tại Ucraina thu thập chữ ký của gần 4000 tiểu thương tại khu chợ Barabacova, thành phố Kharcov (Ucraina) trong đó tố cáo ông  Phạm Nhật Vượng cùng ông Lê Viết Lam (chủ tịch tập đoàn SunGroup) mang danh nghĩa Chủ tịch Hội đồng hương Ucraina – Việt Nam và quản lý khu chợ Barabacova ăn chặn, bóc lột và cướp đoạt tài sản của hàng ngàn tiểu thương tại đây. Tuy nhiên, rất khó để có thể tìm thấy những thông tin này một cách chính thống trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào, thậm chí ngay cả trên các diễn đàn và trang mạng xã hội. Cũng theo nhân viên truyền thông giấu tên của Vingroup, mọi thông tin liên quan đến tập đoàn này đều phải được chính Ban truyền thông của họ kiểm duyệt trước khi gửi ra cho các đơn vị truyền thông nhà nước loan tải.

Nhân viên truyền thông của Vingroup cũng cho biết, trong danh sách khách hàng cư dân hiện sở hữu những căn biệt thư triệu đô của Vingroup có ông Bộ trưởng Thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn, Tổng giám đốc Đài truyền hình quốc gia Trần Bình Minh, Chánh toà án nhân dân tối cao Nguyễn Hoà Bình  cũng như nhiều quan chức cấp cao của nhiều bộ ngành tại Việt Nam. Đặc biêt, phần lớn những căn biệt thự này được trao tặng dưới danh nghĩa quà biếu, tặng hoặc bán lại với mức giá tượng trưng. Nhà báo, nhà quan sát chính trị Trương Duy Nhất đánh giá về điều này:

Khi ông Nguyễn Xuân Phúc vừa lên Thủ tướng có nói “Quy hoạch thủ đô ai cho xây toà nhà cao tầng ở chỗ đó?”.  Chưa tới nửa tiếng sau tất cả các báo đều gỡ lời phát biểu của Thủ tướng mà Thủ tưỡng cũng chẳng dám ý kiến gì – nhà báo Trương Duy Nhất

“Có những doanh nghiệp khác, tập đoàn khác, những nhóm lợi ích kinh tế khác khi đổ bể chuyện gì thì không thể can thiệp được hết các báo, có thể can thiệp vào báo này thì sót báo nọ, can thiệp vào nhóm báo này sẽ lộ nhóm báo khác, nhưng riêng Vingroup gần như thao túng tuyệt đối nền báo chí. Anh em chúng tôi hay nói là bất cứ vấn đề gì nêu về anh em nhà Vượng Vin đều “gỡ ngay trong 1,2 nốt nhạc” Thậm chí lời nói của Thủ tướng yêu cầu sau khi xây toà cao ốc ở Giảng Võ của Tập đoàn Vingroup, khi ông Nguyễn Xuân Phúc vừa lên Thủ tướng có nói “Quy hoạch thủ đô ai cho xây toà nhà cao tầng ở chỗ đó?”. Chưa tới nửa tiếng sau tất cả các báo đều gỡ lời phát biểu của thủ tướng mà Thủ tưỡng cũng chẳng dám ý kiến gì”

Theo nhà báo Trương Duy Nhất, mặc dù là một tập đoàn kinh tế đa ngành nghề nhưng hoạt động sinh lời chính của Vingroup hiện nay vẫn là doanh thu từ bất động sản với việc mua lại thậm chí cưỡng đoạt những dự án địa ốc màu mỡ từ Nam ra Bắc, trên đất liền cho đến các hải đảo, với giá rẻ mạt và bán lại với mức giá chênh lệch gấp hàng chục thậm chí hàng trăm lần. Nhà báo độc lập này nhận định hệ quả sự lớn mạnh của Vingroup kéo theo nỗi thống khổ của biết bao nhiêu người dân bị đẩy đuổi đi, bị tước đoạt cơ hội mưu sinh…

Toàn cảnh khu Trung tâm Triển lãm Giảng Võ 40 năm tuổi ở trung tâm Hà Nội bị phá bỏ để thay bằng khu chung cư và nhà hàng do Vingroup đầu tư. Hình chụp hôm 13/9/2016
Toàn cảnh khu Trung tâm Triển lãm Giảng Võ 40 năm tuổi ở trung tâm Hà Nội bị phá bỏ để thay bằng khu chung cư và nhà hàng do Vingroup đầu tư. Hình chụp hôm 13/9/2016 AFP

Nhà báo Trương Duy Nhất cũng đặt ra những nghi vấn trong đại án AVG mới đây có liên quan đến ông Phạm Nhật Vũ, em trai của ông Phạm Nhật Vượng. Mặc dù đây là nhân tố mắt xích quan trọng của vụ đại án kinh tế có nguy cơ gây thất thoát hàng nghìn tỷ đồng nhưng trên thực tế ông Phạm Nhật Vũ lại hoàn toàn vô can và không bị bất kỳ tờ báo nào nhắc tới. Điều đó khiến nhà báo Trương Duy Nhất đưa ra giả thuyết về những thế lực thực sự đứng đằng sau tập đoàn kinh tế này.

“ Cứ giả sử như có nguồn tiền từ Ucraina trước khi Phạm Nhật Vượng về nước đi, thì đó cũng là cái nguồn nhỏ mà tôi cho rằng không đủ lớn mà nó chỉ đủ sức mạnh để hình thành như Vingroup bây giờ tôi cho rằng có những thế lực của trong nước đứng sau lưng. Trước đây tôi có một số tài liệu về nguồn tài chính của tập đoàn Vingroup thì nguồn tiền vay rất lớn của Tập đoàn Vingroup từ ngân hàng Trung Quốc và đứng sau lưng đó là Trung Quốc”

Ông Trương Duy Nhất cũng lý giải hiện tượng vì sao mặc dù luật đặc khu hành chính đặc biệt chưa được thông qua nhưng Vingroup đã có mặt ở hầu hết các vị trí đắc địa quan trọng với các khu nghỉ dưỡng, vườn thú,  bến cảng… tại Phú Quốc, Vân Đồn và Bắc Vân Phong.

Bị cáo là …

Trần Bang

Cám ơn phóng viên Doãn Tấn (TTXVN)

Chụp bức ảnh rất đẹp, và rất thật.

Bị cáo không phải Thuận, không phải Phúc 
Bị cáo là những kẻ thất đức,
Kẻ theo đảng Tàu làm hại Dân Nam
Chúng chính là bè lũ quan tham
Chúng giấu mặt trong những phòng máy lạnh
Chúng ở trong những biệt phủ triệu đô
Chúng lên lớp giảng ro ro về chủ nghĩa …

Image may contain: 2 people, people sitting

BAO GIỜ BỎ ĐƯỢC THÓI QUEN “LẤY CỦA NGƯỜI LÀM CỦA MÌNH “

Image may contain: 1 person, suit and text

THÔNG LUẬN

BAO GIỜ BỎ ĐƯỢC THÓI QUEN “LẤY CỦA NGƯỜI LÀM CỦA MÌNH “

Ngọc Mai

(Dưới cờ đảng, được đảng lãnh đạo tuyệt đối,bao thế hệ học tập làm theo “tấm gương…” 60 năm đời ta có đảng , đạo đức cách mạng là đây ).

(PLO) – Mới đây, trên mạng xã hội xuất hiện 2 clip về những người đi xe hơi nhưng lại dừng xe để trộm chó và trộm cây cảnh ngoài đường phố khiến nhiều người dân bức xúc. Thực tế, chuyện “vun vén cho mình” bất chấp gây tổn hại cho cộng đồng đã là một thói quen xấu từ lâu, không chỉ liên quan đến giàu nghèo, trình độ văn hóa.
Các đoạn clip cho thấy chủ nhân của những chiếc xe hơi, người thì dùng xe để thực hiện việc trộm chó đang nằm chơi trước sân nhà, người thì dừng xe tại một đoạn đường hình như là xa lộ Hà Nội để bứng trộm những cây chuối pháo đang trổ bông rực rỡ trồng ở bồn hoa ven đường. Trước đây không lâu, một người đi đường đã quay được clip chủ một xe hơi đã vội vàng tấp vào lề đường khi phát hiện một chậu hoa cảnh đẹp được để ven đường không ai trông coi, bê vội chậu hoa lên xe và đi mất.

Muốn có hoa đẹp, nhưng không muốn bỏ tiền mua hoa về thưởng thức, trang trí mà chỉ chực chờ… ăn trộm của người khác, đó là một thói quen của không ít cư dân đô thị. Đi dọc một dãy nhà mặt phố, sẽ không khó khăn để thấy hình ảnh hàng loạt chậu hoa cảnh được hàn xích, xích chặt vào tường nhà để tránh mất trộm. Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp, cẩn thận như thế nhưng chủ nhà vẫn bị nhổ luôn cả cây.

Tâm lý “thích lấy của người làm của mình” ấy còn được thể hiện vào mỗi dịp lễ hội hoa, đường hoa…, khi đám đông không chỉ đến ngắm, thưởng lãm hoa mà còn lăm le trộm hoa, cướp hoa mang về nhà chưng. Ở nhiều lễ hội hoa, việc ngắm hoa đầy tao nhã đã bị biến thành một cuộc cướp hoa dung tục khiến lễ hội bị phá nát trong sự bất lực của Ban tổ chức.

R.Mark, một blogger du lịch người Mỹ từng sống một thời gian ở Việt Nam đã chia sẻ cảm nhận của anh, rằng người Việt dễ mến, tốt bụng, cởi mở, nhưng có một tính xấu thấy rõ, đó là chỉ vun vén cho gia đình mình, căn nhà của mình, và “bất chấp” môi trường sống chung quanh ra sao. Tính cách này không chỉ thể hiện ở việc lấy của người khác, của công cộng trang trí cho ngôi nhà chung của mình, mà còn ở việc giữ gìn vệ sinh chung.

Đa phần các ngôi nhà của người Việt đều được giữ gìn sạch sẽ, nhưng lại sẵn sàng vứt chuột chết, xác chết sinh vật ra đường, sẵn sàng ném chai lọ uống hết trên đường phố, hay vứt rác bừa bãi ra chốn công cộng, chỉ vì tâm lý “không phải nhà mình, không ảnh hưởng đến mình”. Những hành xử như khạc nhổ, tiểu tiện bừa bãi, không giữ gìn vệ sinh nơi công cộng và thường xuyên vi phạm các quy tắc công cộng cũng từ đó mà ra. Thói quen suy nghĩ ấy đã tạo nên nhiều khó khăn trong việc giữ gìn môi sinh, giữ gìn cảnh quan sạch sẽ, văn minh trong cộng đồng…

Nhận định ấy tuy khá tiêu cực, nhưng hầu như là đúng với thực trạng hiện nay. Những “xấu xí” trong hành xử nói trên làm sao để “chữa” được, đó là một điều khá gian nan. Bởi, từ cái sai trong hành xử của cha mẹ sẽ dẫn đến những đứa trẻ thiếu ý thức, dần gây nên lệch lạc ứng xử của một thế hệ. Đó còn là câu chuyện chiều sâu trong giáo dục trẻ, trong quản lý xã hội của những nhà quản lý. Điều đáng tiếc là câu chuyện này ít được quan tâm, dù rằng, để xây dựng được sự văn minh trong một xã hội, thì nền tảng đầu tiên chính là những hành xử tưởng giản đơn như thế. 

Ngọc Mai

http://baophapluat.vn/…/bao-gio-bo-duoc-thoi-quen-lay-cua-n…
Ảnh internet

TQ định mở khu ‘hàng TQ mác Việt Nam’ ở biên giới

TQ định mở khu ‘hàng TQ mác Việt Nam’ ở biên giới

trung quốcBản quyền hình ảnhXINHUA
Một công trường tại khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây

Các khu vực biên giới Việt – Trung có thể là nơi “trú ẩn” cho các công ty sản xuất hàng Trung Quốc nhưng “mác Việt Nam”, báo Hong Kong cho hay.

Tờ South China Morning Post cho hay, căng thẳng thương mại giữa Bắc Kinh và Washington là điều Trung Quốc không mong muốn, nhưng giới chức tỉnh Quảng Tây xem đấy là một cơ hội xúc tiến kế hoạch về bảy “khu vực phát triển kinh tế biên mậu” với Việt Nam.

VN: Nguy cơ thiệt hại vì chiến tranh thương mại

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung: ai được lợi?

Biên giới Việt – Trung có thể đóng một vai trò trong cuộc chiến thương mại trong bốn thập niên tới.

Washington và Bắc Kinh hôm 6/7 đã “khai hỏa” cuộc chiến có chiều hướng leo thang, đánh thuế 25% lên hàng hóa trị giá 34 tỷ đôla của nhau.

Tại Quảng Tây, giới chức hiện đang thúc đẩy ý tưởng hình thành các khu “khu vực phát triển kinh tế biên mậu”, nơi các nhà xuất khẩu Trung Quốc có thể lắp ráp sản phẩm và dán nhãn “made in Vietnam” để né thuế của Hoa Kỳ.

Đây là một phần của kế hoạch hợp tác rộng lớn hơn được ký kết giữa Bắc Kinh và Hà Nội năm ngoái, thuộc chiến lược đầy tham vọng “Vành đai, Con đường”.

Theo South China Morning Post, một trong các khu này nằm ở thị xã Bằng Tường, thành phố Sùng Tả của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Lãnh đạo thành phố cho biết họ muốn tạo ra một khu hợp tác kinh tế với Việt Nam và có “nguồn vốn, vật liệu và nhân công tự do”.

‘VN: Thị trường chứng khoán sụt giảm do căng thẳng thương mại Mỹ-Trung’

Các sản phẩm sản xuất tại khu vực này có thể dán nhãn “made in Vietnam” hay “made in China”.

Bí thư Bằng Tường cũng cho biết cuộc chiến thương mại với Washington “có thể là cơ hội” cho thị xã tăng tốc phát triển.

Theo giới chức này, các nhà xuất khẩu “sẽ gặp khó khăn khi gửi trực tiếp hàng “made in China” tới Mỹ nên một số sẽ chuyển qua ngả là các thành viên Asean”.

Từ đó, những khu tiếp giáp biên giới với Việt Nam như Bằng Tường có thể biến “thương mại vận chuyển” thành “gia công và sản xuất tại địa phương”.

Tẩy chay hàng hóa Khựa cùng lúc với chiến tranh Thương mại

Cong Binh Nguyen shared a post — with Barbie Tran and 17 others.
Tẩy chay hàng hóa Khựa cùng lúc với chiến tranh Thương mại khiến:

_Khựa phá giá đồng nhân dân tệ: Đó là con dao 2 lưỡi. Nó có lợi cho xuất khẩu hàng hóa Khựa, nhưng ngược lại nó khiến các nước khác cũng đua nhau phá giá đồng tiền để cạnh tranh xuất khẩu. Trong tình cảnh bị Mỹ đang dồn ép về Thương Mại, các nước hết sức cạnh tranh quyết liệt để chiếm thị phần, thì Khựa lại càng lâm nguy!

Bởi phá giá tiền tệ, cho dù bất kỳ lý do gì, cũng luôn phát ra những tín hiệu không tốt. Đó là cách đặt vấn đề dễ chấp nhận hơn thay cho việc tính toán và tranh luận NDT hiện định giá cao hay thấp. Lịch sử cho thấy phá giá tiền tệ liên tục có khả năng kích hoạt hơn nữa kỳ vọng luẩn quẩn của thị trường là đồng tiền sẽ còn có khả năng bị phá giá sâu thêm và vòng xoáy cứ thế…

Hơn nữa, Trump đang rình để chụp cho Khựa cái mũ:” Nước thao túng tiền tệ” thì Trump không cần dùng Executive Order mà áp dụng ngay Luật Bảo vệ nước Mỹ để áp đặt chế tài và dùng những Quỹ tiền tệ Quốc Tế để trừng phạt :” Nước thao túng tiền tệ”! Một điều mà khi mới tranh cử , Trump từng tố cáo, nhưng đến nay vẫn chưa áp dụng!

Mặt khác khi phá giá đồng tiền, nghĩa là khiến cho dòng tiền đội nón ra đi đến những đồng tiền mạnh như USD và môi trường Mỹ… , làm “Chảy máu tiền tệ”, lại là điều làm cho Kinh tế Khựa thêm lún sâu vào thảm họa!
(Còn chuyện hàng khựa hoặc đội lốt Khựa tràn lan thì chuyện đã từng …như đã từng không cần đợi bị Tẩy chay hàng khựa thì mới xảy ra…!!!)
_ Thu nhập thấp thì ham hàng rẽ là dĩ nhiên! Thế nên mới cần phải “Tẩy Chay hàng hóa Khựa” như là một lực tác động vào tinh thần dân tộc; lấy ngọn cờ “Tẩy chay hàng hóa Khựa” nhưng căn cốt là để kích thích lòng yêu nước, đưa mọi người ở cả các phía, kể cả cờ Vàng, cờ Đỏ… chung một cảm xúc, một hướng nhìn… để có sự đồng thuận , theo như ông Hà Sĩ Phu từng viết” CS đến bằng con đường nào thì nó cũng phải ra đi bằng con đường ấy”; nghĩa là chúng lợi dụng chiêu bài dân tộc để lừa bịp cho mọi âm mưu, thì chúng cũng phải bị loại trừ bởi ngọn cờ dân tộc !

Không cuộc đấu tranh nào không có hy sinh, và trả giá!

Vã lại nếu được đánh thức bằng tinh thần dân tộc, thì người ta có thể chấp nhận xài hàng Thái, hàng Lào, Campuchea, Ấn Độ, Pakistan… cũng rất rẽ…!
_ “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” có nội hàm rất lớn , nếu được hiểu và vận dụng đúng mức.

Không có cách nào dễ hiểu, dễ cảm xúc, dễ tác động, dễ đạt được sự đồng thuận (cờ Vàng, cờ Đỏ, cả Công An, Quân đội cs…) như “Tẩy chay hàng hóa Khựa”; lại cũng khó bị đàn áp…; dễ thực hiện!

Nếu việc này không làm được thì chỉ có chờ ngày thành Tây Tạng , và chắc chắn thê thảm hơn Tây Tạng!

Vì thế, không phải vì thấy khó mà không làm.

Những lời cổ vũ, vận động TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA của mọi người , nhất là những người có uy tín …LÀ NGUỒN LỰC TÍCH CỰC cho một vận hội mới!
Cố lên mọi người ơi!

Minh Châu Hoàng Kỳ

Nếu thật sự bạn muốn hạ gục kẻ thù csvn bán nước & giặc thù Tàu cộng cướp nước
SAY NO CHINA kể từ ngày hôm nay