John McCain và 3 điều Việt Nam không bao giờ muốn nói tới

Luật Khoa

Trịnh Hữu Long

27-8-2018

Hơn bất kỳ ai khác trên chính trường Mỹ hiện nay, John McCain có một mối quan hệ đặc biệt với Việt Nam.

Ông được chính quyền Việt Nam coi như một người bạn lớn, người có công thúc đẩy quá trình bình thường hoá quan hệ Việt – Mỹ, là cầu nối giữa hai đất nước. Việc ông từng là “giặc lái Mỹ” bị bắt sống và bị giam giữ như một tù nhân chiến tranh từ năm 1967 đến năm 1973 cũng là một chi tiết thường xuyên xuất hiện trên báo chí chính thống.

Tuy nhiên, có ít nhất ba điều chính quyền và báo chí chính thống nước ta sẽ không muốn nói tới.

1. John McCain cáo buộc chính quyền Việt Nam tra tấn ông trong trại giam

Trong hồi ký của mình, John McCain mô tả chi tiết quá trình ông bị bắt giữ và tra tấn như thế nào ở Hà Nội trong 5 năm rưỡi ở nhà tù Hoả Lò, Hà Nội. Thời gian thực tế ông bị tra tấn nằm trong khoảng hai năm đầu tiên.

Khi được người dân Hà Nội vớt lên từ hồ Trúc Bạch, hai tay và một chân của ông đã bị gãy hoặc chấn thương nặng. Cán bộ giam giữ không cho ông chạy chữa trong nhiều ngày do ông kiên quyết từ chối hợp tác. “Ông sẽ không được điều trị y tế cho đến khi ông chịu nói”, một cán bộ nhắc đi nhắc lại với ông.

John McCain chỉ được đi điều trị sau khi một cán bộ cho biết: “Bố ông là một tướng to, giờ chúng tôi sẽ đưa ông đi bệnh viện”.

Có những giai đoạn, suốt bốn ngày liền, ông bị cán bộ đánh đập mỗi hai hay ba giờ, khiến tay trái của ông và xương sườn bị gãy.

“Họ muốn tôi xin lỗi vì những tội ác tôi đã gây ra với người dân Bắc Việt và rằng tôi biết ơn họ đã điều trị cho tôi”, McCain viết.

Ông sau cùng quyết định viết tuyên bố nhận tội.

“Tôi cảm thấy thật kinh khủng về điều đó. Tôi tự nói với bản thân rằng, ‘Chúa ơi, tôi thực sự không có lựa chọn nào’. Tôi đã học được một điều mà tất cả chúng tôi đều học được ở đó: Ai cũng có một ngưỡng chịu đựng của mình. Tôi đã chạm tới cái ngưỡng của tôi”.

Trường hợp của John McCain có thể được coi là một ví dụ cho thấy, khi bị tra tấn đến một mức độ nào đó, con người sẵn sàng nhận những tội mà họ cho rằng họ không hề phạm phải.

Sau khi nhận tội, McCain day dứt vì ý nghĩ cho rằng mình đã phản bội nước Mỹ. Ông tự tử không thành do cán bộ quản giáo phát hiện và chạy chữa kịp thời.

Chính quyền Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận họ tra tấn John McCain. Cho đến nay, tất cả những gì người ta biết là qua lời kể của ông. Điều đáng nói là những lời kể này chưa bao giờ xuất hiện trên báo chí Việt Nam và quan chức Việt Nam cũng chưa bao giờ bị báo chí chất vấn về nghi án tra tấn tù binh này.

2. John McCain bảo trợ cho một chương trình tị nạn cho người Việt Nam

Cái tên John McCain gắn liền với một đạo luật quan trọng đối với cộng đồng người Việt Nam ở Mỹ: McCain Amendment.

Đạo luật này cho phép con cái đã trưởng thành của những cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà bị đi học tập cải tạo sau năm 1975 được đi định cư ở Mỹ.

Để hiểu rõ đạo luật này ta cần quay về với một chương trình tái định cư nổi tiếng có tên “Ra đi có trật tự” (Orderly Departure Program), một chương trình quốc tế do Cao uỷ Liên Hiệp Quốc về Người tị nạn điều phối, ra đời năm 1979 và kéo dài tới năm 1997. Đây là một phản ứng của cộng đồng quốc tế trước làn sóng vượt biên ồ ạt của người Việt Nam sau năm 1975 nhằm trốn tránh sự đàn áp của “bên thắng cuộc”. Chương trình này đã đưa hơn 600 nghìn người Việt Nam đi định cư ở nhiều nước trên thế giới, trong đó có đến hơn 450 nghìn người tới Mỹ.

Theo chương trình ODP, con cái chưa kết hôn của các cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà đã từng bị đi học tập cải tạo đều được đi định cư Mỹ theo diện tị nạn phụ thuộc. Điều kiện là họ phải được cha mẹ đã đi tị nạn bảo lãnh hoặc đi cùng cha mẹ là người tị nạn. Tuy nhiên, kể từ tháng 4/1995, Bộ Ngoại giao Mỹ thay đổi chính sách và từ chối đơn của những người thuộc diện này.

Năm 1997, John McCain đã đề xuất một dự luật phục hồi quy chế tị nạn phụ thuộc cho những người thuộc diện này mà đã trên 21 tuổi và chưa kết hôn tại thời điểm hồ sơ tị nạn của cha mẹ họ được chấp thuận. Dự luật này được Quốc hội Mỹ thông qua và được Tổng thống Bill Clinton ký ban hành ngày 1/5/1998, có hiệu lực đến 30/9/1999. Nó tiếp tục được Tổng thống kế nhiệm George W. Bush gia hạn hiệu lực từ 30/5/2002 đến 30/9/2003.

McCain Amendement đã là cánh cửa mở ra vào lúc con cái của nhiều cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà đã hết hy vọng được đi định cư ở Mỹ.

Bản chất của đạo luật này, cũng như các chương trình tái định cư cho người tị nạn Việt Nam nói chung, là mở ra một lối thoát cho những người bị chính quyền Việt Nam trả thù sau khi chiến tranh kết thúc năm 1975. Hoạt động trả thù đó diễn ra dưới nhiều hình thức: đưa đi học tập cải tạo (một hình thức giam giữ không có án) trong nhiều năm, tịch thu tài sản, đưa đi các vùng kinh tế mới, phân biệt đối xử một cách có hệ thống, v.v. Kết quả là hàng triệu người đã vượt biên ra đi, hàng trăm nghìn đã chết trên biển trong hai mươi năm sau chiến tranh.

Những điều này, dĩ nhiên, cũng không có cơ hội xuất hiện trên mặt báo chính thống Việt Nam.

3. John McCain thường xuyên gặp các nhà hoạt động dân chủ Việt Nam

Năm 1985, John McCain trở lại Việt Nam lần đầu tiên sau khi được trả tự do. Lúc này, ông đang là dân biểu của Hạ viện Hoa Kỳ.

Kể từ đó, ông là vị khách thường xuyên của Việt Nam. Các chuyến thăm của ông bao gồm nhiều cuộc tiếp xúc với chính giới, cộng đồng doanh nghiệp, và… các nhà hoạt động dân chủ.

Là một người nhiệt thành ủng hộ các giá trị tự do, McCain luôn có thái độ cứng rắn với các chế độ độc tài. Đối với Việt Nam, thái độ cứng rắn đó của ông không thường xuyên được thể hiện rõ bằng lời nói, mà bằng các cuộc gặp gỡ với giới bất đồng chính kiến, vốn luôn nằm trong tầm ngắm của chính quyền.

Các cuộc gặp gỡ này không được nhắc đến trên báo chí chính thống Việt Nam như các hoạt động khác của ông. Thường diễn ra ở Đại sứ quán, Lãnh sự quán Mỹ hoặc một khách sạn nào đó, ông lắng nghe các nhà hoạt động nói về tình hình nhân quyền Việt Nam và những gì mà họ muốn ông giúp.

Nhân ngày John McCain qua đời, luật sư Lê Quốc Quân, một nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng, viết trên Facebook: “Lần cuối gặp ông là năm tháng 6 năm ngoái (2017) khi ông sang Việt Nam. Lần này tôi quyết định đến gặp ông dù được chính quyền khuyến cáo là không được gặp. Tuy nhiên, tôi đã để lại một tin nhắn cho các nhân viên an ninh rằng: ‘Ông ấy là một người bạn trung nghĩa, của tôi và của Việt nam, dù các ông có ngăn cản thì tôi vẫn cứ đi’”.

Chính McCain là người đã ký vào thư gửi Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết đề nghị trả tự do cho luật sư Lê Quốc Quân khi ông bị bắt giữ vào năm 2007. Luật sư Quân được trả tự do sau vài tháng giam giữ mà không có bản án nào.

Danh sách những người mà John McCain gặp gỡ còn có nhà báo Phạm Đoan Trang, luật sư Nguyễn Văn Đài, các nhà hoạt động Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Chí Tuyến, Vũ Quốc Ngữ, và nhiều người khác.

Chính quyền Việt Nam có mọi lý do để không hài lòng về những cuộc gặp gỡ này và không cho phép báo chí chính thống nhắc tới.

Với tất cả những điều cấm kị đó, người Việt Nam không có được một bức tranh đầy đủ hơn về mối quan hệ đặc biệt giữa đất nước mình với John McCain.

CẦM QUYỀN VN LO SỢ BIỂU TÌNH 2/9/2018 thế sao?

Image may contain: one or more people, people standing, text and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor

Trần Bang

CẦM QUYỀN VN LO SỢ BIỂU TÌNH 2/9/2018 thế sao?

“Việt Nam ra lệnh cho công an và quân đội tại thủ đô Hà Nội phải sẵn sàng ngăn chặn các cuộc tụ tập đông người hoặc biểu tình trong dịp Quốc khánh 2/9, theo thông báo của Ủy ban Thành phố Hà Nội hôm 27/8.

Tự do hội họp là quyền hiến định ở Việt Nam, nhưng bất chấp nhiều nhiều cải cách sâu rộng, chế độ cộng sản tại đây vẫn không nương tay với những người bất đồng chính kiến. Những người biểu tình và các nhà hoạt động thường bị ngăn không cho tụ tập, hoặc bị quy tội “gây rối trật tự công cộng.”

Nói trong một thông báo trên cổng điện tử của Ủy ban TP Hà Nội, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung yêu cầu các ban ngành “làm tốt công tác phòng chống, phòng ngừa, không để tình trang tụ tập đông người, biểu tình diễn ra trên địa bàn Thành phố.”

Người đứng đầu thành phố Hà Nội chỉ đạo Công an Thành phố và các đơn vị liên quan tăng cường an ninh để đảm bảo trật tự tại các điểm vui chơi giải trí trong thời gian trước, trong và sau dịp nghỉ lễ Quốc khánh.

Ủy ban TP Hà Nội không cho biết các vấn đề nào có thể dẫn tới biểu tình.

Vào tháng 6, cảnh sát đã bắt giữ hàng trăm người trong thời gian diễn ra các cuộc biểu tình và bạo động phản đối dự luật đặc khu vì người dân cho rằng các nhà đầu tư Trung Quốc sẽ thống lĩnh các đặc khu kinh tế đó.

Việc biểu quyết thông qua dự luật này đã vài lần bị trì hoãn. Lần gần đây nhất là vào tuần trước khi Quốc hội Việt Nam thông báo rằng cơ quan này chưa xem xét luật đặc khu tại kỳ họp thứ 6 vào tháng 10 như đã dự định.

Nhiều cuộc biểu tình cũng đã diễn ra trong những năm qua để phản đối việc gây ô nhiễm môi trường, đặc biệt là việc thải độc ra biển của công ty Formosa, và cái mà người dân cho là những vụ cưỡng chế đất bất công của chính quyền.

Tuần trước, một tòa án ở TP Hồ Chí Minh, kết án 14 năm tù đối với hai công dân Mỹ gốc Việt về tội “hoạt động chống phá chính quyền nhân dân.” Hai người này bị cáo buộc là thành viên của tổ chức “Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” ở Mỹ và tham gia tổ chức ít nhất ba vụ tấn công, trong đó vụ đánh bom tại sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất ở TP HCM vào dịp 30/4 năm ngoái.

Hà Nội cũng sẽ là thành phố chủ nhà tiếp đón các nguyên thủ quốc gia trong khu vực đến dự một hội nghị của Diễn đàn Kinh tế Thế giới về Hiệp hội các Quốc gia Ðông Nam Á (ASEAN) vào ngày 11-13/9. Đây sẽ là sự kiện ngoại giao lớn nhất của Việt Nam trong năm nay. ( VOA Tiếng Việt 27/8/18)

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)”.

Ảnh 1 của VOÁ diễn tập, 
Ảnh 2,3,4 Biểu tình phản đối Luật đặc khu và ANM ngày 10,11,12/ 6/2018 ở SG và các tỉnh ( Copy mạng FB )         

THẦN KHÍ…XÁC THỊT

THẦN KHÍ…XÁC THỊT

Ga 6,60-69

“xác thịt chẳng có ích gì”

Đúng là “xác thịt” chẳng có ích gì, có nghĩa là cái nhìn, cái nghe, cái nghĩ suy… rất hạn hẹp.

Bởi cái nhìn của người chỉ thấy cái bên ngoài và cân đo đong đếm hay đánh giá theo cái thấy cái vỏ, rất ít khi đúng.

Vì thế : “Lời này chướng tai quá ! Ai mà nghe nổi ?”.

Quá đúng, tâm trí loài người nghe thế nào thì nghĩ thế vậy,không thể khác được, không thể xa hơn được, không thể sâu hơn được. “Tại hội đường Caphácnaum, Đức Giêsu đã nói : “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”.

Thế là đánh bài chuồn : “Từ lúc đó, nhiều môn đệ rút lui, không còn đi theo Người nữa”. Loài người chúng tôi, con cháu E-và là vậy đấy !

Ngày hôm nay cũng vẫn là con cháu E-và, chỉ thấy cái đói khát nơi “xác thịt” (thân xác) là rõ nhất. Nhà nghèo, đói khát quá vẫn có quyền ăn vụng ăn trộm (chôm chỉa) mà không mắc tội cơ mà !

Nhưng còn nghèo nàn đói lả tâm linh thì khó mà thấy mà biết nên con người thường lo cho phần xác hơn là phần linh hồn.

Lo phần xác nhiều quá sẽ kéo theo phần hồn (thường là hướng chiều đi xuống).

Ngược lại, lo phần hồn (thiêng liêng) sẽ nâng thân xác lên (bay lên) khung trời mở rộng, bay xa bay cao…

Vậy là xưa và nay cũng chẳng khác nhau bao nhiêu !

“Thần khí mới làm cho sống”

Thần khí và sự sống là cái bên trong. Nhìn vào cái bên trong giúp cho người ta nhìn thấu đáo hơn, tinh tế hơn, tỉ mỉ hơn, chi tiết hơn, cảm thông hơn.

Cái thần khí của con người (thân xác, linh hồn và thần khí) là nơi để tiếp xúc với Chúa, đón Chúa vào trong để chính Chúa mới là sự sốngcho con người ấy.“Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống”.

“Vậy Đức Giê-su hỏi Nhóm Mười Hai : “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao ?”

Ông Si-môn Phê-rô liền đáp : “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai ? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa”.

Ông Phêrô liền đáp, liền đáp vì ông thuộc loại nhanh mồm nhanh miệng và ông Gioan rất kính trọng ông Phêrô vì ông là tông đồ trưởng nên lời đáp của ông Phêrô thật tuyệt vời. (nói nhỏ : nặng lời với ông Giuđa Ítcariốt lắm “Thế mà một trong anh em lại là quỷ dữ !”)

Đức Tin là ân ban Chúa tặng trao cho con người một cách nhưng-không (vô điều kiện). Cái từ bên trong con người đó để con người giao tiếp gặp gỡ Chúa hằng ngày và làm cho con người có sự sống.

Sự sống đây chính bởi Chúa sẽ giúp cho con người can đảm vượt qua được những âu lo sợ hãi ;

giúp con người đứng vững khi gặp những thử thách đau thương và nếu có ngã thì ngã trong vòng tay yêu thương của Chúa.

Bừng lên sức sống mới trong một trời mới đất mới.

Xin Chúa Cha ban ơn ấy cho chúng con.

Ô, “ơn ấy” là gì nhỉ ? 

“Vì thế, Thầy đã bảo anh em : không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho.”

OTC

From Tamlinhvaodoi

HẠNH PHÚC LUÔN Ở QUANH TA…

Kimtrong Lam
HẠNH PHÚC LUÔN Ở QUANH TA…

Nó Có Thể Chỉ Là Những Điều Vụn Vặt Tầm Thường…

Ở đâu đó quanh đây, vào bất cứ lúc nào, luôn tồn tại rất nhiều điều khiến ta hạnh phúc. Nó có thể là nhỏ nhoi, bình dị, có thể là lớn lao được gắp nhặt giữa cuộc đời, nhưng đôi khi ta lại mơ hồ không nhìn thấy…

Bạn có nhận thấy hay không, hạnh phúc đôi khi rất đơn giản, chính là do vô số những niềm vui bé nhỏ kết hợp tạo thành. Hạnh phúc có đôi khi lại rất vụn vặt, do vô số những thỏa mãn và hy vọng nhỏ nhoi tổ hợp thành.

Hạnh phúc không cần là những điều thật to tát như đạt được điều mà bạn bấy lâu vẫn ao ước, thực hiện được những gì bạn muốn… mà bạn biết không, có nhiều khi những điều nhỏ nhoi thường ngày vẫn hiện hữu trước mắt cũng có thể mang đến niềm vui cho cuộc đời.

Đã hẹn nhau cùng ngắm lá rơi, kết quả có người bạn nói rằng dự báo thời tiết ngày mai sẽ có mưa. Tôi nói: “Mưa rơi lá rụng cũng là một cảnh sắc khác của mùa thu, có gì đâu phải lo lắng”. Mọi người nghe vậy đều cười toe toét, hôm sau lập tức xuất hành đúng hẹn.

Kết quả ngày hôm đó trời nắng ráo sáng sủa. Cảnh sắc mùa thu thì không cần phải nói, một cây liễu thôi cũng đủ góc quay chụp, thu hoạch được rất nhiều những bức hình tuyệt đẹp, người cầm máy hay người được chụp đều vui vẻ thoải mái.

Đôi khi, những điều nhỏ nhoi thường ngày vẫn hiện hữu trước mắt cũng có thể mang đến niềm vui cho cuộc đời.

Nhìn mây trời bay bay, mỗi người đều cảm thấy đây chính là ân điển và sự chiếu cố của thiên thượng, khi đó cảm giác xung quanh mỗi người đều có một vầng hào quang, thứ ánh sáng đến từ hạnh phúc.

Có lần đi du lịch xa, bởi vì coi hướng không tốt, đã dự kiến là đến nơi này, nhưng lại đi ngược tới một nơi khác, cuối cùng lạc tới một thôn làng cổ kính, người dân ở đây đều rất điềm đạm, chất phác. Những khu nhà cổ trăm năm từ thời tổ tiên để lại in hằn dấu vết của thời gian, những bậc thang đầy rêu phong che phủ. Tôi bước vào trong quán, gọi một tô mì, ăn tới độ thân vã đầy mồ hôi, ăn xong hô to một tiếng, cảm thấy đây cũng là một thứ hạnh phúc.
Chẳng hạn như, vừa viết xong một bài văn còn chưa kịp lưu, đột nhiên máy tính tự khởi động lại. Trong lúc còn đang ảo não, thì chiếc máy tính đột nhiên hoạt động rất tốt, bài văn mới viết xong cũng được khôi phục lại không thiếu một chữ. Khi đó cảm thấy trời cao đối với mình quả thực là có ưu ái.

Tuyết rơi phủ kín con đường, đột nhiên có người gõ cửa, và đẩy cửa vào lại đúng là người mà bạn đang lo lắng, đây chính là một loại hạnh phúc.

Đường đi tối tăm, bốn phía yên ắng, đột nhiên có người bên cạnh ngân nga một bài hát xưa, từng câu từng chữ như rót vào trong tim, khó tin hơn là, đây đúng là bài hát mà thời thanh xuân bạn nghe hoài không chán. Đây cũng là một loại hạnh phúc.

Nghĩ ngợi để tìm một bài hát, nhưng lại không nhớ nổi tên của bài hát đó là gì. Đột nhiên điện thoại của người bên cạnh reo lên, tiếng chuông lại chính là bài hát mà bạn đang tìm kiếm. Đó cũng là một loại hạnh phúc.

Lái xe ra ngoài mà quên mang theo áo ấm, lại gặp cảnh tuyết rơi, toàn thân rét run, chợt thấy phía sau xe có chiếc áo khoác mà mình đã để quên từ nhiều ngày trước. Đây cũng xác thực là một loại hạnh phúc.

Đấy, với tôi dù đó không phải là cái hạnh phúc thật lớn lao nhưng lại rất đỗi bình dị, đơn giản và nhỏ nhoi dù có nhiều khi ta lại lơ đi cái hạnh phúc đấy. Vì thế, đôi khi trong cuộc đời xin hãy dành một chút thời gian để đứng lại, im lặng, lắng nghe và dõi mắt tìm xem, vì ở đâu đó quanh đây, cái hạnh phúc bình dị vẫn đang chờ đợi bạn kiếm tìm.

Tuệ Tâm

Image may contain: flower, plant and nature
Image may contain: one or more people, flower, nature and outdoor

Tự do báo chí là phương tiện chống tham nhũng hữu hiệu nhất

Tự do báo chí là phương tiện chống tham nhũng hữu hiệu nhất

Võ Thiêm 

Mấy hôm nay tại San Diego, California đang nóng vụ bê bối của dân biểu liên bang Duncan Hunter. Ông Hunter và vợ bị cáo buộc đến 60 tội về lạm dụng khoản 250k đô trong quỹ tranh cữ để xài chơi. Tin mới nhất cho biết ông ta đã đổ thừa cho… vợ! Coi bộ dễ xa nhau quá!

Khoảng 10 năm trước, một dân biểu khác cũng tại San Diego đã lậm vào một vụ bê bối khác mà sự việc được khui ra nhờ báo chí. Nhân vụ này, kính mời các bạn xem lại một bài cũ của tôi viết về vụ này.

Dân biểu Duncan Hunter, đại diện cho người dân ở quận hạt 50, San Diego, California, đang bị cáo buộc nhiều tội tham nhũng. Ảnh: Joe Raedle/Getty Images

***

Trong chế độc tài cộng sản, báo chí luôn luôn là những cái loa của đảng, ký giả là những cán bộ mãn cán, họ chỉ được viết những gì kẻ cầm quyền cho phép, bảo họ phải đưa tin; bất luận những “tin” đó giả dối, bịp bơm đến cỡ nào. Trong giới cầm bút nếu muốn thăng quan tiến chức, có bổng lộc thì cách tốt nhất phải làm là ca ngợi chế độ, tung hô đảng và lãnh tụ cho mùi, cho hay. Nịnh bất kể liêm sỉ, bất kể ngày đêm. Cái đó đã thành nguyên tắc nghề nghiệp. Chính vì vậy mà người dân đâm ra thờ ơ với báo chí.

Ngày nay có lẽ không còn ai mua báo để bán ký hay dùng vào những “việc khác”, độc giả mua báo chỉ để xem những tin về thể thao, văn nghệ vô thưởng vô phạt kiểu chọc cười, các vụ án hình sự hay lẩm cẩm như tin xe cán chó… Phần tin tức thời sự, nhận định và bình luận thời cuộc là là những thứ không ai muốn coi dù đó là người quan tâm đến các vấn đề này. Do đó người làm báo trong nước bị coi thường, bị khinh miệt là thiếu tư cách, vô liêm sỉ.

Người ta thường cho rằng đĩ trôn không đáng khinh bằng đĩ miệng.

Trong giai đoạn “hội nhập”, có khoảng thời gian ngắn báo chí được tiếp cận thế giới bên ngoài và vài tiếng nói trung thực đã manh nha. Tuy vậy nó như ngọn đèn trước bão, yếu ớt rồi vụt tắt. Đối với chế độ cộng sản, sự thật là kẻ thù nguy hiểm nhất, vì vậy nhà cầm quyền đã nhanh chóng chấn chỉnh, kiểm soát báo chí và các phương tiện truyền thông khác. Ông thủ tướng ra chỉ thị cấm cản, ông bộ trưởng đích thân xuống đường dắt đi theo lề…

Tuy ngoài miệng hô hào đoàn kết, việc tranh chấp quyền hành nội bộ thường xuyên xảy ra, dù lắm khi kịch liệt đến đẫm máu, vẫn được giữ kín, được xem là bí mật quốc gia. Tin tức liên quan mà báo chí loan tải, nếu có, là cái cáo phó, tai nạn hay quyết định nghỉ hưu. Mà nhiều khi cái cáo phó, cái điếu văn chia buồn lại cũng không trung thực nốt! Thử xem báo đăng cáo phó về ngày chết của ông Hồ, điếu văn đám tang tướng Trần Độ thì rõ.

Vậy thì làm sao tìm được sự thật, có được các bài báo tranh luận chứ đừng nói đến đối nghịch trong giới truyền thông tại Việt Nam? Tất nhiên đừng ai mong đợi sự binh vực nào cho những nạn nhân của bất công trong xã hội từ giới báo chí, dễ hiểu vì thủ phạm chính gây ra bất công đó lại là nhà cầm quyền cộng sản, ông chủ lớn của các nhà báo. Một cách ngắn gọn, mọi thứ đều là công cụ phục vụ đảng, đó là điều mà đảng công khai thừa nhận.

Là người dân, chúng ta đành chờ trong niềm hy vọng rằng đã là con người thì phần thiện ít nhiều cũng có. Lòng tự trọng, liêm sỉ, chút lương tâm dù bị bó buộc, bị vùi dập, vẫn như một mầm cây bất diệt và khi có cơ hội nó sẽ tìm cách vươn lên. Trong niềm tin như vậy, dù ăn cơm mới nói chuyện cũ, tôi xin kể hầu bạn đọc, nhất là các bạn đang làm báo trong nước, về một vụ án liên quan tới tham nhũng và vai trò của một tờ báo tại San Diego, địa phương nơi tôi ở.

***

Tôi tổng hợp và tóm tắt về vụ bê bối của dân biểu Liên bang, đơn vị San Diego, ông Duke Cunningham và vai trò của tờ The San Diego Union-Tribune trong vụ này. Các bạn có thể “google” bằng tên ông ta sẽ thấy có rất nhiều thông tin.

Ông Duke Cunningham từng là anh hùng thời chiến

Randy “Duke” Cunningham sinh năm 1941 tại Los Angeles. Trong thời gian chiến tranh Việt Nam ông là phi công chiến đấu can đảm của Hải quân Mỹ. Ông từng tham dự các trận không chiến với không quân Bắc Việt và được tặng danh hiệu “war hero”. Năm 1990 ông đắc cử dân biểu Liên bang đơn vị San Diego và liên tiếp đuợc tái cử 8 nhiệm kỳ sau đó, cho đến ngày ông từ chức vào tháng 11 năm 2005.

Trong thời gian là dân biểu, ông từng là thành viên của nhiều ủy ban quan trọng như các Ủy ban Ngân sách, Tình báo và Quốc phòng của Hạ nghị viện Mỹ. Ông đựợc xem là chuyên viên hàng đầu của đảng Cộng hòa về các vấn đề an ninh quốc gia. Con đường hoạn lộ hình như rất hanh thông và dưới mắt đa số cử tri và đồng nghiệp, ông là một người tốt, một chính khách mẫu mực.

Thế nhưng coi vậy mà hổng phải vậy. Bên trong vẻ đạo đức đáng kính đó là một con người tham lam, dối trá, bê bối. Ông đã lợi dụng vị thế của một dân biểu để đòi và nhận hối lộ nhiều triệu đô la từ một nhà thầu cung cấp dụng cụ quốc phòng, ông Mitchell Wade và công ty MZM Inc. Dân biểu Cunningham đã dùng ảnh hưởng của mình để giúp cho công ty MZM đạt được các hợp đồng trị giá nhiều chục triêu đô với Ngũ Giác Đài. Sự việc vỡ lỡ và kết quả cuối cùng là ông Cunningham phải từ chức, xin lỗi cử tri và nhận bản án 8 năm 4 tháng tù. Cả người đưa hối lộ cũng không tránh khỏi vòng lao lý.

Điều đáng nói là những hành vi phạm tội của ông Cunningham không phải được phát giác từ FBI hay các cơ quan điều tra khác của chính phủ Mỹ mà do hai phóng viên của báo The San Diego Union-Tribune; đó là các ông Marcus Stern và Jerry Kammer.

Bản báo cáo điều tra đầu tiên ngày 12 tháng 6 năm 2005 của Stern cho thấy rằng nhà thầu Wade đã mua căn nhà ông Cunningham ở Del Mar với giá $1,675,000 và bán lỗ $700,000 ngay sau đó. Một cách đưa nhận hối lộ… thiếu cẩn thận, thiếu khôn ngoan! Phóng viên Jerry Kammer và nhiều nhân viên khác của tòa báo đã hỗ trợ, tiếp tục công việc của Stern và đã phanh phui ra nhiều của đút lót và bê bối khác của dân biểu Cunningham như du thuyền, đồ cổ, xe Rolls Royce, thảm Ba tư và nhiều thứ khác, kể cả gái gọi.

Chưa đầy 6 tháng sau bản báo cáo đầu tiên của Marcus Stern, sự nghiệp chính trị của dân biểu Cunningham chấm dứt. Mới đầu ông còn chối quanh nhưng cuối cùng đành phải nhận tội và từ chức dân biểu vào ngày 28 tháng 11 năm 2005. Ông đã khóc, thú nhận và tỏ ra hối hận về các lỗi lầm của mình, nhất là lỗi phản bội lại sự tin cậy của cử tri. Ngày thụ án, yêu cầu duy nhất của ông là ghé về thăm mẹ già 91 tuổi, nhưng yêu cầu này đã bị quan tòa từ chối.

Tôị phạm

Một điều đáng nói khác là nhờ vào cuộc điều tra của hai phóng viên Stern và Kammer, tờ San Diego Union-Tribune đã đươc trao giải thưởng Pulitzer, một giải thưởng cao quí về ngành báo chí của Mỹ. Mặc dù thành quả có được là do công của tập thể nhân viên của tòa báo, người ta cũng không quên nhấn mạnh đến vai trò của người phóng viên đi tiên phong là Marcus Stern. George Condon, trưởng văn phòng của tờ báo tại thủ đô Washington D.C. đã nói: “Tất cả kết quả ngày hôm nay bắt đầu từ sự kiên nhẫn và ham muốn tìm tòi sự thật của một phóng viên.”

Một nhân tố khác cũng có vai trò rất quan trọng là chính ông chủ David Copley của tờ báo. Thật vậy theo lời biên tập viên Karin Winner, ông Copley đã ủng hộ các phóng viên điều tra hết mình, dù rằng trước đây tòa báo vẫn có quan hệ tốt đẹp và luôn luôn ủng hộ dân biểu Cunningham. Tinh thần chí công vô tư và đạo đức nghề nghiệp nằm ở đó.

Đó là tóm tắt một vụ án tham nhũng, lạm quyền ở bên Mỹ. Ở xứ sở mà luật pháp công minh, kẻ có tội được xét xử một cách công bằng và chính kẻ phạm tội cũng còn chút liêm sĩ để nhận tội trước những người đã đặt niềm tin vào họ. Lời thành khẩn xin lỗi dù muộn màng vẫn là chút an ủi cho nạn nhân, cho công chúng.

Ở xã hội dân chủ văn minh vai trò của truyền thông đặc biệt quan trọng trong việc đem lại thông tin trung thực cho quần chúng. Dù là báo tư nhân, lợi nhuận là vấn đề sống còn, họ không bị ràng buộc bởi đường lối của nhà cầm quyền, những người làm báo cũng tự trang bị cho mình trách nhiệm góp phần hoàn thiện xã hội, vượt lên trên mọi sự cám dỗ. Trách nhiệm đó xuất phát từ lương tâm. Lương tâm con người và lương tâm nghề nghiệp.

San Diego 2008

Bình Luận từ Facebook

Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người…

“Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người…

#GNsP (25.08.2018) – Một nhóm thanh niên mặc đồng phục sơ mi xanh và mang huy hiệu Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh đang sôi nổi tham gia một trò chơi ngoài trời. Sẽ không có gì đáng nói nếu như các động tác của trò chơi này không các gì các tư thế làm tình ở chốn riêng tư. Và đây cũng không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những hình ảnh phản cảm này từ các clip được phổ biến rộng rãi trên các trang mạng xã hội. Nghĩa là các trò chơi tục tĩu này đang được các thanh niên ưu tú của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh xem như một hoạt động rất bình thường trong các buổi sinh hoạt của họ.

Trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, đặc biệt là cho giới trẻ thì bất cứ một trò chơi nào ngoài việc mang lại sức khỏe, sự sảng khoái về tinh thần cho người tham gia thì trò chơi đó còn mang ý nghĩa giáo dục. Tức là, qua cuộc chơi, nhân cách của người chơi sẽ được rèn luyện, nâng cao. Thế nhưng, tôi cứ nghĩ mãi không hiểu được mục đích giáo dục của những trò chơi theo kiểu sex trá hình này là gì ? Họ muốn dạy những người trẻ này kỹ năng gường chiếu ư ?

Tình dục trong đời sống vợ chồng được Thiên Chúa chúc phúc. Các tư thế làm tình tự nó không mang ý nghĩa tiêu cực. Tuy nhiên, tất cả những điều này phải được thể hiện cách đúng nơi, đúng chỗ và nhất là phải có văn hóa. Môn học này không thể được thực hiện giữa chốn thiên thanh bạch nhật và với một số lượng lớn người tham gia. Dù muốn dù không, họ chẳng khác nào đang làm tình tập thể. Biến thái. Bệnh hoạn.

Dĩ nhiên đây là một cuộc chơi có tổ chức của một đoàn thể lớn trong các trường học. Tuy nhiên, không phải vì thế mà những thanh niên mang áo xanh này không có quyền từ chối cuộc chơi vì tính cách dung tục của nó. Con người hơn con vật ở chỗ biết suy nghĩ đúng-sai, biết phân định thiện-ác để từ đó lựa chọn cho mình một hành động đúng. Và Thiên Chúa luôn tôn trọng điều này. Thiên Chúa truyền lệnh cho ông Adam và bà Eva không được ăn trái cấm, nhưng Thiên Chúa không bắt ông bà không được ăn. Thiên Chúa sai sứ thần truyền lệnh cho Maria cưu mang con Ngôi Hai Thiên Chúa, thế nhưng, Thiên Chúa không bắt Maria phải đồng ý.

Đến Thượng Đế còn tôn trọng suy nghĩ của con người, vậy tại sao các bạn trẻ này lại từ bỏ cái quyền suy nghĩ đó, tự biến mình thành những con người lệch chuẩn từ trong suy nghĩ đến hành động, chỉ biết hành động theo lệnh, cứ như là hành động cách vô thức.

Và tại sao cha ông ta đã mất rất nhiều năm để chui ra khỏi những cái hang tiến tới ánh sáng văn minh của con người, và bây giờ những Đoàn Viên Thanh Niên Cộng Sản -những người được xem là rường cột đất nước trong tương lai lại quay lại cái não trạng của thời người tiền sử, chỉ biết sống và hành động như một bầy thú, vì chỉ có thú mới thích làm tình tập thể.

Điền Phương Thảo

Một Nửa Sự Thật Chưa Phải là Sự Thật

Một Nửa Sự Thật Chưa Phải là Sự Thật

Ở trường học chúng ta được dạy rằng: “Tháng 8 năm 1945 Mỹ ném 2 quả bom nguyên tử xuống 2 thành phố Hirosima và Nagasaki – Nhật Bản, buộc Nhật Hoàng phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trước quân Mỹ”, chấm hết. Sách giáo khoa đã nói đúng sự thật, nhưng không đề cập đến một sự thật trước và sau khi Mỹ ném bom xuống Nhật.

Một nửa sự thật chưa phải là sự thật. Đây là phần sự thật mà chúng ta không được dạy. Một thời gian ngắn trước khi ném hai quả bom nguyên tử kia, Mỹ đã rãi hơn 5 triệu truyền đơn xuống 33 thành phố của Nhật, trong đó có Nagasaki và Hiroshima. Nội dung như sau: 

Truyền đơn bằng tiéng Nhật kèm theo ảnh của máy bay ném bom B-29


  

Bản dịch ra tiếng Anh 

Bản dịch ra tiếng Việt (sau nầy) 
“Hãy đọc thật kỹ vì nó có thể cứu lấy mạng sống của chính bạn, người thân hay bạn bè của bạn”. Trong vài ngày tới, một số hoặc tất cả những thành phố được liệt kê trong danh sách ở mặt sau truyền đơn này sẽ bị phá hủy bởi những quả bom của người Mỹ. Những thành phố này đang có các hãng xưởng, nhà máy lắp ráp chế tạo thiết bị quân sự.

Chúng tôi quyết tâm tiêu diệt tất cả những trang thiết bị đang sử dụng để kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này. Nhưng không may, những quả bom không có mắt. Theo chính sách nhân đạo của Mỹ, Không quân Mỹ không muốn làm tổn thương người vô tội, do đó chúng tôi cảnh báo và yêu cầu bạn hãy di tản khỏi những thành phố được liệt kê để cứu lấy mạng sống của chính bạn. 

Người Mỹ không chiến đấu chống lại nhân dân Nhật Bản, mà chiến đấu chống lại các thế lực quân sự đang sử dụng nhân dân Nhật Bản. Nền hòa bình mà Mỹ mang lại sẽ giải thoát cho người dân như các bạn đang phải sống trong sự áp bức của quân đội Nhật và đồng thời cũng có ý nghĩa mang đến một Nhật Bản mới tốt đẹp hơn.

Các bạn có thể mang hòa bình trở lại bằng cách chọn ra những người lãnh đạo mới và giỏi, những người thật sự muốn kết thúc chiến tranh. 
Chúng tôi không thể hứa rằng những thành phố này sẽ được an toàn, một số hoặc tất cả sẽ bị phá hủy. Do vậy, hãy chú ý đến cảnh báo này và sơ tán khỏi các thành phố này ngay lập tức!” 

*** 
Sau quả bom đầu tiên, Mỹ tiếp tục gửi truyền đơn và đồng thời phát radio từ Saipan (Mỹ đang nắm giữ) cứ mỗi 15 phút với nội dung tương tự như sau: “Nước Mỹ yêu cầu các bạn ngay lập tức tuân thủ những gì chúng tôi nói trong truyền đơn này. Chúng tôi đang có những quả bom kinh khủng nhất lịch sử loài người. Một trong số những quả bom mà chúng tôi đang nghiên cứu có sức công phá đến hơn 2.000 lần những gì mà một cái máy bay khổng lồ B-29 có thể mang lại.

Thực tế khủng khiếp này là một lý do để bạn suy nghĩ và chúng tôi bảo đảm rằng điều đó là tuyệt đối chính xác. Chúng tôi chỉ mới bắt đầu sử dụng loại vũ khí này để chống lại quê hương các bạn. Nếu các bạn vẫn nghi ngờ, hãy xem lại những gì đã xảy ra ở Hiroshima khi chỉ có một quả bom nguyên tử rơi xuống thành phố đó.

Trước khi sử dụng bom này để tiêu diệt mọi nguồn lực của quân đội mà họ có được để kéo dài cuộc chiến tranh vô ích này, chúng tôi kêu gọi các bạn hãy yêu cầu Nhật Hoàng kết thúc chiến tranh. Tổng thống của chúng tôi đã soạn ra cho các bạn 13 quyền lợi bảo đảm cho một lần đầu hàng danh dự. 

Chúng tôi khuyến khích bạn chấp nhận những quyền lợi này và bắt đầu công việc xây dựng một nước Nhật mới, một Nhật Bản tốt hơn và yêu hòa bình. Các bạn nên bắt đầu thực hiện những bước cần thiết để đình chiến. Nếu không, chúng tôi sẽ kiên quyết sử dụng bom này và tất cả các loại vũ khí vượt trội khác để phản ứng kịp thời và kết thúc chiến tranh.” 

                                                                             *** 
Sau khi Nhật Hoàng đầu hàng, thống tướng MacArthur và Quân đội Mỹ đặt chân đến Nhật Bản, chuẩn bị cho công cuộc chiếm đóng nước Nhật. 
Với tư cách là bên thắng cuộc,.một trong những việc đầu tiên mà tướng MacArthur làm là, khẩn cấp xin chính phủ Mỹ viện trợ lương thực và tiền để kiến thiết nước Nhật trước thực trạng đổ nát của chiến tranh.

Với nỗ lực của MacArthur, chính phủ Mỹ tức tốc gửi đến nước Nhật 3,5 triệu tấn lương thực cùng hơn 2 tỷ USD. Tại trường học, trẻ em Nhật được ăn một bữa trưa miễn phí; lần đầu tiên trong lịch sử nước mình, phụ nữ được trao thêm nhiều quyền lợi hơn, trong đó có quyền bầu cử và ứng cử; tại các địa phương người dân được tạo điều kiện để tham gia sinh hoạt chính trị.

Ngày 3/2/1946, tướng MacArthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh soạn thảo Hiến pháp Nhật Bản theo hướng dân chủ, chủ quyền đất nước thuộc về quốc dân. Thiên hoàng chỉ là biểu tượng cho sự đoàn kết và văn hóa Nhật, không mang quyền lực chính trị thực tế. Quốc hội Nhật là cơ quan chính trị có quyền lực cao nhất, thành viên quốc hội là những người được dân chúng chọn ra trong một cuộc bầu cử tự do,…

Trước thực trạng nông dân không có đất canh tác, tháng 10/1946 Quốc hội thông qua “Luật cải cách ruộng đất”, tiến hành thu mua đất của của giới địa chủ và bán nợ lại cho nông dân không có đất. Ngày 31/3/1947 Quốc hội ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó, mục tiêu hàng đầu của giáo dục là “Tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”.

Đây cũng là lần đầu tiên Chính phủ bị mất quyền quản lý giáo dục và kiểm duyệt sách giáo khoa. Thay vào đó một “Ủy Ban Giáo Dục” do dân bầu ra đảm trách những việc ấy. Giáo viên dạy học sinh về tinh thần dân chủ chứ không phải tôn thờ Nhật Hoàng. Năm 1951 Quân đội Mỹ tự khắc rút khỏi nước Nhật, trao trả lại nền độc lập cho Nhật Bản sau khi “sứ mệnh” kiến thiết nước Nhật của mình hoàn thành.

( theo Lê Khánh Huy)

From TRI VU gởi

MÌNH CÓ LÀM SAO NGƯỜI TA MỚI THẾ CHỨ!

Đỗ Ngà
MÌNH CÓ LÀM SAO NGƯỜI TA MỚI THẾ CHỨ!

John McCain mới từ trần nhận được nhiều sự tiếc thương của chính người Việt. Cũng đúng thôi, vì những nỗ lực của ông trong việc cưu mang người Việt tị nạn, và những nỗ lực kết nối giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Thật sự ông là người đáng kính. Ông xứng đáng được nhiều người tiếc thương.

Ngược lại, nhớ hôm trước có tin đồn Đỗ Mười về chầu diêm vương, lập tức làng face hoan hỉ. Tôi còn nhớ lúc đó nhiều người tuyên bố mua sẵn bia về chuẩn bị có tin chính thức bác hoạn lợn ngỏm là ăn mừng phủ phê. Nhưng xui cho họ là bác hoạn lợn chưa ngỏm nên họ thất vọng ra mặt. Trước đấy cũng vậy, Phan Văn Khải ngỏm thì làng face cũng mừng rỡ thấy rõ.

Ở Việt Nam, hiện nay người dân đang chờ đợi Đỗ Mười và Lê Đức Anh ngỏm là reo hò ăn mừng. Thật buồn cười nhưng đó là sự thật. Âu cũng là lòng dân cả. Đúng là như Nguyễn Phú Trọng từng nói “Mình có làm sao người ta mới thế chứ!”. Đúng là như vậy, đó là lòng dân.

Người dám thôi miên con sư tử Trung Hoa Quốc Xã 

Người dám thôi miên con sư tử Trung Hoa Quốc Xã

Trần Mạnh Hảo 

…Đòn thôi miên kinh tế do thuật sĩ hàng đầu thế giới Donald Trump sẽ còn giáng tiếp vào mặt sư tử Tập cho đến khi nó gục chết mới thôi. Hoan hô con mèo Mỹ – người thầy của sư tử Đặng và Tập đã dậy cho học trò đểu cáng này một bài học quá đã…”

Từ khi Tập Cận Bình được “quốc hội” Trung Hoa quốc xã để ông làm vua suốt đời, Tập chủ quan, cho mình và nước Trung cộng độc tài, độc đảng, độc tôn, độc ác, độc quyền phát xít, y như Hitler, đã đến lúc tung móng vuốt đe dọa thế giới, quyết vượt qua Mỹ làm bá chủ hoàn cầu vào năm 2035.

Hoàng Đế Napoléon Bonaparte (769-1821) khi cưỡi ngựa, đã trỏ gươm vào tượng con nhân sư Ai Cập (sư tử mình người) nói: “ Trung Hoa là con sư tử ngủ, đừng đánh thức nó dậy, nó sẽ ăn thịt cả thế giới”

Ai là người đánh thức con sư tử Trung Hoa thức dậy để hôm nay nó toan ăn thịt cả thế giới :

Tôn Trung Sơn và cách mạng Tân Hợi 1911 chăng?

– Không!

Tưởng Giới Thạch, kẻ cho vẽ bản đồ lưỡi bò nuốt sống Biển Đông năm 1947 đã đưa Trung Hoa vào danh sách ngũ cường trong thế chiến thứ hai chăng? (ngũ cường : Anh, Mỹ, Nga, Pháp và Tầu Tưởng)

Không!

Năm 1949, sau mấy năm tranh hùng Mao Tưởng, Mao đã dùng đội quân bần cố nông sắt máu đánh bại Tưởng, đem chủ nghĩa duy ác cộng sản vào Trung Hoa lục địa, biến Trung Hoa thành địa ngục trần gian. Mao bằng các cuộc cách mạng tàn ác vô song đã giết và làm chết đói ngót trăm triệu dân Trung Hoa, đưa nước Tầu vào thời trung cổ lạc hậu, đói rách không thể tưởng.

Trung Hoa đã biến thành chế độ quốc xã, giống như xã hội của Hitler, hệt một con sư tử đói khát bệnh hoạn nằm ngủ như chết!

Năm 1979, con sư tử nằm ngủ dưới sự cai trị của tên bá đạo Đặng Tiểu Bình đã dần dần thức dậy do Mỹ đánh thức. Xin đọc một đoạn trong bài nói của nhà bình luận số một Trung Cộng trẻ tuổi vừa in trên Internet, như sau :

Xin trích lời tiến sĩ Cao Thiện Văn nói tại Bắc Kinh đầu tháng 8 vừa qua : Bài “ Người Trung Hoa dưới 30 tuổi chuẩn bị những ngày khốn khó” :

“Đặng Tiểu Bình gây chiến tranh biên giới 1979 chính là lập công dâng lên Mỹ, khiến Mỹ vui vẻ giang rộng vòng tay và chấp nhận Trung Quốc… Sau khi Đặng Tiểu Bình thăm Mỹ và hội đàm với Tổng thống Jimmy Carter, đã nói với Carter: chúng tôi quyết định đánh Việt Nam; sau đó Mỹ đưa cho một bản danh mục liệt kê những thứ trang bị quân sự Mỹ cung cấp cho Trung Quốc để gây chiến. Đẳng cấp của số viện trợ quân sự Mỹ giành cho Trung Quốc khi đó vượt quá đẳng cấp Mỹ dành cho các đồng minh của họ; Mỹ nhanh chóng nâng cấp Trung Quốc thành quan hệ hữu hảo phi đồng minh, cho Trung Quốc được hưởng đãi ngộ cao hơn cả các nước đồng minh trên nhiều phương diện.

Vì sao Mỹ lại làm như thế? Có hai nguyên nhân: Một là, Mỹ bị xơi quả đắng ở Việt Nam nên căm thù; hai là, Mỹ và Liên Xô nước lửa không dung nhau về ý thức hệ, Việt Nam là anh em của Liên Xô; Trung Quốc phát động cuộc chiến biên giới năm 1979 cho thấy sự cắt đứt của Trung Quốc với Liên Xô và chuyển hướng sang Mỹ. Điều này đã đặt cơ sở nền móng cho cải cách mở cửa của Trung Quốc; vì vậy cải cách mở cửa của Đặng Tiểu Bình không phải được quyết định sau khi suy nghĩ giản đơn, mà là xem xét toàn diện cục diện toàn cầu và có sự mạo hiểm nhất định.”

https://viettimes.vn/ve-quan- he-trung-my-ts-cao-thien-van- n…

Năm 2010, trung tướng không quân của Trung Cộng là Lưu Á Châu đã nói công khai rằng, nhờ Đặng Tiểu Bình lập công dâng Mỹ bằng việc ngày 17-2-1979 cho 60 vạn quân Trung Cộng đánh vào sáu tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam mà tư bản Mỹ, Châu Âu, Nhật Bản, Đài Loan ồ ạt đầu tư vào Trung Quốc, biến con sư tử Trung Hoa ngủ quên thức dậy như bây giờ..

Như vậy, một lần nữa, nước Tung Hoa quốc xã của Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình lại dùng máu Việt Nam để hiện đại hóa đất nước.

Năm 1954, Chu Ân Lai ép Phạm Văn Đồng ký hiệp định Genève chia đôi đất nước. Chúng, bọn quốc xã Trung Cộng lại dùng máu Việt Nam để thực thi ý đồ bắt Việt cộng làm tay sai suốt đời cho chúng, không cho nước ta thống nhất khi đã đánh tan quân Pháp tại Điện Biên Phủ..

Sau đó, bọn quốc xã đỏ Trung Hoa đã xui Bắc Việt Nam đánh Mỹ, theo ý Mao Trạch Đông : “Chúng ta đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng”. Lê Duẩn nói : “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên xô, Trung Quốc”. Dùng máu Việt Nam đuổi Mỹ đi để bọn đồ tể Bắc Kinh dễ bề chiếm trọn Việt Nam và Đông Nam Á, như lời Mao nói với Lê Duẩn: “ Tôi sẽ đưa 800 triệu dân Trung Hoa tràn xuống Đông Nam Á”.

Trước ngày 30-4-1975, bọn giặc quốc xã đỏ Bắc Kinh toan chặn đường Việt Cộng đang bao vây Sài Gòn, đã cho người thông qua sứ quán Pháp ở Sài Gòn nói với Dương Văn Minh: Hãy kêu gọi Bắc Kinh giúp đỡ, chúng sẽ cho hàng triệu quân đổ bộ lên Sài Gòn, đuổi Việt Cộng. Dương Văn Minh đã từ chối.

Trong khi Việt Cộng đang huyênh hoang sau chiến thắng 30-4-1975, thì Trung Cộng mượn tay Khơ Me đỏ tấn công dọc sườn nam của Việt Nam, gọi là chiến tranh biên giới Tây Nam.

Trước ngày muốn đánh Việt Nam, Đặng Tiểu Bình qua Mỹ, xin gặp tổng thống J. Carter xin phép Mỹ cho chúng “dạy cho Việt Nam bài học”. Carter OK, hứa trả công bằng cách viện trợ và đầu tư vào Trung Cộng hiện đại hóa quốc xã đỏ như báo chí Trung Hoa quốc xã đã tiết lộ qua Lưu Á Châu và Cao Thiện Văn vừa nhắc đến.

Như vậy nhờ máu Việt Nam, Đặng Tiểu Bình đã làm cho Mỹ đánh thức con sư tử thức dậy sau ngót 40 năm hiện đại hóa, khiến chế độ quốc xã đỏ trở thành nước giàu có thứ hai thế giới, chỉ sau Mỹ.

Tập Cận Bình quá chủ quan, tự phong mình làm vua Trung Hoa quốc xã suốt đời, quyết biến thành Tần Thủy Hoàng để hất Mỹ đi hòng cai trị thế giới.

Chúng coi Mỹ – người thầy dạy chúng làm kinh tế tư bản chỉ như con mèo trước con sư tử Trung Hoa hung hãn. Con sư tử đỏ lừa vồ con mèo Mỹ, mèo bèn leo tuốt lên cây như câu chuyện cổ Việt Nam. Tập Cận sư tử uất quá, vì mèo Mỹ không dạy cho chúng võ trèo cây, bèn gầm gừ dưới đất: “Tao mà bắt được mày, tao ăn cả cứt”…

Con mèo Mỹ có tên là Donald Trump, bèn cả cười, quyết định phải diệt con sư tử đỏ này bằng bài đầu tiên có tên là cuộc chiến thương mại Mỹ Trung.

Mới đấu hiệp đầu tháng 7 qua tháng 8 năm 2018, Tập sư tử đã trúng đòn thôi miên thâm hậu rất kỳ tài của con mèo Mỹ, khiến sư tử Tập choáng váng, chứng khoán rớt thê thảm xuống hàng thứ ba cho Nhật vượt lên xếp thứ hai sau Mỹ.

Đòn thôi miên kinh tế do thuật sĩ hàng đầu thế giới Donald Trump sẽ còn giáng tiếp vào mặt sư tử Tập cho đến khi nó gục chết mới thôi. Hoan hô con mèo Mỹ – người thầy của sư tử Đặng và Tập đã dậy cho học trò đểu cáng này một bài học quá đã.

Thuật sĩ thôi miên Donald Trump còn nhiều trò thôi miên khác để đánh gục con sư tử Trung Hoa đang thèm thịt loài người, ví như :

– Trò chơi dầu hỏa, chỉ cần Mỹ đang có căn cứ quân sự tại Singapore phong tỏa eo biển Malacca, cấm tàu chuyển dầu của Trung Cộng đi qua là Trung Cộng sẽ sụp đổ sau nửa tháng!

– Bơm tiền cho các khu tự trị như Tân Cương, Nội Mông, Mãn Thanh, Tây Tạng nổi dậy.

– Cấm vận toàn diện đường biển là Tập sư tử đảm bảo chết chắc…

May mắn cho dân tộc Việt Nam và thế giới, vì có ngài Donald Trump đã có cách trị tên đế quốc quốc xã Trung Hoa, cứu thế giới và cứu dân tộc tôi khỏi mất nước về tay bọn Đại Hán bạo tàn. Chúng – con sư tử đỏ mang tên cộng sản chỉ biết sức mạnh của lưỡi gươm, của giết chóc, đàn áp, bắt bớ mà không biết đến sức mạnh của tình thương yêu như Chúa Jésus xưa xuống thế, dùng tình thương yêu làm vũ khí tiêu diệt đế quốc La Mã dã man cuồng bạo sau 300 năm chúng giết người Thiên Chúa giáo.,.

Sài Gòn ngày 9-8-2018

Trần Mạnh Hảo

From Tri Vu